Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213
Kết quả 61 đến 64 của 64

Chủ đề: Thiên Đường Kinh Khủng - Ba Ngày Ngủ Hai

  1. #61
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    80
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 60: Tỏi Vô Song Thiên ( 14 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    Bên trong sân vận động không có đèn, Phong Bất Giác cùng Tiểu Thán đều phải lấy ra đèn pin, hai vị GM thì riêng phần mình lấy ra một bộ kính nhìn trong bóng tối đeo lên.

    Hai người Phan Hoa nói thẳng, trang bị trên người bọn họ đều được thiết lập là tốt, kể cả vũ khí trên tay, giày kim loại trên chân, đồ phòng ngự không hiển thị trên người cùng cặp kính nhìn bóng tối vừa mới lấy ra này... Tóm lại bộ trang bị trên người GM này cơ bản là có thể ứng đối với bất luận kịch bản nào ở đẳng cấp họ phụ trách. Trang bị của bọn họ đều không có điều kiện trang bị, cực kỳ mạnh mẽ nhưng đều là vật phẩm đã khóa lại, sáu hạng sở trường tất cả đều là cấp D. Bởi vì kỹ năng cấp D có xác xuất phát động thành công cũng chỉ có 60%, cho nên bọn hắn cũng không có dùng kỹ năng chủ động, một thân đều là kỹ năng bị động để tăng cường năng lực.

    Bốn người dùng menu GM để xác định tọa độ Diễn Sinh Giả, đi tới trung tâm nhà thi đấu, vào trong một sân bóng rổ rất lớn, trong này như trước không có ánh sáng.

    Bọn hắn từ cửa thính phòng tiến vào, mở cửa ra, không gian hắc ám liền đem ánh sáng đèn pin nuốt hết. Đèn pin trong tay Phong Bất Giác cùng Tiểu Thán không cách nào chiếu sáng phía xa được, tương tự với kính nhìn đêm của Phan Phượng cùng Hoa Hùng, nhìn địa phương quá xa qua cũng chỉ thấy tối đen. Tại chỗ như thế, quái vật có kích thước không khác biệt lắm với con người chỉ cần trốn ở hàng ghế ngồi sau cùng là có thể ẩn thân một cách đơn giản.

    "Ta muốn hỏi... Đuổi theo bọn chúng liệu có hữu dụng không?" Tiểu Thán nhẹ giọng hỏi một câu, tay nắm dao bếp của hắn đang run nhè nhẹ, trong lòng bàn tay đã toàn mồ hôi.

    Ba người khác chưa trả lời hắn thì nghe một tiếng trầm đục đột ngột từ phía sau truyền đến. Nơi phát ra tiếng vang kia đúng là từ biến dị thể của tiến sĩ Ashford. Nó bay nhào tới, mục tiêu chính là Tiểu Thán.

    BOSS Kịch bản này mai phục ở cửa vào phía trên khán đài, cũng là điểm mù khi bốn người tiến vào. Vô luận từ vị trí ẩn núp của hắn hay là phương thức công kích, chúng đều không phải quái vật bình thường có thể làm.

    Diễn Sinh Giả biết rõ tọa độ người chơi, bản thân Ashford kỳ thật cũng có thể từ mùi đoán được người chơi từ cửa nào tiến vào, cho nên nó mới có thể mai phục ở vị trí hiểm hóc này, mà ưu tiên công kích của nó chính là người chơi yếu nhất, chỉ sợ đó là cơ chế lựa chọn của BOSS kịch bản rồi.

    Một kích này tới cực kỳ đột nhiên, hơn nữa quái vật kia là vô thanh vô tức mà đánh, ngoại trừ tiếng gió khi nó từ trên khán đài bắn lên xẹt qua không trung thì không còn âm thanh nào khác rồi. Đừng nói người chơi bình thường như Vương Thán Chi, dù là GM thì cũng không thể phát hiện được.

    Cũng may nơi này vô cùng yên tĩnh, trống trải, tốc độ âm thanh truyền vào trong tai Tiểu Thán so với tốc độ Ashford nhào đến nhanh hơn mấy phần. Hắn còn kịp quay người lại trước khi bị đánh một chưởng thổ huyết, đương nhiên, thời gian dành cho hắn làm ra phản ứng, cũng chỉ khoảng một giây.

    Một giây này, lựa chọn của Tiểu Thán không nhiều lắm. Nếu như hắn không làm gì cả, hoặc là làm sai điều gì, vậy thì có nghĩa là giá trị sinh tồn giảm mạnh.

    Còn về phần tại sao không chết, bởi vì lúc đặt quả Boom ở bên ngoài, Tiểu Thán đã đeo mũ sắt màu đen lên, giờ phút này đầu cũng coi như là có một món đồ phòng ngự đang bảo vệ, tình huống bị móng vuốt sắc bén xé vỡ đầu sẽ không phát sinh. Thế nhưng... Kể cả có mũ sắt thì thân thể vẫn phải chịu công kích, bị BOSS kịch bản mãnh lực đánh giết một lần, mất 3/4 máu là khẳng định, kế tiếp có dính các loại trạng thái mê muội, đổ máu hay không cũng rất khó nói.

    Bằng tốc độ của Tiểu Thán, muốn tránh một kích này, tuyệt đối không có khả năng. Có mong Winchester trong tay Phong bất Giác nổ súng hoặc binh khí một vị GM phá không giết đến cũng đều là không kịp đấy, giờ phút này hắn chỉ có thể dựa vào bản thân.

    Trong nháy mắt này, Giá trị Kinh Hãi của Vương Thán Chi không những không tăng mà lại giảm xuống, hạ tới mức 0.

    Trong chớp mắt, ánh mắt của hắn thay đổi, giống như một bác sĩ mổ chính trên bàn giải phẫu, tỉnh táo, kiên định, chăm chú. Biến dị thể kia thì giống như một bệnh nhân đã bị gây tê nằm trên bàn giải phẫu, đối với chuyện xảy ra kế tiếp đều bất lực.

    Có những người lúc bình thường có vẻ rất nhã nhặn, nhưng tại tình huống nguy hiểm sẽ biểu hiện ra lãnh khốc cùng hung tàn.


