Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 3 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 15 của 50

Chủ đề: Thiên Hạ Vô Địch [Luận Anh Hùng] - Ôn Thụy An - Hoàn thành

  1. #11
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,755
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 11 – Đại hiệp chém chết nào có sợ

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    - Người chỉ có một cái mạng, nhiều nhất chỉ có thể chết một lần, không có chuyện chết vạn lần.
    Cự hiệp bất đắc dĩ nói:
    - Tiểu Khán đã giết người nào của Lão Tự Hiệu?

    - Ôn Hoa Thiến.

    Ôn Nhâm Bình lạnh lùng nói ra ba chữ này.

    Phương cự hiệp nghe vậy lại kinh ngạc.

    - “Không có người trước, chỉ có độc này”?

    Lão Tự Hiệu có bốn chi nhánh, do mười cao thủ Ôn phái chủ trì đại cục, người trong võ lâm tôn xưng bọn họ là “Thập Toàn Thập Mỹ”. Mười đại cao thủ này, chẳng những thủ pháp dùng độc khiến người ta kinh hãi, mà võ công địa vị cũng có thành tựu phi phàm.

    “Không có người trước, chỉ có độc này” Ôn Hoa Thiến là một trong số đó, hơn nữa còn là một người vô cùng xuất sắc.

    Cái tên Ôn Hoa Thiến giống như nữ nhân, nhưng y lại là một nam tử.

    Một đại trượng phu hùng dũng oai vệ.

    Y thông hiểu toàn bộ thủ pháp dùng độc từ xưa đến nay, kể cả các loại chỉ nghe tên mà không biết phương thức, hay không biết phương thức cũng không biết tên mà chỉ biết có loại độc này. Người có thể tập hợp sở trường dùng độc của các nhà các phái ngày xưa, quả thật chỉ có một mình Ôn Hoa Thiến.

    Nhưng y lại chết bởi tay Phương Ứng Khán.

    - Không chỉ có y.
    Ôn Nhâm Bình vẫn oán hận:
    - Còn có Ôn Kiếm Nhân.

    Trong lòng Phương cự hiệp trầm xuống.

    - Là vị kia “không có người sau, không có phân nhánh”, “Độc Tiếu Tiên” Ôn Kiếm Nhân?

    E rằng lần này đã kết thù sâu với Ôn gia, không thể hóa giải được.

    Ôn Kiếm Nhân cũng một trong mười nhân sĩ nắm quyền Lão Tự Hiệu, cũng là một người hết sức kiệt xuất.

    Cái tên Ôn Kiếm Nhân rất đàn ông, nhưng nàng lại là một nữ nhân xinh đẹp.

    Một cô gái độc như rắn rết.

    - Tiểu Khán… tại sao lại muốn…
    Trong lòng Phương cự hiệp càng nặng nề:
    - Tại sao hắn lại muốn kết thù sâu với quý môn như vậy?

    - Ta cũng không biết. Ta chỉ biết, Hoa Thiến giỏi nhất là phóng ám khí tẩm độc, Phương Ứng Khán muốn thử Thương Tâm tiểu tiễn của hắn, cho nên tìm Hoa Thiến tỷ thí, kết quả lại dùng thủ đoạn hèn hạ ám toán.
    Ôn Nhâm Bình giận đến đỏ mắt. Xem ra dù sao y cũng là người Ôn gia, cho dù hiện nay đang phục vụ thiên tử, nhưng một khi liên quan đến Lão Tự Hiệu thì y vẫn rất kích động.

    - Còn về Kiếm Nhân, dáng vẻ xinh đẹp. Hắn muốn cưỡng hiếp cô ấy, nhưng cô ấy thà chết không chịu, cho nên hắn trước tiên giết chết cô ấy, sau đó hủy hoại cô ấy.

    Phương cự hiệp nghe vậy lại cúi đầu, nắm chặt tay, khi ngẩng đầu lên thì mắt hổ đã rơi lệ.

    - Ta biết rồi.
    Y nói:
    - Ta sẽ cho Lão Tự Hiệu Ôn gia một câu trả lời.

    - Những gì thúc thúc, tiền bối này nói đều có đạo lý.
    Lần này lại là Tiểu Hà Phạm tiếp lời:
    - Công tử mời cự hiệp đến phủ thần hầu, cũng là vì hành vi và việc làm của tiểu hầu gia.

    - Hắn lại thế nào?

    - Thế công nói, hiện nay thánh thượng chỉ biết vui đùa, dân oán sôi sục, nhất định phải có người dám đứng ra liều chết can gián, mới có hi vọng chăm lo việc nước. Thế nhưng, bởi vì gian thần nắm quyền, cấu kết với nhau, những đại thần, hiền lương đứng ra góp ý, lời trung chưa kể thì người đã chết rồi. Trong đó bởi vì tiểu hầu gia, Mễ công công, nếu không mượn luật pháp bắt bớ thì cũng chịu hình giam cầm, hoặc bị tập đoàn Hữu Kiều sỉ nhục tru diệt. Tình thế này rất đáng lo, bởi vì trung thần liệt sĩ dám nói lời ngay lần lượt bị bắt bớ hạ ngục, ám sát xử tử, còn ai dám tận trung nói thẳng với triều đình? Ai cũng câm như hến. Người chính trực khí phách bị sỉ nhục, can gián đã trở thành cấm kỵ. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì quốc gia sẽ bị diệt vong. Công tử đã điều tra chuyện này, phát hiện những chuyện vu khống và ám sát hủy hoại nhân sĩ chính nghĩa, lại là do tiểu hầu gia thực hiện để lấy lòng đám người Thái Kinh, Đồng Quán, Lý Ngạn, Lương Sư Thành, mặt khác cũng muốn ngăn chặn người hiền có cơ hội tố cáo bọn họ trước mặt thánh thượng.
    Tiểu Hà Phạm mồm miệng lanh lợi, nói năng lưu loát:
    - Tiểu hầu gia dựa vào bối cảnh tôn quý, lại có thanh danh của cự hiệp làm hậu thuẫn, mới làm ra những chuyện họa nước hại hiền như vậy. Cho nên thế công và công tử hi vọng cự hiệp có thể nhanh chóng chỉnh đốn môn hộ.

    - Đúng vậy, Phương Ứng Khán đã phạm luật trời.
    Ôn Tử Bình hậm hực nói:
    - Đại hiệp trước trận chém con, e rằng là tình hình bất đắc dĩ, cũng là tình thế khó tránh khỏi.

    - Cho dù Phương Ứng Khán tội ác tày trời, nhưng hoàng đế vẫn sủng ái hắn. Ta… ta cũng không tiện ra tay giải quyết hắn…
    Ôn Nhâm Bình căm hận nói:
    - Vậy thì phải xem cự hiệp giúp lý, hay là giúp thân.

    - Nếu hắn thật sự làm những chuyện thương thiên hại lý này, dù thánh thượng không cho phép, thiên tử cố sức bảo vệ, ta cũng phải khiến hắn bị trừng phạt đúng tội, không tiếc chọc giận luật trời.
    Cự hiệp nói giọng âm vang:
    - Điều duy nhất ta sợ là…

    Nói đến đây, thần sắc lại thê lương, ảm đạm.

    Mọi người đều không biết vì sao y thương cảm, cũng không biết y sợ điều gì.

    Bọn họ đều rất tò mò, đều hi vọng cự hiệp có thể nói rõ.

    Cao Tiểu Thượng ở bên cạnh lại đổi đề tài:
    - Ta thấy mọi người đến đây, chẳng qua là hi vọng mời được Phương cự hiệp gia nhập phe mình, nhằm tăng uy danh.

    Ôn Nhâm Bình nói:
    - Hoàng thượng đã nói rõ sẽ đặc cách đề bạt cự hiệp, thẳng vào Long Đồ.

    Ôn Tử Bình nói:
    - Lão Tự Hiệu và Phương cự hiệp vốn có giao tình, chắc rằng Phương cự hiệp sẽ không đến mức bỏ gần tìm xa.

    Trương Thán nói:
    - Kim Phong Tế Vũ lâu chỉ có một chữ đối với cự hiệp, đó là “thành”, chúng ta dùng thành ý để mời.

    Trương Thán vừa lên liền phát hiện đối thủ tranh mời Phương cự hiệp rất nhiều, hơn nữa ai cũng có có thực lực, không dễ đánh bại, đồng thời cũng phát hiện cự hiệp dường như không muốn giúp ai, nếu tới kinh sư thì đã sớm có quan điểm riêng, cho nên hắn cũng không nói nhiều, chỉ nghe ngóng then chốt, lại yên lặng theo dõi biến hóa.

