Hướng dẫn convert, đọc truyện mà không cần biết tiếng Trung
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789
Kết quả 41 đến 45 của 45

Chủ đề: Đô Thị Lương Nhân Hành - Vũ Nham (Mới nhất: Chương 17)

  1. #41
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 40: Lưu manh thối! (1)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 21:37:12 ngày 14/07/2018, tổng số chữ: 1814

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 40
    Khung cảnh náo nhiệt, người người chen chúc nhốn nháo trước mắt khiến Vũ Ngôn cảm thấy gò bó như bị cầm tù vậy. Lúc này hắn rất nhớ Đại Thanh sơn trời lam mây trắng, suối trong núi xanh, cây hoa tươi tốt, nhớ Diệp Tử ở trên núi, nhớ luôn cả Tiểu Đỗ đồng học nhỏ nhắn yếu ớt.

    Không biết bây giờ hai cô bé này thế nào rồi, có nhớ ta hay không nhỉ? Khóe môi hắn nhếch lên cười mỉm, chẳng biết tại sao lại tự mình đa tình.

    Nỗi nhớ nhà bị hắn quẳng sang một bên rất nhanh. Con người phải thích ứng với xã hội, nếu không thể biến mình thành một người trong dòng đời hối hả này thì cuối cùng sẽ bị đào thải. Theo đuổi tiền tài và coi trọng vật chất, hai việc nhìn như không có quan hệ gì với nhau, thế nhưng trong mắt hắn thì cả hai lại dung hợp một cách hoàn mỹ. Cái mọi người theo đuổi có lẽ chính là cái cảm giác muốn hưởng thụ này chăng?

    Nhìn đám con gái đang rời khỏi khỏi quán ăn nhanh, Vũ Ngôn nở một nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời, phất tay nói:
    - Hi, mỹ nữ!

    Nụ cười uể oải hòa vào ánh mặt trời, còn khí chất thành thục mà lại không đàng hoàng, đi lăng xăng trong đám người, khiến tất cả các cô gái ở đây đều phải chú ý tới hắn.

    Tăng Nhu trông thấy ánh mắt say mê của những cô gái này, đưa mắt về phía Vũ Ngôn rồi lập tức đỏ mặt cúi đầu lẩm bẩm:
    - Đồ hại nước hại dân!
    Hậu Vân đứng bên cạnh nàng nghe vậy thì phì cười thành tiếng, đưa mắt nhìn Vũ Ngôn, hình bóng như mờ như tỏ trong lòng nàng cũng dần trở nên rõ ràng.

    “Ngôn đại ca...” Tự đáy lòng, Hậu Vân gọi một tiếng thật dài rồi để mặc cho những cảm xúc phức tạp này làm trái tim mình loạn nhịp. Nàng không dám ngẩng đầu, những giọt nước mắt trong suốt lăn xuống hai má, rực rỡ dưới ánh mặt trời.

    Một ngày náo nhiệt cuối cùng cũng đã trôi qua. Cả buổi chiều còn lại Tăng Nhu cũng không thèm liếc tới “Hùng binh” lấy một cái. Mà “Hùng binh” cũng không tỉnh ngộ, chạy đông chạy tây, náo loạn khắp nơi. Tăng Nhu nhìn thấy hắn cứ lượn qua lượn lại trước mặt mình thì gằn giọng nói:
    - Hoa hồ điệp!

    Hôm này thu hoạch được không ít chút nào. Tiền quyên góp được lên tới mười lăm, mười sáu vạn. Đương nhiên Tổng Đà chủ là đưa nhiều nhất, cũng giành được rất nhiều nụ cười của Tăng Nhu.

    Khi Vũ Ngôn tới nhà hàng Âu thì Quan Nhã Ny đang chờ hắn. Thấy cái mặt như tảng băng của nàng, hắn vẫn giả ngơ như trước, cười nói:
    - Sao dám phiền lãnh đạo tự mình ra đón cấp dưới thế này. Có lỗi quá, có lỗi quá!

    Giọng nói lạnh lùng của Quan Nhã Ny vang lên:
    - Đã tuyển được trưởng kíp mới rồi, anh hãy bàn giao công việc nơi này đi, sau đó tôi sẽ dẫn anh tới Công ty vệ sĩ Thánh Long. Từ nay về sau anh chính là người của Công ty vệ sĩ Thánh Long. Đến lúc đó sẽ có nhân viên chuyên môn tới giải thích cho anh những quy định liên quan của công ty. Lương tháng của anh tạm thời sẽ là tám nghìn, nếu có biểu hiện tốt thì sẽ có cơ hội được thăng chức rất nhanh.

    Vũ Ngôn rất không thích nàng bày ra khuôn mặt thế này, hắn cười nói:
    - Công việc này là liều mạng, lương tám ngàn cũng không phải là cao, chỉ gọi là tạm chấp nhận được. Có điều, phó quản lý Quan, cô có thể cười nhiều hơn một chút được hay không. Dáng vẻ lạnh lùng băng giá đuổi người ta từ ngoài ngàn dặm của cô khiến tôi cảm thấy rất ngột ngạt, sẽ có thể ảnh hưởng tới tâm tình và hiệu suất làm việc của tôi, bị tổn hại vẫn là công ty.

    Khuôn mặt Quan Nhã Ny vẫn không chút thay đổi, nói:
    - Vấn đề về tính cách cá nhân của tôi không nằm trong phạm vi thảo luận với anh. Nếu việc rèn luyện hàng ngày của anh không đạt yêu cầu của chúng tôi, cho dù thân thủ của anh tốt thì chúng tôi cũng không cần.

    Vũ Ngôn cười:
    - Uy hiếp, đây là một sự uy hiếp trắng trợn.

    Quan Nhã Ny không khoan nhượng nói:
    - Anh có thể hiểu như vậy là tốt. Bây giờ anh còn vấn đề gì nữa không?

    Vũ Ngôn cũng không còn vấn đề gì khác, hắn ngoan ngoãn bàn giao tất cả mọi chuyện tại nhà hàng cho trưởng kíp mới dưới sự giám sát của lãnh mỹ nhân. Tháo cái nơ trên cổ xuống, Vũ Ngôn thở dài:
    - Cuối cùng cũng không cần phải tiếp tục đi hầu hạ người khác nữa. Ta giờ coi như là đã biến thành một con Phượng Hoàng rồi.

    Quan Nhã Ny đứng ở bên cạnh hừ lạnh:
    - Là Phượng Hoàng hay là một con gà thì giờ vẫn còn chưa nói chắc được!

    Vũ Ngôn cười nói:
    - Phó quản lý Quan, cô rất có hứng thú với cơ thể của tôi đúng không?

    Quan Nhã Ny sửng sốt rồi ngay lập tức nổi giận:
    - Anh nói linh tinh gì đó? Lưu manh thối!

    Vũ Ngôn nhún vai:
    - Nói người khác lưu manh thì tốt nhất phải kiểm điểm lại mình trước. Tôi thay quần áo trong phòng thay đồ nam, Phó quản lý Quan cũng vào theo, tôi chỉ có thể hiểu rằng cô có hứng thú với cơ thể của tôi mà thôi. Chẳng lẽ còn muốn tôi học cô, hét lên: “Nữ lưu manh, cô muốn làm gì?”. Nếu vậy thì không chỉ có cô mất mặt mà ngay cả tôi cũng xấu hổ.

    Bởi vì đang trong thời gian làm việc, những phục vụ nam khác đều đã ra ngoài. Quan Nhã Ny thúc giục Vũ Ngôn giao việc xong cũng không chú ý nên cứ thế đi theo hắn vào tận phòng thay đồ nam.

    Khuôn mặt xinh đẹp của nàng đỏ lên, vội xoay người đi ra ngoài, khi tới cửa thì quay đầu lại nói:
    - Lưu manh thối, anh nhanh lên! Tôi chờ anh ở bãi đỗ xe dưới tầng hầm.

    Vũ Ngôn ngẩn ra, không ngờ ba từ “lưu manh thối” được nói ra từ miệng lãnh mỹ nhân lại mang đến cảm giác khuấy động lòng người như vậy. Hắn vội lắc lắc đầu, chẳng lẽ ở gần tên Lục Phong kia nên lão tử bị lây cái bệnh “đê tiện” của hắn?

