Trang 12 của 12 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112
Kết quả 56 đến 57 của 57

Chủ đề: Thiên Đường Kinh Khủng - Ba Ngày Ngủ Hai

  1. #56
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    73
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 55: Tỏi Vô Song Thiên ( 9 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    "Cái trò gì vậy?" Phong Bất Giác nói: "Tiến sĩ mà nhiệm vụ yêu cầu phải cứu kỳ thật mới là nhân vật phản diện?" Trong đầu hắn đã nhanh chóng suy luận, kết hợp với nhiệm vụ, lại thêm một bước suy diễn, mấy giây sau, ánh mắt của hắn nổi lên biến hóa vi diệu: "Không lẽ Ashford là thủ phạm giết người đầu độc a... Chẳng lẽ chân tướng nội dung cốt truyện là sau khi hắn chạy ra khỏi phòng thí nghiệm liền lên tầng cao nhất của cao ốc dùng trang bị nào đó đối với toàn thành phát tán virus biến thể? Cho nên virus lập tức ở trong thành thị nổ ra mà khuếch tán, dẫn đến lão tử đến bây giờ một người sống sót cũng không phát hiện qua?" Hắn nhịn không được mắng: "Thằng này là tiến sĩ Curtis Connors (The Lizard) chắc!"

    Lúc này chỉ có một mình hắn ở đây, gần hắn cũng không có thiết bị giám sát và điều khiển đang làm việc cho nên hệ thống đối với vài câu thô tục này không có ngăn lại hoặc cách âm.

    "Đợi chút..." Phong Bất Giác bỗng ý thức được cái gì: "Hai vị kia... Phan Phượng cùng Hoa Hùng rốt cuộc là thần thánh phương nào? Vậy mà vừa vào cao ốc liền lao thẳng tới nhiệm vụ chính tuyến, cứ như bọn hắn vốn đã biết rõ không cần đến sở nghiên cứu dưới lòng đất cũng có thể qua cửa." Hắn nghĩ: "Dựa theo lẽ thường mà nói, hướng đi nội dung cốt truyện hẳn là... Sau khi các người chơi tiến vào cao ốc, trước tiên tới sở nghiên cứu, tìm được huyết thanh, đánh tiểu BOSS và vân vân, sau đó phát hiện dấu vết tiến sĩ Ashford là nhân vật phản diện để lại, tiếp theo lại căn cứ manh mối cùng gợi ý mà giết lên lầu... Nhưng hai người này đến tột cùng đang làm trò gì? Trực tiếp vạch trần thân phận BOSS, sau đó dùng vũ lực đánh tới khi nó hiện nguyên hình sao?

    Tiểu Thán còn chưa chết, cơ bản có thể xác định hắn đang cùng hai người này cùng một chỗ hành động, nhưng hắn không thích, cũng không am hiểu đi sai khiến người khác, càng không có lý do gì sẽ sai khiến họ đi lên lầu. Huống chi đối phương còn là người chơi thực lực siêu quần, vốn rất không có khả năng nghe chỉ huy của hắn.

    Cho nên... Hai người kia là căn cứ ý chí của mình tiến về phía trước, hơn nữa bọn họ hoàn toàn chính xác..."

    Phong Bất Giác càng nghĩ càng cảm thấy sự kiện kịch bản này không đúng, hắn tập trung tinh thần, bình phục thoáng một phát tâm tình hơi có chút hưng phấn quá độ, lấy ra Winchester, lắp đạn vào, lao ra cửa mà đi.

    Lúc trước thăm dò quá vội vàng, nhưng hắn trong lúc vội vàng vẫn tự động đem tất cả lộ tuyến đều ghi tạc lại trong đầu, lại nói tiếp còn có thi thể Zombie với tư cách biển báo giao thông, cho nên Phong Bất Giác chạy về thang máy với tốc độ rất nhanh.

    Dựa vào tăng phúc sức chạy của Tước Sĩ Chi Vũ, hắn ở dưới tình huống hầu như không hao tổn thể năng, dùng tốc độ người chơi khác phải dốc sức liều mạng chạy như điên mới có thể đạt tới hướng về đích.

