Trang 3 của 27 Đầu tiênĐầu tiên 1234513 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 15 của 132

Chủ đề: Thiên Hạ Hữu Địch [Luận Anh Hùng] - Ôn Thụy An - Hoàn thành

  1. #11
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,728
    Xu
    79,832

    Mặc định

    Chương 11 – Ớt đỏ, ta muốn ăn nhãn băng

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Ôn Hỏa Cổn rõ ràng không ngăn được.

    Kiếm của hắn còn chưa thu về.

    Khí của hắn cũng chưa trở về.

    Thế nhưng vào lúc thế không thể tiếp, sức đã dùng hết, hắn đột nhiên xoay người, vọt lên không, đã dịch chuyển ba thước bốn, vừa vặn tránh khỏi một cục nguyên bảo lưu tinh chết người kia.

    Lúc này tiếng thở dài của Vô Tình mới đến hồi cuối, một tiếng “ai” giống như kéo theo chiếc đuôi của đốm lửa còn sót lại lướt qua chân trời.

    Sau đó Ôn Hỏa Cổn đột nhiên phát hiện mình không ổn, rất không ổn.

    Bởi vì sau lưng hắn đều dính lửa.

    Hắn đang bị vây khốn trong hỏa ngục, cả người đều tắm trong lửa.

    Khi hắn phát hiện thì đã không còn kịp, ngọn lửa đã đốt cháy toàn thân, hắn lập tức giống như một người lửa.

    Lúc này hắn mới hiểu được một chuyện, một sự thật đáng sợ.

    Hóa ra ba mũi ám khí ban đầu của Vô Tình, trước tiên áp chế ngọn lửa trên kiếm của hắn, cũng áp chế sự kiêu ngạo của hắn, nhưng quan trọng hơn chính là làm rối loạn vị trí của hắn.

    Vị trí vừa loạn, đối phương liền liên tục phát ra ba mũi ám khí.

    Mũi thứ nhất, thứ hai, thứ ba đều không phải muốn sát thương hắn, giết chết hắn, mà chỉ cần hắn tránh, né, lánh, lui.

    Do đó, khi Ôn Hỏa Cổn tập trung tinh thần, toàn lực bức ra ngũ muội chân hỏa của mình đối kháng đại địch, dĩ nhiên không chú ý đến mình tránh trái né phải, đã lui đến gần sát chiếc kiệu dính lửa kia.

    Lửa là do chính hắn tạo ra.

    Toàn thân hắn rất nóng, cũng không lưu ý ngoại trừ lửa trong còn có lửa ngoài.

    Cuối cùng, sau khi hắn tránh khỏi cục nguyên bảo lưu tinh kia, lại ngã vào trong kiệu lửa.

    Hắn giống như dẫn lửa tự thiêu, gần như sắp nổ tung.

    Lúc này hắn mới hiểu được dụng ý của Vô Tình. Từ ban đầu giao thủ, đối phương đã từng chiêu bố cục, mà hắn lại hoàn toàn rơi vào trong cục.

    Lúc hắn tỉnh ngộ thì cả người đã dính lửa.

    Kỳ quái là lúc này thứ thoáng qua trong lòng hắn không phải giận dữ, cũng không phải sỉ nhục, càng không phải tuyệt vọng, mà chợt nghĩ tới một trái ớt đỏ.

    Bản thân hắn giống như một trái ớt đỏ lớn.

    Hắn là một người cả đời đều có ánh sáng, mà hiện giờ cả người hắn lại đang bốc cháy.

    Hắn đột nhiên rất muốn uống một thứ, đó là nhãn băng.

    Quả nhãn trắng như tuyết vị ngọt thơm lừng, trộn ở trong băng, vào miệng tươi mát. Nếu như lúc này có một chén ngửa cổ uống vào, đó là chuyện tuyệt vời biết bao.

    Hắn hét lớn, giãy giụa, muốn tránh khỏi ngọn lửa, trong lúc giận dữ mắng chửi lại xen vào một câu:
    - Ớt đỏ, ta muốn ăn nhãn băng…

    Câu này nói không đâu vào đâu, khiến người ta hoàn toàn không hiểu đầu đuôi. Ngay cả người luôn có cảm ngộ, kiến thức và nghiên cứu đối với phản ứng của con người (nhất là người tội ác tày trời) tại khoảnh khắc trước khi chết, cũng cảm thấy rất nghi hoặc.

    Có lẽ đó là một sự hỗn loạn trước khi chết.

    Trong mắt của Vô Tình, cả người Ôn Hỏa Cổn múa may trong lửa, thật ra là không nơi nương tựa.

    Sát thủ cũng là người, sát thủ cũng không nơi nương tựa.

    Ôn Hỏa Cổn toàn thân dính lửa, vẫn rất dũng mãnh, còn rất uy mãnh. Hắn một mặt muốn dập tắt lửa trên người mình, một mặt muốn cầm kiếm lao về phía Vô Tình, muốn cùng đối phương đồng quy vu tận.

    Hắn xoay tròn, gầm thét, ánh lửa toàn thân giống như khoác lên người hắn một bộ áo múa, khiến hắn khoa tay múa chân trong ánh lửa càng bơ vơ không nơi nương tựa.

    Ngay lúc này, Ôn Hỏa Cổn cũng không nói tiếp được nữa.

    Sau một tiếng “phụp”, một vật đánh vào ngực hắn trong ngọn lửa, chui thẳng vào trong.

    Đó là phi đao.

    Vô Tình cũng không xuất thủ.

    Ít nhất, y không xuất thủ với Ôn Hỏa Cổn đã dính lửa.

    Đó là phi đao vừa rồi Ôn Hỏa Cổn đánh bay.

    Ngọn phi đao kia ngoại trừ muốn bức lui Ôn Hỏa Cổn, quan trọng hơn là muốn hắn dùng kiếm ngăn cản nó.

    Vừa ngăn cản, ngược lại đã kích phát lực lượng ẩn giấu của nó, lượn vòng phản công.

    Bởi vì phi đao bị đánh văng này lại lượn một vòng lớn bay trở về, vẫn luôn nhắm vào Ôn Hỏa Cổn, khiến cho Ôn kiếm Thần trong lửa hoàn toàn không thể đề phòng, không kịp chống đỡ.

    Cho nên hắn đã trúng phải một đao này.

    Một đao này đâm thẳng vào ngực.

    Hắn trúng phải một đao, lập tức ngẩn ra, bất động.

    Lửa ở trên người, trên trán, trên tóc, trên áo của hắn, hừng hực thiêu đốt.

    Sau đó hắn lại hiểu được một chuyện.

    Đây là ngày ta chết…

    Không còn nữa.

    Không có đoạn sau, bởi vì hắn đã chết.

    Hà Nan Quá bị thương vẫn luôn xem trận chiến.

    Hắn lẳng lặng nhìn, người bị trọng thương khiến cho hắn không thể cử động, nhưng không thể động không có nghĩa là không có hi vọng.

    Hắn vốn vẫn ôm hi vọng, hắn đặt hi vọng lên người Ôn Hỏa Cổn.

    Nhưng bây giờ cũng không còn nữa, bởi vì Ôn Hỏa Cổn đã chết rồi.

    Hắn lẳng lặng, thậm chí lạnh lùng nhìn Ôn Hỏa Cổn chậm rãi ngã xuống, sau đó hắn mới kiên quyết làm một chuyện.

    Hắn dùng tay cầm lấy hai đuôi tên.

    Hai tiếng “xoẹt xoẹt” vang lên, hai mũi tên hoàn toàn cắm vào trong tim hắn.

    Hắn tự sát, bởi vì hắn không muốn chết quá chậm, quá khó chịu. Hắn không muốn người khác đối phó với hắn bằng phương pháp mà hắn đối phó với người khác.

    Cho nên hắn thà chết, chết nhanh, chết thống khoái.

    Câu nói sau cùng hắn nói rất chậm, rất chậm, cũng rất thê lương:
    - Vô Tình, Thích Thiếu Thương… ta biết các ngươi có thủ đoạn, nhưng ngươi giết chúng ta rồi, chỉ sẽ bức ra người muốn lấy mạng các ngươi. Ngày tháng sau này của các ngươi tuyệt đối sẽ không dễ chịu.

    Đột nhiên giữa lằn ranh sống chết này, hắn cảm thấy trong lòng có một sự giận dữ bất bình, không nhịn được hét lên:
    - La lão yêu, đến bây giờ ngươi vẫn không xuất hiện, ngươi cũng sẽ không được chết tử tế!

    Nói xong, hắn đã chết.

    Tại khoảnh khắc trước khi chết, hắn lại nhìn thấy thần phật đầy trời.

    Trên đường lớn vẫn có lửa, nhưng rất nhanh đã bị dập tắt.

    Trên trời mây dày không mưa, tiếng sấm ầm ầm, đường lớn Lam Sam vẫn bốc lên hơi nóng.

    Trên đường ngổn ngang, đã có ba mươi hai ba mươi ba người ngã xuống, hoặc chết, hoặc bị thương, hoặc rên rỉ.

