Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456
Kết quả 26 đến 29 của 29

Chủ đề: Thiên Đường Kinh Khủng - Ba Ngày Ngủ Hai

  1. #26
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    44
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 25: Quỷ Ảnh Mê Thành Thiên ( 9 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    Mấy người bên ngoài chỉ chờ một phút liền thấy đèn trong cục cảnh sát sáng lên.

    Mọi người hai mặt nhìn nhau, hơn mười giây sau, Phong Bất Giác từ chỗ cũ đi ra: "Ta đã tìm được công tắc mở nguồn điện dự phòng, bên trong cục cảnh sát này hình như có nguồn điện độc lập."

    Đây không thể nghi ngờ là tin tức tốt. Năm người lập tức từ lỗ hổng trên tường nối đuôi nhau mà vào, tiến nhập cục cảnh sát.

    Sau khi được hoàn toàn chiếu sáng, cảnh tượng bên trong hiện ta vô cùng kinh khủng. Ngoại trừ trần nhà không chịu quá nhiều ảnh hưởng, trên cơ bản tất cả bàn công tác, ghế ngồi, ghế sofa, máy tính, giấy tờ, máy đun nước..., những món đồ có khả năng di dời đều không nằm đúng chỗ, còn có rất nhiều mảnh vỡ cánh cửa cùng với khuông cửa bị đánh hỏng hơn mười chỗ. Phía sau cửa chính chồng chất rất nhiều đồ vật, cho nên từ bên ngoài căn bản mở không được, dù cho có chìa khóa cũng vô dụng.

    Ở bên trong tầng một, tổng cộng có ba cỗ thi thể cảnh sát, cỗ thi thể thứ nhất Phong Bất Giác lúc trước tìm được cách cửa vào gần nhất. Tìm sâu vào bên trong, còn có hai người mặc đồng phục khác đấy, đều là nam người da trắng. Cổ thi thể thứ hai dáng người mập mạp, bên cạnh phần bụng tròn vo bị xé ra một đường, ruột từ trong bụng bị lòi ra ngoài một đống thật dài, cụ thể dài bao nhiêu... nói cho dễ hiểu, cầm cái này thắt cổ cũng được. Cỗ thi thể thứ ba có dáng người trung bình, chỗ vai trái có một vết nứt ra, xương quai xanh bị đánh nát, một mực kéo dài đến trước ngực trái, trong lồng ngực trái tim đã không còn...

    Khả năng thể hiện độ buồn nôn của trò chơi này như trước cực tốt, bất quá hệ thống sẽ ức chế dục vọng nôn mửa của người chơi, chủ yếu là do lúc kết nối thần kinh, hai phương diện khứu giác và vị giác có hạ thấp một chút, không khiến cho dạ dày người chơi sinh ra cảm giác cực kì khó chịu.

    Vương Thán Chi ngược lại vốn là không sao cả, hắn ở trong hiện thực cũng đã từng giải phẫu không ít thi thể rồi. Đương nhiên, cái này và đảm lượng không có liên quan, đó chẳng qua là thói quen mà thôi. Chỉ cần thi thể không di chuyển thì dù có mở ngực bể bụng hay không thì hắn cũng không sợ. Thế nhưng mấy cái gì đó khác như quái vật, yêu ma quỷ quái, thậm chí bóng tối... hắn đều cảm thấy sợ hãi. Những lúc xem phim kinh dị hoặc chơi trò chơi phản ứng của hắn so với nữ sinh không khác mấy.

    Ngay chỗ này có một vài lời cần nói cho một số người không biết. Mặc dù lúc nữ sinh xem phim kinh dị có phản ứng rất mạnh, nhưng điều này không có nghĩa là các nàng nhát gan. Đây hoàn toàn là một cái âm mưu. Trong sinh hoạt hằng ngày sẽ có những lúc các nàng thấy sợ hãi, nhưng xem phim kinh dị lại là một chuyện khác... Ví dụ như một đôi nam nữ trẻ tuổi ngồi cùng một chỗ xem phim kinh dị, thường thường là nam nhân vẻ mặt không sao cả, nữ nhân lại trông khiếp sợ, một người thỉnh thoảng ra vẻ thoải mái chê cười đối phương, người còn lại thỉnh thoảng hét lên một tiếng. Loại chuyện này mỗi ngày đều diễn ra, tám phần là nam nhân đang giả bộ dũng cảm, nữ nhân đang giả vờ đáng yêu. Trên thực tế độ sợ hãi của hai người đối với phim kinh dị là gần như nhau, không đến mức phân biệt như vậy.

    Nhưng ta không thể không nói một câu, không giả bộ dũng cảm thì nam nhân không đáng yêu, không giả vờ đáng yêu thì nữ sinh quá dũng cảm, cái thế giới này cần như vậy mới vận động được đấy, mời các vị tiếp tục cố gắng.

    Trở lại chuyện chính, nói về ba cỗ thi thể kia. Cái mà Phong Bất Giác lục soát qua tất nhiên không còn vật phẩm gì có thể khai thác được rồi. Trên người vị mở ngực bể bụng kia có một cây gậy cảnh sát và một bộ còng tay. Vừa cầm lên nhìn, còng tay bị đứt gãy rõ ràng đấy, hơn nữa ở trên người hắn cũng tìm không ra chìa khóa còng tay.

    Gậy cảnh sát được Phong Bất Giác giao cho Cô Đơn. Tuy nói là kiện trang bị phẩm chất bình thường nhưng bởi vì không có trang bị hạn chế, hơn nữa tốt xấu gì cũng là vũ khí chuyên dùng, cũng đủ để làm cho tiểu ca Cô Đơn tay không tấc sắt từ trước đến nay rất hài lòng.

    Cổ thi thể thứ ba ở trong một căn phòng tương đối nhỏ ở bên cạnh, hình như là nơi để dụng cụ của công nhân vệ sinh. Vậy mà trên thân không có món nào nên hồn, trắng tay. Ngay thời điểm Phong Bất Giác có ý định đem hắn lột sạch nhìn kĩ xem bàn chân có hình xăm hoặc nốt ruồi hay không, Vương Thán Chi cuối cùng cũng từ trong túi áo tìm được một tờ giấy.

    Cái yếu tố này rõ ràng hướng tới việc tìm ra lời giải, tất nhiên không thể bỏ qua.

    [Tên: Tờ giấy có số
    Loại: Có liên quan tới nội dung cốt truyện
    Phẩm chất: Bình thường
    Công năng: Không biết
    Có thể mang ra khỏi kịch bản hay không: Không
    Ghi chú: 69185 ]

    Trên tờ giấy ngoại trừ năm con số viết như ả rập này thì không còn gì. Phong Bất Giác nhìn giải thích vật phẩm vài giây, vậy mà lại ném tờ giấy đi.

    "Này! Giác ca, ném đi như vậy liệu có sao không?" Vương Thán Chi hỏi.

    Phong Bất Giác từ bên trong bọc hành lý lấy ra chuỗi chìa khóa nhặt được lúc trước, từng chút một quan sát kĩ: "69185... 69185... Đã tìm ra." Hắn lấy ra cái chìa khóa cuối cùng có khắc mấy chữ, gỡ ra một nhóm lớn chìa khóa, sau đó liền ném nguyên chuỗi chìa khóa đi, chỉ để lại một chiếc, nói: "Ân... Không sai, chính là chiếc này."

    Sau khi chiếc chìa khóa kia được tách ra cầm trên một mình tay, trong menu xuất hiện nhắc nhở vật phẩm mới:

    [Tên: Hỏa chìa khóa
    Loại: Có liên quan tới nội dung cốt truyện
    Phẩm chất: Tốt
    Công năng: Có tác dụng với phong ấn hỏa
    Có thể mang ra khỏi kịch bản hay không: Không
    Ghi chú: chìa khóa có năng lượng ma thuật, là một trong năm chiếc chìa khóa mở Cánh Cổng Ác Ma]

    "Đây hẳn là một kiện vật phẩm nội dung cốt truyện cần thiết cho nhiệm vụ chính tuyến." Phong Bất Giác nói: "Dù cho chúng ta bây giờ không tới nơi này thì chờ sau khi đến Cánh Cổng Ác Ma thì vẫn sẽ có nhiệm vụ cho chúng ta đến đây một chuyến."

    "Thật tốt quá, vậy không phải là tiết kiệm thời gian sao?" Vương Thán Chi nói.

    "Thời gian..." Phong Bất Giác nói: "Hừ... Có nói hay không thì cũng thế. Ghi chú của món vật phẩm này thế nhưng có viết tổng cộng có năm cái chìa khóa, dựa theo cái loại sáo lộ lừa người này... Ta đoán chừng sau khi đến được chỗ Cánh Cổng Ác Ma, nhiệm vị thiếp theo nhận được chính là kiếm đủ năm cái chìa khóa, sau đó lại đem cửa kia mở ra hoặc đóng lại."

