Hướng dẫn convert, đọc truyện mà không cần biết tiếng Trung
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Tàng Thư Viện kính chúc quí đạo hữu năm mới thuận buồm xuôi gió! Kính chúc!
Trang 41 của 41 Đầu tiênĐầu tiên ... 31394041
Kết quả 201 đến 203 của 203

Chủ đề: Mục thần ký

  1. #201
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    349
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 201: Tống tiền.

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn




    Hữu hộ pháp sứ hai tay chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười gằn: "Đám con lừa trọc có ngon thì đừng đi, lão nương có thể mắng các ngươi ba ngày ba đêm mà không trùng lắp!"

    Một vị Bồ Tát cười lạnh nói: "Tiết Bích Nga, ngươi cũng chỉ còn sót lại một cái miệng thôi!"

    "Không cần để ý tới bọn họ."

    Trên Tu Di sơn, lão Như Lai nói: "Nếu chửi nhau với bọn họ thì chỉ sợ có thể chửi nửa năm. Trước đây cũng đã đánh mấy trăm năm, mắng mấy trăm năm, không cần nóng lòng trong phút chốc. Đến ngăn trận tranh đấu này lại trước rồi hãy nói."

    Tăng nhân khắp núi không dừng lại, hư ảnh Tu Di sơn trôi về chiến trường kia.

    Quốc sư Duyên Khang còn đang ra tay đánh nhau với đám người Cùng phu tử, cố gắng diệt trừ mấy vị cường giả này trước khi hư ảnh Tu Di sơn đến. Lúc này, âm thanh của lão Như Lai truyền đến, chầm chậm nói: "Quốc sư, các vị đạo hữu, có thể nể mặt chút không?"

    Quốc sư Duyên Khang tản kiếm khí đi, tránh khỏi sự truy kích của Cùng phu tử và người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh, mỉm cười nói: "Như Lai, mời nói."

    "Thiện tai, xin các vị đạo hữu dừng tay." Lão Như Lai trầm giọng nói.

    Đám người Cùng phu tử còn muốn ra tay, nghe vậy thì chần chờ một chút rồi tự dừng lại.

    Điền chân quân không ngừng phun máu, bị kiếm khí của quốc sư Duyên Khang đánh bị thương tim phổi, giọng the thé nói: "Lão Như Lai, ngươi định liên thủ với chúng ta diệt trừ kẻ này sao?"

    Lão Như Lai lắc đầu.

    Sắc mặt Lý tán nhân hơi thay đổi, cười lạnh nói: "Chẳng lẽ Đại Lôi Âm tự cũng giống như Thiên Ma giáo làm chó săn cho Duyên Khang quốc sao?"

    Lão Như Lai lại lắc đầu.

    Cùng phu tử nhàn nhạt nói: "Lão đạo huynh, không nên thừa nước đục thả câu, có chuyện gì cứ nói thẳng."

    Lão Như Lai cười ha ha nói: "Ta đến cảm hóa thiện duyên cho mấy vị, chấm dứt vụ án này. Mấy vị đều là người tu hành, nếu tiếp tục đánh nữa thì không biết phải tổn thất bao nhiêu hào kiệt, đứt đoạn mất bao nhiêu truyền thừa. Hôm nay, sao mọi người không biến chiến tranh thành tơ lụa, hòa hòa khí khí, kết thúc nhân quả lẫn nhau?"

    Ánh mắt quốc sư Duyên Khang lấp lóe, trầm mặc không nói.

    Lão Như Lai nhìn về phía hắn, cười nói: "Quốc sư là thiện nam tử, đã từng đến Đại Lôi Âm tự ta, ta và quốc sư đã bàn Phật pháp, giảng qua Đại Thừa, kết làm thiện duyên. Không biết quốc sư có thể trả lại thiện duyên này cho lão tăng không?"

    Quốc sư Duyên Khang nghiêm nghị nói: "Năm đó tuổi ta còn quá nhỏ, du học bốn phương, đến Đại Lôi Âm tự, Như Lai bỏ qua thành kiến môn phái chỉ điểm ta tu hành, ta cũng xem như là nửa đệ tử của Đại Lôi Âm tự, nên trả lại thiện duyên này. Tuy nhiên, làm sao ta biết có phải là thả cọp về rừng không? Mấy người này chính là kẻ đầu sỏ trong thiên hạ, chắc gì chịu bỏ qua như vậy? Tương lai bọn họ lại làm phản thì sinh linh lại rơi vào cảnh lầm than. Như Lai lấy lòng dạ từ bi mà hiểu cho lo lắng của ta."