    Người bị thương rất nhanh được cứu hộ, người chết thì nhanh chóng được khiêng đi. Người chỉ huy điều động, dọn dẹp tàn cục là một hán tử mặt âm dương.

    Hắn điều động bình tĩnh, ngăn nắp trật tự.

    Ngũ quan của hắn luôn làm cho người ta cảm giác được một vẻ trách trời thương dân, nhưng giữa thần sắc lại bộc lộ ra một loại khí tức cường hãn khó che giấu.

    Hắn lập tức thu xếp xong cục diện toàn bộ đường lớn, sau đó không nhanh không chậm báo cáo với Vô Tình:
    - Bên phía chúng ta chết hai mươi hai người, bị thương tám người. Lương Thương Tâm, Hà Nan Quá và Ôn Hỏa Cổn đến tập kích đều chết trong tay bổ đầu ngài.

    Sắc mặt Vô Tình tái nhợt, dùng tay trái khẽ vuốt bụng dưới, giống như chịu đựng đau lớn cực lớn, chỉ hừ lạnh nói:
    - Ba tên này đều từng giết không ít cao thủ vô tội để tế kiếm, thử kiếm. Ta vẫn muốn trừng trị bọn chúng, nhưng sau khi bọn chúng đầu quân cho Thái Kinh, đã từ chỗ Thái Nguyên Trường lấy được xá miễn của hình bộ, không thể truy cứu những chuyện bọn chúng phạm phải trước đây. Ta muốn xử lý bọn chúng đã lâu, hôm nay bọn chúng phát động tập kích, sát thương người vô tội, ta liền mượn lý do này trừ khử Ôn Kiếm Thần, Lương Kiếm Ma và Hà Kiếm Quái. Đáng tiếc là vẫn còn cá lọt lưới, không thể một lưới bắt hết.

    Trương Thán lau mồ hôi trên trán. Hắn nửa bên mặt đen, nửa bên mặt trắng, mặt trắng hoàn toàn không có mồ hôi, trán đen lại đầy mồ hôi hột.

    - Xem ra tình báo của chúng ta vẫn có sai sót, La Thụy Giác không xuất hiện ở đây.

    Vô Tình nói:
    - Ta có thể thuận lợi trừ khử ba tên nghiệt chướng này, còn nhờ Thích tổng lâu chủ thay mặt thông báo, ta đã vô cùng đa tạ rồi.

    Gương mặt lạnh lùng của y thoáng hiện lên vẻ lo lắng:
    - Có lẽ, một La Hán Quả còn khó đối phó hơn so với sáu tên Kiếm Yêu, Kiếm Quỷ, Kiếm Tiên, Kiếm Thần, Kiếm Ma, Kiếm Quái cộng lại.

    Trương Thán nói:
    - Trên thực tế, chúng ta cũng đã năm lần thử giết La Kiếm, nhưng đều không thành công, hơn nữa còn bị hắn giết cho tan tác quay về. Cho dù hôm nay hắn có ở đây, nếu không có đại bổ đầu, e rằng chúng ta cũng không vây hắn được.

    Vô Tình nói một cách xa xăm:
    - Ta lo lắng… không phải là hắn ở đây…

    Trong mắt Trương Thán lộ ra vẻ chuyên chú, hắn đang đợi Vô Tình nói tiếp.

    Vô Tình quả nhiên nói tiếp:
    - Ta lo lắng lại là hắn không ở đây… hắn không ở đây thì sẽ ở đâu?

    Vấn đề này giống như mây đen trên đầu bọn họ, khiến cho Trương Thán trong lòng giật mình.

    Vô Tình lại hỏi một vấn đề.

    Vấn đề này cũng không phải chuyện khác, mà là hỏi thẳng chuyện riêng của Trương Thán.

    - Gần đây thân thể của ngươi không thoải mái?

    Trương Thán sững sốt.

    Hắn lau mồ hôi, không lập tức trả lời.

    Vô Tình nhìn hắn thật kỹ, sâu xa nói một câu:
    - Ngươi phải chú ý. Có lúc, luyện võ cũng sẽ thương thân, đọc sách cũng sẽ loạn tâm, niệm kinh cũng sẽ nhập ma.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS


  2. Bài viết được 29 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    alextpham@yahoo.com,aolong,bactruy75,daitango,diepkiemanh,glook,Golliah,ha2004,hdphai,HuongTram,kivzh7,laughing,Lâm Kính Vũ,lybietcau,netwalker,nuibaden,o_xhvn,quânkhuthủđô,stn663,ThanhHoai,thanhviet170906,thuannguyenle,Tiếu hồng trần,Tieu Lan,tommilanista,tuyetam,vuphong5182,xhydro,Đơn bước,
  3. #12
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,728
    Xu
    79,832

    Mặc định

    Chương 12 – Nếu Phó Tông Thư chưa chết

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    “Kiếm Thần” Ôn Hỏa Cổn, “Kiếm Quái” Hà Nan Quá, “Kiếm Ma” Lương Thương Tâm tại đường lớn Lam Sam đánh lén Thích Thiếu Thương, có thể nói là thất bại thảm hại, bị Vô Tình giết chết tại chỗ.

    Xem ra, trận này thế lực cao thủ dưới trướng Thái Kinh quyết đấu với Kim Phong Tế Vũ lâu, kết quả Phong Vũ lâu chiếm hết thượng phong.

    Thích Thiếu Thương đã thông báo cho Vô Tình trong Tứ Đại Danh Bổ, để Vô Tình ra tay giết chết ba đại thần kiếm.

    Thế nhưng nếu dùng mạng người tính toán, mọi người đều ngang hàng, đồng dạng là một cái mạng. Bên phía Phong Vũ lâu chết hai mươi hai người, bị thương tám người, so với tính mạng của ba người Ôn Hỏa Cổn, Hà Nan Quá, Lương Thương Tâm, vẫn là “lỗ vốn”.

    Có điều Ôn Lương Hà là ba đại thần kiếm, cũng là ba đại cao thủ trong võ lâm, ba trợ thủ mạnh dưới trướng Thái Kinh.

    Bọn họ đều là người không dễ giết, nhưng lại là cao thủ giết người.

    Thế sự thường là không công bình.

    Đồng dạng là mạng người, lại có cái đáng giá, có cái không đáng giá; đồng dạng là người, có người thông minh, có người ngu ngốc; đồng dạng là người, có người sống lâu phú quý, có người đoản mệnh thấp hèn.

    Thế sự không có công bình tuyệt đối.

    Có lẽ đối với người chủ sự của Kim Phong Tế Vũ lâu, có thể giết chết đại địch giống như Ôn Hỏa Cổn, Hà Nan Quá, Lương Thương Tâm, hi sinh một hai trăm người cũng vui lòng.

    Nhưng Vô Tình vốn không muốn hi sinh nhiều người như vậy.

    Đệ tử của Kim Phong Tế Vũ lâu cũng là nhân vật bang hội trong kinh thành. Vô Tình không muốn cũng cố gắng tránh dính dáng đến những người võ lâm này, nhưng dù sao phương thức và tác phong làm việc của Phong Vũ lâu cũng không trái với nguyên tắc và tôn chỉ làm bổ khoái của Vô Tình, hơn nữa còn thỉnh thoảng hỗ trợ lẫn nhau, kề vai chiến đấu. Cho nên, Vô Tình trên căn bản vẫn có tình có nghĩa đối với môn đồ đệ tử của Phong Vũ lâu, Tượng Tị tháp và hai đảng Phát Mộng.

    Y không thể kịp thời ngăn cản đám người Hà Nan Quá, Ôn Hỏa Cổn, Lương Thương Tâm giết chết hơn hai mươi tên đệ tử của Kim Phong Tế Vũ lâu, chủ yếu là vì bệnh cũ đau bụng của y lại tái phát.

    Y chỉ có thể chờ đến lúc kẻ địch tấn công mới có thể phản kích, không thể chủ động công kích.

    Huống hồ, y luôn luôn không tiện đi lại, không thể tu luyện nội lực cao thâm, hơn nữa đang lúc bụng đau như xoắn, cho nên y chỉ có thể dựa vào ám khí và cơ quan để ứng phó với những kẻ vô cùng hung ác trong võ lâm, trên hắc đạo.

    Do đó, hôm nay trên đường lớn Lam Sam chết rất nhiều người, y cũng chỉ lực bất tòng tâm.

    Nhiều nhất, y chỉ có thể báo thù cho bọn họ, kẻ giết người chết, giết người đền mạng.

    Y chỉ có thể làm chuyện này cho những người đã mất đi tính mạng.

    Thực ra nếu so sánh, ngày đó Thích Thiếu Thương dẫn người ban đêm tập kích Tích Cựu hiên, giết chết Dư Yếm Quyện và Ngô Phấn Đấu, bắt sống Tôn Ức Cựu, khiến y gánh tội danh hành thích thiên tử, vì vậy đã kéo Thái Kinh quyền cao chức trọng xuống đài, lại khiến Đồng Quán đang làm mưa làm gió bị thánh thượng hoài nghi. Nếu xét về ảnh hưởng lâu dài và sâu rộng, dĩ nhiên là khá lớn, khá hữu hiệu, cũng khá thành công.

