Hướng dẫn convert, đọc truyện mà không cần biết tiếng Trung

Hướng dẫn đăng truyện trên website mới

Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12
Kết quả 6 đến 8 của 8

Chủ đề: [Tiên Hiệp] Bách Việt Tranh Mệnh

  1. #6
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    10
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 6 : Sang sông



    Mùa đông, gió lạnh từng cơn từ phương bắc kéo về, đã hai ba tháng Lý Minh chưa thấy ánh nắng mặt trời, hôm nay hắn chuẩn bị sang sông mua sắm chút đồ tết, kiếm chút gạo thịt về làm bánh chưng, kiếm chút cây nêu giấy đỏ về trang trí lại nhà cửa miếu mạo, mua thêm cho hai lão chút quần áo mới, quan trọng hơn là hắn cần đi giải tỏa chút tâm lý.
    Gần đây hắn liên tục ăn đau khổ, chẳng là có lần lên núi, hắn gặp một tiểu đạo sĩ, mặt mũi thanh tú, hắn mới tiến lên trêu chọc, có ý bắt nạt, ai ngờ tên tiểu đạo sĩ kia tính cách trái ngược với khuôn mặt, nói chuyện không hợp vài lời liền lao vào động thủ, mới đầu đánh nhau còn ngang tay, thậm chí hắn còn có chút lấn lướt tiểu đạo sĩ kia, nhưng càng đánh càng hỏng, tiểu đạo sĩ thi triển kiếm pháp quái dị khiến trường côn của hắn tấn công đều chệch hướng, bó tay bó chân bị động phòng thủ, một lát sau thì kết quả như đã biết trước, hắn mặt mũi thâm đen, đầu mọc vài cái u lớn, lôi thôi lếch thếch về nhà. Không nuốt trôi cục tức, ngày hôm sau hắn chuẩn bị khí giới đầy đủ lên phục kích tiểu đạo sĩ, trận pháp bày sẵn hắn nằm gác chân đợi, đến chiều tiểu đạo sĩ lại xuất hiện, lần này hắn tiên phát chế nhân, lập tức khởi động
    Khốn Long trận điều động lửa, sấm sét bổ vào tên tiểu đạo sĩ, tên kia lập tức mặt mày choáng váng, nhưng một lúc sau tiểu đạo sĩ lôi ra một cái hồ lô đen, điều động lực lượng hút hết sấm sét, lửa, cờ quạt vào trong hồ lô, nhảy bổ về phía hắn, hai người thi triển quyền pháp ầm ầm, sau đó tất nhiên lại là hắn bị đánh, tên tiểu đạo sĩ kia quyền pháp cũng quái tựa kiếm, khiến hắn ngay cọng tóc đánh cũng không trúng, có lực nhưng không cách nào phát tiết, càng đánh càng thảm. Hắn vẫn không chịu thua, đào bẫy, đánh lén, không gì không làm, nhưng nguyên một tuần đều chung kết quả, từ ngày về thôn phong quang tuyệt đại, cả đám trẻ hai bên sông đều phải tôn sùng hắn, nào có ăn quả đắng như bây giờ.

    Vẫn phong cách nhếch nhác lôi thôi, mặt mũi còn chút sưng chưa khỏi, hắn đi ra bến đò qua sông, chờ thuyền đông đủ, lão lái đò xuất phát. Quan sông, hắn đi bộ về phía tây tầm hai dặm đường thì tới trấn Đồng Luận, đây là một trấn lớn phía tây Kinh thành, trong trấn cửa hàng san sát, người ngựa tập nập qua lại, trên đường bày bán kì trân dị thú, thảo dược, vải vóc, trâu bò lợn gà không thiếu thứ gì, hàng hóa quanh vùng và bên núi đều tập trung ở đây. Trên đường có chút gánh xiếc đang diễn, múa kiếm tung bình trống chiêng inh ỏi, có chút thanh niên đang so quyền đánh đấm huỳnh huỵch, có chút cô nương nở nang đang đứng vẫy khách giọng ngọt như mía đường, quả thực vui mắt vui tai. Môn phái đệ tử, nhân sĩ đều dừng ở trấn này trước khi vượt sông lên Tản Viên Sơn, hắn quả thực có chút lo lắng sẽ gặp tên tiểu đạo sĩ kia. Tìm quán cháo lòng, hắn ngồi xuống gọi một bát, khi hắn đang thưởng thức hương vị khoái khẩu thì bên ngoài vang lên tiếng quát tháo inh ỏi, gà bay chó chạy, bàn bên cạnh có vài tên đang đàm luận
    "Ta nghe nói đêm qua lại một vị quan triều đình bị ám sát, chắc hẳn quan binh đang truy xét"
    "Mẹ kiếp, thời gian gần đây quả thực loạn, ta không biết sẽ chết lúc nào"
    "Ngươi là thá gì, ai thèm ám sát ngươi"

