TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng
Trang 1 của 65 1231151 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 321

Chủ đề: Sử thượng đệ nhất hỗn loạn - Trương Tiểu Hoa (New: Quyển 3 Chương 144)

  1. #1
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    Một nơi không đến nỗi tệ.
    Bài viết
    358
    Xu
    50

    Mặc định Sử thượng đệ nhất hỗn loạn - Trương Tiểu Hoa (New: Quyển 3 Chương 144)

    Sử thượng đệ nhất hỗn loạn

    Quyển một : Tiệm cầm đồ số vài chục

    Chương 1: Tôi không xuyên việt, các vị đến đi.


    Tác giả : Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Biên tập: thienthanh2807
    Nguồn : www.tangthuvien.com


    Tôi rất xui xẻo, thật đấy. Người ta xuyên việt thì thành đế vương anh hùng, tệ lắm cũng về thời Minh làm vương gia. Còn tôi thì bị người ta xuyên việt ngược, thật đấy, ví như tối hôm qua Lão Sáu Lưu đem đến chỗ tôi một gã lại chính là Kinh Kha.

    Đúng là hắn, cái gã ám sát Tần Thủy Hoàng, trước khi hành sự còn khai hội hát Karaoke .

    Thôi, nói từ đầu. Chuyện là thế này, một hôm tôi rất hiền lành lang thang trên đường, không động chạm đến ai, ngang qua tường công viên, bỗng một gã rất bẩn tưởi khua khua đôi tay đầy chất nghệ sĩ ( bẩn dễ sợ) gọi giật lại: “ Anh bạn trẻ, cậu hôm nay có chuyện…”

    Chính là nhàn rỗi sinh chuyện, tôi, một gã nhàn rỗi với ‎ý nghĩ chán đời tìm giải trí ngồi xổm xuống trước lão già bẩn đọ độ ho hắng, tôi không sợ bị lừa, đơn giản vì trong túi chỉ có 5 NDT. Tôi cười hì hì nói:

    - Ông thử bói xem tôi tên là gì, sinh năm nào, làm nghề gì? Đoán đúng trả tiền.

    Lão thầy bói lắc đầu nói:

    - Ba cái trò đó chỉ giành cho bọn lừa đảo, còn ta, là một vị thần tiên, ta hỏi chú- có muốn làm thần tiên không?

    Đằng nào thì tôi cũng chưa muốn đi, vả lại tôi đoán lão già sẽ móc ra một đống sách mà nói:” Ta thấy ngươi cốt cách tinh kỳ, là vị luyện võ thiên tài vạn trung vô nhất.. Từ nay nhiệm vụ bảo vệ thế giới hòa bình giao cho ngươi” ( xem Tuyệt đỉnh kungfu) Nhưng đại sư là đại sư, lão nói một câu khiến tôi phục sát đất, dẫn đến những chuyện sau này:

    - Thuốc chú hút là đồ giả đấy.

    Câu đó vừa buông là tôi thấy mình như vị độc giả nào đó của khởi điểm viết “ một đóa hoa gì gì đó đã khiến tôi làm sao, làm sao đó…” Bình thường, tôi hay mua thuốc ở tiệm gần nhà, hôm nay lên phố mới phát hiện hết thuốc, mua một bao thì bố khỉ, là thuốc giả, chẳng trách có người nói, với đàn ông mua phải thuốc giả bực mình chỉ kém việc đêm tân hôn phát hiện vợ mất trinh có chút xíu.

    Lão già nói câu đó xong 0,01 giây là tôi đã cảm thấy không giữ được 5 NDT trong túi rồi. Nhưng chuyện xảy ra sau đó chỉ có thể hình dung là hoàn toàn ngược lại, lão già nói:

    - Chú đáng ra kiếp trước đã thành tiên, nhưng đúng chỉ cách khi tiên sự bộ ( tương đương nhân sự bộ) phê chuẩn một phút thì chú lại yêu một con yêu tinh nữ. Chuyện cũng không có gì to tát, nhưng lại đem đến cho tiên giới áp lực nặng nề và phát sinh vấn đề : Nên dùng tiêu chuẩn đạo đức nào để đánh giá một người sắp thành tiên nhưng lại chưa thành tiên?

    Nói thật ra tôi có cảm giác mình gặp phải một vị giáo sư trường Đại học Bắc Kinh đóng giả để nghiên cứu về tinh thần, thậm chí còn lén lút nhìn quanh xem có máy quay giấu gần đó không?

    - Ngọc đế rất giận dữ, hậu quá rất nghiêm trọng, ngài nguyên lai muốn dung cửu lôi oanh đính đánh chú, nhưng đúng hôm đó là ngày 7 tháng 7, do Công chúa bảy xin xỏ nên đổi thành nhất lôi oanh đính..
    - Xin hỏi cửu lôi oanh đính và nhất lôi oanh đính có gì khác nhau?
    - Chẳng khác gì nhau, nói chung là chú bị đánh chết tươi
    - …..
    - Sau đó tiên giới tranh luận ra kết quả: Bởi vì chú chưa thành tiên nên có yêu một con yêu tinh cũng không đáng bị phạt.
    - …..
    - Do đó tiên giới quyết định bồi thường cho chú, thứ nhất là kiếp này chú làm giúp họ chút việc, xong xuôi sẽ kéo chú lên làm tiên( chữ kéo nghe rất khó chịu)

    Tôi tò mò hỏi:

    - Thế còn lựa chọn thứ hai?
    - Cái này do Vương Mẫu đưa ra, bà này cho rằng nếu chú và tiểu yêu tinh yêu nhau như thế thì cho hai người thử thách ba kiếp, mỗi kiếp đều ở bên nhau thì cho cả hai thành tiên.
    Tôi vươn vai, lười nhác nói:

    - Truyện rất hay, nhưng mà tui còn chưa ăn cơm đây, thôi, bye bye cụ.

    Lão già tóm lấy tôi hỏi:

    - Làm thế nào chú mới tin ta là thần tiên?

    Tôi uể oải nói:

    - Không buông ra ông cho củ đậu vào mặt giờ!
    - Sao không thử xem, nói ra một việc để ta chứng minh?
    - Trừ khi biến ông đây thành đàn bà ( tôi liếc nhìn thấy biển quảng cáo có hình Chương Tử Di trên tòa nhà đối diện) biến thành Chương Tử Di.

    Lão già lấy tay chỉ một cái, lập tức tôi cảm thấy không ổn, thằng em tuy không được hoành tráng như diễn viên nam trong AV nhưng cũng kha khá, nhanh chóng biến mất như túi nilong trong cơn bão, tôi vội ôm lấy háng nhưng lão già khốn kiếp rất đểu cáng xô tôi ra đường kêu ầm lên: “ Chương Tử Di kìa!”

    Phát hiện ra tôi là hai con khủng long đang lang thang gần đó, hai vị cộng lại tối thiểu cũng được 300 kg, ngẩn ra một giây rồi giống như bị một bàn tay lạ luồn vào quần, rú lên the thé. Rất may lúc đó là 1 h chiều và tôi đang cúi đầu nên không bị ai khác nhìn thấy. Trong một cơn động đất rung chuyển, hai vị như xe tăng ầm ầm lao về phía tôi, tôi chỉ đành vận khí đan điền sử chiêu Thê Vân Tung, vừa nhảy vừa leo vượt qua hàng rào công viên, cách hang rào van nài lão thầy bói: “ Mau biến tôi trở lại..” Hai con khủng long vừa ré vừa bám lấy hang rào rung rung lay lay, rất có khả năng nhổ bay hang rào, tôi vươn tay ra ngoài vô cùng thê thảm nói: “ Như Hoa, nàng đi đi, đừng lo cho ta…”

    …. Trải qua một thời gian dài hỗn loạn, cuối cùng lão già cũng biến tôi trở lại, sau đó lôi ra một cái kính mát đeo lên và giơ một vật trông như cây bút đối với hai con khủng long nói: “ Nhìn vào đây!” tạch một tiếng( Chi tiết xem phim Men in Black) Hai con khủng long ngẩn ra vài giây, sau đó một người ré lên: “ Chương Tử Di….!” Lão già mồ hôi như suối lẩm bẩm: “ Đúng là đồ Tây không tin được…”

    Thôi, quay lại chính đề.

    - Đã tin ta là tiên chưa?
    - Muốn tôi làm gì thì nói đi – Trở lại thành đàn ông tôi phục hồi đôi chút tự tin, vả lại trong túi chỉ có 5 NDT, chẳng sợ bị lừa.

    - Đừng bực mình nữa, vả lại ta đến để giúp chú mà, còn nhớ ta nói không, giúp họ làm vài việc là thành tiên.

    - Làm gì…? – Nói thật là tôi chẳng hứng thú thành tiên, làm đến tướng 5 sao cũng chỉ vì trêu ghẹo Hằng Nga là biến thành người lợn dưới trăng liền.

    - Ừm, dưới âm phủ dạo này không được yên ổn, nguyên nhân là phán quan khi tham gia đám cưới em vợ Diêm vương uống quá chén, lẫn lộn sổ sinh tử, khiến rất nhiều người bị mất một năm tuổi thọ. Để bồi thường, Diêm Vương đành đưa ra chính sách “ Mất một đền hai”, “ Mất một đền ba” ở kiếp sau. Nhưng mà nên biết là người thường thì dễ, trong đám đó có một mớ danh nhân, vua chúa tùm lum. Diêm vương cũng không dám đắc tội người ta, đành đồng ‎ý ‎ cho đám đó quay về dương gian sống thoải mái 1 năm.

    - Chuyện ấy thì liên quan gì tới tôi?

    - Chú nghĩ thử xem, đám đó quay lại thời kỳ của mình một năm thì lịch sử đại loạn mất, một năm đó Lưu Bang và Hạng Vũ đánh nhau ra sao? Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý sẽ thế nào, L‎ý Thế Dân có giết Võ Tắc Thiên không? Chưa nói đến vua chúa, L‎ý Bạch, Đỗ Phủ một năm không biết viết ra những gì ảnh hưởng đời sau, Thái Luân còn phát minh ra những thứ quỷ quái gì? Nói thế đã hiểu chưa?

    - Hiểu đại khái, đám người đó ai mà quay về sẽ khiến lịch sử thay đổi nên không đưa về thời đại của họ được- Dứt lời tôi đã thấy không ổn- Không phải đinh tống họ đến chỗ tôi đấy chứ?

    Lão thầy bói cười rất âm hiểm:

    - Chính xác, Diêm Vương lừa bọn họ là đưa họ đến tiên giới bồi thường 1 năm, mà tiên giới chính là chỗ chú, he he he..

    Rồi, hiện tại mông Diêm Vương be bét phân, đến lượt tôi thay tã chùi mông, không làm không được, nếu không thì :” Vì cái gì gì đó khiến tôi bị gì gì gì đó…” mất. Tôi làm bộ khó khăn nói:

    - Vậy thì cũng phải cấp kinh phí hoạt động chứ, cấp vài trăm triệu xài tạm, tiên giới ít ra cũng phải kiếm vài em mặc xườn xám với dăm con hạc tiên gì đó nữa chứ?

    Tôi cứ cho rằng lão già sẽ lập tức đồng ‎ý, trong tiểu thuyết ba cái vụ tiền với người đẹp đều là đạo cụ rẻ tiền, dễ giải quyết, nhưng lão già hết sức đểu cáng lắc đầu:

    - Không có, vụ đó ta không giải quyết, đây là thử thách của chú, tự lo lấy, hơn nữa đám người đó cái gì mà chưa gặp? khỏi tính toán nữa, nếu đồng ‎y thì tối nay ta dẫn khách đến…
    - Nhưng mà tôi….
    - Bởi vì đây là một vụ giao dịch, chú giúp họ giải quyết vấn đề, họ cho chú thành tiên nên ta gọi đám đó là khách hàng, chú có thể đồng ý, có thể từ chối… - Nói đoạn đeo kính và móc vật giong cây bút ra – Nếu từ chối ta chiếu cho chú một phát, báo trước là cái thứ này không tốt cho lắm, rất có khả năng khiên chú quên sạch mọi thứ, bố mẹ tên gì, là nam la nữ đều quên tuốt..
    - Cơ bản là biến thành một tay mất trí chứ gì?
    - Đúng, chú khái quát hết sức chính xác.

    Tôi lập tức chỉ tay vào mũi lão già, dùng giọng hết sức nghiêm chỉnh nói:

    - Là một người bình thường, vì tiên giới phục vụ là nghĩa vụ không thể chối bỏ. Sao ông dám nghi ngờ giác ngộ của tôi chứ?

    Và thế là lão già bỏ đi, buông lại một câu:

    - Sau này gọi anh là Sáu Lưu, tối nay anh đưa khách đến cho chú.

    Sau đó, Sáu Lưu đưa đến cho tôi một gã to lớn, ăn mặc rất quê mùa và giới thiệu: “ Đây là Kinh Kha!”

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Chương 2: Kinh Kha

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch : CuòngLong
    Biên tập: thienthanh2807
    Nguồn : www.tangthuvien.com


    Khi câu chuyện chưa hoàn toàn triển khai, tôi xin tự giới thiệu một chút: Tôi tên là Tiêu Cường, năm nay 27 tuổi, từ năm 15 tuổi về trước, tôi an lành sống với cái tên này, nhưng rồi khi bộ phim Đường Bá Hổ và Điểm Thu Hương cùng con gián nổi tiếng xuất hiện thì cái tên đó tạo cho tôi biệt danh “ Tiểu Cường”( Phim của Châu Tinh Trì). Đừng có nghĩ tôi là một gã thất nghiệp, thật ra tôi là một tay giám đốc( bây giờ giám đốc nhiều như lông bò, đáng gì) của một tiệm cầm đồ.

    Cái gì? Bạn bảo bây giờ không có tiệm cầm đồ, thế là bạn lạc hậu rồi, ở bất kỳ thành phố nào, trong ngóc ngách bạn sẽ tìm được một vài tiệm cầm đồ. Tất nhiên là bây giờ không có vụ vác áo cũ vào rồi lĩnh mấy chuỗi tiền đồng ra nữa, trong nghề của tôi bây giờ Vessarc và Armani cũng không được hoan nghênh, chỉ có xe hơi và bất động sản là được chào đón, dĩ nlà không thể thiếu vàng bạc và đồ cổ. Tiệm của tôi có tên “ Cát Hào” nhưng khi bộ phim “ Tiệm cầm đồ số 8” ra mắt thì nó mang một cái tên mới : Tiệm cầm đồ số vài chục…Thời hiện đại tiệm cầm đồ không trang trí kiểu đài cao chấn song dày nữa mà không khác gì một công ty bất động sản. Phòng khách rộng rãi, xung quanh xếp một vòng sa long da, trừ không có mô hình, chẳng khác gì một văn phòng nhà đất cả, trong hoàn cảnh đó bàn chuyện làm ăn sẽ khiến người ta bình tĩnh thoải mái, dù ai cũng biết bọn tôi kiếm tiền nhờ long tham đen tối. Nửa năm nay tôi cũng không gặp ông chủ Hác, từ khi quăng cho tôi một cái tài khoản có 200 nghìn không xuất hiện một lần. Nửa năm nay, vụ dùng 60 nghìn cầm một chiếc Mẹc xê đéc còn 80% là mối làm ăn duy nhất của tôi, kiếm vừa đủ tiền chi trả cho phần cứng của cửa hàng, còn lương tôi 1400 NDT là do ông chủ bỏ tiền ra bù, chẳng hiểu con cáo già đó âm mưu gì, nhưng theo dân trong nghề thì lão từng làm những vụ lỗ lãi.

    Là giám đốc, đồng thời là nhân viên duy nhất của cửa hiệu, đúng ra tôi còn có một phó giám đốc họ Phan, là một vị trung niên 45 tuổi, chuyên phụ trách giám định đồ cổ. Từ lúc biết gã đến giờ tôi gặp được hai lần, lần thứ nhất là khi ông chủ giới thiệu với nhau cùng đi ăn cơm, lần thứ hai là mời gã đến giám định thứ nghe nói là ngân phiếu thời dân quốc ( 1911-1949), họ Phan chỉ liếc nhìn một cái là đi, chỉ nói: “ Lần sau có người dùng vàng mã giả làm ngân phiếu thời dân quốc đem đến giám định thì báo công an luôn đi…”

    Tình huống của tôi đại khái là như thế, cửa hàng mở trên một con phố rất vắng vẻ, hàng ngày nhàn rỗi. KHông có chuyện thì thôi, xảy ra là kinh thiên động địa, má nó, tôi thành dự bị thần tiên, còn phải tiếp đãi khách hàng xuyên việt đến nữa…

    Ngay khi tôi vừa có chút chuẩn bị tư tưởng, Sáu Lưu đã dẫn đến cho tôi vị khách đầu tiên: Kinh Kha. Như đã nói, bạn học Kinh Kha cao khoảng 1m77, khá vạm vỡ, mặc quả áo vải thô, buồn cười nhất là gã bị lác, khi một mắt gã nhìn bạn thì mắt kia dính ở thái dương. Không sao, sát thủ mà, mắt phải nhìn khắp tám hướng.

    Chính là đồng chí Tiểu Kinh, trước khi ám sát Tần Vương đứng bên bờ Dịch THủy hát hiphop rất là bi tráng, được Cao Tiệm Ly gõ trống tiễn đưa vô cùng oai phong. Đáng tiếc là Tiểu Kinh học nghệ không tinh, bị Tần Vương bụp cho một trận te tua, tức quá dạng háng ra cấp Tần Vương một động tác đầy ám thị tình dục ( đoạn này trích từ ‘ Thiên niên hí thuyết sử” chương thứ N, hồi 2 Kinh Kha Thích Tần do Trương Tiểu Hoa chủ biên)

    Sáu Lưu đưa Kinh Kha đến rồi vẫy taxi đi mất tiêu. Kinh Kha có vẻ còn chưa tỉnh lại sau thất bại, ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không chú ý‎ đến xung quanh, chỉ nhìn xuống chân rồi nói với tôi:

    - Ngài chính là chủ nhân của tiên cảnh? Cấp ta một cái phòng, có gì nhớ ra ta sẽ gọi sau.

    Ừm, ăn ở không thành vấn đề, trên gác còn hai căn phòng và một cái kho, tôi và bạn gái chiếm một phòng, tôi đưa Kinh Kha lên, gã đần người ngồi bệt xuống đất lẩm bẩm: “ Vì sao?...Vì sao?...” Tôi đi xuống nhà, phát hiện mồ hôi mồ kê đầy người, từ giờ trở đi tôi bắt đầu đi trên con đường thành tiên, khách hàng đầu tiên lại là “ Cổ kim đệ nhất thích khách” Kinh Kha. Tôi nhìn lên đồng hồ treo tường, bạn gái tôi, Bánh Bao sắp đi làm về.

    Tôi rất xui xẻo, đã nói từ đầu rồi mà, bạn có thấy nam nhân vật chính trong tiểu thuyết mấy khi có bạn gái? Có đi chăng nữa cũng đẹp như tiên phải không?

    Bánh Bao họ Hạng, tên đầy đủ là Hạng Bào Tử, ông già nàng là loại kế toán đeo kính dày như đít chai, mặc đồ xanh quân đội nuôi hy vọng con gái mình lớn lên sẽ thành nhà giáo nhân dân quang vinh, học trò khắp thiên hạ giống như bào tử thực vật vậy. Nhưng cái tên đó đem lại điều tốt duy nhất là tiểu thư Hạng Bào Tử càng lớn trông càng giống cái bánh bao, nàng làm việc tại một cửa hang bánh bao cách chỗ tôi một con phố, cửa hàng kinh doanh một loại bánh bao khá nổi tiếng trong thành phố, công tác cụ thể là đón khách ở cửa. Trước đây nàng làm bồi bàn, nhưng mỗi lần khách gọi “ bánh bao” đều khiến nàng quay đầu lại rồi không đánh vỡ bát cũng đánh vỡ đĩa, cuối cùng giám đốc đành chuyển nàng ra đón khách vậy. Xét ra về chuyện này chỉ có thể giải thích bằng việc giám đốc là một người tốt, ông ta không thể có suy nghĩ linh tinh về Bánh Bao, vì như chúng tôi biết về vị này thì khá là nhát gan, thuộc loại xem xong Ju-on không dám về nhà một mình, tuyệt đối ông này không có cái dũng khí đó.

