Nhiet Ke Dien Tu
TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234
Kết quả 16 đến 18 của 18

Chủ đề: Tiểu Tuyết Sơ Tình [Bạch Y Phương Chấn Mi] - Ôn Thụy An (hoàn thành)

  1. #16
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,867
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Chương 16 – Nói rõ chuyện xưa

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Phương Chấn Mi ở bên cạnh nói:
    - Đúng vậy, hôm qua chúng ta còn nhìn thấy Âm Hỏa công chúa ở trên sông...

    Toàn thân Long Hội Kê vang lên tiếng lách cách kịch liệt:
    - Thật sự? Ngài thật sự nhìn thấy nàng...

    Phương Chấn Mi thở dài một tiếng, nói:
    - Đúng.

    Long Hội Kê run giọng hỏi:
    - Sáng nay người đứng trên nhánh tùng ở hậu viện, đến đi không dấu vết, chính là Phương thiếu hiệp ngài?

    Phương Chấn Mi nói:
    - Khi đó ta không tiện biểu lộ thân phận. Ta được Hưu đàn chủ của quý bang vì đại nghĩa trong bang, tin lời của ta, để ta giả mạo y xuất hiện trong lễ mừng thọ. Chuyện này còn chưa cáo lỗi với Long bang chủ.

    Long Hội Kê nói:
    - Phương thiếu hiệp đừng nói như vậy. Hôm nay nếu không có thiếu hiệp, Long mỗ đã sớm sống chết do người rồi... Chỉ là, chỉ là lúc đó vì sao Phương thiếu hiệp không nói chuyện này với ta?

    Phương Chấn Mi nói:
    - Ta không tiện lộ diện, là vì khi đó một vị bằng hữu của ta còn rơi vào trong tay tôn phu nhân.

    Tư Vô Cầu lạnh lùng nói:
    - Lúc này ngươi dám lộ diện, chắc hẳn lão già kia đã được ngươi cứu ra rồi?

    Phương Chấn Mi gật đầu.

    Ngã Thị Thùy thở dốc, hắn đang được Hưu Tử Phù thật sự dìu đỡ:
    - Hóa ra... hóa ra lão bất tử đã được ngươi cứu...

    Tư Vô Cầu hừ lạnh một tiếng, nói với Long Hội Kê:
    - Khi đó hắn không dám nói rõ chuyện này với ngươi, bởi vì Phương Chấn Mi tuy thông minh hơn người, nhưng vẫn không khẳng định ta chính là Tư Vô Cầu. Hơn nữa hôm nay là sinh nhật ngươi, nếu nói cho ngươi biết Âm Hỏa công chúa vừa mới chết hôm qua, ngươi sẽ...

    Long Hội Kê kích động nói:
    - Nàng... thật nhẫn tâm...

    Tư Vô Cầu lạnh nhạt nói:
    - Ta muốn gả cho ngươi, nào phải chuyện dễ dàng? Mười năm trước ngươi và Âm Hỏa công chúa quan hệ thắm thiết như cá với nước, ai có thể tách rời các ngươi? Hà, cũng chỉ ta có thể, bởi vì ta là nghĩa muội Lâm Thanh Oanh của công chúa, cô ta cũng giống như ngươi không biết ta chính là Tư Vô Cầu. Võ công của các ngươi đều trác tuyệt đương thời, nhưng ngươi nhiệt tình xây dựng Thủ Noãn bang, còn cô ta trầm mê trong vũ đạo nghệ thuật. Khi đó võ công của ngươi vẫn kém Tam Tư chúng ta một chút, còn công chúa lại được chân truyền của U Minh Vương. Cô ta vì muốn võ công của ngươi vượt trên mọi người, xứng chức bang chủ, không tiếc truyền hết “Âm Thủy chân công” kế thừa từ U Minh Vương cho ngươi...

    Long Hội Kê thống khổ nói:
    - Thế nhưng, lúc nàng muốn truyền “Âm Thủy chân công” vào đan điền ta, ta lại không biết...

    Tư Vô Cầu lạnh lùng cười một tiếng:
    - Khi đó với sự thân mật của các ngươi, đương nhiên sẽ không chấp nhận hi sinh người yêu để gia tăng công lực của mình. Võ công của Âm Hỏa công chúa được chân truyền từ U Minh Vương, đương nhiên hơn xa ngươi, cô ta có cả trăm phương pháp để khiến ngươi không thể cự tuyệt truyền thụ. Ngươi tu luyện “Dương Hỏa chân công”, một khi có thêm “Âm Thủy chân công” của cô ta làm cơ sở, tự nhiên là làm ít được nhiều, võ công có thể đuổi kịp U Minh Vương năm đó. Nhưng võ công của Âm Hỏa công chúa lại giảm sút đi nhiều...

    Long Hội Kê bi thương nói:
    - Cho nên... cho nên ta tưởng rằng nàng cạn kiệt chân nguyên, ngày hôm sau đã qua đời.

    Tư Vô Cầu cười lạnh nói:
    - Đây thật ra là kế hoạch của ta. Cô ta truyền công lực cho ngươi, khiến võ công của ngươi đạt đến đỉnh cao. Trước kia ta không dám động thủ, sợ đánh không lại hai người các ngươi. Khi đó ta càng không dám ra tay, bởi vì biết không đấu lại ngươi... Mặc dù võ công của công chúa hao tổn lớn, nhưng cô ta tự nghĩ ra chiêu thức biến hóa từ vũ đạo, ta cũng không phải đối thủ của cô ta. Ta chỉ có trước tiên tách rời hai người các ngươi... Ta biết sau khi cô ta truyền “Âm Thủy chân công” cho ngươi, chân nguyên đã suy yếu, không thể ở cùng người có âm dương khí đều toàn thịnh như ngươi, nếu không phải cô ta không chịu nổi bỏ mình thì cũng làm hao tổn công lực của ngươi. Do đó ta nói với cô ta: “Không bằng công chúa tạm lánh đi một thời gian, đợi bang chủ điều hòa âm dương khí, tỷ cũng tu luyện ‘võ múa’ đến đại thành, mới lại ở cùng bang chủ”.

    Long Hội Kê lần đầu nghe được chuyện này, không nhịn được hỏi:
    - Nàng... nàng nói thế nào?

    Tư Vô Cầu nói:
    - Cô ta à? Cô ta nói: “Không được, công lực của ta muốn khôi phục ít nhất cũng phải năm năm”. Ta liền nói: “Nếu công chúa không thể nhẫn nại tạm chia tay, vốn muốn trợ giúp bang chủ lại trở thành hại y”. Công chúa suy nghĩ một chút, ướt mắt nói: “Đúng vậy, nếu như ta ở cùng y, y nhất định sẽ đối xử tốt với ta, trong vòng năm năm, sẽ khó khống chế truyền công lực âm dương vào lại trong cơ thể ta, hoặc là... tóm lại đều không tốt”. Ta thừa cơ nói: “Như vậy công chúa vẫn nên suy nghĩ lại, có câu ‘tiểu biệt thắng tân hôn’, tỷ chuyên tâm vào vũ đạo, rèn luyện thêm mấy năm cũng là chuyện tốt. Bang chủ cũng có thể chuyên tâm gây dựng Thủ Noãn bang...”. Khi đó ta đã nói như vậy.

    Long Hội Kê cả giận nói:
    - Ngươi... yêu phụ ngươi! Nàng thật sự nghe lời ngươi?

    Tư Vô Cầu cười gằn nói:
    - Cô ta nghe lời ta, suy nghĩ thật lâu thật lâu, lại lẩm bẩm: “Được, như vậy ta cũng sẽ không quấy rầy y, để y có thể chuyên tâm thành đại công, lập đại nghiệp...”. Ta thấy kế hoạch sắp thực hiện được, liền bổ sung: “Huống hồ, tạm chia tay năm năm như vậy, cũng có thể thử xem Long bang chủ có thật lòng với tỷ hay không”. Cô ta, hà, lập tức nói: “Y nhất định sẽ không thay lòng”. Khi đó ta liền nghĩ: “Hừ, ta lại khiến hắn thay lòng cho ngươi xem, ngươi cho rằng cả đời ngươi là công chúa, chuyện gì cũng hạnh phúc hơn người khác sao...”.

    Long Hội Kê cả giận nói:
    - Ngươi... ngươi ngươi đúng là lòng dạ rắn rết...

    Y bởi vì quá giận dữ, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp.

    Tư Vô Cầu cười nói:
    - Rắn rết? Phần sau còn thú vị hơn. Ta linh cơ vừa động, liền đề nghị: “Công chúa, nếu tỷ cứ rời đi như vậy, sẽ khiến y lòng mang thương nhớ, không quan tâm đến sự nghiệp, đến chân trời góc biển tìm tỷ...”. Cô ta nghĩ cũng phải, liền nói: “Không được, như vậy y nhất định sẽ hoang công phế nghiệp...”, lại nói: “Ta không thể để y tìm được, như vậy sẽ làm hại y”. Cô ta lại kéo tay ta hỏi: “Muội muội tốt, muội có biện pháp nào, có thể khiến...”. Thế là ta bèn hiến tặng phương pháp tuyệt diệu cho cô ta.

    Long Hội Kê căm hận nói:
    - Ngươi bảo nàng chết?