    Ăn xong, hắn ngậm một cọng rau mùi, lếch thếch bước ra ngoài, đi lang thang vài bước thì đứng hình, "Mẹ kiếp, chọc mù mắt lão tử đi", xa xa phía bên kia đường chính là tên tiểu đạo sĩ đang đi cùng một lão đạo sĩ già hơn, hắn nhanh chân lẻn vào một con hẻm, trong đấy toàn ăn mày lôi thôi, hắn nhanh trí lấy tay xoa đất cát lên mặt, làm đầu tóc rồi bù, cộng với bộ dạng này, hắn chắc mầm tiểu đạo sĩ kia sẽ không nhận ra "Tiểu mũi trâu, rồi có ngày ta làm thịt ngươi", hắn thầm chửi.
    Rẽ trái tiếp một đoạn, hắn bỗng nhiên va phải ông lão già nua, mái tóc đã bạc, dáng còng chống gậy, một tay cầm nón, ăn mặc rách rưới, mặt mũi khổ sở, da giẻ nhăn nheo, ắt hẳn phải tám mươi tuổi. Hắn nhanh chân đứng dậy, xin lỗi rối rít. Ông lão bèn nói "Cháu à, lão đi lạc đã lâu ngày, bị đói đã lâu, cháu làm ơn bố thí cho lão một chút", hắn rất muốn đi nhưng ông lão đã chắn trước hẻm, hắn thưa "Gia gia, ta có xin được chút bạc, mong gia gia cầm lấy". Ông lão cảm ơn rối rít, khóc lóc kể chuyện cuộc đời, nào mình bị bỏ đói, bị lạc con lạc cháu, bị người đánh đập, Lý Minh ngồi dựa tường nghe, mặt mũi thương cảm, cũng kể mình là một ăn mày mất cha lạc mẹ, cù bất cù bơ, nay đây mai đó, hai người cùng cảnh ngộ dường như muốn nương tựa vào nhau, ông lão sụt sùi nói "Nay hai ông cháu ta cơm cháu nuôi nhau"
    Lý Minh mặt mũi nghẹn ngào nói "Cháu từ nhỏ không thân thích, xin chăm sóc gia suốt đời". Hai ông cháu dắt nhau ra ngoài hẻm, người rách kẻ nát, quả thực thương cảm, Lý Minh dơ nón về phía trước, nhiều người đi qua thương tình cho chút bánh trái, vào đồng xu lẻ, quan binh trông thấy còn tiếp tế cho ông cháu hắn chút ít lương khô, hai người lóc cóc dắt nhau dáng đi xiêu vẹo ra ngoài trấn, gió thổi lá bay làm thân hình hai ông cháu càng thêm tang thương. Hai ông cháu đi qua một gò đất ngay sát trấn, Lý Minh cẩn thận đỡ ông ngồi xuống nghỉ, hắn đi tìm chỗ giải tỏa bát cháo lòng khi nãy, bỗng hắn khuôn mặt sợ hãi hô to
    "Rắn rắn, gia gia cứu ta", nhanh chóng chạy về bên cạnh ông lão, sau một lúc được an ủi, hắn dần bình tĩnh, đi sang hướng khác giải quyết vấn đề, ông lão khuôn mặt xa xăm ngồi nghĩ ngợi.

    Trong trấn, quan binh lục soát quát tháo inh ỏi, trái một nhóm, phải một nhóm, mặt hằm hằm như đang xông trận, ngoài ra còn có một nhóm đạo sĩ, cùng một nhóm hòa thượng cũng đang túi bụi tìm kiếm. Một lão đạo sĩ hô to "Mọi người dừng lại, có lẽ chúng ta đã mất dấu vết". Một lão hòa thượng mặt mũi trang nghiêm đệm vào một câu "A di đà phật"
    Lão đạo sĩ quay sang lão hòa thượng, miệng nói "Phạm sư huynh, chúng ta tiếp tục đuổi theo chăng".
    Lão hòa thượng lại đệm một câu, đáp "A đi đà phật, thiên hạ rộng lớn, chúng ta biết tìm phương nào, haizzz" lão thở dài lắc đầu chán nản
    Một vị tướng quân tay cầm thương mặt mũi hằm hằm "Con mẹ nó, Trịnh sư huynh, ta với ngươi chia hai hướng tiếp tục đuổi", hắn quay sang nói với lão đạo sĩ
    Lão đạo sĩ cũng lắc đầu, lão hòa thượng lại A di đà phật, cả đám tinh thần uể oải. Vị tướng quân kia vẫn không phục, đang định xách thương nhảy lên ngựa thì ngoài trên vang lên tiếng hô to
    "Giết người giết người, có ai không cứu ta". Cả bọn nhìn ra ngoài trấn thì thấy một tiểu ăn mày đang chạy như bay về trấn, miệng liên tục hô to
    Quân sĩ bật cười rôm tả "Tiểu ăn mày, ngươi bị chó đuổi sao". Thấy quan quân, tiểu ăn mày chạy lại hô càng lớn "Quan gia, cứu người, có người muốn giết ta".
    Lão đạo sĩ tiến lên "Tiểu thí chủ, có chuyện gì từ từ nói".
    "Tiều phu, là ngươi" - Một tiểu đạo sĩ ngạc nghiên kêu lên
    "Tiểu Vũ, ngươi biết hắn" - Vị tướng quân hỏi, tên tiểu đạo sĩ gật đầu.
    "Tiểu mũi trâu, có thích khách muốn giết ta, nhanh nhanh" - Nghe tới từ thích khách, cả đám quan binh đạo sĩ hòa thượng nghiêm mặt, nhanh chóng tra hỏi hắn đầu đuôi, nghe xong cả bọn lập tức đi về phía gò đất hồi nãy.

