Trang 1 của 22 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 108

Chủ đề: Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng] - Ôn Thụy An - Hoàn thành

  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,736
    Xu
    50,000

    Mặc định Triều Thiên Nhất Côn [Luận Anh Hùng] - Ôn Thụy An - Hoàn thành

    Luận Anh Hùng hệ liệt:

    1. Ôn Nhu Nhất Đao
    2. Nhất Nộ Bạt Kiếm
    3. Kinh Diễm Nhất Thương
    4. Thương Tâm Tiểu Tiễn
    5. Triều Thiên Nhất Côn








    Chương 1 – Trong lòng không yên mà lên ngựa

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Vào cái đêm Tô Mộng Chẩm và Bạch Sầu Phi chết tại Phong Vũ lâu, cũng là một lần đối đầu khác giữa Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu, Trương Thán đã gặp được một người.

    Một cố nhân.

    Cố nhân có rất nhiều loại, bằng hữu quen biết là cố nhân, bạn cũ quen thân là cố nhân, bạn già trong ký ức cũng là cố nhân, ngay cả bạn bè đã chết cũng là cố nhân.

    Trương Thán và vị “cố nhân” này cũng không quen thân.

    Nhưng không quen thân cũng không có nghĩa là không có chân tình.

    Chưa chắc ngươi đã có cảm tình sâu đậm nhất với bằng hữu kết giao lâu nhất, đúng không?

    Giao tình dù sao cũng không phải tính toán bằng năm tháng.

    Huống hồ, tình cảm của Trương Thán đối với vị “cố nhân” này còn rất kỳ diệu, vô cùng phức tạp.

    Nó kỳ diệu đến mức, từ sau khi Vương Tiểu Thạch lên Thiên Tuyền sơn, tiến vào Kim Phong Tế Vũ lâu, Trương Thán vẫn luôn thất hồn lạc phách, giống như có một giọng nói yếu ớt không ngừng kêu gọi hắn.

    Đó là một giọng nói quen thuộc và xa lạ.

    Đó giống như giọng nói trong lòng của hắn.

    Đó là giọng nói của một cô gái.

    Nếu không phải chuyện này làm Trương Thán phân tâm, hắn sẽ không tùy tiện để Ôn Nhu lao vào trận chiến giữa Bạch Sầu Phi và Vương Tiểu Thạch, Tô Mộng Chẩm, đến nỗi Ôn Nhu bị Bạch Sầu Phi khống chế, dùng để uy hiếp Vương Tiểu Thạch và Tô Mộng Chẩm.

    Chỉ có điều, cuối cùng Bạch Sầu Phi vẫn không thể nhẫn tâm giết chết Ôn Nhu.

    Con người lạnh lùng tự phụ, kiêu ngạo bất phục này, chẳng lẽ cũng có một chút chân tình với Ôn Nhu?

    Kỳ quái là, Trương Thán càng ngày càng không khống chế được.

    Mặc dù đại địch trước mắt, quả thật là một trận long tranh hổ đấu, nhưng tâm thần của hắn lại ngơ ngẩn, trong lòng không yên.

    Không yên ở đâu?

    Lên ngựa.

    Hắn chỉ muốn đánh ngựa chạy đi.

    Hắn thậm chí có thể phân biệt được, giọng nói kia ở đó (cách nơi này không xa) đang vội vã kêu gọi hắn ra sao, giọng nói này quan trọng đối với hắn thế nào (mặc dù hắn không thể nói rõ nguyên do), hắn chỉ muốn lập tức cưỡi một con ngựa khỏe, tìm được người này trước khi tiếng kêu dừng lại.

    Nhưng hắn không thể nói đi là đi.

    Người chiến đấu đêm nay là bạn tốt, bạn thân, huynh đệ của hắn.

    Huống hồ Thái Thủy Trạch đã hi sinh càng là huynh đệ, bạn thân, bạn tốt của hắn.

    Hắn nên báo thù cho vị huynh đệ này.

    Nói đến cũng kỳ quái, trước kia hắn rất xem thường vị huynh đệ này. Hắn cảm thấy mình ngậm đắng nuốt cay, nếm gió nằm sương, đồng thời xây dựng thanh danh địa vị cho Thất Đại Khấu và Đào Hoa xã, nhưng Thái Thủy Trạch lại chỉ biết tư lợi, ngồi không hưởng lộc.
    Có điều, khi phát hiện đối phương xả thân vì nghĩa, sự tôn kính bỗng nhiên sinh ra, thậm chí sự bội phục đó còn lớn hơn nhiều so với người bình thường, khiến cho Trương Thán cũng bất giác tự hỏi lòng.

    Thứ nhất, có phải hắn vẫn luôn kỳ vọng rất lớn, tin tưởng rất nhiều vào Thái Thủy Trạch hay không, cho nên hắn càng không thể tha thứ cho sự phản bội của họ Thái, dẫn đến hiểu lầm thật sâu thật lớn, cũng vì vậy nên khi họ Thái không làm cho hắn thất vọng, hắn liền hết sức vui mừng?

    Thứ hai, phải chăng một người luôn có biểu hiện của “phe phản diện”, một khi xuất hiện với tư thế của “phe chính diện”, càng dễ khiến người ta cảm động và quý trọng?

    Thứ ba, nói như vậy, chẳng phải những người luôn cúc cung tận tụy vì nghĩa, còn không đáng quý bằng những người luôn làm ác nhưng có một ngày bỗng nhiên hướng thiện?

    Thứ tư, như vậy có công bình hay không?

    Không biết.

    Đối với chuyện nghĩ không ra, phương pháp ứng phó của Trương Thán là tạm thời gác sang một bên, không nghĩ nữa.

    Có lẽ, qua một khoảng thời gian, khi nhớ lại chuyện này, nó đã không thành vấn đề.

    Hắn không biết phương pháp này cũng chính là cách mà Vương Tiểu Thạch ứng phó với vấn đề.

    Khi Vương Tiểu Thạch gặp phải vấn đề khó khăn không giải quyết được, sẽ viết nó lại, bỏ vào trong ngăn tủ, mấy ngày sau lại đem vấn đề ra xem xét, phát hiện đa số vấn đề đã được giải quyết rồi.

    Được cái gì giải quyết?

    Thời gian.

    Năm tháng.

    Cho nên mới nói, năm tháng mặc dù vô tình, nhưng lại có nghĩa.

    Trương Thán vẫn phải chờ đến khi trận mưa gió trong Kim Phong Tế Vũ lâu kết thúc.

    Bạch Sầu Phi mất mạng.

    Tô Mộng Chẩm chết đi.

    Trương Thán lại không xem trọng chuyện này.

    Hắn ghét Bạch Sầu Phi, chỉ mong sao đối phương chết.

    Hắn kính trọng Tô Mộng Chẩm, nhưng hắn và Tô Mộng Chẩm cũng không có tình cảm gì.

    Đối với sự sống chết của một nhân vật rất nổi tiếng mà ngươi kính trọng, ngươi sẽ không rung động giống như bạn thân bên cạnh chết đi; do đó, con người gần như ngày ngày đều nghe tin những nhân vật mà mình biết qua đời, nhưng lại không thương cảm bằng nghe được cái chết của người mà mình quen thuộc.

    Trương Thán đối với Tô Mộng Chẩm chính là như vậy.

    Đợi sau khi cục diện được (Vương Tiểu Thạch) khống chế, hắn lập tức nói với Đường Thất Muội và Ôn Bảo một tiếng, sau đó đánh ngựa rời đi.

    Đi?

    Đi đâu?

    Hắn cũng không biết.

    Hắn chỉ biết có một nơi (cách đó không xa), có một người (quen thuộc) đang gọi hắn.

    Hắn phải đi đến đó.

    Cây trơ.

    Cầu vắng.

    Sao rực rỡ.

    Trong đêm lạnh gió lớn tuyết nhỏ, lòng sông thấp thoáng trải đầy tuyết, cờ quán rượu nơi xa vẫy gọi, còn có hương hoa mai mập mờ thân thiết.

    Đến nơi này, tiếng gọi trong lòng càng vội vã từng cơn từng hồi.

    (Ai đang gọi ta?)

    (Là ai đang gọi ta? )

    Khi Trương Thán phát hiện tiếng gọi kia dường như đến từ trong lòng hắn, cũng vừa lúc phát giác có một bóng người đang nằm rạp nơi trụ cầu.

    Hắn không cần suy nghĩ, lập tức đi qua, giống như chỉ sợ bỏ lỡ một cuộc nhân duyên ngàn dặm, ước thề vạn năm.

    Vì vậy hắn đã nhìn thấy một nhân vật rất đặc biệt từng đi qua trong cuộc đời hắn.

    Một cô gái.

    Một cô gái bởi vì nhân duyên đặc biệt, từng có lần “liền thành một thể” với hắn trong chùa Lão Lâm tại Điềm sơn.

    Vô Mộng Nữ.

    - Lạnh quá…

    Sau khi Vô Mộng Nữ nhìn thấy người đỡ nàng hóa ra là Trương Thán có gương mặt tuấn tú nửa trắng nửa đen đầy râu, đôi môi anh đào lạnh đến trắng bệch thốt ra câu nói đầu tiên.

    Giống như hắn đã đến, sẽ có thể cho nàng sự ấm áp.

    - Hắn đã lấy đi Sơn Tự kinh của ta.
    Máu trên đầu và cổ tay Vô Mộng Nữ vốn đã đông lại, nhưng chỉ cử động một chút, máu tươi lại chảy ra:
    - Có điều…

    Máu của nàng thật tươi, thật đỏ.