    Lôi Du Cầu nói:
    - Nếu ta là cự hiệp, ta sẽ chọn Lục Phân Bán đường. Ngài đến Lục Phân Bán đường, Lôi cô nương nhất định sẽ nghe lời ngài, Địch đại đường chủ cũng nhất định sẽ nghe theo ngài. Đến lúc đó, nếu Lục Phân Bán đường phạm sai lầm cũng có thể cải tà quy chính, nếu suy nhược lâu ngày cũng nhất định có thể chuyển xấu thành tốt. Lục Phân Bán đường nhìn giống như hắc bang, nhưng vẫn biết phải trái rõ ràng, cũng có người hiệp nghĩa trung thành. Đương nhiên tôi cũng có tư tâm, rất hi vọng cự hiệp đi một chuyến.

    Bành Tiêm vội nói:
    - Cự hiệp nhất định đừng tin vào lời đồn, tiểu hầu gia đợi ngài là một lòng hiếu thảo …

    Thái Tiểu Đầu nói:
    - Tiểu công tử đợi cự hiệp là vì tấm lòng hiếu thảo, ngày ngày chờ mong cự hiệp để hầu hạ tận hiếu. Y là người tài cao bị đố kỵ, bị kẻ xấu gièm pha ly gián…

    Hai hàng lông mày Ôn Nhâm Bình nhướng lên, quát lớn:
    - Cái gì?

    Thái Tiểu Đầu vội ngậm miệng không nói nữa. Chu Nguyệt Minh lại cười nói tiếp:
    - Ta không có chuyện gì, chỉ mời cự hiệp đến hình bộ uống ly trà.

    Tiểu Hà Phạm không chịu thua kém:
    - Công tử nhà tôi mời cự hiệp phá đại án, biểu dương chính nghĩa cho dân chúng vô tội bị hàm oan trong kinh sư.

    Cự hiệp chỉ mỉm cười, gật đầu:
    - Các người đều có tâm, có lý… đáng tiếc ta chỉ có một mình, không có ba đầu sáu tay, cũng không thể phân thân…

    Cao Tiểu Thượng biết điều tiếp lời:
    - Có điều, phần lớn các người đều có một nguyện vọng chung, đó là hi vọng cự hiệp trước tiên trừ đi mối họa tiểu hầu gia… đúng không?

    Ngoại trừ Thái Tiểu Đầu và Bành Ngũ Hổ, những người khác hiển nhiên đều đồng ý.

    Lại có một người cười lạnh nói:
    - Ta thấy giết một tiểu hầu gia, nghiệt chướng vẫn chưa thể trừ hết. Lục tặc trong triều, những kẻ cầm đầu hại nước, trước tiên phải diệt trừ từng tên.

    Người nói chuyện là Trương Thán.

    - Nếu muốn thanh lọc thiên hạ, trước tiên cần phải đối phó với những kẻ gian ác khiến cho quốc gia hỗn loạn, dân chúng lầm than.
    Cao Tiểu Thượng nói rành mạch phân minh:
    - Hán thái phó Khuông Hoành từng nói, người thông minh thông suốt thường nhìn rõ mọi việc, lại không thể tha thứ cho người khác; người kiến thức nông cạn thường ánh mắt hạn hẹp, không thể nhìn rõ nội tình; người kiên cường chính trực thường tính tình hung dữ, không thể bỏ qua sai lầm; người ôn nhu đôn hậu thường khó hạ quyết tâm, không thể quyết đoán kịp thời; người điềm đạm an tĩnh thường quá hèn yếu, không thể nắm lấy cơ hội; người lòng dạ rộng lớn thường sơ suất lơ là, nhớ ít quên nhiều. Nhưng muốn giết gian chém tà, tiêu diệt những kẻ gian manh xảo trá, tà ác xấu xa, trước tiên phải thanh trừ từ bên cạnh mình, cho nên…

    - Cự hiệp vẫn sẽ theo ý của đại đa số người ở đây, trước tiên giải quyết chuyện tiểu hầu gia gây loạn, sau đó mới đến xử lý công việc bên mình, có điều…
    Cao Tiểu Thượng giống như đã được Phương cự hiệp gợi ý trước, nói vô cùng tự tin, cũng an bài chu đáo:
    - Y và tiểu hầu gia dù sao cũng có nghĩa cha con, vẫn ôm hi vọng có thể thuyết phục Phương Ứng Khán ăn năn hối lỗi, quyết không từ bỏ. Nếu tiểu hầu gia không có ý hối cải, cự hiệp cũng tuyệt đối không bỏ qua. Cho nên, y rất tiếc không thể theo cách của các người, không thể tiếp nhận ý tốt của mọi người. Y không giúp ai cả, cũng không đi đâu cả, nhưng sẽ tự tìm đến tiểu hầu gia, trước tiên giải quyết chuyện nhà này.

    Hắn ôm quyền, chắp tay, nói một cách rõ ràng đanh thép, tung hoành bốn phương:

    - Vẫn xin các vị trở về đi. Để mọi người tay không mà về, thật xấu hổ. Nhưng cự hiệp nhất định không phụ kỳ vọng của các vị, sẽ có một câu trả lời rõ ràng.

    Hắn cao giọng nói:
    - Về điểm này, ta có thể bảo đảm chư vị hôm nay sẽ không đi một chuyến uổng công.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  2. Bài viết được 15 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chl10808,daitango,glook,ha2004,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lightforest,lybietcau,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  3. #12
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,755
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 12 – Thứ mọi người cần là một anh hùng

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Cự hiệp và một tên đệ tử nhập thất của y, một người cưỡi ngựa, một người cưỡi lừa, không nhanh không chậm tiến vào kinh thành.

    Mọi người đều nghe đồn:
    - Cự hiệp trở lại rồi!

    Hảo hán trong kinh đều bàn tán với nhau, cảm thấy phấn chấn:
    - Lần này e rằng tiểu hầu gia gặp nạn rồi!

    Cũng có người đầy mong đợi:
    - Đám người hại nước nắm giữ triều chính kia, có lẽ cuối cùng phải chạy trốn kiếp nạn rồi!

    Rất nhiều nhân vật võ lâm, dị sĩ giang hồ, các bang, các phái, các đường đều đi ra nghênh đón cự hiệp, đưa ra lời mời, chỉ hi vọng y đến trong môn một chuyến.

    Cự hiệp ở trên ngựa chỉ mỉm cười, gật đầu, chắp tay, chào hỏi.

    Cao Tiểu Thượng đi theo bên cạnh lại thay y nói chuyện:
    - Lần này cự hiệp vào kinh, không đi đâu cả, chỉ muốn gặp thân nhân, dặn dò một chút chuyện riêng. Cảm ơn thịnh tình của mọi người. Cự hiệp chỉ ở đây một ngày rồi sẽ đi.

    Y khéo léo từ chối ý tốt của mọi người, nhưng lại kiên quyết từ chối lời chối lời mời của các phái.

    Không chỉ có hảo hán giang hồ chào đón, mà bình dân bách tính còn nhiều hơn. Bọn họ vừa nghe “cự hiệp trở lại rồi”, những người từng chịu ân huệ của y, từng nghe đến truyền kỳ của y, tất cả đều chạy đến nhìn y, dùng tiếng vỗ tay và hoa tươi để thăm hỏi và cầu chúc.

    Phương cự hiệp nhìn thấy bình dân bách tính, lại xuống ngựa, ân cần hỏi han bọn họ, giải quyết nghi vấn khó khăn, khiến cho người càng lúc càng đông, gần như vạn người đổ xô ra đường, tranh nhau xem khí khái anh vũ của cự hiệp.

    Cho đến khi Cao Tiểu Thượng gạt mọi người ra, năm lần bảy lượt xin lỗi, bày tỏ cự hiệp có chuyện phải làm, chờ sau hãy nói, mọi người mới miễn cưỡng nhường ra một con đường, cự hiệp cũng lưu luyến cáo biệt lên ngựa.

    Bọn họ vẫn là một lừa một ngựa, không nhanh không chậm đi về hướng Bất Giới trai.

    Cự hiệp trên ngựa mặc một bộ áo dài, không có vật gì khác, chỉ có một thanh kiếm đeo bên hông.

    Trên vỏ kiếm có đóng ấn phù của Đại Lý tự.

    Có ấn phù này, bình dân bách tính mới có thể mang kiếm đeo đao đi khắp đường lớn ngõ nhỏ, ngoại trừ một số nhân vật đặc biệt, nếu không thì quá nửa đã sớm bị chặn lại rồi.

    Đương nhiên, có ai dám chặn cự hiệp bắt y giao nộp khí giới?

    Tự nhiên, cũng không ai có thể chặn được cự hiệp.

    Có điều cự hiệp vẫn làm theo luật pháp. Thanh kiếm kia đã nhiều năm theo y xông pha giang hồ, xung phong giết địch, sinh tử gắn bó, vinh nhục không phân, khí của kiếm và mạng của người đã hợp thành một thể, dù thế nào y cũng sẽ không bỏ “nàng”, cũng không bỏ được “nàng”.

