TTV Home



» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi/đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên, click vào đây để đăng ký.

Member Login:

Truyện hoàn thành Tất cả các truyện dịch kiếm hiệp, tiên hiệp, huyền huyễn,... đã hoàn thành

Xem Kết Quả Phiếu: Lời muốn nói
Thanks ! 3,246 67.20%
Love U 1,584 32.80%
Số người bỏ phiếu: 4830. You may not vote on this poll

Ðề tài đã khoá
  #1  
Old 04-06-2009, 02:39 PM
neopunk1's Avatar
neopunk1 neopunk1 is offline
Bé 94
Thông Ngữ kỳ nhân
Administrator
 

Tham gia ngày: Apr 2008
Bài gởi: 15,992
Trích:
Lời tựa "Đại Ma Vương"


"Tánh mạng vô thường, tràn ngập hỗn loạn, dơ bẩn cùng thống khổ. Ý nghĩa của tử vong là sự yên lặng, trật tự và vẻ đẹp vĩnh hằng ..."

Đó là triết lý của những Necromancer (Kẻ gọi hồn) về cái chết được nêu ra trong cuộc chiến "Quyền trượng vỡ", mà bất kỳ ai từng chơi Diablo II đều biết. Sự tử vong là một bức màn bí ẩn với con người, bức màn mà ai cũng phải một lần bước qua, ai cũng muốn khám phá... Nó là nguồn gốc của tôn giáo và là nguồn cảm hứng bất tận cho của những sự tích huyền bí. Dù ở Đông hay Tây, ta luôn bắt gặp truyền thuyết về những con người khống chế "cái chết" họ là: đạo sĩ, khôi lỗi sư, vu sư hay vong linh, tử linh pháp sư.

Đại Ma Vương là câu truyện kể về Hàn Thạc - một người như thế. Một kẻ trong đầu óc tràn ngập những ý nghĩ tà ác, nhưng không dám áp dụng bởi nhát gan vô dụng. Mang theo trí nhớ truyền thừa của một người tu ma tên Sở Thương Minh, phụ thể (nhập hồn) trọng sinh vào Bố Lai Ân - một thiếu niên làm tạp dịch cho vong linh hệ tại Ba Bỉ Luân hoàng gia ma võ học viện ở dị giới. Một kẻ không chỉ xuất thân thấp hèn, mà so với hắn lại càng thêm nhát gan, nọa nhược. Ý thức được mình đang sống trong một xã hội dựa trên nền tảng chính trị xã hội tương đương với thời trung cổ. Hoạt động của con người nơi đây lấy nền tảng ma pháp và cường giả vi tôn luôn là chân lý được mọi người công nhận. Tên tiểu tạp dịch nhỏ yếu, để tăng lên thực lực của bản thân đã âm thầm tu luyện theo ma công, kiêm tu Vong Linh hệ - thuộc Hắc Ám ma pháp…… Sở hữu công pháp tu luyện ma công thâm ảo, phương pháp luyện chế pháp bảo, 'sinh vật bất tử'... của người tu ma. Cùng siêu cấp bí kíp Hắc Ám Vong Linh ma pháp đã thất lạc hơn 300 năm của dị giới. Hai thứ công pháp tuy đến từ hai thế giới khác biệt, nhưng lại giống nhau ở điểm tà ác, âm độc. Được Hàn Thạc dung hợp, bổ khuyết cho nhau. Khiến hắn từ một thanh niên nhát gan, từng bước đăng thiên... trở thành Đại ma vương trong truyền thuyết.

Truyện có kết cấu khá logic, hệ thống ma pháp, công pháp, cấp bậc ... tuy không có nhiều đổi mới nhưng được sắp xếp hợp lý. Tình tiết được xây dựng khoá-mở gọn gàng, những không gấp gáp ... có lúc 'nóng bỏng', hồi hộp... lúc lại êm đềm, lãng mạn ... hài hước, dí dỏm ....


Hoathieugia

Đại Ma Vương
Tác giả: Nghịch Thương Thiên
Mở Đầu

Dịch: neopunk1
Biên tập: donquichotte
Nguồn: www.tangthuvien.com


- Vận khí của ngươi tốt lắm. Ngoại trừ phi hành gia thì ngươi là người đầu tiên không phải chi tiền mà vẫn có thể đi tham quan mặt trăng! - Một người tướng mạo hung ác, mặc một chiếc trường bào màu xanh lục như y phục diễn hí kịch bao bọc bởi lớp quỷ khí dày đặc, vẻ mặt lão già cười âm hiểm nhìn một thanh niên bị một cái lồng màu tím trong suốt mỏng như cánh ve vây lại.

Thanh niên này cỡ hai mươi tuổi, phía dưới người mặc một cái quần lót hoa hòe sặc sỡ, tướng người trung bình, để lộ thân trên gầy gò, lại phơi ra cái vẻ mặt xấu xí như thể cả thế giới đều thiếu tiền hắn mà không trả. Hắn ngồi trong cái lồng tím kia lo lắng nhìn đông nhìn tây.

- Tốt cái gì mà tốt, lão già ngươi bị bệnh thần kinh à, mang ta tới nơi này, rốt cuộc là muốn thế nào hả?

Hàn Thạc vốn đang thấy nóng trong người vì ngày hè oi bức, ở nhà vừa tính đi dội nước lạnh thì một đạo bạch quang lóe qua. Cái quần lót của hắn còn chưa kịp lột xuống thì đột nhiên trước mặt liền xuất hiện lão già quái dị này. Lão gia hỏa này chỉ nhìn chằm chằm hắn và nói một câu “ngày sinh tháng đẻ tốt lắm”, sau đó không giải thích gì thêm, quắp theo hắn nhảy ra từ cửa sổ tầng mười. Lúc đó Hàn Thạc lập tức sợ quá liền ngất xỉu.

Đợi đến khi Hàn Thạc tỉnh lại, đột nhiên phát giác chung quanh đều hôn ám, hoang vu, tịch mịch, mặt đất ghồ ghề lồi lõm như da thịt của một người bị phỏng lửa nghiêm trọng, rồi sau đó mới được cho biết nơi này là mặt trăng.

Chắc vì tác dụng của cái lồng màu tím kia mà có thể ở trên mặt trăng, và dù cách nhau bởi cái lồng này nhưng liên lạc giữa Hàn Thạc và quái nhân trước mặt không ngờ không hề có trở ngại gì. Kỳ dị chính là bên trong cái lồng tím kia lại có đầy đủ dưỡng khí, khiến Hàn Thạc không cần phải lo lắng về việc lập tức bị nghẹt thở chết.

- Cũng không cần biết tại sao. Cứ đợi ta quyết chiến với ba người kia, truy cầu đột phá của quy tắc trói buộc thiên địa, tranh đoạt đỉnh điểm của ma đạo – Thiên Ma chi cảnh. Bất quá ba người kia đơn đả độc đấu thì đều không phải là đối thủ của Sở Thương Lan ta. Nhưng nếu nói chuyện liên thủ hiện giờ thì ta cũng không nắm chắc mười thành.

- Vì để đề phòng vạn nhất, cho nên ta mới tìm ngươi, kẻ có cùng ngày sinh tháng đẻ như ta. Nếu ta bất hạnh bại trận mà chết, thì có thể dựa vào món ma thuật huyền bí nhất của Ma môn, đem thần thức của ta nhập vào người ngươi. Đến lúc đó ta sẽ có thể trở lại, mượn thân thể của ngươi để khôi phục. - Sở Thương Lan nhìn chòng chọc Hàn Thạc rồi từ từ giải thích tỉ mỉ, nhưng trong cặp mắt mang những tia vằn máu kia của hắn lại loé lên quang mang chẳng tốt lành gì.

- Ặc… Ngươi đem cái thần thức gì đó nhập vào trong thân thể ta, vậy… còn ta sẽ ra sao? - Hàn Thạc nghe đến đầu óc choáng váng mà cũng không rõ ý của Sở Thương Lan nói rốt cuộc là gì, nhưng bản năng vẫn nắm bắt được điểm mấu chốt nên mới mở miệng hỏi.

Sở Thương Lan ngạc nhiên, cười âm hiểm nói như thể là chuyện đương nhiên:
- Thân thể ngươi thuộc về ta thì ngươi đương nhiên là chết rồi…

- #%&$... - Hàn Thạc nổi giận chửi rủa liên hồi, cũng bất kể là mình có bị ai mang lên bàn mổ xẻ lấy thịt hay không. Từ miệng Hàn Thạc bắn ra như đạn pháo, đem tổ tông mười tám đời nhà Sở Thương Lan ra bắt đầu chửi rủa, thay đổi đủ cách ân cần thăm hỏi kỹ càng với nhiều vẻ khác nhau, từng nguời thân một của hắn.

- Tiểu tử, ráng giữ lấy cơ hội cuối cùng này của ngươi. Ngươi cứ tận tình chửi đi! Vốn là nếu ta thắng, cũng tính sẽ lưu lại một mạng này của ngươi. Thế nhưng giờ ta quyết định cho dù ta có thắng, cũng sẽ tống tiểu tử nhà ngươi xuống dưới hoàng tuyền!

Sở Thương Lan bị Hàn Thạc chửi rủa điên cuồng muốn bể đầu ra, vốn lúc đầu còn thản nhiên, khí độ tựa hồ còn rất khá. Nhưng qua nửa tiếng đồng hồ, thấy Hàn Thạc vẫn còn chưa dừng, không ngờ càng chửi càng ác độc, cuối cùng khuôn mặt xanh rờn, không nhịn nổi âm trầm gầm lên một tiếng.

Tiếng gầm này vừa nổi lên, Hàn Thạc lập tức tắt lửa, trầm mặc một hồi rồi hai tay điên cuồng đập vào cái lồng tím trong suốt kia, miệng thì kêu gào khóc lóc:
- Anh hùng… đại hiệp… ta biết sai rồi. Ngươi thả ta ra đi. Ngươi làm kiểu này là phạm pháp a. Sở công an sẽ bắt ngươi. Hiện tại khoa kỹ phát triển mạnh lắm, ngươi có chạy đến mặt trăng cũng vô dụng thôi a!

- Ma Môn làm việc tùy ý thích, chưa bao giờ cố kỵ pháp luật của phàm gian. Sở Thương Lan ta tung hoành thiên hạ nhiều năm, người giết so với người từng gặp còn nhiều hơn, bây giờ không phải vẫn còn sống phây phây đây sao?

Sắc mặt Sở Thương Lan âm hiểm, trầm giọng nói. Sau khi giải thích câu này, sắc mặt khẽ thay đổi, nhìn về phía bên trái, tự lẩm bẩm:
- Rốt cuộc đến rồi!

Sau đó Sở Thương Lan chỉ tay phải về phía Hàn Thạc. Cả người hắn ôm theo cái lồng tím, cùng nhau bắt đầu bay lên, rồi theo động tác của Sở Thương Lan, bị bắn đi xa một cách mãnh liệt như thể một cái lò xo bị bung ra. Mãi cho tới khi lọt vào một cái rãnh trũng thì mới có thể ngừng được đà bắn.

