Trang 33 của 34 Đầu tiênĐầu tiên ... 2331323334 CuốiCuối
Kết quả 161 đến 165 của 166

Chủ đề: Tiểu công chi Nguyên tố thao khống sư - Võng Lạc Hắc Hiệp (Chương 162)

  1. #161
    Xanh Trời Xanh Nước's Avatar
    Xanh Trời Xanh Nước Đang Ngoại tuyến Khách ruột của Quán Trà Đá Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,728
    Xu
    1,000

    Mặc định

    DU HÍ TIỂU CÔNG CHI
    NGUYÊN TỐ THAO KHỐNG SƯ
    (游戏小工之元素操控师)
    (KẺ ĐIỀU KHIỂN NGUYÊN TỐ)

    Tác giả : Võng lạc hắc hiệp (网络黑侠)
    (Hiệp sỹ giấu mặt online )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    Chương 159: Carmen ủ rũ


    Chu kỳ ấp trứng sủng vật là bảy ngày, các sủng vật mới khóa lại sớm nhất cũng phải sáu ngày sau mới trình làng được, điều này cũng khiến dù cơn sóng trứng sủng vật cuồn cuộn dâng lên, nhưng những điểm luyện cấp bên ngoài thành trấn thì vẫn cứ như bình thường. Đương nhiên, trong đó những trường hợp trước khi hệ thống sủng vật mở ra đã thông qua các cách thức khác có được trứng sủng vật thì ngoại trừ. Trong đó, bao gồm cả Tần Nhược!

    Bước ra từ trong cửa hàng sủng vật, Tử Nguyệt Tiểu Yêu rất tự nhiên đi song song với Tần Nhược, còn phía sau lưng là Lam Cơ và Hiên Long với vẻ mặt không cao hứng gì. Hai người nam nữ sau lưng cùng đưa ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Tần Nhược, có vẻ còn canh cánh trong lòng thái độ của Tần Nhược ở trong cửa hàng sủng vật...

    Hiên Long đương nhiên là khó chịu vì Tần Nhược và Tử Nguyệt Tiểu Yêu từ đầu đến cuối vẫn luôn thân thiện trò chuyện chứ không để ý tới gã rồi, còn Lam Cơ thì sau khi Tử Nguyệt Tiểu Yêu hỏi Tần Nhược về sủng vật, cô cũng hỏi, kết quả bị Tần Nhược qua loa một câu “Không tìm thấy con thích hợp”, khiến bị mất mặt trước mặt mọi người, cho nên lúc đó sắc mặt Lam Cơ tái xanh, hận không thể nhào vào cắn cho Tần Nhược một miếng.

    Hiên Long và Lam Cơ cuối cùng đều không có bao nhiêu hứng thú lựa chọn trứng sủng vật. Chuyện tiếp theo khiến Hiên Long thật sự chịu không nổi, đó là Tử Nguyệt Tiểu Yêu vốn không bằng lòng lắm với chuyện khóa mãng xà băng làm sủng vật, nhưng lúc này không những không giảm bớt nhiệt tình với Tần Nhược, mà sau khi rời khỏi cửa hàng sủng vật thì lại mời Tần Nhược đến vùng đất tuyết luyện cấp ngay...

    - Tiểu Yêu, người ta là cao thủ, lên bậc bốn rồi chắc chắn phải đi rèn luyện kỹ năng đó, làm sao lại có thời gian đi luyện cấp với chúng ta được? - Hiên Long chua xót châm chọc. Bởi vì chuyện lần trước, gã đã quy Tần Nhược vào hàng ngũ người chơi chuyên nghiệp.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu “a” một tiếng, sau đó đưa ánh mắt mất mát nhìn Tần Nhược, có vẻ như cũng tin lời đó là thật.

    Vốn Tần Nhược còn có chút do dự không biết có nên đồng ý lời mời của Tử Nguyệt Tiểu Yêu hay không, nhưng nghe thấy Hiên Long nói thế, bèn đột nhiên chân thành cười một tiếng rồi nhìn gã, nói:

    - Làm sao có chuyện đó chứ, Tiểu Yêu đã nhiệt tình mời thì tôi cũng nên thuận theo chứ đúng không? - Bất cứ ai sáng mắt cũng đều có thể thấy được Hiên Long có ý với Tử Nguyệt Tiểu Yêu, nhưng trong mắt Tần Nhược, tên Hiên Long này tính tình quá phế, thật không xứng với Tiểu Yêu... Dù sao cũng không có chuyện gì, cứ đi làm cái bóng đèn, lấp lóe một tí cũng không tệ.

    - Thật sao? Vậy tốt quá, tôi còn đang muốn học hỏi anh đấy!

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu chắc chắn là không biết sự “tà ác” trong lòng Tần Nhược rồi, cho nên sung sướng lắm, lại không chú ý đến Hiên Long phía sau đang run rẩy khóe miệng, suýt chút nữa đã định đánh cho cái khuôn mặt tươi cười của Tần Nhược một trận ngay...

    - Tần Nhược, kỹ năng của anh là học được của người khác, hay tự mình nghĩ ra?

    Tiến vào vùng đất tuyết, bốn người họ tạo thành đội, Hiên Long đương nhiên cũng không có thể giữ thái độ lãnh đạm lúc trước, thế là nhiệt tình bắt chuyện với Tần Nhược.

    Đáng tiếc là những câu trả lời của Tần Nhược khiến gã không thể nào thân cận được, Tần Nhược đã thấy rồi, bởi vì mình và Tử Nguyệt Tiểu Yêu thân cận quá, cho nên tên kia luôn cảm thấy bị bài xích, cứ muốn chen vào thôi.

    - Anh nghĩ thế nào?

    - Ha ha, chắc chắn là tự mình nghĩ ra rồi. Lần trước xem anh đánh với tên mục sư của U Minh Quỷ Trảo kia tôi đã biết rồi, tôi chưa bao giờ nhìn thấy ai đánh giống anh vậy, thực là quá tuyệt đó! Lúc nào có rảnh chỉ giáo chút nhé? - Đây rõ ràng là vỗ mông ngựa rồi, đáng tiếc là Tần Nhược lại không cần, cho nên chỉ nhẹ nhàng “à” một tiếng:

    - Tiểu Yêu, khoảng cách tới lúc trứng sủng vật nở ra còn bao nhiêu thời gian?

    - ... - Tử Nguyệt Tiểu Yêu bị choáng.

    Hiên Long cũng triệt để không nói gì...

    Đây là một khoảng đất lành, đồng thời cũng là nơi an toàn nhất để luyện cấp.

    Sau khi lên bậc bốn rồi, đây vẫn là lần đầu tiên Tần Nhược tiến đến một nơi dồi dào nguyên tố nước như thế, cũng là lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác huyền diệu dù không khởi động thuật Hóa Nước cũng có thể thông qua số nguyên tố nước dồi dào trong không khí cảm nhận được mọi thứ chung quanh.

    Đây là một phát hiện khiến hắn mừng rỡ!

    Dưới tình huống không khởi động thuật Hóa Nước mà vẫn có thể mở ra trạng thái cảm giác nguyên tố nước - cho dù bây giờ không mạnh mẽ bằng lúc dùng thuật Hóa Nước, cũng không thể bao quanh bán kính 100 mét, nhưng 50 mét thôi cũng đã đủ để khiến Tần Nhược kích động lắm rồi, dù sao thì cũng không hao tốn MP.

    Hơn nữa trong một lần ngẫu nhiên, Tần Nhược cảm giác được có một tên đạo tặc nọ vừa mới đi lướt qua bên cạnh đội của mình.

    Mặc dù chỉ lướt qua trong chớp mắt thôi, nhưng Tần Nhược lại rõ ràng cảm nhận được tên đạo tặc này đã khởi động thuật Ẩn Thân, bóng dáng mông lung của tên này xẹt ngang qua bán kính 20 mét bên ngoài đội hắn. Phát hiện này một lần nữa khiến Tần Nhược mừng rỡ - điều này cũng giống như bất cứ lúc nào bên người cũng có một tên cung thủ bậc bốn nửa chuyên nghiệp vậy, luôn luôn có thể phát hiện bất cứ đơn vị nào ẩn thân trong phạm vi 50 mét chung quanh.

    Thật là khéo quá!

    Về sau chỉ cần là ở những nơi như vùng đất tuyết này, mình sẽ không cần phải lo bị đạo tặc đánh lén rồi!

    Tần Nhược không hề biết rằng, nháy mắt khi lướt qua đó, tên đạo tặc kia đã toát hết mồ hôi lạnh, gã phải chạy ra rất xa rồi mới giải trừ thuật Ẩn Thân.

    Nhìn bốn bóng người dần rời đi phiá xa, tên đạo tặc này lau lau phần thái dương đã đầy những giọt mồ hôi li ti của mình, thở phào một hơi...

    Carmen!

    Tên đạo tặc vừa ẩn thân đi lướt qua Tần Nhược lại chính là Carmen, tên đạo tặc mà trong rừng Cain bị Tần Nhược báo thù giết chết, sau đó còn phải bất đắc dĩ mua lại vũ khí từ trong tay Tần Nhược...

    Vốn sau khi bị Tần Nhược giết chết, trong lòng Carmen còn khá là căm tức, nhưng mấy ngày nay bởi vì có nhiều chuyện xảy ra mà gia tộc Ám Ảnh không ít lần xô xát với một gia tộc nọ, nguyên nhân chẳng qua chỉ là vài món trang bị chữ tím không đáng bao nhiêu tiền nên gã không đi trả thù được! Carmen biết, kẻ đã may mắn lấy được mấy món trang bị đó chính là tên điều khiển nước bậc ba Tần Nhược kia, vì thế, sự khó chịu trong lòng gã cũng theo đó mà dâng lên.

    Vài lần gã cũng định báo thù!

    Nhưng khoảng thời gian này, gã cũng nhận được một vài tin tức.

    Tần Nhược không những gây dựng được quan hệ với một thành viên trong chiến minh Tử Kinh Hoa, trở thành một thành viên cố định, thậm chí còn ngày ngày theo sát họ xâm nhập di chỉ Alex nữa, thậm chí còn làm gục cả một tên mục sư bậc bốn của U Minh Quỷ Trảo... Tin tức này khiến Carmen phải chần chờ, chuyện báo thù vì thế cũng kẹt lại.