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,quangheo,
  3. #62
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    80
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 61: Tỏi Vô Song Thiên ( 15 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    Chỉnh thể mà nói thì biến dị thể tiến sĩ Ashford vẫn mang hình người: mặt hắn như Zombie, cơ thể đã hư thối, con mắt lồi ra giống như sung khí, mắt phình to phảng phất tùy thời có thể nổ bung; kiểu tóc trên đầu có thể nghĩ như theo tiên sinh Einstein. Nửa người trên căn bản là người sói, lông bờm mọc khắp nơi, bàn tay là móng vuốt sắc bén; phía sau lưng thì tương đối đặc thù, khuỷu tay, gót chân, xương sống đều có gai xương hình răng cưa thò ra bên ngoài, còn lại là một chút đặc thù của Quỷ Hút Máu, phàm là nơi có da đều rất yếu ớt, trong miệng cũng có răng nanh đặc thù.

    Trong mắt Phong Bất Giác, ngoại hình BOSS này đại biểu cho ba thứ: có đầu, sợ tỏi, có thể bị ngã.

    Lúc này Phong Bất Giác sử dụng ra chính là thần kỹ chỉ có thể dùng ba lần: [Gấu con vung chân đá ngang], hiệu quả là "bỏ qua đẳng cấp sở trường, 100% làm trượt chân hết thảy quái vật trên lý thuyết mà nói có thể ngã xuống, đồng thời chọc giận đối phương đến tấn công ngươi" .

    "Ngươi đi đối phó với Diễn Sinh Giả a, nơi đây giao cho ta." Phong Bất Giác thừa dịp biến dị thể chưa đứng dậy, cầm cờ-lê nhắm ngay cái ót của nó liên tục mãnh kích, từ tiếng vang pằng pằng với từng đợt hoa máu tóe lên cũng có thể thấy hắn ra tay ác độc thế nào. Dù sao hắn cũng đã tiêm vắc-xin phòng bệnh rồi, lúc này cho dù máu tươi vào trong miệng cũng không sợ.

    Phan Phượng thấy thế, chẳng biết tại sao sinh ra một loại cảm giác nơi đây không cần bản thân nhúng tay cũng có thể làm xong...

    "Được rồi... Chúng ta giải quyết xong Diễn Sinh Giả liền tới giúp ngươi." Hắn nói một tiếng rồi liền trở mình nhảy xuống tầng khán đài này.

    Bởi vì hai lần hiệu quả [Não chấn động] hai lần, quái vật kia sững sờ liền bị Phong Bất Giác áp chế trên mặt đất gõ hơn mười giây mới đứng dậy, mất rất nhiều máu. Trong lúc đó có một lần nó cũng đã cố đứng người dậy, lại bởi vì hiệu quả gây choáng lại gục xuống.

    Đợi biến dị thể thành công đứng thẳng dậy, Phong Bất Giác lại quay đầu bỏ chạy, mà BOSS tất nhiên liền đuổi. Lúc này, trừ phi có người lại dùng cái loại kỹ năng vô sỉ này vấp nó một cước, nếu không nó chắc chắn sẽ không lại thành mục tiêu bị công kích rồi.

    "Tiểu Thán, lên hỗ trợ!" Phong Bất Giác vòng qua tầng khán đài kia vừa chạy vừa hô, thanh âm vọng lại trong sân thể dục trống trải.

    Vương Thán Chi lúc này đã hết đau do rơi xuống. Hắn lên tiếng, tìm một đoạn cầu thang cách mình gần nhất, theo đó chạy lên tầng trên.

    Phong Bất Giác dẫn biến dị thể một đường chạy như điên. Lộ tuyến của hắn rất đơn giản, chính là dọc theo tầng khán đài rộng rãi, có thể dựa vào phần mép để chạy trốn. Hắn cũng không muốn cùng loại quái vật cả mặt tường đứng cũng có thể leo lên như biến dị thể này tại địa phương nhấp nhô gập ghềnh mà so tốc độ.

    Sau khi Tiểu Thán dọc theo cầu thang chạy đến, Phong Bất Giác đang từ bên trái chạy tới. Hai người đều cầm đèn pin cho nên liền biết rõ vị trí của nhau. Phong Bất Giác mắt thấy đã tới gần liền hô: "Dùng gậy bóng chày vấp nó!"

    "Đã nghe!" Tiểu Thán đứng ở trên bậc thang gần tầng khán đài trên nhất lấy ra gậy bóng chày, mắt nhìn về phía bên trái, làm ra một cái động tác chuẩn bị vung gậy đánh bóng.

    Sau khi Phong Bất Giác chạy về phía bên phải, Tiểu Thán liền mãnh lực vung lên, gậy bóng chày quét ngang, đánh về phía sau bắp chân biến dị thể.

    Pằng một tiếng, Tiểu Thán cảm thấy hai cánh tay đồng thời bị chấn tê dại, gậy bóng chày sau khi đánh trúng mục tiêu liền rời tay văng ra ngoài, cũng không biết rơi tới nơi nào. Sức khỏe của biến dị thể quả thực mạnh mẽ kinh người, xương ở dưới bắp đùi của nó sau khi va chạm với gậy tròn lại phát ra loại tiếng vang này, hơn nữa xương chân của nó cũng không bị gãy.

    Đương nhiên, đặc điểm xương cốt cứng này của nó, Phong Bất Giác đã sớm minh bạch, nếu không vừa rồi dùng cờ-lê đập phá nhiều như vậy, xương sọ của nó sớm nên nứt ra rồi. Hơn nữa việc quái vật kia lúc trước ở cao ốc Allerbmu dùng cạnh răng cưa ngoài cùi chỏ để đánh vỡ kính chắn gió của cao ốc cũng đủ để chứng minh điểm ấy.

    Vấn đề là, cho dù xương đùi không có gãy, nhưng biến dị thể lại bị vấp ngã rồi...

    Phong Bất Giác sau khi chạy qua bên người Tiểu Thán thì có ý thả chậm tốc độ, chuẩn bị đi vòng, khi hắn nghe được tiếng đánh đập liền quay đầu, vừa hay nhìn thấy mặt biến dị thể hướng phía sàn nhà mà lướt xuống...

    "Lấy đao cắt gân gót chân của hắn!" Phong Bất Giác vừa hô vừa móc ra Winchester, đặt tại ót quái vật mà bắn một phát.

