Xem kết quả Bình chọn: Bạn thấy truyện này thế nào?

Người bình chọn
1. Bình chọn này đã đóng
  • Hay

    1 100.00%
  • Bình thường

    0 0%
  • Tạm được

    0 0%
  • Dở

    0 0%
Trang 20 của 20 Đầu tiênĐầu tiên ... 10181920
Kết quả 96 đến 98 của 98

Chủ đề: [Võng du] Trò chơi sinh tồn

  1. #96
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    138
    Xu
    1,652

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 95: Giao thủ trên xe buýt
    Mong các bác góp ý



    Nam đặt viên đá cuối cùng hoàn thành tụ tinh trận, bày trận xong còn cần một giai đoạn nữa mới có thể tích tụ tinh hoa thiên địa được, đây cũng là bước quan trọng nhất đó là kích hoạt. Tiểu trận chỉ cần bày xong, có đủ các yếu tố vật liệu cần thiết, khắc ám lộ là xong, đại trận kiểu này không chỉ cần ám lộ mà còn cần thêm chìa khóa khởi động nữa.

    Lý do sư phụ bắt Nam phải luyện tập như điên, đổ đủ các loại tài nguyên vào Nam cũng vì bởi chìa khóa này. Chìa khóa khởi động trận pháp cũng vô cùng đơn giản chỉ cần có hai điều kiện là có thể khởi động trận pháp, điều kiện đầu tiên là có nội lực từ ám kình trở lên. Điều kiện thứ hai cũng phụ thuộc tương đối vào điều kiện thứ nhất đó là phải có cách cộng hưởng với trận pháp.

    Điều kiện thứ nhất sinh ra bởi để cộng hưởng đến mức khởi động được trận pháp cần sử dụng một lượng nội lực tương đối lớn, dưới ám kình không cách nào đáp ứng đủ được. Điều kiện thứ hai một mặt cần có cách cộng hưởng hay cách vận chuyển nội lực phóng ra sao cho trận pháp vận chuyển mặt khác nội lực muốn vận chuyển được như ý thì phải đạt đến ám kình.

    Nam thích tiểu trận hơn, bớt loằng ngoằng rắc rối, chỉ cần khắc ám lộ xong, đưa nội lực vào là tiểu trận có thể vận chuyển. Trận pháp dù đại hình hay tiểu hình đều ẩn chứa minh lộ và ám lộ. Minh lộ quá rõ ràng là những đường khắc, những vật thể hữu hình dùng để xây trận còn ám lộ là chỉ những đường không hiện rõ nằm ẩn mình phía dưới nền trận hay ẩn trong vật chứa mà chỉ có phá hủy hoàn toàn trận pháp, đào xới bên trong vật chứa hoặc nơi bày trận mới có thể nghiên cứu ra được.

    Nam đi quanh trận pháp từ ngoài vào trong theo chiều kim đồng hồ, mỗi bước đi lại dùng ám kình đánh xuống nền đất khắc ám lộ, "Minh lộ dễ thấy, ám lộ khó thành" là câu cửa miệng của bất cứ người nghiên cứu trận pháp nào. Minh lộ phô bày giữa thanh thiên bạch nhật, nhìn qua là thấy, ám lộ lại phải liền mạch, không thể ngưng nghỉ, không thể sai sót. Chỉ cần khắc ám lộ hơi có chút đứt quãng là mọi công sức sẽ bị phá hủy hoàn toàn.

    Nam khắc xong ám lộ thì ngồi xuống thở hồng hộc, nội lực tiêu tốn quá nhiều, mặc dù nội lực ám kình đã có thể tự vận chuyển bổ sung phần nào mệt mỏi nhưng liên tục phát lực hơn hai tiếng đồng hồ thì dù nội lực ám kình cũng chẳng bổ sung kịp nổi.

    Nam chọn một gốc cây gần đó đả tọa phục hồi nội lực, mặc dù khu vực này đã có một vài sợi tinh hoa thiên địa phất phơ nhưng để phục hồi nội lực như vậy vẫn là chưa đủ. Nam cố gắng hấp thu được chút tinh hoa nào thì hấp thu, đến khi trời gần sáng nội lực cũng chỉ mới phục hồi được hai phần ba. Cơ thể cũng tương đối mệt mỏi. Nam nhìn trận pháp một thoáng, đêm mai là có thể kích hoạt rồi, tinh hoa thiên địa đang ngao du kia cứ chờ đấy, ông sẽ tóm sống chúng mày.

    Nam trèo ra khỏi sân gôn rồi dùng khinh công lao vun vút ra đường cái, chuyến xe buýt sắp tới rồi.

    ***

    Xe buýt hôm nay đông khách hơn mọi khi, bình thường giờ này chỉ có Nam đi xe buýt hôm nay lại có thêm một ông bác với khuôn mặt gian gian kiểu mặt chuột ngồi cùng một cô bé xinh xắn ngay ghế đầu. Nam đi xuống phía dưới chọn chỗ thoải mái để ngồi thì thấy hai ông bạn ăn trộm hôm qua đang ngồi trong góc.