    Hôm nay, ngẫu nhiên thấy được Tần Nhược không đi cùng đám người Lục Tâm, bên cạnh lại chỉ có mấy tên người chơi bậc bốn bình thường không có gia tộc, không có chiến đội, Carmen lập tức cảm thấy hưng phấn ngay. Nghĩ tới 1 điểm vinh dự mới lấy được trên chiến trường Thần - Ma, gã nổi lên ý định báo thù!

    Nhưng...

    Điều khiến gã không thể nào ngờ được là, vừa mới tới gần thôi thì đã có hai cặp mắt như tia điện ngó qua, khóa lại hành tung của gã rồi.

    Trong đó, Lam Cơ là cung tiễn thủ bậc bốn thì còn nói được, vẫn hợp tình hợp lý, nhưng Carmen thật không ngờ rằng Tần Nhược vậy mà tức khắc cũng khóa lại được vị trí của gã ngay. Chuyện này cũng giống như một tên trộm định đột nhập vào nhà người ta trộm đồ, kết quả mới từ bên ngoài cửa sổ nhìn vào, đã phát hiện chủ nhà vốn phải đi làm rồi đột nhiên đang đứng trong phòng nhìn chằm chằm mình rồi.

    Loại cảm giác này khiến Carmen rởn cả tóc gáy! Nhất thời, gã bỏ đi ý định trả thù ngay, sau đó tăng tốc chạy khỏi bốn người này, ngay cả mắt cũng không dám nhìn lại một cái...

    Thật là đáng sợ quá, từ lúc nào nghề điều khiển nước bậc ba lại mạnh như thế, đến mức có thể nhìn thấy được kỹ năng Ẩn Thân của đạo tặc bậc bốn rồi? Chết tiệt! Biến thái!

    Carmen mắng, mà trong lòng thì không còn oán hận gì chuyện bị giết trong rừng Cain nữa - hết hy vọng rồi, người ta đã lên bậc bốn rồi, mà rõ ràng còn có khả năng nhìn thấy được năng lực ẩn thân nữa, đạo tặc có thể làm được gì chứ? Cho nên Carmen triệt để bỏ đi ý định báo thù Tần Nhược luôn. Khả năng bình tĩnh của gã quả thật là không còn gì để nói, chỉ thấy Tần Nhược không hề có biểu tình gì thì hoảng liền, thực ra gã chỉ đi lệch nghiêng qua bọn Tần Nhược chứ không hề đối diện, cho nên Tần Nhược cũng không phát hiện được tên đạo tặc đi ngang qua là Carmen. Thực ra thái độ này của Tần Nhược cũng có liên quan đến tâm trạng lúc này của hắn.

    Đột nhiên phát hiện ra dưới trạng thái bình thường cũng có khả năng cảm ứng phạm vi nhỏ, cảm xúc Tần Nhược dao động rất lớn, cho nên cũng không để tâm lưu ý xem tên đạo tặc đi ngang qua trông như thế nào - bình thường, gương mặt của hầu hết đạo tặc đều được che lại, cho dù có nhìn kỹ cũng không nhìn ra, trừ khi cao hơn đối phương 5 cấp thì mới có quyền xem được tin tức của họ.

    Lam Cơ thì mặc dù có chút hiếu kỳ với hành động của tên đạo tặc kia, nhưng cũng không lưu ý lắm, hiện giờ cô ta đang rất quan tâm tới chuyện phát triển giữa Tử Nguyệt Tiểu Yêu và Tần Nhược.

    Hiện giờ toàn bộ sự chú ý của Tử Nguyệt Tiểu Yêu đều dồn vào cả Tần Nhược, từ sau lần thấy Tần Nhược chiến đấu với Phong Cuồng Huyết Bình, cô lập tức cảm thấy trò chơi này hấp dẫn hơn trước ngay - một tên điều khiển nước bậc ba chiến thắng một tên mục sư bậc bốn trang bị hoàn mỹ, trong mắt cô, đây quả thực là ngoài sức tưởng tượng. Nhưng Tần Nhược lại làm được, cho nên cũng triệt để thay đổi sự nhận thức về trò chơi này của cô (cấp bậc càng cao thì lực chiến đấu càng mạnh).

    Sau khi nhận thức được thực lực người chơi mạnh hay yếu quyết định bởi sự lĩnh ngộ về nghề nghiệp của bản thân người đó, Tử Nguyệt Tiểu Yêu luôn tranh thủ lúc rảnh rỗi đến diễn đàn tìm kiếm các hướng dẫn về mục sư ánh sáng, muốn từ hành động của Tần Nhược tìm ra lối đi để hoàn thiện bản thân hơn, chứ không hề quan hệ gì đến việc thích hay không thích Tần Nhược cả.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý / bàn luận


    Các bạn vui lòng không post bài trực tiếp trong topic này. Để tri ân xin ấn nút Cảm Ơn. Để phản hồi, góp ý, vòi vĩnh,... xin qua các topic phù hợp.
    ...



  2. Bài viết được 7 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,lhc772,MrazShooters,nqtien9x,phamtrieuduong,romolus82,sasuketaki02,
  3. #162
    Xanh Trời Xanh Nước's Avatar
    Xanh Trời Xanh Nước Đang Ngoại tuyến Khách ruột của Quán Trà Đá Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,728
    Xu
    1,000

    Mặc định

    DU HÍ TIỂU CÔNG CHI
    NGUYÊN TỐ THAO KHỐNG SƯ
    (游戏小工之元素操控师)
    (KẺ ĐIỀU KHIỂN NGUYÊN TỐ)

    Tác giả : Võng lạc hắc hiệp (网络黑侠)
    (Hiệp sỹ giấu mặt online )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    Chương 160: Không cùng một cấp độ


    Địa điểm luyện cấp mà mấy người bọn Tử Nguyệt Tiểu Yêu lựa chọn vẫn là sâu trong vùng đất tuyết, không biết vì sao, dường như họ rất chung thủy với vùng đất này.

    Có điều điều khiến Tần Nhược cảm thấy may mắn chính là, họ cũng không đến nơi trước kia. Mặc dù nơi đó tốc độ và số lượng quái nảy mới rất khá, nhưng Tần Nhược không cho rằng đội mình chỉ dựa vào mỗi một thành viên cận chiến như Hiên Long là có thể đối phó được nhiều quái bậc bốn như thế.

    Lúc này tâm trạng Tần Nhược đang rất khá, cũng càng lúc càng tự tin với khả năng của mình hơn, nhưng hắn vẫn còn chưa tự đại đến mức cho rằng dựa vào một mình mình là có thể chống chọi được với một lũ quái tuyết bậc bốn - dưới tình huống không lãng phí thuốc ma lực.

    Dọc đường, Tần Nhược cũng luôn cố gắng tránh lãng phí quá nhiều MP.

    Ngay cả một phép thuật bậc hai là Màng Nước mà hắn cũng lười mở ra, chỉ khi có quái vật tiến vào phạm vi tấn công thì mới dùng một kỹ xảo điều khiển nước nhanh chóng nào đó giam lại mà thôi... Còn chuyện phía sau thì cứ giao cho kẻ thích xung phong vào trận địa địch ra vẻ oai phong là Hiên Long xử lý.

    Mặc dù Hiên Long chú trọng hơn ở phần tư thế hoa mỹ lẫn tính rung động trong kỹ năng khi tấn công, nhưng dưới sự giúp sức của ba người, một mình gã đối phó với hai con quái vật bậc bốn vẫn không là vấn đề. Điều duy nhất ở gã khiến Tần Nhược khinh bỉ chính là dọc đường gã đã uống vào không dưới bốn bình thuốc ma lực cỡ nhỏ rồi - thật là xa xỉ quá!

    Càng đi vào bên trong, cấp bậc của các loại quái vật lại càng cao, Tần Nhược bắt đầu có chút thắc mắc không biết Hiên Long đang định dẫn đội đi đâu, nhưng khi nhìn thấy bóng của lũ mãng xà băng và vượn tuyết bắt đầu xuất hiện phía xa xa, hắn lập tức rõ ngay cái ý đồ này của Hiên Long...

    Đám quái vật ở vòng ngoài vùng đất tuyết cơ bản đều là dạng cận chiến cả, chỉ cần có nghề nghiệp cận chiến nào cuốn lấy, là nghề thợ nguyên tố và cung tiễn thủ không cần phải lo cho sự an nguy của bản thân. Nhưng đến khu vực sâu của vùng đất tuyết rồi thì loại quái vật tấn công xa như mãng xà băng, vượn tuyết sẽ bắt đầu tăng nhiều, mức uy hiếp đối với nghề tấn công xa cũng trở nên lớn hơn.

    Hiên Long dẫn đội đến nơi đây, mục đích đơn giản chính là muốn làm mình mất mặt...

    Tần Nhược thầm hừ lạnh một tiếng trong lòng: trò mèo! Nếu lúc hắn còn ở bậc ba, chắc chắn sẽ không chịu đi theo đâu, nhưng sau khi hoàn thành nhiệm vụ bậc bốn rồi, một mình đấu với một con mãng xà băng bậc bốn đã không còn là vấn đề nữa, huống chi lại còn có Tử Nguyệt Tiểu Yêu ở nơi đây. Lát nữa, ai mất mặt thì còn khó nói lắm!

    Tần Nhược không mở miệng bóc trần trò mèo này của Hiên Long, nhưng không có nghĩa là người khác không nhận ra được.

    - Khoan đã!

    Người vừa mở miệng chính là Tử Nguyệt Tiểu Yêu, chỉ thấy cô nhíu mày nhìn Hiên Long, nói:

    - Đừng đi tới trước nữa, đi nữa là đến địa bàn của mãng xà băng và vượn tuyết rồi, nguy hiểm lắm. Chúng ta cứ tìm nơi nào gần đây luyện cấp là được rồi!

    - Yên tâm đi, chẳng phải là có tôi và Tần Nhược rồi hay sao? - Hiên Long cười nói với Tần Nhược:

    - Đúng không?