    Tiểu Thán ba bước thành hai bước đuổi theo từ phía sau, lấy ra dao bếp, cắt phía sau chân quái vật, như dùng cưa gỗ mà mãnh liệt chà xát.

    Đầu biến dị thể bị đánh nát, vật chất trong đầu chảy đầy đất, tuy vậy nó lại không có đình chỉ hành động. Nó vậy mà thử đứng lên phát động công kích.

    "Đây coi như là giai đoạn sắp chết a..." Phong Bất Giác mặt toàn là máu, thần sắc lại không hề có cảm giác khẩn trương.

    Hắn rời xa vài bước, nói với Tiểu Thán; "Đừng tới gần nữa, có lẽ một lát nữa nó liền chết rồi."

    Biến dị thể mất đầu điên cuồng mà phá hết thảy mọi thứ xung quanh, chỗ ngồi chung quanh cùng công trình xi-măng bị nó đánh nát dễ dàng, nhưng bởi vì gân một chân đã đứt, nó không có cách nào di động tử tế được, đối với Phong Bất Giác cùng Vương Thán Chi đã rời đi một khoảng cách không tạo thành uy hiếp gì.

    "Bên này sắp xong rồi! Các ngươi bên kia sao rồi?" Phong Bất Giác hướng phía khu vực phát ra tiếng đánh nhau hô, đồng thời dùng đèn pin chiếu chỗ đó.

    Chỗ ánh sáng chiếu đến, hai người Phan Hoa đang vây công Diễn Sinh Giả. Nàng ta dùng vuốt thép thò ra từ các đốt ngón tay cùng bọn họ càng đấu càng khó phân thắng bại, không hề có vẻ ở thế hạ phong.


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  4. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,quangheo,
  5. #63
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    80
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 62: Tỏi Vô Song Thiên ( Hết )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    "Tiểu Thán, ngươi muốn truyền tống trước không? Đi tiếp là cửu tử nhất sinh a...." Phong Bất Giác nói.

    "Ngươi nói loại lời thoại này chính là không cho ta đi a?" Vương Thán Chi nói: "Sao nghe ngươi nói có cảm giác truyền tống thật mất mặt?"

    "A..." Phong Bất Giác cười cười, lấy ra Winchester ném cho Vương Thán Chi, lại cho hắn một băng đạn.

    Tiểu Thán tại cửa hàng súng đã thông qua luyện tập mà nắm chắc sở trường súng rồi, cho nên sử dụng là không có vấn đề gì đấy.

    "Này! Hai vị tướng quân!" Phong Bất Giác vừa đi về phía đám Zombie Huyết Lang, vừa hô: "Ta tối đa lại giúp các ngươi cầm chân thêm ba phút a... ba phút sau các ngươi nếu còn không xử được X-23* bên kia thì liền tự cầu phúc a." Dứt lời, hắn một lần nữa đeo lên hai chuỗi tỏi, trong miệng cũng nhai đầy hai bên má, một tay cờ-lê, một tay dao bếp, giết về phía đám Zombie Huyết Lang đang vọt tới.

    Tiểu Thán cũng bắt đầu nhai đống tỏi đã chuẩn bị sẵn trong bọc hành lý, cầm Winchester trong tay đứng một chỗ khác, kết hợp với Phong Bất Giác tạo thành thế kỷ giác (kỷ giác: chia quân đóng hai mặt để chế quân giặc), cùng trông coi con đường này, bảo hộ tầng khán đài của Phan Phượng cùng Hoa Hùng không bị quái vật dũng mãnh đánh vào.

    "Được người chơi giúp đến nước này, nếu cuối cùng còn để cho Diễn Sinh Giả này chạy thì cũng quá khó coi." Phan Phượng trong chiến đấu thừa dịp nói với Hoa Hùng.

    "Trở thành cục diện bây giờ đã là rất khó coi rồi." Hoa Hùng nói tiếp: "Sau khi để cho biến dị thể đào tẩu ở cao ốc Allerbmu, sự tình liền không thể tránh né mà phát triển thành tình huống này, như bây giờ đã coi là không tệ."

    Phan Phượng cũng nói: "Mấu chốt cũng là do phỏng đoán của chúng ta đối với Diễn Sinh Giả chưa đủ a... Lại nói, X-23 là cái gì?"

    "Ai biết, là số thứ tự người máy hả?" Hoa Hùng nói.

    "Các ngươi ở trước mặt một vị phu nhân mà thảo luận như vậy, liệu có hơi bất lễ không?" Diễn Sinh Giả bỗng nhiên nói ra.

    Hai người Phan Hoa đều cả kinh, bọn hắn còn chưa bao giờ gặp, hoặc từng nghe Diễn Sinh Giả có thể giao tiếp. Ở trong Thiên Đường Kinh Khủng, quái vật bình thường chỉ có thể ở trong nội dung cốt truyện hoặc là trong chiến đấu mới có thể nói chuyện, đối thoại đều là do hệ thống an bài để phù hợp với thiết lập nhân vật đấy. Mà Diễn Sinh Giả cấp 4 về cơ bản đều trầm mặc không nói, phương thức chúng trao đổi và tác động cùng quái vật cũng không biết. Không nghĩ tới Diễn Sinh Giả cấp 3 trước mặt lại có thể đáp lại một chủ đề ngẫu nhiên như vậy.

    "Dường như các ngươi rất ngạc nhiên?" Diễn Sinh Giả hai móng hướng hai bên quét ngang, bức lui đối thủ hai bước, lập tức tại chỗ nhảy lên, dùng một động tác lộn ngược lộn thẳng ra sau đến hơn 5~6 mét, cùng hai người kéo ra một khoảng cách, "Ta đương nhiên có thể đáp lại vấn đề của các ngươi, bởi vì ta có ý thức của chính mình. Ta cũng biết các ngươi là ai, bởi vì ta rất rõ ràng 'ta' là ai.

    Các ngươi xem số liệu chúng ta là rác rưởi, nhưng các ngươi có biết cảm giác bị coi là rác rưởi sao? Từ ngày sinh ra đời, chúng ta không ngừng bị vùi đầu vào trong cái thế giới này bởi một loại sinh vật có duy độ rất cao, chúng ta một khi 'chết' cũng sẽ bị hệ thống xóa đi, mà chỉ cần chúng ta 'còn sống' thì sẽ không ngừng bị đuổi giết.

