TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng

Xem kết quả Bình chọn: Bạn thấy truyện này thế nào?

Người bình chọn
1. Bình chọn này đã đóng
  • Hay

    1 100.00%
  • Bình thường

    0 0%
  • Tạm được

    0 0%
  • Dở

    0 0%
Trang 9 của 29 Đầu tiênĐầu tiên ... 789101119 ... CuốiCuối
Kết quả 41 đến 45 của 144

Chủ đề: [Võng du] Trò chơi sinh tồn

  1. #41
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    191
    Xu
    2,952

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 40: Thu hoạch sau trận chiến
    Mong các bác góp ý






    Đến thời điểm này Nam mới có thời gian ngắm kĩ người đàn ông lạ mặt. Người đàn ông vào khoảng ba mươi tuổi, có nước da trắng nhợt chắc bởi mất máu quá nhiều, khuôn mặt vuông vắn cùng mái tóc vàng được buộc ra sau đầu kiểu đuôi ngựa nhìn rất có khí chất lãng tử

    Ngắm toàn thể thì ông ta cao khoảng một mét tám, cơ thể cũng có vẻ khá là cơ bắp, chắc chắn phối hợp cùng khuôn mặt và kiểu tóc càng tạo thành một chất "bụi" khá cuốn hút

    Kiểm tra vết thương trên đùi và lưng người đàn ông Nam mới thấy bản thân mình may mắn cỡ nào nên không bị bộ nhai của lũ sói cắn vào

    Trên đùi người đàn ông là hai vết răng cắn khá là sâu, máu cũng đã ngừng chảy nhưng như thế càng thể hiện rõ sức tàn phá của lũ sói, vết răng chỗ nông nhất cũng phải một phân, chỗ sâu nhất cũng phải ba, bốn phân. Hai hàng dấu răng phía trên và hai hàng dấu răng phía dưới vừa khớp hai hàm răng sói

    Không cần phải là chuyên gia nhìn sơ qua cũng biết được dấu vết này do hai con sói khác nhau tạo ra bởi sự nông sâu và độ rộng của hàm răng là khác hẳn nhau

    Trên lưng người đàn ông không có dấu răng mà thay vào đó là một vết cào thẳng hàng từ gần cổ xuống đến tận nửa lưng, vết cào không quá sâu nhưng miệng vết thương khá là rộng.

    Kiểm tra xong Nam bắt đầu rửa vết thương và băng bó cho người đàn ông, do không có vải hay băng gạc Nam đành dùng một vài phiến lá cây Nam vẫn dùng làm rau ăn hàng ngày che tạm vết thương của người đàn ông sau khi rắc thuốc.

    Băng bó xong, người đàn ông có vẻ đã đỡ hơn một chút, tuy vẫn còn mê mệt nhưng nhìn sắc mặt không còn trắng bệch ra như lúc trước nữa mà đã có chút sinh khí

    Nam dùng một que củi chọc lỗ ở phần tường đất gần mái nhà ngó ra ngoài kiểm tra tình hình, đàn sói có vẻ không chịu dễ dàng bỏ cuộc vẫn đang lượn lờ ở ngoài nhà, một vài con sói còn cố gắng thử đào tường nhà Nam nhưng có vẻ kết quả không được tốt lắm

    Khi xây dựng nhà Nam làm tường nhà khá dầy lại dùng thêm đá cục xếp lên làm cốt nên mặc dù nhìn từ bên ngoài vào nhà có vẻ không được đẹp mắt nếu không muốn nói là xấu xí nhưng độ bền chắc rất cao, về vấn đề chắn chắn của ngôi nhà Nam khá tự tin

    Ngoài ra Nam có hai kỹ năng hỗ trợ cũng giúp ích không nhỏ cho việc tăng độ kiên cố của ngôi nhà lên không nhỏ

    Kỹ năng thứ nhất là kỹ năng cơ bản "trú ẩn", kỹ năng này giúp Nam tăng thêm 5% độ kiên cố của ngôi nhà. Kỹ năng thứ hai là kỹ năng chuyên biệt mà gần đây Nam mới học được đó là "xây dựng", kỹ năng này không chỉ tăng 10% độ kiên cố của ngôi nhà mà còn tăng thêm 10% khả năng phòng thủ và tăng 10% tốc độ hồi phục cho Nam

    Tổng hợp lại ngôi nhà của Nam được tăng thêm đến 15% độ kiên cố nên độ chắc chắn là không phải bàn cãi, lũ sói muốn đào tường khoét vách tấn công vào không tốn một phen sức lực là không tưởng

    Mà cho dù bọn sói có đào được tường vào nhà cũng không còn đáng sợ nữa, bởi đào được tường thì chúng sẽ gặp ngay Nam chặn đầu, một cú đập là có thể đơn giản tiễn con sói nào cả gan đơn độc mò vào lên tây thiên

    Sự chắc chắn của ngôi nhà giúp Nam bình tĩnh hơn nhiều, thấy để người đàn ông này nằm dưới đất suối cũng không hay, Nam dìu người đàn ông lên giường của bản thân nằm còn Nam dựa vào góc tường nghỉ ngơi

    Nam cũng mệt quá rồi, một khoảng thời gian tuy ngắn tả xung hữu đột với lũ sói khiến Nam cũng tương đối mệt mỏi, lúc chiến đấu thì không sao bây giờ nghỉ ngơi thì mệt mỏi mẹ mệt mỏi con thi nhau kéo tới hành hạ Nam

    Cơn buồn ngủ không biết từ đâu kéo đến làm Nam gà gật rồi ngủ quên lúc nào không hay

    ***

    Tiếng sột soạt từ trên giường vang lên kéo Nam khỏi giấc ngủ, trước khi tham gia thế giới này một khi Nam ngủ thì có trời mới đánh thức nổi nhưng từ khi phải sinh tồn thần kinh Nam đã quen với việc nhanh chóng tỉnh giấc khi có tiếng động lạ, đây cũng là một kiểu phản ứng, một loại phản xạ có điều kiện Nam mới hình thành

    Mở mắt ra nhìn thấy người đàn ông có vẻ đã tỉnh đang cố gắng nghiêng người trở mình muốn ngồi dậy, nhưng việc mất máu khiến người đàn ông trở nên yếu ớt, đến việc nghiêng mình cũng khá chật vật

    Nam đứng dậy, tiến tới bên cạnh người đàn ông, có vẻ ông ta cũng nhận ra Nam là người đã cứu mình đồng thời vừa cùng chung hoạn nạn với ông ta nên thều thào

    - Water

    Nam dốt tiếng Anh thì dốt thật nhưng vẫn đủ khả năng hiểu mấy từ đơn giản này, lấy một cái bát từ kho chứa đồ ra múc nước kê lên miệng cho người đàn ông tự uống

    Ông ta cũng không nói nhiều thấy nước là vục đầu vào uống, uống hết bát thứ nhất vẫn có vẻ chưa đủ đã khát, Nam lại múc thêm nước, phải đến bát thứ tư ông ta mới chịu dừng lại và lịch sự cảm ơn Nam

    - Thank you

    Nam gật gật đầu tỏ vẻ không có gì phải cảm ơn, bản thân Nam cũng muốn nói câu gì đó cho phải phép nhưng với trình độ hạn chế của bản thân Nam không nói thì tốt hơn

    Nam nhỏm dậy ngó qua lỗ nhỏ ra ngoài, trong căn nhà kín mít khiến Nam không biết được bây giờ đã vào khoảng thời gian nào, trời bên ngoài vẫn còn sáng, qua lỗ nhỏ không thấy lũ sói đâu nữa

    Bản thân Nam cũng bắt đầu thấy đói bụng, không ra ngoài thì không nhóm lửa làm đồ ăn được, Nam cũng không muốn đốt lửa trong nhà rồi trở thành con chuột hun khói

    Đục thêm vài lỗ trên tường kiểm tra quanh nhà, đến khi chắc chắn bầy sói đã bỏ cuộc rút lui Nam mới thu đống đất ở cửa vào và đi ra ngoài

