TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567
Kết quả 31 đến 35 của 35

Chủ đề: Ngược Về Thời Lê Sơ

  1. #31
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    517
    Xu
    250

    Mặc định

    Lúc này đây lũ hải tặc tiếp tục xông lên thì có vẻ đã hơi muộn, cì 200 cung thủ của quân rừng rú thần đã chuẩn bị sẵn sàng. Từng chiếc longbow đã được cài tên cẩn thận. Ngay khi ước lượng được khoảng cách của hai bên tầm 250m thì các cung thủ được hạ lện xạ kích. Tất nhiên lần đầu xạ kích có chút chuệch choạc, mặc dù những con em quân hội này có tố chất cực tốt nhưng dù sao họ còn trẻ, chưa trải qua chiến đấu. Nhìn thấy lũ hải tặc đông nhưng kiến cỏ xông đến thì áp lực tâm lý trong họ khá mạnh. Đây chính là lý do tại sao có câu chuyện bàn cãi về chiến thuật chiều sâu giữa người La Mã và người Hy Lạp. Kẻ thì cho rằng tinh thần trong chiến đấu là quan trọng, kẻ lại cho rằng chỉ cần đội ngũ nghiêm cẩn là trên hết, quân số không quan trọng.

    Câu chuyện bàn cãi về quân số và tinh nhuệ luôn là câu chuyện muôn thủa mà bất kì một nền quân sự phát triển nào cũng đều gặp phải. Song đối với Nguyên Hãn thì hắn không có lựa chọn bởi nếu so quân số thì Việt Nam mãi mãi phải thua Trung Quốc sao, hắn chỉ có thể xây dựng quân đội theo hướng tinh nhuệ mà thôi. Mà muốn được xây dựng được đội quân như vậy thì đầu tiên phải cho họ được một tinh thần thép. Vì loại quân đội này luôn luôn phải đối mặt với lượng địch nhân có số lượng đông hơn họ nhiều lần. Áp lực họ phải chịu đựng là cực kỳ lớn.

    Vòng bắn đầu tiên có đến một phần ba số mũi tên vì buông tay quá sớm mà chỉ đạt được khoảng cách 180m hoàn toàn không chạm tới đối phương, nhưng may thay hai phần ba cung thủ còn lại thực hiện rất tốt nhiệm vụ. Mũi tên tam lăng thứ dài 1m2 như lông trâu tua tủa từa trên trời buông xuống. Vì đứng trên thân thuyền cao hơn 2m5 so với mặt đất nên các cung thủ của rừng thần quân có lợi thế về vị trí. Thực ra ở vị trí này họ có thể đưa mũi tên đi xa đến 300m với longbow Đại Việt, song nếu bắn với lực hết sức như vậy với thể lực người Á Châu thì chỉ sau mười lượt khéo cung thì hai tay sẽ phế không thể tiếp tục tham chiến trong khoảng 2 tiếng đồng hồ. Điều này rất không tốt khi quân số đối phương gấp 4 lần và chiến trường tình tình có thể thay đổi bất kì lúc nào.

    Chỉ thấy tiếng gào thét thảm thiết vang lên gần sáu chục hải tặc ngã xuống trong vũng máu. Đạt được hiệu quả này có ba yếu tố. Đầu tiên hải tặc không nghĩ đến mũi tên của quân sĩ trên thuyền coa thể bay xa đến vậy nên chúng không hề giơ khiên lên đỡ. Tiếp theo đó là mũi tên của quân Nguyên Hãn rất đặc biệt, tất cả chúng đều là thép cứng đúc theo hình tam lăng thứ(bâc cạnh) lực xuyên thấu và phá giáp cự đại. Kế đến nữa là trọng lượng cũng như trọng tâm của mũi tên được tính theo công thức chuẩn xác của hiện đại (FOC%=100x(A-1/2L)/L). Chính vì mũi tên của quân Nguyên Hãn rất chuẩn xác đối với động lực học nên dù là cung phỏng chế Longbow England song hiệu quả cực cao.

    Những tên nằm trên đất có những kẻ đã chết ngay lập tức, còn có những kẻ bị thương mà nằm rên la thảm thiết. Chính tiếng rên la của chúng mới gây nên sự khủng hoảng lan tràn kịch liệt. Thông thường lũ hải tặc trúng tên đều là bị xuyên thấu cơ thể đầu mũi tên lộ qua bên kia thân thể. Chỉ những mũi tên nào trúng phải xương thì mới bị cản lại mà thôi. Điều này cho thấy sức mạnh của cung dài Đại Việt đáng sợ đến mức nào.

    Lũ cướp biển sau hai lần bị đả kích liên tiếp có vẻ đã khá hoảng loạn rồi, xong chỉ huy của chúng ta cũng không phải tầm thường. Tên này biết rằng lúc này quay đầu chạy đã quá muộn. Cung tên của đối phương tốt hơn, quan sĩ bàn bản hơn. Nếu bây giờ quay đầu chạy mà bị dí theo ít nhất cũng bị thảm sát một phần ba, với quân số còn lại chúng không thể thủ được sau bức tường gỗ. Còn có một điều quan trọng hơn nữa, đó là lũ cướp biển nếu thắng thế sĩ khí lên cao thì mạnh như lang sói không ngại đổ máu, nhưng tinh thần của chúng rất bạc nhược, chỉ cần thua một trận này thì chúng sẽ đứng bên bờ tan vỡ ngay lập tức. Kế đến là chúng không còn lựa chọn, nếu không cướp được thuyền thì lũ hải tặc chỉ có mỗi một con đường chết đói trên đảo mà thôi. Do vậy, tên thủ lãnh và một nhóm thân binh của hẳn ra sức thúc dục đám thủ hạ dùng kiên chắn mà tiến lên. Chỉ cần tiếp cận được thì cung thủ coi như phế.

    - Không cướp được tàu thì các ngươi cũng chết đói trên đảo, tiến lên,chém chết mẹ chúng nó đi. Cướp lấy thuyền.

    Tên thủ lĩnh vừa gào to vừa cùng đám thân binh khua đao uy hiếp, kẻ nào quay đầu sẽ bị chúng chém ngay. Nhớ đến hoàn cảnh bị vây khốn trên đảo thì lũ hải tặc lại hăng máu gà, kiểu gì mà chả chết, cố gắng tiến lên biết đâu mình may mắn, có thuyền rồi là thoát khỏi khốn cảnh.

