Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345
Kết quả 21 đến 22 của 22

Chủ đề: Tru Tiên Tiền Truyện - Man Hoang Hành - Tiêu Đỉnh

  1. #21
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    4,530
    Xu
    806

    Mặc định

    Man Hoang Hành

    Tiêu Đỉnh


    Chương 20: Lựa chọn

    Chương 20: Lựa chọn.

    Vạn Kiếm Nhất vỗ tay cười lớn rồi đập vai hắn nói: "Nói hay, đại nam nhi cần có chí khí như vậy."

    Thương Tùng gật đầu, da thịt nơi gò má cũng hơi rung động tựa như đang cắn chặt răng, lại như đang vô cùng kích động.

    Vạn Kiếm Nhất nói tiếp:"Chuyện này ta đã thương nghị với Đạo Huyền sư huynh, tốt nhất cần tuyển thêm mấy người, nhưng trừ ngươi ra thì ta nhất thời cũng không nhớ ra ai cả."

    Thương Tùng nghĩ thật cẩn thận rồi nhíu máy nói:"Chuyện này đúng là rất khó khăn, vốn có Thiên Vân sư đệ ở Lạc Hà Phong thích hợp nhưng hôm qua hắn lại bị yêu nhân đánh lén trọng thương, có lẽ cũng không thể đi được."

    Vạn Kiếm Nhất chậm rãi gật đầu đáp:"Thiên Vân sự đệ đúng là không tệ, thật đáng tiếc. Trong lúc vội vàng này liệu còn có thể tìm thấy ai chưa có danh tiếng nhưng lại có thực lực đây.. "

    Ngay khi còn đang nói dở thì Vạn Kiếm Nhất cũng đưa mắt nhìn về Vân Hải. Chỉ thấy từ Vân Hải có hai người một cao một thấp vừa trò chuyện vừa đi tới.

    Đến khi thấy rõ gương mặt họ thì ánh mắt Vạn Kiếm Nhất bừng sáng lên.

    Tăng Thúc Thường nhìn có vẻ rất ưu tư, chắc là còn đang lo nghĩ về chuyện của Phong Hồi Phong, Điền Bất Dịch bên cạnh thì lại đang không ngừng khuyên can. Có điều đúng lúc này hai người họ bỗng nghe thấy một tiếng gọi từ đằng trước:"Điền sư đệ!"

    Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường đồng thời nhìn lại thì thấy Vạn Kiếm Nhất và Thương Tùng đứng ở phía trước đang mìm cười gọi họ.

    Cả hai đều kinh ngạc nhưng cũng lập tức tiến tới hành lễ bởi lẽ vốn dĩ Vạn Kiếm Nhất đã có danh vọng rất lớn trong Thanh Vân môn, lại thêm biểu hiện rực rỡ trong trận đại chiến với Ma giáo hôm qua thì giờ đây lại càng khiến đám đệ tử trẻ tuổi trong Thanh Vân môn thêm sùng bái.

    Vạn Kiếm Nhất tươi cười đáp lại. Sau đó hắn lại quan sát hai vị sư đệ này thêm một lúc rồi bỗng chăm chú nhìn gương mặt của Điền Bất Dịch, cuối cùng suy nghĩ một lát rồi bảo: "Điền sư đệ, sư huynh nhớ rằng khi gặp đệ dưới chân núi hôm qua thì đệ có nói rằng mình đến từ Đại Trúc Phong, không biết Trịnh Thông sư thúc là gì của đệ?"

    Điền Bất Dịch cung kính đáp lại: "Là sư phụ của đệ."

    Vạn Kiếm Nhất ồ một tiếng rồi như đã hiểu ra nên gật đầu: "Ra là vậy, thảo nào hôm qua huynh thấy đệ chém giết ma giáo bình tĩnh như vậy, đúng là gặp chuyện không loạn, một thân đạo hành cũng chẳng phải tầm thường, xem ra đã được chân truyền của Trịnh sư thúc."

    Điền Bất Dịch được người sư huynh tài giỏi này khen ngợi thì liền thấy lâng lâng nên người cũng như nhẹ hẳn đi mà vội vàng cúi đầu khiêm nhường:"Không dám, không dám, sư huynh quá khen rồi. Bất Dịch mới chỉ vào môn phái, đạo hạnh kém cỏi, cùng lắm chỉ học được chút da lông của gia sư mà thôi."

