Super Vip

Tàng Thư Viện ra mắt phiên bản 2.0

Kiếm tiền với Tàng Thư Viện

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Định hướng của forum
Trang 36 của 37 Đầu tiênĐầu tiên ... 2634353637 CuốiCuối
Kết quả 176 đến 180 của 181

Chủ đề: Mục thần ký

  1. #176
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    327
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 176: Cố Đại Tế Ti.


    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn


    Trước đọc convert không để ý, giờ sửa lại thành Bá Sơn Tế Ti. Thông cảm!





    Sắc mặt Linh Ngọc Thư âm tình bất định, Tần Mục đã nói đúng sự lo lắng của hắn.

    Cố Ly Noãn là thầy dạy Hoàng thái tử khi còn nhỏ, Hoàng thái tử lớn hơn hắn, hơn nữa lại là Thái tử, nếu như nói đãi ngộ giữa Hoàng tử và thứ dân là khác nhau một trời một vực, một cái trên trời một cái dưới đất thì đãi ngộ giữa Thái tử và Hoàng tử cũng là như vậy, một cái trên trời một cái dưới đất.

    Cố Ly Noãn sẽ không cho hắn mặt mũi, không những sẽ không cho hắn mặt mũi, còn có thể gây khó dễ cho hắn.

    Hiện giờ hắn liền có thể xác định điểm này.

    "Chuyện giữa ngươi và Cố Ly Noãn, ta không hỏi nữa."

    Linh Ngọc Thư đã có chủ ý, nói: "Tuy nhiên chính ngươi cần phải cẩn thận, Cố Ly Noãn xử sự không giống Đại Tế Ti đời trước, không có lòng dạ mưa thuận gió hoà."

    Tần Mục gật đầu, nói: "Ngươi yên tâm. Cố Ly Noãn quá lắm chỉ dám gây khó dễ cho ta, không dám quá đáng."

    Sắc mặt Linh Ngọc Thư quái lạ, giọng điệu này của Tần Mục có chút quá lớn, dựa vào đâu mà hắn tự tin như vậy?

    "Lẽ nào hắn và Thất muội đã... "

    Trong lòng hắn sinh ra liên tưởng không tốt, nếu trở thành phò mã thì quả thực không cần e ngại Cố Ly Noãn.

    Linh Ngọc Thư trầm mặc chốc lát, nói: "Ta định rời Thái học viện, đi tới biên cương lãnh binh. Ta là tướng quân Du Kỵ, có chức quan tại người, hơn nữa cũng đã đến tuổi ra ngoài mang binh, chỉ là ta lo lắng Thất muội..."

    Tần Mục an ủi: "Nhị Hoàng Tử yên tâm, có ta ở đây."

    Khóe mắt Linh Ngọc Thư run lên, thầm nghĩ: "Chính vì có ngươi ta mới lo lắng."

    Tần Mục trò chuyện cùng huynh muội bọn họ chốc lát rồi đứng dậy cáo từ, nói: "Ta mới từ nơi khác trở về, hành lý còn chưa kịp để xuống, cần phải về Sĩ Tử Cư trước một chuyến."

    Linh Ngọc Thư đưa hắn ra Hoàng Tử Uyển, trầm mặc chốc lát, nói với Linh Dục Tú: "Tâm tính của Tần tiến sĩ không giống như là thiếu niên, xem sự tình rất chuẩn, tương lai chắc chắn thành người tài. Mấy câu nói vừa nãy của hắn trúng ngay tim đen của ta."

    Linh Dục Tú cười khì khì nói: "Ai nói hắn là người lớn? Cái gì cũng không hiểu, dám nói người ta mập, những lời tình tứ đều không biết nói."

    Linh Ngọc Thư lắc lắc đầu, nói: "Sắp tới ta muốn dâng thư lên Phụ hoàng, rời Thái học viện, không làm sĩ tử nữa. Cố Ly Noãn trở thành Đại Tế Ti, chắc chắn cũng sẽ không dễ dãi với ngươi, nếu ngươi không muốn tiếp tục ở lại Thái học viện nữa thì không bằng theo ta đi biên quan đi."

    Linh Dục Tú gật đầu, nói: "Nhị ca yên tâm, nếu ta không thể tiếp tục ở lại được nữa thì nhất định sẽ đến biên quan tìm ngươi. Tuy nhiên ta còn muốn theo Bá Sơn Tế Tửu tu hành đây."

    Linh Ngọc Thư liếc nhìn nàng một cái, quá hiểu trò vặt của nàng, nhưng là không tiện nói nhiều, chỉ có thể lắc lắc đầu.

    Tần Mục trở lại Sĩ Tử Cư, Long Kỳ Lân hình thể khổng lồ theo sát sau lưng, cùng nhau đi tới, rất nhiều sĩ tử của Sĩ Tử Cư đều đang quan sát, vô cùng ao ước.

    Vân Khuyết tiến tới, cười làm lành nói: "Hồ ly tỷ tỷ, ta kiếm được tiền chuộc, có thể cho ta chuộc lại bộ quần áo kia hay không?"

    Hồ Linh Nhi tiếp nhận túi tiền, ánh chừng một chút, gật đầu nói: "Ngươi chờ một chút, ta mang tới cho ngươi."

    Vân Khuyết không ngừng cảm ơn.

    Hồ Linh Nhi trở về nhà lấy quần áo của hắn, cao giọng nói: "Thiếu tiền ta, đều mau nhanh lấy tiền ra chuộc lại giấy nợ của các ngươi."

    Sau một chốc, mấy tên sĩ tử mặt mũi giận dữ đi tới, chuộc lại giấy nợ, Hồ Linh Nhi rất là thoả mãn, nói: "Lần sau các ngươi lại bị công tử đánh bại thì ta có thể bớt cho các ngươi tám phần trăm."

    Một tên sĩ tử lắc đầu nói: "Tiến sĩ thái học là quan lục phẩm, ai dám đánh hắn chứ?"

    Hồ Linh Nhi ngẩn ngơ, quay đầu nói với Tần Mục: "Công tử, tài nguyên của chúng ta đã đứt đoạn, miệng ăn núi lở rồi, không nuôi nổi to con này rồi!"

    Long Kỳ Lân hơi rụt đầu lại, lúng túng nói: "Mỗi ngày một thăng linh đan Xích Hỏa cũng được, chỉ cần cho ta ăn... "

    Tần Mục an ủi: "Yên tâm, ta có thể nuôi nổi ngươi. Đúng rồi, có nước dãi không? Lấy cho ta một bình, ta cầm đi xem xem có thể đổi tiền hay không."

    Hồ Linh Nhi mang bình ngọc tới, nhận một bình long tiên, Tần Mục cẩn thận thu chiếc bình, dặn dò bọn họ ở trong nhà, chính mình thì đi đến Thái Y điện. Mấy vị thái y già chính đang ở trong điện nghiên cứu toa thuốc, nhìn thấy hắn đều là vui vẻ, cười nói: "Tiểu thần y có thể coi như trở về rồi! Lần này định luyện linh đan gì? Nếu là thuốc tê độc dược, cần phải sớm thông báo cho chúng ta một tiếng!"

    Tần Mục chào mấy vị thái y, nói: "Lần này tìm đến mấy vị thái y thí nghiệm thuốc." Dứt lời, lấy bình ngọc nhỏ ra.

    Mấy vị thái y nhìn thấy bình ngọc nhỏ này thì sắc mặt kịch biến, Dư thái y run rẩy nói: "Ta nhận ra cái bình này, chẳng lẽ lại là thuốc tê?"

    "Không phải, là thánh dược chữa thương."

    Tần Mục vừa mới nói tới chỗ này thì Du thái y liền lấy ra một thanh đao nhỏ, chần chờ một chút, sau đó cắt một đao lên tay Đinh thái y, máu tươi chảy ròng ròng.

    Đinh thái y giận dữ, đang muốn nổi cáu, Tần Mục liền vội vàng tiến lên, mở bình ngọc lấy ra một chút long tiên bôi lên trên vết thương, chỉ thấy vết thương kia lập tức bắt đầu khép lại, chỉ mấy hơi thở liền khôi phục như lúc ban đầu, không có vết tích.

    Mấy vị thái y kinh ngạc, vội vã tiến tới, Dư thái y nói: "Thánh dược chữa thương này có thể trị loại vết thương cỡ nào? Có thể nối lại tay chân đã đứt hay không."

    Tần Mục gật đầu: "Có thể. Có người bị chém đứt eo, ta dùng thuốc này nối eo lại, khôi phục như lúc ban đầu. Tuy nhiên thuốc này chỉ là phụ trợ, còn cần nối liền cơ thịt thần kinh, cực kỳ thử thách thủ pháp."

    Đinh thái y thoáng thấy Du thái y lại đang nâng đao, vội vã quát lên: "Ngươi dám chém ta, ta độc chết già trẻ cả nhà ngươi!"

    Du thái y không xuống tay được, đi ra ngoài điện, sau một lát, mang theo một sĩ tử đi vào. Mấy vị thái y liền vội vàng lắc đầu, Dư thái y dậm chân nói: "Lão Du, ngươi điên rồi à? Cho dù muốn thử thuốc, ngươi cũng không thể chém tay chân của hắn!"

    Sĩ tử kia nghe xong, hồn vía bốc cao ba trượng, vội vã co giò bỏ chạy. Du thái y muốn bắt hắn lại thì mấy vị thái y vội vã ngăn cản, nói: "Không thể, tuyệt đối không thể. Sĩ tử đều là quan bát phẩm, chém đứt tay chân của hắn là bị kiện đấy. Mấy ngày trước, con tiên hạc của Lăng Vân đạo nhân đánh nhau với con Thanh Ngưu của Bá Sơn Tế Tửu, bị Thanh Ngưu đánh gãy chân, ngươi đi bắt con tiên hạc kia, chém đứt chân nó rồi sau đó nối lại!"

    Du thái y ra ngoài, một lát sau mang theo tiên hạc trở về, Khúc thái y tóm miệng của tiên hạc, tiên hạc kia sợ hãi không hiểu, giãy dụa không thôi, bị Du thái y dọc theo cái chân bị thương của nó chém xuống.

    Mấy vị thái y xử lý xương vỡ, chờ đợi Tần Mục trị liệu.

    Sau một lát, đúng lúc Lăng Vân đạo nhân xông vào, đang muốn nổi cáu thì đã thấy Tần Mục nối lại xương gãy của tiên hạc, nối liền thần kinh bắp thịt, thông suốt cốt tủy.

    Lăng Vân đạo nhân không dám nói lời nào, đợi Tần Mục nối tốt vết thương trên chân, mấy vị thái y mới buông tay.

    Con tiên hạc kia vội vã đứng lên, hoạt động cái chân một hồi, kinh ngạc khó hiểu, sau đó hướng về Tần Mục chân thành bái cảm ơn, âm thanh giòn tan, lại là âm thanh của một cô gái nhỏ.