    Tư Vô Cầu cười nói:
    - Bảo cô ta giả chết, khiến trái tim của ngươi nguội lạnh. Cô ta suy nghĩ thật lâu mới nói: “Không có cách nào khác, chỉ đành như vậy...”. Lúc này ta liền cố ý hỏi cô ta: “Tỷ muốn ẩn trốn thì phải trốn thật kỹ, đừng để y biết, nếu không nỗ lực trước đây sẽ hoàn toàn uổng phí”. Cô ta nói: “Chuyện này đương nhiên, nhưng không biết trốn chỗ nào cho tốt”. Ta đáp: “Mao Sơn động của muội và Nhân Đầu phiên của Tư Không huynh đệ đều nghe lệnh công chúa”. Công chúa liền gật đầu nói: “Ta cũng muốn mượn đoạn thời gian này để rèn luyện vũ đạo”. Ta bèn đề nghị: “Tư Không Khiêu tinh thông đánh đàn, có thể tấu nhạc phối hợp với vũ đạo của tỷ”. Bản ý của ta là nhờ Tư Không Khiêu chiếm lấy tâm hồn công chúa, nhưng vẫn không đánh động được cô ta, có điều Tư Không Khiêu vẫn luôn tận lực giám thị cô ta.

    Long Hội Kê giận dữ trợn mắt nhìn Tư Không Khiêu một cái, phát ra ánh sáng như kiếm va chạm:
    - Đám tiểu nhân các ngươi!

    Tư Vô Cầu hừ lạnh một tiếng:
    - Tiểu nhân? Còn có chuyện càng tiểu nhân hơn. Khi đó ta giả vờ ngập ngừng, công chúa liền hỏi ta có chuyện gì. Ta ra vẻ khó xử nói: “Chủ công, muội muội đây có một chuyện lo lắng, không biết có nên nói hay không”. Cô ta liền bảo: “Muội cứ nói không sao”. Ta bèn nói: “Nam nhân hay thay đổi, đứng núi này trông núi nọ. Công chúa cách biệt năm năm, không biết bang chủ y, có thể cũng giống nam nhân bình thường, cưới người khác hay không...”. Cô ta nghe đến đây liền cười ngắt lời: “Sẽ không đâu, y sẽ không thay đổi, năm năm cũng không dài... Cho dù y cưới người khác, ta cũng sẽ không trách y”.

    Long Hội Kê nghe đến đây liền giật mình hỏi:
    - Chuyện này... trước khi nàng nhảy xuống sườn núi tự sát... không phải đã để lại thư bảo ta... bảo ta cưới ngươi sao?

    Tư Vô Cầu cười nói:
    - Thế nào? Chữ của ta mô phỏng có giống bút tích của cô ta không?

    Toàn thân Long Hội Kê run rẩy. Tư Vô Cầu nói tiếp:
    - Cô ta biết được ngươi cưới ta, trong lòng rất khó chịu, cũng không muốn gặp lại ta nữa. Nhưng ta vẫn có thể từ chỗ Tư Không huynh đệ biết được tin tức cô ta. Tư Không huynh đệ vẫn lừa gạt cô ta một cách trơn tru, khiến cô ta tưởng rằng vụ án này là do Tư Khấu Tiểu Đậu gây nên. Tư Không Khiêu còn dẫn cô ta đi Linh Ẩn tự xem xét một phen, nghe nói còn vô tình bị một người trong số các ngươi bắt gặp. Có điều từ đó cô ta cũng không muốn gặp lại ngươi... kế hoạch thứ hai của ta cũng thất bại. Tuy nhiên thi thể nữ nhân do ta giết chết sau đó làm thối rữa, lại lừa gạt được ngươi.

    Phương Chấn Mi nói:
    - Kế hoạch thứ hai mà cô nói, vốn là muốn chọc giận Âm Hỏa công chúa, để cô ấy dùng “võ múa” tới liều mạng với “Âm Thủy chân công”, “Dương Hỏa chân công” của Long bang chủ... Có điều Âm Hỏa công chúa Tiết tiểu thư căn bản không muốn tìm Long bang chủ báo thù, chỉ trầm mê trong vũ đạo, dùng điệu múa để vượt qua năm tháng tịch mịch.

    Long Hội Kê đột nhiên bật khóc, y siết chặt nắm tay hỏi:
    - Nàng... nàng ở đâu? Nàng ở đâu! Nàng ở đâu!

    Tư Vô Cầu lạnh lùng nói:
    - Ngươi không nghe sao? Vừa rồi ta đã nói, cô ta đã chết vào hôm qua rồi.

    Long Hội Kê dùng hết khí lực lớn tiếng hỏi:
    - Nàng chết thế nào?

    Tư Vô Cầu hỏi:
    - Ngươi còn nhớ năm đó lúc ngươi cưới cô ta, đã thề vĩnh viễn sẽ không phụ cô ta, tự chặt đứt một ngón tay, viết lên đó một câu thơ để trong hộp gấm không?

    Long Hội Kê bi thương hỏi:
    - Nàng... nàng vẫn mang theo? Nàng...

    Nói xong lại khóc không thành tiếng.

    Tư Vô Cầu lãnh khốc nói:
    - Cũng vì cô ta ngày ngày vẫn mang theo, nếu không với võ công diễn hóa từ vũ đạo của cô ta, chúng ta còn không đối phó được. Mỗi lần cô ta cầm hộp gấm ra xem, luôn kích động đến mức không thể kìm nén, cho nên...

    Long Hội Kê nghiêm nghị hỏi:
    - Ngươi đã bỏ thứ gì vào hộp?

    Tư Vô Cầu nói từng chữ từng câu:
    - Ta đã bảo Tư Không Khiêu bỏ Phi Trùng cổ vào trong hộp.

    Long Hội Kê quát lên:
    - Ngươi... ngươi tại sao lại độc ác như vậy, nhất định... nhất định phải sát hại nàng?

    Tư Vô Cầu lạnh lùng nói:
    - Ta vốn cũng không nhất định phải sát hại cô ta. Sau khi cô ta giả vờ nhảy sườn núi tự sát, ta vốn định gieo rắc lời đồn, nói rằng ngươi bức tử Âm Hỏa công chúa, hơn nữa còn làm ra rất nhiều tai họa khiến mọi người kinh hãi. Kham Thiên Tòng, Đường Thập Ngũ đều bị “Chỉ Thủy thần công” của ta giết chết, càng làm danh dự của ngươi giảm sút, như vậy cũng đủ rồi. Ngươi chần chừ không chịu cưới ta, cho đến ba năm trước đây, mới giống như tuân theo di ngôn của Âm Hỏa công chúa cưới ta... Trái tim của ngươi không lúc nào không nghĩ đến cô ta. Cho nên ta hận cô ta, ta muốn cô ta chết. Cộng thêm cô ta dần dần nghe được những lời đồn bên ngoài bất lợi với ngươi, cho nên vào sinh nhật hôm nay, muốn ra mặt giải thích giúp ngươi. Mà đám người Phương Chấn Mi thích lo chuyện bao đồng lại vừa lúc nhúng tay vào vũng nước đục này. Vì sợ sự tình bị phát giác... ta đành phải giết cô ta.

    Ngã Thị Thùy ở bên ngoài lớn tiếng nói:
    - Đồ yêu phụ ngươi! Ta chính tai nghe thấy Tư Không Khiêu ở trước mặt công chúa khích bác chuyện quá khứ, muốn kích động công chúa nảy sinh sát ý với Long Hội Kê... Ngươi!

    Trên mặt Tư Vô Cầu lộ ra vẻ thê lương, cười khổ nói:
    - Đáng tiếc, lại không kích động được...

    Long Hội Kê nghe đến đây, đột nhiên nói:
    - Tư Vô Cầu!

    Tư Vô Cầu nghe được tiếng gọi này, giống như tiếng của một người đang cố nén bi thương đè ép tâm tình, trong lòng cũng không kìm được chấn động.

    Long Hội Kê chậm rãi nói:
    - Như vậy, ảo ảnh mà ngươi và Tiểu Lũ thấy đều là giả?

    Tư Vô Cầu nói:
    - Chuyện này còn phải hỏi sao? Tiểu Lũ là cao thủ trong Mao Sơn động ta, đương nhiên cùng ta nói dối rồi. Nếu không làm vậy, sao có thể khiến ngươi thi triển “Điệp Biến đại pháp”? Như vậy mới dễ hút lấy công lực của ngươi, dồn ngươi vào chỗ chết.

    Long Hội Kê hỏi:
    - Thực ra ngươi đã sớm biết, công lực của ta ngưng tụ âm dương nhị nguyên chân công, không trở ngại bởi tình yêu nam nữ?

    Tư Vô Cầu cười quyến rũ nói:
    - Cách nhìn của ta đối với nam nhân xuất phát từ kinh nghiệm thực tế, không cố chấp bảo thủ trên võ học giống như công chúa, hơn nữa cũng chuẩn xác hơn nhiều.

    Long Hội Kê trầm giọng hỏi:
    - Tư Vô Cầu, lúc ngươi làm những chuyện ác này, có phải chưa từng nghĩ tới đứa trẻ tương lai của chúng ta hay không?

    Tư Vô Cầu cười giễu cợt:
    - Con của chúng ta?

