Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213
Kết quả 61 đến 63 của 63

Chủ đề: [Võng du] Trò chơi sinh tồn

  1. #61
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    97
    Xu
    302

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 60: Dưới đáy vực
    Mong các bác góp ý



    Mark không kìm nổi nước mắt bản thân, từ nhỏ đến lớn cuộc sống của Mark cả ngày chỉ có học tập, luyện tập. Để trở thành một hiệp sĩ ưu tú, một niềm tự hào của dòng họ, Mark dành toàn bộ thời gian thơ ấu để huấn luyện nâng cao khả năng bản thân. Biến mình thành một cỗ máy thu hoạch kiến thưc khô khan.

    Mark chưa từng có một người bạn thực sự, vị trí người kế thừa gia tộc không cho phép Mark kết bạn bởi chẳng thể chắc chắn người bạn Mark tin tưởng có đâm sau lưng mình không. Trong gia đình Mark cũng sống rất khép kín, không mấy thân thiết với anh em. Cuộc sống của Mark định sẵn là cô độc cho đến khi gặp Nam.

    Một người sẵn sàng để bản thân vào nguy hiểm mà cứu giúp Mark, một người mang lại cho Mark cảm giác gia đình ấm áp anh chưa từng được hưởng, một người Mark có thể tin tưởng, một người Mark có thể thật lòng trò chuyện, bày tỏ cảm xúc, thậm chí đã kết thành anh em với bản thân, vậy mà chính tay Mark đã giết người ấy.

    Tất cả chỉ tại tên Kim, chỉ tại lũ sát nhân man rợ. Mark nắm chặt tay, đấm mạnh xuống đất mà lẩm bẩm thề.

    - Ta sẽ xóa sổ lũ sát nhân các ngươi

    Mark gạt đi nước mắt, đứng dậy, lạnh lùng nhìn vào tử thi của tên Kim. Bảng thông báo tước đoạt hiện ra, Mark chọn lựa đồng ý rồi sút mạnh vào xác Kim khiến cái xác bay tuốt xuống vực. Đây là nơi an nghỉ của người anh em của Mark, không thể để thứ dơ bẩn như tên Kim làm ô uế nơi này được.

    Mark lao nhanh xuống núi, dùng đao năng lượng chặt một cây gỗ lớn rồi vác ngược lên núi. Mark không biết Nam có tin vào Chúa vào thiên đường không nhưng Mark tin tưởng rằng Nam sẽ được lên thiên đường. Mark biến cây gỗ thành một cây thập giá đơn giản rồi cắm xuống cạnh hố, nơi Mark phát hiện ra mảnh quần của Nam.

    Một tấm bia đá đơn sơ được dựng lên với chỉ đơn giản một chữ NAM được khắc lên. Mark đứng chết trân một lúc lâu trước tấm bia, ánh mắt xa xăm đầy hồi tưởng. Mark nhớ gia đình Nam ở Việt Nam, Mark sẽ tới đó gặp gia đình Nam, chu cấp hết khả năng để cuộc sống gia đình Nam được tốt hơn. Mark sẽ tới quốc gia đó, nhìn vào mặt Trúc người con gái đã chia tay Nam để nói rằng lựa chọn của cô ta ngu ngốc tới mức nào.

    Nhìn xuống bia mộ đơn sơ kia một lần cuối, Mark cắn răng, nhắm mắt lại, dùng năng lượng tạo thành một đôi cánh rồi từ từ bay lên không, Mark muốn về căn nhà cũ thu thập lại di vật của Nam.

    ***

    Tên Kim bỏ Nam lại tiến tới phía Mark đang nằm nơi xa, Nam muốn giãy dụa, muốn hét lên nhưng bản thân chẳng có chút sức lực nào. Nam thấy tên Kim ngồi xuống cạnh Mark, Mark nắm lấy chân gã rồi mọi thứ tối đen, Nam lại ngất đi.

    Lúc Nam mở được mắt ra thì thấy hai người mặc áo giáp tay cầm kiếm đang đánh nhau phía xa khiến Nam không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mất một lúc định hình Nam mới nhận ra bản thân vẫn đang ở đỉnh núi, trước khi ngất đi nơi này chỉ có Mark, Nam và tên Kim ở đây, hai người kia chắc là Mark và Kim rồi.

    Nam không hiểu tại sao hai người lại mặc áo giáp và cận chiến như thế nhưng người có thể hình to lớn giống như Mark đang liên tục áp đảo, chiếm ưu thế làm lòng Nam đỡ lo lắng hơi một chút, Nam chỉ mới hơi khép mắt lại đã lập tức tiếp tục rơi vào trạng thái hôn mê.

    Lần thứ hai mở mắt ra cũng là lúc Nam thấy tên Kim gục xuống, như vậy là Mark đã chiến thắng, cơ hội sống của bản thân đã trở nên lớn hơn rất nhiều, Nam cảm thấy năng lượng trong cơ thể đã tích tụ được một lượng nhỏ trong lúc ngất đi. Tuy số năng lượng này khá nhỏ nhưng cũng đủ cho Nam làm thành một màn chắn năng lượng hay vũ khí năng lượng.

