TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 1 của 7 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 31

Chủ đề: Minh Nguyệt Tân Thiên

  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2015
    Bài viết
    2,598
    Xu
    150

    Mặc định Minh Nguyệt Tân Thiên


    Cổ nhân đi bảy nước
    Hậu thế đạp năm châu
    Xương cốt đáp thành lộ
    Đường thành tiên ở đâu?
    Người người cầu trường cửu
    Người người cầu bền lâu
    Vĩnh sinh hằng cô độc
    Tình càng sâu càng sầu
    Ủ muôn nghìn vào rượu
    Đối ẩm với trời xanh
    Hưởng thụ này cô quạnh
    Cười nhìn thế gian tranh

    Vở kịch hoa lệ đã đến hồi kết thúc. Ai có thể từ trong thế gian hỗn loạn mà phân biệt được chân ngụy? Ai có thể giữa dòng đời như thác nước đổ sập này mà trụ vững được một mảnh thanh tâm? Mong ước đem đến một ngọn lửa thanh minh cho những ai tâm tồn thiện niệm. Nguyện cùng ngắm trăng sáng nơi trời đất mới này.


    Góp ý ở đây
    Lần sửa cuối bởi tiennhan9512, ngày 30-06-2019 lúc 20:25.
    ---QC---
    Do What You Say You Will Do

    Nghệ thuật là cách tạo nên vẻ đẹp. Vẻ đẹp là ý nghĩa tồn tại của vạn vật. Thổi linh hồn vào sự vô tri là quyền năng của Chúa.


  2. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    tinhyeuhoaco,
  3. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2015
    Bài viết
    2,598
    Xu
    150

    Mặc định

    Chương 1: Thệ ước



    Có câu rằng:

    “Sử sách vạn năm tráng lệ thay;
    Nhân Thần chung diễn vở kịch này;
    Hỏi ai là chủ ai là khách;
    Ván cờ thiên cổ tại ai bày?”

    Trời đất bao tầng có ai biết được. Thiên hạ vần vũ chẳng qua chỉ là nhất niệm chi gian. Người dưới đất nào hay chuyện trên trời. Tiên nhân cúi nhìn nhật nguyệt, làm sao biết trên trời lại có trời hay không. Thế nên kẻ phàm cung kính trời đất, thiên nhân cúi lạy thần tiên, thần tiên lại chỉ có thể minh tỏ chính mình mà thôi.
    Dẫu là kẻ uyên bác cần học cũng chỉ từng nghe nói rằng tam giới có ba mươi ba tầng trời, vượt qua ba mươi ba tầng ấy là các cõi Cực Lạc, Lưu Ly, Liên Hoa... Chứ nào hay rằng trong phạm vị hệ Ngân Hà này lại có khoảng một trăm thế giới đơn nguyên như thế. Mỗi một nơi lại có một Vương cư ngụ, mỗi một nơi lại có đủ thứ đình đài lầu các, thắng địa linh sơn, hoàng điểu thần thú, vô vàn các chủng các dạng sinh linh cho đến các vị Phật Đạo Thần và cả vĩ ngạn hơn nữa.
    Nghe nói có xứ nọ sinh trưởng loài cây rất quý. Tán rộng như cánh Côn Bằng, cao gấp vạn lần núi Thái Sơn có quả tỏa ánh hào quang về đêm. Hễ là quả chín thì biết tự động bay xuống cành thấp, các loài chim bay cá nhảy và khỉ vàng bạch lộc chẳng cần phí sức là có thể hái lấy ăn. Trên lá cây ấy có sinh linh cư ngụ, có thác chảy nước cam lồ.
    Có thế giới lại chỉ toàn hải dương, duy có một hòn đảo lớn. Ở trên hòn đảo ấy có một tòa lâu đài vô cùng tráng lệ. Lâu đài làm từ thứ đá biển màu xanh dương, chung quanh có mấy lớp tường thành. Dưới chân tường thành có điêu khắc loài thú biển như cá, tôm, ba ba cho tới các loài rắn nước. Cao hơn một chút là những chủng thủy tộc. Có tộc đầu cá thân người, lại có tộc đầu người thân cá. Xen kẽ có có các loài thú thần như rắn chín đầu, cá nghìn mắt, bạch tuộc khổng lồ. Ở mép tường thành là những vị thần vô cùng to lớn vĩ đại. Mỗi người một vẻ. Là nữ thì đẹp nghiêng nước nghiêng thành, là nam thì dũng mãnh cường tráng. Họ đang cầm những thứ pháp khí khác nhau. Có người đọc sách, có người chơi nhạc, có người lại đang trêu đùa. Tất cả họ đều dường như đang rất vui vẻ, hoặc an tĩnh bình hòa. Ngoài ra còn có các loại đá quý, san hô, mã não, dạ minh châu được gắn lên các kiến trúc khác nhau, lối đi được dát bằng vàng. Nơi trung tâm nhất và cao nhất có vị Hải vương, tay cầm đinh ba, đầu đội vương miện, áo peplos choàng một bên vai, đôi mắt tỏa ra ánh quang huy sáng ngời. Cư dân trong thế giới này sống cả dưới nước, lửa của họ có thể cháy trong đó. Nghe nói rằng Vương của họ đang đi vắng và hòn đảo kia chính là nơi mà họ cầu nguyện và chờ đợi Vương trở về.
    Lại có thế giới núi non trùng điệp, cũng không phải núi non trên mặt đất mà lơ lửng trên không. Có cái cao hằng trăm mét, vài nghìn mét. Có núi có lâu đài, có núi không. Quân đội ở nơi này có một chủng gọi là Long kỵ sĩ. Họ mặc giáp trụ, tay cầm thương nhọn, cưỡi giống long chủng mà bay trên không trung thành từng nhóm từng nhóm. Vương của thế giới này cũng đi vắng rồi, lẳng lặng có thể nghe thấy tiếng hát của con dân xứ này đang tuyên tụng uy đức của vua mình.
    Còn câu chuyện này bắt đầu cũng từ một xứ sở thiên quốc, gọi là thế giới Tứ Đại. Về sự vĩ đại và huy hoàng của thế giới này thì có bài thơ rằng:

    "Tứ Đại trù phú xanh tươi
    Đất đai rộng lớn sáng ngời quang huy
    Có vị Pháp Vương trị vì
    Sinh linh chẳng có phiền lụy vô lo
    Núi sông bàng đại thật to
    Trang nghiêm cung điện, bao la đất trời
    …"

    Vương của thế giới này cũng vĩ đại như thế giới của Ngài vậy. Khắp thân ngài tỏa ra thứ ánh hào quang tực rỡ, ánh sáng ấy tràn ngập mọi ngóc ngách chẳng hề có góc khuất nào. Hết thảy sinh linh đều chìm đắm dưới ánh quang huy ấy mà ngày ngày gột rửa tâm linh của mình. Chúng ngày đêm hoan ca hỷ tụng, nhưng vị Vương ấy lại đang ngày đêm lo lắng. Bởi lẽ vũ trụ có Pháp lý thành, trụ, hoại, diệt. Ngài đang thấy rằng những đứa con của mình đang dần dần mờ nhạt, so với thuở đầu khi được Ngài sáng tạo nên thì đã ảm đạm nhiều lắm. Nỗi lo lắng ấy khiến Ngài đau khổ trầm tư, vắt óc suy nghĩ cách cứu độ chúng sinh.
    Chợt, Ngài nghe thấy một bài hát văng vẳng trong không trung. Cũng không biết tiếng hát ấy phát ra từ nơi nào. Hát rằng:

    "Chuyển Luân Thánh Vương tới thế gian
    Hồng nguyện Chính Pháp Càn Khôn toàn
    Thiên Long Bát Bộ theo hộ Pháp
    Chúng Thần thiên giới theo thành đàn
    Hạ thế quang huy như đèn diệt
    Gió thổi mưa giông trời trụy lạc
    Vĩnh tín bản nguyện qua một khắc
    Tức được trường cửu ánh huy hoàng
    …"

