TTV Home



» Nếu đây là lần đầu tiên bạn tham gia diễn đàn, xin mời bạn xem phần hỏi/đáp để biết cách dùng diễn đàn.
» Để có thể tham gia thảo luận, các bạn phải đăng ký làm thành viên, click vào đây để đăng ký.

Member Login:

Truyện đang dịch Tất cả các truyện dịch kiếm hiệp, tiên hiệp, huyền ảo... đang được tiếp tục

Trả lời
  #126  
Old 02-01-2013, 08:36 PM
cell's Avatar
cell cell is offline
Sắc lang quân đoàn trưởng
Thông Ngữ thần thủ
 

Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: 125 Phùng Hưng
Bài gởi: 1,041

Chương 119: Mi Phương đại bại
Dịch: vomakiem
Biên tập: cell

Nguồn: Tàng Thư Viện



-----o0o-----
“Ha ha ha!” Đám người ủng hộ Mi gia lập tức phá lên cười: “Dế nhũi Hà Bắc tính nhanh chắc gì đã thắng. Chỉ cần sai một số thôi là coi như ngươi thua đó.”

Lúc này người quản lý thu chi của lầu Bá vương nhận lấy kết quả từ tay Tôn Vũ, cẩn thận so sánh với kết quả của lầu Bá Vương đã chuẩn bị sẵn. Xem xong hắn lau mồ hôi, có chút chần chừ không dám mở miệng.

Mi Phương ở bên cạnh không chờ được thúc giục: “Chậm chạp lề mề cái gì? Mau nói đi!”

Ôi! Ta sợ đắc tội với Mi gia nên mới không dám nói ra, đúng là đàn bà con gái không hiểu chuyện. Người quản lí thở dài rồi tuyên bố kết quả: “Kết quả tính mười cuốn sổ của cự thương Hà Bắc Lý Nam hoàn toàn toàn chính xác.”

Mi Trinh nghe thấy thế thiếu chút nữa nhảy cẫng lên vì vui sướng.

“Woa!” Đám đông vây xem kinh ngạc hô lên.

“Thắng rồi! Nam nhân thực sự đã đánh bại được nữ nhân có võ tướng kỹ rồi!”

“ Dế nhũi Hà Bắc… Quên… Cự thương Hà bắc Lý Nam thật lợi hại!”

Đám đông thường dễ bị ảnh hưởng, rất nhiều người vốn ủng hộ Mi gia bây giờ lại quay sang ủng hộ “Lý Nam”. Tiếng hoan hô vang lên không ngớt. Hai vị tiểu thư của Mi gia nhiều năm qua đều là nhân tài nổi bật trong giới thương nhân ở Từ châu. Kỹ năng tính toán của Mi gia có thể nói là số một ở Từ châu, hôm nay lại bị một tên dế nhũi Hà Bắc tới đánh bại, thực sự là kịch hay cho người xem.

Tiếng hoan hô vang lên như sấm trên đường, đám đông chen chúc tiến về phía lầu Bá Vương. Những người trên nóc nhà quan sát không rõ cũng dồn đống lại, không bao lâu thì có người rớt ngã xuống mặt đất, may mắn là thời đại này không có nhà cao tầng, cao nhất cũng chỉ mấy tòa lầu hai ba tầng. Mặt đất cũng không phải xi măng bê tông mà chỉ là đất mềm nên té xuống cũng chỉ đau nhức mà thôi, không có chết người.

Trên lầu đối diện, mấy thiếu nữ của các gia đình thương nhân đến tuổi cập kê hô lớn: “Lý Sơ Kỳ tiên sinh, bên này, bên này! Ngài còn nạp thiếp không vậy?”

Thời đại này mặc dù đaang chuyển sang nữ tôn nam ti, nhưng mới chỉ khoảng 200 năm cho nên ở rể và làm dâu vẫn còn tồn tại song song. Rất nhiều cô gái không có võ tướng kỹ vẫn gả cho nhà nam. Con gái của các thương nhân không địa vị vẫn có thể làm thiếp của người khác. Nhìn thấy Lý Nam tài giỏi như vậy, mấy cô nàng này đều có ý làm thiếp của hắn.

WTF??? Bọn họ nghĩ cái gì vậy! Tôn Vũ đổ mồ hôi.

“Rầm!” Mi Phương ném bàn tính của nàng xuống nền nhà. Bàn tính của Mi Phương vốn chỉ là gỗ mạ vàng, không phải vàng ròng nên làm sao rắn chắc bằng sàn gỗ. Sàn tính đập xuống sàn liền gãy tan tành, các hạt châu rơi lăn tán loạn trên nền nhà. Có vài viên rớt xuống dưới lầu, lập tức có người xông lên tranh nhau nhặt, giống như cổ động viên tranh nhau lấy áo của cầu thủ ném lên khán đài sau trận đấu vậy.

“Ta thua! Vậy mà ta lại thua!” Mi Phương lầm bầm vài câu rồi không cam lòng hét to: “Ngươi gian lận! Nhất định là ngươi cấu kết với ông chủ lầu Bá Vương gian lận!”

Câu này vừa nói ra, ông chủ lầu Bá Vương liền mất hứng. Ta có ý tốt cung cấp sân đấu với sổ sách cho các ngươi so tài, bây giờ ngươi lại nói ta gian lận. Đệ nhất phú thương Từ Châu thì giỏi lắm sao? Làm xấu uy tín của ta đừng trách ta vô tình. Ông chủ bước ra giận dữ nói: “Mi nhị tiểu thư nói chuyện cũng phải có chút lý lẽ chứ. Lầu Bá Vương cần phải gian dối sao?”

Tôn Vũ cũng chen vào : “Thua cuộc liền nói người khác gian lận. Phì!”

Lần này cơn giận của Mi Phương đã bốc lên tận trời. Nàng giơ chân đá mấy hạt châu bay tán loạn, giận dữ nói: “Chuyện này không thể xảy ra được! Ngươi không hề biết dùng bàn tính, làm sao có thể tính nhanh hơn ta? Ta lại có có võ tướng kỹ, tính nhanh hơn người bình thường cả chục lần!”

Những người ủng hộ Mi gia lập tức kêu lên: “Đúng vậy, hắn gian lận!”

Tôn Vũ đã sớm chuẩn bị sẵn từ trước. Hắn thấy thời cơ đã chín muồi, có thể xuất là lá bài tẩy để ép đại tiểu thư Mi Trúc vào cuộc rồi. Tôn Vũ cười ha hả nói: “Cô cho rằng cả thế giới này chỉ có mỗi Mi gia có võ tướng kỹ hay sao? Để ta mở mang thêm kiến thức cho cô về võ tướng kỹ của nam nhân.”

Tôn Vũ vỗ bàn, bước tới gần lan can, thân thể đột nhiên tỏa ra lục quang. Hai chữ màu lục dần dần ngưng tụ trên đình đầu: Tâm toán.

Nhìn thấy hai chữ này Mi Phương liền biến sắc. Đám đông vây xem dường như đã hiểu ra toàn bộ sự việc. Tiên sinh kể chuyện Trần Thọ mừng rỡ kêu lên: “Ta đã nói rồi mà, nam nhân cũng có võ tướng kỹ. Hà Bắc đã có Tôn Tầm Chân, bây giờ Hà Bắc lại xuất hiện thêm Lý Sơ Kỳ. Thời đại nam nhân có võ tướng kỹ đã đến rồi, ha ha ha!”

Có người kêu lên: “Tâm toán! Nghe đồn võ tướng kỹ của đại tiểu thư Mi Trúc là ‘Tâm toán’, không ngờ người này cũng có.”

“Thảo nào Mị nhị tiểu thư không thể đánh bại hắn. Lý Nam tiên sinh có võ tướng kỹ giống với Mi đại tiểu thư thì làm sao nhị tiểu thư địch lại được.”