    Tới nơi, ai nấy đều mắt chữ O mồm chữ A, một tên đại hán râu ria xồm xoàm, mắt đầy tia máu, mồm đang chửi loạn, tay chân đập phá điên loạn bên cạnh gò đất "Con mẹ ngươi tiểu ăn mày, ngươi có giỏi ra đây cho ta"
    "Tiểu cẩu, mười tám đời tổ tông nhà người chết không yên ổn", bên cạnh còn có chiếc nón lá cùng vài mẩu lương khô, thức ăn vừa xin được.
    "Gô cổ hắn lại" - vị tướng quân quát to, cùng lão đạo sĩ và lão hòa thượng cùng nhảy vào trấn áp tên đại hán, tên đại hán chống đỡ được hơn chục chiêu, lập tức bị phế, lôi ra bên ngoài.
    Tên đại hán nhìn thấy Lý Minh đang đứng cười càng chửi to "Tiểu cẩu, người dám ám hại lão gia".
    "Không dám, không dám, ngươi chẳng phải muốn lợi dụng ta mang ngươi ra ngoài trấn rồi giết người diệt khẩu ư " - Lý Minh tươi cười đáp, vừa rồi quả thực hắn tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
    Vị hòa thượng tiến lên "Tiểu thí chủ đã lập công lớn, đây chính là thích khách của Chiêm quốc Doãn Nhai Đường đêm qua vừa hành thích mệnh quan triều đình"
    Tiểu đạo sĩ tiến lên hỏi "Tiều phu, ngươi làm sao nhận ra hắn"
    "Là may mắn may mắn" - Hắn giải thích, "Lần đầu ta đụng phải hắn thì ngã ngửa, một cụ già 80 tuổi nào có lực lượng lớn như vậy, lúc đó ta còn cảm thấy sát khí lờ mờ nhưng chưa có nắm chắc"
    "Ta lại để ý bàn tay của hắn, tuy nhăn nheo nhưng lại có vài vết thương và chai sần, ắt hẳn cao thủ dùng đao kiếm. Quan trọng là cho hắn một số tiền lớn, hắn cũng không có cảm động bao nhiều, nếu là ăn mày bình thường ắt hẳn phải dập vỡ đầu cảm tạ". "Ta nếu đi lúc đấy ắt hẳn phải chết dưới độc thủ, ta đành giả vờ nhận thân thích đi theo, tranh thủ đi tiểu bố trí, lừa vây hắn vào trận, quả thực khổ"
    "Tiểu huynh đệ giỏi, xin hỏi đây là trận pháp gì, sư phụ tiểu huynh đệ là ai" - Vị tướng quân giơ ngón cái khen hắn, hỏi liên tiếp
    "Đây là Phục Linh Trận, nhiễu loạn tâm linh người khác, vừa rồi nếu không ra kịp ắt hẳn tên kia đã phá trận tìm giết ta"
    "Ta không có sư phụ chỉ đi theo gia gia học vài môn linh tinh, xin miễn". Mọi người đều âm thầm khen hắn cơ trí, cũng không muốn tra tới thân thế hắn.
    "Con mẹ tiểu cẩu, ta giết ngươiiiii" - Tên đại hán kia hô to.
    Vị tướng quân kia táng thêm cho tên kia một cán thương vào đầu, tiến lên đưa cho Lý Minh một mai lệnh bài, "Đây là lệnh bài của Bổng Thánh Quân, huynh đệ nếu vào kinh thành có thể đưa lệnh bài cho quân sĩ tới tìm ta"
    "Đa tạ tướng quân" - Lý Minh đáp
    "Tiểu huynh đệ thông minh cơ trí như vậy, có lòng gia nhập Quốc Tử Giám chăng, giữa năm sau sẽ tuyển nhân tài" - Vị tướng quân mến nhân tài nói thêm
    "Ta sẽ suy nghĩ" Lý Minh cầm lệnh bài, hàn huyên một lúc với tiểu đạo sĩ, biết được bọn này là cao thủ Chử Đạo Viện cùng cao thủ Pháp Vân Tự và cấm quấn đi truy sát hung thủ, hắn hẹn ngày tái chiến rồi lẩn mất.
    "Tiểu Vũ, vị tiểu huynh đệ kia thế nào" - Tên đạo sĩ họ Trịnh hỏi. "Hắn rất đáng ghờm, ta đánh nhau đều chỉ chiếm được chút tiện nghi" - Tiểu đạo sĩ trả lời, cả đám đều kinh ngạc.



    Mời các đạo hữu góp ý cho tại hạ tại đây : http://www.tangthuvien.vn/forum/show...8#post21134848
    Lần sửa cuối bởi luuvinhminh, ngày 17-01-2018 lúc 09:33.

