Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 2 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối
Kết quả 6 đến 10 của 50

Chủ đề: Thiên Hạ Vô Địch [Luận Anh Hùng] - Ôn Thụy An - Hoàn thành

  1. #6
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,753
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 6 – Tiểu thuyết nói mặn

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    - Vậy ai biết ngươi đã từng làm chuyện tốt gì?
    Ôn Tử Bình chế nhạo:
    - Ta chỉ biết bộ nghành của ngươi không làm chuyện tốt, luôn luôn không làm.

    - Vậy chúng ta chỉ bàn công việc.
    Chu Nguyệt Minh vẫn cười híp mắt:
    - Các người muốn đón Phương cự hiệp, là phụng lệnh của ai? Có dụng ý gì?

    Ôn Tử Bình cười lạnh nói:
    - Tại sao ta phải nói cho ngươi biết?

    Hai hàng lông mày của Ôn Nhâm Bình dựng lên:
    - Nói cho hắn biết cũng không sao. Ta phụng lệnh của kim thượng mời Phương cự hiệp vào cung, hoàng thượng có chuyện muốn bí mật thương nghị với đại hiệp.

    Chu Nguyệt Minh lại mặt mày rạng rỡ, khẽ lui một bước:
    - À, ngài đã có lệnh vua trên người, vai vế thân phận còn cao hơn ta nhiều, ta đây phải chắp tay dựa dẫm, nào dám tranh giành. Có điều, phụng thánh dụ thì nhất định là chuyện tốt sao? Như vậy chắc đã sớm không còn dân oán, thiên hạ thái bình rồi, đúng không? Ha ha, ta đã nhiều chuyện rồi. Đã là ý chỉ của thánh thượng, chắc chắn là trên thuận ý trời, dưới hợp nhân hòa rồi, chẳng những là một chuyện tốt, mà còn là một đại công.

    Chu Nguyệt Minh là một người lão luyện, không đến lúc cần thiết thì hắn nói chuyện luôn chừa lại đường lui.

    Huống hồ chuyện này còn liên quan đến việc phê bình thánh ý.

    Giống như những lời vừa rồi, hắn đã nói một cách rất hàm súc rồi.

    Ôn Nhâm Bình dĩ nhiên hiểu ý của hắn.

    Do đó y giận dữ nói:
    - Hoàng thượng luôn coi trọng Phương cự hiệp, mấy lần muốn mời cự hiệp đứng ra chủ trì đại sự của triều đình, chỉ là cự hiệp vẫn luôn kiên quyết từ chối. Thực ra chỉ cần y chịu rời núi, ở bên cạnh hoàng thượng quản lý đại cục, thanh trừ tiểu nhân, đả kích gian nịnh, khiến triều đình không còn suy đồi, lấy lại sĩ khí, đó không phải là một chuyện cực tốt sao? Cự hiệp cũng vừa lúc dùng một thân bản lĩnh, một đời tâm huyết, cống hiến cho triều đình vạn dân, đó chẳng phải là chí lớn có thể thi triển, chuyện tốt bằng trời sao? Ta không cầu công, chỉ cầu chu toàn chuyện này.

    - Đúng đúng đúng.
    Chu Nguyệt Minh cười như trăng tròn:
    - Là chuyện tốt, cũng là chiến công, càng là công đức vô lượng.

    Loại người này, ngươi đánh hắn cũng không thấy hắn sẽ đau, hắn giết người có lẽ cũng không chảy máu.

    - Ta cám ơn ý tốt của hoàng thượng, nhưng lại không cho rằng hoàn toàn giống như ngài nói.
    Cự hiệp lên tiếng:
    - Hoàng thượng trầm mê nữ sắc, tính thích vui đùa, bên cạnh lại có một đám người hùa theo, cho dù y kiên quyết cải cách, chấn hưng đại cục, chỉ dựa vào ý chí của một mình y thì cũng vô dụng. Huống hồ kim thượng mà ta biết, nói chung còn không thoát được lề lối tham hoa háo sắc, sa vào hưởng thụ, cho dù y nhất thời muốn thay đổi, không lâu sau cũng sẽ từ bỏ, an nhàn hưởng lạc. Thẳng thắn mà nói, ta cho rằng gần đây trong cung xảy ra nhiều chuyện, hoàng thượng mấy lần bị hành thích, y lo lắng cho an nguy của mình, mới không để ý tới quần thần xung quanh ngăn cản, triệu ta vào kinh vào cung để hộ giá cho y. Tất cả những thứ khác như quan to lộc hậu, lời ngon tiếng ngọt đều là giả dối. Y muốn ta bảo vệ y, đây mới là mục đích. Nếu không, thánh thượng sẽ không cần một kẻ luôn khuyên y phải quan tâm chính sự, quản lý dân sinh, ở bên cạnh y lải nhải không ngừng.

    Ôn Tử Bình rất đồng cảm:
    - Cho nên mới nói, triệu ngài vào triều phong quan, chính là để bảo vệ hoàng đế, chứ không phải vì muốn trọng dụng tài năng của cự hiệp, làm chuyện tốt cho thiên hạ vạn dân.

    Cự hiệp hiên ngang nói:
    - Những năm gần đây tuy ta đã không hỏi chuyện giang hồ, nhưng tuổi già chí chưa già, hùng tâm vẫn còn. Nếu thật sự có thể cống hiến cho thiên hạ lê dân, ta sẵn sàng dốc hết sức mình, cố gắng đến chết, tuyệt không oán hận. Nhưng nếu chỉ trung thành phục vụ cho một nhà một người, ta lại không muốn làm. Ta thà rằng dạo chơi bốn biển, thấy một người cứu một mạng, gặp một chuyện làm một việc thiện còn hơn.

    Ôn Tử Bình nói:
    - Tốt!

    Ôn Nhâm Bình lại nói:
    - Không tốt!

    Ôn Tử Bình hỏi:
    - Sao lại không tốt?

    Ôn Nhâm Bình tức giận nói:
    - Cũng bởi vì triều chính hủ bại, gian thần hại nước, mà người có năng lực như cự hiệp lại không cố gắng giành lấy sự tín nhiệm của hoàng thượng, được trọng dụng hơn, phát huy ra sức, gạn đục khơi trong, một khi giang sơn Đại Tống ngày càng lụn bại, ai có thể cứu vãn được? Nếu mọi người đều nghĩ giống như cự hiệp, chỉ lo thân mình, không màng chính sự, triều đình không người, Tống thất còn gì để trông chờ?

    Cự hiệp nhìn Ôn Nhâm Bình, bỗng sinh ra một sự kính trọng với hán tử tóc trắng quật cường này.

    - Ta không phải mặc kệ, mà là không quản được. Muốn cải cách thì phải thay đổi hoàn toàn, chỉ một hai người muốn đổi, chỉ thay đổi một vài chuyện, giống như diễn trò, vậy thì thà rằng không đổi, bởi vì một khi thế lực đối địch phản công, e rằng sẽ ngày một tệ hơn, làm hại muôn dân. Nên biết, chính sự hiện đang nằm trong tay một đám gian nịnh tiểu nhân bên cạnh hoàng thượng. Bọn họ dựa vào đó để chiếm được lợi ích, hơn nữa đã ngồi lâu ở chức vị cao, một khi muốn cải cách sẽ chạm đến điều kiêng kị của bọn họ, đả kích quyền lực của bọn họ, ảnh hưởng đến lợi ích của bọn họ… cho dù quyền lực của bọn họ là chiếm lấy từ việc tổn thương người lương thiện trung nghĩa. Nếu như đánh cắp cướp đoạt đã thành thói quen, muốn hoàn toàn thanh trừ thói xấu này, cần phải liều chết một phen để sống sót, đưa mình vào chỗ chết để tìm đường sống. Thế nhưng hiện nay triều đình suy nhược lâu ngày, chỉ biết hàng đêm ca hát, hàng ngày hoan lạc, giặc ngoại thì nhìn chằm chằm, tùy thời đem binh xâm lấn, có thể nghĩ đến chuyện tiến bộ sao?
    Cự hiệp nói:
    - Chúng ta nếu mưu đồ đại sự, đổi mới quốc lực, chậm đã không kịp, nhanh cũng chưa xong. Tống thất lâm nguy đã hiện rõ mồn một, giống như người bệnh sắp chết, trăm ngàn vết thương, một khi đổi sang dùng thuốc mạnh, ngay cả một hơi còn sót lại cũng sẽ đứt. Những quần thần quyền quý đã nhận được lợi ích, một khi lợi ích bị khiêu chiến, bọn họ sẽ từ bỏ sao?

    Ôn Nhâm Bình cau mày lẩm bẩm:
    - Vậy cũng không thể không làm.

    Y rõ ràng là phản đối cự hiệp, nhưng lại phản đối một cách không rõ ràng.

    Y cũng có nỗi khổ tâm, bởi vì y không thể không phản đối lời của cự hiệp.

    Y nhận lệnh của hoàng đế tới mới cự hiệp vào cung, nói tốt giúp hoàng thượng, y không thể thoái thác trách nhiệm.

    Y càng bắt buộc phải phản đối, bởi vì nếu lời của cự hiệp là đúng, vậy sau khi y không được trọng dụng nhiều năm, cuối cùng rời bỏ cửa nhà, thoát ly đồng đạo giang hồ, chạy đến trong kinh làm chức “quan” không lớn không nhỏ, nhưng có thể thay hoàng thượng truyền chỉ cho người trong võ lâm, cùng với ghi chép các sự kiện lịch sử ít người biết để hoàng thượng và quan cao trong cung thưởng thức, trong lòng y cũng có ủy khuất vô tận.

    Y chẳng qua chỉ muốn lúc sinh thời có thể làm một vài đại sự, ít nhất cũng làm vài chuyện có thể lưu danh sử xanh.

    Thế nhưng từ khi y vào kinh nhậm chức đến nay, chỉ làm những việc vặt vãnh. Sử ghi chép lại ít người xem, vị trí của y cũng ít người tôn trọng. Những chuyện ủy thác cho y làm, phần lớn lại là việc vặt có liên quan đến thánh thượng quyền quý an nhàn hưởng lạc.