    Chúng hải tặc thay đổi đội hình, những tên cầm khiên đi lên trước mà tiến hành che chắn rồi từ từ tiến lên. Nhưng chưa kịp lập hàng rào khiên chắn thì một loạt tên như mưa xhe trời lại ụp xuống đầu chúng. Lần này cả 200 cung thủ đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, sau những phút ban đầu chuệch choạc họ đã lấy được tự tin khi chứng kiến hiệu quả của loạt tên đầu tiên. Lần này có tới cả trăm hải tặc đổ xuống như ngả dạ. Máu tươi chảy ra đến đâu thì được cát khô trên bãi biển thấm sạch đến đó. Nên nhớ cung tiễn thủ có thể 20 giây phát xạ một lần, đó là đã tính cả thời gian nghỉ ngơi lấy lại thư giãn cho cơ bắp. Còn nếu phát xạ liên tục không nghỉ thì chỉ cần 10 giây hộ cũng có thể bắn một lượt mũi tên. Vì đội nhìn cướp biển nhốn nháo bố trí nên gần như chững lại càng tạo điều kiện cho cung thủ xạ kích.

    Nhìn thấy cảnh tượng trên Nguyên Hãn lắc đầu mà tán thán, lúc này đây hắn cũng đã nghĩ ra được tại sao trong trận chiến Crecy mà 7ngàn cung thủ của Anh quốc có thể đồ sát quân Pháp có quân số gấp mấy hần họ. Quả thật cái loại cung dài này rất thích hợp cho chiến trận thời trung cổ. Ngay cả đến những hiệp sĩ Pháp mặc giáp toàn thân kị mã tấn công mà còn bị đồ sát thì mấy tên hải tặc mặc áo vải bông chạy bộ này căn bản không thể tạo nên nổi bất ngờ.

    Cuối cùng thì lũ cướp biển sau khi trả giá bằng gần 200 nhân mạng cũng đã lập lên được một hàng rào khiên chắn hai lớp trên dưới chiều ngang tầm 50 người. Phía sau thì các cung tiễn thủ của chúng đang nấp kĩ. Đợi đến khoảng cách hơn trăm mét sẽ tiến hành bắn áp chế cung thủ trên thuyền để cho bộ binh phía sau tuôn lên tiến hành đánh cận chiến cướp tàu.

    Cũng phải nói rằng tên chỉ huy của lũ cướp biển rất có nghề. Không phải loại não tàn cho quân cắm đầu cắm cổ xông lên.

    Tuy chiến thuật của chúng khá hợp lý nhưng hôm nay là ngày không may đối với chúng. Người mà lũ hải tặc đối mặt lại là quân sĩ rừng Thần. Chiến thuật của họ là kết hợp cả đông tây kim cổ, cộng thêm cả vũ khí hiện đại vượt trước thời đại cả 50,60 năm do vậy kết quả bi thảm của chúng đã được vạch ra từ trước rồi.

    Vì phải sử dụng tấm khiên tường tiến lên nên hải tặc không thể tiến lên một cách nhanh chóng được, chúng phải từ từ từng bước đẩy cao đội hình. Song lúc này hai khẩu pháo mini lại dễ dàng xé tan bức tường bằng khiên chắn mà lũ cướp biển vất vả dựng lên. Sự hoảng loạn càng ra tăng khi cung thủ trên thuyền bắn vòng cung vượt qua tường khiên mà mặc sức giết hại quân cướp biển phái xa. Để đổi lấy 100m tiếp cận thì quân số của hải tặc lại mất đi tầm 300 người. Quả thật chỉ có mời mấy phút ngắn ngủi mà quân số của họ đã giảm đi phân nửa rồi.

    Với một đạo quân bình thường khi nhân số thiệt hại đến 30% thì sẽ đứng bên bờ tan vỡ. Nhưng lần này đường lui đã bị cắt hoàn toàn nên dù thiệt hại đến 50% quân số thì lũ hải tặc vẫn xông lên.

    Ý thức được điểm này Nguyên Hãn biết mình vẫn còn non tay lắm. Nếu như hắn chỉ đánh đắm 3 chiếc thuyền lớn, để lại một chiếc, sẽ tạo nên hi vọng chạy trốn cho lũ hải tặc này. Khi đó chỉ cần với đả kích như lúc này thì chúng đã tan vỡ từ lâu. Khi ấy quân rừng Thần sẽ nhẹ nhõm mà truy đuổi đồ sát. Đây chính là kế cơ bản nhất trong chiến thuật “vây ba thả một,” tức là vây ba mặt của thành trì, thả một cửa cho giặc chạy sau đó bố trí mai phục hoặc truy binh.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---
    Bạn chưa thử làm sao biết không được
    Muốn biết được hay không thử là biết
    Hãy dũng cảm lển, và tôi đã thử
    Tôi đã làm được, còn bạn thì sao?


  2. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    160619922,thanaret25,
  3. #32
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    517
    Xu
    250

    Mặc định

    Tiến đến gần khoảng cách 100m thì lác đác có mũi tên của cung thủ hải tặc bắn về phía thuyền. Thế nhưng cung thủ trên tàu đã dựng tâmd thiên cao đến 1m3 và khom người trốn sau đó rồi. Họ đã chuyển cung đeo sang bên vai và lôi súng hỏa mai ra. Chơi súng có một điểm lợi đó là lấp lấp ó ló thò mỗi nòng súng ra cũng có thể tấn công rồi. Không như dùng cung phải thẳng người kéo cung rất dễ bại lộ làm mục tiêu cho vũ khí tầm xa của đối phương. Khiên của các cung thủ được chế tạo có một cái khe hẹp để đặt súng, cáo càng để chống xuống đất. Xạ thủ sẽ tiến hành theo kiểu nửa quỳ nửa ngồi sau đó đặt súng lên chỗ khuết của tấm khiên mà xạ kích. Mũ sắt của họ được trang bị vành hơi rộng đảm bảo hệu quả ngăn tên cực tốt. Cái mũ này cũng khôg khắc mấy mũ cối của anh bộ đội cụ hồ nhưng nó được làm bằng thép và có độn da bên trong để không gây khó chịu. Mà binh sĩ rừng thần đều mặc áo giáp vẩy rồng bằng thép tốt nên khả năng chống tên cũng như chém cực tốt. Loại giáp này là dùng các tấm thép hình vảy cá đính chồng lên giáp da. Vừa không hạn chế cử động vừa có hiệu quả phòng ngự rất cao. Chúng chỉ có một nhược điểm đó là việc phòng ngự đâm việc đâm xuyên từ dưới lên của vũ khí nhọn khá kém. Thứ đến Việc phòng ngự vũ khí tù gây sát thương do va đập là không cao. Nhưng bù lại thì tính linh hoạt vượt trội loại áo giáp được đúc thành tấm. Khoa học đã chứng minh việc các xắp xếp như vảy rồng có tính phòng nhự cao hơn kiểu tấm rất nhiều, vì khi lực tấn công lên một điểm sẽ bị lan ra các tấm vảy khác chia sẻ áp lực. Một công ty chuyên sản xuất giáp chống đạn hàng đầu của Mỹ đã thực hiện dự án này với các tấm cacbon xếp thành vảy rồng. Và chiếc áo giáp chống đạn của họ có hiệu quả gấp 400% các loại giáp kiểu cũ. Tất nhiên Nguyên Hãn chỉ có thể trang bị loại giáp này cho một số quân lính nhất định của hắn mà thôi. Loại giáp này chế tạo rất mất công sức. Về mảnh giáp thì có thể chế tạo hàng loạt nhưng để đính chúng lên giáp da một cách vững vàng và bền chắc lại là một công việc hết sức vất vả.

