Hướng dẫn convert, đọc truyện mà không cần biết tiếng Trung
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 8 của 8 Đầu tiênĐầu tiên ... 678
Kết quả 36 đến 38 của 38

Chủ đề: THIÊNG LIÊNG _ Tập 1: Chuyến Đi Của Cuộc Đời ( Hoàn thành )

  1. #36
    Ngày tham gia
    Feb 2018
    Bài viết
    38
    Xu
    0

    Mặc định



    36

    Hết Lòng Giải Cứu

    Người Trâu Vàng vội vã đuổi theo nhóm Ca Đô. Họ đi rất gấp để vượt quãng đường rất dài phía trước. Sau cùng khi đã lần lượt vượt qua được hai mỏm núi cao hiểm trở cùng những con đèo và sông,suối ở giữa thì đoàn người đã tới được PHUM SÓC Lớn của TỘC Hờ Răm. Nhóm Ca Đô đã đợi sẵn trên đỉnh một quả đồi thấp.

    Hai bên gặp nhau trong áng trời nhuốm đỏ của những tia sáng cuối ngày. Mấy con voi đứng sắp hàng phía sau hàng cây to lớn,cành lá xum xuê. Mọi người cùng dõi mắt nhìn xuống thung lũng bên dưới. Trải rộng trước mắt họ là từng cụm nhà sàn lớn nhỏ, một ít ruộn trũng và rất nhiều những khoảnh ruộng bậc thang. Xa hơn là con sông đông đúc những thuyền bè nhỏ xíu.

    Những chàng trai trẻ lao xao với nhau,có người định nhăm nhe hỏi chuyện nhóm Ca Đô. Anh chàng ĐẦU LÃNH của CHẠ RŨ thấy vậy đã nhanh tay ra dấu cho họ im lặng để GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU ở CHẠ RŨ nói.

    _Anh bạn Ca Đô có phải chờ bọn tôi lâu không ?

    _Không lâu, trước đấy chúng tôi cũng đã tranh thủ đi vào trong PHUM SÓC LỚN đây tìm hiểu vừa mới quay ra thôi.

    Ca Đô hồ hởi đáp lời. Nghe được thế GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ phấn khởi ra mặt,cười một tràng thật sảng khoái và nói tiếp.

    _Có vậy chứ. Các GIÀ CHẠ trong CHẠ RŨ bên tôi đã nghĩ không sai chút nào. Anh bạn đúng là rất tháo vát. Thế mọi người biết được gì rồi ?

    _À vâng. Cũng chỉ đôi chút. Đó là vùng này theo lệ đang mở hội lớn. Đây cũng là lúc khắp các phum sóc xung quanh mang lúa gạo,vải vóc và đôi khi là người tới để nộp cho Nữ Chúa. Bởi vậy,đúng là chị em TRÂU VÀNG đang ở đâu đó dưới kia.

    Ca Đô nuốt nước bọt rồi chầm chậm nói từng lời thật rõ ràng,rành mạch. GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ lấy bàn tay bưng cằm,trầm ngâm lắng nghe. Sau đó ông ta nhìn Ca Đô chăm chú và cất giọng đầy tin cậy.

    _Được lắm, vậy là tôi với anh bạn chắc chắc phải vào trong phum sóc này. Theo cậu thì chúng ta liệu có dễ dàng đưa người đi được chăng ? Và…làm sao cho mọi việc xuôn sẻ nhỉ ?

    _Điều đó thì…Ca Đô xin nói suy nghĩ thật của mình. Chuyện này có nhiều khó khăn .Muốn chuộc người ra phải được Chúa TỂ của họ cho phép. Mà lúc thường gặp vợ chồng bà ta đã chẳng dễ dàng, nay còn ngặt nghèo hơn….

    Ca Đô nhìn xuống bên dưới mà nói giọng nặng nề. Càng nghe,khuôn mặt của GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ càng hằn sâu những nếp nhăn và ông ta cất tiếng đầy lo âu.

    _Thế chúng ta làm gì bây giờ ? Có khi nào phải báo cho CHÚA TỂ TỐI CAO để NGƯỜI đến không ?

    _Chưa tới nỗi ấy, xin GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU TÀ SO yên lòng. Ta vẫn có cách. Không gặp được Chúa TỂ của TỘC HỜ RĂM thì gặp ai đó có vai vế, nhờ họ chuyển giúp ý nguyện của ta đến bà ta là được. Chí ít tôi cũng thu xếp được với một chỗ,có lẽ sẽ ổn.

    Ca Đô nhận thấy nỗi lo lắng to lớn của GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ nên vội vã trình bày hết ý của chàng ta bằng giọng hùng hồn đầy tự tin. Qủa nhiên ông già ấy nghe xong thì mặt mày phấn khởi hẳn lên. Và ánh mắt ấm áp của ông ta nhìn Ca Đô vừa khen ngợi vừa lộ rõ sự nôn nóng muốn biết mọi chuyện rõ hơn. Chàng ta cũng không để ông ấy phải chờ lâu bèn nói ngay.

    _Đánh tiếng muốn kiếm được trầm hương tốt đem về CHẠ LớN của TRÂU VÀNG, qua đó tôi đã được bà con ở trong PHUM SÓC LỚN đây chỉ đến nhà của vợ chồng đó. Người vợ là chị em họ với Chúa TỂ của TỘC HỜ RĂM này. Còn người chồng là cánh tay phải của ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TỘC HỜ RĂM cũng là chồng của cái bà CHÚA TỂ kia. Hai bên qua lại rất khăng khít. Và tôi đã mạnh dạn hẹn sẽ đưa GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU TÀ SO tới nhà vào tối nay. GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU TÀ SO chỉ cần nói chuyện khéo léo và thêm vào chút thành ý thì mọi thứ sẽ dễ bề trót lọt.

    _Được, được. Cậu nói thế, già này đã hiểu rồi. Đương nhiên muốn nhờ vả họ giúp cho thì ta phải cố mà trổ hết tài ăn nói ra thôi. Nếu mà vụng về quá đành bù lấp bằng thứ khác vậy, đối với chuyện này thì có tiếc gì chứ. Gìa này cũng sửa soạn rồi.

    GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ dõi mắt xuống phía dưới mà thủng thẳng nói,đôi lúc trên khuôn mặt nhăn nhúm của ông ấy thấp thoáng nụ cười chua chát. Những người xung quanh trong đó có Ca Đô đều nghe rất rõ nhưng không ai có thể hiểu hết được ý của ông ấy. Tong khoảnh khắc ấy sự im lặng ngột ngạt bao trùm lấy họ. Rồi Ca Đô hít một hơi thật sâu,thở hắt ra và cất giọng sốt sắng.

    _Thôi cũng muộn rồi mọi người. Vợ chồng kia chắc không thích đợi chờ lâu đâu.

    _Đúng, đúng. Gìa xin mời anh bạn dẫn đường.

    GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ rất nhanh thay đổi nét mặt và giọng nói khiến xung quanh nghĩ rằng tâm trạng của ông ta đã khá lên nhiều. Và nhóm người TRÂU VÀNG do Ca Đô cưỡi voi đi đầu hối hả tiến xuống chân đồi.

    Họ mau chóng đi vào nơi có nhà cửa. Những con voi bước qua từng cụm nhà sàn nhỏ bé. Càng vào sâu những cụm nhà đó càng to lớn hơn,mái nhà cao dần lên và bên ngoài được trạm chổ đẹp đẽ hơn.

    Ở các bãi trống hay dưới bóng cây râm mát đều có rất đông người tụ họp. Họ đang mổ thịt rất nhiều lợn,gà,vịt,thậm trí là những con trâu,bò to mập. Đấy là việc của đàn ông con trai. Còn cánh đàn bà con gái ở đây thì quây quần bên những trõ xôi,những cối giã và những mẹt bánh nếp. Và một số khác đang ngồi quanh những hồ nước rửa nồi,vò, mâm,khay hay bát bồng,đĩa bồng.

    Ngay trên đường đi cũng thật nhộn nhịp người lại qua. Họ gùi sau lưng ,gánh trên vai hay đội trên đầu những chum vò các loại mà phần nhiều là đựng rượu. Mùi thơm nồng của chúng phản phất khắp nơi.

    Người TRÂU VÀNG trông cảnh đó mà nói với nhau đúng thật vùng này sửa soạn hội mùa to quá. GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ cùng Ca Đô tuy cũng nhìn ngắm rất chăm chú nhưng lại cốt để tìm xem có thấy được bóng dáng chị em TRÂU VÀNG thấp thoáng đâu đó chăng. Và hai người nhận ra xung quanh quả có khá đông những người mà dáng vẻ như từ nơi khác tới đây. Họ mang theo rất nhiều của cải để chất vào mấy cái kho đụn mà người TRÂU VÀNG đã đi ngang qua. Thêm vào cách ăn mặc tồi tàn và kiểu ăn nói khúm núm của vài tốp người có thể thấy rõ họ chính là những kẻ ở các phum sóc khác bị bắt vạ làm nụng nặng nhọc.

    Tới khi nhóm người TRÂU VÀNG đi vào một khu có những căn nhà sàn rất lớn. Từ trên lưng voi nhìn sang những mái nhà cao hơn hết,mọi người dễ dàng đếm ra bên trong phải có đến ba,bốn tầng gác. Nhà sàn kiểu này thì anh chàng ĐẦU LÃNH ở CHẠ RŨ chưa từng thấy bao giờ liền thốt lên.

    _Nếu TỘC Hờ Răm này đang vào quãng suy sụp thì chắc lúc trước họ giàu có và hùng mạnh phải biết.

    _Nhà cửa ở đây chắc chẳng kém gì so với CHẠ LớN của TRÂU VÀNG bên ta đâu anh Ca Đô nhỉ.

    Một anh chàng trầm trồ nói và say sưa ngắm ngía. Ca Đô cười rộng miệng,gật đầu và hồ hởi nói.

    _Chắc là cũng ngang ngửa nhau. Mà sắp tới nhà vợ chồng đó rồi mọi người ạ.

    Ai nấy nghe thế đều nhìn nhau,mặt mày bỗng căng thẳng trở lại. Hơn hết là TÀ SO . Đúng lúc ấy Ca Đô cho con voi của chàng ta dừng bước. Mấy con voi đằng sau biết ý cũng lập tức đứng lại theo. Ca Đô và GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ cùng xuống đất một lượt. Chàng ta và ông già gấp rút bước qua cổng vào trong sân của một trong ba căn nhà sàn lớn hơn hết. Những người khác cũng vội vã đi theo. Rồi hai người leo hết được các bậc thang để lên đến cửa trước của nhà sàn. Chỉ có anh chàng ĐẦU LÃNH của đám trai tráng CHẠ RŨ là theo lên còn lại đều đứng dưới sân.

    Và từ trong nhà có người lao ra chặn hỏi mấy người lạ rồi lại vụt quay vào bẩm báo. Trong khi chờ đợi Ca Đô ghé tai GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ nói nhỏ.

    _Lát nữa sự trở về của chi em xin trông cậy hết vào ông vậy. Bởi tôi muốn tranh thủ quay ra luôn để dò tìm cho được chỗ bọn họ bị giam giữ. Tôi nghĩ trông nom họ được chừng nào hay chừng đó.