    “Nàng” là của y.

    Có lẽ “nàng” cũng chính là y.

    Kiếm chính là sinh mệnh của y.

    Sinh mệnh của y là muốn tìm đạo.

    Đạo dùng kiếm để tìm, đạo chính là kiếm.

    Kiếm dùng để thành đạo, cho nên y chính là kiếm.

    Kiếm của y có tên là “Kim Hồng”.

    Sinh mệnh của y cũng từng phát ra hào quang màu vàng đỏ.

    Y từng làm những chuyện kinh thiên địa, quỷ thần khiếp trên giang hồ phong ba.

    Từng dịu dàng thoáng nhìn trong võ lâm hiểm ác.

    Đây là y.

    Y chính là cự hiệp.

    Trên người y chỉ có một thanh kiếm.

    Người đi theo y lại mang theo một chiếc bao.

    Cứ như vậy, một cự hiệp mang theo một thanh kiếm, cùng với một vị đệ tử trên vai có một chiếc bao nhỏ, tiến thẳng vào kinh sư, đi qua xưởng nhuộm Hắc Y, đến nhà xay Tử Kỳ. Dọc theo đường đi có không ít bình dân bách tính ra ngoài nhìn y, hoan hô khen ngợi.

    Công đạo tự ở trong lòng người, hình tượng thực ra là tình nghĩa.

    Cự hiệp được lòng người, cự hiệp có tình nghĩa.

    Một hiệp giả như vậy, tất nhiên được người người yêu mến.

    Nhưng nhìn vào trong lòng cự hiệp, lại bỗng nhiên dâng lên một nỗi chua xót.

    Phụ lão anh em hoan nghênh ta như vậy, ta quả thật nên làm thêm chút việc giúp bọn họ, mới không có lỗi với lương tâm.

    Nhưng vào lúc đảo điên nguy ngập này, trên bị gian nịnh chiếm cứ, dưới bị ác bá xâm phạm, sức một người làm sao có thể xoay chuyển càn khôn?

    Chỉ hi vọng Tiểu Khán có lòng hướng thiện, vận dụng thế lực trong triều ngoài triều mà hắn đã tập hợp mua chuộc những năm gần đây, làm một vài chuyện cho mọi người, làm một số chuyện cho quốc gia.

    Phương cự hiệp chỉ cảm thấy trong lòng u ám.

    Mọi người ở đây đều cần một anh hùng.

    Địa phương cần anh hùng không phải là địa phương tốt, ít nhất cũng không phải là một nơi thái bình.

    Y vốn không muốn làm anh hùng, bởi vì anh hùng quá khổ sở.

    Y chỉ muốn làm ẩn sĩ, tưới hoa cúc tế Trùng Dương.

    Y không sợ chết, nhưng y càng hi vọng sống vui vẻ.

    Nhưng khi nghe mọi người đều kể khổ với mình, không ai có thể thể vui vẻ sống tiếp được, bản thân y há có thể an tâm thoải mái, chỉ lo thân mình, len lén sống tiếp?

    Sống như vậy còn có ý nghĩa gì.

    Nhiệt huyết, y tự đánh giá vẫn còn, nhưng đến cái tuổi này rồi, chỉ thường biểu đạt bằng sự dửng dưng.

    Lần này tới kinh sư, y đã quyết định phải làm một chút chuyện cho bình dân bách tính.

    Làm vài chuyện tốt rồi mới rời khỏi.

    Không thể tay không mà về, phụ lòng mọi người.

    Nếu như nể quá hoá hỏng, tham sống sợ chết, không bằng quyết trận sinh tử, oanh oanh liệt liệt.

    Không tiếc chọc giận luật trời, càng không tiếc dùng một người địch một nước.

    Mặc dù có Cao Tiểu Thượng hò hét dẹp đường, nhưng đám người ở đường lớn ngõ nhỏ vẫn không chịu tản đi, tụ tập trước đường và bên đường ló đầu nhìn y, bàn luận sôi nổi, chỉ chỉ chỏ chỏ.

    Bỗng nhiên, mọi người đều tản ra hai bên, trăm ngàn người lập tức yên tĩnh lại.

    Lúc này đại khái còn cách Bất Giới trai hơn một dặm đường.

    Cự hiệp đã không cần đến đó nữa, bởi vì y đã không cần phải đi.

    Y đến Bất Giới trai là vì muốn gặp con nuôi Phương Ứng Khán của mình.

    Y muốn gặp người này, khuyên hắn cải tà quy chính.

    Mọi người ở đây cần một anh hùng.

    Phương Ứng Khán tuyệt đối có đủ điều kiện trở thành anh hùng.

    Tiểu Khán tội gì cứ muốn làm tiểu nhân gian nịnh.

    Cự hiệp muốn khuyên bảo hắn, nếu không thể khuyên hắn đi về chính đạo, nói không chừng lúc cần thiết sẽ mang hắn khỏi kinh rồi tính sau.

    Một khi rời khỏi kinh thành, Tiểu Khán mất đi vây cánh, có lẽ nhất thời không làm ác được, mình sẽ từ từ dẫn hắn đi về con đường hướng thiện.

    Y tin tưởng với tư chất thông minh của Tiểu Khán, sớm muộn gì cũng sẽ hoàn toàn giác ngộ, quay đầu là bờ.

    Nhớ năm đó, Tiểu Khán thông minh, khả ái, linh hoạt, nhạy bén như thế, một lòng hiếu thảo, cộng thêm lòng thành, khiến Vãn Y thương yêu biết bao, vui mừng biết bao.

    Nhớ tới Vãn Y…

    Trong lòng y đau xót, tâm lý cũng buồn bã.

    Đồng thời nội tâm dâng lên bao nhiêu vui buồn tan hợp, yêu hận hợp tan, bao nhiêu nỗi niềm, say mê và tan nát…

    A, Vãn Y.

    Chuyện thứ hai mà y vào kinh, chính là vì Vãn Y.

    Bởi vì y nhận được tin tức, đó là gần đây lại có tin tức của Vãn Y.

    Không phải Vãn Y đã qua đời lâu rồi sao?

    Vì vậy, y chỉ cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, tình cảm sôi sục, một đường chạy đến kinh thành.

    Rất nhiều đệ tử, nhưng y chỉ mang theo một tên tùy tùng.

    Cự hiệp vào kinh để làm gì?

    Vì vợ, tìm vợ.

    Vì con, khuyên con.

    Chỉ như vậy mà thôi.

    Thực ra cự hiệp cũng chỉ là người phàm.

    Hiệp tình cũng vốn là nhân tình.

    Nhưng hiện giờ y đã không cần đi Bất Giới trai gặp Phương Ứng Khán nữa.

    Bởi vì Phương Ứng Khán đã tới.

    Phía cuối đường Hồng Bố, một người đang khấu đầu quỳ gối, toàn thân áo trắng như tuyết, không nhìn thấy rõ gương mặt.

    Cho dù không thấy rõ gương mặt, nhưng cự hiệp vừa nhìn đã nhận ra.

    Thân thể nho nhỏ vốn lẻ loi yếu ớt này, chính là hài nhi mà y và ái thê một tay nuôi lớn.

    Hốc mắt của y nóng lên, không nhịn được kêu lớn:
    - Hài tử!

    Bên kia đường dài vang lên tiếng trả lời, tràn đầy sự ngây thơ và hiếu thảo của con với cha:
    - Phụ thân!

    Sau đó mới có thể kìm nén tâm tình, giọng nói khẽ run lên giống như dây đàn ở âm cao:
    - Hài nhi bất hiếu ở đây cung nghênh nghĩa phụ giá lâm, có gì lỗi nghịch xin cứ trách phạt!

    Nam tử áo trắng đang quỳ này chính là đại ma đầu, tiểu sát tinh khiến người người trong kinh sư, trong võ lâm nghe tên đều biến sắc, nghe tiếng đều tránh đi.

    “Thần thương huyết kiếm tiểu hầu gia, lật tay gió mây trở tay mưa”, còn có danh hiệu là “Thập Thanh Tài Tử”, Phương Ứng Khán.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  4. Bài viết được 17 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,aolong,chl10808,daitango,glook,ha2004,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lightforest,lybietcau,Solidus,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  5. #13
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,755
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 13 – Thứ ta cần là anh hùng chân chính

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Không chỉ có một mình hắn quỳ.

    Còn có hai người khác quỳ với hắn.

    Hai người này quỳ phía sau hắn, một già một trẻ.

    Người già mái tóc trắng xoá, khom lưng cúi người, toàn thân run rẩy không ngừng. Người trẻ còn trẻ hơn Phương Ứng Khán một chút, quỳ ở nơi đó, thoạt nhìn cũng cảm thấy hắn khúm núm hơn một chút, thành kính hơn một chút, cũng hoảng hốt hơn một chút.

