TTV Home



» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi/đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên, click vào đây để đăng ký.

Member Login:

Truyện đang tập dịch Nơi post các truyện chưa qua biên dịch, biên tập

Trả lời
  #6  
Old 04-11-2011, 05:37 PM
Phương's Avatar
Phương Phương is offline
Thiên Hạ Vô Địch Thủ
Thông Ngữ cao nhân
 

Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 4,707
Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 6
Nhớ kỹ rồi

Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
Dịch : Phương
Nguồn: www.tangthuvien.com




Trời vừa tờ mờ sáng, Trịnh Hạo Thiên đã bò dậy từ trong chăn ấm.

Trên mặt hắn, hai mắt thâm quầng như gấu mèo. Đêm hôm qua hắn hưng phấn, cả đêm không ngủ được.

Ở trong thôn, mặc dù mỗi người thợ săn đều luyện qua võ nghệ, nhưng có thể được trưởng thôn nhìn trúng, tự mình chỉ dạy thì chỉ có hai người Dư Uy Hoa và Lâm Đình mà thôi.

Những người còn lại đều là công phu từ nhiều đời trong nhà truyền xuống, mặc dù đủ để cho bọn họ trở thành thợ săn nhưng rất khó tiến bộ trở thành một liệp sư được mọi người ngưỡng mộ.

Cũng không phải Dư Kiến Thăng coi trọng con cháu mình mà bởi vì số lượng người có thiên phú tu luyện thật sự không nhiều lắm. Nếu một người không có thiên phú mà tu luyện thì tám chín phần cũng chỉ là công dã tràng. Không những vậy nếu thiên phú không đủ mà cứ thế tu luyện công pháp ngược lại sẽ làm tổn thương cơ thể, cái được không đủ bù đắp cái mất.

Thế hệ sau cả Đại Lâm thôn có thể có hai người tiếp nhận được truyền thừa, kết quả này cũng tương đối làm mọi người vui mừng.

Trước kia Trịnh Hạo Thiên thường xuyên chơi đùa cùng Dư Uy Hoa và Lâm Đình, nhìn thấy bọn chúng có thể tập luyện nội gia công pháp rất là hâm mộ. Mặc dù hắn cầu xin phụ thân rất nhiều lần nhưng Trịnh Thành Liêm kiên quyết không đồng ý.

Dù sao trong khi tu luyện công pháp cũng có chút nguy hiểm.

Nhưng mà bây giờ hắn được trưởng thôn đồng ý, rốt cuộc cha hắn, Trịnh Thành Liêm cũng gật đầu.

Trịnh Hạo Thiên cực kỳ quý trọng cơ hội không dễ có được này, cho nên mặt trời vừa ló, lộ ra một tia rạng đông hắn đã lập tức tỉnh dậy.

Mặc quần áo xong, vặn tay vặn chân, phủi áo quần, hắn đẩy cửa bước ra.

Một giọng nói quen thuộc vang lên : "Hạo Thiên, ăn sáng xong rồi đến bãi tập"

Trịnh Hạo Thiên kinh ngạc nghiêng đầu, phụ thân đang ở cửa phòng bếp híp mắt cười nhìn hắn.

Hắn lập tức hiểu ra, mặc dù mình dậy sớm, thế nhưng phụ thân còn dậy sớm hơn cả hắn, hơn nữa còn chuẩn bị xong bữa sáng cho hắn.

Gật đầu một cái thật mạnh, Trịnh Hạo Thiên bưng cả bát cháo húp hết vào bụng làm cháo văng tung tóe. Luồng nhiệt khí quen thuộc lại xuất hiện, từ từ tràn ngập lan tràn khắp thân thể.

Trịnh Hạo Thiên phát hiện, hắn rất thích cảm giác thần kỳ này.

"Ăn chậm, không cần ăn nhiều, ăn một ít lót bụng đã, đợi trở về ..." Trịnh Thành Liêm đang nói thì ngừng lại bởi vì hắn nhìn thấy nhi tử đã một hơi húp hết sạch cháo trong nồi.

Lời của mình, đoán chừng tiểu tử này cũng không có nghe thấy.

"Cha, con đi . . . "

"Ừ" Trịnh Thành Liêm gật đầu, chậm rãi nói : "Cố gắng lên"

"Dạ"

Trong lòng rạo rực, Trịnh Hạo Thiên lao ra khỏi nhà, chạy thẳng đến bãi tập.

Trịnh Thành Liêm liếc nhìn cái nồi rỗng tuếch, lẩm bẩm nói, dạ dày tiểu tử này to thật, chẳng lẽ sau khi bị thương sức ăn tăng lên và xúc tiến trổ mã sao?

Bất quá, vừa nghĩ tới ngày đó Trịnh Hạo Thiên bị thương chảy máu đầm đìa, trái tim hắn lại run rẩy, loại trổ mã này không nên có là tốt nhất.

Sáng sớm trong núi rừng, tiếng chim lảnh lót, gió thổi qua nhè nhẹ , phảng phất mang đến mùi lá cây thơm ngát. Sương sớm vẫn còn đọng lại trên tán lá, ngọn cỏ, hơi nước khắp nơi trên núi Hùng Lang vẫn chưa tan, tạo nên dải sương mù trắng như một đường viền bao quanh lấy ngọn núi.

Trịnh Hạo Thiên rụt cổ, sáng sớm mùa đông trời rất lạnh.

Bất quá nhiệt khí từ trong người hắn tỏa ra, tựa hồ không còn thấy lạnh nữa.

Hắn nhảy chân sáo đến thao trường, hầu hết các nam nhân khác cũng đã đến. Bọn họ đang ở trong bãi tập, người thì nâng ụ đá, người thì luyện tập binh khí hoặc là tập bắn cung, một mảng khí thế ngất trời.

"Hạo Thiên, ngươi cũng đến, thật là hiếm thấy ah"

Có người nhìn thấy hắn, thân thiện trêu chọc.

Ở trong Đại Lâm thôn, phụ tử Trịnh gia chính là khác biệt mọi người, bọn họ là hai người duy nhất không tham gia luyện công buổi sáng, tuy nhiên điều đó cũng không làm ảnh hưởng đến địa vị của họ trong thôn.

Ở trong thôn tay nghề thợ mộc của Trịnh Thành Liêm rất quan trọng, đầu tiên là đem đến cuộc sống thư thái cho gia đình nhưng cũng làm cho người trong thôn đạt được lợi ích không nhỏ. Chất lượng vũ khí của thôn được xem như là tốt nhất so với các thôn xóm xung quanh mười dặm trở lại, tất cả đều là kiệt tác của Trịnh Thành Liêm.

Trịnh Hạo Thiên thẹn thùng cười một chút, con ngươi chuyển động, đã thấy ở một góc thao trường Dư Kiến Thăng đang dạy Dư Uy Hoa và Lâm Đình vũ kĩ.

Hai thiếu niên thi triển quyền cước uy vũ sinh ra tiếng gió, mặc dù về lực lượng không cách nào chống lại được võ giả chân chính nhưng động tác gọn gàng, di chuyển như bay, trông rất ra dáng.

Mặc dù Trịnh Hạo Thiên chơi với hai người từ nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên trông thấy bọn hắn nghiêm túc luyện võ.

Lúc này trên người bọn chúng tỏa ra khí thế nhàn nhạt, đây là thành quả của việc cố gắng luyện tập tích lũy ra. Trịnh Hạo Thiên tựa hồ có chút hiểu, tại sao trưởng thôn lại đem Lâm Đình mới có mười ba tuổi đi theo vào núi.

Đi tới trước mặt bọn họ, Trịnh Hạo Thiên xấu hổ nói : "Trưởng thôn ta đến muộn"

Dư Kiến Thăng khẽ mỉm cười nói : "Lần đầu tiên mà ngươi đến sớm như vậy cũng không dễ dàng. Tuy nhiên nếu ngươi có lòng tập võ thì lần sau phải đến sớm hơn"

Trịnh Hạo Thiên gật đầu đáp ứng, lưng thẳng tắp, vào giờ khắc này, khí lạnh sáng sớm nơi miền núi không ảnh hưởng đến hắn chút nào.

Dư Kiến Thăng khẽ gật đầu hài lòng, bất quá sắc mặt hắn lại trở nên nghiêm túc, bắt đầu nói : "Hạo Thiên, võ công Uy Hoa và Lâm Đình học chính là nội gia công pháp, ở trong thôn chúng ta chỉ có bốn người có thiên phú tu luyện. Biểu hiện hôm qua của ngươi rất tốt, nhưng cái đó cũng chưa nói lên ngươi có thiên phú tu luyện nội gia công pháp hay không". Hắn dừng lại một chút để Hạo Thiên có thời gian tiêu hóa những lời này, sau đó mới nói tiếp : "Hôm nay ta truyền cho ngươi một bộ quyền pháp cùng phương pháp trung bình tấn, ngày mai bọn ta vào núi săn thú, sau khi trở về ta sẽ kiểm tra thành quả rèn luyện của ngươi. Nếu không làm ta hài lòng, như vậy ngươi cũng không cần theo học nữa. Nếu cứ tiếp tục học đối với ngươi chỉ vô ích"

Trịnh Hạo Thiên rùng mình, hắn cao giọng nói : "Vâng, trưởng thôn"

Dư Kiến Thăng vỗ tay, Dư Uy Hoa và Lâm Đình đang tập luyện quyền thuật cơ hồ đồng thời ngừng lại.

Bọn chúng vẫn giữ nguyên tư thế, không nhúc nhích mà đứng trong gió lạnh buổi sáng sớm .

Đôi mắt Trịnh Hạo Thiên ánh lên tia dị quang, lúc này Dư Uy Hoa đang sử dụng tư thế Kim Kê Độc Lập, một chân làm trụ, một chân co lên, một quyền đánh ra một quyền che ngực.