    Vạn Kiếm Nhất lại nhìn hắn thêm một chút rồi cũng không hiểu sao lại càng thấy thuận mắt. Cuối cùng hắn im lặng nghĩ ngợi một lúc rồi bỗng vẫy tay nói:"Điền sư đệ, đệ theo huynh tới đây, huynh có chuyện này muốn nói với đệ."

    Điền Bất Dịch hơi ngẩn người nhưng vẫn đáp:"Vâng."

    Chỉ thây Vạn Kiếm Nhất đưa Điền Bất Dịch ra một góc rồi thầm thì gì đó với hắn mà gương mặt cung kính của Điền Bất Dịch bỗng nhiên toát lên vẻ kinh ngạc sau đó lại nhíu mày suy tư, xem ra là đã gặp chuyện gì đó chưa thể quyết định.

    Tăng Thúc Thường đứng đó nhìn cảnh của hai người rồi bất giác tò mò đi tới Thương Tùng cũng đứng yên gần đó hỏi:"Sư huynh, bọn họ đang nói gì vậy?"

    Thương Tùng hững hờ nhìn y rồi lắc đầu đáp:"Vạn sư huynh nếu muốn nói cho đệ thì tự nhiên sẽ nói."

    Tăng Thúc Thường khó chịu nhíu mày.

    Ở phía bên kia, Vạn Kiếm Nhất đã nói xong thứ cần nói nên thấp giọng khuyên:"Việc này rất trọng đại, hơn nữa cũng vô cùng nguy hiểm, huynh cũng hiểu sẽ không dễ cho đệ lựa chọn. Đệ chỉ cần làm theo ý mình là đủ rồi, không cần nghĩ ngợi quá nhiều, ta sẽ không tiết lộ với người ngoài nửa câu."

    Điền Bất Dịch vâng một tiếng nhưng vẫn rất do dự, rõ ràng là vẫn quá kinh ngạc với chuyện này nên nhất thời không thể quyết định.

    Vạn Kiếm Nhất cũng không thúc giục mà còn dẫn y quay lại rồi mới bảo:"Huynh biết chuyện này đệ cần nghĩ thêm, nhưng thời gian cấp bách, trước chiều mai phải cho huynh một câu trả lời."

    Điền Bất Dịch hít sâu rồi cúi người đáp:"Vâng!"

    Vạn Kiếm Nhất gật đầu với y rồi xoay người rời đi. Thương Tùng nhìn hai người Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường rồi hơi nhếch miệng như trào phúng xong mới đi theo Vạn Kiếm Nhất.

    ****

    Trên Ngọc Thanh điện, Trịnh Thông nói chuyện với Đạo Huyền thêm một lúc, cuối cùng dặn hắn phải chăm sóc thật tốt cho Thiên Thành tử xong mới an tâm bỏ đi.

    Đạo Huyền cứ im lặng đứng trên hành lang trống trải đó nhìn vị sư thúc đưc cao vọng trọng kia rời xa một lúc rồi mới quay người vào trong tĩnh thất.

    Chưởng môn chân nhân Thiên Thành tử của Thanh Vân môn nằm nghiêng trên giường , có lẽ là đã ngủ say. Đạo Huyền nhìn sư phụ của mình một thời gian rồi cũng không tới quấy rầy thêm mà đi sang thu dọn lại đống tách chén vừa dùng sang một bên.

    Vốn dĩ những chuyện lặt vặt như thế này sẽ có đạo đồng tới làm chứ kẻ có thân phận như hắn cũng không cần phải đụng tay nhưng trong lòng hắn lại không yên như thể có một luồng khí cứ nghẹn lại trong lòng khiến hắn cực kì khó chịu nên không thể ngồi yên đó mà phải đứng dậy dọn dẹp.

    Sau khi dọn, Đạo Huyền quan sát căn phòng thêm một lần nữa . Khi hắn nhìn tới cái bàn gần giường thì bỗng nhíu mày bởi lẽ hắn phát hiện ra rằng những thứ vốn đặt trên đó giờ đây lài không thấy đâu nữa.