    Ông bạn gầy còm cánh tay còn tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt. Nam cười thầm, cứ bình tĩnh qua vài ngày ăn đau khổ nữa là ám kình sẽ tự tan, coi như sự trừng phạt nho nhỏ cho hành vi trộm cắp đi.

    Hai tên trộm vừa thấy Nam lên xe liền co rúm vào một chỗ, ánh mắt có chút sợ sệt, biết sợ cũng tốt. Nam chọn vị trí giữa xe ngồi xuống, nhắm mắt mơ màng ngủ, đêm nào cũng mệt thế này thì quá khổ, xe buýt đóng cửa từ từ lăn bánh.

    Nam vừa nghi được chốc lát thì cảm thấy có người ngồi xuống bên cạnh, chẳng lẽ tên ăn cắp hôm qua đau quá nên đến xin lỗi. Hơi hé mắt nhìn sang, là ông bác có khuôn mặt kiểu chuột vừa ngồi cùng cô bé xinh xắn lúc nãy. Nam không lên tiếng, hơi xích vào tạo khoảng cách với ông bác này.

    - Cậu là sinh viên trọ ở gần đây à.

    Ông bác mặt chuột đột nhiên hỏi, giọng nói hơi cao nếu không muốn nói là the thé. Nam đang buồn ngủ nhưng không thể thiếu lịch sự được nên đáp lời.

    - Không ạ, cháu trọ trong thành phố, ra nhà bạn chơi thôi.

    Ông bác im lặng chút xíu lại hỏi.

    - Nghe giọng câu giống người tỉnh Y nhỉ.

    Nam hơi quay sang bên cửa sổ.

    - Vâng cháu người tỉnh Y, nhà cháu ở thành phố Y.

    Ông bác nghiền ngẫm rồi chợt hỏi.

    - Chẳng biết môn phái cậu tên là gì nhỉ.

    Nam mơ màng trả lời.

    - Cửu .....

    Chưa nói xong liền tỉnh ngủ, quay sang nhìn ông bác.

    - Bác nói môn phái gì cơ, cháu không hiểu.

    Ông bác mặt chuột cười cười, xém chút nữa là biết được môn phái của Nam rồi một chữ cửu chưa khẳng định được gì nhiều, môn phái, bang hội tên có chữ cửu nhiều lắm, điểm thoáng qua cũng có đến bốn, năm môn phái cổ võ bắt đầu bằng chữ cửu như Cửu Tinh môn, Cửu Long bang,.... Lộ rồi thì nói thẳng thôi.

    - Không phải giấu diếm nữa, hôm nay tôi đến đây để xin lỗi thay cho hai thằng đồ đệ của tôi.

    Nam vẫn giữ thái độ không biết không hiểu, trả lời.

    - Bác là ai vậy, nói gì cháu không hiểu, cháu liên quan gì đến đồ đệ bác đâu.

    Ông bác mặt chuột vỗ trán.

    - À quên mất, chưa giới thiệu với cậu tôi tên là Tý, trưởng môn Song Kim cổ võ môn.

    Nói xong liền quay xuống phía hai tên trộm vặt hôm qua chỉ.

    - Đó là hai thằng đệ tử không ra gì của tôi, môn phái chuyên nghề đào tường, khoét vách đi lại trên giang hồ kiểu gì cũng gặp nhau, mong cậu thứ lỗi cho chúng chuyện hôm qua.

    Nam chửi thầm trong bụng, đánh không lại thì về gọi hội à. Tuy vậy môi vẫn nở nụ cười tươi tắn.

    - Bác cứ đùa, thứ lỗi gì chứ.

    Tý vẫn giữ thái độ niềm nở.

    - Nào, vẫn biết khi bước chân vào giang hồ thời đại này cần phải giữ bí mật về cổ võ nhưng ta đã giới thiệu môn phái rồi cậu cũng nên giới thiệu đi chứ. Không là thành thất lễ lắm đấy.

    Nam bắt đầu cảm thấy khó chịu, có lẽ ấn tượng xấu về hai tên trộm làm Nam chẳng muốn dây dưa gì mấy người này, cổ võ môn phái, mới nghe đã thấy có gì đó không ổn. Nam quay sang nhìn hai tên trộm vặt đang không ngừng thấp thỏm đằng sau. Rồi quay lại nhìn Tý.

    - Cháu thật sự không hiểu bác nói gì.

    Tý thở dài, xoa xoa tay.

    - Thôi thì cậu không muốn nói chúng ta đành vận động chút vậy.

    Vừa dứt lời lập tức tay trái của Tý đánh tới, đòn đánh nhanh như điện chớp. Nam không ngờ chưa hết câu Tý đã đánh tới, hơi chút luống cuống gạt đòn của Tý ra, tuy gạt kịp nhưng vai phải vẫn bị đánh trúng, cảm giác ê ẩm, tê tê của ám kình truyền tới giúp Nam nhận thức được thực lực của đối phương.

    Nam lập tức vận nội lực, triệt tiêu ám kình Tý đánh vào cơ thể, nhân lúc Tý thu tay về, Nam phản đòn bằng một chưởng bồng bềnh như mây khói xuất ra từ tay phải. Tý cũng tương đối bất ngờ vì đòn đánh úp của bản thân xuất ra bất ngờ mà chẳng đạt được hiệu quả gì đáng kể. Thấy Nam đánh tới, chưa rõ chưởng pháp ra sao thì tốt nhất là không nên đón đỡ làm gì. Tý cúi người xuống né đòn đồng thời mau chóng đưa nội lực từ đan điền vào bàn tay phải.