    Tần Mục lại viết thêm một phương thuốc, giao cho Lăng Vân đạo nhân, nói: "Ngươi dùng phương thuốc này chế thuốc, đun nước ngâm vào vết thương trên chân của nó, có thể thông kinh hoạt lạc, không để lại mầm họa."

    Lăng Vân đạo nhân nhìn thấy tiên hạc khôi phục như lúc ban đầu thì không khỏi vừa mừng vừa sợ, vội vã đỡ lấy phương thuốc, luôn miệng cảm ơn, cười nói: "Ngươi làm ta xấu hổ trước mặt Hoàng Đế, nguyên vốn ta có chút ghi hận, hiện tại lại còn có chút cảm kích."

    Tần Mục cười nói: "Không đánh nhau thì không quen biết."

    Lăng Vân đạo nhân luôn cảm thấy lời này có chút không được tự nhiên, dùng ở chỗ này hình như có chút không thích hợp, tuy nhiên cũng không kịp ngẫm nghĩ, vội vã gọi tiên hạc, đi nhà kho lấy thuốc.

    Tần Mục cười nói: "Mấy vị thái y, bình thuốc trị thương này trị giá bao nhiêu tiền? Gần đây, tình hình kinh tế của ta có chút túng quẫn."

    Mấy vị thái y vừa mừng vừa sợ, Dư thái y nói: "Tiểu thần y muốn bán sao? Cái đó giá trị có thể không ít đâu. Loại thuốc trị thương này, đối với những tướng sĩ ra chiến trường mà nói, quý giá hơn bất cứ thiên tài địa bảo gì! Ít ra cũng phải hơn vạn đại phong tệ!"

    Tần Mục kinh ngạc, nói: "Còn nhanh hơn Phạm Vân Tiêu đi ăn cướp nữa à?"

    "Cái gì?" Mấy vị thái y không hề nghe rõ.

    "Không có gì."

    Tần Mục cười nói: "Mỗi ngày ta có thể luyện ra một bình, liền lấy vạn tiền, bán cho Thái y điện thế nào?"

    Mấy vị thái y sáng mắt lên, liếc nhìn nhau, Dư thái y cười nói: "Đây tự nhiên là chuyện tốt."

    Tần Mục hài lòng, cáo từ rời đi. Mấy cái đầu trắng toát của các vị thái y chụm vào nhau, Khúc thái y nói: "Phát tài rồi!"

    Mấy vị thái y liên tục gật đầu, kích động không thôi, nói: "Vẫn là lão Dư cao minh, một bình thuốc trị thương nhỏ này cũng không chỉ vạn tiền! Chúng ta xoay tay một cái, liền có thể kiếm được một nửa!"

    Tần Mục đi ra Thái y điện, trở về Sĩ Tử Cư, đột nhiên sau lưng có một thanh âm truyền đến: "Con lừa nhỏ ngu ngốc, thiền trượng Khích Khí La của ngươi đâu?"

    Tần Mục dừng bước, xoay người lại, nhìn về phía ông lão mặc áo tím ở phía sau kia, mặt mỉm cười, hạ thấp người nói: "Học sinh xin chào Cố Đại Tế Ti."

    Ông lão mặc áo tím này chính là Cố Ly Noãn, áo bào tím trên người đã không còn chín hoa văn phù hiệu, hiển nhiên là đã bị lột bỏ quan phục nhất phẩm, đổi lại quan phục tam phẩm.

    Cố Ly Noãn khẽ mỉm cười, cất bước đi tới trước người hắn, chầm chậm nói: "Ngươi lừa gạt lấy đi Thiếu Bảo kiếm của ta, lúc đó có biết ngươi cũng có hôm nay, cũng có ngày rơi vào trên tay ta không?"

    Tần Mục lắc đầu, nói: "Sao Đại Tế Ti lại nói lời ấy?"

    Cố Ly Noãn cười ngạo nghễ, vươn tay ra: "Đưa đây!"

    Tần Mục lắc đầu lần nữa: "Đồ vật ta lừa gạt được, xưa nay không hề trả lại."

    Mắt Cố Ly Noãn lộ ra hung quang, Tần Mục không sợ chút nào, nói: "Hiện giờ ta là quan lục phẩm, là tiến sĩ thái học được Hoàng Đế khâm điển. Bệnh của Thái hậu cũng là ta chữa khỏi. Ngươi đụng đến ta một cái, Hoàng Đế liền giết cả nhà ngươi."

    Ầm ầm!

    Ma khí quanh thân Cố Ly Noãn rung chuyển, hóa thành một vị Ma thần trăm trượng ở phía sau, đằng đằng sát khí, không khí xung quanh vị Ma thần trăm trượng này như đọng lại, ngay cả không gian tựa hồ cũng vặn vẹo lên, khiến vị Ma thần này trông như một vầng mặt trời sau ngọ chiếu ánh nắng gay gắt làm cho mặt đất vặn vẹo, hung tợn nhìn chằm chằm vào hắn.

    Tần Mục khẽ mỉm cười, nói: "Đại Tế Ti còn có việc sao?"

    Cố Ly Noãn lạnh lùng nói: "Nếu ta muốn giết ngươi, không cần tự mình động thủ."

    "Ngươi không dám."

    Tần Mục còn chưa lên tiếng thì sau lưng Cố Ly Noãn truyền tới một âm thanh, nói: "Ngươi động tới sư đệ ta, không cần Hoàng Đế giết cả nhà ngươi, ta giết cả nhà ngươi."

    Thân thể Cố Ly Noãn cứng ngắc, chỉ cảm thấy phảng phất có một thanh đao không gì không xuyên thủng đang gác lên cổ mình, cười ha ha nói: "Bá Sơn Tế Ti? Ngươi muốn ra mặt cho con lừa ngốc này?"

    Bá Sơn Tế Ti phanh áo đứng sau lưng hắn, hai thanh đao trong vỏ đao sau lưng liên tục vang động keng keng keng, mặt không chút thay đổi nói: "Lão Cố, hai trăm năm chưa từng thấy ngươi xuất hiện, đạo pháp thần thông của ngươi đã hết thời. Có muốn ta chỉ điểm cho ngươi một chút hay không?"

    Cố Ly Noãn đột nhiên cười ha ha, thân thể hóa thành một luồng ma khí biến mất, âm thanh xa xa truyền đến: "Chỉ điểm ta? Đổi làm Thiên Đao đến còn tạm được!"

    Tần Mục xoay người, chỉ thấy một luồng đao khí đột nhiên phá không lao đi, đuổi theo luồng ma khí kia.

    "Bá Sơn Tế Ti luôn luôn yêu thích đánh nhau, cũng là thấy hàng sáng mắt, phỏng chừng muốn đấu với Cố Ly Noãn một trận. Đáng tiếc ta không đuổi kịp."

    Tần Mục thở dài, trở về Sĩ Tử Cư, mới vừa vào cửa, chỉ nghe âm thanh của Hồ Linh Nhi truyền đến: "Công tử, nhà chúng ta có khách tới."

    Tần Mục vào cửa, nhìn thấy người đàn ông trung niên chắp hai tay sau lưng chờ trong sân kia thì không khỏi hơi run run.

    Quốc sư Duyên Khang.

    Quốc sư Duyên Khang xoay người lại, ánh mắt rơi vào trên người hắn: "Thánh giáo chủ của Thiên Thánh Giáo, không nghĩ tới là tiến sĩ đầu tiên của Thái học viện ta, thực sự là một chuyện thú vị."

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  2. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,belenba,Soujiro_Seita,whyttt,
  3. #177
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    327
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 177: Tri hành hợp nhất*

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn




    * sự thống nhất giữa nhận thức và hành động (kiến thức phải đem vận dụng thì mới có giá trị)

    Tinh thần Tần Mục chấn động mạnh, đi vào trong sân, nói: "Quốc sư đến đây sẽ không chỉ là vì nói chuyện thú vị chứ? Linh Nhi, lo pha trà."

    Hồ Linh Nhi vội nói: "Công tử, nhà chúng ta không có trà, ngươi không uống trà."

    Tần Mục cười ha ha, nói: "Sau này mua mấy lạng trà để trong nhà. Nếu không trà, vậy thì dọn chỗ."

    "Sĩ Tử Cư chỉ có mấy cái ghế rách, ngồi chỗ nào chứ?" Tiểu hồ ly oán giận nói.

    Tần Mục có chút lúng túng.

    Quốc sư Duyên Khang khoát tay áo một cái, cười nói: "Không cần bận tâm, ta đứng nói với Giáo chủ mấy câu rồi đi."

    Ánh mắt Tần Mục rơi vào trên mặt hắn, tướng mạo của vị quốc sư Duyên Khang được coi là người mạnh nhất dưới Thần, khiến thiên hạ kinh sợ này cũng không thể nói là đẹp trai, chỉ có thể coi là bình thường, thế nhưng khuôn mặt hắn lại có một loại ý vị khó tả, cái loại càng xem liền càng thuận mắt kia.

    Cặp mắt là nơi sáng chói nhất trên người của hắn, con mắt tràn ngập trí tuệ, tựa hồ mang theo những chấm sáng thần kỳ, có thể thu hết toàn bộ thiên hạ vào đáy mắt, làm ra phán đoán sáng suốt nhất.

    Tần Mục rất có thiện cảm với vị quốc sư Duyên Khang này, trong lòng cũng tràn ngập kính ý với người khai thác và phá cục này.

    Duyên Khang quốc có thể có ngày hôm nay, công lao của quốc sư Duyên Khang còn cao hơn Hoàng Đế.

    Chủ trương cải cách chính trị, cải cách quân chính, đánh vỡ góc nhìn môn phái, đánh vỡ ngăn cách giữa ba lưu phái lớn, thành lập tiểu học, đại học và thái học, thiết lập chế độ sĩ tử, vị quốc sư Duyên Khang này đã biến thời đại này trở nên vô cùng đặc sắc.

    Thế nhưng bội phục thì bội phục, Tần Mục vẫn có nhiều lời phê bình kín đáo với vị quốc sư Duyên Khang này.

    Quốc sư Duyên Khang không chỉ là một người tài cao ngất trời mà lòng dạ cũng độc ác tương tự.

    Hắn chinh phạt Đại Khư, tuy rằng biết khó mà lui, thế nhưng không hẳn là không có lần sau.

    Hắn thảo phạt các quốc gia, chiếm đoạt các quốc gia. Vì diệt trừ những kẻ đối lập, lại giả bộ bị thương nặng, dụ dỗ những môn phái vốn đã thần phục kia tạo phản khiến sinh linh đồ thán.

    Đây cũng không phải là một người hoàn mỹ.

    Từ đầu chí cuối Tần Mục đều không nhìn ra được người trước mặt này muốn theo đuổi cái gì, lòng dạ của hắn rộng rãi, rõ ràng có tấm lòng bao dung thiên hạ, lại khăng khăng muốn diệt tuyệt đất nước của họ, công chiếm Đại Khư, để Duyên Khang quốc nắm giữ càng nhiều lãnh thổ.

