Hướng dẫn convert, đọc truyện mà không cần biết tiếng Trung
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 8 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 6789 CuốiCuối
Kết quả 36 đến 40 của 45

Chủ đề: Đô Thị Lương Nhân Hành - Vũ Nham (Mới nhất: Chương 17)

  1. #36
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 35: Dị năng giả (3)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 18:44:53 ngày 10/07/2018, tổng số chữ: 1790

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 35
    Đồng chí “hùng binh” đang nói chuyện với Lục Phong vừa vượt kiếp trở về:
    - Mùi vị thế nào? Sao việc tốt mày không làm, lại thích đi thâu hương thiết ngọc vậy?

    Lục Phong xoay xoay cổ tay rồi lấy một chiếc khăn quấn lên, lén nhìn cọp mẹ rồi ghé vào tai Vũ Ngôn nói:
    - Chất lượng các em gái ở đây rất rất cao. Là một thằng đàn ông bình thường, tao có thể nhịn tới giờ đã là đáng quý. Còn bộ dạng tiểu tử mày như không có một chút động tâm gì, chẳng lẽ chức năng một số chỗ trên người mày có vấn đề?
    Hắn trưng ra một ánh mắt đầy thương hại về Vũ Ngôn.

    Vũ Ngôn cười nói:
    - Đàn ông, không phải cứ nói bô bô ra là tốt.

    Lục Phong giơ ngón tay cái lên, một vẻ mặt mà bất cứ sắc lang cũng đều hiểu xuất hiện:
    - Quả nhiên là cao nhân! Đàn ông là phải như vậy!
    Lục Phong nói xong liền cười dâm, ánh mắt tiếp tục đảo qua thân hình thướt tha của các cô gái.

    Vũ Ngôn vỗ một chưởng vào vai hắn nói:
    - Mày quả là thất bại! Làm sắc lang mà chẳng có cảnh giới gì cả.

    - Sắc lang còn có cảnh giới sao?
    Lục Phong hỏi với vẻ kỳ quái.

    - Dục mà không dâm, dâm mà không đãng. Một sắc lang có đẳng cấp đều muốn theo đuổi cảnh giới này.
    Vũ Ngôn cười nói.

    Lục Phong lâm vào trầm tư rồi bỗng nhiên ngẩng đầu lên, quả quyết:
    - Dục mà không dâm, dâm mà không đãng. Đây là mục tiêu cuối cùng mà cả đời tao sẽ theo đuổi. Nhưng mà trước khi đạt được mục tiêu này thì có thể hoàn thành một nguyện vọng nho nhỏ cho ta hay không?

    Vũ Ngôn hỏi:
    - Nguyện vọng gì?

    Lục Phong liếc trộm Trương Hoàn, lời nói bi ai:
    - Có thể biến tao thành một sắc lang trước được không?

    Hai người đang cười đùa với nhau thì đột nhiên “soái ca” bên cạnh Tăng Nhu gọi:
    - Anh kia, anh kia, à, “hùng binh”, anh qua đây một chút!

    Vũ Ngôn nhìn ngón tay hắn chỉ vào mình bèn hỏi Lục Phong:
    - Đứa nhỏ kia gọi tao à?

    Lục Phong nhịn cười:
    - Đứa nhỏ kia đúng là đang gọi mày!

    Vũ Ngôn lắc đầu nói:
    - Đứa nhỏ này thực không biết lễ phép!

    - Lễ phép?
    Lục Phong cười lạnh:
    - Loại người như bọn chúng tự cho mình thuộc đẳng cấp tinh anh nên sao có thể lễ phép với đám cỏ cây chúng ta chứ?

    Vũ Ngôn lắc đầu:
    - Tinh anh chân chính phải là người không bao giờ kỳ thị người khác.

    Thấy Vũ Ngôn đang định đi qua, Lục Phong bèn giữ hắn lại, nói:
    - Thắng đó tên Trần Gia Lạc, chơi bóng rổ, bóng đá cũng đều giỏi, dạo này đang theo đuổi Tăng Nhu rất mãnh liệt.

    Vũ Ngôn nhịn cười hỏi:
    - Trần Gia Lạc? Tổng Đà chủ Hồng Hoa hội à? [1]

    Lục Phong cũng cười nói:
    - Có lẽ tên Tổng Đà chủ gì gì đó là kiếp trước của thằng này cũng nên. Có điều thái độ của hắn rất phách lối, chắc gia đình cũng có chút địa vị. Người anh em đừng chấp nó, có thể nhịn được thì cứ nhịn, đừng so đo. Nó nói cái gì thì cứ xem như rắm là được.

    Vũ Ngôn cười nói:
    - Mày cứ yên tâm. Tao rất biết nhẫn nại, người ta là Tổng Đà chủ mà, tất nhiên phải có chút uy phong rồi.

    Trần Gia Lạc thấy Vũ Ngôn mãi không tới, lại cao giọng:
    - Anh kia, anh kia nữa, giặt giẻ lau đi. “Hùng binh” kia, lại đây, anh không có lỗ tai à?

    Vũ Ngôn cười hì hì đi tới:
    - Xin hỏi có chuyện gì không? Còn nữa, anh có thể gọi trực tiếp tên của tôi. Tôi tên là Vũ Ngôn.

    Trần Gia Lạc cũng không để ý tới lời của hắn:
    - Anh treo bức biểu ngữ này lên.

    Bức biểu ngữ này dài tới mười met, rộng hai mét, trên viết tám chữ to: “Hiến tặng chân tình, tạo phúc cho trẻ thơ.”
    Tăng Nhu nói:
    - “Hùng binh”, anh treo giúp tôi cái này lên. Treo xong, tới trưa tôi mời anh đi ăn kem.

    Vũ Ngôn cười:
    - Cô mời Tiểu Vân đi ăn đi. Tôi không thích đồ lạnh.

    - Tôi nói đi là đi.
    Tăng Nhu hứ một tiếng:
    - Tiểu Vân đương nhiên là phải mời rồi, anh chỉ là được ăn ké thôi.

    Vũ Ngôn cười cười nhưng cũng không nói gì thêm, cầm tấm biểu ngữ đi tới cái thang. Tăng Nhu lại nói với Trần Gia Lạc:
    - Anh tới giúp anh ta treo đầu kia lên!

    Trần Gia Lạc vội cười:
    - Được được, vậy tới trưa anh cũng phải được ăn kem!

    Tăng Nhu dội ngay một gáo nước lạnh:
    - Một gã đàn ông, thích ăn kem làm gì?

    Trần Gia Lạc tức bể phổi, sao tiểu tử kia ăn được mà tôi lại không ăn được?

    Tay gã cầm một đầu của tấm biểu ngữ rồi bước lên thang, lại thấy Vũ Ngôn cũng đang đứng trên cái thang đối diện thì trong mắt Trần Gia Lạc bỗng lóe lên một tia cay độc, thầm cười lạnh.

    Vũ Ngôn vừa định treo tấm biểu ngữ lên, trong lòng bỗng cảm thấy không tốt. Một áp lực cực lớn như dời non lấp biển đánh thẳng vào ngực hắn, vừa như một bức tường cực lớn sụp đổ, lại giống một đống đất rất lớn đè lên mình. hắn chỉ cảm thấy khó thở, dường như ý thức cũng dần mơ hồ.

    Dưới tình huống không kịp chuẩn bị, Vũ Ngôn khẽ giật mình. “Thiên Tâm quyết"”tự động lưu chuyển, nội lực vận chuyển với tốc độ cao, dâng lên một bức tường chân khí chặn đứng áp lực vô hình kia. Áp lực của đối phương bị hai thành công lực ngăn chặn. Cảm giác khó chịu trên người hắn lập tức biến mất không còn.