    Nam vừa thất thần một giây đã thấy một chùm sáng màu xám từ tay tên Kim bao bọc lấy bản thân, chỉ chớp mắt Nam đã thấy bản thân đổi chỗ với tên Kim, hai luồng năng lượng tấn công đang điên cuồng lao đến.

    Nam hoảng hốt, vội vàng dùng chút năng lượng ít ỏi vừa tích trữ được tạo một màn chắn năng lượng bảo vệ bản thân, một tiếng nổ lớn vang lên, mọi thứ trở nên tối đen, cảm giác đau rát nhanh chóng ập tới, Nam chỉ kịp cảm thấy cả người nhẹ bẫng rồi không biết gì nữa.

    ***

    Nam mơ màng nghe thấy tiếng người nói, Nam muốn nghe xem người đó nói gì, muốn mở mắt ra xem người đó là ai nhưng vô ích, đôi mắt như đeo chì, không mở ra nổi, hai tai lùng bùng chẳng nghe thấy rõ cái gì cả.

    ***

    Đây là một vùng cỏ cây rập rạp dưới đáy vực, ánh mặt trời mỗi ngày chỉ chiếu được xuống nơi đây vài tiếng mỗi ngày nhưng cũng đã đủ cho vài thứ cỏ cây sinh trưởng và phát triển.

    Một bụi cây rậm cao đến ngực người chợt rung động, hai chú thỏ trắng phau nhảy ra từ bụi cỏ rồi cuống cuồng chạy theo hai hướng khác nhau. Bụi cây tiếp tục rung động mạnh hơn một ông cụ gầy gò với khuôn mặt đậm chất Á Đông, mái tóc trắng được buộc thành đuôi ngựa lắc lư sau đầu, một bộ râu cũng trắng như màu tóc từ bụi sau bụi cây chậm rãi bước ra.

    Ông cụ nhìn có vẻ hom hem nhưng đôi mắt lại trái ngược hoàn toàn, ngập tràn sức mạnh và sinh lực. Ông cụ mặc một bộ quần áo có lẽ được làm từ vải chế tạo bằng vỏ cây nhìn khá thô ráp song lại làm cho bất kỳ ai gặp ông cụ một cảm giác giản dị, tự nhiên.

    Ông cụ thoáng nhìn hai con thỏ, cũng không tiếp tục đuổi theo mà lựa chọn một trong hai con, nhẹ nhàng vung tay ném ra một vật gì đó, vật thể bay cực nhanh trong không khí đánh trúng con thỏ. Con thỏ đang chuẩn bị phóng ra xa chợt đứng yên bất động rồi từ từ ngã lăn ra đất.

    Nếu nhìn kĩ sẽ thấy trên cổ con thỏ xuất hiện một cây kim châm cứu mảnh như sợi tóc, cây kim cắm sâu vào cổ con thỏ xuyên sang tận mặt bên kia.

    Ông cụ từ tốn đi lại, nhẹ nhàng xách con thỏ lên, chuẩn bị quay về thì nhận thấy có gì đó ở bãi cỏ phía trước. Cụ lấy một sợi dây cùng chất liệu với quần áo buộc con thỏ vào hông rồi tiếp tục tiến tới bãi cỏ kiểm tra.

    Đi được vài bước thì có một thứ mùi gai mũi bay tới, đây là thứ mùi kết hợp của da thịt cháy khét và mùi máu tanh, ông cụ khịt khịt mũi, lắc đầu rồi tiến tới vén cỏ ra. Xuất hiện trước mặt ông cụ là một thân người đang nằm bất động, thương tích đầy mình, tuy nhìn đáng sợ nhưng phần ngực vẫn hơi phập phồng báo hiệu người đó vẫn còn sống.

    Ông cụ lại gần ngồi cạnh thân người, nhắm mắt, nhẹ nhàng đặt ngón trỏ lên cổ tay của cánh tay không bị cháy đen một lúc dường như lắng nghe gì đó. Độ một phút sau, ông cụ mở mắt ra sờ trên thân người kia một lượt từ đầu đến chân rồi thở ra một hơi, lẩm bẩm gì đó.

    Ông cụ chỉ dùng một tay đã có thể nhấc bổng thân người đó lên, cõng trên lưng mình rồi chậm rãi quay về phía bụi rậm mà bước đi

    ***

    Mùi thuốc bắc gay mũi ngập tràn trong không khí đánh thức Nam khỏi giấc mơ, Nam vừa mơ một cơn ác mộng, trong mơ Nam thấy mình rơi vào địa ngục với vô tận lửa đỏ vây quanh, mỗi khi lưỡi lửa táp vào bản thân lại làm Nam đau đớn khôn cùng.

    Nơi đó không chỉ tràn ngập lửa mà còn đầy rẫy những bộ xương khô biết di động, có bộ đi đi lại lại, có bộ xương lại quỳ xuống đất, hai khớp xương hàm liên tục va đập vào nhau nhưng đang nói gì đó nhưng chỉ phát ra những tiếng lạch cạch của hai phần xương va vào nhau.