    Tính ra hai lần hành động này là đấu tranh của hai bang, cũng là va chạm của hai phái, càng là sự lên xuống của hai thế lực. Thích Thiếu Thương và Dương Vô Tà lên kế hoạch, đã thành công tiêu diệt sáu thành viên Ôn Hỏa Cổn, Tôn Ức Cựu, Hà Nan Quá, Dư Yếm Quyện, Ngô Phấn Đấu, Lương Thương Tâm trong Thất Tuyệt Thần Kiếm.

    Xem ra, bọn họ là bên thắng lợi.

    Thế nhưng, lần này Ôn Hỏa Cổn, Hà Nan Quá và Lương Thương Tâm thực hiện kế hoạch “một kiếm phát tài”, trước đó vẫn phải được Thái Kinh ngầm ưng thuận và đồng ý mới dám phát động.

    Thái Kinh dĩ nhiên đồng ý.

    Chỉ cần là hành động giết chết, tiêu diệt, đả kích đám người Thích Thiếu Thương, Vương Tiểu Thạch hoặc Kim Phong Tế Vũ lâu, hắn đều nhất định sẽ phê chuẩn, cho phép, thậm chí còn sai người trong Bát Lôi Tử Đệ đi trợ giúp bọn họ ám sát.

    Nhưng khi Hà Nan Quá, Lương Thương Tâm và Ôn Hỏa Cổn bố trí lần ám sát này tại đường lớn Lam Sam, tin tức vẫn để lộ ra.

    Đối với tin tức bị tiết lộ, Thái Kinh lại âm thầm cao hứng, bởi vì điều này đại biểu tin tức dưới tay hắn linh thông.

    Có ít nhất hai nhóm người của Thái Kinh biết được hành động lần này, một là Hắc Quang quốc sư Chiêm Biệt Dã, một nhóm khác là Nhậm Lao Nhậm Oán đang được tin cậy ở hình bộ.

    Bọn họ cũng không dám tùy tiện hành động, bởi vì bọn họ không muốn mạo hiểm.

    Cho nên bọn họ (phân biệt) hỏi Thái thái sư.

    Bọn họ nên sắm vai gì trong lần hành động này?

    Động tác của Thái Kinh là cười âm hiểm.

    Câu trả lời của hắn lại là:
    - Tùy nó.

    Nhậm Lao Nhậm Oán đều cảm thấy ngạc nhiên.

    Nhậm Lao không nhịn được hỏi:
    - Tại sao không tăng thêm nhân thủ, một lần giết chết Thích Thiếu Thương?

    Thái Kinh chỉ ra vẻ cao thâm đáp:
    - Nếu Phó Tông Thư không chết… có lẽ hắn sẽ làm như vậy.

    Nhậm Lao vẫn không hiểu, rất nghi hoặc.

    Nhậm Oán cúi đầu im lặng, thần sắc cung kính.

    Thái Kinh lập tức nhìn ra:
    - Nhậm Hạc Điền, ngươi nhất định là biết ý ta.

    Nhậm Oán chỉ sợ sệt nói:
    - Nếu Thích Thiếu Thương có thể diệt trừ dễ như thế, vậy thì không phải là Thích Thiếu Thương nữa rồi.

    Hắn dừng một chút, phát hiện ánh mắt Thái Kinh đã lộ ra vẻ tán thưởng, hơn nữa còn chờ hắn nói tiếp, hắn mới dám nói:
    - Học trò chỉ biết, thái sư ngoại trừ luôn trọng dụng bằng hữu, nhân tài, trước giờ cũng không đánh giá thấp kẻ địch và đối thủ. Phó Tông Thư chính là không có sự độ lượng và ánh mắt như thái sư, cho nên mới bị Vương Tiểu Thạch giết chết.

    Thái Kinh cười ha hả:
    - Nói rất hay.

    Sau đó hắn giống như phân phó, cũng giống như dặn dò nói với Nhậm Lao:
    - Nhậm Hổ Hành, tuổi tác của ngươi tuy hơn xa Hạc Điền, nhưng những thứ phải học ở hắn còn nhiều lắm.

    Nhậm Lao nghe vậy chỉ vâng vâng dạ dạ.

    Nhưng Chiêm Hắc Quang lại có ý kiến khác:
    - Ma, Quái, Thần ba kiếm nếu có thể giết được Thích Thiếu Thương, dĩ nhiên là chuyện tốt. Như vậy có thể giúp tướng gia xóa bỏ một mối hiểm họa, đương nhiên là chuyện vui…

    Cho dù Thái Kinh không còn tại vị, nhưng Chiêm Biệt Dã vẫn gọi Thái Kinh là “tướng”, giống như dự đoán và khẳng định Thái Kinh sớm muộn gì cũng sẽ bái tướng lần nữa.

    Nghe Hắc Quang quốc sư xưng hô như vậy, Thái Kinh cũng nhận không từ chối.

    Nhưng Chiêm quốc sư vẫn có nghi vấn:
    - Nếu như ba người Ôn Lương Hà thất thủ, chẳng phải Thất Tuyệt Thần Kiếm sẽ liên tục hao tổn sáu người, chỉ còn lại một mình La Hán Quả, e rằng khó có thành quả gì lớn. Tướng gia không cảm thấy tiếc sao?

    Thái Kinh lại cười.

    - Thượng nhân quá lo rồi.

    - Ôn Thần, Hà Quái, Lương Ma chưa chắc sẽ thất thủ. Huống hồ La Kiếm cũng tham dự, có hắn ở đó, cho dù không giết được Thích Thiếu Thương, nói không chừng cũng có thể giết được Dương Vô Tà, như vậy chẳng khác nào giáng một đòn nghiêm trọng vào Kim Phong Tế Vũ lâu.

    - Lại nói, cho dù Thất Tuyệt Thần Kiếm hi sinh toàn bộ, cũng có chỗ tốt.

    Hắc Quang Thượng Nhân nghe câu này lại không hiểu.

    - “Thần Kiếm” chết sạch rồi, còn sợ “Kiếm Thần” không ra sao?

    Sư phụ của “Thất Tuyệt Thần Kiếm” là “Thất Tuyệt Kiếm Thần”, bọn họ đã rất lâu không xuống núi, nhập thế, ra giang hồ.

    Chiêm Biệt Dã đột nhiên tỉnh ngộ, hắn cuối cùng đã hiểu được mưu mô và dụng ý của Thái Kinh.

    Hắn bất chợt cảm thấy sợ hãi.

    Nhưng hắn chỉ giật mình trong lòng, không dám tiếp tục truy cứu đề tài này nữa.

    Trước mặt loại người như Thái Nguyên Trường, biết được quá nhiều quá sâu, chưa chắc đã là chuyện tốt.

    Hắn lại giả vờ kinh ngạc hỏi:
    - Hả? La Thụy Giác cũng ra tay trong chiến dịch này sao?

    - Hắn à?
    Thái Kinh lại nheo mắt, gần đây thị lực của hắn càng mơ hồ, nhưng trong lòng lại càng rõ ràng:
    - Chuyện này đương nhiên không thể thiếu hắn.

    Hắc Quang Thượng Nhân giống như rất ân cần hỏi:
    - Hắn cũng ra tay cùng lúc với Ôn Hà Lương sao?

    - Hắn là người thông minh, ta cũng phái cao thủ trợ giúp hắn.
    Thái Kinh vẫn ung dung, giống như mừng cho người khác nói:
    - Hắn sẽ chọn thời cơ có lợi nhất để ra tay.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 21-04-2015 lúc 13:41.

  4. Bài viết được 30 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,bactruy75,daitango,diepkiemanh,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,HuongTram,kivzh7,laughing,Lâm Kính Vũ,lybietcau,netwalker,nuibaden,o_xhvn,quânkhuthủđô,scalevnn,stn663,ThanhHoai,thanhviet170906,thuannguyenle,Tiếu hồng trần,Tieu Lan,tommilanista,tuyetam,vuphong5182,xhydro,Đơn bước,
  5. #13
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,728
    Xu
    79,832

    Mặc định

    Chương 13 – Cục diện nhất định sẽ rất khác

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Y là một người khi tàn nhẫn ngay cả giấc mộng cũng quét sạch không còn.

    Thế nhưng sự kiện kia giống như một giấc mộng vào buổi tối nào đó của y.

    Đây là kinh thành.

    Y đang ở Tam Hợp lâu.

    Y đương nhiên là Địch Phi Kinh, “Đê Thủ Thần Long” Địch Phi Kinh.

    Từ trước đến giờ Địch Phi Kinh luôn là một cô nhi.

    Y thật sự là một cô nhi. Y sinh ra tại một nơi hoang vu hẻo lánh, thị trấn nhỏ kia chỉ có mấy trăm gia đình. Y là con trai của một người coi ngựa trong một trại ngựa nhỏ, nằm tại một thôn nhỏ phụ thuộc thị trấn kia, cách xa ba mươi lăm dặm.