    Những điều này chỉ xảy ra trong nháy mắt, từ lúc chân khí trong cơ thể báo động tới khi khí tức của đối phương bị áp chế thì hắn không hề cảm giác được khí tức của người tập võ. Phải tới ba thành công lực, hắn mới chặn khí tức đối phương, chứng tỏ lực lượng đối phương cũng rất mạnh, nhưng hiển nhiên, lực lượng công kích hắn vừa rồi không phải là nội tức võ học.

    Với công lực của Vũ Ngôn thì tất nhiên có thể nhận ra được trong những người ở đây, ngoại trừ Tăng Nhu luyện “Thiên Tâm quyết” có chút thành tựu thì những người khác đều là người thường, không có nội công. Như vậy, đòn công kích đó là từ đâu mà ra? Mà sức mạnh đó rất khác với nội lực của võ học. Nội lực công kích nghĩa là phóng hơi thở, năng lượng bên trong ra ngoài, sẽ có dao động của không khí, vì thế có thể cảm nhận được.

    Mà hắn càm thấy vừa rồi có một luồng năng lượng công kích thuần túy, khi phóng ra không hề có dao động, chỉ tới khi tiếp xúc với cơ thể thì mới có cảm giác. Trong nháy mắt, ý thức trở nên mơ hồ, mục đích là khiến đối thủ mất cảm giác, thậm chí tê liệt. Điều này cho thấy nhất định kẻ kia có năng lực tinh thần rất mạnh.

    Năng lực Tinh thần? Trong đầu Vũ Ngôn chợt hiện lên một từ, “Dị năng giả?”. Chỉ Dị năng giả mới có thể có năng lực công kích như vậy. Hắn rùng mình, chẳng lẽ lão tử đụng phải một Dị năng giả khơi khơi như vậy sao? Nếu giờ đi chơi xổ số thì chắc chắn trúng giải độc đắc. Chỉ có điều, tại sao Dị năng giả lại công kích ta? Dựa vào năng lượng của đòn công kích vừa rồi, có thể thấy tên Dị năng giả đó không phải dạng cực mạnh, nhưng suýt nữa có thể nhân lúc mình bất ngờ không kịp đề phòng mà đánh lén, quả nhiên Dị năng giả thật quỷ dị khó lường.

    Vũ Ngôn quan sát bốn phía, thấy mọi người đều đang vội vã làm việc, dường như không có chuyện gì khác thường, duy chỉ có tên Trần Gia Lạc đang ở cái thang bên cạnh là mặt mũi tái nhợt, khóe miệng chảy máu, hung hăng nhìn Vũ Ngôn, không nói một lời.

    “Chẳng lẻ hắn là Dị năng giả?”. - Vũ Ngôn hơi giật mình. “Hình như tên này bị thương. Chẳng lẽ Dị năng giả cũng bị năng lượng của bản thân cắn trả sao?”.
    Đối với võ giả bình thường, lực lượng công kích vừa rồi đã là rất mạnh. Thế nhưng từ việc bị ngăn bởi hai thành công lực của Vũ Ngôn, hơn nữa còn khiến bản thân bị năng lượng cắn trả dẫn tới bị thương, có thể thấy siêu năng lực của hắn cũng không được tính là quá mạnh. Có điều, cho dù là người có nội lực thâm hậu như Vũ Ngôn cũng không thể cảm giác được sự tồn tại của Dị năng giả, điều này chứng tỏ sự uy hiếp của bọn họ là rất lớn.

    Trong lòng Vũ Ngôn hiện lên hết nghi vấn này lại tới nghi vấn khác, nhưng cũng không biết nên tìm ai có thể giải đáp.

    “Trong những người ta quen, hiểu rõ về Dị năng giả và sẵn sàng giải đáp cho ta thì cũng chỉ có Vương lão Vương Khai Phục, người ta ngẫu nhiên quen ở hồ Mạc Sầu mà thôi”.

    Nói thì chậm nhưng mọi thứ diễn ra chỉ trong nháy mắt. Vũ Ngôn cũng không suy nghĩ nhiều. Hắn lại nhớ lời mà Lục Phong đã từng nói, mặc dù không biết vì sao Trần Gia Lạc công kích hắn, nhưng oan gia nên giải không nên kết.

    “Hai người vốn cũng không có xung đột gì, huống chi hắn lại là một ứng cử viên cho chức cháu rể tương lai của ta, tương lai còn chờ hắn hiếu kính nữa!”.

    Nghĩ vậy hắn đi tới chỗ Trần Gia Lạc, cười nói:
    - Vị bạn học này, có cần tôi giúp một tay hay không?


    ———o Hết chương 35 o———

    [1] Trần Gia Lạc: Nhân vật hư cấu trong bộ truyện “Thư Kiếm Ân Cừu Lục” của nhà văn Kim Dung.

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 14-07-2018 lúc 02:36.
    ---QC---
    !


  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    chieu ly,Tieu Lan,
  3. #37
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 36: Đánh giá (1)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 04:30:32 ngày 12/07/2018, tổng số chữ: 1784

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 36
    Trần Gia Lạc cũng không nhìn thẳng hắn, tự bước xuống thang, khi đi qua người Vũ Ngôn còn hầm hừ:
    - Con mẹ nó, mày coi chừng tao đó!

    Vũ Ngôn cau mày, tiểu tử này trước thì tấn công, sau thì đe dọa, mà lão tử cũng chẳng nhớ ra là đã đắc tội gì với hắn. Cháu rể như vậy lão tử không cần. Sắc mặt Vũ Ngôn cũng biến đổi, liếc nhìn hắn nói:
    - Vị bạn học này, bất kể anh là ai, anh cũng không có quyền sỉ nhục người khác.

    Trần Gia Lạc khinh thường:
    - Sỉ nhục mày? Mày có tư cách sao? Đừng tự đề cao mình. Nếu không phải tao nể mặt Nhu Nhu, cái thứ như mày có thể đứng trước mặt tao sao?

    Hắn xòe bàn tay ra rồi nắm lại, giơ lên trước mặt Vũ Ngôn, cười âm hiểm:
    - Trong mắt tao, mày chỉ là một con kiến. Một tay tao cũng có thể bóp nát mày.

    Vũ Ngôn lắc đầu, tay cũng duỗi ra. Động tác thoạt nhìn trông rất chậm nhưng kì thực nhanh vô cùng. Trần Gia Lạc thấy cổ tay mình bị tóm được nhưng lại không có cách nào né tránh, như bị một gọng kìn kẹp chặt, đau đớn vô cùng. Trần Gia Lạc vô cùng sợ hãi. Chẳng lẽ người vừa rồi áp chế mình, khiến mình bị cắn trả dẫn tới bị thương không phải cao nhân khác mà chính là tiểu tử này?

    Vừa rồi mình còn tưởng có cao thủ dị năng ẩn thân ngầm giúp đỡ hắn, nhưng giờ xem ra tiểu tử này có chút gì đó quái dị. Mặc dù tu vi mình không cao, nhưng cũng là Dị năng giả hệ Thổ, vậy mà lại không hề cảm nhận được dao động của năng lượng tinh thần trên người tiểu tử này, vậy nên hắn không thể là Dị năng giả. Vậy hắn dựa vào cái gì để khiến mình bị cắn trả?

    Suy nghĩ trong lòng Trần Gia Lạc xoay chuyển, cảm giác đau đớn trên tay vẫn chưa giảm. Có điều hắn cũng khá cứng đầu, cắn răng nhịn đau, nói:
    - Có chút sức khỏe thì sao? Mày cũng chỉ như mấy con trâu rừng thôi.

    Vũ Ngôn cười lạnh, buông tay ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn:
    - Mỗi một việc đều có phép tắc riêng của nó. Dạng người gì thì nên làm những chuyện như thế nào, tao nghĩ chắc mày cũng hiểu rõ. Cho dù trong thế giới mày đang sống, dùng siêu năng lực công kích người thường cũng là một điều cấm kỵ. Sư trưởng của mày không dạy mày sao?