    Cô ta vừa cười, thân thể vừa rung động, kỳ quái là bụng lớn của cô ta mang thai nhiều tháng, đột nhiên nhanh chóng xẹp xuống. Cô ta vừa cười vừa nói:
    - Ngươi đúng là quá ngu xuẩn! Ảo ảnh đã là giả, vì sao mang thai lại không thể giả?

    Cô ta cười thú nhận:
    - “Mao Sơn thuật” của Mao Sơn động, có chuyện gì không làm được?

    Long Hội Kê nghiến răng nghiến lợi, nói từng chữ từng chữ:
    - Tốt, tốt, tốt!

    Phương Chấn Mi rất bội phục Long Hội Kê, bởi vì hắn phát hiện Long Hội Kê vốn cực kỳ kích động dẫn đến tâm thần tan rã, lúc này đã dần dần bình tĩnh lại.

    Thậm chí khi nói ba chữ “tốt” này, chữ thứ nhất lòng đau như cắt, chữ thứ hai biến thành trái tim nhói đau, đến chữ thứ ba đã bình tĩnh điềm đạm, tâm như tro tàn.

    Lúc giao chiến với kẻ địch, tâm tình không ổn định, quá giận dữ hoặc quá bi thương đều dễ tạo thành sơ hở.

    Trong quá trình giao thủ, sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến chí mạng.

    Long Hội Kê là cao thủ hàng đầu, đương nhiên hiểu được điểm này. Phương Chấn Mi bội phục, bởi vì hắn không ngờ Long Hội Kê bị đả kích lớn như vậy, vẫn có thể bình tĩnh được.

    Đổi lại là hắn, e rằng cũng chưa chắc làm được.

    Đương nhiên hắn không biết, lúc này Long Hội Kê sở dĩ bình tĩnh lại, là vì Long Hội Kê đã có một quyết định.

    Y có lỗi với Tiết Sơ Tình.

    Y quyết định dùng cái chết tuẫn táng.

    Nhưng trước khi đi, y phải giết chết kẻ đã khiến hai người bọn họ chia lìa, âm dương cách biệt.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày 17-07-2018 lúc 19:01.
    ---QC---


  2. Bài viết được 14 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,avalon21,chieu ly,daitango,demonweapon,gautruc01,glook,laughing,linh123,netwalker,ngocminh130714,Tieu Lan,yupee,Đơn bước,
  3. #17
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,867
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Chương 17 – Nhất Long Tam Trùng tử chiến

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Long Hội Kê lẳng lặng nói:
    - Như vậy cũng tốt, ta không còn gì băn khoăn nữa.

    Trong bụng Tư Vô Cầu đã không có hài tử của y, y ra tay cũng không cần khoan dung.

    Phương Chấn Mi đột nhiên nói:
    - Tư động chủ!

    Tư Vô Cầu nói:
    - Ngươi còn gì muốn hỏi?

    Phương Chấn Mi nói:
    - Thực ra với cục diện trước mắt, Tư động chủ được Tư Không huynh đệ giúp đỡ, có thể đánh một trận. Không biết vì sao Tư động chủ lại tự vạch trần trước mặt mọi người, nói ra chuyện cũ năm xưa, để kích động Long bang chủ nảy sinh ý định giết người?

    Tư Vô Cầu nhìn Phương Chấn Mi một cái, nói:
    - Ánh mắt tốt, Phương Chấn Mi quả nhiên có kiến thức.

    Phương Chấn Mi mỉm cười.

    Tư Vô Cầu nói tiếp:
    - Bởi vì hôm nay chỉ có ta thắng, các ngươi không có cơ hội thắng, cho nên trước khi các ngươi chết, ta muốn nói rõ đoạn chuyện cũ này, để các ngươi mang nuối tiếc chết đi.

    Diệp Biên Chu cả giận nói:
    - Ngươi cho rằng dựa vào ngươi và Tư Không huynh đệ, có thể giết hết quần hào nơi này sao?

    Tư Vô Cầu cười lạnh nói:
    - Chỉ dựa vào chúng ta, đương nhiên không dễ.

    Cô ta cười nhìn sang Tiểu Lũ.

    Tiểu Lũ cười hòa nhã nói:
    - Ta đã phụng lệnh phu nhân, sai Mao Sơn Thập Tam Vu đặt thuốc nổ trong trong ngoài ngoài Thủ Noãn bang, có thể trong nháy mắt phá hủy khu nhà lớn này.

    Tư Không Khiêu nói tiếp:
    - Hơn nữa ta còn hạ cổ trên thuốc nổ, chỉ cần bốc cháy, khói độc lan ra chung quanh, mảnh địa phương này trong mười năm khó mọc một cọng cỏ, không cần nói đến những người đang có mặt ở đây.

    Mọi người kinh hãi, nhìn nhau biến sắc.

    Tư Vô Cầu nói:
    - Hiện tại người nào hàng phục ta, có thể miễn khỏi chết.

    Hưu Tử Phù cả giận nói:
    - Nếu khu nhà này bốc cháy sinh cổ, các ngươi cũng trúng cổ hoặc chết cháy giống chúng ta thôi!

    Tư Vô Cầu lạnh nhạt nói:
    - Vậy thì cùng chết thôi. Huống hồ cổ là do ta thả, chúng ta đã sớm uống thuốc giải rồi.

    Mọi người đều kinh hoảng, con người chỉ có một cái mạng, tất nhiên phải quý trọng, ai có gan thà chết liều mình như vậy?

    Chợt nghe một giọng nữ ôn nhu thở dài nói:
    - Tư Vô Cầu, ngươi thật sự không nên quên ta.

    Tư Vô Cầu nghe tiếng nhìn sang, sắc mặt khẽ biến:
    - Tư Khấu Tiểu Đậu?

    Tư Khấu Tiểu Đậu lại thở dài một tiếng:
    - Ngươi thật sự không nên quên ta và U Linh Tam Thập của ta.

    Tư Vô Cầu lạnh lùng nói:
    - Ngươi...

    Đột nhiên chu môi rít lên một trận.

    Tiếng rít vang lên mấy lần, sắc mặt Tiểu Lũ cũng biến đổi.

    Tư Khấu Tiểu Đậu thở dài lần thứ ba, xa xăm nói:
    - Ngươi đang khó hiểu vì sao Mao Sơn Thập Tam Vu của ngươi lại không trả lời đúng không?

    Cô ta nhún nhún vai, buông tay nói:
    - U Linh Tam Thập đã giải quyết bọn chúng rồi.

    Lần này Tư Vô Cầu giận đến toàn thân run rẩy, dùng hai ngón tay chỉ vào đối phương:
    - Tư Khấu Tiểu Đậu, ngươi... ngươi vì sao phải đối nghịch với ta?

    Tư Khấu Tiểu Đậu hờ hững nói:
    - Công đạo tự ở lòng người. U Minh Vương làm ác một đời, giao cơ nghiệp cho Nhất Điều Long để tích lũy âm đức, ta luôn luôn rất ủng hộ. Các ngươi lại vì quyền lực, ra tay với hậu nhân của U Minh Vương, hơn nữa còn muốn giá họa cho ta, ra lệnh cho thủ hạ giả thành nữ ni hại người, muốn Long bang chủ sinh nghi với ta, để chúng ta ngao cò tranh nhau, còn các ngươi lại làm ngư ông đắc lợi. Đúng là quá độc ác rồi. Ta chính là muốn đấu với ngươi một trận.

    Hai người Tư Không Thoái, Tư Không Khiêu đều nhìn ra tình hình không ổn, đột nhiên lui nhanh, cướp đường chạy ra.

    Tư Khấu Tiểu Đậu vốn đang nói chuyện, lại giống như sau lưng mọc mắt, lật người một cái đã cản Tư Không Thoái lại.

    U Linh Tam Thập bên cạnh cô ta cũng nhanh như chớp kết thành trận thế, bao vây Tư Không Khiêu.

    Thân hình Tiểu Lũ chuyển động, cô ta cũng nhìn ra tình thế không ổn, cho dù Tư Vô Cầu không đi, cô ta cũng muốn chạy trốn trước.

    Nhưng Diệp Biên Chu đã sớm cản đường ra của cô ta.

    Tư Vô Cầu nhìn chiến cuộc, lạnh lùng nói với Long Hội Kê:
    - Ngươi còn chưa động thủ sao?

    Long Hội Kê đã khôi phục sự bình tĩnh của lãnh tụ một bang, nói:
    - Cũng nên đến phiên chúng ta rồi.

    Lúc này bên ngoài tiếng người ầm ĩ. Long Hội Kê vung tay lên, Hưu Tử Phù lập tức dẫn cao thủ Thủ Noãn bang ra ngoài nghênh chiến. Người muốn tấn công vào chính là bộ chúng của Nhân Đầu phiên và Mao Sơn động.

    Những vị khách khác, vốn là người tương đối có nghĩa khí, hơn nữa nghe được hành vi hèn hạ của đám người Tư Vô Cầu, vì muốn đả kích danh dự của Long Hội Kê nên ra tay tàn hại nhiều nhười, mà những người đó ít nhiều đều có quan hệ với đám khách này, không ai không muốn báo thù. Huống hồ Tư Vô Cầu đã nói muốn dùng thuốc nổ cổ độc sát hại người ở nơi này, do đó người người cùng chung mối thù, kề vai chiến đấu với Thủ Noãn bang, chống lại Nhân Đầu Phiên và Mao Sơn động.