Tư thế này tương đối khó giữ thăng bằng, nhưng Dư Uy Hoa tựa như một gốc cây cực kỳ vững vàng.

Trên người hắn, tà áo trong gió nhẹ nhàng lay động, nhưng người hắn không nhúc nhích, giống như một pho tượng vậy, ngay cả mí mắt cũng không chớp.

Mặc dù Trịnh Hạo Thiên không rõ động tác này khó đến đâu nhưng hắn biết chắc chắn mình không làm được.

"Uy Hoa, ngươi diễn luyện một lần bài trường quyền nhập môn cho Hạo Thiên xem". Dư Kiến Thăng trầm giọng phân phó.

Dư Uy Hoa thu quyền đứng trang nghiêm, lễ phép gật đầu. Hướng về Trịnh Hạo Thiên, hắn tiến lên mấy bước, đi tới bãi đất trống trải, bắt đầu diễn luyện quyền pháp.

Khi hắn bắt đầu diễn luyện bộ trường quyền, các nam nhân trong thôn đều ngừng luyện tập lại, đem ánh mắt tập trung trên người hắn.

Mặc dù bọn họ không có thiên phú luyện tập nội gia quyền, hơn nữa cũng không dám mạo muội tu luyện, nhưng đối với loại quyền pháp này cảm thấy rất hứng thú. Mỗi lần có người thi triển đều hấp dẫn mọi người, sau đó tất cả cùng tận lực bắt chước.

Mặc dù Dư Uy Hoa mới gần mười bốn tuổi nhưng lúc hắn bốn tuổi đã được Dư Kiến Thăng dạy trung bình tấn, bộ quyền pháp này đã quen thuộc đến cực điểm, đã hoàn toàn dung nhập vào trong người hắn, tùy ý mà xuất ra.

Lúc hắn thi triển quyền pháp thậm chí còn toát ra một cỗ khí thế lăng lệ ác liệt .

"Hô..."

Quyền xuất ra có tiếng gió, đòn đánh, bổ, chặt phát ra phát âm thanh mạnh mẽ, bước chân như hổ nhẩy rồng bay, hấp dẫn tinh thần người xem .

Sau khi hắn thi triển hết bộ quyền pháp, mọi người lặng đi trong chốc lát, sau đó bùng lên trầm trồ khen ngợi.

Chỉ bằng một bộ quyền pháp, nếu như là đọ sức tay không, những thợ săn có thân thủ rắn chắc này cũng chưa chắc có thể thắng được Dư Uy Hoa.

Dư Uy Hoa thu quyền hành lễ, trong con mắt Lâm Đình hiện ra tia hâm mộ. Nếu là lúc trước, Dư Uy Hoa cũng không thể thi triển bộ trường quyền nhập môn đến bực này uy thế. Nhưng gần đây rốt cuộc hắn đã luyện ra một tia chân khí, mặc dù vẻn vẹn chỉ có một chút, nhưng đã chân chính bước chân vào cánh cửa nội gia quyền, cho nên thi triển nội gia quyền mới có hiệu quả kinh người như vậy.

Trong lòng hắn thầm hạ quyết tâm, nhất định phải cố gắng đuổi kịp Dư Uy Hoa, không để cho hắn nắm giữ lực lượng một mình được.

Dư Kiến Thăng hài lòng gật đầu nói : "Hạo Thiên ngươi nhìn rõ chưa?"

Trịnh Hạo Thiên nhắm mắt lại, trong đầu nhanh chóng hiện ra nhất cử nhất động của Dư Uy Hoa, không biết tại sao, lúc này trong đầu hắn hiện ra rất rõ ràng, mỗi động tác của Dư Uy Hoa, ngay cả uy thế hắn cũng cảm ngộ được.

Hít một hơi thật sâu, Trịnh Hạo Thiên gật mạnh đầu : "Ta nhớ kỹ rồi"

Mặc dù thanh âm của hắn còn là của trẻ con nhưng rất có lực, tựa hồ rất tự tin.

Dư Kiến Thăng ngẩn ra nói : "Hạo Thiên, ngươi nhớ kỹ những động tác kia?"

Trịnh Hạo Thiên không do dự nói : "Nhớ kỹ"

Dư Uy Hoa cùng Lâm Đình liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên vẻ hồ nghi.

Ban đầu bọn họ học bộ quyền pháp này, Dư Kiến Thăng đã đã diễn luyện rất nhiều lần bọn hắn mới nhớ được động tác. Mà Trịnh Hạo Thiên rõ ràng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ trường quyền, làm sao có thể nhớ kỹ được những động tác phức tạp này.

Mọi người đã chơi với nhau nhiều năm, cũng chưa thấy Trịnh Hạo Thiên có cái gì hơn người ah.

Sắc mặt Dư Kiến Thăng khẽ thay đổi nói : "Hạo Thiên, người tập võ phải khiêm tốn học hỏi, không thể kiêu ngạo tự mãn, ngươi phải nhớ kỹ"

Trịnh Hạo Thiên mờ mịt gật đầu, hắn thấy trưởng thôn trong nháy mắt thay đổi sắc mặt, nhưng cũng không hiểu sao lại đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

"Ta hỏi ngươi lần nữa, động tác của Uy Hoa, ngươi đã nhớ hết?"

"Dạ, nhớ hết rồi". Trịnh Hạo Thiên khẳng định.

Trong mắt Dư Kiến Thăng hiện lên vẻ hồ nghi, hắn trầm ngâm một chút rồi nói : "Tốt, ngươi đã nhớ kĩ vậy thì diễn luyện một lần "

Trịnh Hạo Thiên dứt khoát đáp ứng, nhất thời sắc mặt trở nên hưng phấn.

Hắn đi tới chỗ Dư Kiến Thăng vừa đứng khẽ quát một tiếng, hai tay thu lại bên eo, đánh ra một quyền...


thay đổi nội dung bởi: Phương, 04-11-2011 lúc 05:40 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #7  
Old 04-11-2011, 06:20 PM
Phương's Avatar
Phương Phương is offline
Thiên Hạ Vô Địch Thủ
Thông Ngữ cao nhân
 

Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 4,707
Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 7
Khí thế trong quyền

Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
Dịch : Phương

Nguồn: www.tangthuvien.com



"Hô..."

Một quyền đánh ra, quyền phong chấn động.

Người khác tự nhiên không nhìn ra chỗ ảo diệu trong đó, chỉ cảm thấy Trịnh Hạo Thiên diễn luyện giống như đúc.

Nhưng sắc mặt Dư Kiến Thăng, Dư Uy Hoa và Lâm Đình khẽ biến.

Một quyền này của Trịnh Hạo Thiên mang theo toàn bộ sức mạnh, một quyền đánh ra mang theo tiếng thét phá không. Mặc dù thanh thế không thể so sánh với Dư Uy Hoa lúc nãy, nhưng quyền thế gần giống hệt, lại thấy mơ hồ mấy phần bóng dáng nội gia quyền thuật.

Thật ra ngày hôm qua sau khi chứng kiến sức mạnh của Trịnh Hạo Thiên, mấy người bọn họ đối với việc hắn có thể đánh ra quyền phong sau khi nhất tâm nhất ý theo dõi cũng không có gì kỳ quái. Nhưng mà động tác và tư thế của hắn tương đối tiêu chuẩn, quả thật nhìn giống như một cao thủ đã tập luyện quyền thuật nhiều năm, làm cho người xem cảm thấy rung động trong lòng.

Điểm này làm cho ba người Dư Kiến Thăng cảm thấy không biết nói gì, nếu như bọn họ không xác định trước kia Trịnh Hạo Thiên chưa bao giờ luyện qua nội gia quyền thuật, khẳng định sẽ cho rằng hắn đã tập luyện từ nhỏ.

Ngay khi Trịnh Hạo Thiên bắt đầu thi triển quyền pháp, hắn lập tức đã tiến vào cảnh giới chuyên tâm không có tạp niệm, phảng phất như đã chìm vào trong thế giới quyền thuật.

Sau một hồi hắn thi triển quyền pháp từ trên cơ thể hắn dần dần đã bốc ra một luồng khí mơ hồ mà nặng nề, một luồng sát khí.

Các nam nhân xung quanh đang trầm trồ khen ngợi không biết đã im lặng từ bao giờ, mặc dù bọn họ không hiểu về nội gia quyền thuật lắm, nhưng cũng có chút nhãn lực, tự nhiên có thể nhìn ra Trịnh Hạo Thiên so với người bình thường mới học có điểm bất đồng.

Mấy phút đồng hồ sau, Trịnh Hạo Thiên tung một cước rồi thu về, hai quyền thu lại hai bên thắt lưng, há mồm phun ra một một luồng khí dài màu trắng

Trên mặt mọi người hiện ra vẻ ngơ ngác , trong lòng cảm giác rất kỳ quái.

Tên tiểu tử thi triển quyền pháp thật ra cũng không phải hết sức tiêu chuẩn, thậm chí có thể nói còn nhiều sơ hở, nhưng chẳng biết tại sao, quyền pháp của hắn hàm chứa một thứ gì đó không nói rõ được, loại quyền thuật này làm trong lòng bọn họ mơ hồ phát sợ.

Dư Kiến Thăng khẽ gật đầu, đột nhiên hỏi : "Lâm Đình, ngươi thấy Trịnh Hạo Thiên diễn luyện như thế nào?"

Lâm Đình tiến lên một bước, hắn suy nghĩ hồi lâu rồi nói : "Hạo Thiên không có trụ cột quyền thuật, cước bộ không vững, trọng tâm không ổn định, động tác chậm chạp vô lực. Mặc dù nhìn qua tổng thể khá tốt nhưng khoảng cách đến tiêu chuẩn còn xa"

Nói đến câu sau Lâm Đình cũng hạ thấp thanh âm.