    Máu rất chân thật, đối lập rõ ràng với ánh tuyết, vô vùng chói mắt.

    Trương Thán nhìn thấy mà kinh hãi.

    Cũng đau lòng.

    Đau lòng là cảm giác như thế nào?

    Đau lòng là không đành lòng nhìn thấy những thứ yêu thích luyến tiếc bị thương tổn.

    Vô Mộng Nữ vẫn sợ lạnh.

    Sau khi bị thương, nàng càng sợ lạnh.

    Nàng cười một tiếng thê lương diễm lệ. Trương Thán không hiểu nàng đang nói gì, đã nói gì, nhưng hắn biết mấy chuyện.

    Cổ tay phải của nàng đã đứt.

    Trên đầu bị trúng một chưởng.

    Nếu đổi lại là người khác, có lẽ đã sớm hoa tàn ngọc vỡ.

    Vết thương chết người không nằm ở tay (nhưng vết thương nơi cổ tay đủ khiến nàng chết vì chảy máu quá nhiều), mà là ở đầu.

    Một chiêu kia quả thật vô cùng nguy hiểm, khiến cho mép tóc nơi đỉnh trán của Vô Mộng Nữ cũng lõm xuống một mảng.

    Nhưng Vô Mộng Nữ vẫn chưa chết, ít nhất cũng không lập tức chết đi.

    Đây là vì sao?

    Chẳng lẽ người giết nàng đã nương tay?

    Nhìn lại có vẻ không giống.

    Nếu như nương tay, sẽ không đến mức dùng một chưởng đánh vào đầu nàng.

    Chẳng lẽ đầu của cô gái này có khả năng đặc biệt, có thể chịu được đòn nặng?

    Trương Thán không dám nghĩ nhiều như vậy, cũng không kịp suy nghĩ.

    Trước tiên hắn giúp nàng cầm máu, chữa thương.

    Dù sao hắn cũng là con nuôi của “Thiên Cơ tổ” Trương Tam Bá, dĩ nhiên biết cách băng vết thương cầm máu, giống như những người quen hành tẩu giang hồ.

    (Ai đánh nàng bị thương?)

    (Tại sao lại muốn đả thương nàng?)

    Nghĩ tới hung thủ gây tổn thương cho một cái cô gái ngã lòng và sợ lạnh như vậy, Trương Thán không nhịn được cảm thấy phẫn hận nghiến răng.

    Lại nghe Vô Mộng Nữ nói một cách xa xăm:
    - Thần Quân… sư phụ… Vô Tình… Tiểu hầu gia…

    Thần Quân? Sư phụ? Vô Tình? Tiểu hầu gia?

    Trương Thán liếc thấy máu đông thành một bãi lớn trên đất tuyết, bất chợt cũng cảm thấy lạnh người.

    Sau khi hắn truyền công lực của mình vào trong cơ thể Vô Mộng Nữ, trước tiên bảo vệ tâm mạch của nàng, gió lạnh vừa thổi qua, cũng bất giác cảm thấy hơi co rúm lại.

    Chẳng lẽ hắn cũng sợ lạnh rồi?

    Đột nhiên, kỳ lạ, hắn cũng cảm thấy đầu đau như muốn nứt ra.

    Cảm giác đó giống như hắn cũng trúng phải một chưởng.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 04-03-2014 lúc 18:30.



  2. Bài viết được 73 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    a39000,abclinh,anhhung8x,anuxman,aolong,bakaganger,Bỉ Tử Long,bellring,BOBVU73,bopday2004,cabalvn,chicken_vn,chieu ly,contrast,cunhonho,diamanti,diepkiemanh,dochanh96,dragonbxan1,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,katy,Kỷ Ninh,keta124,kichsat,kivzh7,kynguyen,Lamsao,langbavibo,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,manutd_dn2,mongthienthu1,mtdloc,my an lien,na1234,netwalker,ngothamhoa,niemdc1,novae_lily,ntt8301,nuibaden,phachle,phamtuananh,quânkhuthủđô,RobinLee,ryethyme,slumpvn,stdniitpn,Tiếu ngạo,Tieu Lan,to mong cham,Toạch Văn Đoành,tommilanista,tonducphi,Tri Vien Dai Su,Trường Minh,ttttieu,tuan nha,tuyetam,umedaboy,vanduc,vodanh2012,xhydro,xuanvien,yura,zemv13,Zhu Xian,zozii,Đơn bước,
  3. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,736
    Xu
    50,000

    Mặc định

    Chương 2 – Hồng lâu ác mộng Thanh lâu oán

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Người đã tản đi.

    Vương Tiểu Thạch trở lại nắm quyền Phong Vũ lâu.

    Cũng không biết vì sao, hắn lại không có cảm giác thành tựu, thắng lợi hay phấn khởi.

    Hắn chỉ cảm thấy đau thương, còn có chán nản.

    Nếu không phải trước mắt còn có việc khẩn cấp, hắn thật sự muốn buông tay từ bỏ ngay bây giờ.

    Nhưng đây là cơ nghiệp của Tô đại ca, hắn phải giữ gìn nó, phát huy nó.

    Phong Vũ lâu.

    Đã từng phong phong vũ vũ (gió gió mưa mưa), hiện nay vẫn là Kim Phong Tế Vũ lâu sững sững một mình giữa võ lâm kinh sư.

    Đã từng dựng lầu, đã từng đổ lầu, nhưng lầu vẫn là lầu, không ai có thể phủi hết cống hiến và địa vị, quyền uy và khí phái của nó mấy chục năm qua trong giang hồ loạn lạc, không gì có thể thay thế, nổi bật trong cùng thế hệ.

    Phong Vũ lâu, một tòa lầu phong phong vũ vũ.

    Sự buồn rầu của Vương Tiểu Thạch không chỉ là cảm khái muôn vàn đối với Phong Vũ lâu của lịch sử, còn là hồi tưởng vô hạn đối với nhân sự đổi thay.

    Thậm chí đối với Ôn Nhu vốn không biết mùi vị ưu sầu (cái chết của Bạch Sầu Phi, Ôn Nhu là người thương tâm nhất, nàng vẫn không biết Bạch Sầu Phi đã làm chuyện gì với nàng. Có lẽ không biết chính là một sự hạnh phúc rất lớn), cùng với Lôi Thuần hoàn toàn không thể suy đoán được (đối với Vương Tiểu Thạch thì nàng là một ân nhân, nếu không phải nàng phối hợp dẫn theo Tô lâu chủ tấn công vào Kim Phong Tế Vũ lâu, Vương Tiểu Thạch trong trận này nhất định lành ít dữ nhiều; nhưng nếu không phải nàng muốn khống chế Tô đại ca, Tô Mộng Chẩm cũng sẽ không tự tìm đến cái chết, chuyện này lại khiến cho nàng trở thành kẻ thù của Vương Tiểu Thạch), hắn đều có một sự mê hoặc thật sâu khó giải thích.

    Nhưng lúc này, hắn phải tạm thời gạt bỏ tất cả nghi hoặc.

    Bởi vì hắn có việc gấp cần phải giải quyết, có chuyện lớn phải làm.

    Bởi vì hắn là lãnh tụ.

    Thủ lĩnh của bang phái đệ nhất trong kinh thành (Kim Phong Tế Vũ lâu đã hợp nhất với Tượng Tị tháp, hiện giờ xét về thanh thế và thực lực, chắc chắn là bang hội đệ nhất trong kinh thành).

    Thủ lĩnh phải làm gì?

    Mỗi người đều có cách nói khác nhau, có người nói phải có sức hút, có người nói phải có tiếng tăm, có người nói phải có can đảm, có người nói phải có khí phách, có người cho rằng phải không sợ chém đầu, có người cho rằng phải có chỗ dựa, có người nói phải có võ công giỏi, có người nói phải có mưu trí cao… tất cả đều không thể kết luận, mỗi người đều có cách nói bất đồng.

    Nhưng làm lãnh tụ, trước tiên phải có trách nhiệm, dám gánh vác.

    Đương nhiên, cho dù nói thế nào, trong thiên hạ vẫn có rất nhiều lãnh tụ không có “trách nhiệm”, không dám gánh vác, nhưng làm một lãnh tụ giỏi thật sự, quan trọng nhất vẫn là phải có cam đảm gánh vác trách nhiệm.

    Muốn làm chuyện lớn, nếu không có cả dũng khí đối mặt với trách nhiệm, đó nhất định là một “lãnh tụ” hại người hại mình, thậm chí còn không bằng đám lâu la.

    Hiện giờ Vương Tiểu Thạch đang gánh vác một chuyện.

    Chuyện lớn, hơn nữa còn là chuyện lớn chết người.

    Vương Tiểu Thạch đang ở Hồng lâu.

    Đối với hắn, Hồng lâu là một cơn ác mộng, còn Thanh lâu là một khúc ca ai oán.

    Hiện giờ Thanh lâu đã bị hủy, chỉ còn lại Hồng lâu và giấc mộng năm đó.

    Chỉ là lúc này mộng đã tỉnh hay chưa?

    Chưa?

    Đời người vốn là một giấc mộng, một giấc mộng không chết không ngừng.

    Ít nhất, một ngày không chết thì một ngày không thôi.

    Vì vậy, Vương Tiểu Thạch đang mở hội .

    Mục đích mở hội rất đơn giản.

