TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 4 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 23456 ... CuốiCuối
Kết quả 16 đến 20 của 31

Chủ đề: Khai Giới Tiên Quân

  1. #16
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Đang ở
    BP
    Bài viết
    36
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 15: Là Thời Không quyền Năng
    Tác giả: Thôn Phu Dã Lộc

    ...
    Trầm vẫn đứng đấy, hiên ngang ngắm nhìn từng đoạn, từng đoạn hình ảnh tiền nhân xuyên suốt trôi qua. Không bàn luận, không cảm thông, như học giả thông thái lặng xem tác phẩm phim cổ trang.
    “Ngài nói đúng, họ xem ngài như báu vật đảm sinh từ thiên địa, trợ giúp nhau cùng phát triển, đôi bên cùng có lợi.
    “Nhân chi sơ, tính bản thiện..câu này không chỉ áp dụng cho nhân loại chúng ta. Không riêng ai, cả Cuội Nguồn tiên quân cũng có “bản ngã”, cũng yêu, cũng hận..
    “Mà ngài, Thần Mộc đại nhân, ngai nhìn lại mình xem, tạo hóa ban cho ngài quyền năng vô hạn cùng đản sinh linh tính, ngài cũng có cảm xúc của mình, ngài thông hiểu vạn vật. Ngài chấp nhận lời kết bạn của tiên quân việc này nói rõ linh tính ngài phát triển, cũng ái, cũng ố, tham, sân, si...vậy sao ngài không dẫn dắt những hậu bối lạc lối của tiên quân.
    “Hay do ngài không cảm nhận được sự chân thành đối xử của họ đối với ngày mà chỉ xem như công cụ khiến ngài không màng đến bọn họ”
    Nói đến đây, Trầm ánh mắt đầy chân thành nhìn về phía Thần Mộc,nhoẻn miệng tươi cười, từ từ đưa tay lên:
    “ Ta không hận ai, không thưởng thức ai, ta chỉ thấy các vị đi trước không cảm nhận được sự chân thành của ngài..ta nghĩ ta không muốn làm giao dịch đổi chác gì với ngài..
    “Ta cũng muốn..làm bạn với ngài”
    Thần Mộc bản thể bỗng run dữ dội, câu nói quen thuộc bỗng xuất hiện miên man trong lòng nó,đúng,là giọng Cuội Nguồn:”Này, tiểu mộc mộc, ngươi nói xem bên ngoài tinh không bao la kia có gì..chờ khi ta và ngươi đủ sức manh sẽ bay ra ngoài đó, du hành tinh không..tiểu mộc mộc, đây là người ta yêu, ta cũng đã nói về ngươi cho nàng..tiểu mộc mộc, huynh đệ chúng ta có phúc cùng hưởng,có họa cùng chịu, gốc ngô đồng này ngươi luyện hóa nhanh không bọn ngốc Hỏa Phượng quay về..bạn hữu,đây là món quà phu thê ta tặng cho người, tòa cung điện này được tao kết hợp trăm ngàn kết giới, giúp ngươi ẩn thân, trốn thoát kẻ địch..”
    “bạn..?”
    “Đúng, là bạn hữu có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu”
    Kí ức giọng Cuội Nguồn vang vọng:” huynh đệ chúng ta có phúc cùng hưởng,có họa cùng chịu”.
    Thần Mộc không nói gì, rễ cây đang nâng Trầm bỗng hạ từ từ đưa hắn xuống, Thần Mộc lại trở về nguyên dạng.
    Trầm cũng không nói gì nữa, đứng nhìn Thần Mộc một lúc lâu, hắn cúi chào Thần Mộc rồi quay sang xin phép Huệ lão về Tĩnh phòng.
    Vài ngày nay cuộc sống Trầm vẫn bình thường, hắn dành hết thời gian làm quen thân thể, điều tiết lại sức mạnh để tránh vỡ đồ dùng trong nhà, tập làm quen quyền năng, vẫn đến kiểm tra sức khỏe định kỳ,nhưng không phải Tuệ Như khám cho hắn, có lẽ nàng bận, hắn nghĩ vậy.
    Vào một buổi sáng đẹp trời, Trầm tỉnh dậy và kinh ngạc phát hiện dây chuyền Thần Mộc đã mất, hắn kinh hỉ nhìn đường hình xăm mới xuất hiện, hình xăm hình đoạn dây leo có những chiếc lá quấn 2 vòng quanh cổ rồi chia ra 2 nhánh đi đến 2 bên vai rồi quấn quanh bắp tay hắn kéo xuống tới cổ tay.
    Trầm biết rõ đây là dấu hiệu chấp nhận của Thần Mộc, hắn đã xem rõ các niệm quả, chỉ có Cuội Nguồn mới có hình xăm như vậy, ngoài ra các vị khác đều chỉ đeo dây chuyền hình dây lá.