    Bạn hỏi tôi vì sao lại yêu Bánh Bao? Đó là một sự sai lầm rất mỹ lệ, một buổi chiều tôi không đụng chạm đến ai lang thang trên phố ( nghe quen không?) nhìn thấy một người con gái có thân thể hoàn mỹ đến cực hạn đang uyển chuyển dạo bước, người con gái đó là Bánh Bao. Sau đó người con gái mang đầy tính mâu thuẫn đó gây cho tôi sự tò mò, thế rồi một đêm, sau khi cùng nàng nghiên cứu đủ loại Maria Ozawa và Sora Aoi, nàng chiếm hữu tôi một cách dã man, vào lúc sung sướng đến cực điểm, nàng ngậm một thứ trong miệng lung bung hỏi: “ Em là gì của anh?” Tôi vô cùng đau khổ rên lên: “ Bà xã”

    Đó là cả câu truyện.

    Bánh Bao sắp đi làm về, tôi phải nói gì với nàng đây? “ Em yêu, anh sắp thành tiên rồi, Kinh Kha đang ở trên gác nhà mình”? Nghĩ đến đây tôi vội chạy lên phòng, lấy một bộ quần áo đưa cho gã, nói rằng hễ đến tiên cảnh là phải theo quy định thay đồ..v.v Nhưng gã hoàn toàn không quan tâm đến tôi mà chỉ lầm bầm: Vì sao?...Vì sao?...

    Tôi biết gã tính cách cũng chẳng tốt gì, truyền kỳ sát thủ cả đời không giết được ai, độ bực bội của gã có thể đoán được.Tôi chỉ đành nói lớn:

    - Ông không thấy là của ông ngắn quá à?

    Kinh Kha giật mình ngẩng lên ngơ ngác:

    - Ngắn à, nhưng mà cái đó của tôi ngắn thì liên quan gì?

    Tôi phát cáu, sao mà người cổ đại cũng H quá vậy? đành gào lên:

    - Tôi nói là kiếm của ông ngắn quá!

    Kinh Kha như sực tỉnh, móc ra một cây dao găm màu ngọc bích, nói:

    - À..tôi cứ tưởng ông nói là tóc tôi ngắn quá.


    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi Qing Luan, ngày 29-05-2012 lúc 11:59.
    ---QC---
    Say là một trạng thái thần thánh,
    Người say là một vị thần,
    Thằng nào không tin đều đi viện cả rồi.


  2. Bài viết được 207 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,a39000,anagkh13,anhhoang1612,ball_fly103,baothanphong,Bỉ Tử Long,binhso1988,bo17age,butkhoe,cangtran93,chichuot86,cuonglong,dau_dat,doctruyenke,Dothy,EmHot,Frozen96eart,giap9981,gimmyvelantin,hai@ya,Hamnang,handsome,hieudtd,hiihii,huyquoc52,iamvampire2009,kakesi_kenji,klman,kotane,KradAngel,kungai,kyo09,langbavibo,Lào Phong,lequangdao11,maiyeuhuongvan,malum,map,meotwo1989,methamhue,milkenough,momoi,mrcaothu,mrdjeu,mysexylove50,namliem,ngocnghechvn,nguyenduy1k,nguyenvanninh94,niemdc1,nminhcuong,Nobuno,noobwolf,nph,odin,pestie,philongma,qami11,sena21,SilverTsubasa,Tử Mặc,TửLinh,than y,thanhmm,Thần Lười,thedung33,tonylai78,tramhuong3890,tranquockhoa94,tranxuat,ttn,tytk0ol1102,viemtu,VietStar1711,violet1606,vipboy247,vodanh1890,vohuyet,yesayoke,younoel,
  3. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    Một nơi không đến nỗi tệ.
    Bài viết
    358
    Xu
    50

    Mặc định

    Chương 3: Không phải oan gia không tụ đầu

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa

    Người dịch: Cuònglong
    Biên tập: thienthanh2807

    Nguồn: tangthuvien.

    Kinh Kha bỏ kiếm lên bàn rồi làm động tác rút kiếm ra khỏi trục bản đồ đâm một nhát, tôi vội vàng nhảy một phát xa cả vài mét. Thanh kiếm đó tôi biết, do Yên thái tử Đan dùng trăm lượng vàng mua từ đại sư chú kiếm Từ phu nhân, nghe nói còn tẩm độc, hai tên âm mưu Thái tử Đan và Kinh kha còn dùng mạng người để thử kiếm. Nếu lúc đó người cầm kiếm là Kinh Kha thì tay lính xui xẻo đó là mạng người duy nhất hắn giết.

    Kinh Kha nhìn tôi không một vết xây xước cả nửa ngày rồi như sực nghĩ ra nói:

    - Hóa ra là ngắn quá.

    Tôi cáu tiết gào lên:

    - Bố khỉ, ông thần kinh à, nếu đủ dài thì lụi chít tui rồi còn gì.

    Kinh Kha không thèm quan tâm mà sung sướng kêu ầm ĩ:

    - Nguyên nhân là của ta ngắn quá...!

    Sau này tôi dùng câu đó, thêm đầu thêm đuôi rồi bán cho một công ty kinh doanh thuốc tráng dương, nghe nói khá đắt hàng.

    Đúng lúc đó cầu thang có tiếng, Bánh Bao đi làm về, tôi vội quăng quần áo lên đầu Kinh Kha nói:

    - Đại ca thay quần áo trước đi, để lát nữa thằng em sẽ cùng ông anh bàn vụ dài ngắn sau.

    Thấy tôi định đi, Kinh Kha nhìn lên trời bằng một góc 45 độ, chìa tay ra, có trời mà biết định nói gì. Tôi không thèm nhìn hắn, đi ra cửa thì đụng mặt Bánh Bao, vội tiện tay đóng cửa lại.

    Bánh Bao là một phụ nữ siêng năng, tay nàng còn cầm mấy túi thức ăn, nàng có đức tính của một cô gái xuất thân từ gia đình không khá giả là tiết kiệm và nhu cầu tính dục dồi dào tương ứng với lứa tuổi, nếu không nhìn trực tiếp vào mặt nàng thì tôi có cảm giác mình thật sự đã yêu nàng rồi.

    Bánh Bao đang định đi rửa rau, thấy tôi thần thần bí bí, định vào phòng xem, tôi vội chặn cửa cười hì hì nói: " Có anh bạn...ở tạm nhà mình mấy hôm". Bánh Bao rút ra một cây hẹ chỉ vào mặt tôi nói: " Chỉ cần nói là nam hay nữa là được.." Được biết là nam, nàng tươi cười nói: " Tối nay ăn hẹ xào"

    Tôi hé cửa liếc vào, thấy Kinh Kha về cơ bản đã ăn mặc chỉnh tề, chính đang dùng quần sịp lồng ra ngoài quần bò. Tôi vội nhảy vào nói:

    - Ặc, bộ ông tưởng mình là siêu nhân chắc, cái đó mặc bên trong.

    Kinh Kha không thèm chú ý đến mấy chuyện vụn vặt, tiện tay vứt cái quần sịp sang một bên nói:

    - Đồ của mấy người mặc khó chịu quá.

    Tôi vô cùng cảm ơn hắn không dùng áo Adidas của tôi làm phi phong đeo phất phới sau lưng, xem ra sát thủ đúng là giỏi thích ứng hoàn cảnh, hắn không tỏ ra hiếu kỳ về cửa kính trong suốt cũng như không hỏi đèn tại sao không dùng dầu thắp, so với những tay xuyên việt quê mùa trên phim có một khí độ hết sức thân sĩ.

    Nhưng ngay lập tức tôi biết lý do, hắn lại cầm dao găm lên nói:

    - Nhưng nếu dài hơn thì làm sao mang vào được?

    Xem ra hắn muốn sống tiếp một năm là để xây dựng một kế hoạch ám sát hoàn hảo. Tôi chỉ đành nhẫn nại hỏi:

    - Cái trục bản đồ ông dùng to cỡ nào?

    Hắn một tay cầm dao găm, một tay đặt trước mũi dao một đoạn nói:

    - Cỡ này.

    - Ài, sao mấy người không phóng to tỉ lệ xích lên, ví như cái bản đồ lúc đó là 1/10000 , phóng to thành 1/1000 thì bỏ cả thanh trường kiếm vào đó, thậm chí 1/100 thì vác cả thanh phương thiên họa kích vào cũng OK.

    Kinh Kha tuy không hiểu hết những gì tôi nói nhưng cũng hiểu ra đại khái vấn đề, hắn vỗ tay vào trán nói:

    - Ta thật là ngốc, đúng là...- đoạn hắn phục xuống vái mà nói- ngài quả nhiên không uổng là thần tiên.

    Sau khi giải quyết vấn đề của bản thân, nghi vấn đầu tiên về "tiên giới " lập tức xuất hiện:

    - Cái đó là gì ( tay chỉ của kính), còn cái kia, sao lại không thấy dầu?( tay chỉ đèn điện).

    Ặc ặc, tôi bị hắn đánh bại rồi.
    May mà câu trả lời của tôi cũng rất hoành tráng:

    - Đây là "tiên giới", có nói ông cũng không hiểu.

    Đến giờ ăn, tôi gọi Kinh Kha đến bàn, một năm cũng khá dài, tốt nhất là sớm cho hắn ra dưới ánh mặt trời. Bánh Bao tiếp đãi Kinh Kha một cách nhiệt tình, nàng là loại phụ nữ có thế nhanh chóng hòa nhập với đám bạn bè nhí nhố của tôi.

    Trong lúc Kinh Kha dính mắt vào tivi, và cơm vào mũi thì Bánh Bao sát vào tai tôi thì thấm:

    - Bạn anh mở cửa hóng mát kìa.

    Tôi nhìn sang thì thấy Kinh Kha mặc quần bò LEE của tôi, khệnh khang dạng chân ngồi, phẹc mơ tuya không kéo lên, cái thắng không ngắn cũng chẳng dài của hắn thấp thò nhìn ra ngoài, tôi hắng giọng một cái, hắn không thèm nghe. Bánh Bao mượn cớ ra lấy thức ăn, tôi vội nói: " Kinh Kha, mát mẻ chứ?"
    Kinh Kha không thèm nghe, chỉ vào tivi nói:" Mấy người tí hon kia là nhà ông nuôi hả?" Tôi chỉ đành đứng dậy chỉ vào vật đó nói: " Phong tục chỗ tôi không lộ thằng em ra đâu"
    Tôi cứ ngỡ hắn sẽ xấu hổ, nhưng tôi sai một cách nghiêm trọng.

    Hắn chỉ tiện tay nhét thứ đó vào rôi hỏi:" Hàng ngày cho bọn họ ăn gì?" Tôi chỉ đành sầu khổ đi qua kéo phéc mơ tuya cho hắn, được một nửa thì Bánh Bao đi vào...

    Tối hôm đó, tôi chỉ có cách dùng hành động thực tế chứng minh mình chỉ có hứng thú tình dục với người khác giới, thân thể trong ánh đèn mờ càng đặc biệt mỹ lệ của Bánh Bao như một cái bơm hút sạch tôi, như nàng nói, để dù tôi có tâm cũng không có sức, như thế ban ngày khi nàng đi làm sẽ an tâm. Mãi đến gần sáng bọn tôi mới thu thập chiến trường đi ngủ, iInh Kha ngáy cả đêm. Tôi phát hiện hắn là một người không khó đối phó, nói trắng ra, trí lực của hắn hơi bị thấp, dễ tin người, có lẽ do hắn cho rằng tôi là thần tiên, chỉ cần không nhắc đến vụ ám sát Tần THủy Hoàng thì hắn là một gã khờ trăm phần trăm.

    Sáng hôm sau, tôi mở cửa hàng muộn một tiếng, vừa mở cửa là thấy Sáu Lưu ngồi trên thềm hút thuốc, bên cạnh là một gã béo. Thấy tôi, Sáu Lưu dụi thuốc đưa gã béo vào, giới thiệu khách hàng mới. Vừa nghe tên gã béo, tôi lập tức thấy trời long đất lở.

    Độc giả thông minh có thể đoán ra ngay, gã béo là Tần Thủy Hoàng.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Chương 4: Chính béo đại chiến Kinh khờ.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa

    Người dịch: Cuònglong
    Biên tập: thienthanh2807
    nguồn: tangthuvien.


    Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Tần Thủy Hoàng là một gã béo.

    Gã béo Tần Thủy Hoàng trong khoảng độ 45 tuổi, đầu tóc so với Kinh Kha bóng hơn nhiều, nhìn là biết hay gội, mặc một cái áo bào thêu đầy đao tiễn ( tiền thời Chiến Quốc), chắp tay trước bụng nhìn tôi cười gật đầu. Xem ra chúng tôi có cùng một vấn đề, không biết phải xưng hô đối phương là gì.

    Sáu Lưu vỗ vỗ vai Tần Thủy Hoàng nói:

    - Sau này gọi hắn là Cường hay người anh em đều được- đoạn hướng tôi nói- Chào anh Chính đi!

    - Chú Cường!

    - Anh Chính!

    - Ạnh sau nạy ặn nhỡ chọ chụ hỉ( giọng Thiểm Tây khá nặng)

    - Khộng cọ chi, khộng cọ chi!- Tôi vội trả lời.

    Hoành tráng, cùng Doanh Chính xưng anh em, tôi có cảm giác cái mặt mình như tấm vải trải giường bị trẻ con đái dầm, trong một không gian hữu hạn nở ra một cách vô hạn.

    Sau này tôi mới biết bình thường Chính béo cũng không khiêm tốn thế, là do Sáu Lưu bảo hắn rằng tôi là thần tiên mới vậy. Ông anh Chính béo của tôi cũng là người khá biết chấp nhận, đầu tiên là cho người luyện thuốc trường sinh, nghe đâu là luyện gần xong thì người đó lăn cổ ra chết, anh Chính bèn lập tức cho xây binh mã dũng, hy vọng đến thế giới khác có đàn em theo phục vụ, bây giờ trong mắt gã tôi là chúa tể của thế giới mới nên đối xử với tôi khá khách khí.

    Sáu Lưu bỏ lại Chính béo rồi vẫy xe ôm đi mất tiêu, trước giờ tôi cứ nghĩ những người đi xe ôm có một trái tim rất thiện lương, giờ mới biết là sai khủng khiếp, tôi rất ghét lão.

    Tần Thủy Hoàng khác với KInh Kha, gã bỏ lại ngôi vua đến đây là để hưởng thụ sinh hoạt, gã nhanh chóng thấy hứng thú với cái laptop của tôi, sau khi nhận thấy tôi là một người khá dễ chịu thì lập tức một tay mouse vô tuyến ngoái loạn xạ, một tay sờ soạng lung tung lên màn hình. Sau này tôi mới biết gã cho rằng con trỏ hoạt động được là do có một sợi dây nhỏ nối với con chuột. Gã nghịch một lúc rồi đưa ra yêu cầu đầu tiên: Gã muốn đi ỉa.

    Hôm qua tôi đã dậy cho Kinh Kha cách dùng toilet đi tiểu nên giờ có chút kinh nghiệm, biết rằng chỉ cần bảo bọn họ xả vào hố xí là được. Tôi đưa Chính béo vào, hạ đệm ngồi xuống và bảo Doanh Chính ngồi xuống là xong. Khỏi cần tôi dậy, hắn đánh một phát rắm rung trờ chuyển đất, mùi thối nồng nặc, Chính béo cảm thấy có lỗi, liên tục phảy phẩy tay.

    Tôi không sợ mùi thối mà sợ đánh thức Kinh Kha dậy, hắn ngủ tại phòng đối diện nhà vệ sinh. Ai cũng biết những gã khờ thường hay cố chấp trong vài việc, tối qua tôi đã thu quần áo của hắn nhưng âm mưu giải trừ vũ trang gặp phải kháng cự kịch liệt nên thất bại.

    Điều đó khiến tôi nghĩ đến mấy việc, thứ nhất là không nên để hai người đụng mặt, thứ hai là phải chuẩn bị vài bộ quần áo cuối cùng là chuẩn bị cho Chính béo một phòng "Tổng thống". Hiện chỉ còn một phòng trống là cái nhà kho sát vách Kinh khờ.

    Hoa một tiếng, Chính béo lao ra khỏi phòng vệ sinh, tay ôm quần chạy huỳnh huỵch xuống nhà, vừa lúc KInh Kha ra khỏi phòng, dụi dụi mắt mê hồ đi vào toilet chống nạnh đái, hắn nhăn nhăn mũi , còn nhìn tôi một cách bất mãn.

    Tôi không có thời gian lo cho hắn, vội chạy xuống xem chuyện gì xảy ra với Tần THủy Hoàng, chỉ thấy hắn đang chống cằm ngồi thần người ra. Thấy tôi, gã nói:

    - Ạnh lạm như chụ nọi, ận một cại, nược chãy rạ àm àm, giạt cã minh, cữ nghị ngập hệt cã.

    Đoạn gã lại chạy lên nhà, nhìn vào một vũng nước vàng trong bôn cầu gãi gãi đầu không hiểu mô tê gì hết, đại khái Kinh Kha đã về phòng. Tôi muốn phát khùng, cái chuyện ngớ ngẩn như vậy cũng xảy ra được, thật bó tay. Tôi gào ầm lên:

    - Anh Kinh, anh Chính, ra đây!

    Kinh Kha và Chính béo cùng một lúc thò đầu ra cửa phòng và cửa toilet hỏi:

    - Gì thế?

    Hai người đồng thời phát hiện ra nhau, kêu lên "A" một tiếng và lập tức sập cửa lại. Tôi còn chưa hiểu mô tê răng rứa gì thì Kinh Kha đã xông ra, giơ cao cây dao găm, hóa ra hắn đi lấy dao.

    Tần THủy Hoàng không ngu, gã biết mình không ở trong cung và cũng không có Triệu Cao chi viện ,huống chi không mang theo thanh kiếm Lộc Lô. Giờ mới thấy trí tuệ của vua chúa, Chính Béo biết cách sập chốt cửa và giữ chặt tay nắm cửa. Còn Kinh Kha chỉ biết vác dao chém loạn xạ, không bao lâu tạo trên cái cửa toilet một lỗ hình tam giác, hắn ghé mắt nhìn thấy Chính béo kêu ầm lên:

    - Ra đây!

    Như tôi đã nói, Kinh Kha bị lác nặng, một mắt hắn nhìn Tần Thủy Hoàng, mắt kia thì như có vẻ theo dõi từng cử động của tôi, lúc này tôi mới sực nghĩ ra mình phải làm gì đó, bèn moi từ dưới đi văng phòng khách ra một cục gạch ( Sao trong phòng khách nhà tôi lại có cục gạch?) cầm trên tay nghiêm giọng quát:

    - Họ Kinh kia, không bỏ dao xuống là mặt hôn củ đậu ngay giờ!

    Kinh Kha thấy tôi cầm một vật vuông vức, hồng quang rực rỡ, không biết là bảo vật gì của thần tiên, dỗi nói:

    - Việc của tôi ông đừng quản...

    Đúng lúc đó Tần THủy Hoang moi ra túi xà phòng bột, thông qua lỗ trên cửa tát ra, Kinh Kha trúng chiêu, rú lên một tiếng, vứt dao dụi mắt. Tôi phát cáu, đầu tiên là thu dao của Kinh Kha, Tần Thủy Hoàng không ngừng phóng bột qua lỗ, tôi mở của tóm cổ áo lôi gã ra vứt lên đi văng, đoạn đưa Kinh Kha đi rửa mắt. Khi tôi nắm tay dắt hắn quay lại, có cảm giác như mình là cô nuôi dạy trẻ vậy, bỏ Kinh Kha xuống sa phát đối diện, đặt bình nước khoáng và gạt tàn giữa hai người, ôn tồn nói:

    - Có gì không nói chuyện với nhau được hay sao mà cứ phải chém chém giết giết thế, lại không phải kiếp trước...

    Tôi sực nhớ ra hai người đúng là kiếp trước có thù bèn đổi giọng nói:

    - Thật ra hai người đâu có thù hận gì, đúng không?

    Tần Thủy Hoàng gật đầu lia lịa, còn Kinh Kha thì cáu kính hừ hừ:

    - Là hắn làm tôi toi mạng chứ ai?

    Chính béo không chịu thua:

    - Thế ai ra tay trước?

    Tôi đập cục gạch lên bàn lớn tiếng nói:

    - Cãi cọ gì, không nhớ đây là đâu hả?

    Hai người lập tức rụt cổ im bặt, tôi châm điếu thuốc rồi hòa ái nói:

    - Không cần biết ai đúng ai sai, đều là chuyện kiếp trước rồi, hai người đến đây là để hưởng phúc, vả lại có một năm, còn không biết trân trọng sao?

    Tần Thủy Hoàng cúi đầu im re, Kinh Kha nhìn tôi, mắt đo đỏ.

    - Nào, lại bắt tay dàn hòa, từ nay làm bạn, ngoan, nghe lời!