    Trại ngựa kia rất tàn tạ, không có được mấy con ngựa tốt.

    Làm ông chủ của trại ngựa này đã rất khó khăn, đương nhiên người coi ngựa trong trại ngựa Lạc Nhật này lại càng nghèo hơn.

    Nếu như ông chủ chỉ ăn gạo lức, vậy thì người coi ngựa trong trại ngựa này nhiều lắm chỉ có cháo để ăn.

    Thế nhưng phụ thân của Địch Phi Kinh càng thảm hơn, thường xuyên say rượu, lười biếng, thích đánh bạc, đánh vợ, gần như tất cả khuyết điểm của một nam nhân xấu xa đều có đủ, còn ưu điểm của nam tử hán lại hoàn toàn không có. Hai anh trai của y đã bị cha y đánh đến sinh non chết yểu, một chị gái bị thân phụ cường bạo, một anh trai bị đánh chết tại chỗ.

    Địch Phi Kinh vốn tên một chữ “Lộ”. Y vừa ra đời đã thiếu sự chăm sóc, lúc nhỏ suýt chút nữa đã bị một con ngựa già vừa gầy vừa xấu nổi nóng đạp chết.

    Con ngựa già kia cũng rất kỳ quái, không biết kiếp trước có thù oán gì với y. Khi đó y chỉ là một đứa trẻ, còn nó chỉ là con ngựa gầy không được người ta coi trọng. Nhưng có một lần lúc hoàng hôn, y ở ngoài chuồng nhặt cỏ dại, còn con ngựa già kia vẫn đứng cách bầy một mình nhai cỏ, đột nhiên nó đá vỡ chuồng, chạy như bay đến giẫm đạp y.

    Y cuối cùng không bị đạp chết tại chỗ, bởi vì có người kịp thời cứu y.

    Nhưng y cũng bị đạp gãy xương cổ.

    Người cứu y là một ông chủ lớn.

    Chẳng những là một ông chủ lớn có tiền, còn là một ông chủ lớn rất có quyền, càng là một “ông chủ lớn” chân chính trong võ lâm, trên giang hồ.

    Cái “lớn” của “ông chủ lớn” này, lớn đến mức khiến y không thể tưởng tượng.

    Đương nhiên y cũng không tưởng tượng nổi, có một ngày y lại có thể “thừa kế” sự nghiệp của “ông chủ lớn” này, trở thành một “ông chủ lớn” khác.

    Người cứu y là hảo thủ chiến lực cấp ba của Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia (đệ tử của Phích Lịch đường Lôi gia chia làm bốn cấp chiến lực, cấp thứ tư là cao nhất, trong đường chỉ có ba người, còn chiến lực cấp ba cũng chỉ có tám người), đồng thời còn có một thân phận không thể đo đếm.

    Phó tổng đường chủ của Lục Phân Bán đường trong kinh thành.

    Hắn đương nhiên chính là Lôi Cảm Đương, chữ đơn “Tổn”.

    Lôi Tổn.

    Từ đó đã bắt đầu mối quan hệ giữa y và Lôi Tổn.

    Khi đó Lôi Tổn đang đi chọn ngựa.

    Hắn chọn ngựa là vì muốn chặn đánh đội ngũ của nhị thánh chủ “Trường Vĩ Sát Tinh” Mẫn Tiến trong Mê Thiên Thất Thánh minh, đồng thời cũng vì muốn đối phó với đội ngũ Vô Pháp Vô Thiên của Mạc Bắc Thần trong Kim Phong Tế Vũ lâu.

    Kết quả lần này hắn không chỉ chọn được ngựa tốt, cũng chọn đúng người.

    Nhưng đến cuối cùng, hắn chỉ chọn đúng người.

    Bởi vì ngựa tốt lại bị người mà hắn chọn giết chết.

    Khi đó, nếu không phải Lôi Tổn nhìn trúng con ngựa già gầy ốm, cô độc rời bầy đứng một mình bên chuồng kia, cũng sẽ không chú ý tới đứa trẻ bên ngoài chuồng ngựa, càng không thể kịp thời cứu mạng đứa bé này.

    Như vậy, vận mệnh của Địch Phi Kinh nhất định sẽ rất khác, cục diện của Lục Phân Bán đường sau này nhất định cũng rất khác biệt.

    Lúc đó, Lôi Tổn nhìn trúng khí phái phi phàm của con ngựa kia, nhưng lại đột nhiên phát hiện, con ngựa kia một hơi phá vỡ chuồng gỗ, muốn đạp chết đứa bé kia.

    Lôi Tổn vốn yên lặng theo dõi tình hình, không có ý ra tay, nhưng hắn lập tức phát giác đứa bé kia trời sinh khác thường, ít nhất có ba loại khả năng hơn người.

    Thứ nhất, chợt gặp phải biến cố, đứa nhỏ này không khóc, không kêu, không cầu xin, thậm chí cũng không la đau, rất trấn định cũng có thể nhịn đau chịu khổ.

    Thứ hai, đứa bé này tuổi tác còn nhỏ đến mức giống như cần người đút cho ăn, nhưng con ngựa kia vừa chạy tới như điên, nó không kịp tránh đi, lập tức vùi đầu nằm rạp xuống trong hố cỏ, lưng hướng lên trời, mặc cho con ngựa kia giẫm đạp, cố gắng giảm bề mặt bị thương đến ít nhất, thấp nhất, cũng nhẹ nhất.

    Thứ ba, đây nhất định là một con ngựa tốt không giống như những con khác, khi không lại nhắm vào đứa nhỏ này, giống như phải đạp chết nó mới cam tâm, có lẽ kiếp trước đã có oán thù. Nói cách khác, đứa nhỏ này e rằng cũng có vận mệnh không tầm thường.

    Vì vậy hắn quyết định ra tay cứu đứa bé kia.

    Hắn đã thuần phục con ngựa như rồng giận kia.

    Đứa bé kia đã bị đạp mức đến không còn hình người. Hắn lại dặn dò người hầu trung thành bên cạnh:
    - Lôi Lôi, bất kể thế nào cũng phải cứu sống nó.

    Lôi Lôi cũng đáp một tiếng như sấm:
    - Vâng.

    Hắn biết chuyện mà Lôi Tổn căn dặn, hắn nhất định phải làm được, không có lựa chọn khác.

    Lôi Tổn cũng biết, chuyện mà hắn căn dặn, Lôi Lôi nhất định sẽ làm được, cho nên hắn rất yên tâm.

    Khi đó Địch Lộ tuy đã bị ngựa điên đạp đến mức nửa sống nửa chết, nhưng y vẫn còn sống.

    Sau khi y sống sót, quả nhiên đã trở thành một nhân vật xuất sắc. Xương cổ của y vẫn bị gãy, xương cột sống cũng hơi khác thường.

    Sau khi y trưởng thành một chút, lập tức làm một chuyện.

    Y giết chết con ngựa kia.

    Đó vốn là ngựa yêu của Lôi Tổn, khi đó con ngựa kia đã giúp hắn bốn lần thành công giành được thắng lợi quan trọng, thân phận của hắn đã có thể uy hiếp đến tổng hộ pháp Lôi Trận Vũ của Lục Phân Bán đường.

    Nhưng Địch Lộ (khi đó đã đổi tên thành “Phi Kinh”) vẫn dùng độc giết chết con ngựa này. Lôi Tổn cũng không cảm thấy kỳ quái.

    Nhưng hắn cảnh cáo Địch Phi Kinh:
    - Ta biết ngươi nhất định sẽ báo thù. Nhưng ngươi đã dùng độc giết chết ngựa của ta, sau này ngươi nhất định phải lập công cho ta gấp mười lần, nếu không ngươi sẽ chết còn thảm hơn gấp mười lần so với con ngựa này.

    Điểm này không hề nghi ngờ.

    Hoàn toàn không có vấn đề.

    Không cần thời gian một năm, Địch Phi Kinh đã lập được công lao gấp hơn hai mươi lần. Cho dù khi đó y mới chỉ là một đứa trẻ, hơn nữa còn không trực tiếp đi theo Lôi Tổn, chỉ là một người hầu nhỏ của Quan Chiêu Đệ.

    Nhưng y là một đứa trẻ khác với mọi người. Lôi Tổn không hề nhìn sai.

    Nếu Địch Phi Kinh không được Lôi Tổn coi trọng, vận mệnh sau này nhất định sẽ rất khác.

    Đồng dạng, Lôi Tổn sau này nếu không có Địch Phi Kinh trợ giúp, cục diện nhất định cũng không như vậy.

    Nói trở lại, nếu như không có con ngựa giận dữ này, cục diện vận mệnh của Địch Phi Kinh, Lôi Tổn, thậm chí là Lục Phân Bán đường đều nhất định sẽ khác biệt rất lớn.

    Vận mệnh, chẳng lẽ không phải đa phần là do sự kiện ngẫu nhiên tạo thành.

    Ngay cả lịch sử cũng như thế.