    Tư Vô Cầu thờ ơ lạnh nhạt, nói với Long Hội Kê:
    - Chiến cuộc này đã phân thắng bại.

    Long Hội Kê nói:
    - Ngươi biết thì tốt.

    Tư Vô Cầu nói:
    - Chiến cuộc tuy là ngươi thắng, nhưng người chết vẫn là ngươi.

    Long Hội Kê cười lạnh:
    - Chẳng lẽ võ công của ngươi cao hơn ta?

    Tư Vô Cầu nói:
    - Nếu luận về võ công, ta vẫn không bằng ngươi. Nhưng hôm nay là sinh nhật ngươi, lúc “Dương Hỏa chân công” của ngươi yếu nhất. Mà vừa rồi ngươi đã sử dụng “Điệp Biến đại pháp”, công lực vẫn chưa khôi phục. Cộng thêm ba năm qua ta cẩn thận quan sát võ công của ngươi, đã hiểu rõ tường tận, còn ngươi lại chẳng biết gì về võ công của ta. Hơn nữa ta đã sớm dùng ngày sinh bát tự của ngươi đóng vào trên người con rối nhỏ, dùng kim đâm vào chín tử huyệt lớn, ngươi sống không qua sinh nhật...

    Ánh mắt Long Hội Kê thu lại:
    - Còn nữa không?

    Tư Vô Cầu nói từng chữ từng chữ:
    - Kẻ địch của ngươi không chỉ có ta...

    Khi cô ta nói đến chữ “ta”, hai con ngươi đột nhiên phát ra ánh sáng màu xanh lá, cổ họng cũng phát ra âm thanh cổ quái khàn khàn, giống như một con mèo động dục.

    Long Hội Kê chợt thấy gió lạnh thổi vào lưng, không kìm được giật mình

    Thực ra người giật mình không chỉ có Long Hội Kê, còn có Phương Chấn Mi.

    Bởi vì người điên cuồng xuất thủ sau lưng Long Hội Kê không phải ai khác, chính là Tiểu Tuyết.

    Mà hắn lại biết rất rõ, Tiểu Tuyết vốn không biết võ công.

    Phương Chấn Mi mặc dù kinh ngạc, nhưng cũng lập tức ra tay.

    Hắn dùng một cơn gió nhẹ gạt văng thế công của Tiểu Tuyết.

    Tiểu Tuyết một kích không trúng, trong tay cầm một con dao găm sắc bén màu xanh lá, lại quay sang điên cuồng công kích hắn.

    Long Hội Kê không xoay người, nhưng y cảm giác được áp lực sát khí sau lưng đã bị dẫn đi.

    Chỉ có Phương Chấn Mi giống như gió nhẹ mới có bản lĩnh này.

    Long Hội Kê vẫn không xoay người, bởi vì y không muốn để Tư Vô Cầu có cơ hội giết mình, càng không muốn để cô ta có cơ hội chạy trốn.

    - Lúc “Điệp Biến đại pháp”, tiểu cô nương kia đã bị Tư động chủ dùng công lực hút được hòa cùng Mao Sơn pháp lực xâm nhập vào trong đầu, khiến võ công tăng mạnh, thần kinh thất thường. Không nên thương tổn cô ấy!

    Phương Chấn Mi đương nhiên sẽ không thương tổn Tiểu Tuyết, nhưng cũng vì không thể thương tổn, cho nên càng khó ứng phó.

    Tiểu Tuyết bị Tư Vô Cầu khống chế, tiếp nhận “Âm Thủy chân công” và “Dương Hỏa chân công” do Long Hội Kê phát ra, cộng thêm bị Mao Sơn thuật của Tư Vô Cầu dẫn dắt, giống như hoàn toàn mất đi hồn phách, đầu tóc rối bù, cầm dao găm tấn công Phương Chấn Mi quyết liệt.

    Điều khiến Phương Chấn Mi bó tay nhất, đó là Tiểu Tuyết bởi vì chưa từng luyện võ công, cho nên hoàn toàn không có chiêu số. Với sự thông thái của Phương Chấn Mi, nhất thời cũng không thể dùng một bộ chiêu thức nào để chế ngự được nàng.

    Phương Chấn Mi vốn đã nhìn ra ánh mắt Tiểu Tuyết rời rạc, trên mặt có một loại khí tức màu xanh lá nhàn nhạt, nhất định thần trí đã bị người khác thao túng. Hiện giờ nghe Long Hội Kê nói như vậy, trong lòng Phương Chấn Mi càng hiểu rõ.

    Phương Chấn Mi vừa né tránh thế công của Tiểu Tuyết, vừa nói:
    - Long bang chủ, ngài trước tiên bắt giữ Tư động chủ, Tiểu Tuyết sẽ có thể khôi phục!

    Hắn khổ sở vì không thể tổn thương Tiểu Tuyết, chỉ có thể né trái tránh phải.

    Tư Vô Cầu cười lạnh nói:
    - Mao Sơn thuật không giống như Khấu Tâm thuật. Cô ta không phải bị tinh thần của ta chấn nhiếp tâm phách, mà bị ta mượn công lực và pháp lực của Long Hội Kê, truyền Mao Sơn thuật vào máu trong cơ thể cô ta. Ta chọn trúng cô ta trong ngàn vạn người, cũng vì cô ta đặc biệt ngây thơ, một khi bị cổ xâm nhập vào đầu, khó có thuốc chữa. Cho dù ta bị các ngươi giết chết, cô ta vẫn sẽ điên cuồng công kích, đến chết mới thôi. Các ngươi đừng uổng phí tâm tư nữa.

    Long Hội Kê cũng không nhịn được nữa, rống giận một tiếng, lập tức xuất thủ.

    Long Hội Kê vừa ra tay, Tư Vô Cầu cũng lập tức bay lên. Dưới chưởng lực của Long Hội Kê, nơi cô ta vừa đứng lập tức biến thành một đám lửa.

    Thân hình cô ta vừa bay lên, Long Hội Kê đã chặn tới, hai người ở giữa không trung đấu nhau một chưởng.

    Long Hội Kê lập tức cảm thấy lòng bàn tay tê ngứa, biết đã trúng Mao Sơn thuật, liền hét lớn một tiếng, đưa tay vào trong đám lửa.

    Ánh lửa bùng cháy, gương mặt Tư Vô Cầu vốn đang đắc ý chợt biến sắc.

    Cổ độc Mao Sơn thuật mà cô ta truyền vào tay Long Hội Kê, đã bị Long Hội Kê dùng ngọn lửa đốt cháy vết thương phá giải.

    Cô ta hét lên giận dữ, như mây cuốn gió, xông thẳng tới trước, hai tay lại xuất kích lần nữa.

    Long Hội Kê xoay người, cũng đánh ra song chưởng, hai người lại đấu nhau một chưởng.

    Hai người đấu hai chưởng, cả hai đều sững sốt, kẽ ngón tay của Long Hội Kê rỉ ra máu tươi.

    Tư Vô Cầu vẫn luôn rít lên, y phục trên người chợt “bùng” một tiếng bốc cháy.

    Tiếng rít của Tư Vô Cầu càng thê lương như sói đêm, cô ta há mồm, đột nhiên bụng lại bành trướng, trong miệng phun ra chất lỏng màu nâu.

    Chất lỏng vừa dính vào y phục, ngọn lửa liền tắt.

    Chất lỏng còn dư phun thẳng tới Long Hội Kê.

    Long Hội Kê không tránh.

    Chất lỏng vừa đến cách người y nửa thước, lại hoàn toàn bốc hơi thành khói nhẹ màu lam.

    Long Hội Kê lần thứ ba xuất thủ, vẫn là đánh ra song chưởng.

    Tư Vô Cầu cắn răng một cái, cũng dùng song chưởng đón đỡ.

    Hai người lần thứ ba đấu chưởng.

    Một tiếng “cách” nhỏ vang lên, Tư Vô Cầu lui lại ba bước.

    Lúc cô ta lui bước đầu tiên, trên người lại hiện lên một tầng băng mỏng; lúc cô ta lui bước thứ hai, băng mỏng trên người bắt đầu vỡ nứt; lúc lui đến bước thứ ba, băng vụn trên người đã ào ào rơi xuống đất.

    Khi Long Hội Kê lần đầu tiên đấu chưởng với cô ta, chỉ dùng công lực bình thường, bị thất thế trúng Mao Sơn thuật của Tư Vô Cầu, may mắn y đã dùng “lửa Thuần Dương” diệt đi cổ độc; lần thứ hai đấu chưởng, hai tay y phát ra “Dương Hỏa chân công”, khiến toàn thân Tư Vô Cầu bốc cháy, nhưng Tư Vô Cầu cũng dùng “Mao Sơn Huyết Vũ” phá hết hỏa công; lần thứ ba đấu chưởng, Long Hội Kê dùng “Âm Thủy chân công” đóng băng Tư Vô Cầu, nhưng Tư Vô Cầu đã sớm chuẩn bị, dùng Mao Sơn thuật bảo vệ tâm mạch, lại dùng bộ pháp kỳ dị phá tan hàn băng.