    Lúc nãy Vạn Kiếm Nhất và Trịnh Thông ở đây thì Đạo Huyền cũng chỉ tranh luận với họ chứ không chú ý tới điều gì khác. Lúc này nhớ kĩ lại thì thấy hôm mqua mình đã mang cổ kiếm Tru Tiên và Thất Tinh Kiếm đặt ở đó, ngoài ra còn có một trọng bảo Thiên Ma phiên được Thương Chính Lương sư đệ đưa tới sau đó.

    Chẳng lẽ là sư phụ thu lại sao?

    Khi hắn còn đang tự hỏi trong lòng thì bỗng thấy Thiên Thành Tử nằm trên giường hơi động, tiếp đó lại có một âm thanh hòa ái vang lên:"Đạo Huyền!"

    Đạo Huyền kinh ngạc nhìn Thiên Thảnh Tử rồi đáp lại:"Có đệ tử!"

    Thiên Thành tử cũng không chuyển người, nếu chỉ nhìn từ đằng sau thì sẽ tưởng như vẫn còn đang ngủ say, nhưng giọng nói lại tiếp tục vang lên:"Ngươi vừa rồi chắc cũng biết rõ ràng dù người có làm gì thì Kiếm Nhất và Trịnh Thông cũng sẽ quyết không để ngươi đi Man Hoang."

    Đạo Huyền bỗng run lên, gương mặt cũng theo đó lộ rõ vẻ nghi hoặc, cuối cùng lại kinh ngạc hỏi với theo bóng lưng Thiên Thành tử:"Sư phụ, sao người lại nói vậy?"

    Thiên Thành tử cũng không đáp lại mà chỉ nằm yên ở đó.

    Sắc mặt Đạo Huyền bỗng trắng hẳn ra, người cũng run rẩy, cuối cùng chỉ nghe ầm môt cái, hắn bỗng nhiên quỳ xuống trước giường Thiên Thành tử rồi run rẩy nói:"Sư phụ, chẳng lẽ người nghi ngờ con hay sao? Đệ từ nào dám có tâm cơ như vậy, đệ tử chỉ một lòng suy nghĩ cho Thanh Vân môn, tuyệt không hai lòng."

    Thiên Thành tử vẫn nằm yên trong chăn im lặng thêm một lúc rồi mới đáp lại bằng một giọng nói chẳng hề có chút tình cảm:"Thế thì tốt!"

    Đạo Huyền sợ hãi nhìn Thiên Thành tử, vẻ mặt hắn không ngừng biến đổi tựa như lúc này chẳng biết nên làm sao cho phải. Cuối cùng sau một lúc lâu hắn mới từ từ đứng dậy.

    Không còn ai nói chuyện, bầu không khí trong phòng cũng như lạnh lên. Cũng không biết bao lâu sau hắn mới từ tốn nói:"Sư hụ, hôm qua Thương Chính Lương sư đệ có mang tới đây một pháp bảo Ma giáo là Thiên Ma phiên đã nhặt được trên Van Hải, đệ tử cũng đã trình lên. Cần xử trí ra sao thì rất mong được sư phụ chỉ bảo."

    Thiên Thành tử im lặng một lúc rồi lạnh nhạt nói:"Việc này ngươi cần không cần lo."

    Đạo Huyền hơi biến sắc nhưng cũng không dám làm trái sư mệnh nên cung kính đáp:"Vâng." Xong rồi hắn hơi do dự như đang nghĩ tới thứ gì đó để rồi nói tiếp:"Sư phụ, hai hôm nay lão nhân gia người bị thương cần phải nghỉ ngơi nên các vị sư thúc lệnh cho đệ tử tạm thời xử lí sự vụ trong môn, đệ tử tài hèn sức mọn như đi trên lớp băng mỏng thật cảm thấy bất lực. Nêu sư phụ đã tỉnh lại thì không bằng thỉnh người tiếp tục lo lắng mọi việc, người thấy có được không?'"

    Thiên Thành tử bình tĩnh đáp lại:"Ta sau khi bị thương tinh lực không còn đủ, việc lớn nhỏ trong môn, ngươi cứ lo trước đi."