    Mười phút sau, Phong Bất Giác liền trở về thang máy đi mặt đất cùng tầng 1. Lúc hắn ly khai nơi này đi rất gấp, không có đem thi thể chồng chất trước cửa thang máy thanh lý, cho nên giờ phút này cửa thang máy vẫn như cũ bị kẹt không có đóng lại. Hắn bỏ ra hơn ba phút đem bảy tám cỗ thi thể chắn trong thang máy kéo vào hành lang, sau đó liền đi lên về tới tầng 1 cao ốc, vừa lúc ở trong hành lang gặp được Vương Thán Chi.

    "Hắc! Tiểu Thán!" Phong Bất Giác kêu hắn một tiếng.

    Tiểu Thán quay đầu: “Ôi chao! Giác ca, vì sao ngươi lại từ đằng sau ta..."

    "Đừng nói nhảm." Phong Bất Giác đã cắt lời hắn, đi về phía trước, bên cạnh đó từ trong bọc hành lý xuất ra một ống huyết thanh kháng độc đưa lên: "Uống."

    "Món gì thế?" Tiểu Thán vừa hỏi vừa nhận huyết thanh, nhìn một chút thuộc tính vật phẩm: "Làm sao ngươi tìm được cái này?"

    "Ta vừa rồi đi sở nghiên cứu dưới lòng đất." Phong Bất Giác trả lời.

    "À? Vậy thì hai người còn lại..." Tiểu Thán còn chưa nói xong, Phong Bất Giác đã biết rõ hắn muốn hỏi điều gì, trực tiếp trả lời: "Bọn họ là chết ở địa phương khác."

    Hai người chẳng qua là trao đổi vài câu liền lên đường hướng tầng cao nhất cao ốc đi lên, trên đường đi bọn hắn đem kinh nghiệm của mình cùng tình hình cụ thể đều đều cáo tri đối phương.

    Tự thuật của Tiểu Thán chính là bằng chứng cho suy luận của Phong Bất Giác, lại khiến cho hắn càng thêm hoài nghi hai người [Vô Song Thượng Tướng Phan Phượng] cùng [Thiên Nhân Trảm Hoa Hùng] này có vấn đề. Đối với Phong Bất Giác mà nói, thực lực hai người này kỳ thật vẫn còn trong phạm vi có thể tiếp nhận, nhưng vấn đề là ở hành động của bọn hắn. Bọn hắn dưới tình huống không tiến hành bất luận hành vi thu thập manh mối nào liền trực tiếp lên tầng cao nhất đi tìm Ashford. Cái này hoặc là "vận khí" kinh người, hoặc là chính là bọn họ trước đó đã nắm giữ một ít tin tức người chơi bình thường không cách nào thu hoạch được.

    Phong Bất Giác đi theo Tiểu Thán một đường đến tầng 51. Khi đến tầng 47, bọn hắn đều là đi theo lộ tuyến Tiểu Thán cùng hai người Phan hoa tiến lên vừa rồi, bốn tầng về sau này Tiểu Thán không có đi qua, bất quá căn cứ thi thể quái vật trên đường, bọn hắn vẫn như cũ có thể truy theo bước chân người đi trước.

    Lúc tiếp cận tầng cao nhất, Phong Bất Giác hỏi: "Lúc ngươi lần thứ nhất theo chân bọn họ đi lên có đi qua đường cũ hay là gặp đường cụt hay không?"

    "Ân..." Tiểu Thán nhớ lại, "Thật không có a." Hắn lập tức nói: "Bất quá lộ tuyến chúng ta lúc ấy đi còn có tới tới lui lui nữa a, thay đổi vài cái thang máy, còn có mấy tầng muốn vượt qua thì phải đi thẳng lên, đổi nhiều cầu thang khác nhau mà đi." Hắn dừng thoáng một phát: “Ôi chao! Không sai a... Làm sao mà bọn hắn có thể biết rõ ở tầng nào đổi thang..."

    "Cả lộ tuyến cũng biết a..." Phong Bất Giác trầm ngâm nói.

    Hai người trong lúc nói chuyện đã đi tới tầng 52.

    Từ thang lầu tiến đến, trước mắt vượt qua một cái hành lang, trong hành lang cứ cách khoảng 10m liền bày một cái chậu hoa lớn, đối diện là một mặt tường thủy tinh, trên thủy tinh trong suốt có tiêu chí Allerbmu. Có thể chứng kiến bên trong là một khu làm việc chiếm diện tích rất lớn, cái không gian này đem cả tầng lầu đều mở ra. Bên trong khu làm việc có rất nhiều phòng ngăn cách, bày biện đều rất bình thường, bàn công tác, ghế dựa, máy tính, máy đun nước, vật lẫn lộn... Hai đầu tất cả khu vực cuối có mấy cái văn phòng riêng lẻ.