    GIÀ CHẠ TRÂU VÀNG nghe thế ngẩn người ra nghĩ ngợi một hồi đến khi từ trong nhà lại có người đi ra thì ông mới đằng hắng bảo.

    _Cậu nghĩ thế cũng phải. Cứ làm vậy đi.

    Ca Đô nghe vậy liền gật đầu và định nói gì đó nhưng thôi bởi người của nhà này đã trịnh trọng cất tiếng.

    _BỀ TRÊN có lời mời mọi người vào đó.

    Tức thì ba người TRÂU VÀNG cùng người đó bước vào trong qua mấy gian nhỏ tới một gian rộng rãi hơn hẳn. Người TRÂU VÀNG nhìn quanh mà choáng ngợp khi thấy ở đây bày la liệt những hòm xiểng,sập phản,kệ giá toàn bằng gỗ quý. Rồi những chân đèn,đế nến,bình thạp bằng đồng. Còn chum,vò để thành hàng ở sát tường đều có lớp gốm dày dặn,tô màu rất mịn. Rèm vải và thảm trải sàn cũng là thứ cực tốt. Thật là một chốn xa hoa,khoe khoang sự giàu có khiến kẻ khác phải lóa mắt.

    Đến người ở tầng lớp trên như GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU của CHẠ RŨ cũng phải cảm thấy mình bị nép vế. Nhưng nói cho cùng thì ông vẫn có bộ lạc TRÂU VÀNG với hơn chục dòng tộc lớn nhỏ ở sau lưng. Chuyến này thật ra ông thay mặt CHÚA TỂ TỐI CAO của TRÂU VÀNG mà tới gặp những kẻ ở đây. GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG đã nghĩ và rồi mau chóng thông suốt được tình cảnh lúc này của mình. Tự nhiên nỗi căng thẳng trong lòng ông giảm đến quá nửa. Vừa được như thế thì vợ chồng chủ nhà đã đi ra.

    GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG nhìn rất nhanh hai người này. Họ phải kém tuổi ông kha khá, chạc như con trai với con dâu ở nhà. Thế mà dáng vẻ ra điều bề trên lắm,họ đi tới cái sập lớn ở giữa gian nhà,chẳng thèm nhìn đến ông cứ như trong này chẳng hề có ai. Ông cũng hiểu ra tại vì cách ăn vận mình.

    Thì hai bên cùng mặc vải lụa trên người thật. Nhưng họ có thêm thắt lưng bằng vàng trong khi của TÀ SO bằng đồng. Đầu ông cũng chỉ đơn giản buộc một dải băng vải bắn thêm ba cái lông chim màu đen và chẳng có thêm một thứ trang sức nào khác. Còn họ lại vấn trên đầu những dải khăn rất dài đến mấy vòng có đính ngọc lấp lánh. Thêm vào khuyên tai ba mấu,vòng chuỗi bằng đá quý màu đen hay vàng thật tinh xảo. Chắc hẳn hai vợ chồng này phải cho là mình xênh sang,bệ vệ lắm. Đến ông cũng phải nghĩ vậy thật.

    Nhưng chẳng vì thế mà GIÀ CHẠ TÀ SO của TRÂU VÀNG thấy ngại cho việc sắp phải nói tới. Trái lại ông còn thấy có hy vọng nhiều hơn. Sau khi họ đã ngồi ngả lưng thật thoải mái trên sập với cơ man đệm gối ở xung quanh. Cuối cùng anh chồng cũng nhìn tới Ca Đô. Và chàng ta biết ý liền chỉ tay sang GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG cất giọng lễ phép.

    _Thưa đây là người mà tôi đã thưa chuyện với hai vị.

    Trong khi Ca Đô nói thì GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG chắp hai bàn tay vào nhau chào vợ chồng trẻ ở trước mặt theo đúng cách của TỘC Hờ Răm. Thấy vậy anh chồng cũng chắp tay đáp lại với vẻ mặt thờ ơ. Còn cô vợ thì dửng dưng nhai và nhổ trầu vào một cái ống nhỏ. Hai bên cứ kẻ đứng người ngồi như thế một hồi. Sau đó người chồng rít điếu và uể oải nhả khói rồi mới thủng thẳng nói.

    _À vậy ông chính là một trong các GIÀ CHẠ ĐỨNG của TRÂU VÀNG đó hả ?

    _Nghe cậu kia bảo ở TRÂU VÀNG ông cũng có vai vế, đứng đầu nguyên một chạ phải không ?

    Người đàn bà nhổ bã trầu vào một cái ống con rồi vẩy tay nói giọng lảng bảng với GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG. Ông già mỉm cười hiền lành và nhỏ nhẹ đáp.

    _Vâng, đúng là tôi có được người ta bầu lên đứng đầu một ngôi chạ. Nhưng nó nhỏ bé hơn nhiều phum sóc của hai ông bà đây.

    Vừa nghe tới đó người đàn bà trẻ bỗng cười rộn lên,tay đập yêu vào lưng chồng ra chiều rất lấy làm thú vị với câu nói của ông già bên TRÂU VÀNG. Rồi cô ta lấy vẻ mặt đáng thương,cất giọng thỏ thẻ.

    _Ôi chao, ông già khéo nói quá đi mất. Chứ thực ra ai lại đem BỘ LẠC TRÂU VÀNG đông đúc, giàu có nức tiếng gần xa đi so với TỘC Hờ Răm yếu ớt luôn phải dựa vào người khác mới yên ổn được nào. Phải thế không mình ?

    _Vợ ta đã nói thì hẳn nhiên là đúng rồi. Mà này GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG đi một quãng đường xa xôi tới chỗ chúng ta là vì cái lẽ gì vậy. Thường ra người của TRÂU VÀNG hay nhằm lúc đông đến mới tới đây nhằm đổi lúa gạo, đồ đồng lấy trầm hương, đồ xương, sừng kia mà. Còn bảo khi không rỗi rãi đến vui hội cùng chúng tôi thì chẳng hợp lẽ cho lắm. Bởi nói thẳng luôn là từ lúc TỘC Hờ Răm ngả về với Rắn Chín Đầu trong cuộc chiến vừa qua thì hai bên có còn mặn mà mấy nữa đâu nhỉ ?

    Anh chồng vừa đút miếng chuối vào miệng cô vợ xong,quay ra nheo mắt nhìn ông khách,cao giọng nói. Chỉ chờ có thế GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG liền hơi dướn người về phía hai vợ chồng kia mà nói giọng nhờ vả.

    _Vâng. Thật là xấu hổ quá. Lâu nay hai bên vốn ở sát nhau mà lạnh nhạt thăm hỏi. Bây giờ có việc nên già đành muối mặt tới cầu cạnh….

    _Xem nào, xem chuyện đó là chuyện gì mà ông phải nói cái kiểu nhận lỗi thế kia. Nó có vẻ lớn lao quá nhỉ ?

    Cô vợ tỏ rõ nỗi tò mò trong giọng nói bay bổng và nét mặt cùng ánh mắt rực sáng đầu vẻ hứng thú. GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG đợi cho cô nàng dứt tiếng liền tiếp lời ngay với dáng điệu khúm núm cầu khẩn.

    _Đối với già đây thì đó thật là chuyện khổn khổ mà mình chẳng thể tự quyết định nổi. Đúng là chỉ có nhà Chúa TỂ của TỘC HỜ RĂM này hay vợ chồng hai vị đây mới định đoạt được thôi. Mà bà ấy thì không gặp được nên già chỉ còn trông mong vào các vị .

    _Ừm, ông là người từ xa tới mà xem ra cũng nắm rõ chuyện ở đât đó chứ. Nếu vậy thì có sao ông cứ mau kể hết ra cho bọn tôi thấy cần giúp thế nào.

    Người chồng nhấp ngụm chè rồi chầm chậm cất giọng kiểu ban ơn. Cô vợ ngả người về phía chồng cũng gật đầu nhìn GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG ra chiều khích lệ ông ấy . GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG thấy vậy thì mừng thầm trong bụng định nói ý muốn chuộc người ngay tức thì. Đúng lúc đó Ca Đô đang đứng cạnh đột nhiên gõ nhẹ mấy ngón tay vào vai ông. Chợt hiểu ra một điều,GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG liền cười nói hỉ hả.

    _À trước khi nói tới chuyện của già thì xin hai vợ chồng cho anh chàng này đi lo việc của mình cái đã. Bởi giúp cho già gặp được các vị mà cậu ta lỡ mất ngày buổi quý báu để tìm trầm hương rồi.

    Trong lúc GIÀ CHẠ của Trâu Vàng cất tiếng thì Ca Đô vội cúi đầu xuống. Hai vợ chồng kia khá ngỡ ngàng nhìn chàng rồi cùng gật gù với nhau. Sau đó cô vợ cất giọng ra chiều thông cảm.

    _Được thôi, nếu việc của ông không can chi đến anh chàng này thì vì lẽ gì mà chúng ta cứ giữ lại làm khổ người ta vậy chứ.

    _Tối quá rồi, GIÀ CHẠ TÀ SO đã có lời và hai vị cũng đồng ý thì tôi xin phép được đi ngay.

    Ca Đô ngưởng mặt lên cười rạng rỡ và bước ra gần cửa chắp tay chào mọi người rồi gấp gáp đi khỏi. Lúc này thì GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG tự thấy không còn gì vướng bận lòng mà trông vợ chồng kia cũng tỏ ra sốt ruột nên ông ấy vội mở lời ngay.

    _Thật mừng cho cậu ấy. Còn việc của già thì đầu đuôi nó thế này…Hai vơ chồng cũng biết là những phum sóc quanh đây đem người của mình tới làm nụng cho PHUM SÓC LỚN này. Trong số ấy có ba chị chị em của phum sóc liền kề với chạ bên già đây. Và quả thật già chỉ muốn nhờ vợ chồng nói giúp tới Chúa TỂ của mình để được chuộc họ ra.

    _Vậy là vì muốn chuộc người mà ông đến đây. Nhưng ta có điều không hiểu…Mấy chị em ấy là thế nào mà ông phải đến chỗ bọn ta cầu cạnh chuyện đó hả ? Hay là, hay là bọn họ thực ra là người TRÂU VÀNG các người. Nếu thế thì to gan quá rồi, cái phum sóc ấy dám lừa bọn ta vố đau kiểu này thì phải xử tội xấc láo mới được.

    Anh chồng nghe hết những lời của GIÀ CHẠ TRÂU VÀNG thì cười phá lên,nói lớn,vẻ rất sảng khoái. Nhưng bỗng anh ta ngừng lại,tay bưng trán suy nghĩ một lát. Rồi đột nhiên mặt mày anh ta trở lên hằm hằm,tay đập mạnh xuống phản,miệng thét ra một tràng với giọng cực kì giận giữ. Cô vợ ngồi bên cạnh cũng phải giật mình né người sang một bên. Nét mặt cô ta cũng nhăn lại khó chịu còn ánh mắt trợn lên tỏ ra rất sửng sốt vì cái gì đó.

    GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG nhận ra thái độ chẳng mấy dễ chịu của vợ chồng kia có cơ làm lỡ dở chuyện lớn của mình. Lại nhớ điều đã cùng nhau đồng thuận cùng các GIÀ CHẠ khác của CHẠ RŨ từ trước lúc lên đường nên ông ấy vồn vã lên tiếng với giọng chắc nịch.