Một số người tự cho bản thân mình nhìn xa trông rộng thì cười to nói: “Ta đã sớm biết rằng trận này Lý nam thắng chắc rồi, ha ha! Người ta đến tận cửa khiêu chiến, làm sao lại không tài năng được?”
“Được! Được! Ngươi được lắm!” Gương mặt trái xoan của Mi Phương đanh lại, nàng lạnh lùng nói: “Thì ra các hạ đã có chuẩn bị từ trước, đến Mi gia hạ nhục chúng ta.” Nàng cũng không biết vì sao Tôn Vũ lúc tính sổ vừa rồi lại không có phát sáng, trên đầu cũng không hiện chữ, chỉ cho rằng người gọi là Lý Nam này cố ý ẩn dấu thực lực để hạ nhục nàng.

Mi Phương đá đổ cái bàn trước mặt, giận dữ nói: “Ngươi chờ đó cho ta, đừng ỷ có một chiêu ‘Tâm toán’ lục sắc đã có thể phá hư danh tiếng của Mi gia chúng ta. Chuyện này vẫn chưa xong đâu!” Nói xong Mi Phương đi thẳng xuống lầu, nghêng ngang rời đi giữa đám gia đinh hộ viện.

Đám đông vây xem chỉ trỏ Mi Phương, cười nhạo sự thảm hại của nàng.

Tôn Vũ nhìn nàng tức giận rời đi, hắn cười híp mắt lại, thầm nghĩ: tất cả đều theo dự kiến. Hì hì, Mi Phương về nhà chắc chắn sẽ nhờ đại tỷ ra giúp đỡ, đến lúc đó có thể giúp Mi Trinh trút giận rồi.

Ông chủ lầu Bá Vương vừa dựng lại cái bàn bị Mi Phương đá đổ vừa chửa rủa: “Nhị tiểu thư Mi gia thật không biết cách làm người. Thua thì thua đi, chúng ta nào có đắc tội với ngươi, còn cố ý đá văng bàn của ta. Cái bàn này làm từ gỗ đàn hương loại tốt nhất, một cái cũng có giá năm nghìn văn tiền. Nếu nó mà hỏng ta nhất đình sẽ tìm tỷ tỷ của ngươi bắt đền.”

Tôn Vũ cười hì hì nói với ông chủ: “Mi Phương không biết cách đối nhân xử thế,nhưng Lý Nam ta thì biết. Hôm nay mượn quán của ông đánh bại Mi Phương, nói gì thì nói cũng phải tặng cho ông một món quà mới được.”
-----o0o-----



Thảo luận ở đây!!!
Thấy lỗi ư? Mau mau góp ý tại đây!!!
Thích loli và muốn dịch Manh nương? Hãy click vô đây!!!
cell's Inventory


cell's Signature
MANCHESTER UNITED - LOVE OF MY LIFE

We'll keep our Red flag flying high
Cause Man United will never die

thay đổi nội dung bởi: cell, 05-01-2013 lúc 11:40 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 62 Users Say Thank You to cell For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #127  
Old 05-01-2013, 11:36 PM
cell's Avatar
cell cell is offline
Sắc lang quân đoàn trưởng
Thông Ngữ thần thủ
 

Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: 125 Phùng Hưng
Bài gởi: 1,041

Chương 120: Bán khẩu quyết bàn tính
Dịch: vomakiem
Biên tập: cell

Nguồn: Tàng Thư Viện



-----o0o-----
Ông chủ lầu Bá Vương vội vàng từ chối: “Việc này thì không cần! Nhờ Lý Nam huynh đệ mà công việc làm ăn của lầu Bá Vương bây giờ cực kỳ phát đạt, danh tiếng cũng tăng cao,làm sao có thể nhận quà của huynh đệ được. Đáng ra ta phải tặng quà cho huynh đệ mới đúng”.

Tôn Vũ cười hì hì, nghĩ thầm: ta mượn cớ tặng ngươi lễ vật là để quảng cáo. Hiện tại người xem nhiều như vậy, ta sao lại không nhân cơ hội kiếm chút tiền trị bệnh?

Hắn tiến đến trước bàn, cầm bút lông lên, nói với NM01: “Đọc khẩu quyết bàn tính cho ta, ta muốn ghi lại một bản”.

NM01 lập tức đọc cho Tôn Vũ: "Một lên một, hai lên hai... Năm trừ bốn xuống một... Một trừ chín cộng một..."

Tôn Vũ chép ra giấy rồi đưa cho ông chủ lầu Bá Vương, nói: “Đây là khẩu quyết mà nhiều năm qua ta tổng kết lại, coi như là lễ vật tặng cho ông.”

Ông chủ cực kỳ vui mừng. Vật này chính là bảo bối trong mắt thương nhân. Đưa nó cho người quản lý thu chi thì sau này không phải sợ sai sót trong tính toán.

Trong đám đông vây xem cũng có rất nhiều thương nhân, nhìn thấy Tôn Vũ tặng đồ tốt như vậy cho ông chủ lầu Bá Vương thì rất thèm thuồng.Có người hét lớn: “Lý Nam tiên sinh, khẩu quyết bàn tính của ngài có truyền ra ngoài không vậy?”

Tôn Vũ cố ý khó xử nói: “Khẩu quyết này là độc môn bí truyền của Lý gia Hà Bắc, truyền nam không truyền nữ…Khụ khụ…” Hắn vừa nói xong thì nhớ ra thế giới này nam nữ tôn ti đã lộn xộn, lời này nói ra không đủ sức nặng nên liền sửa lại: “Không phải con cháu trong họ thì không truyền.”

Định gạt người ta à! Đám thương nhân đều thầm nghĩ: ngươi cũng đã tặng cho ông chủ lầu Bá Vương rồi, còn nói là không phải con cháu không truyền. Rõ là bày trò để nâng giá!

Có điều đám thương nhân này đều là cáo già thành tinh, trong lòng nghĩ vậy nhưng mặt không đổi sắc. Có một phú thương hét lớn: “Ta mua khẩu quyết với một kim!”

Lập tức có người khác kêu lên: “Đồ tốt như thế một kim làm sao đủ? Ta ra giá hai kim!”

“Ba kim!”

“Bốn kim!”

“Mẹ nó, mười kim!”

“Mười hai kim!”

“Con bà ngươi, dám tranh với ta! Mười lăm kim!”


Tôn Vũ hiểu rằng đồ tốt ắt phải có giá cao. Thấy giá tiền đã như vậy, hắn không muốn nâng giá nữa để khỏi làm hỏng danh tiếng bản thân. Huống chi hắn cũng muốn truyền lại khẩu quyết bàn tính cho mọi người, coi như để giúp cho sự tiến bộ của dân tộc. Nếu như bán giá quá cao thì sợ rằng người mua được lại quá coi trọng nó, không chịu truyền cho người khác, trì hoãn sự lưu truyền của thần kỹ này tại Trung Quốc.

Hắn cười nói: “Được rồi, các vì đừng cãi cọ nữa. Ta quyết định truyền khẩu quyết này ra ngoài để cho mọi thương nhân trong thiên hạ có thể được hưởng lợi, không thể chỉ cấp cho một người được. Như vậy đi, các người góp tiền lại trả cho ta ba mươi kim, ta sẽ tặng vật này cho tất cả thương nhân thành Từ châu, mọi người có đồng ý không?”

Những thương nhân đến xem lần này phải hơn trăm người, cùng nhau góp lại trả ba mươi kim thì tính ra mỗi người cũng mất chưa đến nửa kim, thật sự là quá có lời rồi. Ông chủ lầu Bá Vương thống kê số thương nhân muốn mua khẩu quyết để chia số tiền trên đầu người. Sau đó các thương nhân góp ba mươi kim đưa đến trước mặt Tôn Vũ.

Tôn Vũ cười thu tiền lại, sau đó để Mi Trinh, Trương Bạch Kỵ và người quản lý thu chi lầu Bá Vương giúp đỡ sao chép khẩu quyết. Chỉ một lát sau đã chép ra hơn trăm bản phát cho mỗi người thương nhân một tờ. Tất cả đều rất vui mừng.