    Long Ngạo Mân lúc này từ hành lang bên kia đi tới, nói: "Thang lên lầu hai đã bị triệt để phá hủy, xem ra không thể đi lên được."

    "Trong dự liệu..." Phong Bất Giác đưa cái chìa khóa cho hắn, để cho hắn xem thuộc tính: "Thứ cần tìm đều ở lầu một."

    Cô Đơn và Tịch Mịch lúc này tựa hồ có thu hoạch, bọn hắn từ trong đống lẫn lộn bên trong một gian phòng đã tìm được một cái hộp cấp cứu, liền cầm tới.

    Sau khi mở ra, có thể nhìn thấy bên trong có một cuộn băng và hai bình thuốc dạng lỏng trong suốt. Những thứ này tất nhiên đều là tiêu hao phẩm. Cuộn băng có hiệu quả là cầm máu, mà hai bình thuốc cái kia thì là đồ hồi máu tiêu chuẩn do Kinh Hãi Thiên Đường cung cấp.

    [Tên: Đồ hồi máu <Lớn > *2
    Loại: Tiêu hao phẩm
    Phẩm chất: Bình thường
    Công năng: Hồi phục 100% giá trị sinh tồn của người chơi
    Có thể mang ra khỏi kịch bản hay không: Có
    Ghi chú: xếp chồng tối đa là 5, sử dụng liên tục vật phẩm thì hiệu quả sẽ từng bước yếu bớt ]

    Phong Bất Giác vừa nhìn cái ghi chú này liền minh bạch, xếp chồng tối đa hiển nhiên là để hạn chế số lượng người chơi có thể mang theo, bởi vì bọc hành lý chỉ có mười ô, cho dù sau này sẽ lớn hơn nhưng vẫn phải chừa lại chỗ cho trang bị và vật phẩm khác. Mà thiết lập giảm dần hiệu quả khi liên tục sử dụng chính là để cho người chơi không đến mức trong chiến đấu quá mức ỷ lại vào thứ này.

    "Rất tốt... Một lọ là 100%..." Phong Bất Giác lấy [Kim tiêm dùng một lần] của hắn đưa cho Vương Thán Chi rồi nói: "Bác sĩ, cái này phải giao cho ngươi rồi."

    Vương Thán Chi cũng là người thông minh, lập tức hiểu ý của Phong Bất Giác. Hắn thuận tay liền cầm một bình, từ bên trong rút chừng bốn phần năm, sau đó ý bảo Long Ngạo Mân xắn tay áo lên.

    Trong lúc Vương bác sĩ tiêm cho hắn, Long Ngạo Mân trả lại cái chìa khóa cho Phong Bất Giác nói: "69185 có nghĩa là gì vậy?"

    Phong Bất Giác trả lời: "Câu đố cấp thấp, dựa vào thứ tự bảng chữ cái mà thôi: 6F, 9I, 18R, 5E, FIRE."

    Tuy rằng nghe giải thích rất đơn giản, nhưng Long Ngạo Mân cảm thấy chính mình chưa chắc đoán được.

    Vương Thán Chi gọn gàng tiêm xong, số lượng hắn rút ra vẫn tương đối chuẩn xác đấy. Từ lần tiêm này Long Ngạo Mân bổ sung được 83% giá trị sinh tồn, lúc này đã về tới 95%.

    Trong bình còn dư 17%, Vương Thán Chi vốn hỏi Cô Đơn và Tịch Mịch có tổn thất giá trị sinh tồn hay không thì hai người đều tỏ vẻ mình còn đầy máu, cho nên Vương Thán Chi liền không khách khí cầm cái chai uống một hớp, đem giá trị sinh tồn hồi phục 100%.

    Có lẽ có người sẽ thắc mắc, vì sao hai người bọn họ không trực tiếp ngươi một ngụm ta một ngụm mà uống? Nguyên nhân là... chỉ cần người chơi làm ra động tác "uống" thì toàn bộ vật phẩm này lập tức sẽ biến mất.

    Đồ hồi máu với tư cách là "Bình máu" phổ thông, tương lai chính là một trong những món hàng hoá buôn bán chủ yếu của trò chơi trong Thương Thành. Thứ này không tuân theo phong cách tả thực vật phẩm của kịch bản, hoàn toàn là một món đạo cụ thiết lập của hệ thống. Người chơi chỉ cần làm ra động tác "dùng để uống", dù là giơ lên bên miệng lung lay khẽ đảo thì đều đem toàn bộ uống hết, trong cổ thậm chí cũng không có cảm giác chất lỏng chảy qua, cả cái chai cũng sẽ lập tức biến mất. Thứ này được tạo ra vốn chính là để người ta "sử dụng" đấy, cũng không phải dùng để giải khát hoặc là tạo cảm giác chắc bụng, cho nên đành phải thiết trí như vậy.

    Cây kim tiêm một lần kia có thể nói là vừa chui được một cái chỗ trống, cũng chỉ có Phong Bất Giác cái gia hỏa đọc thuộc lòng giới thiệu trò chơi này mới có thể nghĩ ra, Vương Thán Chi và Long Ngạo Mân lúc này kỳ thật trong nội tâm vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, bọn hắn chẳng qua là không cần nghĩ ngợi mà dựa theo mạch suy nghĩ của Phong Bất Giác mà làm thôi, mãi cho đến khi cái kịch bản này kết thúc bọn hắn xem giới thiệu chung về đồ hồi máu thì mới hiểu được nguyên do.

    Theo góc độ phán định của hệ thống, cái này cũng không tính là BUG, thậm chí còn ban thưởng thêm cho Vương Thán Chi một ít giá trị kỹ xảo. Bởi vì cái [Kim tiêm một lần] sử dụng hết một lần sẽ biến mất, cho nên người chơi nhờ thông qua tiêu hao một kiện vật phẩm, từ đó biến hướng hủy đi chia ra một kiện vật phẩm khác, một vào một ra, có được có mất, cũng không phải là bịa đặt.

    "Gậy cảnh sát một cây, súng ngắn một khẩu, vật phẩm nội dung cốt truyện của nhiệm vụ chính tuyến một kiện, còn có thêm hai bình máu và một món vật phẩm giải trừ trạng thái 'đổ máu'..." Phong Bất Giác liền tổng kết: "Bình thường sau khi nhận được nhiệm vụ chính tuyến đánh giết xong Huyết Thi, quả thật có thể sẽ mang theo tổn thương 'đổ máu', thuốc hồi máu là tất yếu đấy, không nói tới vật phẩm nội dung cốt truyện... giết chết một con quái như vậy, cũng chỉ được có hai kiện vũ khí, có vẻ như là quá ít a..."

    Phong Bất Giác cúi đầu xuống, tay trái ôm ngực, khuỷu tay phải chống lên trên tay trái, dùng hai ngón tay gõ trán: "Vốn đang lòng tràn đầy mong đợi có thể tìm được thứ gì đó như phòng kho quân giới hoặc là một đống ma túy bị thu lấy..."

    "Này! Ngươi nghẹn cái gì a? Việc trải nghiệm thuốc phiện và phục vụ tình dục trong thế giới ảo đều bị lệnh cấm đấy!" Vương Thán Chi nói.

    "Đúng rồi!" Phong Bất Giác hai mắt tỏa sáng: "Mập mạp kia ngay cả ruột cũng chảy ra, vì sao bụng của hắn còn lớn như vậy? Bên trong có cái gì a!"

    Cảnh báo



  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,hoangdehg,
  3. #27
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    44
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 26: Quỷ Ảnh Mê Thành Thiên ( 10 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    "Giác ca... Thật là ác a." Vương Thán Chi nói.

    "Như thế nào, thấy buồn nôn rồi hả?" Phong Bất Giác một bên hỏi lại, một bên liền chạy đến chỗ cỗ thi thể kia.

    "Dù là tư tưởng hay hành động đều rất buồn nôn a...!" Vương Thán Chi kêu lên: "Ngươi không thể vì cảm giác rằng ban thưởng chưa đủ mà xằng bậy a..."

    "Xằng bậy?" Phong Bất Giác nói: "Bên trong mà có phân hoặc dị hình, ta mới là xằng bậy." Hắn đã ngồi xổm trước cỗ thi thể thứ hai: "Nếu bên trong không có gì, chỉ có thể chứng minh suy luận của ta sai, nên cũng không tính xằng bậy. Mà nếu bên trong nếu có cái gì..." Phong Bất Giác nói đến đây, tay đã vươn vào trong bụng thi thể từ cái vết thương ghê rợn kia, toàn tâm toàn ý mà bắt đầu lục lọi vào trong bụng như không có việc gì.