    Lão Như Lai cười nói: "Lão tăng để bọn họ quy y Đại Lôi Âm tự, không hỏi chuyện thế giới phàm tục nữa thì quốc sư nghĩ như thế nào?"

    Quốc sư Duyên Khang không tỏ rõ ý kiến.

    Lão Như Lai mỉm cười, nhìn về phía mấy người Cùng phu tử, cười nói: "Mấy vị đều là tuấn kiệt năm đó, phong hoa tuyệt đại, mạnh mẽ một đời, hào quang một đời, bây giờ có nguyện ý bỏ xuống can qua mà quy y Phật môn hay không?"

    Điền chân quân cười lạnh nói: "Lão Như Lai, chúng ta cộng với Đại Lôi Âm tự ngươi, tiêu diệt kẻ này còn không dễ dàng sao? Ngươi cho rằng ngươi bỏ qua cơ hội lần này thì Đại Lôi Âm tự của ngươi có thể an toàn sao? Quốc sư Duyên Khang tiêu diệt xong chúng ta, tất nhiên diệt Phật! Lúc này sao không lạnh lùng hạ sát thủ, lấy ra thủ đoạn hàng ma của ngươi?"

    Lão Như Lai cười nói: "Mặc kệ quốc sư đối xử với Phật môn ta thế nào. Dù sao thì thế gian này vẫn có người tin Phật, sùng bái Phật. Mặc kệ thế gian này có còn Thần Phật hay không thì tín ngưỡng vẫn còn, sẽ không vì quốc sư có tiêu diệt Phật môn ta hay không mà mất đi, cũng sẽ không vì quốc sư tán dương Phật môn ta mà vinh hiển. Nếu các ngươi nguyện ý bỏ xuống ân oán can qua, liền theo ta đi. Nếu không muốn, lão tăng chỉ có thể nói một tiếng vô duyên, xin cáo lui."

    Đột nhiên, từng bóng người từ không trung mạnh mẽ hạ xuống, rơi ở phía sau quốc sư Duyên Khang, là trăm vị tướng quân Duyên Khang quốc mặc áo giáp máu me khắp người, từng người từng người chiến ý ngập trời.

    Vệ Quốc Công lớn giọng nói: "Thế nào, Như Lai cũng tới tham gia trò vui sao? Tống tiền hả? Quốc sư, chúng ta cùng làm thịt lão hòa thượng và đám trọc đầy khắp núi này... "

    Quốc sư Duyên Khang giơ tay, ngăn không cho hắn nói tiếp, thấp giọng nói: "Không nên lưỡng bại câu thương. Lão Như Lai đến để hòa giải, đây là một chuyện tốt."

    Vệ Quốc Công buồn bực, không rõ ý nghĩa, nói: "Bọn họ chính là vì tống tiền, nhân cơ hội thu đám thủ lĩnh phản bội này vào Đại Lôi Âm tự của hắn, tăng cường thực lực của Đại Lôi Âm tự. Những thủ lĩnh phản bội này đều là nhân vật vô cùng lợi hại, thả bọn họ đi chính là thả cọp về rừng, sau này tai họa vô cùng! Quốc sư, nghĩ kỹ!"

    Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: "Lão Như Lai nói rồi, sau khi bọn họ quy y Phật môn liền không hỏi chuyện thế giới phàm tục nữa, ta tin lão Như Lai."

    "Ngươi thật sự tin hắn?"

    Vệ Quốc Công trợn mắt lên: "Trên đầu không lông, làm việc không tốn sức... "

    Hắn còn định nói thêm thì quốc sư Duyên Khang đã giơ tay, lạnh nhạt nói: "Lão Như Lai là người đứng đầu Phật môn, ông ta đến hóa giải ân oán, chấm dứt một cuộc phân tranh, trả lại cho thiên hạ một khoảng thời gian thái bình, đây là việc thiện lớn lao. Hơn nữa, ta cũng bị thương."

    Trên Tu Di sơn, từng vị Bồ Tát, La Hán nghe vậy thì dồn dập quay đầu lại nhìn.

    Lão Như Lai tụng một tiếng Phật hiệu, cảnh tỉnh mấy vị Bồ Tát, La Hán, cười nói: "Quốc sư đã đồng ý hóa giải ân oán, Cùng phu tử, các ngươi thì sao?"

    Mấy người Cùng phu tử liếc mắt nhìn nhau, yên lặng gật đầu.

    Nếu bọn họ không đồng ý quy y Phật môn thì lão Như Lai sẽ thấy chết mà không cứu, mang theo rất nhiều cường giả Đại Lôi Âm tự rời đi, bọn họ đương nhiên sẽ chết trong tay quốc sư Duyên Khang.