    Ngoài trừ những người này, còn có người không quỳ.

    Đó là một nam tử trẻ tuổi. Trẻ tuổi vốn đã là cái đẹp, mà người trẻ tuổi này dường như còn đẹp đến tỏa sáng, phát sáng, tùy tùy tiện tiện đứng ở đó, lúc bất động thì yên tĩnh hơn trứng gà, lúc hành động thì giống như gió thổi lật qua trang sách, lúc cười lại khiến người ta nhìn thấy đau xót thất thần, không cần động thủ cũng có thể đánh ngã ngươi…

    Cự hiệp không tiếp tục nhìn, ít nhất cũng không nhìn kỹ.

    Y vừa nhìn đã thấy được ba chuyện.

    Thứ nhất, đây là một cô gái.

    Hơn nữa còn là môt cô gái tuyệt sắc cải trang thành nam.

    Thứ hai, cô gái này rất xuất sắc.

    Chẳng những xuất sắc, hơn nữa còn khó trêu chọc. Nếu so với đám hảo hán võ lâm nghênh đón mình vào buổi sáng như “Tiếu Kiểm Hình Tổng” Chu Nguyệt Minh, “Tàn Hoa Bại Liễu Nhiệm Bình Sinh” Ôn Nhâm Bình, “Âm Tình Viên Khuyết Yêu Minh Nguyệt” Ôn Tử Bình, “Phóng Hỏa Vương” Lôi Du Cầu, “Phạn Vương” Trương Thán, “Linh Đình Đao” Thái Tiểu Đầu, “Ngũ Hổ Đoạn Hồn Đao” Bành Tiêm, “Ngân Hà Hỏa Tinh Kiếm” Hà Phạm, cùng với cao thủ Thục Trung Đường môn vẫn luôn nấp trong bóng tối không lộ diện (hiện giờ ít nhất vẫn còn hai tên đi theo)… e rằng cô gái này còn khó đối phó hơn tất cả cộng lại.

    Thứ ba, cô gái này rất gian trá, nhưng nàng chẳng những rất thanh, rất tú, hơn nữa còn là một xử nữ.

    Cự hiệp cũng không tập trung quan sát cô gái này, chỉ vì y từng tu luyện nội công tâm pháp “Nhất Khí Quán Nhật Nguyệt”, hơn nữa đã luyện đến cảnh giới tùy theo ý thích, nội ngoại gia công pháp đều đạt đến trình độ đỉnh cao, cho nên chỉ nhìn một lần đã phát giác ra cô gái này là một xử nữ.

    Y cũng không đặc biệt cảm nhận, nhưng trực giác lại nói cho y biết như vậy.

    Y biết phán đoán của mình sẽ không sai.

    Từ trước đến nay, nội công của y càng cao, võ công càng mạnh, không biết vì sao trực giác cũng càng hiệu nghiệm, linh cảm càng mãnh liệt.

    Có lẽ, tu luyện võ công nội lực thực tế là một loại yếu quyết mở ra lực lượng tâm linh, thiên phú trời sinh. Con người vốn có tiềm năng bất tận, vượt quá tưởng tượng, chỉ là đại đa số người không tìm ra trọng điểm và mấu chốt, không hiểu phương pháp, không biết vận dụng mà thôi.

    Một khi luyện thành, đi lên con đường, chẳng những võ công cá nhân sẽ mạnh lên, mà khi kích phát tiềm lực thì cả trực giác cũng trở nên nhạy bén, có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không nhìn được, không nghe được, không ngửi được, không cảm giác được.

    Chẳng hạn như động đất, y có thể biết trước.

    Ví dụ như mưa gió, y có thể đoán trước.

    Lại như chém giết, y chẳng những thành công tránh thoát mấy lần ám sát, ngay cả ngày xưa cứu thánh thượng thoát khỏi một kiếp cũng là dựa vào loại xúc giác hơn người này.

    Do đó y lập tức cảm giác được.

    Đó là một cô gái trong vắt, khó chọc, nhưng vẫn là xử nữ.

    Phát giác được điểm này, cự hiệp giống như có phần an ủi, có điểm yên tâm.

    Nếu nàng vẫn là xử nữ, hiển nhiên chưa từng phát sinh quan hệ gì với Tiểu Khán, một khi muốn nghiêm chỉnh xử lý chuyện của nàng cũng không cần phải băn khoăn nhiều.

    Cự hiệp từng nghe nói về cô gái này, cũng đã nghe nói đến quan hệ li kỳ giữa nàng và Phương Ứng Khán.

    Giang hồ đều đồn đại tiểu hầu gia và nàng đã sớm làm những chuyện bừa bãi, trong đó còn có một vấn đề mà Tiểu Khán sắp phải đối diện, e rằng không dễ xử lý.

    Nhưng bây giờ xem ra, sự thật lại có khác biệt.

    Cự hiệp cũng hi vọng lời đồn sai lầm.

    Y biết cô gái này chẳng những khó đối phó, hơn nữa còn là một sát thủ chuyên dùng việc phản bội người khác làm thú vui.

    Nàng rất nổi danh.

    Trước kia nàng được gọi là “Quách Đông Thần”, đó là quãng thời gian nàng còn ở Kim Phong Tế Vũ lâu.

    Nàng cũng tên là “Lôi Mị”, đó là thời kỳ nàng ẩn nấp tại Lục Phân Bán đường.

    Nghe nói Tiểu Khán gọi cô gái này bằng một cái tên thân mật, đó là “A Văn” (con muỗi).

    Gọi nàng là A Văn, có thể là vì hắn yêu thương nàng, cũng có thể là vì nàng có tư thái linh hoạt, vóc người nhỏ nhắn.

    Nhưng khi ở trước mặt, người của tập đoàn Hữu Kiều đều chỉ dám gọi nàng là “tiểu phu nhân”.

    Phu nhân của tiểu hầu gia đương nhiên là “đại phu nhân”, nhưng còn chưa chính thức cưới vào cửa, cho nên trước tiên gọi là “tiểu phu nhân” cũng chuẩn xác tám phần.

    Nịnh hót phải đúng lúc, a dua phải kịp thời.

    Nhưng hiện giờ xem ra, nàng còn không xem là tiểu phu nhân thật sự.

    Những chuyện này cự hiệp đã sớm biết, nhưng hôm nay mới chính mắt nhìn thấy cô gái tên Lôi Mị này.

    Đương nhiên, Phương Ứng Khán không thể đoán được cự hiệp luôn cách xa kinh sư, không hỏi thế sự lại biết những chuyện này, hơn nữa còn biết tường tận như vậy.

    Ngay cả chuyện không nên biết cũng biết rất kỹ càng.

    Con có một người khác không quỳ.

    Đó là một lão thái giám.

    Lão thái giám này rất cao lớn, tướng mạo rất hiền lành, nhưng có lúc lại trở nên cực kỳ uy nghiêm. Điều thú vị là dưới cằm hắn còn mấy chùm râu vàng lưa thưa, khiến người ta liên tưởng đến liệu có phải hắn tịnh thân không được “sạch sẽ” hay không.

    Từ phục sức của hắn có thể thấy được, hắn là thủ lĩnh trong đám thái giám, có thể ra vào cung tự nhiên, hơn nữa còn rất được hoàng đế tin tưởng.

    Cho nên hắn không thể quỳ.

    Hắn chỉ có thể quỳ với thiên tử.

    Nhưng ngoại trừ “quỳ xuống đất”, hắn vẫn lễ độ cung kính, biểu đạt tất cả sự tôn trọng sùng kính từ đáy lòng dành cho cự hiệp.

    Có điều cự hiệp vẫn phát hiện được một điểm.

    Địch ý!

    Lão thái giám này thần thái vô cùng kính cẩn, địa vị trong cung cực kỳ cao quý, vai vế giang hồ cũng vô cùng quan trọng, đồng thời cũng là trợ thủ lớn nhất của Tiểu Khán cai quản tập đoàn Hữu Kiều, rốt cuộc vẫn có địch ý với y.

    Nhưng chỉ là địch ý, cũng không phải sát ý.

    Chỉ có một người hoàn toàn không có địch ý với y.

    Chỉ có thân tình, tình cảm hiếu thuận của con đối với cha.

    Đó đương nhiên là Phương Ứng Khán.

    Tấm lòng hiếu thảo này là thứ động lòng người nhất, cũng đã đánh động trái tim cự hiệp.

    Y sải bước qua, đỡ Phương Ứng Khán dậy.

    - Hài tử, con cứ đứng lên rồi hãy nói…

    Phương Ứng Khán từ từ đứng lên. Cự hiệp lại nhìn thấy cảnh tượng khiến người ta rung động.