    "Uổng huynh... Ngươi nói nhỏ cho ta biết, Phong huynh thường ngày đến tột cùng là làm nghề gì..." Long Ngạo Mân sửng sốt, đã bị cái gã đồng đội này làm sợ tới mức Giá Trị Kinh Hãi đã có chút phập phồng.

    "Tiểu thuyết gia..." Vương Thán Chi ngây ngốc trả lời.

    "Tiểu thuyết gia kinh khủng như vậy à?" muội tử Tịch Mịch ở bên cạnh cũng nghe được, không khỏi chen miệng nói.

    "Đương nhiên là hắn không thuộc đa số..." Vương Thán Chi bổ sung.

    "Hàaa...!" Phong Bất Giác cười một tiếng, đáng sợ tới mức làm bốn người khác giật mình một cái.

    "LOOK!" Phong Bất Giác đắc ý nói, tay giơ lên một kiện đồ vật. Hắn vậy mà thật sự từ trong bụng giàn giụa máu của tử thi kia tìm được trang bị, hơn nữa còn là trang bị tốt...

    [Tên: Con mắt thù hận
    Loại: Đồ phòng ngự
    Phẩm chất: Tốt
    Lực phòng ngự: Không
    Thuộc tính: Không
    Đặc hiệu: Có thể tức thời biết được mục tiêu cừu hận của quái vật
    Điều kiện trang bị: nhân vật nhỏ hơn hoặc bằng cấp 20, sau khi nhặt không cách nào giao dịch
    Có thể mang ra khỏi kịch bản hay không: Có
    Ghi chú: Ngươi đã tìm được món vật phẩm này, tất nhiên nó là của ngươi. Cái kính bảo hộ này là do một gã pháp sư tử linh chế tạo ra, hắn gây thù hằn rất nhiều, muốn nhờ vật này để thấy rõ sát ý của người khác từ trong đám đông. Đáng tiếc, món đồ này một lần chỉ có thể quan sát một mục tiêu... Khi hắn còn sống, từng ở trên kính bảo hộ khắc lại một cụm chữ nhỏ: Khi ngươi đến chỗ ta thì ta cũng đã thấy ngươi. ]

    Món trang bị này trông rất giống kính thông khí mà các phi công thường đeo trong Chiến tranh thế giới thứ II. Vấn đề duy nhất là nó được lấy ra từ trong bụng tử thi, điều này thực sự rất buồn nôn...

    "Ta đã nói rồi, tất cả gợi ý trong cục cảnh sát này đã quá rõ ràng. Cả thành phố nửa bóng người cũng không có, vậy mà hết lần này tới lần khác nơi này có thi thể, trên hai cỗ thi thể kia đều có vật phẩm, còn cỗ này nhìn như có cũng được mà không có cũng không sao. Nếu thật chỉ có thể từ trên người hắn tìm được một cây gậy cảnh sát thì hệ thống căn bản không cần bày một cỗ tử thi làm cho người ta ấn tượng khắc sâu như vậy ở chỗ này, trực tiếp đem gậy cảnh sát giấu ở cái nơi xó xỉnh nào đó là được rồi."

    "Thật cứng rắn... Xem như ngươi lợi hại..." Vương Thán Chi nói: "Thời gian cấp bách, chúng ta có thể xuất phát a, khôi phục và tìm kiếm được tương đối, cả đồng đội cũng đều bị ngươi dọa sợ rồi."

    ... ...

    Sau khi ly khai cục cảnh sát, năm người tiếp tục đi lại trên đường. Thăm dò cục cảnh sát đã giúp cho bọn họ sớm hoàn thành có thể là một trong các bước tiếp theo cần làm của nhiệm vụ mới, lại lấy được không ít vật hữu dụng. Vốn sĩ khí mọi người có lẽ phải có chỗ tăng lên đấy... nhưng chỗ quái dị của Phong Bất Giác dần dần hiện ra, hắn làm cho các đồng đội sợ hãi, chỉ sợ so với cái trò chơi này còn có thể mang đến ảnh hưởng mạnh hơn.

    Trong trò chơi, dọa người dù là do sự kinh dị, khủng khiếp đến mức làm cho người sợ tới mức cắt đứt kết nối, thì mọi người cũng đều rõ ràng đây chỉ là giả mà thôi. Nhưng hành vi của Phong Bất Giác nếu như phát triển tiến thêm một bước, thăng cấp... điều này khó có thể tưởng tượng đấy, nhưng hắn là người chơi tồn tại tgật sự trong hiện thực, chỉ nghĩ tới mà thấy sợ...

    "Nhìn phía trước!" Đi được chừng mười phút, Long Ngạo Mân dừng bước lại, chỉ phía trước nói ra.

    Mọi người hướng phía trước nhìn lại, thấy một cái quảng trường thập phần rộng rãi, trên mặt đất phủ kín đá. Ở chính giữa có một cái cửa cực lớn, cao hơn 10m, rộng chừng 4m, một mặt cửa bị sương mù đen kịt quái lạ bao phủ, mặt khác thì lại mở rộng ra đấy.

    Lúc năm người tiếp cận cánh cửa kia, hệ thống nhắc nhở lại vang lên: [Nhiệm vụ trước mắt hoàn thành, nhiệm vụ chính tuyến đã đổi mới ]

    Mở menu ra nhìn, bên cạnh cái lúc trước cái [Tìm tìm ra Canh Cổng Ác Ma trong thành phố] bị đánh một dấu tích [√], phía dưới lại tăng thêm hai cái nhiệm vụ: [Tại cục cảnh sát phố thứ chín phía Đông tìm hỏa chìa khóa] và [Tại trung tâm thương mại phố mười lăm phía Nam tìm mộc chìa khóa]. Cái nhiệm vụ ở trước đã hoàn thành, bên phải đã đánh dấu √.

    Sau khi xem qua thanh nhiệm vụ, Phong Bất Giác bước nhanh tới trước cổng chính, đứng đối diện cánh cửa ngưỡng mộ vài giây, nói: "Thì ra là thế... Xem ra cũng không tính là quá lừa người, trong năm cái ma pháp trận có ba cái đã sáng, chứng tỏ ba cái cái chìa khóa kim thủy thổ không cần tìm, một mực ở trên cửa duy trì phong ấn."

    Vương Thán Chi cũng theo bọn hắn đi tới, nhìn theo hướng ánh mắt Phong Bất Giác. Trong cửa lớn tràn ngập hắc ám, làm cho người ta có cảm giác cho dù dùng sức mạnh của đèn chiếu xạ thì cũng không cách nào xuyên qua. Trong khu vực khuông cửa nhô lên, có năm cái ma pháp trận có màu sắc khác nhau, dựa vào phương vị ngũ hành mà xếp đặt. Năm cái trong trận đều bị vẽ lấy thần vân tối nghĩa khó hiểu, lúc này có ba cái đang sáng.

    Phong Bất Giác lấy ra hỏa chìa khóa, cầm trên tay, lập tức đưa tay tới gần cửa ra vào, nhưng đợi trong chốc lát vẫn không phản ứng chút nào. Hắn một lần nữa thu hồi cái chìa khóa, nói: "Ân... Đoán chừng phải đợi sau khi thu đủ cả hai cái chìa khóa, đổi mới thêm một cái nhiệm vụ, thì mới có thể nói cho chúng ta biết làm cách nào để khôi phục phong ấn." Hắn dừng thoáng một phát: "Việc này không nên chậm trễ, khoảng cách thời gian lần thứ nhất và lần thứ hai hắc ám phủ xuống chừng ba mươi phút, bây giờ cách lần hắc ám thứ hai cũng đã được mười tám phút rồi. Nếu như mỗi lần khoảng cách giống nhau thì chúng ta tốt nhất là trong vòng mười hai phút đi đến cái trung tâm thương mại kia, hơn nữa đánh chết quái vật chỗ đó, nếu không..."

    Long Ngạo Mân nghe thế liền dẫn đầu xông ra ngoài, "Nhanh! Đuổi kịp!" Hắn mặc dù không mưu tính sâu xa, nhưng đối với sự tình gần đó vẫn có thể phỏng đoán một hai... Nếu lại gặp quái vật cường hóa thì đi lên chết dập đầu không thể nghi ngờ chính là mình. Lúc trước đã bị cái Huyết Thi dọa sợ, hắn cũng không nguyện ý tiến hành loại tiến độ tương tự để rồi lĩnh cơm hộp. (lĩnh cơm hộp = die)

    Năm người dưới sự dẫn dắt của Long ca một đường chạy chậm về hướng Nam mà đi. Trên quảng trường chỗ Cánh Cổng Ác Ma có bản đồ thành thị, từng con đường đều có cột mốc đường và tên, cho nên không cần Phong Bất Giác lại chỉ rõ đường đi, Long Ngạo Mân liền rất nhanh đã tìm được vị trí phố mười lăm.

