TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011
Kết quả 51 đến 55 của 55

Chủ đề: Hắc Phong Thần Đạo - Tam Tiếu

  1. #51
    Ngày tham gia
    Dec 2018
    Bài viết
    65
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 50 Hoang mang


    Triệu Thiên Bình âm thầm động tay chân khiến vài đich thủ vây công bất ngờ ngất đi không kịp chuẩn bị. Nó ra tay rất nặng, một cú là phải chắc chắn ngất đi. Dù sao ngất đi so với cầm vũ khí tiếp tục tương tàn có vẻ an toàn hơn cả, có lẽ những người trước đây còn sống đi ra khỏi ngọn huyết sơn này trừ Hộ kiếm giả ra thì còn lại phần lớn đều may mắn được ngất đi đúng lúc. Có như vậy mới tạm thời bảo toàn được tính mạng, mà không lo bị huyết sát ý chí điều khiển tham gia vào những bữa tiệc giết chóc nữa.

    Không phải kẻ nào cũng có thể đánh lén như vậy, Triệu Thiên Bình chọn mục tiêu là những kẻ nằm ở mức trung bình trở xuống để ra tay, còn những cao thủ kia thì nó không dám tiếp cận. Càng là cao thủ thì trực giác càng mạnh, nếu bất cẩn thì nó sẽ lâm vào chiến đấu không ngừng nghỉ. Biện pháp bây giờ là tìm một lỗi thoát và chờ đợi cơ hội tiếp cận để đưa Phùng Đinh đi.

    Trong đám vây công, Triệu Thiên Bình e ngại nhất là một kẻ có thân pháp cực nhanh, di chuyển khó mà thấy dấu vết. Triệu Thiên Bình phải hết sức tỉnh táo quan sát thì mới nhận ra sự có mặt của gã. Một bạch y thanh niên lại che mặt nạ đen, cầm nguyệt nhận sắc bén. Gã rất ít khi tung chiêu, với thân pháp vô tung vô ảnh của mình mà tiến hành tập kích, dù vậy mỗi chiêu tung ra lại chính xác không ngờ. Cho dù Phùng Đinh có phản ứng lanh lẹ đến đâu vẫn bị đao khắc vào da thịt để lại vết thương tóe máu. Theo Triệu Thiên Bình chú ý từ nãy đến giờ thì vết thương trên người Phùng Đinh chủ yếu là do kẻ này gây ra, từ nặng đến nhẹ đều đủ cả. Trong hỗn chiến máu tanh thế này gã vẫn giữ được sự bình tĩnh để gây ra từng vết thương trên người địch thủ, lợi dụng hoàn cảnh mà tiến hành chiến đấu một cách hoàn hảo, một thân bạch y không nhuốm máu. Triệu Thiên Bình càng nhìn càng cảm thấy lạnh sống lưng, đây thật sự là một sát thủ lợi hại, một kẻ cực kỳ nguy hiểm. Sự chú ý của Triệu Thiên Bình có đến bảy tấm phần đặt lên người kẻ này, nếu không sẽ mất mạng như chơi.

    Vừa giảm bớt số lượng vây công, vừa giữ khoảng cách an toàn với sự nguy hiểm, vừa chờ đợi thời cơ tích hợp mang Phùng Đinh đi, mà trong tâm trí còn một chiến trường khác cũng khốc liệt chẳng kém. Phải có ý chí cực kì đáng sợ, cực kì vững chắc mới giúp cho Triệu Thiên Bình thủ vững đến bây giờ, thật sự là không dễ dàng chút nào. Trong vô vàn khó khăn nhưng vẫn có chút may mắn và hài lòng, đó là khả năng thích nghi chiến đấu của Triệu Thiên Bình càng lúc càng mạnh, kĩ năng võ thuật càng lúc càng hoàn thiện, càng đánh nó càng hiểu ra những tinh túy trong chiêu thức mà bản thân học được.

    Bản thân chiêu thức chân chính không phải chỉ múa cho đẹp. Nó là kết tinh của sự chuyển động có quy tắc hợp lý khiến những động tác tấn công và phòng thủ trở nên uyển chuyển liền mạch, một loạt những chiêu thức liên hoàn phối hợp với nhau một cách hoàn mỹ sẽ khiến địch nhân lâm vào bị động dẫn đến thất thủ. Hơn nữa, khi luyện tập và chiến đấu khiến võ giả càng hiểu rõ chiêu thức và biến chúng thành bản năng thì lúc đó chiêu thức mới đạt đến sự hoàn mỹ, trong phức tạp có đơn giản, trong đơn giản có phức tạp, chuyển hóa và vận hành một cách nhuần nhuyễn. Chiến đấu đôi khi cần một kiếm cương mãnh trực tiếp, lại có lúc cần những huyễn ảnh hoa lệ, một chiêu một thức khi đạt đến sự thấu hiểu tột đỉnh thì có thể biến hóa đến ngàn vạn, tùy cơ ứng biến một cách thành thạo, dù ngươi có tung ra một chiêu đến cả ngàn lần thì đối thủ vẫn lực bất tòng tâm đi hóa giải.

    Tất nhiên Triệu Thiên Bình còn cách cảnh giới đăng phong tạo cực đó một quãng dài, nhưng dù sao sự vận dụng chiêu thức của nó lúc này cũng đã vô cùng nhuần nhuyễn. Nếu để Phùng Đinh sử dụng một thanh kiếm bình thường, Triệu Thiên Bình dù không có thể lực vượt trội nhưng lại có tự tin dùng kiếm pháp của mình đánh ngang tay với gã, thậm chí với tốc độ học hỏi trong chiến đấu và phản ứng nhanh nhẹn của mình sẽ có thể áp chế một hai.

    Nói về Phùng Đinh, lúc này gã có vẻ không xong, toàn thân vết thương chi chít, bắp chân bị kiếm xuyên qua, tay trái đánh lõng, ngực lòi xương trắng. Dù bây giờ gã còn chút dư lực chống cự, nhưng Triệu Thiên Bình biết rằng, chỉ cần hắc diện bạch y kia tập kích một lần nữa thôi là gã phải chết không thể nghi ngờ. Đây là thời khắc mấu chốt, nó phải hành động.

    Lúc này Triệu Thiên Bình lập tức thay đổi phương pháp chiến đấu. Không còn hư trương thanh thế tìm cách đánh lén nữa mà là tấn công áp chế tuyệt đối, mục tiêu là Phùng Đinh.

    Phùng Đinh tuy chỉ còn nửa cái mạng nhưng muốn đánh ngất gã mang đi là điều vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Triệu Thiên Bình muốn cứu gã nhưng không muốn phải bồi thêm cả mạng vào đây nên nó chọn một giải pháp có phần tàn nhẫn, đó là đá cho gã văng ra khỏi nơi này. Chính là như thế, vừa đưa gã ra khỏi chiến trường, vừa không vấp phải sự vây công.

    Phùng Đinh lúc này từ một hào kiệt nhất đẳng trở thành cái túi thịt cho Triệu Thiên Bình luyện tập cơ chân. Từng cú đá trời giáng khiến thân thề gã không thể chủ động được mà văng đi một đoạn. Lúc này có thể thấy sự cường hãn của Triệu Thiên Bình, dù Phùng Đinh bị thương nặng nhưng những kẻ khác dù kể cả hắc diện bạch y cũng không thể nào áp chế được gã như vậy, nhưng Triệu Thiên Bình lại có thể. Một phần vì sự tiến bộ vượt bậc của nó, một phần là vì nó đã quá hiểu cách chiến đấu và chiêu thức của Phùng Đinh. Từ ngày khởi hành, mỗi lần chiến đấu nó đều tập trung quan sát học hỏi từ gã, trong võ học nó sử dụng cũng có một phần lớn chịu sử ảnh hưởng từ gã nên hơn ai hết, nó biết tấn công vào đâu, lúc nào để dễ dàng đặt bàn chân lên người Phùng Đinh.

    Kiếm chiêu đa phần là những thức cương thiếu mà nhu có thừa, mục đích vùa để gạt bỏ những đòn tấn công đánh lén khác, vừa quấn xoắn lấy kiếm của Phùng Đinh nhằm tránh những đòn va chạm trực diện. Triệu Thiên Bình hiểu rằng chỉ cần cậy mạnh mà chém vào kiếm của Phùng Đinh thì hỏng hết cả, kiếm của những kẽ khác cũng chẳng phải vừa, nhưng khi trực tiếp va chạm với Quang Tinh kiếm thì đều như bùn đất bị cắt làm hai, thật sự là hung kiếm thí thần.

    Đá vào mông, đá vào vai, đá vào lưng, đá vào bụng. Triệu Thiên Bình chọn những nơi mà ít vết thương nhất trên người Phùng Đinh để tung cước. Cứ như vậy gã đã văng đến rìa quãng trường. Lúc này, Triệu Thiên Bình ra một chiêu gạt kiếm hoa mỹ rồi xoay người tung cước, gót chân phải va mạnh vào gáy Phùng Đinh khiến gã văng xuống sườn núi.

    - Chạy đi đâu!

    Triệu Thiên Bình hét lớn một tiếng rồi đuổi theo.

    Chẳng biết có kẻ nào còn tỉnh táo như nó không, nhưng chút khoa trương lừa dối cần phải có để đánh lạc hướng. Bảo vật động lòng người, kiếm của Phùng Đinh quả thật là tuyệt thế, chẳng có gì đảm bảo sẽ không có kẻ nào thèm muốn mà đuổi theo.

    Triệu Thiên Bình ngảy xuống sườn núi bắt lấy thân thể Phùng Đinh, cảm nhận gã dù mất hết tri giác nhưng vẫn còn hơi thở khiến nó thấy an tâm. Việc bây giờ là nhanh chóng đưa gã đi tìm một nơi trị thương, tốt nhất là chân núi, vừa có thời tiết không quá khó chịu, lại ít chịu ảnh hưởng bới hàn khí.

    Cẩn thận vác Phùng Đinh lên vai, Triệu Thiên Bình không quên cảnh giác bốn phía, điều e ngại nhất lúc này của Triệu Thiên Bình là kẻ hắc diện bạch y kia. Một kẻ có thủ đoạn đánh lén khó đối phó, hơn nữa lại chẳng mảy may thương tổn gì, tình trạng còn tốt hơn bản thân nó nhiều. Nếu lúc này mà phải đương đầu với gã thì nó không chắc mình có bao nhiêu phần thắng.

    Nhưng có lẽ sự hấp dẫn của Phùng Đình và tuyệt thế bảo kiếm không thể nào sánh bằng Thần kiếm, nên sự chú ý của hắc diện bạch y kia không nằm ở đây.

    Cảnh giác một lúc nhưng không thấy nguy hiểm gì, Triệu Thiên Bình thầm thở phàm một hơi. Nhưng dù vậy nó vẫn tập trung tinh thần cao độ để phòng bị bất ngờ có thể xảy ra, hơn nữa quanh đây vẫn còn có võ giả lục đục đi lên tham gia huyết yến, nó không để tinh thần của mình lỏng lẻo một chút nào cả.

    Một đứa trẻ gầy gò vác một tráng hán gấp hai ba lần mình băng băng xuống núi. Cảnh tượng thật kỳ lạ nhưng lại đang xảy ra. Dù có gặp vài trận hỗn chiến nhưng quy mô không còn như trước, có lẽ đa phần đều tập trung trên đỉnh núi, điều đó khiến đoạn đường này của Triệu Thiên Bình yên ổn hơn không ít.