    Trầm nội thị phát hiện Quảng Hằng cung đã nằm tại chỗ hõm chính giữa ức, dùng tay khẽ chạm qua da có thể cảm nhận được cung điện.
    “Tiểu Trầm”.
    Thần Mộc triệu kiến, hắn nghe xưng hô hơi lạ, cảm giác mọi chuyện đã tốt hơn sau khi ngả bài. Vào đến Quảng Hằng hắn thấy Thần Mộc lần này lại dùng hình thái Cuội Nguồn ra để đối thoại, “rất tốt” cảm giác Trầm rất vui vẻ.
    “Huệ, ngươi đưa tiểu Trầm vào Cố Nhân đường làm lễ tiếp nhận chính thức vi trí Việt sứ”.
    Trầm theo Huệ lão vào Cố Nhân đường, nơi này vừa được mở phong ấn, trừ Tĩnh phòng cùng Mộc Nhân phòng, hắn chưa từng được phép vào phòng khác.
    “Tiểu tử, chúc mừng ngươi qua ải, Thần Mộc đại nhân đã chấp nhận ngươi”.
    “Huệ lão, ngài lúc trước cũng giống mấy vị tiền nhân ư?”.
    “Không, ta tôn kính Thần Mộc, nên hiện tại ta mới đang ở trước mắt ngươi”.
    Huệ lão cười cười, xong lão chỉ về đại điện rông lớn. Ở trong thiết kế cũng chồng tần lên từ từ, mỗi một tầng được xếp rất nhiều bức tượng làm từ gỗ.
    Các mộc nhân hình thái khác nhau: có ngồi, có nằm, có đứng,.. nét mặt cũng khác nhau, có mỉm cười, có khóc, có sợ hãi..Đáng chú ý nhất nơi chỉnh giữa đại điện chỉ để 2 bức tượng mộc nhân nam nữ.
    Nam mộc Trầm nhận ra chính là Cuội Nguồn tiên quân, tay đang nắm tay nữ mộc, mắt nhìn về phía trước nở nụ cười. Nữ mộc nhân rất đẹp,thân nép vào Cuội Nguồn, đầu kề vai tiên quân, mắt nhắm lại, nở nụ cười mãn nguyện.
    “Ở đây, là điện thờ các vị có công với Thần Mộc, tổng cộng 281 vị, trong đó có cả ta.. ở đây đều là thân xác thật, được Thần Mộc kéo vào đây hấp thu tiên khí. Sau đó dùng mộc hóa tạo tượng, tất cả hình thái đều giữ nguyên lúc chết, chỉ những người cống hiến nhiều mới được vào đây, rất nhiều Việt sứ không thành công hay chết non trước khi phát triển sẽ ko đến được đây”.
    Trầm ớn lạnh sống lưng, hắn nhớ câu nói: “Khi ngươi chết đi, trở về với đất,mục nát thân thể rồi làm chất dinh dưỡng cho cây cỏ”.
    Hắn nhìn nơi này, một nghĩa địa lớn gần 300 ngôi mộ, Trầm đi về phía trước nhìn về 2 bức mộc nhân chính giữa đại điện, bên dưới bảng mộc ghi chép:
    “Phu phụ Cuội nguồn tiên quân cùng Hằng Nga tiên tử di thể”.
    Trầm cùng lão Huệ cúi đầu kính 2 vị hiền nhân, sau đó làm lễ với tất cả tượng có tại đây.
    Trầm làm lễ đến bức tượng ngoài cùng, ngước đàu ngắm kĩ bức tượng này,là Huệ lão, trong áo bào đế vương, tóc dài buông xõa ngẩng mặt nhìn lên cao, mắt mông lung miệng khẽ cười tràn đầy sự giải thoát.
    “Ngài nghĩ là đã kết thúc cuộc đời rồi sao?”
    “Đúng vậy, ai ngờ Thần Mộc giữ ta lại”
    Trầm khẽ thở dài, lão không được như nguyện, nhưng hắn biết lão vẫn muốn sống, thù lão còn chưa trả, chết không cam tâm. Nghĩ đến đây, Trầm khẽ đưa tay chạm vào tượng, hắn hiếu kì về mộc hóa, liệu bên trong cũng đã trở thành gỗ không.
    Lúc này đột ngột xuất hiện hấp lực từ bàn tay Trầm, đang hấp thu thứ gì đó từ tượng mộc. Trầm trấn định nhìn theo dòng chảy bí ẩn màu tím tràn ra từ tượng vào Linh hồn hắn, hiện hắn đang ở dạng linh hồn tiến vào Quảng Hằng, hắn thấy rõ dòng năng lượng màu tím không tại linh hồn hắn mà đang tập trung lại vùng đan điền của linh hồn.
    Trầm vội rời khỏi cung điện trở về thân xác, nội thị kiểm tra thấy vùng đan điền của mình sương khói màu tím đang vây quanh dòng chảy tím, không ngừng đồng hóa dòng chảy tím để chúng bốc hơi dần hòa tan vao sương khói. Sắc tím sương khói càng đậm, loe lóe ánh sang mê li.
    “ Là Thời Không quyền Năng”.