    Với trang bị đến tận răng như vậy quân sĩ rùng Thần căn bản độ an toàn rất cao. Một loạt tên của lũ hải tặc bắn lên thuyền chỉ nghe thấy tiếng bong bong vào thuẫn bài mà thôi. căn bản không có một chút sát thương nào cho quân sĩ. À mà cũng có vài ba tên cung thủ đen đủi tay chân không gọn gàng trốn sau thẫu mà trúng tên. Vì cung thủ rất càn sự linh hoạt của đôi tay, nên tay của họ không hề có tải trọng gì nói chung là để trần mà thôi vậy nên nếu tên trúng tay tì hay rồi. Đúng là có một vài ba ten đen đủi như vậy. Chiến tranh mà đâu thể nói không có tổn thất được. Một vài đội quân y câos cấp cứu gồm 2 người một nhóm vội bò đến nơi. Nếu vết thương nặng thì trực tiếp dùng thuẫn bài che chắn kéo về sau, còn nếu nhẹ thì trực tiếp cấp cứu tại chỗ.

    Rất chuyên ngiệp, quân y sẽ nhét vào mồm tên chiến sĩ một miếng đè tránh hắn đau quá mà cắn lưỡi hoặc cắn nát hàm răng. Cái thời này thuốc tê chưa có thế nên cách chữa bệnh hơn dã man một chút. Những động tác cấp cứu này đều được Nguyên Hãn đào tạo cho nhóm quân y rất bài bản. Mũi tên được rút ra, tiếp đó là Gạc sạch đã được luộc qua bên trong còn được lót một lớp thuốc cầm máu độc môn của thuốc nam mà Nguyên Hãn đã cho chế tạo hàng loạt từ trước. Tiếp theo là màn ngoài lề, tên bị thương vậy mà cho xin một ngụm rượu giúp... giảm đau... con mẹ nó loại rượu mạnh này chỉ có quân y mới có mà thôi.

    Lại nói sau màn bắn cung là một lũ tôm tép cầm đao thương từ phái sau xông lên, nhưng tiếng đoàng đoàng vang lên liên tục. Như đã luyện tập thuần thục, các binh sĩ rừng thần lúc này tinh thần rất vững vàng và hưng phấn nên thực hiện rất chuẩn xác việc bắn ba tốp. Phải là ba tốp mà không phải ba hàng, do nếu xếp ba hàng thì phải có hàng đứng hàng ngồi, như vậy rất dễ trúng tên. Nguyên Hãn phân ra các tốp khác nhau tópp này bắn thì tốp kia nạp đạn, nói chung hiệu quả tương đương, đạn bắn ra là không ngưng nghỉ. Tuy chỉ có 200 tay súng nhưng lúc này giặc cướp cũng chỉ còn 500 nhân, trong đó mất hển 100 nhân xếp tường thuẫn 150 nhân bắn cung áp chế, nên số xong lên cũng chỉ là tầm 250 tên mà thôi. mà 250 tên thì không đủ cho xạ thủ của quân Nguyên Hãn tập bắn. Chỉ trong chốc lát 200 người ngã trên vũng máu trên con đường 100m tiếp cận thuyền. Có tầm 50 tên đã tiếp cận được thuyền thế nhưng đón chờ chúng là những mũi giáo của các lão binh đâm tua tủ xuống. Quả thật không hề có sức phản kháng chút nào.

    Lúc này đây đối tượng bị Súng hỏa mai đả kích lại là bức tường lập từ thuẫn bài của lũ cướp. Căn bản tên bắn áp chế từ các cung thủ đứng sau thuẫn tường không tác dụng đối với những tên xạ thủ lấp ló trên boong tàu, phía sau tấm thuẫn to lớn.

    Tên Thủ lĩnh đám cướp này thấy tình thế không ỗn vội vang bôi mỡ vào chân mà chạy trước, nhưng hắn chỉ có thể chạy đến 200m cách thuyền mà thôi. Một mũi tên xé gió đã xỏ xiên từ gáy hắn xuyên qua cuống họng và chui hẳn ra ngoài đính cả thân thể to lớn của hắn xuống bãi cát.

    Chỉ thấy trên thuyền một vị tướng quân trẻ tuổi mặc giáp vảy rồng gàn kín toàn thân buông nẹ cánh cung cự đại xuống. Hắn chính là Hguyên Hãn với chiếc Longbow đặc chế có thể bắn xa 400m. Tiễn thuật của hắn quá xuất sắc không còn gì để nói, một mũi tên phong hầu.

    - Buông vũ khí đầu hàng tha cho khỏi chết.

    Nguyên Hãn la lớn bằng tiếng hán, ngoại ngữ thì hắn đã học từ bé rồi. Một số lão binh cùng binh sĩ biết tiếng Hán cũng hô vang. Chúng giặp cướp nhân số chỉ còn gần 200 người căn bản không có khả năng chống cự, nhìn xác chết la liệt khắp nơi mà kinh hồn táng đảm. Vậy nên chúng chỉ cong một lựa chọn cuối cùng đó là buông cung tên mà đầu hàng thôi.

    Việc tiếp nhận đầu hàng diễn ra khá chóng vánh, toàn bộ lũ cướp biển giờ đây run như gặp được mà quỷ, run rẩy mà ôm đầu quỳ ở một góc, mặt mũi xanh lét vì sợ hãi.

    Lúc này đây Nguyên Hãn cũng không để ý đám tù binh lắm, hắn đang chau mày mà nhìn hai khẩu pháo. Lúc bắt đầu trận chiến một chút nữa thì hai khảu pháo không thể hoàn thành nhiệm vụ hai hỏa. nếu như vậy hoàn toàn chiếc thuyền thứ nhất có thể bị tiếp cận. Sự cố này là do gió biển quá lớn gây tắt mồi lửa điểm hỏa. Sự cố hi hữu nhưng không chắc sau này sẽ không gặp lại do đó phải khắc phục hoàn toàn.

    - Mẹ nó nếu có cái bật lửa thì tốt rồi....

    Nguyên Hãn lầm bầm trong mồm. quả thật nếu có một cái bật lửa thì rất tiện dụng. Tuy đó chỉ là một vật nhỏ bé của thế kỉ 21 thôi, nhưng nó lại rất quan trọng đấy.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Bạn chưa thử làm sao biết không được
    Muốn biết được hay không thử là biết
    Hãy dũng cảm lển, và tôi đã thử
    Tôi đã làm được, còn bạn thì sao?