    Đạo Huyền gật đầu đáp:"Vâng, đệ tử đã hiểu. Nếu sư phụ không còn chuyện gì khác thì đệ tử xin cáo lui."

    "Đi đi."

    Đạo Huyền gặp lưng thi lễ rồi từ từ lùi ra khỏi phòng rồi mới nhẹ nhàng đóng cửa lại.

    Khi cánh cửa đóng lại cách ngăn hoàn toàn hắn và căn phong đầy áp lực kia thì Đạo Huyền mới không nhịn được rùng mình. Hắn cảm thấy cả người nhẹ nhõm như thể đã bỏ đi được một gánh nặng ngàn cân ra khỏi người nhưng cuối cùng lại nhận ra sau lưng mình đã đầy mồ hôi từ bao giờ.

    Hắn cứ nghiêm trang đứng trước cửa căn phòng đó nhìn ô của đang khép kín mà mãi không nói gì.

    Mặt trời treo cao phía trên Thông Thiên phong. Bầu trởi xanh như ngọc in bóng xuống Bích Thủy Hàn Đàm như một viên bảo thạch trong trẻo xinh đẹp, Vạn Kiếm Nhất và Thương Tùng vừa chậm rãi đi xuống từ Hồng Kiều vừa nhìn quanh thì thấy bên bờ nước có hai người đang đứng, một trong số đó là Đạo Huyền.

    Hắn nhanh chóng tiến tới hỏi:"Sư huynh, huynh tìm ta có việc sao?"

    Đạo Huyền gật đầu:"Không sai." Nói xong hắn lại chỉ sang người bên cạnh rồi giới thiệu với Vạn Kiếm Nhất:"Đây chính là Thương Chính Lương sư đệ."

    Vạn Kiếm Nhất nhìn sang. Thương Chính Lương lại rất kính cẩn chắp tay nói:"Bái kiến Vạn sư huynh." Cùng lúc đó, Thương Tùng bên cạnh Vạn Kiếm NHất cũng thi lễ với Đạo Huyền.

    Vạn Kiếm Nhất cũng gật đầu chào lại sau đó lại quay về phía Đạo Huyền với vẻ nghi hoặc.

    Đạo Huyền liền nói:"Thương sư đệ là người mà ta khá hiểu. Hắn làm người giản dị khiêm cung, phẩm tính chính trực thảng thắn, một lòng trung thành với Thanh Vân môn chúng ta, đạo hạnh lại hơn hẳn người thường, rất thích hợp để giúp đệ."

    Van Kiếm Nhất hơi nhếch mi nhìn về Thương Chính Lương một lúc rồi mới từ tốn nói:"Thương sư đệ nếu đã được Đạo Huyền sư huynh tiến cử thì ta cũng không nghi ngờ gì. Nhưng đệ đã biết đại sự đó chưa?"

    Thương Chính Lương gật đầu đáp:"Đệ đã biết, Đạo Huyền sư huynh đã nói cho để rồi."

    Vạn Kiếm Nhất nói tiếp:"Thế thì tốt, chỉ là lần đi Man Hoang này rất trọng đại, lại cực kì nguy hiểm, lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm tới tính mạng. Vì thế huynh phải hỏi đệ thêm một lần nữa, đệ đã thật sự quyết định đi sao?"

    Thương Chính Lương nhấn giọng trả lời:"Đệ tử Thanh Vân không có kè hèn yếu nhút nhát, thỉnh sư huynh đưa đệ đi cùng, Chính Lương có chết cũng không hối hận!"

    Vạn Kiếm Nhất cười lớn rồi tiến tới vỗ vai hắn:"Tốt! Huynh đệ tốt, nếu đã vậy thì chúng ta cùng đi."

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


    Truyện vẫn đang trong quá trình biên tập nên các bản up nên hiện nay chỉ là bản dịch thô, rất mong các bạn thông cảm.
    Kẻ này, kẻ xưa nay vẫn luôn hững hờ thế sự như hắn, lúc tỉnh táo sẽ không bao giờ để lộ ra nét mặt này..
    .. Tám năm rồi, cứ liều mạng như vậy.. nhưng.. có đáng không??