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---
    Nơi Thôn Núi Có Tiều Phu An Cư Hưởng Phúc LộcHidden Content Hidden Content Hidden Content
    Mọi ý kiến góp ý tác phẩm Lão Dã: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=155574&p=21326023#post21326023


  2. #17
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Đang ở
    BP
    Bài viết
    36
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 16: Họ nghĩ mình là “đấng”
    Tác giả: Thôn Phu Dã Lộc

    Quảng Hằng cung..
    “Tiểu tử, thế nào..có cảm nhận được quyền năng là gì chưa?”
    Trầm lắc đầu, hắn thấy sương tím vẫn đang không ngừng thôn phệ dong chảy, ngoài ra không có gì phát sinh thêm.
    “Không cần vội, năng lực trước sau gì cũng sẽ bộc lộ” giọng Thần Mộc đạm mạc.
    “Năng lực này khá lạ, lại đi hấp thu tử thi, việc này không hề liên quan thời không lĩnh vực” Huệ lão cằn nhằn, xác mình bị hút ra cái gì đó khiến lão hơi khó đối mặt, dù sao nó cũng từng là của mình.
    “ Không gấp, Thần Mộc, hiện tại ta đã chính thức trở thành Viết sứ đời 282, ta muốn nói kế hoạch tiếp theo, hi vọng ngài cùng Huệ lão góp ý cho ta”.
    “Tiểu tử, ta thấy xác ta vẫn không ổn, dù gì ngươi cũng là kẻ cướp đi lần đầu màu tím của ta, ngươi nên chịu trách nhiệm, phải xem xét kĩ chứ” Huệ lão vẫn lèm bèm vụ mất đi đoạn tím từ xác mình.
    Trầm nhăn trán, tay xoa 2 bên thái dương, hắn cũng không thích phải lấy thứ gì ra từ tử thi hút vào người mình, thật cảm giác rất khó chịu.
    “Thứ mà chúng ta cần.. chỉ có 1..là tiên khí, tiểu Trầm tập trung sưu tập tiên khí vận chuyển vào Quảng Hằng cung, ta sẽ luyện hóa ra gấp 9 lần tiên khí, ta chỉ giữ 1 phần còn lại trả về để ngươi phát triển”. Thần Mộc bỏ qua lèm bèm Huệ lão dặn Trầm.
    “Hiện tại tiên khí đã thưa thớt, tiểu tử ngươi nghe lão, kiếm thật nhiều tiền vào, chúng ta mua bảo vật có chứa tiên khí, cùng với đó ngươi đùng mẫm cảm “tầm bảo gia” tìm kiểm bảo vật”.
    “Ta không đồng ý với ý kiến của Huệ lão, ngài cũng biết hầu hết các bảo vật có tiên khí đều sẽ được tu tiên giới săn lùng, họ sẽ không nhả ra cho dù bao nhiêu tiền cũng vậy thôi.
    “Ta đã nghĩ kĩ, dựa vào ưu thế sẵn có, ta sẽ lấy bảo vật mà không trả bất cứ gì..”
    Trầm đã suy nghĩ rất lâu, dựa vào ưu thế trở thành” siêu trộm”, quang minh chính đại để làm gì, anh hùng ư..đều sống không thọ. Với lại ta đang vì tương lai toàn nhân tộc, ta chẳng có gì phải hổ thẹn cả.
    “Không nghĩ tiểu tử ngươi muốn đi con đường đạo tặc..haha..đúng là với ưu thế của ngươi việc này rất hợp, thủy mộc song hệ: ẩn thân, ngụy trang, truy tìm bảo khí, hồi phục, ảo thuật..aha.. quá hoàn mỹ cho trộm..”
    “Thần Mộc đại nhân, ta làm việc chưa bao giờ thẹn với lòng cả, ta chỉ mượn tạm, sau đó thành công sẽ trả lại bọn họ hẳn 1 tu tiên giới tràn ngập tiên khí” Trầm tin tưởng vào 1 tương lai sáng lạn.
    “Thật chưa thấy tên nào ăn không trả tiền mà còn lí do cao cả như ngươi..quả nhiên là trí giả, luôn tìm được lí do cho tội ác mình làm” Huệ lão vẻ mặt khinh bỉ, bĩu môi.
    Thần Mộc đạm mạc vung tay, một vùng sương khí tản đi lộ ra một cửa phòng, phía trên viết “ Chú Ấn Kêt Giới”.
    “Ta nghĩ ngươi cần đến thứ này, vào đó tập trung học kết giới mở tiểu thông đạo đưa vật vào Quảng Hằng cung, cùng một số chú ấn tác dụng đào tẩu, ẩn tàng. Bên trong phong chứa mọi tri thức lĩnh vực kết giới cùng chú ấn của Cuội Nguồn tiên quân để lại”.
    Trầm sững sờ, không nghĩ Thần Mộc lại để hắn học những thứ liên quan đến kết giới ấn chú liên quan đến Quảng Hằng cung. Phải biết nếu hắn có lòng bất chính sẽ học chưởng khống Quảng Hằng cung sau đó chiếm hữu, bắt ép Thần Mộc...
    Trầm không dám nghĩ nhiều, hắn chân thành nhìn Thần Mộc cúi đầu sâu xuống:” Cảm ơn”
    “Nhớ kĩ chỉ tìm hiểu 3 hàng kệ bên dưới, 3 hàng trên đừng đụng”.
    Trầm gật đầu, hắn cũng không vội, muốn hỏi Thần Mộc xem lượng tiên khí trên thế giới này còn đủ cho Thần Mộc tiến hóa Đa Mộc không.
    Thần Mộc khẳng định là đủ, theo Thần Mộc nói:
    Trên thế gian này không chỉ mình hắn, còn có rất nhiều Linh Dị tạo hóa thai ngén, mỗi hệ đều có và bằng cách này hay cách khác đều sẽ khai phát linh trí.
    Chúng đều muốn đi tới đỉnh phong vô cực, mội loại đều có tác dụng khác nhau. Các chủng tộc thấy chúng ta như bảo vật thiên địa, đều muốn chiếm hữu, vận dụng sức mạnh của chúng ta..ta may mắn vì lúc đó tiên khí đại thịnh, mà ta mới chỉ sơ khai “nhất biến” không có tác dụng gì..nên ta mới tu luyện lên đến cấp “cửu biến”..mà Cuội Nguồn giúp ta rất nhiều. Quảng Hằng cung bảo vệ ta tồn tại phát triển cho đến giờ.
    Ngoài ra còn có rất nhiều bảo vật cấp thấp hơn, chúng cũng hấp thu tiên khí. Hầu hết các vật giá trị cao trên thế giới đều là vật có chứa hoặc nhiễm tiên khí: Kim cương, phỉ thúy, bảo thạch, nhân sâm,...Chúng được các tu tiên gia treo giá cao để tìm kiếm và mua.
    Thật ra trong Vàng cũng có tiên khí nhưng khá ít, chỉ nhiều hơn so với hấp thu ngoài không khí và chúng cạn kiệt nhanh lại khó phân biệt giữa vàng còn tiên khí và đã hết nên chúng không được tiên gia dự trữ.
    Tiên gia hầu như dự trữ bảo vật sẽ giữ nguyên chúng, để tiên khí trong chúng tự nhiên thoát ra dung nhập với không khí tạo ra một vùng nồng đậm linh khí trợ giúp tu luyện.
    Thời đại mạt pháp này dù cho không tu luyện được lên đỉnh cao nhưng các tu tiên gia tộc không bao giờ từ bỏ. Thời đại công nghệ tối tân thì sao, tự thân sức mạnh cùng quyền năng lại kết hợp vũ khí công nghệ.. ngươi nghĩ phàm nhân sẽ hơn?
    Điều quan trọng là “Trường thọ”, đây là điểm mấu chốt. Không ai có thể vượt qua cám dỗ quyền lực cùng trường sinh bất lão, không ai không sợ chết cả.
    Đó là lí do mà tu tiên đến giờ vẫn tồn tại và sẽ không công bố ra ngoài. Họ sợ sẽ hao hụt càng nhiều tài nguyên, họ tích trữ tài nguyên..bảo vệ chúng..để dùng dần hay truyền lại cho thế hệ sau. Thế cục hiện nay đều là các thế lực, thế gia tu tiên có lãnh địa, địa phận riêng, tranh đoạt tài nguyên xuyên quốc gia..tích cóp sức mạnh về gia tộc.
    Họ cảm thấy mình viễn siêu phàm nhân, chưởng khống quốc gia, quyền khuynh lãnh địa.. Họ nghĩ mình là “đấng” tối cao...

