Trang 14 của 14 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314
Kết quả 66 đến 69 của 69

Chủ đề: [Võng du] Trò chơi sinh tồn

  1. #66
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    106
    Xu
    802

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 65: Y Võ đồng tu
    Mong các bác góp ý



    Ngay khi ông cụ cúi người đặt viên đá cuối cùng vào giữa hoàn thành tụ tinh trận, từ trận pháp xuất hiện một gợn sóng không khí mà mắt thường khó có thể nhìn thấy lan ra bốn phía.

    Bầu không khí khi bị gợn sóng này đi qua bắt đầu trở nên rung động nhè nhẹ theo một tiết tấu nhất định, nếu không để tâm thì không thể nhận ra được sự thay đổi kỳ lạ này trong không khí. Rồi cả bầu không khí như bị một sức mạnh kì bí nào đó dẫn dắt bắt đầu cực kỳ chậm rãi hướng về phía trận pháp mà ngưng tụ.

    Ông cụ đứng dậy, duỗi thẳng lưng, bước ra khỏi khu vực bày trận rồi vẫy tay gọi Nam lại gần hỏi

    - Phải mất một khoảng thời gian thì trận pháp này mới tích tụ đủ tinh hoa thiên địa để con có thể sử dụng, theo tính toán của ta với chất lượng không khí nơi này cũng phải cần ít nhất nửa ngày mới được. Con đã nhớ kỹ cách bày trận chưa?

    Nam vừa tiến lại vừa nói

    - Con nhớ kỹ rồi thưa sư phụ, thật kỳ lạ con cảm thấy trong không khí có một sự thay đổi rất nhỏ, không biết có phải do trận pháp tạo ra không?

    Ông cụ ngồi xếp bằng xuống thảm cỏ xanh, tán dương Nam

    - Đúng rồi đó, con cảm nhận được sự thay đổi đó chứng tỏ bản thân con rất nhạy cảm với việc cảm thụ tinh hoa thiên địa trong không khí, đó là một điều rất tốt, trợ giúp rất lớn với con trên con đường tu luyện. Nào ngồi xuống đây.

    Nam cũng ngồi xếp bằng xuống thảm cỏ xanh, đối diện cùng sư phụ. Ông cụ chờ Nam tĩnh tọa rồi nói

    - Trước khi bắt đầu luyện tập công pháp ta sẽ dạy con một thứ luôn song hành với công phu môn phái ta. Cửu Vân Môn chúng ta thứ nổi tiếng trong giang hồ ngoài võ công ra chính là y thuật. Môn phái ta luôn lấy tôn chỉ y võ đồng tu để giáo huấn đệ tử.

    Ông cười ôn hòa rồi tiếp tục nói

    - Trước đây không chỉ trong giang hồ mà cả môn phái ta cũng diễn ra tình trạng người học võ chỉ chăm chăm học võ, người học y chỉ chăm chăm học y mà không hiểu rằng y võ vốn dĩ phải song hành. Không thể chỉ tu võ mà bỏ y được, cao thủ võ học thật sự ngoài võ cũng phải hiểu y. Không phải tự nhiên mà người học võ có thể dẫn dắt chân khí đi đúng đường theo kinh mạch, khiếu huyệt được mà phải biết y thuật, nắm rõ các phương vị huyệt đạo, biết rõ các con đường kinh mạch trong cơ thể mới có thể dẫn dắt được.

    - Từ tiền đề đó, các bậc tiền bối môn phái chúng ta đã bái phỏng rất nhiều các vị danh y trong thế giới môn phái tồn tại, phái đệ tử đi khắp nơi nghiên cứu, học tập y thuật để tạo thành một hệ thống y thuật riêng biệt của môn phái nổi tiếng trong thế giới sinh tồn.

    Ông cụ lấy ra từ ngực một tấm da thú cắm đầy kim châm, hai quyển sách mỏng cùng một con dao nhỏ đưa cho Nam

    - Đây là một bộ một trăm cây kim châm cứu mà môn phái ta gọi là bách huyệt kim, hai quyển sách này là kiến thức nhập môn ban đầu của y thuật môn phái, đáng tiếc là các sách vở y học ta thu thập đều để lại thế giới bên ngoài nếu không nào chỉ có hai cuốn thế này.

    - Cuối cùng là một con dao dùng để cắt thuốc, con chớ coi thường con dao này, con dao này là biểu trưng cho y thuật cao nhất của môn phái ta đấy.

    Nam nhận bộ kim châm cắm trên da thú, hai cuốn sách và con dao từ sư phụ. Đặt kim châm và sách sang một bên, Nam chăm chú ngắm nghía con dao. Con dao giống như được đúc liền từ một khối kim loại duy nhất, hai đầu đều có lưỡi.

    Cả cây dao dài khoảng bốn mươi phân, phần tay cầm giữa hai đầu dao được bọc gỗ và khảm ngọc, một đầu dao là mũi và lưỡi dao thẳng với hai lưỡi sáng quắc, một đầu lại giống như lưỡi liềm, với một lưỡi sắc duy nhất cong vào trong và trái ngược với đầu kia, đầu dao này lại đen tuyền. Trên thân tay cầm cây dao một bên được khảm chín đám mây nhỏ làm từ ngọc thạch bằng đầu ngón tay út, mỗi đám mây lại mang một màu sắc khác nhau. Một bên thân dao được khảm mười vạch nhỏ cũng bằng ngọc nhưng thuần một màu trắng.

    Nam lật qua lật lại con dao mà vẫn chưa tìm ra điểm đặc biệt nào ở con dao biểu trưng cho cả một hệ thống y thuật riêng biệt của Cửu Vân môn như lời sư phụ nói ngoại trừ tạo hình kỳ quái của nó. Đợi Nam nghịch chán con dao rồi để lại xuống bên cạnh bộ kim châm và hai cuốn sách ông cụ mới giải thích.

    - Con dao này tên là Cửu vân tầm dược, hai đầu dao biểu hiện cho hai nhánh của y thuật môn phái ta, đầu lưỡi liềm thể hiện cho y thuật cứu người còn đầu thẳng đại diện cho y thuật giết người. Đầu lưỡi liềm đại diện cho giải độc và ngược lại đầu thẳng là hạ độc người khác. Chín đám mây trên cán dao ngoài việc đại diện cho Cửu Vân môn còn đại diện cho dược tính của dược vật nữa.