    Lần này, lão Như Lai gần như đã mang đến toàn bộ cường giả của Đại Lôi Âm tự, cho thấy tình thế bắt buộc, nếu bọn họ đồng ý quy y Đại Lôi Âm tự, quốc sư Duyên Khang cũng không dám truy cứu.

    Lão Như Lai cười nói: "Mấy vị sư huynh sư tỷ thả xuống ân oán nhân quả, quy y Phật môn, tứ đại giai không, đương nhiên đắc đạo. Quốc sư... "

    Quốc sư Duyên Khang giơ tay chỉ về người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh, nói: "Như Lai, hắn cần phải ở lại."

    Tinh thần người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tập trung cao độ, lão Như Lai khẽ cau mày, từng vị Bồ Tát, La Hán trên hư ảnh Tu Di sơn đồng loạt niệm Phật hiệu.

    Quốc sư Duyên Khang mỉm cười nói: "Hắn nhất định phải ở lại."

    Tuy tiếng nói của hắn nhẹ nhàng, thế nhưng trong giọng nói lại có một loại ý vị không cho cò kè mặc cả.

    Lão Như Lai than thở: "Vị thiện nam tử này, ngươi vô duyên với Phật môn ta. Cùng phu tử, mấy vị sư huynh sư tỷ, mời lên đây."

    Mấy người Cùng phu tử chần chờ một chút, nhìn về phía người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh kia, đột nhiên cắn răng, bay lên Tu Di sơn, cùng hướng về người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh kêu lên: "Lão... Xin lỗi rồi!"

    "Mấy vị không cần nhiều lời, ta hiểu mà."

    Người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh cười ha ha nói: "Quốc sư, ngươi định xử trí ta thế nào hả?"

    Mặt quốc sư Duyên Khang không chút thay đổi nói: "Ta bắt ngươi lại, áp giải ngươi vào kinh thành gặp vua."

    "Áp giải ta vào kinh gặp Hoàng đế?"

    Giọng điệu của người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh có chút quái lạ, cười nhẹ nói: "Vậy phải nhìn kiếm của quốc sư ngươi có đủ nhanh hay không rồi... "

    Hắn chậm rãi giơ bàn tay lên, đột nhiên vỗ mạnh lên mặt nạ bằng đồng xanh, mặt nạ bằng đồng xanh chia năm xẻ bảy, cả khuôn mặt phía dưới mặt nạ đó cũng bị đập tan nát!

    "Quốc sư, giang sơn của Linh gia, sớm muộn cũng sẽ tổn hại trong tay ngươi... "

    Đầu của hắn nứt ra, rất nhanh đứt hơi, thế nhưng thân thể lại vững vàng đứng ở nơi đó, trước sau không ngã.

    Mấy người Vệ Quốc công kêu lên sợ hãi, vội vã tiến lên, quốc sư Duyên Khang lại đứng đó không nhúc nhích, hắn không có ra tay ngăn cản người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tự sát, thậm chí ngay cả ý tứ ra tay đều không có.

    Trên ngọn núi xa xa, Tần Mục nhìn thấy cảnh tượng này thì khóe mắt nhảy nhảy.

    Quốc sư Duyên Khang nói ra câu nói kia kỳ thực là muốn ép người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh tự sát. Mặc kệ khuôn mặt dưới cái mặt nạ này là ai thì đương nhiên hắn cũng là cao tầng trong Hoàng thất, địa vị hiển hách, là người cực kỳ quan trọng của Hoàng Đế.

    Nếu hắn bị quốc sư Duyên Khang bắt giữ, áp giải vào kinh gặp Vua thì vấn đề không chỉ là mặt mũi của Hoàng Đế khó xử mà thậm chí còn sẽ làm tâm lý của quân thần ly tán.

    Hoàng đế có giết hắn hay không cũng là vấn đề.

    Bộ mặt thật của hắn bại lộ, uy vọng của Hoàng Đế sẽ phải chịu đả kích nghiêm trọng, thậm chí triều chính cũng sẽ âm thầm bàn tán sôi nổi, đồn đoán ý đồ mưu phản của hắn, hay là đạt được ý chỉ của Hoàng Đế.

    Khi đó, uy vọng của quốc sư Duyên Khang sẽ vượt qua Hoàng Đế, khiến tâm tư của càng nhiều văn võ đại thần hướng về quốc sư, mà Hoàng Đế cũng sẽ đề phòng quốc sư. Hoàng Đế và quốc sư đấu đá thì quốc gia liền nguy hiểm, Linh gia cũng nguy hiểm.

