Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 19 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 9171819
Kết quả 91 đến 95 của 95

Chủ đề: Truyện ngắn

  1. #91
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    2,150
    Xu
    250

    Mặc định

    ...............................

    ảo giác bạn có biết nếu chìm đắm trên thế giới ảo bạn sẽ bị ảo giác không ?

    NHư đang yên bình nghe một bài nhạc buồn tự dưng cảm xúc trầm xuống đó là một sự lạm dụng .

    Như Xem hình ảnh hay đọc truyện quá nhiều nó cũng ảnh hưởng đến con người bạn thong qua thị giác thế nên nếu ngồi dung máy tính nhiều xem phim you tube thì những hình ảnh ấy sẽ biến cảm giác của bạn thành ảo .

    Trải nghiệm nhiều giờ mới thấy thôi bỏ máy tính thôi , hahahaahaha.

    Trầm cảm là những cơn đau , nếu ta trải nghiệm cảm giác dễ chịu thì trầm cảm ta sao dám bước tiếp vì sợ hãi nỗi đau .Hãy để cơn đau đến đây và ta sẽ không sợ ngươi đâu hoặc là đau đớn cùng cực hoặc là sự tê liệt.
    Lần sửa cuối bởi thienlang12, ngày 18-11-2017 lúc 16:59.



  2. #92
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    2,150
    Xu
    250

    Mặc định

    THế giới bao la tràn đầy nước mắt ( Cáo đen anh yêu em )

    QUyển 2 : KẺ VÔ Diện.

    HẮn ngồi xuống chiếc ghế sopha cúi gầm mặt ôm lấy đầu hắn không đủ dũng khí để làm vậy , hắn không đủ dũng khí để can đảm chết một lần .

    Hắn không làm được ắn run đầu , hắn không làm được .

    Vậy chỉ còn một cách .

    Hắn lên phòng bật máy tính lên chỉ cần trở thành người khác thì hắn không cần phải là chính mình nữa .

    Hắn căm ghét chính mình , có một giọng nói vang trong đầu hắn :

    “ Mày chỉ là kẻ thất bại , rồi mày sẽ thất bại thôi mày sẽ chẳng làm được gì đâu .”

    “ không đúng “

    ” Đúng vậy “

    “ Mày là thằng vô dụng mày biết đấy đừng tự lừa mình nữa .“

    “KHông Không tôi không phải , tôi không phải nếu mọi truyện trong quá khứ chỉ cần đúng một chút là tôi đã khác rồi .”

    “ Mày biết mà kể cả thế mày vẫn là thằng thất bại và vô dụng thôi .”

    “ MỘt kẻ bị trầm cảm tâm thần thì có thể làm gì ngoài ngồi ở đó sợ hãi .”

    “ TAO biết mày đang sợ hãi , mày sợ hãi vô cùng .Có những lúc mày bị lạm dụng nhưng mày có làm gì đâu mày vẫn cố gắng trong đau đớn để làm vừa lòng mọi người , chẳng qua đó là lí do của mày thôi , mày là thằng vô dụng yếu đuối .”

    “ KHông , mày biết mà cái bản thân này cái thể xác này mày có yêu nó đâu mà .”

    “ Mày không yêu nó sẽ không bao giờ yêu nó .”

    “ Chấp nhận bản thân ư , Trâm lấy chồng rồi đấy chỉ còn lại mày ở đây một mình thôi .”

    “ Mày ở đây lạc lối trong ảo tưởng trong các ý niệm khi mày chỉ là mày mày vẫn thế “

    “ mày vẫn trong bản chất của tao “

    “ mày có thể chứng minh mình đúng vài lúc nhưng mày sai rồi .”

    “Cuối cùng tao mới là người đúng thôi .”

    KHông không KHông .

    Thiên run rẩy đầu liên tục mắt điên đảo loạn sang hai bên .

    Rồi hắn thẩn thờ ngừng lại :

    “ hắn nói đúng cho dù ta có thể thoát ra khỏi địa ngục trầm cảm thì sao sớm hay muộn nó cũng quay lại cho ta vào lại mà thôi .”

    “ Phải chi ta không phải cái thể xác đáng ghét này , phải chi ta là ai khác .“

    “ Đúng “ Ý tưởng thôi thúc trong não bộ của THiên .

    ƯỚc mơ trở thành những nhân vật truyện của ta , ta phải hoàn thành nó .

    Nếu thể xác này không thể hoàn thành , nếu tâm hồn ta vẫn còn yếu đuối .

    TA vẫn còn một năng lực .

    MỘt năng lực của ảo tưởng mà ta đã rèn luyện xuất mấy năm nay rồi .

    Phải phải phải tận dụng nó .

    Đầu tiên ta sẽ là ai đây .

    HẮn ngồi đọc truyện xuất 2 ngày 2 đêm phân vân lựa chọn một danh tính một nhân vật trong truyện để có thể làm điều hắn cần phải làm ngay bây giờ .

    Trong cơn ảo tưởng không lối thoát , trong vận mệnh huyền bí không nói được .

    HẮn đã tìm được .