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Nơi Thôn Núi Có Tiều Phu An Cư Hưởng Phúc LộcHidden Content Hidden Content Hidden Content
    Mọi ý kiến góp ý tác phẩm Lão Dã: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=155574&p=21326023#post21326023

  3. #18
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Đang ở
    BP
    Bài viết
    36
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 17: Songoku..ngài có mệt không
    Tác giả: Thôn Phu Dã Lộc

    ..
    Khi đã có quyết định "Mượn" tạm tài nguyên để dùng, Trầm cũng đang gấp rút chuẩn bị cho việc đi mượn mà không bị " ăn hành".
    Mộc Nhân tu luyện phòng..
    “Hộc hộc..vút..”
    Trầm đang nửa quỳ thở dốc, bỗng nhận ra tiếng gió vút tới, hắn cong người lộn ngược về sau, nhìn lại nơi quỳ vữa nãy đã nứt hiện ra 2 dấu tay in xuống nền, nền đấu cùng đang dần phục hồi như cũ.
    Trầm lao tới mộc nhân bên trái vung quyền chấn thái dương nhằm phá hủy đầu nó. Quyền chưa đến hắn lập tức thu quyền đổi chưởng đỡ dòn trảm của mộc nhân, Trầm mượn lực du chấn vặn người xuất cước về phía sau chặn dòn tấn công của kẻ đánh lén...
    Trầm sau vài ngày nghiên cứu kết giới, cuối cùng cũng tạo cổng trực tiếp dùng thân xác vào Quảng Hằng cung. Ban đầu hắn hơi sợ cánh cổng sẽ là loại 1 cảnh có màu hồng như “cánh của thần kỳ của doreamon”, rất may điều dó không xảy ra, cũng là của một cánh nhưng phong cánh cổ xưa chủ đạo màu đỏ xẫm có dây leo chạy vòng quanh viền cửa, tay nắm là trạm khắc đầu rồng ngậm một vòng vòng kéo ra đẩy vào.
    Trầm tập trung tu luyện thực chiến, hắn biết mình thiếu gì, không co kinh nghiệm đối chiến sẽ rất thiệt thòi. Hắn lựa chọn đối thủ là 2 mộc nhân tu vi Luyện khí kỳ viên mãn có tâm ý tương thông, chúng không sử dụng được pháp thuật nhưng bù lại chúng thân thể co dãn kéo dài được tay chân, thân thể bất diệt, luôn tấn công nhược điểm đối phương.
    “Ngừng.. hộc..hộc..”
    Trầm ra hiệu lệnh ngừng hai mộc nhân lại, hôm nay ăn hành quá nhiều. Khả năng “hồi phục” luôn kích hoạt, hắn chỉ đau đớn bởi an đòn liên tục trong khoảng 1 phút đã biến mất. Nhưng tinh thần vẫn rất mệt mỏi, Trầm ngồi nghỉ ngơi lấy lại tinh thần, đúc kết kinh nghiệm thực chiến.
    Hôm nay hắn mốn thử Ấn chú pháp, nói đến Ấn chú, Trầm thật khâm phục suy nghĩ cấp tiến của Cuội Nguồn tiên. Ngoài khâm phục hắn còn có chút buồn cười muốn sặc nước... lúc hắn lần đầu tấm da thú ghi lại Ấn pháp:
    “Truyền nhân, xin chào ngươi, thật ra ta rất lười, ghi chép cái này cũng rất mất thời gian...mà muôn Chú Ấn pháp này cũng là do ta lười nên mới sáng tạo ra.. thôi ta tóm gọn cho ngươi..”
    Trầm dở khóc dở cười nhìn tựa đề của vị cao nhân. Nói gọn lại là do ông quá lười nên tạo ra phục vụ cho đẳng cấp lười được tiến thêm một bậc.
    Cụ thể là Chú Ấn pháp này là tâm pháp giúp người học tóm gọn lại kĩ năng, của mình, xuất chiêu bớt rườm rà.. công pháp tạo Chú không có định, tùy thuộc theo người dùng sáng tạo.
    Ví dụ: “Ngươi đang cảm thấy phiền toái khi tạo ra đại chiêu hủy thiên diệt địa mà thời gian vận công quá chậm?
    Vậy ngươi đến đúng chỗ rồi, ta sẽ giúp ngươi ngồi ghế tựa duỗi lưng tắm nắng trên bãi biển, mà ngươi chỉ cần chỉ tay dọc tên đại chiêu thì đại chiêu sẽ bay về phía ngươi chỉ định.
    Songoku..ngài có mệt không khi mỗi lần kamekame kameha của người cư phải đứng im vận, rặn ra từng chút từng chút rồi haaaaaaa mới đẩy chưởng bay đi?
    Yên tâm hiện tại ngài đã có ta, Chú Ấn pháp.. ngươi chỉ cần giơ tay lên chỉ về mục tiêu rồi đọc: ka mê ha.. ok..hắn ăn chưởng của ngươi... không cần “Rặn “ nữa..thích không..haha...”.