  4. #33
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    517
    Xu
    250

    Mặc định

    Ngay khi nghĩ đến bật lửa thì hắn nghĩ đến đến khẩu súng kíp đầu tiên được sáng tạo năm 1517. Đó là khẩu súng mà điểm hỏa là một bánh xe quay cọ vào viên đá lửa gây cháy tại cốc nồi. Quả thật là hắn quên béng đi mất mà cứ theo đuổi khẩu súng kíp đời mới năm 1570 nên không thể nào chế tạo thành công.

    Nghĩ là làm, ngay lập tức Nguyên Hãn chui vào phòng riêng trên thuyền mà tiến hành vẽ phác thảo những gì mà mình vừa nghĩ đến. Trong khi đó việc thu thập tù binh và chiến lợi phẩm hắn giao cho lão tướng Trần Bân thực hiện. Những công việc này không nhất thiết hắn phải tham gia.

    Đến xế chiều thì công tác thống kê cụ thể cũng hoàn thành. Vậy mà ngoài 200 tên tù binh bắt được thì còn có 150 cô gái trẻ được tìm thấy bên trong lều trại của lũ hải tặc. Những cô gái này là bị bọn hải tặc bắt được khi cướp giết các làng chài ven biển vùng Chiết Giang cũng như vùng Đảo Hải Nam, vì vậy chủng tộc khá đa dạng, có người Hán, người Lê tộc, người Miêu. Nói chung là đủ cả. Những cô gái này cũng khá xuân sắc nên được bọn hải tặc giữ lại thỏa mãn nhu cầu sinh lý. Những người già và xấu xí thì bị chúng giết cả rồi. Lũ hải tặc sẽ không phí lương thực cho những người như vậy.

    Giờ đây các cô gái đang quỳ xuống khóc sướt mướt cảm tạ các vị quan gia anh hùng đã giải cứu cho bọn họ. Song việc xử lý đối với nhóm phụ nữ này lại là cả một vấn đề nhức đầu. Đuổi đi thì chắc chắn bọn họ sẽ chết đói không thể nghi ngờ. Vì gia đình của bọn họ vị giết cả rồi. Giữ lại thì không biết để bọn họ làm gì. Chả nhẽ lại để bọn họ phục vụ nhu cầu cho quân sĩ của Nguyên Hãn, một kẻ có tư tưởng hiện đại nhưng Nguyên Hãn không thể chấp nhận chuyện như vậy.

    - Theo ta thấy hay là công tử dùng để ban cho tướng sĩ đã lập công lần này, số còn lại thì lập thành một doanh chuyên lo chuyện cơm nước bát đũa, giặt giũ cho quân sĩ.

    Nguyên Hãn cũng gật đầu chấp nhận chuyện này. Ban thưởng cho quân sĩ không có gì ngoài tiền bạc, mĩ nhân và chức quyền. Thời này là tục lệ rồi, không thể không theo cho được, mà đó cũng là hướng ra tốt cho các cô gái này. Ít nhất làm thiếp hay người hầu cho quân sĩ của Nguyên Hãn còn tốt gấp cả trăm lầng làm nô lệ tình dục cho lũ hải tặc.

    Như Nguyên Hãn vẫn có một nửa là người hiện đại nên rất tôn trọng ý kiến của các cô gái này. Hắn hỏi ai muốn rời đi thì sẽ đưa về đất liền cho rời đi, ai muốn ở lại thì có hai con đường để lựa chọn, một là trở thành thị nữ hay thiệp thất của quân sĩ, hai đó là trở thành nữ binh lo chuyện bếp núc, giặt giũ cho quân lính.

    Không một cô gái nào rời đi, họ còn mừng ra mặt, tấm thân tàn hoa bại liễu này kể cả còn gia đình hay người thân cũng không thể về được. Với sự cổ hủ của thời đại này họ chỉ có thể tự tử mà thôi. Nhưng hai con đường mà Nguyên Hãn vạch ra biến tướng là thu nhận họ. Hành động này đã vượt qua cả phạp trù đạo đức của thời đại này rồi.

    Kết quả các cô gái yếu đuối người Hán không hề một ai chọn đi làm nữ binh, mà họ chọn lấy bản thân mình ban thưởng cho binh sĩ. 123 cô gái chọn làm nữ binh phần đa số là người Miêu và một số Lê tộc nữ nhân. Chuyện mấy cô gái coi như tạm giải quyết xong. Nhưng vấn đề 200 hải tặc lại là một vấn đề nhức nhối khá, không thể lật lọng mà giết hết đám người này được, nhưng không giết thì đúng là không biết phải làm gì với bọn chúng cả.

    Tạm gác lại vấn đề này,Nguyên Hãn nhìn sang danh mục các chiến lợi phẩm thu được của bọn cướp. Vậy mà có rất nhiều đồ xa xỉ phẩm như tranh chữ, nghiên mực, ngọc phù điêu. Cộng thêm vàng bạc thì tổng giá trị lên đến 1vạn hai ngàn lượng. Tự nhiên có một món kha khá cũng làm Nguyên Hãn vui vẻ hẳn lên. Hắn đang bí tiền đấy, mặc dù Lê Trung Trực cậu hắn đã hứa hỗ trợ nhưng tiền nhiều thì có ai chê bao giờ đâu.

    Bên cạnh đó còn thu được một lô gấm tô châu gần năm mươi xấp. Giá trị ngoài thị trường tầm gần 2 ngàn lượng bạc. Nhưng nếu số gấm này mang đến Châu Âu thì giá trị sẽ tăng đến cả ngàn lượng vàng a. Nguyên Hãn quyết định giữ lại vì đằng nào hắn cũng phải đi thu mua lụa và gấm để đem đi Châu Âu.

    Nhưng sự việc lại bất ngờ phát sinh. Hơn 400 cây cung mà Nguyên Hãn thu được của bọn cướp vậy mà có hơn hai trăm cái có khắc kí hiệu quan binh của Minh Triều. Tò mò sự việc Nguyên Hãn quyết định hỏi cung bọn giặc cướp này.

    - Những cây cung này các ngươi từ đâu mà có được.