    Một đường mặc sức chạy, không biết qua bao lâu nó đã đến chân núi, chỉ vài trượng nữa thôi là bước chân vào sa mạc. Triệu Thiên Bình lựa chọn một khu vực bằng phẳng rồi đặt Phùng Đinh nằm xuống. Gã vẫn bất tỉnh, tính mạng thoi thóp nhưng vẫn còn. Một kẻ tráng kiện như vậy thì chỉ cần bình phục thương thế bên ngoài thì có thể khỏe mạnh không vấn đề.

    Lúc này thương thế của gã mặc dù chẳng qua biện pháp trị liệu gì mà đã ngừng chảy máy, tuy vậy nhìn trông rất ghê. Triệu Thiên Bình xé toạc áo ngoài của mình thành nhiều mảnh để băng bó lại cho gã, mặc dù áo nó cũng chẳng còn nguyên vẹn gì.

    Từ áo ngoài đến áo trong đều dùng hết, Triệu Thiên Bình đành để trần thân trên, còn Phùng Đinh thì chằng khác gì xác ướp. Gương mặt gã là phần duy nhất còn lộ ra ánh sáng có chút tái nhợt, còn tay trái được Triệu Thiên Bình lấy bao kiếm nẹp lại nên tạm thời không có vấn đề gì, chỉ cần nghỉ ngơi tỉnh dưỡng trong hàn khí này một thời gian thì có thể tỉnh lại. Triệu Thiên Bình chỉ mong gã không tỉnh lại quá nhanh, vì nó còn việc phải làm.

    Nhìn lên đỉnh núi, rồi nhìn ra sa mạc, một bên là nguy hiểm không lường trước được, có thể đánh mất tính mạng, một bên là lối thoát tạm thời khỏi địa ngục huyết tinh này, trầm ngâm một hồi, Triệu Thiên Bình nhặt kiếm của Phùng Đinh rồi hướng về đỉnh núi mà đi. Ánh kiếm màu lục không nhiễm chút máu tanh dần dần thu lại sau lớp vỏ.

    Nếu có lựa chọn tốt hơn nó cũng chẳng ham hố gì mà dấng thân vào nguy hiểm. Nhưng nếu bỏ đi, địa ngục này sẽ vẫn tồn tại, vẫn ăn thịt người, đại lục vẫn chìm trong lầm than đời đời kiếp kiếp.

    Dù bản thân nó chẳng cho mình là tốt lành gì nhưng không thể vì thế mà ngoảnh mặt làm ngơ được. Trong bá tánh thiên hạ có Kim gia gia vẫn nuôi nó từ nhỏ, có Tiểu Màn Thầu nhõng nhẽo mà đáng yêu, còn có cả gia đình bên ngoại dù chưa hề gặp mặt nhưng vẫn là thân thích, trong thế giới bên ngoài còn có bao nhiêu điều lí thú mà nó còn cần tự mình tìm tòi khám phá. Cứu nhân độ thế là cái gì đó quá cao cả mà nó còn chưa nghĩ đến, nhưng nó còn những điều tốt đẹp đang chờ đợi mình, cần bản thân mình ra sức bảo vệ, như vậy đã đủ lý do để nó không thể trốn tránh bỏ chạy.

    Một đứa trẻ nhút nhát nhưng tràn ngập sự tò mò, thôi thì trong nguy hiểm cùng cực kia lại ẩn chứa bí ẩn đầy kích thích, ta tự tìm niềm vui cho mình vậy.

    Một đường xuống rồi lên đã qua vài canh giờ, trên quãng trường đã không còn cảnh chém giết. Lác đác xen lẫn trong xác người vô tận vẫn còn vài kẻ giữ được tính mạng đang không ngừng rên rỉ. Một khúc tráng ca cũng là một cơn ác mộng bám theo cả đời.

    Cánh của đá đã được mở lên, như vậy là Triệu Thiên Bình đã đến chậm, có kẻ đã vào trong thành công, có lẽ Thần Kiếm đã nhận chủ. Nhưng Triệu Thiên Bình cảm thấy không sao cả, mục đích của nó đến đây khác với bọn họ, nó không cần chấp kiếm.

    Bước chân qua chiến trường gập ghềnh đầy cơ thể, thỉnh thoảng nó lại gặp vài kẻ còn sống. Không đành lòng, nó phải dừng chân lôi họ từ đống xác khô ra ngoài. Ở chiến trường này phân biệt sống chết thật sự dễ, chết thì khô quắt, mà sống thì còn “tươi”, rất dễ phân biệt.

    Trong hàng ngàn vạn cái xác có một cái khiến Triệu Thiên Bình kinh hồn táng đởm. Cái xác này không bị phanh xẻ gì, chỉ một vết thương có vẻ là cắt cổ và một thanh nguyệt nhận cắm thẳng cào bụng mà chết. So với vô vàng những cái thây không toàn vẹn ở đây thì phải nói rằng cái xác này chẳng có gì đáng sợ, điều khủng bố là ở chính bản thân cái xác này.

    Hắc diện, bạch y.

    Đây chính là kẻ mà Triệu Thiên Bình lo lắng đề phòng nhất lúc trước, một kẻ có thân pháp hư vô phiêu miểu, bản lãnh xuất thần nhập hóa, một thân giữa loạn chiến mà không nhuốm vết máu, Triệu Thiên Bình dù tự tin vào thân thủ hiện giờ của mình nhưng tin chắc mình không thể nào trong hỗn chiến mà vẫn bình an như vậy được.

    Nhìn vào xác gã, một thân bạch y ngoài phần bị đâm ở bụng thì vẫn còn bảo tồn hoàn hảo, có nghĩa là đến tận khi chết gã vẫn không hề bị vết thương nào khác. Nhưng chỉ hai nhát, đơn giản hai đòn đã đưa gã vào tử lộ, mà thứ cắm trên bụng gã lại là nguyệt nhận của chính bản thân mình. Bi ai thay một đời hảo thủ lại bị chính bảo đao của mình đoạn tuyệt mạng sống.

    Ai? Ai là kẻ có bản lĩnh như vậy.

    Triệu Thiên Bình trước đó đã rất chú ý quan sát chiến trường, nhưng không thể phát hiện ra ai có bản lĩnh lớn như thế. Dù là thủ đoạn đánh lén hoàn mỹ hay trực diện đồ sát, thì kẻ này có thực lực không thể tin nổi.

    Nghĩ nghĩ một lát, Triệu Thiên Bình quay lại tìm kiếm một chút vết tích. Quả nhiên như nó dự đoán, trong vô số xác chết ở đây có khá nhiều kẻ bị giết bởi thủ đoạn tương tự, bị chính vũ khí của mình kết liễu mạng sống. Có kẻ bị chọc vào bụng, vào tim, có kẻ bị xuyên yết hầu, có kẻ lại bị chẻ đầu ra làm đôi vô cùng khủng khiếp. Triệu Thiên Bình có thể nhận ra vài người trong số họ là những kẻ còn sống khi nó cứu Phùng Đinh xuống núi, có kẻ đã từng tham gia vây công, có kẻ chiến đấu nơi khác, có kẻ đến muộn, tất cả đều bị giết bởi một thủ đoạn hết sức tàn nhẫn và gọn gàng.

    Quay lại với cái xác hắc diện bạch y, Triệu Thiên Bình càng chăm chú quan sát để tìm ra chút manh mối. Bàn tay cầm kiếm bị gãy vài ngón, vết thương trên cổ tuy nặng nhưng không quá sâu, chỉ có vết thương ở bụng khiến nội tạng tổn thương dẫn đến tử nạn, ngoài ra chỉ còn ánh mắt đầy sự không cam lòng đã khô trắng thì không còn gì nữa. Có thể đoán định dù thân pháp của hắn nhanh nhưng không thể nào so bằng tốc độ của kẻ giết hắn, bị tướt đoạt vũ khí một cách bạo lực, tuy né được nhát đao trên yết hầu không chết nhưng không thể ngăn cản đòn tiếp theo, một sực nỗ lực trong vô vọng. Có lẽ nhờ một thân bản lĩnh mới có tư cách khiến hung thủ ra đòn thứ hai.

    Càng nghĩ càng lạnh mình, Triệu Thiên Bình bất giác nhìn sâu vào cửa động, nơi bóng tối thăm thẳm có chút huyết quang mập mờ tựa như một con ác thú đang mở rộng cái mồm đầy máu chờ đợi con mồi chui vào.

    Cường giả.

    Thần kiếm.

    Triệu Thiên Bình cảm thấy hoang mang, liệu nó có thể chiến thắng?

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---
    tamtieu9x15

    F/ hacphongthandao


  2. #52
    Ngày tham gia
    Dec 2018
    Bài viết
    65
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 51 Vô lực


    Có chuyện xưa kể về một đôi thanh mai trúc mã cùng hẹn ước khi đến tuổi trưởng thành sẽ kết duyên phu phụ. Cô gái là con út trong một gia đình trí giả nổi danh, chàng trai lại là trưởng nam của dòng dõi nhà binh. Khi cả hai mười tám thì đúng lúc đất nước bị giặc ngoại xâm, chàng trai một phần vì nghĩa vụ quốc gia, một phần vì muốn kiến công lập nghiệp theo bước tiên hiền nên binh giáp ra tiền tuyến.

    Chinh chiến qua ba năm, chàng vừa được nhậm chức hiệu úy thì có tin thư từ nàng báo rằng phụ mẫu ép buộc nàng phải kết duyên với con nhà quan lớn. Bị gã quan kia ra ân ra uy mà cha nàng lại trọng danh lợi nên ép buộc nàng phải gả đi, nàng tuy không đồng ý nhưng phận nữ nhi cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, chỉ còn biết kêu cứu người yêu.

    Chàng dù buồn thương và phẫn nộ nhưng lí trí cho chàng biết dù có lập tức quay về thì trừ việc dẫn nhau bỏ trốn ra thì chẳng có cách nào giải quyết, chàng không muốn vậy, chàng muốn họ được chấp thuận của mọi người, nhưng chỉ tiếc rằng chức quan của chàng quá nhỏ, không thể đấu lại vị quan cao chức trọng kia được. Chỉ còn cách duy nhất là phải thăng quan thật nhanh, mà muốn nhanh thì phải lập được công lớn, nghĩ như thế chàng bèn nhận nhiệm vụ ám sát chủ tướng địch.

    Không may thay nhiệm vụ quá khó khăn, dù chàng vượt qua hết tất cả những rào cản một cách hoàn hảo, nhưng vị chủ tướng kia lại đầy bản lĩnh và kinh nghiệm để đối phó với những trường hợp như vậy, sự cách biệt về lực lượng khiến chàng thân bại. Chàng bị bắt giết rồi bêu đầu ở cổng doanh trại kèm theo lời chế giễu nặng nề.

    Tin chàng mất truyền đến quê nhà, trớ trêu thay lại bị mọi người cười chê là kẻ không biết tự lượng sức mình, những kẻ muốn chia rẽ chàng và nàng càng được dịp hả hê nhạo báng. Chỉ có nàng biết lí do chàng mất vì trước khi thực hiện nhiệm vụ chàng đã đưa thư cho nàng. Đau đớn tột cùng dần dần biến thành hận ý khắc sâu trong tâm trí, nàng quyết bỏ đi tấm áo hoàng hoa khuê nữ mà dấn thân phiêu bạt, đến một ngày, nàng cải nam trang gia nhập quân đội, nhưng không phải quân đội nước nhà mà là quân đội dưới trướng tên chủ tướng kia.