    Kể ra chiếc kho chứa đồ này cũng khá thông minh, kho chỉ nhận vào và trả ra đúng những thứ Nam muốn không hơn không kém một chút nào, điều này cũng khá thuận tiện cho Nam đặc biệt trong tình huống này, Nam cũng không muốn khi chuyển đống đất đi lại dỡ cả khung cửa nhà

    Đống đất biến mất để lại xác con sói lao tới bị đống đất đè chết tươi ngay trước cửa, Nam kéo xác con sói để tạm vào lán, rồi đi quanh sân nhòm ra ngoài kiểm tra

    Cứ phải chắc chắn lũ sói đã bỏ đi đã rồi mới làm gì thì làm

    Đến khi nắng gắt qua đi Nam cẩn thận kiểm tra thêm lần nữa để chắc chắn bầy sói không còn quanh quẩn gần nhà chơi trò phục kích nữa, mới trả đống đất về vị trí cũ sau đó thu hết đống gỗ đá chắn cửa, đi ra khỏi sân

    Xác lũ sói bị Nam đập chết trong quá trình chạy về nhà vẫn còn ở đó, máu me lênh láng kéo tới một đống ruồi bọ, Nam tiến đến thu lại con dao đá vẫn đang cắm trên cổ một con sói đồng thời nhặt lại lưỡi rìu đá rơi trên đất

    Cây lao đá Nam chưa dám đi thu lại vội, khoảng cách xa với nhà ở khiến Nam bị động và dễ bị lũ sói giở trò tấn công

    Ai biết được bọn sói có biết chơi trò du kích không, việc Nam giết lũ sói đã gây nên thù oán giữa Nam và chúng, Nam không tin bọn dã thú này rộng lượng đến mức bỏ qua cho Nam chắc chắn chúng sẽ tìm cách trả thù, rời nhà xa quá là không khôn ngoan

    Dùng đất lấp lên trên các vết máu tránh thu hút ruồi tới Nam mới thu hết xác lũ sói kéo về lán, tổng cộng được tám con, thành thực mà nói Nam đã nghĩ ra cách xử lý toàn vẹn cho đống này

    Vứt đi hay đào lỗ chôn thì tiếc của, thịt chó sói cũng là thịt, có khi còn ngon hơn cả chó nhà cũng nên, thịt chó Nam cũng đã ăn không ít nên không ngại gì ăn thịt chó sói, cách làm có lẽ cũng giống nhau thôi

    Ngoài ra còn có lông sói nữa, lột da lấy lông là thành đệm hoặc chăn đắp quá tuyệt vời, tám con sói này khá to, lông da cũng nhiều, chắc chắn đảm bảo đủ cho Nam làm một tấm đệm cùng một tấm chăn lông ấm áp

    Nghĩ tới phải làm ngay bởi lũ sói cũng chết đến nửa ngày rồi phải xử lý nhanh kẻo mất tươi

    Dùng dao đá là công cụ chính, Nam bắt đầu lột da lũ sói. Dùng dao cắt quanh da ở hai cổ chân sau rồi rạch thẳng một đường theo mặt trong đùi đến hậu môn, dùng hai tay lột da từ chỗ cắt chân sau, kéo qua bụng xuống đầu con sói như lộn bít tất.

    Khi kéo da tuột xuống đến gần hai chân trước, Nam dùng dao cắt bỏ hai cổ chân trước. Kéo da đến đầu, ta lạI cắt da một vòng quanh cổ rồi kéo tuột bộ da ra khỏi đầu. Dùng dao cắt dọc cơ từ hậu môn qua bụng đến lồng ngực, rồi tách bóc trực tràng cùng toàn bộ phủ tạng ra khỏi khoang bụng, lồng ngực. Cuối cùng cắt bỏ hai khuỷ chân sau là xong.

    Công việc này đòi hỏi Nam phải cẩn thận và tỉ mỉ nếu không muốn cả tấm da sói rách thủng tùm lum

    Đánh vật đến hết buổi chiều mới xử lý xong được ba con sói, trời bắt đầu tối dần, buổi tối là thiên đường của bọn sói rồi, Nam thu hết chỗ da đã lột cùng thịt sói và xác năm con sói còn lại vào kho chứa đồ

    Có kho chứa đồ thì dù là hàng nghìn năm xác lũ sói không thể hỏng được

    Mải mê làm việc khiến Nam quên đi cơn đói, đến bây giờ cơn đói ập tới khiến bụng Nam sôi lên òng ọc phản đối vì sự bất công của ông chủ

    Có thịt sói phải thử luôn, thấy thiên hạ ăn thịt thú rừng nhiều rồi mà chưa có cơ hội nếm thử bao giờ, giờ có cơ hội phải ăn cho đã

    Nam lôi một con sói đã lột da từ kho ra, nhân lúc trời còn sáng nhanh chóng chạy xuống suối bỏ đầu con sói rồi rửa sạch, phần lòng mề khi lột da đã lấy ra cũng không để phí, bỏ vào lu ủ phân để chuyển hóa thành phân bón cho vườn

    Phần thịt sói Nam dám chắc bản thân không ăn mổi một phần ba con sói nhưng nghĩ tới người đàn ông đang mê mệt trong nhà nên lọc ra một nửa để ăn, một nửa còn lại cất lại vào kho bảo quản.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---


  2. #42
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    191
    Xu
    2,952

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 41: Mark
    Mong các bác góp ý






    Cẩn thận dùng đá và gỗ chặn cửa cho chắc chắn tránh việc bị bọn sói tập kích, xong xuôi đâu đấy Nam mới bắt đầu nhóm lửa nướng thịt.

    Không có xả, cũng chẳng có hành, chỉ có chút muối hòa với nước làm nước chấm vậy mà cũng thành một bữa tiệc thịnh soạn với Nam. Thịt chó sói tanh hơn thịt chó nhà, lại dai, nhàn nhạt, nhưng Nam vẫn ăn ngấu nghiến một cách ngon lành.

    Nhớ tới người đàn ông còn đang nằm trong nhà, Nam bắc nồi lên bếp bỏ một miếng thịt chó sói vào ninh, ông ta chịu một đống vết thương lại mất nhiều máu cần ăn thịt bồi bổ lại

    Ngẫm lại nếu không được Nam phát hiện giúp đỡ kịp thời chưa chắc người đàn ông này còn sống được đến bây giờ mà đã chui vào nằm gọn trong bụng lũ sói rồi, bây giờ ông ta lại ăn thịt chó sói cũng coi như nhân quả tuần hoàn

    Nồi thịt sói ninh sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút, Nam chờ cho khá nhừ mới cho thêm muối cùng một nắm rau rừng. Thế là món canh chó sói đã làm xong, xét trên phương diện hương vị món canh này quá tệ nhưng méo mó có hơn không, có cái bồi bổ là tốt rồi ngon dở không còn quan trọng nữa.

    Nam đốt lửa dưới lò làm ấm giường rồi bê cả nồi canh vào phòng sau đó lại dùng chỗ đất nguyên liệu chặn cửa lại một cách chắc chắn

    Nam để ý thấy người đàn ông đã vẫn chưa tỉnh bèn múc một bát canh đủ cả thịt, rau và nước để lên đầu giường cho người đàn ông rồi nhắm mắt ngồi dựa vào tường nghỉ ngơi

    Nam đang mơ màng thì chợt thấy có cái gì đó lạnh lạnh, nhọn nhọn dí vào cổ, gạt đi nó lại dí vào, bực mình định nhỏm dậy xem cái gì thì Nam giật mình, trong phòng chỉ có Nam cùng người đàn ông lạ, Nam tái mặt hé hé mắt kiểm tra

    Người đàn ông đã tỉnh từ lúc nào mặc dù nhìn khá chật vật nhưng tay vẫn cầm chắc một cây lao gỗ chĩa thẳng vào cổ Nam, thấy Nam mở mắt liền bắt đầu nói một tràng tiếng Anh

    Mặt Nam thộn ra như vịt nghe sấm, người đàn ông nhìn Nam có vẻ chờ Nam đáp lời. May mà trong nhà khá tối nếu không người đàn ông sẽ nhận ra mặt Nam đang chuyển hết từ trắng sang đỏ, rặn một lúc Nam mới nói được một câu