    _Âý không, phum sóc đấy luôn biết lớn nhỏ nên chẳng dám gây tội với các vị đâu. Chuyện là chạ bên tôi nhận chị em đó làm con em mình. Rồi hay tin họ bị đưa đi. Mọi người thương xót mới có ý mang thóc lúa tới đây mong giúp họ được tự do mà thôi. Ở chỗ già đang có sẵn chục rạ lúa, ba cuộc lụa. Chẳng hay chừng đó liệu có đủ không?

    Lời giãy bày của GIÀ CHẠ TÀ SO làm anh chồng bớt cơn bực tức,cơ mặt giãn ra vẻ dễ chịu hơn. Nhưng cô vợ tuy gật đầu theo tỏ cái ý đã hiểu ra mọi chuyện vậy mà ngay sau đó đã lại lắc đầu,nhăn trán vẻ như vẫn còn băn khoăn. Rồi cô ta sốt sắng cất tiếng.

    _Kể ra thì để chuộc người từ chỗ Chúa TỂ của bọn ta mà chỉ với chỗ đó thì chưa thỏa cho lắm. Giữ họ lại trong vài mùa lúa thì cũng làm cho PHUM SÓC LỚN này chắc còn nhiều hơn kìa. Mà cũng phải nói để ông rõ là Chúa TỂ của bọn ta không mấy thích thả người đi. Hơn hết là khi ở đây mọi việc của hội mùa đang ngập đến đầu. Người trong phumsóc làm không xuể thì chẳng ai muốn cho ba người khỏe mạnh đi hết. Vợ chồng tôi xin cũng khó lắm thay. Nhưng…tại sao lại là ba người chứ. Tôi có từng nói chuyện với bà chị họ về số người mới đến đây. Rõ ràng phum sóc kia chỉ đem tới có một người.

    Nói đến đó cô nàng hết nhìn GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG lại nhìn chồng với ánh mắt rất lấy làm thắc mắc. Thấy thế ông chồng vội ghé tai cô vợ thì thào.

    _Là ba, không phải một. Hai người kia bị ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của bọn ta dấu đi nên chị em nàng sao biết chứ. Nàng hiểu rõ tính ông anh rể của mình quá còn gì. Đã khi nào ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU bỏ qua những bông hoa đẹp xinh, tươi mới chưa ? Chẳng như tôi trước sau chỉ mê mệt có mỗi mình thôi nhỉ.

    Vừa chăm chú nghe chồng nói mà hai mắt cô vợ trừng lớn rồi trở lên long lanh. Khuôn mặt cô ta từ chỗ nghệt ra rồi đỏ lựng lên đầy vẻ thích thú. Miêng cứ trực cười rồi không cưỡng được mà cười thật vẻ cực kì sung sướng. Nhưng vì ngại với người ngoài đang có mặt nên nàng ta phải lấy tay che miệng rồi ghé tai chồng thì thầm.

    _Thì mình cứ việc tung tẩy đi, tôi càng đươc rảnh rang chứ chẳng nổi đóa lên như Chúa TỂ cho mệt đâu. Mà nói vậy thì chuyện ông già này nhờ vả…Kể ra mình thưa với ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU cũng dễ thôi. Nguyên cái việc của hai người đó mà đến tai chị họ tôi thì chẳng tốt lành gì. Chỉ có điều phải tính sao để món lợi này chia cho nhà chúng ta kha khá thì mới bõ công chứ.

    Suốt một lúc lâu GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG chỉ thấy vợ chồng kia to nhỏ với nhau. Ông ấy thầm nghĩ trong bụng là không rõ chuyện này khó khăn hay là họ không định giúp mình. Đến nước này thì ông thấy chỉ còn cách phải dùng tới thứ kia may ra mới có tia hy vọng. Càng nghĩ trán ông ta càng nhăn lại, ruột gan đau thắt dữ dội. Nhưng rồi ông ta đã mở miệng nở một nụ cười, rộn ràng nói.

    _Có thế nào xin hai vị cứ nói. Nếu thấy bao nhiêu đó vẫn ít thì già sẽ cố thu sếp thêm cho đủ. Còn đây là…tuy rằng có thể với hai người thì nó chẳng đáng gì. Nhưng thật tình lão rất coi trọng nó và đấy cũng là tấm lòng chân thành mong được mở mang tình cảm giữa hai bên chúng ta. Ý già ấy là về lâu về dài thì hai bên hẳn sẽ còn qua lại nữa.

    Trong khi vợ chồng kia đang chăm chú nghe GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG thì một vật có ánh đỏ lấp lánh đập vào mắt họ. Đó là khối hồng ngọc thô mộc cỡ lớn được đặt cẩn thận trong chiếc hộp gỗ trên tay của người đi cùng GIÀ CHẠ TÀ SO. Và ông già để ý nét mặt của hai người mà ông đang muốn nhờ vả những mong thấy được sự hài lòng của họ.

    Rồi TÀ SO nghĩ mình thấy qua ánh mắt của hai người đó trong một khoảnh khắc thoáng hiện lên nỗi mê mẩn với khối ngọc. Tự dưng ông thấy tim mình nhoi nhói, trong lòng không khỏi tiếc nuối khi phải cho đi thứ quý báu của dòng tộc mình từ bao đời nay. Nhưng thế còn hơn là họ không hứng thú với nó. Vậy thì sẽ chẳng có được thêm sự tiến triển nào trong mối quan hệ giữa CHẠ RŨ của ông với CHÚA TỂ TỐI CAO nói riêng và CHẠ LớN nói chung nữa. Trong lúc TÀ SO đang như ngồi trên đống lửa thì mãi rồi người chồng cũng đằng hắng mấy lần sau đó lên tiếng.

    _Ông đâu cần bày vẽ thế…Thôi đó là thành ý của ông thì chúng tôi xin nhận. Tuy vậy chuyện kia cũng vẫn khó khăn nhiều bề như đã nói vừa xong đấy. Ngay đồ nộp lên Chúa TỂ bên chúng tôi chắc phải gấp đôi thì mới có hy vọng. Nhưng dù thế nào chúng tôi cũng sẽ gắng sức nói giúp cho.

    Cô vợ cũng mỉm cười,nhẹ nhàng gật đầu với ông già. Qủa là cô ta chưa thấy khối ngọc nào lớn và đẹp tới nhường này. Là đàn bà con gái nên cô nàng rất chuông những vòng chuỗi. Chúng được làm bằng ngọc thì tuyệt hơn hết. Người chồng càng hiểu vợ nên đối với vật báu của người TRÂU VÀNG thì họ sao có thể từ trối đây.

    Những lời lẽ của chủ nhà đã khiến GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG rất đỗi vui mừng. Ông ấy vội hồ hởi cười đáp lại vừa thở phào bởi đã gần như chút được gánh nặng. Đúng lúc đó từ bên ngoài có một chàng trai xộc vào hộc tốc nói.

    _Bẩm…bẩm ông bà, ở ngoài kia xảy ra chuyện lớn rồi. ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU đang gọi người tới vây bắt mấy tên lạ mặt đó ạ. Các nhà cũng cho người của họ đến theo. Không biết nhà ta có….

    Mới đầu thấy cậu chàng không được gọi tự ý xông vào la toáng lên thì vợ chồng nhà này lấy làm bực bội,có phần xấu hổ với khách. Nhưng nghe xong bấy nhiêu đó thì họ cũng nháo nhác lên quên luôn điều vừa nghĩ. Rồi ho cùng nhau bật giậy và anh chồng quát lớn tới nỗi khắp mọi ngóc ngách trong nhà đều nghe thấy.

    _Có chứ, phải tới chứ, lẽ nào nhà khác đến mà nhà ta lại vắng mặt đuợc. Thế thì còn ra cái kiểu gì nữa. Nào đàn ông, con trai trong nhà hãy gác mọi vịêc lại đấy mà đi theo vợ chồng ta ngay. Xin lỗi GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG là chúng tôi phải để ông ở đây một mình thôi.

    _Thưa…chẳng rõ có đúng không…Nhưng duờng như đám người kia dính dáng tới ông ấy đấy ạ.

    Cậu chàng kia bỗng chỉ tay vào GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG ngập ngừng nói. Mấy lời đó khiến ông ngớ nguời ra còn vợ chồng chủ nhà hơi khựng lại một lát rồi vội vàng đi mất. Ông già TÀ SO càng nghĩ càng thấy lo lắng quá đỗi bởi dù sao anh chàng CA DÔ cũng đang ở ngoài kia thật. Thế là ông ta đành hối hả đuổi theo hai chồng kia tới nơi đánh nhau. Vừa rảo buớc ông vừa thầm mong là mình đã suy nghĩ lung tung rồi. Bởi lẽ CA DÔ có vẻ là nguời hành động cẩn thận sẽ không đi gây chuyện rắc rối như thế.

    Sau một hồi đi xuyên từ vùng giữa của PHUM SÓC LỚN ra tới gần bờ của dòng sông mà khi đứng trên đồi lúc truớc người TRÂU VÀNG đều đã nhìn thấy. Ở đây có những rặng cây lớn,tán lá loà xoà tới nỗi đằng sau có một căn nhà sàn nhỏ nhưng hầu như chẳng ai nhận ra. Xung quanh đó trên bãi rộng sáng rực ánh đuốc là rất đông trai tráng tay đâng lăm lăm gươm,giáo đang chạy qua chạy lại khiến bụi đất tung lên mù mịt. Cảnh tưọng náo loạn này khiến GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG hết sức sửng sốt,lúc truớc nơi này vắng ngắt không một bóng nguời.

    Nhưng điều gấp rút nhất đối với ông già lúc này là căng mắt ra nhòm thật kĩ để thấy cho đuợc mặt mũi của mấy kẻ đang bị đám đông bủa vây. Tuy thế dễ trông thấy hơn lại một người đàn ông luống tuổi ăn mặc tuềnh toàng mà hai bên có đến mấy gã cố lấy tay đỡ lấy với vẻ khúm núm. Ông già của TRÂU VÀNG chắc hẳn đây chính là ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của TỘC HỜ RĂM này. Có vậy thì ông ta mới dám hò hét sai bảo mọi nguời quanh đây và bọn họ thì răm rắp làm theo. Vợ chồng nhà kia cũng nháo nhào chạy tới chỗ ông mà cúi đầu hỏi han.

    _Có chuyện gì thế ạ, thưa ĐẦU LÃNH ĐỨNG Đầu. Sao NGƯỜI lại ở đây vào lúc này chứ ?

    _Thì là vì hai…Nhưng vừa tới đây ta đụng ngay mấy thằng ranh không biết từ đâu ra đã đánh gục tên gác cửa định mang người đi. Ta và những đứa đi theo đánh không lại chúng, đành phải thổi tù và gọi thêm nguời. Tức…thật quá thể là tức.

    ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM vừa gằn giọng nói với vẻ mặt hằm hằm vừa bấu chặt năm đầu ngón tay vào vai kẻ mà ông ta đang vịn. Anh chồng nghe thế liền cất giọng nịnh nọt.