    ---QC---



  2. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    10
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 7 : Gẫy tay


    Bấy giờ mùa xuân, vừa qua tết được hơn tháng, Lý Minh đang ngồi trong phòng tu luyện, thời gian vừa qua hắn bị ngộ độc bánh chưng, thân thể có chút mập, qua một năm ở thôn, hắn bây giờ cũng đã lớn hơn, mặt mũi đã có chút vuông vức, đôi mắt sáng có thần, thêm chút kiên nghị trên khuôn mặt, cũng tính là ưa nhìn, phỏng chừng là đẹp trai nhất đám choai choai trong thôn. Tính cả tuổi mụ hắn năm nay đã 16, sang năm đã là 17 bẻ gẫy sừng trâu, hắn bây giờ cũng đã cao gần mét bẩy, ngang lão Tả Ao, chỉ thua lão Đinh một chút. Hắn tu luyện đã đạt tới Khai Mạch bình cảnh nửa tháng nay, linh khí hấp thu vào có chút bội thực, giống như Đà Giang mùa lũ, nước dâng ắp hai bờ sông. Kinh mạch toàn thân hắn lúc này đã vô cùng kiên cố dẻo dai, linh khí đang cuồn cuộn đổ về đan điền như lũ quét, bỗng nhiên cơ thể vang một tiếng, linh khí ầm ầm đổ vào xương cốt toàn thân, theo đó bao nhiêu xương cốt tạp chất bị cuốn ra ngoài, như một trận mưa tẩy trôi bụi bẩn, linh khí cấu trúc lại xương cốt của hắn, tẩy tủy phạt cốt một lần, hắn đột phá Khai Mạch tiến vào Phá Cốt Cảnh.
    Một cảm giác khoan khoái chảy xuôi khắp cơ thể, hắn mở mắt kiểm tra thân thế, quanh người thực sự bẩn thỉu, đều có tạp chất từ lỗ chân lông bài tiết dính vào quần áo, cận thẩn dùng tinh thần cảm nhận, hắn thấy xương cốt mình sáng loáng như bạc vừa mới được đánh bóng, tinh thần minh mẫn hơn, lực lượng thân thể tăng vọt, trường côn khi trước có chút nặng bây giờ đã nhẹ bẫng, hắn tính có lẽ phải tìm một cây côn khác vừa tay hơn.

    Hắn nhảy ra ngoài sân vận động một chút, thi triển Bát Long Quyền, uy lực tăng vọt, mỗi chiêu mỗi thức vận dụng linh khí đều đã có long hình thực sự gầm gào giương nanh múa vuốt, ở Khai Mạch Cảnh hắn chỉ có thể sử dụng linh khí để gia tăng lực lượng thân thể, bây giờ đã có thể trực tiếp điều động, hắn ước lượng hẳn là có thể đi bắt Trư Yêu, bèn cười gian
    "Hắc hắc, heo quay ta xem lần này ngươi chạy đi đâu".
    Đinh lão nãy giờ đứng ở góc vườn bắt sâu quan sát hắn cùng thầm gật đầu, Lý Minh nhanh chân tiến lên hỏi lão về cảnh giới mới "Đinh gia, ta vừa rồi điều động linh khí có chút chưa thuận, không hiểu tại sao ?" Lão Đinh chỉ tay về góc vườn "Ngươi nhìn vào hai cây xoan kia". Lý Minh dõi mắt theo, hắn thấy một cây cao to, dây leo bám chằng chịt, một cây thì còi cọc, lưa thưa cũng có vài cọng dây bám trên thân.
    "Cây kia chính là xương sống, dây leo chính là kinh mạch, linh khí". Lý Minh chợt hiểu ra, lão Đinh giải thích thêm. "Ngươi bây giờ mới xem như lột xác, còn phải tu luyện để lớn lên"
    "Trong cơ thể quan trọng nhất là xương sống, vì sao ? vì nó chống đỡ cả cơ thể, là nơi các xương khác, kinh mạch bám vào, là cội nguồn của lực lượng".
    "Đinh gia, như vậy ta điều động linh khí chưa thuận là liên quan tới nó ư"
    "Đúng vậy, ngươi thử điều động linh khí tới cột sống"

    Lý Minh lập tức điều động linh khí tới một đốt sống, lập tức cảm thấy như có màn trướng ngăn lại, không thể tiếp tục thúc dục linh khí tiến lên, như nước bị đập chặn dòng, hắn cau mày.
    Lão Đinh nói thêm "Xương sống chúng ta có 33 đốt, tương ứng với 33 động thiên chứa đựng linh khí, tu luyện càng nhiều, lực lượng càng hùng hậu, tuy nhiên tu luyện đột phá bình chướng càng về sau càng khó khăn, đau tới chết đi sống lại. Bình thường 20 đốt giữa sẽ dễ dàng tu luyện nhất, đụng tới các đốt gần đại não thì nguy cơ điên khùng dễ như chơi, đụng tới các đốt gần thắt lưng thì ngươi cũng dễ dàng bại liệt"
    "Nguy cơ tẩu hỏa nhập ma trở thành phế vật dễ như trở bàn tay". Lý Minh cảm giác nặng nề "Vậy trước nay chưa có ai tu luyện hết sao"
    "Tu luyện hết ta chỉ nghe nói trong truyền thuyết, cũng chưa từng gặp. Thiên tài, danh môn đệ tử xuất sắc ta nghe nói cũng chỉ tu luyện tới 27, 28 đốt" - Lão Đinh nhìn xa xăm nhớ lại
    "Vậy hơn nhau cũng chỉ một chút, nào có ý nghĩa gì ?" - Lý Minh hỏi. "Ngươi còn nhỏ không biết hơn nhau một cái động thiên về sau chính là lạch trời." - Lão đáp.
    "Được, vậy ta sẽ tu luyện 29 động thiên để đập nát mông bọn kia" - Hắn giơ nắm đấm thị uy.
    "Ta nghe nói tu luyện hết còn có thể sinh ra đặc thù năng lực của Long tộc hoặc Tiên tộc" - Lão Tả Ao nằm vắt chân trên ghế nói xen vào.
    "Ngươi tìm được khi trộm mộ sao ?" - Lão Đinh hỏi đểu
    "Lão thất phu, có giỏi ta với ngươi đánh một trận" - Lão Tả ngồi dậy cự cãi.
    "Ngươi lão quỷ ta không thèm so đo, ta dạy dỗ tiểu tử này đủ để đập nát mông ngươi" - Lão Đinh cười đểu
    "Được a, được a" - Lý Minh miệng rộng cười nói.
    "Con mẹ ngươi đồ bất hiếu" - Lão Tả mặt hằm hằm.

