Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 11 đến 12 của 12

Chủ đề: Tru Tiên Tiền Truyện - Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh

  1. #11
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    4,460
    Xu
    0

    Mặc định

    Man Hoang Hành

    Tiêu Đỉnh


    Chương 10: Phấn chấn (Hạ)


    Chương 10: Phấn chấn (hạ).

    Ba người còn lại quay đầu lại thì thấy được, nơi bìa rừng rậm phía dưới chân núi bỗng nhiên có một luồng ánh kiếm xanh biếc tỏa ra hào quang vạn trượng phóng vút lên trời cao với khí thế vô cùng, ngập tràng vẻ buông thả, dù cách rất xa thế nhưng cũng đủ khiến người khác cảm thấy sự lạnh lẽo, cái mạnh mẽ ấy khiến con người ta kinh hãi.

    Dõi mắt khắp bảy mạch Thanh Vân môn, có thể phóng ra luồng kiếm khí kinh người như thế này thì chỉ có đúng một người.

    Hai mắt của Thủy Nguyệt lập tức sáng ngời, còn Tô Như thì nắm chặt nắm đấm, trên mặt lộ chút phần kích động, vui sướng kêu lên: "Đó là Vạn sư huynh, nhất định huynh ấy đang chém giết đám tặc Ma giáo kia, chúng ta phải tới giúp huynh ấy một tay!

    Nói xong thì nàng kéo lấy Thủy Nguyệt rồi hai người lao lút về phía ngọn núi ấy.

    Còn Điền Bất Dịch cùng Tằng Thúc Thường thì chỉ biết nhìn nhau, lúc này cũng không dám thất lễ nên nhanh chóng đuổi theo phương hướng ấy. Chỉ là, lúc hai người cùng nhau lao di thì Tằng Thúc Thường đột nhiên ho lên một tiếng, sau đó liếc mắt nhìn Điền Bất Dịch.

    Điền Bất Dịch cũng không hề quay đầu sang mà tựa như đã biết cái tên huynh đệ tốt của mình đang làm gì, nên nói thẳng: "Sao hả?"

    Tằng Thúc Thường nở nụ cười tươi, trên gương mặt đẹp trai ấy xuất hiện chút vẻ chọc ghẹo, nói: "Khá, lâu nay ta lại không hề nhìn ra được điểm này, thì ra bản lĩnh tán gái đẹp của ngươi không hề tệ!"

    Điền Bất Dịch 'xì' một tiếng, nói: "Nói lung tung gì thế hả, từ khi chúng ta quen biết tới giờ, những lúc chúng ta gặp các sư tỷ sư muội xinh đẹp trong môn phái thì ngươi không phải như cá thấy nước à, còn đá ta sang một bên nữa hay sao?"

    Tằng Thúc Thường suy nghĩ đôi chút rồi nói: "Ngươi nói như vầy coi như không sai, hết cách, ai biểu ta đẹp trai hơn ngươi chi. Nhưng mà, dựa theo những gì trước kia thì có chút kỳ quái, lúc nãy dưới ánh nhìn của Thủy Nguyệt thì chúng ta như là không khí vậy, thế nhưng vì sao Tô Như sư muội lại chỉ cười với mỗi mình người, còn lại chẳng hề để ý tới ta chứ?"

    Điền Bất Dịch bật cười 'ha ha' trông vô cùng cao hứng, sau đó nghiêm mặt nói: "Đấy là do Tô sư muội có lan tâm huệ chất*, thông minh hơn người, chỉ cần nhìn sơ qua đã biết được người nào mới là người tốt!"
    (*): Người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là những người cao quý, thanh khiết.

    "Cút!"

    Bốn người Thủy Nguyệt, Tô Như cùng Điền Bất Dịch, Tằng Thúc Thường tựa như làn gió chớp mắt vút về phía dưới chân núi, không ngừng xông thẳng về phía rừng rầm với kiếm khí xanh biếc đang đan chéo nơi ấy. Khi còn chưa tới thì đột nhiên nghe được tiếng cười lanh lãnh truyền về, nụ cười này chấn động khắp nơi, ngông cuồng tiêu sái, đây chính là lời nói của Vạn Kiếm Nhất: "Chạy đi đâu!"