    _Mấy thằng đó to gan lớn mật dám tranh nguời với ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU thì thật đáng băm vằm. Nhưng xin ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU bớt giận, chúng ta đông thế này thì bọn nó chạy đâu cho thoát chứ.

    _Ta đang mong thế đây. Nhưng cậu xem bọn chúng kìa. Nhất là cái thằng khoát khăn choàng màu xanh xám đấy, hắn không dễ nhằn chút nào.

    ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của Hờ Răm dương cặp mắt đang long sòng sọc lên và chỉ tay theo sát một người trai trẻ. Chàng ta đang xoay một vòng,liên tục tung ra những cú đá làm gần chục người vây quanh mình bị hất lên rồi văng xuống nằm la liệt trên nền đất.

    GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG với những người đi cùng vội nhìn theo và dễ dàng nhận ra đó chính là CA DÔ. Và anh chàng lúc thường nhẹ nhàng là vậy mà giờ đây trở lên quyết liệt không ngờ. Cùng những tiếng thét kinh hoàng phát lên từ khóe miệng rộng là ánh mắt dữ dội khi liếc sang trái,lúc tạt sang phải. Và CA DÔ nhanh thoăn thoắt xoay chuyển thân hình cao lớn của chàng với hai tay cầm chắc hai thanh gươm bên cao bên thấp,bên chống đỡ bên đánh trả chỉ trong chớp nhoáng.

    Màn chiến đấu ngoạn mục từ đầu tới lúc này đã làm cho những kẻ đã và chưa nếm mùi đòn đánh của CA DÔ phải nể sợ nên họ trùng trằng việc phải bước đến phía chàng ta. Ai nấy đầu cố ý dạt ra xa chàng mà tập trung vào những người còn lại. Hai anh chàng thuộc nhóm CA DÔ đang dẫn theo một người là chị béo May May với nét mặt rúm ró vì sợ.

    CA DÔ thấy vậy liền xông vào đám đông ấy lần lượt đánh bật từng tên một và đưa người của mình đến sát chân nhà sàn. Vừa chĩa thẳng hai thanh gươm và hướng ánh mắt nảy lửa tỏa khắp các phía,chàng ta vừa thét lớn.

    _ Mấy cậu tranh thủ xông lên mở cửa đưa hai cô ấy ra ngay đi.

    Ba người sau lưng CA DÔ nghe được lời chàng ta liền nháo nhác băng hết các bậc thang lên đến hiên của nhà sàn. Rồi họ dung gươm thử chặt đứt khóa nhưng không xong bèn dồn hết sức tông mạnh vào cánh cửa. Nhưng họ chợt phát hiện cửa này làm từ thứ gỗ vô cùng rắn chắc nên nó không mảy may suy chuyển. Lúc này rồi mà hai anh chàng thật chẳng biết phải làm gì với nó. Họ đành quay ra nhìn CA DÔ với ánh mắt bối rối.

    CA ĐÔ cũng đang vướng chân với lũ người bên dưới chỉ có thể đáp lại bằng ánh mắt bực dọc xen lẫn lo lắng. Trong lòng của chàng ta thầm nghĩ thật chẳng thể ngờ được từ đầu cho tới lúc này luôn xảy ra đủ thứ những rắc rối lớn nhỏ với chuyện giải cứu này. Tới một cánh cửa nhỏ cũng định sinh chuyện. Nhưng chừng đó đâu đã làm khó được chàng ta. Được rồi chính chàng ta sẽ ra tay với cánh cửa đó. Và CA DÔ thét lên.

    _ Mấy cậu tránh ra…

    Trong khi mấy người kia đang hấp tấp lùi sang hai bên cánh cửa thì CA DÔ nhoằng cái dậm chân phóng vút từ dưới sân cách cột nhà tới hai chục bước chân mà sửa soạn đáp xuống hiên nhà. Đúng lúc ấy một thứ gì đó cũng nhanh không kém chàng ta từ hướng khác phóng tới và trạm vào sàn nhà mạnh đến nỗi khiến nó phải rung bật lên. Mấy người của CA DÔ bị loạng choạng rồi ngã oạch xuống sàn.

    Trong thoáng chốc đó,bọn họ và chàng đều đã nhìn ra được trước mắt mình lừng lững một gã râu tóc rậm dài cao lớn khủng khiếp. Đầu gã chạm vào mái hiên mà lưng phải gù hẳn xuống. Gã choáng hết chỗ trống còn lại khiến CA DÔ chẳng còn nơi để đáp xuống,đành phải lấy đà từ bậc thang trên cùng mà bật quay trở lại.

    Gã khổng lồ kia và CA DÔ đứng nguyên tại chỗ mà trừng mắt nhìn nhau không dời trong một thoáng. Khi ấy trên hiên nhà mấy người của chàng đang lóp ngót ngồi giậy. Tên khổng lồ liền vung hai nắm đấm to ngang ngửa với đầu của họ tạo hai đường vòng sang hai bên lần lượt trúng không xót ai. Nó khiến mấy người lại choáng, ngã lăn ra lần nữa.

    Khi ấy ở xung quanh người của PHUM SÓC LỚN thấy nhóm người lạ bị đánh cho tơi bời sướng quá hò reo ầm ĩ. Gã khổng lồ thấy thế liền thu hai nắm đấm nệm thùm thụp vào bộ ngực vạm vỡ đồ sộ của mình và gào lên như loài gấu vậy. Ở bên dưới CA DÔ tái mặt đi,ánh mắt lộ rõ niềm xót xa cho anh em của chàng ta cùng chị béo May May. CA DÔ gằn mạnh từng tiếng với giọng đau đớn và tức giận tột độ.

    _Hãy để cho những người ấy yên. Muốn đánh thì hãy đánh với ta đây này.

    Vừa nói dứt lời Ca Đô đã một lần nữa phóng thẳng lên chỗ tên khổng lồ. Hai tay chàng cầm hai thanh gươm chém vào hắn. Nhưng chỉ bằng hai bàn tay xòe rộng của gã đã chộp gọn hai thanh gươm của Ca Đô. Và trong thoáng chốc chúng đã bị bẻ gãy làm đôi khiến chàng ta nảy lên và chuôi gươm bật khỏi tay.

    Tuy thế Ca Đô vẫn tỉnh táo để kịp lúc nhận ra những đòn đánh tiếp theo sắp giáng vào đầu,vào bụng mình của gã khổng lồ kia. Chàng ta vội vã thu hai cánh tay lên che đầu để đỡ lấy cú đấm như búa nện. Nhưng nắm đấm còn lại chẳng khác nào mũi dùi đâm trúng bụng của Ca Đô khiến ruột gan chàng ta muốn đảo nộn. Ca Đô ngã nhào về đằng sau, tiện đà chàng ta lăn liền mấy vòng cho hết các bậc thang xuống được nền đất bên dưới.

    Tên khổng lồ cũng lao theo giơ cao chân nhằm bụng Ca Đô nện xuống. Nhưng chàng ta đã bật giậy đúng lúc nên tránh được. Gã kia lại xòe hai bàn tay quơ qua,quơ lại hòng tóm bắt Ca Đô. Tuy nhiên chàng ta đã nghiêng bên nọ,né bên kia,nhảy lên cúi xuống,luồn lách rất mau lẹ để rồi liên tiếp thoát khỏi những cú vồ,thộp của gã khổng lồ.

    Lúc đó từ phía ngoài mọi người đang dán mắt vào dượt đuổi của một lớn một nhỏ chẳng chút cân sức này. GIÀ CHẠ TRÂU VÀNG vừa lo lắng cho Ca Đô vừa bị ánh mắt hằm hè của vợ chồng kia dọi trúng. Những người biết rõ là ông cùng một phe với những kẻ đang làm loạn phía trong. Bỗng nhiên ông nhận ra mình đã thoát khỏi ánh nhìn tệ hại đó. Bởi vì có điều gì đó đã khiến cho vợ chồng nhà kia và ngay đến ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của họ phải lo lắng ra mặt.

    Ngay khi đó mọi nguời xung quanh bất ngờ hét ầm lên làm GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG không nghĩ ngợi thêm nữa mà chú ý trở lại với màn đánh đấm. Ở bên trong gã khổng lồ dường như bắt được Ca Đô đến nơi. Chàng ta đang đứng trong tầm hai cánh tay của gã. Vậy mà khi hắn cười khùng khục rồi khum tay định chộp Ca Đô thì thoắt cái chàng ta đã nhún mình lộn một vòng bay qua đầu hắn,đáp xuống phía sau.

    Thấy thế gã khổng lồ rống lên đầy tức tối,toan quay lại để tóm cho bằng đuợc Ca Đô mới hả. Nhưng chàng ta đã quỳ gối dồn hết sức lực vào đôi tay nhanh như cắt ôm lấy một chân của gã mà giật mạnh. Việc ấy đã làm gã khổng lồ mất thăng bằng ngã rầm một phát,úp cái bụng phệ của mình xuống đất khiến mặt đất như rung chuyển.

    Xung quanh thấy cảnh Ca Đô làm gã khổng lồ nằm chình ình một đống như vậy đều giật mình,trố mắt nhìn,miệng im bặt. Nhân lúc này Ca Đô tung mình nhảy tới định dùng thân thể,mà hơn hết là cùi tay chàng nện vào mặt vào hố mắt của gã khổng lồ cho hắn gục hẳn. Như thế chàng ta mới dễ bề lên được nhà sàn phá cửa đưa người đi. Đang nghĩ thế thì đột ngột Ca Đô thấy một bàn chân đạp thẳng vào ngực và chàng ta bị hất lên cao. Ngay sau đó,khi chàng ta còn chưa kịp xoay mình đáp xuống thì một bàn tay đã tóm lấy một cánh tay mình mà quay vòng vòng trên không. Ca Đô thấy đầu óc quanh cuồng theo rồi buồn nôn. Tai chàng ta cũng ù đến nỗi không còn nghe đuợc gì. Nhưng xung quanh thì ai cũng nghe rất rõ.

    _Tao tóm đuợc nó rồi. Mày bò giậy đi còn tao một tay.

    Đó là tiếng gào của một gã khổng lồ khác nhưng hai gã thật là giống nhau như đúc. Tên bị Ca Đô làm cho ngã nhào lúc này đã lồm cồm đứng giậy. Với dáng vẻ gật nguỡng như kẻ say ruợu gã lấy tay bẻ lại cái hàm bị lệch rồi hùng hục lao tới ngửa cổ nhòm Ca Đô. Và nhoằng cái gã tóm lấy một chân Ca Đô kéo tụt chàng xuống.

    Ca Đô giờ đây bị hai gã khổng lồ nắm tay,nắm chân chẳng khác nào con vật sắp bị đem đi làm thịt. Nhưng chàng đã lấy lại tỉnh táo mà suy nghĩ thật nhanh. Chỉ trong một khoảnh khắc chàng quyết bằng mọi cách phải thoát khỏi cảnh này. Nhưng chính vào lúc đó một cảm giác chỉ thoáng qua nhưng Ca Đô với sự nhẹn bén của mình không thể lầm lẫn được. Và nó khiến chàng ta phải lữơng lự có nên liều một phen.