    Chính béo là người giơ tay ra đầu tiên, người ta là vua chúa đúng là độ lượng, Kinh Kha bất đắc dĩ nắm lấy một cái. Đôi oan gia nói chung tạm thời được giải quyết. Tôi lấy ra một bộ quần áo cho Chính béo, đúng là biết nhiều thấy rộng, đồ vào tay là biết của tôi tốt hơn quần áo cũ. Khi Kinh Kha nói với gã quần lót phải mặc ở trong thì khá nghe lời, tỏ ra thái độ khá hữu hảo.

    Sau đó mấy anh em ( nghe lạ không?) cùng nhau quét dọn cái phòng kho, tôi xếp vào đó một cái giường xếp, tậm thời thành phòng " Tổng thống" của Tần Thủy Hoàng. So với Kinh Kha, Chính béo tò mò gấp N lần, hỏi hết cái nọ đến cái kia, kinh Kha thay tôi trả lời:" Đây là tiên giới, nói ông cũng không hiểu".

    Xem ra tâm thái quyết định tất cả, Tần Thủy Hoàng nhanh chóng bị tivi cuốn hút, vốn dĩ gã xem " Bách gia giảng đàn" nói về Hàn Phi, may mà tôi nhanh tay đổi kênh sang Sao Băng để hắn xem.

    Mọi việc trên gác tạm yên, tôi vừa nghịch cây dao tịch thu của Kinh Kha vừa xuống nhà thì thấy phó giám đốc của tôi, lão Phan đã ngồi chờ từ bao giờ.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi Qing Luan, ngày 15-04-2012 lúc 22:03.
    Say là một trạng thái thần thánh,
    Người say là một vị thần,
    Thằng nào không tin đều đi viện cả rồi.

  4. Bài viết được 172 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,a39000,anagkh13,anhhoang1612,ball_fly103,Bỉ Tử Long,bo17age,bokinhvan,butkhoe,cangtran93,dau_dat,doctruyenke,Dothy,EmHot,Frozen96eart,giap9981,hai@ya,Hamnang,handsome,hieudtd,huyquoc52,iamvampire2009,kakesi_kenji,klman,kotane,KradAngel,kyo09,Lào Phong,lequangdao11,lightstar1988,maiyeuhuongvan,malum,map,meotwo1989,mrcaothu,mrdjeu,mysexylove50,namliem,ngocnghechvn,nguyenduy1k,nguyenvanninh94,niemdc1,nminhcuong,Nobuno,noobwolf,nph,odin,pestie,philongma,qami11,sena21,Tử Mặc,TửLinh,than y,thanhmm,Thần Lười,thedung33,TiếuHồngTrần,tramhuong3890,ttn,tytk0ol1102,violet1606,vipboy247,vodanh1890,vohuyet,yesayoke,younoel,
  5. #3
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    Một nơi không đến nỗi tệ.
    Bài viết
    358
    Xu
    50

    Mặc định

    Chương 5: Ban nhạc Tần triều.


    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: Cuònglong
    Nguồn: Tangthuvien.

    Lão Phan hôm nay đi ăn cưới, cách chô tôi không xa nên ghé qua chơi, lão là loại trung niên hết sức bình thường, đầu tóc lơ thơ nhưng chải sáng bóng, bụng bia, thương mặc bộ đồ rẻ tiền do vợ mua ở vỉa hè, trong tủ có dăm bộ complet phòng khi cần dùng, đeo kính màu cà phê, nói chuyện chững chạc, giống như mọi đàn ông trung niên có chút thành công hay một anh trưởng phòng cơ quan nhà nước.

    Thật ra lão Phan không giản đơn chút nào, tốt nghiệp khóa hai hay ba gì đó trường đại học địa chất Trung Quốc, chuyên ngành khảo cổ. Hồi ấy sinh viên đại học phải gọi là giỏi, mỗi người đều có tuyệt kỹ, lão Phan lại thuộc dạng top trong số đó. Nếu lão tiếp tục theo chuyên nghiệp của mình thì ngày nay tuyệt đối có thể bon chen cùng đám giáo sư trên tivi, đáng tiếc là thập niên 90, lão không chống lại được cám dỗ nhảy ra kinh doanh riêng. Thế là từ một tay giỏi giang hoành tráng, sau khi lỗ chỏng vó mấy lần trở nên co ro cúm rúm hết cả lại. Lý do lão lỗ nặng theo tôi là tội của lão, chẳng trách được ai: Lão vứt bỏ chuyên nghiệp theo mấy tay Phúc Kiến đi buôn đồng hồ.

    Sau năm 2000, lão lại quay về nghề cũ, chuyên giám định đồ cổ, kiếm được tuy không ổn định nhưng cũng kha khá, lão ở chỗ tôi lấy cái danh phó giám đốc chứ cũng không lĩnh lương, chỉ thu 20% hoa hồng mỗi món đồ giám định.

    Lão đưa cho tôi điếu thuốc, tôi bỏ dao lên bàn rồi cúi đầu châm lửa, chưa kịp nói năng gì thì mắt lão Phan đã dính chặt vào cây dao, một cây dao găm thời Chiến Quốc có sức quyến rũ cỡ nào với một gã có bề dày giám định đồ cổ có thể hiểu được, kính trệ xuống, lưng còng lại như muốn bay vào cây dao luôn.

    Tôi vội giật lại dao, bỏ vào túi, cười cười nói:

    - Dao cắt trái cây, có quái gì mà xem.

    Lão chỉ ngón tay vàng khè vì khói thuốc vào tôi nói:

    - Đưa đây!

    Tôi móc dao ra tung tung trên tay đùa đùa nói:

    - Ông không nghĩ cái này là đồ cổ đấy chứ?

    Rốt cục lão cũng mắc lừa, sát sát mồ hôi trên trán cười khổ nói:

    - Bệnh nghề nghiệp rồi, chỗ cậu làm sao mà có dao thời Chiến Quốc được cơ chứ.

    Tôi nghịch nghịch cây dao, giả bộ tỉnh bơ hỏi:

    - Nếu là dao Chiến Quốc thật thì giá bao nhiêu?

    - Nếu là đồ thật, do chú bán ra thì bán cho ai cũng phạm pháp, còn bán ra nước ngoài thì kiếp này anh khỏi gặp chú luôn, nhà nước quy định đồ cổ trước năm 1795 không được xuất cảnh, chú nghĩ xem thời Chiến Quốc đến năm 1795 là bao nhiêu năm..

    - THì nói chơi thôi mà, cho cái giá nghe coi.

    - Thế này nhé, tại nhà đấu giá Sotheby ở Anh bán một cái bình thời minh là 15 triệu Bảng Anh, chưa cần nói giao dịch ngầm, ở Hồng Kông bán một cây đao của Càn Long, chưa cần biết Càn Long đã từng nhìn thấy cây đao ấy chưa cũng đã 40 triệu dollar Hồng Kông rồi, một thanh kiếm mạ vàng Napoleon từng dùng giá 50 triệu NDT...

    Tôi chen ngang:

    - Nếu là cây dao Kinh Kha dùng để ám sát Tần Thủy Hoàng thì sao?

    Lão Phan lườm tôi một phát nói:

    - Đừng luyên thuyên nữa, anh phải đi đây.

    Tôi đần mặt ra nhìn cây dao găm bụng bảo dạ" Nếu đổi thành tiền xu không biết đập chết mình được bao nhiêu lần?"

    Kỳ thật tôi cũng không ngốc, chưa cần nói cây dao, từ trên người Kinh Kha nhổ sợi lông cũng tính là di sản văn hóa rồi, nhưng tôi cảm giác dính vào vụ đó hết sức nguy hiểm, chưa nói đến phạm pháp, chỉ tính mấy thứ đó bán ra nước ngoài, không cần 1000 năm tôi đã thành " thiên cổ tội nhân rồi". Là giám đốc một hiệu cầm đồ, tôi có thể lừa lọc ép giá kiếm chút tiền vô lương tâm, nhưng tối thiểu khi còn đi học cũng được giáo dục yêu nước, vụ này không chơi được.

    Buổi trưa, Bánh Bao có 20 phút nghỉ, bình thường tôi hay đóng cửa ra cùng nàng ăn ở ngoài, hôm nay đành bảo nàng mang 1 cân bánh bao về vậy. Khi Bánh Bao vội vàng chạy về thì Tần Thủy Hoàng đang xem Sao Băng, Bánh Bao gật đầu coi như chào hỏi rồi hối hả lấy ghế ngồi coi, bảo nàng ăn thì bảo ăn rồi, đoạn cắm mũi vào tivi. Khi đang đến đoạn Đạo Minh Tự, Hoa Trạch loại và Sam Thái lằng nhà lằng nhằng thì quảng cáo chen ngang. Bánh Bao đứng dậy nói với Chính béo:

    - Anh béo, chiều về cho em biết kết quả.

    Điều làm tôi kinh ngạc nhất là Chính béo dùng một giọng còn Đài Loan hơn cả dân Đài Loan đáp:

    - Được rồi, nói nhiều quá đê...

    Tôi lôi Kinh Kha, người đang nhiệt tình nghiên cứu cửa kính từ phòng bên ra ăn bánh bao, còn may, hai người chưa gây ra chuyện gì khiến tôi nhức óc. Kinh Kha hơi bị khờ, với những sự vật mới đã ngại không hỏi, đồ đạc trong nhà đủ cho hắn nghiên cứu nửa năm rồi, còn Chính Béo thì đến hưởng thụ nên tâm lý không thèm chú ý đến mấy thứ đó.

    Tôi lo là đến một lúc nào đó hai người tỉnh lại, phát hiện bị Diêm Vương lừa sẽ lôi tôi ra xả giận, nhất là Tần Thủy Hoàng, nếu gã biết tôi hay gọi sau lưng gã là Chính béo. Tôi bỏ đồ của hai người vào đáy tủ, một năm sau phải để hai người mang đi một kiện không thiếu, tôi thừa nhận không dám đem bán vì biết đám buôn đồ cổ cũng không kém gì bọn buôn ma túy hay vũ khí, bán ra một món là khỏi yên thân luôn, trông cậy vào củ đậu trong tay tôi có vẻ không đảm bảo. Đương nhiên, tôi cũng hơi lắm mồm nhắc lại một câu, tôi không muốn thấy mấy bảo vật này bị bán ra nước ngoài, bạn đọc chỉ cần nhớ thế là đủ rồi. Cây dao của Kinh Kha thì tôi rửa sạch rồi bỏ vào thùng công cụ, nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất.

    Bánh Bao tuần này làm ca sáng, tức là 10h đi làm, 4 h chiều nghỉ, thật ra là phải khoảng 5h mới nghỉ được, ca tối làm từ 4h đến 11h.Làm ca đêm thì Bánh Bao chưa bao giờ bắt tôi đi đón, không hẳn bì dạng mạo cực kỳ trừu tượng của nàng mà vì nhà nàng ở khu Đường sắt, từ bé đến lớn đại chiến với đám trẻ con cùng khu mà trưởng thành, thuộc loại " giang hồ nhi nữ", khi lên lớp sáu đã huýt sáo trêu một thầy giáo đẹp trai, xui xẻo là nàng không biết đấy là thầy giáo Tiếng Anh mới, may mắn là thầy không nghe thấy, lại xui là vì cô chủ nhiệm của nàng, một bà già khó tính bắt được quả tang. Nhờ vậy suốt thời đi học Bánh Bao chỉ học được hai câu thơ: Hương hoa mai đến từ giá rét và Mặc gió mưa xuy đả thét gào.

    Vì thế, đối với đám bạn bè nhí nhố của tôi nàng rất dễ chấp nhận, hôm nay nàng mang về cả một giỏ thức ăn bự, nàng rửa một qua dưa chuột, bẻ cho Tần Thủy Hoàng một nửa, tự cắn một nửa hỏi:

    - Sao, sao, Trạch Loại không làm gì Sam Thái chứ hả?

    Sau một buổi chièu Tần Thủy Hoàng đã nắm được tác dụng của tivi, điện thoại và ô tô, sau này tôi nói với gã phim truyền hình là giả, gã rất kinh ngạc hỏi, biết là giả sao vẫn xem, chỉ đành giải thích là cũng như gã xem người đẹp sáu nước khiêu vụ thôi. Còn Kinh Kha đã tìm được vật yêu thích, một cái đài bán dẫn, hắn cho rằng âm thanh là do người tí hon bị giam bên trong phát ra, suốt buổi chiều tìm cách nói chuyện với họ. Có hai người, tôi thấy có nghĩa vụ phải làm công tác tư tưởng cho Bánh Bao. Tôi đến bên lavabour , giả bộ giúp nàng rửa rau rồi nói:

    - Hai người thật ra không được bình thường! - Tôi rất khéo léo nói - Không phải cùng thời đại với bọn mình.

    - Cái người lớn tuổi cũng chỉ 40 chứ mấy?

    Tôi gãi đầu nói:

    - Chơi Rock đấy, không được hoan nghênh nên cũng hơi thần kinh chút.

    Nói vậy Bánh Bao lập tức hiểu ra, tạm thời tôi không dám nói rằng hai người sẽ ở đây 1 năm. Làm cơm xong, trên bàn ăn Bánh Bao hỏi:

    - Anh béo tên là gì?

    Tần Thủy Hoàng thoải mái cười nói:

    - Ạnh gọi lạ Doanh Chịnh!

    Bánh Bao nhìn Kinh KHờ, hắn cướp lời:

    - Tui kêu là Kinh Kha!

    Bánh Bao ngẩn ra rồi cười ầm lên:

    - Đúng là có tính sáng tạo, ban nhạc của mấy người gọi là gì?

    Tôi mồ hôi đầy người, chen vào:

    - Tần triều.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile








    Chương 6: Bé, cần giấy không?

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien.

    Đối với Chính béo và KInh khờ, tôi đã có một kế hoạch sơ bộ để hai người tử tế ở lại một năm. Quý 1 sẽ dậy hai người các kiến thức sinh hoạt thường thức, đụng phải cái gì cũng không đến nỗi giật mình sợ hãi, xét trí tuệ và tâm lý hai người xem ra không khó lắm. Quý 2 đưa ra đường, đến các quán ăn uống gì đó, xem ra cũng không khó khăn trải qua 3 tháng. Quý 3 sẽ khó khắn nhất, hai người sẽ cảm thấy chán cuộc sống bình đạm, vậy tôi đưa đến các công viên giải trí, đi tàu cướp biển, đu quay điện gì đó, thi thoảng đưa đi hat Karaoke. Đến quý bốn thì tôi sẽ nói thật cho hai người mọi chuyện, để đám đó sống trong niềm căm thù Diêm Vương.

    Nói chung là không để ai biết thân phận hai người, điểm này hơi bị thừa, " Cổ kim đệ nhất thích khách" Và " Cổ kim đệ nhất hoàng đế" ở chỗ tôi về cơ bản là dân nhập cư lậu, bị công an tóm được là hết sức phiền phức. Dựa vào tiền lương 1400 của tôi, miễn cưỡng cũng giải quyết được, lương của Bánh Bao cũng được 800, đủ nàng tiêu xài, Bánh Bao vừa tiết kiệm lại vừa tùy tiện, miễn là không bị đói thì với tiền chẳng có khái niệm gì, tính nàng lại nghĩa khí, ở với nhau lâu chắc không phản đối hai người ở lại.

    Tôi luôn lo rằng khi không ở nhà Kinh Kha sẽ làm thịt Tần Thủy Hoàng, nhưng xem ra chưa có hiện tượng đó, tâm tư của hắn đều chú ý vào cái đài bán dẫn, hắn đang tìm cách nuôi người tí hon trong đó, trong bữa cơm, tôi chú ý thấy hắn bỏ mấy hột cơm vào túi áo ( bộ adidas của tôi ơi!). Tôi thấy hắn khá dễ thương, hồi 3 tuổi rưỡi tôi cũng hay làm vậy. Chính béo sau khi ăn vài bữa càng kiên định cho rằng mình đang ở tiên giới, buổi trưa 1 cân bánh bao, một mình gã ăn ít nhất 7 lạng, cứ cắn vài miếng lại một câu : ' Ngọn thật!" khiến tôi nảy ra sự nghi ngờ rằng gã thống nhất 6 nước vì lương thực của nước Tần không đủ cho gã ăn no, mà đồ ăn trên bàn từ cà chua, dưa chuột, đến khoai tây bắp cải gã đều chưa từng thấy, khiến tôi rất tò mò là thời Chiến quốc nhân dân ăn rau gì?

    Buổi tối, sau khi ăn cơm,chúng tôi cùng xem ti vi, tôi ôm eo Bánh Bao ngồi trên salon, hai bên là Kinh Kha và Chính béo kéo ghế con ngồi, chài chài, nghĩ mà xem, một người đàn ông sau khi cơm no rượu say, ôm người đàn bà của mình, hai bên là cổ kim đệ nhất thích khách và vị hoàng đế đầu tiên, cái cảm giác đó, chặc chặc, tự nhiên tôi thấy mình đã thành tiên rồi. Nhưng hôm đó đài trung ương số sáu phát phim Anh hùng khiến tôi có cảm giác không phù hợp lắm với hai vị. Kinh Kha thì thôi, nhưng trong phim nhiều lần nói đến Tần Vương, thậm chí đoạn cuối còn nhắc đến Tần Thủy Hoàng. Có điều Chính béo ngồi xem một cách thản nhiên, gã chẳng biết trong phim Trần Đạo Minh đóng vai ai, tuy trang phục có gây ra chút hứng thú nhưng có lẽ so với vương quốc của gã thì cách một trời một vực. Xem xong gã còn nói:

    - Thiện ha, thiện ha, cại vu đò ngạy xưa ạnh cũng lạm hoai, mịnh khộng đanh ngượi ta thị ngượi ta đạnh mịnh, lọ sao được nhiệu thệ.

    Đó là bình luận của Tần Thủy Hoàng với bộ phim Anh hùng. Sau này tôi mới hiểu ra Chính béo cơ bản chẳng biết Tần Thủy Hoàng là chỉ ai, đó là danh hiệu người sau này gọi gã, tuy gã có tự xưng Thủy hoàng đế nhưng cả đời chắc chẳng ai chỉ mũi gã gọi Tần Thủy Hoàng. Đúng ra Chính béo còn có một sự hiểu lầm lớn nhất là gã cho mình đang ở tiên giới, cỡ như gã chỉ là tép riu nên cũng không thèm che dấu tên thật, cũng tốt, miễn là không ai tin gã thì gã còn yên ổn. Mà chính Bánh Bao cũng chẳng tin, cười nói:

    - Anh béo cũng giỏi thổi bong bóng quá ha!

    Thoáng chốc 1 tuần trôi qua, Kinh Kha và Doanh Chính cư xử với nhau một cách hòa bình, hai người đã biết dùng nhà tăm, biết bật tivi, KInh Kha chưa biết dùng điều khiển từ xa còn Doanh Chính chỉ bấm được từ 1 đến 9, may mà có nút next channel. Cảm ơn đài truyền hình cáp, có đến 200 kênh, nếu chỉ lơ thơ vài đài như hồi xưa thì dăm ngày là Chính béo đã biết hết. Giờ nhiều kênh quá làm gã loạn hết cả đầu, chẳng biết đâu là thật đâu là giả. Kinh Kha thì không rời được cái đài bán dẫn, riêng tiền mua pin cho hăn hết đến mấy chục, giờ thỉnh thoảng tôi sai hắn ra mua bao thuốc, tiền lẻ để hắn mua kẹo...

    Tần Thủy Hoàng khởi điểm hơi bị cao, nghe nhạc dùng trực tiếp MP4, tiện thể mê tít công năng chụp ảnh, lần này không nhịn được tìm tôi hỏi rõ đầu đuôi, may mà Kinh Kha dùng lý luận " Người tí hon" chẹn họng, Tần Thủy Hoàng nửa tin nửa ngờ, cuối cùng kéo Kinh Kha sang một bên cùng nghiên cứu. Tôi cho rằng ở cũng KInh Kha 1 năm, trí lực của gã sẽ hạ xuống bằng trẻ con 5 tuổi. Tuần này Bánh bao đổi thành ca tối, như tôi nghĩ, nàng không đưa ra nghi ngờ nào, nàng là loại người thích nhiệt náo và có vẻ nói chuyện rất hợp với hai người. Tình hình thật tốt đẹp.

    Hôm đó, chúng tôi ăn xong cơm trưa, tôi xuống nhà trông hàng, Bánh Bao ngủ trưa, đến 3 h đi vệ sinh thấy hết giấy nên bảo tôi đi mua. Sau khi lang thang qua mấy con phố, tôi về nhà, thấy Tần Thủy Hoàng và Kinh Kha đều ngủ trong phòng, phòng tôi không có ai, tôi gọi Bánh Bao mấy tiếng không nghe trả lời, đẩy cửa nhà vệ sinh thì bị khóa. Tôi mất kiên nhẫn gõ cửa bảo:

    - Đóng cửa cái gì, là anh đây. - Bên trong im re, tôi đẩy cửa mấy cái nói - Vợ chồng già rồi mà còn, mở cửa cho anh để giáy vào rồi còn xuống trông hàng.