    - Mãng xà băng và vượn tuyết đều là quái vật tấn công tầm xa, anh lại không phải không biết chúng nó khó đối phó đến thế nào mà? Ngay cả những đội mười người bình thường còn không bất cẩn đi chọc chúng nó đấy, chẳng phải anh tôi đã nói với anh rồi hay sao?

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu làm sao không biết chút suy nghĩ thiển cận kia của Hiên Long chứ. Trong ngày thường có anh của cô ở đây cũng không dám bước tới khu vực đó nửa bước ấy chứ, bởi vì lũ vượn tuyết và mãng xà băng không những có khả năng tấn công xa mạnh mẽ rất nguy hiểm với nghề tấn công từ xa, mà cường độ tấn công tầm gần cũng vô cùng đáng sợ, những chiến sĩ bậc bốn thông thường không ai dám bất cẩn khi đối mặt với chúng hết. Với kết cấu của tiểu đội mình hiện giờ (một kiếm sĩ, một thợ nguyên tố, một cung tiễn thủ, một mục sư), cơ bản là không có cách nào chặn nổi chúng cả.

    Trước kia có kiếm sĩ rồng lửa Vu Hồng thì còn tốt, ít nhất gã một chọi một với vượn tuyết hay mãng xà băng cũng đều không chịu thiệt, nhưng Hiên Long thì lại không thể nào để người ta có cảm giác trầm ổn, an toàn như vậy được. Hơn nữa gã nói thì dễ nghe lắm, rằng có gã với Tần Nhược ở đây, nhưng vấn đề là, Tử Nguyệt Tiểu Yêu cảm thấy rằng gã một chọi một với vượn tuyết hay mãng xà băng cũng chưa chắc thắng được nữa là!

    - Chỉ đi xem một chút thôi.

    - Muốn xem thì tự anh đi xem đi!

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu không hề nhường dù chỉ là một chút, lại tăng thêm hai người còn lại đều im lặng nên Hiên Long cảm thấy xấu hổ vô cùng. Gã cười ngượng một cái, nhưng rốt cục cũng nghĩ ra được một lý do đáng kể:

    - Thực ra tôi cũng là muốn tốt cho cô thôi. Tiểu Yêu, cô mới khóa mãng xà băng làm sủng vật, bây giờ phải tìm hiểu nhiều về mãng xà băng thì tới khi trứng nở mới giúp nó nhiều được chứ! - Trông bộ dạng gã giống như là gã đang hoàn toàn cân nhắc thay cho Tử Nguyệt Tiểu Yêu vậy, khiến Tử Nguyệt Tiểu Yêu không biết nên nói gì nữa.

    Có điều Lam Cơ cũng không vui, bèn bĩu môi kháng nghị:

    - Tìm hiểu thì cũng được, nhưng chẳng phải là còn tới bảy ngày đó sao? Chờ khi anh của Tiểu Yêu tham gia rồi hẵng đi, chẳng phải tốt hơn sao? Chỉ có bốn người, nếu gặp nguy hiểm thì làm thế nào?

    - Chẳng phải chúng ta có Tần Nhược đây sao? Cơ hội khó có đó! Vu Hồng cũng từng nói Tần Nhược mạnh hơn anh ấy rồi mà... Lại nói, Tần Nhược bận rộn như vậy, không biết lần sau gặp lại là tháng năm nào rồi ấy chứ... Đúng không? - Hiên Long tiếp tục giật dây. Có điều cũng phải nói, gã nói như thế quả thật khá là có lý, cho nên Tử Nguyệt Tiểu Yêu bị dao động, trông về phía Tần Nhược:

    - Anh Tần, anh cảm thấy có nguy hiểm không?

    Tần Nhược bình thản nhún vai:

    - Hiên Long nói cũng đúng đó, cô cần phải tìm hiểu về mãng xà băng nhiều hơn. Khả năng chiến đấu của mãng xà băng rất là mạnh mẽ, nếu sử dụng thích đáng, chuyện khiến sức chiến đấu của cô tăng lên gấp đôi là hoàn toàn có thể.

    - Tần Nhược, tôi phát hiện dường như anh rất quen thuộc với mãng xà băng đấy, trước kia anh có đụng với chúng nó nhiều rồi à? - Hiên Long hơi chần chờ, sau đó hỏi Tần Nhược.

    - À, không có, chỉ gặp khi làm nhiệm vụ thăng bậc thôi.

    - Nhiệm vụ thăng bậc? Chỉ có một lần đó thôi sao?

    Hiên Long và hai cô gái cùng lộ ra vẻ mặt bất ngờ. Chỉ gặp một lần mà đã đề nghị Tử Nguyệt Tiểu Yêu chọn làm sủng vật hay sao? Loại người này...

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu cũng bị lời nói của Tần Nhược khiến cho giật bắn lên, khuôn mặt tinh xảo khẩn trương ngó hắn: chưa cần phải nói mãng xà băng không phải là một loại sủng vật đáng yêu gì, mà... một quả trứng sủng vật cũng đáng giá 2.000 đồng vàng đó, nếu nở ra một con sủng vật không có ích bao nhiêu, muốn đổi sang con mới thì chậm hơn người ta nhiều lắm.

    Nhìn ra được sự lo lắng trong lòng Tử Nguyệt Tiểu Yêu, Tần Nhược cười:

    - Cô cứ yên tâm đi, có những người cho dù ngày ngày đụng độ với một loại quái vật nào đó cũng chưa chắc có thể hiểu rõ về nó, cũng có những người chỉ cần gặp một lần là hiểu ngay... Thời gian đụng độ với mãng xà băng của tôi trong nhiệm vụ thăng bậc cũng không coi là ngắn, tổng cộng đánh hơn một tiếng đồng hồ, giữa chừng còn hỏi bạn bè được không ít thông tin nữa... Nếu cô thật sự lo lắng hoặc không thích thì đến lúc đó tôi móc tiền túi ra đổi cho cô một con là được.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu vội vàng lắc đầu, giải thích:

    - Không không không, không phải vậy. Anh đừng tức giận, tôi chỉ là cảm thấy... Có chút mất tự nhiên mà thôi. Nếu anh đã nói như vậy, tôi đương nhiên là tin vào ánh mắt của anh rồi.

    Nghe vậy, Hiên Long cảm thấy khó chịu lắm, bèn bĩu môi về hướng tên Tần Nhược “vô cùng tự cao” kia, nói với giọng trào phúng:

    - Làm nhiệm vụ thăng bậc mà cũng phải mất hơn một tiếng đồng hồ? Anh thật là phí tâm đó nha.

    - A.

    Tần Nhược cười tự giễu:

    - Cũng không chỉ một tiếng đồ hồ đâu... Khi đó, tôi nhớ hình như mất tới mấy tiếng đấy!

    Tần Nhược không hề có chút để bụng chuyện Hiên Long xem thường mình, bởi vì có một số thứ gã không thể nào hiểu nổi. Thảo luận với người ngoài nghề thì thật sự là không cần thiết!

    Hai người cơ bản là không ở cùng một cấp độ!

    Nhưng HIên Long lại không biết tốt xấu, nghe thấy Tần Nhược tự giễu như thế thì sắc mặt lại càng đắc chí hơn, nhưng vẫn đưa giọng như quan tâm, tiếp tục hỏi:

    - Chậc, sao lại như vậy được? Tôi nhớ khi tôi làm nhiệm vụ, cảm thấy không khó lắm mà. Lẽ nào anh không mang theo thuốc sao? - Cái giọng điệu đó, nếu người ngoài không biết lại cứ tưởng rằng gã thân với Tần Nhược lắm đấy chứ.

    Tần Nhược liếc mắt nhìn gã một cái, sau đó tiếp tục “diễn” theo:

    - Tôi cũng không biết, khi đó tôi cũng mang theo không ít thuốc, hơn mười tá cơ đấy, nhưng tôi cảm thấy nhiệm vụ ấy khó thật, chỉ cửa ải mấy con mãng xà băng này thôi là đã khiến tôi mất hơn một tiếng đồng hồ rồi.

    Hiên Long nghe thấy là hơn mười tá thuốc ma lực thì hoảng hồn một chút, sau đó cùng Lam Cơ nhìn về Tần Nhược với một ánh mắt khác trước. Rất nhanh, thói cũ của Hiên Long lại bộc phát:

    - Sao lại như thế được? Tôi nhớ khi tôi làm nhiệm vụ thăng bậc, cũng đụng phải một đám quái vật bậc bốn, tới mấy chục con đấy... Có điều tôi dụ chúng nó vào trong một căn phòng, chặn ở cửa giết hết! - Vừa nói, Hiên Long vừa lộ ra sắc mặt cực kỳ đắc ý, không hề biết rằng Tử Nguyệt Tiểu Yêu đã nhịn cười muốn không nổi rồi.

    Dù sao thì cô cũng là diễn viên chuyên nghiệp, cho nên cái “bản lĩnh” diễn xuất của Tần Nhược và Hiên Long như thế, trong mắt cô chẳng phải là sơ hở đầy mình đó sao? Hơn nữa, cho dù chỉ là xét theo lời kể của hai người thì cũng có thể thấy được loại quái vật mà hai người gặp phải hoàn toàn là một trời một vực.

    Một bên là kiếm sĩ, một bên là thợ nguyên tố, mà đối thủ là mãng xà băng và một loại quái vật cận chiến nào đó, độ khó khác nhau quá xa!

    Hiên Long chặn ở cửa, chỉ cần có thuốc là muốn quật ngã nhiều quái vật bậc bốn dạng cận chiến hơn cũng không thành vấn đề, nhưng Tần Nhược thì lại phải đối mặt với loại quái vật dạng toàn năng có thể đánh xa lẫn đánh gần, mức nguy hiểm cực lớn!

    Vậy mà Hiên Long vẫn còn chưa nhận ra ý chế nhạo ẩn sâu trong lời nói của Tần Nhược, vẫn còn dạt dào tự đắc muốn làm thấp đối phương để nâng lên bản thân mình, thật không biết lát nữa gã sẽ phải để mặt mũi vào đâu...

    Quả nhiên, nhắc gì là tới đó, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của Tần Nhược và Lam Cơ, Hiên Long rất nhanh đã kể ra gã đã làm nhiệm vụ thăng lên bậc bốn thoải mái và mau lẹ đến nhường nào...