    Kỳ thật rất oan uổng cho Lục Phong đang ở cách Vũ Ngôn vài cây số kia. Nếu giờ mà hắn ở đây thì nhất định sẽ hô to: “Sự ‘đê tiện’ kia chỉ là vỏ bọc để che đi nội tâm cao thượng thuần khiết của tao thôi. Tựa như tuyết trắng trên đỉnh Himalaya rơi vào mỏ than vậy, sự ô uế bẩn thỉu chỉ là vẻ bề ngoài, băng thanh ngọc khiết mới là cốt lõi!”.

    Cách gọi Vũ Ngôn của mấy cô gái trong lúc vô ý đã để lộ ra phần nào tâm tư của các nàng. Ví dụ như Số 9 gọi hắn là “Số 1”, Đỗ Uyển Nhược gọi hắn là “tiểu tử họ Vũ”, Hậu Vân là “Ngôn đại ca”, nhị nha đầu thì gọi hắn là “hùng binh” đầy oán hận, còn lãnh mỹ nhân này ngay cả “lưu manh thối” cũng gọi được.

    Vũ Ngôn vô cùng bùi ngùi xúc động, không ngờ mình lại có nhiều biệt danh như vậy, hơn nữa lại toàn là những cô nàng xinh đẹp đặt cho, thật không biết là phúc hay là họa đây.

    Khi hắn xuống hầm, lãnh mỹ nhân Nhã Ny đã ngồi vào ghế lái của chiếc Jeep [1]. Thấy “lưu manh thối” đang đi tới, nàng khinh thường quay đầu đi hừ lạnh một tiếng. Theo thói quen, Vũ Ngôn định ngồi lên ghế cạnh người lái, Quan Nhã Ny nhíu mày:
    - Ai cho anh ngồi chỗ này, xuống phía sau!

    Nếu ở trong bộ đội, được ngồi phía sau là một đãi ngộ rất cao, vì đó là vị trí của thủ trưởng, không phải ai muốn ngồi là ngồi được. Đương nhiên không bao giờ Vũ Ngôn tự cho rằng người đẹp này tôn trọng mình, chẳng qua là nàng không muốn trông thấy hắn mà thôi.

    Thế nhưng hắn cũng mặc kệ, cứ đặt mông ngồi xuống đó rồi thoải mái đưa tay lên gối đầu, nhàn nhã nói:
    - Làm phiền Phó quản lý Quan lái xe!

    Quan Nhã Ny phẫn nộ:
    - Anh không nghe thấy tôi nói gì sao?

    Vũ Ngôn cũng chẳng nhìn nàng:
    - Cô đã nói rất nhiều thứ, đủ để chứng mình rằng cô là một cô gái khỏe mạnh, phát dục đầy đủ.

    Quan Nhã Ny siết nắm đấm:
    - Vậy tôi nói anh xuống ngồi phía sau, anh có nghe thấy không?

    Vũ Ngôn hừ lạnh một tiếng nói:
    - Cô dùng thân phận gì để nói với tôi? Nếu với tư cách là cấp trên thì tôi không muốn hầu hạ loại cáp trên hống hách như cô. Nếu là bạn bè, có lẽ cô sẽ cho rằng tôi đang với cao, nhưng nói thật tôi cũng không thể chịu nổi một người bạn có phẩm hạnh quá kém như cô. Kiêu căng ngang ngược, tự cho mình là đúng, một tiểu thư nhõng nhẽo như cô tốt nhất nên ở nhà mà học cầm kỳ thi họa.

    Nói xong, hắn tiêu sái xuống xe, trước khi cửa xe đóng lại còn kịp mỉm cười nói với Quan Nhã Ny:
    - Bái bai!

    Không hiểu vì sao, hắn rất thiếu thiện cảm với cô gái không hiểu chuyện này. Lúc nào cũng chịu uất ức, bị nàng quát bảo sai vặt, vậy phủi mông rời đi sớm còn hơn. Trên thực tế, nếu không phải nội tức thần bí trên người nàng thì hắn cũng không muốn vào Công ty vệ sĩ Thành Long.

    Vũ Ngôn đi được vài bước thì phía sau truyền đến tiếng quát đầy phẫn nộ của Quan Nhã Ny:
    - Đứng lại!
    Hắn mặc kệ nàng, đi thêm vài bước, Quan Nhã Ny lại hét lớn:
    - Lưu manh thối, anh đứng lại!


    ———o Hết chương 40 o———

    [1] Xe Jeep: Jeep là một thương hiệu ô tô của Mỹ, nhãn hiệu thuộc Chrysler Group LLC Dựa vào bối cảnh truyện thì có thể là xe Jeep Wrangler (TJ) 1990s:


    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày 18-07-2018 lúc 18:23.
    ---QC---
    !


  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    quangheo,Tieu Lan,
  3. #42
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 41: Lưu manh thối! (2)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 18:14:32 ngày 18/07/2018, tổng số chữ: 1977

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 41
    Một đợt quyền phong ập tới phía sau lưng Vũ Ngôn. Quan Nhã Ny nén giận xuất thủ, mười thành công lực được thi triển dưới cơn thịnh nộ của nàng. Chưởng phong vừa xuất thì nàng đã lập tức hối hận, chắc chắn hắn không thể chịu nổi một quyền này của nàng nên vội vàng chuyển hướng lệch sang, triệt tiêu phần lớn công lực.

    Vũ Ngôn cũng cảm thấy hơi bực bội, nha đầu này thật không biết chừng mực, lại thấy quyền phong của nàng đánh tới liền hừ lạnh, đồng thời chân bước nghiêng người lệch qua một bên, tay bắt lấy cổ tay Quan Nhã Ny rồi dùng lực. Thân thể Quan Nhã Ny mất đà, không thể thu chân kịp nên lao thẳng vào ngực Vũ Ngôn.

    Quan Nhã Ni ngửi được hơi thở của nam nhân, trái tim nhất thời loạn nhịp, hai má xinh đẹp đỏ hồng lên. Thậm chí nàng không kịp suy nghĩ xem tại sao Vũ Ngôn bỗng trở nên mạnh mẽ như vậy, còn tường rằng là do mình tâm phiền ý loạn nên mới bị hắn bắt lấy cổ tay một cách ngẫu nhiên. Thế nên nàng vội giãy giụa vài cái, nổi giận nói:
    - Buông tôi ra! Lưu manh thối, anh mau thả tôi ra!

    Vũ Ngôn mặc cho thân thể động lòng người của nàng cựa quậy trong lòng mình, mặt vẫn lạnh lùng không nói một tiếng. hai cơ thể ma sát với nhau mang tới một cảm giác khác thường khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Quan Nhã Ny nóng lên, khi thấy khuôn mặt nghiêm nghị của Vũ ngôn, cảm nhận được kinh nghiệm sa trường được tôi luyện bởi sự sống và cái chết, trong lòng nàng chợt sợ hãi nhưng cũng có chút mê luyến.

    - Lưu manh thối! Đồ bại hoại! Mau buông tôi ra...
    Quan Nhã Ny ra sức giãy giụa. Hơi thở đàn ông trên người Vũ Ngôn khiến cả người nàng nóng bừng lên, tim đập nhanh tới mức như muốn nhảy cả ra ngoài.

    Vũ Ngôn nhẹ nhàng buông tay nàng ra, khí thế thay đổi trong nháy mắt, hắn nở một nụ cười xán lạn như ánh mặt trời:
    - Quan tiểu thư, cô gọi tôi có chuyện gì không?

    Quan Nhã Ni dường như không nghĩ tới khí thế của hắn lại chuyển biến nhanh như vậy, nàng ngơ ngác nhìn hắn, nước mắt lưng tròng, trên mặt lại pha chút xấu hổ, miệng lẩm bẩm:
    - Đại bại hoại, lưu manh thối...

    Lòng thương xót phụ nữ của “lưu manh thối” lập tức có tác dụng, Vũ Ngôn mềm nhũn, thầm nghĩ mình đối xử với một cô bé liệu có hơi quá đáng hay không.

    Hắn lắc lắc đầu, sải bước đi đến gần Xe Jeep, ngồi vào vị trí lái:
    - Quan tiểu thư, nếu như cô còn muốn thuê tôi thì mời cô mau lên xe!

    Quan Nhã Ny ngây người cả nửa ngày mới hừ một tiếng, điều chỉnh tâm tình xong, vẻ mặt cô lại chuyển về trạng thái lạnh như băng, di chuyển vị trí ngồi sang ghế phụ lái. Hành động này xem như là đã cho Vũ Ngôn chút mặt mũi, vừa không bắt hắn phải ngồi phía sau, lại cũng không truy cứu hắn chuyện “tu hú chiếm tổ chim khách”, chiếm mất vị trí lái của nàng.