    Trần Gia Lạc biến sắc, không ngờ Vũ Ngôn lại nói thẳng ra hắn có siêu năng lực. Xem ra đối phương cũng không phải là nhân vật đơn giản. Làm gì cũng có luật, dùng siêu năng lực công kích người thường là một điều cấm kỵ lớn trong thế giới dị năng. Có điều, người trước mặt cũng không phải người thường. Mặc dù không cảm giác được năng lực tinh thần nhưng có thể phá được công kích của hắn thì tuyệt đối không phải là người thường được.

    Nghĩ vậy, Trần Gia Lạc cười lạnh:
    - Thế giới này vốn là mạnh được yếu thua, kẻ xứng đáng mới được phép sinh tồn. Người có năng lực đương nhiên sẽ có thể dẫm lên đầu người khác. Nếu thực sự có nhiều quy định như vậy, cái thế giới này mãi mãi cũng chỉ có thể là “người đi trên đất, cá bơi trong nước” mà thôi. Vì thế, mày nên cảm thấy vinh hạnh vì được tao dẫm lên đầu.

    Vũ Ngôn duỗi tay, lòng bàn tay giơ lên trước mặt hắn, chậm rãi nói:
    - Mày nhìn trên tay tao có cái gì?

    Trần Gia Lạc thấy các đốt ngón tay hắn, rồi cả lòng bàn tay đầy những vết chai rất dày, dường như là do làm nhiều việc nhà nông nặng nhọc gây ra thì khinh thường cười lạnh:
    - Chỉ là một con trâu cậy vào cơ bắp, lại còn ra vẻ!

    Vũ Ngôn xoa xoa bàn tay, những vết chai ma sát vào nhau tạo ra những tiếng “sột sột”. Khí chất toàn thân trong phút chốc bỗng biến hóa, hơi thở chết chóc được hình thành qua hàng trăm trận chiến bộc phất ra ngoài. Đây chính là sát khí chân chính, là máu, là lửa, được tạo ra từ trong những trận chiến đấu sinh tử, tạo ra từ trăm ngàn thi thể kẻ địch, là sát khí được ma luyện không gì có thể sánh được.

    Hắn nhìn Trần Gia Lạc như đang nhìn một xác chết. Khóe môi nhếch lên để lộ một nụ cười nhạt. Trần Gia Lạc cảm thấy lạnh lẽo, không còn một chút dấu hiệu của sự sống nào, như bị ném vào giữa hầm băng. Hắn muốn hét thật lớn nhưng cái cảm giác nghẹt thở ấy khiến hắn thấy được tử thần đang ở trước mắt. Hắn há miệng ngơ ngác nhìn Vũ Ngôn. Cảm giác chết chóc ấy khiến hắn gần như sụp đổ trong nháy mắt.

    Vũ Ngôn chậm rãi nói:
    - Mỗi một vết chai trên tay tao đều dính đầy máu tươi, đều là máu tươi của kẻ thù...
    Khóe miệng hắn nhếch lên cười một cách quái dị, vỗ nhẹ bả vai Trần Gia Lạc:
    - ... Địch nhân, là địch nhân đó, mày hiểu không?

    Trần Gia Lạc cảm giác hơi thở tử vong càng ngày càng gần mình. Mắt hắn mở trừng trừng, run run:
    - Tao không sợ mày... Tao không sợ chết...

    Vũ Ngôn lắc đầu:
    - Đừng tưởng rằng chỉ dựa vào cái năng lực yếu ớt của mày là có thể hoành hành khắp nơi. Trên thế giới này, người mạnh hơn mày rất nhiều, mày chỉ là một con ếch đáng thương ngồi dưới đáy giếng. Thành ngữ “Ếch ngồi đáy giếng” đó mày đã được học chưa? Có hiểu không? Cần tao giảng lại không?

    Hắn nói rất nhỏ, nhưng vào tai Trần Gia Lạc lại biến thành âm thanh đòi mạng của Tử thần. Cuối cùng Trần Gia Lạc cũng không chịu được hơi thở tử vong này, thét lớn:
    - Không...

    Tiếng thét rất to, đám con trai con gái lập tức nhìn tới. Khóe miệng Vũ Ngôn hiện lên một nụ cười ấm áp như mùa xuân. vỗ vai Trần Gia Lạc thật thân mật, nói với mọi người:
    - Tôi với người anh em này chỉ đùa một chút thôi, mọi người không cần để ý! Đua ngựa, chơi cổ phiếu, khiêu vũ, ca hát,... nói chung cứ thoải mái đi, ha ha...

    Trần Gia Lạc đã tỉnh táo lại, chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cảm giác uể oải khiến hắn suýt nữa thì ngã quỵ. Cũng may năng lực tinh thần của hắn rất mạnh, vẫn gắng gượng đứng đó. Nhìn bóng lưng Vũ Ngôn, trong mắt lóe lên lửa giận, nhưng chẳng biết vì sao trong lòng lại có chút sợ hãi.

    Kỳ thật với năng lực tinh thần của Trần Gia Lạc thì không dễ bị khí thế của Vũ Ngôn áp đảo. Nhưng hắn đã quá sơ ý, không thể ngờ rằng người trẻ tuổi nho nhã trước mắt này lại có một loại sát khí vượt qua sinh tử như vậy, nên nhất thời sơ suất bị Vũ Ngôn áp chế. Điều này thực ra cũng tương tự như việc hắn dùng dị năng đánh lén Vũ Ngôn, chỉ có điều kết quả lại hoàn toàn trái ngược.

    Hậu Vân đang đứng trước hòm quyên góp, liên tục cảm ơn những người quyên tiền. Nàng thấy Vũ Ngôn đi tới chỗ mình liền cười nói:
    - Ngôn đại ca, cái hòm quyên góp này sắp đầy rồi. Anh mang một cái hòm quyên góp khác tới giúp em!

    Vũ Ngôn cười:
    - Không được, để anh làm hết giúp em. Em đừng làm quá sức lại mệt.
    Nói rồi hắn móc từ trong túi ra tờ một trăm đồng rồi nhét vào trong cái hòm của Hậu Vân, cười nói:
    - Chỗ này là đóng góp của anh.

    Tăng Nhu đang đứng bên cạnh Hậu Vân cũng cười:
    - “Hùng binh”, không nhìn ra anh cũng thật hào phóng đó!

    Nàng cũng hiểu rõ hoàn cảnh của Vũ Ngôn và Hậu Vân, cả hai đều là cô nhi, tới đây làm thêm để kiếm tiền đi học. lúc này Vũ Ngôn lấy ra một trăm đồng đã là rất có giá trị đối với hắn rồi.

    Dung mạo Tăng Nhu xinh đẹp, đương nhiên tiền trong rương quyên góp của nàng là nhiều nhất. Các anh chàng thi nhau ném tiền vào hòm nàng. Nàng cũng liên tục mỉm cười nói cảm ơn. Tiền trong hòm của Hậu Vân cũng không ít, nhưng nàng không hào phóng như Tăng Nhu, thấy mấy tên cứ nhìn chằm chằm vào mình thì xấu hổ tới mức mặt đỏ bừng bừng, vội vàng kéo tay Vũ Ngôn rồi nấp sau lưng hắn.

    Vũ Ngôn cười ha hả, nói:
    - Sợ cái gì, em gái. Xinh đẹp là phải để cho người ta thưởng thức.

    Khuôn mặt Hậu Vân càng đỏ hơn, khẽ đấm vào vai hắn rồi nói nhỏ:
    - Ngôn đại ca, anh nói bậy bạ gì đó? Bọn họ không phải nhìn em mà là nhìn chị Tăng Nhu.
    Vũ Ngôn cười “hắc hắc”, cũng không nói thêm gì.