    Nói xong ông cụ cầm lấy con dao, vừa dùng phần lưỡi liềm cắt một cây cỏ bên cạnh mình vừa tiếp tục nói

    - Đầu lưỡi liềm này chỉ nên dùng để thu hoạch các loại thảo dược chữa bệnh, cứu người bởi khi dùng đầu lưỡi liềm này thu hoạch dược tính trong thảo dược sẽ được phong bế hoàn toàn trong thảo dược, không một chút nào bị xói mòn. Ngược lại đầu thẳng chỉ nên dùng thu hoạch các loại thảo dược có mang độc tính hay độc vật.

    Ông cụ giơ cây cỏ lên trước mặt Nam, cây cỏ mặc dù bị cắt khỏi mặt đất nhưng vẫn tản mát ra một mùi hương dễ chịu giống như đang sinh trưởng bừng bừng trên đất. Lúc này Nam mới để ý thấy chín đám mây trên cán dao có một đám mây tỏa ánh sánh mờ mờ

    - Tại sao lại có một đám mây trên cán dao phát sáng vậy ạ.

    Ông cụ để ngọn cỏ xuống đất, chỉ vào đám mây ngọc đang phát sáng nói

    - Một đám mây sáng lên chứng tỏ cây cỏ này có dược tính nhất đẳng. Môn phái ta chia dược vật ra làm cửu đẳng, lẽ dĩ nhiên đẳng cấp càng cao thì dược tính càng mạnh. Cứ mỗi loại dược vật thì lại có một đẳng cấp dược tính khác nhau, việc phân chia chủ yếu dựa vào tác dụng chữa bệnh hay hạ độc của loại dược vật đó.

    Ông cụ lại cầm ngọn cỏ lên tường tận giải thích

    - Ví dụ như ngọn cỏ này có một đám mây dược tính chứng tỏ nó có dược tính nhất đẳng, còn về cụ thể tác dụng như thế nào còn phải dùng tùy phương thuốc.

    Ông cụ chỉ sang phần mười vạch ngọc trên cán dao bên kia nói tiếp

    - Con thấy một nửa vạch thứ nhất này sáng lên màu xanh lá không, chứng tỏ cây cỏ này đã sống được khoảng năm năm rồi. Mỗi một vạch ngọc này tương ứng với thời gian sinh trưởng của dược vật. Tổng cộng có năm màu sắc là xanh lá, xanh dương, đỏ, cam và tím. Mỗi màu đại diện cho một trăm năm dược vật sinh trưởng, mỗi vạch lại đại diện cho mười năm sinh trưởng.

    Ông cụ đưa con dao cho Nam, cầm bộ kim châm và hai cuốn sách lên nói

    - Những cây kim này đều được chế tạo từ một loại kim loại đặc biệt tên là Uẩn Kim chỉ tồn tại trong thế giới sinh tồn của môn phái chúng ta, loại kim loại này vừa nhẹ lại cực kỳ dẻo dai khó phá hủy, đặc biệt là không sợ bị nhiễm khuẩn do đặc tính kỵ khuẩn vô cùng kì diệu của nó.

    - Hai cuốn sách này là Cửu Vân Y điển, cũng là sách nhập môn y học của phái ta, nay ta giao toàn bộ sách, dao và kim châm cho con để con có thể tiếp tục phát dương quang đại y đạo của môn phái.

    Sau khi đưa mọi thứ cho Nam, hai thầy trò bắt đầu trò chuyện về môn phái, Nam cũng tranh thủ nghiên cứu y điển,đáng buồn là cuốn sách viết hoàn toàn bằng tiếng Trung, thứ ngôn ngữ mà bản thân Nam một chữ bẻ đôi không biết. Thành ra toàn bộ đều là sư phụ đọc, Nam ghi nhớ học theo, cũng coi như một cách học tiếng Trung gián tiếp.

    Hai thầy trò mải nói chuyện đến khi bụng réo lên ùng ục mới nhận ra đã đến giờ trưa, Nam nhanh chóng chạy về căn lều, mang thực phẩm quay lại nấu nướng, bữa trưa đơn giản bên hồ khiến lòng người trở nên thư thả hơn hẳn.

    Sau bữa trưa, Nam dọn một chỗ râm mát dưới tán cây, trải chiếu được làm từ vỏ cây ra cho sư phụ nghỉ trưa, đây cũng là một thói quen của ông cụ, sau bữa trưa phải nghỉ ngơi, ngủ trưa ít nhất một tiếng đồng hồ mới được.

    Trong khi sư phụ ngủ trưa, Nam đi dạo quanh hồ nhỏ, không ngờ dưới đáy vực lại có một cái hồ đẹp đẽ đến vậy, nước hồ trong vắt, tỏa ra hơi mắt dễ chịu, dưới nước vài con cá thong thả bơi lội. Bên hồ thảm cỏ xanh được điểm xuyết vài bụi cây có hoa vàng rực rỡ, kết hợp cùng những tán cây tỏa bóng mát tạo thành một khung cảnh yên bình, nên thơ đến lạ.

    Nam ngồi xuống dưới một tán cây ven hồ, ngâm chân vào nước hồ mát lạnh chìm đắm trong không khí yên bình đến quên hết thời gian, đến khi sư phụ Nam đến vỗ nhẹ vào vai Nam mới choàng tỉnh.

    - Chúng ta đi kiểm tra trận pháp chứ.

    Nam nhanh chóng đứng dậy cùng sư phụ đi đến tụ tinh trận. Tại tâm trận pháp xuất hiện một đám sương mỏng manh bị khóa chặt bên trong đang không ngừng lưu động mặc cho ánh nắng chói chang chiếu vào đám sương này vẫn không hề bị tan một chút nào. Nam nhắm mắt cảm nhận trong không khí thứ tiết tấu kì lạ vẫn chăm chỉ rung động không ngừng nghỉ.

    Ông cụ đi vào trong trận, tay khẽ chạm vào đám sương đang du động trong tâm trận, nhắm mắt cảm thụ một hồi rồi nói

    - Thứ sương này là tinh hoa thiên địa trong không khí bị lôi kéo về đây, độ dày mỏng của đám sương thể hiện chất lượng tinh hoa thiên địa trong không khí.

    - Con vào đây tu luyện đi, bước đầu chỉ cần cảm ngộ được tinh hoa thiên địa, sau đó hẵn dần dần dẫn dắt tinh hoa tích tụ vào đan điền. Ta đi chuẩn bị một vài thứ đã.