    Ngẫu nhiên mặc dù vô thường, nhưng phần lớn là do tính cách tạo thành. Nếu như con ngựa kia không giận dữ, cũng sẽ không phá chuồng đạp Địch Lộ trọng thương. Nếu như Địch Lộ không kịp thời giữ bình tĩnh, vùi đầu bảo vệ, e rằng sẽ lập tức bỏ mình. Nếu như khi đó Lôi Cảm Đương không có con mắt tinh tường, Địch Phi Kinh đã sớm chết rồi. Hiện nay sau khi Lôi Tổn chết đi, Lục Phân Bán đường có còn giữ được cục diện “phân ba thiên hạ, nổi bật xuất chúng” hay không?

    Lôi Tổn vừa nhìn thấy Địch Phi Kinh đã tán thưởng người này, cho rằng tương lai nhất định có thể thành tài.

    Lôi Tổn có ơn tri ngộ với Địch Phi Kinh.

    Hắn nhìn ra được, Địch Phi Kinh khi đó vẫn là một đứa trẻ, tương lai nhất định sẽ là một nhân vật lớn, đồng thời cũng là một người khi tàn nhẫn ngay cả mộng tưởng đều đuổi tận giết tuyệt.

    Hắn nhìn rất chuẩn.

    Hắn đã nhìn đúng.

    Thế nhưng hắn không biết, vì chuyện buổi tối hôm đó, Địch Phi Kinh lại rơi lệ, thương tình, thậm chí hoàn toàn không quan tâm đến tất cả cảnh cáo lạnh lùng của hắn từ bên cạnh và tâm lý.

    Y sẽ không quên.

    Quên đêm hôm đó rất khó.

    Quên nàng càng khó.

    Quên nàng còn không bằng quên mất chính mình.

    Chỉ Địch Phi Kinh mới biết mình có bao nhiêu tịch mịch, bao nhiêu yêu cầu.

    Y không chỉ muốn nhiệt liệt ôm lấy, hơn nữa còn muốn vĩnh viễn sở hữu.

    Thế nhưng, có thể sao?

    Luôn không đúng như ý nguyện.

    Có lẽ, y không thể yêu cầu điều gì, thậm chí cũng không thể yêu cầu tình cảm của thế gian này. Thứ khó mà làm được, cũng chỉ có khiến nàng thiếu tình của y.

    Hối hận, y cũng có, nhưng không hối hận lại càng nhiều hơn.

    Gặp tuyết càng trong, qua sương càng đẹp, trong những ngày tháng duy nhất thuộc về chính y, cuối cùng lại sở hữu một buổi tối thuộc về nàng và y.

    Y đã không cầu, không oán.

    Y cam tâm đền mạng.

    Vì nàng trải hết gió và tuyết, vì nàng qua hết bi và thương.

    Vì nàng khổ cực chờ đợi ba ngàn chín trăm sáu mươi sáu năm, không oán không giận.

    Giống như hôm nay, lúc này, nơi đây.

    Sấm sét mây dày, sắp mưa chưa mưa.

    Tam Hợp lâu.

    Y chờ người.

    Người y chờ là kẻ địch, đại địch hạng nhất, kẻ địch số một.

    Hiện nay Địch Phi Kinh quản lý Lục Phân Bán đường, đương nhiên là người bận rộn hàng đầu trong kinh thành.

    Y luôn không thích chờ người.

    Chờ người là chuyện lãng phí thời gian, hao phí sinh mệnh.

    Nhưng đối với cơ hội trọng đại, y lại giỏi chờ đợi, cũng có thể nhẫn nại.

    Hôm nay y lại bình tĩnh chờ người tới.

    Y đã chuẩn bị tốn một thời gian dài để chờ người mình ước hẹn đến.

    Thậm chí cũng đã chuẩn bị tư tưởng, nói không chừng người y chờ sẽ không đến.

    Bởi vì y biết, chuyện bọn họ gặp nhau mặc dù bí mật, nhưng vẫn khó tránh khỏi tiết lộ ra ngoài. Cho dù chỉ có một chút tin tức lộ ra ngoài, nhất định sẽ dẫn tới không ít cao thủ, ám sát người mà y chờ đợi, thậm chí cũng tới đối phó với mình.

    Nguyên nhân rất đơn giản, chỉ cần là kẻ địch, không ai hi vọng hai người bọn họ sẽ hợp tác, có thể hợp tác.

    Ai cũng muốn phá hỏng chuyện này, thậm chí là giết chết một người trong bọn họ, nếu như cả hai đều chết thì càng tốt.

    Y và người kia gặp mặt, khó tránh khỏi để lộ tin tức, cho nên càng hung hiểm bội phần. May mắn là trước khi cuộc họp này diễn ra, y đã có một cuộc gặp gỡ khác, thuận lợi hoàn thành. Mặc dù không thành công hoàn toàn, nhưng nhìn chung “ngoài sáng sửa đường núi, trong tối vượt Trần Thương” (1), y đã bí mật gặp mặt một người khác, đã đám phán, đã làm hiệp định.

    Không làm kinh động đến ai.

    Ai cũng không biết.

    Lúc này gió mây hội tụ, y ở trên lầu chờ người.

    Lúc y trầm tư là lúc xinh đẹp nhất.

    Y vừa chờ vừa suy nghĩ, trong lòng thoáng qua một loại tình cảm đau thương.

    Đó chỉ là giấc mộng hoang đường trong một buổi tối, lại là hương ôn nhu nửa đời của y.

    Nói không chừng, đây cũng là hào khí anh hùng trong cuộc đời của y.

    Nghĩ đến đêm duy nhất khiến y cảm giác có được “sự ấm áp của nhà”, trong lòng y tràn đầy tình cảm…

    Nhưng vừa nghe được tiếng bước chân dồn dập lên lầu, trong tim y đã không còn tình nữa.

    Không lưu lại một chút tình nào.

    Y đã không cần giải thích, cũng gần như không có đau khổ.

    Y chỉ đối diện.

    Đối diện với đại địch.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Chú thích:

    (1) Để che mắt các nước Tam Tần, ngay khi vào Thục, Lưu Bang cho đốt đường sạn đạo (con đường nối vùng đất phong của mình với Tần) khiến các nước này không chú ý tới mình.

    Tháng tám năm 206 TCN, Hàn Tín được phong làm đại tướng, bắt đầu ra quân bình định Tam Tần, do các vua chư hầu Chương Hàm (Ung vương), Tư Mã Hân (Tắc vương) và Đổng Ế (Địch vương) án ngữ làm phên giậu cho Sơn Đông để cản đường Lưu Bang. Ông giả cách sai người đi sửa đường sạn đạo, vốn mất rất nhiều công sức thời gian, khiến Tam Tần yên trí rằng quân Hán còn lâu mới ra được cửa ải. Nhưng thực ra Hàn Tín dẫn đại quân đi theo đường Trần Thương đi qua huyện Cố Đạo đánh úp Ung Vương Chương Hàm. Chương Hàm đón đánh quân Hán ở Trần Thương. Ung vương bị thua chạy về, dừng lại đánh đất Hạo Trĩ, lại thua trận, bỏ chạy đến Phế Khâu. Hán vương đuổi theo, bình định đất đai của Ung vương, đi về đông đến Hàm Dương, lại cho một cánh quân riêng vây Ung vương ở Phế Khâu, còn sai các tướng bình định Lũng Tây, Bắc Địa, Thượng Quận.

    Năm 207 TCN, Hàn Tín lại điều quân đánh Tắc Vương Hân, Địch vương Ế. Bị đánh bất ngờ, Tư Mã Hân và Đổng Ế đầu hàng. Hàn Tín kéo về đông, Hà Nam vương Thân Dương cũng đầu hàng theo.

    Sau khi giết Hàn vương Thành, Hạng Vũ cho người thân tín của mình là Trịnh Xương làm Hàn Vương. Hàn vương không chịu đầu hàng Hán. Hàn Tín mang đại quân đánh bại Xương.
    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 22-04-2015 lúc 21:06.

  6. Bài viết được 27 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,daitango,diepkiemanh,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,HuongTram,kivzh7,laughing,Lâm Kính Vũ,lybietcau,netwalker,nuibaden,quânkhuthủđô,stn663,ThanhHoai,thanhviet170906,thuannguyenle,Tiếu hồng trần,Tieu Lan,tommilanista,tuyetam,vuphong5182,xhydro,Đơn bước,
  7. #14
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,728
    Xu
    79,832

    Mặc định

    Chương 14 – Đao có thể mượn

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Người tới lên lầu.

    Đó là thất đương gia Chu Giác của Lục Phân Bán đường.

    - Báo cáo đại đường chủ, mối làm ăn đã tới.

    Địch Phi Kinh ngẩng đôi mắt có nét vui vẻ của mình lên, không nhanh không chậm hỏi:
    - Bọn họ tới mấy người?

    - Ba bốn người.

    - Người tới là ai?

    - Thích Thiếu Thương, Dương Vô Tà và Tôn Ngư.

    - Đó là ba người.
    Địch Phi Kinh đính chính.