    Nam chưởng hụt cộng với diện tích chật hẹp không kịp thu chiêu đã thấy tay phải của Tý như một con độc xà lao đến nhắm tới ngực Nam. Không còn cách nào né kịp Nam, vội vàng dồn nội lực sang tay trái biến chưởng thành đao bổ xuống chặn đường tiến của con mãng xà do tay Tý tạo nên. Tý biến chiêu ngửa lòng bàn tay, cánh tay di động một cách phi lý từ hướng thẳng lên chuyển sang hình zích zắc đập vào lòng bàn tay Nam chặn đứng cú chặt của Nam.

    Hai tay chạm nhau không hề phát sinh tiếng nổ hay gió bụi gì cả, tất cả chỉ đơn giản như một cái bắt tay đơn thuần. Tý và Nam nhìn nhau chằm chằm, hai mắt như tóe lửa, người ngoài nhìn vào còn lầm tưởng là bạn bè lâu năm chưa gặp bắt tay nhau cũng nên.

    Người ngoài nhìn không ra, người trong cuộc thì kêu khổ cũng không xong. Nam và Tý đã chuyển từ việc giao đấu chiêu thức sang so đấu nội lực. So đấu chiêu thức còn có thể nhìn rõ thế thắng bại đôi bên còn so đấu nội lực thì không thể nhận biết được ai đang giành phần thắng cao hơn.

    So đấu nội lực luôn là hành vi so đấu nguy hiểm nhất. Nội lực là thứ vô hình không giống như binh khí khác hữu hình có thể đón đỡ thậm chí né tránh còn nội lực một khi đã đấu là chỉ có đấu trực diện, không thể né tránh. Binh khí, quyền cước tấn công bên ngoài cùng lắm cũng chỉ gãy tay, đứt chân còn nội lực tấn công nội tạng một khi không cẩn thận có thể tàn phế hoặc chết như chơi.

    Trong lòng Nam thầm kêu khổ, nội lực bản thân chỉ còn bằng hai phần ba bình thường khiến việc so đấu Nam rơi vào thế hạ phong, nội lực của Tý như hàng vạn cây kim nhỏ không ngừng tràn sang đánh phá còn nội lực của Nam lại giống như đám mây hết tụ lại tán, cố gắng cô lập tiêu diệt nội lực của Tý từng chút một.

    Hai người nhìn chằm chằm vào nhau so đấu gần năm phút thì nội lực của Tý giảm dần, không phải Tý nhường nhịn hậu bối gì bởi so đấu nội lực nhường nhịn chỉ có con đường chết mà là do độ tinh thuần của nội lực Tý không bằng Nam. So với cùng đẳng cấp nội lực của Nam tinh thuần và cô đọng hơn rất nhiều, Tý bắt đầu yếu sức, khuôn mặt tái nhợt dần đi, hơi thở ngắn mà dồn dập, mồ hôi rịn ra đầy chán. Trái ngược với Tý, Nam chỉ tái một nửa so với ban đầu, hơi thở vẫn dài và đều đặn, càng ngày phần thắng càng nghiêng dần về phía Nam.

    Cảnh báo



  2. #97
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    138
    Xu
    1,652

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 96: So đấu nội lực
    Mong các bác góp ý



    Nội lực trong huyệt đan điền của Tý giảm xuống với tốc độ chóng mặt, mỗi nhịp thở lại có cảm giác trái tim như bị bóp nghẹt bởi nội tức căng cứng đang điên cuồng yêu cầu bổ sung. Mồ hôi rịn ra từ trán lạnh toát, hai mắt hoa dần, Tý biết bản thân không cầm cự được lâu hơn nữa.

    Nội lực của Nam tinh thuần hơn lão quá nhiều, từng đợt nội lực của lão truyền tới đều bị nội lực dường như không có định mức cạn kiệt của Nam vây chặt rồi tiêu hao dần. Giờ đã đến lượt nội lực của Nam tràn ngược sang phía lão, lòng bàn tay lão có thể cảm nhận rõ từng cơn nóng ran mỗi khi có một đợt nội lực tưởng chừng nhẹ nhàng mà lại mạnh mẽ như sóng cồn ập tới, xung kích sang lão.

    Lão Tý bặm môi, đành giảm bớt nội lực đang truyền từ đan điền tới lòng bàn tay, lượng nội lực đang còn sẵn thì hóa thành một khối duy nhất với một nhiệm vụ là chỉ chặn bảo vệ trước tâm mạch còn các mạch khác thì bỏ mặc. Đây là biểu hiện thái độ đầu hàng trong một trận so đấu nội lực, không khác gì việc vẫy cờ trắng.