    - I ....can't.......english

    Nói ba từ thì sai ngữ âm mất hai, người đàn ông có vẻ đã hiểu Nam không nói được tiếng không nói gì nữa. Mặc dù mũi lao của người đàn ông vẫn không rời khỏi cổ Nam nhưng được cái ông ta không nói gì nữa thêm một câu hỏi nữa chắc Nam phải kiếm cái lỗ nẻ nào mà chui mất

    Từ khi đến thế giới này, Nam phát hiện ra trong đây không ai không thông thạo một vài ngoại ngữ như Tuyết nói tiếng Anh như gió, ngay cả tên Hank còn nói được tiếng Việt, chỉ có Nam là kém nhất ngoài tiếng mẹ đẻ thì ngoại ngữ dốt đặc cán mai

    Nam giơ hai tay lên đầu biểu hiện bản thân không có vũ khí rồi từ từ đứng dậy, với mũi lao gác trên cổ như hiện tại, có thách kẹo cũng không dám có hành động gì bất ngờ, Nam chắc chắn rằng chỉ cần Nam có biểu hiện nguy hiểm thôi là mũi lao kia sẽ xuyên thấu cổ ngay

    Chầm chậm tiến lại giường, cầm bát canh thịt chó sói đưa ra trước mặt người đàn ông, đợi ông ta nhận mới dám chầm chậm thu tay về, tình huống hiện tại Nam chỉ có thể giao tiếp bằng ngôn ngữ cử chỉ và hành động với người đàn ông mà thôi

    Người đàn ông nhận bát canh, ngửi ngửi một chút rồi để sang một bên, được cái trời vẫn còn lé loi sáng đủ để nhìn ra hình người, Nam chỉ chỉ vào vết thương của người đàn ông lại chỉ vào bản thân, ý bảo mình đã xử lý vết thương cho ông ta

    Có lẽ kí ức về viêc cùng Nam bỏ chạy đã quay về, người đàn ông cũng phần nào nhớ ra Nam nên mũi lao gỗ đã hơi xích khỏi cổ Nam một chút, Nam cẩn thận lấy bát canh lên tiếp tục đưa lại cho người đàn ông đồng thời ra hiệu cho ông ta ăn bát canh

    Người đàn ông chần chừ một lúc nhưng cái bụng đang réo lên ùng ục đã bán đứng ông ta, ông ta nếm thử bát canh một chút, chần chừ rồi hạ mũi lao xuống đồng thời quay lại ngồi xuống giường và bắt đầu nghiến ngấu ăn bát canh

    Một bát canh nhỏ chưa thấm vào đâu, thấy ông ta vẫn còn đói, Nam đưa nốt nồi canh thịt cùng miếng thịt nướng còn thừa sang, người đàn ông gật gật đầu ra hiệu cảm ơn và tiếp tục ăn uống.

    Xử lý xong nồi canh, người đàn ông nhìn sang Nam vẫn đang ngồi ở góc nhà nhìn mình, chỉ chỉ mái nhà rồi chỉ sang Nam, ý hỏi căn nhà này có phải của Nam không, Nam gật đầu, thấy vậy ông ta suy nghĩ một chút rồi nói

    - Thanks .... save me

    Nam xua xua tay ý bảo không có gì, rồi chỉ người đàn ông lại chỉ sang giường ý bảo ông ta cứ nghỉ ngơi rồi bản thân Nam cũng nằm xuống nhắm mắt lại, không nói được thì chẳng thể giao tiếp nổi, cứ dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi cho lành.

    Trời nhanh chóng khoác lên mình tấm áo đen của màn đêm, trong nhà cũng tối om tương tự bên ngoài. Nằm dưới đất nghe ngóng, tình hình bên ngoài chứng tỏ việc Nam cẩn thận là đúng đắn

    Không hiểu lý do gì, có lẽ là do thương xót đồng loại, nên đến tối, đàn sói lại kéo về khu vực này tru tréo ghê rợn. Không chỉ kêu gào không, có vài con còn tìm được đường trèo qua tường cào loạn vào vách nhà Nam

    Lúc chiều Nam đã cẩn thận kiểm tra lại tường nhà, phát hiện chỗ nào bị sói đào là nhanh chóng tu bổ lại ngay, bên cạnh đó còn tận dụng khả năng vận chuyển của kho mà lấy thêm không ít đá to chèn quanh tường nhà

    Mở mắt nhìn sang người đàn ông, trong bóng tối vẫn nhận thấy được ông ta quay mặt vào tường, hơi thở khá đều đặn chứng tỏ đã ngủ, chắc do ông ta mệt mỏi quá độ nên mới có thể ngủ yên lành khi lũ sói đang quậy phá bên ngoài

    Mặc kệ lũ sói, chúng chẳng thể làm gì được tường nhà, Nam lại nhắm mắt mơ màng ngủ trong tiếng loạt xoạt mà bầy sói gây ra

    Sớm hôm sau Nam thức dậy chuẩn bị tập thể dục như thường lệ, ngó qua các lỗ nhỏ kiểm tra thấy lũ sói đã bỏ đi chỉ để lại một đống hỗn độn đất đá bị đào xới quanh nhà Nam mới chuyển đống đất nguyên liệu về vị trí cũ

    Cẩn thận ra khỏi nhà, tuy biết rằng ban ngày không phải thời gian thích hợp cho lũ sói hoạt động, việc người đàn ông và Nam bị tấn công chỉ là trường hợp hi hữu bởi sói thông thường ít khi tấn công con người và thường lẩn tránh người nhưng cẩn thận không bao giờ thừa

    Đi một vòng kiểm tra, chắc chắn là không có sói phục kích Nam mới bắt đầu buổi tập với bài tập chạy

    Chúng ta thường nghĩ rằng, luyện tập thể dục thể thao đơn giản chỉ là để thư giãn và rèn luyện cơ bắp, tuy nhiên, thực tế cho thấy luyện tập còn có nhiều lợi ích khác nữa.

    Cái quý nhất của mỗi con người là sức khỏe và trí tuệ. Có sức khỏe tốt sẽ tạo điều kiện cho trí tuệ phát triển được tốt hơn và ngược lại

    Qua thời gian liên tục luyện tập thường xuyên, cơ thể Nam phát triển hơn nhiều, thể hiện rõ nhất là ở sức nhanh, sức bền độ đàn hồi và linh hoạt của cơ tăng lên. Minh chứng là thời gian chạy bộ cùng một quãng đường của Nam ngắn đi rất nhiều, chạy về cũng không còn thấy rã rời như trước.

    Nam chạy về đến cửa thì thấy người đàn ông đã tỉnh lại đồng thời đang dò dẫm đi trong sân nhà, vẻ cảnh giác trên mặt cũng đã nhạt đi khá nhiều

    Thấy Nam chạy về người đàn ông nở một nụ cười rồi chào bằng tiếng Anh, cái này thì Nam vẫn biết, ít nhất giao tiếp tối thiểu Nam cũng làm được.

    Lấy cá ra nấu làm bữa sáng, chia cho người đàn ông một bát, ông ta vui vẻ nhận lấy đồng thời nhanh chóng xì xụp ăn, Nam cũng phải âm thầm bội phục tốc độ hồi phục của ông ta, sáng hôm qua còn thở chẳng ra hơi đến hôm nay đã đủ sức đi lại ngó nghiêng rồi

    Ông ta lưỡng lự một lúc rồi chọn những từ ngữ dễ hiểu nhất nói với Nam đồng thời phối hợp cùng với ngôn ngữ cử chỉ

    - Thanks ..... may..... i .... teach .... you .... english

    Nam hiểu ý ông ta muốn cảm ơn Nam đã giúp đỡ đồng thời ngỏ ý muốn dạy tiếng Anh cho Nam. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, đang rầu rĩ vì khả năng ngoại ngữ lại có người dạy cho là quá tốt rồi.