    Bọn hắn trong năm phút chạy được một km đã đến cửa ra vào của trung tâm thương mại. Đây là một đoạn không dài cũng không khoảng, trên cơ bản ngoài thực tế thể năng bình thường của mọi người đều có thể hoàn thành cái chỉ tiêu này, chỉ có điều sau khi chạy xong phải thở gấp hai phút mới có thể lại tiếp tục đi.

    "Lại có điện..." Long Ngạo Mân hiển nhiên là cái loại trong hiện thực có thể chạy Maratông một km tựa như chơi.

    Đến chỗ này phải nói thêm một cái khái niệm mới: "Thuộc tính không hiển thị" .

    Đây là một thứ không chỗ nào không có. Cho dù là ở bên trong thế giới giả tưởng cũng không cách nào hoàn toàn định lượng thuộc tính. Dùng Long Ngạo Mân lúc này để nêu ví dụ, nếu một người chơi trong hiện thực có tố chất cơ thể tương đối mạnh thì cùng một việc, sau khi hắn và người chơi khác làm xong thì tiêu hao có sai biệt. So với người chơi nữ có thể lực kém nhất ở đây chính là Tịch Mịch thoáng một phát, Long Ngạo Mân chạy xong đoạn đường này tiêu hao thể năng ít hơn, mặc dù chênh lệch chỉ tầm mười điểm, nhưng loại sai biệt rất nhỏ này mãi cho đến hậu kỳ trò chơi đều vẫn luôn tồn tại.

    Nói cách khác, nếu như giá trị hạn mức cao nhất của thể năng giống nhau, dùng tốc độ như nhau, liên tục chạy trốn cho đến kiệt sức mới thôi, thì Long Ngạo Mân so với Tịch Mịch chạy được xa hơn. Đây chính là thuộc tính không hiển thị.

    Lại lấy một thí dụ khác. Ví dụ như làm một cái so sánh tương đối giữa người trong hiện thực biết sử dụng súng và người trong hiện thực chưa từng tiếp xúc qua súng, hai người đều đem xạ kích sở trường luyện đến cấp A [Sở trường cấp A: Tinh xảo, có tỷ lệ tự mình lĩnh ngộ kỹ năng của hệ. Lúc đạt tới cấp bậc này, xác xuất phát động thành công kỹ năng của hệ là 100%]. Bọn hắn phát động một cái kỹ năng như nhau, mục tiêu xạ kích giống nhau, như vậy tổn thương và độ chính xác do người trong hiện thực có dùng tạo ra có lẽ đều sẽ hơi cao hơn một chút. Đương nhiên điểm này là bản thân người chơi rất khó phát hiện ra đấy, chỉ có hệ thống mới biết được cụ thể hơn kém bao nhiêu.

    Càng về sau trò chơi, năng lực tổng hợp của người chơi càng ngày càng mạnh, sau cấp 30 liền tương đương với cái loại võ nghệ cao cường trong The Matrix, đều chuẩn ra quyền như gió. Đến lúc đó, thuộc tính không hiển thị sẽ càng ngày càng khó nhận ra. Thông qua định nghĩa cái thiết lập này mà nói chính là đem "năng lực" hóa thành một loại tài nguyên, cho người chơi hưởng được lợi ích nhất định.

    "Giống như khung cảnh lúc trước, xem ra miễn là địa phương có liên quan nhiệm vụ chính tuyến sẽ có mấy thứ mà chỗ khác không có, như đèn và thi thể." Phong Bất Giác nói.

    "Tiếp theo làm gì bây giờ? Đợi quái vật lao tới tập kích chúng ta?" Vương Thán Chi hỏi.

    "Hệ thống làm sao sẽ nhàm chán như vậy, mỗi lần đều dùng thủ pháp xuất hiện giống nhau?" Phong Bất Giác trả lời: "Cứ vào đi thôi, đừng hy vọng ở đây sẽ có thêm một con Huyết Thi khác đập tường mà ra, bên trong khẳng định có quái vật khác..."

    Hắn dẫn đầu hướng về lối vào, đây là một cái cửa thủy tinh tự động cỡ lớn, lúc này mở ra, Phong Bất Giác nghênh ngang cất bước tiến vào.

    Tòa trung tâm thương mại này chiếm diện tích rất lớn, nhìn qua rất khó để đoán coi nó rốt cục rộng bao nhiêu mẫu. Bên trong đèn sáng rõ, thang máy, thang cuốn, thậm chí máy bán hàng tự động... tất cả các thiết bị điện đều chạy bình thường, bất quá rất nhiều khay chứa bị phá hư một mức nhất định.

    Vẻn vẹn trong kiến trúc chính là đã có năm tầng, có hai cái thang máy hình trụ bốn mặt trong suốt. Mỗi tầng đều có thang cuốn, lối thoát khẩn cấp trông cũng không bị phá hỏng, bên trong có lẽ có cầu thang bình thường.

    Từ cửa chính trở ra chính là một cái siêu thị lớn tới mức nhìn không thấy điểm cuối, có chừng 30 bộ quầy thu ngân rada xếp chỉnh tề thành hàng. Tầng trên mỗi một cái đều có rất nhiều cửa hàng khác: quần áo, ăn uống, KTV, phòng snooker... Nếu như còn dư dả thời gian mà các người chơi còn không đem nơi này lục soát mấy lần thì quả thực là cảm thấy có lỗi với bản thân.

    Phong Bất Giác không nói hai lời, đầu tiên đi tới bảng hướng dẫn ở trước cửa, thật nhanh đem mỗi lần một tầng chủ yếu kinh doanh cái gì quét qua một lần. Nhưng bởi vì đây là trung tâm thương mại, cơ bản là cái gì cần có đều sẽ có, nên ngược lại gây ra tác dụng mê hoặc.

    "Mộc chìa khóa sẽ ở đâu... Nơi bán hàng? Chỗ bán đồ chơi?" Cô độc cũng rất sốt ruột nghĩ kế.

    Nếu như ở bên trong đội ngũ này có năm cái Phong Bất Giác, bọn hắn giờ phút này tám phần đã mỗi người bao một tầng, chia nhau hành động. Nhưng vấn đề là, ở bên trong đội ngũ này chỉ có một Phong Bất Giác, mà trên đời này cũng chỉ có một Phong Bất Giác mà thôi. Chia nhau làm việc là vô nghĩa, không chỉ không thu được lợi ích cao nhất mà còn có thể gặp nguy hiểm.

    Ngay tại thời điểm Phong Bất Giác còn đang suy nghĩ kế hoạch, đột nhiên, mọi người cảm thấy mặt đất dưới chân chấn động, lại phát sinh dị biến.

    Oanh —— oanh —— oanh ——

    Từng tiếng tiếng va đập từ dưới đất truyền đến. Ở một chỗ bên ngoài cách bọn họ hơn 10m, một đoạn mặt đất dần dần hở ra, tạo thành hình miệng núi lửa. Trên mặt đất gạch men sứ vỡ vụn bay ra, khay chứa đồ chung quanh đều bị đỉnh tản ra. Tại đây sau khi tiếp tục va chạm bảy tám lần, rốt cục, một con quái vật chui từ dưới đất lên, xuất hiện trước mắt mọi người.

    "Ta cá năm mao tiền, giết nó là có thể tìm ra cái chìa khóa." Phong Bất Giác nhìn "cây đại thụ kia" nói.

    Quái vật kia có một nửa "cơ thể" còn chôn dưới đất, ở bên ngoài hiện ra là một cái thân cây cháy đen đường kính hơn hai mét, từ nhánh tới ngọn trông như những cái ngón tay xương kéo dài, không có một mảnh lá cây. Trên cành cây còn có những thứ trông như ngũ quan, đương nhiên cũng là gỗ đấy.

    Long Ngạo Mân thì không có tâm tư nói giỡn, hắn nói: "Ta thấy tên này dường như không cách nào di động, cho dù chạc cây trên đỉnh có thể dùng làm tay thì phạm vi khống chế cũng không lớn, chỉ cần tiếp cận bên cạnh nó, tránh đi cái mồn đang mở kia, vòng qua đằng sau chính là điểm mù công kích của nó."

    Phong Bất Giác một bên nghe hắn nói, một bên không nhanh không chậm từ bên trong bọc hành lý lấy ra [Con mắt thù hận] đeo lên. Vật phẩm lấy được để vào bọc hành lý sau khi lấy ra sẽ sạch như cũ, cho dù là vũ khí dính đầy máu và thịt nát, chỉ cần để vào trong túi rồi lấy ra thì sẽ trở lại như thường. Cho nên kính bảo hộ Phong Bất Giác đang đeo không có mùi vị khác thường vị và dị vật đấy. Chỉ có điều những người khác vẫn sẽ lập tức liên tưởng đến...

    "Ân... Để ta xem trước... Mục tiêu bây giờ của hắn là..." Phong Bất Giác lời còn chưa dứt, thần sắc liền biến đổi, sau đó đầu dần dần giơ lên, xoay người sang chỗ khác, nhìn phía một đoạn lan can phân cách của một cửa hàng tầng năm.