    “Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu vì đánh thiên tử và tể tướng, ngày mai sẽ bị áp giải đến trước hẻm Ngõa Tử chém đầu, chúng ta nên làm gì đây?”

    Ý của “làm gì đây” không phải là có nên cứu bọn họ hay không (bởi vì nhất định nên), mà là có muốn hay không, có thể cứu bọn họ hay không.

    Mở hội còn có một vấn đề quan trọng khác.

    “Tô lâu chủ đã chết, Bạch Sầu Phi cũng đã chết, hai thế lực lớn Tượng Tị tháp và Kim Phong Tế Vũ lâu hợp nhất, theo lẽ thường, nếu như bây giờ xuất binh đi cứu hai người Đường, Phương, liệu có thể làm hư đại sự? Phá hỏng tình thế tốt đẹp? Mắc mưu của Thái Kinh? Trúng kế của Lôi Thuần?”

    Đây vốn là thời kỳ hai thế lực lớn trong kinh thành chỉnh hợp, mà hai bang phái đều nghe lệnh của Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch nên nắm lấy thời cơ ngàn năm có một này, củng cố thực lực của hiệp đạo, phát triển thành một lực lượng có thể “bên ngoài kháng địch, trong trừ gian ác” mới phải.

    Những người tham dự hội nghị tâm tình đều rất nặng nề.

    Bởi vì cho dù quyết định thế nào, đều có thành phần phải hi sinh.

    Nếu cứu Đường, Phương thì phải hi sinh không ít tính mạng của huynh đệ, còn có tiền đồ tốt đẹp của Kim Phong Tế Vũ lâu và Tượng Tị tháp.

    Nếu không cứu Phương, Đường thì sẽ bị người giang hồ khinh là bất nghĩa, hơn nữa cho dù nhân sĩ võ lâm có thể thông cảm, trong lòng các huynh đệ của Phong Vũ lâu và Tượng Tị tháp cũng không qua được cửa ải này của chính mình.

    Nếu trách thì chỉ trách Phương Hận Thiếu và Đường Bảo Ngưu, tại sao vào giờ phút quan trọng này lại làm ra chuyện hoang đường như vậy.

    Nhưng như đã nói, Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu phen này đè người mà đánh, tóm người mà đấm, lại khiến cho hảo hán giang hồ sảng khoái trong lòng, người người đập bàn ca ngợi.

    Trách được ai?

    Oán được người nào?

    Những ai không tỏ thái độ, đều có thể trở thành tội nhân của võ lâm chính đạo sau này.

    Tương tự, người nào biểu thị thái độ, cũng có thể trở thành kẻ bất nghĩa ngày sau bị người trong giang hồ mắng chửi.

    Nhưng luôn phải gánh vác, luôn có người gánh vác.

    Hảo hán giang hồ là những người phải gánh vác nhất.

    Người tham dự hội nghị tuy không nhiều, nhưng đều trải qua chọn lọc kỹ càng, hơn nữa đều rất quan trọng (bất kể là ở Tượng Tị tháp hay Phong Vũ lâu), rất được tin tưởng, rất có tính đại biểu.

    Trong đó bao gồm Hà Tiểu Hà.

    Vương Tiểu Thạch vẫn tín nhiệm nàng, vẫn xem nàng là người nhà, vẫn mời nàng tham dự hội nghị cơ mật rất cao, khiến nàng cực kỳ kinh ngạc, gần như không dám tin.

    Vương Tiểu Thạch chỉ hỏi nàng một câu:
    - Cô đã trả hết ân tình của Lôi cô nương chưa?

    Hà Tiểu Hà đáp:
    - Trả hết rồi.

    Vương Tiểu Thạch lại hỏi nàng một câu nữa:
    - Cô còn nghĩ mình không phải là người của Tượng Tị tháp sao?

    Lần này Hà Tiểu Hà không đáp.

    Nàng (vành mắt ươn ướt) cắn môi hỏi lại:
    - Không biết có còn huynh đệ tỷ muội nào xem ta là người nhà hay không?

    - Nếu đã là huynh đệ tỷ muội, sao lại không phải là người nhà, nói đùa rồi.
    Vương Tiểu Thạch trách móc, nắm vai Hà Tiểu Hà đẩy nàng lên thẳng Cao vân hiên của Hồng lâu, nơi chuyên mở hội nghị quan trọng:
    - Mau đến dự họp, cho ta ý kiến, nếu không mới xem như là người ngoài.

    Ngươi nói xem, gặp phải Vương Tiểu Thạch như vậy, ngươi có thể làm gì? Hắn đối xử chân thành với ngươi, ngươi cũng không thể lòng lang dạ sói; hắn cư xử thành thật với ngươi, ngươi có nguyện ý một lòng một dạ hay không?

    Vào giây phút sống chết, bước ngoặt quan trọng, Hà Tiểu Hà lại không khách khí bắn hắn một mũi tên.

    Máu ở vết thương bị trúng tên còn chưa hoàn toàn đông lại.

    Hắn lại xem đối phương như tâm phúc, quên đi chuyện đã xảy ra, quên đi mũi tên đã khiến hắn bị thương, chỉ tập trung tinh lực vào việc khác.

    Thứ nhất, có muốn cứu Đường Bảo Ngưu, Phương Hận Thiếu hay không?

    Thứ hai, làm thế nào để cứu Phương Hận Thiếu, Đường Bảo Ngưu?

    Thứ ba, công việc khắc phục hậu quả sau khi cứu Phương, Đường.

    Thứ tư, làm thế nào để ổn định phát triển Phong Vũ lâu và Tượng Tị tháp sau khi thống nhất, mà lại không bị ảnh hưởng bởi chuyện của Phương, Đường.

    - Ta biết, làm đại sự không câu nệ tiểu tiết.
    Hà Tiểu Hà vẫn không yên tâm hỏi:
    - Nhưng mà, ngươi thật sự không hận ta đã ám toán ngươi? Không nhớ mối thù này sao?

    - Cô từng ám toán ta sao? Cô chỉ vì muốn báo ân. Hơn nữa, ta và Bạch lão nhị mỗi người đều trúng một mũi tên, rất công bình. Một người nếu ngay cả lúc ám toán người khác cũng chú ý xem có công bình hay không, chắc là “gian xảo rất có hạn”.
    Vương Tiểu Thạch cười nói:
    - Có lẽ ta cũng tức giận. Chỉ có điều, con người của ta giận rất nhanh, giận rất dễ dàng, nhưng cơn giận này cũng tiêu tan càng nhanh càng dễ hơn. Cho dù có cừu hận gì, có cần thiết để nó khắc sâu và giày vò cô cả đời hay không? Hả?

    Gặp phải con người này, nàng cũng đành chịu thua.

    Ít nhất là Hà Tiểu Hà hoàn toàn không có biện pháp.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS


  4. Bài viết được 58 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,bakaganger,Bỉ Tử Long,bellring,cabalvn,chicken_vn,chieu ly,contrast,cunhonho,diamanti,diepkiemanh,dochanh96,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,katy,Kỷ Ninh,keta124,kichsat,kivzh7,Kunann,kynguyen,Lamsao,langbavibo,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,mtdloc,na1234,netwalker,ngothamhoa,niemdc1,ntt8301,nuibaden,phachle,quânkhuthủđô,RobinLee,ryethyme,sondecuto,stdniitpn,thannhan,Tieu Lan,Toạch Văn Đoành,tommilanista,tonducphi,Tri Vien Dai Su,ttttieu,tuan nha,tuyetam,tvh_iam,umedaboy,vanduc,vodanh2012,xhydro,yura,zemv13,Đơn bước,
  5. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,736
    Xu
    50,000

    Mặc định

    Bổ sung movie ở bài 1 nhé.

    Chương 3 – Mở hội

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Ai cũng từng mở hội, dù là thời xưa hay thời nay đều có hội nghị được mở, có hội thì sẽ có người mở hội, mà mở hội thông thường chỉ có hai lý do.

    Thứ nhất, để giải quyết vấn đề.

    Thứ hai, để trốn tránh vấn đề.

    Có một số hội nghị dùng để trì hoãn, mượn cớ để tránh né một số chuyện hoặc một số vấn đề.

    Có hội nghị thảo luận vĩnh viễn mà không quyết định. Cho dù có mở hội mười lần tám lần, lại mở hội mười năm tám năm, hội thì cứ mở, bàn bạc vẫn không kết thúc, vấn đề vẫn là vấn đề.

    Vì vậy có một số hội nghị, mục đích chỉ để lãng phí thời gian, vun đắp tình cảm, đấu tranh nhân sự hay biểu thị quyền uy, đó không phải hội nghị thật sự, hoặc là vốn không cần phải mở hội.

    Kim Phong Tế Vũ lâu là bang phái đệ nhất trong kinh thành, công việc bộn bề, dĩ nhiên không thể giống như Thái Kinh, thường ở trong triều mời dự họp quốc sự đại hội gì đó, thực ra chỉ là ca công tụng đức, nịnh hót lẫn nhau, khoe khoang phù phiếm, ăn uống vui đùa một phen mà thôi.

    Lúc Tô Mộng Chẩm chủ trì hội nghị của Phong Vũ lâu, đã sớm thiết lập giới hạn về thời gian.

    Thời gian vừa đến, y sẽ lập tức dừng hội nghị.

    Cho dù chuyện trọng đại lớn lao đến đâu, khi đến thời hạn thì sẽ đưa ra quyết định, không thảo luận vô ích nữa.