    Gã giải quyết mấy chục con quái vật bậc ba và bậc bốn, xử lý luôn hai con khổng lồ dung nham cấp 43, tổng cộng chỉ mất chừng 40 phút, chỉ là tiêu hao thuốc có chút nhiều mà thôi, tận ba tá, thuốc chữa thương cũng uống một đống lớn.

    Nói xong, Hiên Long vô cùng tự hào nhìn Tần Nhược:

    - Anh thì sao?

    - Lúc đó trừ mãng xà băng ra, hẳn cũng gặp phải quái vật bậc bốn đúng không? Nghe nói trong nhiệm vụ thăng bậc bốn thì ít nhất cũng phải gặp một đến hai con quái vật cỡ trung đấy... Mãng xà băng thì chỉ xem như là cỡ yếu trong bậc bốn thôi. Loại quái vật khó nhất anh gặp phải là loại nào? Làm thế nào vượt qua được?

    - Ha ha ha, vẫn là không nói thì hơn, nói ra mất mặt lắm.

    Tần Nhược nghĩ tới chuyện mình hai lần bị ép phải rớt xuống vách núi, bèn nửa thực nửa giả từ chối một câu.

    - Trời ạ, có gì đâu, dù sao cũng lên bậc rồi, mà chúng ta lại là bạn bè nữa, sẽ không cười anh đâu. - Hiên Long nói một câu khác với suy nghĩ trong lòng. Câu này khiến Tần Nhược không còn cách nào khác, đành bất đắc dĩ ngửa tay nhún vai:

    - Vậy cũng được!

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý / bàn luận


    Các bạn vui lòng không post bài trực tiếp trong topic này. Để tri ân xin ấn nút Cảm Ơn. Để phản hồi, góp ý, vòi vĩnh,... xin qua các topic phù hợp.
    ...

  4. Bài viết được 7 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,lhc772,MrazShooters,nqtien9x,phamtrieuduong,romolus82,sasuketaki02,
  5. #163
    Xanh Trời Xanh Nước's Avatar
    Xanh Trời Xanh Nước Đang Ngoại tuyến Khách ruột của Quán Trà Đá Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,728
    Xu
    1,000

    Mặc định

    DU HÍ TIỂU CÔNG CHI
    NGUYÊN TỐ THAO KHỐNG SƯ
    (游戏小工之元素操控师)
    (KẺ ĐIỀU KHIỂN NGUYÊN TỐ)

    Tác giả : Võng lạc hắc hiệp (网络黑侠)
    (Hiệp sỹ giấu mặt online )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    Chương 161: Giác ngộ chặn quái


    Khi Tần Nhược kể xong khâu cuối cùng trong nhiệm vụ thăng bậc của mình, hắn rõ ràng nghe thấy tiếng hít hơi thật mạnh của Hiên Long.

    Cho dù Hiên Long đã cố gắng che giấu đi sự chấn động lẫn không dám tin trong lòng mình, nhưng trên mặt vẫn không thể tránh nổi lộ ra chúng, ánh mắt gã giờ như đèn giao thông bị trục trặc, cứ nháy hết vẻ này đến vẻ khác, dường như đang cố phán đoán xem lời của Tần Nhược có phải thật hay không...

    Nhưng mỗi một tình tiết mà Tần Nhược nói và cách hắn miêu tả ngọn núi tuyết đều giống y như đã tự mình trải qua vậy, cho nên dù Hiên Long có liều mạng suy nghĩ, cũng tìm không được nửa chỗ trống để phản bác. Hơn nữa, cũng không có ai có thể trong thời gian ngắn như vậy bịa ra được một chuyện đầy đủ chi tiết như thế.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu thì lại càng là dạng người có thể từ sắc mặt đoán được người khác nói thật hay giả, cho nên rất nhanh, cô nàng đã đắm chìm trong hòn đảo tuyết vừa đẹp lại vừa tràn đầy nguy hiểm đó, tưởng tượng ra cái hang động tràn đầy những cây cột băng lấp lánh...

    Rồi đến hai con khổng lồ tuyết trong sào huyệt vắng lặng, con Kim Cương Tuyết dũng mãnh, cùng đám mãng xà băng cuộn những trên cột...

    Những thứ này chính là những thứ mà trước kia cô có muốn tưởng tượng cũng không dám!

    Cho dù đã lên bậc bốn, cô cũng chưa từng tưởng tượng ra được độ khó của một nhiệm vụ thăng bậc lại có thể lớn đến mức này. Dưới cái nhìn của cô, mỗi khâu mà Tần Nhược trải qua, đều có thể đủ để làm nhiệm vụ thăng bậc năm hết! Nhưng Tần Nhược dưới tình trạng còn ở bậc ba lại có thể phá giải tất cả, mặc dù không trực tiếp dùng sức mình giết chúng, nhưng phương pháp đối phó lại là muôn màu muôn sắc, hết sức phong phú, khiến người ta phải thán phục không thôi (đương nhiên, Tần Nhược còn không dốt đến mức dễ dàng kể ra hai đòn sát thủ của mình là thuật Hóa Nước và cảm giác nguyên tố nước).

    Sau khi truy hỏi Tần Nhược về hai khâu trước của nhiệm vụ thăng bậc, ánh sáng kỳ lạ trong mắt Tử Nguyệt Tiểu Yêu lại càng tăng lên! Quả nhiên không có nhiệm vụ nào là đơn giản cả, một tên điều khiển nước bậc ba lại lợi dụng chiếc hồ trên đảo để tiêu diệt 50 con sói tuyết, nhiệm vụ này nếu đổi cho chiến sĩ bậc bốn đi làm, chỉ sợ cũng phải chật vật lắm đúng không?

    Còn phần đám vượn tuyết trên con đường dẫn lên ngọn núi tuyết thẳng đứng kia thì lại càng ghê gớm hơn, chỉ cần nghĩ lại thôi là Tử Nguyệt Tiểu Yêu đã có cảm giác choáng váng như mình ở trên đó rồi. Cô tưởng tượng ra cảnh mình đang đứng trên con đường núi cao trăm mét gió thổi lạnh thấu xương, bất cứ lúc nào trong khi chiến đấu cũng có thể bị trượt ra khỏi đường, rớt xuống vực!

    Trong câu chuyện này, Tần Nhược còn cố ý giấu diếm đoạn mấu chốt nhất, ví dụ như đại trận Mười Hai Tường Băng, hiệu quả ẩn thân của thuật Hóa Nước, năng lực phản ẩn hình và rình mò của cảm giác nguyên tố nước, cùng bản lĩnh thoát hiểm phát hiện được từ thuật Hóa Nước. Hắn chỉ kể lại những tình tiết bên ngoài là đã khiến ba người chấn động vô cùng rồi, nếu kể ra hết, không biết họ sẽ còn làm ra hành động khiếp người như thế nào nữa, thậm chí còn có khả năng bắt mình biểu diễn ngay ở đây luôn ấy chứ. Vậy thì phiền phức lắm.

    Có điều, xem như hắn đã đạt được mục đích rồi!

    Vẻn vẹn chỉ là tiết lộ những tình tiết đó, đã khiến kẻ muốn bức bách mình kể ra là Hiên Long triệt để quên đi sự tự đắc về nhiệm vụ thăng bậc của gã rồi, mà chút cảm giác đắc ý mới sinh ra không lâu giờ cũng tan tành mây khói, lại còn có cảm giác từ đầu đến giờ mình chỉ toàn làm trò hề nữa.

    Càng nghĩ lại, Hiên Long lại càng hối hận không thôi, hối hận vì mình khi không lại đi tìm khoái cảm, giơ tảng đá lên đập vào chân mình thế này. Thế là sắc mặt gã lúc xanh lúc đen, cuối cùng gắng gượng phụ họa hai cô gái bằng vài câu giả dối, rồi kết thúc bằng một câu “đừng lãng phí thời gian”, xoay người đi thẳng, đưa cái khuôn mặt xám xịt ngắm nhìn khu vực nảy mới của đám mãng xà băng và vượn tuyết.

    Trong sự tính toán của Tần Nhược, cho dù kỹ thuật chiến đấu của Hiên Long có tả tơi đến mấy đi nữa, một chọi một với mãng xà băng, cho dù không đuổi theo nổi tốc độ di chuyển siêu nhanh của nó thì tự bảo vệ bản thân vẫn không có vấn đề.

    Nào ngờ, dưới sự kích thích của mình, tên nhãi này lại quên đi mất mục đích ban đầu dẫn mọi người lại đây, có vẻ không chịu phục, một lúc dụ hai còn mãng xà băng và một con vượn tuyết từ bãi quái ra...

    Thế vẫn còn chưa xong, tên này lại còn bị hai con mãng xà băng cuốn lấy đến thoát thân không nổi nữa, sau đó bị một quả cầu tuyết của con vượn tuyết mới đuổi kịp nện cho bay xa mấy mét, nếu không phải giữa đường đúng lúc khởi động đấu khí sấm sét thì nói không chừng bây giờ đã ngủm rồi!

    “Ngu ngốc!”

    Tần Nhược thầm mắng một tiếng, sau đó chạy nhanh ra, lông mày nhăn gần túm lại, hắn thật không ngờ trước đó mình đã kể nhiều thông tin về lũ mãng xà băng vậy rồi mà Hiên Long vẫn hoàn toàn không nghe nữa. Không những tùy tiện chạy lại gần bầy mãng xà băng dụ quái, mà giữa đường còn bất cẩn như vậy... Thật là choáng, lẽ nào cho tới lúc này gã vẫn không biết tốc độ di chuyển của mãng xà băng rất đáng sợ, và chúng là loại quái vật có khả năng tấn công xa sao? Cái tên ngớ ngẩn này!

    Tần Nhược thầm mắng chửi trong lòng, nếu không phải vì tên kia là bạn của Tử Nguyệt Tiểu Yêu, hắn thật muốn cứ để mặc thế cho chết đi cho rồi, dù sao còn sống cũng chỉ là lãng phí lương thực, gây phiền hà cho người khác mà thôi.