    Thì ra bên trong một vùng bị khuất ánh sáng, ở gần lan can có một cái bóng đen hình người đang ngồi, trong lúc Phong Bất Giác và mọi người ngẩng đầu xoay người, nó tựa hồ biết mình đã bị phát hiện rồi, thuận thế mở đôi cánh dơi ra, đột nhiên hạ xuống dọc tường, hướng về mặt đất với tốc độ cao lao xuống.

    "Chuyện gì vậy? Batman?" Vương Thán Chi nói.

    "Cá nhân ta càng theo khuynh hướng các loại Ác Ma... Nằm xuống!" Phong Bất Giác đột nhiên cao giọng hô, chính hắn là người thứ nhất ôm đầu nằm sấp tại chỗ.

    Phong Bất Giác tại thời khắc này đã thấy rõ mục tiêu cừu hận của quái vật đó cũng không phải là bất kỳ người nào trong bọn họ, mà là Yêu Thụ màu đen vừa chui ra mặt đất kia.

    Quả nhiên, ngay khi con Ác Ma này ở độ cao gần chạm đất thì đổi hướng, tạo thành một đường cong tiếp tục gia tốc, trực tiếp hướng phía Yêu Thụ mà phi tới. Yêu Thụ thì mở miệng rộng, phát ra tiếng gào to hùng hậu mà trầm thấp.

    Cái tiếng gầm này như hiện hình, gây lên một cơn gió lớn. Năm người nằm sáp đất theo bản năng che kín lỗ tai. Còn đối với Ác Ma đang bay tới tấn công mà nói, thì âm thanh này tựa hồ không là gì. Ác ma kia cũng mở miệng lớn um tùm răng nanh ra, một bên tiếp tục bay về phía trước, một bên cũng gào to.


    Cảnh báo


  4. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,hoangdehg,
  5. #28
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    44
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 27: Quỷ Ảnh Mê Thành Thiên ( 11 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    Hai con quái vật kỳ quái, hai loại lực lượng khác nhau. Tiếng gào của chúng ở giữa không trung đối chọi, lẫn lộn, lại tách ra. Âm thanh vốn vô hình nhưng lại có thể tạo thành tổn thương thực chất.

    Cơ thể Ác Ma bị xé ra, như bị cá ăn người xơi tái. Máu thịt và xương từ dưới làn da màu đen xám cũng hiện ra. Cơ thể nó dần dần bị lóc đi, chỉ để lại một khung xương, rớt xuống mặt đất, vỡ tan thành từng mảnh.

    Trên người Yêu Thụ tức thì hiện lên vô số vết cắn, cứ vậy lan dọc theo thân cây thẳng đến chạc cây. Những miệng vết thương này có vẻ như không thể nào lành được, không chỉ thế mà còn tiếp tục gây thương tổn tới Yêu Thụ.

    Mắt thấy tình huống đang dần hướng tới cục diện tốt nhất chính là hai con quái vật cùng đồng quy vu tận, nhưng mà lúc này, hắc ám lại phủ xuống...

    Tầm mắt của năm người trong thoáng chốc tối đen, bóng tối này có thể nuốt hết mọi thứ, bao trùm vạn vật, vô luận là ở trong phòng hay là bên ngoài, cho dù có ánh sáng ngay trước mắt thì cũng không làm nên chuyện gì.

    Lúc này đây, trong bóng tối cũng không vang lên âm thanh phức tạp mà kinh khủng kia, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng tới việc bọn hắn dùng tay che lỗ tai lại, bởi vì mấy giây sau, vẫn như trước có một tiếng nói nhỏ thập phần rõ ràng truyền vào tai mỗi người.

    "Thần cấp thấp mà xen vào việc của người khác, ngươi sẽ vì thế mà trả giá thật đắt..."

    Lúc những lời này kết thúc, hắc ám lập tức trôi qua, trước mắt mọi người khôi phục sáng ngời. Bọn hắn đứng dậy, mặt hướng cái cây khô kia, muốn xem thử quái vật kia cuối cùng sẽ biến dị thành cái gì nữa.

    Phong Bất Giác là người thứ nhất phát hiện dị thường. Cái cây kia nhìn qua căn bản không có trở nên mạnh hơn. Trái lại, vết thương vừa rồi ở trên người nó càng rõ ràng, chạc cây của nó rơi xuống đất hóa thành tro tàn.

    "Ngươi chính là thần cấp thấp mà âm thanh vừa rồi nhắc tới sao?" Phong Bất Giác vậy mà đi ra phía trước nói chuyện với quái vật kia.

    Bốn người còn lại còn chưa kịp phản ứng, Yêu Thụ kia đã mở miệng trả lời: "Nhân loại... Đi tìm những chiếc chìa khóa, khôi phục phong ấn."

    "Chúng ta đã đã tìm được chìa khóa hỏa." Phong Bất Giác nói: "Rốt cục chuyện gì đã xảy ra với cái thành phố này? Ai là đầu sỏ gây ra tất cả? Chìa khóa mộc ở nơi nào?" Hắn liên tục hỏi ba cái vấn đề.

    "Satsuma Diehl... là một trong các đầy tớ của [Chủ nhân thời gian], hắn phản bội chủ nhân, cho nên thần lực bị tước đi, phải lưu đày giữa dòng thời gian vô tận..." Chạc cây Yêu Thụ lúc này đã gần như hoàn toàn hóa thành bụi đất rồi, tiếp theo là đến thân cây: "Bách túc chi trùng, chết mà không cương... Satsuma Diehl vẫn không thúc thủ chịu trói, hắn dùng hết toàn bọ sức mạnh còn sót lại của mình hút thành phố này từ trong hiện thực ra rồi giấu đi. Nơi đây đã không phải là một phần của thời gian... mà là một chỗ lõm đầy nước độc lập với dòng thời gian." Lớp vỏ trên mặt Yêu Thụ cũng đã bắt đầu bong ra từng màng: "Để tránh né chế tài của Chủ nhân thời gian, hắn triệu hồi Cánh cổng Ác Ma. Một khi phong ấn trên cửa kia được giải khóa sẽ khiến cho thành thị và Ma giới liên thông, có nghĩa là nơi đây lập tức biến thành lãnh thổ của [Thủ vệ yêu ma], nơi mà Chủ nhân thời gian không có quyền quản lý.

    Một bộ phận nhân loại đã đạt thành hiệp nghị với Satsuma Diehl. Chỉ cần bọn hắn giúp mở cửa phong ấn thì sẽ có thể bảo toàn tánh mạng. Nhưng trong nháy mắt đám ác ma từ trong cổng tuôn ra, Satsuma Diehl lập tức bỏ rơi những người kia. Ngay trước khi Ác Ma tranh đoạt thức ăn với hắn, hắn tham lam đưa tất cả con người trong thành thị nuốt vào hắc ám."

    "Chỉ có số ít người thành công sống sót mang theo hai cái chìa khóa trốn khỏi Cánh cổng Ác Ma." Yêu Thụ nói đến chỗ này, một bộ phận đã gần như triệt để khô hủy, nhưng nó vẫn kiên trì nói tiếp: "Bản thân Satsuma Diehl không thể nào chạm vào chìa khóa hoặc phong ấn, cũng không cách nào thôn phệ những người ở gần hai loại đồ vật này, nhưng đám ác ma có thể. Vì vậy hắn nhất trí với những ác ma kia rằng cứ mỗi một lần 'tuần hoàn' chấm dứt, hắn sẽ thông qua hắc ám đem một bộ phận lực lượng tặng cho chúng. Điều kiện là đám ác ma đó phải tìm kiếm và giết chết tất cả người sống trong thành thị, để bảo đảm không còn người nào có thể một lần nữa khôi phục phong ấn..."

    "Chìa khóa mộc ở đâu?" Phong Bất Giác lại hỏi một lần nữa. Hắn có dự cảm cực kì bất hảo. Với loại đối thoại kiểu này, kết quả rất có thể là cái quái vật NPC này đang nói đến phần mấu chốt thì vừa lúc ợ ra rắm (chết) .

    "Người cầm mộc chìa khóa chết ở dưới đất..." Yêu Thụ trả lời: "Ta đã mở thông con đường. Đợi tới lúc ta chết, các ngươi có thể đi xuống..." Miệng của nó rốt cục cũng hóa thành bụi rơi xuống. Mấy giây sau, bắt đầu từ thân cây, mãi cho đến rễ cây kéo dài dưới đất, trong nháy mắt toàn bộ bể thành bột phấn màu đen.

    Yêu Thụ tuy chết đi, nhưng nó đã tạo ra một cái lỗ lớn, chính là lối vào của thông đạo dưới mặt đất.

