TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 1 của 26 12311 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 129

Chủ đề: Thơ mới in báo - sách (từ năm 2015)

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    366
    Xu
    99

    Mặc định Thơ mới in báo - sách (từ năm 2015)

    Xin được giới thiệu với các bạn yêu thơ những bài thơ của Thanh Trắc Nguyễn Văn mới đăng báo từ năm 2015

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------






    CHÙM THƠ TÌNH NHA TRANG


    1. Gặp em trên đảo Bình Ba
    Áo là mây trắng, váy là sóng xanh
    Nụ hôn đêm sáng đầu gành
    Mảnh sao lấp lánh đậu nhành san hô.

    2. Nhởn nhơ qua những cuộc tình
    Gặp em mới biết là mình cô đơn
    Cầm tay nắm phải dỗi hờn
    Em đi
    Níu vội
    Một cơn gió buồn…

    3. Lang thang nghe sóng vỗ bờ
    Sóng xô ta ngã cứ ngờ em xô
    Thuyền tình vỡ bến Hư Vô
    Câu yêu mắc cạn dưới hồ Tương Tư.

    Thanh Trắc Nguyễn Văn

    ---QC---


  2. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    Everest,quỷ lệ,spchjken,Trường Minh,
  3. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    366
    Xu
    99

    Mặc định

    Bài thơ được viết tặng cho anh Nguyễn Hồng Xuân, chiến sĩ đặc công Sài Gòn Gia Định cũ (trước năm 1975). Tuy sức khỏe đã yếu lại thêm mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối nhưng anh Xuân vẫn rất lạc quan yêu đời. Tôi đã viết bài thơ này khi gặp anh Xuân tại quán cà phê Nghêu Ngao, lúc anh vừa hồi phục sau một cơn đột quỵ. Tuy vừa thoát khỏi tay thần chết trở về, anh Xuân vẫn vui vẻ trò chuyện về những sáng tác của anh, khiến tôi vô cùng cảm mến. Bài thơ viết dựa theo những lời tâm sự của anh Xuân về những trải nghiệm trong cuộc sống. Sau đó bài thơ đã được đăng trên 2 tờ Tạp chí Văn Nghệ Long An và Tạp chí Cửa Biển.

    Tuy bài thơ đã đăng từ năm ngoái, nhuận bút đã lãnh đủ, nhưng báo biếu của Tạp chí Cửa Biển bị thất lạc nên tôi chưa nhận được. Mãi đến tháng trước (tháng 4 năm 2016), có một nhà thơ ở Hải Phòng đã đem Tạp chí Cửa Biển có in bài thơ này vào tặng tôi tại quán cà phê trong khuôn viên Hội Nhà Văn tp.HCM.

    Kính chúc anh Nguyễn Hồng Xuân có thêm nhiều sức khỏe để tiếp tục dẫn dắt các bạn thơ trong hội Thơ Say và hội thơ Lửa Việt đi tiếp con đường nghệ thuật thơ ca mà anh Xuân và các bạn thơ đang đam mê.

    Nghêu ngao ngồi trước bình minh
    Câu thơ ném giữa tử sinh mà cười
    Cuội xưa nói dối lên trời
    Thương ta viết thật mãi đời trần gian…

    (bọn "nói dối như Cuội" thì "lên trời" làm quan cao chức trọng, còn anh Xuân "thích nói thật, thích viết thật" nên cứ mãi làm người "trần gian"! Xin chào anh, một người lính đặc công gan góc)

    ---------------------------------------------------------------------------------------









    NGHÊU NGAO CA

    Nghêu ngao hát giữa nhân gian
    Hỏi ai địa ngục, thiên đàng là đâu?
    Tìm người trong chốn không nhau
    Tháng năm nối lại toàn màu cô đơn.

    Nghêu ngao gảy khúc nhạc hờn
    Tiếng yêu, tiếng hận chập chờn gần xa
    Đường đời lắm nẻo bôn ba
    Cầm lên mảnh nhớ vẫn là bóng em!

    Nghêu ngao rót rượu vào đêm
    Trăng thu bỗng rụng xuống thềm ngả nghiêng
    Kìa kìa môi thắm, mắt duyên
    Tỉnh say chẳng biết là tiên hay mình?

    Nghêu ngao ngồi trước bình minh
    Câu thơ ném giữa tử sinh mà cười
    Cuội xưa nói dối lên trời
    Thương ta viết thật mãi đời trần gian…


    Thanh Trắc Nguyễn Văn




    Thanh Trắc Nguyễn Văn và nhà thơ Nguyễn Hồng Xuân (người bên phải ảnh, anh Xuân cũng là một trong những người sáng lập ra nhóm Thơ Say và nhóm thơ Lửa Việt). Ảnh chụp khoảng tháng 3 năm 2014 tại quán Nghêu Ngao.

  4. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    Everest,quỷ lệ,spchjken,Trường Minh,
  5. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    366
    Xu
    99

    Mặc định

    Thân mời các bạn xem bài thơ đã đăng trên báo Làm Bạn Với Máy Vi Tính cuối năm 2015 - đầu năm 2016. Bài thơ này tôi viết tặng cho vợ chồng cô Thùy Dương, giáo viên dạy hóa trường Võ Thị Sáu, khi gặp họ thả diều ở bãi biển Gành Dầu (Phú Quốc). Lời nhân vật trong bài thơ chính là lời chồng của cô Thùy Dương.