    Hắn rõ ràng không lưu luyến gì với quyền thế, nhưng vẫn là vì diệt trừ đối nghịch mà không tiếc nhấc lên gió tanh mưa máu.

    Trong con mắt của Tần Mục quốc sư Duyên Khang như là một thể mâu thuẫn. Đến cùng thì ý nghĩ chân chính của hắn là cái gì thì rất khó suy đoán.

    Quốc sư Duyên Khang cũng đang quan sát hắn, sau một lát phát ra âm thanh ôn hòa nói: "Thánh giáo chủ của Thiên Thánh Giáo trẻ tuổi ngoài dự liệu của ta. Ta nhận được tin tức, nói Thánh giáo chủ vậy mà lại là tiến sĩ thái học của Thái học viện ta, cũng là lấy làm kinh hãi. Ngươi nhìn thấy ta, tựa như cũng cảm thấy không kỳ quái?"

    Tần Mục nói: "Thiên Thánh Giáo hữu giáo vô loại (mang tiếng là giáo phái nhưng lại rời rạc), trong giáo có các loại thế lực, vì lẽ đó quốc sư có thể sắp xếp mấy người vào cao tầng của Thiên Thánh Giáo cũng là chuyện đương nhiên. Quốc sư tìm ra thân phận của ta nhanh như vậy cũng không đáng để ta kinh ngạc."

    Quốc sư Duyên Khang gật gật đầu: "Thánh giáo chủ của Thiên Thánh Giáo phải có loại trí tuệ này. Tuy nhiên vì sao nhìn thấy ta, ngươi không kinh hoảng chút nào? Ngươi không sợ ta tới là để giết ngươi sao?"

    "Nếu quốc sư muốn giết ta, ta kinh hoảng cũng vô dụng."

    Tần Mục nói: "Không giết ta, Thiên Thánh Giáo không phản. Giết ta, Thiên Thánh Giáo tất phản. Mạng của ta, vẫn không quý trọng như Thiên Thánh nên quốc sư không đến nỗi phải giết ta. Vì lẽ đó ta cũng không cần kinh hoảng."

    Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: "Không nên chắc chắn như vậy. Có trí tuệ là rất tốt, thế nhưng quá tự tin thì ngươi có thể sẽ đoán sai. Tuy nhiên, vừa nãy ngươi quả thực đã làm lòng ta xúc động. Ngươi nói, Thiên Thánh Giáo không phản, có thể nói một vài lý do hay không?"

    Tần Mục nói: "Lý tưởng tương đồng, không cần tạo phản."

    Quốc sư Duyên Khang nói: "Nghe nói chuyện đầu tiên ngươi làm khi trở thành Giáo chủ đó là thiết lập đường thứ ba trăm sáu mươi mốt, Học đường?"

    Tần Mục gật đầu: "Ta đang noi theo quốc sư, cải cách Thiên Thánh Giáo."

    "Thiên Thánh Giáo vốn chính là quốc gia khoác tên môn phái, ngươi lại noi theo ta cải cách Thiên Thánh Giáo, chẳng phải là muốn biến thành một quốc gia bên trong Duyên Khang quốc ta?"

    Quốc sư Duyên Khang nói: "Nếu là lúc thái bình, các ngươi sẽ không tạo phản làm loạn, thế nhưng nếu như thiên hạ đại loạn, vì sao các ngươi lại không nhân cơ hội đứng lên, chiếm cứ chính thống?"

    "Sở dĩ Thiên Thánh Giáo ta không tạo phản trong cuộc loạn động này, không phải là không muốn chiếm cứ chính thống, mà là bởi vì Duyên Khang quốc lúc này chính là một Thiên Thánh Giáo quy mô lớn."

    Tần Mục cười nói: "Vì sao chúng ta phải tự phản chúng ta?"

    "Vậy thì khi nào các ngươi sẽ phản?" Quốc sư Duyên Khang hứng thú, hỏi.

    Tần Mục nghiêm nghị nói: "Đến khi quốc sư phản bội lý tưởng của Thiên Thánh Giáo, không tiếp tục chấp hành đạo của Thánh nhân, đến lúc Duyên Khang quốc cũng không còn là Thiên Thánh Giáo, Thiên Thánh Giáo ta tất phản."

    Quốc sư Duyên Khang liếc hắn một cái, khen: "Ngươi thật là can đảm."

    Tần Mục nói: "Không phải to gan, mà là nhất định phải ăn ngay nói thật, bởi vì nói láo cũng không gạt được quốc sư."

    Quốc sư Duyên Khang từ từ dạo bước, tới cạnh giếng trong sân, không nhanh không chậm nói: "Ngươi đến từ Đại Khư, ở bên trong Thiên Thánh Giáo không có bất kỳ căn cơ nào, ta vốn là muốn khống chế ngươi, để ngươi mượn sức mạnh của ta đứng vững trong Thiên Thánh Giáo. Hiện tại ta đã bỏ ý nghĩ này."

    Tần Mục đi tới bên cạnh hắn, chỉ nghe quốc sư Duyên Khang tiếp tục nói: "Loại người như ngươi vô cùng nguy hiểm, người có lý tưởng thường thường đều vô cùng nguy hiểm, làm người ta vô cùng đau đầu, rất khó bị thuyết phục. Mà thuyết phục một người, là chuyện vất vả nhất, còn không đơn giản bằng giết. Thuyết phục một giáo phái thì lại càng thêm vất vả, còn không đơn giản bằng diệt môn. Dù là Đạo môn hay là Đại Lôi Âm tự thì đều có lý tưởng của chính mình, rất khó bị thuyết phục. Thiên Thánh Giáo cũng là như thế."

    Hắn trầm mặc chốc lát, nói: "Cũng may lý tưởng của Thiên Thánh Giáo cũng không xung đột với Duyên Khang quốc."

    Tần Mục hiếu kỳ nói: "Quốc sư tạm thời sẽ không động Thiên Thánh Giáo, như vậy Đạo môn và Đại Lôi Âm tự thì sao?"

    "Vậy phải xem bọn họ làm thế nào."

    Quốc sư Duyên Khang nghiêm túc cẩn thận nói: "Xem bọn họ có thể làm được tri hành hợp nhất hay không. Nếu bọn họ có thể quán triệt lý tưởng của bọn họ, làm được tri hành hợp nhất, ta sẽ dùng hết tất cả lực lượng và thủ đoạn diệt trừ bọn họ. Nếu bọn họ không làm được thì tiếp tục sống sót cũng là không khó."

    Tần Mục hơi chấn động trong lòng, hỏi: "Lý tưởng của quốc sư lại là cái gì?"

    Quốc sư Duyên Khang lắc đầu, nói: "Ta không cần phải nói cho ngươi. Không nên nhìn ta nói cái gì, nhìn ta làm gì, lý tưởng của ta sẽ thể hiện trong việc làm của ta, đây chính là tri hành hợp nhất. Thánh giáo chủ trẻ tuổi, đường ngươi phải đi còn rất dài."

    Tần Mục vẫn nhìn không thấu người này.

    Bây giờ, hắn còn không cách nào tranh luận về lý tưởng với người ở tầng thứ như quốc sư Duyên Khang, tầm mắt của quốc sư Duyên Khang quá cao, kiến thức quá rộng, lòng dạ quá sâu, lý giải với đạo pháp thần thông cũng đạt đến trình độ làm người ta ngưỡng mộ, Tần Mục còn chưa đạt đến tầng thứ này.

    Hắn không cách nào đoán được tâm tư của quốc sư Duyên Khang, cũng không biết tương lai sẽ là địch hay là bạn.

    Có điều là ngay lúc này, thân là Thánh giáo chủ, Tần Mục nhất định phải tính toán cho tương lai của Thiên Ma giáo.

    "Lần này môn phái trong Duyên Khang quốc phản loạn, Thiên Thánh Giáo ta sẽ dốc sức ủng hộ quốc sư."

    Tần Mục cẩn thận tìm từ, nói: "Thế nhưng ta cũng cần một cái hứa hẹn của quốc sư, đó chính là, sau khi dẹp yên lần phản loạn này, quốc sư liệu sẽ thanh tẩy giáo ta, qua cầu rút ván không?"

    Quốc sư Duyên Khang xoay người nhìn về phía hắn, nói: "Không biết."

    Tần Mục lộ ra vẻ hỏi thăm.

    Quốc sư Duyên Khang chầm chậm nói: "Ta cần áp lực. Lưu lại Thiên Ma giáo, chính là lưu lại một thanh kiếm treo trên đầu ta, tạo áp lực cho ta, cảnh giác ta, để ta không đến nỗi phạm sai lầm."

    Hắn khẽ mỉm cười: "Ta quá mạnh mẽ, nếu ta phạm sai lầm, ai có thể làm gì được ta? Ta cần một thế lực có thể giết ta lúc đạo tâm ta lạc lối, Thiên Thánh Giáo rất tốt. Nếu ta vi phạm lý tưởng của các ngươi, ta chờ ngươi tới giết ta."

    Tần Mục có chút sợ hãi.

    Quốc sư Duyên Khang cất bước rời đi.

    Tần Mục thở hắt một hơi, chỉ cảm thấy lông tơ của chính mình đều sắp muốn nổi lên.

    Trong lòng hắn chỉ có một cái ý nghĩ: "Quốc sư Duyên Khang, không phải là người!"

    Không phải người.

    Chỉ cần là người thì sẽ có thất tình lục dục, thì sẽ có suy nghĩ ích kỷ, nhưng mà quốc sư Duyên Khang lại không có thất tình lục dục, không có ý nghĩ cá nhân. Không có những thứ này, liền không còn là người.

    Hoặc cũng có thể coi hắn là Thánh nhân.

    Quốc sư Duyên Khang sẽ là Thánh nhân sao?

    Hắn bình tâm lại, xua tan ý nghĩ hỗn loạn trong đầu, lúc này, Long Kỳ Lân trong sân ồm ồm nói: "Người này phi thường đáng sợ, hắn đứng ở chỗ này, ta có thể nhìn thấy hắn nhưng lại không cảm giác được hắn."

    Tần Mục hơi run run, vừa nãy hắn không sử dụng Thanh Tiêu Thiên Nhãn để nhìn quốc sư Duyên Khang, mất đi một cơ hội.

    Hắn đã từng dùng Thiên Nhãn đến xem trưởng thôn, nhìn thấy một vị Thần linh thân thể hoàn hảo, hào quang chói lọi, nếu nhìn quốc sư Duyên Khang thì sẽ thấy cái gì?

    Bên ngoài Sĩ Tử Cư, Tần Phi Nguyệt chính đang khom người chờ đợi, quốc sư Duyên Khang đi tới, nói: "Trở về thôi."

    Tần Phi Nguyệt không dám nói nhiều, cất bước đi tới, đột nhiên quốc sư Duyên Khang nói: "Ánh mắt của Đại Tế Ti rất tốt."