    Trong khi đó hai gã khổng lồ kia vừa giữ chặt CA ĐÔ vừa tung lên,quật xuống rồi lại tung lên liên tiếp. Chàng ta thấy thân thể bầm dậm,nhũn nhão ra. Mỗi lúc chàng thêm lả đi tới nỗi biết rằng đến lúc này đã quá muộn cho mọi ý định của mình. Còn hai gã khổng lồ vừa tung quăng Ca Đô vừa cuời hả hê tỏ ra vô cùng thích thú với vịêc này. Bỗng một giọng nói từ đằng xa bay tới.

    _Hai đứa dừng lại để hắn sống cho ta còn hỏi tội.

    Một người đàn bà luống tuổi vừa nói vừa đi đến. Theo sau bà ta là một tốp đàn bà con gái. Bà ta đi đến đâu thì mọi nguời ở đây đều cúi rạp mình với vẻ mặt kính sợ. Và họ mau mắn rẽ lỗi để bà ta đi thẳng tới chỗ ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU của HỜ RĂM. Ngay ông ấy nhìn thấy bà ta thì bao nhiêu vẻ oai phong biến đi đâu hết. Anh chồng của nhà mà GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG đang nhờ vả thấy vậy mới liếc mắt cho cô vợ đang đứng cạnh ông. Nàng ta gật đầu rồi ghé tai ông nói nhanh.

    _CHÚA TỂ của Hờ Răm, tức là chị họ của tôi đã tới thì to chuyện rồi đấy. Ông đưa đuợc ai đi thì đi mau lên. Chứ ra nông nỗi này vợ chồng tôi không gánh nổi nữa đâu.

    Sau đó cô nàng hối hả đi tới chỗ bà chị họ đon đả chào hỏi. GIÀ CHẠ của TRÂU VÀNG đứng đó thoáng ngẫm ngợi những lời vừa nghe và nhìn vào chỗ Ca Đô đang nằm yên không nhúc nhích. Ông nuốt nuớc bọt ừng ực như để dồn cục nghẹn vô hình trong cổ họng của mình xuống bụng. Đó không gì khác ngoài cái rắc rối khủng khiếp mà ông ấy đang phải đối mặt lúc này.

    Và rồi TÀ SO quay người vội vã kéo tay anh chàng ĐẦU LÃNH của CHẠ RŨ bên ông lách qua đám đông mà đi ra. Anh chàng đó cũng ra dấu cho những người của TRÂU VÀNG còn lại bám theo ngay tức thì. Chẳng mấy chốc người của TRÂU VÀNG đã lấy đuợc voi rồi ra khỏi PHUM SÓC Lớn này. Họ nháo nhào nhằm huớng CHẠ RŨ để thúc voi đi về đấy,sau khi đã để một nguời ở lại nghe ngóng tình hình.

    Còn đám người Ca Đô thì bị trói chặt đem tới nhà Chúa TỂ của HỜ RĂM. Riêng Ca Đô đã thành ra tơi tả nên không ai thấy cần phải trói cứ thế bị lôi đến đó. Lúc này ai nấy trong PHUM SÓC LỚN đã trở về nhà,khung cảnh trở lại yên ắng. Trời cũng dần chuyển về đêm. Tới khi mọi nhà đều đã chìm vào giấc ngủ thì ở nhà của Nữ Chúa bên HỜ RĂM đèn đuốc vẫn sang chưng. Điều này khiến cho đám người dưới biết rằng cuộc tra hỏi của Chúa TỂ với cái tên Ca Đô cứng đầu kia vẫn chưa xong,hoặc là bà ấy còn đang tính làm gì với những kẻ mang tội.




    ---QC---


  2. #37
    Ngày tham gia
    Feb 2018
    Bài viết
    38
    Xu
    0

    Mặc định




    37

    Chuyện Ở PHUM SÓC Lớn

    Trong đêm tối,từ nhà sàn của CHÚA TỂ ở TỘC HỜ RĂM,hai toán người tỏa đi hai ngả. CA ĐÔ ở một trong số đó. Chàng ta đang bị chính gã khổng lồ đã bắt mình lúc chiều mang đi. Đúng hơn là gã ta đang hả hể vắt người chàng trên lưng mà hùng hổ bước đi. CA ĐÔ không còn biết rõ mình được mang tới đâu. Cặp mắt chàng ta cứ xập xuống ,chẳng tài nào mở ra để nhìn xung quanh.

    Và rồi gã khổng lồ cùng hai kẻ khác tay cầm đuốc đi theo đã mang CA ĐÔ quay lại chính căn nhà sàn nằm bên bờ suối,ẩn sau rặng cây um tùm. Bọn họ rầm rập bước lên cầu thang,lần lượt mở tung hai cánh cửa.

    Sau cùng gã khổng lồ quăng CA ĐÔ xuống sàn nhà đánh rầm. Toàn thân chàng vốn đã bầm dập từ trước nên cú đập rất mạnh này cũng không đáng gì nữa. Nhưng vào lúc đó tiếng khàn khàn của mụ già ở bên cạnh cất lên và ngọn đuốc rực sáng dọi sát vào mặt khiến CA ĐÔ thực sự sửng sốt.

    _Con bé kia, tao gọi mày đấy, lại đây ngay.

    Vừa nghe thấy vậy,CA ĐÔ ráng hết sức hé mắt ra nhìn. Lờ mờ,tuy thế chàng ta đã trông thấy được phía xa,lùi tận vào bức vách gỗ có hai người con gái đang ôm chặt lấy nhau,ngồi co ro. Ngay sau đó một người run rẩy đứng lên rồi hớt hải lao tới chỗ CA ĐÔ, xà xuống bên chàng ta. Hai cặp mắt mở to nhìn nhau thoảng thốt. Mụ gìa đứng giữa hai người lại cất tiếng.

    _ Mau nói cho tao hay,mày có biết cái thằng con trai này không hả?

    _Anh...anh CA ĐÔ...,là anh mà. Ối.... sao anh lại ra nông nỗi này cơ chứ...anh có đau lắm không ?

    CA ĐÔ nhận ra thật rõ ràng cô gái đang lắp bắp với giọng nói quen thuộc chính là Mi Na. Chàng đành gắng gượng mỉn cười,yếu ớt thốt lên.

    _Tôi không sao đâu…được gặp hai chị em, thế là tôi không uống công rồi…Mà chị cô thế nào ?

    _A ha, hai bọn mày nói với nhau thế kia,chứng tỏ biết nhau. May cho mày là nói thật đấy. Nào còn bây giờ, phiền chú em lại xốc nó đi một phen nữa vậy.

    CA ĐÔ vừa dứt lời thì mụ gìa đã cười khùng khục mà nói giọng hài lòng rồi khoát tay bảo gã khổng lồ. Thế là gã lập tức gật đầu hiểu ý,lấy bàn tay to như bành voi tóm lấy thắt lưng CA ĐÔ mà nhấc chàng ta lên. Mi Na đang nước mắt,nước mũi nhòe nhoẹt thấy vậy liền hấp tấp lấy hai bàn tay nhỏ giữ chặt vai chàng ta mà thảm thiết kêu lên.

    _Xin bà, xin bà đừng đưa anh ấy đi, đừng làm đau anh ấy mà…có bắt thì xin hãy bắt cháu…

    _Mày không cần van vỉ, chẳng được gì đâu. Nhưng tao cũng bảo cho mày yên cái bụng nhé. Nó không bị đánh nữa, chúng ta nào muốn nó chết, chẳng phí lắm sao. Còn bây giờ thì tránh ra…

    Mụ gìa vừa nói vừa giật Mi Na bật lại đằng sau để gã khổng lồ xách CA ĐÔ đi qua cửa. Rồi mụ gìa cùng mấy kẻ đi theo nhanh chóng dời đi. Cánh cửa nặng chịch cũng bị đóng xầm lại. Chỉ còn Mi Na đứng ngây ngốc giữa gian buồng. Mọi thứ đang rơi vào im lặng thì bỗng từ bên ngoài vọng vào tiếng mụ gìa.

    _Bọn mày chỉ cách nhau một bức vách thôi. Có gì tha hồ nhau với nhau. Mà cũng mau mau đi, sau này chắc không được nữa đâu đấy.

    Mi Na nghe thế liềng chạy tới áp mặt vào bức vách,miệng mếu máo.

    _Anh CA ĐÔ, anh ở đấy ? Anh có nghe thấy tiếng Mi Na không chứ ?

    Ở phía bên kia trong bóng tối bịt bùng của không gian chẳng có đèn đuốc,CA ĐÔ bị bỏ lại trên sàn sau khi nhưng kẻ kia đi khỏi. Chàng ta đã nghe thấy và toan đáp lại Mi Na. Nhưng chàng ta thấy giọng mình quá yếu. CA ĐÔ phải lết người về hướng có tiếng của Mi Na. Cực nhọc một hồi rồi chàng ta cũng dựa lưng vào được bức vách mà thều thào.

    _Tôi nghe thấy rồi, Mi Na à…tôi nghe được cô rồi. Bây giờ hãy kể cho tôi xem chuyện gì đã xảy ra với chị em cô từ lúc bị đưa tới đây…Những người ở đây và tên ĐẦU LÃNH của HỜ RĂM kia có làm gì hai cô không ?

    _Bọn em chỉ bị đem đến đây và nhốt lại thôi…Còn, còn chị May May thì em không biết chị ấy bị đưa đi đâu mất rồi. Nhưng mà, nhưng mà sao anh lại ở đây…

    Mi Na với nét mặt mừng rỡ vì nghe được giọng CA ĐÔ liền hấp tấp nói ngay. Tuy vậy sực hiểu ra một chuyện khiến giọng của nàng trở nên hoang mang. CA ĐÔ ở bên này bức vách cũng cảm thấy buồn chán chính mình đến nỗi đập đầu vào vách gỗ,hai hàm răng nghiến vào nhau mà rít lắm đầy bực dọc.

    _Tôi quay lại CHẠ RŨ chúng ta dừng chân mới biết mọi người đã lên đường. Ngay sau đó tôi lại gặp CƠ TIÊU và PA NU… Qua lời hai cậu ấy tôi mới hay các cô đã bị bắt đi. Tôi và GIÀ CHẠ ĐỨNG ĐẦU ở CHẠ RŨ đã dẫn theo anh em trong chạ lần tìm tới cái phum sóc này…Chỉ giận là tôi kém cỏi, biết chỗ giấu hai chị em mà khi đụng độ với bọn người ở đây lại thua đến thê thảm thế này…Để, để bây giờ mang cái bộ dạng dặt dẹo này tới cho chị em nhìn thấy. ÔI, xấu hổ làm sao .

    _ Anh đừng trách mình, cũng đừng hành hạ mình….Chị MI NƯƠNG ơi, chị tỉnh táo lại rồi nói với anh ấy đi, nói là chúng ta vẫn ổn đi mà. Em xin chị đấy.

    Mi Na thoáng nghe thấy tiếng cùng cục gì đó,lại nghe CA ĐÔ nói vào nên cũng đoán được CA ĐÔ đang làm gì đó rất không tốt. Nàng mới hoảng hốt vừa nói vừa luống cuống chạy tới chỗ áng chừng là chị gái mình đang ngồi. Lần sờ mãi rồi Mi Na cũng đụng vào được MI NƯƠNG.Thế rồi nàng cố sức dìu chị gái đứng giậy để quay lại chỗ có thể nói chuyện với CA ĐÔ. Nhưng thân hình MI NƯƠNG ì ra không chịu nhúc nhích. Cũng bởi Mi Na vốn sức vóc đâu có nhiều,mấy bữa liền phải hứng lên mình bao nhiêu nỗi nặng nhọc nên đây là việc nàng chẳng làm nổi nữa. Buồn chán,thất vọng quá Mi Na gục xuống ngực chị gái mà khóc nấc lên.