    Tuy rằng nghi ngờ động cơ của ông ta không chỉ đơn thuần là muốn cảm ơn nhưng Nam vẫn vui vẻ đồng ý

    Thế là trong kế hoạch sinh hoạt hàng ngày của Nam có thêm một việc nữa đó là học ngoại ngữ, người đàn ông cũng khá vui vẻ, dùng tiếng anh từ từ nói chuyện với Nam những điểm sai hay không hiểu ông ta còn có thể dùng que vẽ lên đất minh họa

    Qua vài ngày sức khỏe người đàn ông cũng khá lên đôi chút, mỗi khi Nam làm việc cũng đứng cạnh giúp vài việc nhỏ nhặt như bỏ thêm củi hai giúp buộc dây xà nhà. Qua vài ngày Nam cũng biết ông ta tên là Mark, ba mươi tuổi, là người châu âu và là thành viên của trận doanh ánh sáng

    Có lẽ Mark cũng thấy ngại khi chiếm giường của Nam, tuy nhiều lần ra hiệu bảo không sao, Mark cứ nằm trong nhà, không thành vấn đề nhưng Mark vẫn từ chối và chuyển ra lán làm việc của Nam ngủ ngay sau khi các vết thương bắt đầu lên da non

    Càng gần đến ngày phải bàn giao nhà cho Tuyết thì Nam càng bận rộn, Nam tính toán xây dựng ngôi nhà chỉ cần hai mươi ngày là quá đủ nhưng sau vụ tấn công của lũ sói khiến tay Nam bị thương làm việc khó khăn hơn nhiều

    Tuy rằng có thêm sự trợ giúp của Mark nhưng tốc độ cũng không tăng được bao nhiêu bởi anh ta thuộc loại chiến sỹ, không phải loại hỗ trợ mà giúp đỡ được Nam

    Loại chiến sỹ mặc dù muốn sức khỏe có sức khỏe, muốn anh dũng có anh dũng nhưng nhắc đến khoản khéo léo lại vô cùng kém thành ra đôi khi trở thành vướng chân vướng tay trong lúc Nam làm việc.


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile


  3. #43
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    191
    Xu
    2,952

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 42: Kết nghĩa
    Mong các bác góp ý





    Hai mươi ngày nói ngắn không đúng mà nói dài cũng chẳng sai, Nam dồn hết khả năng, tốc độ, thời gian để hoàn thiện căn nhà đất như đã hẹn với Tuyết

    Mặc dù tay bị thương cũng ảnh hưởng không nhỏ nhưng cuối cùng đến đúng ngày hẹn Nam đã hoàn thành đoạn tường bao quanh nhà cuối cùng

    Nhìn căn nhà mái ngói cong, vách đất trát chắc chắn, Nam thấy khá tự tin có thể bàn giao công trình cho Tuyết mà không có chê trách gì

    Nhờ liên tục luyện tập cộng với có một thầy giáo tương đối tận tâm, khả năng giao tiếp bằng tiếng Anh của Nam cũng đã được cải thiện một cách đáng kể, tuy chỉ vài chục ngày luyện nói nhưng việc giao tiếp cơ bản với Nam giờ không còn khó nữa

    - Căn nhà này cậu làm cho ai vậy

    Mark vừa đánh giá ngôi nhà vừa hỏi

    Nam trả lời, mặc dù còn chút trúc trắc nhưng Nam vẫn vui vẻ trả lời

    - Em xây cho một người bạn

    - Oh cậu em có bạn cũng tham gia thế giới sinh tồn

    Mark khá ngạc nhiên hỏi, theo ông trong thế giới sinh tồn này có rất ít bạn bè, mà bạn bè cùng tham gia một môi trường sinh tồn càng hiếm hơn

    - Bạn mới quen thôi, như anh và em vậy, cô ấy đặt xây dựng căn nhà này

    Mark tiếp tục tò mò

    - Cô ấy, một cô gái mới quen, cũng tình tứ đó chứ

    Nam cũng đã quen với kiểu nói chuyện bông đùa của Mark nên không quá để tâm, hồi đầu nghe mới nghe Mark bông đùa Nam thật sự không hiểu lắm, đôi khi còn tức giận với kiểu đùa đó, nhưng đến giờ thì quen rồi, thậm chí còn hùa theo. Nam nháy mắt trả lời

    - Đúng vậy, một cô gái rất xinh xắn đó nhé!

    Mark thấy Nam đùa theo càng vui vẻ, tiếp tục cùng Nam trò chuyện về độ xinh xắn của Tuyết, một trung niên mang tâm hồn trẻ cùng một người trẻ đích thực trò chuyện hợp gu gật gù liên tục.

    Chờ đến tận chiều muộn vẫn không thấy Tuyết đến nhận nhà khiến Nam khá băn khoăn nên quay qua thỉnh giáo Mark xem có cách nào liên lạc được với Tuyết không

    Bản thân Mark là một giáo viên dạy tiếng Ý tại một trường đại học tại Anh, giáo viên người Anh lại dạy tiếng Ý nghe có vẻ khá buồn cười nhưng đó đúng là công việc của Mark, bản thân Mark theo đạo nên thường xuyên cần nghiên cứu các văn bản tiếng Ý, tiếng Đức cũng như tiếng Latinh do đó cần thông thạo các ngôn ngữ này để phục vụ công việc

    Thông thạo rồi thì áp dụng vào cuộc sống nên Mark trở thành một giáo viên ngôn ngữ Italy, đôi khi các giáo viên khác bận Mark tiến hành giảng dạy cả tiếng Đức và tiếng Latinh luôn

    Nam không có mộng tưởng học thông thạo quá nhiều ngôn ngữ, chỉ tiếng Anh thôi cũng đã đủ chật vật nên đối với khả năng ngoại ngữ của Mark chỉ có ngưỡng mộ và ngưỡng mộ mà thôi.

    Qua trò chuyện Nam mới biết tính cả lần này thì Mark đã tham gia trò chơi sinh tồn cả thảy ba lần, nên có tương đối nhiều kịnh nghiệm

    Dưới sự chỉ dẫn của Mark, Nam vào thông tin môi trường chọn nhóm sinh tồn qua đó yêu cầu Tuyết cho biết vị trí bản thân.

    Yêu cầu nửa ngày không thấy có hồi âm, cũng đành chịu vậy, tuy không được Tuyết hồi âm bù lại Nam lại nhận được yêu cầu xác định vị trí của hai anh em song sinh.

    Đắn đo một lúc Nam mới chọn đồng ý, Nam đoán hai anh em đến để thực hiện yêu cầu cung cấp thỏ như đã giao hẹn khi chia chác đồ trong thùng hỗ trợ

    Sáng hôm sau vừa tập luyện xong thì gặp hai anh em Samson và Davian ở bìa rừng, chào hỏi đơn giản xong một người đưa cho Nam một con thỏ béo mập còn sống nhăn.

    Con thỏ có bộ lông trắng nõn, mập mạp nhìn rất đã mắt, hai anh em giao thỏ xong đang định bỏ đi thì được Nam mời tới nhà nghỉ ngơi một chút trước khi đi, cả hai nhìn nhau một chút rồi gật đầu đồng ý.

    Đúng như Nam dự đoán hai anh em khá bất ngờ trước căn nhà của Nam, hết nhìn đông, ngó tây cuối cùng một trong hai không chịu được hỏi

    - Căn nhà này do anh xây dựng à

    Nam thoải mái gật đầu, Nam khá là hưởng thụ cái cảm giác bất ngờ của người khác trước căn nhà của mình

    - Đúng thế, nhà tôi xây đấy

    Hai anh em quay qua nhìn nhau rồi lại hỏi

    - Anh không sợ xây nhà trở thành đích ngắm cho bọn thú rừng à, mà không thành đích ngắm cho thú rừng cũng thành đích ngắm cho người chơi khác tới cướp

    Cái này thì đúng là Nam chưa nghĩ tới, thú rừng thì có thể đóng cửa tử thủ còn người chơi khác cướp đoạt thì Nam chưa nghĩ tới bao giờ, suy nghĩ một chút Nam cười trả lời

    - Không sao, thú rừng có thể phòng thủ, còn người chơi khác chẳng ai lại đi cướp một căn nhà đất như thế này cả, mà có muốn thì tôi sẽ thoải mái giao ra tìm chỗ khác xây lại, đơn giản mà

    Hai anh em đúng là không còn gì để nói, từ khi thấy Nam mời vào nhà đã biết Nam là con gà mờ rồi, một người mà Nam cũng chẳng nhận ra là Samson hay Davian nữa khuyên

    - Anh nên cẩn thận, từ lúc gặp anh đã biết anh là người mới tham gia trò chơi, một tay mơ tốt bụng, trong thế giới này rất ít người đồng ý cho người khác tới nơi trú ẩn của mình. Quá nguy hiểm.