    Cùng theo tiếng cười này chính là ánh kiếm xanh biếc kia bỗng tăng gấp đôi, đột nhiên hóa thành một vòng tròn lớn ngay giữa không trung sau đó phủ xuống bên dưới, chỉ trong giây lát thì phía sau truyền tới tiếng tức giận mắng chửi, cùng lúc đó có không ít những câu chửi tục, xem ra kẻ ngày tức giận tới mức phát hỏa, chửi bới không ngừng.

    Lúc này, có thể đánh giết cùng với Vạn Kiếm Nhất thì tuyệt đối là kẻ hung ác trong Ma giáo, hơn nữa với âm thanh phát ra kia thì nhân số không hề ít, bên này bốn người Điền Bất Dịch đều lo lắng không thôi nên vội vàng tăng tốc tựa như chim bay vụt nhanh tới, chỉ lát sau t hì rốt cuộc cũng đã chạy tới nơi chém giết này.

    Nhưng khi bọn họ ổn định lại thân hình và liếc mắt nhìn cuộc chiến thì chợt cảm thấy kinh hãi, tựa như muốn hôn mê luôn vậy.

    CHỉ thấy, bên trên một khu đất trống nơi bía rừng có sáu tên giáo đồ Ma giáo đang dùng hết sức đánh trả, còn bên Thanh Vân môn thì chỉ có đúng Vạn Kiếm Nhất. Nhưng mà tuy song phương chênh lệch về nhân số nhưng chiếc cuộc tuyệt nhiên đổi ngược, chỉ thấy bạch y của Vạn Kiếm Nhất tung bay, thân hình qua lại tựa như gió, thanh thần kiếm Trảm Long màu xanh biếc trong tay hắn tựa như có khí thế vô song, ánh kiếm sáng hoắc, lấy một địch sáu thế nhưng vẫn chiếm được thế thượng phong khiến cho đám người Ma giáo kia không ngừng rút lui.

    Ngoài ra, trên mặt đất bên ngoài khu rừng rậm kia có hai thi thể Ma giáo đã ngã xuống, không còn sự sống, mà một bên khác lại có hai đệ tử Thanh Vân một nằm một đứng, người đứng chính là Thương Tùng, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm bóng người của Vạn Kiếm Nhất đang giữa chiến trường kia; mà người đệ tử Thanh Vân đang nằm kia lại mặc đạo bào thêu hình áng mây, tựa như hắn đã hôn mê.

    Điền Bất Dịch bỗng ồ lên một tiếng rồi chỉ vào đám giáo đồ Ma giáo đang liều mạng chống đỡ một chiêu của Vạn Kiếm Nhất, cau mày nói: "Mấy người đó không phải là đám vừa mới gặp kia sao?"

    Lời này vừa ra thì Tô Như, Thủy Nguyệt, Tằng Thúc Thường nhanh chóng nhìn lại, quả nhiên là đám người Ma giáo do Đoan Mộc Thiết cầm đầu vừa nãy, đồng thời trong đó còn có thêm một người thấp bé mặt mày dữ tợn đang điều khiển một đầu lâu máu bay tới bay lui, hiển nhiên chính là tên khốn từng đánh lén Điền Bất Dịch trước kia.

    Những người này vừa kịch chiến với đám người Điền Bất Dịch không lâu, đạo hạnh cũng không hề yếu thế nhưng không ngờ khi gặp phải Vạn Kiếm Nhất thì lại nhếch nhác như vầy, bởi vậy có thể thấy được Vạn Kiếm Nhất có thiên phú trác tuyệt, thực lực cao cường, thật sự vô cùng kinh khủng.