    Tần Phi Nguyệt cười nói: "Tuy Cố Ly Noãn không tệ, thế nhưng bị phong ấn trong băng hai trăm năm, đứng yên không tiến, chỉ sợ đã lạc hậu với thời đại."

    "Ta đang nói đến một vị Đại Tế Ti khác."

    Quốc sư Duyên Khang quay đầu lại, nhìn về phía Thái học viện, nói: "Người thừa kế hắn lựa chọn rất tốt, là một hạt giống chính xác, chỉ là quá giống ta. Nhìn thấy người này cứ để ta cảm thấy có chút không thoải mái, cứ muốn giết hắn."

    Tần Phi Nguyệt không hiểu.

    Quốc sư Duyên Khang cất bước đi xa, lẩm bẩm nói: "Ta ghét soi gương. Mình ở trong gương, trước sau gì vẫn không hoàn mỹ bằng chính mình trong lý tưởng."

    Bên trong Sĩ Tử Cư, cuối cùng thì Tần Mục cũng coi như có thể an tâm xuống, công pháp thống nhất của hắn còn chưa được hoàn mỹ, còn cần bình tâm lại để tìm hiểu kỹ càng, gắng sức làm được tận thiện tận mỹ.

    Quốc sư Duyên Khang mang cho hắn chấn động rất lớn, một người vì lý tưởng mà tiến lên, mà phấn đấu, cuối cùng cũng có một chút hấp dẫn khiến người ta tâm phục.

    Còn như quốc sư Duyên Khang nói lưu lại Thiên Ma giáo chính là lưu lại một thanh kiếm treo trên đỉnh đầu thì muốn làm đến một bước này, rất khó. Cho dù tập hợp toàn bộ lực lượng của Thiên Ma giáo cũng không làm được bước này.

    "Quốc sư có khí phách lớn như vậy, nhất định phải giúp hắn đạt được mục đích."

    Tần Mục khống chế công pháp, chậm rãi cất bước trong sân, cẩn thận tìm hiểu công pháp thống nhất mà mình dựa trên cơ sở Bá Thể Tam Đan công sáng tạo ra, sau đó quy nạp sắp xếp, thỉnh thoảng lại lấy Đại Dục Thiên Ma kinh ra, tìm hiểu một hồi.

    Qua một lúc lâu, Tần Mục thở hắt ra một hơi, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, lao đi khắp núi, khống chế công pháp thống nhất chính mình tìm hiểu ra, thân hình như phù quang lược ảnh lướt từ trước ngọn núi của Thái học viện ra phía sau.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  4. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,belenba,whyttt,
  5. #178
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    327
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 178: Cửu Chuyển Tam Chứng

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn




    Mặc dù Tần Mục đang lao đi rất nhanh nhưng đầu óc lại còn đang không ngừng suy tư, sinh động trước nay chưa từng có. Lần gặp mặt quốc sư Duyên Khang này, tuy rằng không nói được nhiều chuyện nhưng lại làm cho đầu óc của hắn rơi vào trạng thái phấn khích.

    Đối diện với người tài hoa tuyệt đại sẽ kích thích chính mình, áp bức chính mình, tăng lên chính mình.

    Với quốc sư Duyên Khang mà nói thì đây chỉ là một lần nói chuyện bình thường, thế nhưng nó lại vô cùng ý nghĩa với Tần Mục, chỉ riêng việc đứng trước mặt vị nhân vật huyền thoại này cũng cần phải có dũng khí lớn, nói chuyện với hắn, càng cần phải vận dùng toàn bộ trí tuệ của chính mình.

    Giao lưu với người tràn ngập trí tuệ sẽ làm cho mình tràn ngập trí tuệ, làm bạn với người tầm thường cũng sẽ khiến cho mình trở nên tầm thường.

    Tần Mục chính là dựa vào cơ hội nói chuyện với quốc sư lần này, làm cho trí tuệ của mình đạt đến trạng thái đỉnh cao, nhân đó hoàn thiện công pháp thống nhất.

    Đột nhiên, bước chân của hắn chậm lại, nguyên khí vận hành theo Bá Thể Tam Đan công đã thay đổi, Bá Thể Tam Đan công hiện tại chính là công pháp thống nhất hoàn thiện của hắn, được hắn hỗn hợp sở trường của rất nhiều công pháp bên trong Đại Dục Thiên Ma kinh.

    Bá Thể Tam Đan công vốn là không có bất kỳ thuộc tính, đơn thuần chỉ dùng để khống chế những công pháp khác, trên uy lực sẽ không bằng công pháp và thần thông đồng bộ.

    Chẳng hạn như Lôi Âm Bát thức, cần Như Lai Đại Thừa kinh đến khống chế mới có thể phát huy ra toàn bộ uy lực. Hành Vũ quyết cần Huyền Vũ Khống Thủy công đến thúc giục. Bôn Lôi Viêm Hỏa quyết cần sự điều động của Chu Tước Khống Hỏa công mới có thể phát huy hoàn toàn uy lực của lôi hỏa.

    Mà Bá Thể Tam Đan công là công, không có pháp thuật thần thông đồng bộ.

    Lần này Tần Mục tìm hiểu công pháp thống nhất, dùng Bá Thể Tam Đan công làm cơ sở, tìm hiểu kinh văn tiều phu truyền lại trên tảng đá, kích phát ra các loại đặc tính của Bá Thể Tam Đan công, để Bá Thể Tam Đan công có thể phát huy ra uy lực của các loại pháp môn!

    Bá Thể Tam Đan công không có bất kỳ thuộc tính, không thể rèn luyện thân thể, không có thần thông đồng bộ, không thể trực tiếp hóa thành sức tấn công mạnh mẽ.

    Mà lần này hiểu ra công pháp thống nhất, cuối cùng thì Tần Mục cũng coi như giải quyết được vấn đề khó khăn này.

    Bá Thể Tam Đan công hiện giờ càng nhiều chính là mang tính bao quát, dùng Bá Thể Tam Đan công đã thay đổi để khống chế pháp thuật, kiếm thuật, chiến kỹ thì uy lực của nó không hề yếu hơn công pháp đồng bộ!

    Đây chính là cái gọi là công pháp thống nhất của Đại Dục Thiên Ma kinh.

    Mỗi một vị Giáo chủ Thiên Ma giáo đều có công pháp thống nhất đặc biệt của riêng mình, bản ý của thiếu niên Tổ sư là để sau khi Tần Mục tìm hiểu ra công pháp thống nhất rồi đồng thời tu luyện cùng Bá Thể Tam Đan công, tuy rằng tốc độ tu luyện sẽ chậm một chút, nhưng có thể cùng lúc có được ưu điểm của hai loại công pháp.

    Thế nhưng ông lại không ngờ rằng, Tần Mục trực tiếp làm ra thay đổi trên Bá Thể Tam Đan công, cũng không hề tìm hiểu xây dựng trên công pháp cơ sở của Đại Dục Thiên Ma kinh.

    Tần Mục cũng không biết chính mình làm như thế là tốt hay là xấu, có phải là lựa chọn chính xác hay không, từ nhỏ hắn đã tu luyện Bá Thể Tam Đan công nên rất quen thuộc môn công pháp, bởi vậy theo bản năng biến Bá Thể Tam Đan công thành công pháp thống nhất.

    Quan trọng nhất chính là, hắn giải quyết sự thiếu hụt của Bá Thể Tam Đan công trên vấn đề luyện thể, pháp thuật, chiến kỹ.

    Hắn khống chế Bá Thể Tam Đan công sau khi cải tiến, Bá Thể Tam Đan công hiện giờ là dung hợp huyền công luyện thể Cửu Chuyển Tam Chứng trong Đại Dục Thiên Ma kinh, môn công pháp này là công pháp luyện thể đỉnh cấp trong Đại Dục Thiên Ma kinh.

    Tần Mục sớm đã vô cùng ao ước công pháp luyện thể của lưu phái chiến kỹ, tuy nhiên Mã gia, đồ tể, người què đều không truyền thụ cho hắn công pháp ở phương diện này, vì lẽ đó hắn chỉ có thể tìm hiểu từ bên trong Đại Dục Thiên Ma kinh.

    Khống chế công pháp, lập tức Tần Mục cảm giác được chỗ không tầm thường của Bá Thể Tam Đan công sau khi thay đổi, nguyên khí của mình đang vận chuyển nhanh chóng, sau đó thẩm thấu vào da thịt, bắp thịt, xương cốt, huyết quản, sợi tóc, cốt tủy của chính mình.

    Trước đây, Bá Thể Tam Đan công của hắn vận hành trong người chỉ dựa theo con đường khá là đơn giản, mà Bá Thể Tam Đan công hiện tại đã tiến sâu vào mỗi một ngóc ngách trong thân thể!

    Bá Thể Tam Đan công mới, ngoại trừ luyện thể còn có luyện hồn, luyện khí, cũng cực kỳ cao minh.

    Tần Mục càng chạy càng chậm, chậm rãi yên tĩnh lại, cẩn thận lĩnh hội công pháp của mình còn có chỗ nào thiếu sót để sửa chữa.

    Bộ khung công pháp thống nhất của hắn cơ bản đã định hình, lúc này chỉ còn vài khiếm khuyết nhỏ, không đáng kể.

    Trên phương diện luyện thể, luyện hồn hắn có khiếm khuyết rất lớn, hiện tại chỉ cảm thấy thân thể của chính mình phảng phất là mặt đất khô cạn nửa năm không có nước mưa, đang thoải mái điên cuồng rút lấy nước mưa, rút lấy chất dinh dưỡng.

    Cửu Chuyển Tam Chứng của Đại Dục Thiên Ma kinh là chín lần chuyển biến nguyên khí và thân thể, ba chứng khung xương thân thể, một chứng là xương cốt cứng cáp, hai chứng là thân như sắt, ba chứng là như núi cao.

    Hiện tại hắn chỉ là ở giai đoạn chuyển thứ nhất của chứng thứ nhất.

    Trong lúc vô tình, gần nửa ngày thời gian trôi qua, Tần Mục từ từ đi tới Thiên Lục lâu, trước cửa Thiên Lục lâu, một vị Bí Thư giám trùng hợp đi ngang qua, liếc mắt nhìn hắn, sắc mặt thay đổi, vội vàng nói: "Tần tiến sĩ, ngươi tốt nhất là mau mau điều trị một chút, bằng không tính mạng khó kéo dài!"

    Tần Mục buồn bực không hiểu, đột nhiên bị một cơn gió thổi tới, lập tức hắn cảm thấy đầu váng mắt hoa, lung lay muốn ngã.

    "Nguy rồi!"

    Tần Mục lấy làm kinh hãi, vội vàng giơ tay lên, chỉ thấy hai tay mình gầy trơ xương, sờ sờ mặt, chỉ có thể sờ được da mặt mỏng manh, hầu như kề sát lên xương.

    Quần áo vốn là rất vừa vặn thì giờ phút này trở nên hơi rộng rãi.