    Trong lòng Vũ Ngôn đã hiểu, vừa rồi nha đầu này chịu uất ức, chắc chắn trong lòng rất căm hận, tặc tâm chưa tắt. Bây giờ lại bình tĩnh như thế này, nhất định là đoán rằng ta đây không biết lái xe nên muốn xem mình sẽ làm gì đây mà.

    Vũ Ngôn cười ha ha, nói:
    - Quan tiểu thư, cái xe này đã mua bảo hiểu chưa? Tiền nộp phạt cho cảnh sát giao thông sẽ do công ty chi phải không?

    Quan Nhã Ny hừ một tiếng không nói câu nào. Vũ Ngôn bèn leo lên xe, nổ máy đạp ga. Chiếc xe Jeep cứ thế gầm lên lao thẳng ra ngoài.

    Quan Nhã Ny kinh hãi, vội bảo:
    - Anh chạy chậm một chút!

    Vũ Ngôn cười nói:
    - Tôi thích tốc độ cao, đi chậm không đủ độ. Xem ra hôm nay không thể không có biên bản rồi. Quan tiểu thư xin thông cảm một chút.

    Ban đầu Quan Nhã Ny còn có chút thấp thỏm bất an, mặc dù là ban đêm vắng người, thế nhưng phóng xe với tốc độ 140 km/h trong nội thành thì chình nàng còn ít khi làm như vậy. Nhưng thấy vẻ mặt thản nhiên vênh váo của Vũ Ngôn thì nàng biết mình đã nhầm. Tên lưu manh thối này có khi còn là một thành viên của băng đảng đua xe nào đó không chừng.

    Quan Nhã Ny chỉ đường, sau khi ra khỏi nội thành Vũ Ngôn còn tăng tốc lên tới 220 km/h. Quan Nhã Ny ngồi bên cạnh mà cảm giác như mình đang bay. Cũng may cái xe này tuy mang nhãn dân dụng nhưng lại là một chiếc Jeep quân đội chế ra nên rất chắc chắn.

    Có thể nói, Vũ Ngôn rất quen thuộc với loại xe này. Đã hơn một năm không lái xe, tay hắn sáp phủ mạng nhện tới nơi rồi, lúc này lại có cảm giác như trở về thời điểm còn ở “Liệp Ưng” đua xe cùng Đại Tráng và Số 9. Trong lòng thực sự rất nhớ nhung!

    Sắc mặt Quan Nhã Ny tái nhợt ngồi trên xe. Cái cảm giác phóng xe với tốc độ cao này mặc dù có kích thích nhưng cũng khiến trái tim nàng có chút không chịu nổi. Nàng hậm hực nhìn Vũ Ngôn một cái, có phải trước kia tên này từng lái máy bay hay không, tốc độ sắp vượt qua cả máy bay rồi.

    Vũ Ngôn tắt máy xuống xe rồi vỗ vỗ vào cái mui phía trước, cười nói:
    - Chiếc xe này không tệ. Về sau phải gần gũi với nó hơn mới được.

    Quan Nhã Ny nghiêm mặt:
    - Tôi nghĩ cần phải nhắc nhở anh một chút. Đây là ô tô bốn bánh chứ không phải là máy bay hai cánh. Hy vọng lần sau khi lái xe anh có thể chú ý tới tốc độ. Nếu sau này để tôi phát hiện ra còn có chuyện như này thì tuyệt đối không tha thứ cho anh.

    Vũ Ngôn thấy nàng đã khôi phục lại dáng vẻ trước kia, nhớ lại khi nãy thần sắc nàng điềm đạm đáng yêu, hai mắt đẫm lệ ra sức giãy giụa trong lòng mình, khiến hắn không khỏi thở dài. Sau cùng, Vũ Ngôn hung hăng khinh bỉ “tinh thần bác ái” của bản thân một phen.

    Quan Nhã Ny nhìn thấy dáng vẻ thờ ơ của hắn, cũng nhớ tới dáng vẻ lúc trước của mình, khuôn mặt nàng lại nóng lên, giọng điệu đột nhiên trở nên ôn như mềm mại hơn, ôn nhu nói:
    - Phóng nhanh không có gì tốt cả, phải chú ý tới an toàn của bản thân!

    Vũ Ngôn gật gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Quan Nhã Ny thấy vẻ khó gần của hắn thì rất buồn bực nhưng cũng chỉ có thể nhịn mà không dám phát tác.

    Căn cứ của Công ty vệ sĩ Thánh Long nằm ở ngoại ô thành phố Thiên Kinh, cách nội thành tầm hai mươi cây số. Căn cứ này rộng khoảng một trăm nghìn mét vuông, quy mô vô cùng khổng lồ. Khi Vũ Ngôn tới nơi thì trời vẫn là đêm nhưng đèn đuốc sáng trưng như ban ngày vậy. Hắn vào trong, vừa đi vừa quan sát cái căn cứ này thật cẩn thận.

    Kiến trúc của căn cứ này cũng giống như Thánh Thế Thiên Đường, căn bản không khác biệt gì nhiều. Hơn mười tòa nhà cao sáu bảy tầng được xây dựng sát nhau, một con dường rộng thẳng tắp với hai bên là hai hàng cây ngô đồng. Một sân tập lớn với những thảm cỏ dày và những tia sáng lờ mờ. Thảm cỏ này là loại lá to cạnh sắc, là cỏ thiên nhiên xanh biếc, giá cả rất đắt, phí bảo dưỡng cũng rất cao.

    Nửa vầng trăng thấp thoáng trong mây, những ngôi sao khi mờ khi tỏ vây quanh. Từ xa nhìn lại, dười ánh đèn u ám, màu xanh biếc của thảm cỏ như kéo dài tới tận chân trời, có cảm giác bầu trời, trăng sao như gần gũi thân thiết hơn vậy, khiến trong lòng Vũ Ngôn có chút xúc động.

    Từ ngày tới Thiên Kinh, nhà cao tầng san sát, khói bụi mù mịt, Vũ Ngôn gần như chẳng thấy trăng nữa. Lúc này đứng giữa thảm cỏ xanh rộng lớn, cảm nhận ánh trăng mát rượi, ngắm những ngôi sao nhỏ lấp lánh phía chân trời, toàn thân hắn có một cảm giác dễ chịu không nói thành lời. Nụ cười cởi mở đã lâu không thấy giờ lại xuất hiện trên khóe miệng.

    Cảm giác gần gũi với tự nhiên khiến khí chất trên người hắn càng nhẹ nhàng, thân thiết hơn. Đôi mắt thâm thúy trầm ngâm phản chiếu lại ánh trăng, tạo thành một vầng sáng mê người. Vũ Ngôn mỉm cười, chân bước xuống như lướt trên mặt đất, nhẹ nhàng sải bước.

    Quan Nhã Ny nhìn gương mặt của hắn mà trong lòng không rõ có cảm xúc gì. Ngông cuồng là hắn, lười biếng uể oải cũng là hắn. Sát khí kinh người là hắn, nhưng nho nhã cũng là hắn. Có khi tà dị nhưng đôi lúc lại rực rỡ như ánh mặt trời, cũng lại có lúc xấu xa như lưu manh. Đầu Quan Nhã Ny như muốn phình lên, dường như đó đều là hắn, lại tựa như không phải là hắn. Rốt cuộc đâu mới thật sự là hắn đây?

    Vũ Ngôn đứng yên một lát, quay đầu lại thì thấy Quan Nhã Ny đang ngẩn người nhìn mình liền cười khẽ:
    - Quan tiểu thư, cô lại có chủ ý gì với tôi sao?

    Quan Nhã Ny hơi đỏ mặt, tức giận nói:
    - Lưu manh thối, anh nói bậy gì vậy?
    Vũ Ngôn cảm thấy lời nói của nàng lại nhỏ như chẳng có chút sức lực nào vậy.

    Hai người lại tiếp tục đi về phía trước, thỉnh thoảng có vài nhân viên bảo vệ tuần tra đi ngang qua, khí thế hiên ngang, bước chân chỉnh tề, mỗi bước đều đúng tiêu chuẩn bảy mươi lăm centimet. Vũ Ngôn vừa nhìn đã biết những người này chắc chắn là những bộ đội xuất ngũ.

    Đi qua vài tòa nhà, liếc nhìn vào cửa sổ của mấy phòng ký túc, hắn thấy chăn màn trên giường được xếp thành những “viên gạch” vuông vắn chỉnh tể, trong lòng lập tức dâng lên một cảm giác thân thiết.