    Vẫn im re, tôi cáu rồi đấy, giở cái lịch treo tường trên cửa, chắc các bạn còn nhớ, cái cửa này bị Kinh Kha chọc thủng một cái lỗ, và tôi nhìn thấy - một cái mông.

    Ài, tôi biết, tôi biết, chẳng có người đẹp nào vừa xuất hiện là giơ mông ra cả, dù trong tình trạng nguy cấo cần cứu giúp cũng chỉ quần áo xộc xệch, tệ lắm là hở ngực chút. Thế nhưng quả là cái tôi thấy đầu tiên là một cái mông, sau đó mới là một người đẹp mặc đồ kiểu cổ đang tiểu tiện, bị tôi gọi đã khá khẩn trương rồi, giờ lại thấy một cái lỗ trên tường thì vô cùng sợ hãi, thấy một gã đàn ông nhìn chằm chằm vào mông mình thì đần thối ra, chỉ kịp lấy tay che miệng. Tôi rất là khó xử, sau đó nói một câu mà sau này thấy mình tự phục mình sát đất:

    - Cần giấy không?

    Tôi kinh hoảng bỏ chạy xuống nhà sau khi bỏ giấy vệ sinh trước cửa , con tim yếu ớt đập thình thình như trống làng , cứ nghĩ đến cái mông, chài, vừa trắng vừa bóng, sờ được một phát hay hơn nữa là....(ý nghĩ bậy bạ)...Không biết từ lúc nào Bánh Bao lại có bạn đẹp thế. Chờ một tí, bạn của Bánh Bao sao lại mặc cổ trang? Đóng kịch cũng không cần mặc đồ thế về nhà chứ.

    Sau đó trong đầu tôi hiện ra một khuôn mặt rất đáng bụp một trận - lão Sáu Lưu, tuyệt đối là lão. Không lẽ cô nàng giơ mông, ách, người đẹp mặc đồ cổ là...

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Chương 7: Lý Sư Sư.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    NGười dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien



    Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung thì người đẹp mặc đồ cổ đã uyển chuyển đi xuống nhà, nhìn thấy tôi thi nhún mình làm lễ nói: " Bái kiến chủ nhân tiên cảnh", khuôn mặt còn đỏ hồng. KHông sai được rồi, chính là người mới do Sáu Lưu đem đến, có điều cái tên Sư Sư nghe quen quen, ài, trong lúc hỗn loạn quên béng mất cách xưng hô với người đẹp thời cổ rồi, gì nhỉ" bé cưng" hay " người đẹp"? Mà Sáu Lưu chết toi đâu rồi, Bánh Bao nữa?

    Trong lúc cái đầu rối như tơ vò, tôi buột miệng nói:

    - Tiểu nương tử quý tính là gì?

    Ngay lúc đó trong đầu tôi hiện ra một nhân vật lừng danh nhăn nhở cười hết sức dâm tiện: Cao Nha Nội và tiếp đó là một người cùng thời , lại miệng nói không qua óc:

    - Lý Sư Sư?

    Người đẹp che miệng cười :

    - Đúng vậy!

    Chết mất thôi, cười một cái là xương cốt toàn thân tôi cứ tê tê thế này, hồ ly tinh, tuyệt đối là hồ ly tinh, không hổ danh là cave xuất thân. Chẳng trách Quách Đức Cương ( nghệ sĩ hài TQ) từng nói: " Kỹ nữ là phụ nữ có kỹ thuật" ( không trách được tại sao chương tình Tết không có phần). Không biết thời của bé Sư Sư có mấy vụ blowjob, BSM với nhỏ nến hay không nữa?....

    Thấy cái mặt tôi đần thối, hai bên mép ròng ròng nước dãi nhìn mình, Lý Sư Sư có vẻ xấu hổ hắng giọng một cái nói:

    - NHờ ân Lưu tiên nhân đưa đường đến quý cảnh, vừa rồi bái kiến tiên hậu thừa ân chiếu cố, không ngờ vừa đến đã khiến "chủ tiên " bị đường đột, xin thứ lỗi.

    Nói văn với tôi hả, chuyện nhỏ, 13 tuổi tôi đã nhận thức " Kim Bình Mai", " Nhục Bồ Đoàn" 15 tuổi đã quen thuộc Vũ Đằng Lan ( nữ diễn viên AV Nhật)...ách, nói chuyện chính, nói chuyện chính.

    Tôi cười tủm tỉm ( một cách dâm đãng) nói:

    - Đừng khách khí, đừng khách khí, anh cũng không phải thần tiên gì đâu, sau này cứ gọi là anh Cường là được rồi, à, lão Sáu Lưu và chị dâu đâu rồi?

    - Lưu tiên nhân đi săn rồi, còn tiên hậu thì lên triều!

    Bánh Bao lên triều chắc là đi làm rồi, còn Sáu Lưu thì săn với bắn khỉ gì? May mà cô nàng tiếp luôn:

    - Lưu tiên nhân đi rất vội vàng, nói là có một con quái thú tên là Trung Thạch Du ( Công ty xăng dầu Trung Quốc) vừa bị bắt.

    À, lão Sáu Lưu chơi cổ phiếu lại lỗ rồi, đáng đời.

    Xem ra lão Sáu Lưu đưa Lý Sư Sư đến gặp lúc Bánh Bao vội đi làm, cả hai đều vội, đúng lúc Sư Sư muốn đi vệ sinh, Banh Bao đưa nàng vào rồi chuồn mất, vụ chốt cửa chắc là do Banh Bao giúp , nàng đúng là tri kỷ của tôi nha.

    Giờ tôi mới phát hiện mình vắt chân chữ ngũ ngồi trên salon, Lý Sư Sư cung kính đứng bên cạnh, tí nữa thì buột mồm nói:" Bé, hát cho anh nghe một bài" Có lẽ ngày xưa Tồng Huy Tông cũng khệnh khạng đến thế là cùng. Tôi vỗ vỗ đi văng nói:

    - Ngồi xuống đi em, đến chỗ bọn anh là để hưởng phúc, không cần khách khí với ai cả, chỉ cần không giết người đốt nhà thì em làm gì cũng được.

    Lý Sư Sư sung sướng nói:

    - Nói vậy từ nay em không cần thổi sáo nữa phải không?

    Tôi mồ hôi mồ kê như tắm nói:

    - .... thích thổi thì thổi, không thích thì không cần, tất nhiên rồi, khoa học nói thôi chỗ đó không được sạch sẽ...

    May mà Sư Sư không hiểu tôi nói gì ráo, ngây thơ nói:

    - Anh biết đấy, ống sáo phải dùng tỏi sát, em ghét cái mùi đó lắm.

    Ai, tư tưởng khác biệt là thế đấy các đồng chí ạ.

    Đúng lúc đó Kinh khờ lệt xệt từ trên gác đi xuống, giụ giụi đôi mắt đầy rỉ, chìa tay trước mặt tôi nói: "Đưa tiền đây, tôi đi mua pin" Lý Sư Sư rất lễ phép làm lễ chào hắn, Kinh Khờ đần đần nói:" Người mới hả?". Tôi vội giới thiệu hai người với nhau, được biết thân phận của Kinh khờ, Lý Sư Sư sáng mắt lên, vái một cái rất sâu nói:

    - Không ngờ ở đây được gặp Kinh tráng sĩ, đúng là phúc ba đời, trong lòng thiếp, tráng sĩ luôn là cổ kim đệ nhất anh hùng!

    Vừa dứt lời lại nghe giọng Chính Béo oang oang:

    - Nọi chi kỹ vậy? Hắn lạ anh hụng thị ta đạng chệt lặm hạ?

    Chính béo vừa nhảy vừa chạy đi xuống, Lý Sư Sư ngẩn mặt ra nhìn tôi, tôi vội giới thiệu:

    - Tần Thủy Hoàng, sau này cứ gọi là anh Chính được rồi.

    Lý Sư Sư mất mấy giây điều chỉnh rồi mới nói:

    - Bảo Kinh tráng sĩ là anh hùng là do tinh thần không sợ cường Tần, một lời nói trị ngàn vàng, không nề hiểm nguy, đơn thân phạm hiểm. Bệ hạ cũng là anh hùng, thống nhất Hoa Hạ, khí thế nuốt giang sơn.

    Đúng là giỏi.

    Chính béo vui vẻ cười nói:

    - Cộ bẹ nay giọi nọi chuyện quạ nhị, ngượi nược nạo vậy, sạo ta chựa gặp?

    Tôi vội nói:

    - Anh chết cả 1000 năm người ta mới ra đời. bồ của cô ấy là đông nghiệp với anh đấy.

    Kinh khờ không thèm quan tâm bọn tôi nói gì, tay vẫn chìa ra: " Tiền đây".

    Ài, đầu tôi bắt đầu đau như búa bổ rồi, Sáu Lưu nhét người thì cứ nhét, sao chẳng quy luật gì ráo thế này, giờ không thèm tính thời gian và giới tính nữa, làn sau đưa Triệu KHuông Dẫn hay Nỗ Nhĩ Cáp Xích đến đây? hay là Phàn Lê Hoa, Mộc Quế Anh hả trời?

    Tôi cho Kinh Kha 2 đồng để hắn đi mua pin, bảo Tần Thủy Hoàng: " đưa em gái lên gác chơi, đừng bắt nạt nhé!"

    Bánh Bao quả là rất lương thiện, tuy nàng không biết vì sao Lý Sư Sư mặc đồ cổ chạy khắp phố, nhưng nàng đã chuẩn bị sẵn cho cô bé một bộ đồ của mình.Khi Sư Sư đi xuống thì chân đi dép hở ngón, mặc quần bò bó nêu bật thân thể hấp dẫn, trên mặc chiếc áo phông Hello Kytty tay ngắn nghịch ngợm và sau đó là....coóc xê choàng ra ngoài. Ài, cái coóc xê đăng ten đen quen thuộc mặc ra ngoài khiến Sư Sư trông giống như một cô Elf trên game, nếu tay cầm cung hay chạc ba là khỏi chạy đi đâu được.

    Tôi đập đầu xuống bàn, lại còn nảy tưng tưng lên vài cái, trời ạ, sao người cổ đều có sở thích mặc đồ lót ra ngoài vậy? IQ của Lý Sư Sư ít ra phải 150 trở lên, thấy phản ứng của tôi thì tự kiểm tra rồi hỏi:" có gì không ổn ạ?"

    Tôi lấy tay khoanh trước ngực nói:

    - Cái đó....mặc ở trong.

    Lý Sư Sư nghi hoặc cởi Bra ra rồi lẩm bẩm:

    - Thảo nảo mà chật quá.

    ( Xem ra của cô nàng lớn hơn Bánh Bao 1 số nha)Lúc ấy mới nhớ ra tôi ngồi lù lù ở đó, kêu Aaa một cái, mặt mũi đỏ tía bỏ chạy lên nhà.

    Còn lại một mình tôi thật ra khá buồn bực, quan hệ của tôi với Sáu Lưu là cây muốn dừng mà gió không lặng ( thật chính xác). Vĩnh viễn không thể biết một giây sau lão có xuất hiện không và dẫn theo ai nữa? Tiếp nữa là tôi phải giới thiệu Sư Sư thế nào với Bánh Bao đây? Đừng thấy nàng đối xử không tệ với Sư Sư, ấy là do nàng đối xử với người ngoài đều thế cả, tôi nghi ngờ rằng nếu có người muốn giết cả nhà nàng, chỉ cần không phải là tôi thì nàng đều có thể tươi cười chào đón được. Tôi thừa nhận là có suy nghĩ bậy bạ với người đẹp, nhưng chỉ tưởng tượng vậy thôi, sức đe dọa của Bánh Bao không khác gì một cái Fire wall có sức mạnh gấp hàng chục lần thường dùng bây giờ tiêu diệt mọi suy nghĩ không lành mạnh khỏi đầu tôi. Nàng từng dùng một giọng hết sức điềm tĩnh bảo tôi, nếu tôi dám có lỗi với nàng thì đảm bảo tôi sẽ thành người hiện đại đầu tiên có tư cách luyện Quỳ Hoa Bảo Điển, đừng nghi ngờ quyết tâm và khả năng thực hiện lời hứa đó của nàng.
    Vấn đề cuối cùng là tối nay ngủ ra sao? Tất nhiên tốt đẹp nhất là tôi và Sư Sư một phòng, Bánh Bao phòng riêng, Chính Béo và Kinh Khờ một phòng. Nhưng... tôi đồng ý rằng sự thật và mơ ước không bao giò đồng nghĩa với nhau, thật tế nhất vẫn là Bánh Bao cùng Sư Sư chiếm phòng ngủ, còn lại ba thằng tôi thì phân phối ra sao cũng không quan trong nữa...

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile


    Chương 8: Để người đẹp tấn công mãnh liệt hơn nữa đi.


    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien



    Lần này Lý Sư Sư không xuống nữa, Chính Beo huỳnh huỵch chạy xuống nhét cái MP 4 vào tay tôi nói:

    - Ạnh phạt hiện cại thự nạy vẹ giọi lặm, chụ vẽ lại ạnh giụp đi!

    Hóa ra đến giờ gã mới phát hiện MP4 chụp được cả người. Tôi tùy tiện chụp vài bức, Chính Beo làm bộ làm tịch chỉnh lại mũ miện, tay nắm chuôi kiếm, chụp ra trông y như Lý Tử Vinh trong phim " Trí thủ Uy Hổ Sơn " vậy. Tôi tiện tay nối MP lên máy tính, độ nét của MP4 vốn không cao, Chính Béo chụp nhà tôi từng ngóc ngách hết cả, ánh sáng xiêu vẹo, coi y chang như hiện trường án mạng. Nhưng xem tiếp, xem tiếp, tự nhiên mắt tôi sáng rực, trên ảnh là một người đẹp miệng đỏ như son cười tươi tắn, tay như hoa lan hững hờ vén tóc, vừa cổ điển lại vừa như thiếu nữ khiêu gợi e thẹn. Mấy bức sau càng ngon, người đẹp lấy tay chống lên giường, lộ nửa vai, cái dây Bra đen trên bờ vai nõn nà, ái chà chà, áo phông Hello Kitty hồng phấn là sự mới chào mọi dục vọng đàn ông. Chài, tính chuyên nghiệp của Lý Sư Sư thật cao, khỏi cần người dậy cũng bày ra những pose quyến rũ nhất. Đây là người phụ nữ duy nhất tôi thấy mặc áo phông mà tạo ra hiệu quả mặc quần dây.

    Tôi trừng mắt nhìn Chính Béo:

    - Anh chụp đấy hả?

    Gã cười nói:

    - Đụng thệ! Ạnh vựa bảo vẹ chọ cọn bẹ mậy bực lạ nọ nhịn ạnh cượi khợ khợ vậy liện hạ.

    Gã ngừng một lúc rồi ngạc nhiên hỏi:

    - Sạo chụ lại chạy mạu mụi thệ?

    Tôi vừa quệt máu mũi vừa lườm hắn nói:

    - Anh còn chưa thấy hay sau, thế mà đòi làm vua nữa? Ngày xưa Mộng KHương với A Phòng chưa từng cười với anh thế sao?

    Mặt Chính Béo lập tức xệ xuống, tôi đành trả lại Mp4 cho gã nói:

    - Lần sau anh muốn tự chụp thì chiếu vào gương được rồi!

    Gã lập tức vui vẻ chạy lên phòng, xem ra từ lúc chơi với Kinh khờ, trí thông minh của gã giảm xuống rất đáng kể. Tôi vừa ngồi xem ảnh Lý Sư Sư vừa chảy nước dãi thì hình tượng đầu sói trên QQ nhấp nháy, thằng bạn mạng hỏi: " Làm gì thế?"

    - Ngắm người đẹp, không có thời gian lo cho ông.

    " Đầu sói" là một gã bạn tôi quen trên mấy cái forum đen.

    - Ông hả? Không phải tôi tu nhục ông, từ desktop của ông đến mấy cái ảnh dùng để " bắn máy bay" ( anh em đều hiểu đấy) của ông, có cái nào không phải tôi tìm cho ông? Ông mà giỏi PS chị Phù Dung thành Lâm Chí Linh cho tôi coi.

    " Đầu sói" có tư cách nói thế, hắn có một số lượng kinh người ảnh người đẹp, hắn là biên tập kiêm phóng viên nhiếp ảnh một tờ tạp chí tương đương nổi tiếng. Ảnh người đẹp trên tạp chí đó có đến 60% xuất phát từ tay hắn. Tôi cáu lên upload cho hắn một bức ảnh của Sư Sư, lát sau hăn đánh một loạt biểu tượng chảy dãi lên QQ hỏi:

    - Còn không?

    Vô cùng thỏa mãn lòng tự tôn, tôi up nốt hai bức còn lại lên, luc lâu sau hắn nhận xét:

    - Người thì trên cả tuyệt với, có điều người chụp thì kỹ thuật dở tệ. Ông lấy trên trang nào vậy?

    - Cô bé này hả, là em họ tôi, ảnh thì...tôi chụp đấy!

    Chỉ đành nói vậy thôi, biết làm sao? " Đầu sói" dùng 40 giây chửi bới tôi về tội tìm được trang web chất lượng mà giữ riêng, lại còn đặt chuyện nói dối một cách thô thiển như vậy. Tôi không nói gì, chỉ up nốt mấy bức Chính Béo chụp " hiện trường án mạng" vị trí mà Sư Sư ngồi lên cho hắn xem. Lúc lâu sau ' Đầu sói" mới nói:

    - Xem ra ông nói thật, bán ảnh cho tôi đi, trang bìa kỳ sau của tôi còn chưa có ảnh đây.

    Tôi nửa đùa nửa thật hỏi gã giá cả, gã rất trịnh trọng nói:

    - Tôi trả ông 400 một bức, nói trước là tôi chỉ dùng 1 cái, còn lại thì giới thiệu cho vài tờ khác, nếu họ dùng sẽ trả nhuận bút cho ông sau.

    Xem ra gã đúng là tử tế, gã có dùng mà không nói với tôi thì 80% là tôi không biết, có biết thì cũng 80% là không nói gì, tôi là một gã lười ghê gớm.Thế là 1200 đồng đến tay, sự dụ hoặc thật là không thể cưỡng lại được, nếu trước đây chắc là tôi không để ý, nhưng giờ tôi phải nuôi 3 cái tàu há mồm, Chính Béo ăn nhiều, Kinh khờ tốn điện, tốn nhất là Sư Sư, tệ mấy cũng là bạn gái của hoàng đế, không lẽ cho cô bé mặc áo ngực 15 đồng mua ở vỉa hè. Từ Bánh Bao có thể nhận ra: phụ nữ rất tốn tiền, nàng từng an ủi tôi: Người đẹp còn tốn tiền hơn. Rồi, bây giờ cả phụ nữ lẫn phụ nữ đẹp tôi đều có cả, khốn nạn ở chỗ : tôi không có tiền!

    Được sự đồng ý của tôi, "Đầu sói" vui vẻ đi chuyển khoản cho tôi. NGười đẹp ra tiền, người đẹp ra tiền nha các đồng chí. HOàng đế và anh hùng đến hiện đại chỉ chế tạo ra cứt đái và pin hỏng , nhìn Sư Sư xem, mông( lại thấy mông) còn ngồi chưa ấm đã đem lại cho tôi một món tiền không nhỏ . Sáu Lưu ơi, nếu có lương tâm đem hết cả Bao Tự, Điêu THuyền, Triệu Phi Yến, Tây Thi đến cho tôi đi..

    Nói đến người đẹp, tôi nhớ đến Bánh Bao, nhớ đến Bánh Bao.... tôi đói rồi. Có vị hiền giả nói : Thực, sắc là bản tính. Quá đúng luôn, lão mà có thể đến tôi nhất định chia sẻ tâm sự.

    Chính Béo và Kinh khờ với tư cách là bạn của tôi đã được đông đảo quần chúng nhận biết, Kinh khờ thường hay lang thang trên đường với cái quần không kéo khóa, tai áp vào đài bán dẫn, mắt nhìn trời theo góc 45 độ. Tôi nói với hàng xóm hắn chơi Rock, mọi người đều tin sái cả cổ. Chính Béo không thích ra khỏi nhà, nhưng cũng đã nhẵn mặt, tuy phố tôi vắng vẻ nhưng hai người cũng đã nhìn thấy xe ô tô, và nhờ tập quán của KInh Khờ, hắn thi thoảng còn phát hiện ra máy bay. Đem hai người ra phố đã an toàn, giờ lại thêm Lý Sư Sư, nếu ra đường thấy gì cũng hỏi thì tôi rất có nguy cơ bị nghi ngờ là phần tử phạm pháp, tập hợp một nhóm nhược trí âm mưu gì đó. Vì an toàn, tôi gọi đồ ăn ngoài về.