    Trần Gia Lạc đã xốc lại tinh thần và tạm thời không nghĩ tới chuyện của Vũ Ngôn nữa. Hắn đứng bên cạnh Tăng Nhu, lấy từ trong ví ra một cái thẻ tín dụng rồi nói:
    - Hôm nay ra ngoài vội quá nên không mang nhiều tiền mặt. Nhu Nhu, em đợi một lát để anh đi rút chút tiền rồi tới quyên góp.

    Tăng Nhu lộ ra một nụ cười hiếm hoi đối với hắn:
    - Tốt, cảm ơn anh!

    Nhìn Trần Gia Lạc rời đi, Vũ Ngôn cười nói:
    - Không ngờ nhị nha đầu còn có thể dùng mỹ nhân kế!

    Tăng Nhu trừng mặt nhìn hắn:
    - Ai cần anh quản? Lát nữa anh xem Trần Gia Lạc người ta quyên bao nhiêu tiền rồi tự so sánh với chính anh đi, để xem anh còn cười được không. Đều là người với người, sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy chứ?


    ———o Hết chương 36 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 14-07-2018 lúc 02:37.
    !

  4. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    chieu ly,Tieu Lan,
  5. #38
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 37: Đánh giá (2)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 14:58:12 ngày 12/07/2018, tổng số chữ: 1982

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 37
    Vũ Ngôn cũng không tức giận, cười nói:
    - Người ta là Tổng Đà chủ, sao tôi có thể so được? Hơn nữa hắn lại là người trong lòng của cô. Trong mắt người đang yêu, tình nhân chính là Tây Thi, tôi thật sự không dám so với hắn.

    Tăng Nhu cả giận:
    - “Hùng binh”, anh ngứa da có phải không, sao hắn lại là người...

    Mặt nàng đỏ bừng, trừng mắt nói với Vũ Ngôn:
    - Sao hắn lại là người trong lòng tôi chứ?

    Vũ Ngôn cũng không để ý tới nàng, lại thấy Lục Phong đang vò đầu bứt tai đứng cạnh Trương Hoàn, liền đi tới vỗ vai hắn hỏi:
    - Sao vậy anh bạn, sao trông như tôm luộc thế?

    Lục Phong vội nháy mắt với hắn rồi lại nhìn Trương Hoàn lớn tiếng nói:
    - Một hoạt động như thế này thật có ý nghĩa. Không những giúp trẻ em nghèo, quan trọng hơn chính là được ở cùng với Hoàn Hoàn của chúng ta. Cho dù có khổ hơn, mệt hơn thì anh cũng bằng lòng.

    Trương Hoàn gật đầu mỉm cười hài lòng. Còn Lục Phong lại càng phấn khởi, nhìn nàng đầy thâm tình:
    - Hoàn Hoàn, em là gió thì anh sẽ là cát. Em là giày thì anh sẽ là chiếc khăn lau. Còn nếu em là một nét chữ viết nhầm thì anh sẽ làm một cục tẩy...

    Vũ Ngôn còn chưa kịp kêu ngừng thì bên kia chợt nghe tiếng của Tăng Nhu:
    - Chị Đồng! Chị Đồng...

    Hắn xoay người nhìn lại, thấy Tăng Nhu đang chạy về phía một cô gái chừng hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi. Cô gái này mặc một bộ quần áo công sở tối màu, dáng người cao gầy đầy đặn, má đào mày liễu, ướt át mê hoặc lòng người, ánh mắt như mặt nước hồ thu trong vắt, có một vẻ đẹp thùy mị mê người không nói thành lời. So sánh với một cô gái trẻ trung như Tăng Nhu thì lại có một hương vị khác.

    Lục Phong khoác tay lên vai Vũ Ngôn rồi ngơ ngác nhìn cô gái kia, nửa ngày sau mới mở miệng:
    - Ai da, Vu học tỷ này quả là mê hoặc chết người không đền mạng mà!

    Thấy hắn có dấu hiệu chảy nước miếng, Trương Hoàn ở bên cạnh đã sớm dựng mày, một quyền nện thẳng vào sườn Lục Phong, tất cả mọi người lại nghe thấy một tiếng tru như lợn bị chọc tiết.

    Vũ Ngôn đã không ít lần nhìn thấy gái xinh. Nói về diện mạo thì Số 9, Đỗ Uyển Nhược, Tăng Nhu đều có thể so sánh được với cô gái trước mắt. Nhưng cái phong vận thành thục này thì không thể học được. Lực sát thương của một cô nàng thành thục diễm lệ như thế này đối với một nam thanh niên mười tám, mười chín tuổi như Lục Phong chắc chắn là không gì sánh nổi.

    Đáng tiếc, đối với mấy chuyện này thì Vũ Ngôn bảy khiếu đã thông sáu khếu, còn lại một khiếu cũng không thông[*]. Mặc dù ấn tượng ban đầu của hắn với cô gái xinh đẹp này có thể nói là tốt, nhưng đó chỉ dừng lại ở phương diện thưởng thức chứ chưa từng nghĩ tới cái chuyện khác.

    (Giải thích luôn câu thành ngữ này: - Có một câu chuyện cười như sau: Con trai của một nhà tài chủ học cùng thầy giáo, học đi học lại vẫn chẳng học được gì. Tài chủ rất quan tâm vấn đề học tập nên hỏi thầy giáo: “Con ta học hành thế nào rồi?”. Thầy giáo không biết trả lời ra sao, nếu nói học tốt thì cũng không phải vì cậu con trai kia mù tịt, nói học không tốt lại sợ tài chủ nổi giận. Cuối cùng ông ta nghĩ ra một câu trả lời chu đáo: “Con trai ngài, bảy khiếu đã thông sáu khiếu rồi”. Tài chủ nghe vậy mừng lắm: “Bảy khiếu đã thông sáu, chỉ còn lại một khiếu chưa thông mà thôi”, nói rồi rời đi. Kỳ thực thầy giáo đã chơi chữ,“Một khiếu chưa thông” ở đây có nghĩa là “chưa thông một khiếu nào”, hay “dốt đặc cán mai” vậy.)

    Tăng Nhu kéo tay cô gái diễm lệ kia đi đến trước cái hòm quyên góp của mình, một tay đẩy Vũ Ngôn ra khỏi cái ô che nắng:
    - “Hùng binh”, tránh ra một chút, anh không biết nguyên tắc ưu tiên phụ nữ sao?

    Cô gái kia cười rồi nói với Tăng Nhu:
    - Nhu Nhu, đây là bạn trai em sao? Rất đẹp trai nha! Em hung dữ vậy làm gì, không dễ kiếm một người đàn ông tốt đâu, đừng dọa người ta bỏ chạy nha!

    Tăng Nhu đỏ mặt nói:
    - Chị Đồng, chị nói linh tinh gì vậy, anh ta chỉ là một người bạn của em thôi.

    Chị Đồng cười cười nhìn Vũ Ngôn, rồi lại nói một cách đầy thâm ý:
    - Mới bắt đầu đều như vậy...

    Vũ Ngôn bỗng dưng cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng. - “Sao cái câu này giống hệt cái câu tên tiểu tử Lục Phong kia phun ra vậy?”.

    Sắc mặt Tăng Nhu đỏ bừng, không biết nên giải thích như thế nào. Không thể nói ra thân phận thực của Vũ Ngôn, còn nếu nói là bạn bè thì lại bị người ta hiểu lầm. Trong lòng nàng rất bực bội, trừng mắt hung hăng nhìn hắn.

    Vũ Ngôn mỉm cười nói với chị Đồng:
    - Vị tiểu thư này, cô nhầm rồi. Tôi với Tăng Nhu có quan hệ thân thích, nếu luận về vai vế thì tôi là trưởng bối của cô ấy.