    Long Hội Kê tiếp hai chưởng của Tư Vô Cầu, sắc mặt biến đổi:
    - Ngươi... ngươi “Chỉ Thủy”...

    Tư Vô Cầu cười giễu cợt nói:
    - Đúng. Ta đã dùng “Chỉ Thủy” giết chết vô số thủ hạ của ngươi, bao gồm cả Kham Thiên Tòng và Đường Thập Ngũ, ngươi cũng...

    Long Hội Kê quát lớn:
    - Được!

    Đột nhiên hai tay y đã kết một lớp băng thật dày.

    Y đã vận “Âm Thủy chân công” để ngăn cản độc “Chỉ Thủy” lan tràn.

    Tư Vô Cầu làm sao để y có cơ hội thở dốc chữa trị, liền hét lên một tiếng, lần thứ tư đánh ra song chưởng.

    Ngay lúc này cô ta bỗng nghe được một tiếng kêu đau đớn.

    Tiếng kêu là do Tiểu Lũ phát ra.

    Trong Mao Sơn động, sau khi lão động chủ Tư Phúc Xung chết, Tư Vô Cầu là người có quyền lực lớn nhất, là người thừa kế chính thống. Tiểu Lũ chính là tâm phúc bên cạnh. Hoắc Oan Nhai là đệ tử thân truyền của cô ta, cũng là chủ quản Mao Sơn động. Ba đại hộ pháp khác chính là ba nữ ni kia, trong đó nữ ni mặt đao là tổng hộ pháp.

    Võ công của Tiểu Lũ khá cao, pháp lực cũng không tệ, nhưng cô ta giao thủ với Thiết Diện Thần Ưng, có một điểm khác biệt rất lớn.

    Khác biệt này chính là Diệp Biên Chu vừa bắt đầu đã liều mạng, còn Tiểu Lũ vừa bắt đầu đã chạy trốn.

    Khác biệt này rất lớn.

    Tiểu Lũ cố ý chịu một chưởng của Thiết Diện Thần Ưng, mượn lực bay ra ngoài, nhìn thấy cơ hội, lập tức muốn chạy trốn.

    Nhưng một thân hình cao lớn đã ngăn cô ta lại.

    Đó là Ngã Thị Thùy.

    Ngã Thị Thùy trúng cổ trầm trọng, đã là nỏ mạnh hết đà, Tiểu Lũ tự tin có thể trong bảy chiêu giết chết hắn.

    Cô ta thật sự có thể.

    Cô ta dùng một đôi móc vàng, móc lên móc xuống, lại móc vào cổ mình.

    Chẳng lẽ cánh tay đã không nghe cô ta sai khiến? Tuy cô ta tuy trúng một chưởng của Diệp Biên Chu, nhưng đó là cố ý chịu, lại mượn lực bay ra, hóa giải lực lượng, hẳn là bị thương không quá nặng mới đúng.

    Trừ khi... trừ khi “Thiết Diện Thần Ưng” Dệp Biên Chu đã sớm nhìn thấu thủ đoạn của cô ta, trong chưởng không mang lực lượng, lại gieo cổ vào trên người cô ta.

    Nghĩ đến đây, cô ta chỉ có thể kêu gào một tiếng.

    Bởi vì Diệp Biên Chu đã lướt đến sau lưng, nắm hai tay cô ta, dùng sức kéo một cái... Tiểu Lũ ngoại trừ kêu gào thì có thể làm gì khác?

    Trong lòng Tư Vô Cầu giật mình, nhưng vẫn xuất chưởng lần thứ tư.

    Muốn cứu vãn đại cục, nhất định phải giết chết Long Hội Kê ngay lập tức!

    Long Hội Kê thở dài một tiếng, giống như rất bất đắc dĩ giơ đôi tay đóng băng lên, cản hai chưởng của cô ta.

    Tư Vô Cầu nổi lên sát tâm, hai chưởng này đã vận đủ toàn lực.

    Ngay lúc này, cô lại nghe thấy một tiếng gào thét.

    Tiếng gào là do Tư Không Khiêu phát ra.

    U Linh Tam Thập giao đấu với Tư Không Khiêu, thật ra là bên tám lạng người nửa cân, không ai chiếm được ưu thế.

    Vũ khí mà Tư Không Khiêu sử dụng là “sênh”.

    Sênh vốn là một loại nhạc cụ, có rất nhiều ống trúc dài ngắn không đều, có thể thổi ra âm điệu khác nhau. Nhưng sênh trên tay Tư Không Khiêu, mỗi ống trúc đều có thể thổi ra ám khí bất đồng.

    Đây là “Phi Trùng cổ”, cũng tục xưng là “Phi Hàng”.

    U Linh Tam Thập, ba mươi người cùng dựa vào ý chí để kiềm chế thần chí của Tư Không Khiêu, khiến hắn bị kìm hãm, mà trong đó luôn có mấy người im hơi lặng tiếng xuất chiêu với hắn, khiến Tư Không Khiêu chống trái đỡ phải, vô cùng chật vật. Mái tóc của hắn tung bay, tóc đen quét ra ngăn cản công kích như rắn, mà “Phi Trùng cổ” trên tay hắn mỗi lần thổi vang đều khiến U Linh Tam Thập hoảng hốt chống đỡ, lảo đảo tránh lui.

    Vì vậy Tư Không Khiêu dùng sức một người chống lại ba mươi người, vẫn không phân thắng bại.

    Nhưng Tư Không Khiêu cũng giống như Tiểu Lũ, chỉ có một ý niệm, đó là chạy trốn.

    Con người muốn cầu sinh cũng là chuyện đương nhiên, huống hồ Tư Không Khiêu vừa chiến vừa quan sát tình hình, trông thấy đại sự không ổn. Tứ đại sát thủ dưới trướng Nhân Đầu Phiên là Hoắc Oan Nhai, Trương Hận Thủ, Y Mại, Mai Mãi đều đã chết, mà ba đại hộ pháp và tổng hộ pháp, chủ quản Mao Sơn động đều gặp tai ương. Thủ Noãn bang gần đây liên tiếp gặp khó khăn, lòng báo thù dâng cao, sĩ khí như cầu vồng, cộng thêm quần hào tương trợ. Hơn nữa người của Nhân Đầu Phiên và Mao Sơn động đều biết, cho dù phe mình đánh thắng trận này, cũng rất khó đặt chân tại võ lâm Vân Quý, cho nên càng thiếu chiến chí, đã có dấu hiệu thất bại.

    Lúc hai quân giao phong, một bên hoàn toàn không có chiến ý, chắc chắn sẽ thất bại.

    Tư Không Khiêu nhìn ra điểm này, cho nên hắn chỉ có trốn.

    Trong lúc hắn phân tâm tìm cách chạy trốn, thần chí dường như hơi ngơ ngẩn.

    U Linh Tam Thập nhìn thấy điểm này, cùng nhau bật hơi, cao giọng, phát kiếm.

    Vốn phần lớn U Linh Tam Thập vẫn luôn đứng yên, dùng ý chí lực mãnh liệt chuyên tâm kiềm chế tinh thần Tư Không Khiêu, lại để mấy tỷ muội tập kích đối phương, nhưng đều bị “Phi Trùng cổ” của Tư Không Khiêu bức lui.

    Hiện giờ ba mươi người nhìn chuẩn thời cơ, đồng loạt xuất thủ, cũng giống như hoàn toàn bỏ qua việc nắm giữ tâm phách Tư Không Khiêu. Nhưng kiếm thế tập hợp sức lực của ba mươi người, càng không thể so sánh, không thể ngăn cản.

    Tư Không Khiêu né trái tránh phải, trong đó một kiếm giống như không tránh nổi, đâm xuyên qua chân. Bước chân Tư Không Khiêu lảo đảo, lập tức ba kiếm khác lại đâm thủng ngực, bụng và bên hông.

    U Linh Tam Thập mừng rỡ, cho rằng đã thành công.

    Trong khoảnh khắc này, Tư Không Khiêu đã lắc mình nhảy ra.

    U Linh Tam Thập không kịp ngăn cản. Tư Không Khiêu trở tay ném sênh ra, năm nữ ni không kịp nhảy tránh, bị “Phi Trùng cổ” trong sênh vỡ nát chạm trúng, toàn thân co giật, lập tức mất mạng.

    Lúc này những U Linh Tam Thập còn lại mới tỉnh ngộ, vừa rồi đâm trúng Tư Không Khiêu chỉ là thủ thuật che mắt sở trường của Nhân Đầu Phiên. Khi bọn họ hiểu được, Tư Không Khiêu đã nắm lấy thời cơ, xông ra bên ngoài.

    Chỉ cần ra khỏi Nhất Điều Long phủ, hắn sẽ không sợ nữa...

    Thân hình hắn đang ở giữa không trung, chợt một tiếng “vù” vang lên, một sợi dây câu đã móc lấy vạt áo của hắn.

    Hắn vừa giận vừa sợ, chỉ thấy một người râu trắng tóc trắng, khóe miệng còn chảy máu, nhưng vẫn mỉm cười nói:
    - Tư Không Khiêu ơi Tư Không Khiêu, Thẩm Thái Công ta canh giữ ở đây, là vì chờ cái nhảy này của ngươi.