    Lão Đinh truyền công pháp khai mở động thiên, Lý Minh lập tức vận dụng, từng bước từng bước, ban đầu còn chút khó khăn, sau đó hắn điều linh khí toàn thân cuộn về như lốc xoáy xuyên phá bình chướng,
    Ầm ầm liên tục, từng động thiên mở ra, Lý Minh đau tới tái mét mặt mày, tay chân co rúm, tuy nhiên hắn vẫn kiên trì cố gắng, một thời thần sau, hắn mở mắt, mồ hôi hột toát ra như mưa, cả người thoát lực uể oải không chịu nổi, vô lực giơ tay nhấc chân, vừa rồi hắn đau tới chết đi sống lại, một hơi mở mười động thiên, hai lão kia quan sát cũng ngạc nhiên không kém, lão Đinh lập tức sơ cứu, bảo hắn hấp thu thiên địa linh khí đổ vào động thiên, lập tức mỗi đốt sống như một cái động lớn, vàng óng ánh, linh khí tuôn trào vào trong, quanh người Lý Minh linh khí tụ dày đặc, nồng độ kinh người, ào ào đổ vào cơ thể hắn.
    Hai lão già trợn tròn cả mắt, đây đúng là chuyện hiếm, nhớ tới lúc bọn hắn đột phá không có chút động tĩnh nào,quả thật là mèo què so hổ dữ. Một lát sau Lý Minh đứng dậy, thần sung khí túc, cảm giác mình đã vô địch thiên hạ "Ha ha ha ha, Tả gia, đánh với ta một trận, ha ha".
    "Lão hồ đồ, áp chế cảnh giới đánh một trận a, đừng sợ" - Lão Đinh khích đểu.
    Lão Tả Ao mặt mủi đỏ lừ, muốn nhảy ra trấn áp cả hai tên kia, đá vào mông mỗi đứa chục cái, bỗng lão bình tĩnh cười nói "Tiểu tử, ngươi đánh nát được cái vạc kia, bổn tiên gia sẽ xem xét chỉ giáo"
    "Được" - Lý Minh lập tức chân đạp Long Du Cửu Vân lấy đà, thi triển chiêu thức mạnh nhất, miệng quát to "Long Chiến Thiên Địa"
    "Cooooooonnnnggggg" Một tiếng vang giòn tan vang lên, cả thôn đều nghe thấy, ai cũng ngoảnh mặt nhìn về phía miếu, sau đó thôn dân lập tức nghe thấy tràng âm tiếp theo còn hoành tráng hơn hồi nãy.
    "Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa" . Ai nấy đều tự hỏi quái sự gì vừa xảy ra ở miếu.
    Thì ra Lý Minh bị gẫy hai ngón tay, đang kêu trời kêu đất, lão Đinh đang trong tư thế giơ tay ngăn cản, Lão Tả Ao thì hả hê cười lăn lóc, giơ ngón cái nói "Ngươi vô địch thiên hạ, haha, haha". Lý Minh thầm kêu khổ, hắn bị ăn quả lừa, cũng không nghĩ là chiếc vạc kia cứng rắn như vậy, bình thường hẳn với chiêu vừa rồi của hắn, sắt thép hẳn cũng phải vỡ, không ngờ chiếc vạc nát đựng nước tưới rau lại cứng tới vậy, hắn mặt mũi ỉu xỉu "Gia gia ngươi lừa ta".
    "Hahahaha" - Lão Tả Ao càng cười to hơn. Lão Đinh thì tới giúp hắn băng bó, quay trở về phòng đắp thuốc, chắc độ vài ngày là khỏi.