    So đấu nội lực nếu không thống nhất điểm dừng thường có kết cục tàn phế hoặc chết người, để đào tạo một cao thủ không chỉ cần chọn lựa những người tư chất ngàn người có một còn cần một lượng tài nguyên rất lớn. Tổn thất một người là tổn thất to lớn cả về con người lẫn kinh tế do đó trong giang hồ đã đưa ra quy định chung để tránh tình trạng chết vì so đấu này. Khi diễn ra một trận đấu nội lực, bên nào sắp thua thì phải giảm nội lực đang phát, dồn nội lực còn lại bảo vệ tâm mạch, các mạch khác không được quyền bảo vệ.

    Bên thắng cũng cần có tôn nghiêm của bên thắng nên các mạch khác là dành cho bên thắng tùy ý quyết định như chiến lợi phẩm, gặp người tốt thì chỉ tàn phá một hai đơn mạch thậm chí tha bổng nếu gặp người xấu thì phá tan sạch sẽ các mạch khá biến một cao thủ thành gần như phế nhân, coi như trừ bỏ một đối thủ.

    Nam thực sự chẳng rõ quy định này nhưng thấy nội lực của ông bác Tý mặt chuột giảm dần, toàn lực bảo vệ tâm mạch thì cũng giảm dần nội lực, việc tàn phá các mạch khác không phải điều Nam mong muốn, kết thù oán vì một việc con con là không đáng. Cuộc đấu này chỉ vì một lý do duy nhất là Nam không nói ra tên môn phái, chẳng đáng hại người vì lí do đó.

    Lão Tý đang bồn chồn trong lòng đợi sự phán quyết lại thấy Nam từ từ thu tay không dùng nội lực tấn công các đơn mạch khác thì gần như không tin nổi. Số người tha thứ cho người khác trong một cuộc đấu nội lực là quá ít, cả đời lão chưa thấy bao giờ. Người tốt tính nhất lão từng gặp cũng tàn phá một tiểu mạch vô dụng của đối phương, khiến đối phương nằm viện dăm bữa, nửa tháng coi như trừng phạt.

    Nam hít sâu một hơi rồi triệt tiêu hoàn toàn nội lực truyền đến, người đã mệt lại còn mất một đống nội lực cho một cuộc chiến không đâu khiến Nam cảm thấy toàn thân mệt mỏi, chân tay nặng nề, tê cả đi. Nam hít sâu vài hơi để điều hòa lại nội lực rồi mới hé mắt nhìn sang ông bác mặt chuột.

    Tình trạng lão Tý cũng chẳng khá khẩm hơn chút nào, thở dốc, nặng nề. Thoáng qua thấy lão cả người run rẩy, khuôn mặt tái nhợt chân tay duỗi thõng xuống như chết rồi khiến Nam hơi hoảng. Chẳng lẽ lúc so đấu dùng nội lực quá độ nên lão hấp hối sắp thăng rồi, có lý nào lại đen đến thế cơ chứ, rõ ràng Nam đã thu nội lực cẩn thận, không gây thương tổn cho lão rồi mà,

    Nam hơi run run sờ vào mạch cổ tay của lão Tý, may quá mạch tuy hơi chậm nhưng không có biểu hiện nội thương. Nam chỉ sợ ông bác này hoăng thì phiền to, không chết là tốt rồi, chỉ cần từ từ đả tọa phục hồi nội lực là được. Nam mặc kệ lão Tý, bản thân cũng cần minh tưởng phục hồi, nội lực mất nhiều quá khiến cơ thể mệt mỏi.

    Nam vừa phục hồi được một chút nội lực vừa đủ để hết bủn rủn chân tay thì nghe thấy tiếng lão Tý thều thào bên tai.

    - Cảm ơn cậu đã không hạ độc thủ tàn phá kinh mạch tôi.

    Nam xua xua tay.

    - Không cần cảm ơn, tôi không muốn khiến bác bị thương vì mấy chuyện không đâu.

    Lão Tý ho khan mấy tiếng mới cười cười hóm hỉnh tiếp lời.

    - Cậu giờ cho tôi biết môn phái của cậu và tên cậu được chứ.

    Nam ngán ngẩm trả lời.

    - Bác không thấy chán à, cháu tên là Nam còn môn phái chỉ là cái tên thôi mà.

    Thấy ánh mắt chờ đợi câu trả lời của lão Tý, Nam giơ tay gõ gõ lên trán, ngửa đầu ra sau dựa lên ghế.

    - Môn phái của cháu tên là Cửu Vân môn.

    Lão Tý nhắc lại một lần nữa rồi hỏi.

    - Chuyện của hai đứa đệ tử tôi mong cậu bỏ quá cho.

    Nam nhìn sang lão, chán thật, loanh quanh chỉ mấy chuyện này.

    - Được rồi, bảo đệ tử bác đợi đến chiều, tôi phục hồi nội lực đã rồi mới giải ám kình được.

    Lão Tý cười tươi, mục đích cuối cùng cũng đạt được rồi.

    - Không vội, không vội. Tôi và cậu đều cần nghỉ ngơi phục hồi nội lực, cho tôi số điện thoại đi, chiều tôi sẽ liên lạc với cậu.

    Nam xòe tay.

    - Tôi không có điện thoại.

    Lão Tý nhìn Nam hơi ngờ vực, thanh niên thế kỉ hai mốt mà không có điện thoại, nói chẳng ai tin được.