Tôn Vũ đã đánh bại Mi Phương, lại lấy thêm được ba mươi kim, tâm tình vô cùng vui vẻ. Hắn ôm rương đựng vàng cùng Mi Trinh, Trương Bạch Kỵ, Thái Sử Từ, Từ Hoảng rời khỏi lầu Bá Vương.

Lúc này quần chúng đã công nhận hắn tài trí hơn người. Nam nhân mà lại có võ tướng kỹ, thật là điều ngạc nhiên!

Ở Trác huyện, Đại Hưng sơn, thành Bắc Hải, Tôn Vũ đã quen với cảm giác mọi người đều chú ý đến mình. Hắn ngẩng đầu ưỡn ngực dẫn bốn cô gái trở về khách sạn. Người chủ khách sạn cũng đến xem Tôn Vũ so tài cùng Mi Phương, lúc này vội vàng tiến lên chào hỏi, luôn mồm Lý đại gia thế này Lý đại gia thế nọ. Thời đại này người có võ tướng kỹ đều thuộc tầng lớp trên, có thể phong quan bái tướng nên chủ khách sạn ra sức nịnh bợ một phen.

Mọi người quay trở lại trong phòng. Mi Trinh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng vén khăn lụa che mặt lên, thở dài nói: “Tướng công thực tài giỏi! Không ngờ ngoài võ tướng kỹ chiến đấu ra chàng còn biết cả loại võ tướng kỹ nội chính như ‘Tính nhẩm’ nữa. Trước đây ta lại còn coi thường tướng công. Nhưng mà… ta cứ luôn đeo khăn che mặt thì làm sao dân chúng Từ Châu nhận ra chàng là tướng công của ta được?”

Tôn Vũ cười nói: “Nàng yên tâm, ta đã sắp xếp mọi việc rồi. Bảo đảm sẽ để cho nàng xuất hiện ở thời điểm chói mắt nhất, để cho toàn bộ thành Từ Châu ai cũng biết võ tướng kỹ ‘Vượng phu’ của nàng ghê gớm cỡ nào.”

Mi Trinh kinh ngạc nói: “Chuyện hôm nay còn chưa đủ ồn ào sao? Chẳng lẽ tướng công còn muốn gây một trận nữa?”

Tôn Vũ cười hì hì: “Không phải ta muốn gây chuyện mà là Mi Phương chắc chắn còn muốn rửa hận. Nàng cứ chờ đi.”

Thái Sử Từ nhịn đã lâu vội vàng chen lời vào: “Tướng quân buôn người, sao ở Từ Châu có nhiều kẻ buôn người vậy? Cô gái ở quán trên tửi lầu cầm bàn tính gõ leng keng đó, chắc công phu tính toán là do bán trẻ em mà luyện thành.”

Sặc, việc này mà ngươi cũng liên hệ được với chuyện buôn người. Tôn Vũ đổ mồ hôi, hắn cũng không biết rằng ý nghĩ này của Thái Sử Từ chính là bị Từ Hoảng nhồi nhét.

Từ Hoảng ở bên cạnh hừ hừ nói: “Chút tài mọn mà thôi! Ta vung một búa lên là xong chuyện.”

Bỗng có tiếng tiểu nhị gõ cửa: “Lý Nam tiên sinh, ông chủ lầu Bá Vương đưa tới một bàn tiệc, nói là mời tiên sinh nếm thử các món ăn nổi tiếng của Từ Châu, coi như không uổng công ngài đến Từ Châu chuyến này.”

A, có ăn rồi! Đúng là chuyện tốt! Tôn Vũ mừng rỡ nhưng hắn liền nhớ ra, đáng tiếc tiểu Triệu Vân ngoan ngoãn của ta không có ở đây. Nếu nàng nghe được chuyện này vui đến chết mất? Cũng không biết Triệu vân thế nào rồi, còn cả nhuyễn muội tử nữa, sau khi chuyện ở đây chấm dứt thì ta phải sớm trở về Bắc Bình thôi.

Mọi người đi tới đại sảnh. Mi Trinh lại đeo khăn che mặt lên. Chỉ thấy trong đại sảnh bày một chiếc bàn lớn, trên bàn đầy thức ăn và rượu. Tôn Vũ không khách khí ngồi thằng xuống, còn kêu mấy tiểu mỹ nữ ngồi vào bàn.

Đứng bên cạnh bàn là người quản lý thu chi của lầu Bá Vương. Hắn giới thiệu các món ăn cho Tôn Vũ: “Bàn tiệc này chính là ‘Bát bàn ngũ quỹ’ nổi tiếng nhất Từ Châu, ngay cả lầu Bá Vương cũng không dễ dàng làm. Hôm nay vì muốn cảm ơn Sơ Kỳ tiên sinh nên làm riêng cho ngài nếm thử.”

Tôn Vũ tò mò hỏi: “Bàn thức ăn này có gì đặc biệt?”

Người quản lý cười nói: “Đây là các món ăn do đầu bếp của Tề Hằng Công là Dịch Nha tiên sinh sáng tạo. Kết hợp giữa ẩm thực và y học, có bệnh thì chữa bệnh, không bệnh thì bồi bổ cơ thể. Chỉ có lợi không có hại!”

Ồ, cái này không tệ! Đây không phải là chữa bệnh bằng liệu pháp ẩm thực ở đời sau sao? Tôn Vũ rất mừng rỡ. Khi có bệnh nan y thì hắn mới biết sức khỏe là quý giá nhất trên đời. Trên người có bệnh thì làm chuyện gì cũng không an tâm.
-----o0o-----



Thảo luận ở đây!!!
Thấy lỗi ư? Mau mau góp ý tại đây!!!
Thích loli và muốn dịch Manh nương? Hãy click vô đây!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 66 Users Say Thank You to cell For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #128  
Old 05-01-2013, 11:37 PM
cell's Avatar
cell cell is offline
Sắc lang quân đoàn trưởng
Thông Ngữ thần thủ
 

Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: 125 Phùng Hưng
Bài gởi: 1,041

Chương 120.5: Chiến thư của Mi Trúc
Dịch: cell
Biên tập: Truy Hồn

Nguồn: Tàng Thư Viện



-----o0o-----
Trên bàn có một tô canh gà nhìn rất đẹp mắt. Tôn Vũ gắp một miếng bỏ vào trong miệng. Hương thơm nồng đậm, vị canh thanh đạm, ăn vào thoải mái đến tận xương cốt.

"Món này tên là gì?" Tôn Vũ hỏi.

Quản lý thu chi cười nói: "Món này gọi là Dịch Nha ngũ vị kê, chính là lấy gà mái hầm với ngũ vị tạo thành. Tương truyền ái phi Trường Vệ Cơ của Tề Hằng Công bị bệnh nan y, trị thế nào cũng không khỏi. Về sau Dịch Nha cho Trường Vệ Cơ ăn ngũ vị kê, bệnh tự nhiên lại khỏi..."

Tôn Vũ vừa nghe nó có thể trị bệnh nan y thì mắt sáng lên, chẳng quan tâm nó có chữa được của bệnh mình không, ăn trước nói tiếp. Hàn liền bưng tô ngũ vị kê lên húp sì sụp.

Mi Trinh và Trương Bạch Kỵ xuất thân từ con nhà gia giáo, thấy hắn ăn thất thố như thế thì khẽ mỉm cười. Thái Sử Từ nghèo khó từ nhỏ, trông thấy đồ ăn ngon thì ăn như gió cuốn mây tan . Chỉ có Từ Hoảng ngồi ngay ngắn không động đậy. Tôn Vũ thấy nàng ngồi im thì thì khó hiểu, đột nhiên nghĩ tới vấn đề then chốt, vì vậy lau mồ hôi nói: "Công Minh, mời ăn đi..."

Vừa nghe đến chữ "Mời", cựu giặc Hoàng Cân Từ Hoảng cũng không giữ ý nữa. Nàng cắm đầu cắm cổ xuống gắp thức ăn lia lịa.