Sau đó Hàn Thạc phát hiện cả người hắn đều không động đậy được, miệng không cách nào phát ra tiếng. Ngoại trừ trí óc còn suy nghĩ được, hai tai không bị điếc, mắt có thể nháy nháy, đã không còn làm được chuyện gì khác bên trong cái lồng tím.

- Ba vị đến trễ rồi. Hôm nay ta cùng ba người đại chiến, hy vọng ba vị có thể tận sức, chết đi cũng đừng oán trách ta!

- A di đà phật.

- Vô lượng thiên tôn.



Hàn Thạc mặc dù không thể động đậy, nhưng có thể bởi vì cái lồng màu tím kia, không ngờ lại nghe được mấy câu đàm thoại từ xa. Nhưng chỉ nghe được đến mấy chữ “A di đà phật, Vô lượng thiên tôn" còn khúc sau thì nghe không được rõ. Trong lòng lại hiểu là sợ rằng ít nhất đến đây có một hòa thượng và một đạo sĩ, bởi vì hòa thượng cùng đạo sĩ nói chuyện trên truyền hình, đều mở đầu bằng thứ này.

Chiếu theo những gì Sở Thương Lan vừa nói thì cho dù lão cuối cùng thắng hay là bại thì Hàn Thạc cũng đều xong đời.

Hàn Thạc sinh ra tại thành phố YZ, sau khi tốt nghiệp trung học trường nghề, thì chui vào một trường đại học hạng hai. Sau khi tốt nghiệp đại học lại không giống mấy người khác đi tìm việc làm mà cứ thử hết thứ này đến thứ kia trên mạng internet, từ làm website đến mở tiệm bán hàng trên mạng, nhưng lại không kiếm được tiền bạc gì. Từ đầu tới đuôi chỉ là một tên nghiện máy tính, mà lại là một tên nghiện máy tính vô dụng, tiền đồ mờ mịt, chẳng có gì tốt.

Quậy phá trên mạng đã lâu, cả cái đầu của Hàn Thạc đều chứa tư tưởng tà ác, nhưng vì cả ngày chỉ ở lỳ trong nhà nên hồ sơ pháp lý lại vô cùng ngon lành. Hơn nữa cha mẹ Hàn Thạc lại chẳng phải là tỷ phú hay là người chức cao quyền quý, cho nên hắn cũng tự biết mình, trước giờ không dám đem mấy cái ý tưởng tà ác trong đầu biến thành hành động hiện thực.

Đã hai mươi tuổi rồi mà cho tới giờ chẳng nên tích sự gì. Cha mẹ hắn sắp đặt hôn nhân cho hắn một lần, nhưng người ta chê hắn lưu manh phóng đãng, không có nghề nghiệp nghiêm chỉnh – cho nên tan vỡ.

Gần đây dưới áp lực của cha mẹ, bất đắc dĩ phải chuẩn bị một bản lý lịch tìm việc, để tìm một việc làm đàng hoàng. Nào biết còn chưa kịp cải tà quy chánh thì lại gặp ngay cái chuyện lỡm thế này.

Nghĩ đến tính mạng sắp kết thúc ngay đây, đầu óc Hàn Thạc trở nên trì trệ dần, lần đầu mới cảm giác được cả cuộc đời của hắn chẳng có gì, chẳng những không đạt được công việc gì, cũng chưa làm được chuyện gì thật đắc ý, ngay cả đàn bà con gái, cũng chưa hề được leo lên.

- Haizz, số ta thật là tệ a. Ta đã chuẩn bị làm một con người mới rồi, vì sao lại không cho ta một cơ hội. Nếu lần này không chết, ta nhất định sẽ đem các tư tưởng tà ác trong đầu, lôi từng cái ra làm hết, sẽ không để ai xem thường, sẽ không còn chuyện dám nghĩ không dám làm, sẽ không còn…

Hiện giờ có thể làm việc chỉ còn cái não của hắn. Hàn Thạc ngoài việc suy nghĩ miên man, thật sự không thể làm được chuyện gì khác. Càng nghĩ càng hối hận, càng nghĩ càng bi phẫn.

Đột nhiên từ xa truyền đến một tiếng động cực lớn như trời long đất lở. Trong tiếng ầm ầm lại vọng đến tiếng cười thét điên cuồng của Sở Thương Lan.

Nhưng qua một hồi, Sở Thương Lan đột nhiên lớn tiếng hét:
- Hèn hạ.

Sau đó lại nghe một tràng tiếng nổ kinh thiên động địa. Động tĩnh cực mạnh kia khiến chỗ của Hàn Thạc không ngừng chấn động, liền sau đó lại nghe thấy một tiếng quát lớn:
- Sở Thương Lan, ngươi lần này chết chắc rồi.

- Ồ, đây là Ma thức độn thể! Hắn định dùng thứ ma thuật này. Gần đây khẳng định có dấu một tên ma chủng!

- A di đà phật, vì thiên hạ chúng sinh, lần này cho dù lão nạp phải chết, cũng không thể để thứ ma đạo như hắn thành công. A di đà phật, Đại Tịch Diệt chú!

- Hòa thượng, không nên a…

Lại nghe một tràng tiếng nổ lớn, sau đó một đạo hắc quang nhanh chóng bắn về phía Hàn Thạc. Hắc quang lóe sáng như thể lưu tinh, bên trong lại mơ hồ ẩn hiện thứ gì đó, như là một chất lỏng đang vặn vẹo lóe sáng.

- Thiện tai, thiện tai. Viên Không đại sư xả thân ngăn cản ma thuật. Chúng ta cuối cùng có thể yên tâm rồi. Từ nay về sau, Sở Thương Lan khó có thể làm nguy hại đến thế ngoại tu chân giả nữa!

Hàn Thạc chỉ nghe được một câu cuối cùng đó. Sau đó, một đạo hắc sắc quang mang dũng mãnh nhập vào trong cái lồng màu tím. Trong đầu tựa hồ có vật gì lạ chui vào. Rồi một tiếng ầm vang lên, Hàn Thạc đau đớn đến thấu tâm can, cảm giác ngũ tạng lục phủ toàn bộ bể nát, lập tức mất đi ý thức.



---------------------------------------------------------------------------------------------

Mời các bạn tham gia dịch thuật ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26490
Thắc mắc trong khi dịch ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26545
Thông báo lỗi tại đây: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26645
neopunk1's Inventory


neopunk1's Signature Hạnh phúc chính là các Em Ngoáy Mông

thay đổi nội dung bởi: Hoathieugia, 29-11-2009 lúc 09:01 PM.
The Following 37 Users Say Thank You to neopunk1 For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #2  
Old 04-06-2009, 02:41 PM
neopunk1's Avatar
neopunk1 neopunk1 is offline
Bé 94
Thông Ngữ kỳ nhân
Administrator
 

Tham gia ngày: Apr 2008
Bài gởi: 15,992

Đại Ma Vương
Tác giả: Nghịch Thương Thiên
Chương 1: Từ trong phần mộ bò ra!

Dịch: neopunk1
Biên tập: Donquichotte
Nguồn: www.tangthuvien.com


Không biết đã qua bao lâu Hàn Thạc mới mở được cặp mắt cay xè ra, cảm giác được cả người đau muốn chết, hơn nữa trong đầu lại càng đau hơn. Dường như là một cơn nhức đầu nghiêm trọng. Trong đầu tựa hồ tràn ngập đủ thứ loạn xạ.

Nhìn khắp chung quanh chỉ thấy đều là hôn ám, từng đống xương trắng hếu dày đặc trải lộn xộn tứ tán. Ở phía xa còn có một chút thứ chất gì đó đen đen dính dính, mùi thúi bốc lên khiến người ngửi chỉ muốn buồn nôn lập tức.

- Ài, thật sự là chết rồi. Đây khẳng định là địa ngục hoàng tuyền rồi!

Tâm trạng của Hàn Thạc nguội lạnh như tro tàn, cứ nghĩ ta trẻ vậy mà đã chết, thật sự là xui xẻo, cả cuộc đời trước coi như phế bỏ, chỉ mong mau chóng đầu thai làm người mới, mạng sống sau này sẽ không theo gót kiểu này nữa.

Trong lúc Hàn Thạc còn đang suy nghĩ những thứ này thì đột nhiên đầu chợt thấy đau đớn nghiêm trọng. Sau khi ôm đầu la hét một hồi thì cảm giác mình dường như biết rất nhiều thứ.

- Bố Lai Ân… Bố Lai Ân… Bố Lai Ân là ai?

Sau nửa giờ đồng hồ…

Hàn Thạc choáng váng đầu óc, nghĩ đến mấy chuyện mượn thể hoàn hồn trên truyền hình, sao lại phát sinh trên người mình. Hơn nữa hắn không ngờ lại hoàn hồn lên thân thể một người ngoại quốc. Chủng ma thuật gì đó của cái lão bệnh thần kinh Sở Thương Lan, có phải lầm lần rồi hay không?

Ánh mắt của Hàn Thạc đã từ từ thích ứng với bóng đen hôn ám. Hắn cử động tay chân, đưa cánh tay phải lên nhìn. Cổ tay đã không còn cái mụn ruồi đen, mà lại có một vết thẹo dài dài dữ tợn đáng sợ, như một con giun đang quằn quại giãy dụa trên cánh tay của hắn khiến Hàn Thạc vừa nhìn thấy liền có cảm giác sợ điếng người.

Thân thể này không phải là của hắn, Hàn Thạc sửng sốt, sau đó mới biết hắn thật sự đã mượn thể hoàn hồn rồi…

Bố Lai Ân mặc dầu đã chết, nhưng Hàn Thạc không biết vì sao, không ngờ lại biết quá khứ của gã này. Sau này Hàn Thạc mới biết hắn không những đã mượn thể hoàn hồn mà còn không phải là hoàn hồn tới Mỹ quốc, Anh quốc hay một quốc gia Tây phương nào đó.

Một thế giới xa lạ tên là Kỳ Ảo đại lục, một quốc gia xa lạ gọi là đế quốc Lan Tư Lạc Đặc – là một đại lục kỳ lạ bị một dị tộc dùng kiếm cùng ma pháp hoành hành.

Cha mẹ Bố Lai Ân mất sớm, lúc chết thì hắn chỉ mới mười tuổi, liền bị thúc bá của hắn bán làm nô bộc cho đám buôn trẻ em. Bọn buôn trẻ em làm nô lệ này liền bán lại Bố Lai Ân cho ma vũ học viên Ba Bỉ Luân, từ đó về sau cuộc đời Bố Lai Ân trở nên đen tối.

Bố Lai Ân chết trước khi mười sáu tuổi, trong ma vũ học viện Ba Bỉ Luân được phân vào Vong Linh hệ hèn kém nhất làm tạp dịch.

Sáu năm nay, công việc của hắn chính là giúp đỡ các học sinh của Vong Linh hệ, đem các đầu lâu, xương cốt, cương thi các thứ phế phẩm sau khi thử nghiệm thất bại, chuyển vào bên trong khu mộ phần này. Ngoại trừ công việc chủ yếu này, một mớ các việc lặt vặt linh tinh như bưng trà, đổ nước, quét đất, diệt trùng, cũng đều do hắn phụ trách.