    Nam thấy ánh mắt ngờ vực của lão Tý cũng chẳng buồn giải thích, không phải Nam không có điện thoại nhưng lần cuối cùng Nam thấy nó là khi nó chui tọt xuống cống trong cơn say khi mới chia tay Trúc.

    Lão Tý vẫy tay sang cô gái trẻ chẳng biết đã đi đến ngồi ở ghế hàng bên lúc nào.

    - Đưa ông cái điện thoại.

    Nam ngó sang, giờ mới nhìn rõ cô gái này, da trắng môi hồng, mặt trái xoan cùng mái tóc đen được búi cẩn thận, xinh xắn đáo để. Lúc đầu còn tưởng khách đi xe bình thường, hóa ra là cháu gái lão Tý, chắc là đột biến gien nên một lão già xấu hết xí quách mới có được cô cháu gái xinh như mộng như vậy.

    Hoa lục túi xách lấy ra một cái điện thoại vỏ kim loại màu vàng chóe đưa cho lão Tý. Lão vừa nhận máy vừa giới thiệu.

    - Cháu gái tôi, tên Hoa, chắc sàn sàn tuổi cậu thôi.

    Lão ghé tai Nam nói nhỏ.

    - Nó mới đạt sinh kình cách đây mấy tháng.

    Nam gật đầu coi như chào hỏi, xinh xắn thật đấy nhưng ngó nhiều thì bất lịch sự quá, tốt nhất là không nên nhìn người ta chằm chằm nữa.

    Lão Tý móc ví lấy ra một thẻ sim điện thoại mới, ghi số lại rồi thay vào máy, khởi động lại máy bấm bấm gì đó. Xe vừa dừng ở bến thì lão Tý dúi điện thoại vào lòng Nam, nói nhanh.

    - Cậu cầm lấy, có gì chiều tôi sẽ gọi, tôi có số cậu đây rồi.

    Nam định từ chối thì lão Tý đã vịn ghế đứng dậy đi ra cửa rồi xuống xe. Hai đứa đệ tử cùng cô cháu gái cũng nhanh chóng theo lão Tý đi xuống. Cái điện thoại thôi mà, Nam cầm máy, chẳng thèm ngó nhãn hiệu đút vào túi quần. Giờ cần ngủ một chút, một tiếng nữa xe mới đến trạm Nam xuống. Nam lại dựa vào kính xe tiếp tục gà gật.

    ***

    Lão Tý vừa xuống xe liền rẽ vào một hẻm nhỏ, đi được vài bước lập tức thấy xây xẩm mặt mày, cố chống tay vào tường nôn khan một trận sau đó lết sang ngồi xuống phía đối diện, tựa lưng vào tường thở. Hoa vừa rẽ vào ngõ thấy ông đang ngồi cạnh tường vội vàng hốt hoảng chạy đến.

    - Ông không sao chứ.

    Lão Tý vịn tay Hoa ngồi thẳng dậy, hít thở sâu mấy hơi mới trả lời.

    - Ông không sao, chỉ là tiêu hao nội lực quá độ thôi.

    Lý và Hóa cũng đồng thời chạy đến.

    - Thầy làm sao vậy, bị thương chỗ nào, chẳng lẽ thằng kia hạ độc thủ, để con tìm thằng kia liều mạng.

    Lão Tý nhìn hai đứa đồ đệ với ánh mắt chẳng còn gì để nói.

    - Liều mạng cái gì, không phải người ta tha cho thì chúng mày tưởng tao còn nguyên lành được chắc.

    Lý vội vàng hỏi.

    - Tôi ở xa quá chẳng hiểu chuyện gì diễn ra, có chuyện gì vậy thầy.

    Lão Tý cố gắng thở thật chậm rồi trả lời.

    - Tao và cậu Nam đó vừa tỷ đấu nội lực. Cuối cùng ta .... thất bại.

    Hoa tái mặt, a lên một tiếng rõ to.

    - Sao ông lại làm thế, tỷ đấu nội lực nguy hiểm lắm, ông bảo trừ trường hợp vạn bất đắc dĩ chứ không là không được dùng cơ mà.

    Lão Tý có vẻ hơi xấu hổ, mặt hồng lên.

    - Cái này, do ta thấy cậu ta trẻ tuổi nên muốn thử một chút, cuối cùng sơ sẩy thế nào lại thành so đấu nội lực với nhau.

    Hoa chống nạnh, giọng đầy giận dỗi.

    - Ông đùa à, sao ông lại làm thế, ông bị thương mấy mạch vậy, về nhà nhanh lên còn điều trị chứ.

    Lão Tý vội xua tay.

    - Không sao, không sao cậu ta chiến thắng nhưng rút nội lực về không đả thương kinh mạch của ta. Ta chỉ bị thoát lực thôi.

    Lão Tý có lẽ đã phục hồi hơn đôi chút, vịn tay Hóa đứng dậy.

    - Về thôi, nghỉ ngơi rồi chiều hẹn cậu ta đi ăn cơm. Thanh niên mà có tấm lòng bao dung như thế giờ hiếm lắm.

    ***

    - Tình hình con dâu tôi thế nào rồi Trương thần y.