    Đồng bạn mất mặt, Tử Nguyệt Tiểu Yêu cũng thấy không có mặt mũi nào nhìn Tần Nhược, cô thật không ngờ vào lúc quan trọng thế này Hiên Long lại để xảy ra sự sơ suất lớn đến như thế. Cô một mặt tăng cho Tần Nhược phép Thần Che Chở và Ủng Hộ Tinh Thần, một mặt theo sát sau, chuẩn bị hỗ trợ bất cứ lúc nào.

    Sau lưng Tần Nhược và Tử Nguyệt Tiểu Yêu, là Lam Cơ với tâm trạng vô cùng thấp thỏm lẫn căng thẳng, mặc dù điểm nhanh nhẹn của cô là nhanh nhất trong số bốn người, nhưng sau khi nhìn thấy tốc độ di chuyển của mãng xà băng, cô cũng thầm mắng Hiên Long trong lòng:

    - Ngu ngốc, chỉ biết làm ra vẻ oai phong! Dụ một con mãng xà băng thì cũng được rồi, dụ nhiều như vậy để làm gì? Có đánh cũng không lại, chỉ là hại người thôi! - Hai con mãng xà băng cộng một con vượn tuyết, các cô một cung tiễn thủ, một điều khiển nước, một mục sư thì làm sao đối phó được? Nếu không phải nhìn thấy Tần Nhược và Tử Nguyệt Tiểu Yêu đã chạy ra thì cô còn định chờ cho Hiên Long chết, mãng xà băng đi xa rồi mới nhờ Tử Nguyệt Tiểu Yêu hồi sinh lại cho gã rồi...

    Có điều với tình hình bây giờ, hiển nhiên đề nghị này là không thích hợp.

    Tần Nhược phản ứng nhanh nhất, cũng là người đầu tiên chạy đến khoảng cách cách Hiên Long 30 mét, hai bức tường băng nhanh chóng đội lên trước mặt Hiên Long, trùng hợp chặn lại mấy mũi tên băng của hai con mãng xà băng và một quả cầu tuyết của con vượn tuyết.

    “Ầm!!!”

    Có điều, độ dày của tường băng không đủ để ngăn lại bất kỳ đòn tấn công toàn lực nào của một con quái vật bậc bốn, cho nên ngay tức khắc nó nổ tung, vụn băng bắn ầm ầm vào người của Hiên Long đang lồm cồm từ mặt đất bò lên, cuống quít uống thuốc...

    Không thể không nói, tên nhãi này mặc dù khi đánh quái hay thích ra vẻ oai phong, nhưng tốc độ uống thuốc thì người thường lại không thể nào bì được! Nháy mắt khi ngã xuống đất, gã đã nhanh chóng uống được một bình, hai bình thuốc chữa thương rồi.

    Lại một lần nữa bị nện văng xuống đất, một bình thuốc nữa được nuốt vào bụng; với tốc độ này, phòng chừng không có vài con quái cùng đánh là khó giết nổi gã lắm.

    Có điều Hiên Long cũng là có cay mà không dám nói.

    Mãng xà băng, vượn tuyết, tốc độ di động đều vượt qua gã, thuốc chữa thương lại là cỡ trung, còn là dạng hồi phục từ từ nữa, cho nên thoáng chốc không thể hồi phục HP đầy lại được. Mắt thấy HP sắp hết rồi, gã đành cắn răng xa xỉ uống vào một bình thuốc chữa thương cỡ lớn, kéo ống HP lên một chút...

    Nhưng những đòn tấn công của mãng xà băng lẫn vượn tuyết đều là hết cái này đến cái khác, cho nên gã không có cơ hội ngừng tay, mắt thấy sắp chết mất rồi, quầng sáng trị liệu của Tử Nguyệt Tiểu Yêu rốt cục cũng tới kịp!

    - Đừng chạy! Uống thuốc chống đỡ!

    Cảnh chật vật vừa rồi đã khiến Hiên Long uất ức đến cực điểm, bây giờ lại bị Tần Nhược chỉ huy như thế nữa, trong lòng gã có một cơn lửa giận muốn bùng phát ngay. Vừa vặn là chiến sĩ duy nhất trong đội, cho nên sự giác ngộ chặn quái gã vẫn phải có, hơn nữa trước mặt hai mỹ nữ kia làm sao không giữ gìn hình tượng của mình được chứ? À không, phải là cố gắng lấy lại hình tượng của mình!

    Chỉ trong thoáng chốc này, Tần Nhược đã chạy được gần thêm một khoảng, từng bức từng bức tường băng đội lên trước mặt đám mãng xà băng và vượn tuyết, làm xáo trộn cường độ tấn công của chúng với Hiên Long, đồng thời cũng không khiến điểm thù hận dời đến người mình - chỉ có kẻ đần mới làm dời điểm thù hận vào người mình, ở nơi không có chút địa hình để lợi dụng thế này, đồng thời cũng chưa khởi động màng phòng ngự bậc bốn, hắn trêu chọc phải con quái vật nào cũng đều là chết cả!

    Dưới sự trợ giúp của Tần Nhược, Hiên Long rõ ràng cảm thấy cường độ tấn công của đám quái vật đã giảm xuống, gã bắt đầu có thời gian hồi phục, bèn tức thì tranh thủ uống vào một bình thuốc, rồi lao về phía một trong hai con mãng xà băng ngay.

    “Uỳnh!”

    Cái đuôi của con rắn này vung lên, đòn phản kích vừa mới manh nha hình thành của Hiên Long ngay lập tức bị sụp đổ, người cũng bị văng ra ngoài... Sau đó là một mũi Gai Băng Đen bắn qua!

    Chết toi!

    - Biến thái!

    Lòng của Hiên Long đắng muốn thành mật, đến bây giờ, gã đã biết được cái gì gọi là “quái vật toàn năng” rồi, mãng xà băng có thể tấn công cả tầm gần lẫn tầm xa, phải khó đối phó hơn đám quái vật bậc bốn mà gã đã gặp từ trước đến giờ nhiều lắm, không phải, là rất nhiều rất nhiều!!! Nếu không nhờ quầng sáng trị liệu của Tử Nguyệt Tiểu Yêu đưa tới đúng lúc thì gã đã phải nói bái bai với mọi người rồi.

    - Lam Cơ!

    Hiên Long gầm lên, đánh thức Lam Cơ còn chưa biết nên ra tay hay không đằng kia.

    Là xạ thủ tinh linh gió, sát thương của Lam Cơ phải hữu hiệu hơn Tần Nhược nhiều, một mũi tên bay ra, lập tức tạo thành thương tổn khả quan trên người con mãng xà băng ngay, có điều cũng đồng thời bị điểm cừu hận của nó dời đến, đôi mắt màu đỏ tươi to bằng nắm tay của nó tức khắc ngó sang Lam Cơ... Sau đó thân hình đồ sộ của con rắn lướt theo hình chữ S, nhắm thẳng đến phía Lam Cơ!

    Sắc mặt Lam Cơ trắng bệch!

    Một thoáng sau, chợt từng bức từng bức tường băng như có linh tính, không ngừng dựng lên trước đường đi của con rắn, khiến nó phải thay đổi tuyến đường, mãi đến khi trước mặt nó là Hiên Long đang uống thuốc chữa thương.

    - Quấn lấy nó! Giết con này trước!

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý / bàn luận


    Các bạn vui lòng không post bài trực tiếp trong topic này. Để tri ân xin ấn nút Cảm Ơn. Để phản hồi, góp ý, vòi vĩnh,... xin qua các topic phù hợp.
    ...

  6. Bài viết được 5 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,MrazShooters,phamtrieuduong,romolus82,sasuketaki02,
  7. #164
    Xanh Trời Xanh Nước's Avatar
    Xanh Trời Xanh Nước Đang Ngoại tuyến Khách ruột của Quán Trà Đá Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,728
    Xu
    1,000

    Mặc định

    DU HÍ TIỂU CÔNG CHI
    NGUYÊN TỐ THAO KHỐNG SƯ
    (游戏小工之元素操控师)
    (KẺ ĐIỀU KHIỂN NGUYÊN TỐ)

    Tác giả : Võng lạc hắc hiệp (网络黑侠)
    (Hiệp sỹ giấu mặt online )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    Chương 162: Kẻ liều mạng, bắt đầu rèn luyện


    Nếu là lúc thường, Tần Nhược ra lệnh gì đó cho hai người bọn Hiên Long và Lam Cơ thì chắc chắn sẽ không được đáp lại, nhưng đây là lúc chống lại đám mãng xà băng, đồng thời Tần Nhược cũng vừa mới cứu được cái mạng của Hiên Long khi gã gần chết và Lam Cơ khi cô bị con mãng xà băng nhắm đến, ít nhất cũng khiến hai người này tạm thời không bị chết.

    Cho nên, ngay khi Tần Nhược quát bảo phải giết con mãng xà băng đang nhắm đến Lam Cơ, Hiên Long và Lam Cơ đều không chút do dự tuân theo!

    Hiên Long vừa tấn công xong, điểm cừu hận của con mãng xà băng kia đã một lần nữa từ Lam Cơ quay trở lại gã... Bởi thế, Lam Cơ không cần lo lắng gì nữa, chỉ việc dùng kỹ năng tấn công xa chi viện cho Hiên Long.

    Quầng sáng trị liệu của Tử Nguyệt Tiểu Yêu không ngừng chiếu xuống, Tần Nhược thì khống chế tường băng che trước mặt con vượn tuyết và con mãng xà băng còn lại, cố gắng giảm số lần chúng nó tấn công Hiên Long...

    Dưới sự quấy nhiễu của Tần Nhược, điểm HP của Hiên Long dần dần hồi phục! Mặc dù cũng có khi cũng xuất hiện tình trạng một lần chịu hai, ba đòn tấn công, nhưng rõ ràng đã không còn nguy hiểm như lúc trước nữa. Dưới sự giúp đỡ của mọi người, Hiên Long trút hết lửa giận vào người con mãng xà băng cạnh mình!

    - Đã giết chết mãng xà băng, nhận được 231 điểm kinh nghiệm.

    Ngay khi lời nhắc của hệ thống vang lên, Hiên Long và Lam Cơ cũng hướng hỏa lực về phía con mãng xà băng thứ hai...

    Tần Nhược cũng phối hợp theo hủy bỏ đi vài bức tường băng, chỉ dùng ba bức để cản tầm mắt của con vượn tuyết đằng kia. Vì chỉ cần tập trung một mục tiêu, mọi người trở nên thoải mái hơn nhiều.