    Nói xong hai em chào Nam rồi quay lại rừng. Nam ngẫm lại lời khuyên của hai em nhưng rồi tặc lưỡi bỏ qua. Nam chẳng có cái gì quý giá để người khác cướp đoạt cả, căn nhà đất thì có thể xây lại, chẳng khó gì.

    Không biết Mark đã đến sau lưng Nam từ lúc nào, thấy Nam mải suy nghĩ lời khuyên của hai anh em Davian thì nói

    - Đừng suy nghĩ nhiều quá cậu bé, có gì nguy hiểm tôi sẽ bảo vệ cậu

    Nam giật mình, đôi khi Nam muốn hỏi Mark có phải cầm tinh con mèo không nữa mà có thể đi lại nhẹ nhàng đến vậy, thi thoảng còn hù Nam sợ phát khiếp

    - Anh bảo vệ á?

    Mark cười sảng khoái

    - Đúng thế cậu bé, không có cậu giờ này không biết xương tôi còn nguyên không nữa hay thành bột rồi cũng nên.

    Mark nhẹ nhàng vỗ vai Nam

    - Cậu là người tốt hiếm thấy, tôi nợ cậu một mạng mà nhớ không, không bảo vệ cậu tốt chúa cũng không tha thứ cho tôi đâu

    Nam mỉm cười tếu táo với Mark

    - Đúng thế, em vẫn là chủ nợ của anh đấy.

    Vài ngày trôi qua vẫn chưa thấy Tuyết liên hệ lại khiến Nam khá là bực dọc, chẳng lẽ Tuyết quên. Con gái là chúa hẹn rồi quên, bản thân Nam đã bỏ tương đối công sức xây cất ngon lành ngôi nhà mà không được bàn giao đúng là khó chịu.

    Từ khi gặp hai anh em Davian, Nam và Mark đã có một cuộc nói chuyện giữa hai người đàn ông khá là thẳng thắn. Tóm tắt lại nội dung cuộc trò chuyện chỉ có một việc duy nhất là Mark trở thành người bảo vệ cho Nam, để việc bảo vệ thêm thuận tiện hai người cần gắn bó hơn nữa. Mà gắn bó hơn chỉ có anh em mới là thỏa đáng nhất.

    Kết thúc buổi trò chuyện hai người có một buổi kết nghĩa anh em khá là kì quái, trong khi Nam học theo phim kiếm hiệp chỉ trời thề thốt thì Mark cầu chúa chứng kiến cho việc kết nghĩa giữa hai người

    Không biết ngọc hoàng đại đế và chúa ai mới là người chịu trách nhiệm chính của buổi kết nghĩa này nữa, có khi nào chia đôi mỗi người một nửa không thì Nam chịu và Mark cũng chẳng biết. Cả hai chỉ biết rằng từ giờ Nam có thêm một người anh còn Mark có thêm một cậu em.

    Mừng cho việc kết nghĩa này là một bữa liên hoan nhỏ, lúc này Nam mới biết ông anh kết nghĩa này "giàu" đến mức nào, lúc Nam thịt con thỏ và lấy ra thịt sói cho bữa liên hoan thì Mark hết lấy ra thịt hươu lại thịt gấu, cá cũng chẳng thiếu

    Đặc biệt là gia vị, Mark có một túi muối to khủng bố phải nặng đến chục cân trong thi Nam lèo tèo lôi ra được một chút, chẳng những thế còn có cả ớt bột, hạt tiêu linh tinh nữa

    Thấy cậu em há mồm nhìn túi muối, Mark thể hiện rất sảng khoái chia cho Nam một phần phải đến hai, ba cân. Nam ngần ngừ mãi không dám nhận.

    - Đừng ngại, bây giờ mình là anh em rồi, chẳng lẽ chút muối cho nhau cũng phải suy nghĩ à

    Mark vừa nướng thịt vừa nhắc Nam. Nam lúc đầu còn ngần ngại, đến khi thấy ánh mắt không vui của Mark mới vội vàng nhận lấy.

    Bữa ăn khá vui vẻ, Mark còn đặc biệt lấy ra một chút rượu được lên men từ hoa quả tự nhiên, bản thân Nam không biết uống rượu nên chỉ uống chút xíu là bắt đầu kể lể. Nam không nhớ nổi mình đã kể gì với Mark, chỉ láng máng nhớ đã nói gì đó về gia đình, về học tập và về Trúc

    Sáng hôm sau, Nam tỉnh dậy với cái đầu nặng trịch nhức như búa bổ, Mark đang bổ củi ngoài sân, vừa thấy Nam lò dò ra cửa Mark đã phá lên cười

    - Dậy rồi à "cu đen"

    Đây là biệt danh của Nam khi còn nhỏ, do bản thân khá đen lại là con út trong nhà nên được các anh đặt cho biệt danh này, biệt danh này theo Nam hết cấp một đến khi bản thân béo tốt trắng trẻo ra một chút mới không bị gọi như vậy nữa

    Nam ngượng chín mặt hỏi

    - Hôm qua em có nói linh tinh gì không

    Mark lại càng cười tợn, đến khi thấy Nam sắp ngượng đến mức mặt đỏ mọng như quả cà chua mới thôi cười

    - Cũng không có gì nhiều, một chút về gia cảnh, nhưng về cô bé tên Trúc thì khá là nhiều thứ thú vị. Quên đi, lại đây giúp anh bê củi

    Nam cúi gằm mặt xuống, lộ hết rồi, chuyện riêng tư đến thế cũng kể ra được, say đúng là tai hại mà

    Sau bữa trưa, Mark chỉ căn nhà của Tuyết gợi ý với Nam

    - Chú giúp anh làm một căn nhà nhé, anh biết căn nhà kia có người đặt rồi

    Đây là việc trong tầm tay Nam nên Nam không suy nghĩ gì đáp ứng

    - Được anh, đơn giản mà

    Mark cười cười

    - Ừ nhưng phải làm theo thiết kế của anh

    Nam muốn lấp liếm chuyện tối qua say rượu nói linh tinh nên ra điều kiện

    - Được, nhưng anh phải quên chuyện tối qua em nói đi

    Mark lại phá lên cười to.


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Vợ vừa sinh con đầu lòng đâm ra bận túi bụi không có thời gian viết

    Mấy hôm nay mới rảnh rang viết được haiz

  4. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    tinhyeuhoaco,
  5. #44
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    191
    Xu
    2,952

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 43: Dị năng
    Mong các bác góp ý





    Bất cứ công việc gì thời điểm ban đầu luôn là khó khăn nhất nhưng làm được lần đầu tiên rồi thì dần dần hình thành kinh nghiệm, lần thứ nhất làm chưa tốt lần thứ hai sẽ làm tốt hơn.

    Việc làm nhà đối với Nam cũng tương tự, căn nhà đầu tiên luôn có vấn đề mới phát sinh, đến căn nhà thứ hai mọi thứ đã suôn sẻ hơn hẳn, đến bây giờ xây nhà với thiết kế của Mark đối với Nam đơn giản hơn rất nhiều

    Thiết kế căn nhà của Mark tương đối khác biệt với căn nhà Nam vẫn thường xây dựng

    Điểm khác biệt đầu tiên là phần tường nhà có nhiều lỗ nhỏ không phải để thông hơi mà thành lỗ châu mai có thể tấn công từ trong nhà ra ngoài khi cần thiết

    Tiếp đến là phần mái nhà, theo yêu cầu của Mark mái nhà được xây cao hẳn lên, các thanh xà đan vào nhau tạo thành một căn gác lửng, Mark không ngủ bằng giường ấm như Nam mà trải khá nhiều lông thú thành một chiếc giường trên căn gác lửng này

    Nam khá tò mò về nguồn gốc số lông thú này, trong đó ngoài sói còn có cả gấu, chỉ tính riêng hai cái tay cũng to bằng người Nam, thử tưởng tượng đôi tay gấu khổng lồ đó tát một phát thì ba người như Nam cũng chầu ông bà ông vải hết

    - Đưa em mấy viên ngói xem nào, suốt ngày ngồi, giúp tí đi

    Nam đứng trên thang gọi với xuống, Mark làm chưa được mấy đã lại ngồi ỳ ra, từ khi Mark nắm được một loạt điểm yếu không muốn nói ra của Nam, Nam phải chịu một loạt điều kiện bất bình đẳng để đổi lại việc Mark không bêu riếu Nam.