    Y làm chức “quan” này chỉ hữu danh vô thực, có tiếng không có miếng, nhưng lại bị võ lâm đồng đạo chính trực sỉ vả, còn bị một số kẻ cậy quyền nịnh hót gây khó dễ, lại phải bảo trì quan hệ với quan to quyền quý, không cẩn thận sẽ bị chém đầu trị tội. Cho dù y vẫn luôn cẩn thận, nhưng một thân hoài bão lại không thể thi triển được.

    Do đó y luôn muốn lập một chút đại công, khiến người ta nhìn y với cặp mắt khác xưa.

    Hôm nay, hoàng thượng giao nhiệm vụ “chiêu mộ Phương cự hiệp” cho y, chính là coi trọng địa vị vốn có trên giang hồ của y.

    Y rất hi vọng có thể hoàn thành nhiệm vụ.

    Hoàn thành nhiệm vụ, ngoại trừ được thánh thượng và đám quyền thần bên cạnh hoàng đế coi trọng, ngoài ra Phương cự hiệp tiến vào phạm vi quyền lực của triều đình, mình có thể liên kết với y để gia tăng thực lực. Mặt khác, ngay cả Phương cự hiệp cũng vào cung tham gia triều chính, người khác cũng không dám ngang nhiên miệt thị, cười nhạo mình đã gần già nhưng vẫn đam mê chính sự nữa.

    Cho nên thành bại của chuyện này có ảnh hưởng lớn đến y.

    Nhưng hiện giờ xem ra, Phương cự hiệp không muốn làm việc chung với y, càng không nghe y khuyên bảo vào triều, hơn nữa lý do của Phương cự hiệp vô cùng hợp lý, cũng nói trúng tâm tư của y.

    Có lẽ, lời nói của Phương cự hiệp là cố ý để cho mình nghe.

    Cũng vì hợp tình hợp lý, Ôn Nhâm Bình mới muốn phản đối, nhưng lại phản đối rất yếu ớt.

    Y nghe vậy, chỉ cảm thấy trong lòng khổ sở, đầu lưỡi mặn chát.

    Cho nên lời nói của y cũng có phần chua chát, nhưng vẫn hùng hồn:
    - Cho dù chỉ một người làm, cũng tốt hơn là không làm. Cho dù không làm được thì cũng đã tận hết sức mình, còn tốt hơn là thế cuộc khẩn trương mà chỉ biết tự bảo vệ mình, trơ mắt nhìn quốc gia suy tàn sắp đổ. Với quyết tâm cải cách của hoàng thượng, cộng thêm lực lượng của cự hiệp, vẫn có hi vọng thành công.

    - Nói rất hay.
    Cự hiệp hết sức tán thưởng:
    - Nếu mọi người đều giống như ngài, có tâm chí xem an nguy của thiên hạ là trách nhiệm của mình, Tống thất đương nhiên có thể lớn mạnh, bách tính chắc hẳn có thể an cư. Có điều, đương kim thiên tử chỉ muốn bảo vệ quyền lực và tính mạng của y, tận tình hưởng lạc, không quan tâm đến lê dân, chúng ta sao có thể giúp y làm ác? Cho dù y có quyết tâm thanh trừ nịnh thần, cải cách phấn đấu, vậy thì thế nào? Hán Vũ Đế xem như là một vị minh quân, cũng coi là một vị hoàng đế có thành tựu lớn sau Tần Hoàng, nhưng y hết lòng tin theo vu cổ, nghi thần nghi quỷ, kết quả bao nhiêu người đã mất mạng dưới cổ thuật, vu thuật này. Cộng thêm y trọng dụng ác quan, dùng hinh luật nghiêm khắc trị tội, liên đới đến cả mười vạn người. Kết quả, y còn chưa chết thì khai quốc danh thần, đại tướng mở mang bờ cõi, thậm chí là thân tín, tâm phúc đã chết không còn một mống. Ngay cả thái tử Lưu Cư được y cưng chiều, cũng cha con giáo binh gặp mặt, bức tử nơi chân trời. Y cũng từng nghe hiền thần khuyên nhủ rằng hình phạt quá khốc liệt, cũng từng nghe can gián không nên quá tin vào vu cổ, nhưng vẫn giống như trước, giang sơn đầy máu, liên lụy khắp nơi, đến chết mới thôi. Tại sao? Là vì y đã tin vào vu thuật, hết lòng tin theo thần tiên, đương nhiên sẽ có một đám lừa đảo, vu sư giả mạo thần tiên phục vụ y. Vì muốn củng cố quyền vị, bệnh đa nghi của y càng lúc càng nặng hơn. Vì muốn người người phục tùng, lại trọng dụng một đám ác quan cầm đao giúp y, thà rằng giết sai chứ không bỏ sót. Đến sau này, cho dù y phát hiện trung thần, tướng hiền, con ruột, ái thiếp đều đã chết hết, hơn nữa thế cuộc khẩn trương, dân tâm không còn, y muốn thay đổi thì cũng không thể được nữa. Bởi vì bên cạnh y có một đám ác quan, vu sư đã chiếm được lợi ích vây quanh, vất vả lắm mới thanh trừ được một nhóm thì lại có một nhóm khác, chẳng qua là bình mới rượu cũ mà thôi. Đây là nói đến thời xa xưa.

    - Còn nói đền gần đây.
    Cự hiệp dường như xem trọng Ôn Nhâm Bình có tâm chí như vậy, cho nên mới không tiếc phân tích cho y nghe:
    - Thần Tông hoàng đế có lòng tiếp nhận hiến pháp cải cách của Vương An Thạch, hiến pháp này khẳng định có lợi với lê dân bách tính, nhưng lại không được sĩ phu tiền triều và quan lại triều đình ủng hộ, kết quả hiến pháp vẫn bị thất bại, khiến cho sau này tân đảng và cựu đảng tranh đấu, tiểu nhân đắc chí, gây họa vô cùng. Đương thời đại thần Văn Ngạn Bác từng nói với tiên đế, hoàng thượng cùng với sĩ phu trị thiên hạ, chứ không phải cùng với dân chúng trị thiên hạ. Nếu như sĩ phu không phục kiến nghị này, cho dù là hiến pháp tốt cũng không thể tiến hành. Văn Ngạn Bác nói rất đúng, trước kia là như vậy, bây giờ là như vậy, sau này nhất định cũng như vậy. Hán Vũ Đế, Tống Thần Tông được xem là hoàng đế anh minh còn như thế, huống hồ là hôn quân tầm thường. Hoàng đế tốt bị đám tiểu nhân vây quanh, những gì nghe thấy đều là lời hay chuyện đẹp, dần dần sẽ bị che mắt, không còn biết lý lẽ nữa. Quân chủ xấu càng không cần phải nói. Vua của một nước như vậy, thủ trưởng một nơi như vậy, thậm chí là tướng của một quân, chủ của một thành cũng như vậy, cho dù là thủ lĩnh của một tập đoàn, tổ chức, họ tộc cũng không ngoại lệ. Vũ Đế, Thần Tông nhiều lần muốn cải cách cầu tiến còn không thể thành công, huống hồ là kim thượng, há là vị quân chủ có tư tưởng tiến thủ sao?

    Ôn Nhâm Bình lẩm bẩm, một lát sau, y giống như đã già thêm mười tuổi:
    - Thật sự không thay đổi được sao? Thật sự không thể làm sao? Thật sự không cứu được sao? Ngài thật sự không chịu nhúng tay sao?

    - Cũng không phải tuyệt vọng như vậy.
    Cự hiệp nói:
    - Ta dạy dỗ ra một số đệ tử, môn sinh, ai cũng cho rằng quốc gia hưng vong, thất phu cũng có trách nhiệm, chỉ chờ thời nổi dậy, tận trung vì nước. Quốc gia có nhân tài như vậy thì vẫn có hi vọng, mong rằng triều đình có thể tiếc tài, trọng tài, đừng nên hủy tài, giết tài. Mạch sống của quốc gia đều nằm ở đây.

    Y than một tiếng, giải thích rõ hơn về thái độ của mình:
    - Không phải ta không muốn dốc hết sức mình, ngăn cơn sóng dữ, mà là hữu tâm vô lực, một tay khó kéo. Nếu ta là triều thần, đảm nhiệm một cái quan hàm chức vị, vậy thì thế nào? Theo ngu kiến của ta, việc khẩn cấp trước mắt không gì hơn biên phòng nguy ngập, nên tích cực rèn luyện binh mã, phòng vệ lâu dài đối với người Nữ Chân, Liêu quốc, đóng quân ở biên quan đề phòng ngoài xâm. Nhưng bây giờ triều đình trên dưới chỉ lo xây dựng sân vườn, an nhàn hưởng lạc, vận chuyển hoa lá, kỳ trân dị bảo, đưa vào kinh sư, thừa dịp này để tư lợi cá nhân, đục khoét dân lành, ai để ý tới cái gì biên phòng, đánh trận? Huống hồ, triều thần được hoàng thượng tín nhiệm đều chỉ biết tham nhũng trái luật, không hiểu nỗi khổ của lê dân bách tính, cũng không để ý tới triều chính; tướng quân được tin tưởng đều chỉ biết nịnh hót lừa dối, không biết đánh trận, cũng không biết lãnh binh. Bỏ chuyện quân sự qua một bên, việc cần thiết trước mắt là nên hạ lệnh thiên hạ lập tức ngừng vận chuyển hoa đá, không thể tiếp tục thương dân hại nước, không cho quan viên dùng cống phẩm làm lý do để đút làm của riêng, nhằm giảm bớt sự oán hận của dân chúng, khiến quốc lực có thể nhanh chóng điều dưỡng khôi phục. Ngài thấy kiến nghị của ta ai sẽ tin tưởng? Ai sẽ phối hợp tiến hành? Ta vừa nói như vậy, đám quan lại dựa vào chuyện này để sưu cao thuế nặng, điên cuồng vơ vét, nhất định sẽ hợp sức công kích, kể cả người bên cạnh hoàng đế, thậm chí là bản thân hoàng thượng nhất định cũng sẽ cảm thấy lợi ích bị tổn hại, mặt mũi mất hết, quyền lực bị cắt giảm. Đến lúc đó người đầu tiên bị thanh trừ, khó tránh khỏi là ta đứng mũi chịu sào.