    Hắn là cao tầng của Hoàng thất, nhất định phải tự sát, không thể đẩy Linh gia vào thế bị động, không thể ném mặt mũi Linh gia.

    Vì lẽ đó, hắn nhất định phải hủy diệt khuôn mặt của mình, khiến người ta không cách nào biết được thân phận thật sự của hắn.

    Mà quốc sư Duyên Khang không ngăn cản cũng là hi vọng hắn tự sát, không muốn áp giải hắn đến kinh thành gặp Vua. Cho dù hắn không hủy diệt khuôn mặt của mình thì quốc sư Duyên Khang cũng sẽ giúp hắn hủy diệt mặt của hắn.

    Quốc sư Duyên Khang cũng không muốn gọt mặt mũi của Hoàng Đế, không muốn gọt mặt mũi Linh gia, đây là kết quả tốt nhất.

    Nếu quốc sư Duyên Khang thật sự áp giải người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh này về kinh thành thì đó mới nói rõ hắn thật sự muốn làm phản, mưu đoạt ngôi vị Hoàng Đế. Nhìn từ chuyện lần này thì quốc sư Duyên Khang không quan tâm đến ngôi vị Hoàng Đế, hắn chỉ là muốn mượn Duyên Khang quốc để triển khai hoài bão của chính mình, hắn muốn làm được tam lập tam bất hủ.

    Hắn muốn trở thành Thánh nhân.

    Trên Tu Di sơn, Như Lai hướng về quốc sư Duyên Khang chào, nói: "Quốc sư, việc nơi này, lão tăng xin cáo lui."

    "Như Lai đi thong thả." Quốc sư Duyên Khang đáp lễ.

    Hư ảnh Tu Di sơn trôi về phương tây, mấy người Cùng phu tử, Điền chân quân quay đầu nhìn lại, đã thấy quốc sư Duyên Khang hạ lệnh, sai người cắt đầu người đàn ông mang mặt nạ bằng đồng xanh vùi lấp ngay tại chỗ, còn thân thể không đầu thì đặt vào quan tài, chuẩn bị vận chuyển về kinh thành.

    Lý tán nhân than thở: "Như Lai đạo huynh, lần này nếu không có ngươi... "

    Lão Như Lai lắc đầu: "Không cần phải nói, quốc sư đã không hài lòng với Đại Lôi Âm tự ta, đi thôi, trở về núi. Ta đoán tên nghiệt đồ kia của ta đã thừa cơ trở lại Đại Lôi Âm tự, cướp đi cánh tay của hắn. Nếu trở lại đúng lúc thì còn có thể gặp được hắn."

    Tinh thần mấy tăng nhân trên núi tập trung cao độ.

    Hư ảnh Tu Di sơn bay tới đỉnh núi nơi đám người Tần Mục đang đứng, phía dưới lại truyền tới tiếng cười lạnh: "Lừa trọc!"

    Bồ Tát, La Hán, Tôn giả trên núi dồn dập quát lên: "Nghiệp chướng Ma đạo!"

    Lão Như Lai lắc lắc đầu, cúi đầu xuống Tu Di sơn, khi ánh mắt nhìn xuống phía dưới thì đột nhiên tạo thành chữ thập nói: "Sư huynh."
    (Lão Như Lai cùng bối phận với Mã gia mà ta.)

    Trên đỉnh núi, rất nhiều đường chủ, hộ pháp nghiêm nghị, đường chủ Kiếm đường hướng về Tần Mục nhẹ nhàng lắc đầu, Tần Mục khoát tay áo một cái, chắp tay nói: "Sư huynh."

    Lão Như Lai lộ ra vẻ kinh ngạc, gật gật đầu, mang người rời đi.

    "Giáo chủ, ngươi cần gì phải đáp lễ với cái lão lừa trọc kia?"

    Hữu hộ pháp sứ Tiết Bích Nga oán giận nói: "Bây giờ đã bại lộ thân phận thực sự, bị lão tặc ngốc kia biết rõ, chắc chắn sẽ kiếm chuyện!"

    "Thân là Thánh giáo chủ, nếu hắn đã ngang hàng chào hỏi thì không thể không đáp lễ."

    Tần Mục cười nói: "Ta là Thánh giáo chủ thì không thể giấu diếm mãi được. Hơn nữa, ta không thể để cho các ngươi mất thể diện, để Thánh giáo mất thể diện."

    Mọi người dồn dập nói: "Chúng ta tình nguyện không muốn thể diện này!"



  2. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,bbbbnnnn,belenba,
  3. #202
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    349
    Xu
    5,787

    Mặc định

    MỤC THẦN KÝ

    Tác giả: Trạch Trư

    Chương 202: Hấp quốc sư trên vỉ.