    Nghe thấy lời hát ấy, Vương rời khỏi ngai vàng của mình và đi đến nơi xuất ra tiếng ca.
    Chỉ thấy một con thiên mã đang chở một vị Ngọc thần đang bay xuyên xuống dưới. Tiếng hát chính là từ chỗ vị Ngọc thần ấy. Ngài hỏi:
    “Pháp ấy liệu có thật vậy chăng?”
    Thiên mã đáp:
    “Chúng tôi chính là đang đi để đắc Pháp ấy đây. Thấy Ngài khổ não như vậy, hẳn cũng là đang tâm hệ thiên quốc của mình chăng?”
    Vương đáp:
    “Đúng vậy. Thế giới của tôi chẳng còn tráng lệ huy hoàng như xưa, con dân của tôi cũng không còn thuần tịnh như trước. Tôi muốn cứu chúng, nhưng tiểu thần tài hèn sức mọn. Nếu Thánh Vương đã có pháp lực vĩ đại ấy, tôi nguyện từ bỏ mọi vinh diệu của mình để đi theo Ngài.”
    Ngọc thần lại bảo:
    “Vương ơi! Thế gian nguy hiểm trùng trùng. Lạc trong cõi mê ấy chẳng biết có trở về được hay không? Lại phải chịu đựng nếm trải đủ loại thống khổ nữa.”
    Vương đáp:
    “Tôi đã biết. Xin hãy dẫn tôi đi gặp Ngài.” Vương kiên định nói.
    Thiên mã gật đầu bảo rằng:
    “Chúng tôi vừa từ chỗ Chủ nhân nghe Ngài thuyết kinh giảng Pháp. Lúc trước đi qua đây có gặp Hải vương, Thụ thần và Long thần. Họ đều đang đến đó cả rồi.”
    Vương vội vàng chào tạm biệt hai vị ấy, bèn trở về nói với chúng sinh của mình rằng: “Ta phải đi xa cầu Pháp, để chính lại thế giới của chúng ta và để bảo vệ các con.” Tất cả sinh linh nghe thấy điều ấy đều rơi lệ, họ vội vàng làm một bữa tiệc hoành tráng nhất để tiễn biệt Ngài. Khi ấy có vị con trưởng của Vương tiến lên trước nói rằng:
    “Thưa Vương, tất cả chúng con sẽ luôn mãi chờ đợi Ngài trở về. Dẫu cho Người có tìm được Pháp ấy hay không, Ngài vĩnh viễn là Vương của chúng con. Chúng con nguyện đồng sinh đồng tử với sự viên khuyết của Người.” Nghe thấy lời ấy, tất cả đều quỳ xuống dập đầu. Vương cũng rơi lệ, rồi mang theo pháp bảo quen thuộc nhất của mình rời khỏi thế giới Tứ Đại, tiến về vũ trụ xa xôi.
    Vũ trụ xa xôi, ai biết bờ mé. Vương đi mau nên gặp được các vị khác. Họ vừa đi vừa thảo luận, ưu phiền lại hi vọng.
    Vương gọi:
    “Các Ngài ơi!”
    Những vị ấy đồng loạt nhìn thấy Vương, vội hỏi:
    “Ồ, Pháp Vương lại có chuyện gì mà đuổi theo chúng tôi?”
    Vương đáp:
    “Chẳng hay có phải các vị đang đến chỗ Chuyển Luân Thánh Vương?”
    Có vị bảo:
    “Đúng vậy. Chúng tôi nghe rằng Đức Chuyển Luân có Pháp có thể thành tựu sinh mệnh vĩnh hằng bất hoại, cứu độ chúng sinh khỏi họa diệt vong. Vương cũng có tâm ý muốn cầu Pháp sao?”
    Vương trả lời:
    “Thưa vâng. Tôi muốn cầu Pháp. Nhưng sợ thế gian nguy hiểm trùng trùng, mê lạc khó thoát ra. Lại nghe các vị đây cũng muốn đến đó. Nên muốn cùng đi, về sau xuống trần gian lại giúp nhau thức tỉnh.”
    Các vị ấy nghe xong cũng ngậm ngùi, tỏ vẻ đồng ý. Bốn vị Thần dắt tay nhau vượt qua vô lượng không gian. Đi đến chỗ cao nhất trong hệ Ngân Hà, liền thấy dòng người đông đảo, hỏi thăm liền biết có Pháp hội. Đến nơi thấy có vị Phật đang ngồi trên đài cao, tóc xoăn màu xanh lam, áo vàng choàng một bên vai. Ngài đang nơi đó giảng Pháp, chung quanh là các vị thần tiên đủ mọi loại hình dáng, vị nào cũng pháp lực cao lớn, trang nghiêm vĩ đại. Khi Thánh Vương giảng Pháp, hoa sen nở khắp các tầng không gian, thiên nữ tán hoa, rồng vàng bay lượn.
    Bốn người vừa tới liền quỳ gối dập đầu. Thánh Vương dùng Pháp lực nâng các vị ấy dậy, từ bi nói với họ rằng:
    “Các ngươi đến để cầu Pháp. Ta thấy rồi. Bốn người các ngươi sớm đã có duyên định trước, nay cùng nhau tới đây, lại chuẩn bị cùng ta tới thế gian. Pháp truyền nơi đó phải chuẩn bị sớm. Các ngươi sẽ cùng ta xuống đặt định nền văn hóa nhân loại. Đến lúc tối hậu, nếu đạt tiêu chuẩn có thể đắc Pháp, chứng Đạo, viên mãn bản thân và thiên quốc. Triệt để cứu thoát con dân khỏi tai ách này.”
    Bốn người đồng thanh nói “Vâng, thưa Phật chủ.” Tiếp đó, mỗi người lại tiến lên viết thệ ước, chứng ngôn cho những lời nói hôm nay.
    Lai nói, ở thế giới Tứ Đại, Vương vốn có một cây bút thần đặt ở Điện Tàng Kinh. Thấy Phật chủ rời đi, nó buồn rầu ủ rũ. Khi Ngài đi rồi nó liền lén đi theo. Khi nó đi rồi thì bạn của nó, là lọ mực mà Vương dùng cũng đặt trong Điện Tàng Kinh, lâu ngày không thấy bút thần đâu bèn đi tìm.
    Bút thần đi theo Vương, nhưng Pháp lực của nó không đủ, phải mất rất nhiều năm tháng nó mới theo dấu chủ nhân mà tìm tới nơi từng diễn ra Pháp Hội. Khi tới nơi nó thấy mấy vị Thần ở đó. Một vị hộ Pháp Vương nói với nó rằng:
    “Pháp Luân Thánh Vương bảo ta đợi ngươi ở đây để tiếp dẫn ngươi đi.”
    Bút thần vội cúi chào hành lễ. Rồi hỏi:
    “Xin thưa, ngài có biết Chủ nhân của tôi là Pháp Vương Tứ Đại không?”
    Thần ấy liền bảo:
    “Ngài ấy đã theo Phật Chủ xuống cõi người. Ngươi cứ đợi ở đây, khi thời khắc đến sẽ được giáng sinh vào thời Vương ngươi trị vì, theo hầu chủ ngươi. Sau đó nếu tích đủ công đức sẽ đắc được Pháp. Trợ giúp Thánh Vương Chính Pháp này.”
    Bút thần vội nói:
    “Toàn nghe dạy bảo.”
    Sau đó bút thần nghe theo sự an bài đi xuống từng tầng từng tầng. Mỗi một lần, hào quang của nó lại ảm đạm phai mờ hơn. Khi tiến vào nhân thế thì ánh sáng của nó gần như tắt hẳn. Lọ mực cũng tiếp tục tìm kiếm bút thần tận tới phàm gian.
    Vào thời kỳ nhà Đường, bút thần và lọ mực thần chưa hạ thế. Khi ấy chúng là hai tiểu đồng Kim Đồng và Ngân Đồng coi lò cho Lão Tử. Về sau hạ thế xuống cõi Nam Việt, đầu thai thành Yết Kiêu và Dã Tượng. Tới thời Minh Thành Tổ, cả hai tiến vào một Đạo quán để tu hành, sau tới núi Ngũ Lĩnh bế quan trong động. Về sau đều đắc Đạo thành Tiên cả. Nhờ việc ấy, cõi trên cho là đã tích đủ công đức. Đến thời Mạt Pháp lại đầu thai làm người để bắt đầu thực hiện thệ nguyện từ tiền sử.
    Câu chuyện này kể về quá trình chứng Đạo của lọ mực thần.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi tiennhan9512, ngày 16-06-2019 lúc 19:42.
    Do What You Say You Will Do

    Nghệ thuật là cách tạo nên vẻ đẹp. Vẻ đẹp là ý nghĩa tồn tại của vạn vật. Thổi linh hồn vào sự vô tri là quyền năng của Chúa.

  4. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2015
    Bài viết
    2,598
    Xu
    150