    Một bộ xương khô thình lình cắn vào tay Nam, Nam giằng ra rồi bỏ chạy, bộ xương điên cuồng đuổi theo muốn cắn xé Nam vừa chạy vừa vang lên tiếng các khớp xương kêu lạch cạch khiếp người.

    Nam sắp bị dồn vào đường cùng thì một mùi hương gay mũi xuất hiện, Nam muốn hắt xì thật mạnh, muốn giơ tay gạt đi thứ mùi đó thì bị một cơn đau thấu tim kéo tỉnh. Nam mở hé mắt, bản thân đang nằm trên một chiếc giường làm từ những thân cây gỗ nhỏ ghép lại trong một căn nhà mái tranh.

    Nam đánh mắt một vòng, quanh nhà treo đầy những thứ cỏ cây khô, đối diện Nam là một lò nhỏ làm bằng đất, phía trên bắc một nồi đất tỏa khói nghi ngút, thứ mùi gay mũi cũng là từ đó phát ra.

    Tiếng bước chân vang lên từ cửa căn nhà, Nam vội vàng nhắm mắt giả vờ bản thân vẫn đang hôn mê. Nam không rõ bản thân đang ở đâu, đang ở với ai nên chi có giả vờ hôn mê từ từ kiểm tra hoàn cảnh mới là biện pháp tốt nhất.

    Nam hơi hé mắt, một ông cụ người châu Á râu tóc bạc phơ mặc áo vải có lẽ làm từ sợi vỏ cây bước vào. Ông cụ thoáng dừng lại một chút, cười cười rồi ngồi xuống chiếc ghế làm từ một gốc cây đối diện Nam và nói gì đó bằng thứ ngôn ngữ Nam không hiểu.

    Thấy Nam không có phải ứng gì, ông cụ lại đổi ngôn ngữ khác, qua bốn năm loại ngôn ngữ gì đó đến khi ông cụ nói bằng thứ tiếng Việt hơi ngọng ngọng Nam mới hiểu được ông nói gì

    - Đừng giả vờ nữa, lão biết cậu tỉnh rồi

    Nam suy nghĩ một chút, rồi tự thấy nực cười về bản thân, ông cụ muốn làm hại Nam thì chẳng cần phải cứu Nam làm gì. Không đợi ông cụ đổi sang ngôn ngữ khác Nam cố hết sức mở miệng nói

    - Đây là đâu

    Ông cụ nhẹ nhàng đứng dậy, bê chiếc ghế lại sát giường ngồi xuống cạnh Nam, nhẹ nhàng đặt ngón tay trỏ lên cổ tay Nam, nhẹ nhàng nói bằng tiếng Việt ngọng ngọng của bản thân

    - Đây tất nhiên là nhà ta rồi

    Miệng Nam khô khốc, muốn nói thêm gì đó nhưng mở miệng ra lại cảm thấy như có kim chặn cứng ở cổ không nói nổi. Ông cụ bỏ tay khỏi cổ tay Nam, lấy một chiếc cốc gỗ, rót đầy nước từ một chiếc bình đất nung vào cốc rồi nhẹ nhàng kê vào miệng cho Nam uống, đồng thời từ tốn nói

    - Đừng vội, cơ năng của cậu chưa phục hồi, uống chậm từng ngụm nhỏ thôi.

    Cảnh báo



  2. #62
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    97
    Xu
    302

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 61: Cuộc sống dưới đáy vực (1)
    Mong các bác góp ý



    Nam dò dẫm bước xuống giường, tuy thân thể vẫn tương đối nhức nhối mỗi khi vận động mạnh nhưng điều đó không ngăn cản Nam di chuyển một cách chậm rãi. Từ giường nằm ra đến cửa chỉ cách nhau độ ba mét tầm bốn bước chân người trưởng thành nhưng Nam đi mất gần hai phút cũng đủ thấy độ dò dẫm đến mức nào.

    Bên ngoài nhà là một khung cảnh khác hẳn, một khu vườn lớn với đủ loại hoa cỏ, ánh nắng mặt trời chiếu xuống cỏ cây, hoa lá không quá chói chang cùng vài chú bướm nhỏ dập dờn bay trên những khóm hoa tạo thành một khung cảnh yên ả đến lạ kỳ.

    Nam bước ra khỏi hiên nhà, đứng tắm trong ánh nắng mặt trời, cảm nhận nhiệt độ từ ánh nắng mang lại mà cảm thấy toàn thân ấm áp, bao nhiêu mệt nhọc, đau đớn đều bị xua tan.

    Có một nghiên cứu của các nhà khoa học đã chỉ ra rằng, ánh sáng có khả năng tạo thành cảm xúc hạnh phúc cho con người và còn giúp con người quên đi cảm giác đau. Một lượng ánh sáng vừa đủ, không quá chói sẽ giúp chúng ta đưa ra quyết định hợp lý, sáng suốt hơn, giúp ta sảng khoái đồng thời lạc quan hơn.