  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    belenba,diepnguyen,
  3. #22
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    4,530
    Xu
    806

    Mặc định

    Man Hoang Hành

    Tiêu Đỉnh


    Chương 21: Lựa chọn

    Chương 21: Lựa chọn.
    Thương Chính Lương bị Vạn Kiếm Nhất vỗ vai kia không rõ vì sao, có thể là bởi nghĩ tới những gió gió mưa mưa nguy nan khôn cùng ngày sau, hoặc cũng có thể bị mấy chữ huynh đệ tốt này làm cảm động mà trong lòng bỗng dâng lên một luồng khí phách hào hùng cao ngất nên cũng tươi cười gật mạnh đầu.

    Vạn Kiếm Nhất nhìn sắc trời rồi nói với Đạo Huyền:"Sư huynh, còn có một vị sư đệ mà đệ chọn được không bao lâu nữa chắc cũng sẽ tìm tới. Đệ mang hai người này đi Vân Hải một lúc, đến khi người tụ tập đông đủ thì sẽ quay lại từ biệt sư huynh."

    Đạo Huyền gật đầu dặn:" Tốt, đệ cứ mang họ đi đi." Nói xong hắn lại dừng lại một lát rồi chậm rãi tiếp lời:" Hơn nữa, việc này huynh cũng đã hỏi Chân Vu sư thúc, lão nhân gia người cũng không có ý kiến gì mà chỉ dặn đệ cứ thoải mái đi làm."

    Vạn Kiếm Nhất gật đầu chắp tay với y rồi xoay người rời đi. Gió núi thổi qua làm tà áo trắng tung bay phấp phới tạo nên một vẻ tiêu sái chẳng thể nói rõ. Thương Tùng và Thương Chính Lương đi ở phía sau quay sang nhìn nhau thì đều hiểu rằng đối phương là đồng bạn trong chuyến đi Man Hoang đầy nguy nan lần này nên bất giác cũng có thêm vài phần gần gũi trong đáy mắt.

    Thương Chính Lương chắp tay nói trước:"Sư huynh, sau này mong được chỉ giáo."

    Thương Tùng cũng không dám chậm trễ liền lập hồi thi lễ lại đáp:" Không dám, không dám."

    Thương Chính Lương nói tiếp:" Vạn sư huynh có nói rằng dưới chân núi còn có một người, không rõ là vị sư huynh đệ nào trong môn phái, Thương Tùng sư huynh có biết chăng?"

    Thương Tùng sầm mặt lại rồi rât không hài lòng hừ lanh:" Đó là Điền Bất Dịch ở Đại Trúc Phong. Trong lúc gấp gáp Vạn sư huynh không thể tìm kĩ nên hôm qua thấy người này lúc chiến đấu với Ma giáo cũng có chút đạo hạnh mới để ý tới để rủ hắn đi. Ai ngờ tên Điền Bất Dịch này còn do do dự dự tham sống sợ chết, đến cùng còn chẳng thể lập tức trả lời Vạn sư huynh, thực khiến người ta thất vọng."

    Thương Chính Lương ồ một cái rồi nói tiếp:" Hóa ra là như vậy."

    Ba người đi một mạch qua Hồng Kiều đến Vân Hải rồi cuối cùng đi tới nơi sáng nay đã gặp Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường.

    Thương Tùng nhìn quanh một lần mà không thấy bóng dáng Điền Bất Dịch nên gương mặt càng khó coi hơn, thậm chí còn giận dữ quát:" Tên béo đó vẫn chưa đến, chẳng lẽ sợ đến nổi không dám đến đây hay sao?"

    Vạn Kiếm Nhất chỉ khẽ cười chứ không hề thấy có chút gì tức giận mà khoát tay nhằm bảo Thương Tùng chớ nóng vội:" Đừng sốt ruột, còn chưa tới giờ, nói không chừng một lát nữa Điền sư đệ sẽ đến."

    Thương Tùng luôn kính trọng Vạn Kiếm Nhất nên nghe thấy thế thì cũng im lặng mà chỉ khẽ hừ một tiếng, rõ ràng là rất khó chịu với kẻ ở Đại Trúc Phong dám để Vạn Kiếm Nhất phải chờ ở đây kia.

