Offline mừng sinh nhật 10 năm Tàng Thư Viện: Hà Nội Tp Hồ Chí Minh
Trang 29 của 29 Đầu tiênĐầu tiên ... 19272829
Kết quả 141 đến 142 của 142

Chủ đề: Đại đạo tặc

  1. #141
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    150
    Xu
    3,500

    Mặc định

    ĐẠI ĐẠO TẶC



    Tác giả : Ngân Chíp
    Biên tập : Ngân chíp






    Chương 137.

    Uyển Nhi rời đi, căn phòng lại trở nên tĩnh mịch, cũng là lúc để hắn suy ngẫm về những chuyện đã qua.

    Từ lúc trở về từ Constatinople, Hắn vẫn tự nhủ sẽ giúp Tư Cầm trở thành nữ hoàng đạo tặc? Sau đó khiêu chiến với kẻ thần bí để cứu thoát cô cô của hắn, cuối cùng là trả nợ mối thù diệt quốc.

    Nhưng để làm được những điều đó, hắn cần phải mạnh hơn tất cả thánh nhân trên đời, một điều mà trước nay hắn chưa từng suy xét.

    ...

    Uyển Nhi mang bát cháo đến, thấy hắn gác tay lên trán, dáng vẻ ưu sầu này có lẽ là ngàn năm hiếm gặp.

    - Ngươi đang nghĩ gì vậy? Vẫn muốn biết tung tích của đám người kia ư?

    Mặc dù nàng đoán sai bét nhưng hắn vẫn gật gật.

    - Ta đoán chuyện này liên quan đến trận chiến giữa liên minh của Tư Cầm và La võng.

    Uyển Nhi mặc dù không biết gì về trận chiến sắp diễn ra, nhưng nàng vẫn thắc mắc.

    - Cứ cho là thế đi, vậy thì liên quan gì đến ngươi ?

    Hắn bấy giờ mới nhớ ra, lần trước gặp nàng hắn vẫn luôn xưng mình là Bạch Ưng, lấy nghề nghiệp là sát thủ, bây giờ xem ra lại phải gạt nàng nữa rồi.

    - Thì ... ta nhận tiền của Tư Cầm để giết Bạch Ngọc Hà, lần này Ngọc Hà cô ta cũng có mặt trong đám bảo tiêu, chính là một cơ hội tốt.

    Uyển Nhi đập bộp vào ngực hắn.

    - Tốt cái gì mà tốt, ngươi dám hạ thủ cô ta ngay giữa một rừng bảo tiêu chắc?

    Sau đó nàng lại chuyển sang giọng mỉa mai.

    - Mà ngươi nhìn lại mình đi, nếu thuộc hạ của ta không sớm ra tay, chỉ sợ bây giờ ngươi đã bị người ta chặt ra thành mấy mảnh rồi, còn nằm đó mà mơ mộng.

    - Ngươi thì hiểu cái gì, tuy lúc đó ta bị thương, nhưng vẫn kịp lấy đi một phần nội lực của Bạch Thủy Linh, bọn chúng giết được ta chắc.

    - Ngươi không phải già mồm, là ai lúc đó đã phun ra một đống máu ấy nhỉ? Là ta chắc?

    Băng Vân cãi với nàng không lại, hắn thở phì phò.

    - Được rồi, được rồi ! Thì ngươi đã cứu ta, giờ giúp thêm một việc nữa được không, sau này ta tất sẽ báo đáp.

    - Việc gì nữa?

    - Cho người truyền tin, bảo Tư Cầm hoãn ngày tuyên chiến với La Võng lại.

    - Ngươi với Ả rốt cuộc có quan hệ gì? Làm sao bọn chúng phải nghe lời ngươi chứ?

    - Ta nói rồi, Ả chính là người đã thuê ta hành thích Bạch Ngọc Hà, giờ Ả ta mà chết, ai sẽ trả tiền cho ta.

    Uyển Nhi chỉ vào mặt hắn.

    - Giảo biện, đúng là giảo biện, bây giờ ngươi đâu đã giết được ai mà đòi lĩnh thưởng.

    - Sớm muộn gì ta cũng giết được thôi, mau đi truyền tin đi.