    Còn đám người Tô Như, Thủy Nguyệt, Điền Bất Dịch ở bên này khi nhìn Vạn Kiếm Nhất thì vừa thấy sợ hãi mà lại vừa thấy bội phục, trong lòng từng người thầm ngưỡng mộ, thế nhưng đám người Ma giáo đang đối diện với Vạn Kiếm Nhất thì tim mật như vỡ ra, lấy sáu địch một ấy vậy mà còn không lại, vậy thì làm sao có cơ hội thủ thắng chứ.

    Chỉ là, bọn họ tuy muốn chạy trốn thế nhưng Vạn Kiếm Nhất với kiếm thế hùng hồn, uy thế lớn vô cùng, chỉ cần vung lên mấy đường không những ép những người chạy trốn phải quay lại mà còn thuận lợi chém trúng một tên quỷ xúi quẩy.

    Máu bắn tung tóe, tiếng kêu rên vang lên, người thấp lùn đang điều khiển đầu lâu máu đột nhiên không cách nào kiềm chế được, hung tính tăng mạnh, nổi giận gầm lên một tiếng: "Vạn Kiếm Nhất, lão tử liều mạng với người!"

    Trong tiếng la hét tức giận này thì huyết quang của đầu lâu máu kia chợt tăng mạnh, không gian xung quanh đều bị nhuộm đỏ tựa như sông máu đang cuồn cuộn kéo xuống, ầm một tiếng, thứ này đánh thẳng tới Vạn Kiếm Nhất. Cũng trong lúc này, người thấp lùn này lại lao tới, hắn tựa như muốn đồng vu quy tận với Vạn Kiếm Nhất vậy.

    Đám yêu nhân Ma giáo xung quanh trước tiên là kinh hãi, tựa như cũng bị kẻ này khơi dậy hung tính nên từng người ngửa mặt lên trời hét lớn, cầm chặt binh khí trong tay rồi ùa tới, khí thế chợt tăng vọt.

    Đám người Điền Bất Dịch, Tô Như chợt biến sắc rồi nhanh chóng xuất pháp bảo hòng xông lên giúp đỡ, thế nhưng vào lúc này bỗng nhiên nghe Vạn Kiếm Nhất hét dài một tiếng, bóng người này lướt lên, áo trắng như tuyết trong nháy mắt ẩn vào trong ánh kiếm Trảm Long đang bắn ra bốn phía kia, kiếm thế sáng rực, nhân kiếm hợp nhất!

    Nghênh đón đám yêu nhân Ma giáo đầy hung ác đang ập tới, cùng với hàng loạt pháp bảo vô cùng thâm độc và đầu lâu đang nhỏ máu kia, Vạn Kiếm Nhất chẳng hề tránh lui, ngọn lửa xanh biếc phóng lên trời cao cứ thế va trực diện vào những thứ đang lao tới.

    Lấy một địch sáu, vô đối vô song!

    Kiếm khí xanh biếc vào đúng lúc này tựa như sung túc tới cực hạn, toàn bộ bầu trời trong thiên địa tựa như trở thành ánh xanh đầy huy hoàng, gió chuyển mây đi, ánh sáng chói lọi.

    "Ầm!"

    Tiếng vang vô cùng lớn vang lên, mây tán thạch loạn, trên mặt đất đột nhiên lõm xuống một lỗ lớn, trong cơn giông tố, đầu lâu máu xông lên trước kia va thẳng vào ánh kiếm xanh biếc không gì không thể xuyên thủng ấy lập tức rạn nứt bên trong ánh mắt vô cùng kinh hãi của người thấp lùn kia, kéo theo đó là từng làn âm thanh quái dị, rồi 'ầm' một tiếng, lập tức tan thành khói bụi!

    Cảnh báo


    Truyện vẫn đang trong quá trình biên tập nên các bản up nên hiện nay chỉ là bản dịch thô, rất mong các bạn thông cảm.
    Lần sửa cuối bởi NAMKHA, ngày 15-06-2017 lúc 10:35.
    Kẻ này, kẻ xưa nay vẫn luôn hững hờ thế sự như hắn, lúc tỉnh táo sẽ không bao giờ để lộ ra nét mặt này..
    .. Tám năm rồi, cứ liều mạng như vậy.. nhưng.. có đáng không??