    Nam vâng lời, chờ ông cụ ra khỏi trận pháp rồi đi vào giữa trận pháp rồi ngồi xếp bằng trong màn sương. Màn sương nhìn bên ngoài tuy khá kỳ dị nhưng khi chạm vào liền mang lại cảm giác mát mẻ cực kỳ dễ chịu.

    Cảnh báo

    Lần sửa cuối bởi phamquangduy, ngày 12-06-2017 lúc 12:48.



  2. #67
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    106
    Xu
    802

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 66: Hai sự chọn lựa
    Mong các bác góp ý



    Nam đắm mình trong màn sương, cảm nhận sự thanh mát bao trùm lấy cơ thể, từ đầu đến chân các lỗ chân lông như đồng thời mở rộng đón nhận màn sương. Nam hít sâu một hơi để tinh hoa trời đất tràn ngập khoang phổi rồi bắt đầu tĩnh tâm cảm nhận.

    Nam căn cứ theo phương pháp hô hấp của khẩu quyết nội công môn phái mà hít thở, cách hít thở này thay đổi liên tục ba mươi kiểu khác nhau, có hít ngắn thở dài lại có hai thở một hít,... ba mươi kiểu hít thở theo khẩu quyết tuần hoàn nhau tạo thành một vòng cứ sau ba mươi kiểu ứng với ba mươi lần hít thở thì lặp lại từ đầu.

    Cứ sau mỗi lần hoàn thành một vòng hô hấp Nam lại thấy bản thân như bước dần vào một trạng thái mơ hồ khó có thể tả rõ bằng lời. Cảm giác lâng lâng nhẹ nhàng ấy bắt đầu từ phần đỉnh đầu rồi từ từ lan dần xuống ngực, bụng rồi lan xuống lòng bàn chân cho đến khi Nam cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng.

    Mọi giác quan của Nam như bị bịt kín, bản thân như rơi vào một không gian khác lơ lửng không phân biệt được trên dưới, trái phải. Trong không gian đó, mọi âm thanh, mọi ánh sáng đều như biến mất giống như một căn phòng không trọng lực bị kín bưng.

    Nam đột nhiên cảm giác có thứ gì đó lơ lửng trong không gian quanh mình, Nam cố gắng hết sức mở mắt ra nhưng vô ích, đôi mắt như bị dính keo không thể nào mở ra được. Tức mình bởi cảm giác như người mù làm bản thân khó chịu, Nam giơ tay lên phối hợp cùng mí mắt cố gắng kéo mở mắt ra.

    Sau một phen vật lộn với chính đôi mắt của mình, có lẽ nhờ sức đôi tay hai mí mắt như bị dính chặt cuối cùng cũng bị kéo mở một đường rất nhỏ, tuy rất nhỏ thôi cũng đủ tiếp thêm động lực cho Nam. Cuộc vật lộn kéo dài thêm một lúc nữa với kết quả là đôi mắt Nam được mở ra hoàn toàn.

    Nam nhanh chóng nhìn xung quanh, không gian tối thui, chỉ có một rải sáng phía trước mặt, có lẽ đó chính là thứ mà Nam cảm nhận được, thứ đó giống như một sợi tơ cực kỳ mảnh, nhẹ nhàng trôi bồng bềnh trong không trung, bản thân cảm nhận được đấy nhưng không thể nắm bắt được. Nam muốn giơ tay ra nắm lấy nhưng sợi tơ ấy lại bay xa hơn rồi tan vào khoảng không.

    Khi sợi tơ biến mất, không gian lại nên tối tăm. Một lúc sau Nam lại nhìn thấy một sợi tơ khác đột nhiên xuất hiện xa xa, lần này cùng lúc xuất hiện sợi tơ thứ hai ở phía đối diện, sau đó sợi tơ thứ ba, thứ tư, thứ năm,... nối tiếp nhau liên tục xuất hiện khắp không gian. Chẳng mấy chốc cả không gian tràn ngập bởi các sợi tơ kỳ lạ.

    Nam thử chạm vào một sợi nhưng vô ích, chỉ cần Nam lại gần là sợi tơ sẽ bay ra xa rồi tan biến vào không gian, Nam chợt nghĩ phải chăng những sợi tơ này là tinh hoa của trời đất mà bản thân cần phải dùng đúng phương pháp mới có thể hấp thụ hay không. Nghĩ tới là làm ngay, Nam vận dụng cách hít thở cùng phương pháp cảm nhận dẫn dắt tinh hoa trong khẩu quyết để thử kêu gọi những sợi tơ mà Nam đoán là thể hữu hình của tinh hoa trời đất này.

    Một sợi tơ nhỏ ở gần Nam nhất dường như bị lôi kéo bằng một sợi giây vô hình từ từ bay về phía Nam mặc cho nó đong đưa, giãy dụa trong không gian thế nào cũng không thể bay ra xa được. Khi sợi tơ bị kéo đến trước mặt Nam, lúc này Nam mới nhìn được rõ sợi tơ đó.

    Nói nó là tơ cũng không đúng bởi bản thân nó nhưng được tạo thành từ hàng ngàn, hàng vạn những hạt nhỏ li ti, các hạt này bám dính lấy nhau tạo thành một khối thống nhất, thon dài, không phân biệt được đâu là đầu, đâu là cuối.

    Những hạt này mỗi hạt lại có một màu sắc khác nhau có hạt màu đỏ, có hạt xanh,... như bảy sắc cầu vồng, mỗi hạt tỏa ra ánh sáng nhẹ nhè để rồ khi kết hợp với nhau tạo thành một sợi tơ màu trắng sáng.

    Nam giơ tay một ngón tay chạm nhẹ vào sợi tơ, ngay lập tức sợi tơ đó chui tọt vào đầu ngón tay Nam. Sợi tơ nhanh chóng theo cánh tay đi tới ngực rồi tụ lại tại đó, nơi sợi tơ dừng lại nhanh chóng nóng lên còn sợ tơ hóa thành một khối khí ấm áp bất quy tắc, lao xao như muốn bùng nổ. Khối khí ấm áp ấy nhanh chóng tỏa ra những dòng khí khí chạy khắp vùng ngực Nam.

    Nam đang không biết giải quyết khối khí ấm này thế nào thì chợt cảm thấy bản thân như có thể điều khiển dòng khí ấm đang bay lượn theo ý mình, ngay tắp lự Nam làm theo khẩu quyết tầng một nội công, thử dẫn dắt một dòng khí ấm đang tỏa ra ở ngực theo lộ tuyến nội công, đi một vòng quanh cơ thể sau đó tụ lại tại đan điền.