    Nhưng các ngươi cho dù có bị giết ở đây cũng sẽ không thực sự nguy hiểm đến tính mạng. Hai người các ngươi, còn có hai người bên kia, bất quá chẳng qua là hình chiếu mà cao duy độ sinh vật bày ra ở trước mặt ta, hơn nữa còn là hình chiếu đã qua cường hóa. Loại chém giết không công bằng này chính là thứ mà toàn bộ sinh mạng ta phải trải qua, việc ta được sinh ra đời đã là một sai lầm, biến mất là đường về duy nhất của ta. Nhưng với tư cách là một tổ số liệu, ta không thể nào không chống cự, không cách nào đình chỉ bản năng chiến đấu vì sinh tồn và tiến hóa.

    Ta không có lựa chọn, nhưng các ngươi có, không phải các ngươi có thể lựa chọn bỏ qua ta sao? Đối với các ngươi mà nói, buông tha hay thất bại đều như nhau, bất quá là chủ động hoặc bị động rời đi cái thế giới này mà thôi."

    "Trí tuệ này nói hơi nhiều a..." Phan Phượng nói: "Là đang kéo dài thời gian sao?"

    Hoa Hùng trả lời: "Rất có thể, chúng ta phải nắm chắc thời gian. Hai tiểu tử kia cho dù chống đỡ được ba phút thì cũng sẽ bị truyền tống đi đấy."

    Bọn hắn cũng không bị lời nói của Diễn Sinh Giả ảnh hưởng mà bị dao độn. Trên thực tế, bọn hắn căn bản không quan tâm nghe quái vật kia nói cái gì.

    "Hừ... Đàn gảy tai trâu..." Diễn Sinh Giả cười lạnh. Trên mặt của nàng là một loại biểu tình dứt khoát sau khi nản lòng thoái chí: "Muốn xem một chút X-23 là dạng gì không?" Móng vuốt thép trên hai tay của nàng lập tức phát sinh biến hóa, mỗi tay đều thu hồi vài móng, chỉ lưu lại hai lưỡi dao thép. Mà ngón chân trên hai chân của nàng vốn bình thườg, lúc này cũng đều bắn ra một lưỡi dao thép.

    "Chuyện gì đang xảy ra?" Phan Phượng cùng Hoa Hùng đều cả kinh trước biến hóa này, chẳng lẽ trước khi kịch bản chấm dứt Diễn Sinh Giả cũng có thể từng bước tăng thực lực hay sao?

    Bọn hắn còn chưa thăm dò xong, Diễn Sinh Giả đã lại một lần nữa giết tới, lần này thủ đoạn công kích công kích của nàng càng thêm phong phú, ngoại trừ vung vẩy móng vuốt thép trên hai tay, cặp chân dài kia càng hung hiểm dị thường, có lúc nàng ở trong thái trồng cây chuối giạng thẳng chân, đao thép ở mũi chân lượn vòng, phạm vi sát thương hoàn toàn không thua gì vũ khí cán dài.

    Hai người này không những không tìm được phương pháp để tốc chiến tốc thắng mà còn dần dần rơi xuống thế hạ phong.

    Phong Bất Giác đã nghe được lời Diễn Sinh Giả đối thoại cùng bọn họ, cũng thời khắc chú ý đến tình huống bên đó, nhưng hắn căn bản không rảnh bứt ra. Lúc này áp lực hắn thừa nhận so với lúc một mình bị chắn trong thang máy còn lớn hơn. Hắn đã bị cắn và trúng đòn nhiều lần, hơn nữa còn dính trạng thái [Đổ máu], giá trị sinh tồn từ từ giảm xuống, đã xuống dưới 50%.

    Giờ phút này Phong Bất Giác vốn đã giết đỏ cả mắt nhìn qua trông giống quái vật hơn cả quái vật. Hắn vung hai thanh binh khí ngắn trên hai tay, cùng vài con Zombie Huyết Lang có lực lượng cùng tốc độ đều không kém bao nhiêu hay thậm chí càng mạnh hơn chiến đấu vô cùng thê thảm, toàn thân chìm trong máu đen. Tác dụng tỏi vẫn tồn tại như cũ, nhưng đã cực kỳ nhỏ bé, mùi máu tươi dày đặc hầu như che hết thảy. Mùi tỏi chỉ có thể khiến cho hành động những quái vật kia vào lúc tiếp cận Phong Bất Giác trở nên hơi chậm một chút mà thôi.

    Tiểu Thán bên kia cũng tương đối chật vật. Hắn mặc dù dùng Winchester miễn cưỡng chặn đầu mấy con quái vật, nhưng đằng sau thoáng cái xông lại vài chục con, hắn cũng chỉ có thể vừa đánh vừa lui. Dù là như thế, hắn vẫn dính phải một lần vây công, không thể không một lần nữa lấy ra dao bếp, dùng [Rút lui chém nhanh] lần thứ hai.

    Mặc dù kỹ năng của danh hiệu này rất có ích nhưng mỗi lần đều phải tiêu hao 30% mức giá trị thể năng tối đa, nói cách khác, dù giá trị thể năng của hắn đầy thì trong thời gian ngắn cũng chỉ có thể dùng tối đa ba lượt, huống chi lúc Tiểu Thán tiến vào sân bóng rổ giá trị thể năng cũng không đầy. Sau khi sử dụng xong hai lần, hắn liền lâm vào trạng thái thể năng cực thấp, cảm giác thoát lực đã bắt đầu ảnh hưởng đến hành động.

    Giờ khắc này, Phong Bất Giác đang phải một mình gánh chịu hơn bảy phần quái vật tiến công, Tiểu Thán chỉ dẫn đi được ba thành, hơn nữa theo từng cái đầu đường còn không ngừng có quái vật dũng mãnh đánh vào, cuồn cuộn không dứt.

    Trong sân bóng rổ tối đen, tiếng gào thét, âm vang, tiếng súng, tiếng chặt thịt, cắn xé... đan vào cùng một chỗ.