    Những bức tường băng mặc dù vẫn liên tục bị con vượn tuyết kia đập vỡ, nhưng tốc độ khống chế nguyên tố nước của Tần Nhược ở vùng đất tuyết này quả thực chỉ có thể dùng hai chữ “đáng sợ” để hình dung, gần như là con vượn ấy vừa đập nát được một bức thì bức thứ hai đã đội lên, ngăn trở tầm mắt của nó rồi.

    Mà bởi vì chỉ cần chuyên tâm đối phó với một con mãng xà băng, Hiên Long và Lam Cơ càng biểu hiện thoải mái hơn, ngay cả Tử Nguyệt Tiểu Yêu khi rảnh rỗi cũng sẽ ném một cái Mũi Dao Tinh Thần qua hỗ trợ...

    Con mãng xà băng thứ hai chết càng nhanh hơn con thứ nhất!

    Không có hai con mãng xà băng làm đồng bọn, con vượn tuyết làm sao có thể nhảy nhót thoải mái được nữa, lúc này MP của Tần Nhược cũng hao hết, thế là chỉ việc lui ra ngồi thiền hồi phục, còn đối mặt với Hiên Long và Lam Cơ đang sùng sục sát khí, cho dù đôi tay của con vượn kia có lớn hơn nữa cũng chịu không nổi... Thế là nó còn chết nhanh hơn so với hai con mãng xà băng.

    Trận chiến kết thúc, cuối cùng cũng báo thù rửa hận được, nhưng Hiên Long lại không thể nào vui sướng nổi, gã xạm mặt bước đến bên cạnh Tần Nhược. Lần này xem như gã mất mặt quá rồi, còn suýt chút nữa hại chết cả đội nữa, nhưng bắt gã phải cúi đầu trước Tần Nhược thì gã không làm được, gã quá cao ngạo. Mấy lần, gã định nói gì nhưng rồi lại nuốt xuống.

    Tần Nhược biết trong lòng gã không dễ chịu gì, cho nên cũng không thèm mở miệng đả kích, chỉ tập trung ngồi thiền hồi phục MP. Hắn không giống với Hiên Long cứ động một cái là uống thuốc không chút kế hoạch, chỉ đánh hai con mãng xà băng và một con vượn tuyết thôi vậy mà uống mất đến 10 bình thuốc chữa thương và mấy bình thuốc ma lực cỡ nhỏ...

    - Thế nào, thực lực của mãng xà băng ra sao?

    Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Tần Nhược hỏi Tử Nguyệt Tiểu Yêu.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu sững sờ, sau đó mới nhớ lại mục đích chuyến này của mọi người là giúp cô làm quen với năng lực chiến đấu của mãng xà băng, thế là hơi nghiêng đầu một chốc, rồi nghiêm túc nói:

    - Rất lợi hại.

    - Còn có thể lợi hại hơn nữa, chỉ là phải xem xem lúc chiến đấu cô có thể chỉ huy nó thế nào thôi. - Tần Nhược giải thích tiếp:

    - Nếu cô dựa theo phương thức chiến đấu lúc trước của mãng xà băng, một bên sử dụng kỹ năng tấn công cận chiến quần thể, một bên sử dụng phép thuật nguyên tố nước, lại có thêm trạng thái của cô tăng cho, vậy một mình nó đối phó với hai tên chiến sĩ bậc bốn là không có vấn đề.

    - Hai người? - Tử Nguyệt Tiểu Yêu ngẩn ra.

    - Đúng!

    Tần Nhược gật đầu, nói:

    - Với năng lực chiến đấu của mãng xà băng, thực ra một mình nó chiến đấu với một chiến sĩ bậc bốn thì vẫn chiếm thế thượng phong lắm... Hình thể nó lớn, đó cũng là ưu thế, lại thêm hành động thì mau lẹ nữa, linh hoạt, chỉ tiếc là cái đầu không sáng sủa cho lắm thôi, nếu chiến đấu dưới sự chỉ huy của người chơi mà từ đầu đã kết hợp được các ưu thế tốc độ, cận chiến, tấn công xa thì năng lực chiến đấu sẽ khả quan lắm! Đáng tiếc là quái vật thì không có năng lực khống chế nguyên tố, nếu không sẽ càng tuyệt nữa!

    Nghe thấy Tần Nhược than thở, hai người đang đứng bên cạnh hắn là Hiên Long và Lam Cơ cùng lườm mắt khinh thường, dường như đang nghĩ đến cảnh tượng Tần Nhược mang theo một con sủng vật mãng xà băng và khống chế nguyên tố... Tốc độ đó... Thật là biến thái quá đáng!

    Có điều sau khi nhìn tận mắt năng lực chiến đấu dũng mãnh của mãng xà băng và lời diễn giải ngay tại chỗ của Tần Nhược, sự khát vọng về sủng vật của Hiên Long và Lam Cơ đột nhiên trở nên mãnh liệt hơn:

    - Tần Nhược, hỏi chút. - Ngữ khí của Hiên Long rõ ràng đã tốt hơn lúc trước nhiều lắm, không còn sự cao ngạo và chống đối nữa.

    - Nói.

    - Nếu tôi và Lam Cơ đều phối hợp với mãng xà băng, vậy anh… cảm thấy thế nào?

    Lam Cơ cũng gật đầu, cô cũng thuộc nghề nghiệp tấn công từ xa, dựa theo lời của Tần Nhược khi ở trong cửa hàng sủng vật thì phối hợp với loại quái vật cận chiến máu nhiều là tốt nhất, mà bây giờ thực lực chiến đấu của mãng xà băng cô đã nhìn thấy rồi, nó không những có được hai ưu thế cô cần, đồng thời còn có ưu thế tấn công từ xa nữa... Điều này không khỏi khiến cô phải động lòng.

    Nhìn thấy thái độ của Hiên Long và Lam Cơ bắt đầu chuyển sang hướng tốt đẹp hơn, ngữ khí của Tần Nhược cũng dịu lại, không còn vẻ lạnh nhạt nữa:

    - Thực lực bản thân của mãng xà băng rất khá, theo tôi nhận xét, có rất nhiều nghề nghiệp thích hợp phối hợp với nó, nhưng nghề tấn công từ xa và nghề phụ trợ thì là thích hợp nhất. Lam Cơ còn được, nhưng anh... Tôi đề nghị tốt nhất là chọn một con quái vật dạng phụ trợ, hoặc thiên về khả năng tấn công từ xa bằng phép thuật...

    - Vì sao?

    Hiên Long nghe mà thấy nhức cả đầu, bèn vội vàng hỏi tiếp.

    Tần Nhược lườm gã một cái:

    - Mãng xà băng mặc dù có khả năng tấn công từ xa, nhưng cường độ tấn công xa của nó không đủ, không bằng các dạng quái vật phép thuật khác... Anh chuyên chiến đấu tầm gần, sau khi chiến đấu sẽ rất khó chu toàn mọi việc, cho nên vẫn cứ dùng dạng sủng vật phép thuật chỉ cần một ít mệnh lệnh đơn giản thôi là được. Hơn nữa...

    Nói đến đây, Tần Nhược hơi ngừng một thoáng, sau đó nhìn Hiên Long từ trên xuống dưới một lượt, cuối cùng không chút khách khí nói:

    - Chỉ với khả năng chiến đấu của anh, cho dù có cho anh phối hợp với một con mãng xà băng, cũng không thể nào đưa ra mệnh lệnh hợp lý được, khả năng cận chiến hơn phân nửa là bị bỏ phí mất...

    Sắc mặt Hiên Long hơi xanh lại, nhưng kỳ quái là không mở miệng phản bác, về phương diện cận chiến, khả năng của gã quả thật sự là quá kém, ngay cả so với anh trai của Tử Nguyệt Tiểu Yêu cũng còn kém hơn nữa là, điều Tần Nhược nói chính là sự thật.

    Tần Nhược nhìn thấy sắc mặt Hiên Long trở nên khó coi, bèn tiếp tục nói:

    - Nếu tôi là anh, nếu thật sự muốn trở nên nổi bật trong trò chơi này, vậy thì sẽ đi một mình, một mình từ từ trải nghiệm, tích lũy kinh nghiệm và kỹ xảo chiến đấu. Nếu chỉ là tùy tiện vui chơi, dành thời gian tán gái thì coi như tôi chưa nói gì cả, cứ tùy ý chọn một con sủng vật có bề ngoài oai phong một tí là được rồi.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu và Lam Cơ nhìn thấy sắc mặt Hiên Long càng lúc càng tím xanh hơn thì lo lắng lắm, Tử Nguyệt Tiểu Yêu truyền âm cho Tần Nhược:

    - Anh Tần, đừng nói thế nữa, lòng tự tôn của Hiên Long rất lớn, anh nói thẳng ra như vậy thì... Nếu hắn chịu không nổi thì phải làm sao đây?

    - Hừ, cũng vì nể mặt hắn là bạn của anh em cô tôi mói nói đấy, nếu không tôi thèm vào... Về sau các cô còn phải thường xuyên chơi trò chơi, chắc chắn sẽ không tránh khỏi chuyện gây thù chuốc oán với người khác, nếu hắn ngay cả một chút đấy cũng nhịn không được thì sau này chỉ có một kết cục là xóa tài khoản rời khỏi Vinh Quang mà thôi.

    Cả đội cùng im lặng đi tiếp!

    Đến một nơi đánh quái sâu trong vùng đất tuyết, cả đội dừng lại, xác định điểm luyện cấp.

    Nguồn sát thương chủ yếu không phải là Tần Nhược, mà là Hiên Long và Lam Cơ, số sát thương Tần Nhược gây ra cho đám quái vật trong đây là cực nhỏ, hắn đến nơi này chủ yếu là vì rèn luyện độ thuần thục cho kỹ năng mà thôi.

    Mà Hiên Long thì sau khi nghe Tần Nhược nói, tựa như đã biến thành một người khác vậy, lần nào có quái vật nảy mới cũng lập tức xông qua, một chọi một, một chọi hai cứ thế chiến đấu, trong quá trình đó lại không có động tác uống thuốc nữa, chỉ chú tâm hoàn toàn đến việc tấn công.