    Nguyên Hãn đang ngồi trên ghế của tên thủ lãnh của giặc cướp trong khu nhà gỗ trung tâm của ổ hải tặc. Phía dưới là một tên người Hán dáng vẻ thư sinh, ăn mặc cũng là một bộ quần áo kiểu tư sinh hàn môn đang quỳ ở đó. Tên này đúng là thư sinh thật, hắn quê Tô châu thi mãi không đỗ một lần nào. Uất ức mà định về quê làm ruộng qua ngày, thế nhưng hắn có một muội muội rất xinh đẹp ở nhà. Không may là bị một tên ác bá để mắt đến. Thế nên trong một lần bất cẩn mà em gái của hắn bị hãm hiếp, co gái đáng thương vậy mà tự tử. Uất hận hắn kiện lên quan xong tên này không tiền không thế thì kiện sao nổi một tên ác bá lắm tiền nhiều của. Đã kiện không được thì thôi, đằng này tên thư sinh nghèo còn bị ăn 20 gậy vì tội vu khống. Sau đó cuộc sống của hắn và gia đình bị chèn ép đến mẹ già uất ức mà chết bệnh, hắn bị ép buộc đi tha phương cầu thực. Sau đó tình cờ ra nhập nhóm hải tặc này rồi trở thành quân sự quạt mo cho đám này. Giờ đây tên thư sinh đang quỳ phía dưới nghe Nguyên Hãn tra hỏi. Nguyên Hãn hỏi cung dĩ nhiên phải tìm mấy tên đầu sỏ mà hỏi rồi. Tên thư sinh chắp tay cung kính cúi đầu mà thưa.

    -Thư tướng quân, cung tên này là do tại hạn lập mưu mà cướp được từ quân Minh triều cách đây một tháng. Chuyện là…

    Nghe theo lời kể của tên thư sinh này thì Nguyên Hãn mới hiểu rõ mọi chuyện. Thì ra lũ hải tặc này vậy mà chiếm lĩnh tới hai hòn đảo gần đây, một là Phượng Hoàng đảo, hai là đảo Ngô Chi Châu. Hai đảo chỉ cách nhau 2 ngày thuyền mà thôi. Cách đây một tháng có một nhóm thủy binh Minh triều vậy mà đột ngột xuất hiện cướp lấy đảo Ngô Chi Châu. Lúc này đây Tên Thư sinh Mã Diễn là người canh giữ đảo này. Vốn dĩ hải tặc có 1500 người có thể đánh đám và 5 thuyền to, xong trong lần va chạm ấy lũ hải tặc đã thiệt hại 500 binh và 3 thuyền to. Cũng không phải vì thủy quân triều đình quá siêu hay quá đông mà là 4 chiến thuyền của chúng quá sức to lớn và cứng cáp. Mấy tên quan binh dùng mũi thuyền bọc thép cứ thế xông thẳng vào thuyền lũ hải tặc mà đâm vỡ tan. Nhưng dù bại trận mà phải bỏ đảo chạy trốn nhưng tên Mã Diệm cũng coi như có đọc sách mà hiểu chút binh thư. Ngay tối hôm đó hắn cho một nhóm hải tặc đêm tối trèo thuyền bí mật lên hải đảo. Bọn chúng là bản địa nên biết rất nhiều vị trí có thể tiếp cận được hải đảo này.

    Bọn lính triều đình thắng lợi quá dễ dàng tính cảnh giác hạ thấp đến kinh người. Vậy mà để lũ hải tặc tiếp cận khi ngủ say đốt lều trại cướp cung tiễn, giết chết gần 200 mạng binh lính sau đó bỏ chạy. Mà thông qua nghe lén lúc ẩn núp thì tên Mã Diễn này biết được hóa ra đây là một nhóm lính tạo phản bỏ chạy ra biển.

    Lúc này đây Nguyên Hãn mới giật mình hắn quá chú tâm về tình hình luyện binh, các vũ khí mới mà quên mất một chuyện rất quan trọng. Thế mạnh lớn nhất của hắn không phải là chế tạo vũ khí, vì hắn không phải dân kỹ thuật hắn chỉ là nghe giới thiệu qua trong lịch sử mà mô tả lại cho các công tượng mà thôi. Nhưng với trình độ mèo ba chân của mình về kĩ thuật cùng với sự hạn chế công nghệ về mặt thời đại thì việc phát triển vũ khí quân sự của hắn sẽ đến một điểm giới hạn. Nhưng về mặt hiểu biết lịch sử thì hắn lại không có điểm cuối, hắn hoàn toàn có thể dựa vào hiểu biết đó mà đục nước béo cò.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Bạn chưa thử làm sao biết không được
    Muốn biết được hay không thử là biết
    Hãy dũng cảm lển, và tôi đã thử
    Tôi đã làm được, còn bạn thì sao?

  5. #34
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    517
    Xu
    250

    Mặc định

    Giờ đây triều đình nhà Minh đang cực loạn.Hoàng đế hiện tại của nhà Minh là Kiến Văn đế hắn lên ngôi vua từ năm 1398, tên này vậy mà muốn bãi phiên ( thu hồi quyền lực của các phiên vương) thế nên đã gây nên sóng gió kịch liệt. Chú ruột của hắn là Yên Vương Chu Đệ tạo phản. Sau đó quân triều đình và quân Yên Vương đánh nhau to. Hai bên có vẻ lúc người này dành lợi thế, lúc khác lại là người kia thượng phong. Nhưng Nguyên Hãn lại biết trước lịch sử, tháng 4 năm nay quân triều đình nhà Minh sẽ thua to ở Hoài Bắc, quân của Chu Đệ sẽ vượt Hoàng Hà tiến vào Trường Giang. Hoàng đế sẽ điều một số lượng lớn chiến thuyền từ Chiết Giang và Phúc Kiến tiến vào Trường Giang chặn đánh Chu Đệ. Nhưng đến tháng 6 năm 1402 thì thua trận Nam Kinh thất thủ. Kiến Văn Hoàng đế và con trai cả là Chu Văn Khê mới 6 tuổi bị mất tích. Co người bảo là hai cha con nhà này chết cháy, có người lại nói rằng hai cha con nhà này mang theo vàng bạc châu báu chạy qua Đài Loan rồi bắt thuyền đi Nhật Bản. Nói chung không biết đâu là sự thật.

    Trong câu chuyện lịch sử này có hai điểm mấu chốt mà Nguyên Hãn có thể tận dụng. Một đó là tháng 4 này hải quân của Trung quốc tại Nam Trực Lệ sẽ trống rỗng vô cùng vì họ sẽ phải tiến vào Trường Giang đập nhau với Chu Đệ Yến Vương. Nguyên Hãn hắn nếu có chiến thuyền thì hoàn toàn có thể công chiếm vài bến cảng tại đây, làm một mẻ rồi bỏ chạy. Điểm thứ hai đó là ngày 13 tháng 6 âm lịch Nam Kinh bị chiếm đóng. Do đó ngày hôm đó nếu Nguyên Hãn dăng cây đợi thỏ ở vùng biển Đài Loan thì khả năng bắt được cha con nhà Kiến Văn Đế là rất lớn nếu truyền thuyết là có thật. Còn bắt hai cha con làm gì thì lại quá dễ hiểu. Thứ nhất đó là tiền tài hai cha con mang theo. Thứ hai đó là nếu Chu Đệ lên ngôi mà tấn công Việt Nam thì Nguyên Hãn lôi Kiến Văn ra kêu gọi nhân dân trung quốc, chả biết có tác dụng nhiều hay ít nhưng chắc chắn là có tác dụng. Việc hại người lợi mình tội gì không làm. Mà quan trọng nhất là nếu tận dụng tốt thì hắn sẽ phát tài một mớ, chuyện kinh tế lúc đó lại trở nên nhẹ nhõm rồi.