    Khi bài thơ được đăng báo tôi đã ký tặng và chúc phúc cho vợ chồng cô Thùy Dương.

    --------------------------------------------------------------------------------






    THƠ TÌNH Ở BIỂN GÀNH DẦU


    Gió từ đâu thổi tắt nắng Gành Dầu?
    Em thả diều chạy quanh bờ cát mịn
    Biển ầm ào
    Em cứ mãi cười lúng liếng
    Bao sóng bạc đầu
    Run rẩy
    Đuổi xô nhau...

    Ta cầm cát lên
    Cát rơi khe khẽ kêu đau
    Sao sóng vỗ ngàn năm cát không bao giờ lên tiếng?
    Cánh diều xa giữa biển trời chao liệng
    Dông gió thì nhiều
    Vẫn vật vã
    Vươn lên.

    Cánh diều em xanh mông mênh
    Chạm vào gió
    Chạm vào nắng
    Chạm vào mây
    Chạm mặt trời khát vọng
    Bay lên
    Mãi bay lên
    Mãi mãi bay lên.


    Anh yêu em như yêu biển Gành Dầu
    Phú Quốc mùa này xôn xao biển động
    Những con tàu vẫn ra khơi gió lộng
    Treo một cánh diều
    Lấp lánh
    Ước mơ
    Xanh...

    Thanh Trắc Nguyễn Văn

  6. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    spchjken,
  7. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    366
    Xu
    99

    Mặc định

    Bài thơ được viết tặng cho một bác lái xe ôm thường đậu xe đón khách trước cổng trường Võ Thị Sáu. Khi được tặng bài thơ này, in trong tập thơ Giọt Lệ Trăng - NXB Văn Nghệ 2010, bác đã cảm động muốn khóc. Bác nói: Chuyện tình của bác khi được kể bằng thơ không ngờ lại đẹp và lãng mạng đến thế...

    ----------------------------------------------------------------------






    TÌNH ANH XE ÔM


    Xe ôm nằm ế bên đường
    Bỗng đâu gặp khách - người thương năm nào!
    Thôi thì xếp lại nỗi đau
    Mời em ngồi cạnh ôm vào ngày xưa.

    Xe anh vượt nắng rồi mưa
    Chở em vượt cả bốn mùa thời gian
    Chở nhau qua cái lỡ làng
    Thương em tuổi mộng sang ngang đắm đò…

    Xe ôm anh chạy vẫn chờ
    Rau mồng tơi ngọt bến bờ thủy chung
    Kìa em nước mắt ngại ngùng
    Mình đi qua hết bão bùng rồi em!


    Thanh Trắc Nguyễn Văn



  8. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    Everest,spchjken,
  9. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2016
    Bài viết
    366
    Xu
    99

    Mặc định

    Một mùa thu trước, tôi và một số bạn có dịp ghé qua Hàm Rồng (Thanh Hóa) theo lời mời của một nhà thơ xứ Thanh. Nhà thơ này có một cô em họ rất xinh đẹp, hát và ngâm thơ rất hay. Khi biết tôi đã ly dị người vợ đầu, vừa mới cưới người vợ thứ hai. Cô hỏi người vợ sau của tôi bao nhiêu tuổi? Tôi trả lời, người vợ sau kém tôi 16 tuổi, sinh năm 1978. Cô ngạc nhiên nói, cô cũng sinh năm 1978! Thế là các nhà thơ khác xúm lại trêu: Anh Văn và M. (tên cô gái) có duyên mà không có nợ!

    Khi chúng tôi tạm biệt để lên đường đi tiếp ra Nam Định, thấy M. buồn và có vẻ quyến luyến. Lúc trước khi ra xe, trời đã nhá nhem tối lại thêm mưa bay lất phất, tôi đã xúc động viết tặng M. bài thơ này...

    ------------------------------------------------------------------






    MÙA THU SÔNG MÃ


    Chào em cô gái xứ Thanh
    Áo dài dịu mát quét xanh trời chiều
    Em cười gió cứ liêu xiêu
    Mùa thu bỗng rụng thành diều lá bay.

    Em trao sợi nắng mảnh gầy
    Ta gỡ năm tháng bám đầy giọt sương
    Ngả nghiêng đi nửa con đường
    Gặp em gặp lại một vườn hương hoa.

    Ngọt ngào lắm khúc dân ca
    Một câu hát nhớ
    Thương ba bốn lần!
    Động Tiên xa thế mà gần
    Chuông chùa vọng đến cũng bần thần trôi.

    Hàm Rồng mây nước sóng đôi
    Ta qua sông Mã để rồi xa em
    Thơ tình sao gió chẳng xem?
    Hoàng hôn xuống vội thả rèm mưa bay.

    Nhớ em treo mảnh trăng gầy
    Buồn dâng chén tím
    Cạn ngày
    Vào đêm…


    Thanh Trắc Nguyễn Văn



    ---QC---


  10. Bài viết được 3 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    Everest,kdtrieuan,spchjken,
Trang 1 của 26 12311 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status