    Giờ thì Trầm hiểu tại sao có câu nói: phát minh thiên tài hầu hết từ lười mà ra!. Không thể phủ nhận câu nói này..
    Trầm đang thử nghiệm “Thủy long đạn chỉ”, đây là phép bình thường nhất lại hữu dụng nhất tại cảnh giới của hắn, sau khi tham khảo hơn ngàn bản khác nhau.
    “Thủy long đạn chỉ” là phép vận dụng thủy hệ tụ tập tại đầu ngón tay, áp xúc nhỏ bằng viên bi, bên trong có ép tiếng long ngâm của Lạc Long tộc.
    Khi tạo thành thì dùng tiên khí tạo lực bắn mạnh viên thủy bi đi, trúng vật chướng ngại sẽ phát nổ phóng thích long ngâm áp chế tinh thần đối phương.
    Trầm thử vận dụng Chú Ấn thêm vào, tạo thành một đoạn Ấn nối liền với tiên khí nơi đan điền, khi cần vận dụng hắn chỉ cần dẫn tiên khí vào đoạn ấn..kích hoạt đoạn tiên khí có sẵn trong Ấn tạo lực bắn mạnh đưa thủy đạn lao đi.
    Hiện tại với cảnh giới này, Trầm chỉ tích tụ được thủy nguyên tố ép thành thủy đạn tạo Ấn sẵn ở mỗi đốt ngón tay... Hắn chỉ có sẵn tổng 15 viên thủy đạn, đây là cực hạn hiện tại...toàn bộ đều nằm tay phải, tay trái Trầm dùng mộc hệ pháp.
    ...
    Trầm đứng cách mộc nhân 15 mét, tay phải đưa lên, ngón trỏ duỗi ra chỉ vào mộc nhân...2s sau thủy đạn xuất hiện đầu ngón trỏ..2s tiếp thủy đạn bắn mạnh về phía mộc nhân..”bộp”...”Gà ooooooooo”..
    “Uhm..quả nhiên mạnh mẽ..chỉ mất 4 giây một lần thi triển. Bình thường ta mất 10s đầu tụ tập thủy nguyên tố, đây là Thủy hệ thuần khiết tốc độ triệu tập nhanh mà thời gian vẫn lâu..sau đó 5s lấy “long ngâm” từ huyết mạch thêm vào.. rồi mất 4s tạo lực bắn..haiz 19s 1 viên, không biết chết bao nhiêu lần trước phàm nhân cầm súng lục rồi.
    “Hiện tai cực hạn 15 viên và bắn cùng lúc được 5 viên ở 5 ngón, nếu chỉ đứng im cùng solo với phàm nhân sử dụng súng AK..ta sẽ thành tổ ong..”
    Trầm không thất vọng, thời đại công nghệ tiên tiến, luyện khí kì như hắn tất nhiên không phải quá mạnh mẽ. Hắn bắt đầu lần lượt thử các phép khác.
    “Ẩn thân”: Dung nhập hoàn xung quanh, dùng thủy hệ tạo màng bọc quanh người không lộ khí tức, thủy hệ copy hoàn cảnh xung quanh..phản xa ra che dấu ánh mắt địch nhân.. chỉ cần Trầm không di động sẽ không gãy khúc hình ảnh.
    “Ngụy Trang”: Thủy mộc song hệ bồi đắp trực tiếp lên thân thể, thay đổi chiều cao, cân nặng, ngũ quan...nhưng luôn phải dùng tiên khí ở những nơi đã thay đổi nếu không sẽ mất hiệu lực.
    “Thủy độn, Mộc độn”..
    “Di hoa tiếp mộc” : đây là pháp thuật Trầm cần nhất để..trộm. Với đẳng cấp của hắn, chỉ có thể trao đổi vi trí với một thực vật có kích cỡ ngang mình và khoảng cách chỉ 5 mét..lại còn mất 6p52s hoàn thành..
    Thật đáng thương.. Trầm nhận kinh hỉ khi được Thần Mộc trợ giúp hắn tăng mạnh phép này. Dưới lực buff của Thần Mộc, khả năng câu thông thực vật xác định nhanh hơn, mộc độn nhanh hơn..mấu chốt cảm ứng tăng lên 100m. Nếu hắn đã chuẩn bị sẵn vật thế thân, lại tạo kết giới thúc đẩy quá trình trao đổi cộng thêm Chú ấn.. Trầm chỉ cần 1p hoàn thành “Di hoa tiếp mộc”..
    Ấn pháp dùng “Di hoa tiếp mộc” rất rườm ra, phức tạp và hao rất nhiều tiên khí nên hiện tại hắn chỉ làm ra được một:
    Đại Ấn Di Hoa.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi thonphudaloc, ngày 21-06-2019 lúc 14:43.
    Nơi Thôn Núi Có Tiều Phu An Cư Hưởng Phúc LộcHidden Content Hidden Content Hidden Content
    Mọi ý kiến góp ý tác phẩm Lão Dã: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=155574&p=21326023#post21326023

  4. #19
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Đang ở
    BP
    Bài viết
    36
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 18: Cháu trộm nó nên cháu không cần trả tiền
    Tác giả: Thôn Phu Dã Lộc