Ặc! Bộ dáng chúng ta thế này là nhà cự thương Hà Bắc Lý Nam sao? Thoạt nhìn giống như một đám ăn mày thì đúng hơn . Tôn Vũ đành phải cười gượng với người quản lý thu chi: "Thật ngại quá! Mấy phu nhân của ta chưa từng ăn qua danh thực Từ Châu, động tác có chút thô lỗ. Xấu hổ xấu hổ!"

Quản lý thu chi cũng không cười bọn họ, dường như thấy đây là việc bình thường vậy: "Chuyện này không thể trách các phu nhân, chỉ là món ăn Từ Châu của chúng ta quá ngon. Đừng nói người thường, ngay cả Tề Hằng Công ăn mấy món này cũng phải thất thố."

Mọi người ăn yến tiệc còn chưa xong thì đột nhiên có một tên gia đinh đi vào khách sạn. Người này đi tới bên cạnh bàn, khom người làm lễ với Tôn Vũ: "Lý Sơ Kỳ tiên sinh, tiểu nhân là gia đinh của Mi gia tới truyền lời của đại tiểu thư. Ba ngày sau, địa điểm vẫn là lầu Lầu Bá Vương, vẫn tính toán mười cuốn sổ, lần này là Mi đại tiểu thư tự mình tới làm đối thủ với Sơ Kỳ tiên sinh. Xin hỏi Sơ Kỳ tiên sinh có dám phó ước?"

Tới rồi! Tôn Vũ mừng thầm. Người ta chờ chính là cô, đánh bại Mi Phương không là cái gì cả. Dù sao Mi Phương cũng chỉ là lão nhị Mi gia, chỉ có đánh bại lão đại Mi Trúc mới có thể coi là đánh bại Mi gia, giúp Mi Trinh xả giận, lấy lại thể diện.

Tôn Vũ làm bộ do dự một chút, sau đó mới chậm rãi nói: "Đương nhiên là phó ước! Sao có chuyện không phó ước được. Ngươi về nói với đại tiểu thư nhà ngươi, chính ngọ ba ngày sau chúng ta sẽ tái chiến tại lầu Bá Vương."

Lời kia vừa thốt ra, quản lý thu chi lầu Bá Vương thầm mừng rỡ trong lòng. Lại tới lầu Bá Vương so đấu, lầu Bá Vương lại một lần nữa trở thành tiêu điểm, việc làm ăn không bạo phát mới là lạ. Ta phải mau đi thông báo cho ông chủ, sau đó rải tin tức cho toàn thành biết. Hắn mượn cớ buồn tiểu, vội vàng chuồn đi.

Mi Trinh nghe nói đại tỷ đã tìm tới cửa thì lại khẩn trương lên. Nàng cầm tay Tôn Vũ, thấp giọng nói: "Tướng công... Đại tỷ so với nhị tỷ lợi hại gấp trăm lần. Chàng khinh suất tiếp nhận khiêu chiến với tỷ ấy sợ rằng không địch lại được đâu."

"Ha ha, không phải chỉ là kỹ năng tính sổ thôi sao? Ta so với bất kỳ người nào trong thiên hạ đều lợi hại gấp trăm lần, nàng không cần lo lắng." Tôn Vũ vỗ nhẹ lên tay nàng an ủi.

-----------------------------

Cùng lúc đó trong hậu viên Mi gia.

Mi Phương vừa khóc vừa ỉ ôi trong lòng Mi Trúc: "Đại tỷ, cái tên dế nhũi Hà Bắc Lý Nam thật quá đáng ghét! Hắn rõ ràng có võ tướng kỹ lại cố ý giả bộ ngờ nghệch. Muội cũng không biết vì sao khi hắn dùng võ tướng kỹ thì lại không phát sáng, hại muội thua đau trận này!"

Mi Trúc là người ôn nhu văn nhã. Nàng vỗ nhẹ vai nhị muội, than thở: "Muội thích tranh đấu với người khác, toàn tranh những thứ vô vị. Bây giờ gặp phải cao nhân thì thua là đúng rồi!"

Mi Phương khóc nức nở nói: "Chuyện này thật mất mặt, không riêng gì mặt mũi muội mà là thể diện của cả Mi gia. Đại tỷ, bây giờ chỉ có tỷ ra tay mới có thể giải quyết tên Lý Nam kia được. Tỷ giúp muội hả giận đi."

Mi Trúc lắc đầu cười nói: "Ta phải xử lý sự vụ nội chính của Từ Châu, còn phải tìm kiếm tam muội, còn phụ trách tiếp đãi Tào Tung và Tào Đức... Công việc đang ngập đầu, làm sao có thời giờ đi so tính toán cái gì với người ta? Huống hồ muội nhận được bài học này cũng tốt, đừng cả ngày đấu với người ta nữa, tranh thủ thời gian đi tìm tam muội rồi xin lỗi muội ấy đi..."

Mi Trúc giảng giải còn chưa xong, Mi Phương lập tức nhảy dựng lên ngắt lời: "Đại tỷ biết không? Tên Lý Nam kia cũng có võ tướng kỹ 'Tính nhẩm' giống tỷ, tỷ không muốn thấy mặt hắn sao? So tài với hắn xem ai tính nhanh hơn?"

"Không muốn! Ta chỉ muốn tìm tam muội."

"Nhưng mà... Muội đã phái người giúp tỷ đưa chiến thư qua. Giờ ngọ ba ngày sau tại lầu Bá Vương tỷ thí." Mi Phương lớn tiếng nói: "Đại tỷ nếu như không đi thì toàn bộ thánh Từ Châu sẽ nghĩ tỷ sợ hắn."

"Muội... Muội sao lại tự tiện như thế?" Mi Trúc kinh hãi.

Bỗng có mấy chiếc xe ngựa dừng owr trước cửa Mi gia. Một đám quan viên văn võ xuống xe tiến vào trong đại trạch. Người gác cổng vội vàng chạy vào thông báo cho hai tỷ muội Mi Trúc và Mi Phương.

Hai người đi ra ngoài nghênh tiếp. Người tới thật không ít, có thái thú Từ Châu Đào Khiêm, Thiên tướng quân Tào Báo, Tể Bắc tướng Trần Khuê, Điển nông giáo úy Trần Đăng, đô úy Tôn Quan, đô úy Trương Khải... Toàn bộ nhân vật có máu mặt ở Từ Châu đều đến.

Bà cụ Đào Khiêm vừa thấy Mi Trúc đi tới, lập tức kêu lên: "Hiền điệt nữ, nghe nói cháu muốn đích thân ra tay so tài tính sổ với thương nhân Hà Bắc kia à?"

"A? Các vị đại nhân nghe chuyện này ở đâu vậy?" Mi Trúc kinh hãi. Thế nào mà quan viên văn võ toàn thành đều biết rõ vậy?

Đào Khiêm đầu tóc bạc phơ, run run nói: "Ông chủ lầu Bá Vương đã phát thông cáo ra toàn thành. Chúng ta đều nhận được thiếp mời của hắn, mời chúng ta vào buổi trưa ba ngày sau tới lầu Bá Vương dự tiệc, tiện thể xem cuộc tỷ thí giữa cháu và thương nhân Hà Bắc. Hắn chẳng qua chỉ là một thương nhân bình thường mà thôi, chúng ta sao phải cho hắn thể diện? Nên chúng ta bàn nhau tới hỏi cháu xem có đúng là tỷ thí hay không. Nếu quả thật có thì chúng ta sẽ tới cổ vũ. Dù sao cháu cũng là Biệt giá tòng sự ở Từ Châu, trận tỷ thí quan trọng như vậy chúng ta có thể nào không đến..."