    Ông Hoàng vừa rót trà cho Trương thần y vừa hỏi. Mới mấy hôm mà Trương thần y nhìn có vẻ tiều tụy đi nhiều, chẳng phải do lo lắng bệnh tình của mẹ Tâm mà là do lão cắm đầu vào nghiên cứu những đơn thuốc của Nam. Tiến triển chẳng được bao nhưng sức khỏe lão xuống dốc thấy rõ. Sợ Trương thần y đổ bệnh thì chẳng còn người theo dõi bệnh trạng của con dâu nữa nên ông Hoàng đành bất chấp cơn giận dữ của thần y, kéo ông ra vườn hóng gió thưởng trà.

    Trương thần y có vẻ còn khá giận, cầm chén trà uống một hớp lớn rồi trả lời cộc lốc.

    - Tiến triển tốt, có lẽ sắp tỉnh lại tới nơi rồi.

    Thấy Trương thần y còn đang bừng bừng lửa giận, ông Hoàng cười khổ.

    - Ông cứ cắm đầu vào nghiên cứu mấy đơn thuốc như thế tổn hại lớn cho sức khỏe, ông đổ bệnh thì đám đệ tử của ông không khéo kéo đến xé xác tôi ra.

    Bạn bè lâu rồi cũng phải hiểu tính nhau, Trương thần y không để bụng bao giờ, cứ ngọt nhạt xin lỗi là qua chuyện thôi.

    Cảnh báo


  3. #98
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    138
    Xu
    1,652

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 97: Nguyệt tỉnh lại
    Mong các bác góp ý



    Trương thần y nhân lúc ông Hoàng đang mải thêm nước vào ấm trà thì đứng dậy đi thẳng về phòng, mặc kệ ông Hoàng lật đật chạy theo sau khuyên răn, bình thường ông phải uống hết ấm trà thượng hạng này rồi mới làm gì thì làm nhưng hôm nay Trương thần y quyết tâm không tìm ra được sự ảo diệu của cách dùng thảo dược đối lập trong mấy đơn thuốc của Nam không dừng lại nên bỏ qua cả sự quyến rũ của trà ngon mà đứng dậy tiếp tục về phòng nghiên cứu.

    Ông Hoàng vừa khuyên răn vừa kêu khổ. Trương thần y nhìn nghèo nghèo, cũ cũ một chút nhưng thực lực phía sau không phải hạng xoàng. Trương thần y núi Hoa Sơn là cái tên không phải ai cũng có quyền được biết, cái tên này chỉ lưu truyền trong vòng tròn những người đủ giàu có, nổi tiếng và quyền lực mới có thể tham gia. Bản thân vị thần y này cũng là ông chủ một công ty y dược cực lớn ở nước ngoài đó là còn chưa nói đến số lượng đệ tử cả chính thức lẫn ký danh của vị thần y này phải đến con số hàng trăm người, trong đó đa phần đều là các thầy thuốc có tiếng, các vị cự phú hào môn.

    Vốn dĩ với thân phận chỉ là một thương nhân tuy cực kỳ có thực lực ở trong nước song ra đến nước ngoài lại trở thành dạng trung bình của ông Hoàng thì dù có tu vài kiếp nữa cũng chẳng gặp mặt nổi Trương thần y. Nhưng trong cuộc sống nhiều khi điều không thể vẫn xảy ra.

    Sau khi con dâu hôn mê ba năm, trong một lần sang Trung Quốc tìm thầy thợ cứu con, ông Hoàng gặp một cậu bé lạc mất người thân trong siêu thị, trong cái xã hội mà thân ai nấy lo, nhân tính chẳng còn là bao này ông Hoàng trở thành người tốt hiếm có khi dắt cậu bé này đi tìm người thân.

    Việc này cũng vốn cũng chỉ thể hiện được lòng nhân hậu của ông Hoàng nhưng vấn đề ở chỗ cậu bé này lại là cháu nội của Trương thần y, cậu bé nhân lúc ông nội cùng cha mẹ không để ý nên chạy đi chơi, chẳng hiểu thế nào lại thành lạc mất mọi người. Khi ông Hoàng đưa cháu bé về đến nơi, gia đình Trương thần y đang hoảng hốt đến thiếu điều báo cảnh sát. Vài lời cảm ơn, đôi bên trao đổi chút thông tin liên lạc rồi lại ai đi đường ấy.

    Khi đó ông Hoàng chưa biết đến danh tiếng Trương thần y bởi bản thân chưa đủ tầm để tham gia những hội nhóm cao cấp. Ông Hoàng lại mất thêm một năm tìm kiếm trong vô vọng. Năm thứ tư kể từ khi con dâu hôn mê, ông Hoàng đến Hoa Sơn tìm thầy thuốc, vô tình gặp lại Trương thần y đang chẩn bệnh cho thôn dân quanh núi.

    Cuộc sống nói ra cũng nhiều điều kỳ lạ, sau khi nghe về bệnh tình của con dâu ông Hoàng, Trương thần y sống liền đồng ý thử chẩn trị cho con dâu ông Hoàng, coi như một cách trả ơn tìm cháu. Sau khi khám qua, Trương thần y cũng không dám chắc có thể cứu tỉnh được Nguyệt song Trương thần y vừa nghiên cứu ra một loại thuốc mới có thể cứu chữa được phần nào cho người bị hôn mê, tuy rằng chưa qua thử nghiệm nhiều những cũng có vài phần hi vọng chữa được cho Nguyệt.