    Nhìn qua, tầng này xác thực như tầng dưới cùng trên sơ đồ ghi: "Khu vực làm việc", không hơn.

    Bọn hắn ở trong hành lang đi về phía trước một đoạn, thông qua một cái cửa tự động bước vào bên trong khu làm việc rộng lớn, tại tầng này chưa trông thấy bất luận vết máu hoặc dấu hiệu Zombie hoạt động nào. Đó cũng không phải là điềm tốt, mà là dấu hiệu có quái vật cấp BOSS hoạt động.

    Phong Bất Giác vừa quét mắt một vòng, còn chưa kịp triển khai bất luận điều tra gì chỉ cảm thấy dưới chân chấn động, vang lên bên tai một tiếng ầm vang. Đoạn trần nhà phía trước mấy chục thước bỗng ầm ầm vỡ ra, một con quái vật hình người vẻ ngoài dị dạng từ trên nóc phá đỉnh mà vào, làm một mảng xi-măng lớn BA~ BA~ BA~ BA~ nện lên trên mặt đất, chỗ trần nhà sụp đổ lập tức có một đoàn bụi đậm đặc xuất hiện.

    Sau đó, lại có hai bóng người cũng theo lỗ thủng nhảy xuống. Không cần nói, khẳng định đó chính là hai vị đại thần Phan Phượng cùng Hoa Hùng.

    Ở trong khói bụi cuồn cuộn chỉ thấy ba đạo thân ảnh giết thành một đoàn, búa quang thương ảnh giao thoa, tầng tầng vén. Khi thì có thể nghe thấy tiếng vang phốc phốc sinh ra do binh đao phá thịt, mặt đất cũng dần dần bịt kín một tầng máu đen.

    Giáp công như vậy chừng một phút, bụi mù dần tản đi, quái vật kia mắt thấy khó có thể chống đỡ, lại quay đầu hướng về phía tường thủy tinh cao phóng đi. Hai người Phan Hoa cũng biết nó muốn chạy, bọn hắn đương nhiên không muốn lại để cho nó đào tẩu, nếu không kế hoạch ở chỗ này chấm dứt kịch bản liền bị ngâm nước nóng.

    Hoa Hùng cúi người chạy đến bên cạnh trước mặt quái vật, xoay người quét qua, đẩy, đầu thương trực chỉ đầu quái vật, thân thương hóa thành hư ảnh gấp rút mà đi. Phan Phượng bởi vì vũ khí nặng hơn, tốc độ cũng chậm hơn một đường, hắn chỉ đành mãnh liệt tiến thêm một bước, lấn đến gần mục tiêu, Khai Sơn Trường Phủ nhắm ngay phía sau lưng quái vật kia đánh xuống.

    Hai người này theo đuổi không bỏ, từng bước ép sát đã khiến cho Ashford biến dị thể kia đến bước đường cùng. Lúc này nó vì thoát đi, không tiếc cứng rắn trúng một thương. Đầu thương từ mắt trái quái vật xuyên vào, xuyên qua ót, mang theo một đống dịch thể.

    Nhưng loại thương thế này vẫn như cũ không đủ để khiến cho biến dị thể này bỏ mình, nó dùng quyền hướng về phía trước cuộn người lại chọi cứng một kích này, thành công tránh được đòn búa bổ của Phan Phượng, đi vào bên cạnh tường thủy tinh. Sau đó nó dùng xương của cặp khuỷu tay răng cưa nổi bật của mình mãnh kích thủy tinh dày đặc kia. Sau khi phá ra một vết nứt, toàn bộ thân hình cuộn thành hình tròn, phá cửa sổ mà ra, bay ra bên ngoài cao ốc.

    Phan Phượng Hoa hùng vọt tới biên giới bức tường, cúi đầu nhìn qua thân ảnh cấp tốc hạ xuống của biến dị thể, khi nó sắp hạ xuống liền dùng giác hút cùng dịch nhờn trên thân thể leo lên tường, sau đó nhanh chóng đáp xuống mặt đất, trốn ra tầm mắt của hai người.

    "Cắt... Vẫn để nó chạy." Phan Phượng nói.