    Tăng Nhu lập tức kêu lên:
    - “Hùng binh”, anh nói bậy bạ gì đó. Anh là trưởng bối của ai? Mặt lừa không biết mặt ngựa dài.

    Chị Đồng đánh giá người thanh niên trước mắt. Gương mặt thoạt nhìn chưa đến hai mươi, khí chất tự nhiên nho nhã nhưng lại có nét trưởng thành không hợp với tuổi. Khóe môi luôn hiện hữu một nụ cười xấu xa, dường như có một loại mị lực tà dị. Ánh mắt sâu thẳm mà thâm thúy, ẩn trong đó là rất nhiều cảm xúc khác nhau. Hờ hững, vui vẻ, hoài niệm, còn có một chút ưu thương không sao nói rõ được. Chị Đồng cảm giác người thanh niên trước mặt này có khuôn mặt hai mươi tuổi nhưng lại có sự trưởng thành của một người đàn ông ba mươi tuổi vậy.

    Vũ Ngôn mỉm cười với Tăng Nhu, nàng tức giận hừ một tiếng rồi đẩy hắn ra khỏi cái ô có thể che sáu bảy người:

    - Nói bậy nói bạ. Phạt anh đứng nghiêm trong hai tiếng.

    Hậu Vân lập tức kéo Vũ Ngôn tới bên cạnh mình, nói với Tăng Nhu:
    - Chị Tăng Nhu, Ngôn đại ca đã bận bịu cả nửa ngày rồi. Trời cũng nóng nữa, đừng bắt anh ấy đi phơi nắng!

    Tăng Nhu cười hỏi:
    - Em đau lòng cho hắn à?
    Hậu Vân đỏ mặt, vội nhìn lén Vũ Ngôn, thấy hắn đang nói chuyện với Lục Phong thì mới có chút yên lòng.

    Vũ Ngôn kéo Lục Phong hỏi:
    - Mày biết mỹ nữ kia sao?

    Lục Phong "khinh bỉ" nhìn hắn nói:
    - Thế nào hả, động lòng phàm rồi sao, không làm hòa thượng nữa à?

    Vũ Ngôn vỗ nhẹ lên đầu hắn một cái nói:
    - Đâu có xấu xa như mày nghĩ. Không biết cái đầu của mày chứa cái gì nữa, một cô nương tốt như Trương Hoàn sao lại nhìn trúng mày nhỉ?

    Lục Phong bĩu môi nói:
    - Duy chỉ có đại anh hùng mới lộ được bản sắc. Tao được cái tình nết thật thà, lại cao thượng, gọi là “một tấm lòng son”. Hiểu không, là “một tấm lòng son” đó?

    Vũ Ngôn cười hà hà:
    - Son đâu không thấy, chỉ thấy tấm lòng của Tư Mã Chiêu rành rành đây thôi.

    Nhìn Lục Phong đang muốn uốn ba tấc lưỡi, Vũ Ngôn lập tức chặn ngang:
    - Tao thấy hình như mày cũng biết cô ta. Chẳng lẽ cũng là một người có tiếng tăm ở đại học Thiên Kinh sao?

    Lục Phong cười he he:
    - Tiểu tử, mày hỏi tao thì xem như hỏi đúng người rồi. Vu học tỷ tên đầy đủ là Vu Tử Đồng. “Tử” là màu tím, “Đồng” trong “hồng đồng đồng” (đỏ au, đỏ rực). Thế nào, cái tên có hay không?

    Vũ Ngôn lại vỗ đầu hắn, cười nói:
    - Hay hay không cũng đâu liên quan gì đến mày, dù sao đó cũng chẳng phải tên của mày.

    Lục Phong không để ý tới lời của hắn:
    - Nghe nói năm đó, Vu học tỷ là một nhân vật phong vân trong trường chúng ta, không chỉ có thành tích xuất chúng, dung mạo lại chẳng cần phải nói. Năm đó, không biết bao nhiêu người muốn được trông thấy mặt ngọc của cô ấy mà cũng không được. Hôm nay quả là tiện nghi cho tiểu tử mày!

    Vũ Ngôn lắc đầu hết cách với tên này, tên này mê gái tới mức ngớ ngẩn rồi.

    Trong mắt Lục Phong lóe lên thần sắc hưng phấn, nói với giọng đầy thâm tình:
    - Lại nói Vu học tỷ năm đó...

    Vũ Ngôn vừa nghe được mấy chữ đầu của hắn, lập tức có cảm giác muốn dần cho hắn một trận, cũng may đã quen biết tiểu tử này một thời gian, cũng biết công phu ba hoa chích choè của hắn, đành phải nhẫn nại nghe hắn nói tiếp.

    - Vu học tỷ là thiên tài trong thiên tài, chỉ trong vòng có ba năm đã hoàn thành xong chương trình đại học, tốt nghiệp với thành tích xuất sắc nhất, sau đó tiến vào thương trường, bộc lộ bản sắc thiên chi kiều nữ. Chỉ thấy cô tay trái cầm một cây Lê Hoa thương, tay phải xách một cây Liễu Diệp đao, tung hoành trong trận địa của đối phương như vào chỗ không người, đánh đâu thắng đó, không ai cản nổi. Một trận chiến chém giết tới mức máu chảy thành sông, làm thiên địa biến sắc, khiến quỷ thần khiếp sợ...

    Nước miếng Lục Phong bay tứ tung, Vũ Ngôn thật sự không thể nghe thêm nữa, dơ nắm đấm ra dứ dứ vào mũi hắn. Lục Phong đang nói đến chỗ tính chất sự việc thì nhìn thấy nắm đấm kia đang hướng vào mũi mình, lập tức kinh hãi há miệng, không nói được một chữ.

    Nhưng khi nắm đấm tới trước mặt hắn, Vũ Ngôn đột nhiên lách đi, chỉ sượt qua mũi mà thôi. Lục Phong chớp chớp mắt, lau mồ hôi lạnh, đang định nói tiếp thì Vũ Ngôn bóp bóp tay kêu rắc rắc, sau đó lạnh lùng:
    - Chỉ nên nói chuyện nên nói, nếu không...

    Lục Phong vội gật đầu:
    - Biết, biết. Em biết rồi, mong đại hiệp ra tay lưu tình.

    Vũ Ngôn cười hắc hắc, nói:
    - Nắm đấm mới là đạo lý. Nếu tiểu tử mày ở vào thời trước thì tám chín phần chính là một Hán gian.

    Lục Phong nịnh bợ:
    - Hán gian không thích, nhưng “gian” cái khác thì có thể suy nghĩ lại một chút. Hà hà...

    Vũ Ngôn lập tức lại có cảm giác thất bại. Muốn đối phó với loại người “dâm tiện” như tên này thì chỉ có một cách, đó chính là phải “dâm tiện” hơn.


    ———o Hết chương 37 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 14-07-2018 lúc 02:37.
    !

  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    chieu ly,Tieu Lan,
  7. #39
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 38: Kiến giải độc đáo (1)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 16:37:34 ngày 12/07/2018, tổng số chữ: 1851

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 38
    Lục Phong thở dài nói:
    - Nghe nói Vu học tỷ khi ấy chính là nhân vật nổi tiếng của Đại học Thiên Kinh, là Chủ tịch Hội sinh viên, mỹ nữ số một. Ài, đáng tiếc tao tới quá muộn, mới đi tới kết cục hai người dù ở đối diện nhau nhưng lại không nhận ra nhau. Một tình duyên tốt đã bị chôn vùi như vậy đấy. Thật sự là đáng thương đáng hận, đáng buồn đáng tiếc!