    Mặc định

    Chương 2: Trăng sáng


    Khoảng năm 90, ở Việt Nam có người trước làm quan cộng sản. Về sau có công với cách mạng thăng hàm Đại tá. Nhưng lại giũ bỏ binh nghiệp mang theo thân tín vào Nam làm ăn. Gặp người con gái đẹp, vốn là nhà địa chủ nhưng sau bị tịch thu ruộng đất, vốn đang vận long đong bèn cưới về làm vợ. Nhưng ông tính tình vũ phu, bạo ngược. Vợ là con nhà Phật lại am hiểu Nho học. Bà vẫn thường dùng lời lẽ khuyên can, lấy nhân quả răn đe, lại trọn lễ nghi trung hiếu. Đáng lẽ ông phải lấy đó làm hay, theo đấy mà học. Nhưng ông là người rất cố chấp nên không chịu nghe khuyên giải, còn thường hay dùng lời lẽ thô tục lăng mạ vũ nhục. Cho tới khi vợ sinh cho một đứa con trai thì mới giảm bớt. Năm 95, đất nước mở cửa, nhà ông buôn bán vật liệu xây dựng, sau lại thi công công trình, sau lại làm chủ đầu tư, phát đạt khá giả lắm. Con trai ông lúc ấy đã 5 tuổi, tướng mạo đường đường. Giữa trán có xoáy tròn nên bà vợ bảo ấy là huệ căn. Ông không tin Phật, nhưng nghe khen con mình cũng thích nên đặt tên con là Huệ Minh. Từ năm 93 cả nhà ông đã chuyển tới quận 5 và ở chung khu phố với người Hoa.
    Sau khi trở nên giàu có hơn ông càng lạnh nhạt với gia đình. Ba ngày một nhậu vừa, năm ngày một nhậu lớn, lại thường ra ngoài lang bạt làm những trò xú uế. Người xung quanh đều không thích ông, nhưng vợ ông tính tình hiền lành giỏi nhẫn nhịn. Chỉ ở nhà nuôi dạy con, thường bảo:
    “Con à, sức khỏe mẹ không tốt. Cha con lại chẳng biết việc trong nhà. Sau này mẹ lỡ nằm bệnh rồi, hoặc lỡ mệnh vận ngắn ngủi chẳng được ở bên con, thì ai nấu ăn cho con, ai giặt giũ thay áo cho con?”
    Huệ Minh rất ngoan, lại thiên tư thông minh. Mới nhỏ mà giọng nói đã có phần đĩnh đạc, mắt to mày liễu. Huệ Minh từ nhỏ đã được mẹ dạy bảo, thuộc rất nhiều trong Tam tự kinh và Đệ tử quy, cũng rất thích nghe mẹ đọc các loại sách sử và Đạo Thánh hiền nên lại càng anh tư.
    Huệ Minh đáp:
    “Mẹ chớ lo. Từ nay con sẽ theo mẹ học những thứ ấy, để mẹ chẳng phải chịu khổ nhọc bệnh tật đâu!”
    Lời nói chân thành, xuất ra tự nội tâm làm mẹ Huệ Minh mừng lắm. Thế là từ khi ấy dạy con làm nhiều việc trong nhà, Huệ Minh cũng siêng năng cần học, quả là mẹ Khúc Phụ con Thuấn vậy. Thế nhưng mà mẹ Huệ Minh cũng không phải tự nhiên lo lắng. Ấy là từ nhỏ đi xem bói, thầy bói nào cũng bảo mệnh chẳng được lâu dài. Tính lại hay lo nghĩ sâu xa, chồng lạnh nhạt nên sức khỏe ngày một yếu đi.
    Hồi ấy nhà Minh gần với nhà dì Hoa, ấy là Minh gọi thế chứ cũng chẳng biết tên thật của bà là gì. Chỉ thấy dì lúc nào cũng vui vẻ, thường hay làm điều tốt. Bị mắng chẳng nói chi, bị thiệt chỉ mỉm cười cho qua. Mẹ Minh thấy thế bèn hay mang con qua nhà dì. Bởi lẽ dì cũng có một đứa con gái bằng tuổi Minh tên là Nguyệt, nên hay cho chơi chung với nhau. Dì Hoa thích Minh lắm, hay dạy Minh lời hay lẽ phải, chỉ cho biết thiện ác tốt xấu. Lại vì Minh hay qua chơi nên dạy Minh biết sơ sơ tiếng Hán.
    Ngày ấy hai đứa theo mẹ ra chợ Lớn. Nguyệt bị lạc đường chẳng biết đi đâu. Dì Hoa vội bỏ đi tìm một hướng, mẹ Minh cũng dắt Minh đi tìm một hướng khác. Nhưng Minh dùng dằng chẳng chịu đi. Bèn dặn Minh đứng ở đó rồi chạy đi tìm.
    Số là Nguyệt chơi loanh quanh tìm thấy hàng ăn, tiến đến xem thì bị người lạ dắt tay dẫn đi. Minh lúc ấy thì đang ngồi sau sạp hàng chơi với chú chó lạc, chủ sạp không biết đi đâu. Còn mẹ Minh và dì Hoa thì đang nói chuyện say sưa với người quen nên nhất thời không chú ý. Mẹ đi rồi, Minh bỗng thấy một người lạ đưa Nguyệt lên phía sau một chiếc xe, hình như lúc ấy đang chở hoa. Minh liền leo lên xe rồi đóng cửa lại mà người kia không hay biết, rồi làm xe hú còi inh ỏi. Có người quen nọ nghe thấy, tưởng Minh phá phách nên vội chạy tới.
    Người ấy gọi Minh lúc đó còn đang trong buồng lái:
    “Huệ Minh, con xuống đây cô bảo!”
    Minh mở cửa đi xuống. Người ấy dắt tay Huệ Minh tới gặp người lái xe.
    “Xin lỗi anh, nhóc này là con tôi. Vừa rồi làm phiền anh quá.” Rồi bảo Minh tiến lên trước nhận lỗi. Minh làm theo.
    Người lái xe sợ lộ chuyện. Hắn vừa đặt Nguyệt vào buồng xe nên chưa kịp khóa cửa. Bị Minh nhìn chằm chằm thì hắn biết việc không thành nên giả bộ nói:
    “Không sao không sao. Chị dẫn nó về với mẹ đi. Cả cô bé nào đây nữa này!”
    Rồi bế Nguyệt ra, lúc ấy còn lim dim ngủ.
    Người nọ nhận ra Nguyệt thì thốt lên:
    “Ấy là con chị Cả, chắc đi chơi mệt quá nên leo lên xe anh ngủ. Không biết giờ chị ấy đang chạy đi đằng nào rồi mà để con cái thế này?”
    Người lái xe bèn nói:
    “Thế à. Thế thì chị dẫn cả hai đứa về nhà đi.” Rồi cười khập khiễng đóng cửa xe. Một lúc sau tiếng động cơ khởi động, khói từ động cơ hai kỳ tuôn ra làm mịt mù một quãng đường.
    Một lúc sau thì dì Hoa và mẹ Minh về. Người nọ liền giao hai đứa sang và kể hết chuyện rồi đi. Minh lặng thinh chẳng nói gì cho tới lúc về nhà rồi mới tâm sự với mẹ từ đầu đến cuối. Mẹ Minh mới tức tốc chạy sang báo lại cho dì Hoa. Dì Hoa hoảng sợ nói:
    “Chao ôi, thế là con Nguyệt suýt bị người ta dắt đi rồi con đâu! Chị với em chạy đi như thế, kẻ ác tâm có khi bắt cả Huệ Minh. Nếu thế thì tội chị to lắm, biết đâu mà bồi!”
    Mẹ Minh cũng nghẹn ngào bảo:
    “May nhờ có phước Trời cao. Thằng bé Huệ Minh vừa lúc táy máy xe người ta mới cứu được. Chứ không như thế, dám nó chở đi đằng nào làm sao tìm nổi…” Rồi nức nở khóc.
    Thế là từ đó dì Hoa càng thích Huệ Minh hơn. Cũng đem chuyện này kể cho nhà hàng xóm. Ai cũng tấm tắc bảo là lạ. Có người cho là Huệ Minh cố ý làm như thế, mẹ Minh cũng nghĩ như vậy bởi vì từ nhỏ Minh đã tỏ ra thông minh lanh lợi rồi, nhưng lại cũng không gặng hỏi.
    Nguyệt thích theo Huệ Minh lắm. Nhưng phần lớn thời gian Huệ Minh làm việc nhà với mẹ. Dì Hoa thấy vậy bảo rằng:
    “Chị tính sau này cho Huệ Minh đi ở rể nhà người ta à?”
    Mẹ Minh cười đáp:
    “Thời nay làm gì còn cái tục đi ở rể. Tính là dạy cho nó về nuôi Nguyệt chứ.”
    Mỗi lần như thế Minh đều bỏ đi ngay.