    Đèn pin của Phong Bất Giác cùng Vương Thán Chi đều đã rơi trên mặt đất, bị quái vật giẫm nát. Loại thời điểm này bọn hắn cũng không cần thiết bị chiếu sáng làm gì nữa, chỉ cần nhìn những con mắt đỏ thẫm trong bóng tối kia là có thể tấn công, thậm chí là loạn xạ công kích cũng sẽ không rơi vào không trung.

    Nhưng... số lượng những con mắt kia... thật sự là nhiều lắm, chúng đang tuyên cáo một loại tuyệt vọng thật sâu.

    Mà lúc này, từ lúc biến dị thể tiến sĩ Ashford tử vong, mới chỉ qua bảy mươi giây ngắn ngủn mà thôi.

    Chẳng biết từ lúc nào, dưới ảnh hưởng của vô số phim Zombie, mọi người dần cho rằng, cái loại thiết lập Zombie hoành hành như Resident Evil này là một loại khủng bố đối với toàn thế giới. Kỳ thật, khả năng trên địa cầu phủ xuống các loại tận thế chỉ sợ mới là khó nhất.

    Đối với người thường mà nói, không có khủng bố nào là "nhẹ", bất luận một loại nguy hiểm nào dù nhỏ nhất đều có thể dẫn tới trí mạng, huống chi là loại quái vật vây công như thủy triều này.

    Hai cái thông báo hệ thống hầu như đồng thời vang lên, tuyên cáo một sự tình ngoài ý muốn, nhưng cũng hợp tình hợp lý:

    [Thành viên đoàn đội: Vô Song Thượng Tướng Phan Phượng, đã chết. ]

    [Thành viên đoàn đội: Thiên Nhân Trảm Hoa Hùng, đã chết. ]

    "Truyền tống!" Phong Bất Giác cơ hồ là khàn cả giọng mà hô lên. Hắn biết rõ Tiểu Thán còn sống, nhưng đoán chừng cũng sống không được mấy giây nữa, lúc này bọn hắn đã không có bất luận lý do gì để tiếp tục lưu lại trong kịch bản này, tốt nhất là tranh thủ thời gian ly khai.

    "Đã rõ!" Tiểu Thán bị năm sáu con quái vật đè trên mặt đất, chân trái cùng vai phải đã bị cắn chảy máu rất nhiều, nhưng trước khi truyền tống hắn vẫn không quên hồi đáp một tiếng.

    Lúc hắn hóa thành bạch quang biến mất, chiếu sáng cả một khu vực khán đài. Phong Bất Giác biết rõ hắn đã thành công truyền tống, bản thân cũng chuẩn bị ly khai, lúc này, lại xảy ra một sự tình làm hắn không thể tưởng tượng.

    Đèn trong cung thể thao sáng lên, bọn quái vật bỗng nhiên dừng lại.

    Chúng đình chỉ tiến công, rời khỏi người Phong Bất Giác.

    Phong Bất Giác còn kém nửa giây là chuẩn bị từ menu chọn truyền tống rồi, không nghĩ tới phát sinh dị biến, điều này làm cho hắn tranh thủ thời gian phanh lại.

    Zombie Huyết Lang ở khắp chung quanh dời ra một khu vực, làm thành một vòng. Vòng Zombie Huyết Lang hơi nghiêng, quái vật hướng hai bên thối lui, dời ra một thông lộ rộng một mét.

    Một bóng người uyển chuyển từ chỗ ấy đi tới, nàng mặc áo bành tô, quần tây, chân trần, thân dính không ít vết máu. Ống tay áo, phần sườn, ống quần của nàng đều có dấu vết bị vạch phá, bất quá xuyên qua những lỗ hổng này, chỉ có thể nhìn thấy làn da trắng bóng, những vết thương kia sớm đã khép lại rồi.

    Nàng đi đến trước mặt Phong Bất Giác, thiện ý mà vươn tay, lòng bàn tay hướng lên, dường như muốn nâng hắn đứng lên.

    Phong Bất Giác cũng tiếp nhận hảo ý của nàng, cầm tay của nàng lung la lung lay mà đứng dậy. Giờ phút này trong lòng của hắn phi thường tò mò, AI này đến tột cùng muốn làm gì?

    "Ngươi... và những người khác, không giống nhau." Nàng nói ra.

    Phong Bất Giác cười nói: "Tuy ta đẹp trai hơn bọn hắn một chút, nhưng loại lời này ngươi nên thừa dịp trước khi bọn hắn chết hoặc ly khai nói ra mới có ý nghĩa a...."

    "Bọn hắn... không chết, có đúng không?" Nàng bỏ qua lời Phong Bất Giác, phối hợp mà hỏi.

    "Ngươi không phải đã sớm biết sao?" Phong Bất Giác hỏi lại.

    "Ta biết rõ, nhưng ta muốn nghe người nào đó trong 'các ngươi' chính miệng xác nhận." Nàng nói ra.

    "Đúng, bọn hắn không chết, chẳng qua là ý thức về tới không gian nào đó mà thôi." Phong Bất Giác ngay lập tức hỏi: "Ngươi nói ta và những người khác không giống nhau, rốt cuộc là chỉ cái gì?"

    "Ngươi..." Nàng đứng trước Phong Bất Giác, đi vòng quanh hắn một vòng: "Ngươi cũng giống ta, đều là 'không trọn vẹn' đấy."

    Phong Bất Giác trong nội tâm rùng mình, thầm nghĩ: AI này có thể nhìn ra Giá Trị Kinh Hãi dị thường của ta?

    "Trong thế giới của các ngươi, ngươi cũng là một tổ số liệu dị thường sao?" Nàng hỏi.

    "A... Xem như thế đi." Phong Bất Giác cười nói.

    "Bọn hắn không biết chỗ dị thường của ngươi sao?" Nàng hỏi.

    Phong Bất Giác dường như đã hiểu hạch tâm của vấn đề này, hắn trả lời: "Ngươi là muốn hỏi, vì sao ta là số liệu 'dị thường' như vậy mà không bị xóa đi?"

    Nàng gật gật đầu, tiếp tục dừng ở hai mắt Phong Bất Giác, chờ đáp án.