    _Chị MI NƯƠNG…em sợ lắm, sợ lắm thôi…Chị đừng thế này nữa mà…Chị với anh CA ĐÔ cùng…thì chúng ta biết lên thế nào đây…

    Nhưng dù Mi Na có khóc than thế nào thì MI NƯƠNG cũng chẳng hề đáp lại dẫu chỉ là một cái động đậy thật khẽ. Tuy vậy CA ĐÔ lại có thể nghe được tiếng khóc của Mi Na nên vội vàng hít một hơi sâu dồn sức rồi nói lớn hết cỡ.

    _Đừng khóc nữa cô gái bé bỏng của tôi. Thật ra tôi bị bắt thế này nhưng tình cảnh của chúng ta không đến nỗi đáng lo sợ quá đâu. Rồi lại sẽ có người đến cứu chúng ta sớm thôi. Tôi hứa đấy…Bởi vậy cô cũng hãy vững lòng lên nhé….

    _Vâng…Mi Na tin mà…Mi Na sẽ không khóc nữa đâu.

    Mi Na vừa gạt nước mắt vừa nói cùng những tiếng nấc. CA ĐÔ nghe được liền mỉm cười nói qua bức vách

    _Tốt lắm…tôi luôn biết cô Mi Na rất mạnh mẽ…Rồi bọn họ sẽ phải đến, chắc chắn mọi chuyện không thể tiếp tục tồi tệ mãi được.

    CA ĐÔ lại cất giọng vang tới chỗ Mi Na để an ủi cũng như khen ngợi cô gái trẻ. Riêng câu sau cùng CA ĐÔ nói nhỏ đi rất nhiều chỉ đủ để mình chàng nghe.

    Thế rồi CA ĐÔ lẫn Mi Na đều quá mệt nên thiếp đi. Xung quanh không còn chút tiếng động nào ngoài tiếng lá cây xào xạc. Đi sâu hơn vào trong PHUM SÓC LỚN chỉ là một cảnh im ắng. Người ở đây đều đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài hối hả sắp đặt cho hội mùa lại thêm vụ náo loạn của nhóm CA ĐÔ,thật là khiến họ kiệt sức.

    Nhưng cho tới lúc đó vẫn có một nơi mà những kẻ dưới phải căng mắt chống chọi cơn buồn ngủ,luôn sẵn sàng vùng dậy chạy theo tiếng sai bảo của bề trên. Họ ngồi vạ vật,gà gật rải rác khắp nơi trong ánh đuốc leo lét ở nhà sàn của CHÚA TỂ ở HỜ RĂM.

    Còn người đàn bà này đang bế bồng,nự yêu đứa con út chưa tròn tuổi. Ngồi ủ dột ở đầu kia của cái phản là ông chồng của bà ta. Rồi vừa trao đứa bé cho người vú gìa đem đi ngủ bà ta vừa quay sang nhìn chồng,nói giọng dửng dưng.

    _Ông làm ra chuyện hay ho nhỉ ? Mà sao không thò mặt dẹp nốt đống rác này đi, lại chui vào buồng ngồi suốt buổi khiến tôi phải làm thay hở.

    _Ừ thì, tôi biết mình làm sai, khiến bà tức. Nên là tôi mới tránh đí cho bà khỏi thấy mặt chứ. Thế nào…bây giờ bà thấy dễ chịu hơn chưa đó ?

    Ông chồng vội vàng sấn tới gần cạnh vợ,nhìn bà ta với ấy mắt nịnh nọt và cất giọng trầm bổng hòng xoa dịu vợ. Nhưng CHÚA TỂ của HỜ RĂM hất tay ông chồng ra,tiếp tục nói với giọng lạnh lùng.

    _Ông làm ơn thôi ngay màn đỗ ngọt cũ rích này đi. Tôi chán lắm rồi. Không rõ đấy là lần bao nhiêu nữa, ông bảo làm sai cớ sao vẫn tiếp tục mãi thế hở.

    _Âý đó là tôi nói thật gan ruột của mình với bà chứ. Mong bà hiểu cho, cái thằng đàn ông trong tôi tới tận lúc này vẫn…chẳng khác nào bọn hổ, gấu trong rừng. Trong khi bà lại bận con nhỏ rồi việc trong TỘC HỜ RĂM này của chúng ta. Thật là tôi chỉ không nỡ làm bà mệt thôi. Mà bọn con gái kia chỉ là đồ chơi, dùng một lần là bỏ.

    Ông chồng vừa hùng hổ xông vào bóp vai cho vợ vừa lớn tiếng giãi bày. CHÚA TỂ của HỜ RĂM không thèm đuổi chồng nữa mặc kệ ông ta bóp vai lưng đang bị đau ê ẩm. Nhưng bỗng bà ta xoay người lại,gườm gườm nhìn chồng khiến ông ta đành ngây ra.

    _Thế à, ra là ông vẫn ca bài lo cho tôi hử. Cái lũ gái trẻ kia chơi một lần rồi bỏ sao ? Vậy ông nói tôi xem chuyện con đàn bà múa may õng ẹo mới đây là sao ?

    _Bà chẳng bảo là không nhắc tới chuyện này mà. Với lại tôi cũng, cũng chỉ muốn cắt đứt với nó nên mới…Cớ sao bữa nay bà lại lôi nó ra chứ.

    Ông chồng vừa nghe đến tiếng múa may là mặt mày tái mét,mồ hôi vã ra. Và ông ta bật giậy vừa đi đi lại lại vừa tay vụng,miệng nói một thôi cho vợ nghe. Đợi chồng nói xong CHÚA TỂ của HỜ RĂM vừa gật đầu vừa chậm rãi nói với giọng bề trên.

    _Đúng, bởi muốn cắt đứt mà ông qua mặt tôi ngầm ép bọn người coi đền chọn nó làm đứ múa chính. Phải chăng sau này nó đòi làm kẻ trợ tế cho tôi hẳn ông cho luôn đúng không ?
    _Âý chết, sao bà nói quá lên vậy. Chẳng phải sau đó không những tôi dẹp đi rồi mà còn đem cô ta tới cho bà xử sao ?

    Ông chồng vẫn một giọng thống thiết giãi bày với vợ. Để rồi bà ta gật đầu và mỉa mai.

    _Đó là tôi biết chuyện nên ông mới chịu nhả ra. Mà có phải vì ấm ức việc đó nên ông lại bày trò giấu hai đứa kia để vui vẻ lâu dài. Chẳng ngờ lại gây ra trận quần thảo với bọn lạ mặt kéo theo bao nhiêu trai tráng trong PHUM SÓC LỚN đây vào biến thành chuyện bẽ mặt nhường này.

    _Không tôi thề đấy. Chỉ tại đang lúc trong PHUM SÓC ngập việc thế này mà tôi lại gọi hai đứa nó tới hầu hạ thì e mọi người lời ra tiếng vào. Ai dè…người tính không bằng trời tính, mọi chuyện lại be bét thế. Mà cuối cùng bà định làm gì với chúng ?

    Ông chồng đã ngồi xuống nhẹ nhàng,lấy giọng tình cảm nói với vợ, còn giơ tay làm dấu thề nữa. Bà vợ không thèm nhìn,ngả người xuống phản kéo chăn đắp ngang bụng,mắt nhắm lại uể oải nói.

    _Tôi cho người đi xem rồi, thằng có tên CA ĐÔ cầm đầu bọn chúng có vẻ là nói thật. Lỗi là ở chúng, bên TRÂU VÀNG chắc là không trở lại gây rối đòi người đâu. TRÂU VÀNG theo mình biết vốn ngại việc đánh chém. Bọn kia giết chúng cũng chẳng được gì. Nên tôi sẽ đem giao chúng cho RắN CHÍN ĐầU. Họ đang cần nhiều nô lệ để xây dựng đền đài. Hẳn là ta sẽ được họ trả cho khá, lại lấy được lòng họ.

    _Tôi xin nghe theo bà hết. Thôi đêm nay cho tôi ở đây với bà nhé.

    Ông chồng gật gật đầu,nhanh nhảu nói và nằm xuống ôm lấy vợ. Bà ta im lặng tỏ ra miễn cưỡng đồng ý. Lát sau ấy đèn trong buồng riêng của CHÚA TỂ ở HỜ RĂM nàyphụt tắt. Mọi người trong nhà đều thấy mừng bởi cuối cùng họ cũng yên bụng đi ngủ. Buổi mai đã bắt dầu vào hội lớn rồi.





  3. #38
    Ngày tham gia
    Feb 2018
    Bài viết
    38
    Xu
    0

    Mặc định




    38

    Tiếng Nói Của Một Người Con Gái

    Trời đang lúc tản sáng,gà mới gáy lần hai,trong gian buồng nhốt chị em của TRÂU VÀNG hãy còn mờ tối. Mi Na đang ngủ gục trên vai MI NƯƠNG. Một tay nàng choàng qua cổ ôm lấy chị gái thật chặt,tay kia buông thõng. Khuôn mặt xinh xắn của nàng toát lên nét hoảng sợ,lo âu ghê gớm.

    Ở gian bên kia chỉ cách hai nàng một bức vách là CA ĐÔ. Do trận dòn thừa sống thiếu chết của hai gã khồng lồ thêm cuộc gặp gỡ trong tình cảnh không mong muốn khiến chàng chìm sâu vào mê man. Với hai người này thì những tiếng láo nháo bên ngoài chẳng vào được đến tai,càng chẳng làm họ tỉnh giậy.

    _Chú đến muộn quá đáng. Bọn này suốt từ tối qua chưa được chợp mắt tẹo nào.

    Gã trai mà CHÚA TỂ của HỜ RĂM sai ở lại trông chừng nhà sàn với mấy người của TRÂU VÀNG từ tối hôm trước đang cáu kỉnh gắt lên với một cậu nhóc tay đang xách cái gùi. Cậu này mới nhăn nhó bảo.

    _Hai anh ở đây đâu có biết ở nhà đang ầm ĩ, nhốn nháo cỡ nào chứ. Bọn tôi còn nhớ ra đưa cơm rồi thay chỗ cho hai ông về là quá tốt còn gì.

    _Sao ? Lại có chuyện gì à ? Lẽ nào lần này chuyện giữa CHÚA TỂ và ĐẦU LÃNH ra tới cái nông nỗi mà kẻ dưới chúng ta cũng bị vạ lây hở ?

    Gã trai đang lững thững đi tới đã nghe được tiếng hai bạn mình nói chuyện bèn lớn giọng góp vào. Cậu nhóc mới tới vừa lắc đầu vừa mau mắn nói vọng tới.