    Lúc ấy Minh và Nguyệt đã vào lớp 1, hai đứa không chung lớp nhưng chung trường. Thành tích của Nguyệt tốt lắm, cứ đứng đầu lớp. Còn Minh thì không thế, tuy thành tích cũng tốt nhưng lại hay trốn học, cô giáo có lần gọi mẹ Minh lên nhắc nhở nhưng chuyện đâu lại hoàn đấy.
    Vào giờ ra chơi lũ trẻ thường tụ tập chơi nhiều trò chơi. Hồi đó con gái phổ biến nhất là chơi banh đũa, nhảy dây. Con trai thì đuổi bắt, kéo co. Nguyệt thì bình thường chứ Gia Minh thì khác lắm. Chỗ Minh thường đến là thư viện, nhưng không hay đọc sách trong ấy, vì cũng chẳng có bao nhiêu sách để đọc. Ngoại Minh trước là nhà Nho, dù tiền của sau này mất hết nhưng sách Thánh còn bảo tồn. Những sách như Tam tự kinh thì Minh chỉ nghe mẹ đọc rồi thuộc, chứ Minh thì thích đọc những sách như U linh Việt điện, Lĩnh Nam chích quái hơn. Bởi ảnh hưởng của mẹ nên Minh thích trở thành nhà văn, hoặc nhà sử học.
    Lúc bấy giờ, con trai và con gái là hai thế giới độc lập. Giống như nước và dầu, giống như trời và đất. Đó là điều Minh cảm thấy. Minh nghĩ tới những lời dì Hoa dạy cũng thế, hay mẹ dạy cũng thế, nam nữ 7 tuổi thì không ngủ chung giường.
    Thế nhưng mà Nguyệt không vậy. Cô bé thích phá bĩnh những khoảng thời gian yên lặng của Minh. Khi Minh đọc sách thì thích ngồi ở bên cạnh, rồi hỏi: “Minh đọc gì thế?” thì Minh đáp, nhưng tất nhiên Nguyệt chẳng biết gì.
    Minh cứ trầm trầm lặng lặng như vậy, nên thể lực cậu bé không tốt lắm. Cô giáo chủ nhiệm khi lựa chọn học sinh thi sức khỏe Phù Đổng thì chẳng bao giờ gọi Minh, nhưng cứ hễ là thi văn hay sử thì Minh luôn đứng đầu. Thấy Minh còm nhom như thế thì dì Hoa bảo:
    “Nguyệt chẳng thích ông thư sinh như Gia Cát, chỉ thích Hạng Vũ Sở Bá Vương."
    Mẹ Minh phản bác:
    “Thế nhưng Minh nhà tôi chẳng thích Mộc Quế Anh, chỉ thích Thái Văn Cơ.”
    Thực ra cả Minh và Nguyệt đều chẳng biết mấy người ấy là ai. Đấy chỉ là chuyện phiếm của hai bà mẹ khi rỗi rãnh. Thế nhưng cha Nguyệt là dượng Lăng lại khác. Dượng Lăng là người hào sảng, ông không thường ở nhà. Nghe dì Hoa kể là hay đến Quảng Châu làm ăn buôn bán. Tuy vậy ông cũng thích Minh lắm bèn bắt Minh qua tập võ với ông. Dượng có ngón Vịnh Xuân Quyền rất thành thạo, nghe nói đã được chân truyền hồi còn trẻ.
    Minh ban đầu chẳng nguyện ý gì. Nhưng cha Minh lại khá nể ông Lăng, nghe thế liền bảo Minh qua học. Minh liền qua học. Có điều dượng là người rất bận, nên hầu hết thời gian đó Minh và Nguyệt chơi với nhau. Chúng thường dành thời gian ngồi ngắm cá cảnh hoặc chơi với lũ chó nhà hàng xóm. Khi ở trường có môn đá kiện, thì về nhà lại tập đá kiện với nhau. Khi ở trường có môn gấp giấy thì gấp giấy với nhau. Thỉnh thoảng lũ trẻ trong phố lại phát khởi một trò gì đó, hai đứa cũng tham gia. Hầu hết là Nguyệt kéo Minh đi. Ví dụ như chơi keo hay chơi ô quan. Gần nhà Nguyệt có bãi gạch trống, lũ trẻ thường chơi vào buổi chiều. Khi tối thì ai về nhà nấy.
    Huệ Minh thích chơi diều lắm, khi ngày gió lộng liền đem diều ra thả. Diều thả rợp trời. Nguyệt chẳng biết làm diều, Minh giúp làm. Rồi tới khi thả diều, Minh cũng thả giúp rồi đưa lại. Hai cái diều bay lên trời, chen vào bể diều rộng lớn. Lúc ấy Minh nằm trên cỏ, Nguyệt sang ngồi bên cạnh. Hai đứa chẳng biết nói gì. Một lúc sau, có đứa nhóc to con đến bảo:
    “Huệ Minh, cho tôi mượn chơi với.” Minh ngẩn ngơ, thấy một cậu nhóc trạc tuổi nhưng cao hơn Minh nửa cái đầu. Minh biết đứa trẻ này, tên nó là Lâm học cùng khối với Minh. Ở trường Lâm nổi tiếng là hay bắt nạt bạn bè trong khi Huệ Minh tính tình hiền lành. Huệ Minh biết thế nhưng cậu cũng không nghĩ nhiều lắm.
    - Đây này. Cậu cầm đi.
    Minh nói rồi đưa cuộn dây diều cho Lâm. Có đứa bạn tốt liền nhắc nhẹ: “Mày đưa cho nó là mất đấy.” Nói thế rồi nhưng Minh vẫn không mấy quan tâm. Lâm cũng ngạc nhiên lắm. Nó giữ diều của Minh chơi đến hết buổi chiều cũng không có định trả lại. Thấy chuyện như vậy thì Nguyệt rất bất bình. Minh dễ tính, nhưng Nguyệt chẳng như thế. Liền tức giận mắng ra trò. Bị con gái mắng, Lâm thẹn lắm, nó giơ tay định đánh Nguyệt. Nguyệt sợ quá thì đã thấy Minh kéo ra sau rồi bảo:
    “Ở đây còn một cái, cho cậu luôn.” Minh lấy cuộn dây diều của Nguyệt đưa cho Lâm rồi kéo Nguyệt đi. Lâm đứng ở nơi ấy chỉ biết trông xa nhìn theo, rồi lại nhìn hai con diều, rồi nhìn theo bóng Minh Nguyệt đi xa. Nguyệt vừa đi vừa mắng, giận hờn Minh, bảo tại sao lại lấy của cô bé mà đưa cho người khác. Huệ Minh liền bảo:
    “Nguyệt đừng mắng nữa. Để Minh về làm một cái to đẹp hơn.” Thế là thôi.
    Trở về nhà rồi Huệ Minh chẳng nói gì, nhưng Nguyệt thì nói lại với dì Hoa. Dì Hoa liền đi mua một chiếc diều Phụng Hoàng rồi bảo Minh không cần làm nữa. Nguyệt thích chiếc diều ấy lắm, hôm sau liền gọi Minh đi thả nhưng hôm ấy Huệ Minh vẫn làm một con diều mới.
    Thế là hai người hai chiếc diều. Chiếc diều của Nguyệt sặc sỡ, đẹp. Diều của Minh tuy khéo tay nhưng cũng chỉ là sản phẩm tự làm. Ai tốt ai đẹp vừa xem biết ngay. Diều bay lên rồi, Nguyệt bảo:
    “Minh chơi diều của Nguyệt đi. Để Nguyệt cầm diều Minh.”
    “Hở? Tại sao thế?” Minh hỏi.
    “Thì cứ đổi đi mà.” Nguyệt bảo, rồi liền đổi.
    Cái diều của Nguyệt vừa to, vừa đẹp lại bay cao. Mấy đứa trẻ khác thấy thế liền chạy tới, một trong số đó hỏi Nguyệt:
    “Nguyệt, sao cậu cứ chơi với Huệ Minh mà không chơi với tụi tớ?”
    Minh thấy đứa con gái ấy có vẻ hơi cao. Mắt to tròn nhưng khuôn mặt có hơi rắn rỏi. Minh nhớ đó là bạn cùng lớp với Nguyệt. Khi ở trên trường thì Nguyệt cũng thường chơi với chúng. Tính tình Nguyệt dễ thân thiện, tuy rằng nổi tiếng nghiêm khắc nhưng vẫn rất được hoan nghênh.
    Nguyệt vội đáp:
    “Đâu phải đâu. Tớ cũng chơi với các cậu mà.”
    “Thật ư? Tớ lúc nào cũng thấy hai cậu đi với nhau.” Cô bé trề môi, có vẻ hơi trêu ghẹo.
    Nguyệt e thẹn, nhìn Minh áy náy.
    “Thôi, tớ không thả diều với cậu nữa. Tớ qua bên đó.” Nguyệt ái ngại nói.
    “Ừ, tớ cũng phải về nhà rồi.” Minh gật đầu với Nguyệt rồi rảo bước về nhà.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi tiennhan9512, ngày 16-06-2019 lúc 20:04.
    Do What You Say You Will Do