    Tần Nhược không biết Hiên Long có phải đã thật sự ngộ ra rồi hay không, nhưng đã có một kẻ liều mạng đứng trước mặt chặn quái rồi, hắn cũng vui vẻ đứng phía sau rèn luyện kỹ năng tấn công bậc bốn...

    Từ mức 3 đến 4 giây một phép thuật, biến thành 2 đến 3 giây một phép thuật, tốc độ ngưng tụ phép thuật bởi vì độ thuần thục mà dần dần tăng lên; trong thời gian đó, Tần Nhược cũng nghiên cứu trình tự hóa giải phép thuật bậc bốn, có khi có thể khiến tốc độ ngưng tụ một lần nữa giảm bớt, thành xấp xỉ 2 giây.

    Ví dụ như phép Gai Băng Đen, bởi vì đây là vùng đất tuyết, cho nên có thể ngay tức khắc từ mặt băng cạnh đó lấy ra, sau đó biến hóa rồi tấn công, thế là một phép thuật thường ngày cần hơn 4 giây ngưng tụ, dần dần được Tần Nhược giảm bớt đến chỉ cần xấp xỉ 2 giây là xong!

    Sự đột phá này khiến người luôn đứng phía sau chú ý mọi hành động của Tần Nhược là Tử Nguyệt Tiểu Yêu phải hoa cả mắt, cảm thấy chấn động vô cùng!

    - Thật là nhanh quá!

    Đây còn là phép thuậc bậc bốn nữa sao? Làm gì có pháp thuật bậc bốn nào mà chỉ cần 2 giây là đã ngưng tụ xong chứ? (Vùng đất tuyết tăng thêm một độ hòa hợp nhất định, tăng thêm tốc độ ngưng tụ, bản thân trang bị của Tần Nhược tăng thêm 25%, tổng cộng tăng gần một nửa, lại kết hợp việc lược bớt trình tự do tìm tòi hóa giải, cho nên thời gian tiết kiệm được là rất nhiều.)

    Rất nhanh, Hiên Long và Lam Cơ cũng dần dần cảm nhận được sự chấn động mà Tử Nguyệt Tiểu Yêu đang có - ban đầu, cứ cách 3 đến 4 giây Tần Nhược mới có thể dùng ra một phép thuật, nhưng sau đó thì số lần này càng lúc càng tăng thêm, tốc độ càng lúc càng nhanh hơn, nhanh đến mức khiến người ta phải kinh hãi.

    Có khi một phép Gai Băng Đen mới đánh trúng mục tiêu, kỹ năng thứ hai của Lam Cơ còn chưa kịp xuất ra thì phép thuật tiếp theo của Tần Nhược đã trúng đích trước rồi, mà cũng vẫn là phép thuật bậc bốn!

    Mặc dù số sát thương mà Tần Nhược gây ra không lớn, nhưng thanh thế này hết sức kinh người, khiến người ta dễ dàng liên tưởng rằng nếu tần suất phép thuật này được sử dụng vào những loại quái vật bên ngoài vùng đất tuyết thì mức sát thương tạo thành sẽ khả quan đến mức nào...

    Ba người đều ăn ý giữ tiến độ hiện thời, không quấy rầy tần suất dùng phép thuật của Tần Nhược. Giờ phút này trong mắt ba người, sự mạnh mẽ của Tần Nhược đã là không thể nghi ngờ, đặc biệt là trong mắt Hiên Long, hình tượng của Tần Nhược đã trở nên cao lớn hơn. Gã thầm so sánh mình với Tần Nhược, cuối cùng cho ra kết luận:

    Nếu một chọi một, gã còn chưa thể tới được gần thì đã bị Tần Nhược giết chết mất rồi!

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý / bàn luận


    Các bạn vui lòng không post bài trực tiếp trong topic này. Để tri ân xin ấn nút Cảm Ơn. Để phản hồi, góp ý, vòi vĩnh,... xin qua các topic phù hợp.
    ...

  8. Bài viết được 5 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,MrazShooters,phamtrieuduong,romolus82,sasuketaki02,
  9. #165
    Xanh Trời Xanh Nước's Avatar
    Xanh Trời Xanh Nước Đang Ngoại tuyến Khách ruột của Quán Trà Đá Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,728
    Xu
    1,000

    Mặc định

    Thật xin lỗi mọi người, thời gian qua mình liên tục phải tăng ca nên bỏ bê truyện.

    DU HÍ TIỂU CÔNG CHI
    NGUYÊN TỐ THAO KHỐNG SƯ
    (游戏小工之元素操控师)
    (KẺ ĐIỀU KHIỂN NGUYÊN TỐ)

    Tác giả : Võng lạc hắc hiệp (网络黑侠)
    (Hiệp sỹ giấu mặt online )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    Chương 163: Đám quái vật vùng đất tuyết bạo động


    Với kết cấu trước mắt của đội Tần Nhược, tốc độ luyện cấp ở các điểm bình thường có thể nghĩ… Suốt cả một buổi chiều, không ai có thông báo lên cấp cả, mặc dù cũng có quan hệ là điểm kinh nghiệm cần thiết sau khi lên bậc bốn tăng cao đấy, nhưng thời gian luyện cấp dài đến 5, 6 giờ đồng hồ mà chỉ thêm được 4% điểm kinh nghiệm, thật sự phải khiến kẻ đã quen với tốc độ tăng điểm ở di chỉ Alex là Tần Nhược phải sinh ra một chút cảm khái ở trong lòng...

    Cũng may lúc này Tần Nhược không có ý định lên cấp, bởi vì các phép thuật bậc bốn của hắn mới chỉ ở cấp ban đầu thôi, so với bậc ba thì chỉ mạnh hơn một khoảng nhỏ... Cho dù có lên đến cấp 45, 46, nhưng so với các cao thủ thì... cũng chỉ là một tên gà con không hơn không kém! Chẳng bằng nhanh chóng làm phong phú thực lực bản thân, khiến trước khi thăng bậc đã có đủ thực lực tự bảo vệ bản thân mình thì hơn - dù sao thì, số người chơi bị hắn đắc tội cũng chỉ nhiều hơn năm ngón tay có một chút...

    Carmen của gia tộc Bóng Đen, Hũ Máu Điên Cuồng của Vuốt Quỷ Âm Ty, Thần Sát của gia tộc Bát Thần Chúng, cùng với hai người vừa khiến mình được triệt để thay xương đổi thịt, bước vào một thời đại mới tinh là Ron và Nhân Tình Của Ron.

    Nói thật, bây giờ nghĩ lại, hắn vẫn còn thấy phải cảm ơn cô ả Nhân Tình Của Ron kia, nếu không nhờ ả cuối cùng lựa chọn hại hắn, hắn cũng không thể lấy được số trang bị quý giá từ hai người họ, bây giờ không những đã một lần giải quyết xong chi phí giải phẫu cho Hân Vũ, mà trong ba lô còn trữ chừng hơn 100.000 đồng vàng, cộng với một trang bị chữ cam.

    Nếu nói trước kia Tần Nhược kiệm ăn kiệm dùng tựa như một kẻ nghèo cạn kiệt của cải, thì bây giờ hắn không những đã trả sạch nợ nần, lại còn bị một số của cải không nhỏ đập trúng người nữa, tựa như một kẻ ngồi trên núi vàng mà không biết sử dụng như thế nào vậy.

    Trong quá trình luyện cấp bình tĩnh này, Tần Nhược tranh thủ những lúc ngồi hồi phục MP, dần dần quy hoạch sử dụng số của cải ấy...

    Đột nhiên!

    Từ xa có những tiếng bước chân gấp gáp, hoảng loạn truyền đến, xen lẫn là những tiếng bò loạt xoạt và tiếng quái vật gào rú.

    Vừa đưa mắt nhìn, Tần Nhược lập tức kinh hãi đứng bật dậy ngay:

    Chết tiệt! Vỡ tổ rồi!

    Ở hướng hang ổ của lũ mãng xà băng và vượn tuyết, có một đám lớn chúng không biết vì lý do gì bị người ta dẫn ra, ước chừng có 100 con, chia thành hai nhóm trái phải đuổi theo mấy chục tên người chơi đang chạy hỗn loạn. Những quả cầu tuyết với đường kính một mét rít gió bay vào giữa đám người này, thỉnh thoảng lại có một người chơi bị nện trúng, bay thẳng đến hành lang Hồi Sinh...

    Nhìn thấy như thế, Tần Nhược muốn chết luôn: là ai thế chứ, ăn không ngồi rồi đi chọc cái đám ong vò vẽ này, mà một lúc còn chọc đến mấy tổ thế?

    - Tránh mau!

    Tần Nhược vội vàng quát, sau đó chỉ vào cánh rừng thưa thớt ở phía bên trái chừng trăm mét:

    - Về hướng kia!

    Chạy trốn giữa ánh mắt của bọn mãng xà băng? Tần Nhược ngay cả nghĩ cũng chưa từng nghĩ! Cái tốc độ kinh dị của đám mãng xà băng kia, ngay cả nghề cung tiễn thủ toàn tập trung điểm vào tốc độ cũng không bì nổi... Chỉ sau khi sử dụng thuốc tốc độ rồi thì mới có khả năng tạm thời vượt trên nó đôi chút thôi.

    Ngay khi Tần Nhược và hai cô gái nhanh chóng rút lui, Hiên Long vẫn còn chưa cam tâm, còn cố sức tấn công một con quái tuyết đang còn phân nửa HP, Tần Nhược thấy thế bèn nhíu lại đôi mày.

    “Ầm!”

    Một bức tường băng như chớp đội lên, ngăn ở chính giữa Hiên Long và con quái tuyết ấy.

    - Đi!

    Tần Nhược trầm giọng quát.

    Hiên Long lúc này mới cảm nhận được thanh thế như che trời lấp bể của đại quân quái vật đằng kia, bèn hớt ha hớt hải tách ra khỏi con quái tuyết bên cạnh, rồi chạy tới phía trước đội, làm người dẫn đường.

    - Đây là do ai dụ quái mà bất cẩn thế? - Tử Nguyệt Tiểu Yêu một bên oán trách một bên tiếp tục chạy, một bên lại lo lắng nhìn đại quân quái vật đang càng ngày càng gần phía sau kia, cả đám người chơi đang chật vật chạy trốn nữa.