    - Thế nhưng tôi luôn cảm thấy có bốn người.
    Chu Giác vội vàng giải thích:
    - Không chỉ mình tôi có suy nghĩ này, ngay cả Lâm Ca Ca và Mạc Bắc Thần cũng có nhận định như vậy. Bọn họ tới giống như chỉ có ba người, nhưng theo cảm giác tuyệt đối không chỉ như vậy… ngoài ra, phía sau bọn họ đương nhiên có rất nhiều chi viện.

    Địch Phi Kinh trầm tư một lúc.

    Nguyên lai đôi mắt vui vẻ lộ ra bên ngoài của y không phải là chân thật.

    Y chỉ hỏi:
    - Ngay cả Mạc Bắc Thần cũng nói như thế?

    Chu Giác đáp:
    - Đúng.

    Địch Phi Kinh lại hỏi:
    - Vậy đội ngũ Vô Pháp Vô Thiên của hắn đã bố trí xong chưa?

    Chu Giác trả lời:
    - Đã bố trí xong.

    Địch Phi Kinh lại hỏi:
    - Hành động của ba người bọn họ có chỗ nào đặc biệt không?

    Chu Giác nói:
    - Tất cả đều bình thường, chỉ có Tôn Ngư trên lưng vác một cái bọc vải.

    Địch Phi Kinh ngạc nhiên hỏi:
    - Bọc vải? Bọc vải gì?

    Chu Giác khoa tay múa chân:
    - Một cái bọc vải rất lớn, rất lớn.

    Địch Phi Kinh không nhìn hắn, chỉ hỏi:
    - Lớn thế nào?

    Chu Giác đáp:
    - Khoảng chừng rộng ba thước, dài bảy thước.

    Địch Phi Kinh nhíu mày một cái, sau đó cười.

    Cười rất lạnh lùng tịch mịch.

    Sau đó y phân phó:
    - Chuẩn bị chỗ ngồi, dâng trà, đem bình phong vây quanh. Người tới là bốn vị khách quý.

    Sau lưng y có bình phong, đó là bốn tấm bình phong làm bằng gỗ dày đen nhánh, vẽ rồng khắc phượng thêu vàng.

    Địch Phi Kinh dựa lưng vào bình phong, giống như có một chỗ dựa dày nặng không gốc rễ.

    Sau tấm bình phong lại có người hỏi:
    - Ai hộ pháp cho ba người bọn họ?

    Chu Giác đáp:
    - Hẳn là Ôn Mộng Thành và Hoa Khô Phát.

    Người sau tấm bình phong hừ lạnh một tiếng:
    - Hai người bọn hắn đã đến, cũng không khó đối phó.

    Địch Phi Kinh nói:
    - Có điều nếu đối phó với hai người bọn họ, cũng giống như khai chiến với toàn bộ côn đồ lưu manh, hảo hán giang hồ trong kinh thành.

    Người sau tấm bình phong nói:
    - Ta lo lắng lại là người nên tới hình như vẫn chưa tới.

    Địch Phi Kinh hỏi:
    - Lôi Quyển?

    Người sau tấm bình phong nói:
    - Hắn mới là trợ thủ mạnh của Thích Thiếu Thương.

    Địch Phi Kinh than thở:
    - Chỉ sợ Thích Thiếu Thương có trợ thủ khác.

    Nói đến đây, khách đã lên lầu.

    Kẻ địch đã gần, người đã đến.

    Địch tới.

    Đón khách.

    Địch Phi Kinh đón khách.

    Phương thức đón khách của Địch Phi Kinh cũng không phải là đứng lên.

    Y luôn luôn không ngẩng đầu lên được, giống như cũng hợp lẽ không tiện đi lại.

    Thực ra người không tiện đi lại chưa chắc đã không ngẩng đầu lên được, chẳng hạn như Vô Tình.

    Đồng dạng, người không ngẩng đầu lên được cũng chưa chắc không tiện đi lại, chẳng hạn như Địch Phi Kinh.

    Hiện giờ phương thức đón khách của y là ngước mắt, mỉm cười, chắp tay, ôm quyền, khiến người ta cảm thấy y nho nhã lễ độ, lễ nghi chỉnh tề, không hề khiến người khác cảm thấy ngạo mạn vô lễ, thậm chí vì vậy càng đồng tình và cảm động với y.

    Địch Phi Kinh chính là người như vậy.

    Y thường gây cho người ta loại cảm giác này.

    Ngay cả kẻ địch hôm nay đi lên giao thủ với y (vốn là “đàm phán”, nhưng lỡ may “đàm” không xong, có thể sẽ biến thành “sống mái”, thậm chí “quyết một trận tử chiến”), cũng khó tránh khỏi sinh ra loại cảm giác này với y.

    Loại cảm giác này, Thích Thiếu Thương, Tôn Ngư và Dương Vô Tà đều có.

    Mỗi lần Thích Thiếu Thương nhìn thấy Địch Phi Kinh đều sinh ra suy nghĩ.

    Nếu như trong tháp, trong lâu có nhân vật như thế, vậy thì sẽ như hổ thêm cánh.

    Chẳng những mình có thể nhờ cậy, hơn nữa cũng có thể chia sẻ vất vả của Dương quân sư, giảm đi âu lo của Dương tiên sinh.

    Y có suy nghĩ này là do tiếc tài.

    Mặc dù y từng vì yêu tài mà bị phản bội, gần như thua không còn manh giáp, không trở mình được, nhưng y vẫn khó kìm nén tư tưởng trọng tài tiếc tài.

    Có điều, suy nghĩ này của y đối với Địch Phi Kinh lại chưa từng nói ra, bởi vì y không muốn Dương Vô Tà hiểu lầm.

    Trong số ba người, Dương Vô Tà là người có ấn tượng sâu sắc nhất đối với “thái độ” của Địch Phi Kinh.

    Mỗi lần y nhìn thấy Địch Phi Kinh đều tự kiểm điểm.

    Đối phương thật sự là một nhân vật lớn.

    Hắn có thể lấy được sự đồng tình của người khác, thậm chí có thể không cần lên tiếng cũng khiến người ta ủng hộ, không hề đề phòng.

    Hắn giỏi gây cho người ta thiện cảm.

    Dương Vô Tà biết, về điểm này Địch Phi Kinh quả thật chiếm ưu thế, mà nguyên nhân là vì Địch Phi Kinh giỏi lợi dụng nhược điểm của mình.

    Hóa yếu thành mạnh, dùng yếu thắng mạnh, điểm này thật không dễ dàng.

    Nhưng Địch Phi Kinh lại dễ dàng làm được.

    Cho nên mỗi lần y nhìn thấy Địch Phi Kinh, đều nhắc nhở mình phải cố gắng nhiều thêm, hơn nữa cũng đặc biệt cảm giác được một chuyện.

    Kim Phong Tế Vũ lâu muốn độc bá kinh sư, e rằng phải trải qua rất nhiều bấp bênh, hơn nữa còn rất khó khăn.

    Y cũng từng suy nghĩ, nếu như Phong Vũ lâu có trợ thủ mạnh như Địch Phi Kinh, chẳng phải là càng…

    Thế nhưng y chỉ nghĩ tới đây, không nghĩ tiếp.

    Bởi vì không thể nghĩ tiếp.

    Bởi vì cho dù có một ngày như thế, e rằng mình cũng chưa chắc có thể chấp nhận được người này…

    Coi như mình chấp nhận được, Địch Phi Kinh nhất định cũng không chấp nhận được mình.

    Tôn Ngư sau khi nhìn thấy Địch Phi Kinh lại có suy nghĩ.

    Nếu như có một ngày, Phong Vũ lâu chẳng những có Dương Vô Tà, hơn nữa còn có Địch Phi Kinh, vậy thì nhất định sẽ rất lớn mạnh; nhưng nếu Lục Phân Bán đường chẳng những sở hữu Địch Phi Kinh, lại chiêu mộ được Dương quân sư, vậy thì cực kỳ đáng sợ.
    Theo cách nhìn của hắn, Địch Phi Kinh dễ gây cho người thiện cảm, khiến người ta đồng tình, dễ được người ủng hộ. Thế nhưng về học thức uyên bác, từng trải phong phú, Địch Phi Kinh vẫn không bằng Dương Vô Tà.

    Thứ Dương quân sư có là chân tài thực học.

    Mặc dù địa vị của hắn trong Kim Phong Tế Vũ lâu đã càng ngày càng quan trọng, đệ tử tinh anh của Nhất Linh Bát Công Án cũng gần như do hắn quản lý, nhưng Tôn Ngư vẫn cảm thấy một chuyện.

    Có thể cùng tiến lên Tam Hợp lâu đàm phán với người của Lục Phân Bán đường, hắn cảm thấy rất vinh hạnh, nhưng tự biết thực lực còn kém xa những người như Thích Thiếu Thương (ít nhất là về chiến lực), Dương Vô Tà (ít nhất là về trí lực)…

    Những điểm mà hắn phải “gắng sức đuổi theo” vẫn còn nhiều, còn rất nhiều.