    Khi nghe đến thuốc chưa được thử nghiệm nhiều mặc dù ông Hoàng không muốn con dâu mình thành dược nhân thử thuốc nhưng bí quá hóa liều, đành để Trương thần y dùng thử thuốc trên người con dâu mình. May sao thuốc đã có tác dụng đáng kể, tuy chưa thể cứu tỉnh Nguyệt hoàn toàn nhưng đã có thể đảm bảo được sự sống cho cô.

    Thoáng cái đã mấy năm, mỗi năm cứ đến cuối thu là ông Hoàng lại sang Hoa Sơn để mời Trương thần y sang kéo dài sự sống cho con dâu. Hai người sau thời gian dài tiếp xúc phát hiện nhiều điểm chung như cùng thích uống trà, yêu hoa,... nên trở thành bạn bè với nhau.

    Ông Hoàng vừa theo Trương thần y vừa bước vào phòng thì có tiếng gọi to hốt hoảng phía sau.

    - Ông chủ...., ông chủ.

    Ông Hoàng vội quay lại, cô Năm giúp việc hớt hải chạy đến, vừa thở dốc vừa vội vàng nói.

    - Ông chủ...ông chủ...cô chủ, cô chủ,.....

    - Sao có chuyện gì rồi, đừng giật cục thế nữa, từ từ nói.

    Ông Hoàng vội hỏi, cho dù được Trương thần y xác nhận đơn thuốc của Cửu Vân thần y, thậm chí dự đoán rằng bằng đơn thuốc này con dâu của ông có thể tỉnh lại song trong lòng ông Hoàng vẫn thiếu sự tin tưởng vào mấy tờ đơn thuốc ấy, thấy chị Năm hốt hoảng chạy đến lòng liền thấy lo lắng.

    Chị Năm hít mấy hơi thật sâu mới trả lời được tròn vành rõ chữ.

    - Cô chủ tỉnh, tỉnh lại rồi.

    Rầm - Chị Năm giật nảy mình rồi ngồi xìu xuống đất

    Cánh cửa phòng Trương thần y mở tung, không nói hai lời đi thẳng về phía căn phòng bệnh của Nguyệt, ông Hoàng sau một giây chấn động vội vàng đi theo sau Trương thần y để lại chị Năm đang ngồi thở. Được vài bước ông vội vã quay lại phân phó.

    - Quên mất, chị Năm gọi điện cho chồng cái Nguyệt, bảo nó về ngay.

    ***

    Hôm nay đầu óc Tâm cứ để ý đâu đâu, học hành cảm giác khó vào kinh khủng. Mớ kiến thức vật lý cứ lùng bùng trong đầu phối hợp cùng mớ kiến thức hóa học thành một đống hỗn độn chẳng phân biệt nổi. Có lẽ nhiều ngày liền thấp thỏm chờ đợi thuốc có tác dụng khiến khả năng tư duy của Tâm giảm sút.

    Tâm mỏi mệt bước lên xe, đêm qua thức trông mẹ đến sáng đã vắt kiệt sức lực của Tâm. Long thấy Tâm mệt mỏi thiếp đi ở ghế sau liền lệnh cho lái xe đi chậm, tránh xóc nảy để Tâm có thể nghỉ ngơi nhiều một chút. Thời gian mấy ngày qua cái cảm giác thấp thỏm không yên bao trùm lấy cả nhà khiến khoảng thời gian này có thể nói là mệt mỏi hơn cả tháng bình thường rất nhiều.

    Xe chầm chậm lăn bánh đến trước cửa, Long gọi khẽ.

    - Về đến nhà rồi Tâm.

    Tâm mở hé mắt, nhìn qua cửa kính rồi chậm chạp lấy cặp, lê bước lên phòng. Mọi người trong nhà chẳng biết đi đâu hết rồi, cô Năm, người giúp việc đã lâu năm cho gia đình cũng không thấy đứng trong bếp như mọi khi. Tâm vứt cặp lên giường, thay quần áo xong thì nghe thấy tiếng thút thít truyền tới từ dưới nhà liền vội vàng chạy xuống.

    Cô Năm đang đứng dưới chân cầu thang gọi điện thoại, giọng nói to và hơi run run khác hẳn thường ngày.

    - Cậu chủ, cậu về ngay đi, cô chủ tỉnh rồi.

    Tâm choáng váng trước thông tin đó, một giây, hai giây trôi qua, Tâm òa khóc rồi chạy thẳng xuống dưới. Cô Năm giật mình nhìn lên thấy Tâm lao xuống, nước mắt lăn trên gò má cũng đoán ra điều Tâm định hỏi liền tránh sang một bên đồng thời chỉ xuống căn phòng bệnh.

    - Tiểu thư xuống gặp cô chủ đi, cô chủ tỉnh rồi....