    Không ngờ dòng khí ấm lại ngoan ngoãn dễ bảo đến vậy chạy từ ngực đi một vòng theo lộ tuyến Nam định ra rồi trở nên ôn nhu nằm im tại đan điền.

    Mỗi khi đi được một vòng, khối khí ở ngưc lại nhỏ đi một vòng, dòng khí cũng trở nên ôn thuận hơn rất nhiều mà bản thân Nam cũng cảm thấy nơi dòng khí đi qua có một sự thay đổi nho nhỏ, giống như cứng rắn hơn nhưng lại như mềm dẻo hơn.

    Nam không biết bản thân đã đả tọa bao lâu chỉ biết bản thân sau khi dẫn dắt dòng khí ấm chạy về đan điền lần thứ mười từ không thể dẫn đi tiếp được nữa bởi khối khí tại ngực đã biến mất, thay vào đó là một đám khí nho nhỏ cực kỳ ôn thuận nằm tình lặng tại đan điền.

    Nam vẫn giữ đều nhịp thở theo khẩu quyết bắt đầu kêu gọi sợi tơ thứ hai, lần này sợi tơ bị kéo tới nhanh hơn rất nhiều, chỉ một thoáng kêu gọi sợi tơ đã bị kéo tới và nhanh chóng chui vào cơ thể Nam.

    Vẫn phương pháp cũ dẫn dắt dòng khí ấm sinh ra ở ngực theo lộ tuyến đi quanh cơ thể, đám khí ấm do sợ tơ thứ hai sinh ra cũng nhanh chóng bị luyện hóa hết, đám khí nho nhỏ trong đan điền Nam cũng lớn hơn một chút.

    Cứ như vậy, khi Nam luyện hóa xong sợi tơ thứ năm thì cảm thấy bản thân như một chiếc chum đổ đầy nước, không thể luyện hóa thêm sợi tơ nữa. Nam thở dài một hơi tiếc nuối cảm giác huyền ảo khi luyện hóa sợ tơ. Do thở dài nên nhịp thở của Nam bị thay đổi, phá vỡ vòng tròn tuần hoàn nhịp thở của khẩu quyết.

    Nam cảm thấy bản thân như bị đá văng khỏi không gian chứa đầy sợ tơ huyền ảo đó quay lại thực tại. Nam cảm thấy người lắc lư như say sóng bèn từ từ mở mắt, nhưng có gì đó che phủ mất tầm nhìn của Nam, một thứ gì đó màu đỏ, dính dính. Nam đưa tay lên quệt thứ đó đi, nhìn xuống tay, hai bàn tay Nam dính đầy máu.

    Nam hoảng hốt đứng dậy, bản thân lảo đảo trực ngã, Nam vẫn đang trong tụ tinh trận, chỉ có cái khác là màn sương trong trận đã trở nên mỏng hơn rất nhiều, sư phụ Nam đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá ở đối diện.

    Có lẽ nhận thấy Nam bật dậy từ trận pháp, ông cụ cũng mở mắt đứng dậy, lúc này Nam đang một tay ôm đầu, liêu xiêu đi lại bờ hồ kiểm tra xem bản thân bị thương chỗ nào mà máu me đầy mặt như vậy. Ông cụ tiến lại vỗ nhẹ lưng Nam

    - Đừng hoảng, con không sao đâu, đây là biểu hiện bình thường của việc mở khí nhãn thôi, lau sạch máu đi rồi ngồi nghỉ ngơi một lát là khỏe lại thôi

    Nam nghe sư phụ nói không sao cũng bình tĩnh lại một chút, vốc nước hồ lên lau sạch máu trên mặt, Nam nhận ra khuôn mặt mình không bị thương chút nào, cẩn thận kiểm tra lại đầu cũng không thấy bị thương Nam tự hỏi vậy máu từ đâu chảy ra vậy nhỉ.

    Ông cụ bê một bát thuốc nước đưa cho Nam, giục Nam uống nhanh lúc còn nóng rồi quay lại phía đá ngồi chơ, Nam cầm bát thuốc tu một hơi hết luôn. Thứ thuốc này hiệu nghiệm thần kỳ, Nam chỉ uống được vài phút liền thấy cảm giác hoa mắt chóng mặt tan đi hết. Nam đi thử vài bước, thấy bản thân không còn váng vất nữa mới tiến về phía sư phụ.

    Nam cẩn thận để bát thuốc trên phía đá, ngồi xuống nền cỏ đối diện với sư phụ, ông cụ cười rất tươi với Nam, khuôn mặt ánh lên vẻ khen ngợi nói

    - Con có tố chất tốt hơn hẳn những gì ta nghĩ. Lần minh tưởng đầu tiên đã khai được khí nhãn, tại môn phái chúng ta con có thể xếp vào hàng thiên tài cao cấp rồi.

    Ông cụ cầm cổ tay Nam lên, một dòng khí ôn thuận theo lòng bàn tay ông cụ chạy vào trong cơ thể Nam, đi một vòng rồi quay lại lòng bàn tay ông cụ. Ông cụ khẽ vuốt chòm râu suy ngẫm một lúc rồi nói

    - Bây giờ con có hai sự lựa chọn, thứ nhất là tiếp tục luyện hóa tinh hoa đạt đến trình độ nhất vân luôn, theo phỏng đoán của ta, chỉ cần ba hôm là con có thể đạt được nhất vân bắt đầu bước đi con đường võ đạo

    Nam tò mò hỏi

    - Vậy còn con đường thứ hai thì sao thưa thầy

    Ông cụ nhìn Nam đăm chiêu

    - Con đường này khó hơn rất nhiều, vốn dĩ ta nghĩ tư chất con bình thường như mọi người thì con đường này sẽ không xuất hiện nhưng với tư chất hiện tại của con thì rất khó để nói trước được điều gì. Thôi được rồi con đường thứ hai là tu luyện song song giữa Thiên Vân công và một một công phu thể tu khác

    Nam hoàn toàn không hiểu ý sư phụ nên hỏi lại

    - Thưa thầy con vẫn chưa hiểu lắm

    Ông cụ tỏ vẻ đăm chiêu nói

    - Môn phái chúng ta ngoài cửu công ta đã nói với con còn một môn công phu khác nữa, môn công phu này chỉ lưu truyền ở hàng ngũ cao tầng bởi độ khó khăn cũng như thành tựu của nó. Môn công phu này được gọi là Huyết Vân thể hay Ma Vân thể.