    Nghệ thuật là cách tạo nên vẻ đẹp. Vẻ đẹp là ý nghĩa tồn tại của vạn vật. Thổi linh hồn vào sự vô tri là quyền năng của Chúa.

  5. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2015
    Bài viết
    2,598
    Xu
    150

    Mặc định



    Chương 3: Phật tính


    Trở về nhà rồi Minh nghe thấy tiếng ồn ào. Cậu bé vội chạy vào. Thấy cha Minh đã ở đó, người còn bốc hơi men. Ông đã đi hai ba ngày, vừa về tới nhà đã kéo mẹ Minh ra vừa đánh vừa mắng.
    “Đồ điếm! Mày có phải là ra ngoài nói xấu tao không?” Cha Minh lợm giọng, khuôn mặt rất hung dữ lại cầm cả dao. Mẹ Huệ Minh nơm nớp ngồi ôm đầu, khóc nức nở mà chẳng dám trả lời.
    Minh thấy thế, vừa sợ vừa lo cho mẹ, bèn kêu lên:
    “Cha ơi cha! Cha đừng đánh mẹ nữa!”
    Gọi rồi thì chạy lại ôm lấy mẹ đang run lẩy bẩy. Trên gương mặt thanh tú của bà đã có một vết sưng lớn. Chung quanh có mấy thứ đồ đang nằm la liệt. Mẹ Minh nói với Minh:
    “Con ơi, con chạy đi. Cha đánh cả con bây giờ!”
    Minh lắc đầu nguầy nguậy:
    “Không, con không bỏ mẹ đi đâu.” Thấy cha chưa từ bỏ ý đồ, Minh quay sang cầu xin:
    “Cha ơi. Cha tha cho mẹ đi. Cha đánh con đây này!”
    “Hừ! Con mẹ mày ra ngoài nói xấu tao. Tao đi làm đầu tắt mặt tối, nó ở nhà ngồi lê đôi mách.” Ông vừa nói vưa giộng chân vào người mẹ Minh, mẹ Minh đau quá rên thảm thiết. Minh đỡ không được, vừa khóc vừa ôm lấy chân ông.
    “Cha ơi, không phải đâu. Mẹ có bao giờ nói thế đâu. Cha đừng hàm oan cho mẹ mà tội nghiệp!”
    Thực ra cha Minh cũng biết vợ mình không có tính như thế. Nhưng hàng xóm lời ra tiếng vào, tưởng là nhắc nhở để ông biết xấu hổ. Thế nhưng cha Minh là kẻ gia trưởng, có bao giờ nhận lỗi về mình? Hễ nghe thấy ai nói bản thân gì đó thì giãy nảy lên. Lại thêm men rượu vào người, thấy vợ thì trút giận. Cha Minh mặc dù là kẻ vũ phu, nhưng cũng thương con. Ông ném dao phay sang một bên làm nó kêu loảng xoảng. Hai mẹ con ôm nhau sợ hãi. Ông gằn:
    “Tao tha cho mày lần này! Giờ tao đi ngủ. Lần sau tao mà nghe thấy ai nói gì nữa thì về chết với tao!”
    Mẹ Minh gật gật đầu, quệt nước mắt. Minh đỡ mẹ dậy, đưa vào phòng khách ngồi lên ghế. Hai mẹ con thủ thỉ:
    “Mẹ ơi, lần sau cha như thế thì mẹ lại chạy sang nhà dì Hoa trốn…”
    Mẹ Minh lắc đầu:
    “Không được đâu con à… Cha con là người hay tự ái. Làm như thế ông ấy càng mất mặt. Chuyện nhà chớ để người khác lo hộ. Con lần sau thấy cha như vậy thì trước đóng cửa lại đừng để cho ai thấy.” Bà vừa nói vừa thở dài mệt mỏi.
    Minh lấy thuốc xoa cho mẹ, rồi đi dọn dẹp những thứ vương vãi. Mẹ Minh cũng đứng dậy, bà đeo tạp dề lên người. Minh vội bảo:
    “Mẹ ơi, con biết nấu canh giải rượu. Mẹ để con làm, mẹ đi nghỉ trước đi.”
    Mẹ Minh lắc đầu bảo:
    “Không được. Cha con khó tính lắm. Ông ấy lại vừa nguôi giận. Con làm không tốt cha lại mắng nữa, khi ấy mẹ con ta khó bảo toàn.”
    “Vậy mẹ cứ ngồi đó nhìn con làm. Có chỗ nào không được, con sửa lại ngay.”
    Nói rồi không để mẹ đổi ý, Minh vơ lấy tạp dề đeo quấn lên người. Nhìn đứa con của mình, tuy nhỏ nhưng tháo vát, lại hiếu thuận. Mẹ Minh vừa thương vừa lo. Bà ho mấy tiếng khô khan, Minh vội chạy lại hỏi:
    “Mẹ còn đau ở đâu ư?”
    Mẹ Minh lắc đầu bảo:
    “Mẹ không sao.” Bà ôm lấy Minh vào lòng. “Con nhớ sau này phải đối xử với mọi người như đối xử với mẹ vậy. Nghe chưa?”
    “Vâng, thưa mẹ.”
    “Con làm dư ra một phần sang cho cụ Tanh nữa.”
    Mẹ Minh dặn. Ở gần nhà Minh có một cụ già sống một mình. Tuy đã cao tuổi nhưng mắt cụ sáng và da dẻ hồng hào. Tính tình cụ kỳ quặc, hay làm những điều khó hiểu. Có người bảo cụ bị điên, nhưng mẹ Minh lại rất kính nể cụ. Mẹ bảo cụ chắc là cao tăng đắc đạo, buổi tối hay nghe thấy cụ gõ mõ tụng kinh, nên thường đem đồ chay sang cung phụng. Cụ làm nghề mài dao kiếm sống, ban ngày đạp xe chạy khắp ngõ ngách trong quận 5. Khi Huệ Minh mới lọt lòng, chính cụ là người đã đặt tên cho cậu.
    Đến tối Minh làm cơm xong. Theo lời mẹ dặn, Minh mang một phần cơm chay đã chuẩn bị trước sang cho cụ Tanh. Nhà cụ nằm ở chỗ sâu nhất trong căn hẻm nhà Minh. Căn nhà lụp xụp, cửa nẻo đã chẳng thể chống được một đứa trẻ như Minh lẻn vào, thì lại càng chẳng nói trộm. Cũng bởi nhà cụ chẳng có gì nên cũng chẳng sợ mất gì. Ánh đèn leo lét qua khe thông gió của cửa sổ, loáng thoáng nghe tiếng kinh kệ phát ra.
    “Cụ ơi, con là Huệ Minh đây!” Minh gọi và gõ cửa. Cụ không đáp. Minh nghe rõ tiếng cụ tụng kinh trong nhà, bèn đẩy cửa đi vào. Trong nhà chẳng có nhiều đồ đạc. Chỉ có phòng lớn và phòng bếp ngăn ra bởi bức tường gỗ. Minh không đi vào phòng khách, sợ làm phiền cụ. Minh đặt đồ chay lên bàn ăn rồi định lui ra ngoài.
    Chợt cụ gọi:
    “Nhóc, vào đây.”
    Tiếng gọi lanh lảnh như đứa trẻ, không giống giọng của người cao niên. Huệ Minh biết cụ luôn như vậy, cụ giống như một đứa con nít không chỉ ở giọng nói.
    Minh bồn chồn bước vào mang theo cả thức ăn. Minh nhìn thấy cụ. Mặc dù giọng cụ trẻ là thế, nhưng khuôn mặt vẫn nhăn nheo, chỉ có điều ửng hồng như ráng chiều. Đôi mắt cụ sáng và đen láy, không có một điểm tạp trần của thế gian. Cụ đặt kinh lên kệ sách, cười toang hoác làm lộ ra hàm răng vàng đen lẫn lộn.
    “Thằng nhóc thối, hôm nay mẹ con mày lại mang đồ ăn tới à?” Cụ híp mắt hỏi.
    “Vâng ạ, mẹ con bảo mang sang cho cụ chút đồ chay.” Huệ Minh cúi đầu đáp.
    “Hừ hừ. Mặc dù biết mẹ ngươi có cầu, nhưng niệm tình đồ ăn cũng được. Lão này bèn nhận lấy đi.”
    Cụ Tanh tẩn ngẩn tần ngần nghĩ ngợi, tựa hồ đang hồi tưởng lại hương vị cũ. Nhìn cụ như thế, Huệ Minh chột dạ, không dám giấu bèn tiếp lời:
    “Thưa cụ. Đồ ăn này không phải mẹ làm đâu ạ.”
    Nghe thế, cụ liền trừng mắt:
    “Cái gì? Không phải nhóc Uyển làm? Không nhận! Không nhận! Cầm về đi!”
    Cụ vừa nói vừa huơ tay múa chân, xua Huệ Minh như xua tà ra cửa. Huệ Minh xấu hổ, lủi thủi đi về. Đương Huệ Minh đang ra tới ngoài sân, thì cụ lại gọi:
    “Khoan đã!”
    “Dạ?”
    Cụ nghĩ ngợi, rồi hỏi:
    “Ai làm thế?”
    “Làm gì ạ?”
    “Đồ ăn trên tay mày chứ còn gì nữa!” Cụ gắt.
    Huệ Minh dâng khay cơm chay ngang trước mặt, rồi nhìn cụ, thẹn thùng trả lời:
    “Là con làm ạ.”
    “Là ngươi làm?” Mặt cụ sáng quắc như diều câu.
    “Vâng ạ.”
    “Hừ hừ. Mang lại đây cho ta xem.”
    Huệ Minh đưa khay sang cho cụ. Cụ liền đặt thẳng xuống hiên nhà. Vạch những bao giấy quẳng sang một bên rồi cứ thế mà gắp ăn lấy, ăn để. Được vài miếng, cụ nuốt xuống rồi thưởng thức. Huệ Minh nhìn dáng ăn của cụ. Ban đầu tuy hơi thô lỗ, nhưng vẫn có phong phạm. Về sau thì như rồng cuốn, cọp cắn. Cụ bảo:
    “Còn đứng đấy làm gì?”
    Huệ Minh sốt sắng đáp:
    “Ơ…Con về ngay ạ.” Nói rồi liền xoay người.
    “Không phải, không phải!” Cụ kéo Huệ Minh ngồi thụp xuống, chỉ vào khay:
    “Ăn luôn đi. Mày chắc chưa ăn gì phải không?”
    Huệ Minh xua tay:
    “Con không dám đâu. Mẹ con còn đợi ở nhà.”
    Cụ dằn:
    “Mày sợ mẹ mày, không sợ tao chắc. Vào lấy bát đũa, rồi ra đây ăn với tao.”
    Huệ Minh thấy cụ như thế, không dám trái ý vội làm theo lời cụ bảo. Hai người, một già một trẻ ngồi dưới hiên nhà. Huệ Minh nể, không dám ăn nhiều. Cụ cũng không nói gì, chỉ thấy vừa ăn vừa ngắm trăng. Miệng lẩm bẩm mấy câu thơ:
    “Trăng sáng hiên nhà ta
    Ngoài sân trườn hoa lá
    Độc thân ngồi gõ mõ
    Phật Pháp trẻ lòng già.”
    Mắt cụ chớp chớp, nháy nháy vài ba cái. Chợt, cụ buông đũa chén làm cơm canh vương vãi ra hè. Huệ Minh nhìn thấy, giật mình gọi:
    “Cụ ơi! Cụ có sao không?”
    Chỉ thấy cụ đang tươi cười, bỗng ôm mặt khóc nức nở. Huệ Minh không biết cụ khóc gì, vội ôm đỡ cụ. Cụ liền gạt Huệ Minh sang một bên, kêu gào thảm thiết:
    “Chao ôi! Đức Phật ơi! Tại sao lại để con sinh ra kiếp này! Lại chẳng cho con được thấy hoa Ưu Đàm! Mạt Pháp, Mạt Kiếp! Thiên hạ rộng lớn, biết đến đâu để thấy chân kinh?”
    Nước mắt cụ dàn dụa, vò tai bứt tóc đến rối bù. Huệ Minh không hiểu cụ đau buồn gì, nhưng dường như nỗi thống khổ ấy cũng vương lấy thâm tâm Huệ Minh. Huệ Minh chợt rơi lệ.
    Sau đó cụ Tanh đuổi Huệ Minh về.
    Huệ Minh mang theo chén bát và cơm canh thừa trở về nhà. Bụng còn lưng nên bưng xuống ăn cùng mẹ. Ngày hôm đó, Huệ Minh khó ngủ. Có lẽ là vì trăng sáng quá.
    Sáng ngày, cha Huệ Minh còn chưa dậy. Huệ Minh hâm lại cơm canh và để riêng ra một phần cho cha. Cậu bé sau khi chào tạm biệt mẹ thì đi đến trường. Ra tới ngõ, Huệ Minh đứng đợi. Dăm ba phút sau liền thấy Nguyệt đi ra cổng. Cô bé tóc tai gọn gàng. Nhác thấy Huệ Minh liền vui vẻ.
    Huệ Minh cũng mỉm cười. Từ hôm qua cậu bé chỉ gặp chuyện buồn, nhưng tới khi nhìn thấy Nguyệt, trong lòng Huệ Minh chẳng còn phiền muộn. Huệ Minh cũng thấy dượng Lăng và dì Hoa. Huệ Minh lễ phép chào rồi cùng Nguyệt dạo bước tới trường.
    Huệ Minh đi thẳng, Nguyệt nắm quai cặp thỉnh thoảng lén nhìn sang bên. Có bạn bè đi qua hai đứa liền thả nhanh hoặc chậm. Nguyệt bắt chuyện:
    “Nguyệt xin lỗi chiều qua nha.”
    “Xin lỗi gì chứ?” Huệ Minh hỏi lại.
    “Là lúc chiều ấy. Nguyệt không chơi với Minh…” Nguyệt bẽn lẽn nói.
    “À.” Lúc này Huệ Minh mới nhớ ra. Cậu bé vốn chẳng đặt chuyện này ở trong lòng. Nhưng chợt lúc đó trong lòng Huệ Minh sinh ra cảm giác cô quạnh. Khi ấy hai đứa đi ngang qua chùa Bà Thiên Hậu. Huệ Minh đứng lại ngắm nghía, Nguyệt đứng một bên. Huệ Minh chợt hỏi:
    “Hôm nay mình với Nguyệt bỏ học đi.” Huệ Minh đăm chiêu nói.
    Nguyệt ngơ ngác hỏi dồn:
    “Ơ? Á? Sao sao tự nhiên Minh đòi nghỉ học?”
    Huệ Minh nhìn Nguyệt, rồi lại đắm mình vào cảnh khói hương nghi ngút trong chùa.
    “Mình chỉ đùa thôi.” Huệ Minh đáp. Rồi lại lặng lẽ đi tiếp. Nguyệt vội ôm cặp chạy theo. Đi một đoạn, Huệ Minh nhìn sang bên đường. Thấy có mấy cô bé đang đi bên ấy. Huệ Minh nhận ra, Nguyệt cũng nhận ra. Nguyệt kéo áo Huệ Minh lại, nhưng Huệ Minh lại gọi:
    “Này mấy cậu ơi!”
    Rồi dắt tay Nguyệt, chọn lúc vắng xe mà băng qua đường. Huệ Minh bảo:
    “Tụi mình đi chung ha!”
    Lũ con gái xôn xao. Đứa cao nhất hôm qua nói chuyện với Nguyệt – Minh nhớ tên cô bé là Hương Tràm. Hương Tràm bảo:
    “Tụi tớ là con gái, sao phải đi với cậu chứ? Cậu sang một bên đi.” Rồi quay sang Nguyệt nói: “Nguyệt, tụi mình đi với nhau nha.”
    Nguyệt ú ớ một lúc rồi bị Hương Tràm kéo đi. Huệ Minh đứng im một chỗ vẫy tay với Nguyệt. Thấy bóng cô bé đi khuất rồi, Huệ Minh lại băng qua đường trở lại. Nhìn chùa Thiên Hậu dáng vẻ cổ kính, trên mái có trang trí hình người bằng gốm sứ, lưỡng long đoạt châu, màu sắc nhạt nhòa. Tiến vào chùa, chỉ thấy khói hương nghi ngút, không gian yên lặng. Những bức tượng thần, những câu đối cổ cho đến chuông đồng khiến cho nơi này mang theo dáng vẻ oai nghiêm khó tả. Huệ Minh không phải lần đầu ghé nơi này. Cậu bé loanh quanh ngắm nghía, chợt nghe thấy có người ngâm nga:
    “Trí tuệ tiền nhân quả thật cao
    Thi thư, cổ các đẹp xiết bao
    Tu Phật tu Đạo hai đường lớn
    Trọng chân khinh trá tự thuở nào
    Nhân loại hiện đại đo lòng Phật
    Lấy lòng gian xảo ướm lòng ngay
    Cho là tưởng tượng thêm huyễn hoặc
    Nào biết Thiên Đàng quả thế này.”
    Chỉ thấy một bà cụ, tay chống gậy. Bà hướng mặt vào bức hoành phi mà Huệ Minh đang nhìn. Nhưng con ngươi bà vô thần, Huệ Minh biết ngay là bà bị mù. Huệ Minh hỏi:
    “Bà ơi, mắt bà kém, sao không có người đỡ?”
    Nói rồi dang tay đỡ lấy tay trống cùa bà. Bà cụ đặt cây gậy dựa sang một bên. Tay kia run rẩy men theo tay Huệ Minh mà sờ lên khuôn mặt non nớt của cậu. Bà bảo:
    “Mắt bà không mờ. Bà chỉ là không nhìn bên này thôi cháu ạ.”
    Huệ Minh không rõ lắm ý bà nhưng cũng không nói gì. Bà lại sai:
    “Cháu dẫn bà đến chỗ Thánh Mẫu.”
    Huệ Minh chầm chậm dắt bà tới trước tượng. Bà chân đi không vững vàng, Huệ Minh lại nhặt gậy đưa cho bà. Đi tới dưới chân tượng, Huệ Minh thấy mắt bà dường như có gì đó thay đổi.
    “Không có. Quả thật không có.” Bà lắc đầu, ngồi thụp xuống thở dài.
    “Cái gì không có hở bà?” Huệ Minh hỏi.
    “Thánh mẫu không có. Người đi rồi.”
    Huệ Minh ngạc nhiên:
    “Bà nhìn thấy sao?”
    Bà cụ gật đầu.
    “Ừ, ta vẫn luôn nhìn thấy. Ngày trước ta thường đến nơi này. Vì Thánh mẫu ở đây. Bây giờ Ngài đi rồi, ta cũng phải đi thôi.”
    Huệ Minh khó hiểu:
    “Bà định đi đâu? Ai đưa bà đi?”
    Bà cụ ánh mắt trống rỗng, nhìn đăm chiêu vào hư không.
    “Ta đi tìm Chân Pháp.” Rồi lại hướng sang bên Huệ Minh, nói: “Cháu cũng nên rời đi. Nơi này hương khói nhiều như vậy, sớm muộn cũng chiêu mời thứ xấu đến. Thánh mẫu đã chẳng còn, thờ phụng ai nữa.” Bà lắc đầu, dứt khỏi tay Huệ Minh rồi từ từ đi ra cổng.
    Huệ Minh bần thần đứng lại hồi lâu. Nhìn ngôi chùa khắp nơi chạm trổ, điêu khắc tỉ mỉ. Khách hành hương khấn vái phúng điếu chẳng hề dứt. Có người nơi đó quỳ lạy hồi lâu rồi cắm nén hương vào lư. Huệ Minh tiến gần lại hỏi:
    “Cô ơi, cô khấn gì thế?”
    Người nọ trả lời:
    “Cô cầu sinh con trai cháu ạ.” Rồi thở dài bảo: “Vợ chồng cô hiếm muộn, đã năm năm rồi nay mới có cái mang này.” Người phụ nữ sờ lên phần bụng đã hơi nhô ra, vẻ mặt dịu hiền. Cô nói tiếp: “Cũng mong nó là con trai, để chồng cô yên lòng. Mà cháu là học sinh tiểu học, sao không đi học đi mà lại lẻn tới đây?”
    Huệ Minh xấu hổ, chưa kịp trả lời thì bỗng nghe phía sau có tiếng gọi:
    “Huệ Minh!”
    Huệ Minh xoay người lại, thấy Nguyệt thở hổn hển dựa tay vào cột. Huệ Minh ngạc nhiên vội đi tới hỏi:
    “Sao cậu chưa vào lớp? Giờ này…”
    “Giờ này cổng trường đóng rồi.” Nguyệt nói. Cô bé giữ phần eo đang hơi đau của mình. “Ban nãy mình đến trường cùng Hương Tràm rồi đứng đợi cậu ở cổng. Thấy trống vang lên rồi mà cậu vẫn chưa tới, nên mình lại chạy về đây. Huệ Minh…” Nguyệt nói tới đây thì lại thở dốc. Huệ Minh ngỡ ngàng, thấy người phụ nữ nọ còn mải nhìn hai đứa. Huệ Minh liền dắt tay Nguyệt đi ra ngoài.
    “Xin lỗi.” Huệ Minh thỏ thẻ.
    Nguyệt lắc đầu, siết lấy tay Huệ Minh, nói nhỏ:
    “Không sao đâu. Nhưng Huệ Minh đừng như vậy nữa.”
    Huệ Minh nấn ná nhìn chùa Thiên Hậu, nhớ tới lời cụ bà bèn không ngoảnh đầu lại nữa. Cậu bèn gật đầu:
    “Ừ, sẽ không để Nguyệt đợi nữa.”
    Hôm đó Huệ Minh dắt Nguyệt đi chơi khắp nơi, mãi cho đến khi lũ trẻ ở trường tan học hai đứa mới về nhà.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi tiennhan9512, ngày 16-06-2019 lúc 20:03.
    Do What You Say You Will Do