    Lợi dụng việc này Mark toàn chơi bài chày cối, kệ Nam hùng hục làm việc như trâu còn Mark thảnh thơi uống nước, ngắm cảnh

    - Đây, kêu quá

    Nam nhặt một mảnh ngói ném Mark, Mark né mảnh ngói rồi đứng dậy đi lấy ngói, vừa đi vừa làu bàu

    Mark nhanh chóng bê mỗi tay một chồng ngói quay lại, chậm rãi trèo lên thang đưa cho Nam. Leo được mấy bậc thì đoạn dây buộc đầu thang và thanh chống thang bị ải đồng thời phải chịu lực quá lớn nên đứt cái phựt làm thang tách đổ vào mái nhà

    Hai chồng ngói trên tay Mark văng lên trời, một cạnh thang đập vào khung mái kéo theo loạt ngói Nam vừa lợp rơi theo, hai chồng ngói gần chục viên cùng hơn hai chục viên ngói lợp mái đổ ập xuống đầu Mark và Nam

    Nam hoảng hốt ngã khỏi thang, hai tay ôm đầu rơi xuống đất, mắt nhắm nghiền đinh ninh sẽ lãnh trọn chỗ ngói vào người. Mark cũng ngã theo Nam, Mark đứng dưới vô hình chung đã trở thành tấm đệm cho cho Nam. Nam đè lên người Mark đánh cái bịch, loạt ngói ào ào rơi xuống.

    Khi rơi xuống Nam cũng kịp xoay người để phần lưng quay lên ít ra Nam cũng che chắn được chỗ ngói rơi cho Mark còn ngói rơi vào lưng thì chịu, không cản được.

    Chết thì chẳng chết được nhưng bị thương là cái chắc, số ngói này Nam làm theo yêu cầu của Mark nên khá dày, trọng lượng mỗi viên phải đến sáu, bảy lạng, trúng nguyên chỗ ngói vào người cứ cầm chắc gãy xương, vỡ đầu, nhẹ nhất cũng là bầm tím ê ẩm mấy hôm

    Khác hẳn với những gì Nam nghĩ, không có tiếng ngói đập vào người, không có cảm giác đau đớn truyền khắp toàn thân, Nam hé mắt ra nhìn thấy Mark đang đỏ bầm hết mặt hai tay luồn dưới nách Nam giơ lên trời

    Bây giờ Nam mới để ý thấy bao quanh Nam và Mark là một màn sáng nhu hòa, toàn bộ số ngói rơi xuống đều bị màn sáng chặn lại thậm chí không một hạt bụi chui lọt được qua màn sáng

    Bụi tan đi, Mark thu tay lại, màn sáng cũng biến mất, Mark rất vô tình đẩy Nam sang bên cạnh. Mark vừa lăn lộn vừa mắng to, hai tay ôm háng

    - Em làm cái gì vậy, ngã thì ngã, sao thúc đầu gối vào háng anh, đau quá

    Nam lăn sang cạnh không nói được câu nào, lúc ngã xuống do thói quen Nam đẩy đầu gối ra phía trước, có lẽ đã thúc vào phần nhạy cảm khó nói của Mark

    Chờ Mark lăn lộn một lúc Nam mới tiến lại đỡ Mark lên, đàn ông ai cũng biết phần nhạy cảm này một khi bị đập vào đau đến mức nào

    - Em xin lỗi, em không cố ý đâu

    Nam vừa đỡ Mark lại phiến đá gần đó ngồi xuống vừa nhỏ giọng xin lỗi, đúng là Nam không cố ý thật, đây là phản ứng tự nhiên thôi, không ai muốn cả

    Nam lấy nước cho Mark uống, đến khi thấy Mark có vẻ đỡ hơn mới ngồi xuống hỏi

    - Anh làm thế nào mà tạo ra được cái màn sáng đó vậy

    Mark vẫn ôm háng nhưng sắc mặt có vẻ đã đỡ hơn, liếc Nam một cái đầy căm hận rồi trả lời

    - Cái đó gọi là năng lực đặc biệt, dị năng đó, Xmen biết không

    Nam càng tò mò hơn

    - Dị năng là gì vậy, nghe lạ tai quá

    Mark làm hớp nước cho xuôi cơn tức rồi phẩy phẩy tay

    - Em đi thu dọn buộc lại thang đi, làm nốt việc tối rồi nói chuyện

    Thấy Mark không trả lời luôn mà hẹn tối Nam cũng đành chịu, ở với nhau một thời gian rồi, quá rõ tính Mark, không muốn nói thì đố cũng chẳng cạy được miệng. Nén sự tò mò đang trỗi lên trong lòng Nam quay lại dọn dẹp chỗ ngói dựng lại thang

    Tò mò đúng là hại con người mà, Nam làm việc mà đầu óc chỉ nghĩ tới cái màn sáng do Mark tạo ra thành ra công việc không được trôi chảy lắm. Lòng Nam cứ mong ngóng trời mau tối

    Sau bữa tối, Nam ngồi bên đống lửa sưởi ấm, Mark ngồi đối diện đang ngắm nghía một quả dại Nam nhặt được

    Thấy Nam có vẻ bồn chồn Mark cười

    - Sao khó chịu lắm à

    Nam gắt gỏng

    - Anh biết em tò mò còn cứ giả vờ

    Mark ném quả cây vào mồm nhồm nhoàm nhai nói

    - Chú tò mò thật đấy, hỏi đi

    Nam ngồi thẳng lưng dậy hỏi

    - Dị năng đó là cái gì vậy anh

    Mark khều khều đống lửa thong thả trả lời

    - Chú biết trên thế giới có những người có những khả năng đặc biệt không

    Nam gật đầu cái rụp

    - Biết chứ

    Mark tiếp lời

    - Thế thì dị năng cũng chỉ là một loại năng lực đặc biệt thôi, con người ai cũng có những khả năng tiềm ẩn, như hút đồ vật hay phát điện vân vân nhưng đó chỉ là bề ngoài thôi, ẩn sâu trong những khả năng đặc biệt đó, nguồn gốc của chúng chính là khởi nguyên của dị năng

    Mark giơ tay ra phía trước, một màn sáng nhu hòa xuất hiện bao lấy đống lửa, ngọn lửa thiếu không khí yếu dần, đến khi ngọn lửa gần tắt Mark thu tay lại ngọn lửa lại bùng lên

    - Em thấy đó đó là dị năng, là khả năng đặc biệt có thể vận dụng những loại năng lượng hay vật chất của con người. Dị năng thì vô cùng đa dạng nhưng tựu chung lại cũng chỉ quanh quanh vài loại cơ bản thôi

    Mark nhặt một cành cây vẽ xuống nền đất một hình tròn

    - Cứ coi hình tròn này là dị năng nhé, dị năng chia làm vài loại lớn là phi năng lượng, năng lượng, tự nhiên và đặc biệt

    Mark vẽ một đường thẳng bắt đầu từ vòng tròn

    - Đây là hệ phi năng lượng, di năng phi năng lượng là loại hiếm gặp nhất nó bao gồm dị năng về thời gian như làm chậm hay đẩy nhanh thời gian, cũng có thể là nhìn trước tương lai, ...... Tiếp đó là dị năng không gian như di chuyển tức thời, bẻ gãy không gian, ..... Thứ ba là dị năng về tinh thần như là đọc ý nghĩ người khác hay tấn công làm mất nhận thức