    Bọn họ đi lên cầu thang từng bước, cho nên ngước đầu nhìn, trông thấy Địch Phi Kinh ngồi ở phía chót trên lầu, giống như đang ngẩng đầu nghênh đón bọn họ đến.

    Nhưng sau khi bọn họ hoàn toàn lên lầu, có thể nhìn thẳng hoặc nhìn xuống Địch Phi Kinh vẫn đang ngồi yên, lúc này lại phát hiện Địch Phi Kinh vẫn cúi đầu, chỉ ngước một đôi mắt sắc bén, giống như một đôi ám khí sáng ngời.

    Chủ nhân của đôi mắt sáng này nói:
    - Các người tới không dễ dàng phải không? Nhưng vẫn tới đúng hẹn.

    Thích Thiếu Thương nói:
    - Chúng ta tới không dễ dàng, nhưng nên tới thì chúng ta nhất định sẽ tới.

    Địch Phi Kinh cười một tiếng:
    - Dạo này vẫn khỏe chứ? Gần đây thanh danh của Thích lâu chủ đã như mặt trời ban trưa rồi.

    Thích Thiếu Thương nói:
    - Uy danh của Địch đại đường chủ đã sớm chấn nhiếp tám phương. Trên thực tế, sức ảnh hưởng của Lục Phân Bán đường trên giang hồ, trong võ lâm, có lẽ còn cao hơn một bậc so với khi Lôi tổng đường chủ còn sống.

    Địch Phi Kinh nói:
    - Đó là do Lôi đại tiểu thư biết cách quản lý.

    Dứt lời y liền ho mấy tiếng.

    Thích Thiếu Thương nhướng mày:
    - Địch đại đường chủ vẫn khoẻ chứ?

    Địch Phi Kinh cười một tiếng, nói:
    - Không sao, chỉ đau thôi.

    Thích Thiếu Thương hỏi:
    - Đau? Đau ở đâu?

    Địch Phi Kinh sờ sờ ngực:
    - Ở đây.

    Thích Thiếu Thương lại hỏi:
    - Tim đau?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Đúng vậy.

    Thích Thiếu Thương tiếp tục hỏi:
    - Lại không biết đau như thế nào?

    Địch Phi Kinh đáp:
    - Rất đau, giống như bị người ta đâm một đao.

    Thích Thiếu Thương nói:
    - Thời thế hiện nay, trong võ lâm còn có ai dám đâm đao vào ngực đại đường chủ?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Có.

    Thích Thiếu Thương hỏi:
    - Ai?

    Địch Phi Kinh đáp:
    - Ngài.

    Thích Thiếu Thương giả vờ ngạc nhiên:
    - Địch huynh nói đùa rồi.

    Địch Phi Kinh cười khan một tiếng:
    - Thích trại chủ là thủ lĩnh một lâu tôn quý, là tông sư nắm giữ đại cục của võ lâm kinh thành, đương nhiên sẽ không tự mình cho kẻ không phận sự như ta ăn đao. Chỉ có điều, đồ quý giá trong đường chúng ta, chưa vào đến kinh sư, trên đường đã có bảy tám phần mười bị người ta cướp. Đây rõ ràng giống như có người đâm mười bảy mười tám đao vào lưng và ngực ta. Thích lâu chủ, nếu là ngài, ngài nói xem có đau không?

    Cháy nhà mới ra mặt chuột.

    Chủ đề đã đến rồi.

    Tôn Ngư luôn im lặng đột nhiên lên tiếng:
    - Có phải ta nghe lầm không?

    Hắn vẫn luôn không mở miệng, có thể là hắn cảm thấy còn chưa tới lúc mở miệng.

    Hắn còn có vấn đề thứ hai:
    - Hay là Địch đại đường chủ nói sai rồi?

    Hắn đã được chọn đi đến nơi này, chỉ cần đến lúc nên nói chuyện, hắn nhất định sẽ nói; chỉ cần đến lúc nên động thủ, hắn cũng nhất định sẽ động thủ.

    Nếu không, hắn tới đây làm gì?

    Sau đó, hắn quả nhiên còn có vấn đề thứ ba.

    Hắn hỏi ngược lại:
    - Ngay cả hàng hóa của Lục Phân Bán đường cũng có người dám cướp sao?

    - Quả thật không có.
    Địch Phi Kinh rất bình tĩnh nói:
    - Thông thường mà nói, bằng hữu trên đường đều rất nể mặt chúng ta, ngoại trừ…

    Tôn Ngư hỏi:
    - Ngoại trừ cái gì?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Kim Phong Tế Vũ lâu.

    Tôn Ngư nói:
    - Ngươi muốn nói người của chúng ta cướp hàng của ngươi? Chúng ta ở trong tối dùng đao đâm ngươi?

    Địch Phi Kinh lạnh nhạt nói:
    - Nếu không phải là huynh đệ của Kim Phong Tế Vũ lâu, đao của người khác cũng không thanh thoát gọn gàng như vậy.

    Y giống như đang kể một câu chuyện không liên quan đến mình:
    - Huynh đệ của các ngươi ở ngoài kinh rất nhiều, các bang, các phái, các môn, các núi đều có. Nếu như một đội nhân mã đâm một đao, cứ tiếp tục như vậy, chúng ta đã sớm trăm ngàn vết thương. Vẫn mong giơ cao đánh khẽ thì tốt hơn.

    - Đao có thể mượn.
    Tôn Ngư nhắc nhở:
    - Người dùng đao chưa chắc đã là người đâm đao.

    Địch Phi Kinh đột nhiên ngước mắt, mắt thần như điện.

    Y không nhìn Tôn Ngư, chỉ nhìn Thích Thiếu Thương.

    Chỉ hỏi một câu.

    - Ta không muốn biết đao kia có thể mượn hay không.
    Y nói:
    - Ta chỉ muốn biết, Thích lâu chủ có thừa nhận chuyện này không? Phong Vũ lâu có làm chuyện như vậy không?

    - Có.

    Lần này là Thích Thiếu Thương trả lời.

    Ngắn gọn, có lực.

    Chỉ một chữ, đã thừa nhận tất cả.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS


  8. Bài viết được 29 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,daitango,diepkiemanh,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,HuongTram,kivzh7,laughing,Lâm Kính Vũ,lybietcau,netwalker,nuibaden,o_xhvn,quânkhuthủđô,scalevnn,stn663,ThanhHoai,thanhviet170906,thuannguyenle,Tiếu hồng trần,Tieu Lan,tommilanista,tuyetam,vuphong5182,xhydro,Đơn bước,
  9. #15
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,728
    Xu
    79,832

    Mặc định

    Chương 15 – Kiếm không thể vứt

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Nghe được câu nói như sấm sét lôi đình này của Thích Thiếu Thương, Địch Phi Kinh bỗng nhiên lại cười, đưa tay ra:
    - Ngồi!

    Trước người y có một chiếc bàn nhỏ.

    Trước bàn có bốn chiếc đệm.

    Bốn ly trà, còn có một khay đậu phộng, một bầu hạt dưa, một đĩa táo đen, cùng với vài trái đào trơn màu sắc tươi ngon thơm lừng.

    Dương Vô Tà và Tôn Ngư nhìn nhau một cái, Thích Thiếu Thương lại chọn một chỗ trong đó, khoanh chân ngồi xuống.

    Tôn Ngư và Dương Vô Tà cũng ngồi xuống hai bên trái phải.

    Địch Phi Kinh lại giơ khay trà lên:
    - Mời trà!

    Thích Thiếu Thương giơ ly lên, khi Tôn Ngư còn chưa kịp thử độc, y đã uống một hớp.

    Địch Phi Kinh lại nói:
    - Mời dùng một ít hạt dưa!

    Y trước tiên lại bốc một nắm hạt dưa, bỏ vào miệng nhai rôm rốp.

    Thích Thiếu Thương không ăn hạt dưa.

    Y cầm một nhúm đậu phộng, bóc vỏ lưu loát, cũng ăn giống như rất ngon lành.

    Địch Phi Kinh lại hỏi y:
    - Đậu phộng ăn ngon không?

    Thích Thiếu Thương cũng đáp:
    - Không tệ, là nơi nào sản xuất?

    Hai người vốn là tới để “đàm phán”, nhưng lại toàn nói về tư vị của đậu phộng.

    Địch Phi Kinh hơi ngả người về phía sau, mỉm cười nói:
    - À, đậu phộng này đến từ Vạn Lý Vọng rất xa…

    Nói đến đây, y cố ý dừng lại, nhìn về phía Dương Vô Tà, trong mắt đầy ý cười.

    Lúc này Dương Vô Tà lên tiếng.

    Với phân lượng của y, một khi lên tiếng lại không phải nói chuyện quan trọng, mà cũng nói về đậu phộng. Chuyện này khiến Tôn Ngư không hiểu, càng cảm thấy những điều mà hắn phải “học” quả thật nhiều không đếm xuể.