    Tần Thủy Hoàng càng ngày càng biết chơi, gã chụp một bức ảnh mình qua gương, mở ra xem, nhớ lại cử chỉ nét mặt rôi lại chụp một bức y chang, đem ra đố mọi người tìm sự khác biệt. Lý Sư Sư vừa đến đã gặp Tần Thủy Hoàng và Kinh Kha, chuẩn bị được tư tưởng, giờ đang ngồi ở cái chốn toàn chuyện quái dị đọc sách, tôi nhìn tựa đề là mồ hôi lạnh đầy người luôn, cô nàng đang đọc " Lịch sử Trung Quốc". Cuốn sách đó không phải của tôi, không biết đứa bé xui xẻo nào để quên ở chỗ Bánh Bao, không ai nhận, sau Bánh Bao mang về xem, sau đó vứt trên giá chờ biến thành đồ cổ. Lý Sư Sư thấy tôi nhìn thì cười rạng rỡ nói:

    - Xin lỗi vì đã đụng vào đồ của anh!

    Cô nàng đúng là thông minh, chắc đã biết thừa đây chẳng phải là tiên cảnh gì ráo, chứng cứ là ánh mắt của tôi quá ư là phàm tục ( còn gọi là dâm đãng), tôi bảo nàng cứ tự nhiên như ở nhà. Cô nàng đặt sách lên bàn hỏi:

    - Sao ở đây lại chỉ chép đến thời Tây Hán thế ạ?

    Tôi liếc một cái, thấy bìa sách ghi " Lịch sử sơ lược, bản lớp 10" may quá, đứa nhóc xui xẻo đó để quên mỗi tập 1, nếu không Lý Sư Sư đọc thấy nhà Tống bị diệt sẽ đau lòng ra sao. Sự thông minh của Sư Sư làm tôi khá đau đầu, cô nàng rất biết cách dụ đàn ông, lại giỏi cách nguyên thủy nhất để tìm hiểu thế giới, không biết cô bé đã đọc được bao nhiêu chữ giản thể rồi, nhưng muốn lừa nàng như lừa Kinh khờ chắc chắn là không thực tế rồi.

    Nói túm lại, con gái biết an tĩnh mà đọc thư rất mạnh, rất vô địch, trong sách sử nhận xét nàng : điềm tĩnh, đoan trang dịu dàng, về chức nghiệp chỉ ghi: là danh kỹ Biện kinh giỏi cầm kỳ, thi họa . Thô sơ như thế là rất không khoa học. THeo tôi phải ghi : Trên giường là kỹ nữ, trước mặt người khác là thục nữ. ( mình phục tài văn vẻ của mình quá đi). Tôi cầm sách mang đi, dùng giong chỉ hai người nghe thấy nói:

    - Em cũng thấy rồi đấy, đây chẳng phải tiên giới gì đâu, một năm này muốn làm gì thì cứ làm, còn nữa, sau này chỉ cần gọi anh Cường là được rồi.

    Sư Sư thở dài nói:

    - Em đến tiên cảnh chỉ muốn có 1 năm yên tĩnh, không có đàn ông, tránh xa chính trị, sông bình đạm. Cái tên Sư Sư dùng không tiện, sau này gọi em là Vương Viễn Nam nhé.

    Nghe đến đó tôi ngã đánh oạch ra nha. Muốn biết chuyện sau thế nào, xin chờ làn sau ba hoa tiếp.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Say là một trạng thái thần thánh,
    Người say là một vị thần,
    Thằng nào không tin đều đi viện cả rồi.

  6. Bài viết được 144 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,a39000,anhhoang1612,bo17age,butkhoe,dau_dat,Dothy,EmHot,Frozen96eart,giap9981,hai@ya,Hamnang,handsome,hieudtd,huyquoc52,iamvampire2009,kakesi_kenji,klman,knighthero92,KradAngel,kyo09,lequangdao11,lightstar1988,malum,map,meotwo1989,mrdjeu,mysexylove50,namliem,ngocnghechvn,nguyenduy1k,niemdc1,Nobuno,noobwolf,nph,odin,pacifichn,pestie,philongma,qami11,sena21,SilverTsubasa,Tử Mặc,TửLinh,than y,thanhmm,Thần Lười,thedung33,tytk0ol1102,violet1606,vipboy247,vohuyet,yesayoke,younoel,
  7. #4
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    Một nơi không đến nỗi tệ.
    Bài viết
    358
    Xu
    50

    Mặc định

    Chương 9: Đừng khệnh khạng, khệnh khạng bị sét đánh đấy.

    Tác giả: Trương tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien.


    Xem cái vẻ Sư Sư buồn thảm thế kia là biết cô nàng đã hoàn toàn thất vọng về đàn ông rồi. Cũng chẳng trách được, ngày xưa những tay lăng nhăng này nọ với nàng không phải quan to thì cũng là quý tộc phú hào, thế mà chỉ biết ghen tức nhau, tự thể hiện đủ kiểu mà không ai nghĩ đến chuyện cứu cô nàng ra khỏi thanh lâu. Kể cả sau này Tống Huy Tông và trước đó là nhà thơ Chu Bang Ngạn. Anh Chu sung sung sướng sướng đi chơi gái, kết quả là bị cấp trên trực tiếp Tống Huy Tông chặn trước cửa, hết đường chạy, chỉ đành trốn dưới gậm giường nghe sếp và người tình làm việc ở trên. Ghen một cách nghiêm trọng, đồng chí này còn viết một tin nhắn hơi thô tục chửi ngầm sếp, kết quả là bị đá đít khỏi thủ đô, sau này Huy Tông thấy cũng hơi bị có lỗi nên cho về, thăng lên một chức cũng kha khá . Cái sự việc giữa hai gã đàn ông cho thấy trong lòng họ Sư Sư chẳng qua chỉ có địa vị của một cô cave mà thôi.

    Tôi thấy có nghĩa vụ phải giảng cho Sư Sư định nghĩa chính xác về tình yêu...ách..quan điểm về tình yêu, để nàng tìm lại tự tin trong tình yêu. Tôi sử dụng một câu mà bà già tôi hay dùng mỗi khi gặp tôi:

    - Thấy ai hợp thì tiến tới luôn đi, còn bé nữa đâu...

    KHi ăn cơm bọn tôi nói chuyện khá vui vẻ, Lý Sư Sư rất giỏi tán dương người khác, nói những chuyện mọi người thích nói. nàng hỏi Chính Béo tại sao lại nghĩ đến chuyên thống nhất văn tự và đo lường, còn đốt sách chôn nho và vụ mẹ Tần Thủy Hoàng ( bà này cũng khá phong lưu) thì một chữ cũng không nói. Lại hỏi Kinh Kha một vài kiến thức về múa kiếm, anh chàng này rất có phong cách võ hiệp nói: "ta chỉ biết giết người, không biết múa kiếm." Lại thổi bong bóng.

    Giờ mới thấy sự khác biệt của Hoàng đế và anh hùng so với người thường, hai người nói chuyện một cách chuyên chú, không thèm để ý đến bọ ngục phập phồng của Sư Sư. Cũng phải thôi, đến cô hầu quét nhà vệ sinh của Tần Thủy Hoàng cũng được tuyển từ sáu nước với tiêu chuẩn cực cao ( cao đển đâu thì tôi không biết, đoán là đến dâng nước rửa tay với bê khăn cũng phải la trinh nữ) độ phòng ngự của hai người với người đẹp phải cỡ 800 trở lên.

    Còn tôi, tội nghiệp thằng tôi, hàng ngày đối diện với Bánh Bao, trên Khởi điểm, các tác phẩm VIP chắc đều nghiêm cấm miêu tả dạng mạo của bạn gái tôi. Nói thế để thấy đối với con gái xấu thì phòng ngữ của tôi là - 100, với phụ nữ thường là -500, còn cỡ như Lý Sư Sư thì là âm vô cực luôn. Chỉ vì ngắm cô nàng mà tôi ăn đến hai bát cơm to, chỉ thua Chính Béo nữa cân cơm. Đến khoảng 10h đêm tôi sắp xếp chỗ ngủ, nói với Sư Sư:

    - Em cứ ngủ một mình trước đi, lát chị dâu( tôi thật sự ao ước nói là chính tôi) về sẽ ngủ cùng với em.- Đoạn hỏi Chính Béo và Kinh khờ - Hai người ngủ cùng nhau hay ai ngủ cùng tôi đây?

    Chính Béo nói:

    - Ạnh ngụ vợi chụ, thặng khợ kịa ngạy ghê quạ.

    Tôi gật đầu:

    - Cứ thế đi, tôi đi đón Bánh Bao, mọi người về phòng đi!

    Sư Sư kéo tôi sang một bên hỏi xem tối ngủ có phải chốt cửa không, tôi nói, chỉ cần tôi không có nhà thì vụ đó không cần thiết. Thật ra bạn đọc cũng có thể nhận ra có một cách sắp xếp khác trong một mớ cách phân phối 5 người, 3 phòng ( môn toán tôi chỉ được 26 điểm trên thang 150) khá thích hợp, đó là tôi và Bánh Bao một phòng, Sư Sư ngủ một mình, Chính Béo , Kinh khờ một phòng, nếu không tính đến ý kiến của Chính béo thì khá hay. Đến đêm tôi có thể lần mò sang phòng khác, nhưng xét rằng Bánh Bao nhất định biết âm mưu của tôi nên hoàn toàn không hiện thật.

    Khi đón Bánh Bao, tôi bịa ra một lý do thông dụng muôn đời, Lý Sư Sư- Vương Viễn Nam là em họ tôi, người mẫu thời trang đến ở nhờ và có trả tiền thuê phòng. Bánh Bao không tham tiền nhưng khi tôi và một người phụ nữ khác chỉ có quan hệ về mặt kinh tế sẽ khiến nàng an tâm hơn. Bánh Bao vừa nghe là nổi cáu:

    - Sao anh lại lấy tiền của em nó được chứ?

    Giây phút đó tôi thật sự rất cảm động, ôm eo nàng dạo bước trên phố khuya, do đèn đường hỏng nên mấy tay du côn huýt sáo trêu chọc bọn tôi ầm ĩ. Khi bọn tôi đi ra chỗ sáng, cả đám bỏ chạy tán loạn, không biết vì nhìn thấy củ đậu trên tay tôi hay vì tướng mạo của Bánh Bao.

    Tối hôm đó bạn gái tôi ngủ cùng một cô cave, phòng bên cạnh là một sát thủ, trên giường xếp của tôi là Tần Thủy Hoàng, tôi trải chiếu nằm cách xa gã, chủ yếu là vì sợ gã lăn xuống sẽ đè bẹp tôi.

    Thần kinh của tôi đã được cường hóa đến cảnh giới cao cấp rồi, đến mức sáng hôm sau, khi thấy Sáu Lưu, tôi cũng lười không thèm nhìn nữa, ỉu xìu xìu nói:

    - Lại ai nữa đây?

    Sáu Lưu vẫy tay một cái ra sau lưng, lập tức cửa nhà tôi tối sầm, một tay to con chỉ thấp hơn Diêu Minh ( cầu thủ bóng rổ người TQ, cao 2m1) chút xíu, mặc áo mưa tiến vào. Cái áo mưa rộng thế mà bị cơ bắp của gã căng ra, kêu lách tách muốn rách, gã giật một cái là tung ra, lộ ra một bộ áo giáp, xem ra là một viên tướng. Đôi lông mày của gã vừa rậm vừa dày như hai con dao phay chĩa lên trời, mặt mũi gã rất hung dữ nhưng lại đầy vẻ buồn bã cô đơn, đi vào phòng liếc tôi một cái rôi ngồi phịch xuống, không nói không rằng. Tôi bình tĩnh phẩy tay nói:

    - Ngồi đi anh bạn, triều đại nào thế?

    Tôi bây giờ rận cắn nhiều không biết ngứa rồi, Tần Thủy Hoàng là bạn cùng phòng còn sợ thằng nào con nào? Gã to con không thèm nói một câu, ngồi ôm đầu với vẻ cực kỳ buồn bã, Sáu Lưu cười hì hì giới thiệu:" Hạng Vũ - Sở Bá Vương", tôi vội bật dậy:

    - A! Anh Vũ, có lỗi, có lỗi quá!

    Hạng Vũ tuy thất bại nhưng được công nhận là anh hùng không tranh cãi, bá vương duy nhất lịch sử. Tôi mà dám vô lễ thì gã dùng tay trái cũng quăng tôi sang Iraq được, tất nhiên là phải ghi chú rằng nếu gã thuận tay trái. Hạng Vũ liếc tôi cũng không thèm, để giải vây, Sáu Lưu nói:" còn một người nữa!" đoạn vẫy tay ra ngoài.

    MỘt gã trung niên mặt vàng khè đĩnh đạc tiến vào, liếc tôi một cái gật đầu, đoạn vén áo ngồi lên...bàn. Tôi vội chỉ vào salon nói:

    - Ngồi bên đó cho thoải mái!

    Hắn liếc nhìn tôi nói với giọng uy nghiêm:

    - Trẫm là cửu ngũ chí tôn, sao có thể ngồi thấp hơn người khác?

    Ài, khó xử đây, tôi nhẫn nại nói:

    - Chỗ đó không phải để ngồi.

    Gã mặt vàng ho một cái, trịnh trọng nói:

    - Trẫm vốn không phải là người, xưa mẹ trẫm mơ thấy rồng quấn trên bụng, có thai sinh ra trẫm, từ lúc trẫm chém rắn trắng khởi nghĩa....

    Tôi cuống cuồng lôi hắn xuống, tay chỉ Sáu Lưu rống lên:

    - Đồ đểu, đưa Hạng Vũ, Lưu Bang đến một lúc, muốn chơi trò gì đây?
    Sáu Lưu cười cười nói:

    - Không sao, hai người giảng hòa rồi.

    Tôi nhìn người khổng lồ Hạng Vũ, tay chỉ Lưu Bang:

    - Anh có thể bụp nó, miễn là đừng đánh chết là được, ở đây có quy định.

    Hạng Vũ liếc một cái, ôm đầu sầu khổ nói:

    - Yên tâm, tôi không đập nó đâu mà sợ.

    Lưu Bang không chịu nổi, đập tay tôi chỉ mặt gào tướng lên:

    - Nô tài to gan, dám đối xử với trẫm thế sao?

    Tôi tóm cổ áo gã lạnh lùng nói:

    - Đừng khệnh khạng, bị sét đánh đấy.- Đoạn chỉ tay lên gác -Tần Thủy Hoàng ở trên đó, với cái bụng của ổng thịt ông không đủ một bữa đâu.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile




    Chương 10: Nàng Ngu ơi hỡi, làm sao bây giờ

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien.

    Lưu Bang lập tức đần thối ra, chúng ta đều biết khi còn trẻ, tay này là du côn chuyên nghiệp, ham chơi lười làm, nhiều lần bị ông già mắng" Mày không chịu cày ruộng thì cút". Nhưng xét ra gã làm du côn cũng được nhiều người thích, là loại lưu manh dễ thương, chắc làm hoàng đế nhiều năm nên đầu óc bị rỉ sét nên mới vậy. GIờ vẻ mặt gã hết sức kỳ quái, vừa muốn cười lấy lòng vừa cố tỏ ra uy nghiêm. Tôi thấy gã tội nghiệp nên buông ra, đi đến chỗ Hạng Vũ nói:

    - Anh vũ à, sao thế? Chuyện kiếp trước thì bỏ qua đi, còn gì mà nghĩ không thông nữa!

    Hạng Vũ nhìn Sáu Lưu, có vẻ kỵ đạn, Sáu Lưu giụi thuốc nói:

    - Hắn có tâm sự, chắc không muốn bọn ta biết, anh vốn biết đọc suy nghĩ người khác nhưng mỗi ngày chỉ được một lần thôi, nãy anh thấy chú định dùng gạt tàn bụp anh.- Lão đứng dậy nói- Anh té đây, đừng cáu anh nữa, nếu không phải Hạng Vũ nháo ghê quá thì anh cũng không đưa hắn lên sớm vậy.

    Sáu Lưu vừa đi, Hạng Vũ liền xông đến tóm cổ tôi nhấc lên rông ầm ĩ:

    - Đưa ta về!

    Tôi khua loạn hai chân khóc dở mếu dở:

    - Đưa về đâu mới được chứ?

    - Về chiến trường, ta muốn gặp lại Ngu cơ của ta, mau đưa ta về!

    NGhe đến đây tôi lập tức nhớ lại lúc mới gặp Sáu Lưu gã đã nói chuyện này, xem ra Hạng Vũ chưa nguôi hùng tâm, đưa hắn về Cai Hạ, hắn và Lưu Bang chưa biết mèo nào cắn mỉu nào. Cá nhân tôi thì có cảm tình với Hạng Vũ, dù gã từ khi đến không thèm nhìn đến tôi một cái, nhưng nếu đưa gã về chỗ cũ thì đến VIP như Diêm Vương cũng không chịu nổi hậu quả nên tôi đành giơ đầu chịu báng vậy.

    Tôi đành dùng giọng tôi nghiệp nói:

    - Em đâu phải thần tiên, làm sao đưa đại ca về triều Hán được đây?

    Hạng Vũ nghe xong nhìn Lưu Bang nói :

    - Nhà Hán, xem ra sau này chú cũng thành hoàng đế hả?

    Mặt Lưu Bang lại dở cười dở mếu, Hạn Vũ quay lại tôi nói:

    - Giang sơn để cho nó cũng được, đưa ta về, ta chỉ cần Ngu cơ không chết thôi!

    Tôi không vùng vẫy nữa, lủng lẳng giữa không trung nói:

    - Kể cả đưa anh về được, nhưng người ta mười mấy vạn anh em xúm vào bụp anh và bồ thì cũng vẫn cứ toi như thường.

    Hạng Vũ cười khành khạch như Nobita nhưng nét mặt nhăn nhúm hung hãn, tiếng cười tràn ngập kiêu ngạo và phẫn nộ:

    - Với ta và Ngu cơ thì vòng vây nào không phá được? Chỉ tiếc là nàng thấy ta suy sụp nên tự sát, muốn khích lệ ta, hận nỗi ta bị lừa, tự sát ở Ô giang, xuống đến âm phủ mới giật mình tỉnh ra, hùng đồ bá nghiệp gì ta cũng không cần, chỉ cần được yên lành bên NGu Cơ một năm là đủ lắm rồi.

    - Nói chuyện cảm động quá!

    Hạng Vũ nghiến răng trợn mắt:

    - Nói lần nữa, có đưa ta về không?

    Tôi giang tay:

    - Kiểu gì cũng chịu, nói thật em không phải thần tiên, chỗ này cũng không phải tiên giới.

    - Đây là đâu?

    - Trung Quốc, quê anh bây giờ gọi là Hồ Bắc.

    - Cách bao xa?

    - Đi tàu hỏa 20 tiếng, xin lỗi, nói thế anh không hiểu, cưỡi ngựa hết nửa tháng, mà có về cũng vô ích, anh tìm được xương cốt Ngu cơ cũng thuộc về nhà nước.

    - NGươi đúng không phải thần tiên?

    Tôi khua tay, lủng lẳng giữa trời nói:

    - Thần tiên thì đại ca làm thế này với thằng em được à?

    Hãng Vũ mất hồn buông tôi xuống lẩm bẩm:

    - Hóa ra ta quậy âm phủ chỉ đổi lại được 1 năm cẩu diên tàn suyễn ( câu này có thể hiểu là sống thừa, đến đời Tống mới có, nhưng cứ cho là Hạng Vũ học được dưới âm phủ)

    NGười đàn ông sắt đá đó lại ôm mặt khóc nức nở. Cử động đó khiến tôi hết sức cảm động, ài, đàn ông trọng tình nghĩa thế giờ kiếm đâu ra? Lại rất là anh hùng bản sắc, thích khóc là khóc, thích cười là cười, giọt nước mắt phải to bằng cái chén. Tôi đi qua, vỗ vai hắn an ủi:

    - Anh Vũ, đừng buồn nữa, bọn mình cùng nghĩ cách mà, anh nghĩ xem, anh đến đây được thì bà chị cũng có thể đến được, em thề, nếu chị dâu đến thì phá sản em cũng đưa hai người đi du lịch ở Châu Âu.

    Hạng Vũ ôm chầm lấy tôi vui mừng nói:

    - CHú nói đúng, sao anh lại không nghĩ ra nhỉ.