    Nếu như gặp chuyện quan trọng mà người phụ trách không kịp thời báo cáo, hậu quả sẽ tự gánh lấy. Nên biết, từ trước đến nay Tô Mộng Chẩm luôn “thưởng phạt nghiêm minh”, không ai dám tùy tiện vi phạm điều này.

    Cho nên mọi người bị thời hạn này thúc đẩy, dĩ nhiên sẽ có lời nói mau, có chuyện báo nhanh, có hội nghị thì nhanh chóng quyết định.

    Cho dù thời gian chưa tới, chỉ cần người khác tán gẫu liên thiên, Tô Mộng Chẩm cũng sẽ lập tức làm một chuyện, đó là rên rỉ.

    Y luôn có nhiều bệnh, thân thể yếu ớt.

    Lúc y “dồi dào” cũng “có quyền” nhất, trên người lại có hai mươi bảy loại bệnh, Thụ đại phu vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc cho y.

    Do đó, chỉ cần y vừa rên rỉ, mọi người sẽ cảm thấy một loại “tội lỗi vì lãng phí thời gian còn sót lại của người bệnh nặng này”, vội vàng kết thúc đề tài vô vị, lập tức đưa ra kết luận, kết thúc hội nghị.

    Bạch Sầu Phi thì không, hắn lạnh lùng, hơn nữa còn kiêu ngạo.

    Hắn không giống như Tô Mộng Chẩm.

    Tô Mộng Chẩm lạnh lẽo, nhưng trong nội tâm của y không hề quyết liệt, hơn nữa còn khá ôn hòa.

    Bạch Sầu Phi thì lại không ai dám nói tràng giang đại hải trước mặt hắn.

    Hắn coi trọng kỷ luật, thậm chí còn muốn người khác đứng để mở hội.

    Ngồi khiến cho người ta buông lỏng, đứng thì lời nói sẽ ngắn gọn hơn nhiều.

    Khi hắn cho rằng không cần nghe, sẽ lập tức cắt lời của người khác, thậm chí lúc cần thiết, hắn cũng không ngại dùng các loại thủ đoạn bẻ gãy đầu của đối phương.

    Thời gian chính là cuộc đời của con người, hắn tuyệt đối không cho phép người khác lãng phí thời gian của hắn.

    Vương Tiểu Thạch thì lại khác, hắn chẳng hề quan tâm.

    Hắn cho rằng, lãng phí thời gian và không lãng phí thời gian đều là cuộc đời. Chỉ cần lãng phí một cách vui vẻ, “lãng phí” sao cho “thú vị”, vậy “lãng phí” một chút thì đã sao?

    Hắn cảm thấy, người quý trọng thời gian như Lôi Tổn đã chết, Tô Mộng Chẩm nắm chắc thời gian cũng đã chết, Bạch Sầu Phi tuyệt đối không chịu lãng phí thời gian cũng chết như vậy. Cho dù có quý trọng thời gian, kết quả vẫn phải chết; sau khi chết rồi, thời gian gì đó đều chỉ là giả dối, cũng không quan trọng có lãng phí hay không.

    Cho nên, hắn mở hội rất coi trọng tình cảm, không khí, thậm chí vừa nói vừa cười, tràng giang đại hải. Có điều, những lời mọi người hữu tâm vô ý nói ra trong lúc thoải mái, hắn đều ghi nhớ, xem như là ý kiến tham khảo. Đến lúc phải quyết định, hắn chỉ tìm mấy người quen thuộc đến mở hội, có lúc thậm chí không tổ chức hội nghị đã đưa ra quyết định.

    Quan trọng là quyết định chứ không phải hội nghị. Hội nghị vốn được mở ra để quyết định, chỉ có điều, kết quả mở hội thường là mở nhiều thêm, có một số người đã lẫn lộn đầu đuôi, quên đi mục đích chính và ý nghĩa của việc mở hội.

    Thế nhưng, vào thời điểm quan trọng này, hắn lại cần phải mở hội.

    Hắn tìm vài nhân vật then chốt đến mở hội.

    Ngày mai có nên cứu Phương Hận Thiếu và Đường Bảo Ngưu hay không?

    - Cứu.
    Lương A Ngưu nói một cách sảng khoái gọn gàng, hắn đại biểu cho ý kiến của phe chủ trương dốc sức nghĩ cách cứu viện:
    - Huynh đệ thủ túc gặp nạn, thấy chết mà không cứu, chúng ta còn là người sao? Sau này đi lại trên giang hồ, không sợ người khác chê cười à?

    - Không phải là không cứu, vấn đề là phải làm sao cứu?
    Ôn Bảo cười hì hì, ở đây chỉ có hắn là ung dung nhất, nhưng lời nói lại thận trọng nhất:
    - Hiện tại cách thời gian xử trảm chỉ có ba bốn canh giờ, chúng ta sắp xếp như thế nào? Tượng Tị tháp và Phong Vũ lâu vừa mới thống nhất, hài cốt của Tô lâu chủ và Bạch Sầu Phi còn chưa lạnh, Vương tháp chủ chưa được nghỉ ngơi, lòng quân chưa ổn. Với thực lực hiện giờ mà muốn giao đấu trực diện với cấm quân triều đình, cao thủ đại nội, có đáng hay không? Có thành hay không? Có thể hay không?

    - Ta cứu, nhưng Vương Tiểu Thạch không nên đi.
    Ý kiến của Chu Tiểu Yêu lại đại biểu cho một nhóm người khác:
    - Hắn không đi, chúng ta có thể xem như hành động riêng lẻ, không đến nỗi liên lụy đến trong tháp, trong lâu. Lỡ may sắp thành lại bại, chỉ cần Tiểu Thạch Đầu còn ở đây, quần long có đầu, sẽ không bị tổn thương nguyên khí, giữ gìn thực lực.

    - Nếu như cứu Phương, Đường mà Vương tháp chủ không ra tay, e rằng khó có hi vọng;
    Đường Thất Muội lại khôi phục vẻ lạnh lùng của hắn, giọng nói âm trầm bày tỏ nỗi băn khoăn của rất nhiều người:
    - Nếu như Vương Tiểu Thạch đi, chỉ sợ cũng lành ít dữ nhiều. Thái Kinh là một con cáo già, sớm không chém người, chậm không chặt người, lại chọn ngay lúc này, chính là muốn nhân lúc chúng ta khí thế chưa mạnh, cơ nghiệp chưa vững, đánh cho chúng ta không kịp trở tay.

    Vương Tiểu Thạch đang nghe, rất cẩn thận lắng nghe.

    Sau đó hắn hỏi:
    - Có biện pháp vẹn cả đôi đường không?

    Vấn đề rất đơn giản, nếu như cứu, Vương Tiểu Thạch phải đích thân ra tay, đến lúc đó, cứu được hay không chưa biết, nhưng chắc chắn sẽ bị triều đình mượn cớ, hoàn toàn diệt trừ thế lực mới hưng thịnh của Kim Phong Tế Vũ lâu và Tượng Tị tháp. Còn nếu Vương Tiểu Thạch khoanh tay không để ý tới, thấy chết mà không cứu, sẽ bị thiên hạ chê cười, trở thành kẻ bất nghĩa, danh dự cũng bị ảnh hưởng lớn.

    Mọi người đều lắc lắc đầu.

    Vương Tiểu Thạch nhìn chăm chú vào Dương Vô Tà.

    - Ta muốn nghe ý kiến của ngài một chút.

    Nếp nhăn đầy mặt Dương Vô Tà giống như bố trí từng lớp phòng tuyến, nhưng ánh mắt lại trong vắt và linh hoạt.

    - Ngươi muốn nghe nói thật, hay là nói dối?

    Vương Tiểu Thạch nói:
    - Lúc này còn nghe nói dối sao? Còn có người nói dối sao? Ngài sẽ nói dối à?

    Dương Vô Tà nói:
    - Nói dối dễ khiến người ta vui vẻ. Nếu ngươi muốn ta nói, dĩ nhiên ta sẽ nói. Lời thật chỉ có ba chữ, không nên đi.

    Vương Tiểu Thạch hỏi lại:
    - Tại sao?

    Dương Vô Tà:
    - Ngươi là người thông minh, ngươi hiểu nguyên nhân còn rõ hơn ta, vấn đề chỉ là ngươi có làm được hay không.

    Vương Tiểu Thạch thở dài:
    - Lời của ngài rất đúng, vấn đề chỉ là ta có làm được hay không.

    Dương Vô Tà nói:
    - Người làm chuyện lớn phải có lòng dạ tàn nhẫn, phải có thủ đoạn cay độc. Lòng dạ của ngươi có đủ tàn nhẫn hay không? Thủ đoạn có đủ cay độc hay không?

    Vương Tiểu Thạch nói:
    - Ta không phải người làm chuyện lớn, ta chỉ muốn làm những chuyện nên làm.

    Dương Vô Tà nói:
    - Hiệp giả có chuyện nên làm, trí giả có chuyện không nên làm. Mấu chốt là vào lúc này ngươi có thể thuận theo tự nhiên hay không?

    Vương Tiểu Thạch trầm tư nhiều lần, dứt khoát nói:
    - Không thể.

    Dương Vô Tà nghiêm nghị:
    - Nếu không thể, vậy ngươi còn hỏi ý kiến gì?

    Vương Tiểu Thạch vẫn rất lễ độ:
    - Ta muốn đi, cũng cần phải đi, nhưng lại không muốn làm liên lụy trong tháp trong lâu, không muốn vì việc làm của mình mà phá hỏng cục diện tốt đẹp này. Ngài có diệu kế gì không?