    Nam dang rộng hai tay, hít sâu một hơi, mùi hương của hoa cỏ thật dễ chịu len lỏi vào từng tế bào trong cơ thể, thật sự thoải mái và dễ chịu.

    - Cậu chưa hoàn toàn khỏi đâu, đừng tắm nắng quá nhiều.

    Tiếng ông cụ vang lên sau lưng Nam, Nam mỉm cười quay lại

    - Cảm ơn cụ, cháu sẽ chú ý.

    Ông cụ cũng nhẹ nhàng cười cười đáp lại, xua xua tay như ý bảo không làm phiền Nam tắm nắng nữa rồi lững thững đi vào trong nhà.

    Nam đã ở đây dưỡng thương được hơn hai mươi ngày rồi, vài hôm đầu Nam còn ôm tư tưởng cảnh giác với ông cụ nhưng càng tiếp xúc lâu Nam lại càng thấy xấu hổ với tâm tư cảnh giác của bản thân.

    Ông cụ biết y thuật, không chỉ biết mà còn rất giỏi, nhờ có những thứ thuốc uống và đắp gai mũi của ông cụ chỉ sau vài ngày những vết thương trên người Nam đã bắt đầu lên da non thậm chí có vết thương còn khỏi hẳn.

    Người già có con mắt tinh đời hơn những người trẻ tuổi rất nhiều, làm sao ông cụ không nhận ra phần tâm tư cảnh giác của Nam song ông cụ không tính toán với Nam mà còn tận tình chạy chữa vết thương cho Nam.

    Càng ở gần ông cụ Nam càng thấy được tính cách phóng khoáng, thập phần vui tính của ông cụ, từ đó Nam triệt để loại bỏ phần tâm tư cảnh giác của bản thân. Trò chuyện, chia sẻ không dấu diếm với ông cụ.

    Khi ông cụ hỏi đến việc tại sao Nam lại trọng thương đến mức đó, Nam không hề giấu diếm mà kể ra toàn bộ câu chuyện cho ông cụ nghe, nghe xong câu chuyện ông cụ chỉ thở dài, khi đó Nam nhận thấy trong mắt ông cụ hiện hữu một nỗi buồn sâu kín.

    Nam tắm nắng thêm chút xíu nữa rồi cũng quay vào nhà, nghe lời thầy thuốc vẫn là lựa chọn thông minh hơn cả. Nam dò dẫm bước vào nhà, ông cụ đang pha một thứ nước tỏa mùi thơm ngòn ngọt, Nam biết đó là thứ trà thảo mộc do ông cụ hái hoa cỏ trong khu vườn pha ra.

    Ông cụ tỉ mẩn nhặt một cái lá hơi đổi màu trong cốc rồi đưa cho Nam một cốc, một cốc ủ vào hai tay, thong thả thưởng thức hương thơm do thứ trà thảo mộc này mang lại.

    Nam cũng học theo ông cụ, hưởng thụ mùi hương ngọt ngào của trà rồi nhấp một ngụm nhỏ, hương thơm lan tỏa khắp khoang miệng mang theo một vị thơm ngọt của cây cối. Nam thưởng thức hết cốc trà, đặt cốc trở lại chiếc bàn cũng được tạo từ một gốc cây khô mài nhãn bóng như những chiếc ghế rồi nhìn sang ông cụ.

    Ông cụ vẫn giữ tư thái thoải mái mà bình lặng thưởng thức cốc trà, khi ông cụ thưởng thức xong cốc nước chuẩn bị dọn dẹp thì Nam cắn răng, đưa ra một quyết định dứt khoát trong đầu rồi rời khỏi ghế, quỳ sụp xuống trước mặt ông cụ.

    Thấy Nam quỳ xuống trước mặt mình, ông cụ tạm dừng việc dọn dẹp cốc chén, ngồi lại ghế hơi phủi chút lá cây bám trên tóc Nam rồi thong thả hỏi

    - Cậu bé làm gì thế, không cần dùng đến đại lễ như thế đâu, đứng dậy đi có gì thì từ từ nói.

    Nam lạy ông cụ một lạy rồi nhìn thẳng vào ông cụ với ánh mắt đầy kiên định nói

    - Cháu xin cụ nhận cháu làm đồ đệ.

    Ông cụ cười hiền, giơ tay như muốn đỡ Nam dậy

    - Ta có cái gì để dạy mà nhận cậu làm đồ đệ cơ chứ.

    Nam hơi nhích ra phía sau, tránh bàn tay muốn đỡ mình dạy của ông cụ tiếp lời

    - Cháu xin cụ, cháu biết cụ rất rất giỏi, không chỉ có y thuật lại còn biết cả võ công nữa, xin cụ dạy cho cháu.

    Ông cụ thấy Nam tránh mình cũng không tiếp tục với tới nữa, khoát khoát tay

    - Y thuật, võ công gì chứ, một chút hiểu biết về cỏ cây, ba cái thế võ mèo cào của ta không xứng với danh xưng ấy đâu. Đứng lên đi, xương cốt chưa khỏe hẳn, cẩn thận nhiễm lạnh.