    [Nhiệm vụ trước mắt đã thay đổi, nhiệm vụ chính tuyến đã đổi mới ]

    Sau khi nhắc nhở vang lên, biểu hiện bên trong thanh nhiệm vụ đã biến thành: [Đi vào thông đạo, tìm kiếm chìa khóa mộc]

    Phong Bất Giác quay đầu lại nhìn mọi người: "Chúng ta trước tiên đến chỗ chứa vật dụng hàng ngày tìm đèn pin trước rồi xuống sau."

    Những người khác vừa nghe xong một đoạn nội dung cốt truyện dài như vậy thì trong đầu có chút mơ màng, sững sờ tại chỗ. Qua vài giây, Vương Thán Chi là người đầu tiên hỏi: "Ách... Giác ca, chuyện gì đang xảy ra vậy? Ngươi có thể phiên dịch không?"

    Phong Bất Giác đã hướng phía khu vực bán vật dụng hàng ngày của tầng một đi tới: "Trải qua một hồi quyết đấu vừa rồi, cộng với câu nói trong bóng tối kia, ta nhận ra cái cây này không phải đồng loại với những quái vật chúng ta thấy cho tới giờ." Bốn người vừa đi theo sau Phong Bất Giác, vừa nghe hắn tự thuật, "Tính mạng của nó trông như rất có thể gần kết thúc, cho nên ta phải nắm chặt thời gian hỏi ba cái vấn đề kia. Nó cũng đã hoàn thành đầy đủ chức trách của NPC rồi, chính là sau khi cống hiến một đoạn chiến đấu đặc sắc thì kể nội dung cốt truyện, đưa ra gợi ý, lại cung cấp một cái thông lộ, sau đó bi tráng mà lĩnh cơm hộp."

    Hắn đi đến trước một khay để đồ, tiện tay cầm một cái hộp đựng đã bị phá hư trên mặt đất: "Căn cứ lời đại thụ nói... Chỉ có người ở gần chìa khóa hoặc Cánh cổng Ác Ma thì mới không giống những người khác trong thành phố biến mất không thấy tăm hơi. Điều này giải thích tình huống bên trong cục cảnh sát, cũng cho thấy mộc chìa khóa cũng không ở trong một trung tâm thương mại không một thi thể.

    Ah, mặt khác... ta nghĩ mấy người chúng ta hẳn là ngoại lệ. Có lẽ bởi vì chúng ta là người chơi cho nên không thuộc về phạm trù 'loài người' ở cái thời không này, nếu không trong kịch bản đã bị Satsuma Diehl xóa sạch."

    Phong Bất Giác dừng một giây, lại nói: "Nếu muốn nói về tình thế hiện tại, kỳ thật rất rõ ràng... Tức là đại BOSS của cái kịch bản này cách mỗi chừng ba mươi phút liền thông qua hắc ám cường hóa một lần toàn bộ Ác Ma trên còn sống. Bản thân hắn rất có thể sẽ không hiện thân, hắn thậm chí chưa hẳn có 'thật thể', nhưng đám ác ma lại vẫn thời thời khắc khắc có uy hiếp với chúng ta.

    Mục đích của BOSS chính là giết sạch toàn bộ người có thể sử dụng chìa khóa. Đến lúc đó, cái không gian này sẽ vĩnh viễn liên thông với Ma giới. Chỉ cần hắn trốn ở chỗ này thì Chủ nhân thời gian liền không có cách nào đuổi bắt hắn.

    Mà phương pháp qua cửa của chúng ta chính là tìm hai cái chìa khóa, trở lại Cánh cổng Ác Ma, tìm cách khôi phục phong ấn trên hai cái cửa bị giải khóa kia. Sau khi thành công, cái không gian này sẽ không còn liên quan gì tới thứ gọi là 'Ma giới'. Gia hỏa gọi là Chủ nhân thời gian có thể đi vào, đem Satsuma Diehl xé thành mảnh nhỏ."

    "Thế giới này ngược lại mới thấy lần đầu..." Vương Thán Chi nói.

    Phong Bất Giác đã đã tìm được mấy cái đèn pin, lần này thì hoàn hảo không hư hao gì, bất quá bên trong không có pin: "Những thứ này cũng có thể dùng, mỗi người cầm hai cái, lo trước khỏi hoạn, tìm mấy cục pin sau." Hắn lại nói: "Ah, đúng rồi, ta nhìn thấy chỗ khu vật dụng thể thao có gậy khúc côn cầu, gậy bóng chày, gậy gôn... Loại đồ vật như thế này có lẽ sẽ không có điều kiện trang bị, chúng ta có thể mỗi người một cái."

    Cứ như vậy, năm người võ trang chính mình một phen. Lúc này trên tay mỗi người đều chí ít có một kiện vũ khí lạnh phẩm chất bình thường. Tịch Mịch từ khu đồ dùng bếp núc đã tìm được dãy dao nấu ăn kiểu dáng Âu Tây, so với dao gọt trái cây trên tay Vương Thán Chi thì dài hơn mấy phần, mọi người ai cũng có cầm một cái. Tiểu Thán rốt cục cũng đã đào thải con dao gọt trái cây lấy được ở bên trong giáo trình tân thủ.

    Chỉ có Long Ngạo Mân không chọn dao nấu ăn dài khó dùng như kiểu Âu Tây, hắn lấy dao phay kiểu Trung Quốc, hơn nữa là loại dao đặc biệt nặng để chặt xương. Bên ngoài giống như hắn cảm thấy loại vũ khí tương đối nặng này có cảm giác đáng tin và tiện tay hơn.

    Làm xong những thứ này đã mất hết gần 10 phút, cân nhắc đến khả năng dưới mặt đất còn có quái vật, cùng với thời hạn hắc ám phủ xuống, mọi người không có tiếp tục trì hoãn thêm, dưới sự dẫn dắt của Long Ngạo Mân bước vào thông đạo.

    Lúc vừa mới tiến vào lòng đất có cảm giác chung quanh rất hẹp, dưới chân đều là bùn đất, đường đi toàn là sườn dốc, phía dưới cũng không có ánh đèn. Bất quá sau khi đi được một đoạn, bọn hắn đã tới một cái cống thoát nước rất rộng, ở bên trong hoàn toàn có thể đứng thẳng. Xem ra kia Yêu Thụ chẳng qua chỉ mở ra một con đường dưới mặt đất giữa đoạn cống thoát nước cùng trung tâm thương mại. Con đường kế tiếp có lẽ chính là nơi người giữ mộc chìa khóa đi qua rồi. Như cây kia đã gợi ý rõ ràng, người giữ đã "chết" ở dưới này, cho nên khả năng trong đường cống ngầm này có quái vật nào đó ẩn nấp chỉ sợ là rất lớn.

    Ống cống thoát nước này làm cho người ta có cảm giác áp lực kỳ lạ. Không gian chung quanh phảng phất thời thời khắc khắc co lại. Đương nhiên, đây chỉ là một loại ảo giác, cái thực sự ác liệt ở nơi đây chính là cái mùi khó nghe của nó cùng với những thứ nổi lềnh bềnh bên trong dòng nước dưới chân, những thứ bẩn thỉu làm cho người ta không đành lòng nhìn thẳng vào. Muội tử Tịch Mịch từ lúc xuống dưới cho đến giờ sắc mặt vẫn rất khó coi, giơ đèn pin, mắt nhìn phía trước, hoàn toàn không nhìn những thứ dưới chân mà theo sau tiểu ca Cô Độc.

    Long Ngạo Mân một tay tấm chắn một tay gậy bóng chày, đi đầu đội ngũ. Nếu có quái vật gì đột nhiên xông tới thì hắn có thể đảm bảo trước tiên là một hồi đánh loạn rồi mới đi tiếp, đánh một gậy không chết thì lại bổ thêm một dao. Phong Bất Giác và Vương Thán Chi thì đi chính giữa đội ngũ, thời thời khắc khắc chuẩn bị trợ giúp Long Ngạo Mân.

    Đoạn cống thoát nước này chỉ có một con đường đi được. Lúc bọn hắn đi vào con đường bên trái thì nó đã bị vùi lấp, còn sót lại một ít khe hở và ống nhỏ trên tường, cho nên khả năng có quái vật đánh sau lưng rất nhỏ, để cho Cô Độc và Tịch Mịch đi ở cuối ngược lại an toàn.

    Mọi người cứ như vậy đi về phía trước được năm sáu phút.

    "Nhìn kìa." Long Ngạo Mân bỗng nhiên dừng lại nói, "Ở đó, cái xác."

    Phong Bất Giác duỗi thẳng cổ, khiến cho ánh mắt cao hơn đầu vai Long Ngạo Mân, phát hiện thêm mười mấy thước phía trước chính là đoạn cuối của phần cống thoát nước này. Một miêng sắt phong bế miệng cống đã chắn chết đường đi rồi, nước chảy theo khe hở dưới đáy miệng cống tiếp tục chảy tới. Đang ở nơi hẻo lánh đó, ánh sáng đèn pin soi sáng ra một cỗ thi thể.