    Nước mắt.

    - Nghĩa phụ!
    Hắn nghẹn ngào nói:
    - Con thật nhớ người.

    Thân tình dù sao cũng lớn hơn tất cả.

    Có gian có trá, hắn cũng là con của mình.

    Cự hiệp và Phương Ứng Khán ôm nhau, cảm nhận được đầy đủ tình cảm ái mộ và thành ý của hắn.

    Trong phút chốc, cự hiệp gần như đã hoàn toàn tha thứ cho hắn.

    Nhưng trên nguyên tắc, cự hiệp quyết không dễ dàng thay đổi.

    Y gật đầu đáp lễ Mễ Thương Khung, nhìn thấy ánh mắt ngàn câu vạn chữ của Tiểu Khán, liền nói:
    - Có chuyện gì, trở về rồi hãy nói… con là một danh nhân, cũng là một lãnh tụ tại kinh sư, làm như vậy để người khác nhìn thấy thì không tốt.

    Y suy nghĩ cho Phương Ứng Khán.

    Không ngờ Phương Ứng Khán lại nói:
    - Phụ thân, chúng ta đừng trở về Bất Giới trai, được không?

    - Sở dĩ con vội vàng mời cha về kinh một chuyến, không phải vì chuyện gì khác, mà là nghĩa mẫu, gần đây đã có tin tức…
    Phương Ứng Khán lập tức nói rõ vấn đề chính:
    - Chúng ta lên Chiết Hồng sơn được không?

    Chiết Hồng sơn, đó là ngọn núi cao nhất ở gần kinh kỳ.

    Nghe nói trong núi sâu có tiên nhân, vẫn luôn dùng chân nguyên pháp lực che chở thiên tử và triều đình. Do đó, có lúc hàng rào trong ngự hoa viên của hoàng đế vô cớ bốc cháy, chính là trò đùa của những tiên nhân kia. Có lần một cây quế lớn trong cung đột nhiên dời lên phía trước tám bước, đến hoàng hôn ngày hôm sau lại lùi năm bước, chính là tiên nhân đang chỉ điểm sai lầm. Các sử quan, khâm thiên giám trong cung đều ghi lại những chuyện này. Có lúc trong đình viện bỗng có một con phượng hoàng bay tới (mặc dù sau đó có người hiểu biết nói rằng đó chỉ là gà rừng biến dị, nhưng không lâu sau nhân sĩ có kiến thức kia lại bị ban cho cái chết), còn có gấu trong vườn thú lại biết nói vài câu tiếng người (sau đó truyền ra, lại trở thành con gấu đông bắc kia còn niệm kinh văn với hoàng đế), nghe nói đều là tiên nhân trong rừng rậm, trong núi lớn này muốn chơi đùa với quân vương. Trong núi còn xây một tòa hoàng cung của tiên nhân, cũng có văn võ bá quan, sau này muốn mời đương kim thiên tử qua chủ chính.

    Tể tướng Thái Kinh có kiến giải như vậy.

    Đại tướng quân Đồng Quán đương nhiên cũng cùng ý kiến này.

    Ngay cả thái phó Lương Sư Thành rất có học vấn cũng ủng hộ thuyết pháp này, cho nên người người đều tin, còn tin không nghi ngờ.

    Người thứ nhất tin tưởng dĩ nhiên là Triệu Cát.

    Vì lý do cẩn thận, hắn còn từng hỏi Gia Cát tiên sinh.

    Lúc đó câu trả lời của Gia Cát Tiểu Hoa là:
    - Bệ hạ anh minh cơ trí, chỉ cần tin là thật, có lẽ không chuyện gì không phải thật.

    Triệu Cát vẫn muốn hỏi ý kiến của Gia Cát, Gia Cát Tiểu Hoa cũng chỉ bổ sung một câu:
    - Thực ra thế sự không phân thật giả, chỉ xem ngươi có tin hay không. Ngươi tin rồi, dù giả cũng thành thật; nếu ngươi không tin, chính là thật cũng thành giả.

    Lúc này Triệu Cát mới hài lòng.

    Sau đó, Thư Vô Hý rất bất mãn vì thái độ lấp lửng này của Gia Cát tiên sinh, cho nên kháng nghị. Gia Cát lại trả lời:
    - Nếu như ta nói là giả, không phải thật, nhưng bọn họ không tin, vậy cũng chỉ là nói vô ích, không chừng còn phải bồi thường tính mạng. Hiện giờ ta nói xin hoàng thượng tự phân biệt thật giả, chừa lại đường lui, sau này còn có thể dùng ví dụ khác để ngầm khuyên can. Hiện tại mọi người đều nói có chuyện như vậy, ta lại nói không có, quét sạch hứng thú của người ta, vậy thì phải quét mộ của mình rồi.

    Cho nên mọi người đều giống như hoàng đế, tin tưởng trên ngọn núi lớn ở tây nam có thần linh, có tiên nhân, có truyền kỳ, có pháp lực, càng có thêm rất nhiều thứ mong ước như là trường sinh bất lão, cực lạc thế gian, hồng trần niết bàn, thiên thượng nhân gian.

    Nhưng đối với cự hiệp, núi này cũng không phải đại biểu cho kỳ vọng.

    Mà là bi thương, cùng với hoài tưởng.

    Ái thê của y chính là mất tích tại núi này, nhiều ngày sau tìm thấy thi thể đã không phân biệt được, từ đó y mang theo thương tình và bi hận rời khỏi kinh sư.

    Nghe được tin tức này, trong lòng cự hiệp cảm thấy hỗn loạn.

    Sở dĩ y thoái ẩn giang hồ, trước tiên là vì mất đi người yêu.

    Mất đi người yêu, y mới cảm thấy ông trời sao quá tàn nhẫn, khiến tình yêu đối với nhân gian, chí lớn đối với thế gian cũng bị ảnh hưởng, do đó y mới từ bỏ tất cả, ẩn dật lánh đời một thời gian dài.

    Mặc dù y cũng không muốn trèo lên núi cao, nhưng Phương Ứng Khán đã nói như vậy, y biết nhất định có nội tình khác, bèn trả lời:
    - Được.

    Nhưng y cũng không quên nhắc nhở một câu:
    - Con có nhớ huynh đệ Nhị Thập Thất Hoa Sinh từng đảm nhiệm chức ngự tiền thị vệ không?

    Thân thể Phương Ứng Khán run lên, không biết vì sao nghĩa phụ lại nhắc đến tên người này vào lúc này, nơi này, ngay trước công chúng, chỉ nói:
    - Có nhớ.

    Cự hiệp hừ lạnh một tiếng, nói:
    - Con nhớ được thì tốt.

    Y còn chưa nói tiếp, đột nhiên trong đám người có một lão hán chạy ra, tuổi tác đã cao, tóc trắng đầy đầu, mặt đầy nếp nhăn, không biết vì sao lại rất tức giận, gào thét la hét, dùng hai ngón tay chỉ vào Phương Ứng Khán ở phía xa, vung quyền múa tay, giống như muốn xông lên điên cuồng cắn xé Phương Ứng Khán, trong mắt cũng giống như sắp bắn ra tia lửa.

    Phương Ứng Khán chỉ cúi đầu đứng đó, không dám có động tác gì.

    Hắn không ra hiệu, Nhậm Lao và Nhậm Oán ở phía sau cũng không dám hành động.

    Cự hiệp khẽ than, gật đầu một cái.

    Cao Tiểu Thượng bên cạnh y lập tức hành động.

    Cao Tiểu Thượng ngăn lão hán đầu bạc lại, khuyên lão dừng tay, nhỏ giọng nói gì đó vào tai lão. Ngực và vai lão hán không ngừng nhấp nhô run rẩy, mặc dù tâm tình rất kích động, nhưng cuối cùng vẫn tạm thời kiềm chế lại.

    Mễ Thương Khung thấy vậy, liền xá dài với cự hiệp, nói:
    - Chúng ta ở đây, cung nghênh cự hiệp, giá lâm kinh sư, lãnh tụ võ lâm.

    Cự hiệp chỉ lạnh nhạt nói:
    - Không dám. Công công là tiền bối võ lâm, tâm phúc bên cạnh hoàng thượng, đa lễ lại khiến tại hạ giảm thọ rồi.

    Mễ Thương Khung lộ ra mấy chiếc răng vàng, nhếch mép cười:
    - Học không có trước sau, người thông hiểu đi đầu. So với đại hiệp tiếu ngạo giang hồ, tạo phúc võ lâm, cái tuổi này của ta chỉ xem như là ngốc già sống uổng mà thôi. Vị kia chính là cao đồ của cự hiệp, “Loạn Thế Giao Long” Cao Tiểu Thượng Cao thiếu hiệp đúng không?