    ...
    Trong thời gian này, Trầm vẫn luôn chăm chỉ luyện tập không ngừng.
    “Không cho phép sai lầm xảy ra, dù chỉ nhỏ nhất cũng dẫn ta đi vào chỗ chết”.
    Trầm biết rõ những gì mình đang làm, hắn không ngại tiêu hao tiên khí, pháp thuật cần được sử dụng thành thục.
    Nó không hề giống mấy bản công pháp nhân vật chính đọc qua luyện sơ là tung chưởng vèo vèo như trong phim kiếm hiệp.
    Như cơ cấu của một người ngày đầu đi xe đạp sẽ khác người đi xe một tháng mà phương pháp dùng xe đạp cũng chỉ có một. Mọi thứ đều cần sự chăm chỉ luyện tập “ làm nhiều thì quen tay” đây là câu Trầm rất tán đồng.
    ....
    Trầm đứng nhìn ngôi biệt thự khá đẹp, hắn từng tham dự buổi “tân gia” nên hiểu khá rõ cấu trúc ngôi nhà. Trầm nhớ rõ khuôn mặt rạng ngời đầy tự hào của chủ nhà trong buổi tiệc đó.
    Hiện đã 10h tối, Trầm lặng lẽ đến để giải quyết tai họa ngầm sau này.
    Đột nhập vào sân vườn, né tránh các camera giám sát, Trầm nhẹ nhàng áp sát cửa sổ thư phòng tầng 2 biệt thự. Hắn lặng im nghe tiếng động bên trong, thường giờ này cậu vẫn làm việc.
    “Thành Đạt à Thành Đạt.. sao ông cứ ngu ngốc như vậy chứ..giờ thì sao?
    Nó tỉnh rồi ông có biết không, hiện nó khỏi bệnh rồi, có lẽ không lâu sau nó sẽ đòi lại hết những gì của ba mẹ nó để lại, thằng Trầm nó là người thừa kế hợp pháp...”
    Người đàn ông trung niên đang ngồi tại bàn làm việc, day day trán, tinh thần khá mệt mỏi khi nghe vợ mình phẫn nộ ca cẩm:
    “Bà về phòng ngủ trước đi, tôi còn làm việc, chuyện cháu tỉnh là một chuyện tốt..”
    “Ông điên à, bao năm cố gắng làm việc của ông lại đi dâng trắng cho một thằng nhãi ranh sao..huhu.. không hiểu sao năm đó tôi lại yêu ông..”
    “Được rồi, bà ra ngoài đi.. tối nay tôi ngủ thư phòng...
    “Hừm..tôi mở cửa cho ông tôi làm chó con...Rầm”
    “haiz..” thờ dài một hơi, ông lại bắt đầu mở tài liệu.. Bỗng cửa sổ bị gió thổi khẽ mở, ông quay sang nhìn theo bản năng, không thấy bất ổn gì, lại đưa mắt về tài liệu tiếp tục công việc.
    “A..” ông giật mình nhìn thấy đã có người ngồi đối diện, lấy lại tinh thần nhìn rõ đối phương, rất quen thuộc:
    “Trầm đấy à?”
    “Dạ..thưa cậu”.
    “Cháu vào đây bằng cách nào?” đầy nghi hoặc nhìn cháu mình.
    “Cháu sẽ giải thích..trước hết cháu có điều muốn nói..”
    “uhm” Thấy vẻ nghiêm trọng trên mặt Trầm , ông bắt đầu ngồi ngay ngắn chăm chú nhìn cháu mình.
    “Chuyện khá dài, đại khái cháu gặp được “tiên nhân”, vị đó nhận cháu làm truyền nhân và cháu đã theo tu hành 8 năm rồi, chuyện cháu bị bệnh là giả..”
    “Cậu nghĩ cháu có lẽ hơi mệt...A..cái này..”
    Ông không tin Trầm, chỉ nghĩ Trầm vẫn để lại dư chấn sau khi khỏi bệnh. Bỗng ông giật mình nhìn tay trái Trầm đang xòe ra, bên trong có một hạt giống đang nhìn bằng mắt thường lớn lên thành một mầm cây, rồi từ từ phát triển.
    Ông nhìn theo tay phải cháu mình, Trầm đang gỡ đôi kính áp tròng đã che đi màu mắt đặc biệt để cho câu mình thấy nó.
    “Điều..điều cháu nói là thật?”gian nan nuốt nước bọt ông hỏi.
    Đáp lại là một cái gật đầu khẳng định.
    “Cháu đến không chỉ để cho cậu biết sự thật mà còn muốn cậu..
    “Từ cháu”.
    Ông sững sờ khi nghe lời nói đứa cháu duy nhất mà chị ông để lại.
    “Cậu Đạt à, cậu nghe cháu giải thích, cháu hiện tại không còn sống bình phàm được nữa, hiện tại hoặc tương lai cháu sẽ có rất nhiều kẻ thù hùng mạnh. Cháu sợ liên lụy đến gia đình cậu, có thể họ không làm gì được cháu nhưng họ sẽ dùng gia đình cậu làm nơi trút giận...vì vậy chúng ta nên từ nhau.
    “Cậu sẽ giữ tất cả sản nghiệp cha mẹ cháu đang nhờ cậu điều hành nhưng ngoài mặt cậu nên biểu hiện là chiếm lấy. Có thể sẽ hại thanh danh của cậu nhưng nó sẽ giúp gia đình cậu không gặp rắc rối”.
    Ông đang ngồi suy nghĩ và tiêu hóa hết thảy những gì Trầm nói, “Chị hai à...nó đã trưởng thành..nhưng nó cũng đi con đường không giống như anh chi mong đợi”. Một hồi lâu ông thở dài nhìn Trầm:
    “Ta biết cháu là đứa cháu tốt, cháu sợ gia đình cậu bi liên lụy..chuyện này ta đồng ý..cháu còn đủ tiền dùng không?”
    Trầm như trút được gánh, thật sự hắn rất sợ người thân duy nhất của mình bi liên lụy trong trường hợp hắn bại lộ danh tính, lúc đó hắn không thể làm gì khác, hắn vẫn không đủ mạnh.
    “ Cậu yên tâm, ba mẹ cháu để một tài khoản hơn 5 tỷ, với lại cháu cũng không sử dụng tiền nhiều”
    Trầm lặng lẽ bồi thêm một câu trong lòng” Cháu trộm nó nên cháu không cần trả tiền”.
    Trầm cúi sâu đâu chào cậu: “Cảm ơn chú tác thành cho cháu”
    Trầm nghĩ những gì cần nói cũng đã nói, cũng đến lúc về. Bỗng hắn cảm nhận luồng sức mạnh vẫy gọi từ đan điền, nội thị xem xét tìm hiểu thấy vùng sướng tím hiện tại màu đậm đặc lóe sáng liên tục. Trầm đi sâu vào vùng sương tím tìm hiểu, vừa lúc thần thức chạm vào sương tím...
    Trầm liền có cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ ập đến, cả tinh thần lẫn thể xác đều lâm vào trạng thái ngủ, đây là điều tồn đọng trước khi hắn mất ý thức.
    Thành Đạt không biết nên làm thế nào, thấy cháu mình ngã xuống ngất đi, ông vội đứng dậy đỡ đến ghế sopha.” Nhịp tim bình thường, hít thở đều như đang ngủ, không có triệu chứng gì lạ, chẳng lẽ là kẻ thù của nó”, suy nghĩ miên man thì ông nhận được một giọng nói khẽ trong đầu ông:
    “Tiểu Trầm không sao, để yên cho nó nghỉ ngơi”.
    “Ai, là ai vậy?” Giật mình khi nghe giọng nói lãnh đạm , ông nhìn quang phòng không thấy bóng người.
    “Có lẽ là bằng hữu của tiểu Trầm hoặc người thầy mà tiểu Trầm đã nói, nếu không muốn lộ diện thì thôi vậy”.
    Ông bình thản trở về bàn làm việc, tiếp tục phê duyệt giấy tờ, thỉnh thoảng nhìn về phía đứa cháu mình.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi thonphudaloc, ngày 21-06-2019 lúc 14:44.
    Nơi Thôn Núi Có Tiều Phu An Cư Hưởng Phúc LộcHidden Content Hidden Content Hidden Content
    Mọi ý kiến góp ý tác phẩm Lão Dã: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=155574&p=21326023#post21326023