Còn nữa, học sinh Vong Linh hệ còn bắt hắn để thử năng lực tác chiến với khô lâu hay thực thi quỷ, hay là thử nghiệm một số vong linh pháp thuật lên người hắn.

Bố Lai Ân nhu nhược nhát gan, trải qua thời gian sáu năm này, sinh hoạt sống không bằng chết, cả người đều đầy vết thương, ăn toàn thứ bánh mì khó nuốt, làm toàn những việc chẳng ra sao. Đám học sinh Vong Linh hệ tỉ thí ma pháp với các hệ khác bị thua, liền đem Bố Lai Ân ra để luyện tập.

Một thiếu niên mười sáu tuổi bị hành hạ trong sáu năm, chuyện này đối với một đứa trẻ có phải là một đối đãi tàn khốc hay không?

Có rất nhiều lần Bố Lai Ân nghĩ tới chuyện tự sát kết liễu sinh mạng, nhưng hắn nhu nhược, ngay cả dũng khí để tự sát cũng không có, nên cứ phải ráng chống thế này, lẳng lặng chấp chận thống khổ trong suốt sáu năm trời.

Cuối cùng thì hôm trước, bị tiểu ma nữ Lỵ Toa của Vong Linh hệ, triệu hoán một linh hồn xâm nhập cấp “Oán Linh” mới chết. Lúc lâm tử, Bố Lai Ân không hề có chút thống khổ, chỉ có một tâm trạng vui sướng vì được giải thoát.

Bố Lai Ân đã phải chuyển đám thi thể cùng đầu lâu xương cốt bị bể nát hết sáu năm, đến cuối cùng lại bị một tên tạp dịch khác quẳng tới đây như đám phế phẩm tại cái nơi mộ phần mà hắn thường hay quăng phế vật này.

Hàn Thạc vốn tự cho cả cuộc đời của mình đủ đen tối, nhưng so với Bố Lai Ân thì Hàn Thạc đột nhiên cảm thấy mũi hơi cay xè. Đây là lần đầu hắn mới nhận ra những năm qua đã rất là hạnh phúc.

Hiểu rõ được quá khứ của Bố Lai Ân, mũi của Hàn Thạc như cay lên, thanh âm khẽ nghẹn ngào, thấp giọng ta thán:
- Thế giới này, sao lại có người ngu ngốc như ngươi, một thiếu niên nhu nhược như vậy! Bố Lai Ân, ta chiếm hữu thân thể của ngươi, ta nên vì ngươi làm chút chuyện gì chứ hả?

Đột nhiên Hàn Thạc cảm ứng được một tia như dịch thể đang di chuyển nhè nhẹ ở trong thân thể mình. Lúc này, đầu hắn chợt đau điếng, một đoạn ký ức đột ngột xuất hiện. Tia dịch thể này từ từ vận chuyển quanh người hắn. Mà ngay lúc này, Hàn Thạc trở nên khá trì trệ, khi đầu bị đau đớn liền biết thêm được một số chuyện, mà không biết cách nào lại đến từ lão già điên Sở Thương Lan.

Tu ma có chín cảnh giới, phân biệt ra làm Cố Thể, Thác Mạch, Tố Hồn, Chân Ma, Thị Huyết, Phân Ma, Túng Dục, Cửu Biến, Thiên Ma. Ma giả giết người tùy theo sở thích bản thân, có thể muốn làm gì thì làm, không để ý tới bất kỳ đạo đức luật pháp nào, chỉ truy cầu thực lực tuyệt đối.

Một khi thành ma, có thể có được tuyệt thế thần thông di sơn đảo hải, thông thiên triệt địa.

Không biết ngồi mất bao lâu, Hàn Thạc mới biết được bao nhiêu chuyện mà từ trước tới giờ chưa hề tưởng tượng ra nổi. Hơn nữa Hàn Thạc có thể khẳng định, chủng ma thuật cuối cùng của Sở Thương Lan, khẳng định đã xảy ra vấn đề. Linh hồn của bản thân lão đã mất đi, nhưng ký ức của tất cả ma công gì đó mà lão ta tu luyện đều lưu lại toàn bộ cho mình.

Cái tia đang chuyển động trong cơ thể hắn hẳn nhiên là ma nguyên cơ sở trọng yếu nhất của tu ma giả, là căn bản của hết thảy việc tu luyện ma công. Theo ký ức có được từ Sở Thương Lan, tu ma giả muốn ngưng tụ thành ma nguyên, ít nhất cần ba, năm năm thời gian mới có thể làm được, nhưng Hàn Thạc những chuyện trước đó chẳng biết tí gì, thứ gì cũng không biết làm, nhưng trong cơ thể lại thật sự tồn tại một tia ma nguyên như vậy. Mặc dù yếu nhược đến tội nghiệp, nhưng Hàn Thạc biết đích xác thứ đó là ma nguyên.

Hàn Thạc nghĩ thầm, cái lão già bệnh thần kinh Sở Thương Lan mặc dù dự tính tìm hắn làm quỷ chết thế, nhưng không ngờ, cuối cùng lại khiến hắn bị tống đến một cái thời không xa lạ thế này. Đủ thứ công pháp tu ma lộn xộn trong đầu của hắn, khẳng định là từ Sở Thương Lan trước khi chết lưu lại.

Đối với cái thế giới xa lạ này, mặc dù Hàn Thạc thông qua tên Bố Lai Ân tội nghiệp mà hiểu được một chút, nhưng Bố Lai Ân chỉ là một tên tạp dịch nhu nhược tại ma vũ học viên Ba Bỉ Luân, hiểu biết của gã cũng rất giới hạn. Vì cuộc sống sau này, Hàn Thạc bắt đầu yên lặng, miên man suy ngẫm.

Bố Lai Ân chết đi, Hàn Thạc chiếm cứ thân thể của hắn. Hiện giờ Hàn Thạc chính là Bố Lai Ân, mà Bố Lai Ân thì lại bị bán cho ma vũ học viên. Đây là một dấu ấn thân phận vĩnh viễn. Ở cái thế giới xa lạ này, trừng phạt đối với kẻ nô bộc rất tàn nhẫn và khủng bố. Bởi thế Hàn Thạc không thể bỏ chạy, cũng không nhất định sẽ thoát được. Hơn nữa Hàn Thạc không có tiền – ngay cả một cắc bạc cũng không có.

Cẩn thận cân nhắc rất lâu, cuối cùng Hàn Thạc quyết định trở về ma vũ học viên Ba Bỉ Luân, chỉ có tại nơi đó, hắn mới có thể thay đổi thân phận nô bộc của chính mình, ngoài ra cũng có thể vì tên Bố Lai Ân đáng thương đã chết kia mà làm một chút chuyện.

Cả người Hàn Thạc đau muốn chết (Bố Lai Ân khi chưa chết, trên người có rất nhiều vết thương cũ). Vừa chuẩn bị đứng lên, liền cảm giác được cả người đau điếng, nhịn không được hét lên một tiếng “ai da” thật lớn, rồi lại đặt mông ngồi xuống.

Đối với việc Sở Thương Lan cưỡng ép bắt hắn đi, Hàn Thạc không có một chút hảo cảm nào. Thế giới sinh hoạt của Sở Thương Lan, Hàn Thạc cũng rất xa lạ, chẳng biết tí gì. Nhưng bất quá từ trong ký ức lưu lại của Sở Thương Lan, Hàn Thạc biết tu luyện ma công ngay từ đầu cần có thân thể khang kiện khoẻ mạnh, luyện đến về sau thì càng có thể phi thiên độn địa, bài sơn đảo hải, không gì không làm được.

Mặc dù Hàn Thạc cảm giác được Sở Thương Lan có chút điên điên cuồng cuồng, nhưng rõ ràng là hắn có thể đem theo Hàn Thạc, trưc tiếp bay đến mặt trăng, lại khiến Hàn Thạc ngấm ngầm có chút tin tưởng về tính chân thật của những thứ được miêu tả lại trong ma công liên quan đến phi thiên độn địa.

Trong cơ thể của Hàn Thạc có một tia ma nguyên yếu nhược. Hắn liền nảy sinh ý nghĩ vì gia tăng thêm chút cơ hội sinh tồn, hãy tạm thời thử một lần. Hàn Thạc bắt đầu nhớ lại những khẩu quyết khó hiểu lắt léo trong công pháp tu ma, án chiếu theo pháp quyết của tầng thứ nhất “Cố Thể”, bắt đầu liều mạng tập trung lực lượng tinh thần hòng khống chế tia ma nguyên yếu nhược kia.

Hàn Thạc tập trung tinh thần, dựa theo “Cố Thể” pháp quyết, bắt đầu khống chế tia ma nguyên yếu nhược kia. Kết quả phát hiện nó quả nhiên như lời của Sở Thương Lan -- trong lòng nghĩ đến chỗ nào, ma nguyên liền chạy đến chỗ đó.

Trong lòng vui vẻ, Hàn Thạc thầm nghĩ: “Sở Thương Lan mặc dù xem ra có phần điên điên cuồng cuồng, nhưng không ngờ công pháp tu ma lưu lại, lại thật sự có điểm tác dụng.” Nghĩ đến đây, hắn lại bắt đầu nín thở, ngưng thần, bắt đầu vận chuyển tia ma nguyên yếu nhược kia trong cơ thể.

Đợi đến khi bụng của Hàn Thạc kêu “ột ột” hắn mới tỉnh lại, cũng không biết là đã tu luyện bao lâu rồi. Hàn Thạc cảm giác được đau đớn trên người đã giảm đi nhiều, thân thể cũng có một chút khí lực. Vừa tu luyện một chút xíu, mà lại có hiệu quả cỡ này. Tên bệnh thần kinh Sở Thương Lan kia không biết đã tu luyện bao lâu, khó trách ngay cả mặt trăng cũng dám đi tới. Hàn Thạc có thể tưởng tượng được khi lão chưa chết thì rốt cuộc mạnh mẽ cường bạo tới cỡ nào.

Vừa ngưng tu luyện, Hàn Thạc liền nhận ra một điểm quái dị - tia ma nguyên kia, sau khi Hàn Thạc ngưng tu luyện, nó lại không vận chuyển giống theo quy luật án chiếu theo pháp quyết “Cố Thể” ghi chép lại, mà trong da thịt, xương cốt, hai chân, hai tay, xương đầu toàn thân Hàn Thạc, bất kỳ chỗ nào cũng chạy tới.

Cảnh giới tầng một “Cố Thể” đúng là một thứ phương pháp cấu tạo rèn luyện thân thể, đúng là quá trình để làm cho da thịt, xương cốt trở nên cứng cáp mạnh mẽ hơn. Cảnh giới thứ nhất “Cố Thể” này, ngoại trừ dần dần khổ công tu luyện ma nguyên, để người mới nhập môn tu ma trở nên mạnh mẽ, còn lợi dụng các phương pháp không ngừng đả kích nhục thể, khiến nhục thể không ngừng bị thương tổn. Sau khi ma nguyên được rèn luyện, nội ngoại mới có thể bắt đầu tu luyện càng nhanh hơn.