    Ông cụ ngập ngừng rồi nói tiếp

    - Môn công phu này trong môn phái chúng ta rất rất ít người luyện tập, không phải vì nó là tà môn gì mà bởi một khi đã luyện nó thì không được dừng lại, dừng lại là chết.

    Cảnh báo


  3. #68
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    106
    Xu
    802

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 67: Huyết Vân công
    Mong các bác góp ý



    Thấy Nam có vẻ hơi lo lắng khi nghe đến chữ chết, ông cụ nói tiếp

    - Thật ra môn phái cũng không cấm môn đồ luyện tập môn công phu này, nhưng thứ nhất tôn chỉ của môn phái là luôn bảo vệ cho mỗi môn đệ trong môn nên thứ công phu này chỉ lưu truyền trong tầng lớp cao tầng, thứ hai là muốn luyện tập môn võ này có một số yêu cầu đặc biệt mà không phải môn đệ nào cũng đáp ứng được những yêu cầu khắt khe đó

    Ông cụ nhắm hờ mắt như nhớ lại điều gì đó, giơ năm ngón tay lên liệt kê từng yêu cầu của môn võ cho Nam nghe

    - Đầu tiên là người luyện võ nếu là nam giới phải còn nguyên thân đồng tử tức là nguyên dương của thân thể còn nguyên, nếu là nữ giới phải còn trinh trắng tức là nguyên âm chưa bị xâm phạm, thứ hai là không được đạt đến cảnh giới sinh kình, thứ ba là phải có khả năng cảm nhận tinh hoa thiên địa cực mạnh, thứ tư là phải khai mở tinh nhãn trong lần minh tưởng đầu tiên, cuối cùng là phải có một thứ thuốc dẫn đặc biệt hiếm có.

    Liệt kê xong năm yêu cầu ông cụ nhìn Nam nói

    - Yêu cầu tiên con còn nguyên thân đồng tử, ta vừa dùng nội lực kiểm tra đã phát hiện nguyên dương ở huyệt Hội Âm của con còn nguyên vẹn, trong cái thế giới hiện đại mà trẻ con bị tiêm nhiễm từ sớm như bây giờ con còn giữ được nguyên dương là rất tốt. Ba yêu cầu tiếp theo con cũng đạt đến, bản thân con có khả năng cảm thụ tinh hoa thiên địa cực mạnh đồng thời chưa đến cảnh giới sinh kình đã khai mở tinh nhãn. Còn điều kiện cuối cùng tức là thuốc dẫn thì không hiểu con may mắn hay đen đủi là ta đã tìm được ở thế giới sinh tồn này.

    - Việc lựa chọn học hay không học, đi theo con đường nào bây giờ là do con chọn, môn phái ta luôn ưu tiên sự lựa chọn cho môn đệ, thầy cũng không tiện can dự quá sâu.

    Nam nghe sư phụ nói xong, cũng suy nghĩ một lát, nói gì đi chăng nữa việc này cũng liên quan đến vấn đề sinh tử, không thể qua loa đại khái được, phải cẩn thận suy xét, Nam hỏi

    - Thưa thầy, thầy có thể nói qua về môn võ công ấy được không ạ

    Ông cụ gật đầu, trả lời

    - Đúng là già rồi đâm ra lẩm cẩm, ta còn chưa cho con biết môn võ công ấy như thế nào. Nói về nó là cả một câu chuyện dài đấy

    - Trước đây môn phái chúng ta có một vị nữ chưởng môn kỳ tài ngút trời biệt danh là Kim Vân tên đầy đủ là Hoàng Tinh Hà, đây cũng là một trong năm vị nữ trưởng môn trong suốt chiều dài lịch sử gần một ngàn năm của môn phái. Vị nữ trưởng môn này trong một lần tham gia cùng hai môn phái chính đạo khác là Tinh Tú kiếm phái và Hỏa Sơn môn tấn công một môn phái ma giáo trong thế giới sinh tồn đó thì bị trọng thương bởi thứ võ công vô cùng độc ác của môn phái ma giáo đó là Diệt Huyết ma chường.

    - Môn chưởng pháp đó âm độc ở chỗ người bị trúng trưởng máu huyết sẽ dần dần bị mất đi chất sắt hóa thành màu vàng mà chết. Con cũng biết máu người không có sắt thì sao sống được, vị chưởng môn đó mặc dù trúng chưởng nhưng bản thân có nội công vô cùng cao cường đạt đến đám mây thứ mười hai tức là tiên thiên đỉnh phong nên có thể áp chế được chưởng lực một thời gian rất dài.

    Ông sửa lại tư thế ngồi cho thoải mái, lấy từ chiếc giỏ đan từ vỏ cây sau lưng ra hai chiếc chén gỗ, rót đầy thứ nước trà thảo mộc, đưa cho Nam một chén còn bản thân uống một chút thấm giọng rồi tiếp tục kể.

    - Mặc dù có thể áp chế vết thương nhưng vị chưởng môn đó không muốn cả đời bị thứ chưởng pháp đó đe dọa nên nghĩ trăm phương ngàn cách triệt để chữa trị nó từ võ đến y nhưng đều vô dụng. Có một lần ra ngoài công việc, chưởng môn tìm được một thứ thảo dược đặc biệt mà sau này đặt tên nó là Huyết Vân Thảo. Sau khi phát hiện ra dược tính phục hồi máu huyết cực mạnh của loại thảo dược này, kết hợp cùng nhiều phương thuốc quý khác Tinh Hà trưởng môn cũng tạo ra được một loại thuốc nước có thể phục hồi máu huyết với tốc độ không thể tin được.

    - Nhưng một vấn đề nảy sinh, thứ thuốc này có dược hiệu quá mạnh mẽ, thân thể người thường nếu ngâm nó sẽ bị phản phệ, giống như quả bóng bơm quá nhiều nước nổ tung mà chết. Cho dù Tinh Hà trưởng môn đã đạt đến tiên thiên đỉnh phong cũng không thể chịu nổi dược lực của loại thuốc này.

    Ông cụ vuốt nhẹ râu nhìn về nơi xa xăm như tưởng tượng lại hồi ức về môn phái

    - Khó khăn này làm chưởng môn bỏ rất nhiều tinh lực cũng không xử lý được, khi các trưởng lão trong môn phái biết chuyện đã vận động toàn môn phái tham gia nghĩ cách xử lý. Cuối cùng một vị đệ tử môn phái tên là Trương Tiểu Mạnh đã cống hiến một môn công phu luyện thể có thể triệt để xử lý vấn đề dược lực này.