    ———o Hết chương 41 o———

    [1] Cây ngô đồng: Còn gọi tơ đồng, trôm đơn, bo rừng, bo xanh (danh pháp khoa học: Firmiana simplex) là một loài thực vật có hoa trong họ Cẩm quỳ. Cây gỗ nhỏ lâu năm, cao đến 16m, đường kính thân cây có thể đến 30cm. Vỏ thân cây nhẵn có màu xanh lá cây. Lá đơn mọc cách, phiến lá xẻ thùy chân vịt nông 3-5 thùy. Kích thước lá dài 15-30cm. Hoa đơn tính cùng gốc, tràng hoa màu trắng hoặc vàng, mùa hoa vào tháng 7. Quả dạng kiên, hình trái xoan.

    Ngô đồng nguyên xuất miền nam Trung Quốc tới miền bắc Việt Nam, được trồng rộng rãi ở châu Âu, Bắc MỹĐông Á. Cây ưa đất ẩm, thành phần cơ giới của đất từ sét đến pha cát, đất chua, trung tính đến kiềm. Ánh sáng từ toàn phần đến bị che bóng một phần. Hình dưới là 2 cây ngô đồng ở Huế:


    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày Hôm nay lúc 06:48.
    !

  4. #43
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 42: Lưu manh thối! (3)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 04:25:14 ngày 19/07/2018, tổng số chữ: 1955

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 42
    Quan Nhã Ny thấy ánh mắt của hắn nhìn chăm chú vào khối chăn màn được gấp chỉnh tề, bèn nói:
    – Đây là căn cứ lớn nhất của Công ty vệ sĩ Thánh Long, quản lý theo mô hình bán quân sự hóa. Phần lớn nhân viên bảo vệ đều là lính đã xuất ngũ, ăn ở trong này luôn nên việc quân sự hóa cũng dễ dàng hơn. Hy vọng anh có thể hiểu.

    Vũ Ngôn gật đầu cười:
    – Tôi cũng không bài xích những điều này, chỉ là tôi muốn hỏi một chút, tôi cũng phải ở đây sao?

    Quan Nhã Ny lắc đầu đáp:
    – Anh thuộc bộ phận bảo vệ đặc biệt nên việc ở đâu là tùy ý anh. Khi không có nhiệm vụ thì mỗi sáng đều có tuyến xe chuyên phục vụ việc đưa đón. Đương nhiên khi có nhiệm vụ thì chúng ta không thể tự quyết định vấn đề chỗ ở được.

    Vũ Ngôn hiểu ý của nàng, lại lo lắng cho Hậu Vân, để một cô gái ở ngoài một thân một mình thì hắn không yên tâm, bèn nói:
    – Vậy thì tôi sẽ ở bên ngoài, tôi còn có một người bạn cần chăm sóc.

    Quan Nhã Ny hừ lạnh:
    – Là bạn gái sao?
    Lời vừa ra khỏi miệng, chính nàng cũng phải kinh ngạc, đây là việc mình nên hỏi sao? Khuôn mặt nàng nhanh chóng hiện lên hai rạng mây hồng, vội vàng quay đầu đi, không cho hắn thấy vẻ mặt của mình.

    Vũ Ngôn sửng sốt, cười hì hì:
    – Tôi còn trẻ mà, tìm bạn gái sớm làm gì? Cô ấy là em gái của một người bạn, phận gái một thân một mình ở bên ngoài, dù thế nào cũng vẫn cần phải có người chăm nom.
    Cuối cùng hắn còn không biết sống chết, cười mà như không, nói:
    – Cô cứ yên tâm đi!

    Quan Nhã Ny thầm thở phào một hơi, trong lòng như nhẹ nhõm hơn ít nhiều. Nhưng khi nghe thấy câu cuối kia của hắn thì mặt nóng bừng như bị lửa đốt, cả giận quát:
    – Anh lại nói bậy gì vậy? Có gì mà tôi phải yên tâm với không yên tâm? Đồ lưu manh miệng chó không mọc được ngà voi!

    Vũ Ngôn cũng không để ý tới nàng, cứ tự nhiên cười nói:
    – Tôi còn tưởng rằng cô đang điều tra hộ khẩu của tôi, vì bảo vệ sự trong sạch của mình nên tôi đành phải nói hết tất cả cho tổ chức.
    Hắn cười vài tiếng, lại thấy Quan Nhã Ny quay trở lại trạng thái lạnh như băng, trong lòng bỗng cảm thấy trêu chọc cô nàng lạnh lùng này cũng rất thú vị. Mà nghe thấy tiếng cười của hắn, Quan Nhã Ny có cảm giác như nàng lại lọt vào cái bẫy của tên “lưu manh thối” này vậy.

    Nàng dẫn hắn vào một tòa nhà ở giữa căn cứ, nói:
    – Chờ lát nữa tôi sẽ dẫn anh đi gặp đồng nghiệp, vừa hay mấy ngày nay mọi người đều đang ở đây, hy vọng anh có thể hòa nhập được với mọi người để có thể nhanh chóng làm việc. Trang bị và trang phục sẽ phát cho anh khi anh chính thức làm việc, đến lúc đó còn huấn luyện nghiệp vụ chuyên môn. Thế nhưng tôi nghĩ, với thân thủ của anh thì mấy loại huấn luyện kiểu này hẳn cũng không phải là vấn đề. Có điều tôi vẫn hy vọng anh có thể mau chóng hoàn thành, bây giờ công ty đang rất cần người vì sắp tới sẽ có rất nhiều nhiệm vụ lớn. Khi ấy tôi hy vọng có thể thấy tên của anh trong danh sách ra trận.

    Lời này của nàng mang mười phần quan cách, trăm phần uy phong, phân định rõ ràng mối quan hệ của hai người: tôi là lãnh đạo, anh là nhân viên của tôi nên tất cả đều phải nghe tôi. Mặt khác cũng mang đầy sự kỳ vọng đối với cấp dưới.

    Vũ Ngôn thầm nghĩ, nha đầu này cũng không lớn tuổi nhưng lại rất phách lối. Hắn cười khẽ:
    – Tôi nhất định sẽ không phụ lòng mong đợi của lãnh đạo, nhanh chóng hoàn thành xuất xắc huấn luyện để báo đáp sự dạy dỗ của lãnh đạo, dốc sức cho tổ quốc, khiến nhân dân hài lòng.

    Quan Nhã Ny thấy dáng hắn đứng nghiêm thẳng tắp, còn chuẩn hơn cả mấy binh lính xuất ngũ thì sắc mặt của nàng cũng khẽ biến đổi, nhưng giọng vẫn lạnh lùng:
    – Mời nghỉ, tôi tin rằng anh nhất định sẽ trở thành một nhân viên Thánh Long đúng tiêu chuẩn.

    Vũ Ngôn thấy nha đầu này lên mặt thì cảm thấy rất thú vị, không nhịn được cười nói:
    – Lãnh đạo, nếu tôi hoàn thành huấn luyện trước thời hạn thì cô có thưởng gì không? Lấy thân báo đáp…
    Thấy Quan Nhã Ny lại sắp nổi giận, hắn cười hì hì nói tiếp:
    – … Thì không dám hy vọng đến.

    Quan Nhã Ny hừ một tiếng, Vũ Ngôn bèn đổi giọng nhiêm nghị:
    – Yêu cầu duy nhất của tôi chính là...
    Lại thấy vẻ mặt nàng vẫn lạnh như băng nhưng cái tai thì lại dựng lên, chứng tỏ rất muốn nghe câu sau, hắn bèn nói:
    – … Sau này mong cô không gọi tôi là “lưu manh thối” nữa!

    Quan Nhã Ny sửng sốt, sau đó đáp lời:
    – Khi làm việc thì chúng ta có quan hệ đồng nghiệp, ai thèm gọi anh là…
    Khuôn mặt nàng lại đỏ lên, hiển nhiên là ngại nói tiếp.

    Vũ Ngôn khẽ nói:
    – Cô biết vậy là được rồi. Tôi không muốn chưa vào công ty mà đã mang tiếng xấu như vậy. Cô cũng biết tôi là một người rất dễ nổi tiếng mà, nhân tài thì ở đâu cũng đều quý hiếm cả. Cô hiểu chứ?

    Quan Nhã Ny lườm hắn một cái, da mặt dày như này quả là hiểm thấy, ngoài miệng vẫn cười nói:
    – Anh yên tâm, tôi tự có chừng mực…
    Vậy nhưng trong lòng lại thầm nói thêm câu ba câu:
    “… Lưu manh thối!”