    Lần này đến phiên Dương Vô Tà trầm ngâm năm lần bảy lượt, cuối cùng nói:
    - Trừ khi…

    Vương Tiểu Thạch vội vàng hỏi:
    - Trừ khi cái gì?

    Dương Vô Tà nói:
    - Ta không tiện nói, nói ra cũng sợ ngươi hiểu lầm ý ta.

    Vương Tiểu Thạch ở trước mặt mọi người vái y thật sâu:
    - Tiểu Thạch ở đây chân thành thỉnh giáo, hỏi kế Dương tiên sinh, biết rõ ý kiến tốt thì dễ tổn thương người, thuốc mạnh gây ra đau đớn. Sau khi được giác ngộ, Tiểu Thạch quyết sẽ không quy tội cho người hiến kế, hoặc oán trách việc định kế. Xin tiên sinh tin tưởng ta, chỉ cho ta một con đường sáng. Tiên sinh không ngại dư luận, cho ta kế hay, Tiểu Thạch sẽ khắc sâu trong lòng, vĩnh viễn không quên, không phụ ân tình.

    Vương Tiểu Thạch dùng tư cách thủ lĩnh của hai bang hội lớn, tha thiết thỉnh giáo Dương Vô Tà.

    Dương Vô Tà vẫn trầm ngâm không nói.

    Nếu như Đường Bảo Ngưu có ở đây, nhất định sẽ vỗ bàn, vỗ ghế, vỗ mông (của mình và người khác), chỉ vào mũi đối phương (hoặc là mắt, lưỡi, họng, răng vân vân) mắng lớn.

    Đáng tiếc là hắn không có ở đây.

    Nếu như Phương Hận Thiếu có mặt, hắn chưa chắc sẽ mắng, nhưng nhất định sẽ trích dẫn kinh văn (tuy nhiều lần trích sai), dựa theo điển cổ (cũng nhiều lần dựa sai) để chế giễu một phen.

    Nhưng hắn cũng không có mặt.

    Chỉ có Chu Tiểu Yêu cười lạnh nói:
    - Ngươi đừng bức y. Ta thấy y gãi rớt hết cả đầu tóc bạc cũng không nghĩ ra được đâu.

    - Đây là phép khích tướng sao?
    Dương Vô Tà chỉ cười một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói với Vương Tiểu Thạch:
    - Biện pháp của ta, là biện pháp khi không có biện pháp. Ngươi dùng kế của ta, có lẽ sẽ bảo vệ Tượng Tị tháp và Phong Vũ lâu nhất thời không ngã, nhưng lại có thể khiến cho ngươi sau này cùng đường bí lối, rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

    Vương Tiểu Thạch cười khổ, sờ sờ môi trên của mình:
    - Xem ra ta thật sự nên để râu.

    Vào lúc này cảnh này, hắn lại nghĩ đến chuyện để râu.

    Điều này khiến cả Dương Vô Tà cũng ngẩn người:
    - Để râu?

    - Nhân trung * của ta quá mỏng, sợ không có hậu phúc, tiên sư từng bảo ta để râu, có thể ngăn cản kiếp nạn…
    Dứt lời, Vương Tiểu Thạch lại vài Dương Vô Tà một cái thật sâu:
    - Cho dù Tiểu Thạch có kết quả như thế nào, tối nay Tiểu Thạch vẫn muốn thành tâm thỉnh giáo, xin tiên sinh nói rõ đạo lý.

    * Trung điểm nằm giữa mũi và môi.

    Dương Vô Tà hít một hơi thật sâu, thong thả nói:
    - Cũng chưa chắc đã không có kết quả tốt, chỉ là chuyện sau này phải xem nhân duyên gặp gỡ, lòng người ý trời rồi.

    Sau đó y mới nói:
    - Trước tiên ngươi phải tìm được một người đức cao vọng trọng, có thể khiến mọi người tin phục…

    Nói tới đây, y bỗng nhiên muốn nói lại thôi, nhìn mọi người chung quanh một lần, sau đó mới nói từng chữ, từng chữ:
    - Để thay thế ngươi.

    Mọi người vừa nghe, dĩ nhiên là kinh ngạc. Chợt thấy ánh mắt sắc bén của Dương Vô Tà như một vệt sáng lạnh từ trong mí mắt sâu quét qua mọi người một lần, những người có mặt đều có cảm giác như bị lưỡi đao phớt qua.

    - Chỉ là, nơi này không ai có bản lĩnh như vậy…
    Dương Vô Tà hừ một tiếng, cũng không biết là cười hay thở dài, nói thêm một câu:
    - Dĩ nhiên cũng bao gồm cả ta.

    Lúc này, đám người Thương Sinh Thạch truyền báo, Trương Thán đã trở về.

    Ôm một thiếu nữ hôn mê bất tỉnh hấp hối trở về.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 04-03-2014 lúc 19:08.

  6. Bài viết được 59 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,bakaganger,Bỉ Tử Long,bellring,cabalvn,chicken_vn,chieu ly,contrast,cunhonho,diamanti,dochanh96,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,katy,Kỷ Ninh,keta124,kichsat,kivzh7,Kunann,kynguyen,Lamsao,langbavibo,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,mekado,mtdloc,na1234,netwalker,ngothamhoa,niemdc1,ntt8301,nuibaden,phachle,phamtuananh,quânkhuthủđô,RobinLee,ryethyme,stdniitpn,thannhan,Tiếu ngạo,Tieu Lan,Toạch Văn Đoành,tommilanista,tonducphi,Trác Thanh,Tri Vien Dai Su,ttttieu,tuan nha,tuyetam,tvh_iam,umedaboy,vodanh2012,xhydro,yura,zemv13,Đơn bước,
  7. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,736
    Xu
    50,000

    Mặc định

    Chương 4 – Hội nghị

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Một canh giờ sau, hội nghị trải qua tranh luận đã đưa ra quyết định. Vương Tiểu Thạch cùng với Ôn Bảo, Dương Vô Tà, Hà Tiểu Hà lập tức đi đến ba nơi, lại sắp xếp đám người Đường Thất Muội, Lương A Ngưu trấn thủ Kim Phong Tế Vũ lâu, đám người Chu Tiểu Yêu, Chu Đại Khối Nhi thì canh giữ ở Tượng Tị tháp, để phòng vạn nhất, tiện bề phối hợp.

    Đường Thất Muội tuyệt đối là một tướng tài nói làm thận trọng, cao thâm khó lường, có hắn cố thủ Phong Vũ lâu, ít nhất có thể bảo đảm yên ổn nhất thời.

    Chu Tiểu Yêu thông minh cơ trí, mặc dù đêm nay nàng luôn có vẻ mơ mơ màng màng, nhưng để nàng tạm thời thống lĩnh mọi người trấn giữ Tượng Tị tháp, có thể ứng phó với tất cả biến hóa bất ngờ. Lúc này nàng còn đi ra ngoài một chuyến, trên tay cầm theo tiền giấy và nến, khi trở về mắt lại hơi sưng, giống như đã khóc vài lần.

    Lương A Ngưu và Chu Đại Khối Nhi lại là “nhân vật có sức mạnh”, bọn họ đều có thể đánh nhau.

    Những người Vương Tiểu Thạch dẫn theo lại là trọng tướng của Tượng Tị tháp và Kim Phong Tế Vũ lâu.

    Ôn Bảo là một người luôn biến lời sâu nghĩa xa thành chuyện hài hước.

    Dương Vô Tà luôn là cố vấn của Phong Vũ lâu.

    Vào thời điểm khẩn trương này, Vương Tiểu Thạch có hành động dĩ nhiên là trọng đại lớn lao. Hắn lại tìm Hà Tiểu Hà đến, không để ý đến hiềm khích lúc trước, càng khiến Hà Tiểu Hà cảm động khó tả.

    Trước tiên bọn họ đi đến một nơi, Phát đảng Hoa phủ.

    Giữa đêm bọn họ mời Hoa Khô Phát ra ngoài.

    Hoa Khô Phát thiếu ân tình của Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch đến nhờ y giúp đỡ, y nhất định sẽ đi.

    Sau đó bọn họ đi đến một nơi khác, Mộng đảng Ôn trạch.

    Bọn họ cũng mời Ôn Mộng Thành.

    Ôn Mộng Thành cũng thiếu nhân tình của Vương Tiểu Thạch. Vương Tiểu Thạch đưa ra yêu cầu, y nhất định sẽ đáp ứng.

    Sau bọn họ cùng đi đến một nơi, phủ thần hầu.

    Cần phải đi qua đường lớn Hoàng Khố, phía bắc lầu Tam Hợp, phía nam hẻm Ngõa Tử, thông qua đường Thống Khổ, cuối đường vòng vào hẻm Khổ Thống.

    Phủ Gia Cát thần hầu danh động thiên hạ, đứng ở đó không hề nguy nga lộng lẫy, cũng không quá xa hoa rộng rãi, chỉ có vẻ cổ, có vẻ xưa, cùng với rất có vẻ khí phái.

    Hôm nay, trong phủ thần hầu lại truyền ra tiếng tranh luận.

    Nguyên nhân là vì Vương Tiểu Thạch dẫn theo Dương Vô Tà, Hà Tiểu Hà, Ôn Bảo, Hoa Khô Phát, Ôn Mộng Thành cùng đến gặp Gia Cát tiên sinh.

    Gia Cát tiên sinh lập tức cùng với Ca Thư Lãn Tàn, Đại Thạch Công tiếp kiến bọn họ tại Lý Hạ Qua Điền các.