    - Nói đến nguồn gốc của nó phải kể đến vị đệ tử môn phái ta đó trong một lần ngao du tình cơ gặp một vị kỳ nhân tuy có thân thể cực mạnh, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm nhưng hành động cứng nhắc như người máy. Vị đệ tử đó sau khi kết bạn cùng kỳ nhân đó được người đó truyền cho môn công phu luyện thể cổ xưa của một môn phái đã tuyệt tích trong lịch sử. Vị đệ tử đó sau khi biết chuyện của trưởng môn đã cống hiến môn luyện thể này cho môn phái.

    - Tinh Hà trưởng môn sau khi tham ngộ phương pháp tu luyện của môn thể thuật thần bí ấy kết hợp cùng công pháp bổn môn tạo thành Huyết Vân công, sau khi kết hợp cùng phương thuốc không chỉ triệt để loại trừ được Diệt Huyết ma chưởng mà còn tạo thành thân thể cực mạnh mẽ. Không những đao thương bất nhập, bách độc bất xâm, thủy hỏa bất diệt mà còn mềm dẻo hơn gấp năm lần người thường, xương cốt có thể di động giống như xúc cốt công.

    - Từ đó trong giang hồ ai ai cũng biết tới Bất Diệt Kim Vân Hoàng Tinh Hà, vị trưởng môn đó đã thành một truyền thuyết của môn phái. Còn vị đệ tử cống hiến môn thể thuật đó sau này trở thành trưởng lão truyền kỳ của môn phái gọi là Đồng Thân Trương Tiểu Mạnh.

    Ông cụ đứng dậy, dẫn Nam đến bên cạnh hồ, chỉ một khóm cỏ cành lá tươi tốt nhưng có màu đỏ như máu, từ gốc đến cành lá, hoa quả đều thuần một màu đỏ tươi.

    - Đây là Huyết Vân Thảo mà ta nói tới. Môn phái chúng ta sau đó truyền môn công phu này cho môn hạ đệ tử nhưng trăm người luyện thì chín mươi chín người chết, không bị nổ tung thì cũng hóa thành máu loãng do dược lực quá mạnh của thảo dược. Sau trăm năm nghiên cứu đúc kết cuối cùng Huyết Vân công mới đưa ra năm điều kiện luyện tập ta đã nói với con.

    Nam nghiền ngẫm câu chuyện một chút rồi hỏi

    - Thưa thầy tại sao lại đặt ra những điều kiện đó vậy

    Ông cụ chậm rãi phân tích cho Nam nghe

    - Nếu con không còn nguyên dương hay nguyên âm thì cơ thể không còn toàn vẹn, không thể luyện được thể thuật này, cơ thể không còn toàn vẹn thì dược lực không thể thông suốt sẽ gây tắc nghẽn bạo thể mà chết. Trong quá trình luyện tập ngoài dược lực còn cần có tinh hoa thiên địa phụ trợ mới có thể cân bằng dược lực trong cơ thể, nếu dược lực và tinh hoa thiên địa không cân bằng với nahu sẽ khiến dược lực phân hóa cơ thể thành máu loãng mà chết.

    Ông cụ chợt cười theo kiểu khác khác, thần thần bí bí mà Nam không phân tích ra được

    - Nếu là nam giới luyện tập môn công phu này sau khi đạt đến tầng ba là có thể phá thân không sợ phản phệ, đồng thời sẽ có một số chuyện tốt ở mặt đó mà không có loại thuốc nào bì được

    Nam định hỏi chuyện tốt là chuyện gì thì ông cụ chuyển đề tài câu chuyện

    - Cần nói ta đã nói, không cần nói ta cũng đã nói, giờ quyết định luyện hay không là tùy ở con. Con suy nghĩ cho kỹ rồi cho thầy một câu trả lời là được. Giờ ta phải luyện tập tiếp thôi, thời gian cũng không còn nhiều.

    Nam không hiểu lắm về vấn đề thời gian cũng không còn nhiều mà sư phụ nêu ra, nhưng điều đó nhanh chóng bị gạt đi khi Nam nhìn thấy những gì sư phụ chuẩn bị cho Nam luyện.

    Ở một vị trí trống trải và khá rộng trong khe núi, ông cụ đặt xuống đất một loạt những viên đá tròn trơn nhẵn ở những vị trí khác nhau. Mỗi viên đá cách nhau một khoảng không đồng nhất, có viên gần viên xa, cực kỳ rồi mắt.

    Nam mất một lúc mới có thể ghi nhớ vị trí những viên đá này, tổng hợp lại nhìn chung những viên đá tạo thành năm vòng tròn mỗi vòng có bán kính từ ba đến năm mét sát cạnh nhau nhìn từ trên cao xuống giống như hình năm đầu ngón chân người.

    Ông cụ đứng cạnh vòng tròn đầu tiên cũng là lớn nhất giống như đầu ngón chân cái nói

    - Do điều kiện khách quan thầy phải song song truyền thụ cho con cả bộ pháp Nhu Vân Bộ, khinh công Thanh Vân Đăng Thiên cùng cước pháp Lôi Vân cước cùng một lúc. Mặc dù sẽ cực kỳ khó khăn và vô cùng vất vả nhưng phải cố gắng thôi.

    Nói rồi ông cụ lấy ra hai cái đai bằng da thú, trên đai có những chiếc túi nhỏ buộc vào hai chân Nam rồi bỏ vào đó một thỏi đá nặng tầm một cân, căn dặn Nam

    - Từ bây giờ đến khi đạt được sơ kỳ ba môn công phu trên con không được bỏ bao tập chân này ra, dù là ăn ngủ, tắm giặt cũng không được bỏ. Thầy sẽ nâng trọng lượng của nó lên từ từ, bắt đầu từ một cân đã.

    Nói xong ông cụ đứng dậy vừa truyền khẩu quyết ba môn công phu cho Nam vừa bước đi thử, trên những viên đá trơn nhẵn làm mẫu cho Nam. Tổng cộng ông cụ bước đi trên các viên đá ba lần, lần đầu là diễn luyện Nhu Vân Bộ, lần thứ hai là diễn luyện Thanh Vân Đăng Thiên, lần cuối cùng là kết hợp Nhu Vân Bộ cùng Thanh Vân Đăng Thiên mà bước đi. Trong quá trình bước đi lại xử ra cước pháp Lôi Vân Cước cho Nam ghi nhớ.

    Cảnh báo

    Lần sửa cuối bởi phamquangduy, ngày 18-06-2017 lúc 16:21.