    Với một thân kinh thư được nuôi dạy từ nhỏ, nàng nhanh chóng từ binh hóa sư, liên tục bày mưu đặt kế công chiếm chính quê hương của mình. Mặt khác nàng như vô tình cố ý để lộ thân phận nữ nhi với vị chủ tướng kia rồi vừa hiển lộ tài hoa vượt bậc vừa âm thầm quyến rũ gã, rốt cuộc gã cũng si mê nàng, tin tưởng nàng.

    Một ngày kia, nàng đích thân dẫn binh tập kích quê nhà, diệt sạch nhà quan lớn kia chó gà không tha. Đêm hôm đó, nàng câu dẫn gã chủ tướng đến phòng mình, rồi lợi dụng cơn mê loạn mà cắt đầu gã, đúng như những gì gã đã làm với chàng.

    Rồi nàng đem theo thi thể chàng trốn đến một nơi hẻo lánh tự tận, mặc kệ một mớ bòng bong do chính mình bày ra. Sau đó không lâu, cả hai đất nước dần lâm vào hỗn loạn, hao binh tổn tướng, cuối cùng bị một thế lực thứ ba nhảy vào thôn tính.

    Triệu Thiên Bình vừa đi vừa nhớ đến câu chuyện đã được đọc từ lâu. Có người bảo rằng câu chuyện khuyên can hồng nhan họa thủy, có kẻ dè bỉu chê bai thói cũ lạc hậu, những kẻ lãng mạn thì hâm mộ tình yêu bất diệt của họ. Còn Triệu Thiên Bình, nó cảm nhận sâu sắc được sự diên cuồng trong hành động của hai người họ. Chỉ cần động lực thôi thúc, khả năng điên rồ của con người là vô tận.

    Trong cuộc đời, lúc nào đó sẽ có những lựa chọn dù biết điều đó chưa chắc đã đem lại kết quả tốt lành gì nhưng ta vẫn cứ chọn, vẫn cứ làm, điên rồ bất chấp như vậy đôi khi mới thật sự là con người.

    Mịt mờ thăm thẳm, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng hú rít ghê rợn, con đường này mới vừa bước vào đã mang đến cảm giác không lành, một khi dấn thân vào đó thì chẳng biết thành bại sẽ ra sao, sống chết thế nào, phân vân nhưng vẫn phải bước tiếp.

    Từng tiếng bước chân dù bản thân nó đã cố gắng thật nhẹ nhàng nhưng trong cái hang động này vẫn vang vọng dội lại. Thỉnh thoảng xung quanh lại lập lòe những đóm sáng màu đỏ ẩn hiện sau làn sương mờ mịt. Đom sáng càng sâu vào hang lại càng có kích thước lớn hơn, dần dần Triệu Thiên Bình mới nhìn rõ thì ra đóm sáng này là những viên đá màu đỏ có thể phát quang. Nếu nói chúng là hồng ngọc thì thà nói là huyết ngọc có vẻ đúng hơn, vì từng mảng đỏ thẫm như tiết lập lòe mang lại cảm giác yêu dị khó mà diễn tả. Càng ghê rợn hơn khi các khối đá đó phập phù ra từng lớp sương máu, từng đợt từng đợt, chẳng khác gì một con vật đang hô hấp.

    Sương máu cuộn xoắn lập lòe cuốn vào sâu trong hang như đang được hấp nạp bởi thứ nào đó. Sương máu mang đến cho Triệu Thiên Bình cảm giác quen thuộc, ngẫm một hồi thì chính là thứ hàn khí mang lại cảm giác “mát mẻ dễ chịu” trên núi, chẳng qua nơi này nồng đậm hơn nhiều, thậm chí Triệu Thiên Bình suy đoán nếu đi thêm một đoạn nữa thì sương máu này có thể ngưng thành thực chất.

    Điều đó chẳng phải dấu hiệu tốt lành gì, hàn khí có thể ăn mòn ý chí, cảm giác áp bách trong sương máu càng mạnh hơn. Nếu sương máu kết tinh lại, Triệu Thiên Bình không chắc mình có thể thủ vững tâm thần hay không. Cũng may là nó đã tương đối quen với cảm giác hiện tại, dù tăng thêm một ít cũng chả sao, dù vậy tốt nhất cũng nên tiếp tục tăng cường sự chịu đựng của tâm trí, đề phòng áp lực tăng vọt lại không kịp chuẩn bị thì công sức trước giờ đấu tranh phải đổ sông đổ biển hết.

    Triệu Thiên Bình di chuyển từng bước thật chậm để thích ứng. Trong lòng đang suy đoán có phải sương mù này chính là tinh huyết hay không. Nếu vậy thì tinh huyết bay vào trong rất có thể để cho thứ đó hấp thu. Nếu suy đoán là đúng thì không biết nên buồn hay vui, lạc quan một chút thì thứ đó chưa hấp thu xong nên chưa thể nào ở trạng thái mạnh nhất được, nhưng cũng khó mà cười nỗi khi thứ đó càng lúc càng mạnh thêm.

    Rốt cục nó mạnh đến cỡ nào.

    Triệu Thiên Bình bất giác vuốt vuốt thanh kiếm trong tay mình, chỉ hy vọng nó không làm mình thất vọng.

    Quãng đường đi không quá dài, mà Triệu Thiên Bình lại di chuyển không quá nhánh, nên phải hơn thời thần sau nó mới đến cuối hang.

    Nơi đây là một đại sảnh rộng và có phần sáng sủa, tường thành vuông vức chứ không còn lởm chởm như trong hang nữa, xung quanh không còn huyết thạch nữa mà gắn đầy minh châu bạch ngọc. Giữa đại sảnh dựng lên một bình đài cao hơn ba trượng, trên đài đặt một bệ cắm một thanh cự kiếm hình rồng màu đen, sau đó là một cái ghế ngọc thật lớn. Trên đó đã có người.

    Một kẻ có vẻ cao lớn mặc trên người bộ hoàng kim giáp che phủ kín thân chỉ lộ gương mặt, nhưng nó lại bị sương mù tỏa ra từ hắc long kiếm che mờ, chỉ thấy ẩn hiện hai con mắt màu đỏ lập lòe đầy tà dị.

    Triệu Thiên Bình nhìn thấy cảnh này liền như chết cứng, cảm giác áp bách khủng bố, cả người bỗng dưng sững lại, chân nặng như đeo chì, mà ngực thì khó thở cứ như ở sâu trong lòng biển vậy. Chân nó không thể tự chủ được mà run rẩy.

    Cảm giác này lại không đến từ kẻ đang ngồi mà đến từ hắc kiếm trước mặt gã. Hắc long cự kiếm không cần ai nâng cũng có thể lơ lửng trên bình đài, thân kiếm dài nửa trượng, chuôi ngập trong huyết quang, từ đó tỏa ra từng đợt từng đợt hơi thở hủy diệt khủng bố. Huyết quang lập lòe như cự phủ giáng vào tâm.

    Thùng thùng…thùng thùng…

    Tim nó có cảm giác muốn vỡ ra từng mảnh.

    “Phập…”

    Triệu Thiên Bình tự cắn đầu lưỡi của mình, dòng máu tươi nồng giúp nó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Chỉ xém chút nữa thôi là nó đã thủ phục xuống quỳ lạy như chứng kiến thần linh trước mặt.

    Đôi mắt màu đỏ chuyển hướng về Triệu Thiên Bình, một giọng nói trầm khàn vang lên:

    - Tiểu tử thật may mắn. Muốn thần kiếm sao? Tiếc rằng ngươi tới quá muộn.

    Triệu Thiên Bình trầm mặt một hồi rồi nhìn hắn nói ngắn gọn:

    - Vẫn chưa muộn!

    Một tiếng cười vang lên, giọng nói trầm khàn như vừa được mãn nguyện nên tâm tình cũng khá tốt, hắn mở miệng khuyên giải:

    - Chút tuổi như vậy mà đến được đây quả thật không đơn giản, nhưng muốn giành Thần kiếm thì thật sự là không biết lượng sức. Hơn nữa…

    Nói đến đây gã đưa tay nắm lấy hắc kiếm trước mặt đưa lên cao cười lớn:

    - …ta đã được Thần kiếm chấp thuận. Đã không ai có thể ngăn cản được.

    Triệu Thiên Bình thì chẳng thấy có gì đáng cười:

    - Không sao.

    Nó cũng chẳng muốn nói nhiều nữa, tranh thủ sớm chút nào hay chút ấy. Triệu Thiên Bình liền rút Quang Tinh Kiếm nhào lên đài.

    Lục quang tinh thuần tuy không cường đại nhưng trong huyết quang u ám vẫn tỏ ra nổi bật, tựa như trong đêm tối có ánh đèn soi sáng, giúp tinh thần của Triệu Thiên Bình dễ chịu hơn không ít.

    Nhìn thấy ánh kiếm, hộ kiếm giả lập tức kinh ngạc quát lớn:

    - Hậu nhân Phùng Gia sao?...Không đúng, đâu có kẻ nào như ngươi…

    Không để tên kia dài dòng, Triệu Thiên Bình lao tới hét lớn:

    - Câm mồm mà đánh…

    Hộ kiếm giả không cảm thấy tức giận, chỉ xùy cười khinh thường:

    - Lấy trứng chọi đá, không biết lượng sức…

    Nói đoạn gã cũng lập tức hành động, tuy ra sau nhưng lại tới trước. Một kiếm chém ngược nhắm thẳng vào người Triệu Thiên Bình, cực mạnh, cực nhanh.

    Triệu Thiên Bình hoảng hồn, kẻ này quá nhanh. Không muốn ăn kiếm nên nó vội vàng đạp chân còn lại khiến cơ thể xoay vòng lách sang một bên đồng thời đổi thế kiếm từ Cuồng Long Trảm thành Thiên Hoa Loạn Trụy mà đâm xoắn tới.

    Hộ kiếm giả chẳng phải tay vừa, hắn khom nhẹ né đi kiếm phong đồng thời lật tay hoành kiếm chém một đường ngang khiến Triệu Thiên Bình không thể không rút kiếm về phòng thủ.

    Keng…

    Tiếng kiếm lanh lảnh, Triệu Thiên Bình từ thế tấn công lại bị ép thành phòng thủ chỉ trong chốc lát. Hộ kiếm giả thấy thế nhếch miệng cười, đồng thời vung tay trái chộp đến.

    Triệu Thiên Bình thầm hô không ổn, nếu để đối phương bắt được kiếm của mình thì kết cục chẳng khác gì những cái xác ngoài kia. Mặc dù động tác của đối thủ rất đơn giản nhưng đầy sức mạnh và tốc độ khiến những động tác dư thừa của Triệu Thiên Bình tự đưa mình vào thế khó. Có điều kinh nghiệm chiến đấu của nó đã tăng rất nhiều nên lâm nguy không loạn, nó vung chân phải đá mạnh vào mũi kiếm của mình để phá đi thế kìm kẹp khiến đối phương không chộp vào được, rồi nhanh chóng giật ngược lui lại.