    - Đúng.
    Cự hiệp mỉm cười nói:
    - Hắn cũng được người ta xưng là Thuận Nghĩa Tiểu Gia Cát.

    Hôm nay Mễ Hữu Kiều đã đặc biệt xông rất nhiều hương hoa, nhằm che giấu “mùi vị lão nhân” gần đây càng nồng nặc:
    - À, quả nhiên lã danh bất hư truyền.

    Lần này cự hiệp không tiếp lời.

    Người tiếp tục lại là Lôi Mị.

    Nàng dùng đôi mắt đẹp liếc về phía Cao Tiểu Thượng, cũng không biết là giễu cợt, phản kích ý kiến của Mễ công công, hay là có dụng ý khác:
    - Cao Tiểu Thượng, Cao Tiểu Thượng, cái tên thật bình thường… Những chuyện “danh bất hư truyền” của hắn chắc là nhiều lắm nhỉ.

    Tâm tình của cự hiệp lúc này vẫn đặt trên người Phương Ứng Khán.

    - Ta vẫn luôn hi vọng con trở thành một người anh hùng, một vị hiệp sĩ.
    Y đau xót, nặng nề trầm giọng nói:
    - Thế nhưng…

    - Nghĩa phụ, con vẫn luôn khiến người thất vọng.
    Phương Ứng Khán lại xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nói:
    - Thứ người cần là một anh hùng chân chính, nhưng con lại là một kẻ bại hoại, nham hiểm, công tử bột.

    - Không, không phải như vậy, còn không đến mức hại hết muôn dân.
    Cự hiệp không khách khí nói:
    - Nhưng con còn tệ hơn như vậy. Con xưng là anh hùng, nhưng lại mưu cầu tư lợi. Con muốn làm hiệp sĩ, nhưng lại làm hết chuyện xấu.

    - Như vậy càng tệ hại.
    Cự hiệp nói:
    - Một kẻ xấu lại khiến người ta cho rằng hắn là người tốt, nếu so với một kẻ xấu mà mọi người đều biết là hắn xấu, vậy thì càng bại hoại, càng xấu xa hơn nhiều.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  6. Bài viết được 15 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,aolong,chl10808,daitango,glook,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Solidus,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  7. #14
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,755
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 14 – Nhãn thần và thần nhãn

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    - Thế nhưng…
    Phương Ứng Khán muốn nói lại thôi.

    - Nhưng cái gì?
    Cự hiệp hỏi:
    - Con là một đứa trẻ thông minh, ta tin con sẽ có lý do.

    - Con thân ở kinh thành. Nơi này phía trên thì mục nát, phía dưới dĩ nhiên cũng bại hoại. Nếu không gia nhập với bọn họ, con sẽ là người đầu tiên bị gặm nhấm sát hại.
    Lúc Phương Ứng Khán nói chuyện, vẻ mặt không phải kiên trì mà là ủy khuất, giống như lời của hắn cũng không phải biện hộ mà là giải thích.

    - Mấy năm trước, con ở kinh thành, không hề có hành động… một khi có hành động, lập tức sẽ bị người ta kiềm chế, giết chết, chính là vì nguyên nhân này. Hài nhi tư chất ngu dốt bất hiếu, nhưng nghĩa phụ mong đợi, không dám phụ lòng, chỉ chờ thời cơ, triển khai hoài bão, báo đáp ân sâu.

    - Ta biết. Hiện giờ triều đình đã là một cái chảo nhuộm lớn, vực sâu lớn, vũng lầy lớn, ai rơi vào đó, không cùng chí hướng thì chính là ngoại tộc, trước tiên sẽ tan xương nát thịt, khó mà nương thân.
    Đại hiệp cảm khái nói:
    - Ta hiểu. Nhưng làm hiệp giả, nghĩa là có chuyện nên làm, có chuyện không nên làm. Muốn trở thành anh hùng, trước tiên phải có dũng khí ngược dòng đi lên, không theo trào lưu.

    - Nghĩa phụ, con xin lỗi người!

    Phương Ứng Khán cúi đầu, vẫn là câu nói đó.

    Đại hiệp nghe được sự chân thành trong lời nói của hắn.

    - Không làm được hiệp sĩ anh hùng cũng không quan trọng, nhưng nếu dùng thủ đoạn đê hèn để đạt được mục đích, vậy thì quá đáng rồi, cũng tổn thương đến người khác quá nhiều.
    Đại hiệp nói:
    - Vừa rồi ở chỗ nhà xay Tử Kỳ, ta còn nhìn thấy Lý Văn Hoa gánh phân tại đường Bán Dạ.

    Phương Ứng Khán ngẩn người.

    Xem ra hắn nhất thời vẫn không nhớ được ai là Lý Văn Hoa.

    - Lý Văn Hoa chính là em ruột của Lý Hoàng Phương. Năm năm trước, hai huynh đệ bọn họ đều là đại học sĩ của Tri Chính điện. Có điều Lý Hoàng Phương được hoan nghênh hơn một chút, đắc chí hơn một chút, làm chức quản đốc. Khi đó vừa lúc con đang được thăng tiến, được sủng ái bên cạnh hoàng thượng.
    Đại hiệp đành phải nhắc lại chuyện xưa:
    - Lý Hoàng Phương cũng là người thông minh, biết lấy lòng con, có lần còn đưa sáu tiên thọ quả cho con làm lễ. Nhưng khi đó con lại muốn an bài hảo thủ Nhị Thập Thất Hoa Sinh trong Tập đoàn Hữu Kiều thay thế Lý Hoàng Phương, cho nên đã tố cáo với thánh thượng, nói rằng những bàn đào kia là trộm từ ngự hoa viên. Thánh thượng mặt rồng giận dữ, lập tức hạ lệnh điều tra chuyện này. Lý Hoàng Phương thà chết không nhận, thẩm phán ngự sử vì không tìm được tội chứng nên hỏi kế của con. Con cười nói, chỉ cần là người thì sẽ đi cầu ăn cơm, còn lo không có tội chứng sao. Thế là thẩm phán ngự sử liền theo kế kiểm tra việc đại tiện của nghi phạm, nói rằng vô cùng hôi thối, khiến ruồi nhặng kéo đến, nhất định là ăn trộm xúc phạm thánh vật của hoàng thượng nên mới có chứng bệnh như vậy. Hoàng thượng quả nhiên tin lời định tội, thẩm phán ngự sử lập tức ra lệnh mổ bụng cắt lưỡi xử tử Lý Hoàng Phương, còn em trai của y là Lý Văn Hoa và người nhà đều bị tuyên án làm nô bộc tỳ nữ, hốt phân cho người khác. Đây chỉ xem như một chuyện mà con ngẫu nhiên nghĩ ra, nhưng đã hại người ta nhà tan cửa nát, chịu hết sỉ nhục. Trong khi đó ngay cả người nhà của y mà con cũng không biết, gây nghiệt thật sâu.

    Đầu của Phương Ứng Khán càng cúi thấp hơn, dường như không có cả dũng khí để ngẩng đầu lên, nhìn giống như muốn khóc. Mặc dù hắn có lòng dạ độc ác, thần thái hào kiệt, nhưng trong mắt nghĩa phụ cự hiệp thì vẫn chỉ là một đứa trẻ tình cảm xung động…

    Phương cự hiệp nhìn thấy cũng không nỡ, liền nói:
    - Những năm gần đây, ta đã sớm phái người thu xếp, mười miệng của Lý gia mới có thể miễn cưỡng sống sót… Còn về vị lão hán chửi mắng con đây, con có biết là ai không?

    Phương Ứng Khán lắc đầu.

    Hắn sợ đến mức không dám nói chuyện… cũng có thể là khó chịu đến mức không nói nên lời.

    - Lão hán họ Kiều, tên là Thanh Hổ. Lão vốn có một trai một gái, trai lên là Toàn Đông, gái tên là Ngọc Phượng…
    Phương cự hiệp ngừng lại một chút, giọng nói trở nên nghiêm khắc:
    - Nói đến đây, con sẽ không quên bọn họ chứ? Con và lão có thù giết người thân!

    Ban đầu ánh mắt của Phương Ứng Khán hiện lên vẻ ngỡ ngàng, sau đó từ từ biến thành lo lắng không yên, thậm chí là sợ hãi.

    Phương cự hiệp thở dài một tiếng:
    - Xem ra con thật sự là tạo nghiệt không biết nguyên nhân. Kiều Ngọc Phượng là một cô gái xinh đẹp, bốn năm trước cô ấy lên xưởng nhuộm Hắc Y tìm cha, kết quả bị con nhìn trúng, bắt cóc làm nhục cô ấy… con sẽ không quên cả chuyện thương thiên hại lý này chứ.

    Lúc này Phương Ứng Khán mới tỉnh ngộ, run giọng nói:
    - Nhưng mà, hài nhi cũng không giết cô ấy.