    Phương cự hiệp bất đắc dĩ nói:
    - Ta chết không sao cả, nhưng hi sinh như vậy thì có ý nghĩa gì? Nếu như ta ở triều đình không thể mưu lợi cho bách tính, ngược lại còn dung túng đám quyền quý tham quan kiêu ngạo, vậy thì không bằng làm một giang hồ người nhàn rỗi, giúp nghèo cứu thiện còn tốt hơn. Chỉ cần ta kiên trì không đồng lõa với đám tiểu nhân gian nịnh kia, như vậy thực lực của bọn chúng đã nhỏ lại một phần. Nếu bọn chúng hành sự quá ngông cuồng, ta khó đảm bảo cũng sẽ ra tay, răn ác trừ gian, dùng bạo thay bạo.

    Y cười cười:
    - Dù sao, loại chuyện này lúc còn trẻ đã làm quen rồi.

    - Nhưng mà, cự hiệp, ngài nói như vậy, nếu bị phía trên nghe được.
    Lần này Chu Nguyệt Minh mặt cười thịt không cười:
    - Là phải chém đầu đấy.

    - Đâu chỉ là chém đầu, đã sớm tru di cửu tộc rồi.
    Ôn Tử Bình đính chính:
    - Thế nhưng không ai giết được cửu tộc của cự hiệp, bởi vì không ai đánh lại Phương cự hiệp.

    Phương cự hiệp cười ha hả nói:
    - Cho nên, đây chính là nguyên nhân mà ta dám lên tiếng. Bọn họ không đối phó được ta, đành phải mua chuộc ta.

    Ôn Tử Bình nhướng mày nói:
    - Có lẽ, đây cũng là nguyên nhân mà ngài kiên trì không để bị mua chuộc.

    Phương cự hiệp cười đùa nói:
    - Một khi bị mua chuộc rồi, sẽ mặc cho người khác ức hiếp.

    Ôn Nhâm Bình ngượng ngùng nói:
    - Ta là biết không thể làm nhưng vẫn làm, còn các người chỉ bình chân như vại, khoanh tay đứng nhìn.

    Ôn Tử Bình nói:
    - Lời này của huynh rất nặng mùi. Ta e rằng huynh làm quan chỉ là vì muốn thăng chức mà thôi.

    Ôn Nhâm Bình nổi nóng:
    - Câu này của ngươi mới đúng là chua. Ngươi tới đón Phương cự hiệp là vì cái gì? Chẳng qua cũng là giúp Lão Tự Hiệu một nhà một tộc củng cố giang sơn, tăng cường uy danh mà thôi.

    Ôn Tử Bình hừ một tiếng nói:
    - Ta dốc sức vì Lão Tự Hiệu, có gì không được? Ta vốn là đệ tử của Lão Tự Hiệu Ôn gia, cúc cung tận tụy là chuyện đương nhiên. Lão Tự Hiệu trên giang hồ luôn đứng giữa chính tà, nhưng công phu dùng độc có lẽ là hạng nhất trong võ lâm. Sự đáng sợ của độc là không cần ra tay mà vẫn có thể giết người, hơn nữa không chỉ dùng một người giết một người, mà là dùng một người giết ngàn người, vạn người. Xét về địa vị giang hồ, nhân tài đông đảo, không mấy gia tộc có thể so sánh được. Ta đã suy nghĩ cẩn thận, hơn nữa được Ôn gia phê chuẩn, nếu như có thể mời được Phương cự hiệp làm trợ thủ, dẫn dắt chúng ta phát triển theo hướng chính đạo, đó chẳng phải là chuyện tốt đối với giang hồ, võ lâm, triều đình, bách tính sao? Chúng ta có lực lượng không thể xem thường như vậy, sao không cố gắng vươn lên, được người tài gia nhập, được cao thủ dẫn dắt. Một khi bị dị tộc ngoại địch xâm phạm, cũng có thể liên hợp hảo hán giang hồ, các bang các phái, đánh phủ đầu bọn chúng, hộ quốc an dân. Đây là mưu lợi cho gia tộc, cũng cho cả thiên hạ, tốt hơn nhiều so với huynh chỉ lo đam mê danh lợi, cầu thăng quan phát tài, gia tăng thực lực của mình mà dụ dỗ đại hiệp luồn cúi triều đình, thông đồng làm bậy.

    Ôn Nhâm Bình nghe vậy rất tức giận, sắc mặt biến đổi. Chu Nguyệt Minh lại mỉm cười giảng hòa:
    - Ta thấy, lời của hai vị đều đúng, đều có lý, đều không nặng mùi, cũng không phải cay, càng không phải chua, chỉ có một chút mặn thôi.

    Hắn mắt cười lòng không cười nói:
    - Những lời này của chúng ta cũng chỉ là tán gẫu, chớ nên truyền ra ngoài thì hơn. Nếu không, cự hiệp mời không được, tiểu quan ta đây mất mạng cũng không quan trọng, nhưng Lão Tự Hiệu từ đây trở thành hắc bang, Thiên Tàn huynh không không còn được trọng dụng, Lục Phân Bán đường, Kim Phong Tế Vũ lâu gì đó đều bị xếp vào phần tử phản loạn, như vậy thì rất không hay.

    Hắn da cười thịt không cười lại bổ sung một câu:
    - Tán gẫu nói chuyện phiếm. Tất nhiên nói chuyện giống như xào rau, thêm một chút vị mặn luôn khiến người ta có dư vị, nhưng chỉ là muối thì ăn không ngon nữa. Chúng ta vẫn nên nói ngọt một chút. Trước kia có tiểu thuyết người Đường, đoạn này của chúng ta chỉ xem như là tiểu thuyết nói mặn, nhất định đừng lưu truyền ra ngoài. Sau này mong mọi người nói ít lời mặn thôi, để tránh ta đây bị xem là tiểu nhân “ác quan gian nịnh”, bắt người ta không dám, thả người ta không tiện, thật là không dễ làm người, trái phải không ra người.

    - Ngươi xem.
    Hắn cười khan nói:
    - Ta có nực cười đáng ghét giống như những kẻ đã sớm ưỡn cái bụng phệ, nhưng lại cố ý thắt eo ưỡn ngực, chê cười người khác bụng lớn không?

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  2. Bài viết được 19 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,aolong,chieu ly,chl10808,daitango,glook,Hắc thư sinh,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,netwalker,Solidus,thanhtien09,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  3. #7
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,753
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 7 – Nói lời hay

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Ôn Tử Bình cũng da thịt không cười chỉ môi cười, nói:
    - Ta thấy theo như bình thường, Chu hình tổng bên này bảo chúng ta nói chuyện cẩn thận, bên kia đã lặng lẽ mật báo, nói chúng ta mê hoặc xúi giục, âm mưu tạo phản rồi.

    - Bình sinh ta chỉ cố nói lời hay, không nói xấu người khác.
    Chu Nguyệt Minh nói rất gian xảo, bởi vì sự xảo quyệt hoàn toàn hiện trên mặt hắn, cho nên ngược lại khiến người khác cảm thấy hắn xảo trá một cách chân thật, chứ không phải xảo trá âm thầm:
    - Hôm nay nếu ta nói xấu sau lưng người khác, ngày mai người khác cũng có thể nói xấu sau lưng ta như vậy. Hôm nay nếu ta tin người này sẽ không kể lại những gì ta nói, hoặc là muốn hắn giữ bí mật… nhưng đối phương ngoài mặt đồng ý, lại âm thầm tố cáo những gì ta muốn hắn giữ kín. Cho nên ta chỉ cố nói lời hay.

    Ôn Nhâm Bình mỉa mai:
    - Loại người nắm giữ chức vị như ngươi, cũng chỉ nói lời hay, chỉ làm chuyện tốt sao?

    Chu Nguyệt Minh vội nói:
    - Không phải, không phải. Ta bảo là mình chỉ nói lời hay, lúc cần thiết thà làm chuyện xấu cũng không nói xấu người khác. Làm chuyện xấu là thực thực tế tế, kết quả đã xuất hiện rồi, còn nói nói xấu người khác thì lại rất tổn hại, chỉ nói miệng không thì đã kết thù sâu rồi. Ta chỉ bảo rằng mình không nói xấu, không có nghĩa là không làm chuyện xấu. Ta chỉ giỏi tự bảo vệ mình mà thôi.

    Ôn Tử Bình chế giễu:
    - Vậy ngươi thà làm chuyện xấu cũng không nói nói xấu người khác?

    Chu Nguyệt Minh lại trả lời thẳng thắn vô tư:
    - Đúng.

    Lôi Du Cầu rất muốn vạch trần khuôn mặt thật của lão hồ ly này:
    - Ta biết ngài được tín nhiệm, có thể vào thẳng cung đình, đặc biệt cho phép diện thánh. Nếu như thánh thượng hỏi đến, chẳng lẽ ngài cũng khi quân phạm thượng, biết rõ bại hoại làm ác mà không báo cáo sao?

    - Vì sao không chọn nói lời hay?
    Chu Nguyệt Minh cười híp mắt nói:
    - Ta cũng không muốn làm Kinh Phòng, Trần Hàm, Lưu Canh Sinh, cũng không muốn làm Vương Chương, Phùng Thoan, Tiêu Vọng Chi. Ta biết hài lòng, tự cảm thấy vui, chỉ cầu bình an phú quý, không muốn mạo phạm thiên uy.

    Lôi Du Cầu ngẩn ra:
    - Ngài hãy nói rõ một chút. Ta là người thô tục, đánh đố như vậy ta không hiểu được.