  2. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    belenba,Guilliano,langbavibo,
  3. #12
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    4,460
    Xu
    0

    Mặc định

    Man Hoang Hành

    Tiêu Đỉnh


    Chương 11


    Chương 11
    Tên lùn ngửa đầu gào thét, máu tươi phun trào, người cũng bay ngược ra sau.

    Đoan Mộc Thiết kinh hãi biến sắc, gấp rút lao tới ôm lấy hắn. ai ngờ trong lúc y chuyển mình ấy, tiếng kiếm mang vun vút kinh thiên động địa ngập khắp thế gian lại vang lên, chỉ giây lát tiếng khóc gào đã lại vang lên, mưa máu như thịnh yến, thi nhau tuôn trào.

    Bốn cơ thể của giáo đồ ma giáo lảo đảo trước mặt Đoan Mộc Thiết mấy bước, cũng trong lúc ấy, máu đào từ người chúng điên cuồng phun ra khắp cơ thể, đôi ba giây sau tất cả đã cùng ngã ra đất.

    Đoan Mộc Thiết trợn mắt há mồm, cả người run rẩy, còn ánh mắt tên lùn kia đã tràn đầy tuyệt vọng, chỉ còn biết hoang mang ngó nhìn.

    Giữa trời, mây tán gió ngưng, kiếm mang tan biến, nam tử bạch y như tuyết phiêu nhiên hạ xuống.

    Cánh tay khẽ vung, bích kiếm long ngâm, lập tức kiếm đã về vỏ, nam tử ấy cũng từ từ quay đầu lại, y thản nhiên cười: "Muốn liều mạng với ta, ngươi xứng sao?"

    Ánh dương từ trời cao chiếu xuống hạ lên người nam tử ngạo ngễ cả thế gian như thể thiêm lên mình y một lớp lua vàng óng. Thần thái ung dung, ý chí ngập tràn, quả là quãng thời gian tươi đẹp nhất, rực rỡ nhất, hoành tráng nhất của một đời người.

    Cả không gian nhất thời yên lại, sau đó là tiếng hoan hô vang lên, Vạn Kiếm Nhất quay lại nhìn thì thấy Tô Như từ đằng kia tiến lại, gương mặt nàng đầy nét vui vẻ: "Vạn sư huynh, huynh thật giỏi!"

    Vạn Kiếm Nhất thấy là Tô Như thì mày kiếm trên gương mặt tuấn tú nhếch lên, nụ cười hòa nhã cũng được nở ra, trông chẳng khác nào ánh nắng ấm áp từ thiên không hạ xuống, nào còn chút nào dáng vẻ sát thần lật nghiêng phong vân ban nãy nữa. Y nhìn Tô Như cười bảo: "Sao muội lại tới đây?"

    Nói xong, ánh mắt y vượt qua đỉnh đầu Tô Như thì nhận ra sau lưng nàng còn có ba người. Hắn gật đầu với Thủy Nguyệt rồi bảo: "Thủy Nguyệt sư muội.", sau đó lại nhìn về hai người còn lại, nhưng có vẻ là không quá quen nên hỏi: "Các đệ là..?"

    Tăng Thúc Thường và Điền Bất Dịch vôi vàng tiến lên, thần thái kính cẩn, nhanh chóng báo lên danh tính, xuất thân của bản thân. Ngày nay, trong Thanh Vân môn, vị Vạn sư huynh trước mắt này quả thật danh nổi như sấm, y bái làm môn hạ dưới chưởng môn đương thời Thiên Thành Tử, xếp ở thứ hai, bất kể thiên tư, tài hoa, đạo hạnh hay thần thông đều thuộc dạng xuất chúng hơn người, mấy năm trước đã cùng sư huynh của mình là Đạo Huyền nổi danh, được gọi là thiên tài nổi bật nhất trong năm trăm nay của Thanh Vân môn.