- Công pháp tu ma này, quả thật là tự ngược đãi bản thân a! Nhưng Bố Lai Ân vẫn luôn làm mấy cái chuyện này, nói không chừng khi trở về ma vũ học viên, ta có thể luyện càng nhanh hơn. Nhìn mấy cái thứ Bố Lai Ân làm, không phải cả một điểm lợi ích cũng không có a!

Hàn Thạc cảm khái, định trước tiên sẽ rời nơi này. Vừa nghĩ đến chuyện này, Hàn Thạc đột nhiên cảm giác được mình cứ ở lại trong mộ phần này thì thật là rất ngu xuẩn. Chung quanh toàn là mùi khó ngửi, khiến hắn cũng chịu không được.

Ánh sáng le lói, hôn ám chiếu trên đỉnh đầu. Căn cứ theo ký ức của Bố Lai Ân, Hàn Thạc biết được phía trên có một cái động lớn để liệng xương cốt, đầu lâu bể nát. Vừa đứng lên liền cảm thấy cả người đau nhức, vết thương trên người lớp lớp, hành hạ của sáu năm đã sớm khiến thân thể của Bố Lai Ân trở nên vô cùng hư nhược. Ăn thì toàn là thực phẩm loại tồi, đương nhiên chỉ có thể làm một túi da bọc xương, người cũng chỉ cao có một mét sáu mấy.

Hàn Thạc kéo lê cái thân thể của hắn, tiến lên đám rêu xanh, nỗ lực bò lên trên. Bò được một hồi, ngã năm sáu lần, Hàn Thạc rốt cuộc mới bò ra khỏi mộ phần. Nhìn ánh trăng trên trời rọi xuống mặt đất, ánh bạc rải khắp bãi tha ma, tự đáy lòng Hàn Thạc lại nảy sinh niềm vui của người được tái sinh.

Cảm giác được ma nguyên trong người vẫn còn đang vận hành, trong lòng Hàn Thạc tự an ủi lấy mình. Lần này hắn gặp đại nạn không chết, khẳng định sẽ có hồng phúc về sau. Lần này hắn ra được khỏi đây là nhờ vào một điểm – bí cấp tu luyện ma công do Sở Thương Lan lưu lại cho hắn, thực hiện những tham vọng mà từ trước tới giờ hắn chưa hề dám tưởng tượng tới.

Nhưng Hàn Thạc lại không biết, một tia ma nguyên do Sở Thương Lan lưu lại trong cơ thể hắn, không những trợ giúp hắn “Cố Thể” mà cũng là một mầm mống. Mầm mống này vừa cải biến thân thể của hắn, vừa thay đổi rất nhiều cách suy nghĩ của hắn. Đầu óc hắn trước đây tràn đầy tư tưởng tà ác, nhưng chưa hề dám áp dụng. Nhưng cái mầm mống tà ác này, lại khiến hắn cho dù muốn khống chế bản thân, cũng chưa chắc khống chế được.



---------------------------------------------------------------------------------------------

Mời các bạn tham gia dịch thuật ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26490
Thắc mắc trong khi dịch ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26545
Thông báo lỗi tại đây: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26645

thay đổi nội dung bởi: hoabeo, 13-06-2009 lúc 02:24 AM.
The Following 32 Users Say Thank You to neopunk1 For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #3  
Old 04-06-2009, 08:36 PM
phuongsu's Avatar
phuongsu phuongsu is offline
Thất Giới Ma Quân
Lão BảnDâm nhưng không Dê
Ngự Sử
Xú Khí Tổ Tông
Super Moderator
 

Tham gia ngày: Oct 2007
Đến từ: Tập đoàn William Hill
Bài gởi: 16,845

Đại Ma Vương
Tác giả: Nghịch Thương Thiên
Chương 2: Không có hiểu biết thật sự đáng sợ!

Dịch: thuybich84
Biên dịch : lamphihung
Biên tập: Donquichotte
Nguồn: www.tangthuvien.com




Ma vũ học viện Ba Bỉ Luân của Lan Tư Lạc Đặc đế quốc chiếm một diện tích vô cùng rộng lớn, tại đế quốc thanh danh cũng cực kỳ hiển hách, là nơi bồi dưỡng kỵ sĩ và ma pháp sư tối trọng yếu cho đế quốc.

Trong ma pháp học viện được phân thành Quang Minh hệ, Hắc Ám hệ, Hỏa hệ, Thủy hệ, Phong hệ, Địa hệ, Lôi hệ, Triệu Hoán hệ, Không Gian hệ, từng hệ đều có phòng học, thư viện, phòng thí nghiệm, sân tập luyện, khu sinh hoạt độc lập, cả học viện giống như một tòa thành nhỏ.

Bố Lai Ân làm tạp dịch ở Vong Linh hệ, một nhánh thuộc Hắc Ám hệ. Bởi Vong Linh hệ phải giao tiếp với những sinh vật hắc ám như khô lâu hay hủ thi, hơn nữa Vong Linh hệ suy tàn đã nhiều năm, nên chẳng những là hệ không được các hệ khác hoan nghênh nhất, mà thực lực cũng là yếu nhất. Ngay cả những đệ tử khác trong cùng Hắc Ám hệ cũng đều xem thường Vong Linh hệ, không muốn làm bạn cùng các đệ tử Vong Linh hệ.

Làm tạp dịch trong ma vũ học viện Ba Bỉ Luân sáu năm, trong Vong Linh hệ, Bố Lai Ân là yếu nhất, không được hoan nghênh nhất, hơn nữa do công việc đặc thù của hắn (vận chuyển hủ thi, khô lâu), nên sáu năm qua đã phải nhận hết những ánh mắt khinh thường lẫn sỉ nhục, không có ngày nào không phải sống trong thống khổ.

Hàn Thạc dựa vào trí nhớ của Bố Lai Ân, từ con đường nhỏ phía sau học viện, trong màn đêm đen gió lộng, theo cánh cửa nhỏ học viện dành riêng cho tạp dịch trở về.

Vì đang giữa khuya, các đệ tử đều đã sớm nghỉ ngơi, hơn nữa, con đường Hàn Thạc đi lại cực kỳ vắng vẻ, suốt đường đi Hàn Thạc không gặp phải bất kỳ người nào. Trên đường, Hàn Thạc chú ý quan sát tứ phía, phát hiện kiến trúc của ma vũ học viện Ba Bỉ Luân này được bố trí giống như phong cách một số quốc gia châu Âu tại phương Tây trên Địa cầu.

Một lát sau, Hàn Thạc cuối cùng đã quay về Vong Linh hệ học viện, chỗ ở của Bố Lai Ân là một cái kho chứa tạp phẩm, điều này hoàn toàn phù hợp với thân phận tạp dịch của hắn.

Bên trong kho, đủ thứ vật phẩm bừa bộn khắp nơi, đại đa số là những đồ đã bỏ, hoặc là những thứ tài liệu vứt đi sau khi thí nghiệm.

Những thứ trong này, rất nhiều đều là đợi xử lý, chờ Bố Lai Ân vứt đi. Những đệ tử trong Vong Linh hệ đều đem những thứ không cần nữa ném qua cửa sổ vào đây, chờ Bố Lai Ân xử lý.

Kho tạp phẩm vốn không lớn, ngoại trừ mấy thứ như rác rưởi nằm ngổn ngang, chỉ có một chiếc giường gỗ nhỏ, ngay cả trên chiếc giường nhỏ này, vì lúc các đệ tử quăng loạn xạ chẳng thèm chú ý, nên rác rưởi mỗi ngày một chất chồng.

Bố Lai Ân ngày nào cũng làm việc đến tận đêm, việc đầu tiên sau khi trở về là sắp xếp phân loại lại mớ rác rưởi trên giường mình, chờ hôm sau trời vừa tảng sáng, nhân lúc chưa có ai tỉnh giấc phải đem đổ đi trước.

Hàn Thạc bước vào phòng mà có cảm giác chua chát như đang bước vào một đống rác hỗn độn, trong lòng bỗng dấy lên nỗi đồng cảm sâu sắc với thiếu niên đáng thương này - sáu năm này hắn làm sao mà trải qua được!

Không khí trong phòng hôi hám không chịu nổi, dù đã mở cửa sổ ra cũng không có mấy tác dụng, bởi cái mùi đặc biệt này đều phát ra từ những thứ vứt đi ấy. Trên chiếc giường nhỏ, còn có rất nhiều rác, xem chừng dù Bố Lai Ân đã chết, người ta vẫn tiếp tục thói quen ném rác vào trong này.

Lê đôi chân mệt mỏi, Hàn Thạc đi vài bước cũng cảm thấy rất khó khăn (trên mặt đất hiện tại đều là rác rưởi), rốt cuộc cũng lết đến được giường, định giống như Bố Lai Ân, trước tiên dọn giường cho sạch sẽ, rồi tận hưởng một giấc ngủ thật ngon.

Nhưng, Hàn Thạc dẫu sao cũng không phải là Bố Lai Ân, lúc sắp xếp được một nửa, trong lòng Hàn Thạc đột nhiên dấy lên một luồng nộ khí. Cơn giận ban đầu chỉ là thoáng qua, nhưng tia ma nguyên trong cơ thể lúc Hàn Thạc phát nộ đã lưu chuyển nhanh chóng, khiến cho cơn giận ấy tựa như đốm lửa nhỏ bắt đầu cháy lan ra cả đồng cỏ.

Cuối cùng cơn giận cũng đến đỉnh điểm, đập mạnh tay một cái Hàn Thạc hung tợn nói:
- Ta không phải là Bố Lai Ân, ta không chịu cái tội này! Bố Lai Ân à Bố Lai Ân, ta đã chiếm thân thể của ngươi, hãy để ta giúp ngươi trừng phạt tiểu ma nữ Lỵ Toa kia một phen!

Hàn Thạc cũng không biết, với tính cách của hắn, mặc dù sẽ có suy nghĩ này, nhưng chắc chắn sẽ không có hành động dữ dội như thế. Trước kia, hắn cũng chỉ có những ý nghĩ tà ác, nhưng cũng không có dũng khí biến ý nghĩ thành sự thật!

Từ trong kho bước ra, Hàn Thạc đi thẳng đến dãy nhà sinh hoạt của nữ đệ tử, giữa đêm khuya thanh vắng, hắn lén la lén lút đi vào. Bố Lai Ân thường đến đây dọn vệ sinh, đối với nơi này thuộc như lòng bàn tay, Lỵ Toa ở chỗ nào cũng biết rất rõ.

Nam nữ đệ tử của Vong Linh hệ so với các hệ khác ít hơn nhiều, vì thế mỗi nữ đệ tử đều ở một phòng độc lập, bên trong cũng rất rộng rãi, những vật dụng sinh hoạt muốn gì được nấy, so với kho rác của Bố Lai Ân, đây đúng là một thiên đường.

Lỵ Toa ở lầu hai, buổi tối Hàn Thạc không thể vào được. Tuy nhiên vừa may là phía sau phòng Lỵ Toa có một cây đại thụ, Hàn Thạc thu người lại, giống như một con khỉ gầy gò, nhanh nhẹn trèo lên, vừa vặn có thể đặt chân đến gần cửa sổ phòng Lỵ Toa.