    "Quả nhiên... Dưới tình huống không có người chơi khác cùng đi, hai chúng ta trực tiếp đánh BOSS sẽ dẫn đến trí tuệ nhân tạo kia cùng phản ứng phát sinh biến hóa." Hoa Hùng đáp.

    "Nhị vị." Âm thanh Phong Bất Giác tại phía sau bọn họ vang lên, lại khiến cho hai vị này lập tức cả kinh.

    Bọn hắn quay đầu đi, thấy được ánh mắt bất thiện của Phong Bất Giác cùng vẻ mặt không hiểu của Vương Thán Chi.

    "Có thể giải thích một chút cho ta được không..." Phong Bất Giác trực tiếp hỏi: "Rốt cục các ngươi là ai?"

    Cảnh báo



  2. #57
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    73
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 56: Tỏi Vô Song Thiên ( 10 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    "Hỏng bét..." Phan Phượng thấp giọng nói.

    "Bị hắn nghe được..." Hoa Hùng cũng thấp giọng nói.

    "Ta hiện tại cách các ngươi có vài mét, hạ giọng nói chuyện có tác dụng gì a?" Phong Bất Giác nói.

    "Ân... Ha ha... Là như thế này..." Phan Phượng đang muốn đáp lời.

    Phong Bất Giác ngắt lời nói: "Trước khi ngươi cười ha hả biên lời nói dối ra, ta tuyên bố trước một phát, ta cũng không cho rằng các ngươi là người chơi mở auto, bởi vì hành vi của các ngươi căn bản không giống. Các ngươi hiển nhiên là nhân viên của công ty Mộng, có phải là GM (Edt: game master) hay không ta không biết, bất quá ta nghĩ công tác của các ngươi cũng không thích hợp để đem ra ngoài ánh sáng." Tầm mắt của hắn rất nhanh quét qua hai người Phan Phượng cùng Hoa Hùng, ám chỉ điều muốn nói hắn kế tiếp chính là trọng điểm: "Đem tình huống nói thật cho chúng ta biết, chúng ta có thể phối hợp công tác của các ngươi, hơn nữa sau khi kịch bản kết thúc ta sẽ giữ bí mật tất cả, nếu không... Ta rất có thể đem sự tình hôm nay não bổ một phen, thêm mắm thêm muối, chia làm mười mấy đoạn, dùng tiểu thuyết theo chương trên tất cả các diễn đàn lớn phát ra đồng thời kết hợp với yêu sách."

    "Ách... Ngươi trước tiên chờ một chút..." Hoa Hùng trả lời: "Để chúng ta thương lượng một chút."

    "Xin cứ tự nhiên." Phong Bất Giác nói một câu, quay người cách xa bọn hắn một khoảng cách.

    Hai người kia ly khai tường thủy tinh bị vỡ, đi vào một góc văn phòng, xì xào bàn tá. Chừng năm phút sau, bọn hắn lại trở về.

    Phan Phượng mở miệng với Phong Bất Giác cùng Tiểu Thán nói: "Được rồi, các ngươi muốn biết cái gì?"

    "Thân phận của các ngươi là gì, đang thi hành công việc gì, nội dung cốt truyện kịch bản này đến tột cùng là cái gì?" Phong Bất Giác nhanh chóng hỏi, hắn sớm đã nghĩ kỹ những thứ này.

    "Ngươi đoán không sai, chúng ta là nhân viên quản lý trò chơi." Hoa Hùng nói: "Chúng ta vào trong kịch bản này để xử lý một thứ số liệu rác rưởi được gọi là 'Diễn Sinh Giả'." Hắn dừng thoáng một phát: "Về phần nội dung cốt truyện kịch bản này... Các ngươi cũng thấy, vừa rồi chúng ta truy kia chính là biến dị thể tiến sĩ Ashford. Nội dung cốt truyện đại khái là như thế này... Người Ashford này có chút tâm tình phản nhân loại, hắn từ trong sở nghiên cứu lén lấy virus Z ra ngoài, sau đó đem virus này kết hợp với một loại nguyên dịch đặc thù khác, ở trên mái của cao ốc này dùng một loại trang bị để phóng ra, lây nhiễm cho toàn bộ người trong thành phố."

    "Cho nên chỉ có Zombie bên trong sở nghiên cứu là Zombie bình thường, mà phía ngoài tức thì biến thành mấy con Zombie Huyết Lang chẳng giống ai kia sao?" Phong Bất Giác nói tiếp.