Mặc dù động tác Trịnh Hạo Thiên chưa đạt tiêu chuẩn, nhưng quả thật đã nhớ tất cả các động tác, chỉ riêng điểm này đã vượt xa hắn rồi

Dư Kiến Thăng chậm rãi nói : "Đánh giá không sai, nếu ngươi và Hạo Thiên giao thủ có thể thắng hắn không?"

Lâm Đình sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ tới Dư Kiến Thăng lại hỏi đến vấn đề này.

Nếu là Dư Uy Hoa nhất định không do dự mà trả lời có thể thắng, nhưng Lâm Đình suy nghĩ một chút rồi mới trả lời : "Mặc dù động tác của Hạo Thiên chưa đạt tiêu chuẩn, lực lượng cũng không đủ, sơ hở còn nhiều. Nhưng không biết tại sao ta cảm thấy nếu như thắng hắn thì cũng phải cố hết sức"

Dư Kiến Thăng cất tiếng cười to nói : "Tốt, Lâm Đình, ngươi cũng không phụ kỳ vọng của thúc thúc ngươi và ta, nếu nói riêng về nhãn lực ngươi còn cao hơn Uy Hoa một bậc"

Dư Uy Hoa thấp giọng lầu bầu một câu, nhưng sợ uy quyền của phụ thân, chỉ dám lẩm bẩm rất nhỏ đến mức ngay cả bản thân hắn cũng không nghe thấy rõ ràng.

Song, Dư Kiến Thăng đã đạt đến cảnh giới mắt nhìn rõ xung quanh tai tỏ tường bốn hướng quay đầu lại trừng mắt nhìn nhi tử một cái rồi nói tiếp : "Trước kia Hạo Thiên chưa từng học qua võ nghệ, mặc dù có trí nhớ rất tốt và lực lượng cũng mạnh nhưng dù sao cũng không thể đem tinh túy của quyền thuật phát huy, cho nên nhìn rất nhiều sơ hở. Tuy nhiên...". Mắt của hắn mơ hồ tỏa sáng nói : "Ta cũng không nghĩ tới, ngay lần đầu tiên học quyền thuật đã có thể sử ra quyền ý"

Nhất thời Dư Uy Hoa và Lâm Đình trợn tròn mắt, ánh mắt nhìn Hạo Thiên đầy quái dị.

Về phần nam nhân còn lại trong thôn đều thấp giọng nghị luận, đối với những gười không có thiên phú tu luyện quyền thuật mà nói, câu nói này của liệp sư Dư Kiến Thăng tràn đầy huyền ảo.

Dư Kiến Thăng bước lên trước vỗ vỗ bả vai Trịnh Hạo Thiên nói : "Quyền ý là một loại ý cảnh của quyền pháp, nói như vậy, chỉ có trải qua hàng năm khổ luyện, hơn nữa thiên tư hơn người, như vậy mới có thể từ từ dưỡng thành quyền ý. Bất quá theo ta được biết có người trời sinh đã thích hợp luyện quyền, lúc bọn họ luyện quyền, so với người thường thì thuận lợi hơn nhiều có thể dễ dàng dưỡng thành quyền ý. Người như thế tu luyện nội gia công phu tuyệt đối là làm ít hưởng nhiều"

Nhất thời trên mặt Trịnh Hạo Thiên lộ vẻ vui mừng.

Mặc dù hắn cũng không rõ quyền ý là cái gì nhưng hắn có thể hiểu được Dư Kiến Thăng đang khen ngợi hắn.

Thật ra thì Trịnh Hạo Thiên cũng không biết, mặc dù là nội gia quyền nhập môn nhưng cũng không đơn giản. Nếu như không có sư phụ tận tâm chỉ dạy, đừng nói nhìn một lần, cho dù có nhìn mười lần có thể vận dụng rập khuôn tất cả các động tác cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ được tinh túy của quyền thuật.

Hắn vẻn vẹn chỉ quan sát một lần, hơn nữa bị giới hạn vì chưa nắm rõ được căn bản quyền thuật nên không đánh ra được quyền thuật theo đúng tiêu chuẩn, nhưng mà đã có thể phát ra mô phỏng được vài phần khí thế của Dư Uy Hoa.

Nhưng chính là mấy phần tựa như phải mà không phải khí thế quyền thuật mới thật sự làm cho Dư Kiến Thăng căm thấy kinh hãi.

Phất tay, Dư Kiến Thăng giải tán những nam nhân đang vây quanh.

Sau đó hắn bắt đầu chính thức tự tay dạy Trịnh Hạo Thiên trường quyền nhập môn.

Hắn giảng dạy đương nhiên hơn xa những gì Dư Uy Hoa vừa mới thực hiện, chẳng những đêm mỗi chiêu mỗi thức trường quyền nhập môn chỉ dạy cặn kẽ mà còn đem hết tinh túy của quyền thuật ra chỉ dạy.

Dư Uy Hoa và Lâm Đình đều mở to mắt, nghe không chớp mắt chỉ để sót lời nào.

Mặc dù đối với nội dung này bọn chúng cũng không xa lạ gì nhưng mỗi lần Dư Kiến Thăng tự mình chỉ dạy bọn chúng lạ hiểu sâu thêm một tầng nữa.

Hơn nữa lúc này bọn chúng vừa hâm mộ lại vô cùng kinh ngạc.

Trước kia lúc bọn chúng học tập trường quyền nhập môn, lần đầu tiên Dư Kiến Thăng truyền thụ, chỉ dạy bọn chúng phần đả pháp, còn về phần tinh túy trong đó luôn nhất định không truyền.

Cho đến một năm sau, bọn chúng đã căn bản nắm giữ được tiêu chuẩn quyền thuật Dư Kiến Thăng mới từ từ từng tí một chỉ dạy những tinh túy này. Nhưng đối với Trịnh Hạo Thiên lại bất đồng, thái độ như hận không thể trong một canh giờ đem tất cả các tinh túy trường quyền nhập môn ra chỉ dạy hết của Dư Kiến Thăng làm bọn chúng thấy như ăn dấm.

Hai mắt Trịnh Hạo Thiên chớp động quang mang vui sướng.

Mỗi câu nói của Dư Kiến Thăng lọt vào tai hắn phảng phất như âm thanh của tự nhiên.

Đặc biệt những tinh túy của quyền thuật kia càng làm cho hắn cảm giác như vén được tấm mây mù thấy trời xanh.

Chẳng biết tại sao, tựa hồ đối với tinh túy quyền thuật hắn như một kiểu trời sinh đã hiểu, chỉ cần Dư Kiến Thăng giảng dạy một lần, là hắn đã có lĩnh ngộ. Mặc dù loại lĩnh ngộ này chỉ là một cảm giác mông lung nhưng cũng đủ để hắn cảm thấy vui mừng khôn xiết rồi.

So sánh với cảm ngộ thì hắn thi triển quyền thuật cũng còn chưa đáng kể chưa đạt đến tiêu chuẩn.

Bất luận kẻ học quyền thuật, chỉ cần trải qua gian khổ huấn luyện nhất định có thể dễ dàng thi triển ra động tác tiêu chuẩn. Nhưng mà muốn hiểu được hết tinh túy quyền thuật đem khí thế phóng thích trong mỗi quyền thì chỉ sợ trăm người không được một.

Dư Kiến Thăng nhãn lực rất tinh tường đương nhiên có thể nhìn ra vẻ vui sướng trong mắt Trịnh Hạo Thiên.

Trong lòng hắn âm thầm vui mừng, mặc dù Trịnh Hạo Thiên mới tiếp xúc với nội gia quyền lần đầu nhưng mà biểu hiện của hắn vượt xa ngoài mong đợi của mình. Nếu cứ theo đà này phát triển đi lên, trong Đại Lâm thôn có đến tám chín phần xuất hiện thêm một vị liệp sư.

Ánh mắt của hắn chuyển động ngắm nhìn ba thiếu niên, trong tim của hắn bỗng chốc dâng lên một trận kiêu ngạo. Thất bại trước Uyển Nhất Phu một tháng trước nhất thời hoàn toàn tiên tán.

Ba đứa bọn chúng chính là những hạt mầm thật tốt có thể tiến lên hàng ngũ liệp sư, nếu sau này Đại Lâm thôn có ba liệp sư như vậy gay cả Uyển Gia thôn cũng không dám chèn ép.

Mặc dù trong lòng hắn cao hứng nhưng thần sắc trên mặt vẫn nghiêm túc nói : "Hạo Thiên, mặc dù thiên tư của ngươi rất tốt, nhưng trong khi tu luyện quyền pháp chỉ dựa vào thiên tư thôi cũng không đủ, nếu như không cố gắng, không đổ mồ hôi có thể khẳng định sẽ không đạt được thành quả". Hắn chỉ tay vào Dư Uy Hoa và Lâm Đình nói : "Quyền thuật bác đại tinh thâm, mặc dù trường quyền nhập môn đơn giản nhưng cũng bao hàm nhiều tinh túy. Mặc dù ngươi trời sinh đã có quyền ý nhưng cũng không thể lơi lỏng"

Trịnh Hạo Thiên cả kinh, hắn biết mình đã có chút vênh váo.

Đứng thẳng dậy hắn nghiêm nghị nói : "Trưởng thôn, cháu hiểu được. Sau này nhất định sẽ cố gắng luyện quyền, tuyệt đối không dám lơi lỏng". Chẳng qua khi nói những lời này trong lòng hắn tương đối kỳ quái.

Tại sao trưởng thôn giảng dạy mình hiểu được mà Dư Uy Hoa và Lâm Đình lại không hiểu.

Dư Kiến Thăng hài lòng gật đầu một cái, xoay người nhìn Dư Uy Hoa và Lâm Đình lớn tiếng nói : "Hai người các ngươi cũng nghe cho kĩ đây, sau này cũng phải nỗ lực tập luyện hơn nữa, nếu để Hạo Thiên luyện sau mà vượt trước, ta xem các ngươi còn có thể diện không"

Dư Uy Hoa và Lâm Đình ưỡn ngực dạ vang.