    Edit: Góc trên bên trái.

    Nguồn: tangthuvien.vn



    Trên hư ảnh Tu Di sơn, một vị Bồ Tát tạo thành chữ thập nói: "Thưa Phật, quốc sư Duyên Khang nói hắn cũng bị thương, sao không nhân cơ hội... "

    "Thật hay giả?" Lão Như Lai từ mi thiện mục, ôn hòa hỏi.

    Vị Bồ Tát này hơi run run: "Đệ tử... Đệ tử không biết."

    Lão Như Lai mỉm cười nói: "Lời của quốc sư Duyên Khang, dám tin hắn, có người đã thua, có người đã chết rồi. Cùng phu tử, bởi vì các ngươi tin hắn bị thương cho nên mới có thất bại này phải không?"

    Sắc mặt mấy người Cùng phu tử thảm đạm, đặc biệt là Đạo Tuyền chân nhân càng thêm trách bản thân sâu sắc. Ông ta từ bên trong bã thuốc của Tần Mục phán đoán được quốc sư Duyên Khang bị thương nặng, mọi người tin lời của ông cho nên mới chọn con đường thứ hai.

    Tuy nhiên, điều này cũng không thể hoàn toàn trách ông ta.

    Cùng phu tử, Lý tán nhân, Điền chân quân, ba vị lão quái vật thời đại trước vào trong vạn quân đánh lén, trọng thương quốc sư Duyên Khang, ba vị lão quái vật này hiện nay là tồn tại đứng đầu thiên hạ, bất kể là thực lực hay uy vọng của ba người bọn họ đều là đỉnh phong trên giang hồ.

    Không một ai sẽ hoài nghi thực lực của ba người bọn họ, tuy rằng quốc sư Duyên Khang được khen là kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một, uy tín cao, thế nhưng vẫn không sánh được bất kỳ ai trong ba người bọn họ.

    Chính là xuất phát từ tín nhiệm đối với ba người bọn họ nên mọi người mới tin tưởng quốc sư Duyên Khang thật sự bị thương nặng.

    Mà một vài chi tiết nhỏ sau này cũng cho thấy quả thực quốc sư Duyên Khang bị thương rất nặng.

    Chẳng hạn như dạy kiếm tại Thái học viện, quốc sư Duyên Khang chỉ giảng không tới hai ngày, hơn nữa trên người còn có hương liệu che giấu mùi vết thương.

    Lại ví dụ như Long Vương Ngự Long Môn ban đêm thám thính phủ quốc sư rồi an toàn trở ra, quốc sư Duyên Khang không thể bắt hắn lại.

    Lại như Chân tán nhân Tiểu Ngọc Kinh quyết chiến với quốc sư Duyên Khang bên thác nước, thương thế của quốc sư Duyên Khang bùng phát, một đường đi tới phải cần tiểu thần y Tần Mục đi theo, ngày đêm điều trị thân thể của hắn.

    Thêm vào đó là phán đoán của vị thần y Đạo Tuyền chân nhân này, các loại dấu hiệu đều nói rõ thương thế của quốc sư Duyên Khang tái phát, mặc dù có sự điều trị, trị liệu của Tần Mục thì cũng cần ít nhất một tháng thời gian mới có thể phục hồi như cũ.

    Mà điều này, bắt đầu từ lúc quốc sư Duyên Khang bị tập kích đã chắc chắn bị quốc sư lợi dụng, trở thành một âm mưu.

    Ngay cả việc quốc sư Duyên Khang cho bọn họ hai con đường cũng là một âm mưu.

    Từ đầu tới cuối liền không có hai con đường, chỉ có một con đường.

    "Kỳ tài ngút trời năm trăm năm có một không phải dễ dàng đối phó như vậy."

    Lão Như Lai lạnh nhạt nói: "Năm trăm năm có một này, không chỉ là nói về trí tuệ, tư chất và ngộ tính của hắn, mà cũng chính là nói mưu lược, thao lược của hắn cũng là năm trăm năm mới có một. Kỳ tài ngút trời năm trăm năm gặp một, nếu không thành Thánh nhân thì sẽ là Ma đầu vô pháp vô thiên, không phải là phúc của thế gian. Tin?"

    Hắn mỉm cười nói: "Quỷ."

    Mọi người buồn bực, không biết vì sao lão Như Lai lại nói kiểu như vậy, chỉ cảm thấy lời ít mà ý nhiều, thâm ý sâu sắc.

    Môn chủ Cái môn Tề Đại Hữu nói: "Hắn liên thủ với Thiên Ma giáo đã chắc chắn là Ma đầu coi trời bằng vung. Đáng tiếc không biết Giáo chủ của Thiên Ma giáo là ai."