  4. #69
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    106
    Xu
    802

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 68: Quyết định của Nam
    Mong các bác góp ý



    Sau khi Nam xem sư phụ diễn luyện xong ba môn công phu thì trời cũng bắt đầu ngả màu hồng phấn của buổi chiều. Ông cụ mặc dù chạy nhảy liên tục gần một tiếng vừa diễn luyện vừa giải thích môn công phu cho Nam nghe nhưng mặt không đỏ, hơi thở không gấp lên chút nào khiến Nam thè lưỡi than thở về sức khỏe đáng ngưỡng mộ của sư phụ.

    Ông cụ lại trở lại vẻ thong dong như cũ, nhìn dáng điệu ai có thể đoán được ông cụ với dáng vẻ mảnh khảnh lại có thể thi triển một loạt công phu kinh người như vậy.

    - Trời sắp tối rồi, ta về thôi, chắc con cũng đói rồi hả. Chúng ta về làm một bữa ngon ngon từ chỗ thịt gấu muối còn lại chứ.

    Nam tươi cười, cùng sư phụ trở về căn lều, vừa đi vừa ba hoa về dáng vẻ của sư phụ khi diễn luyện. Một già một trẻ, tiếng cười vang vọng khe núi.

    ***

    Trời đêm dưới khe núi khác hẳn so với trời đêm ở khu vực hồ nước nơi có căn nhà Nam xây cất. Không khí lạnh hơn, sương mù nhiều hơn, đồng thời cả bầu trời bị thu hẹp lại chỉ còn là một đường ngoằn ngoèo bám theo đỉnh núi.

    Đêm nay định sẵn là một đêm khó ngủ đối với Nam.

    Nam trằn trọc mãi giữa hai lựa chọn, học hay không học Huyết Vân công, nghe thôi cũng đã thấy môn công phu ấy khó luyện đến mức nào nhưng đổi lại được một thân mình đồng da sắt cũng cực kỳ hấp dẫn.

    Điều làm Nam suy nghĩ nữa đó là bản thân Nam vẫn là trai tân, trong cái xã hội mà độ tiêm nhiễm nhanh như gió này thì thằng con trai nào chả mong nhanh chóng có bạn gái, nghe sư phụ nói không học đến tầng ba thì không được phá thân làm Nam toát hết mồ hôi.

    Chẳng biết đến ngày nào, tháng nào mới luyện được đến tầng ba cơ chứ, luyện rồi không được gần nữ sắc, phạm vào chữ sắc thì xin lỗi là nổ banh xác. Ngoài ra việc học môn võ công này cũng giống như đi dây trên vách núi vậy, chỉ cần sơ sẩy là ngã xuống thật sự quá đáng sợ.

    Nam bị vấn đề luyện hay không luyện dày vò mãi, không luyện thì cũng có thể đạt cảnh giới như sư phụ là ít nhất, về mặt này Nam khá tự tin, sau khi sư phụ xem xét kỹ lại tư chất của Nam đã nhận định Nam có tư chất cực tốt có thể đạt đến tiên thiên.

    Nam hết quay bên này lại lật bên kia, tràn trọc không ngủ nổi, sự bí bách của đầu óc khiến Nam không chịu nổi bèn đi ra cửa, nhặt một cục đá dẹp rồi chọn một mặt là có, một mặt là không học. Không quyết được thì để trời quyết vậy.

    Nam tung cục đá lên trời, chẳng hiểu làm thế nào mà khi cục đá rơi xuống đất lại cắm thẳng xuống đất và dựng thẳng, không phải mặt có cũng chẳng phải mặt không. Nam vừa rối trí và bực tức liền sút cục đá, cục đá bay vút vào bụi cây thuốc.

    Nam ngồi phịch xuống nền đất nhìn bầu trời, giá như có Mark ở đây anh ấy sẽ cho Nam một lời khuyên cực kỳ thông thái. Nam chạm vào vòng tay người chơi, chẳng có gì thay đổi ngoài bộ đếm ngày giờ sinh tồn, tất cả các hệ thống khác đều đóng lại hoàn toàn. Nghĩ tới Mark là Nam lại nhớ tới tên Kim. Một sự dứt khoát lóe lên trong đầu Nam.

    Nam sẽ học, khó cũng học, khổ cũng học, không thể yếu mãi được, phải mạnh mẽ. Nam chạy lại chỗ viên đá vừa rơi trong bụi thuốc, tìm kiếm một lát mới thấy viên đá, lúc này viên đá đã nằm ngửa lên, mặt Nam chọn là có học ngửa lên trời. Đến ý trời cũng muốn Nam học thì còn gì phải nghĩ nữa, Nam cầm chặt viên đá trong tay rồi đi vào lều ngủ.

    Thấy Nam đi vào lều ông cụ khẽ mở mắt ra nhìn, thấy vẻ quyết tâm trên mặt Nam hiện lên dưới ánh lửa bập bùng, ông cụ khẽ thở dài nhắm mắt không biết là tiếp tục ngủ hay đăm chiêu suy nghĩ điều gì

    ***

    - Vân Phong chưởng cùng Tỏa Vân thủ, Hắc Vân quyền còn đều nhớ kỹ rồi chứ, phải nhớ không được bỏ bao tập tay cũng như bao tập chân ra, phải để cơ thể quen dần với sức nặng thì mới tập được.

    Thấy Nam có vẻ không chú ý lắm, ông cụ hỏi lại

    - Sao thế con đã nhớ kỹ chưa

    Nam giật mình, trả lời

    - Con nhớ rồi, dạ thưa sư phụ con nghĩ kỹ rồi, con đã có quyết định.

    Ông cụ ngồi xuống đối diện Nam như chờ một lời khẳng định chắc chắn của Nam. Nam nói đầy kiên định

    - Thưa thầy, con quyết định sẽ học Huyết Vân công.

    Ông cụ hỏi lại lần nữa

    - Con đã suy nghĩ kỹ chưa, ta không nói đến sự nguy hiểm của nó, riêng việc luyện tập cũng cực kỳ vất vả, khổ sở rồi, con quyết định rồi thì không thể rút lại được đâu. Một khi đã học là phải học đến cùng, dừng lại giữa chừng thì khả năng bị chính môn công phu này phản phệ cũng là chín phần rồi.