Dư Kiến Thăng lạnh lùng nhìn bọn hắn nói : "Hạo Thiên, ngày mai chúng ta sẽ vào núi săn thú, ngươi ở nhà luyện tập quyền pháp cho tốt, sau khi trở về ta sẽ kiểm tra"

Trịnh Hạo Thiên đáp ứng, hắn do dự một chút rồi hỏi : "Trưởng thôn, lần này người lên núi có thể hay không mang về cho cháu một ít thịt gấu?"

Dư Kiến Thăng giật mình, sau đó bật cười nói : "Làm sao, nhiều thịt gấu như vậy còn chưa chán sao?"

Trịnh Hạo Thiên gật đầu lia lịa, vừa nghĩ tới hiệu quả đặc thù khi dùng thịt gấu lại cảm thấy thèm thuồng lưỡi chảy dài ba thước.
Dư Kiến Thăng cười ha ha nói : "Tốt, ta đáp ứng ngươi, chờ sau khi về sẽ mang cho ngươi một con gấu thật to, coi như là quà cho ngươi bắt đầu luyện tập nội gia quyền

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #8  
Old 04-11-2011, 06:38 PM
Phương's Avatar
Phương Phương is offline
Thiên Hạ Vô Địch Thủ
Thông Ngữ cao nhân
 

Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 4,707
Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 8
Bảo điển gia truyền

Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
Dịch : Phương

Nguồn: www.tangthuvien.com





Chớp mắt bảy ngày đã trôi qua.

Đa số tranh niên trai tráng, nam nhân trong thôn đều theo Dư Kiến Thăng lên núi săn bắn, trong thôn chỉ còn lại phụ nữ và người già, nhưng thủ vệ trong thôn trang vẫn dư dả.

Dù sao động đất như lần trước, vô số mãnh thú núi Hùng Lang bạo động tuyệt đối là tình huống ngàn năm khó gặp. Mà trong những ngày bình thường có rất ít mãnh thú đến tập kích thôn trang.

Mặc dù loài người sợ sài lang hổ báo nhưng những dã thú này lại cũng sợ loài người.

Một ngày kia, cũng giống như mấy hôm trước Trịnh Hạo Thiên luyện tập trường quyền nhập môn ở thao trường.

Mặc dù thời gian hắn tập luyện nội gia quyền pháp không nhiều cũng chỉ chừng bảy ngày mà thôi, nhưng sức mạnh và cảm ngộ của hắn ngày ngày càng cao, mối ngày đều có tiến bộ.

Trước kia hắn chẳng bao giờ nghĩ tới luyện quyền lại có thể nhẹ nhàng, tạo cho tâm lý vui vẻ thế này.

Quyền ra như gió, thân hình như rồng, mỗi lần đánh xong bộ quyền này, tựa hồ hắn lại có cảm ngộ sâu hơn. Nếu để cho đám người Dư Kiến Thăng biết cảm giác này, tuyệt đối khó có thể tin nổi.

Bất quá, thời gian tu luyện quyền pháp của Dư Kiến Thăng cũng quá ngắn, uy thế trong từng chiêu thức vẫn chưa so được với Dư Uy Hoa và Lâm Đình. Chẳng qua so với ngày đầu tiên tập luyện hắn đã thuần thục hơn, hơn nữa tư thế cũng dần đạt đến tiêu chuẩn.

Sáng sớm, mặt trời từ từ nhô lên cao, Trịnh Hạo Thiên thu quyền đứng im trong chốc lát, chậm rãi thở ra.

Sau khi diễn luyện hết bài quyền, cả người đều được hoạt động cũng không cảm thấy một chút lạnh lẽo.

Hắn co cẳng chạy nhanh về nhà.

Khi hắn luyện quyền còn có mấy phần khí độ nhưng một khi thư giãn lập tức trở lại thành một đứa trẻ mười tuổi hoạt bát.

"Hạo Thiên, đến đây". Thanh âm của phụ thân từ sân sau vang lên.

Trịnh Hạo Thiên đáp một tiếng bước nhanh vào sân.

Nơi này ngày thường là nơi Trịnh Thành Liêm làm việc, những loại gỗ tốt đều được xếp vào một gian phòng, một khi Trịnh Thành Liêm cảm thấy hứng thú tùy thời đều có thể tiến hành công việc, chế tạo các loại gia cụ tinh mĩ hay là vũ khí cung tên.

Lúc này, Trịnh Thành Liêm đang cầm một cái cưa khoa tay múa chân gì đó, nhìn thấy nhi tử đến, hắn không chút khách khí nói : "Đến đây, đem những miếng gỗ này cưa chúng theo đường vẽ"

Trịnh Hạo Thiên mở to mắt nói : "Cha, không phải cha đã từng nói, trước khi con mười hai tuổi không thể động vô những đồ vật này sao?"

Trịnh Thành Liêm thản nhiên nói : "Trước kia khí lực của con quá nhỏ, cho dù cha muốn dạy con, con cũng không cách nào nắm giữ được, ngược lại có thể làm tổn thương chính mình. Nhưng hiện tại khí lực của con đã mạnh lên, có thể học tập kỹ xảo được rồi"

Trịnh Hạo Thiên sảng khoái đáp ứng, hắn đi đến trước người phụ thân, nhận lấy cái cưa, bắt trước theo khuôn mẫu có sẵn, bắt đầu học việc

Mặc dù trước kia hắn chưa từng động thủ, nhưng sinh ra trong gia đình này, không ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi, đối với những việc này cũng không cảm thấy xa lạ gì.

Bất quá độ khó khăn của nghề thợ mộc vượt xa tưởng tượng của hắn, cái cưa trong tay phụ thân rất nghe lời nhưng ở trong tay hắn lại có chút khó điều khiển.

Cũng may hôm nay khí lực của hắn đã tăng nhiều, hơi chút dùng sức đã cầm cưa vững vàng.

Dựa theo nét vẽ của phụ thân trên miếng gỗ hắn từ từ kéo qua kéo lại, rất nhanh, hắn đã có thể đem lưỡi cưa tiến vào miếng gỗ, hơn nữa còn làm theo đúng đường kẻ cưa từ đầu đến đuôi.

Nhưng cũng có điều đáng tiếc trong lúc vô tình hắn để lệch lưỡi cưa ra khỏi đường vẽ của phụ thân.

Ngẩng đầu nhìn nét mặt không một chút thay đổi của phụ thân, trong lòng Trịnh Hạo Thiên hoảng hốt, hắn đã cố hết sức để cưa đến giữa. Nhưng không nghĩ tới khi hắn dùng sức hơi lớn chỉ nghe "rắc" một tiếng giòn vang, lưỡi cưa trong tay đứt đoạn.

Trịnh Hạo Thiên lúng túng : "Cha, lưỡi cưa gãy rồi"

Trịnh Thành Liêm gật đầu một cái nói : "Không tệ"

"Không tệ?" Trịnh Hạo Thiên nhìn cha khó hiểu, cơ hồ hắn tưởng mình nghe nhầm.

"Đây là lần đầu tiên con làm, như vậy là tốt lắm rồi". Trịnh Thành Liêm nhẹ nhàng nói "Năm đó thời điểm ông nội bắt đầu dạy cha, cha so với con bây giờ thì lớn hơn một tuổi, kết quả chỉ cưa được một phần tư miếng gỗ thì cưa gãy". Hắn hài lòng gật đầu nói : "Con có thiên phú làm thợ mộc, có thể truyền thừa nghề của của cha, cha cũng yên lòng"

Trịnh Hạo Thiên vung tay để cưa xuống, trong lòng cũng thoải mái.

Tiểu hài tử luôn mong muốn được mọi người khen ngợi, đặc biệt là những người thầy khen ngợi thì càng làm bọn chúng vui mừng.

Trịnh Hạo Thiên tự nhiên cũng không phải là ngoại lệ, nhất thời trên mặt hắn hiện lên nụ cười vui vẻ.

Trịnh Thành Liêm do dự một chút cuối cũng cũng lấy một hộp gỗ màu đen từ phía sau ra, đưa cho Trịnh Hạo Thiên nói : "Hạo Thiên, mở ra xem"

Trịnh Hạo Thiên khẽ híp mắt một chút, hắn cũng không lạ gì cái hộp gỗ này.

Vật này phụ thân vẫn luôn để trong phòng bảo quản, ngày thường đều coi nó như trân bảo, căn bản là không cho phép bất cứ người nào động vào, cho dù là mình cũng không được.

Bất quá tâm tư của tiểu hài tử cũng không quá phức tạp, nếu nghĩ không ra vậy thì không cần nghĩ nữa.

Nhận lấy hộp gỗ, Trịnh Hạo Thiên kêu lên một tiếng kinh dị.

Cái hộp gỗ này nặng hơn so với hắn dự tính, giống như được làm từ kim loại vậy. Nhưng là vô luận nhìn từ bên ngoài hay sờ vào dều cảm thấy vật này điêu khắc từ gỗ mà thành.

Không kịp tìm hiểu vấn đề này, Trịnh Hạo Thiên mở hộp gỗ ra, bên trong là một chồng sách dày.

Liếc nhìn phụ thân, Trịnh Thành Liêm chậm rãi gật đầu một cái.

Trịnh Hạo Thiên lấy bộ sách ra, bên trong tổng cổng có ba cuốn. Mặc dù tuổi của hắn không lớn nhưng cũng học được phụ thân rất nhiều chữ, xoay chuyển ánh mắt đã nhận ra tên ba cuốn sách này.

Quyển thứ nhất là Thiên Hạ Kỳ Văn Kiểm Lục, quyển thứ hai là Cơ Quan Bẫy Rập Thuật, quyển thứ ba là Thuật Đề Luyện Phù Lục.

Trịnh Hạo Thiên không giải thích được nhíu mày nói : "Cha, đây là những vật gì?"