    Lúc này hắn mới chú ý tới, hai canh giờ qua mình vậy mà gầy gò đến mức đáng sợ, như là một người được bện thành từ củi khô, không chỉ có như vậy, cơ thể hắn vẫn còn đang khô quắc!

    Hơn nữa theo hắn khống chế Bá Thể Tam Đan công, loại tốc độ khô quắc này đang kịch liệt tăng lên!

    Chờ đến khi năng lượng ẩn chứa bên trong thân thể hắn tiêu hao hết, chỉ sợ chính là giờ chết của hắn.

    Hắn chỉ lo hoàn thiện Bá Thể Tam Đan công, tu luyện pháp môn luyện thể, luyện hồn, không quan tâm đến thân thể của mình, bây giờ mới biết chính mình hầu như đã đến tình trạng đèn cạn dầu.

    "Bá Thể Tam Đan công mới có mầm họa không nhỏ, tốc độ tu luyện quá nhanh, ta quên mất luyện thể tiêu hao chính là năng lượng của bản thân, năng lượng bên trong thân thể tiêu hao mà không có bổ sung sẽ tạo cho thân thể gánh nặng rất lớn!"

    Hiện tại hắn đã là cảnh giới Ngũ Diệu, tu vi hùng hồn, thế nhưng tu luyện Bá Thể Tam Đan công mới, luyện thể luyện hồn, năng lượng trong cơ thể thậm chí không thể kiên trì được hai canh giờ!

    Tần Mục lập tức ngừng việc khống chế Bá Thể Tam Đan công lại, để cho thần trí của mình tỉnh táo, đại não nhanh chóng chuyển động, vừa suy nghĩ chế biến ra loại thuốc tốt nào mới có thể điều trị thân thể vừa chạy vội về phía Sĩ Tử Cư.

    Tần Mục nhảy vào gian phòng của mình, lấy tiền chạy về nhà kho của Thái học viện, ném lại tiểu hồ ly và Long Kỳ Lân mặt đầy khó hiểu ở nơi đó.

    Hắn mang thuốc ra khỏi nhà kho, không kịp trở lại nơi ở, trực tiếp chế thuốc trên đường. Hắn liên tiếp triển khai ra thủ pháp làm người ta hoa cả mắt, kỹ thuật chế thuốc làm người ta hoa cả mắt, còn chưa trở lại Sĩ Tử Cư hắn đã luyện xong một lò linh đan.

    Linh đan này vừa mới luyện thành, vậy mà phát ra Phật âm như có như không, phảng phất như bên trong mỗi một viên linh đan đều có một vị Phật đà đang ngồi tụng kinh cầu phúc.

    Những linh đan kia vừa mới luyện thành, Tần Mục há miệng hút vào, rất nhiều linh đan nối liền một đường bay vào trong miệng hắn.

    Hắn vừa khống chế dược lực, vừa chạy về chỗ ở của mình, mới vừa tới trước cửa, đột nhiên choáng váng đầu, hoa mắt, ngã nhào vào trong sân.

    Hồ Linh Nhi kêu lên sợ hãi, vội vã chạy tới, trước lúc hôn mê, Tần Mục nhìn thấy nàng đi tới bên cạnh mình, lúc này mới yên tâm, nói: "Giúp ta thúc giục dược lực... "

    Hắn chưa nói hết câu, liền đã hôn mê.

    Đến khi Tần Mục mơ mơ màng màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy dược lực của linh đan trong bụng đã tan ra, tựa như lò lớn nóng bỏng đang đưa nhiệt lưu đến toàn thân, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trong lòng nghĩ lại mà sợ hãi không thôi.

    Công pháp thống nhất của Bá Thể Tam Đan công đương nhiên là tốt, nhưng lại cực kỳ nguy hiểm, nếu như hắn không nhân lúc tỉnh táo luyện thành linh đan xoay chuyển tình hình thì chỉ sợ hậu quả khó mà lường được, hơn nửa đã chết rồi!

    "Bá Thể Tam Đan công khi luyện thể luyện hồn thì tiêu hao thân thể, nếu như không thể bồi bổ lại, chỉ sợ sẽ chết."

    Tần Mục mở mắt, lẳng lặng nằm, tính toán nói: "Muốn sửa chữa môn công pháp này rất khó, một lần phát động sẽ liên lụy đến toàn thân, sửa chữa lại, chỉ sợ thời gian tiêu tốn rất dài. Đã như vậy, không bằng không sửa... "

    Hồ Linh Nhi đứng ở bên cạnh, vội vã cuống cuồng nhìn hắn, Long Kỳ Lân ngồi xổm ở ngoài cửa sổ, muốn đưa đầu vào nhìn chủ cơm của mình còn sống hay không, chỉ là cái đầu nó quá lớn, cửa sổ chỉ có thể chứa được một con mắt to của nó, không chen được vào trong nhà.

    Tần Mục đứng dậy, phát hiện mình nằm trên giường, hẳn là tiểu hồ ly dùng yêu phong đưa mình lên, cười nói: "Không cần phải lo lắng, ta đã không có gì quá đáng lo. Ta thôi thúc xong dược lực, thân thể sẽ khôi phục lại."

    Hồ Linh Nhi thở phào nhẹ nhõm, nói: "Công tử doạ chết ta rồi. Trong thời gian ngắn, ngươi liền gầy trơ xương, vừa nãy lúc ngươi ngã xuống, ta còn lo lắng ngươi không dậy nổi... "

    Tần Mục an tâm tiêu hóa dược lực, chỉ thấy theo dược lực tan ra, bị thân thể của hắn hấp thu, tạm thời là không chết được, tuy nhiên thân thể vẫn nằm ở trạng thái thiếu hụt.

    Đây là khuyết điểm tạo thành khi luyện thể luyện hồn, tuy rằng thể phách mạnh mẽ, thế nhưng không bổ sung đủ chất dinh dưỡng thì giống như là lâu thuyền bay giữa không trung, nếu như động lực cung cấp cho lâu thuyền chính là một lò luyện đan nhỏ thì nhất định lâu thuyền sẽ từ trên trời rơi xuống, nát tan.

    Lúc này hắn chính là như vậy.

    Luyện hồn hao tổn tinh thần của hắn, luyện thể hao tổn năng lượng trong cơ thể, linh đan hắn luyện chế chính là bổ sung tinh thần, không để cho tinh thần mình hao hết, nhưng mà thân thể vẫn còn trong trạng thái đói khát nghiêm trọng.

    Hiện tại tinh thần của hắn đã hoàn toàn khôi phục, tuy nhiên thân thể vẫn còn gầy gò, da bọc xương, gầy đến mức đáng sợ.

    Tần Mục đứng dậy, nói: "Linh Nhi, có cái gì ăn không? Bây giờ ta vô cùng đói bụng."

    "Công tử muốn ăn Thanh Ngưu sao?"

    Con ngươi to lớn của Long Kỳ Lân ngoài cửa sổ chuyển động một chút, vui vẻ nói: "Phía sau núi có một con bò hoang, chộp tới nướng cho công tử ăn nhé?"

    Con này Long Kỳ Lân này sau khi hết đói liền một bụng ý nghĩ xấu, dù thế nào cũng muốn báo thù Thanh Ngưu.

    Hồ Linh Nhi cười nói: "Công tử chờ một chút! Long Đại, chúng ta đi kiếm cho công tử chút đồ ăn!" Dứt lời, như một làn khói chạy ra khỏi nhà, mang theo Long Kỳ Lân chạy vội ra Sĩ Tử Cư.

    "Linh Nhi tỷ, chúng ta đi đâu tìm đồ ăn đây?" Long Kỳ Lân buồn bực hỏi.

    "Ngươi biết bơi không?"

    Hồ Linh Nhi dò hỏi: "Trong hồ Ngọc Long có mấy con cá lớn, cái đầu dài hơn trượng, ta thèm thuồng chúng nó rất lâu."

    Long Kỳ Lân vui vẻ nói: "Ta cũng thèm chúng nó rất lâu, chỉ là lão gia không có dặn dò, không tiện hạ thủ. Ngươi yên tâm, ta cũng là một tay bơi rất tốt, có thể ẩn núp dưới nước mấy ngày mà không đổi hơi."

    Hồ Linh Nhi vui vẻ, dẫn hắn đi tới bên cạnh hồ Ngọc Long, đối diện hồ có một tên đạo nhân, nhìn thấy bọn họ thì lộ ra vẻ kinh ngạc, còn chưa kịp hỏi han, liền thấy Long Kỳ Lân nhảy vào trong hồ rồi lặn xuống.

    Đạo nhân kia thay đổi sắc mặt, vội vã cao giọng quát lên: "Con sư tử kia, không được tắm rửa trong hồ! Con hồ ly kia, ngươi ngăn cản sư tử cho ta!"

    Hồ Linh Nhi vội vàng nói: "Long Đại, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!"


    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  6. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,belenba,whyttt,
  7. #179
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    327
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 179: Linh Hoàn Đan Đại Bổ công.

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn



    Long Kỳ Lân lẻn vào trong hồ, làm mưa làm gió, trên mặt hồ, đạo nhân kia vội vã chạy tới, trong tay cầm một cây phất trần vung vẩy về phía dưới hồ, chỉ thấy vô số sợi phất trần tựa như một tấm lưới đánh cá lớn tung xuống mặt hồ, muốn trùm kín con Long Kỳ Lân trong hồ kia.

    Ầm ầm.

    Mặt hồ run rẩy dữ dội, đạo nhân kia rên lên một tiếng, phất trần trong tay nổ tan tành chỉ còn sót lại cái cán, tự biết không phải là đối thủ của con Long Kỳ Lân này, co giò chạy nhanh, quát lên: "Yêu nghiệt, các ngươi tắm rửa trong hồ Ngọc Long của Hoàng gia lại còn dám đánh ta, chờ mất đầu đi!"

    Qua không lâu, cả đám sĩ tử Thái học viện dồn dập đi ra Thuần Dương điện, hướng về Sĩ Tử Cư, hôm nay là ngày Lăng Vân đạo nhân của Thuần Dương điện giảng bài, Thuần Dương điện truyền thụ chính là đạo luyện khí, Lăng Vân đạo nhân nổi tiếng về tu vi tinh thâm, tu luyện nguyên khí đến trình độ Thuần Dương.

    Rất nhiều sĩ tử còn chưa trở lại Sĩ Tử Cư, đột nhiên dồn dập dừng bước, quay đầu kinh ngạc nhìn lại, từng người từng người hóa đá tại chỗ.

    Chỉ thấy một con cá màu đỏ lớn đến kỳ cục từ không trung bay tới, trên người hồng ngư kia mọc ra vảy màu đỏ, trên đầu mọc ra sừng rồng, bởi vì quanh năm suốt tháng hấp thu Cửu Long khí nơi này nên đầu cá có chút hoá rồng, như là nửa cá nửa rồng, miệng đầy răng nhọn, cực kỳ hung ác.