    Nhưng vấn đề lớn nhất là hắn phải có thuyền chiến. Không có thuyền chiến thì tất cả đều là nói xuông. Nhưng hay một cái là có một nhóm 4 cái thuyền chiến đang ở ngay gần đây.

    - Ngươi tên là Mã Diễn đúng không. Nhìn ngươi có vẻ như đã đọc qua binh thư. Vậy ngươi có đánh giá gì về trận chiến vừa rồi của chúng ta và hải tặc. Nói thẳng thắn vì nó liên quan cả tiền đồ và tính mạng của ngươi.

    Mã Diễn thầm giật mình, đây rõ ràng là khảo nghiệm hắn, nếu trả lời đúng có lẽ hắn sẽ được vị tướng quân của Đại Việt trọng dụng. Một đội quân với toàn vũ khí mạnh mẽ và thần bí như vậy quả là rất cường đại. Tên Mã Diễn này vẫn tưởng rằng Nguyên Hãn là người triều đình Đại Việt mà không biết rằng trước mắt hắn là một phần tử phản loạn của Đại Việt.

    - Bẩm tướng quân, xin hỏi 8 con rồng lửa chạy trên biển tối qua phá hủy hết cả bến cảng lũ hải tặc là vũ khí của các ngài?

    Vậy mà lên nhị thủ lĩnh của hải tặc lại gọi thủ hạ là lũ hải tặc, tên này đúng là mánh khóe, hắn dùng câu nói này để tách biệt hoàn toàn quan hệ với lũ cướp biển. Đúng là lũ đọc sách lời nói rất khôn khéo và hàm ý.

    - Đúng, đó là vũ khí của chúng ta.

    - Vậy thứ cho tại hạ nói thẳng, tướng quân cho tiêu diệt hết cả bốn thuyền lớn của lũ cướp biển chỉ là trng sách kế mà thôi. Binh thư có câu vây ba bỏ một, ý là để đường lui nhỏ cho giặt, khiến chúng xó hi vong. Khi đó chỉ cần bầy ra sức mạnh một chút cũng làm cho tâm lý của chúng ta tan vỡ. Xong tướng quân lại phá hủy hoàn toàn đường lui của chúng, vậy đám cướp biển này sẽ chiến đấu đến chết. Gây khó khăn cho quân đội của tướng quân. Đây chẳng qua là thiển ý của thư sinh có gì không phải mong tướng quân lượng thứ… có lẽ quân đội của tướng quân quá mạnh nên rất tự tin vào khả năn của mình nên mới làm vậy.

    Cách nói chuyện của tên này rất đưa đẩy, vừa chỏ ra sai lầm của Nguyên Hãn nhưng lại cố gắng xoa nhẹ chuyện đó.

    - Nếu bây giờ có chiến tranh giữa Hoa Hạ và Đại việt ngươi dự tính ra sao. Suy nghĩ cho kĩ rồi trả lời, ta ghét nhất là bọn người phản bội tổ quốc của mình, vì những kẻ đó có thể phản bội bất cứ ai.

    Nói đoạn Nguyên Hãn tay phải rút đoản kiếm ra đùa nghịch tung qua tung lại. Ý đồ của hắn đã rõ ràng, chỉ cần Mã Diễn trả lời giúp Đại Việt thì hắn là kẻ bất trung, bất nghĩa phản bội tổ quốc của mình, lúc đó máu tươi sẽ phun ba thước ngay. Vậy nhưng tên thư sinh này rất điềm tĩnh, quả thật cuộc đời chìm nổi cũng đã luyện ra được một thằng khá biến thái.

    - Xin hỏi tướng quân tại hạ có tổ quốc sao? Có dân tộc sao? Hoàn cảnh của tại hạ thì cũng đã nói cho tướng quân rồi. Ta chỉ có mong ước giết chết tên ác bá hãm hại em gái, ép chết mẫu thân mà thôi. Cái gì đó tổ quốc,dân tộc hữu dụng sao… chúng bất nhân sao trách ta bất nghĩa. Ta hiểu ý tướng quân muốn nói, xong nếu ta thề chỉ trung với tướng quân thì sao? Tướng quân muốn đánh Hoa Hạ ta đánh Hoa Hạ, muốn đánh Đại Việt thì ta đánh Đại Việt, nếu làm trái lời thề này thì trời chu đất diệt, chết trong loạn tiễn phân thây.

    Hắn dừng lại một chút quan sát sắc mặt của Nguyên Hãn nhưng vẫn không thấy được một chút biến hóa nào. Cắn răng cắn lợi hăn quyết tung ra chiêu cuối cùng.

    - Vả lại ta vốn dĩ cũng không phải người Hoa Hạ, tổ tiên của ta là người Hồi. Dòng họ của ta là Mahmund chúng ta tại Tô Châu có khá nhiều Hồi tộc di cư đến Trung Hoa từ thời Đường.

    Nhìn gương mặt rất Tây của tên Mã Diễn là Nguyên Hãn cũng có thể đoán ra. Con gái lai giữa người Ả rập và người Phương Đông thường rất xinh đẹp, có lẽ em gái của tên Mã Diễn là người như vậy nên đã trở thành mầm họa. Còn tên Mã Diễn này thi không đỗ khả năng cũng do vậy dòng máu hỗn huyết của hắn gây ra. Nhà Minh bản chất là Bạch Liên Giáo,với rất nhiều quan viên xuất thân từ Giáo Phái này do đó sự kì thị chủng tộc rất cao. Con lai như Mã Diễn chỉ có thể làm Thái Giám mà thôi, làm quan là rất khó. Trường hợp điển hình nhất đó là Trịnh Hòa Thập Tam Thái Bảo. Hắn là một người thông minh tuyệt đỉnh nhưng có dòng máu Hồi thế nên muốn tiến thân chỉ có thể đi theo con đường Thái Giám mà thôi.

    - Ngươi có biết một tên Thái giám Người Hồi tầm 24 tuổi tên là Mã Tam Bảo, tên tiếng hồi là Hajji Mahmud Shams.