    Ông cụ đứng dậy, tránh khỏi ánh mắt cầu khẩn của Nam rồi đi ra khỏi nhà. Nam đứng dậy theo, nhìn bóng ông cụ đang đi vào vườn cây mà càng kiên định ý kiến của mình.

    Nam nhớ lại cảnh tượng hôm ấy mà lòng không khỏi hồi hộp. Sáng hôm đó, Nam vừa đỡ hơn một chút, nằm mãi trong nhà cũng chán nên sinh ra ý định ra ngoài tản bộ một chút, vừa để vận động thân thể vừa để xác định địa hình khe núi này.

    Nam dùng hết sức lực mới có thể đứng dậy, lấy cây gậy ông cụ để ở góc nhà làm gậy chống rồi chậm rãi đi ra ngoài. Tay phải Nam tuy bị tên Kim đốt cháy khét nhưng giờ đã có chút cảm giác song động vào vẫn cực kỳ đau nên Nam đành dùng tay trái chống gậy, hơi ngượng tay một chút song cũng đủ để Nam có thể di chuyển.

    Nam không biết bản thân đi trong khu vực này bao lâu, vừa qua một bụi rậm thì nhìn thấy một cảnh tượng cả đời này khó quên được. Phía trước Nam, ông cụ vẫn với tư thái thong dong của mình đang đứng đối diện với một con gấu nâu trưởng thành khổng lồ.

    Con gấu đứng thẳng hai chân cao phải đến hơn ba mét, lông màu nâu, đen; những chiếc lông dài bên ngoài pha trộn với màu bạc, tạo ra ánh màu "nâu xám". Con gấu có bướu to trên vai, tạo ra sức mạnh cho các chân trước khổng lồ cùng những chiếc móng vuốt sắc nhọn có thể dễ dàng hạ gục một người trưởng thành chỉ với một cú tát. Về thể trọng có lẽ phải đến năm trăm cân, tám, chín người như ông cụ mới có thể đọ được với con gấu.

    Cái đầu khổng lồ tròn vo, khuôn mặt lõm cùng cái miệng đỏ lòm đầy răng sắc nhọn đang mở rộng gầm gào cũng đủ khiến một người đàn ông trưởng thành phải run rẩy trước sự đáng sợ và nguy hiểm của nó.

    Bên phía ông cụ, một ông già gầy gò tay không tấc sắt dường như chỉ cần động mạnh vào thôi cũng có thể khiến ông cụ ngả ngửa ra, so sánh tương quan thì ông cụ chắn đến chín phần sẽ thành mồi ngon trong miệng con gấu.

    Thấy ông cụ rơi vào tình thế nguy ngập, Nam hốt hoảng vừa cố gắng tụ tập năng lượng để tao thành một đòn tấn công hay vũ khí năng lượng vừa hét to

    - Trời ơi, cụ bình tĩnh, đừng chạy, chạy nó tấn công đấy.

    Từ khi bị thương, năng lượng tích trữ trong cơ thể Nam bị cạn sạch hoàn toàn, đến thời điểm nguy ngập này thậm chí trong Nam không có nổi một giọt năng lượng. Nam cứ nghĩ nơi khe núi này sẽ thực sự an toàn, không có mấy thứ thú dữ nguy hiểm này nào ngờ lại có sự tồn tại của loại thú ăn thịt nguy hiểm có kích thước lớn thứ hai hành tinh như thế này chứ.

    Ông cụ thấy nghe thấy tiếng Nam thì quay lại, miệng vẫn mang một nụ cười nhẹ nhàng như không coi con gấu vào đâu nói

    - Cậu đang bị thương đi lại ít một chút kẻo vết thương lại chảy máu.

    Con gấu thấy ông cụ quay lưng lại thì nào bỏ quay cơ hội dễ dàng như thế, nó lao vọt tới, khoảng cách giữa ông cụ và con gấu không đến năm mét nên chỉ vài bước chạy nó đã đứng trước ông cụ, tay gấu thô to giơ lên cao chuẩn bị giáng cho ông cụ một cú tát chết người.

    Nam thấy ông cụ lộ ra sơ hở để con gấu lợi dụng tấn công như vậy thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, Nam thấy con gấu lao tới thì trở nên điên cuồng, vứt bỏ cây gậy chống mặc kệ đau đớn mà chạy tới phía ông cụ, mặt khác Nam dồn hết sinh lực lẫn chút năng lượng còn tồn tại trong cơ thể tạo thành một mũi kim năng lượng nhỏ chỉ bằng nửa cánh tay trẻ em.

    Khoảng cách giữa ông cụ và Nam quá xa, cơ thể lại đau đớn, yếu ớt không thể chạy nhanh nên khi con gấu giơ cánh tay đầy lông lá móng vuốt của mình lên thì Nam cũng chỉ mới chạy được non nửa quãng đường, ở khoảng cách này tác dụng của vũ khí năng lượng cũng trở nên rất nhỏ.