    Chẳng để ý đến cô Năm nói cái gì tiếp sau, Tâm chạy một mạch ra nhà sau. Cánh cửa phòng bệnh luôn đóng kín vừa để giữ nhiệt độ trong phòng vừa để bảo vệ Nguyệt được mở rộng ra, Tâm lao vào trong phòng, vừa chạy vừa nói.

    - Mẹ, mẹ ơi

    Ồng Hoàng đang đứng cạnh giường cùng Trương thần y, đôi vai gầy không nhừng run rẩy có lẽ vì xúc động. Tâm chạy thẳng đến bên giường, người phụ nữ xinh đẹp với làn da trắng xanh do thiếu nắng, mái tóc đen bồng bềnh đã hé mắt ra từ lúc nào, đôi mắt tuy vẫn còn mang chút hồi tưởng pha ngờ vực nhưng không thể che dấu vẻ đẹp của cô. Tâm nhào vào lòng người phụ nữ.

    - Mẹ tỉnh rồi, mẹ tỉnh rồi.

    Người phụ nữ run rẩy giơ tay chạm vào mái tóc của Tâm. Tuy chưa thể nói được do thoái hóa chức năng bởi hôn mê nhưng đôi mắt vốn đầy ngơ ngác bừng sáng lên sự quan tâm, yêu thương và ấm áp ấm áp của người mẹ. Những giọt nước mắt hạnh phúc từ từ xuất hiện nơi khóe mắt.

    ***

    Nam vừa bước chân ra lên xe buýt chuẩn bị về nhà trọ thì tiếng chuông điện thoại kêu lên mãi mới tắt. Nam vừa lắc lư theo cú rẽ của chiếc xe lại nghe thấy tiếng chuông cứ văng vẳng bên tai xuất hiện, chẳng biết của cha nội nào nữa. Nghe thì nghe đi, không nghe thì tắt quách cho xong, nhức cả đầu.

    Đập đập phần hông của chiếc quần mặc hôm qua chưa kịp thay bám đầy bụi đất, Nam chợt nhận thấy tiếng chuông điện thoại có vẻ quen quen dường như nghe thấy ở đâu rồi. Trời ạ, quên mất, đây là tiếng chuông điện thoại của chiếc điện thoại sáng nay lão Tý đưa. Nam vội vàng nghe máy trong ánh mắt đầy trách móc của mọi người trên xe.

    - Alô, ai vậy ạ

    Bên kia đầu dây, âm thanh hơi cao của lão Tý vang lên.

    - Cậu Nam đó à, tôi Tý đây, cậu về chưa.

    Nam nói nho nhỏ sau khi dính một cái nhìn cháy mặt của bà cô bên cạnh.

    - Tôi vừa về, có chuyện gì đấy.

    Giọng lão Tý nghe có vẻ phấn chấn.

    - Vừa về à, tốt lắm, chiều tối nay cậu rảnh chứ

    Nam khe khẽ trả lời.

    - Tôi rảnh, có việc gì à.

    Lão Tý nói luôn.

    - Tôi đặt một bàn tiệc ở nhà hàng Hoa Lửa gần trung tâm, coi như là bồi tội với cậu, độ sáu giờ cậu qua nhé. Không gặp không về.

    Nam chưa kịp trả lời thì lão đã tắt máy. Thôi vậy coi như đỡ bữa cơm - Nam thầm nghĩ trong khi cất điện thoại vào túi. Nam nhìn đồng hồ bây giờ đã hơn bốn giờ, vừa xuống xe Nam về phòng trọ, tắm rửa thay quần áo rồi đi luôn, không nhanh là không kịp xe buýt.

    Xe buýt dừng ở đầu đường, Nam chen lấn trong dòng người tấp nập lên xe, luồn lách một lúc mới xuống được bến, thành phố mấy triệu người, phương tiện giao thông công cộng luôn rơi vào tình trạng kẹt cứng thế này, nhất là giờ cao điểm.

    Nhà hàng Hoa Lửa được xếp vào danh sách các cửa hàng cao cấp có tiếng ở thành phố, vị trí đắc địa tấc đất tấc vàng, phục vụ chu đáo cẩn thận, nấu ăn ngon là những thứ khiến cho giá mỗi món ăn dù là bình thường nhất ở đây cũng khiến người khác giật mình.

    Nam bước đến cửa lập tức có một nhân viên phục vụ tiến tới ân cần hỏi.

    - Anh đi mấy người ạ, có đặt chỗ trước không ạ?

    Nam hơi lúng túng, quên mất chưa hỏi lão Tý đặt chỗ ở khu nào. Nhà hàng hạng sang luôn phân ra phòng vip đặt riêng và phòng ăn chung, lão Tý chẳng nói rõ là ở khu nào không khác gì đánh đố Nam. Nhân viên phục vụ thấy Nam có vẻ hơi lúng túng, nhìn lướt qua quần áo cũng chỉ bình thường thì khuyên nhủ.

    - Nhà hàng em giá cả hơi cao, nếu anh đến ăn thử cho biết hay ăn cơm thường thì có thể quá bộ xuống vài trăm mét, có các quán rẻ hơn ạ.

    Cảnh báo



Trang 20 của 20 Đầu tiênĐầu tiên ... 10181920

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status