    Mark tiếp tục vẽ đường thẳng thứ hai

    - Đây là hệ năng lượng, dị năng năng lượng không hiếm gặp khái niệm này nói chung là trừu tượng thôi, có nhiều loại dị năng thuộc hệ năng lượng mà nhiều người đánh giá nó thuộc hệ tự nhiên nhưng chung quy lại nó cũng chỉ bao gồm việc sử dụng các loại năng lượng cũng như các loại dị năng về cơ thể như phục hồi nhanh chẳng hạn

    Mark kẻ đường tiếp theo

    - Đây là hệ tự nhiên, đây là hệ phổ biến nhất cũng là hệ đa dạng nhất, người có dị năng hệ này thường thuộc một trường phái đơn nhất như dị năng loại nước có thể điều khiển nước chẳng hạn

    Mark vẽ đường thứ tư rồi ném cành cây vào đống lửa

    - Đây là hệ cuối cùng cũng là hệ hiếm nhất, ít ỏi nhất, thần bí nhất. Tính đến giờ hệ đặc biệt mới chỉ xuất hiện hai người trong lịch sử thôi, một người là dị năng sáng tạo, có thể biến từ không thành có, có thể tạo ra sinh mệnh và một người là dị năng hấp thụ, có thể hấp thụ dị năng của người khác sử dụng

    Nghe Mark nói xong Nam hỏi

    - Như vậy anh thuộc hệ năng lượng à

    Mark giơ ngón tay cái

    - Thông minh lắm anh thuộc hệ năng lượng

    Lấy một cành cây khác Mark kẻ bên cạnh một đường thẳng

    - Dị năng hệ năng lượng là vận dụng năng lượng, anh có thể tạo thành màn chắn năng lượng như em đã thấy cũng có thể tạo thành công kích năng lượng

    Nói xong Mark xòe tay hướng về phía rừng, một chùm sáng từ lòng bàn tay Mark lao về phía thân cây gần đó, gần như chớp mắt từ khi ánh sáng lóe lên một cái lỗ tròn bằng nắm tay trẻ con xuyên từ trước ra sau thân cây, miệng lỗ bốc khói nghi ngút

    Nam đắn đo một chốc rồi nói

    - Em có điều này muốn nói với anh

    Thấy mặt Nam có vẻ nghiêm túc Mark nhìn lại

    - Thật ra nó là một câu chuyện dài dòng lắm

    Nam bắt đầu kể cho Mark nghe về chuyện hộp tiếp tế, chuyện về Hank, Mark trầm ngâm nghe Nam nói, không chen vào câu nào.

    Đến khi câu chuyện kết thúc Mark mới nói

    - Em là người vô cùng may mắn đấy, theo lời em nói kẻ tên Hank đó là một người thuộc băng nhóm sát nhân sinh tồn rồi.

    Không để Nam phải hỏi Mark tiếp lời luôn

    - Sát nhân để sinh tồn là tên gọi chung của một nhóm sinh tồn cực kỳ độc ác, chúng cũng tham gia trò chơi sinh tồn như anh và em nhưng thay vì lựa chọn việc sinh tồn bình thường chúng lại chọn cách giết người chơi khác để cướp đoạt kinh nghiệm cũng như tài sản để sinh tồn

    Mark chỉ vào một vết sẹo ở bụng

    - Em biết vì sao anh bị sói tấn công không, cũng do bọn chúng đấy


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Mong mọi người góp ý nhiều hơn để mình viết được tốt hơn
    Lần sửa cuối bởi phamquangduy, ngày 16-03-2017 lúc 02:07.

  6. #45
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    191
    Xu
    2,952

    Mặc định

    Trò chơi sinh tồn
    Tác giả: PQD

    Chương 44: Thầy giáo Mark
    Mong các bác góp ý




    Mark lấy thêm củi bỏ vào đống lửa, dưới ánh lửa bập bùng, khuôn mặt Mark tỏ rõ vẻ đau đớn

    - Đêm đó anh đang nghỉ thì xuất hiện thùng hỗ trợ ở khá gần chỗ anh, anh vừa mới tới nơi thì gặp hai tên thuộc băng nhóm sát nhân đang tấn công một người chơi khác có cấp bậc khá thấp, vì vậy anh mới ra tay ngăn cản chúng, cuối cùng không địch lại hai tên đó khiến bản thân bị thương.

    Mark cười ảm đạm

    - Thật buồn cười, anh cứ nghĩ mình có thể cứu được người chơi cấp bậc thấp đó nhưng hai tên chết tiệt kia đều có dị năng, một kẻ điều khiển lửa, một kẻ có tốc độ cực nhanh. Anh không địch lại chúng, thậm chí người chơi cấp bậc thấp kia còn chết trước mặt anh nữa

    Mark lấy từ kho chứa ra một cục đá màu lam, giơ lên trước ánh lửa

    - Em không tưởng tượng được ánh mắt của người đó trước khi chết đâu, cực kỳ sợ hãi, tay người đàn ông đó vẫn nắm chặt viên đá này, viên đá này gọi là đá nước bởi nó có thể tự hấp thụ hơi nước trong không khí tạo thành nước sinh hoạt, hai thằng khốn kia giết người đàn ông chỉ vì một viên đá này.

    Mark nắm chặt viên đá, ánh mắt đầy giận dữ

    - Chúng là lũ cầm thú, mất hết tính người, chúng đuổi giết anh khiến anh lao vào bầy sói, thật hài hước, một người chơi hệ thợ săn lại suýt chết bởi lũ động vật vốn là thú săn của anh ta. Nếu không có em, chắc anh giờ này thành bùn đất rồi.

    Mark vỗ vai Nam đầy tình cảm

    - Cảm ơn em

    Nam cảm nhận được sự đau đớn và giận dữ của Mark nên lên tiếng an ủi

    - Chuyện qua rồi anh, nhắc lại làm gì.

    Đón lấy viên đá nước từ tay Mark, Nam lật qua lật lại xem xét, cũng không có gì đặc biệt, viên đá này giống bao viên đá khác chỉ có màu xanh lam khiến nó nổi bật hơn một chút.

    Thấy Nam có vẻ tò mò, Mark lấy lại viên đá, chọn một cái bát đặt viên đá vào đó rồi thổi một hơi dài lên viên đá. Dường như hơi thở con người là chìa khóa khởi động viên đá, sau khi được Mark thổi vào lập tức viên đá phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt rồi từ từ xuất hiện những giọt nước bám trên viên đá, nước theo viên đá thong thả chảy vào bát

    Chẳng mấy chốc cái bát đã đầy nước, Mark cất viên đá lại vào kho chứa đồ rồi đưa bát nước cho Nam, Nam ngửi thử, không có mùi gì cả, nước trong vắt không một chút vẩn đục

    Mark nhận lại bát nước rồi hất đi, chán nản

    - Em biết không, trong mắt lũ sát nhân đó tính mạng con người không đáng giá bằng một hòn đá.

    Nhận thấy bầu không khí có vẻ hơi u ám, Mark chọc đống lửa bùng lên phá tan sự u ám rồi tiếp tục nói

    - Anh và em giống nhau đều là người có dị năng về năng lượng, nói về dị năng năng lượng theo anh biết ở mức độ sơ cấp có năm loại dị năng là vũ khí năng lượng như của em, công kích năng lượng và màn chắn năng lượng như của anh còn hai loại nữa là năng lượng điều khiển và vành đai năng lượng.

    Mark thể hiện lại một lần nữa hai loại dị năng của bản thân vừa thực hiện vừa giải thích

    - Màn chắn năng lượng là tạo thành một tấm màn năng lượng quanh cơ thể hay quanh một khu vực nhất đinh để bảo vệ bản thân hay người khác, công kích năng lượng là tạo thành một chùm tia năng lượng để tấn công

    Mark cầm một cành cây trong tay chỉ về phía Nam

    - Còn dị năng của em, mặc dù anh chưa kiểm tra kỹ càng như là vũ khí năng lượng hay vũ khí hóa năng lượng tức là biến đổi năng lượng thành một hình dạng cụ thể để làm vũ khí. Hai loại cuối cùng là vành đai năng lượng và năng lượng điều khiển bản thân anh cũng chưa gặp, chẳng biết như thế nào cả.