    Tốc độ của Lam Cơ khá nhanh, nhưng không hề giảm tốc độ, cô không quay đầu lại, nói:

    - Còn có thể là ai nữa? - Với cái nhìn của cô, cái đám không biết tự lượng sức chọc phải đám ong vò vẽ kia chẳng phải là những người chơi phía sau đó sao?

    Tần Nhược im lặng, hắn lợi dụng năng lực cảm nhận của bản thân để khống chế tường băng mà không cần quay đầu lại, cứ thế ngăn cản hai con quái tuyết đang muốn đuổi theo đằng kia, giảm tốc độ di chuyển của chúng nó lại.

    Tử Nguyệt Tiểu Yêu rất nhanh đã phát hiện ra chuyện này, trong mắt một lần nữa lóe lên sự hưng phấn và kinh ngạc, lẫn tán thán. Nếu không phải bây giờ là tình huống khẩn cấp không nên quấy rầy Tần Nhược khống chế tường băng thì cô đã hận không thể lập tức truy hỏi xem làm thế nào hắn làm được rồi. Không cần nhìn mà vẫn có thể khống chế tường băng một cách chuẩn xác đến như thế...

    Cuối cùng, con quái tuyết đó thấy mình bị bức tường băng của Tần Nhược cản trở theo một cách vô lại quá, bèn phẫn nộ đập nát nó ra để phát tiết cơn hận, nhưng lại có một bức khác bù thêm ngay... Rất nhanh, nó đã bị mất dấu bọn Tần Nhược, đồng thời bị đám người chơi phía sau chạy đến băm nát như băm rau. Có mấy người chỉ về hướng của bọn Tần Nhược:

    - Chạy không thoát đâu, mọi người mau vào khu rừng đó tổ chức phòng tuyến! Nhanh!

    - Em gái đằng trước, cho cái phòng ngự với!

    Mấy tên chiến sĩ chạy đằng đầu như bệnh nhân cắm đầu tìm thầy thuốc vậy, cao giọng hô hào đám người còn lại cùng chạy về phía bọn Tần Nhược, đồng thời cũng phát ra tín hiệu cầu cứu.

    Lúc này, phần lớn những người còn sót lại đều là chiến sĩ cuồng bạo, kiếm sĩ và cung tiễn thủ cả. Trong đó cũng có mấy tên đạo tặc, còn nghề có tốc độ di chuyển chậm chạp như thợ nguyên tố thì đều đã bị chết hết rồi. Nhưng dù có là như thế, những tiếng ùng ùng vẫn vang lên từ phía sau không ngừng, chúng đương nhiên là tiếng nổ của những quả cầu băng - thứ đám vượn tuyết am hiểu nhất rồi, vụn băng do những vụ nổ này tạo ra khiến tốc độ di động của đám người chơi chậm lại...

    Vì như thế, có mấy kẻ xấu số bị ngã xuống mặt băng, chỉ kịp kêu lên một tiếng cuối cùng rồi nhanh chóng bị chôn vùi. Rất nhanh, có mấy chục con mãng xà băng bò qua thi thể của họ, cuối cùng, những bàn chân đồ sộ của đám vượn tuyết giẫm nát thi thể của họ!

    Tốc độ di động của Tần Nhược và Tử Nguyệt Tiểu Yêu đều rất chậm, lại thêm trên đường còn thỉnh thoảng có quái tuyết nhảy ra, cho nên mấy người cứ luôn ở trong trạng thái chiến đấu, không thể nào thoát nổi. Mắt thấy đám người phía sau đã sắp đuổi kịp rồi, đã không thể không chấp nhận yêu cầu của đối phương nữa, nếu không chỉ cần họ chạy vượt qua, đám mãng xà băng đằng kia chắc chắn sẽ xé nát bọn Tần Nhược ngay...

    - Đáng chết!

    - Tiểu Yêu, cho trạng thái cho cuồng chiến máu thú!

    Chạy đến nơi cách rừng khoảng 30 mét, Tần Nhược bất đắc dĩ nói với Tử Nguyệt Tiểu Yêu một câu, sau đó xoay người lại. Vì tình huống cấp bách, hắn tăng tốc độ khống chế đến mức cao nhất!

    Từng bức từng bức tường băng như măng mọc sau mưa, nhanh chóng đội lên từ chính giữa của hai cây đại thụ nọ - nói thật, hắn không hề có một chút tự tin nào rằng dưới tình huống chỉ có một thợ nguyên tố và một mục sư, họ có thể giúp cho hơn 20 chiến sĩ và cung tiễn thủ xử lý được hơn trăm con mãng xà băng và vượn tuyết kia. Nhưng tình hình đã phát triển theo hướng mà hắn không thể không làm như vậy được, nếu không dừng lại giúp họ thì những kẻ đầu tiên bị xé nát sẽ là hắn và Tử Nguyệt Tiểu Yêu! (Tốc độ di động của thợ nguyên tố và mục sư thật là chậm quá.)

    Dưới sự khống chế nhanh chóng của Tần Nhược, những bức tường băng nhanh chóng đội lên từ bốn phía, khiến khoảng trống gần 10 mét chính giữa hai cây đại thụ kia bị thu nhỏ lại đến mức chỉ còn có thể để 2, 3 con mãng xà băng cùng tiến vào!

    Chỉ cần không hoàn toàn chắn đi tầm nhìn của lũ quái vật, những bức tường băng cũng sẽ không bị tấn công.

    Đồng thời với lúc này, Tử Nguyệt Tiểu Yêu cũng đã hoàn thành tăng trạng thái phòng ngự cho hai tên cuồng chiến máu thú chạy trước nhất. Hai tên này vốn mở ra Cuồng Hóa để chạy, bây giờ được Tử Nguyệt Tiểu Yêu tăng trạng thái, bèn lập tức uống vào một bình thuốc chữa thương lớn và một bình thuốc ma lực ngay.

    - Làm tốt lắm!

    Không ai hỏi cặn kẽ xem đối tượng họ tán dương là kỹ thuật khống chế tường băng của Tần Nhược hay là việc Tử Nguyệt Tiểu Yêu tăng trạng thái đúng lúc. Dưới sự hô hào của hai tên này, hơn 20 chiến sĩ, cung tiễn thủ cũng trốn vào phía sau những bức tường băng, khởi động đấu khí và Cuồng Hóa, cùng dốc kỹ năng tấn công.

    - Tên nào còn có cái chân thứ ba thì mau mau theo tao ở lại liều mạng! Không có thì mau cút sớm đi! - Trước ngực hai tên cuồng chiến máu thú này đeo một loại huy chương mà Tần Nhược chưa bao giờ thấy qua, một trong hai tên há miệng quát một câu, sau đó chắn ở hai bên trái phải của khoảng trống mà Tần Nhược chừa lại. Hai người cùng nâng thuẫn lên, chặn lại đám mãng xà băng đang định xông vào.

    - Giết nó!

    - Mẹ nó, giết mất mấy anh em của tao rồi! Là đàn ông thì ở lại, tao không tin không đánh lại được mấy con rắn này!

    Hơn mười tên chiến sĩ chung quanh cùng gầm lên, gia nhập trận chến - không biết có phải do dọc đường chạy trốn chật vật quá nên đã trữ một bụng lửa giận với bọn mãng xà băng kia hay không, mà giờ nhìn thấy đã lập thành trận địa, họ bèn lập tức quay trở lại ngay, cùng say mê trút kỹ năng! Hai con mãng xà băng lọt vào trong trước nhất đều lập tức bị bao vây kín mít.

    - Cẩn thận hai bên!

    - Điều khiển nước, cho thêm mấy tường băng nữa!

    Ngay chính lúc này, đám mãng xà băng đông đúc đằng sau cũng xuất hiện ở hai cánh. Mấy tên cung tiễn thủ sợ hãi kêu to, liên tục nhắc nhở kẻ điều khiển nước duy nhất trên chiến trường.

    Phạm vi cảm giác của Tần Nhược là 50 mét, đương nhiên hắn cũng nắm rất rõ động thái của đám mãng xà băng chung quanh, cho nên tiếng kêu của đám cung tiễn thủ còn chưa dứt thì đã có một bức, rồi hai bức tường băng đội lên, chỉ chừa khoảng trống hướng về đám chiến sĩ, chỉ cần đám mãng xà băng kia chạy đến, sẽ chỉ có thể nhìn thấy đám chiến sĩ này, chứ không nhìn thấy được các thợ nguyên tố và cung tiễn thủ ở phía sau.

    Tình hình hai bên giống nhau!

    Tần Nhược không chút biểu cảm, cứ thế khiến sự chú ý của đám mãng xà băng đều dồn cả vào hai mươi mấy tên chiến sĩ kia...

    Cũng may là khoảng trống không lớn, mỗi lần chỉ có thể có sáu, bảy con lao vào mà thôi, mức áp lực này đám chiến sĩ kia vẫn có thể chịu được, mỗi một hướng phân ra sáu tên chiến sĩ, cộng thêm mấy cung tiễn thủ gấp rút tiếp viện hỏa lực, tạm thời có thể chống lại được sự tấn công của chúng.

    Trong khi những người kia cảm thấy may mắn vì tình hình đã trở nên tốt đẹp hơn, Tần Nhược lại không thấy vậy - đồng thời kiềm giữ đến tám bức tường băng cho tới khi trận chiến kết thúc, mức tiêu hao này không hề là nhỏ!

    Có điều, lúc này Tần Nhược lại càng cảm thấy kinh ngạc hơn, vì không biết những người này rốt cuộc từ đâu dẫn ra nhiều mãng xà băng và vượn tuyết như thế, bên kia đã xảy ra chuyện gì rồi?

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý / bàn luận


    Các bạn vui lòng không post bài trực tiếp trong topic này. Để tri ân xin ấn nút Cảm Ơn. Để phản hồi, góp ý, vòi vĩnh,... xin qua các topic phù hợp.
    ...



  10. Bài viết được 6 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,lhc772,MrazShooters,notforget,romolus82,sasuketaki02,
Trang 33 của 34 Đầu tiênĐầu tiên ... 2331323334 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status