  5. #20
    Ngày tham gia
    Jun 2019
    Đang ở
    BP
    Bài viết
    36
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 19: Nàng chết rồi thì còn ai yêu ta
    Tác: Thôn Phu Dã Lộc

    .....
    Trầm không biết mình đang ở đâu, khi hắn chạm vào sương tím thì hắn bị hút đến không gian này.
    Khi tỉnh lại, một lượng thông tin khổng lồ tràn ngập trong đầu não... Trầm không sử lí nổi, nó quá mức lớn khiến đầu Trầm như muốn nổ tung.
    Trầm chọn cách đẩy nó sang bên, ngăn cách nó từ từ phân loại hấp thu thông tin này. Trước tiên Trầm muốn mở mắt, muốn nghe động tĩnh xung quanh... nhưng hắn làm không được”dường như bị phong bế, à không phải, hình như mình cảm giác như đang ngủ say, thật lạ...”
    Khi có tiếng bước chân cùng tiếng nói, hắn liền mở mắt ra, ngồi dậy nhẹ nhàng, mắt khẽ đảo, miệng hơi nhếch nở nụ cười, hắn luồn ra sau rèm lắng nghe động tĩnh và chờ đợi:
    “Cung nghênh công chúa...”
    “Tất cả lui ra, bản cung hơi mệt, không có lệnh của ta không ai được phép vào..”
    “Nô tỳ cáo lui..”
    Một nữ nhân cung trang lộng lẫy đi về phía giường ngủ, thì thầm gọi:
    “Huệ...Huệ.. chàng đang ở đâu?”
    Trầm nhanh chóng lướt ra phía sau nàng, khẽ luồn đôi tay ôm lấy eo, kéo nàng vào lòng mình, khẽ thổi một hơi lên gáy nàng, thì thầm bên tai nàng:
    “Tối qua nàng mạnh bạo cỡ đó mà sáng nay đã khỏe khoắn đi dậy sớm thỉnh an mẫu hậu nàng rồi, quả nhiên là trái ớt cay mà....”
    A...chuyện gì xảy ra vậy?, Trầm không rõ tại sao thân thể hắn làm những hành động này, Trầm chỉ có thể cảm nhận nghe nhìn theo thân thể, hắn không điều khiển được thân thể.”Chuyện gì xảy ra vậy.. có kẻ chiếm đoạt thể xác cua mình?”
    Trầm bình tĩnh suy tư, bỏ qua lời tán tỉnh ngọt ngào của đôi trẻ, Trầm biết mình không phải chủ đạo. Hắn nhìn về phía đoàn thông tin khổng lồ đang được hắn cách li, Trầm cảm nhận một số vùng đang sáng lên bất thường trong đó, tách những vùng đó ra Trầm thử hấp thu...
    Thì ra là vậy, người con gái trước mặt là Cố Luân công chúa, ta và nàng thích nhau...lần này đóng giả người của đoàn sứ thần sang diện kiến Long Càn hoàng đế..ta cho người gửi thư về Kinh yêu cầu viết thư cầu hôn nàng bởi Đế Ấn nằm tại Kinh...a..sao ta tên là Nguyễn Huệ? Ta tên Nguyễn Trầm mà...Nguyễn Huệ, Huệ lão, Quang Trung Đế...
    Từ vùng kí ức Trầm hấp thu, hắn hiểu ra chuyện gì đảng xảy ra... đây là đoạn kí ức của Huệ lão, hắn vô tình hấp thu nhờ quyền năng 3... hiện tại hắn biết có lẽ mình đang trong giấc mộng vài nhập vào người hắn đã hấp thu kí ức.
    Đóng vai 1 người xem góc nhìn thứ nhất,như thể Huệ lão đang chơi game live stream cho hắn nhìn vậy, điều quan trọng Trầm cảm nhận được thứ, giác quan khai mở hoàn toàn:
    “aiz.. không..Huệ lão à đừng xoa nắn nữa, này này..tay không di chuyển xuống đó..đừng mà”
    Trầm cảm nhận được vị ngọt đôi môi nàng, đôi mắt mông lung đang không ngừng rướn thân dâng hiến, cảm giác đàn hồi nơi bàn tay.
    Đối với một tên nguyên “zin” như Trầm cùng sự kính trọng đối với Huệ lão, thì những thứ diễn ra hắn không muốn cảm nhận...Trầm bất lực, mọi thứ vẫn diễn ra theo một đống suy nghĩ đang lan tràn của Huệ lão... toàn là abc xyz khiến Trầm thổ huyết...
    Khi tay Huệ lão, hay nói tay Trầm chạm gần đến điểm phòng thủ cuối cùng, Cố Luân công chúa khẽ đưa tay chặn lại:
    “Ta xin chàng, hôm qua chàng hành hạ ta cả đêm, giờ ta vẫn rất đau...”
    Khi nàng gợi ý “cả đêm qua”, Trầm khẽ liếc một vùng thông tin đang sáng lên, hắn hít một hơi sâu rồi quay mặt đi không để ý đến nó.