    "Kỳ thật Zombie Huyết Lang với tư cách là virus biến thể, trong thiết lập là mạnh hơn Zombie bình thường đấy. Tuy bây giờ nhìn như chúng rất phế, bất quá đến buổi tối, nếu như không có tỏi, người chơi cấp bậc như các ngươi rất khó để cùng những quái vật này đấu đấy." Hoa Hùng nói.

    "Chúng ta lúc trước gặp phải mấy con Zombie Người Sói kia lại là sao a?" Tiểu Thán hỏi.

    "Dựa theo quá trình kịch bản, hệ thống cũng sẽ ở trong cao ốc sắp xếp mấy cái tiểu BOSS đấy." Phan Phượng trả lời: "Trên thiết lập tương quan của Zombie Người Sói có ghi 'Người lây virus biến thể có xác suất cứ mười vạn người (Edt: 10 vạn có 5 số 0) thì có ba biến thành biến dị thể cường đại mà ổn định hơn' ."

    Phong Bất Giác nói: "Thứ các ngươi có thể xem có rất nhiều a...... Tư liệu quái vật, có mấy cái lộ tuyến qua cửa, FLAG khi nào gây ra, địa đồ kịch bản có lẽ đều xem được."

    "Không chỉ như vậy, tọa độ người chơi, trạng thái hiện tại, kỹ năng bên trong thanh kỹ năng, năng lực danh hiệu... bất cứ lúc nào chúng ta đều có thể ở trong menu tra được." Phan Phượng nói: "Ta nhớ ngươi vừa rồi có lẽ đã bị lây nhiễm a, bằng sức một mình đi sở nghiên cứu tìm được huyết thanh giải độc sao, ngươi thật đúng là được a."

    Phong Bất Giác nói: "Quá khen, bất quá... Ta nghĩ có một tin tức các ngươi tra không được." Hắn dừng thoáng một phát: "Chính là 'Diễn Sinh Giả' các ngươi nhắc tới đúng không?"

    Hoa Hùng thở dài: "Nếu có thể tra được, chúng ta sẽ không phí một phen công phu, nghĩ cách trước đem kịch bản thông qua."

    Phong Bất Giác nói: "Sau khi hoàn thành điều kiện qua cửa, những người chơi bình thường như chúng ta đều bị truyền ra ngoài, mà các ngươi lại có thể bỏ qua thời gian truyền tống. Cho nên... Khi chúng ta ly khai kịch bản đạt được tổng kết ban thưởng, công tác của các ngươi kỳ thật giờ mới bắt đầu. Đã không có người chơi quấy nhiễu, các ngươi có thể buông tay buông chân, ở trong thế giới kịch bản đã chấm dứt truy tìm và xử lý Diễn Sinh Giả."

    "Ah... Rất lợi hại nha, mới mấy câu đã có thể phỏng đoán đến nước này." Hoa Hùng nói.

    "Ta đối với tình huống nhị vị cùng cái kịch bản này cũng đã không còn hứng thú gì." Phong Bất Giác thò tay vuốt gáy, ngẩng đầu sờ nhẹ xương cổ: "Xin nói kỹ cho ta một chút về Diễn Sinh Giả a."

    "Các ngươi cho dù có biết cũng không có ý nghĩa, bởi vì căn bản không có khả năng giúp đỡ được cái gì." Phan Phượng nói: "Nếu đổi là ta, ước gì GM mang theo chính mình nhanh nhanh tìm được biến dị thể Ashford đã chạy trốn kia, sau khi tiêu diệt thoải mái mà cầm ban thưởng qua cửa."

    "Làm ơ giải thích kỹ một chút về chân tướng có quan hệ tới Diễn Sinh Giả." Phong Bất Giác mặt mỉm cười nói: "Bằng không thì ta rất có thể sẽ nhịn không được ghi hai phong thư ngôn từ sắc bén mà lại cực kỳ kích động gửi cho Tích Bộ Thiếu Gia cùng Tên Thật Khó Đặt, nói cho bọn hắn biết... Bởi vì công ty trò chơi có một ít sai lầm kỹ thuật mới khiến cho các ngươi bị một loại đại quái vật mạnh mẽ vốn không nên tồn tại ở trong kịch bản này giết chết."

    "Ta nói... Sao ngươi biết bọn họ là bị Diễn Sinh Giả giết chết?" Phan Phượng hỏi.

    "Đơn giản mà đem đáp án cùng vấn đề liên kết lại mà thôi." Phong Bất Giác nói.