Trịnh Thành Liêm cũng không trực tiếp trả lời mà hỏi lại : "Hạo Thiên, con có biết tại sao tay nghề thợ mộc của nhà ta lại nổi tiếng xa gần không?"

Trịnh Hạo Thiên cười, hắn tự hào nói : "Đó là vì tay nghề của cha tinh xảo, có thể chế tạo những đồ mà người khác không chế tạo được"

Khẽ lắc đầu, Trịnh Thành Liêm than nhẹ một tiếng giơ tay ra nói : "Hạo Thiên, kĩ xảo cha sử dụng chỉ là tiểu đạo, còn đại đạo chân chính là ở chỗ này"

Theo phương hướng ngòn tay Trịnh Thành Liêm chỉ ánh mắt Hạo Thiên dừng lại trên hộp gỗ. Trịnh Hạo Thiên kinh ngạc nói : "Cha, tay nghề của cha đều học từ quyển sách này?"

Trịnh Thành Liêm trầm giọng nói : "Ba quyển sách này chính là mật điển từ tổ tiên Trịnh gia truyền xuống, nội dung trong đó bao hàm toàn diện, một ít tài nghệ của ta chẳng qua chỉ là muối bỏ bể, không đáng nói"

Trịnh Hạo Thiên chớp mắt, mẹ hắn mất sớm, từ nhỏ một tay cha hắn nuôi lớn. Ở trong lòng hắn, hình tượng của cha cực kỳ cao lớn, mà tay nghề của cha cũng nổi tiếng xa gần. Nhưng hôm nay hắn mới biết được thì ra tay nghề của cha hắn so với mật điển tổ truyền của Trịnh gia căn bản là không coi vào đâu.

"Thiên địa huyền hoàng, vũ trụ hồng hoang, điều điều kỳ lạ". Thanh âm Trịnh Thành Liêm có chút khác thường : "Thế giới chúng ta đang sống chỉ là một bộ phận của đại thế giới, mà tổ tiên Trịnh gia chúng ta là một thế gia vọng tộc của một thế giới khác. Chẳng qua khi gia tộc suy bại, có người mưu đồ bảo điển, cho nên tổ tiên mới đem theo bảo điển thông qua Đẩu Chuyển Tinh Di đại trận đi tới thế giới này, từ đó cũng sống yên ổn"

Trịnh Hạo Thiên trợn tròn hai mắt, đối với chuyện này hắn chỗ hiểu chỗ không nhưng hắn biết rõ một chuyện.

Tổ tiên Trịnh gia trước kia cũng không phải sống trên núi. Có lẽ bọn họ cùng với những người trong thành cũng không kém bao nhiêu đâu.

"Cha, người từ nơi khác di cư đến sao?" Trịnh Hạo Thiên tò mò hỏi.

"Không phải, cha sinh ra ở đâu, lớn lên ở đây, cha quen thuộc từng cọng cây ngọn cỏ. Nơi này là quê hương của cha" Trịnh Thành Liêm xoay chuyển ánh mắt, sau đó cười khổ nói : "Thật ra thì cho dù ta muốn đi ra ngoài xem một chút cũng không đủ sức"

"Tại sao?"

"Bởi vì chúng ta không có tư cách thông qua Đẩu Chuyển Tinh Di đại trận"

"Đẩu Chuyển Tinh Di đại trận là cái gì?"

"Không biết"

"Cha cũng không biết?"

"Ừ"

"Nếu cha không biết sao lại có thể biết không thể thông qua?"

"Bởi vì đây là ông nội con nói cho cha biết":

"Như vậy làm sao mà ông nội lại biết?"

"Là do cố nội nói cho ông nội "

"Tại sao cố nội ..."

"Ngừng" Trên mặt Trịnh Thành Liêm xuất hiện một tia hắc tuyến nhàn nhạt, hắn vung tay nói : "Dù sao đây cũng là lời tổ tiên từ nhiều đời truyền xuống. Hơn nữa tổ tiên từng di huấn, nếu là đệ tử gia tộc có thể tu luyện võ đạo thành công, có thể đạt được bảo điển truyền thừa ". Trịnh Thành Liêm lại tiếp : "Con là người duy nhất trong mấy đời Trịnh gia có thiên phú luyện võ, cho nên ta giao lại cho con, về phần có thể học bao nhiêu, đành nhìn vào vận mệnh của mình"

Trịnh Hạo Thiên gật đầu, mặc dù hắn không biết được đáp án nhưng cũng không dám gặng hỏi cha nữa.

Đóng hộp gỗ lại, hắn lại hỏi : "Cha, nếu như con không có thiên phú luyện võ, có phải cha không đem vật này giao cho con?"

Trịnh Thành Liêm tức cười, mắng : "Những đồ vật này sớm muộn gì cũng là của con, bất quá nếu con không có thiên phú luyện võ, như vậy chờ sau khi ta chết con mới sở hữu được vật này"

Lúc này Trịnh Hạo Thiên mới hài lòng nở nụ cười, hai con mắt đều híp lại.

Cuối cùng Trịnh Thành Liêm dặn dò : "Nhớ kỹ, đây là bảo điển truyền thừa của Trịnh gia chúng ta, sau này ngoại trừ con cháu Trịnh gia, không thể cho bất cứ kẻ nào biết, ngay cả vợ ngươi sau này cũng vậy"

Trịnh Hạo Thiên lập tức gật đầu, đối với hắn chuyện tình này còn xa lắm.

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #9  
Old 04-11-2011, 07:16 PM
Phương's Avatar
Phương Phương is offline
Thiên Hạ Vô Địch Thủ
Thông Ngữ cao nhân
 

Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 4,707
Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 9
Tác dụng của thịt lợn

Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
Dịch : Phương

Nguồn: www.tangthuvien.com






Trở về phòng mình, Trịnh Hạo Thiên vô cùng cao hứng lấy sách ra xem.
Ba quyển sách này không biết là dùng chất liệu gì để tạo thành, trang sách mặc dù nhìn mỏng như cánh ve nhưng rất bền chắc không chút tổn hại, Cho dù hắn có dùng lực để xé thì nó cũng không bị tổn hại chút nào.
  Hắn tiện tay mở quyển sách thứ nhất ra xem, nhìn sơ qua một lúc thì hắn biết được quyển sách này viết về các chủng loại động - thực vật trong thiên hạ. Nhưng những thứ được viết trong sách thật là ngoài sức tưởng tượng của hắn, những gì giới thiệu trong quyển sách vô cùng kỳ quặc, lạ lẫm, hắn căn bản chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe nói đến.
Trang đầu tiên mô tả một loại hoa tươi màu chàm, đóa hoa này long lanh như pha lê, đoạn giới thiệu bên dưới càng ngoài sức tưởng tượng, làm cho người xem hoài nghi những thứ này có thật sự tồn tại ở thế giới này hay không.

Thủy tiên tứ tuyệt, có thể tìm thấy dấu vết trong đại thiên thế giới, Thủy tiên trưởng thành có bốn công năng cường đại thủy hệ

Những câu phía dưới nội dung làm cho Trịnh Hạo Nhiên nghĩ rằng đây là những câu chuyện thần tiên gắn với những nhân vật thần tiên …
Trịnh Hạo Thiên lật sách đọc được một lúc, cuối cùng cảm thấy hết kiên nhẫn.

Trong ba quyển sách, quyển thứ nhất không nghi ngờ gì là dày nhất, nội dung cũng nhiều nhất, giới thiệu bên trong là hằng hà vô số các loại bất đồng về động thực vật, nhưng mà hắn chỉ lật qua một lúc liền biết ngay quyển sách này cơ bản là không thích hợp cho hắn dùng.
Toàn bộ nội dung giới thiệu bên trong thật là ngàn điều kỳ dị, trăm điều kỳ quái, ước chừng cả cuộc đời hắn cũng không biết có cơ duyên gặp được một thứ trong đó hay không.
Còn quyển thứ hai lại là một quyển thư tịch giới thiệu về cơ quan bẫy rập, “cơ quan thuật” cũng thật là kỳ diệu không đoán được, tất cả những gì mô tả khiến cho người xem khó có thể tin được.
Nếu như theo trong sách nói, chỉ cần có đủ vật liệu và phương pháp, là hoàn toàn có thể chế tạo ra “ khôi lỗi ”, những khôi lỗi này thậm chí còn có thể có được những thần thông không thể tin được như: khai sơn phá thạch, lật biển dời non, phi thiên độn địa vân vân…
Lúc xem đến những nội dung này, Trịnh Hạo Thiên dứt khoát bỏ qua mà lật sang đoạn khác.
Mặc dù hắn mười phần cầu tiến bộ, nhưng hắn cũng biết được những thứ này hiện giờ tuyệt đối không phải là thứ mà hắn có đủ sức để có thể đụng vào.