    Chu Nguyệt Minh vội chắp tay tỏ vẻ xin lỗi:
    - Đó đều là chuyện xưa của Hán triều. Kinh Phòng có thể dự đoán gió mưa sáng tối, thiên tai nhân họa, chuẩn xác vô cùng. Y từng dâng thư cho Hán triều hoàng đế Lưu Thích, nghị luận thiên tượng, ngôi sao chuyển động, hoàn toàn linh nghiệm. Lưu Thích rất tán thưởng y. Đương thời Thạch Hiển giữ chức phó xạ, trung thư lệnh, liên kết với đám người Hoằng Cung, Ngũ Lộc Sung Tông, Sử Cao, nắm giữ cơ mật trung tâm, quyền khuynh triều đình, ra tay âm hiểm tàn độc, biết nịnh hót hoàng đế, lấy được tín nhiệm, lại lợi dụng thời cơ hãm hại những người không nghe theo hắn, tính toán chi li, có hận tất báo. Kinh Phòng thấy đám người Thạch Hiển, Ngũ Lộc Sung Tông cấu kết với nhau hãm hại trung lương, cho nên tìm cơ hội tốt có thể một mình diện thánh, mượn Xuân Thu đại nghĩa, mượn biến hóa thiên thời, tố cáo Thạch Hiển lộng quyền, nói thiện làm ác, nhiễu loạn triều cương. Lưu Thích nghe vậy đại ngộ, nhưng vẫn tín nhiệm Thạch Hiển như trước, còn cho Thạch Hiển, Ngũ Lộc Sung Tông biết Kinh Phòng tố cáo. Đám người Thạch Hiển liền xem Kinh Phòng là tử địch, mượn cớ đưa y rời khỏi kinh sư. Kinh Phòng biết là thời khắc sống chết, năm lần bảy lượt mật tấu xin ở lại bên cạnh hoàng đế, nhưng không tác dụng, cuối cùng bị chém ở chợ. Y chết bởi vì dám đưa ra ý kiến, còn địa vị của Thạch Hiển lại chẳng dao động chút nào. Lưu Canh Sinh lại cùng với quang lộc huân Chu Kham, quang lộc đại phu Trương Mãnh, dâng tấu chương tố cáo Thạch Hiển tà ác, loại bỏ người hiền. Không ngờ bản tấu chương này bị Thạch Hiển nhìn thấy, khiến hắn càng hận Chu kham, Trương Mãnh, Lưu Canh Sinh đến thấu xương, lần lượt mưu hại. Kết quả, Chu, Trương không thoát được độc thủ của hắn, Lưu Canh Sinh thì bị cách chức làm bình dân, đã xem như may mắn lắm rồi.

    Ôn Nhâm Bình tinh thông sử học, cũng nói tiếp:
    - Tiêu Vọng Chi từng nhậm chức ngự sử đại phu, một trong tam công, lại là thầy của thiên tử. Bởi vì từng tiến cử Lưu Canh Sinh, từng tấu xin cách chức Thạch Hiển mà bất hòa với hắn, cuối cùng lâm vào tù ngục, phải uống thuốc độc tự sát. Còn Trần Hàm là ngự sử trung thừa đương thời, bởi vì liên tục công kích hành vi của Thạch Hiển, bị Thạch Hiển vu khống cùng hòe lý bảo trường Chu Vân tiết lộ cơ mật cung đình, đến nỗi bị hạ ngục trị tội. Chuyện này khiến cho toàn bộ quan viên, đại thần đều bị chấn nhiếp, cực kỳ sợ hãi, không dám nói thêm một câu phê bình Thạch Hiển nào nữa. Chỉ còn lại những kẻ nương nhờ nịnh hót bọn chúng, từng bước thăng quan.

    Lôi Du Cầu giận đến biến sắc, mắng:
    - Không có thiên lý! Hoàng đế nào mà lại tín nhiệm Thạch Hiển như vậy!

    - Bởi vì quyền lực của hoàng đế không bị hạn chế, hắn muốn làm gì cũng được, ai làm hắn vui thì hắn sẽ nâng đỡ kẻ đó.
    Ôn Tử Bình nói tiếp:
    - Hán Nguyên Đế rất coi trọng năng lực dự đoán của Kinh Phòng, nghe lời khuyên của Kinh Phòng cũng tỉnh ngộ một thời gian, nhưng hắn lại không chịu xử trí Thạch Hiển, ngược lại tin lời Thạch Hiển bắt giữ Kinh Phòng. Vừa rồi Chu hình tổng còn nói đến Phùng Thoan. Phùng Thoan vốn là người can gián, còn do Thạch Hiển đề cử với hoàng đế, nói rằng Phùng Thoan hành vi liêm khiết, phẩm cách đoan chính, tốt nhất nên để y hầu hạ bên cạnh. Phùng Thoan vừa yết kiến hoàng đế liền yêu cầu được gặp mặt riêng, vừa gặp mặt riêng thì lập tức công kích Thạch Hiển chuyên quyền loạn chính. Thế nhưng kết quả, Lưu Thích rất kinh ngạc vì Phùng Thoan lại công kích phỉ báng người tiến cử y là Thạch Hiển, lập tức ngưng đề bạt Phùng Thoan. Chuyện này còn liên lụy đến Phùng Dã Vương có năng lực xuất sắc, bởi vì Thạch Hiển từ đây đề phòng gia tộc họ Phùng, kết nạp không được lại thừa cơ trả thù, khiến cho Phùng Dã Vương không được trọng dụng khi Lưu Thích cầm quyền, ngay cả con trai của Lưu Thích là Lưu Ngạo cũng không dùng y. Phùng Dã Vương tuy đã biết cẩn thận, muốn hồi hương dưỡng bệnh, nhưng lại bị đại tướng quân đương thời Vương Phụng hãm hại, vu khống cách chức. Đều như nhau cả.

    Ôn Tử Bình chế nhạo:
    - Kẻ làm hoàng đế đều như nhau, chỉ là lúc Lưu Thích tại vị thì sủng ái Thạch Hiển, khiến hắn có thể tác oai tác quái, mặc sức lộng quyền, đến thời Lưu Ngạo thì lại trọng dụng Vương Phụng. Phùng Dã Vương đề cử Vương Chương chính trực ngay thẳng đảm nhiệm chức triệu doãn Trường An, nhưng Vương Chương không a dua hùa theo Vương Phụng, cũng không mặc cho người khác an bài, còn mật tấu Thành Đế tố cáo Vương Phụng hãm hại lừa gạt, liên kết mưu lợi. Lưu Ngạo nghe vậy cũng rất cảm động, nhờ đó tỉnh ngộ, vô cùng tin tưởng, còn muốn y đề cử nhân tài. Vương chương liền tiến cử Lưu Hưng và Phùng Dã Vương. Nhưng chuyện bí mật thương nghị với hoàng đế này lại bị thị trung Vương Âm tiết lộ ra ngoài. Vương Âm lén báo cho Vương Phụng, Vương Phụng liền bịa đặt vu khống Vương Chương, giết ở trong ngục, hơn nữa còn ép Phùng Dã Vương đến bước đường cùng… Cho nên, vừa rồi Chu hình tổng đã nói, hắn cũng không muốn làm Kinh Phòng, Trần Hàm, Lưu Canh Sinh, càng không muốn làm Vương Chương, Phùng Thoan, Tiêu Vọng Chi.

    Lôi Du Cầu không đọc sách, ít đọc sử, nghe vậy càng bực bội, giậm chân nói:
    - Những hoàng đế kia đều là kẻ chết sao, trung gian không biết, thiện ác không phân, để kẻ xấu cầm quyền, mặc sức thao túng, người tốt thất thế, nhân tài điêu linh. Hắn rốt cuộc là hoàng đế hay là kẻ ngốc?

    Lần này Ôn Tử Bình chỉ trả lời hai chữ:
    - Kẻ ngốc.

    Sau đó y bổ sung:
    - Tất cả đế vị đều là cha truyền con nối, hoặc do hoàng đế tiền nhiệm lựa chọn theo sở thích. Nói cách khác, hắn sinh ra đã là một hoàng đế, cho dù hắn thật ra là một kẻ ngốc. Hoặc là nói, hoàng đế lão tử thích ai thì chọn người đó, nào quan tâm người mà hắn chọn là một kẻ cầm thú suy đồi đạo đức.
    Ôn Tử Bình nói:
    - Cho dù người ở đế vị có bản lĩnh, có phẩm hạnh, bản thân lại biết tự kiềm chế, nhưng khi quyền lực hoàn toàn tập trung vào một người mà không bị hạn chế, dù có là minh quân cũng sẽ biến thành hôn quân. Con người đều ham ăn biếng làm, thích nghe chuyện vui, chán ghét tin dữ. Hoàng đế luôn cao cao tại thượng, hoặc trốn trong thâm cung không ra ngoài, nào hiểu được khó khăn của dân gian? Ai dám đốc thúc hắn hăng hái rèn luyện? Cho nên cuối cùng vẫn trở thành kẻ ngốc.

    - Có một số hoàng đế không phải ngu ngốc, nhưng quần thần liên kết hùa theo nịnh bợ, hắn lại không thể nghe được những lời nói thật, không biết mình rốt cuộc thế nào. Có lúc còn xem những người nói khó nghe đều là kẻ xấu, còn những kẻ nịnh hót đều là trung lương.
    Cự hiệp tiếc nuối nói:
    - Giống như Hán Nguyên Đế, Thành Đế, vốn không phải là những người không hiểu lý lẽ. Lưu Thích có thể dùng viên đồng từ xa đánh vào mặt trống, phát ra âm thanh êm tai dễ nghe, điều này ngay cả nhạc công chuyên nghiệp cũng không làm được. Có một dạo hắn cũng muốn cách chức Thạch Hiển, nhưng Thạch Hiển lập tức diễn một vở kịch hay, trước hết xin hoàng đế cho phép hắn hồi cung muộn một chút, có thể phụng lênh hoàng đế bảo bọn họ mở cửa. Lưu Thích cho phép. Sau đó Thạch Hiển cố ý về trễ, tuyên bố hoàng đế có lệnh kêu mở cửa cung. Không lâu sau, quả nhiên có người dâng thư tố cáo Thạch Hiển giả truyền thánh chỉ, tự mở cửa cung. Lưu Thích đưa tấu chương cho Thạch Hiển xem, Thạch Hiển nhân cơ hội khóc lóc xin từ chức, nói rằng bởi vì bệ hạ quá cưng chiều, cho nên khiến người ta đố kỵ, không chỉ hãm hại một lần, muốn đẩy hắn vào chỗ chết, chỉ có chủ thượng thánh minh mới biết sự trung thành của hắn. Hắn còn xin Nguyên Đế cho phép nghỉ việc cơ mật trung tâm, chỉ phụ trách vẩy nước quét nhà làm sạch cung đình, có chết cũng không oán hận vân vân. Lưu Thích nghe vậy rất đồng tình, tìm cách an ủi, còn trọng thưởng cho hắn. Thành Đế đối xử với Vương Phụng cũng như vậy. Vương Phụng biết được Vương Chương tiến cử Lưu Hưng, Phùng Dã Vương, lập tức cáo bệnh, hồi hương từ giã, tìm những từ ngữ vô cùng bi thương, một mặt còn kêu xót với hoàng thái hậu Vương Chính Quân. Thái hậu vì em trai mình mà rơi lệ bỏ ăn, khiến Lưu Ngạo giữ lại Vương Phụng, tiếp tục đảm nhiệm chức vị quan trọng. Sau khi Vương Phụng phục chức, lập tức trả thù tàn bạo, không e ngại nữa. Lưu Ngạo không phải là ngu xuẩn vô tri, phẩm vị cũng không thấp kém, rất tán thưởng Thi Kinh, Thư Kinh, Hồng Phạm Ngũ Hành Truyền Luận, nhưng vẫn không đành lòng tước đoạt quyền hành gia tộc họ Vương của cậu mình. Cho nên, hoàng đế là cố ý lưu họa, làm việc thiên tư.