    Trong hai huynh đệ ấy, Đạo Huyền khí độ trầm ổn, Vạn Kiếm Nhất lại tiêu sái, trong Thanh Vân môn, nhất là trong đám đệ tử cùng bối phận, họ luôn được rất nhiều người kính ngưỡng, đặc biệt trong trận tập kích của Ma giáo gây nên chính tà đại chiến vừa qua thì hai người họ lại càng tỏa sáng, khiến người ta càng thêm bội phục.

    Nhưng nếu nói kĩ thì có lẽ ánh sáng của Vạn Kiếm Nhất vẫn rạng rỡ hơn, cũng bởi y dùng danh đệ tử trẻ mà dám phát động tấn công với bậc tuyết thế như giáo chủ ma giáo Cừu Vong Ngữ, thanh thế kinh người, thậm chí khiến ngay cả kẻ ấy cũng phải cất lời khen ngợi.

    Dù nổi danh vậy thì Vạn Kiếm Nhất cũng không hề có vẻ tự cao, đợi khi Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường báo danh xong thì y cũng gật đầu bảo: "Hóa ra là hai vị sư đệ từ Đại Trúc Phong và Phong Hồi Phong, lần này xuống núi truy sát dư nghiệt má giáo, dù rằng đại thế thuộc về chúng ta, nhưng yêu nhân ma giáo lại hung hãn tàn độc, mọi người nên cẩn thận một chút."

    Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường cung kính đáp vâng. Khác với hai người họ, Tô Như và Thủy Nguyệt có vẻ đã sớm quen với Vạn Kiếm Nhất nên khá là quen thuộc, Tô Như lại càng giống một cô muội muội nhỏ, không ngừng quấn quýt bên cạnh hỏi han.

    Còn Thủy Nguyệt, có vẻ lớn tuổi hơn, cũng rụt rè hơn hẳn, nhưng khi đứng trước mặt Vạn Kiếm Nhất cũng hiện rõ vẻ kính trọng hiếm thấy ngày thường.

    Vạn Kiếm Nhất trò chuyện với bốn người này vài câu rồi đi về hướng Thương Tùng ở bên cạnh, còn hai tên yêu nhân ma giáo nằm gục trên đất kia thì y lại không thèm nhìn tới như không hề quan tâm.

    Thấy Vạn Kiếm Nhất đi tới, Thương Tùng trước tiên vội vàng hành lễ, Vạn Kiếm Nhất gật đầu đáp lại, đồng thời lại nhìn về phía người đang nằm đằng sau rồi nhíu mày hỏi: "Thiên Vân sư đệ sao rồi?"

    Thương Tùng căm giận nhìn về phía Đoan Mộc Thiết và tên lùng kia rồi đáp: "Thiên Vân bị huyết khô lâu của tên kia đánh lén vào lưng, nội phủ thụ thương, đến giờ vẫn hôn mê bất tỉnh."

    Vạn Kiếm Nhất gật đầu rồi tiến tới bên cạnh Thiên Vân, tiếp đó y ngồi xuống cẩn thận kiểm tra một lượt, sau giây lát trầm mặc, y lấy từ trong ngực áo ra một bình ngọc, tiếp đó lại lấy ra một viên đan dược đưa vào miệng Thiên Vân, xong đó mới đứng dậy.

    Thủy Nguyệt, Tô Như, và cả Điền Bất Dịch. Tăng Thúc Thường bên kia cũng vội vàng đi tới. Có vẻ như Thủy Nguyệt và Tô Như khá thông thuộc người khác nên cũng quen với Thương Tùng, vì thế vừa tới đã mở lời hỏi y.

    Hóa ra, Đoan Mộc Thiết và đám yêu nhân ma giáo kia sau khi thoát khỏi ngăn cản của mấy người Điền Bất Dịch, Tăng Thúc Thường thì chạy thẳng xuống núi, ai ngờ lại đúng lúc đụng phải Thương Tùng và Thiên Vân đi qua, hai bên vừa gặp đã lập tức xuất thủ.