    Nàng lấy lại tinh thần, khẽ hít thật sâu nhìn hắn: “ Ta có việc muốn nói... Hôm nay ta thỉnh an mẫu hậu.. mẫu hậu báo hỉ với ta. Ta được phụ hoàng hứa hôn cho con trai Hòa Thân, Phong Thân Ân Đức...
    Đến đây nàng nhìn hắn thâm tình: “ Chàng dẫn ta đi được không, ta yêu chàng, ta không thích Ân Đức...”
    Hắn trầm mặc suy nghĩ, trong đầu một đống thứ liên quan chính trị, ngoại giao,...
    Thấy hắn im lặng, đôi mắt nàng đỏ ửng muốn khóc:
    “Chàng không yêu ta? Chàng không cần ta? Hơn 1 năm quen nhau có phải chàng chỉ vui đùa? Ta biết..chàng là vua một nước, chàng không thể vì ta mà bỏ lợi ích quốc gia...hức..ta sẽ không lấy hắn..người ta yêu là chàng..cùng lắm ta tự sát..
    “Công chúa ngốc của ta, nàng chết rồi thì còn ai yêu ta, ai nũng nịu ta đòi ăn kẹo hồ lô..nàng yên tâm, ta đang nghĩ cách đưa nàng ra khỏi cung...”
    Trầm cảm nhận tình yêu của nàng dành cho Huệ lão, hắn biết giữa họ tình cảm rất sâu nặng tự một căp trời sinh. Trầm cũng có đọc lịch sử, hắn biết kết cục của họ rất bi thảm, đoạn lịch sử không ghi chép rõ, nhưng Trầm biết từ đây sẽ cảm nhận rất nhiều cảm xúc đan xen, hỉ nộ ái ố, tình kiếp Huệ lão trải qua...
    Đúng những gì dự liệu, để ra khỏi hoàng cung, công chúa triệu kiến Ân Đức với lí do xem mắt phò mã tương lai. Sau đó khống chế hắn đưa công chúa và Huệ lão ra khỏi cung “ dạo chơi”.
    Mọi chuyện suôn sẻ, ra được ngoài cung, Huệ lão đánh ngất Ân Đức cùng lúc dùng mộc pháp khống chết tất cả thị vệ xung quanh, trong đó có 10 kết đan và 1 vị nguyên anh theo bảo vệ công chúa.
    Khi Huệ lão giải quyết xong 10 kết đan hộ vệ, đang tập trung lực lượng trói chết cao thủ nguyên anh thì biến cố đột ngột đến...
    “Cẩn thận...a”
    Huệ lão quay đầu nhìn, sự phẫn nộ lên đến tột cùng, Cố Luân chắn sau lưng hắn, nàng trúng một mũi tiễn, nó vẫn đang không ngừng cắm sâu thêm vào tim nàng. Kẻ phóng tiễn là Ân Đức, hắn ta vẫn ngỡ ngàng khi thấy Cô Luân công chúa đỡ mũi tên đó.
    Hộ vệ nguyên anh kì mượn lúc nới lỏng lao thẳng tới kẻ bắt cóc công chúa ,giáng chưởng vào vai tên phản tặc.
    Mượn lực hỏa chưởng Huệ lão ôm chặt công chúa bay ra bờ hồ gần đó. Ôm công chúa trong lòng, lấy mộc nguyên lực chặn độc dược từ tiễn đang không ngừng lan tràn nơi tim nàng.
    Hắn dùng thủy hệ tạo hơn chụt cột nước chắn ngang sự truy tung cua hộ vệ cùng nguyên anh kì, Lướt nước tẩu thoát.
    Hắn tìm nơi ẩn nấp và trị liệu cho nàng, hắn cầu xin Thần Mộc giúp đỡ thì chỉ nghe câu trả lời lạnh thấu tâm can:
    “ Vô dụng, độc lực tuy có thể giải nhưng tính lan tràn rất mạnh, tiễn độc lại nơi tim, máu của cô gái này đã toàn là độc, ngấm đến tủy, ta không thể làm gì”
    “không phải, có lẽ..có lẽ còn cách, Thần Mộc đai nhân, xin ngài..”
    “Nếu ngươi chọn “thủy mộc song nhãn” có lẽ ngươi có thêm thuộc tính vạn độc bất xâm, nhưng rất tiếc ngươi không chọn nó, máu của ngươi không giúp được nàng”.
    “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa”

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi thonphudaloc, ngày 22-06-2019 lúc 09:11.
    Nơi Thôn Núi Có Tiều Phu An Cư Hưởng Phúc LộcHidden Content Hidden Content Hidden Content
    Mọi ý kiến góp ý tác phẩm Lão Dã: http://www.tangthuvien.vn/forum/showthread.php?t=155574&p=21326023#post21326023

    ---QC---


Trang 4 của 7 Đầu tiênĐầu tiên ... 23456 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status