    "Đã biết rồi."

    Lão Như Lai cười nói: "Chính là người trẻ tuổi đáp lễ với ta kia. Lại nói, lão tăng và hắn còn có một đoạn duyên phận, vốn định độ hóa hắn đến Đại Lôi Âm tự, nhưng đáng tiếc chẳng biết vì sao duyên phận lại đột nhiên đứt đoạn mất, lại chuyển đến một sinh mệnh kỳ diệu khác."

    "Chính là hắn?"

    Rất nhiều tăng nhân trên Tu Di sơn và mấy người Cùng phu tử đều ngẩn ra, lão Như Lai cười nói: "Chính là hắn. Mấy vị lão đạo hữu kia vẫn là không tầm thường, dạy dỗ được một tiểu ma đầu như thế. Đáng tiếc, Khích Khí La vẫn chưa thể giữ lại đoạn duyên phận này, chỉ thiếu chút nữa, chỉ thiếu chút nữa thôi... "

    . . .

    "Quốc sư, ngươi thông minh hơn ta, chẳng lẽ không biết ý đồ đến đây của Tu Di sơn là có vấn đề?"

    Vệ Quốc công nhìn bộ thi thể không đầu kia nhập quan, nghiêng đầu nói với quốc sư Duyên Khang bên cạnh: "Rõ ràng là bọn họ đến tống tiền, cứu đám lão quái vật Cùng phu tử ra, thực lực của Đại Lôi Âm tự lại tăng lên! Chưa diệt trừ những người này, cuối cùng vẫn là gieo họa về sau!"

    "Tuổi thọ của đám người Cùng phu tử chỉ còn mười mấy hai mươi năm, không đáng để lo, để lão Như Lai cứu đi cũng được."

    Quốc sư Duyên Khang nói: "Ta biết rõ ý tứ của lão Như Lai, ông ta nhân cơ hội này đến tống tiền, rất đúng lúc, ta bị thương, không có sức ngăn cản ông ta."

    Sắc mặt Vệ Quốc công quái lạ, trên dưới đánh giá hắn, hồ nghi nói: "Thật hay giả?"

    Quốc sư Duyên Khang nghiêm nghị nói: "Sao không thật?"

    "Thật hay giả?"

    Quốc sư Duyên Khang tức giận nói: "Đương nhiên là thật. Ngươi thử liều mạng với những tồn tại cấp Giáo chủ này một trận xem? Huống hồ bên trong còn có ba vị tồn tại như Thần! Liều chết đánh với bọn họ một trận, sao có thể bình yên vô sự?"

    "Ta không tin!"

    Vệ Quốc Công giận dữ nói: "Có quỷ mới tin ngươi! Lời của ngươi nói, một chữ lão tử cũng không tin! Tin ngươi, hiện tại đều nằm trong quan tài thẳng đơ, động cũng không động một cái."

    Quốc sư Duyên Khang dở khóc dở cười, nói: "Kỳ thực, có lúc ta rất thành thực."

    "Chính là như vậy nên lừa người mới sâu. Ta nhìn không hiểu ngươi."

    Vệ Quốc Công nhìn quan tài kia, trầm mặc chốc lát, nói: "Người trong quan tài, chắc ngươi biết là ai."

    Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: "Ta không thể nói."

    "Ngươi không nói ta cũng sẽ biết, đợi về kinh thành, mấy ngày nữa nhìn vị lão Vương gia nào đột nhiên chết đi, liền biết hắn là ai."

    Vệ Quốc Công liếc mắt nhìn hai phía, thấp giọng nói: "Bên trong Linh gia có vấn đề, kỳ thực không chỉ một mình hắn, lão Thái hậu cũng không phải như vậy sao? Ta cảm thấy, ngươi nên tiến thêm bước nữa, dứt khoát làm Hoàng Đế luôn đi... "

    Quốc sư Duyên Khang liếc nhìn hắn một cái, mắt lộ ra sát cơ.

    Vệ Quốc Công sợ hết hồn, vội vàng nói: "Chúng ta là bạn bè hơn hai trăm năm, ngươi đừng dọa ta! Kỳ thực không phải ta nghĩ như thế, mà là những lão huynh đệ đi theo ngươi nghĩ như thế. Ngươi đã thăng quan lên tới đỉnh, dù có lập được công lao bằng trời, Hoàng Đế cũng không cách nào lại thăng quan cho ngươi, hiện giờ ngươi lại bình định, lập được công lớn, ngươi bảo Hoàng Đế làm sao thưởng cho ngươi? Thưởng ngôi vị Hoàng Đế cho ngươi sao?"