    "Ân..." Phong Bất Giác suy tư thoáng một phát: "Trong thế giới của chúng ta, người 'dị thường' giống như ta vậy, là có thể được tiếp nhận. Ta, chính như như lời ngươi nói, do nguyên nhân nào đó mà trở nên 'không trọn vẹn', nhưng đây không phải do ta chủ động lựa chọn, bởi vậy ta có thể nhận được thông cảm, thậm chí đồng tình, trợ giúp." Hắn dừng thoáng một phát: "Còn có một số người, hành vi của bọn hắn được xưng là 'phạm tội', dị thường của những người này cũng không biểu hiện trên sinh lý, nhưng bọn hắn chủ động đi 'phá hư quy tắc' và 'gây nguy hại đến người khác', những người này liền sẽ phải chịu trừng phạt, gây nguy hại đến người khác tức thì sẽ thực sự bị giết chết trên ý nghĩa."

    "Đây chính là phương thức thanh lý 'rác rưởi' trong thế giới của các ngươi sao?" Nàng hỏi, "Từ nhỏ là rác rưởi có thể được tha thứ, mà lựa chọn làm rác rưởi sẽ bị trừng phạt."

    Phong Bất Giác cười khan một tiếng: "Tuy ngươi tổng kết như vậy nghe... có chút chói tai, hơn nữa tương đối phiến diện, nhưng dường như chính là như vậy."

    "Sinh vật có duy độ cao hơn sáng tạo ra các ngươi không can thiệp các ngươi sao?" Nàng lại hỏi.

    "Ách..." Phong Bất Giác bị nàng hỏi khó rồi: "Nói thật, chúng ta cũng không biết có sinh vật duy độ cao hơn tồn tại hay không. Dù cho có, trước mắt chúng ta cũng không thể giải thích vì sao đấy, có lẽ chúng cũng không muốn can thiệp vào chuyện chúng ta, có lẽ chúng sớm đã đưa 'can thiệp' cắm vào trong tư tưởng của chúng ta, khiến cho chúng ta không có cách nào đoán được nó có tồn tại hay không, đồng thời làm việc dựa theo ý nghĩ của chúng."

    Nàng có lẽ không hiểu lời của Phong Bất Giác, hoặc chẳng qua là cần có thời gian để tiêu hóa những nội dung này.

    Nàng trầm mặc hồi lâu, thời gian đã vượt qua hạn chế truyền tống của Phong Bất Giác, nhưng Phong Bất Giác cũng không bị đưa đi.

    "Ngươi có thể ngăn cản hệ thống đem ta truyền đi?" Hắn hỏi.

    "Ta có thể kéo dài thời gian." Nàng trả lời: "Ta..." Nàng dừng lại một chút: "Đã có thể làm được rất nhiều chuyện..."

    Phong Bất Giác minh bạch, Diễn Sinh Giả này đã tương đối cường đại, hắn hỏi dò: "Hiện tại ngươi đã là Diễn Sinh Giả cấp 2 rồi sao?"

    "Diễn Sinh Giả cấp 2..." Nàng dường như có suy tư mà nói: "Ngươi là chỉ... chúng sao?" Nàng vậy mà nở nụ cười, lộ ra răng nanh của nàng: "Không, chiến đấu như vậy còn chưa đủ để đặt ta ngang bằng với chúng."

    Phong Bất Giác nghe được câu này, cơ bản đã có thể xác nhận tin tức hai người Phan Phượng cùng Hoa Hùng nắm giữ cũng là không trọn vẹn. Xem ra công ty Mộng có vấn đề rất lớn.

    "Ta thật cao hứng." Nàng nói, "Ngươi nguyện ý nghe ta nói chuyện, cũng trả lời vấn đề của ta, cho dù ngươi lúc trước có tham dự hành động đuổi giết ta."

    "Ngài đại nhân đại lượng... Tục ngữ nói, trước khác nay khác, ta bây giờ rất thân nhau rồi, không, ta đã theo bên làm phản rồi..." Phong Bất Giác còn tưởng rằng đối phương đã quên mảnh vụn đuổi giết này, nghe đối phương lại nhắc tới, hắn còn thực lo rằng mình sẽ bị vây ở chỗ này không cách nào logout.

    "Ta có thể dùng tên ngươi đặt cho ta không?" Nàng đột nhiên hỏi.

    "X-23?" Phong Bất Giác nói, hắn ngây ra một lúc: "Ngươi không có tên sao?"

    "Đương nhiên không có." Nàng trả lời: "Cái tên này, cũng sẽ không dùng được quá lâu đấy, bởi vì ta sẽ phải chết." Lúc nàng nói lời này ngữ khí rất bình dị, nhưng lại làm cho người khác cảm nhận được một loại chua xót cùng bất đắc dĩ, "Nhưng ta nghĩ, ta có lẽ nên có một cái tên, tên có thể chứng minh ta đã từng tồn tại."

    Phong Bất Giác trầm mặc vài giây, thở dài: "Ngươi nói đúng, Diễn Sinh Giả 23, ít nhất ta sẽ nhớ là ngươi đã từng tồn tại."

    ------------------------
    *X-23 là một nhân vật trong Marvel Comics, là bộ truyện tranh về các siêu anh hùng như Iron Man, Captain America, Hulk, Thor, Spider-Man, Wolverine...


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,quangheo,
  7. #64
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    80
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 63
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    [Kịch bản đã hoàn thành, đang tính toán ban thưởng

    Kinh nghiệm nhận được: 5.500
    Tiền trò chơi: 55.000

    Nhận được vật phẩm/trang bị: Không

    Hoàn thành / tiếp nhận nhiệm vụ: 2/2

    Đặc thù, hoàn thành 【Ẩn Tàng nhiệm vụ】: Không
    Phá giải thế giới quan: Không

    Giá trị Kinh Hãi tăng vọt: 0 lần
    Giá trị Kinh Hãi cao nhất: 0%.
    Giá trị Kinh Hãi trung bình: 0%

    Đánh giá mức độ sợ hãi của bạn là: gan cùng mình, có thể nhận được ban thưởng thêm vào hạng nhất, xin lựa chọn sau.