    Vũ Ngôn gật đầu hài lòng, Quan Nhã Ny đột nhiên phát hiện hình như trong lúc nàng không để ý thì tình thế có vẻ bị xoay chuyển. Dường như hắn trở thành lãnh đạo, còn nàng lại biến thành nhân viên, bèn nghiêm mặt:
    – Từ giờ trở đi, anh cần phải một lòng một dạ làm việc vì sự nghiệp của Công ty vệ sĩ Thánh Long. Công ty không cho phép nhân viên tự ý làm thêm bên ngoài. Bởi vậy hy vọng anh có thể mau chóng xử lý xong những chuyện khác. Anh cần bao lâu để giải quyết toàn bộ mọi việc?

    Hắn biết nàng đang ám chỉ việc hắn làm ở căn-tin trong trường. Thực sự mà nói, tuy lương khi làm ở căn-tin không nhiều nhưng rất thoải mái, không áp lực và gò bó như ở Thánh Thế Thiên Đường.

    Hắn thở dài, nói:
    – Tôi nghĩ phải cần ba ngày. Chỗ ấy là nơi làm việc đầu tiên của tôi khi mới tới Thiên Kinh, đồng nghiệp và bạn bè ở đó rất tốt với tôi. Nếu cứ bỏ đi không nói một lời thì chẳng ra sao cả. Cần cho họ thời gian để tìm được người thay thế phù hợp. Cô cũng biết nhân tài như tôi rất khó tìm mà.

    Quan Nhã Ny hừ lạnh một tiếng, trong mắt hiện lên hai chữ – Làm màu! Thấy dáng vẻ tự đắc của hắn, nàng lại không nhịn được, lạnh lùng nói:
    – Không nên tự cho mình là đồ tốt, nói không chừng anh chỉ là một cọng cỏ đuôi chó trong mắt người ta mà thôi.

    Vũ Ngôn ngạc nhiên:
    – Không ngờ cô cũng biết cỏ đuôi chó đấy? Quả là khó tin! Tôi còn tưởng một thiên kim tiểu thư nhữ cô còn không biết phân biệt được ngũ cốc nữa cơ. Xem ra tôi nhìn nhầm thật rồi. Thất kính! Thất kính quá!
    Quan Nhã Ny cười lạnh, không thèm để ý tới lời châm chọc của hắn.

    Vừa vào hành lang, Vũ Ngôn đã bắt gặp một người quen, hắn bèn cất tiếng hô:
    – La đại ca…
    Người này chính là người huấn luyện chiến đấu khi hắn vừa mới vào Thánh Thế Thiên Đường La Hựu!

    La Hựu cũng rất vui mừng khi trông thấy hắn, bèn chạy tới vỗ vai Vũ Ngôn, nói:
    – Cao nhân, quả nhiên chú đã đến!

    Vũ Ngôn cười:
    – Anh nói vậy không phải muốn giết em sao, cao nhân chân chính đang đứng ngay bên cạnh em đây này.

    Lúc này La hựu mới thấy Quan Nhã Ny. Công phu của Quan Nhã Ny thì tất cả mọi người của đây đều đã được lĩnh giáo, nếu dùng cứng đối cứng với nàng ta thì không khác gì dùng đá đập vào kim cương.

    La Hựu vội chào:
    – Quản lý Quan!

    Quan Nhã Ny gật đầu, nói:
    – Sư phụ La, anh đã biết Vũ Ngôn, vậy sau này xếp anh ta vào cùng tổ với anh đi!

    La Hựu vui mừng nói:
    – Vậy thì quá tốt rồi! Anh ta là một cao nhân đó, đốt đèn đi tìm cũng không thấy đâu!

    Vũ Ngôn cười cười:
    – Sau này làm phiền La đại ca che chở cho em.

    La Hựu vỗ ngực:
    – Chiến hữu thân như huynh đệ. Mọi việc cứ giao cho anh, không thành vấn đề.

    Vũ Ngôn biết, dù La Hựu chưa từng đi lính nhưng ngày ngày ở chung với nhiều anh em xuất ngũ, tất sẽ có tác phong của quân nhân. Hắn cũng cười, nói:
    – Tình hữu nghị cách mạng sẽ gắn kết chúng ta, kết thành một trái tim rực lửa, luôn sẵn sàng cống hiến cả đời cho sự nghiệp của Thánh Long!

    Quan Nhã Ny thấy hai người bọn họ tự biên tự diễn cực kỳ ăn ý thì không khỏi nhíu mày, bèn cắt ngang lời hai người:
    – Sư phụ La, Quản lý Lỗ có ở đây không?

    La Hựu vội đáp:
    – Có, vừa nãy hắn nói Quản lý Quan sẽ đưa tới một người anh em nữa, tôi còn không biết là ai. Giờ thì rõ rồi, công ty chúng ta lại có một cao nhân gia nhập rồi!

    Vũ Ngôn thấy hắn câu nào cũng “cao nhân”, dù da mặt hắn rất dày cũng có chút xấu hổ, vội nói:
    – La đại ca đừng nói như vậy, em mà là cao nhân cái gì, còn thấp lắm, còn thấp lắm!

    Dáng vẻ vô lại lúc này của hắn khác xa với khí chất xuất trần khi ở trên thảm cỏ. Quan Nhã Ny thấy vậy thì không khỏi nhăn mày: “Không biết tên này luyện như thế nào nữa, một tên tâm thần phân liệt, tính cách thay đổi loạn xì ngậu, không hề theo quy tắc nào cả!”.

    Hai người bước vào một phòng làm việc khá rộng. Trong phòng có một cái bàn làm việc màu gỗ nâu, phía sau có một cái ghế xuay, trên ghế là một người đàn ông chừng hai tám hai chín tuổi đang vùi đầu làm việc.

    Quan Nhã Ny gõ hai cái lên cánh cửa, người kia đáp:
    – Mời vào!
    Khi hắn ngẩng đầu lên, trông thấy Vũ Ngôn thì lập tức giật nảy mình, trừng mắt nói:
    – Vũ Ngôn?

    Vũ Ngôn cũng ngạc nhiên không kém, nửa ngày sau mới đáp được một tiếng:
    – Lỗ Trùng?

    ———o Hết chương 42 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày Hôm nay lúc 06:41.
    !

  5. #44
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 43: Chiến hữu (1)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 07:53:25 ngày 19/07/2018, tổng số chữ: 1917

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 43
    Lỗ Trùng xông tới đấm một đấm vào bả vai Vũ Ngôn, nói:
    – Thật là tiểu tử mày à?

    Vũ Ngôn cười ha ha, đáp:
    – Là lão tử đây!

    Lỗ Trùng cười nói:
    – Lại chiếm tiện nghi của tao rồi, tao đánh cho mày kêu cha gọi mẹ bây giờ.

    Vũ Ngôn vỗ vai hắn:
    – Người anh em, ai đánh ai thì mày cũng thử rồi mà.

    Lỗ Trùng bất chợt giang tay ôm hắn một cái thật chặt:
    – Con mẹ nó, lần này mày làm thủ hạ tao rồi, để xem mày chạy đi đâu?

    Vũ Ngôn cười phe phé:
    – Không ngờ có ngày một hùng binh như mày lại chạy tới chỗ này làm Quản lý. Đúng là kẻ sĩ ba ngày không gặp đã phải lau mắt mà nhìn!

    Quan Nhã Ny cũng không ngờ “lưu manh thối” này lại quen biết Quản lý Lỗ, nàng giật mình hỏi:
    – Quản lý Lỗ, trước đây hai người quen nhau sao?

    Hai người đang cao hứng nên quên mất sự tồn tại của vị mỹ nữ bên cạnh. Nghe thấy câu hỏi của nàng thì ngay lập tức tỉnh lại. Tất nhiên Lỗ Trùng biết quy định của quân đội, không biết có nên nói ra thân phận của Vũ Ngôn hay không, vì thế hắn quay sang đánh mắt với Vũ Ngôn.

    Sự ăn ý giữa những chiến hữu với nhau khiến Vũ Ngôn hiểu được ý tứ của hắn rất nhanh. Vũ Ngôn cũng trả lời bằng một ánh mắt, ngụ ý: “cứ để tao trả lời!”.

    Sau đó hắn nở một nụ cười, nói với Quan Nhã Ny:
    – Tôi quen biết khắp thiên hạ, tri kỷ vô số, bây giờ Quan tiểu thư đã tin chưa?
    Quan Nhã Ny hừ một tiếng. hắn lại nói tiếp:
    – Lúc tôi đi học tại Trường trung học phụ thuộc Quân khu Thiên Kinh thì thường hay tới doanh trại chơi. Lúc ấy Lỗ Trùng đang đi lính ở đó nên quen biết nhau, coi như là bạn cũ. Ha ha, chúng tôi còn đọ sức vài lần nữa kìa.