Cửa sổ không đóng, Hàn Thạc trong lòng khấp khởi mừng thầm, kiễng chân rướn thân hình gầy gò ghé sát vào bên cạnh cửa sổ. Đưa mắt liếc qua, căn phòng của tiểu ma nữ Lỵ Toa này trang trí toàn màu hồng phấn, thoạt nhìn phải nói là rất dễ thương. Trên vách tường bên trong của chiếc bàn còn treo mấy thứ đồ chơi lông xù mượt mà rất đáng yêu.

Một làn hương thơm ngát dìu dịu chui vào miệng mũi Hàn Thạc. Khẽ nhăn mũi, hắn thật sự không ngờ được Lỵ Toa lòng dạ độc ác như thế mà lại có thể bày trí một căn phòng xinh xắn như thế này.

Hàn Thạc hiểu rõ đánh sẽ không lại, liếc nhìn cửa sổ lần nữa, phát hiện ở góc bên cạnh có một tấm màn tối mờ mờ màu hồng phấn - giường của Lỵ Toa?

Lấy ra một chiếc bình nhỏ từ trong bao mang theo, hắn quét chút máu tươi dùng trong thí nghiệm bôi lên khóe mắt, mũi và khóe môi của mình, rồi soi soi vào một mẩu kính vỡ nhặt được, lại vò mớ tóc nâu cho rối bù lên, lúc nhìn lại lần nữa, trong gương đã là một khuôn mặt đầy máu, tướng mạo âm u đáng sợ.

- Hắc hắc, đánh không lại ngươi, cũng phải hù chết ngươi!

Hàn Thạc rất hài lòng với dáng vẻ hiện tại của mình, gật gật đầu, nén giọng cười nham hiểm. Sau khi chuẩn bị đâu vào đấy, đạp lên thân cây trườn đến gần cửa sổ của Lỵ Toa, thân thể đong đưa theo thân cây, vươn cánh tay phải da bọc xương, khẽ gõ vào cửa sổ phòng Lỵ Toa.

“Thùng thùng... thùng thùng...”

Lỵ Toa dường như đang nằm mộng, bị tiếng “thùng… thùng” từ cửa sổ đánh thức, uể oải mơ màng vén tấm màn lên, từ trong bước ra với đôi bàn chân trần xinh xắn.

Thảm trải sàn cũng màu hồng phấn, bàn chân nhỏ nhắn trắng nõn nà đặt xuống tấm thảm, dưới ánh trăng lung linh huyền ảo, năm ngón chân trắng mịn màng, thật đáng yêu đến động lòng người!

Lỵ Toa nhỏ hơn Bố Lai Ân một chút, là một tiểu thư con nhà quý tộc. Không tính đến cách nàng đối xử với Bố Lai Ân mà nói, Lỵ Toa thật sự là một tiểu mỹ nữ chính cống với mái tóc dài mềm mại màu vàng kim, cao khoảng một mét sáu hai, có vẻ còn cao hơn Bố Lai Ân một chút. Đôi lông mi dài cong vút, mũi dọc dừa thẳng tắp, cặp môi anh đào đỏ mọng thật là mê người.

Lỵ Toa mặc áo ngủ màu hồng phấn, tựa hồ còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, sau khi bước ra khỏi chiếc giường nhỏ, theo bản năng nhìn về phía phát ra âm thanh.

Một khuôn mặt quen thuộc đầy máu tươi, hai mắt lỗ mũi và khóe miệng đều có vết máu, càng nhìn lâu càng thấy dữ dằn đáng sợ, cơ thể nhỏ thó gầy gò cứ đong đưa ngoài cửa sổ giống như không trọng lượng, hai con mắt trống rỗng đờ đẫn, không hề có chút hơi thở của người sống.

- Á...aaaaaa…aaaaaa…

Một tiếng thét kinh hãi làm người khác phải hồn phi phách tán truyền khắp cả khu sinh hoạt của nữ đệ tử.

Hàn Thạc cười nham hiểm trong lòng, thầm nghĩ lần này không hù chết ngươi, cũng phải dọa ngất ngươi. Nghĩ vậy, vẻ mặt của Hàn Thạc lại càng lúc càng kinh khủng, ánh mắt trống rống, toàn bộ đều là tròng trắng, thân thể đạp lên nhánh cây lắc lư với biên độ lớn hơn nữa.

Vì chuyển sang tròng trắng, Hàn Thạc không nhìn thấy được Lỵ Toa, đợi sau khi nghe thấy tiếng kêu to hồn phi phách tán kia, trong lúc Hàn Thạc đang biểu hiện càng lúc càng kinh khủng thì đột nhiên không còn nghe được tiếng của Lỵ Toa nữa.

Hẳn là bị dọa đến ngất đi rồi, hắn thầm nghĩ, dỏng tai nghe ngóng tiếng chửi mắng của những nữ đệ tử khác xung quanh truyền đến, Hàn Thạc thầm nghĩ tốt nhất nên rút lui thôi, nếu không bị tóm là phiền phức lớn a.

Đang định khôi phục con mắt lại bình thường thì đột nhiên trên mũi thấy một cơn đau đớn vô cùng, kế đó trên đầu lại là một trận nhức nhối kinh khủng, thân thể không tự chủ được rơi từ trên cây xuống, cả người rơi xuống tê dại, hôn mê bất tỉnh.

Tiếp đó là một trận đòn như mưa, “bụp bụp” đổ xuống người Hàn Thạc, một âm thanh vừa đánh vừa chửi:
- Bố Lai Ân, thật nhìn không ra ngươi còn có khả năng này a. Lần trước không ngờ vẫn chưa chết, nhưng đầu óc có phải đã bị chó gặm mất rồi không, bổn tiểu thư đây tu luyện chính là ma pháp Vong Linh hệ, mỗi ngày đều ở cùng với khô lâu, cương thi, tên ngu ngốc nhà ngươi lại giả trang thành thi thể hù dọa ta, ta thực là bội phục hành vi ngu ngốc này của ngươi đó. Chẳng lẽ Đại Ma Đạo Sư Lỵ Toa tương lai của Vong Linh hệ, ngay cả linh hồn có tồn tại trong cơ thể hay không mà cũng không phân biệt được hay sao?

Cơ thể thật sự rất đau đớn, nhưng trong lòng càng đau hơn, tên ngốc Bố Lai Ân này làm tạp dịch sáu năm ở Vong Linh hệ, làm sao ngay cả một chút kiến thức thông thường như thế cũng không biết, làm hại bản thân mình ngay lần đầu tiên đủ can đảm làm chuyện xấu, không ngờ được lại rơi vào kết cục này.

Vong Linh ma pháp? Vong Linh ma pháp thần kỳ kia cả loại chuyện này cũng có thể nhìn rõ được, quả nhiên là có chút bản lĩnh. Xem ra bản thân mình trong thế giới lạ lẫm này, phải học tập rất nhiều thứ, nếu không sự việc thê thảm hôm nay không chừng sẽ lại còn tái diễn.

Trong khi cơn đau đang ngày càng trở nên dữ dội, Hàn Thạc vừa rên la vừa miên man suy tưởng, thầm nghĩ ma công của Sở Thương Lan mang chữ ma, Vong Linh ma pháp nghe cái tên cũng không phải lộ số tốt đẹp gì, nếu bản thân đồng thời song tu hai loại công pháp này, không biết có xung đột hay không, hoặc càng mạnh hơn?



---------------------------------------------------------------------------------------------

Mời các bạn tham gia dịch thuật ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26490
Thắc mắc trong khi dịch ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26545
Thông báo lỗi tại đây: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26645
phuongsu's Inventory


phuongsu's Signature
Man United fans watch MUTV, Chelsea fans watch Chelsea TV, Arsenal fans watch Arsenal TV, Liverpool fans watch the history chanel.


Nhân sinh tịch mịch, hà tất đa phiền ưu

thay đổi nội dung bởi: hoabeo, 13-06-2009 lúc 02:24 AM.
The Following 24 Users Say Thank You to phuongsu For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #4  
Old 04-06-2009, 08:42 PM
phuongsu's Avatar
phuongsu phuongsu is offline
Thất Giới Ma Quân
Lão BảnDâm nhưng không Dê
Ngự Sử
Xú Khí Tổ Tông
Super Moderator
 

Tham gia ngày: Oct 2007
Đến từ: Tập đoàn William Hill
Bài gởi: 16,845

Đại Ma Vương
Tác giả: Nghịch Thương Thiên
Chương 3: Từ kẻ ngu dốt biến thành kẻ điên


Dịch :nameless259
Biên dịch :AkiraShiina
Biên tập :donquichotte
Nguồn: www.tangthuvien.com




Trong lúc Hàn Thạc đang nghĩ loạn, cảm giác trên người chỗ nào cũng đau nhức, tiểu ma nữ Lỵ Toa đó vẫn còn đang hướng hắn đánh điên cuồng. Đáng thương cho Hàn Thạc thân thể hư nhược gần chết, vừa mới phát đầu tiên đã bị đánh trúng mũi, nước mắt không tự chủ được chảy ra, sau khi rơi từ trên cây xuống, càng đau đến mức đầu óc quy mòng mòng, chỉ có thể cuộn người thành một cục, lộ những chỗ nhiều thịt nhất ra cho Lỵ Toa đánh - ví dụ như cái mông.

Chỉ qua một lúc sau, Hàn Thạc đột nhiên phát hiện một chuyện kì diệu, một tia ma nguyên trong thân thể hắn, lúc này đang di chuyển đến vùng mông, ở những chỗ ma nguyên đi qua, chân của Lỵ Toa đá vào đó, mông đã không có cảm giác đau như thế nữa.

Vốn những chỗ đau rát, sau khi ma nguyên đi qua , đau đớn cũng giảm mạnh, hơn nữa tựa hồ còn có một loại cảm giác rất thoải mái.

Hàn Thạc cảm thấy kì lạ, thầm nghĩ cảnh giới “Cố Thể” của ma công này, thật là công phu “tự hành hạ”. Trong lúc suy nghĩ miên man, một tia ma nguyên đó đi đến mông phải, sau đó Lỵ Toa đá một cước đến, trùng hợp lại đúng chỗ có ma nguyên.

“A… oa…”

Hai tiếng kêu một cao một thấp mạnh mẽ vang lên, phân biệt từ miệng Hàn Thạc cùng Lỵ Toa. Lỵ Toa đột nhiên phát hiện mông phải Hàn Thạc so với sắt đá còn cứng hơn, cái chân nhỏ nhắn không kìm được đau đớn, lập tức co chân kêu to lên.

Hàn Thạc lại phát hiện nơi bị Lỵ Toa đá trúng, không những không đau chút nào, hơn nữa còn cảm giác phi thường thoải mái, toàn thân đều đau nhưng chỗ đó đột nhiên truyền đến loại cảm giác thoải mái này, điều này làm Hàn Thạc không tự chủ được khẽ kêu lên một tiếng “A” dâm đãng khó nói, cứ giống như là…

- Bố Lai Ân, cái tên ngu ngốc nhà ngươi sao lại để đá trong quần?