    - Do đó.
    Cự hiệp nói ra kết luận của mình:
    - Ta ở lại bên cạnh thiên tử cũng vô dụng. Y sẽ không tin ta, cũng sẽ không nghe lời ta. Cho dù có nghe ta, tin ta cũng vô dụng, bởi vì những tập đoàn đã chiếm được lợi ích bên cạnh hoàng đế sẽ không khoan dung cho ta, bỏ qua cho ta.

    - Nhưng cự hiệp ngài võ công cao như vậy.
    Tâm hồn nhỏ bé của Hà Phạm vẫn không hiểu:
    - Bọn họ nhất định không làm gì được ngài, ngài sợ cái gì?

    - Sợ, sợ chứ.
    Cự hiệp cười khổ nói:
    - Phải sợ. Từ xưa đến nay, cho dù là đại anh hùng, đại hào kiệt, hai quyền cũng khó địch bốn tay, một mình khó cứu vãn thời thế. Không có người nào không nằm xuống trong tay kẻ xấu, cũng không có ai không sợ.

    - Cho nên phương pháp mưu sát một đại hiệp, còn có rất nhiều loại.
    Ôn Nhâm Bình cũng rất đồng tình với điểm này:
    - Tâng bốc hắn, khen ngợi hắn, hùa theo hắn, ca tụng hắn, khiến hắn tự cho mình đúng, khiến hắn lâng lâng, khiến hắn trầm luân, khiến hắn sa đọa.

    - Cũng có thể khiến hắn bận tiệc tùng, bận vui chơi, bận chìm đắm trong ca sắc.
    Ôn Tử Bình tiếp lời:
    - Khiến hắn bị hủy bởi rượu, bị hủy bởi an nhàn, bị hủy bởi chây lười. Khiến hắn cho rằng căn cơ vẫn vững chắc, vẫn rất được lòng người. Khiến người ở khắp nơi tìm hắn dự họp, ký tên, viết chữ, cắt băng, chủ lễ. Khiến hắn phân tâm chải chuốt bản thân, chuyên tâm lễ nghi bề ngoài, tổn sức vì du sơn ngoạn thủy, hao tâm vì lập phái thu đệ… còn phải hao tốn tâm tư để xây dựng quan hệ, khai thông đường lối. Một đại hiệp từ đó bị chôn vùi trong công việc thế tục, hư vinh danh hão.

    - Chỉ có điều…
    Tâm linh trẻ thơ của Hà Phạm vẫn ôm một tia hi vọng:
    - Đó là những chuyện hủ bại của thời trước, quá khứ. Hiện nay Đại Tống thanh bình thái hòa, chẳng lẽ tình hình chính trị cũng đen tối hỗn loạn như vậy sao?

    - Đều như nhau.
    Ôn Tử Bình lạnh lùng nhìn về phía Chu Nguyệt Minh:
    - Không tin ngươi cứ hỏi hắn.

    - Ta à?
    Chu Nguyệt Minh đột nhiên cười lên:
    - Đại Tống anh minh, thánh thượng cơ trí, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, thiên thu vạn tải, đời đời bất diệt… Ta chỉ nói lời hay, xin lỗi mọi người. Hì hì!

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  4. Bài viết được 18 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chieu ly,chl10808,daitango,glook,ha2004,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lightforest,lybietcau,netwalker,rjnpenho,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  5. #8
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,753
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 8 – Có lời thì cứ nói

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Lôi Du Cầu trợn mắt, than một tiếng, một lúc sau lại than tiếng nữa, còn không nhịn được “hừ” một tiếng. Ôn Nhâm Bình tức giận trừng mắt nhìn hắn:
    - Thế nào? Đau tim? Đau dạ dày? Đau bụng? Hay là không đau ở đâu cả, chỉ trong nhà có người chết!

    Lôi Du Cầu lập tức biến sắc, quát lên:
    - Họ Ôn ngươi dám mắng chửi người khác, Lôi gia chúng ta tuyệt đối không sợ Ôn gia ngươi thế lớn!

    Ôn Nhâm Bình lại rất đồng ý với câu này của Lôi Du Cầu:
    - Lôi gia các ngươi đương nhiên không sợ Lão Tự Hiệu chúng ta. Cho nên những năm gần đây mới tuyên bố với bên ngoài: “một đám lão độc vật kia có độc đến mấy cũng không chống được Lôi gia bảo, Phích Lịch đường chỉ cần một viên Lôi Công đạn là có thể nổ tan bọn chúng”. Còn tập hợp những thế lực đối địch với Ôn gia chúng ta trên giang hồ, nói rằng: “thế lực mới nổi, nhất định chủ quản võ lâm, mặc kệ Lão Tự Hiệu, Kim Tự Chiêu Bài gì đó, chúng ta mới là chủ nhân của giang hồ thế hệ mới”. Nói khoác mà không biết ngượng. Ban đầu Thục Trung Đường môn, Kim Tự Chiêu Bài họ Phương, Lão Tự Hiệu Ôn gia được xưng là “ba cây cột chống trong võ lâm thế gia”. Hiện nay Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo các ngươi lại chen vào một chân, cưỡng chiếm một ghế, biến thành “tứ đại thiên vương trong giang hồ thế gia”, nếu không phải muốn đập chiêu bài của Lão Tự Hiệu chúng ta, thì chính là muốn chiếm đoạt địa vị giang hồ của Ôn gia chúng ta. Các ngươi không sợ thể hiện ra cả ngoài mặt, lòng của Tư Mã Chiêu, người không liên quan cũng biết.

    Sắc mặt Lôi Du Cầu đỏ lên, không hề nhượng bộ:
    - Lôi gia chúng ta có điểm nào không bằng các ngươi, tại sao họ Ôn các ngươi chen được vào “ba cây cột chống”, còn họ Lôi chúng ta lại không thể trèo lên “tứ đại thiên vương”? Độc của các ngươi đủ tàn nhẫn, hỏa khí của chúng ta há lại kèm hơn các ngươi sao? Gia tộc các ngươi từng xuất hiện một số nhân vật tài giỏi, chi nhánh rộng lớn, nhưng những năm gần đây tử thương la liệt, đại thương nguyên khí. Còn chúng ta thì hăng hái vươn lên, tinh anh xuất hiện lớp lớp, gần đây nhiều người cũng có thành tích trên giang hồ, lập tông phái khác, đã sớm là hậu sinh khả uý vượt qua các ngươi rồi. Nhưng các ngươi vẫn ngồi không ăn bám, chiếm nhà xí không đi cầu, luôn kết giao với danh nhân thượng lưu, chỉ biết dựa thế quan lớn quý nhân, nếu không tham dự cúng tế triều điển, thì cũng chủ trì lễ nghi rườm rà, giả tạo quyên góp nhiều tiền để mua danh tiếng, giả vờ cứu trợ lương thực để được lòng người, lại còn bài xích người võ lâm thế hệ mới có thực lực thật sự. Người khác nhường ngươi, sợ ngươi, nhưng họ Lôi chúng ta có phẩm chất, có khí phách, cần phải so kè với các ngươi, thà làm hổ cản đường chứ không làm rùa rút đầu.

    Ôn Nhâm Bình còn định tranh luận, Ôn Tử Bình lại nói một cách công bằng:
    - Ngươi nói cũng có đạo lý, có một số việc Ôn gia chúng ta làm hơi quá đáng. Nếu các ngươi có bản lĩnh nổi dậy, vậy thì cứ việc trèo lên, nhưng chuyện ám toán sau lưng, mai phục trên đường, ném đá trong giếng, bắn tên trong hầm… đó lại không phải là hành vi của người có chí khí.

    Lôi Du Cầu khinh thường nói:
    - Đối phó với đám tiểu nhân như Lão Tự Hiệu, không cần dùng lễ của quân tử.

    Ôn Nhâm Bình vung tay quát lớn:
    - Ngươi đúng là thằng nhãi không biết tốt xấu, đừng không biết tự lượng sức. Hôm nay ta phải cho ngươi biết Lão Tự Hiệu không phải là hư danh!

    Nói xong liền muốn động thủ. Chu Nguyệt Minh vội ngăn lại:
    - Đừng nổi nóng, đừng nổi nóng, có lời thì cứ nói!

    Cự hiệp cũng khuyên can:
    - Có lời thì cứ nói, có gì từ từ nói, đừng động thủ, đừng động thủ!

    Chu Nguyệt Minh là hình tổng trong kinh, chấp pháp có chỗ dựa, đánh nhau ngay trước mặt hắn cũng không thỏa đáng, huống hồ còn có Phương cự hiệp khuyên can, Ôn Nhâm Bình và Lôi Du Cầu trong lòng đều biết trận này không dễ đánh.