    Hai người Phan Hoa đối với câu trả lời này chẳng qua là có cảm giác như muốn khóc...

    "Ân... Khục khục, được rồi." Hoa Hùng nói ra: "Nói cho các ngươi biết cũng không sao, kỳ thật sự tồn tại của Diễn Sinh Giả sớm muộn gì đều bị các người chơi phát giác đấy, tuy nhiên xác suất người chơi gặp phải chúng rất nhỏ. Công ty đang chuẩn bị tại giai đoạn Open Beta ra tài liệu văn bản liên quan, dùng từ ngữ tương đối thích hợp để thuyết minh một chút." Hắn hướng bốn phía nhìn quanh một phen, sau đó nói: "Các ngươi cùng ta tới đây." Nói xong cũng mở rộng bước chân, dẫn ba người hướng một máy pha cà phê đi đến.

    Hắn đi vào một căn phòng gần máy pha cà phê nhất, cầm lấy một lon cà phê trên bàn công tác thập phần dễ làm người khác chú ý, mở nắp lên, chỉ vào bột cà phê ước chừng còn có ba phần tư ở bên trong nói ra: "Giả thiết tất cả số bột cà phê này đều là số liệu." Hắn giơ ngón trỏ tay phải lên, "Trong đó có một viên bột phấn, là thứ số liệu rác rưởi không bị khống chế mà hệ thống cần thanh trừ đấy." Hắn dừng thoáng một phát, nói: "Mà một viên bột phấn ở trong lon cà phê này không ngừng vận động, thay đổi vị trí." Hắn nhìn Phong Bất Giác cùng Vương Thán Chi: "Làm sao để các ngươi có thể đem nó chính xác lựa ra?"

    "Không thể nào làm được." Phong Bất Giác lập tức trả lời.

    "Đúng vậy, không có khả năng." Hoa Hùng nói tiếp, hắn lập tức đem tay vươn vào trong bình, nắm một đống bột cà phê ở lòng bàn tay: "Thứ duy nhất hệ thống có thể làm chính là ngay tức thì một thời cơ trôi qua, đem tổ số liệu cùng với tất cả các số liệu của khu vực chung quanh nắm lấy giống như nắm ở trong tay." Hắn thoáng giơ lên nắm đấm, bột cà phê từ giữa ngón tay của hắn chậm rãi rơi xuống: "Thế nhưng, một nắm bột cà phê trên tay của ta này, cần tiêu hủy chỉ có một viên bột phấn mà thôi, những bột phấn khác đều có tác dụng đấy, ta không có khả năng vì thanh trừ một viên bột phấn, đem toàn bộ bột đều bỏ đi. Hơn nữa ta không thể đem đống bột này nắm trong tay quá lâu, bởi vì viên ta muốn tiêu diệt kia tùy thời có thể theo giữa kẽ tay mà chạy đi."

    "Cho nên... Hệ thống dùng những số liệu này tạo ra kịch bản." Phong Bất Giác nói: "Lại khiến cho Diễn Sinh Giả từ số liệu biến thành quái vật, do các ngươi giết chết hoặc đánh tan khiến cho nó mất đi năng lực chống cự cùng chạy trốn, sau đó hệ thống có thể tại lúc thanh lý kịch bản tiến hành thanh trừ."

    Hoa Hùng nói: "Chính là như thế." Hắn cầm một ly tới, lại tìm một ít đường, "Cái ly này chính là kịch bản vỏ ngoài. Người chơi các ngươi cũng giống như đống đường này." Hắn chỉ ly, "Khi các ngươi sắp xếp kịch bản, nghe được thông báo hệ thống [Số người đoàn đội ngẫu nhiên sinh ra: sáu người]..." Hắn đem bột cà phê trong tay ném vào trong ly: "Số liệu đã bị quăng vào trong vỏ rồi, bất quá giai đoạn này chúng vẫn chỉ là các loại nguyên tố trụ cột, chẳng hạn như không khí, nước, vận, bùn đất..." Hắn đem sáu khối đường lấy được trong tay: "Tiếp theo, tính cả các ngươi sáu gã người chơi, tới cửa ra vào kịch bản này, ngay lúc nghe được câu kia: [Tiểu đội của bạn đã tiến vào đội ngũ, đang tìm cá nhân hoặc đội ngũ khác đã sẵn sàng]..." Hắn ném hai khối đường đi, nói "Trong đó có hai người bị ta cùng Phan huynh thay thế rồi. Hai người kia sẽ lập tức bị phân phối đến kịch bản đang đợi khác, mà bản thân bọn họ chắc chắn sẽ không phát giác được loại thay đổi này."