    Trên thực tế, Gia Cát tiên sinh và Tứ Đại Danh Bổ cũng rất lưu ý đến tình hình của Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu tối nay tại khu vực Thiên Tuyền sơn.

    Quả nhiên đã xảy ra chuyện, là một đêm kinh sư gió mây biến sắc.

    Có điều, sau khi “náo động” vừa mới ổn định lại, Vương Tiểu Thạch lại nửa đêm tới thăm (còn dẫn theo thủ lĩnh của hai đảng Phát và Mộng), điều này khiến bọn họ cảm thấy kinh ngạc.

    Lần này Tứ Đại Danh Bổ không tham dự hội nghị, nhưng Vô Tình, Thiết Thủ, Truy Mệnh và Lãnh Huyết đều tập hợp đầy đủ.

    Bọn họ đều hiểu tình cảnh của Vương Tiểu Thạch.

    Bọn họ đều biết chuyện của Phương Hận Thiếu, Đường Bảo Ngưu.

    Bọn họ ở Văn Manh hiên cách Lý Hạ Qua Điền các một vách tường, thương nghị làm cách nào để giúp Vương Tiểu Thạch cứu Đường Bảo Ngưu và Phương Hận Thiếu.

    Bọn họ là công sai, đương nhiên không tiện trực tiếp nhúng tay vào chuyện cướp pháp trường.

    Dùng công luận công, bọn họ không bắt người cướp phạm nhân hành quyết, đã là không làm tròn bổn phận rồi.

    Có điều, hai người Đường, Phương đánh hoàng đế và thừa tướng, mặc dù hơi hoang đường, nhưng chuyện hai người Phương, Đường làm khiến lòng người thiên hạ sảng khoái, cũng đánh những kẻ đáng đánh nhất trên đời.

    Xét về điểm này, Phương, Đường chẳng những không nên bị trừng phạt, thậm chí nên được khen thưởng mới đúng.

    Nhưng chuyện này đương nhiên là không thể.

    Hiện nay, công khai áp giải hai người đến đầu phố chém đầu như vậy, rõ ràng là có mục đích khác.

    Đây nhất định là do Thái Kinh đứng sau màn giật dây.

    Càng như thế, tất cả hành động của nhóm người mình càng phải cẩn thận, không để trúng kế của Thái Kinh, còn làm liên lụy tới thanh danh một đời của Gia Cát thế thúc.

    Bọn họ đương nhiên cũng không thể ngồi yên không đếm xỉa.

    Nhưng thật đúng là bó tay chịu chết, lực bất tòng tâm.

    Bọn họ chỉ muốn đứng ở lập trường của “đạo nghĩa”, giúp đỡ một cách “hợp pháp”.

    Đang lúc thảo luận, bọn họ chợt nghe được vài câu đối thoại (bọn họ đều không cố ý nghe, cũng không cố gắng để nghe, nhưng thỉnh thoảng lại có vài câu đối thoại đứt quãng truyền vào đôi tai có thính giác cực cao của bọn họ, thường là không đầu không đuôi, khó hiểu tường tận).

    - Cháu biết gần đây trong phủ thế thúc có một người khách như vậy… chúng cháu muốn… (đó là giọng nói của Vương Tiểu Thạch).

    - Cái gì? (đây là Hoa Khô Phát và Ôn Mộng Thành đồng loạt thốt lên)

    - Các người thật sự muốn tìm y? (giọng nói của Gia Cát tiên sinh hơi kinh ngạc)

    - Bất đắc dĩ. (Bốn chữ này nói rất trầm trọng, cũng rất có lực, là Dương Vô Tà nói)

    ……

    Sau đó một hồi lâu đều nghe không rõ, đương nhiên bọn họ cũng không cẩn thận lắng nghe.

    Nhưng những lời đối thoại vừa rồi nghe được đã khơi dậy lòng hiếu kỳ, cho nên bốn người cũng khó kiềm chế thỉnh thoảng “lưu ý” đến nội dung cuộc nói chuyện tại Lý Hạ Qua Điền các.

    Có điều không phải lúc nào cũng nghe thấy, mà là phần lớn thời gian đều chẳng nghe được gì.

    - Tốt nhất vẫn không nên hành động… (Gia Cát tiên sinh)

    - Cháu là bất đắc dĩ, cũng chỉ đành như vậy. (Vương Tiểu Thạch)

    - Thái Kinh cũng đang chờ cháu. Cháu làm như vậy sẽ liên lụy đến các hảo hán Tượng Tị tháp, Phong Vũ lâu cùng với hai đảng Phát và Mộng. (Gia Cát)

    - Cháu chỉ sợ liên lụy… cho nên xin sư thúc phối hợp… ( Vương Tiểu Thạch )

    - Ừ, chuyện này có lẽ được… nhưng cháu chỉ có một khoảng thời gian… nếu có gặp phải, ta sẽ cố gắng giúp cháu nghĩ vài biện pháp… (Gia Cát)

    - Cảm ơn sư thúc! ( Vương Tiểu Thạch )

    Cảm ơn cái gì?

    Lúc này, bốn vị danh bổ có thể nói là hiếu kỳ đến mức không hơn được nữa.

    Nhưng về sau lại nghe không rõ.

    Lần thứ ba đối thoại càng ngắn, càng ít, càng vội vã.

    - Cháu và y có quen biết sao? (Gia Cát)

    - Khi cháu đang chạy trốn, từng may mắn quen biết y, lại được y vì nghĩa cứu giúp, tránh khỏi mai phục ở khu vực khe Hổ Vĩ… (Vương Tiểu Thạch)

    - Ồ, hóa ra là cố nhân, vậy thì dễ hơn rồi…

    - Cháu còn muốn mượn sư thúc một vật.

    - Nói đi.

    - Một cây cung, ba mũi tên.
    Vương Tiểu Thạch nói:
    - Một cây Xạ Nhật thần cung, ba mũi Truy Nhật thần tiễn.

    Lúc này giọng nói đã rất rõ ràng.

    Nguyên nhân là vì Gia Cát tiên sinh và Vương Tiểu Thạch đã chậm rãi đi ra.

    Đáng chú ý là chỉ có hai người Gia Cát tiên sinh và Vương Tiểu Thạch, còn những người khác vẫn ở lại Lý Hạ Qua Điền các không ra ngoài.

    Bọn họ đi qua Văn Manh hiên.

    Tứ Đại Danh Bổ lập tức chắp tay chào.

    Gia Cát khẽ vuốt cằm, mày trái nháy ba lần, môi hơi nhếch lên, tay trái khẽ chạm vào tai phải, dái tai của y vừa trơn vừa dày, đã dài lại trắng.

    Vương Tiểu Thạch cũng chắp tay đáp lễ.

    Bọn họ không nói gì.

    Bốn vị danh bổ trông thấy hai chú cháu này đi qua Văn Manh hiên, đi về một nơi dành cho khách quý khác của phủ thần hầu, đó là Lục Nguyệt Phi Sương tiểu trúc.

    Hai người bọn họ đến nơi đó làm gì?

    Bốn vị danh bộ có phần đoán trúng, có phần cũng không biết đoán trúng hay không, có người đoán trúng nhưng không hiểu, có vị đã hiểu nhưng đoán không trúng.

    Bọn họ đành phải tiếp tục thương nghị, làm thế nào để giúp đỡ quần hiệp “một tay”, nghĩ cách cứu hai người Đường, Phương.

    Pháp quy chưa chắc đã hợp lý.

    Hợp lý chưa hẳn đã là pháp luật.

    Bốn danh bổ cảm thấy rất mâu thuẫn vì “pháp lý khó vẹn toàn”, thậm chí đau khổ vì “tình lý khó dung hòa”.

    Trong lúc mọi người đang thảo luận, thậm chí là tranh luận, đột nhiên một cái bóng lướt nhanh qua trước hiên, chợt lóe lên rồi biến mất.

    Ánh mắt của Tứ Bổ cực nhanh, đã nhận được bóng người kia.

    Vương Tiểu Thạch!

    Trên lưng hắn dường như còn đeo một vật.

    Gần như cùng lúc, trong Lục Nguyệt Phi Sương tiểu trúc bỗng nghe có người hô lớn:
    - Không hay rồi, không hay rồi, có người ám sát tiên sinh!

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 05-03-2014 lúc 18:33.

  8. Bài viết được 56 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,bakaganger,Bỉ Tử Long,bellring,BOBVU73,cabalvn,chicken_vn,chieu ly,chtrang,contrast,diepkiemanh,dochanh96,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,katy,Kỷ Ninh,keta124,kivzh7,Kunann,kynguyen,langbavibo,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,mtdloc,na1234,netwalker,ngothamhoa,niemdc1,ntt8301,nuibaden,phachle,phamtuananh,quânkhuthủđô,RobinLee,ryethyme,Solidus,stdniitpn,thannhan,Tieu Lan,Toạch Văn Đoành,tommilanista,tonducphi,Trác Thanh,Tri Vien Dai Su,ttttieu,tuan nha,tuyetam,tvh_iam,umedaboy,vodanh2012,xhydro,yura,Đơn bước,
  9. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,736
    Xu
    50,000

    Mặc định

    Chương 5 – Hội đàm

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Sáng nay có sương.

    Sương nồng.

    Sương nồng đến mức lúc hắt hơi cũng không thể thổi đi những hạt phấn cách chóp mũi hai tấc, lúc ngáp lại giống như hút vào một chùm bông vải ướt.