    Cảnh báo


  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,hoangdehg,
  7. #29
    Ngày tham gia
    May 2015
    Bài viết
    44
    Xu
    0

    Mặc định


    Chương 28: Quỷ Ảnh Mê Thành Thiên ( 12 )
    --o0o--
    Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai
    Editor: Hoconkut3


    "Ân... Dựa vào kinh nghiệm trước đây, ngay khi chúng ta 'phát hiện' một cái gì đó thì sẽ dẫn tới quái vật hoặc sự kiện nào đó..." Lời Phong Bất Giác chỉ mới nói được một nửa thì...

    Cỗ "thi thể" kia bỗng nhiên đứng lên, đồng thời, một tràng cười quỷ dị đập vào tai năm người.

    Đầu của nó chậm rãi nâng lên, bộ mặt dưới ánh đèn pin như trước bị che bởi một tầng bóng tối âm u dày đặc, ngũ quan chỉ có thể lờ mờ phân biệt, làn da thì sắc như thanh chì.

    "Chẳng lẽ hắn chưa chết?" Long Ngạo Mân thấp giọng nói.

    "Chưa chết?" Phong Bất Giác nghiêng người đi tới phía trước Long Ngạo Mân, hướng về phía tên xác chết mới vùng dậy như giả như thật kia: "Thế thì dễ giải thích, tràng tiếng cười dâm đãng vừa rồi chắc là biểu hiện mừng rỡ của người này bị sau khi được tìm ra." Hắn vẫn luôn đeo kính bảo hộ, lúc này hắn nhận ra được đối tượng cừu hận của đối phương chính là ở trên người mình.

    Quái vật kia thấy Phong Bất Giác càng lúc càng gần, lập tức cho ra phản ứng tiếp theo.

    "A... ——" Tịch Mịch ở phía sau đột nhiên la to lên.

    Không chỉ nàng, cả Cô Đơn cũng hoảng sợ thốt lên một tiếng. Tiếng kêu của Vương Thán Chi thì nghẹn tại trong cổ họng, không thể phát ra được. Hắn bị dọa đến sắc mặt trắng bệch, đến tim cũng ngừng đập vài giây. Chỉ có Long Ngạo Mân là trông như bình thường, nhưng tóc gáy hắn cũng đã dựng đứng lên, hắn hít một hơi khí lạnh.

    Từ những ống cống chung quanh vách tường có vô số cánh tay thối rữa vươn ra, thảm thiết, u ám. Giống như thủy triều, nức nở nghẹn ngào và rên rỉ, chúng lập tức tràn ngập cống thoát nước.

    Tịch mịch kinh hoảng lui về phía sau, nhắm mắt lại, vung vẩy cây gậy gôn, Cô Đơn tiến lên muốn cản nàng, nhưng có nhiều lần suýt nữa bị đánh trúng.

    Vương Thán Chi thì dường như là sợ đến mức choáng váng mà trợn tròn mắt, không dám động đậy chút nào, bàn tay đang nắm chặt dao nhỏ run run, trong lòng bàn tay đã tràn đầy mồ hôi.

    Mấy giây sau, Long Ngạo Mân hét lớn một tiếng: "Tất cả là ảo giác! Đừng có lộn xộn!"

    Hắn vẫn chưa đánh mất năng lực suy nghĩ, lập tức liền nhận ra những cái tay kia chẳng qua chỉ là ảo ảnh, bởi vì hắn nhìn thấy trên mặt đất có một vài cánh tay xuyên qua bắp chân của mình nhưng vẫn không có bất kỳ cảm giác khác thường nào.

    "Cho dù là thật thì chúng cũng không thể chạm vào chúng ta!" Long Ngạo Mân lại hô một tiếng.

    Tịch mịch lúc này mới hơi tỉnh táo lại một ít, Cô Đơn đã giữ được nàng, liền nhẹ giọng an ủi vài câu. Tuy nói hắn cũng sởn hết cả gai ốc, nhưng nhìn thấy bạn gái kinh hoảng như vậy, ngược lại giúp chính mình tỉnh táo hơn một chút. Hắn nhiều lần tự nói với bản thân rằng đây chỉ là trò chơi mà thôi, dù cho khung cảnh kinh khủng ra sao thì cũng chỉ là cảm giác đối với một thứ không có thật mà thôi.

    Cách đó hơn mười mét, Phong Bất Giác giống như nhàn nhã dạo chơi đi tới trước mặt quái vật. Những hình ảnh, âm thanh kinh khủng kia không gây cho hắn một chút ảnh hưởng nào cả, đến con mắt hắn cũng không nháy nhiều hơn một cái. Hắn nắm gậy bóng chày trong tay, thậm chí còn khởi động cổ tay, bày ra bộ dáng chuẩn bị vung gậy đánh bóng.

    Quái vật kia gặp loại đối tượng dạng hoàn toàn ăn không tiêu này thì có thêm phản ứng thứ ba.

    Nó từ một cỗ thi thể mặc một bộ quần áo nam bẩn thỉu, lập tức biến thành một mỹ nữ còn sống sờ sờ... Trông hơn hai mươi tuổi, mặc váy ngắn đai đen, mái tóc xanh như nước chảy dừng lại trên đầu vai, da như tuyết trắng, hai luống tóc óng ánh mềm mại che trước bộ ngực nửa lộ bên ngoài, đùi ngọc thon dài như ẩn như hiện đằng sau mép váy, hai đầu lông mày lại càng đẹp duyên dáng ưa nhìn.

    Phong Bất Giác sửng sốt một giây. Tiếp theo, hắn thu cây gậy vào bên trong bọc hành lý.

    Những đồng bào nam ở phía sau nhìn thấy một màn như vậy, đều lập tức hướng hắn quăng ánh mắt khinh bỉ. Dù vậy, ở trong lòng thì bọn họ cũng rất đồng tình với hắn...

    "Xém nữa là quên mất..." Phong Bất Giác vừa cất cây gậy xong, liền trực tiếp từ bên trong bọc hành lý móc ra cây cờ-lê: "Nếu là sinh vật hình người, chọn vũ khí có cộng thêm đặc hiệu công kích thì có thể nhận được giá trị kỹ xảo." Hắn dùng ngữ khí thoải mái nói hết, liền vung cờ-lê nhắm đầu quái vật kia đánh lên.

    Rầm rầm rầm...

    Cờ-lê đánh liên tiếp lên đầu của quái vật kia, máu đen văng tung toé, nhìn mà giật mình. Trong nháy mắt Phong Bất Giác đánh trúng cơ thể của nó, hình dạng quái vật này liền biến trở lại thành thi thể mặt xanh như trước, ảo giác xung quanh cũng theo quái vật dính phải trọng thương mà biến mất.

    Bốn vị đằng sau không nói một lời mà nhìn hảnh động hiệu suất cao của Phong Bất Giác, dũng cảm, quả quyết, công kích cực kỳ tàn ác. Trong đó có ba người Giá trị Kinh Hãi không cách nào ổn định, bởi vì bọn họ vẫn đang suy nghĩ mông lung, chủ yếu là nghĩ bên trong ba chữ "Phong Bất Giác" kia có ngụ ý gì không...

    Sau khi đầu bị đánh nát triệt để, Phong Bất Giác luồn tay vào trong túi áo thi thể tìm sơ một phát, lấy được chìa khóa mộc. Thông tin vật phẩm so với chìa khóa hỏa gần như giống nhau.

    [Nhiệm vụ hiện tại đã hoàn thành, nhiệm vụ chính tuyến đã đổi mới]

    Sau khi cầm chìa khóa, bên phải nhiệm vụ này đánh thêm một dấu tích, một nhóm nhiệm vụ mới xuất hiện: [Trở lại Cánh cổng Ác Ma, khôi phục phong ấn. ]

    "Làm theo, đi thôi." Phong Bất Giác quay người nói.

    "Ân... Phong huynh..." Long Ngạo Mân nói: "Làm sao mà ngươi biết quái vật kia... không chịu nổi một kích?"

    "Nó vừa đứng lên là ta biết ngay rồi." Phong Bất Giác trả lời: "Nhưng sau khi những cánh tay kia xuất hiện, ta lại càng chắc chắn hơn. Loại quái vật này chính là dùng để khảo nghiệm Giá trị Kinh Hãi của người chơi đấy. Nếu như mọi người trong đội ngũ vì sợ không dám tùy tiện lại gần, thì các loại ảo giác sẽ từng bước thăng cấp. Cho dù không dọa người sợ tới mức rớt mạng, nhưng ít nhất cũng làm cho đánh giá lúc kết toán lúc trở nên rất ác liệt." Hắn dừng thoáng một phát: "Lúc nó biến thành mỹ nữ, liền có nghĩa là đã hết chiêu để xài, chỉ có thể thông qua việc biến thành một thứ gì đó có lực hấp dẫn với ta để kéo dài thời gian." Hắn bỗng nhiên vuốt cằm nói: "Đợi đã... Làm sao mà cái hệ thống này biết được khuynh hướng giới tính của ta, nếu ta là đồng tính luyến hoặc là song tính luyến thì nó sẽ biến thành cái gì..."