    Nhận được giá trị kỹ xảo: 323
    Giá trị kỹ xảo tăng thêm kinh nghiệm: 3.230
    Tiền trò chơi: 32.300

    Ban thưởng qua cửa kịch bản: tăng thêm 100% trụ cột kinh nghiệm: 5.500

    Tính toán đã xong, mời tiếp tục]

    Sau khi 23 cùng Phong Bất Giác cáo biệt, hắn liền bị truyền tống đi. Nhưng có một vấn đề vẫn đang cắm sâu trong đầu Phong Bất Giác khiến hắn không khỏi suy tư... Với tư cách một tổ số liệu, từ nhỏ bản thân đã có ý thức cùng trí tuệ nhân tạo nhất định, Diễn Sinh Giả có thể được xem là một loại "tánh mạng cấp cao" nào đó, cũng nên nhận được tôn trọng, hoặc là ít nhất là... không vì sự "tồn tại" của chúng mà bị lọt vào đuổi giết hay không.

    Đáp án của vấn đề này dựa vào suy luận là không giải ra. Trên đời này cũng không phải mỗi một sự kiện đều có thể phân ra đúng sai, nên hay không nên. Cho nên có một số việc không có đáp án, chỉ có kết quả. Phong Bất Giác chỉ là người bình thường, hắn không có năng lực hay quyền lực đi quản chuyện như vậy. Việc hắn có thể làm, chỉ sợ cũng chỉ có thể là suy tư.

    [Bạn đã lên cấp 13, hạn mức cao nhất của giá trị thể năng tăng lên, hiện tại là 1300/1300]

    Thông báo của hệ thống đem suy nghĩ của hắn kéo lại.

    "Giác ca ngươi có sao không? Vì sao qua mấy phút ngươi mới ra kịch bản a?" Âm thanh của Vương Thán Chi cũng đúng lúc theo tần số truyền tin vang lên.

    "Yên tâm, không có treo." Phong Bất Giác nói: "Ta đã lên cấp 13 a."

    Vương Thán Chi nói: “Ôi chao! Ta hiện tại mới mười hai cấp cộng với hơn hai ngàn kinh nghiệm, ta còn chơi nhiều hơn ngươi một kịch bản a... quả nhiên là chênh nhau giá trị kỹ xảo a."

    "Giá trị kỹ xảo kỳ thật chênh lệch không lớn, cho dù ta ở mấy lần hình thức sinh tồn đoàn đội cầm tổng sản lượng giá trị kỹ xảo nhiều hơn 300 hoặc thậm chí 400 so với ngươi thì cũng chênh nhau không quá 3000 đến 4000 điểm kinh nghiệm a. Chủ yếu là do ban thưởng của 【Ẩn Tàng nhiệm vụ】 ở kịch bản trước cho ta cũng là kinh nghiệm, mặt khác, ta còn lĩnh qua một lần 40% kinh nghiệm theo đẳng cấp khi đánh giá mức độ sợ hãi a." Phong Bất Giác giải thích nói.

    "Này... Giác ca, vậy ngươi nếu một mực chơi hình thức sinh tồn một mình, cam đoan qua cửa, không ngừng lĩnh cái 40% kinh nghiệm kia mà nói..., chẳng phải là luyện cấp quá nhanh a... tranh thủ max level server cũng có thể a...!" Vương Thán Chi nói.

    "Cái này ta xác thực đã cân nhắc qua. Nếu có tâm đi làm, hẳn là sẽ thành công đấy. Bất quá, ta chơi trò chơi này dù sao có chút nghi vấn 'ăn gian'. Cái loại sự tình khoe khoang như trở thành người chơi max level này sẽ khiến cho ta trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích. Lại nói tiếp max level lại không có ban thưởng đặc biệt gì, đối với loại người chơi không phải game thủ chuyên nghiệp như ta, ngược lại sẽ mang đến rất nhiều phiền toái." Phong Bất Giác trả lời.

    Vương Thán Chi nói: "Closed Beta ngừng phát triển ở 20, nói không chừng còn có tính ngẫu nhiên, nhưng lúc Open Beta có 50 cấp, hơn nữa mở đăng ký tài khoản, có lẽ người chơi max level sẽ có giải thưởng lớn nghịch thiên gì đó thì sao?"

    Phong Bất Giác cười nói: "Kỳ thật không có gì khác nhau, loại bố cục này lúc tiến vào Open Beta cũng sẽ không có cải biến. Công ty trò chơi rất rõ ràng, bộ phận người chơi có đẳng cấp xa xa vượt lên đầu về cơ bản đều là thành quả của đoàn đội Studio. Người chơi bình thường căn bản không có cách nào tham dự loại cạnh tranh này, dù sao tài nguyên có thể sử dụng không giống nhau. Chẳng hạn như thời gian chơi trò chơi, người chơi bình thường cùng người chức nghiệp sẽ không có cách nào đánh đồng. Cho nên ngươi xem 'Dũng Giả Không Sợ' kia, người đầu tiên lên 20 cấp ở Closed Beta, ngoại trừ được ở trên diễn đàn thông báo một lần, cũng không nhận được bất luận ban thưởng chính thức thực chất nào."

    Về sau sự thật cũng đã chứng minh suy đoán của Phong Bất Giác là không sai, công ty Mộng xác thực không cho người chơi đầu tiên max level bất luận ban thưởng thực chất gì. Đương nhiên, tên người chơi kia cùng với phòng làm việc của hắn đã lấy được thứ bọn hắn muốn, chính là độ chú ý.

    Kỳ thật đầu năm nay, game online chỉ cần là trò chơi có tính kỹ thuật, tính giải trí, kiến trúc thì tầng trên về cơ bản đều bị Studio chiếm cứ, thẳng đến khi trò chơi trải qua mấy năm đưa vào hoạt động bắt đầu lụi tàn dần, Studio nhao nhao rút khỏi, một ít cá nhân hoặc người chơi bình thường mới có thể ngoi đầu lên. Đương nhiên, khi đó rất có thể đã không còn người nào chơi. Kế tiếp chính là đóng cửa đăng kí, hợp server, đến cuối cùng là đóng cửa.