    Thương Tùng và Thiên Vân dù đạo hạnh chẳng bằng bậc kỳ tài như Đạo Huyền và Vạn Kiếm Nhất nhưng cũng tu hành nhiều năm, thực lực không yếu, tình cảnh ban nãy trên triền núi lại sắp tái diễn, ma giáo dù chiếm thương phong nhưng lại bị cản ngăn, chỉ là tên lùn vốn trốn ở một bên kia lần này đột nhiên ra đòn, trực tiếp ngự sử Huyết Khô Lâu đánh cho hai người họ chẳng kịp phòng bị. Thiên Vân yếu hơn trong hai người bị nó đánh trúng lưng rồi lập tức phun máu hôn mê, còn lại Thương Tùng vừa giận vừa sợ lập tức rơi vào vây công, hiểm nguy vô cùng. Ngay trong lúc nguy nan ấy, may thay Vạn Kiếm Nhất đột nhiên xuất hiện, đại phát thần uy, lấy một địch nhiều, không chỉ cứu lấy Thương Tùng, Thiên Vân mà còn đánh tan đám ma giáo Đoan Mộc Thiết.

    Lúc này, Vạn Kiếm Nhất chợt quay lại nói với Thương Tùng: "Ta đã xem qua rồi, thương thế của Thiên Vân sư đệ thật không nhẹ, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động, cần sớm chữa thương tĩnh dưỡng. Ta đã cho đệ ấy ăn linh dược của Thông Thiên Phong là Tam Thanh đan, có thể đảm bảo tính mệnh cho đệ ấy, có điều cũng cần sớm mang người về núi để đề phòng bất trắc."

    Thương Tùng gật đầu, gương mặt đầy vẻ cảm kích, lại chắp tay cảm tạ rồi mới đỡ Thiên Vân lao về phía núi Thanh Vân.

    Xử lý xong chuyện của Thiên Vân, Vạn Kiếm Nhất lại quay người. Tô Như bên cạnh từ nãy đã chờ quá lâu nên vừa định tiến lên nói gì đó với y thì bất giác Vạn Kiếm Nhất lạnh mặt quát vang: "Đứng yên!"

    Cả bốn người quay lại nhìn thì thấy Đoan Mộc Thiết đang cõng gã lùn ở đằng kia không biết đã đứng dậy từ bao giờ, có vẻ đang định thừa dịp Vạn Kiếm Nhất bận rộn để bỏ trốn, ai ngờ Vạn Kiếm Nhất như có mắt thần sau lưng, trực tiếp phá tan ý đồ của chúng.

    Hai kẻ đó đứng lại, người cũng cứng đờ, sắc mặt tràn đầy tuyệt vọng.

    Vạn Kiếm Nhất cười lạnh, y chậm rãi đi tới đồng thời cất giọng: "Hấp Huyết tiểu yêu, ngươi thủ đoạn âm độc, vì luyện chế Huyết Khô Lâu bẩn thỉu này đã tạo nên biết bao sát nghiệt, lại đánh thương sư đệ đồng môn của ta mà còn muốn chạy sao?"

    Tên lùn khẽ rủa một câu rồi như thể bất chấp tất cả quay ngược lại mắng: "Cút mẹ đi! Lão tử.."

    Lời còn đang dở, một luồng sáng trắng bỗng hiện lên trước mắt hắn, 'ầm', tay Vạn Kiếm Nhất đã đập vào mặt ý.

    Cả người tên lùn ấy bay ngược lại, máu tươi uốn lượn giữa trời, răng cũng bay ra mấy cái.

    Tốc độ quá nhanh, xuất thủ mau lẹ, khiến người ta hoa mắt, thậm chí ngay cả Đoan Mộc Thiết đứng cạnh Hấp Huyết lão yêu cũng không kịp phản ứng, đến khi thấy tay mình nhẹ đi thì đã chẳng còn thấy đồng bọn đâu nữa rồi.