    Nam chuẩn bị ném cây kim năng lượng vào con gấu thì chân vấp vào một đoạn rễ cây, Nam ngã dúi dụi về phía trước, cây kim năng lượng văng đi mất, con gấu đang tát xuống với một lực cực mạnh, Nam chỉ có thể bất lực nhìn tay con gấu đánh xuống ông cụ.

    Cảnh tượng máu me như Nam nghĩ không hề xẩy ra, trái ngược với những điều Nam tưởng tượng, cánh tay gầy gò của ông cụ giơ lên với một tốc độ cực kỳ nhanh chặn đứng cú tát của con gấu trong khi miệng vẫn nhẹ nhàng nói

    - Ta nói rồi mà, đi lại cẩn thận, vết thương của cậu lại chảy máu rồi kìa.

    Nam há hốc mồm trước cảnh tượng đang diễn ra, một ông cụ gầy gò nhẹ nhàng chặn đứng một cú tát của gấu nâu trưởng thành, điều này vượt quá mọi điều Nam có thể nghĩ tới.

    Con gấu lại gầm to, cánh tay gấu còn lại lại tung ra một cú tát, lần này không đợi con gấu thực hiện được cú tát của mình, ông cụ quay lại đẩy mạnh tay vào ngực con gấu. Con gấu bị cú đẩy của ông cụ hất văng lên không trung rồi rơi xuống như diều đứt dây tạo thành một tiếng động lớn vang khắp khe núi.

    Cảnh báo

    Lần sửa cuối bởi phamquangduy, ngày 16-05-2017 lúc 21:38.

  3. #63
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    97
    Xu
    302

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 61: Cuộc sống dưới đáy vực (2)
    Mong các bác góp ý



    Nam thấy ông cụ hạ gục con gấu một cách nhẹ nhàng mà há hốc cả mồm. Không cần vũ khí năng lượng, không cần dị năng, chỉ một chưởng vào ngực và con gấu khổng lồ biến thành một bịch bông bay tuốt đi xa.

    Ông cụ vẫn mang một phong thái thong thả, từ tốn đi đến bên cạnh, nhẹ nhàng đỡ Nam dậy, nụ cười hiền hậu làm người khác ấm lòng nở trên môi, nói

    - Chờ một chút, ta mang con gấu kia về làm thịt tẩm bổ cho hai ta, thanh niên bộp chộp quá, đã bảo cẩn thận rồi mà chạy làm gì, vết thương lại chảy máu rồi.

    Ông cụ đỡ Nam vẫn đang ngơ ngác ngồi xuống một gốc cây gần đó rồi đi lại chỗ con gấu, chỉ dùng một tay cầm lấy cánh tay con gấu rồi lôi xềnh xệch quay lại giống như con gấu chỉ nhẹ như một con thỏ hay con nhím gì đó.

    Ông cụ một tay đỡ Nam, một tay lôi theo con gấu lững thững về căn nhà tranh của ông cụ. Về đến nhà, ông cụ để con gấu trước khu vườn có lẽ lo thân hình to lớn của con gấu làm hỏng hoa cỏ rồi dìu Nam vào ghế ngồi.

    Nam hiếu kỳ muốn ra xem ông cụ xử lý con gấu như thế nào nhưng ngặt nỗi vết thương chảy máu nên đành ngồi im một chỗ. Chỉ một lúc sau ông cụ mang theo một miếng thị lớn cùng hai cái tay gấu đi vào bếp, tiếng xào nấu cùng một mùi hương quyến rũ từ bếp thổi tới làm bụng Nam sôi ùng ục. Ông cụ bưng ra hai bát thịt một bát cho Nam, một bát cho bản thân rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.

    - Ăn đi cậu bé, thịt tay gấu đại bổ đấy, chế biến khá phiền phức nhưng bổ sung khí huyết là thượng thừa. Một bát tay gấu hầm thuốc này giúp cậu phục hồi nhanh hơn nhiều đấy.

    Nói xong, ông cụ bắt đầu thưởng thức phần của mình không để ý Nam đang ngó bản thân hết trái sang phải như người ngoài hành tinh. Ngắm chán chê đến lúc này Nam không kìm được nữa, để bát thịt sang một bên hỏi

    - Cụ có phải dị năng hay dị nhân không vậy?

    Ông cụ hơi ngẩng lên, thưởng thức nốt miếng dở rồi đặt bát đũa xuống nhỏ nhẹ nói

    - Không nên nói khi đang ăn, trái với đạo dưỡng sinh, ta không phải dị này dị nọ gì cả, ăn đi kẻo nguội.

    Nam mặc kệ món ăn thơm lừng cùng cái bụng đang sôi ùng ục của bản thân hỏi tiếp

    - Thế cụ làm thế nào vậy, cả một con gấu to đùng mà chỉ đẩy một cái là bay xa hàng mét là sao

    Ông cụ có vẻ hơi phật ý vì Nam không động đũa

    - Một chút võ mèo cào thôi, ăn đi không nguội, chớ hỏi nữa.