    Ba người chờ ở đó một lúc tới khi đến gần giờ ngọ hai khắc thì sắc mặt Thương Tùng đã đỏ đến mức như sắp chảy nước ra, Thương Chính Lương ở bên cạnh cũng đang nhíu mày thầm nghĩ rằng người đồng môn ở Đại Trúc Phong cũng quá quá đáng.

    So sánh ra thì Vạn Kiếm Nhất là người bình tĩnh nhất trong ba người. Hắn vẫn giữ vẻ mặt bình thường, chắp tay nhìn trời, không rõ là đang suy nghĩ tới điều gì;

    Cứ vậy một lúc lâu thì bỗng có tiếng bước gấp vang lên từ đằng xa. Ba người quay sang nhìn thì thấy Điền Bất Dịch đang rất lo lắng mang theo cả người mồ hôi vội vàng chạy tới, lạ là phía sau hắn còn có một người, đó là Tăng Thúc Thường.

    Điền Bất Dịch như tia chớp chạy tới trước mặt Vạn Kiếm Nhất. Hắn lo lắng đến nỗi còn chưa kịp dừng bước đã vội vàng nói:" Sư huynh, Vạn sư huynh, thực sự xin lỗi, đệ, đệ, đệ đến muộn."

    Vạn Kiếm Nhất tươi cười, nhưng y còn chưa lên tiếng thì đã nghe thấy Thương Tùng ở bên cạnh lạnh lùng nói:" Điền sư đệ thật là có mặt mũi, vậy mà lại để cho Vạn sư hunh và hai người chúng ta đơi ở đây lâu như vậy, đúng là quý nhân bận rộn!"

    Điền Bất Dịch nghe thấy thế thì gương mặt béo tròn cũng đỏ hẳn lên, miệng mồm cũng vì quá khẩn trương mà trở nên lắp bắp:" Không, không phải thế, Vạn sư huynh nghe đệ giải thích đã.."

    Vạn Kiếm Nhất vẫn cười rồi từ tốn đáp lại:" Điền sư đê không cần nghĩ nhiều, huynh hẹn đệ trong giờ ngọ, giờ cũng chưa quá lúc đó, đệ cũng không tính là đến muộn nên dù đệ muốn nói gì cũng không cần thiết nữa. Bây giờ đệ chỉ cần nói cho ta biết quyết định của mình là đủ rồi."

    Điền Bất Dịch nhìn nam tử tiêu sái đứng đó thì bỗng thấy ấm áp nên hít sâu rồi mới nói:" Vạn sư huynh, tiểu đệ bất tài, thỉnh sư huynh mang theo đệ đi bên cạnh cùng đi một đường."

    Ánh mắt Vạn Kiếm Nhất lóe lên cười đáp:" Được rồi, chuyến đi này có tầng tầng nguy hiểm, đệ đã nghĩ kĩ chưa?"

    Điền Bất Dịch ưỡn ngực đáp:" Đệ không sợ!"

    Vạn Kiếm Nhất cười to rồi vỗ thật mạnh lên vai Điền Bất Dịch. Y rất vui vẻ nói:" Tốt! Huynh không nhìn sai người, Điền sư đệ quả không làm huynh thất vọng.."

    Lời còn chưa hết thì mấy người ở đây bỗng thấy bên cạnh có bóng người lướt lên đứng trước mặt Vạn Kiếm Nhất, chính là Tăng Thúc Thường. Hắn bỗng khom lưng hành lễ với Vạn Kiếm Nhất rồi nhấn giọng:" Vạn sư huynh, xin huynh mang đệ đi cùng."

    Đám người Vạn Kiếm Nhất bỗng ngẩn ra, Điền Bất Dịch lại nhanh chân bước lên kéo người kia lại, sau đó mới lúng túng nói với Vạn Kiếm Nhất:" Vạn sư huynh, huynh đừng nghe hắn nói bậy....đệ.."

    Không nói được hết câu thì Điền Bất Dịch bỗng nhiên lảo đảo chấp chới lùi sang bên cạnh mấy bước.

    Là Tăng Thúc Thường đứng sau dùng lực đẩy mạnh tên béo này sang một bên rồi lại đứng trước mặt Vạn Kiếm Nhất. Hắn ngẩng đầu, ưỡn ngực , hiên ngang nói:" Vạn sư huynh, đệ không nói đùa!"