Hắn lật tìm lại đoạn nội dung về cơ quan bẫy rập thuật, đôi mắt của hắn đột nhiên sáng bừng lên.
Những gì ghi chép bên trong về cơ quan bẫy rập thuật rất cao siêu, thật khó có thể tưởng tượng được. Hắn thậm chí còn từ trong sách tìm ra được một số bẫy rập tương đối quen thuộc, hơi động não suy nghĩ một chút là hắn hoàn toàn có thể hiểu rõ được.
Cái đêm lũ hắc hùng trong núi bạo động, vào thời khắc bọn chúng áp sát cổng thôn, đột nhiên hơn một nữa bị sa xuống bẫy.
Trước đây hắn một mực cho là, những cái bẫy này là do phụ thân thiên tài của hắn nghĩ ra, hơn nữa, trong thôn còn cài đặt một số bẫy rập ngầm tương đối lợi hại, tất cả những bẫy rập đó đều do tay phụ thân hắn làm ra. Nhưng mà, hôm nay, từ quyển sách này hắn đã tìm ra được bản vẽ cùng thuyết minh cụ thể của các loại bẫy này.
Việc bố trí bẫy rập không phải là một việc đơn giản chút nào, những vấn đề đề cập trong đó tương đối nhiều. Ví dụ: đào một cái bẫy hình tròn vài trượng còn đòi hỏi phải bảo đảm bề mặt có khả năng chống đỡ nhất định, đây là một vấn đề tương đối khó khăn.
Hơn nữa quyển sách này còn đem tất cả các vấn đề ra giảng giải một cách kỹ càng, những chữ viết bé tý tẹo làm cho hắn cảm thấy hoa cả mắt. Đến lúc này, Trịnh Hạo Thiên mới biết là, tất cả các bẫy rập do phụ thân hắn bố trí đều từ quyển sách này mà ra, hơn nữa, để có thể bố trí thành công những loại bẫy rập to lớn như thế thì gặp phải những khó khăn như thế nào.
Hắn nhẹ nhàng, cẩn thận gập quyển sách lại, hắn tựa hồ đã đem tất cả những điều trong sách ghi nhớ lại, nhưng thực ra, hắn chỉ có thể hiểu được một phần mười trong đó mà thôi.
Sau một lúc lâu, hắn cuối cùng cũng mở quyển sách thứ ba ra.
Tựa đề của quyển sách này vô cùng kỳ quái: “Bùa chúa tinh luyện thuật”

Trịnh Hạo Thiên căn bản không hề biết cái gì gọi là bùa chú, những thứ này đối với hắn mà nói, thật quá xa lạ.
Nhưng chỉ cần đọc qua một lúc, hắn đã có thể hiểu biết ở một mức nhất định về bùa chú, những thứ này hình như là thuộc về thế giới trong truyền thuyết kia.
Bùa chú được phân ra thành rất nhiều chủng loại, những vấn đề này Trịnh Hạo Thiên lật qua xem theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa, không hề để tâm đến, bởi vì hắn phát hiện ra rằng, nguyên vật liệu để chế tạo bùa chú hầu hết đều nằm trong mục lục của quyển sách thứ nhất, là những động thực vật mà hắn thực ra cũng chẳng biết sinh trưởng ở địa phương nào.

Đứa trẻ mười tuổi như Trịnh Hạo Thiên đối với những thứ quá xa vời, không với tới được đương nhiên là không có chút hứng thú. Do vậy hắn rất dứt khoát gập quyển sách lại, quay lại tiếp tục nghiên cứu về cơ quan bẫy rập thuật.
“Hạo Thiên, đi ra ăn cơm”
Tiếng gọi của phụ thân chỉ làm hắn tạm thời dời sự tập trung xem sách trong chốc lát, hắn mở mồm đáp lại một tiếng rồi lại cắm đầu xuống tiếp tục lật quyển thứ hai ra xem tiếp về cơ quan bẫy rập.
Hắn biết rằng, những thứ này khẳng định là bảo bối.
  Bởi vì tất cả những kỳ mưu xảo diệu của phụ thân thực tế đều từ trong đó thu được, hắn thậm chí còn biết được, các loại vũ khí, dụng cụ gia đình … muôn hình vạn trạng đầy phức tạp về mặt công nghệ mà phụ thân hắn chế tạo cũng đều từ quyển sách này mà ra.
Một lát sau, trong lúc đang tập trung tinh thần xem sách, Trịnh Hạo Thiên đột nhiên phát hiện ra không khí xung quanh mình hình như có gì đó không thích hợp.

Một bóng đen rõ ràng đã chắn tầm nhìn của hắn, hắn vươn tay ra đập một cái nhưng bóng đen kia vẫn không có thay đổi cứ bám vào quyển sách.
Hắn cau mày ngẩng đầu lên nhìn thì giật mình kinh sợ: “Cha! Cha vào từ lúc nào vậy?”
Trịnh Thành Liêm cười khổ : “Cho dù con xem rất có hứng thú, thì cũng nên ăn cơm xong rồi hẵng xem tiếp chứ!”
Vừa nghe cha nói, Trịnh Hạo Thiên liền cảm thấy cái bụng đói đang réo ầm ầm như đánh lô tô.
Sau khi trải qua ngày huấn luyện thứ nhất, mỗi ngày từ tảng sáng Trịnh Thành Liêm đều cẩn thận chuẩn bị cho hắn một ít đồ ăn lót dạ, cho đến lúc hắn luyện võ xong là ăn bữa sáng chính luôn. Nhưng hôm nay lại là ngoại lệ, Trịnh Hạo Thiên hoàn toàn đắm chìm vào những trang sách.
Trịnh Hạo Thiên cười hắc hắc, nhảy vọt lên, chạy nhanh đến nhà bếp, trong lòng nghĩ là nên ăn tăng thêm hai bát cháo.
Trịnh Thành Liêm ngồi xuống hỏi: “ Hạo Thiên, mấy quyển sách đó có thú vị không?”
“Thú vị” Trịnh Hạo Thiên cuống cuồng và vội hai miếng, phồng mang trợn mắt tống xuống dạ dày, nói tiếp “ nhưng mà, có nhiều điểm con chưa hiểu lắm”.
Trịnh Thành Liêm sắc mặt không đổi đáp: “Xem không hiểu không vấn đề gì, con có thể từ từ học hỏi”.
“Cha nói đến cơ quan bẫy rập phải không?”
Cơ quan bẫy rập là một môn học vấn rất uyên thâm, mặc dù trong đó đã giới thiệu tương đối kỹ càng, nhưng nếu như có người bên cạnh chỉ dạy thêm một chút, đương nhiên tay nghề và tốc độ chắc chắn sẽ vượt bậc.
Trịnh Thành Liêm hơi gật gù: “Không chỉ là cơ quan bẫy rập, nói đến các vấn đề khác, kể từ nay con cũng phải nhớ kỹ toàn bộ lời cha giảng.” Hắn duỗi tay ra gõ nhè nhẹ lên cái đầu nhỏ của Trịnh Hạo Thiên.

Nhất thời, sắc mặt Trịnh Hạo Thiên hơi đổi hỏi: “Cha, các nội dung khác cha đều xem qua rồi, cha có cho là các thứ đó có thật hay không?”
Đứa trẻ mười tuổi mặc dù chưa nhìn thấy nhiều hiện tượng sự vật, nhưng đã hoàn toàn có thể phân biệt được sự khác biệt giữa thực tế và các câu chuyện thần thoại.
Lúc hắn xem nội dung trong ba quyển sách, liền cho đó là chỉ những câu chuyện thần thoại. Những thứ đó đem ra chơi tiêu khiển có lẽ rất tuyệt, nhưng nếu lấy toàn bộ những thứ đó ra thì hoàn toàn giống như một công trình vĩ đại mà hào hùng.
  Trịnh Thành Liêm sắc mặt biến đổi: “Đó là những thứ mà tổ tiên di huấn lại, nếu là người truyền thừa nhất định phải thuộc hết nội dung trong đó, cha cũng không ngoại lệ, con là con của ta, con cũng không ngoại lệ, nếu không ta chết rồi cũng không mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông.
Trịnh Hạo Thiên vội vã cúi đầu xuống, vâng một tiếng. Hắn nhìn sắc mặt cha là biết, nếu như lúc này mà còn già mồm lý sự, nhất định cái mông nhỏ của hắn sẽ gặp tai ương nở đầy hoa.
Một lát sau, hắn do dự một chút, rồi lễ phép hỏi: “Cha cho rằng những thứ đó đều là thực sao?”
Trịnh Thành Liêm gật mạnh đầu đáp: “Là thật!”
“Cha làm sao biết?”
“Vì ông nội nói cho cha”
“Ông nội làm sao biết?”
“Là do cố, cố nội nói cho ông nội biết!”
Trịnh Thành Liêm cười khổ lắc đầu, thấy con mình rất hiếu kỳ, dường như muốn truy hỏi cho đến cùng, liền xua xua tay: “Hạo Thiên, con bây giờ là học, đợi đến năm con mười tám tuổi, cha sẽ chứng minh cho con xem”.
Đôi mắt Trịnh Hạo Thiên liền sáng lên, hắn biết cha mình xưa nay nói một là một, tức là nếu đã nói như vậy, thì cứ để đến lúc mình mười tám tuối, chắc chắn sẽ có được đáp án.
Nhưng mà, vừa nghĩ đến đợi thêm tám năm nữa thì lâu quá, trong lòng hắn lại có một chút lay động không vững vàng.
Trịnh Thành Liêm sợ con mình quấy rối, vội bê bát lên, nghiêm giọng: “Ăn đi!”
Trịnh Hạo Thiên muốn nói lại không được, đành phải ấm ức há to miệng tiếp tục ăn cơm.
Từ khi bị thương đến nay, sức ăn của hắn tăng mạnh, tốc độ ăn cũng rất nhanh, một bát to tướng chỉ trong chốc lát là bị hắn tiêu diệt xong.
Hai cha con đối mặt nhau ngồi ăn, kết quả tổng lượng ăn của đứa con mười tuổi lại còn vượt qua người cha.
Ợ hơi một cái, Trịnh Hạo Thiên hài lòng xoa xoa cái bụng, đôi mắt híp lại thành một đường.
Đôi mắt của Trịnh Thành Liêm nhìn qua thân thể của con trai, khóe miệng từ từ nở ra một nụ cười hài lòng, hạnh phúc, nếu như có khả năng, hắn sẽ vĩnh viễn giữ gìn phút giây ấm cúng, yên lành này.
Đột nhiên, nụ cười trên khuôn mặt Trịnh Hạo Thiên chợt tắt.
Bàn tay hắn đang vuốt bụng cũng ngừng lại, trong mắt chớp động một tia nghi hoặc khó hiểu.
Trịnh Thành Liêm quan tâm nói: “Làm sao vậy?"
Trịnh Hạo Thiên nhướng mày lên, hắn vừa mới phát hiện, lúc này ăn xong, dĩ nhiên không có bất cứ nhiệt khí gì sinh ra.
Ánh mắt nhìn một vòng qua thức ăn trên bàn, hắn hỏi: “Cha, hôm nay không có thịt gấu à?”
“Thịt gấu ăn sạch rồi.” Trịnh Thành Liêm cười nói: "Ta xem ngươi thích ăn thịt, cho nên đến nhà trưởng thôn mua một ít thịt lợn cho ngươi ăn để có khí lực tập võ."
Trịnh Hạo Thiên thất vọng gật đầu một cái, rồi ngáp một cái thật to, nói: “Cha, con có chút mệt, con đi ngủ đây.”
Mơ mơ màng màng leo lên giường, Trịnh Hạo Thiên trong đầu vẫn còn nghĩ: “Ăn thịt gấu có đủ khí lực, tại sao ăn thịt lợn lại không có nhỉ?”
Mí mắt vừa nhắm lại, hắn đã ngủ thiếp đi.
Trịnh Thành Liêm nhẹ chân đi tới sửa lại cái chăn cho hắn, đau lòng nghĩ: đứa nhỏ này, gần đây tập võ thật sự là quá mệt mỏi rồi...