    Quan Nhã Ny biết hắn có “người quen” tại quân khu, lời giải thích của Vũ Ngôn cũng coi như hợp tình hợp lý. Huống chi nếu đã là người quen của Lỗ Trùng thì càng đáng tin hơn. Nàng nói:
    – Nếu anh đã quen biết Quản lý Lỗ thì chắc cũng biết anh ta xuất thân từ bộ đội đặc chủng. Hiện nay anh ấy là Quản lí Bộ phận đặc biệt của chúng ta, chuyên phụ trách xử lý các tình huống phức tạp.

    Vũ Ngôn thầm kinh hãi. Sao Quan Nhã Ny lại biết Lỗ Trùng có xuất thân là đội viên đặc chủng? Những tài liệu này đều cực kỳ bí mật, nếu không có cấp bậc nhất định thì không thể điều tra ra được. Lỗ Trùng cười hắc hắc, nháy mắt trấn an hắn, ý là: “tất cả đều không có vấn đề gì đâu”.

    Mặc dù hắn vẫn nghi hoặc, nhưng hắn tin tưởng chiến hữu vô điều kiện, vậy nên mỉm cười hỏi:
    – Quản lý Quan, tôi có thể xin điều sang bên Quản lý Lỗ được không?

    Quan Nhã Ny lắc đầu:
    – Tôi vừa nói rồi, Quản lý Lỗ phụ trách xử lý những tình huống phức tạp nên yêu cầu sẽ nghiêm khắc hơn. Không những phải có tính kỷ luật, mà có phải có thân thủ tốt. Quan trọng nhất vẫn là phải quen thuộc với các loại súng ống. Cuối cùng là tính chất nguy hiểm cũng lớn hơn. Chúng tôi đều phải chọn lựa những người nổi bật trong số những lính xuất ngũ, sau đó tiến hành huấn luyện đặc biệt, bởi chúng tôi muốn bọn họ phải là tinh anh trong tinh anh. Mặc dù anh có thân thủ không tồi nhưng chỉ sợ không rành các loại súng ống như bọn họ. Vì thế, tôi hy vọng anh nên đi từng bước một, không nên mơ tưởng xa vời. Có lẽ vài năm sau anh sẽ có cơ hội trở thành một thành viên trong bọn họ.

    Lỗ Trùng nhịn cười đến mức vỡ bụng, mặt đỏ bừng bừng. Ánh mắt nhìn về phía Vũ Ngôn như muốn nói: “Ai bảo mày ra vẻ đáng thương? Cho chết! Bây giờ anh mày muốn giúp cũng không giúp được”.

    Lỗ Trùng chỉ sợ thiên hạ không loạn, lại bỏ đá xuống giếng:
    – Quản lý Quan nói đúng đấy! Cái chúng tao cần là tinh anh, mà phải là tinh anh trong tinh anh. Mày cứ về nhà luyện thêm dăm ba năm nữa đi nha!

    Vũ Ngôn nháy mắt, tiểu tử mày quả là có gan. Bản thân hắn có khổ nhưng không thể nói, cũng không thể giải thích rằng hắn tinh thông tất cả các loại súng, từ súng lục, súng trường, súng hạng nặng, các loại xe tải, xe tăng, trực thăng… đều có thể chơi được. Nếu nói ra thì không hợp với bối cảnh mà lão Tăng đã “tỉ mỉ” dàn xếp cho hắn.

    Khốn nạn nhất là tên tiểu tử Lỗ Trùng kia. Hắn hiểu rõ tình hình nhưng lại chuồn ra sau đá lão tử một cước. Đúng là anh em tốt! Vũ Ngôn thấy dáng vẻ vui mừng của Lỗ Trùng khi mình gặp họa, thầm nghĩ: “Sao khi tao xin tha cho mày ở Liệp Ưng thì mày không đắc ý như bây giờ nhỉ?”.

    Hắn suy nghĩ nửa ngày cũng không tìm ra lý do để có thể thoát khỏi “ma chưởng” của Quan Nhã Ny, đành cười khổ đầy bất đắc dĩ:
    – Vậy tôi cũng chỉ còn cách chăm chỉ rèn luyện, hy vọng lúc đó sẽ không làm cho Quản lý Quan và Quản lý Lỗ thất vọng.

    Vũ Ngôn thấy, mặc dù Quan Nhã Ny là Phó Quản lý nhưng mọi chuyện đều do nàng quyết định. Lỗ Trùng tuy là Quản lí chính quy nhưng lại mặc kệ tất cả, thầm nghĩ, tiểu tử này hoàn toàn chỉ là một tên điếc ngồi trên ghế cho nó oai mà thôi. Buồn cười nhất chính là lại còn quan liêu, đắc ý vô cùng. Chẳng lẽ là ngắm trúng nha đầu họ Quan này? Đáng tiếc, còn một tên Ân Nhất Bình xen vào nữa. Tên kai anh tuấn tiêu sái, phong độ nhẹ nhàng, hơn nữa lại còn tuổi tre tài cao, thành công trong sự nghiệp, chỉ sợ tiểu tử mày không phải đối thủ của người ta.

    Hắn còn đang nghĩ vớ vấn thì Quan Nhã Ny lại tiếp tục nói:
    – Quản lý Lỗ, hôm nay tôi tới chỉ là để giới thiệu Vũ Ngôn với mọi người. Tôi đã cho anh ta ba ngày đi thu xếp mọi việc, ba ngày sau anh ta sẽ tới báo cáo, tạm thời phân anh ta vào một đội ở vòng ngoài.

    Lỗ Trùng cười hả hê, nói:
    – Làm ở vòng ngoài rất tốt! Công việc nhàn hạ, lại còn có thể lộ mặt trước mọi người. Nhìn dáng vẻ mặt hoa da phấn của tiểu tử mày, lại mặc thêm một bộ vest đen, đeo kinh râm, đứng nghiêm một chỗ thì đẹp trai, manly phải biết. Đây chính là Tống Ngọc tái thế, Phan An trùng sinh nha! Ài, đi dụ dỗ các em gái còn không phải là quá đơn giản hay sao? Chu choa, mẹ của ta ơi, cả đời tao vẫn chưa được nói chuyện nhiều với mấy tiểu cô nương nữa kìa!

    Vũ Ngôn cười nói:
    – Không phải mày đã từng giải quyết mấy đối tượng rồi sao? Chẳng lẽ người ta cũng không phải là tiểu cô nương à?

    Lỗ Trùng bật thốt:
    – Sao mày lại nói sang đề tài dung tục hạ lưu như vậy? Mau ngừng lại ngay, nếu không thì chui vào phòng giam ở cho tao.

    Vũ Ngôn vui vẻ nói:
    – Dám làm thì dám chịu, lúc trước không biết là ai nói phét rằng số cô gái mình gặp từng gặp nhiều như sao trên trời, đếm cũng không hết, tất cả đều vây quanh mặt trăng là mình nhỉ? Cái gì mà “sông có khúc, người có lúc”, thoắt cái đã biến thành thiếu niên ngây thơ. Mẹ của ta ơi, lão sói xám trùm khăn quàng đỏ, chuyên lừa bán trẻ em…

    Lỗ Trùng thấy hắn vạch trần khuyết điểm của mình thì mặt mo đỏ lên, không chịu thua, cãi lại:
    – Nói tao làm gì, nhìn xem Tăng Thiến của mày đối xử với mày như thế nào, khục khục, không thể chê vào đâu được. Một đôi thanh mai trúc mã, hồn nhiên vô tư, hỏi han ân cần, quan tâm hết mực. Bên hoa dưới trăng thì anh anh em em, tình chàng ý thiếp, đoàn tụ sum vầy, thật là khiến người ta hâm mộ muốn chết!

    Vũ Ngôn kinh hãi nói:
    – Mày đừng có nói bừa. Số 9 là chiến… là bằng hữu của chúng ta, cô ấy đối xử với ai cũng giống nhau. Quan hệ của mọi người với cô ấy đều rất tốt.
    Lỗ Trùng cười hắc hắc nhưng cũng không nói thêm, hiển nhiên là do kiêng kỵ Quan Nhã Ny ở đây nên có một số chuyện không dám nói thẳng.