    Tôi bị ôm đến nỗi xương xâu kêu lạch cạch, nghẹn thở kêu lên:

    - Đại ca buông em ra, ôm thế này thì chị dâu chưa đến em đã xuống dưới đó chuyển lời của anh rồi.

    Hạng Vũ vội buông tôi ra, xin lỗi:

    - Xin lỗi nhé chú em, chú nói Ngu cơ có đến thật không?

    - Chỉ cần chị dâu chưa đi đầu thai, thằng em sẽ đi cửa sau đưa về cho đại ca.

    Hạng Vũ lại muốn ôm tôi, tôi bật ra xa cả 5m, Hạng Vũ gãi tai cười:

    - Sau này chú là em ruột anh.

    Lúc đó tôi phát hiện Lưu Bang nét mặt quái dị, chỉ hắn nói:

    - Chuyện bọn tôi nói cấm tiết lộ, dám hở ra là tôi nhốt ông cùng phòng với Tần THủy Hoàng.

    Lưu Bang rụt cổ lại. Tôi nhìn Hạng Vũ mặc giáp, lưu Bang mặc Long bào mà nhức đầu, lấy đâu ra đồ cho hai người thay đây. GIờ Kinh Kha ăn mặc tử tế nhất, quần bò Lee, áo Adidas, quần lót mới tinh nguyên bao( xét việc hắn không bao giờ kéo khóa, nhất định phải mặc quần sịp). Tần Thủy Hoàng kém hơn nhiều, quần áo đều là đồ pha nilon, đồ lót là đồ cũ của tôi, mấy bộ thay đổi nên giờ tôi hết đồ cho Hạng Vũ và Lưu Bang luôn.

    Bọn tôi rón rén lên gác, Bánh Bao và Sư Sư đã dậy, đang tán chuyện, đến phòng kho cũ, Tần Thủy Hoàng vẫn đang ngủ, thật ra ba người gặp nhau cũng chẳng sao, dù Hạng Vũ và Lưu Bang đều đã thấy xa giá của Tần THủy Hoàng, nhưng về lý luận thì chưa từng thấy mặt mũi tay này. Còn Tần THủy Hoàng thì cũng chẳng biết hai tay này là cái giống gì. Nhưng tôi vẫn thấy để ba người cùng một phòng quái quái thế nào ấy. Tôi đưa hai người đến phòng KInh Kha, nói với Lưu Bang:

    - Cái tay béo bên kia là Tần Thủy Hoàng, nói năng lung tung thì dù ông có gọi Trương Lương, Hàn Tín đến, ba người buộc vào nhau cũng không đủ cho ổng ăn đâu đấy.

    Lại nói với Hạng Vũ:

    - Em biết anh là anh hùng, không sợ gì, nhưng chuyện ngày xưa thì...

    - Trừ NGu cơ, cái gì anh cũng không quan tâm, anh không đụng đến người ta đâu. - Hạng Vũ cắt ngang.

    Tôi quay lại phòng Tần THủy Hoàng, moi ra một mớ quần áo linh tinh, lại lôi Kinh Kha đang nằm trên giường nghe đài ra gác cửa, nói:

    - Hai người thay đồ đi, cả trong cả ngoài!

    Hạng Vũ thì không cần quan tầm gì hết, tôi nói sao làm vậy, Lưu Bang thì biết tôi còn lưu manh hơn hắn nên cũng không dám gây chuyện. Tôi đứng trước cửa gãi đầu, vừa có Lý Sư Sư, lại thêm hai cái mồm, giờ giải thích ra sao với Bánh Bao đây? Lúc hai người thay đồ xong đi ra tôi lập tức biết phải dùng lý do gì để giải thích.

    Hạng Vũ mặc bộ đồng phục hồi tôi học cấp ba, áo dài tay chỉ đến khuỷu, quần ngày xưa tôi mặc còn bị dài giờ hắn mặc như quần soóc, bộ này tôi chưa vứt là định dùng làm giẻ lau. Lưu Bang càng thảm, mặc bộ đồ đông xuân chạy ra, hai người ăn mặc lôi thôi rách rưới, mặt mũi sầu khổ, rõ là dân tị nạn mà...

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Chương 11: Thẩm mỹ quan của Hán Cao Tổ.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: Cuònglong
    Nguồn: Tangthuvien.

    Tôi quyết định nắm quyền chủ động gào tướng lên:

    - Bánh Bao, nguy hiểm chết người nè!

    Bánh Bao thò đầu ra hỏi:

    - Sao thế? - Vừa lúc nhìn thấy Lưu Bang và Hạng Vũ, tiếp luôn - Bạn anh à?

    - Họ hàng xa, dưới quê bị lụt rồi, em đi kiếm đồ gì ăn đi!

    - Sao lại thế được, ở đâu vậy, nhà nước không lo à? - Bánh Bao vội vàng vừa đi ra vừa hỏi.

    - Đều ở Hồ Bắc cả, nhà nước lo không bằng nương nhờ thân thích, thôi, đừng hỏi nữa, kiếm gì ăn đi- Tôi vừa nói vừa đẩy cả đám, bao gồm Kinh Kha vào phòng, nhỏ giọng - Hai người này muốn làm gì thì ông làm cùng, đừng chạy lung tung.

    Tôi quay ra thì thấy Bánh Bao mặt đầy dấu hỏi nhìn tôi:

    - Em không biết là anh có thân thích ở Hồ Bắc đấy?

    Tôi lúng ba lúng búng:

    - Ừm, rất rất là xa.

    Bánh Bao buộc tóc lên, đoạn đem đồ ăn thừa tối qua ra hâm lại, giọng nhỏ như muỗi kêu:

    - Thế họ ở lại đây cả à?

    - Nếu em không thích thì anh cho người ta ít tiền để họ đi?

    - Sao lại vô lương tâm thế được?

    Nghe thế, tôi ngó trước ngó sau, không thấy ai, bèn lập tức xông lên, tay chộp lấy bộ mông tròn mẩy của n nàng nắn nắn bóp bóp một cách tham lam. Bánh Bao lườm tôi một phát nhưng đã hơi hổn hển, tay còn lại của tôi thừa thắng tiến quân xuống ngực nàng, ra sức hoạt động, thằng em hùng dũng ngóc đầu dậy. Trong lúc hăng hái, tay tôi luốn cả vào trong quần soóc bò của nàng, ghé sát vào tai nàng thì thầm" Muốn đớp em quá", nàng nguýt một cái " Dám không?".

    Đúng lúc đó, sau lưng vang lên "A" một tiếng, khi tôi nhìn thấy khuôn mặt đỏ gay của Sư Sư thì luống cuống rút bàn tay tội ác lại, thật đáng đời, tay luốn vào quần rút kiểu gì cũng không ra, kẹt cứng. Cuối cùng phải do Bánh Bao tự rút ra giùm tôi, nàng tỉnh bơ như không có chuyện gì, tiếp tục hâm thức ăn.Tôi dở cười dở mếu hỏi Sư Sư:

    - Em họ, tối qua ngủ ra sao?

    Sư Sư phản ứng cũng nhanh, khúc khích cười nói:

    - Cũng ổn, cảm ơn anh họ!

    Vừa lúc Bánh Bao quay lại, làm bộ ngạc nhiên nói:

    - Viễn Nam, sao dậy sớm thế? Ngủ nhiều có ích cho da phụ nữ đấy em.

    - Em định đi vệ sinh, hì hì, co ( dang người) của chị thật tiêu chuẩn, em mà mặc cái quần đó của chị thì không sao nhét thêm một cái tay vào được.

    Nói đoạn, lại cười khúc khích bỏ đi, tiện thể lườm tôi một cái. Bánh Bao lúc này da mặt dày mấy cũng không nhịn được đỏ cả lên, nhưng nàng cũng không giận, mấy câu của Sư Sư vừa đánh lạc hướng vấn đề vừa khen khéo chúng tôi ân ái. GIờ thì tôi biết tại sao Sư Sư lườm tôi rồi, thằng em của tôi quá hăng hái đã tạo thành một cái lều da đỏ hùng vĩ dưới quần, tôi chỉ đành lom khom, biết làm sao, một chỗ quá thẳng thì chỗ khác phải cong thôi. Bánh Bao nhìn tôi cười nói:

    - Em họ chúng mình rất ngoan, có điều hơi ngây thơ, tối qua từ đèn ngủ đến máy làm ẩm, hỏi em cả mấy trăm cái vì sao, lại hỏi cả lịch sử nữa, từ hồi học cấp 2 đến giờ em không trả lời nhiều câu hỏi đến thế.

    - Thế em có trả lời không?

    - Biết thì đều đáp cả, có điều nó hỏi những vấn đề đến 8-90% em đều không biết.

    Từ đầu đến ngón chân tôi đều toát mồ hôi, may quá, Bánh Bao nhà ta không phải thạc sĩ hay tiến sĩ gì, Bánh Bao tội nghiệp bị người ta moi chuyện cả tối qua nha.

    Đúng lúc đó Tần Thủy Hoàng ngửi thấy mùi cơm canh, từ trên giường bò xuống lang thang đi ra, thấy cơm chưa xong thì tiện tay đẩy cửa phòng Kinh Kha, lẩm bẩm:

    - Thặng khợ nạy cọn chựa dẫy sạo?

    Vừa nói vừa đi vào phòng, và thế là lúc đó, Tần Thủy Hoàng, Hạng Vũ, Lưu Bang, KInh Kha tiến hành cuộc gặp mặt đầu tiên trong lịch sử. Kinh Kha thì không nói làm gì, ba người còn lại thì đều là kẻ thù từng cặp. Đầu tiên là Hạng Vũ, Lưu Bang câu kết đánh cướp giang sơn của Chính Béo, sau đó là Lưu Bang trở mặt. Tôi không biết nếu Lưu Bang và Tần Thủy Hoàng phang nhau thì Hạng Vũ giúp ai, nhưng chắc chắn là Kinh Kha sẽ giúp Tần Thủy Hoàng, thật là loạn tùng phèo.

    Trong phòng im re hồi lâu, mãi sau mới nghe Chính Béo hỏi:

    - Tụi kệu Doanh Chịnh, hại ngượi lạ...?

    Lưu Bang trong bụng có quỷ, nói nhỏ như muỗi kêu:

    - Trẫm là Lưu Bang.

    Còn Hạng Vũ nói tướng lên:

    - Ta là Hạng Vũ.

    Tần Thủy Hoàng nghe không ra địch ý trong ngôn ngữ hai người mà nhiệt tình nói:

    - Hoạn nghệnh, hoạn nghệnh.- Đoạn nghe gã nói với Lưu Bang - Đện đậy rỗi đựng Trậm Trậm chị nựa, cậu lạ cái triêu đãi nạo vẫy?

    Tôi vội chạy vào chen ngang:

    - Đều sau anh cả, sau anh cả, ra ăn cơm, ra ăn cơm.

    Chính béo nghe đến cơm thì không hỏi nữa, vừa lúc nghe Sư Sư kêu:

    - Anh họ,lại đây, hố xí tắc rồi.

    Vừa lúc Kinh Kha nhảy từ trên giường xuống chìa tay:

    - Tiền! Đi mua pin.

    Chính Béo thò đầu vào:

    - Chụ lựa ạnh, cợm cõn chựa chịn.

    Lưu Bang cáu rồi, tóm cổ tôi kêu lên:

    - Có người lừa trẫm, nói ở đây thức ăn ngon, mỹ nữ vô số trấm mới đến đây....

    Đến lượt Bánh Bao kêu tướng lên:

    - Anh Cường, đi mua chai dấm!

    Đầu tôi to như thùng phi, đầu tiên phái Chính Béo đi giúp Sư Sư thông hố xí, sau đó cho Kinh Kha mười đồng để hắn đi mua pin, tiện thể mua bình dấm, quay sang Lưu Bang:

    - Ra cửa rẽ phải, có cả thức ăn lẫn người đẹp.

    Cảm kích nhìn Hạng Vũ:

    - NGười anh em tốt.

    Tay này ngẩn ngơ nhìn một người đi xe máy qua cửa, đoạn tóm tay tôi hỏi:

    - Người đó cưỡi gì, sao nhanh hơn ngựa?

    Tôi chịu hết nổi rồi, như một nhà thơ tan nát cõi lòng, vung tay rơi lệ chạy vào nhà bếp, tóm lấy tay Bánh Bao, tiện thể nhìn thấy Lưu Bang đứng bên, bèn chỉ hắn nói:

    - Em còn chưa biết đây là ai hả, đây là Lưu...

    - Lưu Quý chứ gì, vừa nghe anh ấy nói rồi. Ăn xong cơm mau đi mua mấy bộ quần áo.

    Lưu Bang đúng là còn có tên Lưu Quý, có điều cái tên đó rất ít người biết, hắn đứng trước mặt Bánh Bao nháy nháy nhó nhó, so với vẻ khệnh khạng trước mặt tôi thì quả là một trời một vực. Tôi kéo hắn sang một bên hỏi nhỏ:

    - Ông thấy cô ấy đẹp?

    Hắn gật sái cả cổ:

    - Đẹp, đẹp, tui thích lắm.

    Tôi cực kỳ kiên nhẫn chỉ Sư Sư:

    - Còn cô kia?

    Hắn khinh miệt lắc đầu:

    - Tàm tạm thôi, so với cô này thế nào được.

    Nghe đoạn, tôi lập tức phục hắn sát đất.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile




    Chương 12: Ba điều ước định.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tàngthuvien.

    Vì Lưu Bang còn biết Sư Sư " trông tàm tạm" nên tôi cho rằng thẩm mỹ quan người thời Hán không đến nỗi ngược hẳn lại so với sau này, do đó tôi càng không hiểu làm sao hắn tổng kết ra được câu " Một trời một vực", đúng là hoàng đế mà, giỏi.

    Tạm thời tôi còn chưa nhét khái niệm " hàng có chủ( Bánh Bao), không được đụng vào" vô đầu hắn vì ít ra còn có cái đánh lạc hướng. Còn về chuyện hắn không đàng hoàng thì không lo, dưới sự dẫn dắt của tôi, Bánh Bao vô cũng giỏi sử dụng các loại củ đậu, loại thường, loại sáu lỗ, thậm chí loại lát đường, thêm vào đó là chiêu đá háng, trong thiên hạ, trừ tôi ra tuyệt không có người thứ hai tránh được.

    " Tủm" một cái, Tần Thủy Hoàng thành công trong việc thông cống, Lý Sư Sư vỗ tay khen hay, Kinh Kha thở hồng hộc chạy về, vứt dép một bên, đặt chai dấm lên bàn rồi lủi về phòng, tôi gọi giật lại:

    - Ông Kha, sao chỉ mua có một cục pin?

    Tôi phát hiện hắn chỉ nhét vào đài bán dẫn một cục pin, hắn cười đắc chí:

    - Ông không biết à, một cục cũng chạy được.

    Tôi phát khùng:

    - Như thế phí pin lắm, thảo nào mà ngày nào cũng phải thay!

    Hắn không thèm nghe, nhìn tôi như nhìn một thằng ngu, đoạn túm lấy Hạng Vũ:

    - Ông biết không, người tí hon trong này do tôi nuôi đấy.

    Lưu Bang khoanh tay trước ngực, vô cùng thoải mái cua Bánh Bao của tôi, hắn dựa vào cửa bếp, có thể so được với người mẫu triển lãm đồ lót. Vì người đông, Bánh Bao nấu thêm một nồi mì ăn liền, tôi lôi ra cái bàn vuông lâu ngày không dùng, từ các ngóc ngách tụ tập các vì hoàng đế, anh hùng lại. Lập tức phòng khách trở nên chật chội, Hạng Vũ muốn ngồi giữa Chính Béo và Lý Sư Sư, vì Kinh Kha quá nghịch nên Lưu Bang nhất định phải ngồi cạnh Bánh Bao. Tôi thấy chật quá, múc một bát mì ra đi văng ngồi, Bánh Bao nhìn mọi người, vui vẻ nói:

    - Gặp nhau là có duyên, anh Cường, lát mua ít rượu, tối ta mở party.- Nói đoạn sực nhớ ra - Hay lát nữa cả bọn mình lên phố mua cho đán anh Quý mấy bộ quần áo, khi về qua siêu thị mua đồ ăn, tối tự nấu.

    Nghe đến đây tôi bị sặc mì nhẩy phắt dậy, đưa năm người lên phó thì thà tôi cởi hết quần áo chạy ra còn hơn:

    - Không được, lát anh còn phải trông hàng, mọi người cũng bận.

    - Cái cửa hàng rách của anh có gì mà trông? Đóng cửa một buổi chiều, ai đồng ý giơ tay?

    - Em muốn đi- Lý Sư Sư là người đầu tiên đáp, nàng liếc tôi một cái như thể muốn nói đã hiểu suy nghĩ của tôi.

    - Đị đị mã, tội cõn chựa thậy bễn ngoãi rạ sạo - đến lượt Chính Béo, gã còn lôi kéo Hạng Vũ - Đị khỗng?

    Bánh Bao chen ngang:

    - Còn chưa biết tên anh to con này đấy?

    - Ta là Hạng Vũ - không cho tôi thời gian phản ứng, Hạng Vũ đáp.

    Bánh Bao tròn mắt, chống đũa vào cằm hỏi:

    - Mấy người cùng ban nhạc phải không? - Lại quay lại hỏi tôi- Hạng Vũ với Tần Thủy Hoàng là cùng thời đại phải không nhỉ?

    - Không phải- Lưu Bang vội lấp liếm, còn Hạng Vũ thì không thèm quan tâm ,đáp phải.

    Bánh Bao nhìn hai người, cười với tôi:

    - Bạn anh còn không như em nè, à, Tần Thủy Hoàng với Hạng Vũ có gặp nhau lần nào không nhỉ.

    - Tội chũa cọ gắp nọ lẫn não! - Tần Thủy Hoàng lắc.

    - Ha ha ha, thật là hài, em muốn nói là cái tay Tần Thủy Hoàng trong lịch sử.

    - Tạy đõ cụng gõi lã Doạnh Chĩnh? - Tần Thủy Hoàng lại hành tôi.

    Cả bát mì của tôi đã đi xuống gót chân, tôi thếu thào:

    - Không phải định ra phố à? Em sang bên cạnh mượn cái xe của cậu Vương chở hàng đi.

    - Cũng hay,khi bọn mình về cho cậu ấy 50 đồng tiền xăng. - Bánh Bao vui vẻ nói xong rồi đi.

    Bánh Bao đi khỏi, tổi đập bàn rống lên:

    - Máy người nghe tôi nói đây!

    cả năm người ngẩng lên ngơ ngác nhìn tôi, tôi mới nhận ra rằng cả đời bọn họ dám nói kiểu đó hình như không có, kệ, đến đây, ăn của tôi, mặc của tôi, còn cua bồ của tôi nữa, cáu rồi đấy.

    - Chúng ta ước định ba điều ( lúc đó không nhận ra rằng câu đó du Lưu Bang sáng tạo ra) , lát nữa ra ngoài không được nói chuyện với người lại, nhất là ông, Lưu Bang, đừng có trẫm trẫm gì nữa, không tôi đập ông.

    Nói đến đây tôi nhìn Tần THủy Hoàng, lúc nay tư thế nuốt trọn giang sơn của Chính Béo đã khiến Lưu Bang kinh hoàng, hắn lập tức biểu thị nghe lời.

    - Còn nữa, thấy gì cũng không được tùy tiện lấy, không biết thì về hỏi tôi, đừng có kêu ầm lên, cuối cùng, quan trong nhất là không được rồi xa tôi...ách....chừng này.- Tôi không biết nói sao nữa, đi mấy vòng - Cái thế giới này thật ra rất nguy hiểm ( mau về thời đại của mấy người đi).

    Thật ra tôi rất muốn bỏ lại một hai người, nhưng tình hình bây giờ tôi không khá hơn gì cái tay vừa ôm dê, sói và một cái bắp cải đi qua cầu độc mộc trong truyện ngụ ngôn bao nhiêu, may mà Lưu Bang đã bị Tần Thủy Hoàng khuất phục, Hạng Vũ thì không thèm quan tâm chuyện gì khác ngoài Ngu Cơ, ba người còn lại tạm thời OK. Lúc ấy Bánh Bao đã mượn được xe, đang ấn còi dưới nhà, nàng không biết lái xe nhưng cũng đưa được từ nhà bên sang. Cả bọn kéo xuống nhà, tôi dặn:

    - Kinh Kha, ông kéo khóa quần lên, anh Chính, em đưa anh đi thể sát dân tình, đừng làm lộ, Lưu Bang....

    - Có, có, có!

    -.....

    Lý Sư Sư nhìn tôi với ánh mắt đầy ý nghĩa, vừa như bảo tôi yên tâm, vừa như cười nhạo tôi, ài, con bé này hình như cái gì cũng hiểu.