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #10  
Old 04-11-2011, 08:54 PM
Phương's Avatar
Phương Phương is offline
Thiên Hạ Vô Địch Thủ
Thông Ngữ cao nhân
 

Tham gia ngày: Apr 2009
Bài gởi: 4,707
Quyển 1 : Thánh quả truyền nhân.
Chương 10
Tán thành

Tác giả: Thương Thiên Bạch Hạc
Dịch : Phương

Nguồn: www.tangthuvien.com




Nháy mắt đã trôi qua bảy ngày, trong khoảng thời gian này, cuộc sống của Trịnh Hạo Thiên trôi qua tương đối dễ chịu.

Từ sau ngày chứng kiến vẻ thất vọng tiu nghỉu hiện rõ trên khuôn mặt của con trai mình, Trịnh Thành Liêm không bao giờ nấu thịt lợn nữa, hơn thế còn đi khắp các nhà trong thôn để thu mua thịt gấu cho cậu quý tử .

Lần thu hoạch trước được hơn ba mươi con gấu làm cho nhà nhà trong thôn tất cả mọi người đều phát tài, hơn nữa tấm lòng của bọn họ đối Trịnh Thành Liêm cũng rất cảm kích, sau khi biết hắn muốn thu mua thịt gấu, đều không nói hai lời đem loại thịt gấu đã ướp muối đến cho nhà hắn.

Sau khi có nhiều thịt gấu như vậy Trịnh Thành Liêm hiển nhiên chính là nhà giầu không tiếc con lợn con, hàng ngày không cần keo kiệt, chắt bóp nữa mỗi ăn bữa cơm đều nấu thịt gấu cho con mình.

Làm hắn kỳ quái chính là, con mình đối với thịt gấu quả thật có một loại yêu thích đến cố chấp, vô luận ăn nhiều hay ít, tựa hồ bao nhiêu cũng không thỏa mãn sự thèm thuồng.

Đáng thương thay cho trái tim các bậc cha mẹ trong thiên hạ, khi đã phát hiện ra con mình có sở thích đặc biệt kỳ dị, Trịnh Thành Liêm liền cùng mọi người của các nhà trong thôn đạt được thương nghị, nếu sau này đánh bắt được hắc hùng, cam đoan sẽ cung ứng thịt cho nhà họ Trịnh để ăn. Ngược lại hắn đáp ứng, mỗi một tháng đều chế tạo cho mỗi nhà một loại đồ dùng trong nhà.

Điều kiện này hiển nhiên làm cho tất cả mọi người đều vui mừng khôn xiết, tất cả những đồ mà Trịnh thợ mộc chế tạo chính là tiền, chỉ cần bọn họ đem vào trong thành, dân trong thành chắc chắn sẽ tự động mang tiền bạc đến để thu mua.

Về phần thịt gấu thì khỏi phải lăn tăn, nơi này nếu đã gọi là Hùng Lang sơn, trong núi làm sao có chuyện thiếu được gấu cơ chứ ? Chuyện này tự nhiên là thuận lợi đôi đường, tất cả đều vui mừng.

Chỉ có Trịnh Hạo Thiên đối với chuyện này tự nhiên là hoàn toàn không biết gì cả, cuộc sống của hắn mỗi ngày qua từ từ đã theo quy luật cố định mới rồi..

Sáng sớm thức giấc thì luyện quyền, buổi chiều đi theo phụ thân học tập kỹ thuật nghề mộc, buổi tối thì đọc bảo điển gia truyền.

Trịnh Thành Liêm đối với việc Trịnh Hạo Thiên coi trọng bảo điển thì lại có thêm ý muốn vượt xa tưởng tượng, hắn đột nhiên tự mình đốc thúc con mình, nhất định phải học thuộc từng chữ bên trong nội dung, một chữ cũng không được bỏ sót. Thậm chí ngay cả các đồ hình miêu tả động thực vật, cũng bắt con mình vẽ lại giống y hệt.

Trịnh Hạo Thiên hết sức kỳ quái, không thể hiểu được tại sao cha mình lại bắt mình làm những việc vô ích như vậy, đem những thứ vô dụng nhớ kỹ trong lòng để làm gì !? Như thế nào cũng muốn không rõ phụ thân vì sao coi trọng những thứ hư vô mờ mịt này?!

Có lẽ nào lại tồn tại một thế giới như vậy, có phải thật sự những thứ kỳ quái trong sách mô tả lại tồn tại thật hay sao?

Hắn có cảm giác mơ hồ, đành phải đợi năm hắn mười tám tuổi, phụ thân nhất định sẽ cho hắn một đáp án thỏa mãn.

Bảy ngày sau đó, đám người Dư Kiến Thăng rốt cục cũng từ trong núi quay trở về.

Bọn họ trở về tự nhiên là khiến cho trong thôn vui mừng hoan hô, mặc dù đám người phụ nữ, trẻ con và người già còn lại đều biết rõ, với kinh nghiệm phong phú Dư Kiến Thăng chỉ huy đội hình, bọn họ trên cơ bản chắc không có thể gặp phải gì quá nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng mỗi lần bọn họ lên núi đối với những người ở lại mà nói đều là một sự thấp thỏm, dày vò, chỉ có khi nhìn thấy thân nhân bình an quay về, bọn họ mới có thể hết nỗi lo âu trong lòng.

Sản vật trên Hùng Lang sơn phong phú, ngoại trừ động vật hoang dã ra, còn có dã khuẩn , nấm ăn, mộc nhĩ, các loại quả cây trên núi cùng dược liệu v.v..

Một lần vào núi, nếu là hết thảy thuận lợi nói, thu hoạch tuyệt đối không nhỏ.

Đương nhiên, cũng chỉ có trường hợp bọn họ kết thành quần đội vào núi như vậy , mới có thể đem mức độ nguy hiểm đến tính mạng hạ thấp nhất. Nếu như thôn Đại Lâm không phải toàn bộ kết thành đoàn mà vào, mà là mỗi nhà mỗi hộ phân tán vào núi săn bắn, như vậy trừ một số rất ít người có bản lĩnh như Dư Kiến Thăng ra, đại đa số cũng không dám cam đoan nhất định có thể bình an quay về.

Dù sao, cái tên Hùng Lang sơn này hai chữ hùng lang cũng không phải vô duyên vô cớ mà đặt.

Làm bá chủ trong núi, gấu cùng sói có lẽ sẽ không trêu chọc đại đội nhân mã, nhưng là đối với những người đơn độc lạc vào núi mà nói, lũ chúng nó chính là Diêm vương gia dưới Âm phủ đến đòi mạng.

Lần này trở về, trừ thu hoạch được bộ phận sơn dược cùng một số con thú nhỏ ra, thành quả lớn nhất thu hoạch được chính là một con gấu cùng ba con sói.

Trên Hùng Lang sơn có rất nhiều loại gấu, lúc này đây bọn họ liệp sát chính là một con gấu mầu xám.

Sau lúc đám người Dư Kiến Thăng quay về, rất nhanh đã từ đều trong miệng mấy bà vợ nghe được điều kiện của Trịnh Thành Liêm, bọn họ không chút do dự đã đem con gấu đó đưa đến nhà họ Trịnh.

Người trên núi tính tình chân thật chất phác, cũng cảm kích hiểu được cái ân tình lần trước, thôn Đại Lâm nếu như không phải có Trịnh Thành Liêm bố trí bẫy rập, e rằng sớm đã bị lọt vào tai ương diệt vong rồi.

Yêu cầu của Trịnh Thành Liêm cũng không quá phận, hơn nữa điều kiện đáp ứng lại cực kỳ khoan hậu, rộng rãi, hiển nhiên không có ai phản đối.

Đối với chuyện của mọi người Trịnh Hạo Thiên cũng không để ý tới, hắn lôi kéo Dư Uy Hoa cùng Lâm Đình đi tới thao trường, vẻ mặt hưng phấn hỏi han bọn hắn về việc săn bắn đã trải qua.

Hai thiếu niên này mặc dù trên khuôn mặt vẫn còn mang theo một tia uể oải khó có thể che dấu được, nhưng hỏi đến việc này là tinh thần bọn hắn hăng hái tăng vọt ngay.

Mặc dù trước kia Dư Uy Hoa cũng từng đi theo phụ thân vào núi, nhưng cũng chỉ là đi một vòng quanh núi rồi quay về ngay trong ngày. Còn lần này bọn họ đi theo nhóm đông người, ở tại trên núi suốt nửa tháng, cảm giác trong thời gian này đương nhiên là khác xa các lần khác.

"Trên núi chơi có vui không?" Trịnh Hạo Thiên mắt to chớp động sáng ngời, hướng tới hỏi.