    Lão Đinh quay sang hỏi lão Tả "Ngươi thấy tiểu tử kia thế nào"
    "Rất có tiềm năng, phỏng chừng đệ tử trọng điểm bồi dưỡng của tứ môn còn có chút kém" - Lão Tả mặt nghiêm chỉnh trả lời, không cãi nhau như mọi khi.
    "Ta lần đầu khai mở động thiên chỉ có bảy, linh khí tích tụ cũng không kinh người như vậy"
    "Ta cũng vậy, hẳn là Long Cốt"
    "Nói vậy nồng độ huyết mạch của hắn không thấp"
    "Việt Tộc cổ huyết đã mấy nghìn năm chưa xuất hiện, hy vọng là vậy" - Hai lão thở dài.
    "Có lẽ ngươi phải mang hắn tới kinh thành kiểm tra một phen, tiện thể gửi gắm hắn vào môn phái, ở đó đầy đủ thiên tài địa bảo" - lão Đinh nói
    "Có lẽ cho hắn thi vào Quốc Tử Giám, cho hắn nếm chút quả đắng" - Lão Tả Ao cười đểu, đang nghĩ tới cảnh thằng cháu vô địch thiên hạ của mình bị dạy dỗ.
    "Được, trước hết chúng ta mang trường côn của hắn nhờ lão Khiên rèn đúc lại một chút, Thiết Mộc Hoàng quả thực vạn vật chi linh" - Lão Đinh lão Tả giải tán, Lý Minh đang loay hoay xử lý vết xương gãy trong phòng mình.



    Mời các đạo hữu góp ý cho tại hạ tại đây : http://www.tangthuvien.vn/forum/show...8#post21134848
    Lần sửa cuối bởi luuvinhminh, ngày 18-01-2018 lúc 22:44.

  3. #8
    Ngày tham gia
    Jan 2018
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    10
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 8 : Tiểu Sơn Tặc




    "Tiểu quỷ, ngươi làm thêm mười vòng nữa cho ta" - Lão Tả Ao cùng lão Đinh đang ngồi uống trà dưới tán mít sau vườn, Lý Minh lưng cõng tảng đá to, mồ hô nhễ nhại, chân run bần bật, mặt đau khổ mở miệng nài nỉ
    "Gia gia tha cho ta đi mà, ta không dám nữa".
    "Hắn biết lỗi, ngươi tha đi" - Lão Đinh nói đỡ.
    "Ngươi miễn xin xỏ, như vậy còn nhẹ" - Lão Tả hững hờ nói. Lý Minh mặt ỉu như bánh đa ngâm nước, cõng đá chạy tiếp, không dám cãi. Đừng nhìn lão Tả Ao bình thường nghiện rượu, nói năng hồ đồ, một khi lão nghiêm mặt, Lý Minh chỉ biết đứng im khoanh tay, đạo phụ tử ắt hẳn như vậy. Hai lão già cũng đau đầu với tên thiếu niên này, vừa rồi hắn gây họa không ít.
    Lý Minh từ sau khi đặt chân vào Phá Cốt Cảnh, thực lực tăng vọt, hắn thường ngày đều lên núi, một là chờ đợi tiểu đạo sĩ để đánh tên kia răng rơi đầy đất. Hai là tầm bảo, hắn muốn kiếm thêm một cây Thiết Hoàng Mộc nữa, thành ra trên núi cây nào cũng có dấu rìu của hắn. Ba là săn bắt tam cấp yêu thú lấy nội đan, với khả năng của hắn bây giờ, chật vật một buổi cũng có thể hạ đươc một con tam cấp, tất nhiên mục tiêu đầu tiên của hắn là con Trư Yêu kia, hắn không thù vặt nhưng thù dai, vận dụng mọi thủ đoạn từ bẫy lưới, trận pháp, quyền, côn, hắn có chiến tích đầu tiên, dù vậy tiền bán nội đan còn chưa đủ tiền mua thảo dược trị thương, Trư Yêu cũng cho hắn vài vết thương lòi cả xương, tĩnh dưỡng không dưới nửa tháng. Tuy nhiên càng ngày đánh nhau với yêu thú càng thuận tay thuận chân, độ chật vật giảm một chút, hắn không còn bị thương nặng như trước. Rồi cũng có một nhóm thế gia đệ tử cầu cạnh hắn, thỏa thuận tiền công nhờ hắn giúp một tay, nhưng xong việc bọn này liền trở mặt, nói chẳng qua muốn lợi dụng hắn làm culi, hắn nổi điên, hai bên đánh nhau, một mình hắn chống đỡ bốn tên, quyền cước đao kiếm pháp bảo bay loạn xạ, khổ chiến một hồi, tất nhiên hắn là người ăn thiệt thòi, bị bốn tên quần công mặt mũi tím bầm, xương cốt suýt gãy, nhanh chân chạy xuống núi, bốn tên kia cũng không khá hơn bao nhiêu, tên gãy tay, đứa gãy chân, thằng vỡ mũi đành nhìn hắn chạy mất. Từ đó về sau, Lý Minh mang thâm thù đại hận với bọn thế gia đệ tử, đều cho rằng bọn này chỉ được cái vẻ bề ngoài, ăn nói đạo lý nhưng sống chó, tất nhiên lại là thù dai, hắn quyết tâm phục kích bốn tên kia.
    Tuy vậy sau buổi quần ẩu, bốn tên đã lặn không sủi tăm, hắn đành ôm cục tức, chuyển sang bày trận phục kích, đánh lén tất cả bọn thế gia đệ tử lên núi, không phân biệt già trẻ gái trai, hễ ai đoàn đội sẽ trúng trận của hắn, mỗi người đều ăn một côn vào đầu. Mới đầu bọn đệ tử còn không biết, nghĩ mình bị cao nhân dạy dỗ, tuy nhiên cũng có danh môn đệ tử thực lực không phải chuyện đùa, phát hiện ra Lý Minh, hai bên giáp chiến, dẫu vậy rơi vào trận pháp đành bó tay bó chân, chịu nhục xuống núi.
    Trong vòng một tháng, danh tiếng hắn nổi như cồn, trong thôn ngoài trấn đều đồn thổi có tiểu sơn tặc chặn đường đánh lén cướp tiền, pháp bảo, thậm chí có chút đoàn đội liên hợp lên núi bắt hắn, tất nhiên là không thấy tăm hơi đành rút lui, còn rất ít nhóm dám lên núi. Tất nhiên, ông trời có mắt, làm ác ắt gặp quả báo, không sớm thì muộn tin tức lọt vào tai lão Tả Ao, chục hôm say ắt có hôm tỉnh, lão về lục trong phòng hắn thì trên giường dưới đất, chỗ nào cũng vứt đầy pháp bảo binh khí, còn có cả chút dày dép quần áo vải vóc, thậm chí cả nữ nhân váy áo trang sức cũng không ít, quả thực lột sạch sành sanh.
    Hậu quả tất nhiên là như bây giờ, Lý Minh cõng đá chạy một tuần nay, mỗi ngày vài chục vòng, cả người ê ẩm không chịu nổi, với sức vóc của hắn tưởng như đơn giản, nhưng hắn đang chạy trong trận của lão Tả, trọng lượng gấp trăm lần, khóc không ra nước mắt. Chấp phạt xong, hắn ngồi thở dốc, cầm tích nước chè tu ừng ực, lén nhìn lão Tả Ao, không thấy lão có động tĩnh gì, bèn len lén định chuồn, đi ra tới sân thì lão lại gọi "Đứng lại". Lý Minh đang định đập đầu vào chiếc vạc nát chết quách cho xong thì lão Tả Ao nói thêm "Ngươi chuẩn bị đồ đạc, ngày mai đi kinh thành". Vui như vừa thắng bạc, hắn phi nhanh vào phòng chuẩn bị.