    Chỉ ra chiêu trong thoáng chốc nhưng Triệu Thiên Bình có cảm giác áp lực không nhỏ. Chỉ một lần va chạm vào kiếm đối phương thôi mà hai tay nó đau nhứt cả lên, cổ tay tê dại. Nếu phải trực diện va chạm vài lần nữa thì chẳng biết kết quả tồi tệ đến mức nào. Nhưng chỉ có làm thế, mục đích của nó là lấy kiếm đấu kiếm càng lâu càng tốt, hy vọng có một cơ hội mỏng manh để phá hủy thanh kiếm kia. Nhưng nó cần một chiến thuật tốt hơn vì khoảng cách thực lực giữa bản thân với đối thủ có sự chênh lệch không nhỏ.

    Nhanh chóng đề ra giải pháp chiến đấu, Triệu Thiên Bình lại quay về lối đánh phòng thủ để thích ứng rồi phản công của mình.

    Đối thủ như một mãnh thú hồng hoang đầy cuồng bạo, những đòn tấn công đầy mạnh mẽ nhưng không kém phần xảo diệu. Có thể nói đây là kẻ địch khủng bố nhất mà Triệu Thiên Bình từng gặp được. Xen lẫn những chiêu thức thiên biến vạn hóa đầy mê hoặc là những đòn tấn công trực diện đơn giản mà đầy uy lực khiến Triệu Thiên Bình khổ không thể tả.

    Một thức Lạc Diệp Quy Khư đầy ảo diệu, ánh kiếm vun vút đầy trời như lá cuốn mùa thu muốn đem mội thứ xóa sổ đi đang khiến Triệu Thiên Bình phải lúng túng không biến làm sao né tránh đành phải rút lui thật nhanh để tránh phong hiểm thì đột nhiên biến thành một chiêu Quy Tâm Kiếm cực nhanh đâm tới, một kiếm muốn xuyên tim.

    Từ loạn chém biến thành đâm mà thế kiếm không chút lúng túng, kiếm như bút, hạ tất thành văn không một chút lúng túng. Kiếm thuật của Hộ kiếm giả xuất thần nhập hóa khiến Triệu Thiên Bình phải lâm vào hiểm cảnh.

    Với các đối thủ trước đây chỉ cần qua vài lần giao chiêu là Triệu Thiên Bình có thể tương đối nắm bắt được cách tấn công của đối thủ rồi từ đó dần dần chuyển bị động thành chủ động chiếm thế thượng phong, nhưng kiếm kỹ của Hộ kiếm giả này thật sự khiến nó không nắm bắt được chút nào.

    Nhanh, thật sự quá nhanh, lại còn cực kì mạnh mẽ. Kiếm không còn là vũ khí mà đã trở thành một bộ phận trên thân thể, kiếm đã trở thành bản năng trong máu thịt của hắn.

    Có những lúc Triệu Thiên Bình tưởng chừng như kiếm muốn rời tay, đau, quá đau, bàn tay nó đã tóe máu vì những va chạm.

    Một thức đâm tới cực nhanh của đối phương, tuy bất ngờ và nguy hiểm nhưng cũng là những gì Triệu Thiên Bình chờ đợi, Triệu Thiên Bình dùng cả hai tay nắm chặt kiếm rồi bạt lên thật mạnh.

    Coongggg…

    Roẹt…

    Tiếng vang lanh lảnh vang lên, kèm với tiếng xé rách. Triệu Thiên Bình dùng hết sức bạt kiếm nhưng nó vẫn chậm một chút, mũi kiếm của địch thủ dù bị lệch vẫn kịp xé ra một phần vai trái của nó, vết thương rộng toát, nhưng điều kì dị là chẳng có máu chảy ra.

    Triệu Thiên Bình cũng chẳng quan tâm đến vấn đề đó, điều nó chú ý giờ là hiệu quả của đòn tấn công cực mạnh chém vào ngang thân kiếm của mình, nhưng ngay lập tức nó phải thất vọng, thân Hắc long kiếm chẳng chút dấu trầy xước, chỉ có huyết quang là hơi ảm đạm một chút mà thôi. Chỉ một chút, nhưng dù sao điều đó cũng cho thấy đòn tấn công mang lại hiệu quả. Dù có chút không như mong đợi, nhưng dù sao đó được mệnh danh là thần kiếm, có chút hy vọng vẫn hơn là tuyệt vọng.

    Cực độ nguy hiểm khiêu chiến, dùng bản mạng chi huyết đánh đổi tổn thương với đối thủ. Nhưng càng đánh Triệu Thiên Bình càng cảm thấy hy vọng càng nhỏ.

    Thương tổn nó vốn đã tích lũy từ trước khá nhiều mà vẫn chưa khỏi hẳn, giờ lại phải dùng thương tổn đổi lấy thương tổn, trong khi thần kiếm vẫn chưa có hư hại gì, hào quang ảm đạm rồi lập tức được huyết khí nồng đậm điên cuồng bổ sung khiến nó không những không suy yếu mà càng lúc càng hung mãnh, còn người cầm kiếm, hộ kiếm giả thì chẳng mảy may thương tổn, gã như một quả núi sừng sững mà nặng nề nghiền ép khiến Triệu Thiên Bình chịu áp lực khổng lồ mà chẳng có cách nào để vượt qua.

    Đôi khi nó cũng thử tấn công vào điểm yếu để đối phương phải tạm thời phòng thủ, nhưng không ngờ đối thủ chẳng thèm quan tâm, một kiếm chém vào chỉ gây một vết rách nhỏ lên chiến giáp của đối phương. Một chiến áo giáp dù không phải chế tạo từ chất liệu quý giá nhất nhưng cũng đủ để người ta tuyệt vọng. Thử nghĩ nếu trên tay Triệu Thiên Bình không phải là Quang Tinh Kiếm thì dù có trăm ngàn nhát chém vào chắc cũng chẳng si nhê.

    Chiến giáp phòng thủ tuyệt đối, thần kiếm cải thế vô song, lại thêm một thân bản lĩnh đăng phong tạo cực. Triệu Thiên Bình có cảm giác đối thủ vẫn chưa dùng hết sức nhưng bản thân mình lại sắp kiệt quệ đến nơi.

    Phải làm sao để vượt qua bức tường khổng lồ này, phải làm sao hiện thực hóa hy vọng, trước khi tuyệt vọng bao phủ?

    Một thân võ công chắp vá không cơ sở vững chắc nên chẳng ra hồn, sức thì không có, kiếm này cho dù là bảo những cũng chỉ thuộc phạm trù thường nhân, điều nó tự tin nhất là một ý chí kiên cường cùng cái đầu linh hoạt, nhưng dưới thực lực tuyệt đối thì có cách gì để vãn hồi bại cục?

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    tamtieu9x15

    F/ hacphongthandao

  3. #53
    Ngày tham gia
    Dec 2018
    Bài viết
    65
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 52 Thông suốt


    Triệu Thiên Bình bất chợt nhớ đến câu chuyện lúc nãy, người ta một thân liễu yếu đào tơ có thể náo loạn thiên hạ, là vì sao? Nàng dùng đau thương hóa thành sức mạnh, dùng trí tuệ bản thân chi phối ngoại lực một cách hoàn hảo để đạt được mục đích của mình.

    Đúng vậy, nếu trong những trường hợp lực bất tòng tâm có thể nương nhờ ngoại lực, nhưng ở cái nơi cùng hung cực ác này đến ma còn chẳng có thì nhờ ai bây giờ. Nơi này ngoài bản thân Triệu Thiên Bình ra thì nó chẳng thể tìm thấy ai khác có thể giúp đỡ được cả, chẳng lẽ phải nhờ sự trợ giúp của địch nhân, nếu không thì ngoài con người ra còn có thể có thứ gì khác chứ.

    “Thứ khác sao? Chờ đã…”

    Triệu Thiên Bình bỗng nhiên nghĩ đến một thứ có thể trợ giúp mà từ trước đến giờ nó đều chối từ, đó sính là hàn khí. Hàn khí trong núi này có thể tăng cường khả năng hồi phục cũng như sức chiến đấu, nhưng Triệu Thiên Bình lại dùng ý chí cứng cỏi của mình để ngăn chặn sự đồng hóa từ đó mà sự trợ giúp này, hơn nữa do sự đấu tranh không ngừng nghỉ trong tâm trí mà bị sự đau đớn khó chịu liên tục hành hạ. Nếu bây giờ nó có thể giải quyết chuyện này thì sức chiến đấu có thể tăng gấp bội phần.

    Nhưng vấn đề là nếu thả lỏng cho hàn khí này xâm nhập rất có thể sẽ đánh mất đi tâm trí của mình, hơn nữa, hàn khí này lại xuất phát từ chính kẻ địch, sẽ chẳng có ích gì nếu sự đánh đổi này biến mình thành một kẻ nô lệ của dục vọng.

    Nhưng nếu không thử thì nó còn cách nào khác, bỏ trốn ư, không, sẽ không bao giờ.

    Dù có hung hiểm như thế nào đi nữa nó vẫn phải thử, nó muốn “hóa đau thương thành sức mạnh”, muốn đột phá cực hạn bản thân ngay chính lúc này để tìm ra sinh lộ, hơn nữa nó tin tưởng bản thân mình, tin tưởng rằng mình sẽ giữ được một tia chấp niệm về sự tốt đẹp trong chính bản thân mình.

    Hít một hơi thật sâu, Triệu Thiên Bình quyết định thả lỏng tâm thần.

    Dây thần kinh căng cứng của nó đột nhiên nới lỏng, sự gắng gồng thích nghi chịu đựng được buông tha. Phòng tuyến tâm thần kiên trì một thời gian dài nhanh chóng sụp đổ.

    U…u…u…

    Tâm trí Triệu Thiên Bình dần dần tràn lan những ham muốn rồ dại không kiểm soát, quả thật không thể kiểm soát được vì nó cảm nhận được đó không phải là suy nghĩ mà hàn khí áp đặt cho bản thân mà chính là những thứ mà tận sâu thẳm trong tâm hồn nó vẫn luôn khao khát. Chẳng qua trước đây chỉ là những ý nghĩ thoáng qua chưa có cơ hội hiển lộ nhưng giờ giống như được kích thích mà hoàn toàn bộc phát và trở nên điên rồ.

    Như nó đã từng khao khát vòng tay yêu thương của cha mẹ thì giờ ý nghĩ đó trở nên nguy hiểm hơn khi nó biến tướng thành sự ghen ghét tột bực khi nghĩ về sự hạnh phúc của người khát với ham muốn tột bực muốn phá hủy nó để tìm cảm giác hả hê và công bằng cho bản thân mình. Sự thích thú một thứ gì đó biến hóa thành sự tham lam tột độ tất cả mọi thứ hiện hữu và muốn biến chúng thành của riêng một mình mình, tất cả tất cả phải là của mình, nếu có kẻ phủ nhận thì phải chết. Cảm giác được thống ngự tất cả, cảm giác được là trung tâm của thế giới, cảm giác sở hữu mọi thứ,…khát khao biến những cảm giác thỏa mãn đó thành sự thật tràn ngập suy nghĩ của Triệu Thiên Bình.

    Hàng đống những sự thay đổi như con quỷ muốn nuốt trọn cả tâm hồn, nó không những đem lại những sự biến tướng không tưởng mà còn khiến bản thân cảm nhận được sự sung sướng khi tận hưởng những suy nghĩ điên rồ đó.

    Cảm giác đầy kích thích.