Những đứa trẻ sống dưới chân núi vô cùng yêu thích, hâm mộ việc săn bắn của người lớn, đối vối các đứa trẻ độ tuổi ấu thơ mà nói, tâm nguyện lớn nhất chính là nhanh lớn lên một chút, có thể đi theo các bậc cha chú cùng nhau vào núi săn bắn.

Mặc dù Trịnh Thành Liêm cũng không phải thợ săn, mà là một gã thợ mộc, nhưng là Trịnh Hạo Thiên nhưng cũng không phải là đứa trẻ ngoại lệ.

"Đồ vật trên núi thật là nhiều." Dư Uy Hoa giơ tay ra vẽ minh họa:" người chưa đi qua núi thì vĩnh viễn cũng không có cách tưởng tượng những cái hay trên núi đâu." Hắn đem cái sọt đeo phía sau ra, nói:" Ngươi xem."

Trịnh Hạo Thiên cúi đầu nhìn lại, bên trong thật ngạc nhiên là có con chuột nhỏ đang nằm, ngay cả hai tròng mắt còn có mở.

"Đây là ta bắt được trên núi, Phụ thân đáp ứng làm cho ta nuôi nó rồi , ở trên núi chơi thật vui." Dư Uy Hoa liến thoắng nói, lại đẩy Lâm Đình một cái, nói:" Đến lượt ngươi nói đi."

Lâm Đình mặc dù so với Dư Uy Hoa nhỏ thua một tuổi, nhưng tài ăn nói của hắn thì lại vượt xa đồng bạn.

Cười một chút, Lâm Đình cũng không chối từ, đem những chuyện vào núi lúc này đây đơn giản kể ra một lần.

Kỳ thật những chuyện vào núi cũng không là “trò chơi vui” như Trịnh Hạo Thiên suy nghĩ, ngược lại có thể nói là tương đối khẩn trương cùng buồn tẻ, hơn nữa tràn ngập nguy hiểm.

Những loại nguy hiểm này không chỉ có là đến từ đám bá chủ hùng lang trong núi, trừ gấu và sói ra, còn có rất nhiều thứ có thể đưa con người vào chỗ chết.

Như độc xà ẩn giấu ở nơi âm u, mang theo kịch độc giết người phóng ra, so với hùng lang còn lợi hại hơn, hay nhưcòn có từng đám hổ báo mãnh thú.

Mấy loại này này vô luận là loại nào đụng tới người, đều đem đến cho bọn hắn phiền toái thật lớn. Cũng may bọn họ dù sao cũng là người đông thế mạnh, chỉ cần làm việc cẩn thận, thì loại sinh vật có can đảm trêu chọc bọn hắn dù sao không nhiều lắm.

Đương nhiên, trừ các loại sinh vật nguy hiểm ra, còn có một ít thực vật cũng được tính là sát thủ.

Tóm lại, cuộc sống trong núi đích xác đặc sắc mà cuộc sống phía xa ở dưới chân núi không phải có thể so đo được, nhưng nếu là không có đạt tới thực lực nhất định, thì đương nhiên thâm sơn cùng cốc sẽ là nơi mai táng loài người.

Trịnh Hạo Thiên nghe được sắc mặt khẽ biến, những gì Lâm Đình vừa kể đã đập tan ảo tưởng hắn đối với núi lớn.

Một trận cười sang sảng tiếng đột nhiên từ bọn họ phía sau vang lên.
"Lâm Đình nói không sai, núi lớn quả thật là địa phương nguy hiểm. Bất quá, núi lớn cũng là một nơi thật tốt để rèn luyện con người." Dư Kiến Thăng đi nhanh tới, nói:" Chỉ có hài tử lớn lên trong núi lớn, mới có tư cách trở thành thợ săn chính thức."

"Trưởng thôn!" Trịnh Hạo Thiên vội vàng đứng lên, hướng về Dư Kiến Thăng khom người vấn an.

Dư Kiến Thăng gật đầu một cái, nói:" Ta mới vừa rồi đi qua nhà cháu, cha cháu nói nửa tháng này cháu luyện tập tương đối khắc khổ, bây giờ hãy đánh trường quyền nhập môn một lần, để ta xem đi."

Trịnh Hạo Thiên nhãn tình sáng lên, hắn cao giọng một câu đáp ứng ngay.

Nửa tháng nay, hắn mỗi ngày trong cần cù luyện tập không thôi, vì chính là chờ một ngày này.

Dư Kiến Thăng đã nói qua, hắn quả thật có được thiên phú tu luyện nội gia quyền pháp, nhưng có thiên phú cũng không có nghĩa là tất cả, nếu như chính mình cố gắng không đủ, như vậy cũng không thể được học tập võ công.

Mà chỉ có học tập nội gia công pháp, mới có khả năng trong tương lai trở thành săn sư giống như trưởng thôn, nếu không nếu chỉ coi như là có thân thủ cường thịnh, cũng chỉ có thể làm tốt một thợ săn mà thôi.

Trước sự quan sát kỹ càng của ba người Dư Kiến Thăng, Trịnh Hạo Thiên cũng không mất bình tĩnh, hắn đi tới trung tâm thao trường, hai quyền thu vào thắt lưng bên sườn, khẽ quát một tiếng, cất bước về phía trước, ầm ầm đánh ra một quyền.

Một cỗ âm thanh rất nhỏ xé rách không khí từ nắm tay hắn chấn động bay ra, thanh âm này mặc dù rất nhỏ, nhưng khi lọt vào tai ba người Dư Kiến Thăng lại nghe rất rõ ràng.

Biểu cảm trên mặt ba người bọn họ khác nhau, nhưng đều là tràn ngập sắc vẻ kinh ngạc.

Trịnh Hạo Thiên một quyền đánh ra, thân thể liền theo sát quyền, cất bước mà đi, trong nháy mắt cũng đã đem bộ nhập môn quyền pháp này thi triển ra.

Quyền phong vù vù, thân như du long, động tác của Trịnh Hạo Thiên đơn giản rõ ràng, nhưng là trong mỗt quyền mỗi thức tựa hồ có ngưng tụ một cỗ lực lượng không tên.

Sắc mặt ba người Dư Kiến Thăng kinh dị, đặc biệt là con ngươi Dư Kiến Thăng, trong đôi mắt hắn che dấu không được nỗi vui mừng như điên.
Nếu so sánh với nửa tháng trước, động tác của Trịnh Hạo Thiên đã tương đối quy phạm, tiêu chuẩn hơn.

Chỉ dưới tình huống vẻn vẹn có một lần chỉ đạo, trong thời gian nửa tháng có thể đem động tác hoàn toàn nắm giữ cũng đã là chuyện tình hết sức giỏi giang.

Hơn nữa Trịnh Hạo Thiên lại khiến cho hắn vừa lo sợ vừa vui mừng , từ trong bộ quyền pháp đơn giản này, Dư Kiến Thăng cảm nhận được một cỗ khí thâm nghiêm. Đây là quyền ý, chính thức là tinh ý trong quyền.

Mặc dù Trịnh Hạo Thiên bị giới hạn bởi kinh nghiệm, hơn nữa uy lực quyền pháp này cũng không có rất mạnh, nếu như lúc này hắn cùng Dư Uy Hoa và Lâm Đình giao đấu, như vậy khẳng định thị bại nhiều thắng ít. Nhưng là chỉ cần hắn kiên trì tiếp tục rèn luyện, uy lực bộ quyền pháp này sẽ càng lúc càng lớn, nếu là ngày sau có thể tu luyện xuất ra chân khí, mới có thể chính thức đem uy lực bộ quyền pháp này triển khai được.
Khi đó, chỉ sợ ngay cả chính mình cũng không là đấu thủ xứng tay của tiểu tử này.

Một lát sau, Trịnh Hạo Thiên đánh xong bộ quyền pháp, hắn thu tay lại mà đứng, ánh mắt lấp lánh nhìn trưởng thôn.

Dư Kiến Thăng chậm rãi gật đầu, hắn không che dấu chút nào sắc mặt vui mừng của chính mình, cười nói:" Hạo Thiên, ngươi luyện tốt lắm. Từ nay về sau, ngươi cùng hai người bọn họ cùng nhau theo ta học tập nội gia quyền pháp."

Trịnh Hạo Thiên ánh mắt đầu môi vui mừng, hỏi:" Trưởng thôn, sau này ta cũng có thể đủ mạnh trở thành săn sư ngươi giống người không?"

Dư Kiến Thăng cất tiếng cười to, lấy tay chỉ bọn họ ba người một chút, nói:" Có thể trở thành săn sư hay không, các ngươi phải dựa vào cố gắng của chính mình. Bất quá ta rất chờ mong, nếu là trong thôn chúng ta có nhiều hơn ba người săn sư, hắc hắc, ta xem còn có thôn nào còn dám khi dễ... "

Dư Uy Hoa ba người đồng thời nắm chặt đầu quyền, ánh mắt bọn họ đồng thời nhìn hướng về phía phương xa.

Lúc này, tại nọ trong tấm lòng, trí óc non nớt của i bọn họ, cũng không có hùng tâm đại chí gì, ý niệm duy nhất trong đầu chỉ làmuốn trở thành săn sư, trở thành nam nhân cũng giống trưởng thôn, vĩnh viễn thủ che chở cho chính thôn của mình... ...



Bạn phương bị ban 7 ngày vì copy chương 10 từ web khác về post trong TTV.
Vì chất lượng các chương dịch trước cũng không ổn nên truyện được move vào box dịch thô.

thay đổi nội dung bởi: Ba_Van, 07-11-2011 lúc 11:46 AM.
Trả Lời Với Trích Dẫn

Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Liên Lạc Tàng Thư Viện Lưu Trữ Trở Lên Trên

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Tàng Thư Viện thành lập ngày 18-10-2007. Copyright © 2007–2014. All rights reserved.Ad Management plugin by RedTyger
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 03:14 PM.
Scroll Up