    Cự hiệp hừ lạnh một tiếng, nói:
    - Đương nhiên là không, nhưng còn ác độc hơn tự tay giết chết bọn họ.

    Phương Ứng Khán lòng dạ rối bời:
    - Chuyện này… là thế nào?

    Vẻ mặt cự hiệp đầy giận dữ:
    - Nếu như con trực tiếp giết chết cô ấy, có lẽ cô ấy còn bớt chịu khổ hơn. Con chiếm đoạt cô ấy, trong khi cô ấy vốn đã đính hôn, trượng phu tên là Viên Hạo Ân, cùng với em trai Viên Thuần Ân đều là người bán cá. Viên Hạo Ân và Kiều Ngọc Phượng vốn có đính ước hôn phối, cực kỳ ân ái, hôn nhân chắc chắn sẽ hạnh phúc. Con cường bạo cô ấy, khiến Viên Hạo Ân bi phẫn như điên, đố kỵ thành bệnh, bèn đến Bất Giới trai tìm con gây phiền toái. Kết quả bị cắt đứt chân trái, trở thành người tàn phế…

    Phương Ứng Khán nghe vậy giống như kinh tâm động phách:
    - Có chuyện này à? Sao con lại không biết!

    Liền quay đầu nhìn Mễ Thương Khung.

    Hắn không nhìn Nhậm Lao, Nhậm Oán, bởi vì bốn năm trước, “Nhậm Thị Song Hình” này vẫn là tâm phúc đại tướng của Chu Nguyệt Minh, còn chưa theo phe cánh của Phương tiểu hầu gia.

    Hắn cũng không nhìn Lôi Mị, bởi vì gần đây nàng mới đi theo hắn.

    Nếu hắn đã làm chuyện như vậy, vào lúc này càng sẽ không nhìn nàng.

    Nhưng nàng lại đang nhìn hắn, thần sắc rất kỳ lạ.

    Giống như một con mèo không biết vì sao con chó lại đuổi theo cái đuôi của nó, mặc dù bản thân mèo cũng có đuôi, cũng thường đuổi theo cái đuôi của mình.

    Cũng giống như một con con chuột đang nghiên cứu vì sao con rùa lại rút đầu vào mai, tuy rằng con chuột cũng thường co mình vào kẽ tường dưới tủ.

    Nghe được câu hỏi của Phương Ứng Khán, Mễ công công trả lời ngay:
    - Công tử đương nhiên không biết. Viên Hạo Ân đương nhiên không đến gần ngài được, ngay cả Bất Giới trai cũng không thể xông vào, đã bị Tiểu Xuyên Sơn và Thắng Ngọc Cường đánh đến mặt mũi bầm dập, nằm sấp không dậy nổi nữa.

    Phương Ứng Khán giậm chân nói:
    - Lúc đó sao công công ngài không lập tức nói cho ta biết?

    Mễ Thương Khung nói:
    - Ta cũng là sau đó mới biết được chuyện này, nhờ bọn Đại Cá Tử, Tiểu Bất Điểm báo cáo.

    Đại Cá Tử và Tiểu Bất Điểm là hai trong số tiểu thái giám bên cạnh giúp hắn khiêng côn, còn Thắng Ngọc Cường và Tiểu Xuyên Sơn là hai tùy tùng thân tín của Phương Ứng Khán.

    Lôi Mị híp mắt, ánh mắt mị hoặc:
    - Nhưng đến giờ vẫn không có người nào chết.

    Giọng nói của nàng rất quyến rũ, cũng không biết là đố kị, oán hờn hay là mong đợi.

    Phương cự hiệp nhìn nàng.

    Chỉ nhìn một cái như vậy.

    Ánh mắt cự hiệp vẫn luôn rất tình cảm, nhưng trong một thoáng khi liếc nhìn nàng lại hoàn toàn biến đổi.

    Trở nên giống như kiếm sắc.

    Sự sắc bén trong ánh mắt kia giống như đâm vào con ngươi của nàng. Lôi Mị chỉ cảm thấy hai mắt sáng chói, sau đó đau nhức, nhất thời không nhìn rõ được.

    Trong chớp nhoáng này, Lôi Mị mới hiểu rõ cái gì là mắt thần như điện.

    Nếu cự hiệp dùng ánh mắt làm binh khí, một cái liếc mắt vừa rồi đã đủ giết chết nàng ngay tại chỗ.

    Cự hiệp có một đôi mắt rất đẹp, mí mắt rất sâu, lông mày như dao cắt, con ngươi rất đen, tròng trắng rất trong, đen trắng rõ ràng, rất nhiều tình cảm.

    Nhưng một khi cự hiệp giận dữ, ánh mắt sẽ trở nên cực kỳ sắc bén, giống như một đôi thần nhãn, mắt thần như điện xuất kích, giết người trong cái nhìn thoáng qua.

    Lôi Mị luôn luôn không sợ trời, không sợ đất, nghịch trời phản đất, càng mạnh càng phản.

    Nhưng vào giây phút này nàng thật sự cảm thấy sợ hãi.

    Nàng sợ ánh mắt của y.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 25-10-2016 lúc 23:32.

  8. Bài viết được 15 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,aolong,chl10808,daitango,glook,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Solidus,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
  9. #15
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,755
    Xu
    35,100

    Mặc định

    Chương 15 – Ánh mắt giết người

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Y chỉ liếc nàng một cái, liền nói:
    - Đáng tiếc.

    Y chỉ nói hai chữ này, không nói tiếp nữa.

    Lôi Mị không nhịn được hỏi:
    - Đáng tiếc cái gì? Ngài nói ta đáng tiếc? Hay là chính ngài cảm thấy đáng tiếc?

    Phương cự hiệp đáp:
    - Ta thấy đáng tiếc cho cô.

    Lôi Mị càng ngạc nhiên:
    - Ta có gì đáng tiếc?

    Cự hiệp nói từng chữ từng câu:
    - Trong số nữ nhân giang hồ mà ta từng gặp, cô là một trong hai người có tư chất tốt nhất, nhạy bén nhất, cũng thông minh phi phàm nhất. Nhưng cô lại tùy ý làm bậy, giống như tự hủy hoại mình, chẳng phải đáng tiếc sao.

    Lôi Mị ngẩn ra một lúc, mới không kìm được hỏi:
    - Một người khác là ai? Ta tốt hơn hay cô ấy tốt hơn? Ta mạnh hơn hay cô ấy mạnh hơn? Ta có biết cô ấy không?

    Cự hiệp khẽ mỉm cười, trong mắt có vẻ thương tiếc:
    - Võ công của cô ấy thua kém cô, nhưng cô lại không bình tĩnh bằng cô ấy.

    Sau đó quay sang Phương Ứng Khán nói:
    - Viên Hạo Ân bị đánh trọng thương, sự xấu hổ và giận dữ đều phát tiết lên người Kiều Ngọc Phượng. Y mắng chửi cô ấy, sỉ nhục cô ấy, đánh đập cô ấy, tổn thương cô ấy, vứt bỏ cô ấy, không thèm nghe cô ấy khóc lóc giải thích. Kiều Ngọc Phượng biết Viên Hạo Ân đã ghét bỏ cô ấy vì không còn trong sạch, đành ôm đau thương trở lại nhà mẹ. Anh trai cô ấy là Kiều Toàn Đông cũng bi phẫn như điên, chạy đến lý luận với Viên Hạo Ân, trách hắn tại sao lại bỏ vợ. Hai người mắng chửi lẫn nhau, động cả tay chân, Viên Hạo Ân vốn đã bị thương dĩ nhiên là thua thiệt, bị Kiều Toàn Đông đẩy ngã xuống đất…

    - Kết quả, Viên Thuần Ân cho rằng anh trai mình bị khi dễ, liền vớ lấy con dao chẻ củi xông đến liều mạng, lại lỡ tay chém chết Kiều Toàn Đông. Lần này đúng là đã gây ra họa lớn, Viên Thuần Ân không dám đối mặt, bèn nhảy sông tự vận. Viên Hạo Ân thì bị nhốt trong ngục, đến bây giờ vẫn chưa được ra ngoài.
    Lần này người nói tiếp là Cao Tiểu Thượng. Hắn vừa mới trấn an, ổn định lão hán tên Kiều Thanh Hổ kia, liền tới đây tiếp lời cự hiệp:
    - Do đó, Viên Hạo Ân tàn phế bị nhốt trong ngục, Viên Thuần Ân sợ tội nhảy sông, Kiều Toàn Đông bị ngộ sát chết thảm. Kiều Ngọc Phượng biết mọi chuyện hoàn toàn do nàng mà ra, tâm lý bị ảnh hưởng, cả ngày nửa điên nửa ngốc, mơ mơ hồ hồ. Gia đình họ Kiều vốn đang yên đang lành, từ đó vạn kiếp bất phục, chỉ còn lại Kiều lão hán, đã bảy mươi tuổi vẫn phải lao động gian khổ, nuôi sống con gái ngốc…

    - Cho nên vừa rồi nhìn thấy con, lão mới không nhịn được muốn xông đến liều mạng.
    Cự hiệp đính chính một câu:
    - Những tai hoạ này thực ra không phải do Kiều cô nương, mà là vì con mà ra. Nếu con không vì vui vẻ nhất thời mà làm nhục cô ấy, cả nhà cô ấy cũng sẽ không gặp kiếp nạn này. Những năm gần đây, ta vẫn luôn nhờ người âm thầm giúp đỡ, trấn an Kiều Thanh Hổ, lại phái người tìm cách chữa trị, thu xếp cho Kiều cô nương. Tiểu Cao là một trong những người đảm nhiệm việc này, cho nên mọi người rất quen thuộc hắn. Con làm chuyện xấu chỉ xem như chuyện thường, nhưng người bị nạn lại đau khổ một đời, người giúp con bù đắp tai họa cũng vất vả nửa đời. Con có thể trong lòng yên ổn sao? Hỏi lòng không thẹn sao? Hả?