    Nam thấy thái độ có vẻ hơi bất mãn của bản thân thì đành cười ngượng, người ta đã làm cho ăn rồi còn phải để nhắc nữa, gãi gãi đầu rồi nhanh chóng xử lý món thịt tay gấu.

    Món thịt gấu mang vị ngọt nhạt, thơm lừng mùi thuốc bắc, không hiểu ông cụ kiếm đâu ra đủ thứ thuốc bắc mặc dù trong vườn có trồng nhưng không nhiều loại đến vậy. Nói gì đi nữa thì món ăn không chê vào đâu được, sắc, hương, vị đủ cả. Đặc biệt đối với người bị thương như Nam, món tay gấu là đại bổ, bổ sung khí huyết tăng cường sức khỏe.

    Ai cũng biết gấu là loài ưa ngủ đông. Mùa đông, gấu vào hang thu mình ngủ, nhưng vẫn thò hai tay ra ngoài. Việc làm đầu tiên khi thức dậy là nó liếm hai bàn tay chứ không đi tìm thức ăn bởi đôi bàn tay gấu đã chứa đầy đủ chất dinh dưỡng tích trữ cả năm. Đôi bàn tay gấu vo hình chung được coi là đã thu được khí âm dương của trời đất nên rất bổ và quý.

    Nam xử lý hết món thịt tay gấu, máu ở vết thương cũng đã ngừng chảy thì lăng xăng giúp ông cụ thu dọn, ông cụ cũng không cản, để Nam giúp đỡ. Khi mọi việc xong xuôi, cầm trên tay cốc trà thảo mộc, Nam bạo gan hỏi ông cụ

    - Cụ dạy võ cho cháu được không

    Ông cụ không đáp lời mà vẫn tiếp tục thưởng thức cốc nước, thấy vậy Nam lại hỏi

    - Cụ ơi, cụ truyền võ cho cháu được không. Cháu không ngại đau không sợ khổ đâu.

    Ông cụ đặt cốc nước xuống bàn, thư thả nói rồi đi luôn ra ngoài

    - Vài thứ võ mèo cào thôi, không nên học làm gì cậu bé ạ. Nghỉ ngơi cho chóng khỏe đi.

    Nam đứng dậy muốn đi theo nhưng nghĩ một lúc rồi lại ngồi xuống. Ông cụ đã nói như thế thì không nên nì nèo, phải thong thả, có thời gian chứ làm sao được.

    ***

    Không cần phải cẩn thận tính toán Nam cũng biết bản thân đã rơi xuống đáy vực và gặp gỡ ông cụ được một tháng rồi, lý do cũng đơn giản, vòng tay người chơi báo hiệu có thùng tiếp tế cũng là báo hiệu ngày đầu tiên của tháng mới đã đến.

    Nam nằm nhìn bảng thông báo cùng mũi tên chỉ đường sáng xanh trong đêm, thờ dài rồi kéo tấm chăn đan từ vỏ cây đắp kín đầu cố nhắm mắt ngủ. Nam lo lắng không biết hiện giờ Mark thế nào, chắc Mark tưởng bản thân Nam đã chết rồi cũng nên.

    Nam đã cố gắng sử dụng hệ thống liên lạc của vòng tay người chơi để liên lạc với Mark hoặc ít nhất cũng yêu cầu xác định vị trí để Mark biết Nam còn sống nhưng vô ích, dưới đáy vực này dường như vòng tay người chơi không thể sử dụng được thậm chí đến kho chứa đồ cũng không thể mở ra.

    Nam lại nhớ tới tên Kim, tên Hank những kẻ đã từng muốn giết Nam, một nỗi căm hận trào dâng trong lòng, không phải bởi những kẻ như bọn chúng có lẽ người chơi lạ mặt Nam chưa kịp biết tên kia đã không tan thành tro bụi, nếu không phải bởi những kẻ như chúng Nam đã không bị rơi vào tình huống này.

    Nam lại kéo chăn xuống, nhìn sang phía giường ông cụ, nắm chặt tay quyết tâm rồi kéo chăn bắt bản thân phải ngủ.

    ***

    Sáng hôm sau, Nam dậy thật sớm, dùng nguyên liệu trong bếp nấu bữa sáng rồi cẩn thận bầy biện mời ông cụ ra ăn sáng. Ông cụ cũng không hỏi nhiều, bữa sáng diễn ra trong yên lặng, Nam dọn dẹp cẩn thận rồi quỳ trước mặt ông cụ.

    Ông cụ nhẹ nhàng đặt cốc nước cầm trong tay xuống, từ tốn nói

    - Lại thế rồi, đứng dậy đi cậu bé

    Nam kiên quyết cúi đầu nói

    - Cháu cầu xin cụ, một lần cuối cùng thôi, xin cụ nhận cháu làm đồ đệ

    Ông cụ lắc đầu nhè nhè

    - Ta đã nói rồi, vài miếng võ mèo cào thì thầy thợ gì, đứng lên đi

    Thấy ông cụ có vẻ muốn đứng lên, Nam vội vàng nói

    - Cháu xin cụ, xin cụ

    Ông cụ nhắm mắt trầm tư một lúc rồi hỏi

    - Ta hỏi cậu nhé võ thuật là gì

    Nam cúi đầu, nghĩ ngợi rồi trả lời

    - Là phương thức để rèn luyện sức khỏe bảo vệ bản thân ạ.