    Nghệ thuật là cách tạo nên vẻ đẹp. Vẻ đẹp là ý nghĩa tồn tại của vạn vật. Thổi linh hồn vào sự vô tri là quyền năng của Chúa.

  6. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2015
    Bài viết
    2,598
    Xu
    150

    Mặc định

    Chương 4: Thần truyền


    Những ngày tiếp đó, Huệ Minh nghiêm túc học võ với dượng Lăng. Khi ấy, Huệ Minh mới nhận ra ông giỏi hơn những gì mình tưởng rất nhiều, và đương nhiên, việc học võ cũng khó hơn Huệ Minh tưởng nhiều lắm. Ngoài ra, võ thuật mà dượng Lăng học được cũng không phải là chi nhánh của Vịnh Xuân Quyền, mà là môn võ Đường Lang Quyền. Dượng học được vào thời còn trẻ, khi ông du lịch tới tỉnh Sơn Tây Trung Quốc.
    “Sư tổ của chúng ta là Vương Long. Vốn dĩ đây là loại võ bắt chước loài bọ ngựa, về sau phát triển thành nhiều chi phái khác nhau. Sơn Tây Đường Lang Quyền đặt trọng điểm lấy nhu chế cương, lấy yếu thắng mạnh…”
    Những ngày đó Huệ Minh nghe dượng Lăng giảng giải và học bài bản. Huệ Minh cũng nhận ra rằng, võ học cổ đại hoàn toàn không nông cạn hay chỉ đơn thuần là biểu diễn đẹp mắt như người ta vẫn tưởng. Trong lịch sử, nhiều danh tướng cổ đại ở trên chiến trường quả thực có thể lấy một giết ngàn. Ví dụ như Hạng Vũ, Nhạc Phi, Dương Diên Chiêu… Đây tuyệt đối không phải là chuyện huyễn hoặc gì, mà được ghi chép lại rất rõ ràng. Dượng Lăng là một trong mười đồ đệ được dạy bảo khá lâu năm bởi Sư Phụ mình – Long Phi Dương. Dượng kể:
    “Thầy đã ngoài 60, nhưng cả mười huynh đệ chúng ta cùng tiến lên đều chẳng thể làm gì Ngài.”
    Huệ Minh nghe say sưa tít mắt. Dượng cũng không bắt ép Huệ Minh tập luyện khổ cực, nhưng tính cách cậu bé giỏi nhẫn nại, không sợ khổ. Tuy rằng không thể lập tức trở nên lợi hại, nhưng trong vài tuần Huệ Minh đã có những chuyển biến khác biệt, tin rằng chăm chỉ luyện tập như thế thì trong vòng mười năm là lấy được thành tựu. Ấy là dượng nhận xét thế. Thế nhưng tất nhiên Huệ Minh không có được cơ hội ấy. Cậu bé chỉ coi nó như một môn thể thao có thể cường thân kiện thể.
    Dì Hoa cười bảo:
    “Huệ Minh nhà ta tính tình hiền lành như thế, ngay cả gà cũng chẳng dám giết. Nếu muốn sức khỏe, chẳng bằng học khí công với tôi đây không tốt hơn sao?”
    Dượng Lăng liền phản đối:
    “Không được, không được. Đàn ông mà nhu nhược quá, bị nó bắt mất vợ chẳng lẽ cũng nhịn phải không?”
    Dì Hoa trách:
    “Ông nói bậy nói bạ. Nhịn không phải là nhục, ấy là thể hiện của ý chí kiên cường. Nếu như quả thật có ngày Huệ Minh có thể nhẫn được như vậy, tôi cũng mừng.”
    Dì Hoa nói như thế, Huệ Minh cũng cho là phải.
    Nhưng cũng đúng như dì Hoa nói, Nguyệt thích Sở Bá Vương Hạng Vũ hơn là bậc tài trí quân sư như Gia Cát Lượng. Vậy nên khi Huệ Minh sang tập võ với dượng thì Nguyệt chẳng bao giờ rời mắt.
    “Dì ơi, dì tập khí công nào thế?” Huệ Minh hỏi.
    Dì Hoa mỉm cười bảo:
    “Khi nào con học tiếng Trung thành thạo đã, rồi ta sẽ nói cho con biết.”
    Huệ Minh gật đầu, ghi nhớ điều này vào trong lòng. Vốn dĩ tiếng Trung của Huệ Minh đã rất khá, giao tiếp không có vấn đề. Đó là do hồi còn nhỏ Nguyệt chưa biết nói tiếng Việt, hai đứa lại chơi với nhau từ lúc bé xíu nên Huệ Minh học được tiếng Trung từ ấy.
    Nguyệt khi đó còn đứng bên cạnh liền nói nhỏ với Huệ Minh:
    “Mẹ bảo đó là Đại Pháp của Phật gia. Mình cũng đang học. Mấy hôm nữa Huệ Minh tập võ rồi lại tập thiền với mình nhé.”
    Huệ Minh lại gật đầu. Cậu bé vẫn thường thấy dì Hoa ngồi thiền hằng ngày. Chuyện luyện khí công cần ngồi thiền thì chẳng có gì lạ, nhưng nói rằng là Đại Pháp của Phật gia thì cậu bé hơi khó hiểu, lại cũng không hỏi kỹ hơn.
    Nguyệt lại nhéo Huệ Minh thầm thì:
    “Mẹ vẫn chưa biết hôm trước tụi mình nghỉ học…” Cô bé bồn chồn nói. “Mẹ Minh biết chưa?”
    Huệ Minh lắc đầu:
    “Mình không dám nói.”
    Hai đứa to nhỏ với nhau một lúc làm dượng Lăng và dì Hoa nghi hoặc. Khi ấy bỗng có tiếng mẹ Huệ Minh gọi với vào từ ngoài cửa.
    “Minh ơi! Minh!”
    Huệ Minh rảo bước ra ngoài thì dì Hoa cũng ra theo. Thấy mẹ đứng bên ngoài, Huệ Minh chạy tới ôm. Hai mẹ con nói với nhau một lúc thì dì Hoa bảo:
    “Uyển này, mấy hôm nay trời nóng quá. Hay hai nhà ta đi đâu chơi một hôm đi?”
    Mẹ Huệ Minh hơi bất ngờ, nhưng lại tỏ ra thích thú.
    “Hay quá. Em cũng đang có ý đó. Cuối tuần em định dẫn Huệ Minh lên núi Điện Bà. Cốt là hành hương khấn Phật, nhưng cũng để ra ngoài cho khuây khỏa.”
    Thế là chỉ trong thoáng chốc, chuyến dạo chơi núi Điện Bà đã được ấn định như thế đó. Chuyện sắm sửa hành trang, chuẩn bị đồ ăn thức uống không đến lượt Huệ Minh và Nguyệt. Nhưng đấy lại là chủ đề mà hai đứa trẻ nhắc đến cho tới tận trước ngày đi. Ngoài chuyện đó ra, Huệ Minh và Nguyệt vẫn luôn thấp thỏm lo âu vì chuyện nghỉ học hôm trước. Ở trên lớp cả hai đều đã bị quở trách nặng nề, nhưng dường như chuyện vẫn chưa truyền tới tai phụ huynh. Huệ Minh cũng không biết đó là vì lẽ gì. Nhưng đến trước ngày chơi núi Điện Bà thì dường như ông Trời cũng sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa.
    Hôm ấy Huệ Minh vừa luyện võ với dượng Lăng tới mệt mỏi. Dì Hoa bèn lấy nước chanh cho cậu bé uống trong khi Nguyệt đang bị mẹ bắt ép chuyện bài vở. Cô bé ngồi trong góc học tập nhỏ của mình mà thỉnh thoảng nhìn sang. Nói tới đây cũng phải đề cập tới một chuyện. Đó là về thành tích học tập của Huệ Minh, rằng nếu so với Nguyệt thì có kém chút ít. Nhưng điểm khác biệt lớn là cậu bé chẳng cần phải tốn công sức quá nhiều cho việc học. Nếu không phải vì thường bị trách mắng vì vấn đề chuyên cần hẳn cậu bé cũng lấy được nhiều khen thưởng. Thế nên hằng ngày Huệ Minh có thể cân bằng được rất nhiều chuyện, từ bài vở cho đến việc nhà, lại đến tập võ hay đọc sách, vốn là sở thích của Huệ Minh trong lúc rảnh rỗi.
    Huệ Minh uống cạn cốc nước rồi đưa lại cho dì Hoa. Dì tiếp lấy rồi nói khẽ:
    “Lần sau hai đứa mà còn trốn học nữa là dì không tha cho đâu. Nghe chưa?”
    Huệ Minh gật gật đầu, trong lòng ngũ vị tạp trần. Cậu bé cảm thấy xấu hổ và có lỗi. Thế rồi khi về nhà, Huệ Minh liền nói cả với mẹ. Mẹ Huệ Minh không dễ tính như dì, nhưng cũng không nạt nộ, chỉ dặn dò nhẹ nhàng. Mọi chuyện trôi qua êm xuôi như thế đến mức Huệ Minh cảm thấy không thật.
    Buổi chiều, Nguyệt lại sang nhà Huệ Minh. Thấy Huệ Minh dọn dẹp, Nguyệt cũng phụ theo. Khi hai đứa cùng lau chung một khung cửa sổ, Nguyệt nói với Minh:
    “Mẹ mình biết cả rồi.”
    “Mẹ mình cũng vậy.”
    Chuyện trôi qua đơn giản nhưng cả Huệ Minh lẫn Nguyệt đều không không để trong lòng. Đôi khi người lớn dạy dỗ trẻ em bằng lời nói thì hay hơn roi vọt, sự kiện này có thể là một trường hợp như vậy. Ngoài ra cả hai đứa đều cảm thấy đó là một trải nghiệm ấm áp mà không muốn quên đi.
    “Mẹ bảo đem cái này đưa cho cậu.” Nguyệt lấy từ trong túi ra một cuốn sách. Cuốn sách có bìa màu vàng được bao bì cẩn thận. “Bảo cậu đọc.” Nguyệt nói thêm.