    Phương Ứng Khán thở dài một tiếng, những giọt lệ vẫn đọng trong hốc mắt cuối cùng rơi xuống, áo trắng trước ngực ướt một mảng nhỏ, giống như không cẩn thận làm bẩn lên.

    Sau đó hắn ngẩng đầu nhìn Phương cự hiệp.

    Ánh mắt chuyên chú vô cùng, cũng kiên định vô cùng.

    Lôi Mị ở bên cạnh nhìn hắn, cũng cảm thấy động tâm.

    Đó thật là “ánh mắt giết người”!

    Ánh mắt của “cha con” bọn họ đều đẹp đến “chết người”!

    - Hài nhi cũng biết mình nghiệp chướng nặng nề. Chỉ cần đến lúc thiết yếu, nghĩa phụ ra lệnh một tiếng, hài nhi sẽ lập tức tự sát để tạ tội thiên hạ.
    Phương Ứng Khán nói với vẻ kiên quyết hiếm thấy:
    - Chỉ có điều, hài nhi chịu ân sâu của cha, hiện giờ còn không dám chết.

    Hắn nói tiếp:
    - Không phải con sợ chết, mà là không dám phụ kỳ vọng của nghĩa phụ.

    - Có điều, ta vẫn luôn hi vọng con làm một đại hiệp chân chính, anh hùng thật sự.

    - Con sẽ làm một số chuyện, nhưng hiện giờ thời cơ chưa tới. Trong triều lục tặc làm ác, rất được tin tưởng, mối họa này kéo dài thì sẽ không tốt, chẳng biết ngày nào sẽ diệt vong. Con có lòng muốn làm vài chuyện, nhưng nếu bề ngoài còn chưa đủ sa đọa, dâm loạn, độc ác, hung tàn, trầm luân, e rằng đám gian nịnh xảo trá đắc thế cầm quyền kia sẽ đề phòng cảnh giác, phòng bị nghiêm ngặt, con cũng không biết bắt đầu từ đâu, vô kế khả thi.

    Cự hiệp nghe vậy bèn chân thành nói:
    - Có lẽ con có khổ tâm khác, có dụng ý khác, nhưng cũng không cần làm ác không chịu hối cải như vậy, chọn bình dân bách tính để khai đao, khiến bọn họ bơ vơ khổ sở, nhà tan cửa nát.

    - Không phải con muốn ngụy biện, hi vọng nghĩa phụ tha thứ!
    Phương Ứng Khán bi thương nói:
    - Giống như chuyện của Kiều Ngọc Phượng Kiều cô nương, lại là có khổ tâm khác, có nội tình khác.

    Mễ Thương Khung ở bên cạnh nói tiếp:
    - Thực ra người cường bạo Kiều Ngọc Phượng không phải tiểu hầu gia, mà là Đường tam thiếu gia.

    - Đường tam thiếu gia?
    Đại hiệp sững sốt.

    Cao Tiểu Thượng lập tức nói:
    - Đường Phi Ngư?

    Mễ Thương Khung trầm trọng nói:
    - Chính là Đường Linh.

    Mọi người đều từng nghe đến uy danh của Đường tam thiếu gia, đương nhiên còn có tiếng xấu của hắn.

    Con người của Đường Phi Ngư không gian không trung, lại rất độc ác. Chuyện mà hắn muốn làm thì nhất định phải làm được, thứ mà hắn muốn lấy thì nhất định phải lấy được, người mà hắn muốn giết cũng nhất định sẽ giết được. Hơn nữa bất kể chuyện hắn muốn làm là tốt hay xấu, thứ hắn muốn lấy là gì, người hắn muốn giết là người tốt hay kẻ xấu, đều như nhau cả.

    Tóm lại là hắn muốn làm gì thì làm.

    Thứ hắn muốn nhất định phải cầm đến tay.

    Hắn yêu ghét tùy ý, giết người tùy tâm.

    Hắn cũng luôn làm theo ý thích.

    Bởi vì hắn thật sự có bản lĩnh, hơn nữa bản lĩnh còn rất cao.

    Trong Thục Trung Đường môn, xét về võ công, lực sát thương và thủ pháp ám khí, ngoại trừ Đường lão thái gia tử và Đường lão thái thái, hắn tuyệt đối nằm trong số ba người đứng đầu.

    Cho dù so với võ lâm cùng thời, bao gồm những hảo thủ như Phương cự hiệp, Gia Cát tiên sinh, Kinh Bố đại tướng quân, hắn cũng tuyệt đối có thể giữ thế giằng co.

    Cho nên khi Mễ công công đề cập đến Đường tam thiếu gia, ngay cả cự hiệp cũng cảm thấy kinh ngạc.

    Đường tam thiếu gia cũng có lúc làm chuyện tốt, đương nhiên, chỉ cần đó là chuyện hắn thích làm thì hắn sẽ đi làm, không phân thị phi, không màng tốt xấu.

    Y biết Đường tam thiếu gia này đã từ bỏ Đường môn để gia nhập tập đoàn Hữu Kiều, trở thành một trong ba đại chiến tướng của tập đoàn Hữu Kiều.

    Hai người còn lại, một người là “Tuyệt Thần Quân” Trần Cửu Cửu Cửu, còn một người là Hà Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện của Hạ Tam Lạm. Ngày đó Kinh Bố đại tướng quân phái người tấn công Tứ Phân Bán đàn Trần thị gia tộc, Trần Cửu Cửu Cửu là người duy nhất không bị đánh ngã, ngược lại còn giết ra trùng vây. Kỳ quái là Trần Cửu Cửu Cửu thuộc hàng đệ tử đời thứ mười một của Tứ Phân Bán đàn, một bang phái vốn người đông thế mạnh, nhân tài lớp lớp, sau khi thành công giết chết kẻ địch vây quét hắn, lại trở giáo đánh lén đệ tử Trần gia của Tứ Phân Bán đàn, cũng đồng dạng giết đến không còn manh giáp, khiến “Kinh Bố đại tướng quân” Lăng Lạc Thạch cũng khó phân loại hắn, không biết là địch hay bạn, đành phải tạm thời ngừng truy sát hắn. Chuyện này khiến cho hắn nhanh chóng lớn mạnh, xuất sắc hơn người, cuối cùng được Phương Ứng Khán chiêu mộ, trở thành trọng tướng của tập đoàn Hữu Kiều.

    Hà Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện lại là một người hiếm có trong võ lâm, ghép tên võ công tu luyện và tên của y lại với nhau, không phân chia ra. Y vốn là hảo thủ Hạ Tam Lạm. Hạ Tam Lạm luôn quỷ kế đa đoan, đầy rẫy thủ đoạn, nhưng cũng chỉ có hai người luyện ngạnh công đến mức đại thành. Hà Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện là một người hiếm thấy trong số đó (y vốn đứng hàng thứ mười ba trong môn), cuối cùng bị Mễ công công lôi kéo, cũng trở thành trọng tướng của tập đoàn Hữu Kiều.

    Nhưng chuyện làm nhục Kiều Ngọc Phượng, lại có liên can gì đến nhân vật số một trong “Tam Sinh Hữu Hận” của tập đoàn Hữu Kiều, Đường Phi Ngư?

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 26-10-2016 lúc 23:54.



  10. Bài viết được 14 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chl10808,daitango,glook,hdphai,Lâm Kính Vũ,Lôi Động Cửu Thiên,lybietcau,Solidus,Thiên Nhai Hành,Tieu Lan,tuyetam,Vô__Tình,Đơn bước,
Trang 3 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 12345 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status