Ôi! Toàn thành đều biết chuyện này rồi? Mi Trúc phiền muộn ngổn ngang trong lòng. Nàng thực sự không phải hạng người thích tranh đấu, huống hồ công việc của nàng lại bề bộn, còn phải tìm tam muội Mi Trinh nữa, nào có tâm tình so tài với người ta. Nhưng bây giờ ngay cả lãnh đạo trực tiếp đều biết việc này rồi, nếu nói mình không tỷ thí thì chuyện nhị muội truyền chiến thư giả khó tránh khỏi bị vạch trần. Đến lúc đó nhị muội làm sao nhìn mặt người khác được?

Thôi thì việc đã đành, không muốn đấu cũng phải đấu rồi. Mi Trúc thở một hơi, ôn nhu nói: "Trận tỷ thí ba ngày sau không phải là giả!"

Bà cụ Đào Khiêm nghe vậy liền cười nói: "Tốt, nghe cháu xác nhận thì chúng ta nhất định phải có mặt. Bây giờ ta tuyên bố: buổi trưa ba ngày sau, sự vụ lớn nhỏ gì của Từ Châu đều tạm dừng, quan viên văn võ đều đi cổ vũ cho Biệt giá tòng sự Mi đại nhân của Từ Châu chúng ta." Thiên tướng quân Tào Báo, Tể Bắc tướng Trần Khuê, Điển nông giáo úy Trần Đăng, đô úy Tôn Quan, đô úy Trương Khải ở bên cạnh cùng gật đầu xác nhận.

Mi Trúc cười khổ nói: "Tạ đào đại nhân ưu ái."

"Không cần khách khí! Chúng ta sắp kết thành thông gia rồi, ha ha ha!" Việc thằng con phế vật của mình có thể lấy được tam tiểu thư Mi gia khiến Đào Khiêm cảm thấy rất hài lòng, với Mi Trúc đương nhiên là có thể giúp chuyện gì thì phải giúp.
-----o0o-----



Thảo luận ở đây!!!
Thấy lỗi ư? Mau mau góp ý tại đây!!!
Thích loli và muốn dịch Manh nương? Hãy click vô đây!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 75 Users Say Thank You to cell For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #129  
Old 04-03-2013, 11:24 PM
cell's Avatar
cell cell is offline
Sắc lang quân đoàn trưởng
Thông Ngữ thần thủ
 

Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: 125 Phùng Hưng
Bài gởi: 1,041

Chương 121: Khiêu chiến Mi Trúc.
Dịch: quang27689
Biên tập: cell

Nguồn: Tàng Thư Viện



-----o0o-----
Ba ngày sau, lầu Bá Vương đã giăng đèn kết hoa, so với lần quyết đấu cùng Mi Phương trước đó thì càng náo nhiệt hơn. Trong lầu tất cả các bàn ghế đều được thay mới, lau chùi sạch sẽ đến một hạt bụi cũng không thấy.

Từng cái khay, bát đũa, ấm nước… đều sáng bóng đến độ soi gương được. Bốn năm đầu bếp ăn mặc gọn gàng đứng trong góc đại sảnh thể hiện trù nghệ. Gà vịt thịt cá loại thượng hạng được chuyển vào không ngớt.

Ông chủ lầu Bá Vương tự mình chỉ huy đám làm công mang rau dưa vào trong phòng bếp rửa sạch rồi mới mang ra dùng, tất cả đều là để chuẩn bị nghênh đón bá quan văn võ ở Từ Châu. Trên lầu hai trang nhã bố trí rất nhiều tiểu nhị để sai sử, ngoài sảnh lầu ba cũng đã bày những chiếc ghế dựa có ô che nắng, bên cạnh là những đĩa bánh kẹo mứt quả để phục vụ các quan lại phú hào xem trận đấu.

Bá tánh kéo đến ngày càng đông, xung quanh lầu Bá Vương đã chật kín người, nhiều người đến từ sớm để dành chỗ tốt.

Trong đám đông còn có người rao bán chỗ đứng: “Vị trí hàng đầu, một ngàn văn tiền đây. Ai trả giá nào?”

“Vị trí tuyệt đẹp trên lầu hai đối diện lầu Bá Vương đây! Năm ngàn văn một chỗ!”

“Bán chỗ ngồi hạng nhất bên cạnh lầu lầu Bá Vương một kim một chỗ. Mại dô!”

Tôn Vũ ngủ một mạch đến gần trưa mới tỉnh dậy. Bên ngoài khách điếm ồn ào huyên náo, quả là náo nhiệt! Trong đám người lại còn nghe thấy giọng nói non nớt vang lên: “Bán một vị trí tốt trước lầu Bá Vương chỉ năm trăm văn đây!”

Hả, thanh âm này rất quen tai. Tôn Vũ tập trung nhìn vào đám người, hóa ra là tiểu la lỵ Thái Sử Từ. Nàng cũng dậy rất sớm để chiếm vị trí đứng, lúc này đang rao bán chỗ của mình. Chỉ chốc lát sau một thương nhân tai to mặt lớn đi tới, đưa cho Thái Sử Tư xâu tiền lớn. Thái Sử Tư vui vẻ cầm lấy, nhường vị trí cho thương nhân kia rồi chạy về phía Tôn Vũ nói: “Ngài xem này, ta cũng kiếm được tiền rồi. Chỗ tiền này ta sẽ nhờ người chuyển về cho mẹ để bà mua mấy món ngon.”

“Trời ạ, sao ngươi lại đi làm trò này?” Tôn Vũ đổ mồ hôi.

Thái Sử Từ cười hì hì nói: “Không chỉ ta mà cả Từ Công Minh tỷ tỷ cũng đang rao bán vị trí của mình. Ngài nhìn nóc nhà bên kia kìa…”

Tôn Vũ nhìn theo tay nàng chỉ, chỉ thấy Từ Hoảng cầm thanh tuyên hoa đại phủ một mình chiếm một khoảng rộng, mặt lạnh như băng nói: “Bán chỗ xem, ai muốn mua thì mua. Năm trăm văn một chỗ, tổng cộng có năm chỗ…”

Ôi, bà cô này giọng thì cứng nhắc, thái độ thì hung dữ, có quỷ mới dám đến mua. Tôn Vũ cười khổ nói: “Tử Nghĩa, ngươi và Công Minh sao phải làm cái này? Thiếu tiền tiêu thì có thể tìm ta mà.”

Thái Sử Từ chép miệng nói: “Tính cách của Công Minh tỷ tỷ ngài cũng biết rồi đấy, muốn nàng mượn tiền ngài trừ phi mặt trời mọc đằng tây. Cho dù ngài có bắt nàng phải nhận tiền, nếu không nói chữ “Mời” nàng nhất định sẽ không nhận đâu. Ta xem tỷ ấy trông rất cao hứng, coi như là đã tìm được một thứ để chơi đùa đi.”

Khụ, thật đúng là tính cách kỳ quặc! Tôn Vũ lấy ra một đĩnh vàng, nói với Từ Công Minh trên nóc nhà: “Công Minh, bán tất cả vị trí đứng của cô cho ta đi!”

Tử Hoảng nghe hắn nói thì chỉ hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn.

Tôn Vũ toát mồ hôi, vội vàng sửa lời: “Công Minh, ‘xin’ cô bán vị trí của mình cho ta đi.”

“Như vậy còn được!” Từ Hoảng liền nhảy từ trên nóc nhà xuống, tiếp nhận đĩnh vàng: “Được rồi, vị trí đó đã là của ngươi.” Nàng vẫn mặc bộ váy trắng, khoác áo giáp bên ngoài, vẫn đôi chân trần. Thú vị là đôi chân nàng dù đi qua bao nhiêu đường đất cũng dường như không bao giờ bẩn, trước sau vẫn một màu trắng tinh, quả là đã đạt đến cảnh giới đạp tuyết vô ngân!”

Ta mua vị trí đó có dùng được cái rắm, thấy cô chắc chắn không bán được thì sợ cô mất mặt thôi. Tôn Vũ ho khan hai tiếng, gọi chúng nữ đi về hướng lầu Bá Vương.