Lỵ Toa vừa xoa xoa cái chân trong suốt như ngọc, vừa tức giận lớn tiếng kêu la. Lúc này xung quanh Hàn Thạc và Lỵ Toa đã xuất hiện mấy nữ đệ tử của Vong Linh hệ, cả đám còn chưa tỉnh ngủ, hai mắt lạnh lẽo nhìn Hàn Thạc.

Mũi không còn đau như trước nữa, nước mắt cũng không chảy ra nữa, Hàn Thạc khẽ động thân, từ mặt đất đứng lên, ánh mắt đảo một vòng, phát hiện ma pháp học đồ Ngải Mễ, A Tây Na, Bối Lạp, cùng Lỵ Toa đều là ma pháp sơ cấp, đang phẫn nộ gườm mình.

Có sát khí…

So với Lỵ Toa, ba nữ sinh Ngải Mễ, A Tây Na, Bối Lạp có hình thức kém hơn rất nhiều, đều là thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, dung mạo vốn không quá đẹp, giấc ngủ bị phá vỡ, lại sẽ ảnh hưởng đến sắc đẹp, tâm tình ba nữ sinh lúc này hiển nhiên là rất kém rồi.

- Ngu ngốc, nhìn cái gì, nói, trong quần ngươi vì sao lại giấu hòn đá? Làm bàn chân đẹp đẽ của bổn tiểu thư đá trúng! Ai da… Đau quá.

Tiểu ma nữ Lỵ Toa lạnh lùng nhìn Hàn Thạc, hai tay chống hông hống hách nói, chỉ là chân trái cứ nhón nhón lên, thoạt nhìn có vẻ cổ quái.

“Ngu ngốc mà…” Hàn Thạc trong lòng cười lạnh, sau đó hiển lộ vẻ mặt mờ mịt, thoáng có chút khó khăn đứng dậy, “ha ha” cười ngơ ngẩn nói:
- Không có a, trong quần ta không có giấu đá a!

Quay lưng lại, quay mông về phía bốn nữ sinh Vong Linh hệ, vừa nói, Hàn Thạc vừa cởi quần, quần còn chưa cởi xuống, bốn tiếng hét vang lên, theo sau là tiếng bước chân hoảng loạn.

- Bố Lai Ân, tên ngu ngốc nhà ngươi, lập tức mặc quần lại cho ta, nếu không ta giết ngươi! - Lỵ Toa quýnh quáng hét to lên, nhưng trong âm thanh lại có chút kinh hoàng thất thố.

“Ồ”, Hàn Thạc ngây ngốc đáp một tiếng, trong lòng lại cười gian, vài cô nhóc ngây thơ, ta còn đối phó không nổi các ngươi sao?

Đợi đến khi một nam bốn nữ một lần nữa bình tĩnh đối mặt, Lỵ Toa tỉ mỉ nhìn chằm chằm Hàn Thạc mấy lần, sau đó mới tức tối nói:
- Chuyện giấu đá trong quần, ta sẽ không so đo với ngươi nữa, ngươi đêm khuya trèo lên cái cây ngoài cửa sổ phòng ta, tính làm cái gì?

“A a!” Cười ngây ngô hai tiếng, Hàn Thạc chỉ vào một cái túi rách nát trên cái cây đó, như lẽ đương nhiên nói:
- Lấy cái túi rách đó xuống a!

- Ngươi nửa đêm canh ba, lấy túi rách làm gì? - Lỵ Toa cảm giác chính mình sắp bị làm tức điên rồi, nổi giận đùng đùng nói.

Chính vào lúc này, sơ cấp ma pháp sư Bối Lạp khẽ than một tiếng, nói với Lỵ Toa:
- Ai, Lỵ Toa, ngươi chẳng lẽ đến giờ còn không nhìn ra, tên Bố Lai Ân này đã điên rồi sao? Xem ra “Oán linh” của ngươi không làm chết hắn, mà là làm hắn bị điên rồi, chúng ta còn so đo làm gì với một kẻ điên chứ?

A Tây Na dường như rất mệt mỏi, che miệng ngáp một cái, nói:
- Oác… Ngày mai còn phải đi học, ta trở về ngủ trước đây, Lỵ Toa học tỷ ngươi xử lý đi!

Ngải Mễ tựa hồ có chút đồng tình với Hàn Thạc, yên lặng nhìn Hàn Thạc một lát, nhẹ lắc đầu thở dài một tiếng, không nói thêm gì, cùng Bối Lạp xoay người dời đi.

Nếu Hàn Thạc không có biểu hiện ngu dại như vậy, chỉ sợ ngoại trừ Lỵ Toa, còn phải chịu cơn tức giận của ba nữ sinh. Bất quá nếu đã là một người thần kinh không bình thường, ba nữ sinh tự nhiên sẽ không cùng tên điên so đo, nên cứ thế buông tha Hàn Thạc, trở về tiếp tục với mộng đẹp.

Ba nữ đệ tử rời đi rồi, chỉ còn lại Lỵ Toa cùng Hàn Thạc. Lỵ Toa hung hăng nhìn chằm chằm Hàn Thạc, lạnh lùng nói:
- Ngươi làm gì thì đi làm đi, qua hai ngày ta lại tìm ngươi tính sổ, hôm nay bổn tiểu thư mệt rồi, ngươi nếu dám phá vỡ giấc ngủ của ta nữa, ta sẽ không chỉ đánh đấm bình thường nữa, ta sẽ dùng ma pháp để ngươi điên thêm lần nữa!

Nói xong câu đó, tiểu ma nữ Lỵ Toa lại trừng mắt Hàn Thạc một cái, dáng rời đi hơi không tự nhiên, lúc bước vào cửa rồi, còn khẽ kêu một tiếng:
- Thật đau a, tên đần độn này sao lại cất đá trong quần, quả nhiên là bị “Oán linh” của ta làm cho phát điên rồi.

Lỵ Toa đi rồi, nơi này lại khôi phục vẻ yên tĩnh không tiếng động. Hàn Thạc nhìn nàng đi rồi, cũng hơi sợ hãi, Lỵ Toa này may mà không sử dụng Vong Linh ma pháp, nếu không bằng vào thực lực sơ cấp ma pháp sư của nàng, lại bắn thêm một cái “Oán linh” ra nữa, Hàn Thạc chỉ sợ phải điên thật rồi.

Mọi chuyện xong xuôi, Hàn Thạc cũng không tiếp tục lưu lại nơi này, vừa thấp giọng thầm mắng, vừa kéo lê thân thể ốm yếu mềm nhũn, nhếch nhác hướng kho tạp hóa của mình đi đến.

Trở về kho tạp hóa, hất cái đống rác lung tung lộn xộn trên giường ra, nằm thẳng xuống vùi đầu ngủ.

Ngày thứ hai.

Hàn Thạc đang ngủ say, cửa kho tạp hóa đột nhiên bị đẩy ra, sau đó một tiếng kêu to vang lên: “Oa…..”

Mở đôi mắt ngái ngủ, Hàn Thạc xoay người, nhìn thấy một mái tóc ngắn màu vàng, mắt trái có quầng xanh thâm, mặc một bộ quần áo tạp dịch bằng vải thô, dáng người béo mập, bộ mặt kinh hoàng chỉ vào Hàn Thạc:
- Ngươi… Ngươi… - Không nói được một câu hoàn chỉnh.

- Ừm, là Kiệt Khắc à, ngươi đến phòng của ta làm gì?

Tiểu mập mạp Kiệt Khắc, bằng tuổi với Bố Lai Ân. Có thể là vì đồng bệnh tương lân, Kiệt Khắc là một trong số ít người của Vong Linh hệ đối với Bố Lai Ân có vẻ hữu hảo. Gã này trong nhà nghèo khó, hai năm trước bị cha hắn đưa đến Ma vũ học viên Ba Bỉ Luân làm tạp dịch, mỗi tháng kiếm mấy ngân tệ.

Kiệt Khắc tuy cùng Bố Lai Ân đều là tạp dịch, thế nhưng lại không phải là bán cho Ba Bỉ Luân ma vũ học viện, cho nên có nhân thân tự do, không giống như Bố Lai Ân bị bọn buôn bán nô lệ biến thành nô lệ, đem hắn bán cho học viên này.

Bởi vì Kiệt Khắc không phải nô lệ, tuy đều là tạp dịch, có điểm giống nhau đều bị đệ tử của Vong Linh hệ khi dễ, nhưng các đệ tử của Vong Linh hệ sẽ không đối xử với gã như với Bố Lai Ân, đánh mắng cũng có, ngẫu nhiên lấy hắn làm thí nghiệm nhỏ cũng có, chỉ có điều lại không coi gã giống như là nô lệ không quản sống chết.

Cho đến nay, Bố Lai Ân kì thật cũng rất hâm mộ tiểu mập mạp Kiệt Khắc, bởi vì bữa nào gã cũng có thể ăn no, còn không phải chịu những loại hành hạ phi nhân đó. Mà Kiệt Khắc, cũng chỉ có ở Bố Lai Ân, mới tìm thấy một chút tự tin, cho nên hai người này có quan hệ rất tốt.

- Hô hô, dọa chết ta rồi, Bố Lai Ân ngươi không có chết a, thật là quá tốt!

- Tốt cái gì tốt, bụng ta đói chết rồi, Kiệt Khắc ngươi có gì ăn không, có thì nhanh cho ta, sau này ta trả ngươi!

Vừa nói xong những lời này, Hàn Thạc phát hiện tiểu mập mạp Kiệt Khắc không nói gì, ngây ngốc nhìn chính mình, trên khuôn mặt núng nính, hai con mắt như hạt đậu rất quái dị. Hàn Thạc nhíu mày, không nhịn được hỏi:
- Làm sao vậy, ta rất dễ coi sao?

Kiệt Khắc ngẩn ngơ, sau đó càng thêm kì quái nhìn Hàn Thạc, nói:
- Mấy năm nay, ngươi chưa bao giờ chủ động xin ta đồ ăn, đều là ta chủ động cho ngươi, ngươi mới ăn. Hơn nữa, ngươi cũng sẽ không nói chuyện với ta như vừa rồi, Bố Lai Ân, ta phát hiện ngươi có chút khác thường!

Trong lòng cả kinh, Hàn Thạc thầm kêu đám người Lỵ Toa đều không nhìn ra mình có cái gì khác thường, thế mà không tưởng đến gã béo ngốc nghếch Kiệt Khắc, mình vừa nói câu đầu tiên liền cảm giác được rồi.

Sau lại suy nghĩ, lục lại một chút trí nhớ của Bố Lai Ân, Hàn Thạc mới phát hiện Bố Lai Ân cùng các đệ tử Vong Linh hệ căn bản không nói câu nào. Người khác bảo hắn làm gì hắn liền làm cái đó, căn bản không nói gì. Nhưng Bố Lai Ân cùng Kiệt Khắc, lại không ngừng nói chuyện, tuy nhiên phần lớn thời gian đều là Kiệt Khắc nói, Bố Lai Ân nghe, nhưng hai người ở chung thời gian rất lâu, cũng khó trách Kiệt Khắc có thể nhanh cảm thấy mình khác thường như vậy.