    Trong lòng Quan Nhã Ny thầm gọi một tiếng: “Lưu manh thối, chỗ nào cũng đi lừa gạt tiểu cô nương, quả nhiên không phải loại tốt đẹp. Không biết Tăng Thiến kia trông như thế nào nhỉ? Chẳng lẽ thực sự là bạn gái hắn? Ánh mắt của tên lưu manh thối này cũng rất cao, không biết bạn gái hắn có xinh đẹp hay không? Liệu có xinh bằng mình không?”. - Nghĩ đến đây mặt nàng lại đỏ lên, trong lòng thầm hứ vài tiếng: “Nghĩ cái gì vậy? Chuyện đó thì có quan hệ gì với mình chứ? Hơn nữa, nghe Lỗ Trùng nói thì chí ít cái cô Tăng Thiến kia cũng có ý với hắn, người khác đều nhìn ra, thế mà tên lưu manh thối này lại giả bộ không biêt. Đúng là một tên ngụy quân tử, đại sắc lang, Trần Thế Mỹ bạc tình.”

    “Mặc dù tên lưu manh thối này có nhân cách thấp kém, đức hạnh bại hoại, vừa ham ăn biếng làm lại còn hay lăng nhăng, có điều cũng khá đẹp trai, khí chất cũng tốt, võ công tàm tạm, còn biết ăn nói, đi lừa mấy cô gái nhỏ thì quả là dễ dàng”.

    Nghĩ tới chữ “lừa”, nàng không nhịn được lại nghiến răng nghiến lợi. Lừa tiền, lừa vật, lừa cái gì cũng được, vậy mà hết lần này đến lần khác lại chạy đi lừa gạt con gái nhà lành. Bổn cô nương ghét nhất là loại người như anh. Đúng là môt tên lưu manh, sắc lang chết tiệt. Trong lòng Quan Nhã Ny, Vũ Ngôn lập tức bị nàng chém mười bảy mười tám nhát, nhân tiện còn bị dẫm cho nát bét, cuối cùng là bị đá đến một góc khuất nào đó trong lòng, chờ khi nào nàng có thời gian thì lại tiếp tục chà đạp.

    Trong lòng vẫn còn lưu lại dư âm của việc chà đạp thân thể Vũ Ngôn, lãnh mỹ nhân này cảm thấy chỉ có chà đạp hắn như vậy thì nàng mới dễ chịu được.

    ———o Hết chương 43 o———

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày Hôm nay lúc 06:40.
    !

  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    Bé con,Tieu Lan,
  7. #45
    Tiếu Ngạo Nhân's Avatar
    Tiếu Ngạo Nhân Đang Ngoại tuyến »Ťiếµ☆Ťiếµ«
    ༺๖ۣۜHào hoa ღ ๖ۣۜPhong nhã༻
    Học Sĩ sơ kỳ
    Ngày tham gia
    May 2016
    Đang ở
    Nhóm dịch Toàn Cao Thủ
    Bài viết
    2,049
    Xu
    2,907

    Mặc định

    Đô Thị Lương Nhân Hành
    Chương 44: Chiến hữu (2)
    Người dịch: Tiếu Ngạo Nhân
    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Đăng lúc 11:01:20 ngày 19/07/2018, tổng số chữ: 1982

    -----o Nhóm dịch Toàn Cao Thủ o-----

    CHƯƠNG 44
    Vũ Ngôn bị người ta hành hạ trong tư tưởng nhưng vẫn còn chưa hay biết, vẫn rất tự nhiên vỗ vai Lỗ Trùng, hai ngón tay kẹp lại đưa lên mồm, tạo dáng như hút thuốc. Trong Liệp Ưng, mọi người đều rất quen thuộc tư thế này. Muốn bóc lột “Đặc cung” của mình à, có chết cũng không đưa.

    Lỗ Trùng ngẩng cao đầu ra vẻ anh hùng khẳng khái vì nước quên mình:
    - Không có, đánh chết cũng không có! Đừng mơ tưởng dùng lợi dụ dỗ, dùng hình đe dọa tao. Mày có thể chặt đầu tao nhưng con tim cách mạng trong tao vĩnh viễn không bao giờ ngừng đập.

    Quan Nhã Ny không biết hai người bọn họ đang làm cái gì, từ khi nghe được cái tên Tăng Thiến thì nàng nhìn Vũ Ngôn thế nào cũng không vừa mắt, chỉ mong sao hắn biến mất ngay lập tức trước mắt mình. Đôi mắt đẹp trừng mắt nhìn hắn, nói:
    - Lưu m… Vũ Ngôn, anh đã quen quản lý Lỗ thì hai người tự thu xếp đi, tôi không quấy rầy nữa.
    Vừa ra tới cửa, nàng đột nhiên xoay người lại nói với Lỗ Trùng:
    - Đúng rồi, Quản lý Lỗ, Vũ Ngôn không ở căn cứ nên đến tối phiền anh tiễn đồng nghiệp mới này về. Nhất định phải đưa đến tận nhà, không khéo hắn ta lạc đường mất.

    “Rầm”.

    Cánh cửa bị nàng đóng thật mạnh, sau đó là tiếng giày cao gót lộp cộp, sau đó dần đi xa. Vũ Ngôn cùng Lỗ Trùng sửng sốt quay lại nhìn nhau rồi cùng nói:
    - Cô nàng quái lạ!

    Hai gã đàn ông cất tiếng cười khả ố, tiếng cười lọt vào tai Quan Nhã Ny, lãnh mỹ nhân đá một đá vào cái cửa xoay, nghiến răng nghiến lợi:
    - Lưu manh thối tha, sắc lang chết tiệt, anh mà rơi vào tay tôi thì…

    Vũ Ngôn tất nhiên không nghĩ rằng Quản lý Quan lại “căm hận” đến vậy. Lúc này hắn đang ngồi đối diện Lỗ Trùng, tiến hành “bức cung” có chiều sâu. Cuối cùng, Quản lý Lỗ không thể chịu nổi những đòn tra tấn đó nên đành ngậm ngùi lấy từ sâu trong ngăn kéo ra một cái hộp sắt nhỏ, vô cùng cẩn thận, lại cực lỳ thấp thỏm lo lắng mở cái hộp đó ra, cầm lên mười điếu thuốc, vẻ mặt đầy đau khổ, nói:
    - Huynh đệ à, chỉ có mấy điếu này thôi. Chú thương anh, tốt xấu gì cũng để lại cho anh mấy điếu, nhé! Khi xuất ngũ Tăng Đại có cho hai hộp, hai năm anh dùng dè sẻn hết một hộp. Thực sự là không dễ dàng.

    Phần lớn lính trong Liệp Ưng đều là lính tình nguyện, hoặc hy sinh trên chiến trường, hoặc có công danh mà được đề bạt, rất ít người xuất ngũ. Nếu có người xuất ngũ thì đều được lão Tăng tặng cho một hộp thuốc “Đặc cung”. Đó đều là những hộp lão để dành, với cấp bậc của lão Tăng thì số lượng thuốc được phát cũng rất có hạn.

    Lão Tăng cũng không coi trọng vấn đề thuốc quý hay không, đơn giản chỉ là hy vọng tất cả mọi người có thể ghi nhớ những năm tháng huy hoàng nhưng không thể nói thành lời kia. Về sau, cho dù họ làm nghề gì, những việc từng trải qua khi còn trong Liệp Ưng vẫn mãi là bí mật chôn sâu trong đáy lòng của bọn họ.

    Đặc biệt, Lão Tăng còn mời người khắc vào đáy hộp đựng “Đặc cung” một con chim ưng dũng mãnh đang giương cánh bay cao, đối với những người lính xuất ngũ mà nói thì đây có lẽ là phần thưởng quan trọng nhất trong đời bọn họ. Có thể coi nó như là huân chương mà Tăng Đại trao cho họ vậy, cho dù trong lòng mày chịu sỉ nhục như thế nào hay oan ức to ra sao, chỉ cần có cái này thì mày sẽ có thể tự hào mà thét, “Con mẹ nó, lão tử là ‘Liệp Ưng’!”.

    Hai tên “lính già” tắt đèn châm thuốc, ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào bàn mà hít mây nhả khói. Ánh lửa đỏ lờ mờ phản chiếu lên khuôn mặt đang sâu lắng của cả hai.

    Lỗ Trùng hỏi:
    - Tiểu tử mày làm gì mà lại chạy tới đây? Liệp Ưng đệ nhất nhân tiếng tăm lừng lẫy mà Tăng Đại nỡ thả mày ra sao?

    Vũ Ngôn cười khổ đáp:
    - Tao xảy ra chuyện!