    Bên trong hoàng cung cũng mờ mịt sương mù, chỉ có điều, sương mù giữa tường hoa khắc rồng vẽ phượng, sơn vàng khảm bạc, lại phản chiếu một màu xanh nhạt.

    Hôm nay Thái Kinh dậy rất sớm.

    Bình thường hắn sẽ không dậy sớm như thế, cũng không cần dậy sớm như vậy. Nguyên nhân chủ yếu là vì chẳng có lý do gì để khiến hắn dậy sớm.

    Thiên tử chắc chắn còn dậy trễ hơn hắn, có lúc thậm chí còn không thèm dậy, nằm trên giường rồng trằn trọc lăn lộn cả buổi mới thôi.

    So với hoàng đế, thừa tướng như hắn xem như đã đủ siêng năng chăm chỉ, nhẫn nhục chịu khó rồi.

    Vả lại, hôm qua hắn đã tốn không ít tinh lực trên người hai cô nương còn nguyên vẹn, nhưng vẫn rời giường từ sáng sớm.

    Bởi vì hôm nay là một ngày đặc biệt, cũng là một ngày trọng đại.

    Vừa nói đến “nhậm lao nhậm oán” (nhẫn nhục chịu khó), Nhậm Lao và Nhậm Oán thật sự đã đến, bọn họ chờ ở bên ngoài đã lâu.

    Thái Kinh tiếp kiến bọn họ.

    Hắn dẫn theo Đa Chỉ Đầu Đà, Thiên Hạ Đệ Thất cùng với hai đứa con trai của hắn tiếp kiến Nhậm Lao, Nhậm Oán, còn có minh chủ Thiên minh Trương Sơ Phóng, trang chủ Lạc Anh sơn trang Diệp Bác Thức.

    Hắn đang nghe bọn họ báo cáo những tin tức cả đêm không ngủ điều tra nghe ngóng được.

    Nhậm Lao kể lại tường tận tình hình trận chiến tối qua giữa Lục Phân Bán đường và Kim Phong Tế Vũ lâu, kết quả cuối cùng dĩ nhiên là Bạch Sầu Phi chết, Tô Mộng Chẩm mất mạng, Lôi Thuần rút lui, Vương Tiểu Thạch trở thành lâu chủ của Phong Vũ lâu và tháp chủ của Tượng Tị tháp.

    Thái Kinh nghe rất cẩn thận.

    Hắn nghe xong, trên mặt không lộ vẻ hài lòng, cũng không có bất mãn.

    Hắn chỉ lạnh nhạt nói:
    - Vương Tiểu Thạch à? Hắn thật là uy phong. Có điều, ta thấy hắn làm lâu chủ, tháp chủ gì đó, thoải mái được một ngày nửa buổi thì cũng đủ dâng hương lễ tạ rồi.

    Sau đó hắn lại hỏi xem hôm qua người của Tượng Tị tháp, hai đảng Phát và Mộng, Kim Phong Tế Vũ lâu có hành động khác thường nào không.

    Lúc này do Trương Sơ Phóng báo cáo.

    Hắn đã phái không ít đệ tử của Thiên minh, suốt đêm giám thị người ba phía này, kết quả chủ yếu thu được là:

    Tối hôm qua, Phong Vũ lâu triệu tập hội nghị cả đêm, nhân thủ Tượng Tị tháp có điều động lớn, hơn nữa còn nhiều lần và vội vã.

    Vương Tiểu Thạch từng đến Phát đảng Hoa phủ và Mộng đảng Ôn trạch, còn mời thủ lĩnh hai đảng ra ngoài.

    Thái Kinh nghe xong, khóe miệng nhếch lên từng chút, từng chút, cuối cùng nở nụ cười hài lòng, tiếp đó mới hỏi:
    - Sau đó bọn họ đi đâu?

    Lúc này đến phiên trang chủ Lạc Anh sơn trang Diệp Bác Thức trả lời:
    - Phủ thần hầu.

    Thái Kinh vuốt râu cười, gật đầu hiền hoà nói:
    - Hắn đi tìm Gia Cát à? Vậy thì đúng rồi.

    Diệp Bác Thức hừ một tiếng nói:
    - Hoá ra Vương Tiểu Thạch định đến chỗ Gia Cát lão nhi xin cứu binh.

    Thái Kinh híp mắt cười nói:
    - Là Gia Cát tiên sinh, hoặc gọi là Gia Cát Chính Ngã, Gia Cát Tiểu Hoa cũng không sao.

    Diệp Bác Thức kiên trì (nịnh hót):
    - Tôi ghét lão bất tử Gia Cát giả tạo này, cho nên mới gọi hắn như vậy.

    Thái Kinh lại cười đính chính:
    - Là Gia Cát tiên sinh. Không nên gọi ngoại hiệu, càng không nên đặt cho hắn một đống danh hiệu khó nghe. Muốn đấu với một người, không cần bắt đầu từ danh hiệu, như vậy thì quá ngây thơ. Muốn đấu với hắn, phải khiến cho hắn thất kinh vô thần, bất ngờ không kịp đề phòng, tốt nhất là tịch biên gia sản diệt tộc, mới xem là thắng lợi. Chúng ta không đấu loại trò chơi nho nhỏ, không tổn thương được người, không làm tức chết người này.

    Diệp Bác Thức ngẩn người, lúc này mới khom người nói:
    - Vâng. Bác Thức hiểu biết nông cạn, được chỉ bảo xin ghi nhớ trong lòng. Nhưng tên tiểu nhân Gia Cát này vốn không phải là đối thủ của tướng gia, bị chặt đầu chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

    Lúc nói chuyện hắn vẫn có vẻ ngạo mạn.

    Thái Kinh mỉm cười hỏi:
    - Sau đó thì sao?

    Diệp Bác Thức sững sốt:
    - Sau đó?

    Thái Kinh kiên nhẫn hỏi:
    - Sau khi Vương Tiểu Thạch tiến vào phủ thần hầu thì sao?

    Diệp Bác Thức xấu hổ nói:
    - Chuyện đó tôi… tôi lại không theo tiếp. Tôi cho rằng bọn chúng… nếu Vương Tiểu Thạch đã trốn vào phủ thần hầu, giống như rùa rúc vào mai, nhất thời chắc sẽ không…

    Thái Kinh cười.

    Hắn vừa cười, Diệp Bác Thức chỉ cảm thấy không rét mà run, thân thể cũng bắt đầu run rẩy.

    - Đoạn sau còn đặc sắc hơn đấy.
    Hắn quay sang hỏi Đa Chỉ Đầu Đà:
    - Ngươi hãy nói xem.

    - Vâng.
    Đa Chỉ Đầu Đà cung kính khom người nói:
    - Hai canh giờ trước, trong phủ thần hầu truyền ra tin tức Vương Tiểu Thạch ám sát Gia Cát tiên sinh, nghe nói còn cướp đi Xạ Nhật thần nỏ và ba mũi thần tiễn.

    Diệp Bác Thức há hốc mồm, kinh ngạc không thôi, sự tình phát triển hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

    Thái Kinh ung dung cười, lại ung dung hỏi:
    - Hình như đây không phải lần đầu tiên Gia Cát tiên sinh bị người ta ám sát.

    Đa Chỉ Đầu Đà nói:
    - Lần trước hắn quả quyết bị người khác ám sát, diện tấu thánh thượng, vu oan là do tướng gia sai khiến.

    Thái Kinh nói một cách xa xăm:
    - Hình như Vương Tiểu Thạch cũng không phải lần đầu ám sát người khác.

    Đa Chỉ Đầu Đà nói:
    - Lần trước cũng nghe nói là hắn ám sát Gia Cát tiên sinh, kết quả người chết lại là Phó Tông Thư.

    Thái Kinh đưa tay nâng chén, hớp một ngụm trà:
    - Người thông minh thật sự, sẽ không dùng một kế hai lần.

    Đa Chỉ Đầu Đà nói:
    - Có điều, lần này Gia Cát tiên sinh và Vương Tiểu Thạch hình như đang dùng lại kế cũ.

    Thái Kinh buông chung trà xuống:
    - Cho nên, dù là bình mới rượu cũ, trong đó nhất định cũng có ý mới.

    Đa Chỉ Đầu Đà nói:
    - Gia Cát vốn gian trá, chỉ có tướng gia đoán trước mọi việc.

    Thái Kinh bỗng nghiêng đầu hỏi:
    - Tiêu nhi.

    Thái Tiêu vội vàng lên tiếng:
    - Phụ thân.

    Thái Kinh nói:
    - Nói thử xem hôm nay Gia Cát thần hầu vốn nên ở đâu?

    Thái Tiêu vội nói:
    - Hôm nay Gia Cát Tiểu Hoa vốn phải hầu hạ thánh thượng đến Thái miếu lễ bái dâng hương.

    Thái Kinh “ừ” một tiếng, liếc sang Diệp Bác Thức:
    - Có biết vì sao bên cạnh thánh thượng cao thủ như mây, nhưng vẫn chọn Gia Cát Chính Ngã đi theo đến Thái miếu không?

    Diệp Bác Thức ngỡ ngàng.

    Đa Chỉ Đầu Đà vội chắp tay nói:
    - Thái sư thần cơ, xin nghe ý hay.

    Thái Kinh lạnh nhạt nói:
    - Là do ta năm lần bảy lượt bẩm tấu với hoàng thượng, gần đây kinh sư không yên ổn lắm, nếu thánh thượng muốn đến Thái miếu, nên gọi đệ nhất cao thủ trong kinh là Gia Cát hầu hạ bên cạnh, như vậy mới an toàn.