    Phan Phượng nói tiếp: "GM Chúng ta thường là hai người một tổ tiến hành chờ lệnh, một khi có dấu hiệu Diễn Sinh Giả bị nhốt lại tại kịch bản nào đó sắp bắt đầu, chúng ta sẽ cắm vào đội ngũ kia. Người chơi bị chúng ta thay thế, bình thường đều là tổ đội hai người, hoặc là hai gã người chơi một mình."

    "Nếu gặp tổ đội năm người hoặc là sáu người thì sao?" Tiểu Thán xen vào hỏi.

    "Với đội năm người mà nói, chúng ta cũng chỉ có thể thay thế người chơi đi riêng, đơn phái một người đi vào. Về phần đội sáu người thì hoàn toàn không có biện pháp, bọn hắn phải tự mình đối mặt với Diễn Sinh Giả. Bất quá từ Open Server đến nay vẫn chưa có đội sáu người nào gặp phải Diễn Sinh Giả." Phan Phượng trả lời: "Thuận tiện nói một chút, số lượng số liệu hệ thống 'bắt' được chỉ có thể dùng để tạo ra kịch bản hình thức sinh tồn gồm sáu người đoàn đội, cho nên các ngươi không cần lo lắng tại kịch bản hai đến năm người hoặc là hình thức khác gặp Diễn Sinh Giả."

    "Cái kia chẳng phải có nghĩa là kịch bản đoàn đội sáu người rất nguy hiểm hay sao?" Tiểu Thán cả kinh nói.

    "Làm sao sẽ có nhiều Diễn Sinh Giả như vậy tồn tại." Phan Phượng cười nói: "Cái loại số liệu hệ thống không thể khống chế này có tỉ lệ xuất hiện cỡ một phần vạn ức (Edt: vạn ức = nghìn tỷ, 12 số 0 á @.@), trong khảo thí nội bộ công ty, hai tổ Server hình thức giấc ngủ cùng không phải giấc ngủ liên tục vận hành ba mươi ngày, tổng cộng cũng chỉ xuất hiện qua mười lần dấu hiệu Diễn Sinh Giả."

    "Tóm lại, khi các ngươi nghe được câu [Kịch bản đang được tạo ra]..." Một bên Hoa Hùng lúc này đem đường cũng ném vào ly, thêm nước ấm lấy được từ máy pha cà phê vào, bột cà phê cho vào lúc trước lập tức biến thành chất lỏng, "Những nguyên tố kia sẽ dựa theo cấp bậc của các ngươi, thực lực chiến đấu, khuynh hướng sở trường, biểu hiện... ngẫu nhiên tạo ra một cái kịch bản hết thảy bình thường, như nội dung cốt truyện, thế giới quan các thứ đồ cũng đều là vào lúc này mà tạo ra đấy. Mà Diễn Sinh Giả, cũng xen lẫn trong kịch bản này, cùng nguyên tố số liệu nào đó kết hợp cũng đồng thời hóa hình."

    Phong Bất Giác nghĩ nghĩ, hỏi: "Như vậy... thực lực Diễn Sinh Giả đến tột cùng mạnh bao nhiêu?"

    "Ha ha..." Phan Phượng nở nụ cười: "Ngươi cũng thấy được thực lực hai chúng ta a."

    "Có thấy..." Phong Bất Giác nói.

    "Có biết tại sao phải hai người một tổ đến thanh lý Diễn Sinh Giả không?"

    "Một người có khả năng sẽ bị giết chết ư..." Phong Bất Giác nói tiếp.

    Phan Phượng nói: "Biết rõ là tốt rồi. Ngươi đừng xem chúng ta bây giờ cấp biểu hiện là mười ba, nhưng chúng ta dùng là tài khoản GM, năng lực chiến đấu thực tế so với đẳng cấp cao hơn khoảng mười cấp. Dù là như thế, vẫn như cũ không thể nói là đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, như BOSS vừa rồi, nó từ trên lầu nhảy xuống chạy trốn, chúng ta liền bất lực rồi. Chúng ta nếu nhảy theo thì giống với người chơi là cũng chết."