    Chỉ là giờ phút này, con cá lớn đó bị vài luồng nguyên khí trói chặt, không thể động đậy, một luồng yêu phong nâng con cá lớn này thẳng đến Sĩ Tử Cư, khiến rất nhiều sĩ tử nhìn thấy mà trợn tròn mắt.

    Phía sau con cá lớn này có một con Long Kỳ Lân còn lớn hơn, vừa chạy vừa rũ nước trên người, thêm một con hồ ly màu trắng đứng sau ót Long Kỳ Lân, phát động yêu phong nâng con cá lớn kia lên.

    Con Long Kỳ Lân kia mang theo hồ ly gào thét nhảy vào Sĩ Tử Cư, sau đó vứt cá lớn vào trong sân Tần tiến sĩ cái bịch, tiểu hồ ly trượt xuống chui vào trong sân, khép cửa lại.

    Một tên sĩ tử lẩm bẩm nói: "Con cá kia, hình như là một trong những Ngư Vương trong hồ Ngọc Long, gọi là Hồng Long Lý, là món ăn mà vào dịp Tết Hoàng Đế mới thết đãi văn võ quần thần... "

    Môt vị sĩ tử bên cạnh cũng đờ người ra, lẩm bẩm nói: "Năm ngoái, lão gia tử nhà ta nhận được ân đức của Hoàng Đế, được phép nếm qua canh cá trên Ngự Long yến, khen không ngớt miệng, đến nay còn thỉnh thoảng nói với ta là mỹ vị chốn nhân gian... Thế nhưng con Hồng Long Lý kia chỉ dài khoảng một thước. Này... "

    Các sĩ tử khác còn chưa phục hồi tinh thần lại, đã thấy cửa phòng Tần Mục lại mở ra, con bạch hồ kia lại chạy ra ngoài, nhìn bốn phía, sau đó chạy đến trước một cây dâu, miệng phun yêu phong, chém cây dâu kia xuống đất, điều khiển yêu phong hóa thành từng thanh từng thanh loan đao, chém cây dâu thành từng cây từng cây củi gỗ, sau đó chạy về chỗ ở.

    Tiểu hồ ly qua lại mấy chuyến, chuyển hết thân cây về trong sân, sau đó trong sân của Tần Mục khói đặc cuồn cuộn, hiển nhiên tiểu hồ ly và con Long Kỳ Lân kia đang nhóm lửa nướng cá.

    Rất nhiều sĩ tử hai mặt nhìn nhau, Cù Đình lẩm bẩm nói: "Đó là cây Thượng Tiến của Thanh Sơn thượng nhân, Quốc Tử giám của Thanh Dương điện trồng, Thanh Sơn thượng nhân trồng cây Thượng Tiến là để khuyến khích sĩ tử cố gắng học hành tiến tới... "

    Cũng không lâu lắm, mùi thơm ngon tràn ngập bên trong Sĩ Tử Cư.

    Đông đảo sĩ tử chảy nước miếng, hai mặt nhìn nhau, con hồ ly và con Long Kỳ Lân được tên vứt bỏ dân của Đại Khư mang tới kia đã làm thịt con Ngư Vương hồ Ngọc Long, nơi lấy nước cho Hoàng gia, lại chặt cây Thượng Tiến của Thanh Sơn thượng nhân trồng, sau đó nhóm lửa nướng cá?

    Đây là biểu hiện điếc không sợ súng, là muốn tạo phản sao?

    "Công tử, mùi vị thế nào?"

    Trong nơi ở của Tần Mục truyền đến tiếng nói chuyện của thiếu niên và hồ ly, chỉ nghe tiếng của Tần Mục nói: "Cũng tạm, chính là không có ướp nên hơi chưa ngon lắm. Thịt cá tốt nhất là có thể ướp một ngày một đêm, ăn vào mới có vẻ giòn, ngọt, mềm. Con cá này thật lớn, bắt ở đâu thế?"

    "Trong hồ."

    "Thì ra là vậy. Ta đã từng câu cá bên hồ với Đại Tế Ti, nhìn thấy mấy con cá đỏ lớn, tuy nhiên chỉ câu được một con Cửu Long tức, rất nhỏ, thế nhưng mùi vị ăn nóng rất ngon. Ngươi dùng gỗ dâu nướng cá rất tuyệt, có một cỗ hương vị chua ngọt của quả dâu."

    . . .

    Mấy tên sĩ tử của Sĩ Tử cư đều là một vẻ mặt cười trên sự đau khổ của người khác, Cù Đình thấp giọng cười nói: "Tần tiến sĩ chết chắc rồi!"

    Trong sân, Tần Mục quay một cái cọc gỗ to, xoay tròn Hồng Long Lý, phía dưới lại là ngọn lửa rừng rực, do Long Kỳ Lân điều khiển sức lửa của ngọn lửa từ cây dâu, nướng con cá lớn này đến trong mềm ngoài cháy.

    Long Kỳ Lân điều chỉnh lửa, để lửa ngấm vào bên trong xương thịt của con cá lớn, gỗ dâu còn tươi, mang theo hơi nước, bởi vậy có chút hơi khói, Hồ Linh Nhi điều khiển gió, làm cho một chút mùi khói chui vào bên trong thịt cá.

    Bọn họ lại nhét rất nhiều lá dâu, hành, gừng vào trong bụng cá, trong bụng cá kia đều là dầu cá nhạt nhạt, bị nướng liền tí tách nhỏ xuống lửa, mùi khói xanh từ dầu cá bốc lên làm người ta thèm thuồng nhỏ dãi.

    Đến khi toàn bộ cá đều được nướng chín, Hồ Linh Nhi lập tức điều khiển những thanh loan đao bằng gió, cắt thịt chỗ bụng cá xuống, đây là chỗ thịt cá béo nhất.

    Công phu điều khiển đao của nàng rất tốt, mỗi một miếng cá đều cắt đến vừa đúng, đồng thời còn khống chế mâm, để mỗi một miếng cá được cắt gọn đều rơi vào trên mâm, mỗi một miếng cá đều óng ánh long lanh, như là từng khối từng khối thịt dê trắng nõn mềm mại, đàn hồi.

    Tần Mục gạt gạt ngọn lửa, để lửa nhỏ hơn một chút, một người một cáo một Long Kỳ Lân liền ngồi ở bên cạnh đống lửa ăn cá nướng.

    Tần Mục khẽ nhúc nhích trong lòng, nhớ tới một môn công pháp kỳ quái trong Đại Dục Thiên Ma kinh, gọi là Linh Hoàn Đan Đại Bổ công, liền khống chế nguyên khí, vận chuyển môn công pháp này, tăng tốc độ tiêu hóa, rất nhanh trong bụng lại trống rỗng, sau đó miệng nhai liên tục, tiếp tục vây quanh ngọn lửa ăn cá nướng.

    Tên môn công pháp này đã quái lạ, công pháp càng quái lạ hơn.

    Phương thức tu luyện của Linh Hoàn Đan Đại Bổ công chủ yếu dựa vào ăn.

    Môn công pháp này có thể biến đồ ăn vào trong bụng hoặc là thành năng lượng của cơ thể, hoặc là thành nguyên khí, cường thân tráng cốt, tăng cao tu vi, bởi vậy gọi là Linh Hoàn Đan Đại Bổ công.

    Hiện giờ thân thể Tần Mục gầy yếu, đúng lúc cần bù đắp lại tiêu hao của thân thể trong đoạn thời gian này, hiện tại trước mặt có một con cá nướng lớn đến kỳ cục, vừa vặn có thể dùng môn công pháp này bồi bổ thân thể.

    Dù sao thì con cá này cũng là dị chủng, quanh năm sinh sống ở Thái học viện, hấp thu Cửu Long khí, một là mùi vị thơm ngon, hai là máu thịt bổ dưỡng, thân thể Tần Mục đang lúc thiếu thốn, khống chế môn công pháp quái lạ này, chỉ cảm thấy đồ ăn tiến vào trong bụng rất nhanh hóa thành chất dinh dưỡng bị tứ chi bách hài của mình hấp thu.

    Bắp thịt khô quắt của hắn cũng đang chầm chậm nhô lên, tuy rằng trông rất chậm, nhưng Tần Mục đoán chừng chính mình ăn xong con cá lớn hai, ba trượng này thì bắp thịt sẽ trở lại như cũ.

    Hồ Linh Nhi thực sự ăn không vô, Long Kỳ Lân ăn quen linh đan Xích Hỏa rồi, thịt cá không quá hợp khẩu vị, ăn vài miếng liền ngừng, chỉ có Tần Mục vẫn ngồi ở chỗ đó cắn ăn rất nhanh.

    Đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Hồ Linh Nhi kéo cái bụng căng tròn chạy ra mở cửa, Vệ Dung đi vào, hít mũi, cười nói: "Chính là lúc ăn cơm trưa, ta ngửi được chỗ này của Tần huynh đệ truyền đến mùi thơm cho nên tới xin phần cơm ăn... Oái, con sư tử đầu rồng bằng đá trước cửa sơn môn sống lại hả? Tiểu hồ ly, ngươi ăn thế nào mà còn mập hơn cả ta thế hả?"

    Hồ Linh Nhi hừ một tiếng.

    Vệ Dung lại nhìn thấy Tần Mục ngồi ở bên đống lửa thì càng giật nảy cả mình, thất thanh nói: "Tiểu hồ ly, ngươi thải bổ Tần huynh đệ sao? Sao lại gầy đến vậy?"

    Hồ Linh Nhi vừa tức vừa vội: "Còn không thải đây, ngươi không nên nói lung tung!"

    "Ngươi không thải? Vậy thì ai thải?"

    Vệ Dung buồn bực nói: "Ta liền biết Tần huynh đệ vừa vào thành liền hỏi thanh lâu ở nơi nào khẳng định là có vấn đề, quả nhiên thân thể chịu không nổi đúng không?"

    Tần Mục dở khóc dở cười, mời hắn ngồi xuống.

    Vệ Dung không khách khí với hắn, kéo xuống một miếng cá lớn, nếm thử vào miệng, trơn không trám miệng, suýt nữa ngay cả đầu lưỡi cũng trượt vào trong bụng, không khỏi vừa mừng vừa sợ, than thở một tiếng, giọng ồm ồm nói: "Mấy tháng nay ngươi không đi nghe giảng, mấy vị Quốc Tử giám đều có chút khó chịu, nói cái gì tiến sĩ thái học không học, Hoàng Đế không nên thăng quan cho ngươi. Đúng rồi chuyện gì xảy ra với ngươi thế? Sao thân thể trở nên gầy như thế?"

    "Ta luyện công xảy ra sai sót, suýt chút nữa mất mạng."

    Tần Mục nói: "Cũng may là phát hiện kịp thời, hiện tại chính đang bù đắp lại."

    Vệ Dung cười nói: "Lá gan của ngươi cũng lớn đấy, lại dám luyện công lung tung. Hiện giờ ta là sĩ tử thái học, ở phủ Quốc Công cũng có chút địa vị, ngươi cần đan dược gì? Ta đến phủ Quốc Công lấy cho ngươi bồi bổ thân thể."