    Cao Tiểu Thượng không khuyên nhủ, cặp mắt của hắn đảo một vòng, đổi thành “mũi kim” hỏi “Phóng Hỏa Vương” Lôi Du Cầu còn đang tức giận:
    - Vậy rốt cuộc vì sao ngươi lại than thở?

    Lôi Du Cầu liếc nhìn Phương đại hiệp, nói:
    - Ta than vì cự hiệp, cũng than cho cự hiệp.

    Cao Tiểu Thượng truy hỏi:
    - Cự hiệp có gì đáng than?

    Lôi Du Cầu muốn nói lại thôi.

    Phương cự hiệp cười ha hả nói:
    - Ngươi cứ nói không sao!

    Lôi Du Cầu cuối cùng hiên ngang nói:
    - Ngài muốn tôi nói thật, vậy tôi sẽ nói. Thành thật mà nói, tôi rất thất vọng, hôm nay nhìn thấy đã khiến thần tượng của tôi sụp đổ.

    Cao Tiểu Thượng liếc nhìn Phương cự hiệp.

    Phương cự hiệp gật đầu.

    Cao Tiểu Thượng hỏi:
    - Thất vọng?

    Lôi Du Cầu cười một tiếng:
    - Cái gọi là Phương cự hiệp danh chấn thiên hạ, cũng chỉ là một người nhát gan sợ chết, sợ phiền phức.

    Huynh đệ họ Ôn nhìn nhau. Thực ra vừa rồi Phương cự hiệp đã gián tiếp, cũng trực tiếp biểu đạt sự kiên trì và ý kiến của y, nhưng lọt vào tai Lôi Du Cầu vẫn trở thành hai chữ “nhát gan”, thật không biết phải nói gì.

    Phương cự hiệp lại không tức giận.
    - Hay! Hay cho hai chữ “nhát gan”! So với chí sĩ thương dân yêu nước thật sự, thái độ này của ta đúng là nhát gan sợ phiền phức… vấn đề là…

    Y chỉ cười mà không nói.

    Cao Tiểu Thượng lại thay y nói tiếp:
    - Vấn đề là Lôi tiên sinh hình như cũng chỉ tranh giành phấn đấu vì một nhà một phái, cá nhân tư lợi, cũng không xem là chí sĩ thương dân yêu nước.

    Lôi Du Cầu ngẩn ra, vội biện bạch:
    - Nếu có một ngày Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia bảo nắm quyền đắc thế, chúng ta nhất định…

    Cao Tiểu Thượng nhã nhặn cắt lời:
    - Trên đời có người nào chưa đắc thế lại không hi vọng như vậy.

    Lôi Du Cầu vẫn không chịu thua nói:
    - Nếu như được trọng dụng tại kinh sư, ta nhất định sẽ…

    Lần này Cao Tiểu Thượng không khách khí ngắt lời:
    - Lời này xin hãy đợi sau khi đắc thế rồi hãy nói!

    Lôi Du Cầu trợn mắt nhìn hắn.

    Cao Tiểu Thượng chỉ mỉm cười.

    Lông mày của hắn rất dày, đến mức có phần ép mắt, cho nên nhìn có vẻ u buồn.

    Nụ cười của hắn dường như có điểm chế nhạo, có phần bỉ ổi, rõ ràng là đùa giỡn thế gian, nhưng lại không xem là bất kính.

    Hắn giống như không thấy Lôi Du Cầu đang giận dữ, thần thái vẫn tự nhiên đúng mực.

    Lôi Du Cầu nhìn chằm chằm vào Cao Tiểu Thượng, toàn thân giống như muốn “cháy” lên.

    Nói ra cũng kỳ quái, hắn chỉ đứng ở đó.

    Không xuất thủ, cũng không hành động.

    Bên cạnh và trên tay hắn, đương nhiên không có một chút ánh lửa nào.

    Mặt trời cũng không quá chói chang.

    Nhưng ngươi lại cảm thấy hắn là lửa, một ngọn lửa đột nhiên cháy lên.

    Thậm chí ngươi có thể ngửi được mùi khét, nghe được tiếng tách tách khi lửa cháy, thậm chí cảm giác được hơi nóng của lửa bức gần đến mi.

    Nhưng Cao Tiểu Thượng vẫn bất động.

    Lôi Du Cầu hỏi:
    - Ngươi tên gì?

    Cao Tiểu Thượng nói:
    - Ta họ Cao.

    Lôi Du Cầu lại hỏi:
    - Tên?

    Cao Tiểu Thượng đáp:
    - Tiểu Thượng.

    Lôi Du Cầu tựa như chưa từng nghe đến:
    - Tiểu Thượng?

    Cao Tiểu Thượng nói:
    - Tiểu trong đại tiểu, Thượng trong thượng hạ.

    Lôi Du Cầu nhìn chăm chú vào hắn:
    - Cái tên của ngươi rất bình thường.

    Cao Tiểu Thượng nói:
    - Con người của ta cũng rất bình thường.

    - Không đúng.
    Lôi Du Cầu giống như dán mắt vào hắn:
    - Con người của ngươi tuyệt đối không tầm thường.

    Sau đó Lôi Du Cầu nói:
    - Ngươi nói đúng rồi. So với cự hiệp, ta chỉ có tư cách thở dài, không có tư cách bình luận. Ít nhất những chuyện ngài đã làm thì ta chưa làm. Tuy ta lỗ mãng, nhưng dù sao cũng không lén buộc chặt cái bụng bự, lại nhạo báng người khác có một cái bụng hơi nhô ra.

    Vừa nói xong câu này, mọi người lại cảm thấy ngọn lửa tắt đi.

    Người này không có lửa nữa.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  6. Bài viết được 13 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chl10808,glook,ha2004,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  7. #9
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,753
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 9 – Có rắm thì mau đánh

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Hắn lại khôi phục thành người một bình thường.

    Ít nhất hắn vẫn là một người có khả năng tự hiểu.

    Cự hiệp lại cười.

    - Hắn nói là thần tượng sụp đổ, ta lại cảm thấy vinh hạnh. Chí ít, nếu hắn chưa từng xem ta là thần tượng, sao có thể thần tượng sụp đổ được?
    Cự hiệp bình tĩnh ôn hoà nói:
    - Sau khi ta đến tuổi trung niên, thực ra không phải là không hăng hái. Người thật sự có thể trở thành thần tượng, hơn nữa vĩnh viễn là thần tượng, phải là những người như Yến Cuồng Đồ, Quan Mộc Đán, Vi Thanh Thanh Thanh, chứ không phải ta.

    Lần này là Chu Nguyệt Minh lên tiếng:
    - Xin nói rõ!

    - Yến Cuồng Đồ ngạo mạn, coi thường tất cả quy tắc của thế gian, chính là đủ cuồng.

    - Quan Mộc Đán là tuyệt thế võ lâm kỳ tài, tự thành một đường, tự thành một phái. Mặc dù hiện tại y vẫn đang ở độ tuổi khỏe mạnh, nhưng ta nghĩ sau này võ lâm đã không ai có thể chế ngự được y. Võ công của y không phải cao, mà là mạnh, mạnh đến mức phi nhân loại. Ta rất lo lắng, nếu y cứ tiếp tục tiến bộ như vậy thì nhất định sẽ phá cách, sau khi phá cách lại không rèn luyện phẩm chất, như vậy rốt cuộc là phúc hay họa của võ lâm?

    - Vi Thanh Thanh Thanh, một người võ công cao đến như vậy, khả năng lĩnh ngộ tốt đến như vậy, nhưng vẫn là một người thâm tình, mỗi khi có sáng tạo là quên hết mọi thứ, đệ tử không ai không phải là võ lâm tông sư, thật là một người rực rỡ trên giang hồ.

    - Nhưng ta không phải.
    Cự hiệp nói:
    - Lúc thiếu niên ta ngông cuồng, sinh mệnh là những trận chiến liên miên, cảm xúc mãnh liệt khiến ta không thể lui về phía sau, càng muốn truy kích. Thế nhưng khi đã có tuổi, ta lại không giống như trước nữa. Ta đã mất đi Vãn Y, cảm thấy vì sao khi tình cảm mặn nồng, mình lại không quý trọng sớm sớm chiều chiều hơn một chút. Huống hồ quốc gia đại sự, thất phu khó làm, đã không có nơi để thi triển hoài bão, cần gì quá nôn nóng vì gặp gỡ nhất thời? Cho nên thực ra ta đã không xứng là cự hiệp nữa. Ta chỉ là một người bình thường, hơn nữa cũng chỉ muốn làm một người bình thường. Ta chỉ làm những chuyện thích làm, giúp những người mà ta phải giúp, như vậy là đủ rồi.

    - Do đó, ta không phải cự hiệp.
    Cự hiệp tổng kết:
    - Ta không xứng làm thần tượng của người khác.

    Đây giống như một câu tuyên ngôn, y thừa dịp này đưa ra tuyên bố.

    - Ta có thể phản đối không?

    Người nói lời này lại là Chu Nguyệt Minh mập mập ú ú, vẫn luôn tươi cười, nghe mọi người nghị luận đều gật đầu khen đúng.

    Cự hiệp mỉm cười nhìn hắn:
    - Ngài cứ nói!

    - Ta có thể chỉ ra ngài đang nói dối không?
    Chu Nguyệt Minh cười mỉm nói:
    - Chí ít là nói trái với lương tâm, hoặc là không nói thật lòng, có thể không?

    Phương cự hiệp nhìn Chu Nguyệt Minh, trong mắt lộ ra một loại thần sắc rất kỳ lạ.

    Cao Tiểu Thượng cũng híp mắt. Ánh mắt của hắn rất sâu sắc, hốc mắt cũng rất sâu thẳm, đường kẻ mắt càng sâu lắng, khiến cho hắn có một loại thần sắc suy sụp, hoặc có thể gọi là “có tài nhưng không gặp thời”.

    Người có tài nhưng không gặp thời đều buồn bực chán nản, nhưng Tiểu Cao này hiển nhiên không phải. Hắn rất bình thản ung dung, giống như “có tài” là bản sắc của hắn, “không gặp thời” cũng chỉ là “màn trình diễn” của hắn mà thôi.

    Hắn không quan tâm.

    Hắn thậm chí có thể khống chế, cường điệu.