    Tiểu Thán hỏi: "Công ty của các ngươi vì cái sao không đem năng lực nhân vật của nhân viên quản lý chỉnh cao một chút a? Ví dụ như nhìn là cấp mười ba, kỳ thật có thực lực cấp 50."

    Hoa Hùng đem cái kia ly cà phê giơ lên trước mặt hắn: "Hai khối đường có thể bỏ vào trong cái chén này, hai quả dưa hấu có thể bỏ vào sao?"

    "Ah..." Tiểu Thán gật đầu, coi như đã hiểu.

    "Tài khoản của hai chúng ta chắc là sẽ không thăng cấp đấy, là chuyên môn phụ trách khu vực từ cấp năm đến cấp mười bốn, khu vực khác do nhân viên quản lý tương tự như chúng ta, có chiến lực siêu cường vượt qua đẳng cấp." Phan Phượng nói: "Các ngươi hiện tại đã biết rõ Diễn Sinh Giả, về sau nếu gặp lại... Tuy loại xác suất này gần như bằng không, nhưng vạn nhất gặp phải, mời các ngươi phối hợp nhân viên quản lý hiện trường công tác, hướng người chơi khác giữ bí mật."

    "Ta rất muốn biết..." Phong Bất Giác như có điều suy nghĩ nói: "Diễn Sinh Giả... Nếu như ở trong kịch bản tránh được các ngươi đuổi giết thì sẽ như thế nào?"

    Hai người Phan Hoa nghe thế, đều là thần sắc biến đổi.

    Phong Bất Giác lại nói: "Các ngươi cũng thừa nhận, một nhân viên quản lý rất có thể không đối phó được một Diễn Sinh Giả, điều này nói rõ trước kia đã xuất hiện những chuyện tương tự a? Loại tình huống này... Nhân viên quản lý một người săn đuổi, kết quả bị Diễn Sinh Giả tiêu diệt."

    Hoa Hùng nói: "Kịch bản kia bình thường sẽ bị phong bế, một lần nữa biến thành số liệu, mà số liệu Diễn Sinh Giả may mắn còn sống sót sẽ trở nên càng mạnh hơn nữa, càng giảo hoạt..."

    "Giảo hoạt?" Phong Bất Giác nghi ngờ nói.

    "Diễn Sinh Giả có trình độ nhất định về tự chủ trí tuệ, tổng cộng bị chia làm bốn cấp. Nói như vậy, nhân viên quản lý chúng ta đi xử lý đều là Diễn Sinh Giả cấp 4 yếu nhất. Trí tuệ nhân tạo hơi cao hơn cái loại tổng BOSS tương đối thông minh trong kịch bản, chiến lực tức thì hơi mạnh hơn tổng BOSS của kịch bản.

    Một khi phát sinh tình huống kịch bản chấm dứt mà Diễn Sinh Giả vẫn còn sống, Diễn Sinh Giả thật sự sẽ như lời ta vừa mới nói, càng mạnh hơn nữa, càng giảo hoạt. Rất có thể tăng lên cấp 3. Dưới tình huống bình thường, 97% Diễn Sinh Giả cấp 4 có thể do một gã nhân viên quản lý xử lý, nhưng Diễn Sinh Giả câp 3 nhất định phải cần hai gã nhân viên quản lý mới có thể đối phó, xác xuất một người xử lý thành công ở dưới 50%."

    Phong Bất Giác nói: "Loại cao cấp hơn thì sao?"

    "Chưa thấy qua." Hoa Hùng trả lời: "Nói thật, cả nghe cũng chưa từng nghe qua, Diễn Sinh Giả cấp 2 chỉ tồn tại trên lý thuyết. Kỳ thật Diễn Sinh Giả câp 3 đến nay mới chỉ xuất hiện có 1 con. Tại giai đoạn trò chơi đưa vào hoạt động, xác suất Diễn Sinh Giả cấp 3 xuất hiện sẽ hơi tăng lên. Đương nhiên, dù cho tăng gấp 10 lần thì xác suất cũng cực kỳ bé nhỏ."

    "Ân... Đã minh bạch, như vậy, cứ để cho chúng ta đi lĩnh giáo thoáng một phát, số liệu rác rưởi cấp 4 ở bên trong kịch bản này mạnh như thế nào a..." Phong Bất Giác cười nói.


    Cảnh báo



Trang 12 của 12 Đầu tiênĐầu tiên ... 2101112

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status