    Quốc sư Duyên Khang lắc đầu nói: "Ta và Hoàng Đế là tri kỷ, Hoàng Đế biết ta, hắn biết ta sẽ không cầu công lao. Ta cầu, chỉ là hoài bão suốt đời."

    "Vì lẽ đó Hoàng Đế mới khó xử, không thưởng cho ngươi thì sẽ làm người có công trong thiên hạ thất vọng. Thưởng cho ngươi thì hắn không còn thứ gì để thưởng. Cho ngươi mỹ nhân, ngươi muốn không? Cho ngươi tiền tài, ngươi muốn không?"

    Vệ Quốc Công thấp giọng nói: "Hoàng Đế biết ngươi hiểu ngươi, Thái tử thì sao? Tương lai Thái tử kế vị trở thành Hoàng Đế, hắn có hiểu ngươi biết ngươi như cha hắn không? Thái tử lấy cái gì ban thưởng cho ngươi? Lại nói, những lão huynh đệ kia theo ngươi cả đời, ngươi tiến thêm một bước nữa, bọn họ cũng có thể thăng quan. Có người ước gì được thăng quan đấy. Bọn họ muốn thăng quan, liền phải nâng ngươi đặt lên cái ngôi vị Hoàng Đế này. Ngươi cảm thấy Thái hậu chính là lo lắng cái gì? Lo lắng chính là ngươi sao? Lo lắng chính những thủ hạ của ngươi kia!"

    "Ta tự có con đường của ta. Ngươi không cần phải nói."

    Quốc sư Duyên Khang đi về phía trước, lạnh nhạt nói: "Nói chuyện với ngươi tốn sức. Ngươi cứ thành thành thật thật bình định, quét sạch thế lực phản loạn còn sót lại của Nam Cương. Ta đi tìm tiểu thần y chữa thương."

    "Lại chữa thương?"

    Vệ Quốc Công không hiểu nói: "Thật sự bị thương hả? Chắc ngươi lại gạt ta đúng không?"

    Quốc sư Duyên Khang tức giận, phất phất tay đi xa.

    Tần Mục mang theo Long Kỳ Lân, mấy người Thẩm Vạn Vân, Việt Thanh Hồng xuống núi, mà rất nhiều đường chủ và Tả Hữu hộ pháp Thiên Ma giáo trên núi thì đã khống chế cờ truyền tống rời đi.

    Dưới chân núi, mấy người Tần Mục gặp được quốc sư Duyên Khang.

    "Ta bị thương." Quốc sư Duyên Khang nói.

    "Khặc khặc khặc... " Long Kỳ Lân cười hự hự.

    Quốc sư Duyên Khang liếc con quái vật khổng lồ này một chút, Long Kỳ Lân vội vã câm miệng. Sắc mặt quốc sư Duyên Khang có chút tái nhợt, nói với Tần Mục: "Ta bị thương."

    Tần Mục hồ nghi nói: "Thật hay giả?"

    "Thật." Sắc mặt quốc sư Duyên Khang càng thêm trắng xám.

    "Thật chứ?"

    "Thật sự!" Trán quốc sư Duyên Khang bốc lên gân xanh.

    "Được rồi."

    . . .

    Thành Đại Tương chỉ còn là một tòa thành trống trơ trọi, đã bị san thành bình địa, bên trong không có hiệu thuốc, bọn họ đành phải trở lại thành Vụ Ẩn, chung quanh tòa thành này có hồ nước, sương mù thường xuyên tràn ngập, như ẩn như hiện trong sương nên mới được gọi như vậy.

    Bên trong nha môn, Tần Mục chẩn đoán thương thế cho quốc sư Duyên Khang, phát hiện hắn bị thương hơn một trăm chỗ, đa số đều là nội thương, trong cơ thể còn có cổ trùng, thậm chí ngay cả bên trong Thần Tàng của hắn cũng có nhiều vết thương, cũng may là tu vi của hắn thâm hậu, áp chế thương thế lại.

    Những tổn thương này có sự khác nhau, đặc biệt là những tổn thương tiến sâu vào bên trong Thần Tàng kia càng thêm khó giải quyết, rất thử thách tu vi y đạo. Linh Thai, Ngũ Diệu, Lục Hợp, Thất Tinh, Thiên Nhân, Sinh Tử, Thần Kiều Thần Tàng, những tổn thương này đều vô cùng hóc búa, hơn nữa thương tổn bên trong hồn phách cũng là một thử thách lớn, đây cũng là một cơ hội hiếm có đối với Tần Mục, có thể để cho hắn hiểu thêm càng nhiều bí mật của Thần Tàng.