    Ông cụ không nói gì, mấy ngón tay khô gầy nhịp gõ trên bàn như chờ thêm câu trả lời từ Nam. Nam thấy thế thì nói tiếp

    - Là vũ khí để đấu tranh giữa con người với thiên nhiên, con người với kẻ thù bên ngoài.

    Ông cụ thở dài nhẹ nhàng lắc đầu, đứng lên đi đến góc nhà lôi từ trong đống cây cỏ khô ra một phiến đá rồi để trước mặt Nam

    - Ta cho cậu thêm một cơ hội nữa, từ giờ đến trưa ta chờ câu trả lời của cậu, nếu cậu ngộ ra được thì ta sẽ nhận cậu làm đệ tử

    Dứt lời ông cụ lại thong thả đi ra vườn cây để lại Nam đối diện cùng phiến đá

    Nam nhìn phiến đá, một mặt phiến đá xù xì đen đúa, một mặt được mài nhẵn bóng như gương, Nam xoay mặt nhẵn lại phản chiếu hình ảnh bản thân.

    Nam vừa nhìn vào hình ảnh mình được phản chiếu lại mà ngỡ ngàng, Nam không nhận ra nổi bản thân nữa, đầu tóc bù xù, đầy râu ria gương mặt gầy sọp đi đầy hốc hác. Nhưng cái đáng chú ý nhất không phải là diện mạo bên ngoài mà là ánh mắt Nam.

    Trước đây Nam ít khi soi gương, đến bây giờ cũng vậy, Nam luôn cho rằng việc gương lược là việc của con gái, đàn ông con trai soi gương nhiều làm gì nhưng dù ít soi gương đi chăng nữa thì đôi mắt của bản thân mình Nam vẫn phải nhận ra. Đôi mắt ấy đã thay đổi, vẻ trong sáng ngây thơ đã biến mất.

    Nam nhìn thấy trong ánh mắt mình mang vẻ hận thù nhàn nhạt, còn đâu người sinh viên vô tư, thoải mái như trước nữa mà thay vào đó là ánh mắt của một người mang đầy lòng sự giận dữ.

    Nam ngỡ ngàng, bất động nhìn hình ảnh của bản thân mặc, trong đầu muôn vàn suy nghĩ lẫn lộn, đong đầy những hình ảnh, những sự việc đã trải qua từ khi tham gia thế giới trò chơi đến bây giờ kệ cho thời gian lặng lẽ trôi.

    Ánh nắng rực rỡ báo hiệu giờ trưa đã đến, ông cụ mở cánh cửa làm từ cành cây bước vào nhà lúc từ nào Nam không hay biết. Suốt buổi Nam ngây người nhìn bản thân đến quên mất thời gian.

    Ông cụ thoáng nhìn Nam, ánh mắt toát lên vẻ tán thưởng, ông cụ cũng không làm phiền Nam suy nghĩ, nhẹ nhàng đi vào bếp nấu nướng.

    Đến lúc bữa ăn đã được bầy biện cẩn thận trên bàn ông cụ mới ngồi xuống ghế trước mặt Nam nghiêm mặt rồi hỏi

    - Câu trả lời của cậu là gì chàng trai

    Nam giật bắn mình, ngơ ngác trả lời

    - Cháu không biết

    Ông cụ lúc này mới mỉm cười nói

    - Ăn cơm đi rồi ta dẫn cậu tới một nơi

    Nam vâng lời như một con rối, ăn cơm, dọn dẹp rồi cúi đầu đi theo ông cụ tiến tới phía sâu trong khe vực. Càng đi cây cối ngày một thưa thớt hơn, mặt đất cũng chuyển dần từ màu cỏ xanh sang màu đen của đất trơ trọi. Không khí cũng ngày một lạnh dần, cả không gian cũng trở nên tối dần theo bước chân của ông cụ.

    Ông cụ chợt dừng lại, lúc này Nam mới ngước mắt lên nhìn. Đập vào mắt Nam là một khoảng đất tối đen, trên nền đất một người đàn ông cao to, cơ bắp cuồn cuộn đang nhắm nghiền mắt ngồi xếp bằng.

    Tuy người đàn ông nhắm mắt nhưng trên khuôn mặt vẫn mang đầy vẻ oán độc khiến người khác không rét mà run. Nam hơi lùi lại bởi dường như từ người đàn ông đó toát ra một thứ gì đó rất đáng sợ, rất hắc ám

    Ông cụ trở nên nghiêm túc, đứng thẳng người lên, tay chắp sau lưng, toàn thân toát ra một khí chất mạnh mẽ bá đạo xua tan sự đáng sợ trong không khí. Ông cụ nói

    - Đừng sợ, hắn chết rồi.

    Cảnh báo



Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status