    Sự dễ chịu đầy hưởng thụ.

    Cảm giác không tệ.

    Đầu óc trở lên loạn thất bát tao nhưng tâm trí nó vẫn giữ được sự bình thản không ngờ. Nó nhận ra những dục vọng này dù đen tối nhưng rất trần trụi, khiến nó hiểu được chính bản thân mình.

    Những ham muốn tầm thường thật ra chẳng có gì xấu, vấn đề nằm ở chỗ làm sao đạt được mục đích để thỏa mãn dục vọng mà thôi. Có người chọn nỗ lực phấn đấu, có kẻ lại ưa thích hưởng thụ thành quả của người khác.

    Hàn khí này không những kích thích sự tham muốn của con người, nó còn đưa đẩy tâm trí họ vào con đường sa ngã, khuếch đại sự tà ác trong con người lên cao nhất, mà đỉnh điểm là sự giết chóc để đạt được mục đích.

    Ham muốn giết người không phải vì nó chưa từng tạo sát nghiệp mà không có, thứ ham muốn bẩn thỉu đó tồn tại sâu đến nỗi chính nó cũng chẳng nhận ra. Thực chất ý nghĩ nó vẫn luôn tồn tại trong đầu, khi căm ghét một ai đó, khi tham muốn, thậm chí mong muốn bảo vệ một thứ gì đó cũng khơi gợi lên sát ý trong lòng người, đó là nói về đồng loại, còn với giống loài khác thì đơn giản hơn nhiều vì nó đã nằm sẵn sâu trong bản năng như một phần của sự sống. Giết hay không giết không nằm ở suy nghĩ, mà nằm ở hành động, kẻ không sát sinh một là vì không muốn, hai là vì không dám. Những kẻ nhát gan có sát tâm nhưng không dám hành động thì chẳng nhắc đến làm gì, còn những người không muốn giết chóc lại có hàng đống lí do khác nhau.

    Triệu Thiên Bình không muốn giết chóc đơn giản là vì nó yêu sự sống. Trong muôn vàn những ham muốn tột bực thì nỗi trội nhất là ham muốn được sống, sự sống đối với nó chính là giá trị to lớn nhất, xinh đẹp nhất mà nó muốn chiếm hữu. Không chỉ là bản thân mình sống, mà đẹp khi cảm nhận được sự sống tồn tại xung quanh mình.

    Sinh mệnh được tạo ra là điều gì đó thiêng liêng cao quý, dù chỉ là một sinh vật nhỏ nhoi nhưng sinh mệnh của chúng lại góp phần tạo ra một thế giới sinh động và đầy đẹp đẽ.

    Những suy nghĩ dần dần lắng đọng và an tĩnh trở lại. Khoảnh khắc tưởng sóng gió ngập trời, tưởng chừng sẽ đọa lạc trong vôn hạn sát ý lại trôi qua một cách nhanh chóng chỉ vì nó là một kẻ “ham sống” tột bực.

    Triệu Thiên Bình bất giác bật cười.

    Tâm trạng thoải mái nhưng nó cũng không nhàn rỗi gì, khoảnh khắc thả lỏng tâm trí nói thì lâu nhưng chỉ tồn tại trong khoảnh khắc, tay nó vẫn đang chật vật băm bổ vào thanh kiếm kia.

    Rốt cục thì nó vẫn thất bại trong việc tìm kiếm lực lượng từ hàn khí. Nhưng nó lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều khi trong tâm trí không còn sự đấu tranh mệt mỏi như trước nữa, ít ra đó vẫn là một thu hoạch lớn, giờ nó có thể thảnh thơi hơi trong việc suy nghĩ đối sách.

    Hơn nữa Triệu Thiên Bình hiểu ra việc nương nhờ ngoại lực không phải là đúng đắn, dù có qua được khó khăn nhất thời nhưng sẽ biến chính mình thành kẻ lệ thuộc thậm chí là nô lệ.

    Triệu Thiên Bình lựa chọn một lối kích thích khác, tự khiến bản thân thành điểm tựa, lấy những ham muốn của chính mình làm động lực để thúc đẩy tiềm năng đột phá.

    Kẻ địch trước mặt không còn là núi tảng khó qua nữa mà trở thành một thách thức, thách thức dù có khó khăn đến đâu nhưng nó tin tưởng mình có thể vượt qua được.

    Chiêu đi chiêu lại, tất cả những gì Triệu Thiên Bình có thể tổng kết ra là kẻ địch luôn nhanh hơn mình, muốn chống lại chỉ còn cách phải nhanh hơn đối phương mà thôi. Nhanh ở đây không phải là ra đòn nhanh hơn mà là suy nghĩ nhanh hơn, nắm bắt nhanh hơn để nắm tiên cơ trong chiêu thức, từ đó hướng đến cân bằng trong giao thủ. Điều đó có thể gọi là đọc chuyển động của đối thủ trước khi hắn tung ra chiêu thức để đưa ra ứng phó trước, nhưng phải đúng lúc, nếu đưa ra ứng đối quá sớm đối thủ sẽ dễ dàng biến đổi chiêu thức, như vậy càng nguy hiểm hơn. Điều này không hẳn là nó tự tin đầu óc linh hoạt hơn, đúng ra đó là một sự đánh cược, đem thứ tốt nhất mình có ra để được, như vậy nó mới có cơ hội thắng.

    Muốn bức cơ thể đến giới hạn, nó lại thay đổi từ phòng thủ sang tấn công. Lối đánh tấn công như vũ bão, thô tục một chút thì phải gọi là như chó điên cắn càng, dù kẻ địch có hùng mạnh đến đâu khi gặp phải một con chó điên như vậy cũng phải e dè.

    Dù hành động như điên dại nhưng Triệu Thiên Bình vẫn phải đảm bảo tâm trí mình tỉnh táo ở mức độ cao nhất, từng bước từng bước dạo chơi bên bờ vực sinh tử, thúc ép cơ thể đột phá cực hạn. Nhanh và chuẩn xác. Liên hoàn chiêu thức này nó chưa bao giờ sử dụng, thậm chí đến lúc xuất chiêu nó mới kịp nghĩ đến tiếp theo phải đánh như thế nào, não bộ hoạt động hết công suất để tính toán đòn tấn công tiếp theo, tâm trí và bản năng dần dần hòa hợp thành nhất thể, kiếm kiếm liên tục, chiêu chiêu tiến công không góc chết.

    Kiếm ảnh vun vút ngân vang lanh lảnh, hoa lửa tung tóe.

    Những đòn tấn công không còn đơn thuần là va chạm vào kiếm mà còn nhắm đến những mắc xích yếu nhất trên chiến giáp của đối phương. Thần kiếm có thể từ từ hao mòn, nhưng phòng thủ của đối phương phải phá vỡ trước đã, nếu để một kẻ bản lĩnh cao cường như Hộ kiếm giả một khi đã thích ứng với lối đánh điên loạn này rồi lật ngược tình thế đổi thủ thành công thì kết cục chờ đợi nó sẽ chẳng hay ho gì.

    Chiến giáp dù chắc chắn nhưng không phải hoàn hảo, qua từng đòn từng đòn tấn công của Triệu Thiên Bình dần dần rơi ra từng mảnh, sau cùng rốt cục cũng tứ phân ngũ liệt. Đó là thành công, nhưng đổi lại Triệu Thiên Bình cũng gần như kiệt quệ, điên cuồng tấn công lợi hại thật đấy, nhưng hao phí sức lực thật sự quá nhiều, mà đối thủ cũng chẳng phải kẻ ngồi không cho đánh, thế nên trên người nó cũng đã ngang dọc những dấu kiếm đỏ thẫm.

    Triệu Thiên Bình thở dốc từng hồi khó nhọc, đau đớn và mệt mỏi, tất cả sức bình sinh của nó đều được mang ra sử dụng, nó gần như kiệt quệ, nhưng nó không được dừng lại, mục đích cuối cùng chưa hoàn thành, nó phải cố gắng.

    Từng kiếm từng kiếm thật va đập với nhau thật nặng nề, Triệu Thiên Bình vẫn giữ nguyên lối tấn công mạnh mẽ bất chấp hậu quả, còn hộ kiếm giả vì chiến giáp đã hỏng trở nên e dè hơn. Nhưng một thân bản lỉnh của gã không phải nói chơi, chiêu chiêu phòng thủ kín kẽ không một chỗ hở, trên người gã chẳng hề đổ chút máu, gã vẫn còn dư lực nhưng không vội phản công, gã đang chờ đợi Triệu Thiên Bình suy yếu nhất sẽ ra tay kết liễu. Gã cũng chẳng việc gì phải vội, vì bản lĩnh quá cao nên khó mà có được một đối thủ để đối luyện, đối với gã thì Triệu Thiên Bình cũng là đá mài đao rất tốt, tốt đến không ngờ, vượt xa những gì gã có thể tưởng tượng, hơn nữa, gã có thứ khiến mình tự tin sẽ không thua.

    Nhưng mọi thứ thường không như tính toán.

    Triệu Thiên Bình với những cú vụt kiếm cật lực, những bước di chuyển khó khăn dần dần bình ổn trở lại, và nhanh hơn.

    Hộ kiếm giả bỗng thấy không ổn, đối thủ bỗng dưng khôi phục một cách kì diệu, càng lúc càng trở nên khó chơi. Bằng chứng là kiếm của hắn có cảm giác không theo kịp được nữa, không phải đối thủ trở nên nhanh hơn mà do những cú va chạm đã có lực hơn, khiến hắn phải chống trả vất vả hơn.

    Triệu Thiên Bình cuối cùng cũng có lựa chọn đúng đắn, nó quả thật từ trong hiểm cảnh mà lột xác đột phá. Sức lực trở nên mạnh mẽ, tốc độ cũng có đôi chút cải thiện, khiến nó từ thế “điên cuồng” cân bằng trở thành chiếm thượng phong. Nhưng dù vậy chiến đấu trước mắt vẫn rất gian khổ, nó biết cảm giác hồi phục mạnh mẽ này chỉ là tạm thời do sự đột phá mang đến, thực ra năng lượng trong người nó chẳng còn nhiều lắm. Bằng chứng là dù nó đang hung hăng thật đấy, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được sự hư thoát trong cơ bắp. Mọi chuyển động của nó bây giờ là thiêu đốt bản thân để làm động lực, nó phải cố gắng kéo dài thời gian mạnh mẽ này thêm lâu nhất có thể, như vậy mới mong chiến thắng được.

    Đốt cháy lên tiềm năng vô hạn, đốt cháy lên sinh mệnh nhỏ nhoi, vượt qua tất cả.

    Hộ kiếm giả càng đánh càng cảm thấy áp lực tăng vọt, từ tâm thái khí định thần nhàn dần dần rơi vào thế chống đỡ vất vả. Có thể nói từ lúc bắt đầu giao đấu với đứa trẻ trước mặt hắn đã bị đưa đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác một cách bất đắc dĩ. Chưa bao giờ trong đời hắn gặp một đứa quái thai đến vậy, cũng có thể gọi là quái tài đến vậy. Trong thời gian giao chiến ngắn ngủi mà đối thủ trước mặt hắn có sự thích nghi kinh người, những tưởng có thể dễ dàng tiêu diệt mầm mống nhỏ nhoi này nhưng không ngờ lại bị ép buộc rơi vào tình thế bất lợi như thế này.