    Lần này cũng do hắn hỏi Chu Nguyệt Minh:
    - Tại sao cự hiệp phải nói dối?

    Chu Nguyệt Minh đáp:
    - Bởi vì y không thể không nói như vậy.

    Lúc hắn cười giống như cao hứng muốn tặng ngươi một bó hoa.

    Nhưng chỉ sợ không ai dám nhận hoa của hắn.

    Bởi vì trong hoa nhất định có độc, trong cười nhất định có đao.

    - Cự hiệp sợ cái gì?
    Cao Tiểu Thượng truy hỏi:
    - Mà thậm chí phải nói dối?

    Chu Nguyệt Minh đáp:
    - Y không tiện nói.

    - Y không tiện nói, ngươi hãy nói!
    Lôi Du Cầu không kiên nhẫn quát lên:
    - Ngươi có rằm thì mau đánh đi!

    Lời của hắn cũng đã nói ra tâm sự của mọi người.

    Ngay cả Thái Tiểu Đầu, Bành Tiêm cũng có chung suy nghĩ, có điều trước kia bọn họ từng làm việc dưới trướng Chu Nguyệt Minh, đã chứng kiến thủ đoạn Chu Nguyệt Minh. Nếu như Chu Nguyệt Minh cầm một con vịt nướng cho bọn họ ăn, dù bọn họ không trúng độc, chỉ sợ con vịt kia cũng là bọn họ nuôi trong nhà, nói không chừng còn được nướng bằng ngọn lửa đang đốt sáng nhà bọn họ. Do đó bọn họ không dám đắc tội với Chu hình tổng, hơn nữa bất kể hắn cười hay không cười đều đáng sợ như nhau.

    Lôi Du Cầu không biết, bởi vì hắn mới đến kinh sư.

    Lôi Du Cầu cũng không để ý, bởi vì hắn tự phụ tài cao gan lớn.

    Con người Chu Nguyệt Minh lại chí ít có một điểm tốt.

    Hắn dường như không bao giờ tức giận, ít nhất là rất hiếm người thấy hắn tức giận.

    Có lẽ hắn không tức giận chỉ là biểu hiện bên ngoài, có lẽ chẳng thứ gì đáng để cho hắn tức giận, dù sao người đắc tội với hắn đều nhất định không có kết quả tốt.

    - Y ẩn nhẫn là vì có mục tiêu lớn, y nhượng bộ là vì kế hoạch đại sự, y trầm luân là vì muốn kẻ địch tin rằng y đã sa đọa. Y là người ở chỗ cao, lại là cao thủ, đứng ở nơi cao không chịu được lạnh.
    Chu Nguyệt Minh lại nở nụ cười tiêu chuẩn của hắn, giống một đầu heo đã bị nấu chín đang bưng lên thần đàn tế điển, vẫn còn giữ nguyên nụ cười điên cuồng:
    - Khi y nói buông tay không để ý tới, là muốn giết cho đối thủ không kịp đề phòng. Y tỏ vẻ thờ ơ lạnh nhạt, thật ra là tráng niên tâm càng hùng tráng. Nếu y thật sự khoanh tay đứng nhìn, cần gì phải tới kinh thành vào thời buổi rối ren này.

    Dứt lời lại mỉm cười nhìn Phương cự hiệp, giống như đang đợi cự hiệp trả lời.

    Nhưng người lên tiếng trước tiên lại là Lôi Du Cầu.

    - Hình như ta có điểm sai rồi.
    Hắn nói:
    - Vừa rồi ta than hai tiếng, một là vì thần tượng cự hiệp sụp đổ, hai thật ra là vì “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh khiến người ta nghe danh biến sắc cũng chỉ là hạng người hèn nhát. Xem ra ta có điểm sai rồi…

    Lôi Du Cầu lại thở dài một tiếng:
    - Cao thủ kinh sư, danh nhân giang hồ, hình như đều phức tạp hơn nhiều, cũng kỳ quái hơn nhiều so với trong tưởng tượng của ta.

    Lần này hắn than thở vì chính mình.

    Chu Nguyệt Minh lại trả lời hắn một câu:
    - Con người của ngươi có một sở trường lớn, có thể chính ngươi cũng không biết.

    Lôi Du Cầu chờ nghe.

    - Ngươi đắc tội với người dễ, đắc tội với người nhanh, cũng đắc tội với người nhiều.
    Chu Nguyệt Minh nói với hắn:
    - Nhưng ngươi cũng tự kiểm điểm nhanh, sửa chữa kịp thời, nhận sai thành tâm thành ý.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  8. Bài viết được 14 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chieu ly,daitango,glook,ha2004,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  9. #10
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,753
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 10 – Tráng niên nhiệt huyết khí còn mạnh

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Cao Tiểu Thượng lại đột nhiên hỏi Chu Nguyệt Minh:
    - Vậy Chu hình tổng muốn mời cự hiệp đến hình bộ một chuyến, đại khái cũng có ý đồ khác?

    Lần này Chu Nguyệt Minh cả da và thịt đều cười, hỏi lại:
    - Ngươi tên là Cao Tiểu Thượng, ta nhớ kỹ rồi.

    Cao Tiểu Thượng vẫn khiêm nhường nhưng kiên trì hỏi:
    - Lại không biết có thâm ý gì?

    Hiển nhiên một khi hắn bắt được trọng điểm thì sẽ nắm chặt không buông.

    Lôi Du Cầu sớm đã nhìn hắn với con mắt khác.

    Ngay cả “Thiên Tàn Địa Khuyết, Ôn Thị Song Bình” cũng không dám coi thường người này.

    Người thất vọng với hắn, đại khái chỉ có “Ngũ Hổ Đoạn Hồn Đao” Bành Tiêm và “Linh Đình Đao” Thái Tiểu Đầu.

    Bọn họ cho rằng Tiểu Cao này vốn có giao tình sâu đậm với Phương tiểu hầu gia, hơn nữa cùng là đồng môn, sẽ nói tốt vài câu giúp bọn họ, để cho bọn họ có thể thuận lợi đón Phương cự hiệp đến Bất Giới trai của tiểu hầu gia. Nhờ vậy bọn họ sẽ công đức viên mãn, được ban thưởng lớn. Mà khi cha con Phương cự hiệp và tiểu hầu gia gặp nhau, có gì không thể nói rõ trước mặt? Một khi hiểu lầm tiêu tan, can qua biến mất, đối với mọi người đều là chuyện tốt.

    Không ngờ, nhìn động thái của Tiểu Cao hiện giờ, chẳng những giống như không muốn cự hiệp và con nuôi gặp gỡ, mà còn có xu hướng xúi giục cự hiệp “ve rời khỏi cành”, khuyến khích đại hiệp để ý tới lời mời của những phe phái khác.

    Cho nên bọn họ rất thất vọng.

    Vấn đề khó giải quyết là Cao Tiểu Thượng hình như rất coi trọng Chu Nguyệt Minh, Chu hình tổng lại là nhân vật mà cho dù “Bát Đại Đao Vương” bọn họ tập hợp đầy đủ cũng không dám trêu chọc.

    - Ngươi hỏi, ta sẽ nói.
    Chu Nguyệt Minh lần đầu tiên thu lại nụ cười:
    - Ta mời cự hiệp đến hình bộ xem tư liệu văn án một chút, xem thử tiểu hầu gia từng gây cho chúng ta bao nhiêu phiền não, gánh chịu bao nhiêu tiếng xấu.

    Cự hiệp cũng nghiêm nghị hỏi:
    - Thật ra ngài muốn ta đối phó Tiểu Khán, đúng không?

    Chu Nguyệt Minh thay đổi nụ cười cợt nhả của hắn:
    - Đúng.

    Cự hiệp nghiêm túc hỏi:
    - Tại sao?

    Chu Nguyệt Minh nói chuyện cũng không còn mập mờ:
    - Bởi vì nếu hắn cứ tiếp tục càn quấy, chúng ta cũng không chịu trách nhiệm được nữa.

    Cự hiệp trầm trọng nói:
    - Ta lại muốn biết hắn đã làm chuyện gì?

    Sau đó y khẽ thở ra một hơi:
    - Có thể khiến cho Chu Nguyệt Minh được người giang hồ xưng là trong bụng có thể chống thuyền, trước giờ không tỏ thái độ, không thích lộ rõ lập trường, gặp chuyện chưa từng biến sắc, cũng căm ghét đứa trẻ này như vậy, đây chắc chắn không phải chuyện tầm thường.

    Cái tên “ma quân”, “sát tinh” khiến cho người người trong võ lâm, trên giang hồ đều phải kinh hồn bạt vía, đối với Phương đại hiệp thì vẫn chỉ là một đứa trẻ.

    Chu Nguyệt Minh nói:
    - Cự hiệp khách khí rồi. Người khác ở sau lưng, phần lớn đều gọi ta là cỏ đầu tường, con hổ biết cười, một chân đạp hai thuyền. Ta và tiểu hầu gia vốn không có thù oán riêng, trái lại ta còn luôn bội phục hắn.

    Nói đến đây, hắn ngừng lại một chút, thấy cự hiệp còn đang chờ hắn nói tiếp, lại nghiêm túc hỏi:
    - Ta thật sự phải nói sao?

    Cự hiệp đáp:
    - Cứ nói!