Ngáp một cái, Hàn Thạc mỉm cười, nói:
- Lần này ta bị “Oán linh” của Lỵ Toa đánh trúng, suýt chút nữa thì chết rồi, sau chuyện lần này, ta phát hiện trước đây sống không đúng, ta muốn thay đổi mình một chút.

Vừa nói như thế, Kiệt Khắc thở dài một hơi, gật gật đầu, nói:
- Nguyên lai là như vậy a, ta còn cho rằng ngươi bị “Oán linh” đánh trúng, đã biến thành ngu ngốc rồi!

Hàn Thạc: "......"

- Ừ, đây là bánh mì đen ta giấu được, ngươi lấy ăn đi. Ngươi không chết thật quá tốt, vốn mọi người tưởng ngươi chết rồi, tạm thời không tìm được tạp dịch mới, liền phân công việc của ngươi cho ta, hại ta vừa mới sáng sớm phải dậy chạy đến chỗ ngươi, trên đường chạy vội vàng, không cẩn thận đụng phải Ba Khắc, còn bị hắn đánh một trận, đến nỗi mắt trái đều bầm tím rồi!

Vừa đưa một cái bánh màu đen cho Hàn Thạc, tiểu mập mạp Kiệt Khắc vừa vui vẻ nói, xem ra có thể không làm phần công việc của Bố Lai Ân, Kiệt Khắc cực kỳ cao hứng.

Nhìn vết bầm tím trên mắt trái Kiệt Khắc, Hàn Thạc cắn ngấu nghiến một miếng bánh mỳ đen, nổi giận đùng đùng nói:
- Ba Khắc lại đánh ngươi, thật quá ngông cuồng, chúng ta đi báo thù!

Kiệt Khắc lại càng hoảng sợ, nhảy dựng lên giữ chặt lấy Hàn Thạc, dùng trọng lượng thân thể giữ lấy hắn, kinh ngạc vội nói:
- Bố Lai Ân, ngươi điên rồi sao, chúng ta không phải sớm đã quen rồi sao? Ba Khắc là ma pháp học đồ của Vong Linh hệ a, chúng ta lại không phải lần đầu tiên bị đánh, hắn không tìm chúng ta gây phiền toái, chúng ta có thể vui vẻ rồi, tìm hắn báo thù cái gì a!

Hừ lạnh một tiếng, Hàn Thạc nói:
- Ngươi yên tâm đi, ta tự nhiên có biện pháp, ta đã điên rồi, hiện tại đệ tử của Vong Linh hệ, chắc cũng đều biết ta điên rồi, ta… con mẹ nó điên rồi, ta còn sợ ai a!

Hét to, Hàn Thạc kéo Kiệt Khắc, nghênh ngang đi ra khỏi kho tạp hóa. Ma nguyên trong người Hàn Thạc, hình như chuyển động càng nhanh hơn!



---------------------------------------------------------------------------------------------

Mời các bạn tham gia dịch thuật ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26490
Thắc mắc trong khi dịch ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26545
Thông báo lỗi tại đây: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26645

thay đổi nội dung bởi: hoabeo, 13-06-2009 lúc 02:25 AM.
The Following 24 Users Say Thank You to phuongsu For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #5  
Old 04-06-2009, 08:49 PM
ghitoson's Avatar
ghitoson ghitoson is offline
Tiếu Ngạo Giang Hồ
Chuyển Ngữ đại sư
 

Tham gia ngày: Dec 2007
Đến từ: Ngũ Hành Môn
Bài gởi: 3,856

Đại Ma Vương
Tác giả: Nghịch Thương Thiên
Chương 4: Ngực lép như cái bánh mì


Dịch :nameless259
Biên dịch :AkiraShiina
Biên tập :donquichotte
Hiệu đính: ghitoson
Nguồn: www.tangthuvien.com




Sáng sớm, các đệ tử của Vong Linh hệ đều vội vã đi tới dãy phòng học của Hắc Ám hệ. Kiệt Khắc trong lòng hoảng hốt, vẻ mặt không tình nguyện, bất quá đợi đến khi gã nghe xong kế hoạch của Hàn Thạc, lại nghĩ đến hắn là vì chính mình mà báo thù, đến nhu nhược nhát gan như hắn còn không sợ, chẳng lẽ mình lại không bằng Bố Lai Ân, cho nên cuối cùng Kiệt Khắc cũng đồng ý.

Trên một con đường lát đá xanh, xung quanh dựng lên rất nhiều bức tượng của các thế hệ đệ tử kiệt xuất của Ma vũ học viện Ba Bỉ Luân. Những bức tượng đá này cao lớn vô cùng, đều được điêu khắc sinh động như thật, chúng cũng là niềm kiêu hãnh của học viện.

Một trong những công việc của Bố Lai Ân chính là quét sạch tro bụi trên những bức tượng đá to lớn này, từ khi hắn mười tuổi thì đã phải đi làm công việc này. Bố Lai Ân lúc đó còn lùn, phải mang theo một cái thang mới có thể hoàn thành nhiệm vụ một cách khó khăn, nếu không mỗi ngày sẽ không có cơm ăn.

Đứng bên cạnh bức tượng của một vị Đại ma đạo sư có bộ râu quai nón, lau chùi ngực của vị Đại ma đạo sư có tên gọi Khắc Lai Nhĩ, dùng bàn chải cọ đi bụi bặm trên đó, Hàn Thạc nói với Kiệt Khắc:
- Kiệt Khắc này, lúc nào thì tượng đá của hai người chúng ta cũng có thể đặt ở nơi này thì tốt quá.

- Bố Lai Ân, không nên suy nghĩ lung tung, chúng ta chỉ là tạp dịch, chỉ cần ăn no, không bị người ta đánh mỗi ngày thì tốt rồi, muốn trở thành ma pháp sư làm sao có khả năng! Ách… Bố Lai Ân, ngươi thật sự quá khác thường rồi, trước kia ngươi sẽ không suy nghĩ linh tinh, hơn nữa càng không biết đưa ra chủ ý điên khùng như vậy!

- Tại sao lại không thể?

- Muốn trở thành ma pháp sư, không những cần thiên phú rất tốt, còn phải tiến vào một ma pháp học viện, lại phải trả cho ma pháp học viện rất nhiều kim tệ, tiếp theo là trải qua tầng tầng khảo hạch, thậm chí dù là con em nhà quý tộc cũng cần có thiên phú rất tốt mới có thể trở thành ma pháp sư. Loại bình dân chúng ta, nghĩ cũng không nên nghĩ, ờ, ta quên mất, ngươi còn là một tạp dịch không có nhân sinh tự do, ngươi càng thảm, căn bản không có một chút hi vọng!

- Chúng ta bây giờ đang ở tại ma pháp học viện, hơn nữa không cần phải nộp học phí gì, hắc hắc, cái này thật là được ông trời ưu ái a! Nếu không học chút ma pháp, sau này ra ngoài làm sao có mặt mũi nói chúng ta ở Ma vũ học viện Ba Bỉ Luân!

- Bố Lai Ân, ngươi không cần bày ra cái loại dáng vẻ tự tin này. Chúng ta lại không phải là ma pháp đệ tử, chúng ta chỉ là tạp dịch, ách... Hơn nữa sau này ta còn có thể rời ma pháp học viện, nhưng ngươi… chỉ sợ không rời đi được!

Tiểu mập mạp Kiệt Khắc nhìn thấy Hàn Thạc không chú tâm lau chùi tượng đá của Đại ma đạo sư Khắc Lai Nhĩ, không chăm chú làm việc như bình thường, chỉ có vẻ mặt bừng bừng dã tâm, phát hiện Hàn Thạc có chút kì lạ, thành thật nói ra suy nghĩ trong lòng mình.

- Haha, không nói chuyện này nữa, ngươi xem tiểu ma nữ Lỵ Toa cuối cùng cũng đến rồi, chúng ta bắt đầu vào việc chính thôi! - Hàn Thạc nhìn thấy cô nàng từ phía xa, thoáng tập tễnh đi tới, xem ra Bố Lai Ân ở ma vũ học viện làm tạp dịch sáu năm cũng có một chút tác dụng, chí ít cũng biết được quy luật sinh hoạt của một số người.

Lỵ Toa mỗi lần dậy tương đối muộn, phần lớn thời gian đều thong thả đi một mình tới Ma vũ học viện, hôm nay đương nhiên cũng không ngoại lệ. Tiểu ma nữ Lỵ Toa, lần này mặc một bộ quần áo pháp sư màu đen, mái tóc mềm mại màu vàng kim xõa ra trên bờ vai, đêm qua dường như ngủ không ngon, trên đường đi không ngừng ngáp ngắn ngáp dài.

Lỵ Toa có ngoại hình rất đẹp, chỉ có điều mới mười sáu tuổi, có lẽ vì còn chưa phát dục hoàn toàn nên bộ ngực có vẻ không đầy đặn lắm. Nghe nói Lỵ Toa cũng rất bất mãn vì bộ ngực bằng phẳng của mình, gần đây còn nghĩ biện pháp khắc phục chuyện này.

Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc nhìn Lỵ Toa đi tới, vẻ mặt nghiêm túc tiếp tục lau chùi bụi bặm trên tượng đá của Đại ma đạo sư Khắc Lai Nhĩ, tựa hồ căn bản không biết Lỵ Toa đi về bên này, miệng thì thầm nói nhỏ.

- Làm sao có thể, Bố Lai Ân ngươi không có nghe nhầm chứ, Ba Khắc làm sao lại nói Lỵ Toa như thế?

Đột nhiên, đang nhỏ giọng nói thầm, thanh âm Kiệt Khắc cao hơn một chút, cực kỳ kinh ngạc kêu lên một câu.

Lỵ Toa đang lơ đãng đi tới, vừa nghe thấy có người nói đến chính mình, lập tức tập trung toàn bộ sự chú ý, cảnh giác nhìn về phía trước.

Mỗi một nữ sinh đều muốn biết người khác đánh giá gì sau lưng mình, cô nàng này cũng không ngoại lệ. Hơn nữa vì đề phòng hai người phía trước nhìn thấy mình, lại không dám tiếp tục đi tới. Lỵ Toa rất cơ trí trốn ở sau một cái tượng đá, vẻ mặt tò mò vểnh tai lên, ánh mắt lén lén lút lút dõi về bên đó.

Không ngờ là cái tên Bố Lai Ân nửa điên nửa ngốc, Lỵ Toa thầm tức giận, chuẩn bị đợi một lát sẽ tìm hắn tính sổ, bất quá trước đó vẫn muốn nghe Ba Khắc kia nói gì về mình, Lỵ Toa nghĩ thầm.

Vẻ mặt Hàn Thạc cười ngây ngốc, ngơ ngác nói:
- Không nghe lầm, Ba Khắc vừa rồi ở trên đường, đã nói với các đệ tử khác, ngực Lỵ Toa phẳng như một cái bánh mì bị dẫm bẹp!

Vừa nghe những lời này, Kiệt Khắc cố không cười thành tiếng, bộ mặt béo phì đỏ lên, người cứ rung lên từng chặp.