    Tư Không Khiêu bị dây câu của Thẩm Thái Công móc lấy, chỉ là chuyện trong nháy mắt, nhưng đã không kịp dùng tuyệt học của Nhân Đầu Phiên chạy trốn. Trong U Linh Tam Thập có bảy nữ ni bi phẫn đuổi kịp hắn, khi hắn chưa kịp thi triển bất kỳ “thủ thuật che mắt” nào, trong bảy kiếm đã có năm kiếm từ phía sau hắn xuyên qua. Tư Không Khiêu kêu thảm một tiếng, mất mạng ngay tại chỗ.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile


  4. Bài viết được 14 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chieu ly,daitango,demonweapon,gautruc01,glook,laughing,linh123,netwalker,ngocminh130714,Piglet,Tieu Lan,yupee,Đơn bước,
  5. #18
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,867
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Chương 18 – Lấy cái chết tạ lỗi hồng nhan

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Tư Vô Cầu nghe được tiếng kêu của Tư Không Khiêu lúc sắp chết, trong lòng hoảng hốt, nhưng song chưởng vẫn nhanh chóng đánh về phía Long Hội Kê.

    Phải giết Long Hội Kê!

    Bốn chưởng va chạm, trong khoảnh khắc này, lớp băng trên tay trái Long Hội Kê nứt ra, hiện lên màu đỏ như máu, còn tay phải vẫn đóng băng dày một tấc.

    Tư Vô Cầu hét lên một tiếng, bay ngược trở ra.

    Thân hình cô ta bay ra, nửa trái đã kết thành băng, nửa phải lại bốc lên ngọn lửa.

    Cô ta bay ngược ra ba trượng, ngã xuống đất, đau đớn lăn lộn la hét, mang theo tiếng gào thét thê lương:
    - Ngươi... Điệp Biến đại... pháp...

    Tư Vô Cầu vốn nghĩ rằng Long Hội Kê vào ngày sinh nhật chân nguyên suy yếu, hơn nữa lúc thi triển “Điệp Biến đại pháp”, một phần công lực đã bị mình hút lấy, một phần công lực khác truyền vào người Tiểu Tuyết, cộng thêm tâm tình kích động, nguyên khí tất nhiên không đủ, mình có thể nhân cơ hội này dùng “Chỉ Thủy thần công” trong Mao Sơn thuật đánh chết y, cứu vãn đại cục.

    Cô ta lại không ngờ, vào lúc này Long Hội Kê vẫn có thể sử dụng “Điệp Biến đại pháp”.

    “Điệp Biến đại pháp” là võ công rất hao tổn công lực, hơn nữa còn là võ công cứu người chứ không phải giết người.

    Trong khoảnh khắc, Long Hội Kê lại ngưng tụ “Điệp Biến đại pháp” trên song chưởng, giải thoát hai tay bị “Chỉ Thủy thần công” của Tư Vô Cầu đông cứng, lại biến thành tay trái “Dương Hỏa”, tay phải “Âm Thủy”, hai luồng chân công đảo ngược, đón lấy song chưởng của Tư Vô Cầu.

    Nước lửa giao nhau, “Chỉ Thủy thần công” của Tư Vô Cầu mặc dù âm hiểm tàn độc, nhưng cũng không chống nổi. Công lực vừa bị phá, Tư Vô Cầu nửa người lạnh cóng, nửa người bốc cháy. Cô ta lăn lộn vùng vẫy một hồi, cuối cùng lăn vào trong đống lửa sau người, chỉ nghe cô ta không ngừng gào thét, trong nháy mắt đã cháy thành than.

    Tuy rằng nửa người phải đã cháy thành than, nhưng nửa người trái vẫn bị đóng băng.

    Phương Chấn Mi nhìn thấy kỳ công dị thuật của võ lâm nhân sĩ khu vực này, không nhịn được cảm thán, mặt khác cũng rất kinh ngạc.

    Bởi vì Tiểu Tuyết vẫn liều mạng công kích hắn. Chỉ cần nàng dừng tay một chút, hắn có lẽ sẽ thử một lần, xem có thể làm nàng tỉnh táo lại hay không. Nhưng Tiểu Tuyết từ đầu đến cuối chưa từng ngừng lại, cũng giống như không phát giác Tư Vô Cầu đã mất mạng. Cứ tiếp tục như vậy, Phương Chấn Mi dù vẫn có thể không thương tổn đến nàng, bản thân Tiểu Tuyết cũng sẽ mệt chết.

    Đã như vậy, đành phải mạo hiểm thử một lần.

    Trong lòng Phương Chấn Mi đã có một quyết định.

    Lúc này chợt nghe một giọng nói hưng phấn và già nua kêu lên:
    - Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết... hóa ra cháu ở đây!

    Người kêu đương nhiên là Thẩm Thái Công.

    Y phi thân ngăn Tiểu Tuyết lại, vui mừng nói:
    - Được rồi, được rồi, cháu không sao, công công cũng không sao là tốt rồi... Ồ? Sao cháu lại động dao với thần tài?

    Vừa dứt lời, con dao xanh của Tiểu Tuyết đã đâm về phía y.

    Thẩm Thái Công hoảng hốt tránh qua. Y bởi vì bị thương chưa lành, mặt khác vì tâm tình chấn động, suýt chút nữa đã không tránh khỏi một dao kia:
    - Tiểu Tuyết, cháu làm gì...

    Tiểu Tuyết lại giống như điên cuồng, vung đao liều mạng đâm chém hai người bọn họ.

    Thẩm Thái Công vừa né tránh vừa muốn đoạt dao găm trên tay Tiểu Tuyết, nhưng lại bị một loại lực lượng kỳ dị của Tiểu Tuyết đánh bật ra. Long Hội Kê ở một bên nói:
    - Hiện giờ cô ấy thân mang công lực “Dương Hỏa”, “Âm Thủy” và “Chỉ Thủy”, thần trí đã mất, sức lớn vô cùng, đừng đến gần cô ấy!

    Nói đến đây y lại phun ra một ngụm máu. Trong một ngày y liên tục thi triển “Điệp Biến đại pháp” hai lần, vào ngày sinh nhật chân nguyên suy yếu, lại vận “Âm Thủy”, “Dương Hỏa” chân công đánh chết Tư Vô Cầu, tâm tình chấn động, cộng thêm bị cổ độc “Chỉ Thủy thần công” của Tư Vô Cầu gây thương tích, bảy tám phần công lực đã trôi theo dòng nước, mà bản thân cũng bị nội thương rất nặng, nhìn thấy tình trạng của Tiểu Tuyết nhưng lại lực bất tòng tâm.

    Thẩm Thái Công nắm vai Phương Chấn Mi, lớn tiếng nói:
    - Ngươi cũng không thể xuất thủ, ngươi không thể thương tổn cô ấy...

    Tiểu Tuyết đâm tới một dao, Thẩm Thái Công dùng vai gạt ra, nhưng bị kình lực xung kích, lập tức ngã xuống.

    Tiểu Tuyết cắn mái tóc đen, khuôn mặt lạnh trắng, một dao đâm tới Thẩm Thái Công vừa ngã xuống. Thẩm Thái Công kêu lên một tiếng:
    - Tiểu Tuyết...

    Tiểu Tuyết dường như hơi tỉnh lại. Thẩm Thái Công lại dùng hết sức kêu lên:
    - Ta là công công đây...

    Ngay lúc này, trong tiếng thở dài, Phương Chấn Mi đã ra tay.

    Hắn dùng một chỉ ấn vào giữa chân mày Tiểu Tuyết.

    Thẩm Thái Công ngây người.

    Tiểu Tuyết cũng bất động, hoàn toàn bất động.

    Ngay cả Phương Chấn Mi cũng không biết một chỉ này của hắn tính toán trước bao nhiêu.

    Một tiếng “bùng” vang lên, ánh lửa ngút trời. Nguyên lai cao thủ Thủ Noãn bang đã đánh đến đỏ mắt, đốt lên một đống lửa lớn giữa chiến trường. Trong ngọn lửa, người của Thủ Noãn bang đều trở nên dũng mãnh phi thường, hễ có người bị thương, tinh lực không đủ, lập tức đến gần đống lửa, mượn uy thế của lửa khôi phục tinh lực, lại lao về phía tàn quân của Nhân Đầu phiên và Mao Sơn động.

    Pháp lực chủ yếu của Thủ Noãn bang nằm ở lửa, lửa đang bốc cháy, sĩ khí của Thủ Noãn bang đều phấn chấn. Huống hồ tình hình liên tiếp có lợi, bang chủ Thủ Noãn bang Long Hội Kê đã đánh chết động chủ Mao Sơn động Tư Vô Cầu, Tiểu Lũ bị Diệp Biên Chu giết chết, mà Tư Không Khiêu cũng chết dưới kiếm của U Linh Tam Thập, càng khiến mọi người không còn ham chiến.

    Tư Không Thoái nhìn thấy tình thế, càng không dám đánh nữa.

    Võ công của hắn và Tư Khấu Tiểu Đậu vốn ngang nhau, dưới sự truy kích của Tư Khấu Tiểu Đậu, hắn muốn chạy trốn cũng không dễ dàng.