    Tần Mục lắc đầu, nói: "Chờ ta ăn xong con cá này thì thân thể liền có thể khôi phục lại, không cần phải dùng linh đan."

    "Ngươi biết không? Bá Sơn Tế Ti và Cố Đại Tế Ti nổi hứng đánh nhau, hai người ở ngoài kinh thành đánh đến máu me đầy đầu đầy mặt, ngay cả Hoàng Đế cũng bị kinh động."

    Vệ Dung đánh ợ một cái no nê, nói: "Lão gia tử nhà ta đi khuyên can, còn có mấy quan nhất phẩm khác cũng đi khuyên bảo, lúc này mới khuyên được bọn họ. Vừa nãy ta ra ngoài hỏi thăm, có người nói Hoàng Đế gọi cả hai tới, mạnh mẽ răn dạy một trận. Ta hỏi thăm xong tin tức rồi mới trở về chỗ ngươi ăn chực. Trước khi ngươi về, Bá Sơn Tế Tửu đã tìm tới ta, bảo là muốn mang ta đi ra ngoài rèn luyện, ta tính... "

    "Vệ huynh, ăn cơm không nói chuyện."

    Không bao lâu, tên thiếu niên hình tròn Vệ Dung này lại tròn thêm một vòng, thực sự ăn không vô, nhìn thấy Tần Mục còn đang ngoạm miếng thịt lớn, từng miếng từng miếng cá tiến vào trong bụng hắn, vậy mà bụng của hắn không căng lên.

    Vệ Dung ngạc nhiên, đến khi nhìn thấy thân thể vừa khô vừa gầy của Tần Mục vậy mà phồng lên như là bị thổi, sờ một cái đều là bắp thịt thì không khỏi càng thêm kinh ngạc.

    Đến khi ăn xong cả con cá này, chỉ còn dư lại một bộ xương cá dài đến hơn ba trượng thì thân thể của Tần Mục đã khôi phục như lúc ban đầu, tựa hồ còn cường tráng hơn trước một phần, khiến Vệ Dung không ngừng hâm mộ.

    "Cá ngon như vậy mua ở đâu thế?"

    Vệ Dung thèm ăn, còn muốn ăn, chỉ là ăn không vô, hỏi: "Ở kinh thành, ta chưa từng gặp qua con cá nào lớn như thế trong chợ, cũng chưa từng ăn con cá nào ngon như vậy, chắc chắn phải mua ở mấy chỗ cao cấp nhất!"

    Tần Mục hờ hững nói: "Bắt trong hồ Ngọc Long."

    Vệ Dung trợn to tròng mắt, vội vàng hỏi: "Hồ Ngọc Long nào?"

    "Cái hồ của Thái học viện chúng ta đấy."

    Vệ Dung lạnh ngắt, run giọng nói: "Hồ Ngọc Long của Thái học viện chúng ta? Con cá này là một trong những con Ngư Vương trong hồ Ngọc Long kia sao?"

    Tần Mục nhìn Hồ Linh Nhi một chút, Hồ Linh Nhi gật đầu, nói: "Ta bảo Long Đại tìm bắt con cá lớn lớn, chính là bắt được con to nhất này."

    Sắc mặt Vệ Dung như đất, thoáng nhìn trong sân đâu đâu cũng có lá dâu, cành dâu rải rác, run giọng nói: "Vừa nãy ta nhìn thấy cây Thượng Tiến trong Sĩ Tử Cư chỉ còn dư lại cái gốc, lẽ nào... "

    "Cái cây dâu lớn kia gọi cây Thượng Tiến sao?"

    Hồ Linh Nhi kinh ngạc nói: "Cây còn có tên hả?"

    Sắc mặt Vệ Dung tái nhợt, run rẩy đi ra ngoài liền, hồn bay phách lạc nói: "Chém cây Thượng Tiến để nướng Ngư Vương trong hồ Ngọc Long, có mấy cái đầu cũng không đủ Hoàng Đế chém, ta chưa từng tới nơi này, chưa từng tới... "

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện


  8. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,
  9. #180
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    327
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 180: Gây khó dễ.

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn




    "Một con hồ ly tinh và một con sư tử đầu rồng đại náo hồ Ngọc Long? Không những tắm rửa trong hồ mà còn đánh ngươi một trận?"

    Cố Ly Noãn mới vừa từ trong hoàng cung trở về thì đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long đã đến đây cáo trạng, Cố Ly Noãn không khỏi giật mình trong lòng, thất thanh nói: "Ngư Vương trong Hồng Long Lý cũng bị con sư tử đầu rồng kia bắt đi? Hồ ly tinh, sư tử đầu rồng nhà ai mà to gan như vậy? Ta vừa nhậm chức mới chỉ được hơn tháng liền xảy ra việc này, là người nào muốn gây khó dễ cho ta sao?"

    Hắn còn chưa kịp tiêu hóa tin tức này, lại có người đến báo, nói: "Đại Tế Ti, con hồ ly tinh mà tiến sĩ thái học Tần Mục của Sĩ Tử Cư nuôi trong nhà đã chặt cây Thượng Tiến để nướng cá. Con cá kia, hình như là Ngư Vương của hồ Ngọc Long, bị nướng ăn rồi! Giờ phút này, tiến sĩ thái học Tần Mục và sĩ tử thái học Vệ Dung chính đang thu dọn xương cá, cố gắng thủ tiêu chứng cứ."

    Cố Ly Noãn không khỏi vừa mừng vừa sợ, cười nói: "Tiểu tử này, đang lo không có thủ đoạn bắt bí hắn, hiện tại có thể nói là hắn tự mình đưa tới cửa. Chuyện này, đủ hắn mất đầu một trăm lần. Lần này cái con hàng Bá Sơn kia sẽ không còn gì để nói rồi chứ?"

    Tinh thần hắn phấn chấn, lập tức đứng dậy, nói: "Đi, theo ta lập tức đi bắt người! Vật chứng nhân chứng đều bắt, trực tiếp áp giải đến Đại Lý tự, để Đại Lý tự khanh* thẩm vấn, nhất định phải chém đầu cả nhà hắn! Lại dâng một bản tấu chương vào cung, bẩm báo việc này!"
    *khanh: Chức quan.

    "Cái tên gọi là sĩ tử Vệ Dung kia... "

    "Cũng bắt, đồng thời xét hỏi!"

    Cố Ly Noãn cười nói: "Mới vừa rồi ta còn nói là ai bắt ta mang giày nhỏ (gây khó dễ), bây giờ nhìn lại thì đôi giày này không nhỏ, rất vừa chân."

    Đám người Cố Ly Noãn xông vào Sĩ Tử Cư, đã thấy Tần Mục không ở trong nhà, chỉ có một con hồ ly và một con Long Kỳ Lân đang ngủ gật, Cố Ly Noãn đánh thức con Long Kỳ Lân này, nói: "Tiểu tử họ Tần chạy đâu rồi?"

    Long Kỳ Lân ngẩng đầu, liếc bọn họ một chút, chậm rì rì nói: "Mới vừa rồi còn ở đây, người trong cung đến, mời hắn đi rồi."

    "Lẽ nào Hoàng Đế đã biết việc này nên mới kéo hắn vào trong cung xử chém?"

    Cố Ly Noãn cười ha ha: "Trên người tiểu tử này còn có Thiếu Bảo kiếm của ta, xử chém cũng là quá nhẹ cho hắn. Các ngươi còn ngây ra đó làm gì? Bắt hồ ly và Long Kỳ Lân lại! Ta vào cung gặp Hoàng Đế, tận mắt xem tiểu tử này chết như thế nào." Dứt lời, vội vội vàng vàng bỏ đi.

    Mấy vị Tế Ti và đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long theo hắn đến vội vã điều khiển một dây xích khóa con Long Kỳ Lân này lại, Hồ Linh Nhi muốn chạy cũng bị tóm lấy.

    Cố Ly Noãn hấp tấp đi vào trong cung, cầu kiến Hoàng Đế, sau một lát, thị vệ thông báo nói: "Bệ hạ ở Ngự Hoa Viên, bảo Cố đại nhân qua đó."

    Cố Ly Noãn kinh ngạc: "Chém đầu họ Tần ở Ngự Hoa Viên? Có thể thấy được là bệ hạ thật sự nổi giận."

    Hắn đi tới Ngự Hoa Viên, chỉ nghe tiếng cười truyền đến, Cố Ly Noãn nghi ngờ không thôi, đi tới trước mặt, đã thấy Duyên Phong Đế đang đỡ Thái hậu nương nương, phía sau có mấy viên quan đi theo, Tần Mục ở phía sau bên trái của Thái hậu nương nương, không biết nói cái gì mà Thái hậu nương nương nở nụ cười.

    Duyên Phong Đế thoáng thấy hắn, khoát tay áo một cái, cho hắn tiến lên, hòa nhã nói: "Ái khanh đến đây có việc gì?"

    Cố Ly Noãn chần chờ một chút, nói: "Tần tiến sĩ dung túng một con Long Kỳ Lân nhảy vào hồ Ngọc Long, bắt Ngư Vương ăn. Hồ Ngọc Long là nơi lấy nước uống của Hoàng gia, Hồng Long Lý càng là ngự thiện của Hoàng gia. Tần tiến sĩ cả gan làm loạn, đây là tội chết, thần không dám giấu diếm, bởi vậy đến đây bẩm báo bệ hạ."

    "Lại có việc này?"

    Duyên Phong Đế nhìn về phía Tần Mục bên cạnh, hỏi: "Tần ái khanh nói thế nào?"

    "Tiểu thần là dân nơi hẻo lánh, không biết quy củ của kinh thành, bởi vậy lỗ mãng."

    Tần Mục nói: "Vốn thần không biết hồ Ngọc Long là của Hoàng gia, cũng không biết cá trong hồ không thể ăn, cảm giác sâu sắc tội lỗi nặng nề, xin bệ hạ xử lý."

    "Đây là tội chết."

    Duyên Phong Đế liếc hắn một cái, nói: "Tuy rằng Trẫm rất thưởng thức ngươi, thế nhưng luật pháp chính là luật pháp, ngươi nói Trẫm làm sao xử lý ngươi?"

    Cố Ly Noãn cười làm lành nói: "Bệ hạ, theo luật nên chém đầu cả nhà... "

    Thái hậu nương nương cười nói: "Hoàng Đế, Ai gia cũng cho rằng tiểu thần y đáng chém."

    Duyên Phong Đế hơi run run, cười nói: "Sao Mẫu hậu lại nói lời ấy?"

    Thái hậu nương nương không nhanh không chậm đi về phía trước, thản nhiên nói: "Đương nhiên là đáng chém. Không chém tiểu thần y, người trong thiên hạ làm sao biết Hoàng Đế quý cá mà không quý người? Không chém tiến sĩ thái học, người trong thiên hạ làm sao biết Hoàng Đế quý nước mà không quý người? Chém hắn, người trong thiên hạ mới biết Hoàng Đế bởi vì một ngụm nước, một con cá, giết thần y nổi tiếng khắp triều đình đã trị liệu dứt bệnh tình cho Ai gia, mới biết được Hoàng Đế là hôn quân mà."