    Nam đổi từ tư thế ngồi sang quỳ, dập đầu trả lời

    - Con sẽ học thưa sư phụ, con quyết định rồi, xin người dạy cho con

    Ông cụ vuốt chòm râu đầy đăm chiêu, mất một lúc rồi mới gật đầu rồi nói

    - Được rồi nếu con đã quyết định như thế thì kế hoạch phải thay đổi một chút vậy, bây giờ con cần phải tu luyện hết cửu công kia đã sau đó ta sẽ bắt đầu truyền Huyết Vân công cho con. Giờ con luyện lại Vân Phong chưởng, Tỏa Vân Thủ cùng Hắc Vân Quyền lại một lần cho ta xem.

    Nam diễn luyện từng chiêu thức, ông cụ ngồi cạnh vừa giải thích vừa sửa những lỗi sai, chẳng mấy chốc thời gian đã đến buổi trưa. Sau bữa trưa nhanh gọn, ông cụ tiếp tục truyền thụ Trảm Vân Thập Nhị thức cùng Di Vân Đại Pháp cho Nam.

    Tối hôm đó, khác với mọi ngày trong căn lều có thêm một chiếc thùng mới cứng, cao tầm nửa mét, đường kính hai mét vừa đủ cho một người có thể nằm thoải mái vẫn còn thơm mùi gỗ chứng tỏ vừa được chế tạo không lâu. Trong thùng chứa đầy dung dịch màu đỏ như máu tỏa ra mùi thơm thoang thoảng.

    Hai bên thùng là Nam cùng sư phụ ngồi đối diện nhau, sư phụ Nam mở lời

    - Trước khi con bước vào thùng ta có điều này muốn nói với con

    Nam trông khá căng thẳng, vuốt mấy giọt mồ hôi trên trán trả lời

    - Dạ

    Ông cụ chậm rãi nói

    - Trong các môn võ công của môn phái ta có hai môn công phu đặc biệt là Trảm Vân Thập Nhị Thức cùng Huyết Vân Công là không theo lộ tuyến cố định của môn phái. Huyết Vân Công ta đã nói cho con biết rồi còn Trảm Vân Thập Nhị Thức cũng tương tự không phải công phu vốn có của môn phái, mà là do môn phái đạt được trong một lần giao tranh cùng tà giáo, qua sửa sang, nghiên cứu, thay đổi mà thành.

    - Các môn công phu khác của môn phái đều được chia thành sáu kỳ: sơ kiến, nhập môn, sơ kỳ, trung kỳ, đỉnh phong và đại thành. Tương đương với sáu mức thành tựu của môn công phu đó. Sơ kiến kỳ còn gọi là học hình tức là học thuộc cách thức ra chiêu, nhập môn tức là hiểu được cách dùng nội lực của chiêu thức và sử dụng nội lực đưa vào chiêu thức

    - Bốn kỳ còn lại sơ kỳ, trung kỳ, đỉnh phong và đại thành đại diện cho bốn mức sử dụng một cách thuần thục chiêu thức, sơ kỳ và trung kỳ là hiểu được và đạt được cái "ý" của chiêu thức còn đỉnh phong là đạt được "thế" của chiêu thức. Mức cuối cùng, đại thành tức là đã luyện chiêu thức đến đăng phong tạo cực kết hợp được "hình", "thế" và "ý" vào một.

    - Trảm Vân Thập Nhị Thức không quản thế, không phân hình ý, mà hoàn toàn dựa vào nội lực bản thân thi triển, ta nhắc nhở con một lần nữa, tuyệt đối không được sử dụng chiêu thức khi chưa đạt được nội lực phù hợp nếu không sẽ bị tổn thương tâm mạch mà chết. Huyết Vân công lại được chia làm bảy tầng gồm: luyện dược, luyện bì, luyện huyết, luyện nhục, luyện cốt, luyện mạch và luyện thể.

    Ông cụ chỉ vào thùng nước đỏ như máu đang sóng sánh, phản lại ánh lửa bằng một màu đỏ chót yêu dị nói

    - Tầng thứ nhất luyện dược tức là hấp thu dược lực trong nước thuốc, dùng dược lực kết hợp tinh hoa thiên địa, tôi luyện bản thân. Năm tầng tiếp theo tương đương với tôi luyện lớp da, máu huyết, cơ nhục, xương cốt và kinh mạch cơ thể. Tầng cuối cùng là tổng hợp tất cả các tầng trước đạt được thân thể huyết vân đao thương bất nhập.

    - Về độ khó của việc luyện Huyết Vân công ta cũng không nói thêm làm gì nữa, bây giờ con còn có thể rút lui nhưng một khi đã chạm vào huyết dược thì không thể lùi bước nữa, đây là con đường chỉ có tiến tới, lùi lại là chết.

    Nam nhìn chằm chằm vào thứ thuốc màu đỏ máu đang sóng sánh trong thùng, cắn răng đứng dậy từ từ bước chân vào thùng thuốc. Sư phụ nhìn thấy Nam quyết định ngâm mình vào thùng thuốc thì thở dài một hơi, từ từ nhắm mắt rồi nói

    - Từ giờ mỗi bước con đi đều do con phải tự khám phá, bản thân thầy cũng chưa bao giờ có can đảm học thứ công phu nguy hiểm này nên không thể chỉ dạy gì cho con. Con đang bước đi trên một con đường đầy bí ẩn và tràn ngập chông gai, sư phụ chỉ có thể tặng cho con một chữ mong con luôn lấy đó làm định hướng cho mình

    Nói rồi ông cụ viết lên nền nhà một chữ tâm bằng chữ Hán, rồi đứng dậy, đi về giường của mình bắt đầu đả tọa. Về phần Nam ngay khi vừa chạm vào thứ nước thuốc đỏ như máu ấy, ngay lập tức một cảm giác tê tê như điện giật chạy dọc theo mũi bàn chân lên đỉnh đầu.

    Nam cắn răng chịu đựng cảm giác tê tái như điện giật ấy, bước thẳng vào thùng nước thuốc, rồi từ từ chìm cả người xuống làn nước thuốc chỉ để lại chóp mũi để hô hấp còn toàn thân đều ngâm trong thuốc.

    Khi mới chạm vào thì thứ nước thuốc ấy gây cảm giác tê tê như điện giật nhưng chỉ một lát sau cảm giác ấy biến mất thay vào đó là một cảm giác nóng rực như lửa đốt xâm nhập vào cơ thể Nam từ khắp mọi vị trí. Nam cố gắng chống chịu cảm giác đau đớn đang lan tỏa toàn thân theo khẩu quyết Huyết Vân công bắt đầu luyện tập bước đầu tiên, luyện dược.

    Cảnh báo



Trang 14 của 14 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status