Trước cửa lầu Bá Vương được trải thảm hồng, dùng lễ nghi cao nhất để đón khách quý. Lúc này đã gần đến trưa, bá quan văn võ thành Từ Châu đang nối đuôi nhau đi vào, Tôn Vũ đi tới trước cửa lầu Bá Vương thì vừa lúc đụng phải một võ quan cũng đang đi đến.

Người võ quan này dĩ nhiên là một phụ nữ. Nàng ước chừng ba lăm ba sáu tuổi, bộ dáng rất cường tráng, cơ bắp nổi khắp nơi, vẻ mặt hung ác, một vết sẹo do đao gây ra vắt ngang má trái, má phải cũng có một vết sẹo thẳng đứng…Tôn Vũ tại cuộc chiến Hổ Lao quan đã gặp qua nàng, nàng chính là đô úy Trương Khải.

Người này ở lịch sử thế giới kia được Đào Khiêm phái đi hộ tống Tào Tung. Kết quả Trương Khải thấy tiền tài liền nổi lòng tham, giết cả đoàn người, cướp tài vật, khiến Tào Tháo nổi giận khởi binh đánh Từ châu, dẫn đến rất nhiều phiền toái.

Tôn Vũ cũng không có nhiều cảm tình gì với nàng, chỉ liếc nhìn nàng rồi đi tiếp. Không ngờ phía sau Trương Khải còn có hai người khác, một thanh niên đang đỡ một lão bà đi tới. Hai người đều mặc y phục ngũ sắc chói mắt. Người thanh niên chính là Tào Đức, đệ đệ của Tào Tháo. Lão thái bà này đương nhiên là Tào tung mẫu thân của Tào Tháo. Hai người đang làm khách của Từ Châu, hóa ra cũng đến đây xem náo nhiệt.

Chậc, không biết tại thế giới này Trương Khải có giết cả nhà Tào gia hay không? Nếu như có, meo meo mắt Tào tháo hẳn là sẽ đến trả thù? Tôn Vũ thầm nghĩ: ta có nên nhắc nhở hai người bọn họ cẩn thận chút, như vậy sẽ không thấy có lỗi với meo meo mắt…Nhưng cho dù ta có nhắc nhở thì chắc gì hai người họ đã tin. Huống chi làm như thế khác nào ta nói xấu Trương Khải, lớ ra ở thế giới này Trương Khải không phải người xấu thì chẳng phải ta có lỗi với nàng hay sao? Cứ chờ đến lúc họ ra khỏi thành ta len lén đi theo sau bảo hộ họ là được rồi.

Tôn Vũ vừa bước vào lầu Bá Vương đã có người nghênh tiếp dẫn hắn lên lầu ba. Chỉ thấy trên lầu ba đã có rất nhiều quan lại quyền quý ngồi đó. Thái thú Từ Châu Đào Khiêm dĩ nhiên đã an tọa, hai nhân vật lợi hại Trần Khuê Trần Đăng cũng đã ngồi gần đó. Trương Khải, Tào Tung, Tào Đức cũng đã chậm rãi ngồi xuống.

Tôn Vũ vừa đi lên lầu ba, ở bên ngoài đã có một tiểu nhị lớn tiếng hô: “Thương nhân Hà Bắc Lý Nam Lý Sơ Kỳ đến!”

Tiếng kêu vừa dứt, một loạt bá quan văn võ cùng đưa mắt nhìn về phía cửa. Tất cả đều muốn nhìn xem người nam nhân có võ tướng kỹ này trông như thế nào. Tôn Vũ lập tức đứng thẳng, vuốt bộ râu giả. Tại trận chiến Hổ Lao Quan ở đám người Đào Khiêm đã từng gặp qua hắn, Tôn Vũ rất lo lắng bị nhận ra.

Cũng may sau khi Tôn Vũ tiếp nhận “Vượng phu”, thân thể đã phát sinh biến hóa. Hiện tại thân hình hắn như một con báo săn rắn chắc, không giống bộ dạng thư sinh trói gà không chặt trước đây, trên mặt lại đeo râu, vì vậy đám người Đào Khiêm đều không nhận ra.

Đứng bên cạnh Đào Khiêm là một vị tiểu thư khuê các. Nàng ước chừng 22 tuổi, mặc áo bào văn sĩ, dáng vẻ rất thanh tú, tuy rằng không phải là rất đẹp, nhưng cũng là một mỹ nhân. Nàng có khuôn mặt trái xoan, nhìn có nhiều nét giống Mi Phương, Mi Trinh, nhưng so với hai người họ có phần đoan trang và điềm tĩnh hơn. Tôn Vũ nghĩ thầm người này hơn phân nửa chính là đại tỷ Mi Trúc của Mi gia rồi.

Quả nhiên, cô gái này nhẹ nhàng vén áo thi lễ, nhỏ nhẹ ôn nhu nói: “Thì ra vị này chính là Lý Sơ Kỳ tiên sinh. Tiểu nữ Mi Trúc, xin ra mắt tiên sinh.”

Ấn tượng của Tôn Vũ với nàng tốt lên nhiều. Ba tỷ muội Mi gia đúng là mỗi người một vẻ, đại tỷ Mi Trúc quả thật có phong cách của một đại tỷ, bộ dạng tiểu thư khuê các, nhìn qua đã biết là người thông thư đạt lễ, hiểu được thế thái nhân tình. Nhị tiểu thư Mi Phương thì lại có chút bất kham, quả thực là một hỗn thế ma vương thích làm mưa làm gió, lại còn chanh chua. Tam tiểu thư Mi Trinh thì như một cô bé tội nghiệp hay bị người khác khi dễ, luôn muốn chứng minh năng lực bản thân mình. Cũng không biết mẹ các nàng làm cách nào có thể nuôi ra ba cô gái hoàn toàn trái ngược như vậy.

Nếu người khác có lễ với mình, Tôn Vũ cũng sẽ đối với họ như vậy. Hắn ôm quyền với Mi Trúc, còn cúi nhẹ nói: “Mi gia đại tiểu thư quả nhiên là khí độ bất phàm, hơn hẳn nhị muội của mình.”

Hắn nói những lời này thật ra cũng bao gồm cả Mi Phương và Mi Trinh, nhưng Mi Phương đứng sau Mi Trúc lại nghĩ hắn nói chỉ là mình. Nàng nhất thời cảm thấy khó chịu, lập tức nhảy từ sau lưng tỷ tỷ ra, mắng lớn: “Lý Nam, tên dế nhũi Hà Bắc này, đừng tưởng rẳng thắng được ta đã là giỏi. Tỷ tỷ ta nhất định sẽ thu thập được ngươi.”

Lúc này những người vây xem xung quanh thấy hai bên vừa gặp nhau đã đấu võ mồm thì bắt đầu ủng hộ phe mình mình. Có người lập tức lớn tiếng kêu: “Mi gia tất thắng! Tên Lý Nam chỉ có thể thắng Mi nhị tiểu thư mười trang, loại thực lực này so với Mi đại tiểu thư còn kém xa.”

“Đúng vậy! Mi đại tiểu thư so với Mi nhị tiểu thư giỏi hơn không biết bao nhiêu lần, hôm nay tên nhà quê Hà Bắc khẳng định sẽ thua.”

Những người ủng hộ Mi gia dưới lầu cũng lớn tiếng kêu: “Mi gia tất thắng, Mi gia tất thắng!”

Những người ủng hộ Tôn Vũ cũng không tỏ ra kém cạnh, lập tức đáp lại: “Lần trước Lý Nam so tài cùng Mi Phương cũng là che giấu thực lực.”

“Cố ý chỉ thắng mười trang, các ngươi làm sao hiểu? Người ta là cố ý đó.”

Những người ủng hộ Tôn Vũ cùng hô to lên: “Lý Nam tất thắng, Lý Nam tất thắng!”

Sặc, những người này thật giống những cổ động viên bóng đá ở đời sau. Đáng tiếc nơi đây không phải là Tứ Xuyên, nếu là Tứ Xuyên thì đã nghe được tiếng đồng ca cổ vũ: “Hùng khởi! Hùng khởi!”