    Điều đáng sợ nhất ở đối thủ trước mặt là sự tiến bộ kinh người trong chiến đấu, hắn có thể cảm nhận rõ ràng trong sự cuồng bạo tấn công tưởng chừng như không suy nghĩ lại ẩn chứa sự tính toán tinh tế đến không ngờ. Những chiêu thức tấn công loạn nhịp tưởng như sẽ mở ra sở hở chết ngưởi nhưng thật ra hắn không có cơ hội để phản công vào sơ hở đó, dù rõ ràng trước mặt là những điểm yếu chết người, nhưng lúc này hắn đã có cảm giác thấy mà không sờ được, thật sự lực bất tong tâm.

    Nếu tình thế này tiếp tục kéo dài, chưa biết đối thủ lúc nào sẽ kiệt lực nhưng mình chắc chắn sẽ bại thua không thể nghi ngờ. Hăn không thể để tình trạng bất lợi này tiếp tục kéo dài.

    Hộ kiếm giả từ nhỏ đã được mệnh danh là kì tài võ học trăm năm mới thấy, nhưng hắn không lưu danh giang hồ vì khi tài năng hiển lộ hắn đã được một vị võ học đại sư thu nhận làm đồ đệ rồi đưa vào núi sâu tiềm tu. Trong quãng thời gian hắn lớn lên, đối thủ luyện công hằng ngày của hắn chính là đủ chủng loại thú dữ, trên núi có gấu có cọp, đôi khi là một đàng ác lang khát máu, dưới nước là cự ngạc, chiến đấu vừa để luyện công vừa để sinh tồn khiến bản năng của hắn vô cùng mạnh mẽ. Sư phụ hắn vừa là bậc thầy kiếm thuật, vừa tinh thông rất nhiều loại võ công của binh khí khác, một thân võ học cả đời đem truyền dạy cho hắn không sót thứ nào.

    Đến khi sư phụ mất, hắn quay trở về gia đình chờ đợi thời cơ quật khởi. Rốt cục trời không phụ người, những tưởng phải mất rất lâu để kiến công lập nghiệp thì thời đại hắc ám lại ập đến, với kẻ phàm phu tục tử đó là tai họa ngập đầu, nhưng với hắn, với những kẻ như hắn thì đó là cơ hội để quân lâm thiên hạ.

    Với hành trang là bảo giáp đặc chế, hắn một đường thằng tiến, gặp đâu chiến đấy, không một lần thất bại, cuối cùng hắn cũng đạt được thần kiếm công nhận.

    Chẳng ngờ lại nhảy ra một đứa còn hôi sữa lại có thể ép buộc hắn rơi vào tình cảnh không ngóc đầu lên được. Đây hơn hết là một sự sỉ nhục nghiêm trọng, hắn một kẻ được cho là đệ nhất thiên tài, qua trăm cay nghìn đắng khắc khổ tu luyện lại bị thất thế trước một đứa hỉ mũi chưa sạch.

    Một thức Đoạn Trường Hà chém ra cực kì mạnh mẽ đẩy lùi Triệu Thiên Bình, Hộ kiếm giả tung người thối lui lại bảy bước, hắn gằn giọng:

    - Chơi đùa đến đây là hết, ta sẽ cho ngươi biết hậu quả khi mạo phạm đến bổn tọa!

    Nói đoạn, hắn lật tay nắm chặt chui kiếm rồi dùng sức cắm thẳng xuống mặt bình đài, đồng thời tay trái đặt lên lưỡi kiếm vuốt mạnh khiến máu xộc ra thấm đẫm lưỡi kiếm. Tức thì trong động nổi lên cuồng phong, huyết khí trong động lập tức quay cuồng rồi nhanh chóng tụ tập vào thân Hắc long kiếm với tốc độ khủng khiếp. Thân kiếm dần dần chuyển sang màu máu. Hộ kiếm giả hét lớn:

    - Thần kiếm, đã tới lúc cho thế gian được chứng kiến sức mạnh vô địch của ngươi, hãy thức tỉnh!

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    tamtieu9x15

    F/ hacphongthandao

  4. #54
    Ngày tham gia
    Dec 2018
    Bài viết
    65
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 53 Thức tỉnh


    Huyết quang càng lúc càng chói lóa. Tiếng kiếm minh vang lên như u linh gào thét. Cuồng phong rít gào mạnh mẽ.

    Triệu Thiên Bình thầm hô không tốt, nó vội vàng dùng lực nhảy đến vùng sáng để tấn công nhưng lập tức bị cuồng phong thổi bật lại, một chém rồi lại một chém nhưng chẳng thể xuyên qua bức tường huyết phong dày đặc, cuối cùng nó chỉ còn có thể trơ mắt đứng nhìn mọi thứ diễn ra trước mặt.

    Huyết quang cuồn cuộn như lốc xoáy sau nửa canh giờ mới bắt đầu tiêu tán.

    Hắc long đã nhuộm thành huyết long, huyết kiếm tỏa ra hào quang như thần minh khiến người ta không tự chủ được mà muốn quỳ xuống bái lại, từng đợt từng đợt uy áp như thái sơn không ngừng tỏa ra khiến mọi thứ như bị nghiền ép thành bụi.

    Hộ kiếm giả cũng dần dần hiện lộ thân hình. Mái tóc bồng bềnh đã chuyển sang màu đỏ, một thân chiến giáp đã bị phá giờ lại được bao phủ bởi huyết sắc chiến y khiến gã như hồng hoang bá chủ. Cặp mắt màu máu trở nên lãnh khốc vô tình mang theo ý chí cao cao tại thượng, bễ nghễ thiên hạ.

    Triệu Thiên Bình có cảm giác trước mặt mình thực sự là một vị thần chứ chẳng còn là kẻ địch nữa. Nếu không phải tâm trí nó đã được gọt rửa trong suốt thì giờ khắc này nó đã thủ phục xưng thần.

    Một giọng nói từ tính mà huyền ảo vang lên:

    - Hãy quỳ xuống trước đấng cứu thế của ngươi hỡi sinh vật hèn mọn.

    Ngữ khí đã thay đổi, Triệu Thiên Bình có thể chắc rằng đây không còn là Hộ kiếm giả lúc trước nữa, chẳng lẽ Thần kiếm biết nói, cũng quá tà môn rồi, nhưng có lẽ cũng hợp lí thôi, vì nó được xưng tụng là thần cơ mà. Triệu Thiên Bình khinh bỉ nhổ ra một phát rồi cười nhạo:

    - Nực cười, tà ma tanh tưởi như ngươi lại dám xưng mình là đấng cứu thế.

    Vẫn là giọng nói lúc xa lúc gần vang lên:

    - Hài tử vô tri, ta là Thần kiếm đồ diệt hắc ám.

    Triệu Thiên Bình thầm nôn ọe trong tâm chín ngàn lần, nhưng để tranh thủ cơ hội hồi phục, nó lại nói:

    - Ngươi cho mình là thần, tại sao lại tạo ra chiến trường đầy huyết tính như vậy, còn nạn Hải ma ngoài kia nữa, ta không tin là không có phần của ngươi trong đó.

    Giọng nói trầm ổn rất kiên nhẫn đối đáp với nó:

    - Hải ma chính là do ta tạo ra.

    Triệu Thiên Bình nghe thế liền biết những phán đoán của mình là chính xác, nó chế giếu:

    - Một thứ ghê tởm mang đến hắc ám lại tự mình xưng là Thần kiếm đồ diệt hắc ám, cười chết ta mất. Ha ha, hơ hơ,…

    Tiếng cười không ra cười của Triệu Thiên Bình chưa được bao lâu thì Thần kiếm lại lên tiếng:

    - Ngươi cho rằng Hải ma thật sự là hắc ám?

    Triệu Thiên Bình ngưng cười lắc đầu:

    - Không không không, thứ thật sự hắc ám ở đây chính là ngươi, chính là thứ được xưng là Thần kiếm ngươi, ngươi nên tự tru diệt chính mình để xứng đáng với hai chữ Thần kiếm.

    Triệu Thiên Bình càng nói càng cảm thấy nực cười. Còn Thần kiếm thì chẳng mảy may bị những lời của nó ảnh hưởng mà vẫn tiếp tục thong dong:

    - Hài tử vô tri, ngươi chỉ đứng ở góc độ con người mà cho rằng ta tàn sát vô tội nhưng ngươi không thấy được thứ rộng lớn hơn. Ta là Thần kiếm thủ hộ, nhưng không phải thủ hộ cho con người, mà là cho thế giới này, thủ hộ nó tránh khỏi hắc ám, đó chính là để thế giới này không bị bàn tay của con người phá hủy.

    Triệu Thiên Bình sửng sốt, đây quả thực là điều nó chưa từng nghĩ đến, nó vẫn chưa hiểu lắm nên buộc miệng hỏi lại:

    - Ý ngươi là sao?

    Vẫn một giọng không vội không gấp, Thần kiếm từ tốn trả lời cho Triệu Thiên Bình:

    - Thiên địa sinh ra có cây có con, có thứ dưới nước, có thứ trên bờ, qua vô số năm tháng vạn vật tiến hóa trong sự hài hòa. Sự tiến hóa diễn ra thịnh vượng như vậy đến khi con người xuất hiện, con người là đỉnh cao trong sự tiến hóa của tự nhiên, song cũng là điểm cuối của tự nhiên. Bản năng của con người là trí tuệ, bản năng vượt trội khiến con người tự cho mình là đỉnh cao ưu việt rồi quay sang tàn hại tự nhiên, đầu độc chính nơi đã sinh ra chúng. Sự tham lam vô bờ bến, sự tàn độc sâu thẳm trong bản năng khiến con người không chỉ tàn hại tự nhiên để sinh tồn mà còn để thỏa mãn tội lỗi. Một con mãnh hổ chỉ săn mồi để ăn, để sống, còn con người săn mồi không chỉ để tồn tại mà còn vì địa vị, vì thỏa mãn hư vinh. Mặt trái của trí tuệ càng ngày càng lộ rõ, và chính nơi sinh ra họ phải hứng chịu hậu quả bởi chính sự ích kỷ của bọn họ. Ta được tạo ra trong oán niệm của vạn vật sinh linh, tự nhiên sinh ra ta để kiềm hãm sự phá hoại của con người, để ngăn ngừa hắc ám hủy diệt toàn bộ sự sống trên thế giới này. Con người không biết đủ, chính họ đã tự phá hủy cuộc sống của mình, ta chỉ là một hệ quả tất yếu mà thôi.

    - Hải ma được sinh ra để kiềm hãm sự phát triển quá độ của con người, Hộ kiếm giả được chọn ra thống nhất đại lục với mong muốn quản lí chung nhất để kiềm hãm sự phá hoại đó, giúp con người giảm bớt sự đau khổ. Ngươi tưởng rằng ngươi suy đoán được tất cả sao, thực chất ngươi không biết gì cả, hộ kiếm giả chẳng phải là vinh quang mà là trách nhiệm nặng nề. Tự nhiên luôn công bằng, ta vẫn luôn cho rằng mình quá nhân từ, nếu không con người đã bị tận diệt.

    - Ngươi nói xem, ngươi đến đây để phá hủy ta, phá hủy sự cân bằng mong manh, để thế giới tiến về diệt vong,…vậy ta là hắc ám, hay…ngươi là hắc ám.