    Huệ Minh tiếp lấy, thấy trên bìa là mấy chữ Hán viết “Chuyển Pháp Luân”. Cậu bé nhận ra nó, là cuốn sách mà dì Hoa thường xem. Huệ Minh biết dì rất coi trọng nó nên cũng không dám lỗ mãng mà đem cất đi cẩn thận.
    Mấy ngày tiếp, Huệ Minh không tập võ cũng không làm điều gì khác mà chỉ chú tâm đọc sách. Có hôm đọc rất khuya. Bởi sách viết bằng chữ Hán nên Huệ Minh không hiểu hết, nhưng đại ý thì cậu bé có thể nắm được. Càng đọc cậu càng cảm thấy thích, càng đọc càng muốn nghiền ngẫm, cảm thấy trong lòng minh bạch rõ ràng. Có lẽ đó cũng là biểu hiện của căn cơ của cậu, như cái tên “Huệ Minh” mà cụ Tanh đã đặt cho cậu vậy. Thẳng đến trước ngày lên núi cùng mọi người, Huệ Minh đã đọc hết sách và thông suốt được rất nhiều hàm nghĩa.
    Hôm leo núi, cả nhà dậy từ sớm. Đó là một buổi sáng đẹp trời, khí lành vẩn vương khắp mọi nơi. Ngoài phố tuy không phải vắng lặng nhưng cũng không đông đúc. Họ thuê xe đến và chất các thứ lên. Huệ Minh và Nguyệt, với tư cách trẻ em thì chỉ đứng nhìn như người ngoài cuộc cho tới tận lúc đi.
    Đường dài trăm dặm, Nguyệt mệt mỏi ngủ thiếp lúc nào không hay. Sau khi Nguyệt ngủ rồi thì Huệ Minh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật cứ lần lượt trôi qua, khi gần đến chân núi thì đã là mười giờ sáng. Tới nơi này thì không khí đã thay đổi rất nhiều.
    Nguyệt đang say xe. Trên quãng đường dài mọi người đã thay nhau chăm sóc nhưng tình hình không khả quan hơn. Nhìn cô bé yếu ớt, Huệ Minh cũng không thoải mái. Khuôn mặt cô bé hơi vàng và tóc thì dính mồ hôi. Hôm nay Nguyệt mặc một chiếc váy màu trắng và xanh hài hòa, chân đi giày thêu. Vốn dĩ hẳn là cùng tươi sắc bên ngoài xinh đẹp như vậy, nhưng lại mang vẻ yếu mềm. Trong lòng Huệ Minh khẽ động rồi nắm lấy tay Nguyệt.
    “Huệ Minh…” Nguyệt xấu hổ nhưng cũng không làm gì.
    “Yên lặng nào. Để mình thử một chút.” Huệ Minh nói, tập trung cảm giác và thầm nhủ điều gì đó. Chợt trong người thấy không thoải mái. Đầu óc cũng không tập trung nổi nữa liền buông tay ra. Nhưng Huệ Minh không quan tâm mà vội xem xét trạng thái của Nguyệt. Thấy cô bé chỉ trong chốc lát thôi mà dường như đã có thần hơn hẳn. Đôi mắt mở to rồi ngồi thẳng dậy.
    “Chuyện gì xảy ra thế?”Nguyệt cũng ngạc nhiên hỏi. Cô bé không hiểu sao chỉ một chớp mắt như thế mà cơn chóng mặt đã tiêu đi rất nhiều. “Huệ Minh vừa làm gì thế?” Cô bé lại hỏi.
    Nhưng Huệ Minh chẳng còn sức để trả lời. Cậu bé cố gắng gượng thẳng người, vì đầu óc quay cuồng, trong bụng dường như có thứ muốn trào ngược ra ngoài.
    “Huệ Minh!” Nguyệt lay.
    “Tớ không sao.” Huệ Minh khó khăn đáp.
    “Mẹ ơi, hình như Huệ Minh bị say xe!” Nguyệt nói với dì Hoa.
    “Hả, Huệ Minh có bao giờ say xe đâu?” Mẹ Huệ Minh ngờ vực. Bà và dì Hoa ngồi ở ghế phía sau, còn dượng Lăng thì đang lái xe.
    “Đâu, để mẹ xem nào.” Dì Hoa dướn người lên ghế trước sờ tay lên trán Huệ Minh kiểm tra. Thấy trán Huệ Minh nóng bừng.
    “Cháu cảm thấy thế nào?” Dì lo lắng hỏi.
    “Cháu không sao.” Huệ Minh miễn cưỡng nói.
    “Nhưng Nguyệt hết say rồi à?”
    “Vâng. Lúc nãy cậu ấy nắm tay cháu…” Nguyệt bẽn lẽn nói. “Rồi tự dưng cháu hết mệt và Huệ Minh bị như vậy.”
    Dượng Lăng cũng nhoài đầu về phía sau, nghi ngờ hỏi:
    “Huệ Minh, chẳng lẽ cháu biết cách chữa bệnh cho người khác?”
    Huệ Minh mặt hơi tái nhợt, người dựa vào sau ghế. Cậu bé chỉ lắc đầu rồi ngồi yên nghĩ ngợi. Dì Hoa nhìn Huệ Minh như thế, trong lòng bỗng nghĩ ra gì đó liền hỏi:
    “Là cháu học được từ trong sách à?”
    Huệ Minh đáp:
    “Cháu chỉ thử một chút. Cháu nghĩ là muốn chữa cho Nguyệt… rồi tự dưng thấy mệt…”
    Dì Hoa quở trách:
    “Sao cháu lại làm như thế chứ. Chẳng phải trong sách đã viết không được phép tùy tiện trị cho người khác sao?”
    Mọi người đều nhìn Huệ Minh. Nguyệt tư tưởng ngây thơ, cô bé chỉ đơn giản hiểu rằng sự mệt mỏi của Huệ Minh là do mình, hai đôi mắt rưng rưng. Mẹ Huệ Minh rất kinh ngạc, hỏi:
    “Chị thực sự dạy được Huệ Minh như thế à?”
    “Chị nào có năng lực đó. Chỉ là đưa sách cho Huệ Minh đọc, rồi nó ngộ ra được. Chị cũng không ngờ là thằng bé làm được như vậy.” Dì Hoa đáp.
    Dượng Lăng lại cười ha hả, bảo:
    “Thấy bà suốt ngày luyện mà có được gì đâu. Sao hôm nay mới có mấy ngày mà Huệ Minh đã làm được như vậy?”
    “Hừ, ông thì biết gì. Chữa bệnh không thể tùy tiện làm được. Huệ Minh chưa có năng lực đó mà lại muốn trị, thì phải chịu nhận ngược trở lại mới được. Như thế thì có ích gì?” Dì Hoa phản bác.
    “Sao lại không có tác dụng? Làm đàn ông tất nhiên phải bảo vệ phụ nữ chứ? Huệ Minh được như thế, sau này ta cũng yên tâm giao phó Nguyệt rồi.” Dượng vui vẻ nói.
    Còn cách núi Điện Bà một khoảng, mọi người bàn tán xôn xao chuyện ấy. Huệ Minh cũng không thấy mệt mỏi lâu. Cậu nhẩm niệm vài câu trong sách rồi dần dần thấy khỏe hơn. Mọi người lại càng tấm tắc làm kỳ. Suốt dọc đường, Nguyệt cứ túm lấy Huệ Minh, bảo Huệ Minh trả lại bệnh cho mình.
    “Không sao. Tớ khỏe rồi.” Huệ Minh vỗ vỗ mặt nói. Trông cậu bé quả thật có sức lực hơn một chút. Nhưng Nguyệt thì không cho là vậy. Tới tận lúc xuống xe Nguyệt vẫn còn như thế.
    “Bây giờ ta đỉ nghỉ một chút để Minh khỏe lại đã.” Dượng Lăng sau khi gửi xe rồi quay lại nói. Dì Hoa và mẹ Huệ Minh đều tán đồng. Mọi người tuy thấy thật kỳ lạ, nhưng cũng hiểu rằng bằng cách nào đó cậu bé đã chịu đựng thay cho Nguyệt. Nguyệt thì chẳng rời Huệ Minh ra chút nào. Chỉ sốt sắng ở bên cạnh, cứ chốc chốc lại hỏi “cậu đỡ chưa?”nhưng lại chẳng chịu tin là Huệ Minh đã khỏe nhiều.
    Không khí ngoài núi trong lành. Dù là buổi trưa nhưng nhiệt độ vẫn mát mẻ. Huệ Minh tuy còn nao nao nhưng thần thanh khí sảng. Mọi người tìm một chỗ râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi. Đồ ăn mang theo rất nhiều. Vốn dĩ là mẹ Huệ Minh muốn tới chùa dâng hương nên chỉ toàn thức chay. Có bánh mì và mứt các loại. Huệ Minh thấy đói và cũng không còn khó chịu như trước nên ăn không ít. Thấy thế, mọi người đã không còn lo lắng cho cậu bé nữa.
    Đường lên chùa rất dài lại có trẻ em. Ước chừng thời gian, mọi người dạo quanh các tụ điểm dưới chân núi dạo chơi, đến khoảng trưa thì đi. Nguyệt ban đầu rất hứng khởi nhưng chẳng mấy chốc đã đòi nghỉ. Huệ Minh nhỏ tuổi nhưng bền còn hơn cả mẹ mình. Thế là ngay cả Huệ Minh, những người có sức hơn chia nhau hành lý đồ đạc, nhưng vẫn thấy hai nữ giới tụt lại sau. Cứ như thế mọi người chậm rãi cùng nhau lên chùa.
    Huệ Minh ngước nhìn trời, ngoảnh nhìn núi, thấy cảnh thơ ở khắp mọi nơi:
    “Trời xanh mây trắng treo đầu núi
    Chùa cổ tượng Phật chìm vào non
    Từ xưa cảnh đẹp lưu Tiên vết
    Vãng lai chợt ngộ chốn từng quên.”

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Do What You Say You Will Do

    Nghệ thuật là cách tạo nên vẻ đẹp. Vẻ đẹp là ý nghĩa tồn tại của vạn vật. Thổi linh hồn vào sự vô tri là quyền năng của Chúa.

    ---QC---


Trang 1 của 7 123 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status