    Chu Nguyệt Minh nói:
    - Được, ta làm tiểu nhân vậy, lại nói thêm một chút. Tước vị của Tiểu hầu gia vốn thuộc về cự hiệp, bởi vì cự hiệp từng cứu hoàng thượng, bảo vệ thánh an, hoàng thượng mới cảm tạ phong tước, tặng cho miễn tử thiết quyển, trường sinh đan thư. Tuy nhiên cự hiệp tiêu sái rời đi, người được lợi lại là tiểu hầu gia. Tiểu hầu gia rất được hoàng thượng tin tưởng, cộng thêm thủ lĩnh nội giám Mễ Thương Khung ủng hộ, kết giao hoạn quan, lôi kéo nội thích, đã trở thành một thế lực quan lại hùng mạnh. Tiểu hầu gia vì muốn hoàng thân quốc thích dựa dẫm vào mình hơn, khó tránh khỏi làm mọi chuyện để thỏa mãn dục vọng của bọn họ. Chỉ tính riêng mỹ nữ, phi tần, thị trung, hoạn quan, nội thích, quyền quý mà tập đoàn Hữu Kiều của tiểu hầu gia và Mễ công công âm thầm dâng cho hoàng thượng, năm ngoái đã đạt đến con số một vạn. Bọn họ yêu cầu những tâm phúc bên cạnh hoàng thượng này nói tốt cho bọn họ vài câu, xem như là báo đáp. Thế nhưng tiền ở đâu ra? Những thỏi bạc trắng loá, nén vàng óng ánh kia, chính là nhờ uy hiếp những người giàu có cho vay, tự mình thu lợi tức. Những người giàu có sợ thanh danh thế lực của tiểu hầu gia, cho nên chấp nhận bị lợi dụng. Người vay tiền thì nghèo cả một đời, dốc hết mồ hôi và máu cũng không trả được món nợ, khiến cho họ phải bán con bán cái, suy bại tự sát, bị hại không biết bao nhiêu. Đối với những người không chịu nghe theo chỉ thị của bọn họ, hắn lại dùng sức ảnh hưởng trong cung, uy hiếp mệnh quan triều đình, hạ lệnh quan ngục nha môn bắt bớ bừa bãi, dùng khổ hình tra tấn, roi da côn gỗ đập đánh, còn lén dùng những hình phạt tàn bạo, khiến người bị oan chịu hết khổ sở. Còn kẻ phạm tội thật sự, nhờ nghe theo hắn hoặc giao nộp nhiều tiền, lại được ung dung ngoài vòng pháp luật.

    Nói đến đây, Chu Nguyệt Minh cười khổ:
    - Cho nên, có một số cướp sông cướp biển, khâm phạm đạo tặc làm nhiều việc ác, tội ác tày trời, nhưng vẫn ở trong tù không bị xử tử. Có kẻ đã sớm cao bay xa chạy, tiêu dao tự tại rồi. Người bị xử tử, chém đầu, bắt nhốt, dùng hình, phần lớn lại là người tốt, người nghèo, thậm chí bọn họ còn vô cớ phải chịu tội, chịu hình thay người khác. Sự lừa dối này một khi tích lũy nhiều, cấp trên tra xét sẽ không dễ ứng phó. Lần đó đám người Gia Cát tiên sinh, Ca Thư Lãn Tàn, Đại Thạch Công muốn tra cứu, một hình lại nho nhỏ ta gần như cũng bị kéo ra gánh tội thay.

    Nụ cười khổ của Chu Nguyệt Minh đã biến thành cười thảm.

    - Chuyện này một khi kinh động đến thiên tử, xử lý nghiêm khắc, cái chức nhỏ bé của ta nào gánh vác nổi.

    - Kinh động thiên tử, chưa chắc đã bị xử lý nghiêm khắc. Nếu như muốn làm, y đã sớm xử lý đám người tác oai tác quái, cậy quyền hại nước bên cạnh rồi.
    Cự hiệp cười lạnh nói:
    - Có điều, ta cũng sớm nghe đồn về hành vi và việc làm của Tiểu Khán. Vẫn luôn khiến ngài khó xử rồi.

    Chu Nguyệt Minh nghe vậy liền cảm kích ra mặt, nói:
    - Cự hiệp có thể hiểu được tâm ý của ta, vậy thì quá tốt rồi. Ta thật không muốn vì xử lý Phương tiểu hầu gia mà phát sinh xung đột với cự hiệp.

    Nói đến đây, hắn lại tiến gần nửa bước, lo lắng ghé vào bên tai cự hiệp, nhìn cự hiệp giống như hỏi ý.

    Cự hiệp không tránh ra, ngược lại gật đầu.

    Chu Nguyệt Minh đến gần, thấp giọng rỉ tai nói:
    - Những gì vừa nói vốn có căn nguyên đã lâu, đám quyền quý quan lại, bất kể là Đồng Quán, Thái Kinh, Chu Miễn, Vương Phủ, không ai không vi phạm. Nhưng Phương tiểu hầu gia đã dâm loạn thị tỳ bên cạnh, còn tìm tội giết chết chồng của cô ta, án kiện như vậy lại có đến ba mươi hai vụ. Vì muốn bức gian diệt khẩu, bảo trì danh dự, không tiếc giết chết cha mẹ cả nhà bọn họ. Trong đó có một thiếp hai tỳ lén tố cáo lên quan, kết quả một người bị đổ chì đun nóng, một người bị dùng kim may lỗ chân lông toàn thân lại, ngột ngạt đến chết, còn một người bị độc cho câm mù, lại cắt đứt mười ngón tay, đặt trong lồng chim quý thú hiếm ở hậu hoa viên của Bất Giới trai, để cảnh cáo những kẻ dám mật báo. Hiện nay hắn còn tư thông với nội thích của hoàng đế, náo loạn một phen, có người đã tố cáo lên, tuy cuối cùng đã bị đàn áp, nhưng ngay cả mỹ nữ mà thánh thượng sủng ái cũng bị vấy bẩn. Thánh thượng biết được chuyện này, cảm thấy rất không vui… như vậy… ta thật sự gánh vác không nổi.

    Hai hàng lông mày của cự hiệp nhíu chặt:
    - Ta biết rồi.

    Sau đó nói:
    - Có lẽ ngài nói đúng.

    Chu Nguyệt Minh nhất thời không hiểu ý:
    - Ngươi muốn nói…

    Cự hiệp than thở:
    - Có lẽ là ta ẩn nhẫn chờ cơ hội tốt, thật ra là không chịu khuất phục, không muốn uổng phí đời này. Ta không muốn dùng tay đấm chân đá, binh khí can qua, thay đổi triều đại, khiến vạn dân bị tàn sát thảm thiết, trài qua nỗi khổ của binh đao. Ta không muốn dùng biện pháp phá hoại lỗ mãng, nhưng đến thời khắc quan trọng ta sẽ đứng ra, bằng vào một đời tu vi, một thân bản lĩnh, làm vài chuyện có lợi cho thiên hạ muôn dân. Thiếu niên bốc đồng dễ nhụt chí, nhưng tráng niên nhiệt huyết khí càng mạnh. Thiếu niên đắc chí, có lẽ kết quả là chí lớn không thành, nhưng trung niên chí khí bền bỉ, đến lúc tráng niên đấu chí càng mạnh, đó mới là bản sắc của đại trượng phu. Lần này ta đến kinh, cho dù không làm được gì, nhưng muốn đưa Tiểu Khán về con đường chính đạo, nếu không thì trừ hại chém yêu, chút chuyện nhỏ này, cũng là chuyện nhà, ta vẫn làm được, cũng không thể không làm, bởi vì đây là chuyện của ta.

    Chu Nguyệt Minh nghe vậy liền cười ha hả nói:
    - Ta đã sớm biết, Phương cự hiệp là người chưa già tâm vẫn mạnh, cố ý khiến người khác cho rằng mình chỉ biết vui chơi thiên hạ, ca sắc giang hồ, thật ra là dưỡng sĩ, dưỡng chí, cũng nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ một ngày thừa cơ nổi dậy, rồng bay lên chín tầng trời. Cự hiệp không già, tuy ta ngu dốt nhưng lại không nhìn lầm.

    - Thế nhưng cự hiệp vẫn nhìn lầm Phương Ứng Khán.
    Ôn Tử Bình vẫn không từ bỏ chủ đề kia:
    - Ta mời cự hiệp chủ trì đại cục cho Lão Tự Hiệu, chuyện thứ nhất cũng là muốn loại bỏ Tập đoàn Hữu Kiều.

    Cự hiệp vừa nghe lại cảm thấy kinh ngạc:
    - Tiểu Khán lại có thù sâu hận lớn gì với Lão Tự Hiệu?

    - Bởi vì hắn luôn dùng tiền mua chuộc cao thủ của Ôn gia chúng ta, cống hiến cho hắn.
    Ôn Tử Bình vẫn căm phẫn bất bình:
    - Cây lớn có cành khô, những năm gần đây Ôn gia cũng xuất hiện rất nhiều kẻ bại hoại chỉ biết đến tiền, nương nhờ quyền thế, không có nguyên tắc lập trường. Thế nhưng…

    - Nếu không có người quyền cao thế lớn đến dụ dỗ bọn chúng, bọn chúng cũng không đến mức vô sỉ như vậy.
    Ôn Tử Bình khó nén cơn giận nói:
    - Càng khó dung tha là tập đoàn Hữu Kiều lợi dụng những đệ tử chẳng ra gì này, chuyên môn đối phó những nhân sĩ chính nghĩa võ lâm đối nghịch với bọn họ. Gần đây, Tiểu Lâm phái được nhân sĩ võ lâm khen ngợi là hi vọng mới của giang hồ, đã bị nhổ tận gốc. Lão Tự Hiệu thuộc thế hệ cũ luôn chủ trì chính nghĩa trên giang hồ, trong một đêm cũng bị độc chết bốn mươi bảy người. Ngoài ra Lão Trần bang vốn định gia nhập liên minh Lão Tự Hiệu chúng ta, toàn bộ đều bị độc chết, kể cả bang chủ Trần Niệm Hoa cũng không ngoại lệ. Còn Hồng Thư phạn điếm vốn do Vương An Thạch của tiền triều và cha con họ Tô một tay sáng lập, cũng bị truy sát đến cùng. Những thủ đoạn độc ác này không cái nào không liên quan đến tập đoàn Hữu Kiều, cũng không cái nào không phải do Phương Ứng Khán sắp đặt. Ngài nói xem hắn có đáng chết không?

    Đây là huyết hải thâm thù giữa môn phái võ lâm.

    Là thù chung.

    Phương cự hiệp còn chưa trả lời, một giọng nói khác đã đáp lại một cách sắc bén:
    - Đáng chết!

    Người nói chuyện là Ôn Nhâm Bình.

    - Hắn còn giết người của Ôn gia chúng ta, tội đáng chết vạn lần!

    Đây cũng là hận riêng.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  10. Bài viết được 14 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,aolong,chieu ly,daitango,glook,ha2004,hdphai,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
Trang 2 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 1234 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status