    - Vạn Lý Vọng là một bến nhỏ tại quần đảo Nam Dương, khá gần vương triều Malacca, đậu phộng sản xuất ở đây là tuyệt nhất thiên hạ, không ngờ tại Lục Phân Bán đường lại được thưởng thức…
    Dương Vô Tà không quên bổ sung một câu, khi nói câu này còn liếc nhìn Tôn Ngư:
    - Vừa khéo, cao thủ trong lâu chúng ta cũng có một người cải tà quy chính, gọi là Vạn Lý Vọng.

    Tôn Ngư nghe vậy liền giật mình, không ngờ quân sư lại hiểu rõ như lòng bàn tay danh hiệu của phần tử trong tổ của hắn.

    Địch Phi Kinh khen ngợi:
    - Người ăn đậu phộng này đều khen vị ngon, nhưng không lại không biết Vạn Lý Vọng là gì. Cho dù biết đến Vạn Lý Vọng, cũng không biết Vạn Lý Vọng ở đâu. Cũng chỉ có tiên sinh một lời vạch trần, mọi sự đều thông, tri thức uyên bác, trí nhớ lâu dài, khiến người ta bội phục, tự nhận không bằng.

    Dương Vô Tà chớp mắt, chỉ hỏi:
    - Ngươi bội phục ta là vì đậu phộng?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Đậu phộng nhỏ cũng có học vấn lớn.

    Dương Vô Tà đột nhiên nói:
    - Ta cũng bội phục ngươi.

    Địch Phi Kinh hơi ngạc nhiên:
    - Hử?

    Dương Vô Tà nói:
    - Ta bội phục ngươi, cũng bởi vì đậu phộng.

    Địch Phi Kinh không hiểu:
    - Giải thích thế nào?

    Dương Vô Tà nói:
    - Bởi vì ngươi mời chúng ta tới đây, đến bây giờ vẫn luôn nói đậu phộng, ăn đậu phộng, lại không đề cập đến những chuyện khác, cho nên ta càng bội phục ngươi.

    Địch Phi Kinh đã cười:
    - Chúng ta mặc dù đều ở kinh sư, nhưng lại hiếm khi gặp nhau, các người cũng tới không dễ, cho nên cứ tán gẫu trước, việc công không vội.

    Thích Thiếu Thương nói:
    - Bởi vì tới không dễ, cho nên mới vội. Hôm nay chúng ta đã uống trà rồi, cũng ăn đậu phộng rồi, cũng nên nói đến việc chính đi.

    Địch Phi Kinh lập tức hỏi:
    - Thích lâu chủ cho rằng, trong những thế lực võ lâm tại kinh sư hiện nay, ngoại trừ quý lâu và tệ đường thì còn ai có thực lực nhất?

    Thích Thiếu Thương đáp:
    - Tập đoàn Hữu Kiều.

    Địch Phi Kinh lại hỏi:
    - Mười bảy năm trước thì sao?

    Thích Thiếu Thương đáp:
    - Mê Thiên minh.

    Địch Phi Kinh lại hỏi:
    - Giả sử đường ta và quý lâu động can qua, sống mái với nhau, người được lợi lớn nhất sẽ là thế lực nào?

    Thích Thiếu Thương không hề nghĩ ngợi:
    - Phương Ứng Khán, Mễ Thương Khung, Thẩm Canh Vân của tập đoàn Hữu Kiều.

    Những năm gần đây, Phương Ứng Khán lại có được trợ thủ mạnh. Thẩm Canh Vân là người quen cũ của nghĩa phụ Phương Ca Ngâm, đã đến tương trợ Phương Ứng Khán, nắm giữ đại cục, nhờ đó thế lực của tập đoàn Hữu Kiều đã mạnh lên rất nhiều.

    Địch Phi Kinh hỏi:
    - Nếu là trước kia thì sao?

    Thích Thiếu Thương lập tức đáp:
    - Đương nhiên là Quan Mộc Đán của Mê Thiên minh.

    Lần này Địch Phi Kinh hỏi rất chậm, rất chậm, cũng rất trầm trọng:
    - Vậy tại sao chúng ta lại để cho những kẻ này đạt được ý đồ?

    Thích Thiếu Thương hỏi ngược lại:
    - Lâu chúng ta và đường các ngươi đã đối chọi mấy chục năm, tại sao bây giờ ngươi mới hỏi ta câu này?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Đó là do các ngươi tạo thành.

    Thích Thiếu Thương hỏi:
    - Đó là vì gần đây chúng ta thường cướp hàng của các ngươi?

    Địch Phi Kinh nói:
    - Trước kia chúng ta tranh đấu, chỉ là đối chọi, không ai tiêu diệt được ai, cũng không ai giành được toàn bộ thắng lợi. Lôi tổng đường chủ thất thủ trúng phải mai phục, chết tại quý lâu, nhưng Tô lâu chủ của quý lâu không lâu sau cũng bỏ mình vì phản loạn. Chúng ta vẫn ngang sức ngang tài. Thậm chí khi quý lâu dẹp nội loạn, chúng ta cũng dốc một chút tâm lực vì Tô lâu chủ. Có điều, gần đây các ngươi thường xuyên cướp hàng hóa và ngân lượng mà chúng ta vận chuyển vào kinh. Cứ tiếp tục như vậy, giống như đã đoạn tuyệt căn nguyên của chúng ta, sẽ thành thế đứng bên bờ vực. Chúng ta nhất định phải có một trận quyết chiến, kết thúc, như vậy chẳng phải là tiện nghi cho tập đoàn Hữu Kiều và Mê Thiên minh?

    Thích Thiếu Thương nói:
    - Mê Thiên minh?

    Địch Phi Kinh nhoẻn miệng cười:
    - Mê Thiên minh gần đây bắt đầu nổi dậy, do một người bôn ba khắp nơi kêu gọi, khiến cho những cán bộ trung thành trước kia trong Thất Thánh minh như đám người Trần Trảm Hòe, Lệ Tiêu Hồng ào ào gia nhập. Mà đám người thánh chủ Đặng Thương Sinh, Nhậm Quỷ Thần trước kia từng phản bội cũng trở lại dốc sức cho Mê Thiên minh. Bọn chúng đều rèn binh luyện ngựa, thề phải chờ Quan Thất tái xuất giang hồ, lại tranh thiên hạ. Chẳng lẽ Thích lâu chủ chưa nghe nói đến đại sự chấn động giang hồ gần đây này?

    Dương Vô Tà chợt nói tiếp:
    - Thích lâu chủ chẳng những đã sớm chú ý đến chuyện này, còn phát giác tên chủ tướng một mình cầm cờ lớn kêu gọi các thủ hạ cũ gây dựng lại Mê Thiên minh, hình như chính là phản đồ của quý đường ngày trước…

    Địch Phi Kinh khẽ mỉm cười nói:
    - Không sai, hắn chính là Lôi Cổn.

    Dương Vô Tà ra vẻ ngạc nhiên:
    - Hiện giờ hình như hắn đã đổi tên thành Lôi Niệm Cổn, hơn nữa còn chế tạo thành công một loại binh khí có lực sát thương rất lớn.

    Địch Phi Kinh thản nhiên nói:
    - Hắn quả thật không còn là Lôi Cổn thiếu học thức ngày trước, cũng không phải là Lôi Cổn dùng Thủy Hỏa Song Lưu Tinh trong tệ đường năm xưa.

    Dương Vô Tà khẽ than nói:
    - Nghe nói hắn vốn chán nản tại Lục Phân Bán đường, có ý thoái ẩn giang hồ, hoàn toàn trở thành một hán tử gánh phân trong kinh, nhưng rốt cuộc vẫn… không từ bỏ được giang hồ này.

    Địch Phi Kinh nói:
    - Vừa vào giang hồ sâu như biển. Cho dù sóng to gió lớn, kinh lớn hiểm lớn, người giang hồ vẫn không thể rời khỏi nơi thị phi này. Giống như một cao thủ cả đời luyện kiếm, một khi đã cầm kiếm lên, kiếm sẽ cùng hắn kết thành mối duyên không thể tách rời.

    Dương Vô Tà cũng đồng ý:
    - Cho nên chỉ cần bước lên đường giang hồ thì phải đi tiếp, kiếm vẫn không thể vứt bỏ được.

    Địch Phi Kinh cũng nói:
    - Đã là giang hồ đệ tử giang hồ cũ, làm việc cũng nên chưa lại một đường, sau này còn dễ gặp nhau.

    Dương Vô Tà đột nhiên nghiêm nghị nhìn thẳng vào Địch Phi Kinh, gằn từng chữ một:
    - Cũng vì như vậy, chúng ta mới phải nhằm vào hàng hóa và ngân lượng của Lục Phân Bán đường các ngươi.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



  10. Bài viết được 29 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,daitango,diepkiemanh,glook,Golliah,ha2004,Hắc thư sinh,hdphai,HuongTram,kivzh7,laughing,Lâm Kính Vũ,lybietcau,netwalker,nuibaden,o_xhvn,quânkhuthủđô,scalevnn,stn663,ThanhHoai,thanhviet170906,thuannguyenle,Tiếu hồng trần,Tieu Lan,tommilanista,tuyetam,vuphong5182,xhydro,Đơn bước,
Trang 3 của 27 Đầu tiênĐầu tiên 1234513 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status