    Triệu Thiên Bình không dám tin vào những gì mình nghe được, đầu óc linh hoạt của nó trở nên trì trệ, nó chẳng biết phân biệt đâu là thật đâu là giả. Vì nó quá ít tiếp xúc mùi đời, hay vì những lời của Thần kiếm là điều đúng đắn mà nó không thể tìm ra điều gì để phản bác lại được. Giọng nó run rẩy và nhỏ bé:

    - Nhưng con người cũng là con của tự nhiên, cũng có lí do để tồn tại chứ? Hơn nữa con người cũng có người tốt kẻ xấu, đâu phải ai cũng là hiểm họa như ngươi nói.

    Giọng nói kia vẫn bình thản khiến người ta cảm thấy vô lực:

    - Người tốt và kẻ xấu thực ra chẳng có gì để phân biệt. Người tốt thường thật thà, kẻ xấu lại lắm thủ đoạn, mà tốt đến đâu lại thờ ơ với cái xấu thì cũng chỉ là đồng lõa. Con người các ngươi vẫn quan niệm tà bất thắng chính, nhưng cũng có câu thắng làm vua thua làm giặc, mà lịch sử lại do người thắng viết nên, che mờ hết thảy dấu vết tội ác. Con người sống thành xã hội, khi cái ác chiếm thế thượng phong thì xã hội đó sẽ mang màu hắc ám. Hậu quả để lại ngươi chẳng thể tính được. Để một mầm mống tai họa vô thường tự nhiên phát triển thì chẳng bằng kiểm soát nó thật tốt để nó không thể gây họa được.

    Triệu Thiên Bình giọng nói buồn rầu:

    - Chẳng lẽ không còn cơ hội nào sao. Ngươi có biết đại nạn hải ma ở ngoài kia và cả trường đồ sát ở đây sẽ gây ra bao nhiêu đau khổ hây không? Chẳng lẽ con người không thể sửa sai hay sao?

    Thần kiếm vẫn thản nhiên chính khí:

    - Ngươi vẫn mang suy nghĩ của một con người, họ đau khổ nhưng có biết tự nhiên cũng đau khổ, nếu chờ cho con người biết mình sai mà sửa có lẽ vẫn được, nhưng ngươi có tính đến để chờ đợi được nhận thức đó của con người thì bao nhiêu sinh linh sẽ phải đánh đổi, bao nhiêu chủng loài sẽ bị diệt vong?

    Triệu Thiên Bình chần chừ một lúc rồi hỏi:

    - Vậy ngươi có cho rằng chính mình sẽ bảo trì được sự cân bằng này mãi mãi sao?

    Thần kiếm đáp:

    - Thiên địa tương sinh tương khắc, không có căn cứ nào chắc rằng ta có thể vĩnh sinh bất diệt, nhưng chỉ cần ta còn tồn tại, ta sẽ vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình.

    Triệu Thiên Bình lấy lại chút sức lực hỏi tiếp với sự tôn trọng:

    - Nếu ngài đã không chắc mình vĩnh hằng, lại không tận diệt con người, ta đoán ngài vẫn còn tồn tại chút ít hy vọng vào sự sửa chữa của con người, chi bằng cho họ một cơ hội khi ngài vẫn còn có thể kiểm soát được, tương lai ai nói trước được, dù là mỏng manh nhưng cơ hội vẫn có.

    Thần kiếm hiếm khi có được sự trầm mặc giây lát, có lẽ nó đang đắn đo những lời nói của Triệu Thiên Bình. Bản thân Triệu Thiên Bình cũng không vội thúc giục mà chờ đợi câu trả lời có khả năng quyết định đến sự sống chết của ngàn ngàn vạn vạn con người. Một lúc sau, Thần kiếm hỏi nó:

    - Ngươi tự nhận mình là người tốt hay kẻ xấu?

    Triệu Thiên Bình hơi sững sờ về câu hỏi nhưng cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh để suy nghĩ, nó đang hồi tưởng lại quá khứ, về những gì đã trải qua, nhất là trong thời gian gần đây mà ấn tượng vẫn còn mới mẻ là khi mình thông suốt suy nghĩ. Lát sau nó đáp:

    - Tôi không phải người tốt, không phải là thánh nhân. Tôi có nhiều điều ham muốn đạt được, trong tâm trí thỉnh thoảng lại có nhiều dục vọng đen tối. Nhưng tôi cũng không phải kẻ tán tận thiên lương cùng hung cực ác, mặc dù cuộc sống không hẳn đã vui vẻ hạnh phúc nhưng tôi vẫn luôn yêu quý tất cả những gì tồn tại xung quanh mình. Hơn ai hết, tôi yêu và quý trọng sự sống, tôi tin rằng sinh linh tồn tại bản chất là thánh thiện. Đúng, là như vậy đó!

    Thàn kiếm lại trầm mặc hồi lâu. Qua một lát, trong động bỗng nhiên bốc lên cuồng phong loạn vũ. Những tia gió cắt vào da thịt khiến Triệu Thiên Bình có cảm giác đau rát, nó đang không hiểu gì thì Thần kiếm lại cất liên giọng nói, lần này là sự uy nghiêm vô thượng bất khả xâm phạm:

    - Muốn cơ hội, ngươi phải tự mình giành lấy. Đến đây và chứng tỏ ngươi xứng đáng!

    Nghe được những lời đó, Triệu Thiên Bình rúng động tâm thần, nó biết nó đã thành công bước đầu, tuy không nhiều lí lẽ nhưng chắc nó đã phần nào đánh động được Thần kiếm. Thấy được cơ hội, Triệu Thiên Bình trở nên tinh thần phấn chấn.

    Đây có lẽ là sinh tử chiến.

    Nhưng không còn đau đớn phẫn nộ.

    Chiến ý mãnh liệt sôi trào.

    Một trận chiến nguy hiểm nhưng lại đầy sự thoải mái.

    Triệu Thiên Bình thu kiếm khom người:

    - Đa tạ.

    Nói đoạn nó lật kiếm thủ thế giây lát rồi tung người tấn công. Nhưng chưa kịp tiếp cận đối thủ thì Hộ kiếm giả đã vung kiếm một cách nhẹ nhàng nhưng lại tạo ra một quang đoàn kiếm khí màu đỏ bắn tới cực nhanh. Triệu Thiên Bình hoảng hồn vội vàng vung kiếm chống trả.

    Oành…ầm…

    Nổ vang một tiếng, cả người Triệu Thiên Bình lẫn kiếm bị bắn ngược văng ra khỏi bình đài.

    Nó chưa kịp ngồi dậy thì một luông kiếm khí khác bay thẳng đến trước mặt.

    Oành…

    Nó lại lăn ra xa một đoạn. Lần này nó không kịp ngơ ngác nữa mà vội vàng đứng dậy né tránh đợt tấn công tiếp theo.

    Mỗi lần Hộ kiếm giả vung kiếm lại có một đợt kiếm khí cực nhanh quét thẳng về phía nó lúc ngang lúc dọc đủ mọi phương vị. Triệu Thiên Bình có thể tưởng tượng nếu nó không kịp chống đỡ hay né tránh thì chắc chắn sẽ bị cắt làm đôi.

    Những luồng xung kích không chỉ nhanh mà còn mạnh, trước đó nó có thể trực tiếp va chạm với Hộ kiếm giả thì bây giờ, khi Thần kiếm thức tỉnh thì nó lại bị đánh bật bởi một đòn tấn công tầm xa.

    Kiếm khí như mưa rào trút xuống khiến Triệu Thiên Bình dùng hết sức bình sinh cũng không thể tránh né được hết, mỗi lần vất vả ngăn cản một đạo kiếm khí cũng là một lần té lăn cù chật vật không chịu nổi.

    Nó cần nhanh hơn và mạnh hơn nữa.

    Nhưng mới vừa đột phá cực hạn, nó chẳng biết lấy đâu ra lực lượng thêm nữa.

    Rốt cục phải làm sao? Nó không muốn hy vọng vừa le lói lại tắt ngấm.

    Nhưng lực lượng của đối phương vẫn áp đảo tuyệt đối, dù tâm thái nó thoải mái những mỗi lần chống đỡ công kích cũng là khó khăn khôn cùng. Cứ tiếp tục e rằng đến cọng lông của đối phương cũng chẳng động được vào nữa, còn nó sẽ bị chấn đến chết mất.

    Cũng may là đối phương vẫn đứng trên bình đài vung vẩy nên nó còn có thời gian mà nó tránh, nếu hắn mà áp sát tiếp cận chắc nó chẳng có lực mà hoàn thủ. Chỉ nghe những tiếng oành oành liên tục, Triệu Thiên Bình thì vắt giò chạy trốn, hết né đông lại tránh tây, trong đầu vẫn tìm kiếm hướng giải quyết.

    Phải chi thân pháp nó tốt hơn, hoặc nó có được tuyệt học thân pháp thượng thừa.

    “Đúng rồi, hình như mình biết một môn bộ pháp thì phải, hình như là vậy…”

    Trong đầu Triệu Thiên Bình hiện lên những kí ức mông lung. Trong lúc chật vật né tránh, nó nhận ra hình như sâu trong bản năng có tồn tại một bộ pháp di chuyển thì phải, dù nó rất mơ hồ nhưng cảm giác mang đến lại chân thật.

    Chân của Triệu Thiên Bình tự thôi động theo những gì cố gắng nhớ được. Những bước chân trúc trắc dần dần trở nên có tiết tấu, thân ảnh nó dần dần trở nên linh hoạt như một cơn gió né tránh hết thẩy những đòn tấn công. Càng lúc đàng điêu luyện.

    Phong Hành Bộ.

    Triệu Thiên Bình bỗng nhiên nhớ ra tên gọi của bộ pháp này, chẳng biết nó đã học từ đâu nhưng cứ như đã ăn sâu vào máu thịt và trở thành một phần bản năng của nó vậy. Bản năng dần dần thức tỉnh, bước chân nó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng uyển chuyển. Mọi công kích trở nên không còn đáng sợ, nếu cứ thế này nó tự tin có thể né tránh cả ngày mà chẳng hao tổn thêm cọng lông nào.

    Nhưng nó biết sức nó có hạn, chỉ né tránh không phải là cách giải quyết, nó phải phản công. Mà đối thủ lại quá mạnh mẽ, nó không những nhanh mà phải thật mạnh nữa, liệu có thứ gì còn tồn tại trong thân thể khiến ó trở nên mạnh mẽ hơn không.

    Lực lượng, lực lượng.

    Triệu Thiên Bình tự thì thầm tròn lòng như muốn đánh thứ thứ gì đó đã ngủ say trong lòng.

    Sức mạnh, sức mạnh vượt trội.

    ….

    Lâu, thật lâu…



    Bỗng nhiên Triệu Thiên Bình như nắm bắt được gì đó, những động tác kì lạ hiển hiện trong trí nhớ. Những động tác nó không hiểu, nhưng nó vẫn cố gắng nắm lấy. Phải nắm lấy, mới chiến thắng được.

    Dần dần sự mơ hồ trở nên rõ ràng. Những động tác kết ấn và chú ngữ kì dị hiện ra. Triệu Thiên Bình mừng rỡ làm theo.

    Nhưng không có gì xảy ra cả, mọi thứ cứ như nó đang diễn trò múa may lộn xộn vậy.