    Tiểu ca Cô Đơn lúc này mới nói "Ngươi dùng ID đăng nhập diễn đàn, trong thông tin người sử dụng cần điền có lẽ có cái này a?"

    "Bởi vì trò chơi công ty có số liệu của ta, nên hệ thống liền 'biết rõ' sao..." Phong Bất Giác trầm ngâm nói: "Được rồi, chúng ta tốt nhất nên tiết kiệm thời gian, trở về rồi nói tiếp."

    ... ...

    Trên đường trở về, năm người cố gắng tăng tốc. Bọn hắn đều có thể mơ hồ cảm giác được, cái kịch bản này sẽ không cứ như vậy chấm dứt. Dù cho con BOSS gọi là Satsuma Diehl cuối cùng cũng không hiện thân hay không cách nào hiện thân thì cũng có thể có một Ác Ma cường đại với tư cách đại BOSS.

    Giờ phút này, muốn tới nơi trước lần hắc ám tiếp theo là một việc bất khả thi, nhưng mà ít nhất phải cam đoan đại BOSS sẽ không bởi vì lần hắc ám tiếp theo mà cường hóa mới được.

    Quả nhiên, lúc năm người được nửa đường về quảng trường thì hắc ám đã phủ xuống, đây đã là lần thứ tư sau khi bọn hắn tiến vào kịch bản, tính cả hơn 10' trước lần hắc ám thứ nhất, thời gian bọn hắn ở trong kich bản đã gần được hai giờ.

    Lần thứ tư hắc ám phủ xuống, bọn hắn vậy mà lại không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Không có tiếng thở, không có thì thầm, cũng không có tiếng cười. Phong Bất Giác cảm thấy đây không phải chuyện tốt. Đối với mấy loại trò chơi khủng bố này, bất cứ biến cố khác thường nào trái ngược với quy luật đều biểu thị tình huống đang phát triển theo hướng không tốt.

    Ba phút sau khi lần hắc ám này trôi qua, bọn hắn đã về tới quảng trường. Lúc này cả Long Ngạo Mân cũng có chút thở dốc. Trải qua gần hai giờ bôn ba, chiến đấu, đi đường thời gian dài, di chuyển đồ đạc..., giá trị thể năng của mọi người đều tiêu hao rất nhiều.

    Riêng Cô Đơn và Tịch Mịch thì tiêu hao hơn bốn trăm thể năng, bọn hắn theo thứ tự là cấp bảy và cấp sáu, tính cả lúc nghỉ ngơi đứt quãng hồi phục thể năng, thì lúc này cũng chỉ còn hơn hai trăm có thể dùng. Long Ngạo Mân là tiêu hao lớn nhất, chỉ là ở cái lần gặp quái anh kia, [Tia chớp xông tới] đã đốt đi 300 thể năng của hắn, cộng với lúc chiến đấu cùng Huyết Thi cơ bản đều là nhờ hắn đứng đỡ đòn, tổng tiêu hao đã vượt qua bảy trăm. Kỳ thật dù vậy hắn cũng vẫn tương đối ổn, nhờ vào ảnh hưởng từ thuộc tính ẩn, thể năng hao tổn lúc hắn chạy bộ so với những người khác thù ít hơn nhiều, chiến đấu cũng vậy, chênh lệch dần dần tích lũy, cộng với thể năng hồi phục, lúc này hắn còn thừa 289/1000 có thể dùng.

    Ngược lại với ba vị kể trên, hai người cấp năm Phong Bất Giác và Vương Thán Chi ở dưới tình huống có tham gia vào trong chiến đấu, lúc này giá trị thể năng nễu vẫn có thể còn lại hơn mười điểm thì quả thực chính là kỳ tích.

    "Nhiệm vụ đã thay đổi, có lẽ có thể sử dụng cái chìa khóa rồi a." Vương Thán Chi há miệng to thở hổn hển nói.

    Phong Bất Giác đi đến phía trước năm người, đứng trước cửa ra vào lấy ra hai cái chìa khóa, để chìa khóa để trên tay dần đưa tới gần lỗ khóa, cứ như vậy hơn mười giây, vẫn không có chuyện gì xảy ra.

    "Không đúng a..." Long Ngạo Mân thấy vậy nói: "Vì sao vẫn không có phản ứng gì?"

    "Không... Ta nghĩ có chuyện nào đó đã xảy ra." Phong Bất Giác đưa ánh mắt ra xa: "Các ngươi xem."

    Quảng trường này rất rộng, có thể nhìn được trong vòng chu vi vài trăm mét. Lúc này, từ tất cả con đường bên trong thành phố tuôn ra hàng trăm hàng ngàn quái vật. Bọn nó trông rất kỳ quái, nhưng cơ bản có thể chia làm hai loại: loại dữ tợn hung bạo và loại âm trầm độc đáo.

    Nhóm những quái vật này đi rất chậm, sự xuất hiện của bọn nó không thể nghi ngờ rằng có thể tạo ra một bầu không khí làm người ta tuyệt vọng. Lúc loại cảm giác tuyệt vọng dần tràn tới này bị chậm lại, thì ngược lại sẽ khiến cho người ta càng thêm sợ hãi.

    "Không thể nào! Không lẽ chúng ta đã làm sai gì đó ư?" Tiểu ca Cô Đơn bối rối lên, giọng nói không tự chủ được mà đề cao: "Tình huống hiện tại không phải là chắc chắn phải chết à?"

    Phong Bất Giác cũng hiểu được tình trạng trước mắt có chút ngoài dự đoán, hắn nói: "Satsuma Diehl không thể nào lạo gần cái chìa khóa hoặc phong ấn trên cánh cửa này, hắn không có khả năng tự thân xuất mã tới giết chúng ta. Đám ác ma không nguyện tiếp cận nơi đây, chúng không sợ cái chìa khóa, nhưng nhất định là sợ cánh cửa này, hoặc có thể nói... là sợ khu vực có câu đối ở hai bên cánh cửa, cho nên cái quảng trường chiếm diện tích cực lớn này mới không có nửa con Ác Ma xuất hiện." Hắn muốn trước tiên dùng lời này ổn định qua cục diện một chút: "Hiện tại chúng tiếp cận nơi này, không biết để làm gì. Chúng ta nên cố hết sức lại gần cửa ra vào mà đứng vững, xem trước tình huống một lát."

    "Thế nếu chúng cũng không cố kỵ Cánh cổng Ác Ma, trực tiếp nhào lên làm sao bây giờ?" Long Ngạo Mân nói.

    "Chúng ta liền lập tức chạy vào trong cửa." Phong Bất Giác nói.

    "Giác ca... Chỗ đó chính là 'Ma giới' a...! Gặp nhiều quái vật hơn nữa thì phải làm sao bây giờ?" Vương Thán Chi nói.

    "Cũng chưa chắc như vậy, ta nghi ngờ bên kia cánh cửa sẽ tương đối giống ngục giam. Hiện tại mọi tù nhân đều trốn ra được, có thể bên trong đã không có tác dụng. Thêm nữa... Chết ở đâu mà chả phải là chết?" Phong Bất Giác trả lời: "Dù sao cũng chỉ là quay về không gian đăng nhập mà thôi."

    Năm người nhanh chóng lui về cánh cửa, đưa lưng về phía Cánh cổng Ác Ma chờ đợi. Trong đầu Phong Bất Giác hiện đang suy nghĩ từ trước về sau cái này kịch bản này... Thứ khiến hắn chú ý tới chính là thuyết pháp "tuần hoàn" của Thụ Quái. Nơi bị hút ra xuất hiện một thành phố thực sự, đến tột cùng là tuần hoàn như thế nào? Có lẽ nếu giải được cái câu đố này thì hắn liền có thể biết một chút quy luật hoặc nhược điểm của Satsuma Diehl, hoặc là phương pháp khôi phục phong ấn...

    Trong đầu rất nhiều manh mối đan vào nhau, suy diễn, để cho Phong Bất Giác thời gian không nhiều lắm. Hắn điều chỉnh mạch suy nghĩ: "Chỗ lõm đầy nước cô lập với thời gian ngoài thiên hà... Nửa giờ một lần hắc ám... Trong bóng tối tiếng thì thầm biến mất..."


    Cảnh báo



  8. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,hoangdehg,
Trang 6 của 6 Đầu tiênĐầu tiên ... 456

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status