    - Có chuyện gì mà Tăng Đại không bảo vệ nổi mày? Mày có khác gì mệnh căn của lão đâu?
    Lỗ Trùng cười hỏi.

    - Mày nằm mơ à? Chính mày mới là “mệnh căn” của lão thì có!

    (GD: “Mệnh căn” có thể hiểu là sinh mạng, nhưng cũng có thể được dùng để gọi bộ phận sinh dục nam một cách ẩn dụ.)

    Tha hương gặp chiến hữu, Vũ Ngôn như trở về với doanh trại. Hai “hùng binh” nói chuyện với nhau chẳng hề kiêng dè điều gì hết. Lỗ Trùng chọi hắn một quyền rồi lại cười, khiến Vũ Ngôn cảm thấy ấm áp lạ kỳ.

    Hắn rít một hơi rồi phun ra một vòng khói, chậm rãi nói:
    - Nhiệm vụ thất bại! Tình báo mất tác dụng, tao với mấy anh em bị đám lính đánh thuê bao vây. Hầu Tử và Tiểu Lý Tử hy sinh, Đại Tráng thì mất một mắt, cũng xuất ngũ.

    Giọng hắn từ tốn, không bâng quơ cũng không nặng nề, như thể hắn chỉ là một người chứng kiến và kể lại vậy. Nhưng từ trong ánh mắt của hắn lại toát lên sự đau xót được giấu tận trong nơi sâu nhất đáy lòng. Đây là ký ức mà cả đời hắn cũng không thể nào xóa nhòa, cũng sẽ là một câu chuyện khắc cốt ghi tâm nhất.

    Nhớ tới Tiểu Lý Tử và Hầu Tử đã hy sinh và Đại Tráng đã mất đi một mắt mà trong lòng hắn càng buồn bã. Hắn cứ thế hút thuốc, những vòng khói lúc ẩn lúc hiện, ánh lửa từ điếu thuốc chiếu lên khuôn mặt hắn. Vẻ đau thương ấy đã lột bỏ lớp ngụy trang lâu nay trên người hắn. Trước mặt chiến hữu thân thiết nhất, đáng tin nhất, ngay cả mạng sống còn có thể giao cho nhau được thì cần gì phải ngụy trang.

    Lỗ Trùng có thể cảm nhận rõ tâm tình hắn lúc này. Không phải chỉ vì bọn họ là chiến hữu mà họ còn cùng chung cảnh ngộ. Khi Vũ Ngôn xuất ngũ, lão Tăng có nói một câu, “Chuyện như thế này không phải là lần đầu tiên”, những lời này chính là nói đến Lỗ Trùng.

    Lúc ấy Lỗ Trùng là đội trưởng của hai phân đội, là lão binh ở trong quân đã hơn mười năm, cuối năm sẽ lên trung tá, phó trung đội trưởng. Nhưng trong lần chấp hành nhiệm vụ cuối cùng, do tình báo không chính xác nên bị đội đặc nhiệm nổi tiếng của cường quốc khác mai phục. Bảy chiến hữu kiên trì cầm cự với đối thủ năm ngày năm đêm trong sa mạc. Trong sa mạc mênh mông, nhóm đội viên bị lộ trở thành bia ngắm sống cho tay súng bắn tỉa đối phương. Có năm anh em đã nằm lại nơi đó vĩnh viễn, người lớn tuổi nhất mới hai mươi sáu tuổi, còn người trẻ nhất chỉ mới hai mươi mốt xuân xanh.

    Lỗ Trùng không thể nào quên được hình ảnh đám kên kên lao xuống mổ lên thân thể những người chiến hữu đã hy sinh đó. Cảnh tượng vô cùng quái dị khiến bọn họ nhớ tới “Thiên Táng Thần Bí” [1], cho dù là những lính đặc chủng từng trải hàng trăm trận chiến, không ngại sinh tử cũng khó mà chịu đựng được cảnh những chiến hữu thân thiết của mình bị kên kên ăn sạch không còn gì.

    Một mình Lỗ Trùng bắn chết sáu tên địch, thân cũng trúng sáu viên đạn, sau đó hắn cùng với một chiến hữu may mắn còn sống khác giơ súng bắn vào bọn kên kên. Cũng vì thế mà hai người lộ vị trí, càng bị kẻ địch công kích mãnh liệt hơn. Cuối cùng, vị chiến hữu kia bị mất đi hai chân.

    Khi rút lui được về biên giới, Lỗ Trùng, người duy nhất còn có thể di chuyển – đã giết đỏ hết cả hai mắt. Khi tiểu đội cứu viện chạy tới tuyến biên giới, hắn đã ở trong trạng thái không thể phân biệt được địch ta nên giơ súng bắn về phía trực thăng tới cứu viện. Bức một lính đặc chủng có ý chí vô cùng kiên cường tới tình cảnh như vậy thì có thể tưởng tượng được trận chiến kia tàn khốc như nào.

    Tiểu đội phụ trách tới cứu viện là đám Vũ Ngôn và Số 9. Trực thăng chưa chạm đất thì Vũ Ngôn đã nhảy xuống lao tới chỗ Lỗ Trùng, một chưởng vỗ vào gáy hắn để hắn ngất đi, khi ngã xuống hắn vẫn còn cố giơ súng quét một băng đạn về phía trực thăng.

    Từ trước đến nay, hành động của bộ đội đặc chủng luôn là cơ mật cấp cao nhất, không có quốc gia nào lại đưa việc này lên bàn cả, từ đó có thể thấy sự cô độc của lính đặc chủng, niềm tin duy nhất để bọn họ cố gắng chính là hai chữ “Tổ Quốc”.

    Trên chiến trường, lập trường của lính đặc chủng là đại diện cho tổ quốc của mình, luôn tìm cách giành lấy lợi ích lớn nhất cho đồng bào mình. Tổ quốc và đồng bào là niềm tin duy nhất trong lòng họ, không có lựa chọn, chỉ có thể làm hết năng lực của mình. Kỳ thật, đa số lính đặc chủng đều tin rằng, nếu không phải gặp nhau trên chiến trường mà là bạn bè quen biết thì bọn họ nhất định có thể trở thành tri giao với chính đối thủ của mình. Có những chủ đề chung có thể biến những kẻ địch trên chiến trường thành những người bạn tốt nhất của nhau.

    Lính đặc chủng chiến đấu vốn chỉ có phục kích và bị phục kích, anh có thể phục kích người khác thì người khác cũng có thể làm thế với anh. Tình báo, chiến thuật, kỹ xảo, nghị lực, lính đặc chủng chiến đấu một cách toàn diện, có lẽ đó chính là trận chiến tàn khốc nhất trên thế giới. Sống hay chết, ở trước mặt những người lính thì cũng chỉ là hai ký tự X và O, chẳng một ai xem trọng chúng cả.

    ———o Hết chương 44 o———


    [1] Thiên Táng Thần Bí: Còn gọi là Thiên táng Tây Tạng, là một loại an táng thường gặp của người Tây Tạng, có vài cách khác nhau nhưng tựu trung vẫn là để kên kên ăn xác. Trước khi làm lễ sẽ đốt cây bách xù để tạo mùi hương gọi kên kên đến, người chết sẽ bị Rogyapa (热甲巴 – Người xử lý xác chết) dùng dao sắc để tách thịt và xương làm hai, phần xương sẽ bị đập vỡ bằng cách quấn vào vải và dùng đá đập nát rồi trộn với lúa mạch, tất cả đưa lên một mặt đá để đám kên kên “thưởng thức”. Vì quá kinh dị nên mình sẽ không đưa ảnh, đây là link baidu cho bạn nào thích tìm hiểu kỹ từng bước: https://baike.baidu.com/item/%E8%A5%...A4%A9%E8%91%AC

    Hãy nhấn vào nút thanks, vì chúng ta cảm ơn trước hết chính là công lao cống hiến và hăng hái bỏ sức lực + thời gian ra dịch thuật "free" để độc giả có cái đọc "free", thứ nữa là để tạo động lực dịch dọt + gõ phím cho dịch giả. Nếu bạn đã ngó qua và đọc thì tại sao không nhấn nút thanks chứ!!!
    Góp ý, báo lỗi, đăng ký dịch xin vào đây:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140322
    Bàn luận xin vào chỗ này:
    http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=140323
    Lần sửa cuối bởi Tiếu Ngạo Nhân, ngày Hôm nay lúc 11:08.
    !

    ---QC---


Trang 9 của 9 Đầu tiênĐầu tiên ... 789

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status