    May mà tôi dự phòng đầy đủ, quá trình lên xe không vấp váp gì, khi đã ổn thỏa, rôi vặn chìa khóa, xe vừa kêu ình ình, chạy chưa được nửa mét Hạng Vũ đã hỏi:

    - Dùng cái này về Hồ Bắc mất bao lâu?

    Bánh Bao nói:

    - Muốn về cũng phải chờ hết lụt đã chứ, mà sao em không nghe năm nay ở Hồ Bắc bị lụt vậy?

    Tôi dỏng tai lên nhưng cũng không dám trả lời, cứ tưởng ngoài Ngu Cơ thì Hạng Vũ không thèm quan tâm đến chuyện gì, không ngờ hắn lại mẫn cảm với mấy thứ có thể di động như vậy. Trên xe, trừ bánh bao, đều là lần đầu tiên đi ô tô, lập tức bỏ ước định ra sau gáy, Kinh Kha là người đầu tiên làm khó, chỉ cái đài trên xe:" Trong này cũng có người tí hon?" Do Lưu Bang và Lý Sư Sư ngồi ngay sau tôi nên hai người thì thà thì thụt cũng nghe thấy được, Lưu Bang:" Sao thứ này chạy được nhỉ?" Lý Sư Sư" Chắc có cái gì trong đấy"( quá đúng), Tần Thủy Hoàng nghe đoạn nói to: " Đơn giản, mấy người không thấy chú Cường lấy cái gì đó chọc nó hả, đau thì phải chạy thôi" gã nghĩ chìa khóa xe là đinh thúc ngựa.

    Tôi rón rén nhìn Bánh Bao, nàng cười:

    - Bạn anh thật là hài..

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Say là một trạng thái thần thánh,
    Người say là một vị thần,
    Thằng nào không tin đều đi viện cả rồi.

  8. Bài viết được 129 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,a39000,anhhoang1612,Berberin,bo17age,butkhoe,ciacoi,dau_dat,EmHot,hai@ya,handsome,hieudtd,huyquoc52,iamvampire2009,kakesi_kenji,klman,KradAngel,kyo09,Lào Phong,lequangdao11,malum,map,meotwo1989,methamhue,mrdjeu,mysexylove50,namliem,ngocnghechvn,nguyenduy1k,niemdc1,Nobuno,noobwolf,nph,odin,pacifichn,pestie,qami11,sena21,SilverTsubasa,tai_pt,Tử Mặc,TửLinh,than y,thanhmm,Thần Lười,thedung33,tytk0ol1102,vipboy247,vohuyet,yesayoke,younoel,
  9. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    Một nơi không đến nỗi tệ.
    Bài viết
    358
    Xu
    50

    Mặc định

    Chương 13: Kéo nhau ra phố.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: Cuònglong
    Nguồn: Tangthuvien.


    Tôi quay đầu trừng mắt nhìn cả đám,im re hết cả. Nhưng khi tôi tăng tốc, xe, rời khỏi con phố quen thuộc thì lập tức cảm thấy khác biệt. Lưu Bang nhấp nhổm,muốn nói gì nhưng lại không dám, xem ra sức uy hiếp của Tần Thủy Hoàng quả là đáng kể. Lý Sư Sư nhìn ra cửa rồi cúi đầu ngẫm nghĩ mấy phút, thế là một bản "Trăm nghìn cái tại sao" kiểu người đẹp ra đời.Hạng Vũ thì không sợ thằng nào, nhưng mặt đần thối ra,thỉnh thoảng tôi thông qua gương chiếu hậu nhận thấy gã rất hứng thú với ô tô. Tần Thủy Hoàng ngó đông ngó tây, sở dĩ không hỏi gì là do ngay khi mới đến đã được chỉ đạo tư tưởng" đây là tiên giới, có nói ông cũng không hiểu" . Kinh Kha thật đáng yêu, hắn chỉ áp chặt tai vào đài bán dẫn ngồi im re.

    Bên ngoài xe, nhà cao cửa lớn, người xe tấp nập, nhịp sống hối hả của một thành phố hiện đại hiện ra trước mắt họ, khiến họ chấn động tâm hồn.

    Thật ra đây là chuyện quan niệm, nếu một hôm ngủ dậy,bạn thấy xung quanh mình toàn những sinh vật mắt to đùng, deo mặt nạ phòng độc, đi ra đi vào đĩa bay đều thông qua một luồng sáng vậy thì bạn hiểu ngay trái đất đã bị người ngoài hành tinh xâm lược. Bạn sẽ phủi đất trên mông, đứng dậy chiến đấu đến cùng. Ngày chiến thắng, sẽ có vô số đồng bào từ khắp bốn phương tám hướng kéo ra chúc mừng bạn.

    Còn nếu bạn tỉnh dậy, thấy một đám đàn ông con trai lại có bím tóc vây quanh thì bạn phải xua tan đám đông.TRong lúc không được vui vẻ, một người đẹp ăn mặc lấp lánh phi ngựa đến thì bạn cần chú ý rồi, người đẹp đó không phải quận chúa thì cũng là Cách Cách, sau này là một trong các cô vợ của bạn, nếu bạn vốn là lính đặc nhiệm thì có thể thử chặn ngựa lại, thân thể yếu ớt thì cũng không sao, chờ người ta chàng bạn một phát có thể bù lu bù loa lên. Đám cưỡi ngựa dễ nói chuyện hơn đám lái ô tô.

    Hay bạn tỉnh dậy thấy một tay Org đang đánh nhau với một chiến binh Elf xinh đẹp- hãy giúp nàng Elf, trong tộc đó toàn người đẹp, và khi bạn phá trinh công chúa của họ thì eo không đau nữa, chân không mỏi nữa, chạy một lèo lên tầng năm cũng vô tư.

    Vấn đề là bọn CHính Béo không được giáo dục một cách cơ sở như vậy, thấy khắp phố toàn quái vật, thấy người bay lên trời ( thang máy ngoài), đần ra, thấy hai người đàn ông hôn nhau thắm thiết giữa phố, ngất luôn ( vụ này thì tôi cũng hơi ít thấy). Ngồi trên ghế ben Bánh Bao cũng cảm thấy không ổn,khẽ nói:

    - Sao không ai nói gì?

    Tôi nhanh trí nói:

    - Có lẽ nhớ nhà rồi.

    Tôi dừng lại trên đường Phú Thái, Bánh Bao liên nhéo tôi một phát, nàng sợ bị mọi người cười, đường Phú Thái là nơi bán hàng vỉa hè nổi tiếng ở chỗ tôi, mùa hè dùng 50 NDT có thể mua ở đây quần áo từ đầu đến chân. Hai bên phố tuy cũng có vài cửa hàng lớn, nhưng cũng đều là treo đầu dê bán thịt chó, đưa bạn bè đến đây mua đồ rõ là chẳng tử tế gì.

    Tử tế cái con khỉ, vào siêu thị một đôi tất 300 đồng đám này còn chê là mỏng quả,lạnh cóng chân. Tôi tiện tay vớ lấy một cái mũ màu đỏ, hỏi giá chủ hàng, đáp:

    - 15 đồng!

    Tôi vứt xuống 5 đồng, hắn im re bỏ vào túi, tôi gọi Hạng Vũ xuống xe, chụp mũ lên đầu gã, lớn tiếng:

    - Mọi người chú ý mũ đỏ nhé, đừng đi lạc, nếu không thấy thì gọi lên.

    Thấy mọi người xung quanh cười, Bánh Bao cho là tôi đùa nên cũng kệ. Có không kệ cũng vậy, đường Phú Thái dài 200m, miễn cưỡng chen nhau được hai cái xe ba gác, nhưng người thì nhìn không thấy tận đầu,lạc phát khỏi tìm luôn.

    Tôi để Bánh Bao và Lý Sư Sư đi đầu, Tần Thủy Hoàng, Hạng Vũ ở giữa, còn tôi, Kinh Kha và Lưu Bang sau cùng. Hóa ra đó là một sai lầm nghiêm trọng, phụ nữ dạo phố là một cơn ác mộng, Banh Bao lại càng thế, nàng không vội thì Lý Sư Sư cũng không vội, cô này đang muốn học hỏi mà. Hai người dừng lại thì cả đám phải dừng, bị người qua lại đụng chạm, Lưu Bang chịu hết nổi, chỉ ảnh Quách Phú Thành trên một cửa hiệu hỏi:

    - Tên này phạm tội gì mà bị truy nã khắp nơi thế?

    Lúc này Bánh Bao bảo tôi đưa Hạng Vũ vào một cửa hàng thử đồ, Chính Béo ngồi xổm trước một sạp hàng bán các loại huy chương và đồ cổ giả, Kinh Kha đi cùng gã, tôi đứng trước cửa hàng, chăm sóc cả hai bên. Nghe Chính Béo nói:

    - Cại nạy lạ giã đậy!

    Ông chủ hàng nói:

    - Đồ thật bán ở đây hả? Đừng sát, đều là bôi lên đấy.

    Tôi thấy CHính Béo đang cầm mấy đồng tiền Đao, trên đầy gỉ xanh lè, dây đầy tay,ông chủ hàng cười:

    - Thích thì mua mấy cái mà chơi, đeo vào chùm chìa khóa trông rất hay.

    - Tội cọ đõ thật mạ.

    - Anh bạn này cũng giỏi thổi quá ta, cậu có đồ thật đến đây xem của tôi làm gì?

    Đúng mà, khi Tần Thủy Hoàng mới đến tôi nhớ gã đeo theo mấy đồng, bèn hỏi ông chủ:

    - Đồ thật giá khoảng bao nhiêu?

    - Thật cụng chẵng đạng chĩ, ạnh đạ nọi lạ khộng được lựu thỗng nựa mạ.

    Ông chủ ngẩn ra rồi chỉ Chính Béo cười:

    - Ông bạn này đùa vui thật,.

    Tôi lau mồ hôi trán nói:

    - Anh ý là thế đấy, nói coi, tiền thật đáng bao nhiêu?

    - Còn tốt thì khoảng 10 nghìn, món ấy cũng không đắt lắm.

    Đúng lúc ấy lại nghe chủ hàng quần áo nói:

    - To con thế này thì chỉ còn một cái này thôi, ông có đi chỗ khác cũng không có đâu...

    Tôi quay lại thấy Hạng Vũ mặc một cái áo phông Arnol Swachzeneger, mặc một cái quần thường chỉ có ma nơ canh mặc, cộng thêm cặp lông mày và cái mũ đỏ, chặc chặc, tôi mà đụng phải một vị như vậy trên phố là tránh càng xa càng tốt.

    Đồ của Lưu Bang dễ mua hơn nhiều, hắn cứ mặc một bộ mới lại ẹo qua ẹo lại trước mặt Bánh Bao, người ta hỏi có vừa ý không gã lại nhăn nhở cười với Bánh Bao:

    - Em bảo được thì anh được.

    Lý Sư Sư đến chỗ tôi nói nhỏ:

    - Em muốn qua bên kia xem sách!

    Tôi chịu thua, móc ra 100 đồng đưa cho nàng, nói nhỏ" anh đi với em", Sư Sư cười cười nói :" Chị dâu ghen đấy",bánh Bao nhìn tôi cười mím chi, Sư Sư một mình vào hiệu sách,tôi phái Kinh Kha đi theo, ít ra hắn đã có kinh nghiệm tiêu tiền, coi, giờ hắn đi mua thuốc đã biết đòi người ta cho diêm rồi.

    Sau một lúc bận rối óc, tôi quay lại thì té ngửa, không thấy Chính Béo đâu nữa, nhìn quanh một lúc thì thấy hắn đang ngồi ở hàng nước, vắt chân chữ ngũ uống nước ngọt có ga. Tôi xị mặt đi qua, mua một bình nước, làm phát hết nửa,dạo anyf toát mồ hôi nhiều quá. Chính Béo đung đưa chân nói:

    - Ạnh phạt hiễn rạ rặng, thẫn tiện cạc chũ khộng cõ tiện cụng khộng xọng mạ.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile



    Chương 14: Đưa anh đi xem binh mã dũng


    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien


    Tôi thở dài nói:

    - Câu này anh nói quá đúng, không có tiền ở đâu cũng khó sống. Anh hiểu được thì cũng không uổng đến chỗ em một chuyến.
    - Ạnh phạt hiễn chụ khộng đũ oại phọng, khộng nhự ạnh ngạy xữa, mội lẫn rạ đượng riệng đị đậu đạ hợn hại nghịn rội.

    Tôi hết nói nổi, uống nốt nước rồi im lặng hồi lâu, |Chính Béo thấy vậy an ủi:

    - Nhựng ạnh thịch ỡ đậy hợn, cọ chọ ạnh vễ ạnh cụng khộng vễ.

    Nếu mà thị trưởng thành phố nghe vụ này không biết sướng đến mức nào, đồng chí Tần Thủy Hoàng sinh ra trong xã hội cũ, sau khi đến hiện đại, dưới sự lĩnh đạo của ngài đã quyết tâm hối cải, thà làm một người dân bình thường của thành phố, ái chà, công lao thật là to lớn

    Vừa lúc ấy Bánh Bao và mọi người kéo ra, Hạng Vũ đội mũ đỏ, mặc áo phông, Lưu Bang mặc áo sơ mi vàng, quần vàng tóm lại là vàng khè từ đầu đến chân, xem ra gã khá nhạy cảm với màu vàng. Bánh Bao hỏi:

    - Em họ đâu rồi?
    - Đây, đây.

    Lý Sư Sư từ hiệu sách đi ra, Kinh khờ tính tiền với ông chủ hang, tôi run rẩy cầm lấy túi sách, cuốn đầu tiên là “ Thường thức điện gia đình”, mồ hôi đầy mặt, cuốn thứ hai” 600 bộ phim phải xem trong đời” lại mồ hôi đầm đìa, cuối cùng là” Lịch sử kiến trúc Trung Hoa , Lương Tư Thành”, mồ hôi như suối. Tôi cứ tưởng cô nàng phải chọn loại sách lịch sư gì đó mới đúng. Cái cửa hang này tôi đã ghé qua, hình như có cuốn : “ Danh kỹ nhà Tống-Lý Sư Sư”, không ngờ cô bé này tinh thế, ba cuốn sách vừa đủ khái quá toàn diện nền văn minh hiện đai.

    Kinh Kha sung sướng giơ một nắm tiền chạy lại, Lý Sư Sư mua toàn sách lậu , mỗi bản có 8 đồng, tổng cộng có 24 đồng. Chắc cô nàng xem giá ghi trên bìa nên chỉ mua có 3 cuốn, biết rẻ như vậy sẽ mua nhiều hơn. Tôi gọi cho mỗi người một chai Coca, bảo Kinh Kha trả tiền, còn lại cho gã, cần phải bồi dưỡng ý thức sinh tồn cho mọi người, nếu không thì 1 năm này tôi sống làm sao được hả trời.

    Bánh Bao khoác tay Sư Sư nói:

    - Bọn em đi mua đồ lót, anh đưa mọi người đi mua thêm đồ thay, cả bàn chải, dép lê luôn thể, có gì gọi điện..

    Tôi túm lấy nàng khóc lóc:
    - Đừng bỏ anh một mình mà!

    Bánh Bao ngượng ngùng nhìn xung quanh, ra sức giật tay tôi ra, kệ, chết cũng bám, bảo tôi đưa bốn vị này đi trên đường Phú Thái chật chội thì thà để bốn bà da đen số sề chơi tôi đến chết còn hơn, nhất là Chính Béo đã bắt đầu quen tay, thích gì lấy nấy, tôi toàn chạy cuống lên trả tiền. Bánh Bao rầu rĩ nói:

    - Thế anh bảo làm sao bây giờ, hay đi cùng vậy?

    Tôi gật đầu lia lịa, Sư Sư cười hì hì nói:

    - Anh chị thậy yêu nhau, không rời được một phút nữa.

    Tôi lườm con bé một cái, đấy, chỉ nháy mắt Tần Thủy Hoàng lại lấy của người ta một quả chuối….

    …. Bọn tôi mỗi người một quả chuối, rồng rắn kéo nhau vào hàng đồ lót nữ, mười mấy cái ma nơ canh trần trùng trục dàn hàng. Tôi vội tìm một góc kín ngồi xuống, đầu cúi tịt xuống đất, trời ạ, nếu một mình tôi và Bánh Bao đi vào chắc tôi sẽ ưỡn ngực ngẩng đầu, giờ cả một đám đàn ông đi theo hai cô gái thế này thì quái quá. Lắm lúc tôi thật rất khâm phục Lưu Bang, gã vô cùng thoải mái nghiên cứu chất liệu đồ lót trên thân mấy con ma nơ canh, có lúc chúi cả mũi vào, tôi tuyệt không tin gã không biết làm như thế rất đáng xấu hổ.Hạng Vũ rõ rang đang không chú ý, mãi đến khi thấy trước mũi mình là một mớ đùi, ngực mới ngẩn ra, ngó trái ngó phải , alij quá to con, người bên ngoài cũng nhìn thấy. Kinh Kha là một người tốt, nhưng đứng hơi bị sai chỗ, cả cửa hang có hai con mannequin không mặc gì, gã tìm tín hiệu cho đài lại đứng đúng giữa, miệng còn nở một nụ cười ngu ngốc.

    Chính Béo ngồi cạnh tôi nghi hoặc nói:

    - Vũ nãy ạnh thậy quẹn quẹn à!

    Trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ không hề lành mạnh, cười hềnh hệch hỏi:

    - Ngày xưa anh xem ca múa đều không mặc quần áo phải khô?
    - Đậu, hỗi xữa nhãy mụa đệu mắc đỗ cã.
    - À, chắc anh nhớ đến binh mã dũng rồi – tôi giật mình hiểu ra.

    Chính Béo vỗ đùi cái đét, nói:

    - Đụng rỗi, sạo chụ cại gị cụng biệt thễ nhĩ?

    Tôi toát hết mồ hôi vì nhớ đến một việc hết sức nghiêm trọng, mộ Tần Thủy Hoàng rốt cục là ở đâu? Theo các luận điểm hiện nay thì ở Ly Sơn, nhưng chưa tìm thấy xác gã, mà trước đây cũng không bị trộm. Vậy chỉ còn một lý do, mộ đó là giả, do Chính Béo tung hỏa mù. Vậy mộ thật ở đâu? Trước đây thì không ai biết, giờ có một người: Tần Thủy Hoàng. Tôi lắp ba lắp bắp nói:

    - Anh Chính, sau khi chết anh được chon ở đâu vây?
    - Khụng hã, chệt rỗi lạm sạo mạ biệt được?

    Tôi lau mồ hồi( lát nữa phải mua them chai nước) thở phào nói:

    - Cũng tốt, đỡ nghĩ lung tung.
    - Nhựng mạ trược khị chệt ạnh bão bọn họ chộn thật xã, chộ đõ ạnh cọ đện xẹm một lẫn.
    - Ly Sơn….

    Tần |Thủy khinh miệt nói:

    - Chộ đọ lạ giã đậy!

    Tôi mồ hôi thành song:

    - Thế giờ anh có tìm lại được chỗ đó không?
    - Khọ nọi lặm!

    Tôi đang định hỏi tiếp thì Bánh Bao giơ cao một cái Bra gọi:

    - Anh Cường, cái này thế nào?

    Tôi lại học đà điểu, Lưu Bang xoa cằm nói:

    - Anh thích cái màu đen ấy.

    Bánh Bao trừng tôi một cái rồi cười mím chi nói với Lưu Bang:

    - Thế lát nữa mua cho anh một cái.

    Hạng Vũ sau khi ngẩn ngơ trong đám đồ lót hồi lâu, sực tỉnh ra đi đến bên tôi hỏi:

    - Chú Cường, thứ bon mình dung đi đến đây chạy được nhanh nhất là bao nhiêu?

    Ài, Bá Vương quả là nhi nữ tình dài, anh hung khi đoản, bay giờ vẫn chỉ nghĩ đến chuyện đi tìm NGu Cơ, gã vẫn không hiểu ý tôi rằng cự ly về thời gian chứ không phải không gian. Lý Sư Sư nhất định không phạm phải cái sai lầm đó. Dẫu sao tôi cũng nói:

    - Cái đó là xe 12 chỗ ngồi, chạy nhanh nhất được 80 mile, nếu xe tốt thì nhanh hơn gấp hai hay ba lần.
    - 80 mile?....- Hạng Vũ ngẩn ra.
    - Ài…thế này nhé, ngựa có thể chạy tối đa 60 mile, con của anh ngày xưa chắc phải đến 70, còn xe thì chạy 80, mà chạy suốt ngày suốt đêm..
    - Muốn chạy nó có dễ không?
    - Ưm, phải thi lấy bằng, em không biết ai bên sở giao thông.
    - Tức là sao?
    - Nghĩa là hơi khó giải quyết, mà cái đó không phải của em, tạm thời chưa mua được.