Tôn Vũ cười hì hì đi tới rìa tràng đấu, giơ tay với những khán giả phía dưới đài. Mọi người đều biết Tôn Vũ muốn nói điều gì đó, vì vậy những âm thanh cổ vũ cùng dừng lại, lẳng lẳng lắng nghe xem Tôn Vũ nói gì.

Chỉ nghe Tôn Vũ cười nói: “Hôm nay thi đấu tỉ lệ cá cược là bao nhiêu?”

Một đám người lớn tiếng đáp: “Nếu chọn ngươi thắng thì là một ăn năm!”

“Oa? Tỉ lệ cược cao như thế?” Tôn Vũ đổ mồ hôi nghĩ thầm, xem ra những người không xem trọng ta vẫn chiếm số đông, xem ra sự lợi hại của Mi Trúc đã in sâu .
vào trong lòng người Từ Châu rồi.

Tôn Vũ lắc đầu, cười to nói: “Phu nhân, lấy vàng ra!”

Mi Trinh tiến tới, đưa lên ba mươi kim thắng được lần trước, đặt ở bên cạnh Tôn Vũ. Tôn Vũ cười nói: “Có người thuộc đổ phường ở đây không?”

Một lão nhân từ trong đám người bước ra, ở dưới đài cười nói: “Tất nhiên có, ta chính là nhà cái ở dổ phường thành đông. Hôm này có cuộc đấu lớn như vậy, sao ta có thể không đến? Có hơn phân nửa số người ở Từ Châu đã đặt cược, ta là lão bản ở sòng bạc, nếu như không tự mình đến xem kết quả thì đổ phường của ta đã đóng cửa từ lâu rồi.”

Tôn Vũ cười ha ha, ném túi vàng về phía lão nhân. Hắn lớn tiếng nói: “Ta đem toàn bộ ba mươi kim đặt mình sẽ thắng!”

Lão nhân nghe vậy thì hơi sửng sốt, lão nhặt túi vàng lên nói: “Tốt! Quả là một nam nhân đầy tự tin, lần đặt cược này đổ phường của ta tiếp nhận.”

“Bắt đầu tỷ thí đi!” Tôn vũ quay đầu, nói với Mi Trúc ở phía sau: “Chúng ta không nên kéo dài việc này nữa, ta còn phải sớm trở về Hà Bắc.”
-----o0o-----



Thảo luận ở đây!!!
Thấy lỗi ư? Mau mau góp ý tại đây!!!
Thích loli và muốn dịch Manh nương? Hãy click vô đây!!!
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 66 Users Say Thank You to cell For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]

  #130  
Old 12-05-2013, 04:52 PM
cell's Avatar
cell cell is offline
Sắc lang quân đoàn trưởng
Thông Ngữ thần thủ
 

Tham gia ngày: Jun 2012
Đến từ: 125 Phùng Hưng
Bài gởi: 1,041

Chương 122: Ai dám so toán thuật cùng ta.
Dịch: quang27689
Biên tập: cell

Nguồn: Tàng Thư Viện



-----o0o-----



Hai mươi bản tính được xếp thành hai hàng trên mặt bàn giữa sân đấu để cho tất cả mọi người đều có thể nhìn rõ ràng.

Lúc này trên người Tôn Vũ nhấp nhoáng lục quang. NM01 thả ra hai chữ lớn màu lục “Tâm toán” tỏa sáng rực rỡ trên đỉnh đầu hắn, đám đông vây xem liền hoan hô vang dội.

Mi Trúc cười khổ một tiếng, đi tới trước bàn. Nàng thật sự không muốn tranh giành đấu đá với người khác nhưng bị buộc phải tới đây, dù không muốn đấu cũng không được. Mi Trúc tiện tay cầm lên một bản tính, trên thân đột nhiên tỏa ra hồng quang chói mắt, hai chữ màu đỏ “Tâm toán” thoáng cái hiện trên đỉnh đầu nàng.

Tôn Vũ kinh ngạc trong lòng: Ồ? Võ tướng kỹ hệ nội chính cũng có màu đỏ? Hôm nay coi như mở mang kiến thức rồi. Xem ra màu sắc của võ tướng kỹ chỉ để phân cấp tương đối mà thôi, võ tướng kỹ màu đỏ cũng không nhất định chỉ có hệ chiến đấu mới có.

Lúc này Tôn Vũ phát ra lục quang, còn Mi Trúc thì là hồng quang. Ai mạnh ai yếu vừa nhìn đã biết, quần chúng vây xem liền kêu lớn: “Đã sớm nghe võ tướng kỹ của Mi đại tiểu thư là “Tâm Toán”, nhưng không ngờ là võ tướng kỹ màu đỏ, thật mạnh!”

Quả là rất mạnh! Tôn Vũ trong lòng thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy võ tướng kỹ hệ nội chính màu đỏ, cái này so với lão bà Lưu Ngu huyện lệnh Trác huyện còn cao hơn một bậc.

Chỉ thấy Mi Trúc mở ra trang đầu tiên, nhìn qua chưa tới một phút liền nhấc bút viết kết quả xuống giấy.

“Nhanh quá! Không hổ là “Tâm toán”, bàn tính cũng không cần dùng, chỉ liếc mắt đã tính ra kết quả.” Người xem bốn phía cùng hét lớn: “Thảo nào Mi gia có thể trở thành đệ nhất phú thương ở Từ Châu, chuyện này không phải là thổi phồng.”

Tôn Vũ cũng thầm giật mình trong lòng, Mi Trúc quả thực rất lợi hại. Khả năng tính toán này cho dù ở đời sau cũng là siêu phàm rồi. Thật ra thời gian tính toán của nàng còn ngắn hơn nhiều, chủ yếu trong một phút này là nàng đọc văn tự trên giấy, cũng cần phải có thời gian để đọc những con số đầy một trang giấy, vì việc này mới khiến Mi Trúc tính bị chậm đi.

Với tốc độ này ở tương lai, cho dù là máy tính bình thường cũng không nhanh bằng nàng. Nhưng đáng tiếc người nàng đấu là Tôn Vũ, NM01 là người máy trí năng xuất xắc, vừa quét hình vừa tính toán một trang giấy cũng chỉ mất mười giây, so với Mi Trúc còn nhanh gấp sáu lần.

Tôn Vũ đánh bại Mi Trúc thất sự là dễ dàng, nhưng hắn còn đang suy tính vừa có thể giúp Mi Trinh xả giận, lại vừa chứng minh võ tướng kỹ của nàng rất lợi hại, Tôn Vũ không thể đánh bại Mi Trúc quá nhanh, hắn nhất định phải diễn trọn vẹn vở kịch này.

Tôn Vũ cố ý chậm rãi mở ra quyển sổ tính bạc, liếc mắt nhìn hồi lâu, mất hai phút mới viết ra kết quả trang đầu tiên, so ra chậm gấp đôi với Mi Trúc.

“Oa!” Quần chúng vây xem nhất thời kích động kêu lên.

“Quả nhiên là Mi đại tiểu thư vẫn giỏi hơn! Mi tiểu thư thật là lợi hại!” Mọi người cùng hét lớn.

Mi Trinh sau lưng Tôn Vũ cũng khẩn trương tiến lên phía trước một bước, muốn nói gì đó nhưng lại không dám, sợ mở miệng ra tỷ tỷ có thể nhận ra mình. Từ Hoảng hừ lạnh một tiếng nói: “Bây giờ thì mất mặt rồi! Hừ hừ, làm ta cũng mất mặt theo.”

Thái Sử Từ ngây ngốc mà nói: “Sắp thua bọn buôn người? Chúng ta sắp bị bọn buôn người bán đi sao?”

Tôn Vũ cũng lười để ý các nàng, từ từ tính toán từng trang một.