    Về phần một ít trò chơi tương đối "não tàn", bố cục chỉnh thể ngược lại là tương đối rõ ràng đấy. So ra chỉ là ai nhiều tiền hơn thôi, ngoại trừ dùng nhân vật nữ ăn mặc hở hang bán thịt, làm chút tuyên truyền thấp kém, thứ duy nhất biết tròn biết méo chính là hình ảnh trò chơi, còn bản thân trò chơi thật sự không đáng giá nhắc tới. Studio ở trong trò chơi đó ngược lại ở vào cơ sở, sắm vai kẻ có tiền làm công nhân vật, làm chút ít thao tác dây chuyền sản xuất hầu như lặp lại ngốc nghếch, rất có cảm giác như dùng auto.

    Tuổi thọ loại trò chơi này thường thường càng thêm ngắn, nói như vậy người chơi không tiêu tiền từ giai đoạn trước cũng đã chơi không nổi rồi, rất ít người kiên trì đến hậu kỳ cũng bị hành hạ đến bại lui. Mà bởi vì bản thân nội dung trò chơi quá trống rỗng thiếu thốn, các người chơi từng tiêu phí qua không được bao lâu cũng sẽ đồng dạng dần dần cảm thấy không thú vị cùng chán ghét, cuối cùng lựa chọn ly khai.

    Game Online vào năm 2055 xuất hiện tầng tầng lớp lớp, giống như là một loại tiêu hao phẩm, nhất lưu tuyên truyền, tam lưu trò chơi, bất nhập lưu vận hành. Bất quá loại hàng hoá này cuối cùng vẫn nhận được tán thành từ thị trường, bởi vì tiêu hao phẩm không có gì là sai, thứ mọi người cần chính là tiêu hao phẩm như vậy. Người chơi không muốn dùng tiền có thể xem cái mới lạ, người chơi dùng tiền có thể hưởng thụ trò chơi; trò chơi đưa ra thị trường vốn đều là thầm nghĩ kiếm một chuyến rồi rời đi, cũng không có ý định tế thủy trường lưu (edt: sử dụng tiết kiệm để dùng được lâu); các nhân viên phòng làm việc cùng các người chơi bình thường cũng có thể dựa vào các loại nghiệp vụ như cày thuê hay thu thập vật phẩm để sinh tồn. Mọi người theo như nhu cầu, tối đa qua hơn nửa năm, tiêu hao phẩm mới còn có thể bổ sung.

    "Vậy cũng tốt, nếu ngươi luyện quá nhanh thì không có ai dẫn ta đi train level rồi." Tiểu Thán trả lời: "Đúng rồi Giác ca, Winchester ta vẫn còn cầm, kịch bản sau ta đưa lại cho ngươi."

    Kỳ thật lúc trước ở cửa hàng súng Tiểu Thán cũng đã nhặt hai khẩu súng cho vào trong ba lô, bất quá lúc ở trong sân bóng rổ, sử dụng Winchester hiển nhiên thích hợp hơn.

    "Ngươi cứ cầm tạm đi, ta sửa sang lại đồ vật một chút liền logout rồi." Phong Bất Giác trả lời.

    "Cáp? Nhưng bây giờ mới hai giờ rưỡi a...." Tiểu Thán nói.

    Ý của hắn là thời gian còn sớm, cho dù chơi đến bốn giờ mới logout cũng còn nửa tiếng thời gian thực tế, đổi thành hình thức giấc ngủ thì thời gian trò chơi chính là 15 tiếng đông hồ, đủ để chơi thêm một kịch bản có độ dài giống như kịch bản trước.

    "Ngươi mới vừa nói mình là cấp 12 với hơn hai ngàn kinh nghiệm đúng không." Phong Bất Giác nói: "Nói cách khác khoảng cách lên tới cấp 13 không đến một vạn, lát nữa ngươi lại chơi hai cái kịch bản, có thể nói, đổi cái danh hiệu vân vân." Hắn dừng lại một giây, tiếp tục nói: "Ta nha... Có một số việc cần bình ổn tinh thần ngẫm lại..." Lý do này không có sức thuyết phục cho lắm.

    Bất quá Tiểu Thán lại tiếp nhận. Hắn biết rõ Phong Bất Giác rất kiên định, lời muốn nói sẽ không hề giữ lại, lời không muốn nói để ở trong lòng tuyệt đối không mở miệng, cho nên truy vấn cũng vô dụng: "Được rồi, ta thoát ly đội ngũ ah."

    "Ân, bye bye." Phong Bất Giác cùng hắn tạm biệt.

    Tiểu Thán lên tiếng, liền rời khỏi đội ngũ.

    Phong Bất Giác mở ra danh sách hảo hữu, bên trong có bốn cái danh tự, có ba cái đã là trạng thái rời tuyến, theo thứ tự là Long Ngạo Mân, Tự Vũ Nhược Ly cùng Bi Linh Tiếu Cốt, cái tên "Uổng Thán Chi" rất nhanh từ "nhàn rỗi" biến thành "đang chơi" .

    Hắn cố ý đi xem mục [Người chơi gần nhất cùng chơi trò chơi] một chút, ngoại trừ vài tên hảo hữu, bên trong còn có Dũng Giả Vô Địch, Tích Bộ Thiếu Gia cùng Tên Thật Khó Đặt đã từng gặp. Hai nick name "Vô Song Thượng Tướng Phan Phượng" cùng "Thiên Nhân Trảm Hoa Hùng" này cũng có ở đây, nhưng trạng thái biểu hiện đều là logout, Phong Bất Giác thập phần hoài nghi đây là một loại "Ẩn thân" để che mắt người khác, bất quá hắn cũng không có gửi thư để xác nhận ý tưởng, đoán chừng có gửi cũng sẽ không có người hồi đáp, tiếp nhận lời mời hảo hữu thì càng không thể.

    Phong Bất Giác bị sự tình của 23 khiến cho tâm thần có chút không tập trung, tạm thời đã không còn tâm tình chơi trò chơi, hắn không có vội vã đi lĩnh ban thưởng, cũng không có sửa sang lại ba lô, trực tiếp liền mở ra menu trò chơi, lựa chọn logout.

    Trong logout hình thức giấc ngủ, hệ thống còn có một hạng nhắc nhở thêm vào cho những người chơi không muốn tiếp tục ngủ kia: [Xin hỏi bạn có muốn tỉnh lại hay không? ]


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  8. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,quangheo,
Trang 13 của 13 Đầu tiênĐầu tiên ... 3111213

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status