    Hạng Vũ cười tự phụ:

    - Tiền không thành vấn đề.
    - Vấn đề là không có tiền nha đại ca, thằng em nói thật, lương em cỡ bằng một tay anh nuôi trong quân anh ngày xưa, một tay anh nuôi phải mất bao nhiêu năm mới mua được ngựa Ô Truy nha đại ca.
    - Cái áo giáp của anh làm bằng vàng, riêng tiền công chế tạo đã 3000 dật vàng, bán đi mua được bao nhiêu cái xe nay?
    - Ặc, mua được mấy chục cái xe Benz..
    - Anh không cần xe Benz, chỉ cần cái xe loại này thôi, lát về chú đem bán đi.

    Oạch, một cây dao găm cũng đủ cho tôi tù mọt gong, giờ áo giáp của Hạng Vũ cũng chẳng kém tí nào, tôi lắp bắp:

    - Vụ này lát nữa em giải thích với anh, với lại về tìm chị dâu cũng không có dễ vậy đâu…

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile







    Chương 15: Trở về bình an.


    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch:CuòngLong
    NGuồn:Tangthuvien.

    Lúc ấy đột nhiên tôi nghe thấy một thứ tiếng rất huyền diệu, tiếng bụng sôi lục bục. Không một lời thừa, tôi khoác vai Chính Béo nói:

    - Đợi lát anh em mình đi ăn, anh đừng càn quét nữa.

    Hạng Vũ ngượng ngùng nói:

    - Là anh!

    Chẳng trách, từ sang đến giờ, y đầy tâm sự, sang ăn chỉ ngang với Sư Sư, chài, với thân thể của y , Chính Béo giỏi lắm ăn nhiều hơn một bát cơm. Lưu Bang mặt dầy hết thuốc chữa, tò tò đi theo hai cô gái đến tận quầy đồ lót tính cảm, Bánh Bao cũng không biết làm sao hơn, chỉ đành nhỏ giọng bàn luận với Sư Sư. Lưu Bang thò đầu vào hỏi:

    - Tính cảm là gì? Chú Cường thích màu trắng à?.....

    Nghe nhân viên bán hàng cười khúc khích, tôi nghiến răng nói với Hạng Vũ:

    - Anh Vũ, làm ơn giúp em,quăng nó ra ngoài kia!

    Không cần chờ Hạng Vũ động đậy, gã chạy vụt ra cửa, đứng đó nói với going hờn dỗi:

    - Không biết hỏi một câu cũng không được à?

    Tôi nháy nhó đi vào nói với Bánh Bao:

    - Trưa rồi, bọn mình ra ngoài kiếm cái gì ăn đi!

    Bánh Bao cũng không dám tiếp tục nữa, nói nhỏ:

    - Anh Quý sao mà kỳ thế, anh bảo ăn gì bây giờ, miễn đừng ăn bánh bao là được.

    Tôi thở dài đáp:

    - Lão ấy lấy vợ rồi, bà vợ cũng ghê lắm, thuộc loại lên giường phai tắt đèn nên hắn điên cái đầu.

    Tôi để Hạng Vũ đi giữa, kéo nhau vào một hang ăn, nói với phục vụ viên:

    - Cho 5 kg cơm rang, them một chậu đậu trộn!

    Phục vụ viên hỏi lại:

    - Quý khách mấy người ạ?

    - Bảy người!

    - Cơm của cửa hang chúng tôi rất đủ đấy ạ, môi người chỉ cần 3 lạng là đủ rồi… - khi Hạng Vũ bước vào, tay nhân viên lập tức đổi giọng – 5 cân phải không ạ?

    Đây là lần đầu đám người này ra ngoài ăn, theo kiểu nói của Sáu Lưu, họ là khách hang, tôi mời cả đám ăn 5 cân cơm rang chay rồi tiếp tục dạo phố.

    Bánh Bao còn nhắc tôi mua mấy cái đệm bông, nếu không đến tối không có chỗ ngủ, thật là một mớ bong bong, năm người đàn ông, hai cái phòng, Lưu Bang, Hạng Vũ tuyệt không thể ở chung, Lưu Bang quyết không ở cùng Tần Thủy Hoàng, Tần Thủy Hoàng không thích tiếng ngáy của Kinh Kha, Hạng Vũ không thích Kinh Kha lảm nhảm về đám người tí hon….. Còn tôi, ai cũng không muốn gặp.

    Cả một đề thi toán( ai quên nhắc lại, điểm toán của tôi có 26 trên 150), mà năm xưa hình như thi đại học không phải đề này. Hai cái đệm mới mua đều do Hạng Vũ cầm, cái đệm dài bằng người mà hắn kẹp vao nách không khác gì người ta kẹp cặp tài liệu. Sư Sư cầm sách, Lưu Bang xách quần áo mới và cũ, Kinh Kha chỉ còn một tay rảnh nên xách một túi đồ vệ sinh, bàn chải, khăn mặt..v.v. Để chặn họng Chính Béo, phải để cho gã ăn lien tục, đồ ăn phải ăn được lâu, tôi mua cho gã một túi hạt dưa to vật.

    Chúng tôi vui vẻ đi về, trên xe, Bánh Bao bảo:

    - Lát qua siêu thị mua ít đồ!

    Tôi thật yêu nàng chết đi được, từ lúc nàng xuất hiện trong bộ sách này các bạn đã thấy cô ấy làm được việc gì tốt chưa hả trời? Đưa một nhân vật cỡ Tần Thủy Hoàng vào siêu thị, lương dưới 15 ngàn đừng hòng đi ra, riêng tiền phạt đủ để phá sản rồi. Tôi cười ỉu xìu:

    - Bọn mình về trước cất đồ, lát anh ra mua nhân tiện đổ xăng.

    Sư Sư chen vào:

    - Em nghĩ bây giờ đi luôn hay hơn.

    Cô nàng vốn đang đọc sách, tôi không hiểu cuốn lịch sử kiến trúc làm thế nào mà lại có siêu thị được, nhìn qua gương chiếu hậu thấy nụ cười láu lỉnh mới biết đang bị cô nàng chơi xỏ. Sư Sư thấy tôi khẩn trương, mà cái gì khiến tôi khẩn trương chắc chắn có ích với nàng. Tần Thủy Hoàng vừa cắn hạt dưa vừa hỏi:

    - Lạm chị rựa?

    Tôi im lặng hồi lâu không biết giải thích ra sao, không lẽ cho gã biết có một nơi tuyệt vời với gã, nhưng để đưa gã vào là tôi phá sản- phá sản chưa đủ trả. May mà Bánh Bao hiểu nhầm ý gã, đáp:

    - Bọn em định đi mua thức ăn tối về nấu.

    Chính Béo không biết gì nói:

    - A, thệ thị ạnh khộng đị nựa..

    Đến siêu thị, tôi bảo Bánh Bao đưa Sư Sư đi, cả đám còn lại ngồi trên xe, tôi quay đầu cáu kỉnh nói:

    - Mấy người chẳng ai tuân theo ước định cả, nhất là anh Chính, đừng nhổ vỏ ra xe nữa….

    Hạng Vũ không them nghe tôi nói gì, suốt dọc đường trợn mắt nhìn tôi lái xe, giờ chống tay lên đệm ghế hỏi:

    - Đạp cái nào thì chạy, cái nào thì dừng?

    Tôi tròn mắt:

    - Thế cũng nhìn ra, anh Vũ giỏi thật nha..

    - Cái cây gậy chỗ tay ( tay số) để làm gì vậy?

    - Anh không phải quan tâm, sau này mua một xe số tự động là được.

    - Để anh thử xem – nói đoạn y chen sang, làm cả xe lắc loạn lên, tôi vội đẩy hắn ra .

    - Để khi khác, em ở cách xa anh rồi hãy thử.

    Lát sau, Bánh Bao và Sư Sư quay lại, xách một túi thức ăn bự và mấy chai rượu, Sư Sư thậm chí còn nhai kẹo cao su, khi lên xe chia cho mỗi người một cái nói:

    - Đừng nuốt vào nhé.

    Xem ra đi một vòng về là lại càng giỏi rồi. Chuyến đi này phải nói là tuy hơi phiền phức nhưng thắng lợi, trừ cái ví của tôi dẹp lép như một con cóc bị cái xe Giải phóng chèn qua. Trong lúc tôi đổ xăng, Kinh khờ áp tai vào đài bán dẫn, mồm lẩm bẩm tự nói chuyện, nhân viên cây xăng ghé qua, goc vào cửa kính nói:

    - Anh ơi, ở đây không cho dung di động…

    Đến cửa nhà, mọi người theo Bánh Bao lên lầu, trừ Hạng Vũ, tôi thật không nỡ trả xe trước mặt gã, tôi chỉ cái xe đạp nói:

    - Cái kia chạy cũng nhanh lắm. Tuy hơi mệt tí.

    Hạng Vũ cho một lý do cự tuyệt hết sức chuyên nghiệp:

    - Cái đó đến 20 mile cũng chạy không nổi.

    Ài, muốn lừa Hạng Vũ như Kinh khờ là không ổn rồi, sách sử nói y có long dạ đàn bà, tức là khá tế nhị mặc dù vẻ ngoài thô hào. Chủ yếu là hôm nay lên phố coi như hỏng, Chính Béo ít ra là biết trên phố nhiều đồ ăn ngon, Sư Sư biết chỗ mua sách, Lưu Bang ít ra còn bình thường vì người đẹp khắp phố không them liếc một cái, dù có người xấu cũng không thể sánh được với Bánh Bao. XEm ra để y chú ý đến người khác phải kiếm cô bạn hồi trước làm cùng Bánh Bao, cô này bị người ta đánh ghen tạt cho hai hũ axit sulfuric 98% vào mặt.

    Sau đó tôi nảy ra một kế là dụ Hạng Vũ uống say rồi trả xe, người ta nói lấy rượu giải sầu mà. Vấn đề là tôi quên béng mất không hỏi xem y có thể uống được cỡ nào. Điều này chứng tỏ từ lúc biết Kinh khờ, trí lực của tôi có xu hướng giảm xuống ngang bằng gã, vụ này khiến tôi sau đó hối hận vô cùng. Biết sớm thế nên ở cùng Sư Sư nhiều hơn – nếu Bánh Bao đồng ý.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile








    Chương 16: Bao cao su mùi tự nhiên.

    Tác giả: Trương Tiểu Hoa
    Người dịch: CuòngLong
    Nguồn: Tangthuvien.


    Tôi và Hạng Vũ lên lầu thì thấy Bánh Bao đang sai phái mọi người làm việc:

    - Anh béo đi bóc tỏi, anh Kha đi đong gạo, anh Quý đi đánh trứng đi- thấy bọn tôi nàng chỉ bình ga nói – Anh Cường hay anh Vũ đi đổi bình ga?

    Tôi nâng nâng bình ga, quay lại nói:

    - Anh Vũ giúp em để cái này lên lưng!

    Hạng Vũ dung một ngón tay móc bình ga lên lưng chừng trời hỏi:

    - Để đâu?

    - Anh cầm theo em! – cái đồ, sức cử đỉnh mà còn bắt tôi vác bình ga.

    Tôi đi trước, sau lưng là một gã to con xách bình ga, cái cảm giác thấy quen quá đi? Tôi nhớ ra rồi, lần trước đến nhà Bánh Bao, ông già nàng còn chưa biết quan hệ của bọn tôi, cũng nhờ tôi đặt bình ga lên vai đi đổi, khi tôi vác lên vai mình còn không vừa ý. Giờ thì ngon rồi, nhà hết ga lại gọi tôi xuống vác đi đổi, lão già giống y chang tôi bây giờ chắp tay sau đít nghênh ngang đi trước, chậm rãi tản bộ, đôi khi còn ghé qua nhà người ta vênh vang, vì nhà đó hồi trước ở đối diện, từ khi Bánh Bao ba tháng tuổi đã nói sau này nàng đừng hòng lấy chồng. Lão già biết thừa quan hệ của tôi và Bánh Bao, vì một lần bọn tôi đang bàn chuyện bóng đá hêt sức vui vẻ, đột nhiên lão chen vào một câu:” mới ra loại bao có mùi tự nhiên, hai đứa đã thử chưa?” tôi thì buột mồm:” Cái đó đắt quá, bình thường bọn con chỉ dung…” Vừa lúc đó có người đi vào, lão tỉnh bơ nói:” …thế Ferguson phát biểu thế nào? Có thể thấy ông già vợ của tôi thật là hoành tráng, tôi không hiểu nổi tại sao tư duy của lão lại có thể chuyển nhanh được thế, mà lão biết mấy hạng condom không có gì lạ, lạ là sao lại hỏi mùi tự nhiên. Mãi sau tôi đến nhà vào mùa hè mới phát hiện mẹ Bánh Bao bị hôi mồm.

    Tôi tự nhiên nghĩ đến một việc thú vị, quay lại hỏi Hạng Vũ:

    - Ngày xưa anh có con không anh Vũ?

    - Có người thiếp đẻ cho anh hai đứa..

    - Thế thì anh có khả năng là tổ tiên ba mấy đời của Bánh Bao chưa biết chừng…

    Hạng Vũ đứng phắt lại hỏi:

    - Chú nói thế là sao?

    Hỏng bét, nếu gã biết cách thời đại của mình hơn 2000 năm không biết có thể gây ra những chuyện gì. Đảm bảo là không yên lành được, chẳng may lại chết lần nữa là toi vì theo lý luận, gã không chết được, chơi vụ sống lại lien tục là loạn liền. Ý tưởng của tôi là dạy hắn lái xe, dù thong minh thì gã cũng là người cổ 2000 năm, them vào việc tôi cố ý dậy chậm, đạt đến trình độ của Bánh Bao cũng phải mất nửa năm. Sau đó tôi bỏ ít tiền cho gã vào sân trường tiểu học chạy vài vòng sẽ “ vui không nhớ Ngu”. Xe sang người đẹp, xe bao giờ cũng ở trước, các bạn thấy người đẹp làm mẫu xe chứ có bao giờ thấy xe làm phụ trợ cho người đẹp chưa?

    Nói thế chứ đừng thấy là đã mấy nghịn năm, với Hạng Vũ, việc rời xa Ngu Cơ mới xảy ra giỏi lắm là vài ngày trước, thế nên cảm giác mãnh liệt cũng không trách được. Không thấy mấy vị thành đạt bây giờ thích chơi trò trở lại mối tình đầu sao? Tôi tùy tiện đả xóa mấy câu rồi vào hang thay ga, đứa con ông chủ hang học lớp bốn đi về, tay còn đập đập một quả bong rổ. Đứa nhóc dung tư thế gáy song song với mặt đất nhìn Hạng Vũ, ngây thơ hỏi:

    - Chú chơi bong rổ phải không ạ?

    Hạng Vũ nhìn đứa nhóc một lúc rồi đi sang một bên, tôi cho rằng gã sợ mình không chú ý dẫm chết đứa bé. Đứa bé đạp đập bong rồi quăng sang cho Hạng Vũ ngây thơ hỏi:

    - Chú ném bóng được bao xa?

    Để không bị làm phiền, Hạng Vũ tùy tiện ném bóng, viu một cái, bong như mọc cánh bay vù đi mất tăm mất tích. Đứa nhỏ lúc đầu còn ngây thơ giương mắt chờ bóng rơi xuống. Lúc tôi trả tiền xong đi ra đã qua 2 phút, đứa nhóc ngồi bệt xuống đường gào khóc ầm ĩ. Tôi phải đền cho đứa nhóc 50 đồng, luôn mồm trách Hạng Vũ, gã cười nói:” anh đâu có dung sức”, đoạn chơi trò tung hứng bằng bình ga, tôi dựng tóc gáy, đừng có đập nha.

    Tôi hôm đó, tivi của cả thành phố không bắt được đài nào, sau khi kiểm tra phát hiện tại một bộ phận quan trọng của tháp thu sóng một vật không rõ lai lịch, nghi là bóng rổ.

    Khi bọn tôi về đến nhà, mọi việc đã xong, có điều mồm Tần Thủy Hoàng sặc mùi tỏi, tôi nghi hoặc không hiểu gã là loại hoàng đế gì mà bóc củ tỏi cũng phải làm một miếng. Lưu Bang đúng là giỏi làm mọi chuyện lẫn lộn tùng phèo, bát trứng bị hắn đánh thành một hình thái cực mà vẫn tiếp tục đánh, cười nhăn nhở không biết đang nói gì với Bánh Bao, tệ là ở chỗ Bánh Bao không phải là người đẹp, có đàn ông nói chuyện với nàng sẽ không suy nghĩ nhiều, vụ này lien quan đến việc nàng soi gương hang ngày.

    Nhưng nhìn từ đằng sau, Bánh Bao và Sư Sư tuyệt đối là hai vị topmodel, Bánh Bao cao hơn Sư Sư khoảng 2 phân, nếu thân hình Sư Sư có sức quyến rũ ma quỷ thì Bánh Bao tạo cảm giác thần thánh, như một đồ sứ đặt dưới ánh sáng, trong luồng ánh sáng bụi trần ai chậm chạp di chuyển…nói thế này là đủ hiểu…bạn có cảm giác cái phòng này hết sức cần thiết phải quét dọn.

    Sư Sư đưa rau đã rửa sạch cho Bánh Bao, nàng múa đao như bay, miệng nói:

    - Hết việc rồi, mấy anh ra ngoài chơi bài đi.

    Tôi cầm bộ tú, mặt mũi nhăn nhúm gọi đám đàn ông theo mình vào phòng Bánh Bao, cả đám nhìn tôi chằm chặp, họ nghe rõ Bánh Bao bảo là “chơi”, đã quen với việc gặp bất ngờ liên tục, cả đám còn chưa thấy tôi chơi cái gì, tôi cho rằng với tâm thái của họ, tôi có biến một cái dép thành gà nướng cũng không ai thấy ngạc nhiên.

    Tôi bỏ bộ bài lên bàn nói:

    - Chơi thôi!

    Mấy người tròn mắt nhìn nhau, rồi mỗi người nhặt mấy quân, Kinh kha ngắm nghía một lúc rồi nói:

    - Mấy người tí hon này không biết động đậy thì phải?

    Còn Chính Béo thì ngửi ngửi mấy cái, tôi vội thu lại bài trước nguy cơ bọn họ định nếm thử mùi vị cây bài. Tôi không ôm chút hy vọng nào giảng luật chơi một lần, Kinh Kha rút ra một cây 3 cơ vứt lên bàn, Lưu Bang tùy tay rút một lá, liếc qua rồi đập lên bàn đánh phách một cái, là một cây 4 tép, Chính Béo rút một cây 2 cơ vứt ra đánh vèo một cái, trừng mắt nói với Lưu Bang đang nhìn gã:

    - Nhịn cại gị, bại ạnh lợn hợn.

    Hạng Vũ càng ngon, lật hết bài tìm cây Joker vứt đánh toạch một cái lên bàn. Tôi ngạc nhiên nhận ra, bọn họ xem ra đều hiểu luật chơi. Thật ra tôi phạm phải sai lầm ở chỗ cho rằng trí tuệ của bọn họ không cao mà quên mất cả đám đều không phải nhân vật giản đơn, kể cả Kinh khờ, Triệu Bản Sơn chỉ có thể lừa cho người ta cười, còn Kinh khờ thì múa mép lấy cả mạng Phàn Du Kỳ, ai giỏi hơn?

    Tôi tráo bài, cùng họ chơi tấn, trong thời gian đó cải chính cái bệnh lấy hai lá bài một lúc của Chính Béo và bệnh xem trộm bài người khác của Lưu Bang. Chơi hai ván tôi …thua cả hai ván, may mà tôi còn chưa nói cho họ biết người thua phải nộp cống…

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Say là một trạng thái thần thánh,
    Người say là một vị thần,
    Thằng nào không tin đều đi viện cả rồi.

    ---QC---


  10. Bài viết được 121 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    21302766,a39000,anhhoang1612,bo17age,butkhoe,dau_dat,EmHot,hai@ya,handsome,hieudtd,huyquoc52,kakesi_kenji,klman,KradAngel,kyo09,Lào Phong,lequangdao11,malum,map,meotwo1989,methamhue,mysexylove50,ngocnghechvn,nguyenduy1k,niemdc1,Nobuno,noobwolf,nph,odin,pacifichn,pestie,qami11,sena21,TửLinh,than y,thanhmm,Thần Lười,thedung33,tytk0ol1102,violet1606,vipboy247,vohuyet,xtung11a2,yesayoke,younoel,
Trang 1 của 65 1231151 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status