    _Đội ơn trời đất là không phải, nhưng cũng đang rắc rối lắm đây…Tôi thấy bảo...Gần sáng thì có nàng tới báo tin một ông khách rất rất quan trọng sẽ đến, muộn hơn hết là tối nay…Vừa nghe xong là hai BỀ TRÊNcứ như phát sốt lên, giục giã kẻ dưới chạy sấp chạy ngửa sửa soạn hết cái này tới cái kia…Nhưng bỗng nảy ra một chuyện là cái ông khách đó còn muốn xem một điệu múa nữa.

    _Ôi dào, thì cứ gọi nhóm múa của phum sóc ra múa cho ông ta xem là xong. Sao lại rắc rối ?

    Gã trai thứ ba đã đi tới đứng cùng hai gã còn lại tròn mắt nói giọng thắc mắc. Gã bên cạnh gật đầu đồng ý. Thấy vậy cậu nhóc vội vàng nhăn mặt nói ngay.

    _Nếu dễ thế còn nói làm gì. Khổi nỗi đây là điệu múa không phải ai cũng múa được, lại còn múa đẹp làm vừa lòng ông khách kia. Mà hai ông lại định bảo thế trước đây ai múa, thì lúc ấy cứ gọi kẻ đó ra múa lại phải không. Muộn rồi, kẻ đó vì cơn tức tối của CHÚA TỂ mà nằm trong chum rồi .Lúc này thì biết tìm đâu ra ai khác.

    _Té ra người múa bài đó là người đẹp xấu số à…Về cô nàng thì bọn này cũng nghe là bị CHÚA TỂ đưa vào rừng, tận chỗ nhóm người đi kiếm trầm. Rồi nàng ta chịu không nổi, bị ốm nặng một trận và chết ở đó. Cuối cùng là do cái tật của ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU gây ra, bây giờ lấy ai chiều ý ông khách kia. Mà thôi…kẻ dưới bọn ta đừng nhiều lời kẻo vạ miệng.

    Một gã tặc lưỡi nói ra vẻ hãy chuyện. Nhưng về sau nghĩ sâu hơn muốn hay là không nên nói,anh ta vội vàng dừng ngay,chột lại câu chuyện bằng một câu dứt khoát cùng vẻ mặt căng thẳng. Hai người kia cũng gật đầu im lặng theo.

    Rồi họ cùng nhau đi ra phía trước,leo lên cầu thang mở cửa vào trong nhà. Họ lần lượt bước qua chỗ CA ĐÔ đang ngồi gục đầu cạnh cánh cửa dẫn vào buồng trong và một kẻ bỏ nắm cơm nếp xuống và thét vào mặt chàng.

    _Phần mày đấy, ăn đi.

    CA ĐÔ choàng tỉnh,hé mắt sững sờ nhau mấy kẻ trước mặt. Nhưng họ đã đi hết vào trong gian bên kia. Mi Na cũng đã bị đánh thức bởi tiếng động lớn đang tiến lại gần. Cô gái nhỏ xực nhớ ra CA ĐÔ đang ở bên kia bèn nhỏm giậy định nhào tới hỏi thăm chàng ta. Đúng lúc đó cánh cửa mở tung và một nhóm người xông vào khiến Mi Na sợ hãi,lo lắng cho chị em mình hơn. Nàng ấy ngồi thụp xuống ôm lấy MI NƯƠNG,che chắn cho người chị gái.

    _Xem này, hai đứa phổng phao ngon mắt ra phết nhỉ ?

    Trong khi một lũ đàn ông đang trố mắt nhìn hai người con gái thì một gã không kìm được mới thích thú kêu lên. Thấy vậy CA ĐÔ lạnh lùng gằn giọng nói vào.

    _Các người không được động đến hai cô ấy nếu không suốt quãng đời còn lại dù chỉ tính từng ngày cũng khủng khiếp hơn là cái chết.

    _Anh em nghe thằng què đó dọa bọn mình này. Lời lẽ gớm thật. Mà đúng là chúng ta được CHÚA TỂ dặn là cấm không được làm gì hết, chán ghê. Nhưng anh bạn cũng không lo nổi chuyện này đâu mà mạnh mồm cho nhọc sức. Hề, hề chính quãng đời còn lại của mấy người mới thảm đấy, sửa soạn sang RắN CHÍN ĐầU khuân gạch đi.

    Mấy kẻ kia nghe được lời lẽ đanh cứng của CA ĐÔ thì quay phặt lại nhìn nhau rồi phá lên cười ngặt nghẽo. Sau đó họ để lại hai nắm cơm trên sàn và lục đục kéo nhau ra ngoài,ngang qua chỗ CA ĐÔ một lần nữa thì không quên nhìn chàng ta với ánh mắt châm chọc.

    Cánh cửa lại bị khóa chặt chia cách CA ĐÔ và hai chị em của TRÂU VÀNG bằng một lớp gỗ, chẳng ai đủ sức làm gì được. Mà có phá được lớp gỗ thì với hai gã canh cửa đang đứng ngoài có tù và đeo ở cổ. Thì người của TRÂU VÀNG cũng khó lòng trốn thoát.

    Hai người còn tỉnh táo cũng đều nghe rõ mồn một những lời về số phận đang đợi họ ở phía trước. Không kìm lòng được Mi Na lại khóc nấc lên.

    _Anh CA ĐÔ ơi, là thật thế ư ? Chúng ta sẽ bị đứa tới RắN CHÍN ĐầU thật ư ? Thế thì làm sao bọn em về, về được CHẠ Lớn nữa…Còn chị MI NƯƠNG nữa, chị ấy yếu lắm sao đi nổi đấy…

    _Cô Mi Na lại đây nghe tôi nói này .

    CA ĐÔ vội vàng lấy giọng thật tự tin và nói thật mạnh mẽ. Mi Na hấp tấp làm theo và CA ĐÔ từ tốn nói tiếp với giọng thật dịu dàng.

    _Dù đấy có là ý định của người ở đây chăng nữa thì cũng không thành sự thật được, cô Mi Na à. Bởi tôi đã bảo rồi, chắc chắn có ra nhiều người của Trâu Vàng đang thúc voi tới đây cứu ta. Họ chắc chán sẽ đến kịp trước khi ta bị đưa đi. Xin hãy tin tôi, ta sẽ được bình yên sớm thôi.

    Phía bên kia bức vách,Mi Na vừa chăm chú đón nhận từng lời của CA ĐÔ mà ánh mắt vừa sáng lên,nét mặt cũng khá lên. Nàng ta bặm môi và gật đầu rồi gắng gượng nói bằng giọng mừng rỡ.

    _Vậy, thế thì Mi Na sẽ cầu nguyện nhiều hơn nữa cho mọi người mau tới thật nhanh.

    _Đúng rồi, cô cứ làm vậy đi. Có điều trước hết phải ăn đã. Cô gắng đưa cơm vào miệng cô MI NƯƠNG lần nữa xem. Phải cố sức, chúng ta không thể gục xuống trước khi người của mình tới.

    CA ĐÔ lại cất giọng ân cần khiến Mi Na thấy thật ấm lòng. Nàng ấy vội bẻ một miếng nhỏ cơm nắm rồi đưa lên miệng của MI NƯƠNG và khẽ nói giọng dỗ dành.

    _Chị nghe anh CA ĐÔ nói rồi phải không chị ? Thế thì chị giáng ăn hết nắm cơm này nhé. Kẻo lúc mọi người tới, chị không đi được thì em và hơn hết là anh CA ĐÔ sẽ chẳng đi nổi đâu.

    Khi ấy một cách thật chậm chạp nhưng miệng của MI NƯƠNG cũng từ từ mở ra. Mi Na mừng quá nín thở đưa miếng cơm vào miệng chị gái rồi chờ đợi. Và MI NƯƠNG cũng nhai rồi nuốt. Đến lúc này Mi Na vội vàng bẻ thêm từng miếng nữa và chị gái của nàng đều ăn hết. Sau một hồi nắm cơm đã hết. Mi Na bẻ đến nắm cơm của mình thì MI NƯƠNG ngậm miệng lại như cũ. Mi Na dỗ thế nào nàng cũng không ăn thêm chút nào.

    Suốt từ khi Mi Na thức giậy,đúng hơn là đã hai buổi nay rồi MI NƯƠNG vẫn giữ nguyên vẻ mặt hững hờ,ánh mắt mờ tối. Nó khiến Mi Na nghĩ chị gái dường như chẳng còn biết chuyện gì đang xảy ra nữa. Vậy mà MI NƯƠNG đã ăn thế là nàng đã bắt đầu đáp lại người khác rồi. Mi Na lao tới bên bức vách,cất tiếng ríu rít.

    _Anh CA ĐÔ ơi, chị MI NƯƠNG…cuối cùng chị ấy đã ăn được rồi, ăn hết một nắm cơm….

    _Thật…thật thế ư ? Hết hẳn một nắm cơm sao ? Tốt quá rồi, cô ấy đỡ rồi đấy, cô Mi Na à. Mà, mà cô có ăn được như vậy không ?

    CA ĐÔ ở bên này bức vách nghe thấy MI NƯƠNG đã ăn cũng đáp lại với giọng phấn khởi lắm. Chàng không quên hỏi thăn đến Mi Na,cô gái nhỏ này cũng đáng thương đâu kém MI NƯƠNG. Hơn nữa nàng ta có công lớn chăm sóc chị gái khi chỉ có hai người với nhau. Còn Mi Na thấy mình cũng được CA ĐÔ để ý tới thì xúc động quá, bẽn lẽn nói.

    _Có, Mi Na…Mi Na cũng đang gắng ăn mà…Anh CA ĐÔ, vết thương của anh thế nào rồi ?

    _Cái đó…mừng quá. Từ trước đến nay tôi vốn có tiếng là dai sức cũng như chóng khỏe. So với tối qua thì lúc này tôi đỡ phân nửa rồi, tới chiều là tôi khỏe như cũ thôi.

    CA ĐÔ nói giọng tự tin và khẽ mỉm cười,ánh mắt rực lên những tia sang lấp lánh kì lạ. Mi Na nghe vậy vỗ tay thích thú,nét mặt rạng rỡ và nói giọng rất đỗi hồn nhiên.

    _Mi Na thấy rồi, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp lại ngay thôi mà.

    Nhưng cô gái mải trò chuyện với CA ĐÔ qua bức vách mà không để ý được ở đằng sau MI NƯƠNG đã đứng lên và lẳng lặng đi tới cửa. Rồi nàng lấy hai bàn tay đập mạnh vào cánh cửa liên hồi gây ra những tiếng động chát chúa. Bên kia CA ĐÔ bỗng nghe được tiếng ruỳnh ruỳnh khó hiểu liền hỏi ngay.

    _Mi Na có chuyện gì mà cô đập cửa thế ?

    _Không…không phải tôi…mà là, mà là chị MI NƯƠNG đấy…Chị ơi, chị làm sao thế ?

    Mi Na sửng sốt tròn mắt nhìn chị gái rất lâu mới choàng tỉnh khi nghe tiếng CA ĐÔ. Nàng hấp tấp đáp lại bập bõm vừa đứng giậy ngăn chị gái. Nhưng không ngờ MI NƯƠNG đột ngột trở lên mạnh bạo đến nỗi giằng khỏi tay nàng để tiếp tục đập cửa.

    Đang lúc ấy thì cánh cửa mở toang và hai nàng vội vàng lùi ngay lại phía sau. Rồi hai gã canh cửa nhô người vào quát.