    Sáng sớm ngày mai, gà gáy canh năm, trời còn tờ mờ sáng, lão Đinh ra cổng tiễn hai ông cháu lên kinh, tất nhiên lão không thể đi, còn nhiệm vụ trông miếu, bùi ngùi tiễn Lý Minh, lão cả đời cô đơn, về già gặp được Lý Minh xem như cháu như con chuyên tâm dạy dỗ, hắn đi lão suýt khóc, nghẹn họng nói "Ngươi không bận nhớ về thăm lão già này".
    "Gia gia, ta nhất định sẽ về, người nhớ giữ gìn sức khỏe" - Hắn tiến lên ôm lão, trong thâm tâm hắn đã xem lão như người thân của mình, sau này tìm được cha mẹ ắt sẽ mang lão về sống cùng.
    "Thổ Tả, ngươi nhớ chăm sóc hắn" - Lão Đinh quay sang dặn dò lão Tả
    "Đinh gỉ, ngươi yên tâm" - Lão Tả Ao hờ hững đáp.
    Hai ông cháu qua sông sang trấn Đồng Luận, lão Tả trốn đi mua rượu, Lý Minh thì tìm mua một cặp ngựa. Tới chợ hắn thấy mấy chục con ngựa trong chuồng, tên quản mã nhanh nhảu giới thiệu
    "Đợt này chúng ta nhập toàn giống tốt, công tử yên tâm, mời xem". Quản mã chỉ hắn tới một cặp ngựa, miệng phun nước bọt chém gió, ngày có thể chạy ngàn dặm, không cần ăn uống nghỉ ngơi các kiểu. Lý Minh thầm chửi "Hẳn ngựa nhà ngươi là Thánh Mã của Đổng Thiên Vương", không ngờ tên kia liền nói "Con tuấn mã màu đen này mang trong mình dòng máu Thiên Mã, chính là ngựa chiến của Đổng Thiên Vương xưa kia, chúng ta may mắn lắm mới có được nó, công tử không chê, chỉ cần bỏ ra 2 nghìn lượng có thể sở hữu thần mã trong truyền thuyết". Lý Minh nhẹ nhàng quay sang hỏi "Thế các vị có bán Thánh Côn, Thánh Giáp không ?". Tên quản mã cười gượng gạo. Xem xét một hồi hắn chọn con tuấn mã màu đen khi nãy, con ngựa này khí chất không tồi, mua thêm cho lão Tả Ao một con Bạch Mã, hắn kỳ kèo mặc cả hai con một trăm lượng, dắt ngựa đi mất, miệng thì thào "Gian thương ngươi định lừa ta". Tên quản mã thầm than trong lòng, coi như hôm nay gặp xui xẻo.
    Một lúc sau Lý Minh gặp lão Tả Ao đang đứng ngoài trấn, hai ông cháu phi ngựa vòng qua núi, xuôi theo hướng đông, tiến về thành Đại La, lão Tả Ao cưỡi trên con bạch mã thần tuấn, người thì lôi thôi nhếch nhác, quả thực phản cảm vô cùng, ai nhìn thấy cũng đều lắc đầu ngao ngán, hai người phi nước kiệu, dự kiến buổi tối có thể vào kinh. Giữa trưa, hai người dừng lại ở quán nước ven đường nghỉ ngơi, hỏi ra thì cách kinh thành tầm hơn 20 dặm dường, trên đường cũng tấp nập đệ tử, thương nhân qua lại, Lý Minh đang ngồi nghe lão Tả Ao giảng giải một số quy tắc trong kinh thành thì một giọng nói trong trẻo vui tươi vang lên
    "Bà bà, cho cháu xin hai chén nước", cả quán nước đều quay lại nhìn, một tiểu cô nương tầm 15, 16 tuổi mặc một bộ váy xanh, thân hình cao mảnh mai, khuôn mặt xinh đẹp toát ra vẻ vui tươi, mắt phượng, mũi cao, mày liễu, miệng cười tươi, khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy thoải mái Lý Minh cũng tròn mắt nhìn tiểu cô nương, lần đầu hắn thấy có người xinh đẹp tới vậy, hơn hẳn so với con gái Lý Lác vốn đẹp nhất thôn. Lão Tả Ao thì để ý tới người đi bên cạnh cô gái, là một vị trung niên, mặt mũi điềm đạm, phong thái chững chạc, toát ra chính khí, người trung niên kia cũng quay lại nhìn hắn. Vì hết chỗ nên tiểu cô nương nhanh chóng kéo người trung niên kia ngồi cạnh hai ông cháu trên cùng chiếc bàn dài.
    "Cha, chúng ta sắp tới Tản Viên Sơn chưa" - Tiểu cô nương ra vẻ nóng ruột hỏi.
    "Có lẽ sắp tới, xin hỏi sư huynh Tản Viên còn cách nơi này bao xa" - Vị trung niên quay sang thỉnh giáo lão Tả Ao.
    "Ắt hẳn còn 30 dặm" - lão Tả Ao hờ hững đáp.
    "Đa tạ"
    "Cha, con nghe các sư huynh nói gần đây còn có tiểu sơn tặc chặn đường cướp bóc, con mà gặp sẽ cho hắn răng rơi đầy đất".
    "Phụttttt" - Lý Minh phun nước tứ tung, ho khan hai tiếng.
    "Tiểu sư huynh, ngươi gặp qua tên sơn tặc sao ?"
    "Khọc khọc, ta từng bị hắn đánh một lần, may mắn không sao"
    "Sư huynh yên tâm, ta gặp được hắn sẽ đánh thành đầu heo, trả thù cho sư huynh" - Tiểu cô nương cười tươi. Nhìn nụ cười Lý Minh thất thần một lúc, thầm khen quá xinh đẹp.
    "Tên sơn tặc đó cũng tính anh hùng hảo hán, ta với hắn đánh nhau một trận long trời lở đất...." - Lý Minh bốc phét.
    Hai thiếu niên hàn huyên rôm rả một lúc, hai vị lớn tuổi thì thỉnh cao danh quý tánh của nhau, Lý Minh biết được cô gái tên là Lưu Linh, cha là Lưu Đạt, hai cha con từ Ái Châu ra kinh thành có việc, tiện thể mang Lưu Linh lên Tản Viên lịch duyệt một lần. Đang hàn huyên Lý Minh bèn nói "Lưu Thúc, ta xem ấn đường hai vị có chút hắc khí, vừa rồi ta có tính toán một chút, ắt hôm nay có việc chẳng lành, xin thúc đề phòng". Lưu Đạt nhìn hai ông cháu một lúc, cảm ơn. Lưu Linh thì hô to "Sư huynh là thầy tướng số sao ? Xem cho muội một quẻ được không"
    "Ta học chút ít mèo què từ gia gia" - Lý Minh cười gượng.
    "Vậy huynh xem, ta có thể trừng trị tên tiểu sơn tặc kia được không"
    "Hẳn là muội không gặp được hắn" - Lý Minh vờ bấm ngón tay nói. Lưu Linh tỏ vẻ tin tưởng, thầm kêu đáng tiếc.