    Nhưng Triệu Thiên Bình không từ bỏ, nó tin bản năng không lừa gạt chính mình, chắc hẳn mình vẫn còn thiếu sót ở đâu đó mà thôi. Triệu Thiên Bình dù đang né tránh nhưng bộ pháp như lưu thủy hành văn dần quen thuộc khiến nó chẳng chút khó khăn, phần lớn tinh thần nó tập trung tìm kiếm cái mình thiếu sót.

    Pháp ấn dần dần trở nên quen thuộc, nhưng hiệu quả vẫn chưa thấy. Song Triệu Thiên Bình lại cảm nhận một thứ khác trỗi dậy trong cơ thể, một thứ kì lạ, giống như một thứ lực lượng đã ngủ say bấy lâu đang dần thức tỉnh. Lực lượng kì bí chẳng giúp nó mạnh thêm, nhưng bản năng mách bảo thứ lực lượng này cực kì quan trọng.

    Bỗng nhiên Triệu Thiên Bình nghĩ đến pháp ấn, phải chăng thứ thiếu sót chính là loại lực lượng này. Nghĩ là làm, nó tìm cách dùng lực lượng mới lạ này để thôi động pháp ấn. Những tưởng sẽ khó khăn nhưng lại dễ như hạ bút thành văn, cái cảm giác này giống như đã từng tồn tại tròn người nó vậy.

    Pháp ấn thôi động, trên tay Triệu Thiên Bình dần dần hiện lên một phù hình kì lạ mà quen thuộc. Chẳng cần nhắc nhở, như một lẽ thuận theo tự nhiên, phù hình sáng lên ánh vàng rồi nhanh chóng lan trang cả hai tay nó.

    Cảm giác đầu tiên là thanh kiếm trên tay trở nên nhẹ bẫng. Triệu Thiên Bình cơ linh vừa động liền vung kiếm ngăn cản một đạo kiếm khí.

    Oành…

    Một tiếng nổ chát chúa quen thuộc, nhưng lần này Triệu Thiên Bình không mảy may tổn hại. Kiếm khí tiêu biến còn nó vẫn sừng sững tại chỗ. Nó kinh ngạc tột độ rồi nhanh chóng vui mừng như điên.

    Sức lực nhờ lực lượng thần bí mà trở nên dồi dào trở lại, ấn chú kì lạ cũng giúp nó mạnh mẽ gấp bội. Sự vui sướng và tự tin tăng vọt, Triệu Thiên Bình lao thẳng lên bình đài.

    Vụt vụt…

    Thân pháp linh hoạt khiến Triệu Thiên Bình né tránh hầu hết kiếm khí, chỉ khi đến quá gần Hộ kiếm giả thì phải dùng kiếm chống đỡ vì lúc này đã rất khó né tránh. Dù vậy kiếm khí đã không thể làm khó được nó.

    Oành oành…oành oành…

    Kiếm va chạm đã trở thành sự va chạm của khí. Tiếng nổ rung trời, kiếm quang chói rực. Huyết quang như thượng cổ hưng thú cuồng mãnh, lục quang yếu ớt mà kiên cường với sự chống đỡ của kim quang vững chãi.

    Cuộc đối đầu dần dần bỏ đi sự hoa lệ của chiêu thức mà trở thành những cú va chạm trực tiếp đầy mãnh liệt.

    Mười lần…

    Hai mươi lần…

    Trăm lần…



    Chẳng biết đã qua bao nhiêu va chạm, kim quang lu mờ, lục quang rạn nứt, nhưng huyết quang cũng dần dần ảm đạm.

    Răng rắc…bùm

    Lục quang vụn vỡ, Quang Tinh kiếm đi đến điểm giới hạn. Kim quang tiêu tán, Triệu Thiên Bình hết sức bị đánh bật ra một đoạn thổ huyết. Dù là tuyệt thế bảo kiếm nhưng vẫn không thể chịu nổi ác chiến. Nhưng nó đã hoàn thành được sứ mệnh của mình. Huyết quang biến mất. Huyết long kiếm trở lại thành hắc long.

    Tất cả hào quang vụt tắt, trong đêm tối chỉ còn loe lói vài gợi sóng đỏ.

    Giọng nói trầm khàn từ tính lại vang lên:

    - Cơ hội đã đưa ra, nếu loài người không biết quý trọng thì có diệt vong cũng đừng than trách ai.

    Nghe câu nói đó, Triệu Thiên Bình thầm thở ra một hơi, nhưng lại nhớ đến điều gì, nó lo lắng hỏi:

    - Còn Hải ma thì sao.

    Lần này không khí lâm vào im ắng, một lúc sau bỗng có tia sáng ập vào. Không gian trở nên quang đãng, xuất hiện trước mặt nó là một tráng niên mạnh khoe, gã nhìn nó rồi trả lời bằng giọng nói của Hộ kiếm giả lúc bình thường:

    - Tự nhiên sẽ không còn.

    Triệu Thiên Bình nghe vậy thở phào một hơi nhẹ nhõm, đang tính ngồi dậy thì bông nhiên nó ngẩn ngơ ngoác to miệng. Hộ kiếm giả từ một tráng niên góc cạnh bỗng dần dần già đi, lưng khòm hẳn xuống, điều đáng kinh ngạc hơn cả là gã lại dần dần thành một bà lão, chính xác là một bà lão chư không phải ông lão.

    Chẳng đợi nó kịp hết ngạc nhiên, bà bao nhìn nó cười từ tốn rồi khẽ bảo:

    - Khá lắm hài tử, đến thúc tỉnh lại rồi.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    tamtieu9x15

    F/ hacphongthandao

  5. #55
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Bài viết
    3
    Xu
    0

    Mặc định Buy Canadian Fake Documents, United States Fake Passport, Mexican Fake passport for sale

    w w w. Fakepassportsgo.cc is a company that specializes in the production of fake and registered documents of all sorts i.e passports, ids, driver’s licenses, birth birth certificates, ielts birth certificates, visas, social security cards and lots more. We provide only primary qualitative documents of following countries: Australia, Brazil, Canada, Germany, Ireland, Italy, France, Finland, Malasyia, Netherlands, Norway, Poland, Portugal, Spain, UK, USA and some others.

    We create real database enrolled reports which are lawfully utilized and passes all air terminal sweeps and information check machines. Whenever these real reports are being confirmed in the framework, all the holder’s data will legitimately show up making the archive genuine.

    If you country is not listed amongst the countries in the passports page or you can’t find your state in the ID/Drivers License page, place your order using the contact page, submitting your email and details of the required document. Once that is done, our operator contact with further ordering details.

    To get the additional information and place the order just visit our website:


    w w w. fakepassportsgo.cc w w w. fakepassportsgo.cc




    Keywords:
    ---------

    Buy Registered and original USA(United States) passports,
    Buy Registered and original Australian passports,
    Buy Registered and original Belgium passports,
    Buy Registered and original Brazilian(Brazil) passports,
    Buy Registered and original Canadian(Canada) passports,
    Buy Registered and original Finnish(Finland) passports,
    Buy Registered and original French(France) passports,
    Buy Registered and original German(Germany) passports,
    Buy Registered and original Dutch(Netherland/Holland) passports,
    Buy Registered and original Israel passports,
    Buy Registered and original UK(United Kingdom) passports,
    Buy Registered and original Spanish(Spain) passports,
    Buy Registered and original Mexican(Mexico) passports,
    Buy Registered and original South African passports.
    Buy Registered and original Australian driver licenses,
    Buy Registered and original Canadian driver licenses,
    Buy Registered and original French(France) driver licenses,
    Buy Registered and original Dutch(Netherland/Holland) driving licenses,
    Buy Registered and original German(Germany) driving licenses,
    Buy Registered and original UK(United Kingdom) driving licenses,
    Buy Registered and original Diplomatic passports,
    Buy Registered and original USA(United States) passports,
    Buy Registered and original Australian passports,
    Buy Registered and original Belgium passports,
    Buy Registered and original Brazilian(Brazil) passports,
    Buy Registered and original Canadian(Canada) passports,
    Buy Registered and original Finnish(Finland) passports,
    Buy Registered and original French(France) passports,
    Buy Registered and original German(Germany) passports,
    Buy Registered and original Dutch(Netherland/Holland) passports,
    Buy Registered and original Israel passports,
    Buy Registered and original UK(United Kingdom) passports,
    Buy Registered and original Spanish(Spain) passports,
    Buy Registered and original Mexican(Mexico) passports,
    Buy Registered and original South African passports.
    Buy Registered and original Australian driver licenses,
    Buy Registered and original Canadian driver licenses,
    Buy Registered and original French(France) driver licenses,
    Buy Registered and original Dutch(Netherland/Holland) driving licenses,
    Buy Registered and original German(Germany) driving licenses,
    Buy Registered and original UK(United Kingdom) driving licenses,
    Buy Registered and original Diplomatic passports,
    Registered and original Camouflage passports,
    Registered and original passport Duplicates,
    Registered and original USA(united States) passports for sale,
    Registered and original Australian passports for sell,
    Registered and original Belgium passports for sell,
    Registered and original Brazilian(Brazil) passports for sell,
    BUY FAKE Driver's license British
    Buy fake birth certificates Australian
    Buy fake Canadian graduates
    Buy fake birth certificates French
    Buy fake birth certificates international
    Buy fake birth certificates Japanese
    Buy fake birth certificates Ukrainian
    Buy fake birth certificates Austrian
    Buy fake birth certificates UK
    Buy fake birth certificates USA
    Buy fake birth certificates Spanish
    Buy fake birth certificates Portuguese
    Buy fake birth certificates Mexican
    Buy fake birth certificates Belgian
    Buy fake birth certificates Greek
    Buy fake birth certificates Israeli
    Buy fake birth certificates Norwegian
    Buy fake birth certificates Brazilian
    Buy fake birth certificates Italian
    Buy fake birth certificates Jamaican
    Buy fake birth certificates South Korean
    Buy fake birth certificates Polish
    Buy fake birth certificates Swedish
    buy UK Camouflage passport
    buy EU passport Duplicates
    Get real id card UK (United Kingdom)
    Get real Spanish id card (Spain)
    Get real Mexican id card (Mexico)
    Get real id card Swiss (Switzerland)
    Get real German id card (Germany)
    Get real Chinese id card (China)
    Get real Spanish id card (Spain)
    Get real id card Austrian (Austria)
    Get real Japanese id card (Japan)
    Get real id card of Ukraine (Ukraine)
    Get real id card cambodiens (Cambodia)
    Get real id card UK (United Kingdom)
    Get real id card USA
    Get real id card Romanian (Romania)
    Get real id card Polish (Poland)
    Get real id card chypre (Cyprus)
    Get real and origanl id card NORWAY (Norway)
    Get real Portuguese id card (Portugal)
    Get real and origianl Lithuanian id card (Lithuania)
    Get real Hungarian id card (Hungary)
    Get real Australian id card (Australia)
    Get real id card Brazilian (Brazil)
    Get real Italian id cards (Italy)
    Get real id card Jamaica (Jamaica)
    Get real id card of Croatia (Croatia)
    Get real id card Denmark (Danmark)
    Get real id card of Malta (Malta)
    Get real id card Polish (Poland)
    Get real id card SWEDISH (SWEDEN)
    Get real IDENTITY CARDS
    Get real IDs USA (United States)

    To get the additional information and place the order just visit our website:


    w w w. fakepassportsgo.cc w w w. fakepassportsgo.cc

    ---QC---


Trang 11 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 91011

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status