Một bên khác, gương mặt hồng nhuận của Lỵ Toa tái xanh, đôi mắt đẹp lóe lên hung quang, đôi môi đáng yêu từ từ mím lại, hàm răng nghiến kêu “ken két”, ở đằng sau tượng đá run lên mấy lần, sau đó sát khí đằng đằng nhanh chóng đi tới chỗ phòng học, ngay cả dự định ban đầu là tìm Bố Lai Ân tính sổ cũng đã quên mất.

Nhìn tiểu ma nữ Lỵ Toa, mặt tái xanh đằng đằng sát khí từ một con đường khác nhanh chóng rời đi, Kiệt Khắc rốt cục không kìm được nữa, “ha ha...” cười to ra tiếng, cảm giác thoải mái trong lòng nói không nên lời, vừa cười vừa nói:
- Bố Lai Ân, ngươi thật sự là quá xấu rồi, chuyện Ba Khắc thích Lỵ Toa, đến một tên tạp dịch như ta cũng biết, Lỵ Toa lại ghét nhất người khác nói ngực cô nàng lép, xem hình dáng cô nàng bây giờ thì Ba Khắc khẳng định phải chịu xui xẻo lớn rồi!

Hàn Thạc hắc hắc cười gian, lập tức thu hồi bàn chải cầm trong tay, giục Kiệt Khắc:
- Không chùi lão Khắc Lai Nhĩ này nữa, chúng ta đi xem sao đã!

Tiểu mập mạp Kiệt Khắc bị Hàn Thạc giật dây như thế, cũng hào khí thu bàn chải vào túi ở eo, ha ha cười nói:
- Đi, ta muốn xem xem tên Ba Khắc đó bị Lỵ Toa đánh như thế nào, đáng chết, ai bảo sáng nay hắn đánh ta!

Hai tên tiểu tạp dịch của Vong Linh hệ cực kì phấn khởi đi theo phía sau Lỵ Toa, nhanh chóng chạy về phía phòng học của Vong Linh hệ. Trên đường làm cho một số đệ tử Vong Linh hệ thấy ù ù cạc cạc, thầm nghĩ hai tên tiểu tạp dịch nhát gan nhất, hôm nay như thế nào ăn nhầm thuốc rồi?

Vong Linh hệ của Ma vũ học viện Ba Bỉ Luân là một nhánh của Hắc Ám hệ, cùng đệ tử Hắc Ám hệ dùng chung một dãy phòng học, bên trong có giáo sư chỉ đạo đệ tử học tập ma pháp.

Không thể không bội phục tốc độ hành động của tiểu ma nữ Lỵ Toa, đợi đến khi Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc chạy tới thì phát hiện Lỵ Toa đã phát điên, đang cùng Ba Khắc đánh nhau.

- Lỵ Toa, tâm ý của ta đối với nàng đến tạp dịch của Vong Linh hệ đều biết, làm sao ta có thể nói xấu nàng được, cái này là nàng nghe ai nói vậy?

Mắt trái Ba Khắc đã tím bầm, tránh thoát một mũi “Cốt tiễn” bắn tới, sau đó vội vàng giải thích, xem ra ủy khuất đến cực điểm.

Tên Ba Khắc này trên đường bị Kiệt Khắc đụng một cái, liền hung hăng đập Kiệt Khắc một trận, Bố Lai Ân ở trong tay hắn, chịu khổ tự nhiên càng nhiều.

Ba Khắc là con trai của một tiểu quý tộc, năm nay mười tám tuổi, hiện tại chỉ là ma pháp học đồ - cấp thấp nhất trong Vong Linh hệ, đối mặt với Lỵ Toa đã tu luyện tới sơ cấp ma pháp sư tự nhiên là không có được một chút ích lợi. Hơn nữa Ba Khắc còn thích Lỵ Toa, trong lúc đó càng cẩn thận, đối mặt với Lỵ Toa đang nổi giận đùng đùng, cũng khó trách liên tục trúng chiêu.

- Hừ, điều đó ngươi không phải quản, người ta chỉ là vô ý nói ra thôi, khẳng định là không sai được, nếu ngươi đã ác độc như thế, vậy thì tiếp chiêu đi!

Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc đích thật là “vô ý” nói ra, hơn nữa Hàn Thạc còn là một kẻ nửa điên nửa ngu, loại người này theo đạo lý mà nói thì tuyệt đối sẽ không bịa chuyện, càng huống chi một tên tạp dịch như hắn cũng không dám tùy tiện bịa chuyện a!

Bởi vì động chạm đến cấm kỵ của Lỵ Toa, bên cạnh có rất nhiều người xem, Lỵ Toa tự nhiên sẽ không nói ra để tránh bị người khác giễu cợt, lần này dùng đủ lực, muốn làm cho Ba Khắc đẹp mắt.

- Vong Linh chiến sĩ đọa lạc, theo triệu hoán của Hắc Ám sứ giả, hiện ra sự tồn tại của ngươi đi! - Tiểu ma nữ Lỵ Toa giơ cánh tay ngọc lên cao, trong miệng niệm chú ngữ, đợi thanh âm nàng vừa dứt, hai tên khô lâu chiến sĩ trắng bệch, tay cầm cốt đao, xuất hiện ở trước mặt nàng, dưới cái chỉ tay của nàng, liền “cọt kẹt cọt kẹt” giơ đao nhằm hướng Ba Khắc.

Hàn Thạc bên cạnh nhìn đến há mồm trợn mắt, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy Vong Linh ma pháp thần bí, sự hiếu kì cùng kích động trong lòng bị tăng lên cực điểm, hai mắt hết sức chăm chú nhìn bên đó.

- Tinh thần lực của Lỵ Toa cũng không tệ, lại có thể đủ triệu hồi ra hai tên khô lâu chiến sĩ!

- Hừ, Vong Linh hệ vốn yếu cực kỳ, người mình còn không đoàn kết, khó trách Vong Linh hệ là hệ yếu nhất trong ma pháp học viện, thật mất mặt cho Hắc Ám hệ!

.....

Sau khi Lỵ Toa triệu hồi ra hai tên khô lâu chiến sĩ, một số đệ tử Hắc Ám hệ vây xem chung quanh, cả đám cứ thế đàm luận. Từ cuộc nói chuyện của bọn họ, Hàn Thạc biết cùng là một ma pháp, tùy tinh thần lực mạnh yếu bất đồng, còn phải chia thành năm đẳng cấp, ma pháp triệu hồi khô lâu chiến sĩ này, nếu do một ma đạo sư có tinh thần lực cường đại triệu hồi, có thể triệu hồi càng nhiều khô lâu chiến sĩ.

Ba Khắc vẻ mặt uể oải, thầm nguyền rủa kẻ đặt chuyện một trăm lần. Nếu Ba Khắc tu luyện nguyền rủa thuật của Hắc Ám hệ, tinh thần lực lại đủ cường đại mà nói, chỉ sợ hai tên Hàn Thạc với Kiệt Khắc hiện tại không thấy được chuyện hay rồi.

Luống cuống chân tay liền bị hai tên khô lâu chiên sĩ đuổi chạy ngược chạy xuôi, Ba Khắc cuối cùng cũng bất lực, đành triệu hồi một khô lâu chiến sĩ khác, một người thêm một tên khô lâu chiến sĩ, cùng đấu với hai khô lâu chiến sĩ kia.

Một số đệ tử Hắc Ám hệ thấy Ba Khắc nhếch nhác như thế đều lớn tiếng cười nhạo. Dưới tâm lý phiền loạn như thế gã càng luống cuống chân tay, bị một tên khô lâu chiến sĩ đá cho một cước vào bụng dưới, thoáng cái đau đến tím mặt, từ từ ngồi xổm xuống.

Lỵ Toa thấy Ba Khắc bị tiểu khô lâu đánh một cái, lại thấy tiểu khô lâu đó nâng cốt đao trắng toát lên, vội vàng ngăn cản, đưa hai khô lâu chiến sĩ kia về dị thời không.

Dù sao không phải là cuộc chiến sinh tử, hơn nữa trong ma pháp học viện cấm học sinh đấu nhau sống chết, Lỵ Toa đương nhiên không dám hạ độc thủ, thấy Ba Khắc thụ thương, tức giận đã giảm hơn nửa.

Sau khi Ba Khắc đứng dậy, cũng đưa khô lâu chiến sĩ gã triệu hồi về dị thời không, con mắt đảo qua, thấy phía trước là Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc, cũng đang ha ha cười nhạo chính mình. Ba Khắc cảm thấy không thoải mái, lập tức hầm hầm chạy tới, vừa đi vừa mắng:
- Hai tên tạp dịch hèn mọn các ngươi cũng dám cười nhạo ta?

Ba Khắc không dám lấy Lỵ Toa trút giận, càng không dám phát nộ với một số sư huynh sư tỷ Hắc Ám hệ, chung quanh cũng chỉ có hai tên tạp dịch là có thể để hắn phát tiết lửa giận một phen, càng huống chi hai người đang cười ha ha, tự nhiên đã kích động Ba Khắc.

Lỵ Toa vốn tức giận đã sắp tiêu hết, nhưng thấy Ba Khắc không đếm xỉa gì tới chính mình thì cơn giận lại bùng phát, nghiêm mặt lại niệm lên chú ngữ:
- Hắc ám vô tận, ban cho ta lực lượng tử vong, đem linh hồn thống khổ đánh vào người hắn, Linh Hồn Chi Thống!

Chú ngữ của Lỵ Toa vừa kết thúc, liền sau là một khối không khí đen kịt, hướng Ba Khắc bay đến, khối không khí hắc u u di chuyển trong không khí, không ngừng vặn vẹo biến hóa, cuối cùng thành một ngọn lửa màu đen nhảy nhót.

Ba Khắc vừa nghe Lỵ Toa niệm chú ngữ, quay người vừa nhìn thấy ngọn lửa ma lực của Linh Hồn Chi Thống, sắc mặt lại biến đổi, sau nghĩ đến cái gì đó liền mạnh mẽ nhằm hướng Hàn Thạc cùng Kiệt Khắc, trước khi Linh Hồn Chi Thống đó sắp bắn trúng gã, đột nhiên lăn một vòng trên mặt đất.

Gian kế thành công, Hàn Thạc đang cười ha ha, không một chút phòng bị, trơ mắt nhìn Ba Khắc đột nhiên lăn đi, vong linh ma pháp Linh Hồn Chi Thống đó, đâm trúng trên người mình.

Trong đầu đau như búa bổ, hai mắt Hàn Thạc trừng lên, trên mặt còn mang theo vẻ mặt cười ha ha, cứng đờ ngã về phía sau.



---------------------------------------------------------------------------------------------

Mời các bạn tham gia dịch thuật ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26490
Thắc mắc trong khi dịch ĐMV: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26545
Thông báo lỗi tại đây: http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=26645
Bàn luận tại đây :http://tangthuvien.com/forum/showthread.php?t=29076

thay đổi nội dung bởi: ghitoson, 31-08-2009 lúc 07:08 PM.
The Following 23 Users Say Thank You to ghitoson For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]


Ðề tài đã khoá


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Liên Lạc Tàng Thư Viện Lưu Trữ Trở Lên Trên

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Tàng Thư Viện thành lập ngày 18-10-2007. Copyright © 2007–2014. All rights reserved.Ad Management plugin by RedTyger
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 04:26 AM.
Scroll Up