    Ngón tay run run sờ vào màn hình máy tính .

    “CHính là nó .”

    “ ĐÚng chính là nó “

    Trên màn hình hiện ra một thanh niên nhật bản nét mặt trầm khóe môi tưởng trừng kéo xuống thể hiện trạng thái trầm lặng , đầu cúi xuống đất mắt nhìn xuống đường khi đang đi khoác bộ vét đen .

    Thiên lẩm nhẩm :

    “ Từ bây giờ ta là Shin-juku.”

    Nhận dạng đầu tiên của hắn , THiên khoái chí cười tiếng cười điên loạn cô độc vang lên khắp không gian của căn nhà tăm tối .

    Ngoài trời mưa bão đang kéo tới .

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



    Con người với nỗi lo sợ không có hồi kết .
    Lần sửa cuối bởi thienlang12, ngày 18-11-2017 lúc 18:23.

  3. #93
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    2,150
    Xu
    250

    Mặc định

    Thế giới bao la tràn đầy nước mắt ( Cáo đen anh yêu em )

    Tỉnh dậy không biết từ bao giờ Thiên ngủ gục trên bàn máy tính , đau đầu choáng váng hắn tiến bước đi vào buồng vệ sinh .

    NHìn vào gương , nhìn vào chính mình hắn lẩm nhẩm :

    “ Ta là huyền thoại . ta là huyền thoại .”

    Nếu thế gian không cho ta thứ ánh sáng đó , thì ta sẽ tự tạo ánh sáng cho riêng mình .

    THiên nghĩ trong đầu bước xuống cầu thang miệng luôn nói :

    Ta là huyền thoại , ta là huyền thoại .

    Ta sẽ để các nhân vật mà ta thích được thể hiện qua con người ta , đây là kiệt tác của ta .HỌ sẽ sống sống một cách thật sự chưa bao giờ như vậy , nhảy cùng nhịp đập trong tim ta không bao giờ run sợ trước thế gian này .

    HẮn nghĩ rồi miệng nói :

    Ta là huyền thoại , ta là huyền thoại , ta là huyền thoại …..!@

    Cầm cái chày trong tay Thiên chĩa vào cái mày tính gằn giọng nói , con mắt đanh thép như muốn xé tan sự vật trước mắt .

    “ Ta sẽ không lãng phí bất cứ một thời gian vô nghĩa nào vào mi nữa , sẽ không lãng phí sự sống của mình cho những thứ vô bổ nữa .”

    ‘ Ta là một huyền thoại .”

    THiên cầm chày dương lên đỉnh đầu , trên đôi kính bóng loáng lóe qua ánh sáng một nhát chày đâp xuống.

    Máy tính không ngừng bị dập nát .

    Thiên lẩm nhẩm:

    “ Ta là một huyền thoại ,ta sẽ là một huyền thoại , ta là một huyền thoại .”

    “ Từ giây phút này chấm dứt sự thống trị của Trầm cảm .”

    “ Từ giây phút này tao tuyên chiến với mày Trầm cảm .”

    “ Tao sẽ rèn luyện từng giây từng phút sẽ làm vô vàn điều mình thính để chiến đấu với mày .”

    “ mày là kẻ thù lớn nhất của đời tao , là cuộc chiến tao phải chiến thắng .”

    “ Thằng Thiên này không dễ gì bị đánh gục đâu , cho dù cả đời này không có tình yêu không lấy vợ đi chăng nữa tao cũng không quan tâm tất cả mọi thứ tao sẽ vận dụng để chiến đấu với mày , cho đến khi mày sợ hãi chạy mất xác thì thôi .”

    “ Ý chí của ta là ý chí của họ giọng nói của mày đánh với tiếng nói của tao .”

    “ Để xem thằng nào là thằng cười cuối cùng .”

    “cho dù phải liều mạng từng hơi thở để chiến thắng mày tao cũng sẽ làm .”

    “ Chiến đấu hoặc là tê liệt .”

    …………………………..

    MÁy tính sau khi biến thành đống sắt vụn , Thiên thở hổn hển ngồi xuống cầm quyển sổ ghi chú trên tay .

    Hắn ghi :

    Lời thoại của tôi .

    Đây là nhân cách mà Tôi đã chọn xây dựng lên .

    ĐÂy là nhân cách mà tôi sẽ chết vì nó .

    Không chút nào nao núng.

    Ghi xong Thiên gập quyển sổ trên tay :

    ”Đây là nhân cách mà ta trả giá bằng tất cả nỗi đau để hình thành nó có nguyên tắc rằng dù thế nào cũng không được từ bỏ sự nỗ lực .”

    “ Nhân cách từ các nhân vật trong tuyện lần này họ phải được sống , ta sẽ lắng nghe trái tim của mình và lời nói của họ .”

    ” Để cả thế giới này biết họ không hề bị quên lãng .”




    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  4. #94
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    2,150
    Xu
    250

    Mặc định

    Xuyên xuất nỗi cô đơn này tôi là ai ?

    Tại sao cuộc đời con người lại thích hủy hoại chính mình vậy ?