    Điền Bất Dịch giận dữ lao tới đá hắn một cái rồi quát:" Thối lắm, cút ngay cho lão tử."

    Tăng Thúc Thường lại cứng đầu đứng yên đó nhận lấy cú đá của Điền Bất Dịch để cuối cùng vẫn tiếp tục đứng vững trước mặt Vạn Kiếm Nhất.

    Vạn Kiếm Nhất thấy vậy thì cũng bật cười. Nhưng Thương Tùng ở sau lưng hắn lại khó chịu mắng:" Hai người các ngươi rốt cuộc muốn làm trò gì?"

    Bị hắn mắng như vậy nên Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường quay sang nhìn nhau một cái rồi lại lập tức hừ lạnh quay đầu đi nơi khác.

    Vạn Kiếm Nhất thờ dài lắc đầu bảo:" Được rồi, có gì từ từ nói."

    Sau đó, hắn dẫn mọi người tới một góc yên tĩnh sát biên Vân Hải rồi mưới chậm rãi hỏi Tăng Thúc Thường. Sau khi hỏi mấy câu thì mới biết được những rắc rối trong câu chuyện từ miệng của Điền Bất Dịch và Tăng Thúc Thường. Sáng nay sau khi hắn nói việc kia với Điền Bất Dịch thì dù cho chuyến đi này có cực kì nguy hiểm thì y cũng đã sớm đưa ra quyết định là sẽ theo Vạn Kiếm Nhất đi Man Hoang. Còn trong đó có mấy phần là vì đại nghiệp thiên thu của Thanh Vân Môn hay là vẫn là do danh vọng của Vạn Kiếm Nhất quá lớn khiến hắn muốn đi theo thì cũng không tháy nói rõ.

    Điền Bất Dịch sau khi quyết định thì vốn sẽ lập tức tới đây nói cho Vạn Kiếm Nhất, ai ngờ lúc đó Tăng Thúc Thường lại đột nhiên xuất hiên. Kẻ này cứ dầy mặt bám dính không buông Điền Bất Dịch để mong y có thể nói ra tại sao Vạn Kiếm Nhất lại đột nhiên thận trọng tìm y như vậy, rốt cuộc là đã có chuyện gì?

    Điền Bất Dịch cũng không định nói bởi lẽ chuyến đi Man Hoang này quá quan trọng. Nhưng Tằng Thúc Thường không biết vì sao hôm nay lại rất cơ trí lòng vòng một lúc cũng đoán được chút gì đó từ lời của Điền Bất Dịch nên dọa hắn nếu không nói thì có chết cũng không hắn đi. Với tính nết ngày thường này của hắn khiến Điền Bất Dịch sợ hơn là thấy phiền nên cứ mãi dây dưa như vậy đến tận khi y thấy mình sẽ đến muộn nên giật mình kinh hãi, ngờ đầu Tăng Thúc Thường vẫn cứ bám chặt nên nhất thời Điền Bất Dịch đành phỉa vừa đi tới Vân Hải vừa làm loạn lên với hắn. Cuối cùng lại bị Tăng Thúc Thường đoán được gần hết chuyện từ trong những điều hắn nói nên cũng chạy theo tới nơi này.

    Mà khiến Điền Bất Dịch kinh ngạc nhất là kẻ này lại đốt nhiên tiến tới mở miệng nói với Vạn Kiếm Nhất rằng mình muốn đi.

    "Vạn sư huynh, đệ thật sự không ngờ hắn sẽ nói vậy." Điền Bất Dịch lúng túng nói với Vạn Kiếm Nhất xong lại lườm Tăng Thúc Thường. Hắn quả thực chưa bao giờ nghĩ rằng người bằng hữu tốt nhất của mình này lại trông đáng ghét như vậy.

    Tăng Thúc Thường cũng mặc kệ hắn mà chỉ tha thiết nói với Vạn Kiếm Nhất:" Vạn sư huynh, huynh hãy nghe đệ nói, đạo hành của đệ tuyệt đối cáo hơn tên mập chết tiệt kia. Hơn nữa đệ cũng rất khiêm tốn, lại càng trung thành với môn phái, cũng quyết không phải là kẻ tham sống sợ chết gì cả. Điềm nào đệ cũng hơn Điền Bất Dịch, thỉnh sư huynh mang theo đệ để đệ có thể ra sức vì bản môn."