    Tư Không Thoái tên một chữ “thoái” (lui), công phu tiến tới của hắn không biết ra sao, nhưng bản lĩnh “rút lui” thì đúng là hạng nhất.

    Hắn đột nhiên xoay người một cái, lại dùng kiếm xanh trong tay chặt đứt chiếc đầu trên cổ mình.

    Tư Khấu Tiểu Đậu giao chiến với hắn, từ đầu đến cuối chưa từng liếc hắn một cái, đồng dạng Tư Không Thoái cũng không dám nhìn Tư Khấu Tiểu Đậu nhiều. Đây là vì Tư Không Thoái sở trường Nhiếp Tâm thuật “Bích Hỏa Thần Nhãn”, mà Tư Khấu Tiểu Đậu cũng tinh thông “Nhãn cổ”.

    Ánh mắt của hai người đều không thể khống chế được nhau.

    Tư Không Thoái chợt có hành động khác thường. Lúc Tư Khấu Tiểu Đậu nhìn lại, Tư Không Thoái đã biến thành một người không đầu, chiếc đầu bay thẳng về phía cô ta.

    Trong khoảnh khắc này, Tư Khấu Tiểu Đậu cũng không biết nên tiếp hay không nên tiếp thì tốt hơn.

    Cô ta chỉ có thể dùng phất trần gạt nó ra.

    Sau khi gạt ra, chợt thấy năm ngón tay chấn động, giống như có năm con giun lạnh giá, đồng loạt từ đầu ngón tay lẻn vào trong mạch máu.

    Tư Khấu Tiểu Đậu vội ném phất trần, ngầm vận chân nguyên áp chế khí độc, tay trái rút kiếm chém đứt cổ tay phải của mình.

    Tư Không Thoái cười sằng sặc. Tư Khấu Tiểu Đậu lạnh lùng hỏi:
    - Nhân Đầu cổ?

    Chiếc đầu của Tư Không Thoái vẫn yên lành nằm trên cổ hắn, vừa rồi chỉ là thủ pháp che mắt, chém đầu một tên binh chúng Nhân Đầu phiên ở phía sau, nhanh chóng hạ cổ, dùng oan khí và huyết khí của người sống bị đứt đầu, khiến cho Tư Khấu Tiểu Đậu công lực thâm hậu cũng trúng cổ.

    Tư Khấu Tiểu Đậu nghiến răng nghiến lợi nói:
    - Quả không hổ là “Bích Hỏa Huyết Kiếm Nhân Đầu Cổ”!

    Vẻ mặt Tư Không Thoái đắc ý:
    - Bây giờ ngươi mới biết thì quá trễ rồi.

    Tư Khấu Tiểu Đậu căm hận nói:
    - Ta vẫn luôn khó hiểu vì sao ngươi lại gọi bang hội là “Nhân Đầu phiên”, hóa ra...

    Tư Không Thoái cuồng vọng nói tiếp:
    - Hóa ra ta thật có thủ đoạn dùng đầu người hạ cổ...

    Nói đến đây, Tư Không Thoái đột nhiên im lặng.

    Tư Khấu Tiểu Đậu đã bị đứt cổ tay trọng thương, không thể còn nói những lời thừa thãi này với hắn, trừ khi là có mục đích khác... Hắn phát hiện không thể nói là không nhanh, nhưng lời nói của hắn đã tiếp nối chủ đề của Tư Khấu Tiểu Đậu, lập tức hắn cảm giác được trong ngực giống như có hai người khổng lồ, không ngừng dùng chân đá vào trái tim của hắn.

    Trái tim của hắn càng đập càng nhanh, giống như trống lớn đang đánh, lại đau đớn như bị xé rách.

    Tư Không Thoái hét lớn, phun máu.

    “Khấu Tâm thuật!”

    Tư Khấu Tiểu Đậu từng dùng “Khấu Tâm thuật” suýt giết chết Thẩm Thái Công, Ngã Thị Thùy và Tiểu Tuyết, may mà Phương Chấn Mi kịp thời ngăn cản. Hiện giờ Tư Không Thoái vừa sơ sẩy, trả lời mấy câu, cũng lâm vào trong ma lực của “Khấu Tâm thuật”.

    Tư Không Thoái vừa hộc máu vừa giãy dụa, điên cuồng hét lên một tiếng, “Huyết kiếm” trong tay giống như một con rồng đỏ ném về phía Tư Khấu Tiểu Đậu.

    Tư Khấu Tiểu Đậu lắc mình tránh khỏi. “Khấu Tâm thuật” phải tập trung tinh thần mới có thể thi triển, dừng lại một chút như vậy, Tư Không Thoái liền cố gắng chạy trốn.

    Tại khoảnh khắc này, trên mặt Tư Khấu Tiểu Đậu đột nhiên xuất hiện một loại thần sắc cực kỳ quái dị.

    Thần sắc này là nửa mặt bên trái tràn đầy vui vẻ, nửa mặt bên phải lại vô cùng bi thương, nhỉn từ chính diện lại là không vui không buồn, dở khóc dở cười.

    Tư Không Thoái vừa nhìn thấy, cả người giống như tê liệt.

    Chỉ nghe hắn kêu lên:
    - Bi Hỉ Tuyệt Nhân Hoàn... Tư Khấu tha mạng!

    Nguyên lai Tư Khấu Tiểu Đậu thi triển chính là “Bi Hỉ Tuyệt Nhân Hoàn đại pháp”, Tư Không Thoái đang trọng thương, biết rõ mình không cách nào tiếp được một kích như thần ma này.

    Lúc này Ngã Thị Thùy trông thấy Thủ Noãn bang và quần hào đã giành được toàn thắng, đánh cho tàn quân của Nhân Đầu phiên và Mao Sơn động tan tác, bỏ chạy tứ tán, những kẻ còn lại cũng bó tay chịu trói, quỳ xin tha mạng. Nhất là vào thời khắc cuối cùng, Tư Không Thoái lại vì an nguy của mình mà chém đầu một tên thuộc hạ, càng khiến lòng người suy sụp, thất bại thảm hại. Ngã Thị Thùy quay đầu đi, vừa lúc nhìn thấy dáng vẻ của Tư Khấu Tiểu Đậu.

    Ngã Thị Thùy trước giờ thấy gì nói đó, lần này hắn thấy Thẩm Thái Công không việc gì, tâm tình càng tốt, vừa thấy hình dạng của Tư Khấu Tiểu Đậu, liền hô lên:
    - Thảo nào ta cảm thấy giống như đã từng gặp cô... hóa ra cô chính là Tế Sinh nương nương, cô thờ bồ tát cũng là thờ chính mình.

    Hắn từng ban đêm lẻn vào Linh Ẩn tự thăm dò, nhìn thấy tượng thần của Tế Sinh nương nương nửa vui nửa buồn, sau đó gặp Tư Khấu Tiểu Đậu lại cảm thấy quen mặt, cũng không biết từng gặp ở đâu, suy nghĩ không ra, hôm nay mới xem như đột nhiên tỉnh ngộ.

    Thế nhưng hắn lại không biết, U Linh Tam Thập cũng là dùng tà thuật cổ lực dựng bang lập phái, môn phái này có quy tắc xem chính mình là thần linh để bái tế. Nhưng lúc này là giây phút quan trọng để Tư Khấu Tiểu Đậu thi triển pháp lực, lại bị tiếng kêu này của Ngã Thị Thùy phá tan. Tư Khấu Tiểu Đậu lập tức giống như bệnh nặng ngã xuống, sát chiêu “Bi Hỉ Tuyệt Nhân Hoàn” cũng không thể thi triển được nữa.

    Tư Không Thoái nhìn thấy cơ hội tốt như vậy, nào chịu bỏ qua, lập tức bước đến, một tay nắm lấy mái tóc đen của Tư Khấu Tiểu Đậu, kéo về phía sau, một tay ấn vào trên đỉnh đầu cô ta.

    Sau khi Ngã Thị Thùy kêu lên một tiếng, thấy thần sắc Tư Khấu Tiểu Đậu biến đổi, biết rằng đã gây họa, nhưng trên người đang trúng cổ độc, hành động không nhanh nhẹn như lúc trước, muốn cứu Tư Khấu Tiểu Đậu đã chậm một bước.

    Lúc này Phương Chấn Mi đang chậm rãi thu hồi ngón giữa tay phải.

    Mà cặp mắt Tiểu Tuyết đang nhắm chặt cũng từ từ mở ra, gương mặt tái nhợt cũng dần dần khôi phục màu máu.

    Chân lực “Nhiễu Chỉ Nhu” của “Điểm Thạch Thành Kim”, cuối cùng đã khiến thần trí của Tiểu Tuyết khôi phục lại bình thường.

    Thẩm Thái Công thấy khuôn mặt thanh tú khả ái của Tiểu Tuyết dần dần có sinh khí trở lại, trong lòng vô cùng cao hứng, thấp giọng kêu lên:
    - Tiểu Tuyết, Tiểu Tuyết...

    Tiểu Tuyết khẽ mở cặp mắt thanh tú, hơi ngẩn ra, sau đó nhào vào trong lòng Thẩm Thái Công, khóc lóc kêu lên:
    - Công công, công công...