    Sống hay chết , béo hay gầy , đẹp hay xấu có thật sự quan trọng ?

    Có lẽ đối với một kẻ ở ngoại lệ đã dã từ mọi dục vọng khó chịu đó mới có thể nhìn nhận như vậy được .

    Tại sao chúng ta lại hủy hoại mình bởi vì chúng ta thích thế , cô đơn đau đớn không biết đường nào mà lần .

    Hầu hết chúng ta không thể chân thành nói với chính bản thân mình , gỡ bỏ mọi lớp mặt nạ phù phiếm tìm kiếm con người thật của mình mà lại chìm vào nỗi sợ vô minh bắt đầu từ thế giới và xã hội .

    Ta sợ mình sẽ là một con người hèn kém .

    Ta sợ mình sẽ bị mọi người cười chê.

    Ta sợ mình sẽ bị tổn thương .

    Ta sợ mình chưa đủ tốt .

    Những nỗi sợ nó rất có thật , thật đến nỗi nó ngự trong đầu ta vang vọng cái tên của chúng nó .

    Nó xuất phát từ sự vô tâm và tàn nhẫn của thế giới con người ta đang sống và nó cũng tôn vinh lên vẻ đẹp của nhân tính khi nhân tính đối chọi với nó .

    Hòn đá ở dưới tốt hơn hay hòn ở trên núi tốt hơn?

    Đều là hòn đá đều có nhiệm vụ của riêng mình , thay vì tìm kiếm địch mệnh lại ghen tị hay phán xét .

    Chúng ta được tạo ra là có nguyên nhân nhưng ta chẳng hề màng tới chúng .

    Thoát khỏi mọi gông xiềng , thoát khỏi mọi xiềng xích , thoát khỏi tiếng nói ghê rợn trong đầu và ta sẽ trở thành người anh hùng của chính ta .


    Nó ghi như vậy vào quyển nhật kí , rồi ghi xuống dòng kết không ăn nhập gì với nhau .

    MỘt ngày mà không có sự đau đớn từ nỗ lực chắc tôi chết mất.

    Không có sự đau đớn từ nỗ lực tôi không biết tôi là ai , chỉ là một kẻ yếu đuối giao phó sinh mạng cho vận mệnh.

    Vì đau đớn mà tôi đứng ở đây , vì đau đớn mà tôi nỗ lực , vì đau đớn mà tôi cảm thấy mình được sống .


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



    Thực hiện những điều đã bị lãng quyên và viết cho những thứ còn sót lại.
    Lần sửa cuối bởi thienlang12, ngày 19-11-2017 lúc 19:26.

  5. #95
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    2,150
    Xu
    250

    Mặc định

    Tại sao anh lại nhìn em bằng ánh mắt đó.

    Cáo Đen khóc lóc .

    Chỉ bởi vì em là con trai thôi sao .

    Vậy cuộc sống còn ý nghĩa gì nữa .

    Cáo Đen nói xong bằng một cách dứt khoát đứng lên lan can cây cầu hai tay dang ra chuẩn bị nhảy xuống.

    Cáo Đen hỏi lại lần nữa con mắt dõi về xa xa :

    “ Vì em là con trai nên chúng ta chỉ được đến thế thôi sao , vậy khác nào tình yêu của chúng ta là sự giả dối .”

    ‘ Chỉ là sự giả dối .”

    Cáo Đen gào thét :

    Tôi sững người từng mảnh hồi ức lướt sâu qua tâm trí .

    Dòng cảm xúc ồ ạt kéo tới .

    Tôi mạnh mẽ nắm chặt tay của mình .

    “ Cáo Đen anh xin lỗi .”

    “ NHưng cho dù em là trai hay gái thì anh cũng yêu em .”

    Tôi dung hai tay tạo thành cái loa rồi rống lên bằng tất cả âm lượng đã được luyện tập .

    “ Cáo Đen anh yêu em .”

    “ Cáo Đen anh yêu em .”

    Cáo Đen dường như bị rung động mạnh , em quay đầu nhìn tôi cười , nụ cười dịu mà nước mắt vẫn tuôn rơi .Khi nhìn ánh mắt và biểu cảm ấy lòng tôi đắng chat.

    Bất giác hai người chúng tôi chú ý đến xung quanh , mọi người trên đường xum lại và đổ dồn về phía chúng tôi con mắt kì quái .

    Nhân dòng cảm xúc vẫn đang quận trào , tôi quay sang họ :

    NHìn cái gì mà nhìn ?

    Chưa biết là chỉ có đàn ông yêu nhau mới là chân ái hay sao !

    Cáo Đen bật cười âm thanh trong trẻo vang lên cuốn bay trong gió cuốn .

    Tôi cũng bật cười , nắm thật chặt tay em kéo em chạy đi mà đôi mắt không thể nào thoát ra khỏi con mắt u buồn của em .


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



    https://www.youtube.com/watch?v=C4HJ0zfZ-EM

    Tôi nhớ lão Han YO .
    Lần sửa cuối bởi thienlang12, ngày Hôm nay lúc 00:15.



Trang 19 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 9171819

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status