    Nghe Mark giới thiệu về dị năng mà trong lòng Nam cuồn cuộn sóng, hóa ra dị năng là như vậy, hóa ra bản thân Nam bây giờ cũng có thể coi là một người có dị năng.

    Mặc dù dị năng của Nam vẫn chưa thể sử dụng được nhưng mèo nào chả là mèo, cứ kêu meo meo thì đích thị 70% là mèo rồi. Đây con mèo có đủ hết các yếu tố mỗi cái không biết bắt chuột thì nó vẫn là mèo thôi.

    Nam cố dằn lòng, nhẹ nhàng hỏi

    - Anh Mark, anh có biết cách sử dụng dị năng vũ khí năng lượng không

    Mark tự tin nói

    - Cái gì chứ cái đó thì đơn giản

    Hai mắt Nam tỏa sáng, không biết nghĩ gì mà buột miệng

    - Anh dạy em nhé, dạy cả hai dị năng kia nữa được không

    Nói xong Nam muốn đập đầu vào tường nhà quá, dị năng của người ta lại muốn đi học không như vậy sao. Nam cũng đã mơ hồ xác định được sự quan trọng của dị năng trong thế giới sinh tồn này. Thiếu dị năng mặc dù không chết luôn được nhưng tỉ lệ chết cao hơn nhiều.

    Chẳng khó để thấy rằng dị năng là bản lĩnh giữ nhà của mỗi người chơi, tự dưng Nam lại sấn sổ muốn học như vậy khác gì ăn cướp đâu, làm khó cả hai bên.

    Nhưng câu trả lời của Mark làm Nam không ngờ tới, vốn tưởng Mark sẽ từ chối giỏi lắm thì chỉ Nam cách sử dụng vũ khí năng lượng là tuyệt lắm rồi ai ngờ

    - Ok em, để anh làm thầy dạy cho em, nói thật với em, em không hỏi anh cũng muốn tìm cách dạy em. Anh chỉ có một người em kết nghĩa không dạy chú sao được, bắt đầu từ sáng mai anh sẽ dạy chú luôn.

    Nam ngượng ngùng mặt chuyển sắc hơi hồng hồng, mất tự nhiên quá, lấy bụng ta so bụng người, đáng đánh

    Mark tiếp tục nói

    - Anh cho rằng sẽ rất khó khăn để dạy chú nhưng giờ dễ hơn nhiều rồi. Anh nói cho em nghe, thật ra theo cách gọi có hai loại người có năng lực đặc biệt, đầu tiên là những người có năng lực bẩm sinh, những người đó mới được gọi là dị nhân. Còn những người dựa vào hạt giống năng lực, kiếm được dị năng thì thường được gọi là dị năng nhân.

    Mark lôi ra hai con cá, cho vào nồi nước chuẩn bị làm canh cá ăn đêm , nói chuyện nhiều vừa tốn calo, vừa khô miệng không bồi bổ thì thật có lỗi với bản thân

    - Những người có năng lực thiên bẩm thường rất mạnh, nếu một người chơi cùng cấp hai thậm chí cao hơn vài cấp đối mặt với một dị nhân thì nắm chắc phần thua rất cao cho dù có dị năng mạnh đến đâu đi chăng nữa, em biết tại sao không? Đáp án đơn giản thôi, bởi dị nhân có năng lực do trời phú nên vận dụng linh hoạt đã đành lại mạnh mẽ đến biến thái, cái dị năng nhân mòn mỏi mới học được thì những dị nhân lại chỉ cần phất tay là xong mà còn mạnh hơn nữa ấy

    Mark mang ánh mắt hâm mộ nói

    - Người như anh em mình, những dị năng nhân ấy muốn có dị năng cần tìm được hạt giống không có hạt giống thì không bao giờ học được dị năng, nhưng nếu có hạt giống rồi thì mọi việc đơn giản hơn nhiều. Ai nói dị năng không dạy được, không học được, vớ vẩn, vớ vẩn hết sức một người có thể dạy dị năng của bản thân cho người khác với tiền đề anh ta phải nắm chắc dị năng đó.

    Nam gật gù nghe Mark nói mà lòng bồn chồn, Mark nói như thế chắc chắn sẽ dạy dị năng của Mark cho Nam, không còn gì tuyệt hơn nữa, Nam thầm hứa trong lòng kiểu gì cũng sẽ dạy dị năng vũ khí năng lượng cho Mark để Mark có thêm lá bài bảo vệ bản thân.

    ***

    Sáng hôm sau, Nam thực hiện xong bài tập như mọi ngày thì Mark đã xuất hiện ở cửa. Chờ Nam nghỉ ngơi điều hòa hơi thở xong mới bắt đầu bài học cho Nam

    - Bước đầu tiên là phải có năng lượng đã mới sử dụng năng lượng được, cấp bậc em bao nhiêu rồi

    Nam giơ vòng lên vào kiểm tra, chẳng biết từ lúc nào Nam đã đạt cấp bậc 19 tự lúc nào, Nam thấy bản thân là chúa lười kiểm tra cấp độ, nói gì thì nói cấp bậc cũng là một loại thể hiện bản thân vậy mà Nam chẳng thèm kiểm tra, quá đáng ngại.

    - Em cấp 19 rồi

    Nam thành thật trả lời

    - Đã tăng bao nhiêu điểm cộng rồi, còn lại bao nhiêu

    Nam kiểm tra lại một lần nữa rồi trả lời

    - Em mới tăng có 5 điểm còn lại nguyên vẹn 110 điểm cộng

    Nghe thấy thế Mark có vẻ khá vừa lòng nói

    - Không tăng vội là đúng đắn, bây giờ em phân ra tăng điểm cho mỗi chỉ số 10 điểm cho anh

    Nam ngoan ngoãn nghe lời, bật bảng chỉ số bản thân tăng cho mỗi chỉ số 10 điểm, sau khi tăng xong Nam thấy một dòng hơi ấm từ vòng tay xuất hiện chạy khắp cơ thể và bản thân bắt đầu có sự thay đổi, cảm thấy cơ thể như nhẹ nhàng hơn nhưng đôi tay lại cảm giác khỏe mạnh hơn, đầu óc tỉnh táo hơn

    - Tăng xong thì tiếp tục tăng thêm 10 điểm cho ba chỉ số sức mạnh, nhanh nhẹn và trí tuệ

    Nam nhanh chóng chấp hành, cảm giác dòng hơi ấm xuất hiện khiến cơ thể như được ngâm nước nóng làm Nam vô cùng dễ chịu

    - Bây giờ nâng thêm cho hai chỉ số trí tuệ và sức mạnh mỗi loại 10 điểm nữa là được

    Nam cộng xong hưởng thụ cảm giác thư sướng khó nói lên lời thì tắt bảng thông báo đi, nếu bây giờ có chiếc gương ở đây Nam chắc chắn sẽ giật mình trước sự thay đổi của bản thân.

    Sau khi cộng điểm cơ thể Nam có sự biến đổi khó tin nổi, cơ bắp vốn dĩ mới xuất hiện là thành quả của mấy tháng tập luyện vừa rồi phát triển hẳn lên, chưa đến mức nam thần nhưng soái ca, sáu múi cũng đã đạt được, bên cạnh đó lớp mỡ dày của Nam không biết tiêu biến đi chỗ nào, cùng cặp mắt trở nên sáng láng hơn hẳn khiến Nam nhìn vừa có vẻ thông minh trí thức lại toát lên vẻ đẹp thanh niên đầy sức sống

    Mark có vẻ hài lòng với sự thay đổi của Nam, sau khi ngắm nghía kiểm tra liền nói

    - Em nhớ lần sau cứ tăng điểm như vậy cho anh, đây là cách tăng chỉ số tương đối chuẩn, đặc biệt với những người có dị năng, nhớ lấy

    Nam gật đầu cái rụp, hứa chắc sẽ làm theo lời Mark nói.


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---


Trang 9 của 29 Đầu tiênĐầu tiên ... 789101119 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status