    Lát sau, hai ông cháu cáo từ, tiếp tục lên ngựa về kinh. Lý Minh cười hỏi, ra điều khoe khoang "Gia gia, vừa rồi ta xem bói có lợi hại không"
    "Tiểu sơn tặc ngươi lợi hại nhất thiên hạ" - Lão Tả Ao liếc mắt
    "Gia gia, chúng ta có nên giúp đỡ bọn họ ?"
    "Ngươi động lòng rồi sao"
    "Không phải, ta chỉ là tốt bụng"
    "Tên trung niên kia cả ta cũng không dám đụng, ngươi yên tâm làm con rể hắn"

    Lưu Linh quay sang hỏi Lưu Đạt "Cha, Vừa rồi vị tiểu ca kia nói chúng ta có điểm gở, nên quay về chăng ?"
    "Hẳn là vậy" - Lưu Đạt trầm ngâm, tay gõ lên bàn, hắn đang trầm tư suy nghĩ về vị lão nhân kia.
    "Chúng ta đi". Lưu Đạt mang Lưu Linh nhảy lên một thanh kiếm, phi thẳng về hướng Tản Viên Sơn



    Mời các đạo hữu góp ý cho tại hạ tại đây : http://www.tangthuvien.vn/forum/show...8#post21134848



    ---QC---

Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 12

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status