    Nói xong hắn nghiêm mặt nói:" Nếu như huynh nghĩ rằng số lượng quá nhiều thì không cần mang tên mập kia, mang theo đệ là được."

    Điền Bất Dịch ngẩn ra rồi lập tức nổi điên. Hắn mang theo gương mặt đổ bừng bừng lao tới đấm lên gương mặt tuấn tú của Tăng Thúc Thường, đồng thời còn không ngừng mắng:" Giỏi cho một tên Tăng Thúc Thường, không ngờ lại vô liêm sỉ như vậy, lão tử đánh chết ngươi.."

    "Được rồi!" Một tiếng quát nhẹ, chính là Vạn Kiếm Nhất. Sau khi quát để hai người đang tranh chấp đó dừng lại thì hắn bỗng nghĩ ngợi một lát rồi nhìn thật kỹ Tăng Thúc Thường xong mới hỏi:" Đệ là Tăng Thúc Thường từ Phong Hồi Phong phải không?"

    Tăng Thúc Thường gật đầu đáp:" Vâng."

    Vạn Kiếm Nhất dừng lại giây lát rồi mới hỏi tiếp:"Tăng Vô Cực sư thúc của Phong Hồi Phong là gì của đệ?"

    Tăng Thúc Thương hơi biến sắc nhưng sau khi do dự vẫn nhỏ giọng đáp:" Là gia phụ của đệ."

    Vạn Kiếm Nhất gật đầu suy nghĩ thêm rồi nói:" Tăng sư đệ, đệ muốn báo đáp sư môn nên không ngại hiểm nguy nguyện đi tới Man Hoang cùng chúng ta, phần tâm ý này huynh xin nhận. Nhưng việc này cũng không thể giấu Tăng sư thúc được, theo huynh được biết thì lão nhân gia người chỉ có duy nhất một đứa con trai, huynh không thể tự quyết định, chi bằng để lão nhân gia người đồng ý đã."

    Tăng Thúc Thường đỏ mặt như thẹn như giận nên khẩn cầu Vạn Kiếm Nhất:" Vạn sư huynh, chuyện này đệ có thể tự làm chủ."

    Vạn Kiếm Nhất vẫn không đồng ý mà lắc đầu:"Vậy thế này đi, việc này rất khẩn cấp, chúng ta giờ tý đêm nay sẽ rời núi. Tối nay giờ tý ở trên Hồng Kiều, đệ nếu mang được thư đồng ý chính tay Tăng sư thúc viết đến đưa huynh thì huynh sẽ mang đệ đi, còn nếu không, đệ cũng không cần phải tới."

    Tăng Thúc Thường ngạc nhiên nhưng thấy vẻ kiên quyết không thể lay động của Vạn Kiếm Nhất thì cũng không nói được gì nữa.

    Vạn Kiếm Nhất nhìn y chứ không nói gì thêm mà ngược lại quay người dặn ba người Thương Tùng, Điền Bất Dịch, Thương Chính Lương:" Lần đi Man Hoang này chỉ cần tinh không cần nhiều nên chỉ cần mấy người chúng ta. Lúc nãy mấy đệ hẳn cũng đã nghe huynh nói thế nên giờ về chuận bị đi, tối nay giờ tý gặp nhau trên Hồng Kiều, chúng ta sẽ cùng xuống núi."

    Thương Tùng, Điền Bất Dịch, Thương Chính Lương đều nghiêm trang ôm quyền đáp:"Vâng."

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


    Truyện vẫn đang trong quá trình biên tập nên các bản up nên hiện nay chỉ là bản dịch thô, rất mong các bạn thông cảm.
    Kẻ này, kẻ xưa nay vẫn luôn hững hờ thế sự như hắn, lúc tỉnh táo sẽ không bao giờ để lộ ra nét mặt này..
    .. Tám năm rồi, cứ liều mạng như vậy.. nhưng.. có đáng không??



  4. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    belenba,diepnguyen,
Trang 5 của 5 Đầu tiênĐầu tiên ... 345

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status