    Mà thương thế trên thân thể, trái lại không nghiêm trọng như vậy.

    Muốn chữa khỏi thương thế của quốc sư Duyên Khang là một công trình vĩ đại, Tần Mục suy tính một lúc lâu, trầm ngâm một lúc lâu, lúc này mới tìm được biện pháp trị liệu, sai người tới hiệu thuốc bốc thuốc.

    Phần lớn dược liệu bên trong hiệu thuốc đều là dược liệu bình thường, khó có thể tìm được một vài dược liệu quý hiếm, mặc dù thành Vụ Ẩn là một thành lớn, nhưng vẫn có rất nhiều dược liệu không tìm được ở nơi này, cần về kinh thành tìm kiếm.

    Tần Mục trị liệu những thương thế có thể chữa trị từ dược liệu sẵn có trước, còn những thương thế khác thì phải về kinh thành rồi tính sau.

    Bên trong nha môn, Tần Mục sai người mang tới một cái nồi cực kỳ khổng lồ, trong nồi đổ đầy nước và dược liệu, trên nồi đặt vỉ hấp lớn, rồi để quốc sư Duyên Khang cởi quần áo nằm lên vỉ hấp, dùng trăm cái châm bạc đâm vào thân thể ông ta, một đầu của châm bạc lọt vào bên trong Thần Tàng, dùng ngân châm như cây cầu, dẫn dược lực vào Thần Tàng của ông ta.

    Quốc sư Duyên Khang lẳng lặng nằm bên trong vỉ hấp, đột nhiên nói: "Nếu như lần này Hoàng Đế ban thưởng cho ta mỹ nữ giai nhân và tiền tài, ta có nên nhận hay không?"

    Tần Mục vê châm trên mi tâm hắn, ngân châm kia trống rỗng, có thể dẫn dược lực vào, nói: "Hoàng Đế còn có thể ban thưởng cho ngươi cái gì?"

    Quốc sư Duyên Khang trầm mặc chốc lát, nói: "Không có."

    "Vậy ngươi phải nhận."

    Tần Mục lại mang tới một cây châm, châm lên trên tâm phế của hắn, nói: "Trong nhà quốc sư có những ai?"

    "Ngoài ta ra thì chỉ có mấy lão bộc và thị vệ."

    "Có bao nhiêu tiền?"

    "Bổng lộc mỗi tháng tạm đủ."

    "Không có vợ con sao?"

    "Trong lòng mang đạo trời, sao còn cần ham muốn của con người?"

    "Quốc sư nên lập gia đình... Đừng nói chuyện, cây này châm xuống, ta phải đậy vỉ hấp, tăng thêm lửa."

    . . .

    Nửa tháng sau, khí sắc của quốc sư Duyên Khang khôi phục rất nhiều, một đường trị liệu này, trải qua mười lăm thành, Tần Mục vẫn không tìm được toàn bộ linh dược cần thiết, tuy nhiên cũng đã chữa trị thương thế của quốc sư được bảy tám phần.

    Tần Mục giỏi về dùng thuốc, cho dù không có linh dược thượng thừa, nhưng dùng dược liệu bình thường cũng có thể thay thế những linh dược quý giá kia, chỉ là có chút thương tổn phải cần đến linh dược cực kỳ quý giá, khiến hắn bó tay toàn tập.

    Đến kinh thành, chỉ thấy rất nhiều đường phố treo cờ trắng và đèn lồng trắng, mọi người hỏi thăm một chút, mới biết là Trấn Bắc Vương Linh Ẩn Phong đã chết, Hoàng Đế đau buồn, cả nước đều buồn.

    Trấn Bắc Vương Linh Ẩn Phong là em trai của Tiên Đế, xếp thứ tám, bởi vậy cũng được gọi là Bát Hoàng thúc, được người tôn sùng, được người kính yêu. Thời trẻ, lúc Tiên Đế tranh giành chính quyền, chiến công của Bát Hoàng thúc hiển hách, san bằng mấy môn phái, mấy quốc gia, bị thương rất nặng, mấy lần suýt chết trận, lại từng mấy lần cứu mạng Tiên Đế.

    Duyên Phong Đế có thể thuận lợi đăng cơ cũng có sự chống đỡ của ông ta. Giang sơn của Linh gia, ông có công lớn.


  4. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,bbbbnnnn,belenba,
  5. #203
    Ngày tham gia
    Dec 2016
    Bài viết
    349
    Xu
    5,787



  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    matmotmi,mrbad86,
Trang 41 của 41 Đầu tiênĐầu tiên ... 31394041

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status