    Phương Chấn Mi cuối cùng thở phào nhẹ nhõm. Hắn dùng chỉ lực “Điểm Thạch Thành Kim”, truyền nội gia chân khí thuần túy nhất vào trong ấn đường của Tiểu Tuyết, cuối cùng trấn áp ba luồng kình lực “Chỉ Thủy”, “Dương Hỏa, “Âm Thủy trong cơ thể Tiểu Tuyết, hoàn toàn biến thành của nàng.

    Do đó Tiểu Tuyết trong thoáng chốc đã có bốn loại nội lực hàng đầu khác nhau, mặc dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng đã đủ khiến nàng trở thành nội gia cao thủ hiếm có trong võ lâm.

    Mặc dù đến bây giờ nàng vẫn không biết võ công.

    Tiểu Tuyết và Thẩm Thái Công ôm nhau, vui mừng khó tả.

    Có điều phía bên kia Tư Không Thoái đã chế ngự Tư Khấu Tiểu Đậu, lạnh lùng nói với kẻ địch đang đến gần:
    - Các ngươi tiến thêm một bước, ta lập tức giết cô ta!

    Long Hội Kê đứng ra nói:
    - Mọi người tránh ra!

    Mọi người lập tức nhường ra một con đường.

    Tư Không Thoái thở dốc nói:
    - Được, họ Long, Tam Tư chúng ta, bây giờ họ Tư Không đã thất bại thảm hại, họ Tư đã sớm về trời dưới tay ngươi, còn lại họ Tư Khấu này, có mạng hay không phải xem một câu nói của ngươi!

    Long Hội Kê hỏi:
    - Ngươi muốn câu nói nào?

    Tư Không Thoái hung hãn nói:
    - Ngươi ở khu vực Vân Quý, nói một câu là một thỏi vàng, chỉ cần ngươi lên tiếng thả ta đi, bọn họ cũng không dám cản ta!

    Long Hội Kê nói:
    - Ta thả ngươi, ngươi hãy thả Tư Khấu ra trước!

    Tư Không Thoái nói:
    - Long bang chủ lên tiếng trước, sau đó Tư Không mới thả!

    Long Hội Kê đưa mắt nói:
    - Tư Khấu đã dốc sức không ít cho địa phương, hôm nay cô ấy gặp nguy nan như vậy cũng vì chính nghĩa võ lâm, còn có ơn nặng như núi với tệ bang. Long mỗ tự tin nếu Tư Không thả Tư Khấu ra, huynh đệ trong bang nhất định sẽ thả Tư Không một con đường sống. Nhưng chuyện ở đây hôm nay, các vị võ lâm đồng đạo cũng đã ra sức, không phải một mình Long mỗ có thể gánh vác được. Không biết các vị võ lâm tiền bối khác ý như thế nào?

    Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi một hồi. Có bảy tám nhân vật võ lâm bối phận khá cao, đồng loạt nói:
    - Chúng tôi đều nghe theo Long bang chủ.

    Còn có hai ba người nói:
    - Long bang chủ nói thả, chúng tôi tuyệt đối không dám cản.

    Long Hội Kê quay sang Tư Không Thoái nói:
    - Lời nói của bằng hữu võ lâm Vân Quý, ngươi đã nghe rồi chứ?

    Tư Không Thoái lạnh lùng nhướng mắt, nói:
    - Nhưng ở đây cũng có bằng hữu không thuộc võ lâm Vân Quý.

    Long Hội Kê nói:
    - Vậy sao ngươi không tự mình hỏi bọn họ?

    Tư Không Thoái quay sang Phương Chấn Mi, nói:
    - Bằng hữu của ngươi đã trúng cổ độc rất nặng, Tư Vô Cầu đã chết, hiện giờ chỉ ta mới có thể giải cứu hắn. Nếu ngươi nói một câu thả ta, bằng hữu của ngươi chắc hẳn cũng không ngăn cản ta. Ta trước sau đã hai lần đưa thuốc giải cho hai vị bằng hữu của ngươi, ngươi... ngươi cũng nên thả ta một lần!

    Phương Chấn Mi không nói một lời, chỉ đưa tay ra.

    Ngã Thị Thùy hét lớn:
    - Đừng để hắn uy hiếp, ta thà rằng...

    Tư Không Thoái sợ Phương Chấn Mi nuốt lời, một tay vẫn giữ lấy Tư Khấu Tiểu Đậu, một tay bỏ thuốc giải vào lòng bàn tay Phương Chấn Mi.

    Trong khoảnh khắc này, ngón tay Tư Không Thoái đụng phải ngón giữa của Phương Chấn Mi. Hắn giống như bị sét đánh, bắn ra ba trượng, ngã xuống đất, lập tức bị mấy chục tên cao thủ giận dữ bao vây.

    Tư Không Thoái chỉ cảm thấy xương cốt quanh người giống như bị tháo rời, không có sức chống cự, sợ hãi nói:
    - Ngươi... ngươi...

    Phương Chấn Mi đưa thuốc giải cho Ngã Thị Thùy uống vào, quả nhiên công hiệu, liền đi đến gần, nói:
    - Thả thì vẫn sẽ thả, bởi vì bang chủ đã đáp ứng ngươi. Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, chúng ta đều không quen đáp ứng điều kiện khi bị người khác uy hiếp.

    Sau đó hắn nói:
    - Ngươi đi đi!

    Tư Không Thoái chật vật cố sức đứng lên. Ngã Thị Thùy đi đến trước mặt hắn, nói với hắn một câu:
    - Hiện giờ ngươi đã bị trọng thương, có lời nói của Long bang chủ và Phương đại ca, ta sẽ không giết ngươi. Nhưng ta đã đáp ứng với Âm Hỏa công chúa, những kẻ hại chết cô ấy, ta sẽ không tha cho một tên nào. Tư Vô Cầu đã chết, đệ đệ ngươi Tư Không Khiêu cũng chết, chỉ còn lại ngươi. Ngươi trốn đi, ngươi có chạy trốn tới chân trời góc biển, ta cũng sẽ truy sát đến cùng, dùng để tế hồn thiêng của công chúa.

    Tư Không Thoái giật mình nói:
    - Ngươi và công chúa... rốt cuộc có quan hệ gì...

    Ngã Thị Thùy trầm giọng nói:
    - Hoàn toàn không có quan hệ, nhưng thế gian này vốn có loại người như ta. Từ đầu đến cuối ta chỉ gặp công chúa hai lần, một lần là lúc cô ấy khiêu vũ, một lần là lúc cô ấy động võ...

    Ngã Thị Thùy ngẩng đầu nói:
    - Đối với ta, có hai lần này là đủ rồi.

    Tư Không Thoái cúi đầu xuống.

    Chợt nghe một tiếng kêu đau đớn. Mọi người theo tiếng nhìn lại, trông thấy Long Hội Kê đang run rẩy, trên ngực cắm con dao găm mà Tư Vô Cầu đưa cho Tiểu Tuyết.

    Phương Chấn Mi tiến lên đỡ lấy:
    - Sao ngài lại khổ...

    Đám Diệp Biên Chu nhào tới trước, bi thương kêu lên:
    - Bang chủ...

    Long Hội Kê cười thảm nói:
    - Vị tráng sĩ kia liệt kê hung thủ giết công chúa, còn thiếu mất ta đây. Ta mới là người thật sự hại chết công chúa... ta chỉ có thể chết, để đền đáp hồng nhan tri kỷ.

    Phương Chấn Mi vừa nhìn, liền biết trên dao găm của Tư Vô Cầu có kịch độc, không thể cứu Long Hội Kê được nữa. Lại nghe Long Hội Kê gian khổ nói:
    - Sau khi ta chết, đại cục của Thủ Noãn bang và võ lâm Vân Quý, xin do Tư Khấu tới chủ trì. Cô ấy đức cao vọng trọng, luôn không tranh quyền đoạt lợi, là lựa chọn thích hợp nhất. Ta...

    Y phát ra một tiếng thở dài nho nhỏ:
    - Sơ Tình, ta xin lỗi nàng...

    Giọng nói dần dần yếu ớt, cho đến khi hoàn toàn không có âm thanh nữa.

    Bang chúng Thủ Noãn bang đều rất đau thương.

    Người trong võ lâm Vân Quý, nhớ tới đủ loại công đức của “Nhất Điều Long” Long Hội Kê, cộng thêm mấy năm nay người bình thường chửi bới hiểu lầm y, càng cảm thấy thương tiếc hổ thẹn.

    Tư Không Thoái lại nhân lúc hỗn loạn chuồn mất.

    Lúc Tiểu Tuyết bị Tư Vô Cầu khống chế, mơ mơ màng màng, căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì. Hiện giờ khôi phục thần trí, nhìn thấy người chết đầy đất, kinh hãi đến ngây người. Phương Chấn Mi thấy vậy, thấp giọng nói một câu với Thẩm Thái Công:
    - Giang hồ máu tanh, võ lâm tàn khốc, vẫn không nên làm bẩn tâm linh đứa trẻ...

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    HẾT

    ---QC---


  6. Bài viết được 12 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    aolong,chieu ly,daitango,demonweapon,gautruc01,glook,laughing,linh123,netwalker,ngocminh130714,Tieu Lan,Đơn bước,
Trang 4 của 4 Đầu tiênĐầu tiên ... 234

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status