    Uyển Nhi vênh mặt nhìn lên trời.

    - Ngươi nhờ vả người khác mà cứ như ra lệnh thế hả?

    - Thế tóm lại, ngươi có giúp hay không?

    - Có !

    Nói xong, Nàng dẫm chân bỏ đi, lúc sau mới quay lại , trên tay cầm một tấm vải.

    - Ngươi xem, viết thế này đã được chưa?

    - Được rồi đấy, đem đi cùng với vật này nữa.

    Hắn tháo từ trên cổ xuống một chiếc vòng rồi đưa cho Uyển Nhi.

    - Làm thế nào mới có thể gặp được Tư Cầm?

    - Ngươi đến bến Tháp Lý Mộc, ở đó có một lão đánh cá, lão ta thực chất chính là người đưa thư.

    Uyển Nhi cầm chiếc vòng rời khỏi căn phòng, trong lòng cảm thấy đằng sau chuyện này nhất định có bí mật nào đó mà nàng chưa biết.

    Tỷ như tại sao bọn họ lại chọn chiếc vòng cổ này làm tín vật, hơn nữa Tư Cầm đường đường là thủ lĩnh của một tổ chức sát thủ, tại sao lại phải thuê một người ngoài như hắn.

    Chi bằng lần này nàng sẽ tự mình tìm hiểu.




    Offline mừng sinh nhật 10 năm Tàng Thư Viện: Hà Nội Tp Hồ Chí Minh

    Lần sửa cuối bởi ngân chíp, ngày 16-10-2017 lúc 18:09.



  2. #142
    Ngày tham gia
    May 2017
    Bài viết
    150
    Xu
    3,500

    Mặc định

    Chương 138 .

    Tại sa mạc Taklamakan.

    Tà cùng đoàn người đã sắp tiến vào cửa hầm Abyss, bọn họ có ít nhất một ngày để nghỉ ngơi trước khi bước vào trận chiến với Tư Cầm.

    Dòng sông Tarim phía trước chính là danh giới giữa Hòa Điền với vương quốc của người Niya , Tà hẳn vẫn còn nhớ câu chuyện mà nàng từng được nghe mười năm về trước, trong lòng không khỏi có chút xúc động.

    - Phụ thân, người đã bao giờ đến vương quốc của người Niya chưa?

    Độc vương thấy nữ nhi của hắn hỏi một câu vớ vẩn, cho nên hắn giả vờ như không hề nghe thấy, hoặc chính xác hơn thì hắn không muốn nói về những chuyện liên quan đến tộc người đó.

    Tà chống cằm nhìn vào khuôn mặt cửa phụ thân, rồi lại nhìn xuống Băng Thủy Linh.

    - Phụ thân, vậy còn Thánh địa Băng tộc thì sao, người từng đến chưa?

    Độc vương lấy tay khua khua, người khác nhìn còn tưởng hắn đang đuổi ruồi đuổi muỗi, thật ra là đang đuổi nữ nhi của hắn ra ngoài.

    Nàng cắm phập cây nhất bổng xuống đất rồi phủi quần bước ra.

    Bên ngoài, Edward đang đứng tựa lưng tựa vào một mỏm đá.

    - Huynh có tâm sự gì ư?

    Hắn nhìn về khoảng không trước mặt rồi lắc đầu.

    - Không, ta thì có tâm sự gì chứ, tình hình Bạch thánh nhân sao rồi?

    - Như huynh nói đó, Ả ta là thánh nhân, không chết được.

    - Muội cùng tên kia cũng là một thánh nhân.

    - Phải !

    Nghe xong lời xác nhận của nàng, Edward chợt lặng im một cách khó hiểu.

    Nàng tất nhiên có thể đoán ra phần tâm tình này của hắn, nhưng tình cảm của nữ nhi đâu phải cứ cầu là được, đến bản thân nàng nhiều khi còn không tự làm chủ được chính mình nữa là.





    Offline mừng sinh nhật 10 năm Tàng Thư Viện: Hà Nội Tp Hồ Chí Minh

    Lần sửa cuối bởi ngân chíp, ngày Hôm qua lúc 20:09.



Trang 29 của 29 Đầu tiênĐầu tiên ... 19272829

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status