    Thấy Vũ Ngôn đã có khuynh hướng dùng bạo lực, Lục Phong mới vội vàng nghiêm mặt:
    - Lại nghe nói, ba năm sau khi tốt nghiệp, Vu học tỷ đã quản lý một công ty nhỏ với số vốn ban đầu là năm mươi vạn, rồi sau đó phát triển mạnh mẽ, tài sản của nó giờ đã không thể ước đoán được. Nhưng theo tin tức nội bộ và thống kê chưa đầy đủ, tài sản hiện tại của cô ta ít nhất cũng phải hai ngàn vạn. Lần trước, nhà trưởng mời cô ta về phát biểu, là tấm gương khởi nghiệp, lúc ấy đúng là rầm rộ chưa từng có, người tới nghe tấp nập, cô ấy nói cái gì cũng gật đầu răm rắp...

    - “Theo thống kê chưa đầy đủ, tài sản của cô ta lên tới hai ngàn vạn?”. Xin hỏi là ai thống kê vậy?
    Vũ Ngôn cắt ngang lời hắn không chút lưu tình, cười hỏi.

    Lục Phong gật đầu nghiêm túc:
    - Tao thống kê.

    Vũ Ngôn đã gần như chết lặng, không biết làm gì với tên vô sỉ này, buồn cười nói:
    - Mày thống kê thế nào?

    Lục Phong cười hăng hắc:
    - Mỗi một thứ trong trời đất này đều có quy ước tiêu chuẩn của nó. Tài sản của con gái đại khái bằng khoảng một vạn lần nội y của cô ta.

    Vũ Ngôn cười hỏi tiếp:
    - Ý mày là nội y của cô ta khoảng hai ngàn đồng sao? Sao mày lại biết, chẳng lẽ mày có khả năng nhìn thấu? Còn nữa, ai tìm ra cái chân lý kia?

    Lục Phong cười khan:
    - Mày hỏi nhiều quá, với lại đó đều là những bí mật cá nhân không thể tiết lộ.

    Vũ Ngôn cười:
    - Tiểu tử, không cần tao ra tay thì cũng có người trừng trị mày như thường.

    Vũ Ngôn cười hắc hắc. Lục Phong cảm thấy bầu không khí hình như không được đúng lắm, đang định nói thì phía sau truyền đến thanh âm quen thuộc:
    - Nội y của ai có giá hai ngàn đồng?

    Lục Phong giơ ngón tay cái với Vũ Ngôn, ý là tiểu tử mày thật có khí phách, rồi khuôn mặt tươi cười xoay ra sau, giọng ngọt như mật:
    - Hoàn Hoàn à...

    Tất nhiên Vũ Ngôn không có hứng thú đứng xem hai vợ chống nhà bọn họ liếc mắt đưa tình nhau, quay đầu thấy trên trán Hậu Vân lấm tấm mồ hôi, gương mặt cũng đỏ bừng. Hắn sợ nàng không chịu nổi nên vội bảo:
    - Tiểu Vân, thân thể em thế nào rồi? Có mệt không? Nghỉ một chút đi, để anh tới giúp em!

    Hậu Vân cười ngọt ngào:
    - Em không sao, Ngôn đại ca, Ngôn đại ca, chị Tử Đồng thật lợi hại! Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã có thể phát triển một công ty có giá mấy chục vạn thành một công ty mấy ngàn vạn. Em rất bội phục chị ấy.

    Vũ Ngôn biết, nhất định là nha đầu Tăng Nhu kể cho Hậu Vân chuyện của Vu Tử Đồng. Hắn cười nói:
    - Mỗi một người nếu có thể tự lập, cố gắng vươn lên thì đều được mọi người tôn trọng. Vu tiểu thư có thể tạo ra một sự nghiệp như vậy, đương nhiên chúng ta phải học tập cô ấy.

    Tăng Nhu ở một bên xen mồm:
    - “Hùng binh”, anh phải học chị Đồng nhiều. Khi tôi vừa vào trường đã quen chị ấy, sau này lại cùng làm trong Hội sinh viên. Lúc đó tôi mới biết thì ra chị Đồng rất lợi hại.

    Vu Tử Đồng cười nói:
    - Tiểu nha đầu, em khoe thay chị sao.

    Tăng Nhu kéo tay Vu Tử Đồng:
    - Em đâu có ba hoa. Chị Đồng lợi hại thì ai mà chẳng biết.
    Rồi cô lại chuyển hướng nói với Vũ Ngôn:
    - Anh nên học tập chị Đồng. Đàn ông là phải có sự nghiệp mới được. Như anh bây giờ, cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng không làm việc đàng hoàng. Tới khi nào thì anh mới lớn đây.
    Vũ Ngôn cười khổ nhưng cũng không nên tiếng.

    Tăng Nhu càng phấn khỏi:
    - Con người ta có tiền hay không có tiền thì cũng không sao, quan trọng nhất chính là phải có nghị lực, có quyết tâm, dám làm những chuyện người khác không dám làm. Phải như chị Đồng đây này, chuyện gì cũng không sợ, cứ quyết chí tiến về phía trước, sau ắt sẽ có một ngày thành công.

    Vũ Ngôn thấy nha đầu này thao thao bất tuyệt, cũng chỉ biết lắc đầu thầm nhủ: “Nha đầu này đúng là chưa bao giờ trải qua thất bại nào, cứ nghĩ rằng muốn làm là có thể làm mọi chuyện, không biết rằng trong đó còn có bao nhiêu đau khổ.

    Trần Gia Lạc mới trở về từ ngân hàng, trong tay vẫn cầm một xấp tiền mặt, đứng bên cạnh Tăng Nhu. Hắn thấy nàng giáo huấn Vũ Ngôn thì trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái, quên mất hoàn cảnh chật vật của mình khi bị Vũ Ngôn dắn mặt:
    - Nhu Nhu nói rất đúng, sự nghiệp mới là quan trọng nhất đối với đàn ông. Vu học tỷ là tấm gương cho chúng ta. Tôi với cha tôi đã trao đổi với nhau, tháng sau tôi sẽ tới công ty của ông ấy làm Thư ký cho Tổng Giám đốc. Tôi tin rằng với năng lực của mình thì nhất định sẽ có thành công. Nhu Nhu, em cứ chờ xem.

    Tăng Nhu cười nói:
    - Chúc mừng anh nha, Thư ký Trần! Đến khi nào làm ăn phát đạt thì đừng quên mấy người bạn học cũ chúng tôi.

    Trong mắt Trần Gia Lạc hiện lên vẻ vui mừng, lập tức đưa xấp tiền mặt trong tay cho nàng:
    - Nhu Nhu, đây là mười vạn đồng đóng góp của anh cho những trẻ em không được đi học, coi như là tấm lòng của anh!

    Tăng Nhu nói:
    - Cám ơn anh. Vậy phiền anh nhét nó vào hòm quyên góp!

    Trần Gia Lạc đi đến chỗ mấy cái hòm quyên góp rồi chia ra nhét hết sấp tiền vào trong hòm. Đương nhiên phần lớn số tiền đều được bỏ vào trong hòm của Tăng Nhu. Người xem xung quanh cũng không ít nên Trần Gia Lạc cố ý khoe khoang, bước đi thật chậm rãi, thỉnh thoảng còn lạnh lùng nhìn Vũ Ngôn, trong lòng thầm cười lạnh, để xem mày đấu với tao thế nào.

    Vũ Ngôn cau mày, đây vốn là một việc rất có ý nghĩa, chẳng hiểu tại sao lại bị tên Trần Gia Lạc ngu ngốc này biến thành một cuộc tranh đấu, điều này khiến không khí của hoạt động thay đổi hẳn. Có điều đây lại là một chuyện tốt đối với những đứa trẻ thực sự cần sự trợ giúp. Nếu xảy ra nhiều hơn thì tốt quá.

    Hắn vừa nghĩ vừa cười. Kiểu tranh giành thể diện này giống như trò trẻ con vậy. Nếu lão tử nhường nhịn mà có thể khiến Trần Gia Lạc lấy thêm mười vạn nữa đi làm việc thiện thì cũng được.