    Duyên Phong Đế cười ha ha, phất tay nói: "Cố đại nhân, chỉ là việc nhỏ, ngươi còn muốn làm phiền ta, lui ra đi."

    Cố Ly Noãn kinh ngạc: "Chuyện này... "

    "Lui xuống lui xuống."

    Duyên Phong Đế phất tay, nói: "Ngươi trông coi hồ Ngọc Long không tốt, Trẫm không trị tội ngươi, dù sao thì ngươi cũng vừa mới đến Thái học viện. Chuyện ngươi làm ngày hôm nay đã đủ cho Trẫm đau đầu, vậy mà lại đánh nhau với Bá Sơn Tế Ti một trận khiến Trẫm mất hết thể diện. Nếu ngươi đánh thắng thì ngược lại cũng thôi, ngươi lại còn không thấy bóng, Đại Tế Ti đánh không lại Tế Ti, mặt mũi của Trẫm đều bị ngươi vứt hết. Trở về tự xét lại mình đi."

    "Tuân chỉ."

    Trong lòng Cố Ly Noãn oan ức không thôi, đang muốn rời đi thì Tần Mục nói: "Cố đại nhân, hồ ly và con Long Kỳ Lân nhà ta kia, còn xin không nên làm khó bọn họ."

    Cố Ly Noãn giật mình trong lòng, chỉ nghe Thái hậu nương nương cười nói: "Cho hắn cũng không dám. Đúng rồi, Hoàng Đế, tiểu thần y trị liệu dứt bệnh cho Ai gia, ngươi vẫn chưa ban thưởng đấy."

    "Mẫu hậu, hắn đã là tiến sĩ thái học, là quan lục phẩm, không thể đề bạt nữa. Dù sao tuổi hắn cũng còn nhỏ, chờ thêm mấy năm lại nói, tránh cho triều thần nói Trẫm thiên vị hắn."

    "Tiểu thần y, ngươi kể tiếp chuyện thú vị khi ngươi còn bé cho ta nghe đi... "

    Cố Ly Noãn đi xa, ra khỏi Hoàng cung trở lại Thái học viện, một bụng khó chịu không chỗ phát tiết. Đạo nhân trông coi hồ Ngọc Long kia liền vội vàng tiến lên, nói: "Đại Tế Ti, tên trộm đã bị xử chém chưa?"

    "Đều là ngươi nhiều chuyện, trông coi cái hồ của ngươi cho tốt, lại gây ra việc này, làm hại ta phải xấu hổ!"

    Cố Ly Noãn lườm hắn một cái, quát lên: "Thả con hồ ly và Long Kỳ Lân kia ra!"

    Trong lòng đạo nhân giữ hồ vạn phần oan ức, không biết mình chọc hắn chỗ nào, không thể làm gì khác hơn là thả Hồ Linh Nhi và Long Kỳ Lân ra, nói: "Đại Tế Ti, chúng ta đã phái người đi lùng bắt Vệ Dung, chỉ là Vệ Dung theo Bá Sơn Tế Ti, Bá Sơn Tế Ti không cho chúng ta bắt người. Ngài xem việc này... "

    "Vệ Dung có lai lịch gì?"

    "Gia tộc Vệ Quốc công... "

    "Rảnh rỗi sinh nông nỗi hả!?"

    . . .

    Bên trong Ngự Hoa Viên, Thái hậu nương nương nói chuyện với Tần Mục một lát, Tần Mục lại bắt mạch cho bà, kê thêm mấy toa thuốc phụ, nói: "Thái hậu nương nương khôi phục rất tốt, không để lại mầm họa."

    "Tốt."

    Thái hậu nương nương cười nói: "Làm phiền tiểu thần y."

    Tần Mục đứng dậy xin cáo lui, Duyên Phong Đế cười nói: "Ái khanh khoan đã, trẫm có mấy lời muốn nói với ngươi."

    Tần Mục dừng bước, Duyên Phong Đế đi tới bên cạnh hắn, phất tay để thái giám, thị vệ và cung nữ lui ra, hướng về phía ngoài Ngự Hoa Viên đi ra, cười nói: "Tiến sĩ thái học của Trẫm, Thiên giáo chủ của Ma giáo, vứt bỏ dân của Đại Khư, đệ tử của Ngọc Diện Độc Vương, thân phận của Tần ái khanh có chút nhiều đấy."

    Tần Mục hơi run run, bước chân bất giác chậm lại. Quốc sư Duyên Khang có thể biết hắn là Giáo chủ của Thiên Ma giáo thì đương nhiên Duyên Phong Đế cũng có thủ đoạn để biết.

    Duyên Phong Đế đã đi xa, quay đầu lại cười nói: "Ái khanh vì sao không đi theo?"

    Tần Mục bước nhanh đuổi tới, cười nói: "Bệ hạ hồng phúc tề thiên."(ngang với trời)

    Duyên Phong Đế cười ha ha nói: "Thiên Ma giáo là đệ nhất đại phái Ma đạo, đệ nhất Thánh địa, Giáo chủ trở thành môn sinh Thiên tử, Trẫm quả thực hồng phúc tề thiên. Nhưng có thể là hồng phúc tề thiên, cũng có thể là cái họa tâm phúc. Tần ái khanh, ngươi cảm thấy là hồng phúc hay là đại họa tâm phúc?"

    Tần Mục mỉm cười nói: "Bệ hạ, nếu Đạo Chủ Đạo môn quy hàng bệ hạ, bệ hạ sẽ phong cho hắn chức quan gì?"

    Duyên Phong Đế nghiêm nghị nói: "Đạo Chủ Đạo môn, người cầm đầu Chính đạo trong thiên hạ, Trẫm phong hắn làm chính nhất phẩm, để hắn xưng Vương, đời đời thừa kế!"

    Tần Mục lại nói: "Nếu Như Lai Đại Lôi Âm tự quy hàng bệ hạ, bệ hạ sẽ phong hắn chức quan gì?"

    Duyên Phong Đế nói: "Như Lai đứng đầu Phật đạo, nếu hắn chịu vào triều làm quan, Trẫm phong làm chính nhất phẩm, cho hắn làm Tổ!"

    Tần Mục nói: "Ba Thánh địa lớn của Duyên Khang, tông chủ của Đạo môn và Đại Lôi Âm tự thì Hoàng Đế phong bọn họ làm chính nhất phẩm, xưng Vương làm Tổ, Thiên Thánh Giáo cũng là Thánh địa, mà Giáo chủ của Thiên Thánh Giáo chủ động quy hàng bệ hạ, bệ hạ lại phong cho cái lục phẩm nhỏ nhoi, hơn nữa còn chất vấn là hồng phúc hay là đại họa tâm phúc, chẳng phải là để trung thần nghĩa sĩ thất vọng sao?"

    Duyên Phong Đế hơi run run, vuốt cằm nói: "Coi như ngươi nói có lý. Tuy nhiên Trẫm lại không thể lập tức thăng quan cho ngươi, tuổi ngươi quá nhỏ, lập tức thăng quan sẽ khiến cho người khác chỉ trích, hơn nửa còn có thể đoán ra thân phận của ngươi."

    Tần Mục nói phải.

    Duyên Phong Đế trầm mặc chốc lát, nói: "Trẫm biết ngươi và Cố Ly Noãn có khoảng cách, cũng biết ngươi lấy đi Thiếu Bảo kiếm của hắn, ngươi là Thiên giáo chủ của Ma giáo, lòng dạ cần rộng lượng hơn, không nên lúc nào cũng gây khó dễ cho hắn. Hắn là người Trẫm đặt vào Thái học viện, ngươi làm hắn khó xử Trẫm cũng áy náy."

    Tần Mục có chút oan ức: "Bệ hạ, thần nào dám gây khó dễ cho hắn?"

    Duyên Phong Đế như cười như không nói: "Hôm nay không phải ngươi đã gây khó dễ cho hắn, khiến hắn tiến thoái lưỡng nan sao? Ngươi có thể yên tâm, nói về gan to bằng trời, không người nào dám nói có thể vượt qua quốc sư, Trẫm dám dùng hắn, cũng dám dùng ngươi. Ngươi không cần nghi ngờ gì trong lòng. Được rồi, ngươi có thể lui."

    Tần Mục đi ra hoàng cung, chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, thở hắt một hơi, hoàn toàn thanh tĩnh lại.

    Quốc sư Duyên Khang biết thân phận thật sự của hắn, nếu Duyên Phong Đế không biết thì hắn sẽ có chút bận tâm, hiện tại Hoàng Đế và quốc sư đều biết, trái lại liền an toàn, không cần phải lo lắng hai "ông trùm" này xuống tay với hắn.

    Hơn mười ngày sau, căn phòng phía tây của Tần Mục chất đầy đại phong tệ đổi lấy từ long tiên, Bá Sơn Tế Ti mang theo Vệ Dung và Thế tử Mẫn Nguyệt ra ngoài rèn luyện, đến căn phòng đó ôm mấy túi tiền đi mất, Tần Mục cũng không để ý lắm, dù sao cũng giàu nứt đố đổ vách.

    Mấy ngày nay, cứ rảnh rỗi là hắn luyện chế linh đan Xích Hỏa cùng một loại linh đan bổ sung tinh thần khác, bởi vì luyện chế loại linh đan này thì hắn dùng thủ pháp của Phật môn, nên khi linh đan luyện thành sẽ truyền ra Phật âm, bởi vậy Tần Mục gọi loại linh đan này là Linh Phật đan.

    Những ngày qua hắn đều đi nhà kho mua thuốc, hầu như mua sạch mấy chục loại dược liệu, gần đây nhất Thái học viện có một đợt rèn luyện quy mô lớn, chọn lựa sĩ tử ra tiền tuyến, do Quốc Tử giám các điện dẫn đám sĩ tử đi tới tiền tuyến dẹp yên phản loạn.

    Tần Mục cũng bị Cố Ly Noãn chỉ đích danh, nhất định phải đưa hắn ra tiền tuyến, hơn nữa bởi vì Tần Mục là tiến sĩ thái học, chức quan lục phẩm, đãi ngộ hầu như ngang ngửa Quốc Tử giám, vì lẽ đó Cố Ly Noãn giao cho Tần Mục mấy tên sĩ tử, để hắn mang đội.

    Mấy vị sĩ tử này, đều là sĩ tử cảnh giới Ngũ Diệu bên trong Sĩ Tử Cư, sức chiến đấu không bao nhiêu, thực lực tu vi kém thần thông giả của Thần Thông Cư không biết bao nhiêu.

    Đặt áo kỷ niệm Tàng Thư Viện



  10. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,
Trang 36 của 37 Đầu tiênĐầu tiên ... 2634353637 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status