    Thái Thiều ở bên cạnh tiếp lời:
    - Vạn tuế gia nghe vậy, còn khen phụ thân biết nhường nhịn vì nước, coi trọng hộ giá, không có tư tâm, quả là nhân tài của triều đình.

    Thái Kinh liếc nhìn Thái Thiều một cái.

    Thái Thiều lập tức không dám nói nữa.

    Thái Kinh hỏi ngược lại:
    - Biết tại sao ta lại làm như vậy không?

    - Chuyện này…
    Thái Thiều nghẹn lời một lúc:
    - Con không hiểu. Gia Cát Chính Ngã thực ra có tài đức gì? Hắn có thể bảo vệ được thánh thượng, không phải toàn nhờ vào phụ thân sao.

    Đa Chỉ Đầu Đà lại nói:
    - Thiên chất ngu dốt, không dám đoán bừa.

    Thái Kinh nở nụ cười:
    - Ngươi nói như vậy, chính là trong lòng đã có suy đoán rồi, nói nghe thử xem.

    Lúc này Đa Chỉ Đầu Đà mới ngẩng đầu, cặp mắt hiện lên vẻ sắc bén:
    - Hôm nay võ lâm kinh sư xảy ra chuyện lớn, Gia Cát càng rời xa kinh sư thì càng khó điều động.

    Thái Kinh khẽ liếc hắn một cái, chỉ nói một chữ:
    - Đúng.

    Sau đó lại bảo:
    - Nói tiếp đi.

    Đa Chỉ Đầu Đà hơi do dự:
    - Chuyện này…

    Thái Kinh không nhịn được nói:
    - Ngươi cứ nói không sao cả.

    Lúc này Đa Chỉ Đầu Đà mới vâng lệnh nói:
    - Nếu như Gia Cát không đi, đó là kháng chỉ, có thể bị hỏi tội chém đầu; còn nếu hắn bị ám sát, có thể mượn cớ bị thương không thể hầu hạ thánh thượng, vẫn có thể ở lại kinh sư, đứng sau màn điều khiển tất cả.

    Thái Kinh cười một tiếng, đắc ý nói:
    - Lão hồ ly Gia Cát Tiểu Hoa này, đúng là càng già càng tinh ranh.

    Sau đó hắn nhìn về phía Nhậm Oán.

    Lúc này Nhậm Oán mới nói:
    - Một canh giờ trước, Gia Cát tiên sinh trên người quấn băng, thông qua Nhất Gia tiến vào trong cung, chỉ đợi sau khi thánh thượng tỉnh lại sẽ lập tức đến diện thánh, bẩm báo chuyện bị ám sát.

    Thái Kinh cười lớn, dáng vẻ rất đắc ý:
    - Lão bất tử này càng ngày càng biết làm trò.

    Hắn đoán trúng, bởi vì đối thủ là cao nhân như vậy, cũng khiến hắn cảm thấy hưng phấn, nhất thời quên mất vừa rồi hắn đã nói không nên ở sau lưng chửi mắng danh hiệu của người khác.

    Diệp Bác Thức từ lúc này cho đến khi tan họp cũng không dám ngẩng đầu lên lần nữa.

    Thái Kinh ngưng cười, nói với Đa Chỉ Đầu Đà:
    - Chuyện hôm nay vẫn giao cho ngươi thu xếp. Trong vòng một ngày, chúng ta phải làm tan rã đám nghịch tặc cặn bã trong võ lâm đối địch với chúng ta.

    Đa Chỉ Đầu Đà tinh thần phấn chấn:
    - Tuân lệnh.

    Thái Kinh lại đưa mắt hỏi:
    - Bên phía Tập đoàn Hữu Kiều có động tĩnh gì không?

    Câu này không ai trả lời.

    Cũng không ai trả lời được.

    Chỉ có Nhậm Oán lên tiếng:
    - Theo ty chức quan sát được, bọn họ hành tung bí hiểm, nhưng khẳng định rất chú ý đến tình hình hiện nay.

    - Chuyện này đương nhiên.
    Thái Kinh hừ một tiếng nói:
    - Cả già lẫn trẻ, chờ đợi ngày này đã lâu rồi.

    Hắn híp mắt lại, giống như có hai con rồng trong mắt:
    - Dù sao, pháp trường hôm nay sẽ do hai tên già trẻ tới giám sát chém đầu.

    Nhậm Oán đột nhiên nói:
    - Ty chức còn có một suy nghĩ.

    Thái Kinh rõ ràng rất coi trọng Nhậm Oán, lập tức hỏi:
    - Cứ nói không sao.

    Hắn thích tìm một số người tới, nghe thử (nhưng chưa chắc tiếp thu) ý kiến (và ca ngợi) của bọn họ, sau đó thừa dịp này quan sát người bên cạnh xem có trung thành hay không, có thể giao phó trọng trách hay không, có cần diệt trừ tức khắc hay không…

    Đối với hắn, kết quả hội đàm chưa chắc đã quan trọng (hắn thường thường đã sớm có quyết định), nhưng quá trình lại rất vui vẻ, rất kích thích, rất thú vị.

    Lúc này Nhậm Oán này mới nói ra ý kiến:
    - Tôi thấy, Bát Đại Đao Ngũ rất vâng lời Phương hầu gia, e rằng lòng trung thành với tướng gia ngài…

    Hắn không nói tiếp.

    Thái Kinh đương nhiên hiểu được.

    Có một số lời không cần nói rõ, có một số chuyện cũng không phải chỉ dùng lỗ tai để nghe.

    Trong số những người này, Nhậm Oán luôn rất ít nói, nhưng lời nói đều rất quan trọng. Ngoài ra, một người khác gần như hoàn toàn không nói lời nào là Thiên Hạ Đệ Thất, cho dù hắn có nói hay không, hắn ở nơi nào, hắn đứng ở phía nào, đều có sức ảnh hưởng rất lớn.

    - Biết rồi.
    Thái Kinh nghe được cũng không biến sắc, chỉ dặn dò:
    - Chúng ta về biệt thự Biệt Dã trước.

    Bỗng nhiên, hắn dường như rất chú ý an ủi Diệp Bác Thức:
    - Nghe nói thúc phụ của ngươi là Diệp Vân Diệt đúng không?

    Thân thể Diệp Bác Thức run lên, quỳ xuống, dập đầu như giã tỏi:
    - Tướng gia tha tội, tướng gia thứ tội! Diệp Thần Du đúng là thúc phụ của tiểu nhân, nhưng nhiều năm không lui tới, tiểu nhân nhất thời quên bẩm báo với tướng gia, sơ suất lơ là, quả thật không cố ý, xin tướng gia đại nhân đại lượng…

    Thái Kinh cười, bảo người đỡ Diệp Bác Thức gần như phát điên dậy, mỉm cười ôn hòa nói:
    - Ngươi hoảng sợ cái gì? Ta không trách ngươi. Ta chỉ cần ngươi lập tức gọi hắn tới… Biết đâu, hiện nay kinh sư xảy ra nhiều chuyện, võ công của hắn cao cường, nếu bàn về quyền pháp thì đương thời khó ai so sánh được, trừ khi là Lý Liễu Triệu sống lại. Hắn có thể giúp ta một tay, nói không chừng…

    Diệp Bác Thức đổ cả mồ hôi lạnh và mồ hôi nóng, lúc này mới bắt đầu thả lỏng.

    - Sương mù thật dày…

    Thái Kinh chắp tay nhìn cửa sổ, rất có ý thơ.

    Xem ra hắn lại muốn ngâm một bài thơ, vẽ một bức họa, hoặc là viết một chữ sảng khoái hả hê…

    Có lẽ, khi trời cao đã giao cho ngươi một tờ giấy trắng, ngươi phải dùng chữ viết hoặc tranh vẽ mà ngươi thích nhất, có thể đại biểu cho ngươi nhất để lấp đầy nó, hơn nữa trừ khi ngươi cố ý muốn để trắng, nếu không thì nên quý trọng mỗi không gian, lãng phí là gây nghiệp với chính mình.

    Thái Kinh chính là như vậy, hắn là người như vậy.

    Giết người viết thơ hay, máu chảy như thư họa.

    Hôm nay, sáng nay, kinh thành quả thật sương nồng, sương dày, sương lớn.

    Tất cả đều nhìn không rõ.

    Trong thành, có lẽ rất nhiều người vẫn còn chưa tỉnh ngủ, còn đang trong mộng?

    Chỉ là bây giờ mộng đã tỉnh hay chưa?

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



  10. Bài viết được 55 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,bakaganger,Bỉ Tử Long,binhnhom,cabalvn,chicken_vn,chieu ly,chtrang,contrast,cunhonho,diepkiemanh,dochanh96,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,katy,Kỷ Ninh,keta124,kivzh7,Kunann,kynguyen,Lôi Động Cửu Thiên,leonscottkennedy987,lybietcau,manutd_dn2,mtdloc,na1234,netwalker,ngothamhoa,niemdc1,ntt8301,nuibaden,phachle,phamtuananh,quânkhuthủđô,ryethyme,Solidus,stdniitpn,thannhan,Tieu Lan,Toạch Văn Đoành,tommilanista,tonducphi,Tri Vien Dai Su,ttttieu,tuan nha,tuyetam,tvh_iam,umedaboy,vodanh2012,yura,zemv13,Đơn bước,
Trang 1 của 22 12311 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status