    Vạn Kiếm Nhất hừ lạnh, mặt lộ rõ vẻ khinh thường, dường như cũng chẳng muốn dây dưa thêm với hai tên yêu nhân ma giáo nên định ra tay giết chúng. Ngay khi ấy ở khu rừng cách đó không xa có một cơn gió đột nhiên kéo tới, Vạn Kiếm Nhất nhíu mày ngẩng lên nhìn thì liền biến sắc bởi lẽ y nhận ra cơn gió ấy chẳng thổi tới mình mà thổi tới đám Thủy Nguyệt, Tô Như ở bên kia: "Cẩn thận!" Vạn Kiếm Nhất thét lớn, người cũng bay lên, lập tức bỏ lại Đoan Mộc Thiết và Hấp Huyết tiểu yêu để bay về phía Điền Bất Dịch.

    Gần như cùng lúc, ẩn sau đám lá khô trong cơn gió tưởng như bình thường ấy bỗng có ánh sáng lấp lóe, một bóng đen theo đó xuất hiện, kéo theo một luồng ánh sáng mãnh liệt đánh về Điền Bất Dịch.

    Điền Bất Dịch bỗng nhiên bị đánh lén, dù kinh vẫn không loạn, cơ thể béo ú lùi lại hai bước, chỉ nghe keeng một hồi, xích diễm tiên kiếm đã lại trong tay, hơn nữa ánh lửa lại phập phù che trước thân mình.

    Hai bên đều là lửa, một bên nóng vội, một bên ổn định, trong chớp mắt đã lao vào nhau, ầm vàng một tiếng, Điền Bất Dịch lùi ba bước, cả người run rẩy nhưng rồi cũng trụ lại được với gương mặt đã biến sắc. Cùng lúc đó, bên phía ánh lửa mạnh bạo cũng phát ra một tiếng 'ồ' kinh ngạc như thể không ngờ tên đệ tử Thanh Vân trông cực kì tầm thường ấy lại có thể đỡ được chiêu vừa rồi.

    Trong quãng thời gian ấy, Vạn Kiếm Nhất cũng kịp chạy tới, y thét dài, tiếng rồng ngâm vang vọng, Trảm Long thần kiếm nháy mắt rời vỏ, kiếm mang liền tăng vọt như sóng lớn giữa cơn lũ mạnh đánh về phía bóng đen trong ánh lửa đằng kia.

    Bóng đen ấy hừ lên, như thể biết đạo hạnh của Vạn Kiếm Nhất cao tới vậy nên nó chẳng hề định đấu cứng mà khẽ xoay người, lửa đỏ quanh mình tắt ngúm, thân hình bỗng nhiên biến mất, ngay sau đó lại bất ngờ xuất hiện ở bờ rừng không xa như quỷ mỵ, hơn nữa còn thét lại với Đoan Mộc Thiết: "Còn không mau chạy!"

    Đoan Mộc Thiết đến lúc này mới tỉnh ngộ hóa ra đó là cứu binh của bản giáo nên mừng rỡ chạy qua kéo lấy Hấp Huyết tiểu yêu quay đầu chạy.

    Đám Thủy Nguyệt tất nhiên không thể làm ngơ nên đồng thời quát lớn lao tới đuổi theo. Vạn Kiếm Nhất cũng định lao đi thì bỗng nhiên hoa mắt, trước mặt bỗng có một cơn sóng nhiệt ập tới, đám lửa kia bỗng nhiên xuất hiện giữa không trung, mạnh mẽ lao tới, hơn nữa còn có tiếng nữ tữ trong trẻo vang lên: "Ngươi lưu lại!"


    Cảnh báo


    Truyện vẫn đang trong quá trình biên tập nên các bản up nên hiện nay chỉ là bản dịch thô, rất mong các bạn thông cảm.
    Kẻ này, kẻ xưa nay vẫn luôn hững hờ thế sự như hắn, lúc tỉnh táo sẽ không bao giờ để lộ ra nét mặt này..
    .. Tám năm rồi, cứ liều mạng như vậy.. nhưng.. có đáng không??



  4. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    belenba,Guilliano,inticollege,langbavibo,
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status