    Tăng Nhu nhìn Vũ Ngôn nói:
    - “Hùng binh”, anh xem người ta kìa, lần sau phải cố gắng nhiều hơn đó.

    Vũ Ngôn cười ảm đạm:
    - Nếu tiền là tiêu chuẩn để đánh giá tất cả đối với cô, vậy nói chuyện cùng cô thực là tốn nước bọt.

    - Anh...

    Hắn cũng không thèm nhìn tới nàng, nói:
    - Quân tử ái tài, kiếm được cũng phải có đường, mà dùng cũng phải có cách. Bạn học Trần đây có thể bỏ ra nhiều tiền như vậy để giúp những trẻ em khó khăn, tôi rất kính nể. Nhưng tôi nghĩ, giá trị của đồng tiền cũng không hề đơn giản như tiêu tiền. Mọi người đều có thể dùng tiền để đẻ ra tiền, tranh giành những giá trị lớn hơn nữa, mang đến cơ hội làm việc cho nhiều người hơn, đồng thời cũng cống hiến cho xã hội nhiều hơn. Đây mới là mục đích cuối cùng cho sự tồn tại của đồng tiền. Tôi nghĩ Vu tiểu thư chắc rất hiểu về mặt này.

    Vu Tử Đồng đứng bên cạnh Tăng Nhu cũng chỉ mỉm cười, không nói gì cả.

    - Huống chi, nên tiêu tiền như thế nào, cho ai tiền, cũng cần phải đắn đo cẩn thận. Tiền mình kiếm thì tiêu như thế nào là chính đáng. Đương nhiên, nếu có thể dùng tiền đó là việc tốt thì đó là một chuyện không gì có thể tốt đẹp hơn.

    Dường như hắn trông thấy bóng dáng của Đại Tráng với chị dâu đang vất vả khai hoang trên núi, lại như thấy được ha mẹ của Tiểu Lý tử đang còng lưng gieo mạ trong thửa ruộng nhà mình, còn có khuôn mặt gầy yếu của Hậu Vân, dù chịu đói cũng không muốn dùng số tiền trợ cấp của anh trai. Trong lòng Vũ Ngôn cảm thấy đau đớn, chậm rãi đè nén tình cảm, nói tiếp:
    - Nếu như không phải tiền mình kiếm ra thì khi tiêu nên suy nghĩ cẩn thận. Có lẽ, trong lúc cô đang phóng túng vung tiền ra khắp nói thì người cung cấp số tiền đó cho cô đang phải bôn ba vất vả bận rộn tới khi mặt trời lặn. Có lẽ ngay cả một ngụm nước họ cũng không nỡ uống.

    Những lời này cùng loại với những lý thuyết trong sách giáo khoa, nội dung đều rỗng tuếch, nhưng cái khí chất nho nhã hờ hững ẩn chút tang thương của thế sự trên người hắn khiến người khác tin tưởng hắn, thân cận hắn hơn.

    Giọng điệu Vũ Ngôn dẫn biến thành hờ hững, cười nhẹ, khóe miệng nhếch lên tạo thành một đường cong tà dị:
    - Người chưa từng trải qua chuyện lập nghiệp và giữ vững được sự nghiệp ấy thì vĩnh viễn không biết được những vất vả gian khổ trong đó. Phía sau những biểu hiện hào nhoáng bên ngoài, có lẽ còn ấn chưa rất nhiều đau khổ, đắng cay không muốn người khác biết. Bởi vậy, chúng ta lại càng phải tôn trọng công sức lao động của họ.


    ———o Hết chương 38 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 14-07-2018 lúc 02:37.
    !

  8. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    chieu ly,Tieu Lan,
  9. #40
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 39: Kiến giải độc đáo (2)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 02:51:23 ngày 13/07/2018, tổng số chữ: 1729

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 39
    Vũ Ngôn cười nói với Vu Tử Đồng:
    - Vu tiểu thư là người gây dựng sự nghiệp, nhưng ta nghĩ hầu hết mọi người đều chỉ thấy được một mặt phong quang vô hạn của cô mà lại không để ý đến cô vất vả cần cù đổ mồ hôi như nào. Cô nỗ lực gian khổ, gian nan trong đó người ngoài cuộc không cách nào cảm nhận được.

    Trong mắt Vu Tử Đồng hiện lên một chút đau buồn, dường như nhớ tới một vài sự tình, gượng cười nói:
    - Vũ Ngôn... Vũ tiên sinh... Thật sao? Vũ tiên sinh nhìn rất thấu đáo, từ trước đến nay ta đều cho rằng công ty của ta chỉ cách phá sản có hai mươi bốn giờ.

    Nói đến phá sản, vẻ thương tâm trong mắt nàng dường như càng thêm nồng đậm, có điều nàng nhanh chóng che giấu, cười nói:
    - Hôm nay nghe mấy câu nói của Vũ tiên sinh, ta cũng rất chấn động. Vũ tiên sinh tài cao, không biết là đang làm nghề gì?

    - Ta sao?
    Vũ Ngôn cười nhẹ:
    - Ta là trưởng kíp của một nhà hàng.

    - Anh hùng không hỏi xuất thân?
    Vu Tử Đồng cười:
    - Lấy tài năng của Vũ tiên sinh, ngày khác tất sẽ có thành tựu.

    - Ta vẫn luôn cho là như vậy.
    Vũ Ngôn nói rất nghiêm túc.

    Vu Tử Đồng cười khanh khách, bộ ngực sữa đầy đặn run run rẩy rẩy lay động, tạo thành một làn sóng cực kỳ ướt át, ngay cả tên đầu gỗ như Vũ Ngôn cũng có chút dao động chứ đừng nói tới loại "dâm tài" như Lục Phong, ngay cả Trần Gia Lạc, cho dù đang đứng ngay trước mặt Tăng Nhu cũng nhìn không chớp mắt. Ngược lại, Vũ Ngôn tâm thần hơi động đã ổn định rất nhanh, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười phiêu dật quen thuộc.

    Thấy ánh mắt của đám con trai trên sân đều rơi hết lên người mình, khuôn mặt trắng như ngọc của Vu Tử Đồng đỏ lên, song cũng lại có chút vui mừng về sức hấp dẫn của mình. Trông thấy ánh mắt giống như cười mà không phải cười của Vũ Ngôn, không tìm được nửa điểm mê muội nào, Vu Tử Đồng trừng mắt liếc hắn một cái, trong lòng kết luận: Tiểu tử này không phải đàn ông.

    Vừa rồi Vũ Ngôn thuyết giáo một phen, làm cho bầu không khí trên sân có chút căng thẳng. Tăng Nhu bị “ Hùng binh” dạy dỗ nửa ngày, dĩ nhiên là trong lòng bất mãn, bĩu môi:
    - Hùng binh, anh cũng biết “lên lớp” người khác nha! Một chuyện rất đơn giản, anh lại nói nhiều đạo lý vậy làm gì?

    Vũ Ngôn lắc đầu thở dài, chưa từng trải sự đời, suy nghĩ đơn giản. Ài, vẫn còn là một đứa trẻ, dù sinh lý đã trưởng thành, tâm lý vẫn như đang trong giai đoạn trung học, Lão Tăng đào tạo thật đúng là thất bại mà!

    Kẻ đau khổ nhất ở đây còn phải kể tới Tổng Đà chủ. Lúc đầu tưởng rằng số tiền lớn như này có thể hung hăng dạy dỗ tiểu tử kia một chút, không ngờ lại bị Vũ Ngôn khua môi múa mép dạy dỗ ngược lại một phen, khiến hắn không có cách nào phản bác lại. Có thể tưởng tượng được sự buồn bực của Trần Gia Lạc lớn đến nhường nào.