    - Bẩm tướng quân ta biết người này. Hắn là người Hồi chi nhánh tại Vân Nam, cũng là họ Mahmud dịch qua tiếng Hán là họ Mã. Hắn hơn ta 4 tuổi công tác tại Thái Học Viện Nam Kinh. Chính vì ta thi nhiều lần không đỗ nên cố gắng tìm người Hồi làm việc cho Triều Đình nhờ giúp đỡ. Xong hắn lại khuyên ta trở thành thái giám, quá tức giận mà ta đa đã bỏ về. Không biết tướng quân tại sao lại biết được cái tên này?

    - Tên này có thù với ta, ta muốn giết hắn thì sao?

    Trong danh sách phải chết của Nguyên Hãn tất nhiên có tên của Trịnh Hòa Mã Tam Bảo, kẻ đã bảy lần thực hiện chuyến đi đến Châu Âu. Là một tên biến thái cuồng nhân. Nếu Nguyên Hãn muốn độc chiếm tuyến đường tơ lụa trên biển thời gian lâu hơn một chút thì việc giết Trịnh Hòa là phải làm trong vài năm tới, vì năm 1406 thì tên cuồng nhân này đã tìm ra Malacca rồi.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Bạn chưa thử làm sao biết không được
    Muốn biết được hay không thử là biết
    Hãy dũng cảm lển, và tôi đã thử
    Tôi đã làm được, còn bạn thì sao?

  6. #35
    Ngày tham gia
    Jan 2012
    Bài viết
    517
    Xu
    250

    Mặc định

    Trung thành không thể thong qua thề thốt mà tin tưởng được. Nhưng nếu ngươi là một người đủ sức mạnh, đủ quyền lực, có tương lai... và ngươi cũng đảm bảo được tương lai của đối phương thì tất nhiên sẽ có được sự trung thành của họ. Còn mức độ trung thành đến đâu thì tùy thời cuôc.

    - Ta muốn chiếm lấy 4 chiếc chiến thuyền của quân Minh trên đảo Ngô Chi Châu, ngươi có kế sách gì không?

    Giờ đây Nguyên Hãn đưa ra một khảo nghiệm cuối cùng cho tên con lai nhười Hồ này. Quả thật người có thể bàn mưu tính kế bên cạnh hắn rất hiếm hoi. Kể cả các lão binh gia tướng cũng là các nhân vật quen nghe lệnh mà thôi, nếu nói về dẫn binh theo lệnh mà hành sự họ là số 1 nhưng nói đến độc lập tự chủ, hoặc tham mưu cho Nguyên Hãn thì họ lại làm không nổi.

    - Bẩm tướng quân, đảo Ngô Chi Châu rộng hơn đảo Phượng Hoàng rất nhiều. Có hai bãi biển có thể đổ quân số lượng lớn là phía đông nam và phí Bắc của đảo. Nhưng chắc chắn hai nơi này đã có trọng binh của quân Minh canh phòng. Nhưng tại vị trí này, và chỗ này toàn toàn có thể đổ quân theo thuyền nhỏ. Sau đó sẽ có hai cánh rừng cây bụi tại đây có thể che dấu cho chúng ta. Con đường này chỉ có hải tặc mới biết. Tiếp theo đó chúng ta có thể thực hiện hai 2 kế sách, Một là công thẳng vào doanh trại chính của quân Minh bao vây tiêu diệt chúng. Nhưng kế này có một lỗ hổng là quân Minh canh gác tại bến cảng có tầm 200 người nên hoàn toàn có thể điều khiển 2 chiếc tuyền chạy mất nếu chúng thấy bất lợi. Trung sách là chúng ta đi đường nhỏ công chiếm bến cảng chiếm lấy 4 chiến thuyền. Nhưng lúc này chúng ta sẽ gặp phải sự tấn công mãnh liệt của gần một ngàn quân Minh từ doanh trại tiếp cứu. Vì chúng không còn đường lui nên sẽ chiến đấu đến chết mới thôi. Một ngàn quân Minh này có trang bị giáp trụ mà khiên lớn nên không dễ dàng dùng hơn 250 binh của tướng quân mà tiêu diệt, với vũ khí của tướng quân thì phần thắng vẫn là chúng ta. Nhưng thương vong là khá lớn.

    Tên Mã Diễn nói chung là dốc hết ruột gan ra mà bày kế, vì hắn biết muốn có chỗ đứng trong lòng vị tướng quân trẻ tuổi này thì phải thể hiện ra tài hoa của mình.

    - Khá tốt, 250 binh không đủ thì tăng lên 500 binh... đợi vài ngày để tăng binh... ngươi có thể gọi ta là Hãn Công tử được rồi.. không cần gọi tướng quân.

    Nguyên Hãn quyết định không vội nhất thời mà phải tăng binh. Hành quân từ rừng Thần đến Vân Đồng rồi đi ra Hải Nam kể cả hành quân lẻ tẻ thì cũng chỉ mất mười ngày. Vậy chỉ cần 20 ngày sau là có thể tấn công đảo Ngô CHi Châu. Từ lúc này đến 13 tháng 6 còn rất nhiều thời gian nên hắn không quá vội vã tấn công ngay lập tức.

    - Bân Lão tướng quân, việc này rất quan trọng lien quan đến tương lai của Thần quân. Lão đi một chuyến về căn cứ điều ra cho ta hết thảy lão binh đao kiếm thuẫn cộng thêm 250 tên cung thủ trẻ tuổi. Nhớ súng kíp phải đầy đủ, nếu chưa đầy đủ có thể chờ đợi them đến khi đầy đủ thì thôi. Mang theo 150 tên công tượng cả thợ rèn lẫn thợ mộc tất cả hành động hết sức cẩn thận. Đây là 3 phong thư ngươi đem về giao cho mẫu thân, cậu ta và một bức co Trần Phúc tướng quân.

    Nguyên Hãn giao phó công việc cho Trần Bân lão gia tướng, 250 binh sĩ của hắn sẽ ở lại đảo Phượng Hoàng chờ đợi, lương thực tại đây vãn đủ cầm cự tầm hai tháng. Đó là do lũ hải tặc đã chết gần hết thế nên lương thực dự trữ lại thành ra nhiều. Nguyên Hãn nếu muốn tham gia đục nước béo cò chuyện lộn xộn của Trung Hoa lần này thì hắn phải lập cơ sở tạm thời tại vùng biển này. Chỉ có thể như vậy mới thuận lợi mà tham dự vào.

    Còn một chuyện nữa hắn đang đắn đo, trước đây vì tài lực không có nên Nguyên Hãn bắt buộc phải nghĩ cách buôn bán nhỏ lẻ tạo thành một thương đội đi đường bộ đến Châu Âu, kể cả hắn nắm vững tuyến đường thì cũng phải mất hai năm cả đi cả về. Nhưng giờ đây tình hình đã đổi thay, nếu hắn chiếm được một vài chiến hạm tốt của Trung Quốc thì Nguyên Hãn hoàn toàn có thể dong thuyền đến Châu Âu.