    _Làm gì hả…cho cơm rồi thì ăn đi, đòi cái gì nữa…

    _Bọn tôi biết thế. Cô ấy sợ quá nên làm lung tung. Các anh bỏ qua cho.

    CA ĐÔ khập khiễng lết tới cửa cố lấy giọng mềm mỏng để hai kẻ kia không chút giận lên hai chị em. Có vẻ lời của CA ĐÔ hợp lẽ,hai gã kia cũng khoái vì sự khúm núm hơn hẳn lúc trước của CA ĐÔ rất vừa ý họ. Lai thêm lời dặn của bề trên là không được làm gì nên hai gã đã toan đóng cửa lại. Đột nhiên MI NƯƠNG cất tiếng rành rọt.

    _Hai anh xin hãy khoan, xin hãy đưa tôi đi gặp CHÚA TỂ của mình. Có một chuyện quan trọng tôi muốn nói với bà ấy. Nó có lợi cho PHUM SÓC LỚN của hai anh, liên quan tới bữa tiệc tối nay. Hãy đưa tôi đi, chắc chắn hai anh sẽ được khen ngợi.

    Những người ở trong nhà vào lúc đó khi nghe từng lời MI NƯƠNG nói đều sửng sốt đến nỗi khi nàng nói xong chẳng ai có thể đáp lại ngay được. CA ĐÔ và Mi Na đều nhìn nàng mà đầu óc trống rỗng không hiểu ý nàng là sao,chuyện nàng nói là gì.

    Còn hai gã canh cửa cũng không khá hơn là mấy trừ việc họ biết về bứa tiệc lớn là thế nào. Nhưng có một điều lạ lùng là nhìn dáng vẻ của người con gái đang đứng trước mặt và giọng nói của nàng khiến họ đều có chung cảm giác như phảng phất bóng dáng của CHÚA TỂ bên mình vậy. Còn hơn thế,CHÚA TỂ là nỗi nể sợ có nguyên do rõ ràng còn người này thì nó mơ hồ nhưng thật khó cưỡng lại. Họ nhìn nhau chốc lát rồi và gật đầu rồi quay ra ngập ngừng nói với MI NƯƠNG.

    _Thôi được rồi, cô đi theo tôi.

    Chỉ mới nghe mấy tiếng đầu nhưng cảm giác lo lắng đã khiến Mi Na ôm chầm lấy chị gái. Nhưng một lần nữa MI NƯƠNG đã thô bạo giằng tay em gái mà bước đi. Mi Na vừa mất đà ngã xụp xuống vừa hoảng hốt kêu lên.

    _Chị ơi, đừng đi, đỪng bỏ em…cho em theo với mà…

    _Hai anh xin đừng cho em tôi đi, mình tôi là đủ.

    MI NƯƠNG vội nói với hai gã canh cửa. Và hai gã kia liền đóng xầm cửa lại. Lần này thì Mi Na dù đứng lên chạy tới cửa cũng không kịp nữa. Chỉ còn mình nàng ở trong gian buồng kín.

    Bên ngoài CA ĐÔ cũng choáng váng với chuyện đã xảy ra.Tuy vậy chàng cũng biết lao ra chặn đường. Nhưng đến lượt CA ĐÔ bị một gã đẩy ngã xõng xoài trông sàn nhà, đối với chàng việc đứng giậy lại còn khó khăn hơn Mi Na ĐI ra nhiều. CA ĐÔ đành dương mắt nhìn MI NƯƠNG thoàng qua rồi biến mất sau cánh cửa. Ám ảnh CA ĐÔ là vẻ mặt,ánh mắt hững hờ của MI NƯƠNG. Chàng ta thấy như nàng ấy đã không thuộc về cõi đời này nữa vậy.

    CA ĐÔ muốn nổi điên lên với chính mình bởi cảm giác kém cỏi không đúng lúc của chàng. Rồi chàng hét lên như con thú bị thương đến nỗi gã canh cửa còn lại phải gào lên để át đi. Trong lúc ấy Mi Na cũng hoang mang,khóc nấc lên,liên tục gọi.

    _Chị MI NƯƠNG cho em theo với…chị đâu rồi…chị ơi…

    Tiếng khóc của Mi Na khiến CA ĐÔ bình tĩnh lại,còn một người đang rối loạn hơn chàng ta vào lúc này. CA ĐÔ gắng gượng an ủi Mi Na cũng là trấn an chính mình.

    _Cô Mi Na…tôi nghĩ ra rồi. Tôi hiểu cô MI NƯƠNG định làm thế nào. Có lẽ cô ấy sẽ đi nói cho CHÚA TỂ ở đây biết thân phận thật của mình. Nếu vậy dù không được thả nhưng tạm thời chúng ta sẽ không lâm vào tình cảnh xấu hơn nữa đâu.

    _Là, là sao cơ…anh CA ĐÔ. Anh nói rõ ràng hơn cho Mi Na nghe đi…Mi Na ngốc quá không hiểu gì hết…

    Mi Na vừa tiếp tục nức nở vừa ngây người hỏi lại. CA ĐÔ liền từ tốn nói tiếp ngay.

    _Là thế này, cho đến bây giờ PHUM SÓC LỚN này vẫn không biết rằng họ đang bắt nhốt con gái của CHÚA TỂ TỐI CAO bên TRÂU VÀNG…Bởi nếu biết hai cô là người quan trọng ở TRÂU VÀNG thì e là họ sẽ kiếm cớ gây khó khó khăn cho CHÚA TỂ TỐI CAO của ta. Có khi họ lại báo cho RắN CHÍN ĐầU thì càng rắc rối hơn. Nhưng lúc này thì…ta rơi vào cảnh này, mọi sự dè chừng đều không ý nghĩa gì nữa. Sớm muộn thì CHÚA TỂ TỐI CAO sẽ phải ra mặt, chỉ có vậy mới cứu được chúng ta. Nên MỴ NƯA MI NƯƠNG làm vậy cũng là để HỜ RĂM sửa soạn trước. Họ có thời gian để biết phải làm thế nào…Ý tôi là họ sẽ hiểu dù có trông vào RắN CHÍN ĐầU thì bên đó cũng chẳng kịp tới đây để cự lại với ĐẦU LÃNH ĐỨNG ĐẦU LA HẦU mà ai cũng phải nể sợ.

    _Anh CA ĐÔ…ông LA HầU sẽ đến hẳn đây đón chúng ta ư ? Ôi mừng quá rồi…Mi Na không sợ, sẽ không sợ nữa đâu…Mong, mong là chị MI NƯƠNG sẽ được về đây thật là nhanh, anh CA ĐÔ nhỉ ?

    Mi Na từ tối qua đến lúc này đã mấy phen hoảng hốt sợ tột độ rồi dần dần bình tĩnh lại được. Hết thảy đều nhờ những lời nói lúc mạnh mẽ,khi dịu dàng nhưng thật sâu sắc của CA ĐÔ khiến nàng thoát khỏi cơn hãi hùng. Lần này cũng vậy,Mi Na nhìn về xa xăm,hai môi bặm vào nhau,gật đầu đầy cứng cỏi,nhủ thầm trong lòng chỉ cần tin theo CA ĐÔ là được.

    Thời gian trôi đi không biết lâu chóng thế nào, bởi đối với CA ĐÔ hay Mi Na thì trong gian buồng bé nhỏ này thật khó lòng nhận rõ được. Chỉ biết cùng tỏ ra cứng cỏi và lạc quan bao nhiêu đi nữa vậy nhưng MI NƯƠNG vẫn chưa quay lại thì họ vẫn bồn chồn ghê gớm.

    Và rồi có tiếng chân người bước lên cầu thang. Cửa lại mở toang bởi cú đẩy khá mạnh của gã canh cửa. CA ĐÔ đang trừng mắt nhìn ra ngoài để chờ lúc MI NƯƠNG xuất hiện. Nhưng chỉ có mấy gã đàn ông đi vào,một trong đó tiếp tục mở nốt cánh cửa còn lại. Đúng lúc ấy tiếng của Mi Na vọng đến.

    _Chị MI NƯƠNG được đưa về phải không anh CA ĐÔ ? Chị MI NƯƠNG, chị MI NƯƠNG ơi…

    _Mi Na, nghe này, dù không phải là chị cô trở về. Nhưng cô đừng sợ hãi quá nhé. Chắc chắn chuyện sắp xảy ra không đáng lo đâu.

    CA ĐÔ mặc kệ mấy gã đứng đầy trong gian nhà đang nhìn chàng với ánh mắt đầy hăm dọa. Chàng ta vẫn giõng dạc cất tiếng đáp lại Mi Na. Khi CA ĐÔ vừa dứt lời thì gã kia đã kịp xông vào chỗ Mi Na tóm tay nàng ấy mà lôi ra ngoài và ấn dụi xuống bên cạnh chàng ta.

    Nhìn nét mặt hoảng hốt cùng tấm thân run rẩy của cô gái trẻ này khiến CA ĐÔ thấy chạnh lòng. Chàng ta khẽ lấy tay vuốt tóc Mi Na rồi nhẹ nhàng hỏi nàng với ánh mắt thật trìu mến.

    _Cô đừng lo, vẫn còn tôi ở đây.

    Mi Na bỗng được nằm trong vòng tay của CA ĐÔ,hơi thở ấm áp và lời nói dịu dàng của người này khiến nàng xúc động đến không nói lên lời. Và MI NA chỉ biết khẽ gật đầu,nhắm mắt lại như muốn quên đi mọi thứ xung quanh. Rồi tiếng của một gã đến gần hét lên thúc giục.

    _Đứng lên ngay, mau đi theo bọn ta.

    _Đi đâu mới được ? Các người phải nói rõ định làm gì bọn ta. Nếu không thì đừng mong chúng ta dời đi dù là nửa bước.

    CA ĐÔ nhìn gã kia bằng ánh mắt thách thức nói một giọng cực kì cứng rắn. Gã kia nhìn lại chàng rồi bỗng phá lên cười với người của mình và nói với giọng diễu cợt.

    _A ha, có kẻ không muốn được thả, thích bị nhốt hơn này…

    _Các người định bọn ta thật ư ? Vậy còn những người khác thì sao ?

    CA ĐÔ cũng phải sửng sốt thốt lên với vẻ mặt ngờ vực xen lẫn băn khoăn. Gã kia vui vẻ nói giọng chân thực.

    _Bọn ta đùa các người làm gì chứ. Còn những người khác đến lúc ra ngoài PHUM SÓC LỚN của bọn này thì sẽ được gặp nhau thôi.

    _Nào, mau mau cho bọn này xong còn làm việc khác chứ.

    Thêm những giọng nói đầy sốt ruột của một gã đứng cạnh cửa mà lúc này đã bước hẳn ra ngoài hiên nhà. Một gã bước tới chỗ CA ĐÔ hùng hổ xốc một bên nách chàng mà lôi đứng giậy. CA ĐÔ đành phải đứng lên kéo theo Mi Na. Rồi bọn họ lục đục đi ra ngoài,xuống khỏi cầu thang dời khỏi căn nhà đã giam hãm chị em của TRÂU VÀNG dòng dã suốt một đêm hai ngày.





    ---QC---


Trang 8 của 8 Đầu tiênĐầu tiên ... 678

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status