    Người hiểu Vũ Ngộn nhất ở đây chính là Hậu Vân. Nàng cũng là một đứa trẻ lớn lên trong nghèo khó, tất nhiên cuộc sống cũng khổ cực, cũng biết rõ đây là cảm giác thực của Vũ Ngôn.

    Người hiểu chậm nhất, thậm chí là không hiểu chút nào, chính là Lục Phong. Lúc này hắn đang nhìn chằm chằm vào Vu học tỷ diễm lệ quyến rũ và Tăng Nhu trẻ trung tươi tắn, cho dù trực thăng có rơi xuống hắn cũng không hề hay biết.

    Vu Tử Đồng lấy ra tám trăm đồng từ trong ví nhỏ trên tay rồi nhét vào hòm quyên góp của Tăng Nhu, cười nói:
    - Ta còn có chút chuyện nên phải đi trước. Công ty của ta ở trên lầu hai mươi mốt, tòa nhà đối diện, lát nữa làm xong thì lên ngồi chơi. À, đây là chút tấm lòng của ta, đừng chê ít nha, đây chính là công sức lao động vất vả của ta.

    Mấy câu sau là nói với Vũ Ngôn, Vũ Ngôn cũng mỉm cười rực rỡ đáp lại nàng, có vừa có chút không đàng hoàng nhưng lại mang phong cách của thư sinh nho nhã. Vu Tử Đồng thầm nghĩ: “Da mặt cái tên này thật là dày, mỹ nam kế không có tác dụng với ta đâu!”. Vậy nhưng khuôn mặt nàng lại hơi ửng hồng.

    Ngày hôm nay cũng không tệ, đương nhiên trừ chuyện của Tổng Đà chủ. Đám con gái cứ tíu ta tíu tít, Hậu Vân cũng tràn đầy phấn khởi. Vũ Ngôn thấy tâm tình của nàng tốt như vậy thì trong lòng cũng rất vui.

    Hắn không có tâm tư chơi đùa với đám con gái, bèn ngồi dưới cái ô che nắng, một chai nước lọc, một cái bánh mì, ung dung nhấm nháp.

    Tổng Đà chủ Trần Gia Lạc ngồi trong tiệm ăn, thấy Vũ Ngôn ngồi một mình dưới ô thì trong lòng phấn khởi lạ thường. Hậu Vân muốn ra cùng Vũ Ngôn, lại bị Tăng Nhu kéo lại, Vũ Ngôn vẫy vẫy tay với nàng, ý là hắn không sao, kêu nàng đi vào.

    Khiến hắn cảm thấy bất mãn chính là tiểu tử Lục Phong, trốn trong tiệm ăn, nấp sau lưng Trương Hoàn, giơ ngón tay cái về phía hắn, ý là “tiểu tử mày thật tốt!”.

    Ngay lúc hắn đang cảm thấy nhàm chán thì lại thấy Hậu Vân cầm hai cái kem ly chạy ra đưa cho hắn:
    - Ngôn đại ca, cho anh này!

    Vũ Ngôn nói:
    - Sao em lại ra đây làm gì? Mau vào đi, ngoài này nóng lắm, cơ thể em lại không được tốt.

    Hậu Vân lắc lắc đầu:
    - Ngôn đại ca, em ở lại đây với anh!

    Vũ Ngôn cười nói:
    - Anh không sao. em quên à, anh có võ công, không sợ nóng đâu.
    Hậu Vân đỏ mặt, nhớ lại cái đêm Vũ Ngôn xua phong hàn giúp nàng.

    Nàng nhìn qua hắn, khẽ nói:
    - Ngôn đại ca, anh không nên trách chị Tăng Nhu. Thực ra chị ấy rất tốt bụng, chính chị ấy bảo em mang kem ra cho anh đấy. nhưng chị ấy bảo em không được nói. Chị ấy còn bảo anh nhanh vào ăn cái gì ấy.

    Vũ Ngôn liếc nhìn sang tiệm ăn nhanh, thấy Tăng Nhu cũng đang nhìn bên này. Tăng Nhu thấy hắn nhìn mình thì vội vàng nhìn đi chỗ khác, cái mũi hơi nhíu nhíu. Không cần nghĩ cũng biết, nha đầu này lại “hừ” một tiếng cho xem.

    Hắn có chút buồn cười, nói với Hậu Vân:
    - Anh giận cô ấy làm gì, anh chính là trưởng bối của cô ấy, sao có thể hẹp hòi như vậy chứ. Chỉ là nha đầu này điêu ngoa quá mức, anh sợ em tiếp xúc nhiều với cô ấy sẽ học thói xấu của cô ấy mất.

    Hậu Vân vội nói:
    - Ngôn đại ca, không đâu, em sẽ không như Tăng Nhu tỷ tỷ đâu, em sẽ luôn là...
    Vẻ mặt nàng hơi khó coi, làm bầm:
    - ... Em sẽ luôn là em gái ngoan của anh!
    Thế nhưng trong lòng nàng đau xót như là bị dao cắt, vội vàng quay đầu sang chỗ khác, không cho Vũ Ngôn trông thấy vành mắt đang ngấn lệ của mình.

    Vũ Ngôn đẩy nàng vào tiệm ăn nhanh, còn hắn thì đi loanh quanh bên ngoài. Tăng Nhu ném hết chỗ thức ăn vẫn để giành cho hắn vào sọt rác, miệng hầm hừ;
    - “hùng binh” đáng chết, “hùng binh” bại hoại, “hùng binh” hẹp hòi...
    Ánh mắt thì nhìn chằm chằm vào cái tên đang đi lởn vởn ngoài kia.

    Tổng Đà chủ ngồi cách nàng không xa. Cũng chẳng còn cách nào khác, lúc đầu hắn muốn ngồi đối diện nàng, chỉ là vừa vào tiệm Tăng Nhu đã hô bạn gọi bè, các vị trí xung quang đều bị các cô gái khác chiếm hết. Hình như cái quả ớt nhỏ này cũng trút hết tất cả bực dọc đối với Vũ Ngôn lên người hắn vậy. Tuy Tổng đà chủ có dị năng, nhưng tính tình vị đại tiểu thư này chỉ sợ còn hung dữ hơn cả siêu năng lực, thế nên hắn đành gắng gượng ngồi ở một nơi hẻo lánh cách nàng không xa.

    Vũ Ngôn dạo bước trên đường, bản thân có cảm giác như tiến vào đại dương mênh mông. Bầu trời nhiễm đầy bụi bặm, nhà cao tầng mọc lên san sát trong thành phố, không có cách nào nhìn thấy mặt trời. Không có những bụi hồng, những khóm cây, hồ nước trong veo, chỉ có một thế giới lạnh lẽo với xi măng và bê tông cốt thép. Tất cả mọi người đều bận rộn, dường như không có một chút cảm giác nào về sự biến mất của gia viên xinh đẹp mà bọn họ đã từng có trong dòng lũ của sự công nghiệp hoá.

    Vũ Ngôn cảm thấy hắn như trở thành một kẻ xa lạ, một kẻ đứng ngoài trong cái thành thị náo nhiệt này. Tâm cảnh theo đuổi tự nhiên khiến hắn rất khó dung nhập vào trong dòng người vội vã ấy. Mọi người trong thành thị đều đang gấp rút theo đuổi những thứ xa hoa. Còn hắn lại hướng về một cuộc sống tự do tự tại trên Đại Thanh sơn, một cuộc sống nghèo khổ nhưng bình đạm trong mắt người khác. Xa hoa và đạm bạc luôn lẫn lộn với nhau, thế nhưng ít ai hiểu được. Vì thế nên ít ai hiểu thấu sự sâu lắng của Vũ Ngôn.

    ———o Hết chương 39 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 14-07-2018 lúc 02:37.
    !

    ---QC---


  10. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    chieu ly,Tieu Lan,
Trang 8 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 6789 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status