    Trịnh Hòa trong lần đầu tiên đi khám phá tong mấy 2 năm chỉ có thể đi đến Kozhikode một tỉnh cực nam của Ấn Độ. Nhưng đó là vì hắn không biết đường vừa phải đi vừa phải dò, lại còn thêm nhều lần đi lạc. do đó không thể nào đi nhanh được. Nhưng đến lần thứ 6 ra khơi vì quen đường mà chỉ trong 1 năm thôi Trịnh Hòa hạm đội có thể đi tới hẳn cả đảo Brava ở gần Địa Trung Hải.

    Nhưng Nguyên Hãn thì biết đường mẹ nó rồi, chỉ cần có một tên thủy thủ kinh nghiệm thì với bả đồ thế giới mà Nguyên Hãn vẽ ra thì hắn có thể đi ngang. Tất nhiên phải có thuyền viễn dương đủ chắc chắn nếu không thì gặp gió bão chết cả lũ. Nhưng Nguyên Hãn không sợ tuyến đường của hắn là đi dọc bờ Biển Lục địa. Dù có hơi vòng vèo nhưng nhanh gấp mấy lần đi đường bộ là rõ ràng.

    Thứ đến đi đường biển rất có lợi, một là hàng hóa trở được cực nhiều. Quân sĩ mang theo cũng được đông hơn. Tiếp theo là có thể trang bị Đại bác trên thuyền, đảm bảo an toàn hơn nhiều so với đi đường bộ. Sợ nhất chỉ là Bão tố trên biển thôi. Nhưng con đường hàng hải tránh những vùng nhiều bão thì Nguyên Hãn có rồi. Không quá xui xẻo thì hắn hoàn toàn có thể trong 6 tháng đến được Châu Âu nếu đi đường biển àm sức khỏe của binh sĩ của hắn sẽ được dảm bảo tuyệt đối. Nếu đi đường bộ thì sẽ có hi sinh là điều không tránh khỏi.

    Nói đến chuyện sức khỏe thì lại có một vấn đề khác được bàn đến. Trịnh Hòa đội ngũ xuất phát thường là tầm 3 vạn người. Một hạm đội khổng lồ như vậy vấn đề cấp dưỡng quá khó khăn. Kể cả họ có cập bờ thì mỗi lần mua lương thực thì cũng phải tìm những thành phố lớn. Nước ngọt lại càng là vấn đề muôn thủa của họ. Tiếp theo đó là bệnh xấu máu hoành hành, thật ra đó là bệnh chung của người đi biển do thiếu rau xanh dễ dẫn đến thiếu Vitamin. Nhưng người thời này không biết mà coi đó là bệnh xấu máu, hạm đội của Trịnh Hòa khi đi ba vạn khi về một vạn thì có đến phân nửa người chết là vì bệnh xấu máu này. Nhưng với Nguyên Hãn một bác sĩ của nền Y học hiện đại thì đó chỉ là chuyện muỗi. Có một ngàn lẻ lột cách hán có thể khắc phục chuyện này.

    Nguyên Hãn quyết định hạm đội đi Châu Âu của hắn không thể vượt quá một ngàn người kể cả nô lệ trèo thuyền. Vậy thì hắn có thể ghé vào làng chài ven biển cũng có thể bổ xung lương thực bình thường. Không mua được thì cướp thôi, với pháo và vũ khí trên thuyền hắn sẽ khinh thường hạm đội đông hơn hắn gấp 3 lần.

    Ý nghĩ đi bằng thuyền của Nguyên Hãn không thể nào kìm nén lại được. Vậy nên suy nghĩ của hắn bắt đầu xoay qua việc phát triển Hàng Hải.

    Lúc này đây bình tâm suy nghĩ thì Nguyên Hãn mới phát triển hàng hải là chuẩn xác nhất kể cả buôn bán với Châu Âu hay đánh nhau với Trung Quốc và các nước lân bang. Suy nghĩ ban đầu của Nguyên Hãn vẫn bị bó buộc bởi một nửa linh hồn thế kỉ 14 do đó nghĩ đến chiến tranh hay đi xa thì việc đầu tiên là xe ngựa, bộ chiến. Nhưng sự thật đó là thủy chiến mới thực sự có lợi cho Đại Việt.

    Nguyên nhân thì có rất nhiều, nhưng nếu tập trung sức mạnh vào hải quân thì Nguyên Hãn chiếm được cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thiên thời là ở cái thời đại này hay nói đúng hơn là đầu những năm của thế kỉ 15 này súng thần công vẫn chưa phát triển, nếu Nguyên Hãn tổ kiến được một hạm đội dày đặc súng thần công thì hắn là bá chủ trên đường thủy. Địa lợi đó là vi Việt Nam sông ngòi chằng chịt xỏ ngang toàn bộ đât nước muốn tiến quân trên bộ thì cần vượt sông. Chỉ cần có một hạm đội mạnh áng ngữ trên sông thì việc quân Minh muốn vượt qua là trăm khó ngàn khó. Nhân hòa đó là dân Việt nam có rất nhiều cư dân chài lưới dọc ven biển và sông ngòi, muốn tổ kiến thủy quân thì dễ như trở bàn tay.

    Với cả ba yếu tố thuận lợi trên mà không tổ chức thủy quân thì đúng là quá thất sách. Tất nhiên không thể không quan tâm bộ binh vì đây mới là lực lượn chính tham chiến vè truy quét quân địch. Nhưng kể cả như vậy muốn bộ binh hành quân nhanh chóng ở đất Đại Việt chỉ có thể đi đường thủy là tiện nhất. Tầm quan trọng của thủy quân ở Đại Việt đã được các bậc cha chú quan tâm, nói đơn giản thôi đó là Trần Quang Khải của nhà Trần. Ông này luôn có tư tưởng khống chế quân số ở mức vừa đủ, tránh gánh nặng cho kinh tế, song đối với thủy quân thì ông liên tục mở rộng, liên tục đầu tư cải tiến.

    Nguyên Hãn là muốn thành lập cứ địa ngay trên đảo Phụng Hoàng hoặc đảo Ngô Chi Châu. Việc đúc pháo và cải tạo thuyền phải được thực hiện ngay tại đây. Nếu đúc Pháo tại rừng thần sau đó mang ra biển sẽ rất tốn công và phức tạp, có khi còn bại lộ trước ánh mắt nhà Hồ.

    Một trăm hải tặc cuối cùng cũng đã tìm được công tác, sau này họ chính là những nô lệ trèo thuyền cho thủy binh rừng Thần

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Bạn chưa thử làm sao biết không được
    Muốn biết được hay không thử là biết
    Hãy dũng cảm lển, và tôi đã thử
    Tôi đã làm được, còn bạn thì sao?

    ---QC---


Trang 7 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 567

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status