Đám đông vây xem càng lúc càng hồi hộp. Chỉ thấy Mi Trúc trước sau vẫn duy trì tốc độ một phút đồng hồ một trang giấy, không ngừng viết ra kết quả, còn Tôn Vũ vẫn mất hai phút một tờ. Chỉ sau chốc lát Mi Trúc đã hoàn thành hai quyển, nhưng Tôn Vũ mới chỉ hoàn thành một quyển.

“Oa, Lý Nam, ngươi phải cố gắng lên! Lão tử mất năm đồng đặt ngươi thắng đó a!” Một tên ăn mày trên đường lớn tiếng hô.

“F**k, có năm đồng tiền cũng nói. Lý Nam, ta đặt 500 đồng cho ngươi đó, ngươi đánh hết sức cho ta!”

“Lý Nam, lão tử đặt năm kim vào ngươi, ngươi mà thua thì ta sẽ lột da ngươi!” Một tên lưu manh hét lớn.

Tôn Vũ nhăn mày, nói với Từ Hoảng ở bên cạnh: “Công Minh, xin cô hãy làm cho đám người đó câm miệng lại giùm.”

Từ Hoảng lạnh lùng cười nói: “Lần này coi như ngươi thông minh, biết dùng từ ‘xin’ rồi.” Nàng xoay người lại, khua khua tuyên hoa đại phủ, khí thế tỏa ra khiến đám người giáp ất bính đinh dưới đài sợ hãi.

Lại qua một lúc, Mi Trúc khép lại quyển thứ năm, nàng đã hoàn thành xong năm bản rồi, Tôn Vũ lại chỉ mới làm xong hai quyển. Những người ủng hộ Tôn Vũ thấy vậy liền ủ rũ, tâm tình như đã rơi xuống đáy vực, ngược lại là sự vui mừng của quan viên văn võ Từ Châu. Họ cùng Mi Trúc là đồng liêu, huống chi con người Mi Trúc luôn luôn hòa nhã, tính cách ôn nhu khiến ai cũng yêu mến, không ai hy vọng nhìn thấy nàng thua.

Mắt thấy chiến thắng của Mi Trúc sắp được định đoạt, lão bà Đào Khiêm nở nụ cười. Tào Tung thấp giọng nói với Tào Đức: “Mi Trúc rất giỏi việc nội chính, tương lai nếu có cơ hội kêu tỷ tỷ ngươi mời nàng đến Tào gia. Đúng rồi, nam nhân này cũng rất khá, tỷ tỷ ngươi không phải là đang kén rể sao, người này cũng có thể cân nhắc suy nghĩ đó.”

Đột nhiên Tôn Vũ thu lục quang trên thân lại, hai chữ “Tâm toán” trên đỉnh đầu cũng biến mất, trở lại là một nam nhân bình thường. Hắn để quyển sổ xuống, chậm rãi đi về phía Mi Trinh.

“A? Lý Nam, ngươi vốn đã chậm hơn Mi Trúc rồi mà còn có thời gian nhàn rỗi đi tới đi lui? Nhanh đi tính toán mau.” Những khán giả đặt cửa Tôn Vũ điên cuồng hô lên.

Mi Phương trông thấy Tôn Vũ như vậy, hai tay trống nạnh, cười ha ha nói: “Tên nhà quê Hà Bắc, ngươi không phải định bỏ cuộc đó chứ?”

Tuy xung quanh rất ầm ĩ nhưng Mi Trúc vẫn cứ lật một trang tiếp một trang, chăm chú tính toán. Nàng là người rất nghiêm túc, nếu đã quyết định tỷ thí thì sẽ dùng toàn lực để đấu. Nàng căn bản không quan tâm Tôn Vũ đứng lên đi tới đi lui, vẫn cứ toàn tâm toàn ý tính toán sổ sách.

Tôn Vũ thở dài, hắn khi dễ Mi Phương cũng không thấy tội lỗi gì, nhưng khi làm khó Mi Trúc tựa hồ có chỗ không phải, dù sao nàng cũng là một cô gái hiền hậu dịu dàng. Nhưng mà…vì để lấy lại công đạo cho Mi Trinh, để những người ở Từ Châu đều biết nàng không phải là phế vật, thì phải làm thật lớn để cả thành đều biết.

Tôn Vũ lớn tiếng nói: “Ai nói ta sẽ chịu thua? Ta chỉ muốn phu nhân của ta giúp ta một việc nhỏ thôi.”

“Phu nhân? Phu nhân ngươi có thể giúp ngươi cái gì ? Không phải giúp ngươi ghi chép đấy chứ?” Mi Phương cười ha ha nói.

Tôn Vũ hướng về phía Mi Trinh đang che mặt, lớn tiếng nói: “Mi Trinh, mau vén khăn che mặt lên, để cho tất cả mọi người trong Từ Châu nhìn xem nàng là ai!”

“Mi Trinh? Đây không phải là tam tiểu thư phế vật của Mi gia sao?”

Lời vừa nói ra, quả là long trời lở đất!

Mi Phương hơi run rẩy, thiếu chút nữa ngã xuống đất. Văn võ bá quan Từ Châu chắm chú nhìn tới, biểu tình nghi hoặc, khán giả dưới đài đều cảm thấy chaongs váng.

Chỉ có Mi Trúc đang toàn tâm toàn ý tính toán hoàn toàn không để ý đến sự tình bên cạnh, còn đang chăm chú nhìn quyển sổ. Nàng hiện tại ở trong trạng thái làm việc, cho dù trời có sập xuống nàng cũng không để tâm.

Mi Trinh không hiểu Tôn Vũ muốn nàng tháo khăn che mặt là có ý gì, nhưng nàng rất nghe lời đưa tay tháo khăn xuống, lộ ra khuôn mặt trái xoan xinh xắn cùng đôi mắt sáng ngời…Gương mặt này với Mi Trúc, Mi Phương giống như khuôn đúc. Dân chúng Từ Châu cũng không mù, trong nháy mắt liền nhận ra nàng xác thực là tam tiểu thư của Mi gia.

Ồ? Chuyện này là sao? Tam tiểu thư phế vật nổi danh của Mi gia sao lại ở đây? Thế nào lại thành phu nhân của Lý Nam? Hắn lúc này mới cho Mi Trinh ra mặt rốt cuộc là có ý gì?

Chỉ thấy thái thú Từ Châu Đào Khiêm đứng bật dậy, rất nhanh hỏi: “Việc này…Việc này là sao? Nàng không phải đã là vợ chưa cưới của con trai ta sao?”

Song chuyện đáng kinh ngạc hơn còn ở phía sau, chỉ nghe Tôn Vũ lớn tiếng nói: “Phu nhân, mời nàng hãy sử dụng võ tướng kỹ của mình giúp vi phu đi!”

“Võ tướng kỹ của thiếp?” Mi Trinh kinh hãi, nàng thấp giọng nói: “Tướng công, võ tướng kỹ của thiếp không phải đã sử dụng cho chàng rồi mà? Võ tướng kỹ này chỉ có thể dùng một lần trong đời, sao có thể sử dụng được nữa chứ.”

“Đừng sợ, nàng cứ giả bộ phất tay như đang sử dụng võ tướng kỹ, những chuyện còn lại cứ giao cho ta.” Tôn Vũ thấp giọng nói.

Mi Trinh cắn cắn môi, nàng không biết tướng công có dụng ý gì, nhưng tướng công đã phân phó thì nhất định là có huyền cơ bên trong. Nếu mình đã không hiểu, vậy không cần hiểu nữa, cứ làm theo những gì chàng dặn khẳng định là không sai. Vì vậy nàng đứng thẳng người, vươn ra cánh tay ngọc thon dài, ngón tay chỉ vào Tôn Vũ.

Kỳ tích xảy ra, ngay khi Mi Trinh vừa vươn ngón tay ra, trên người nàng đột nhiên tỏa ra ánh sáng lục sắc, hai chữ “Vượng phu” cũng hiện lên. Thì ra là NM01 đã lặng lẽ bay đến trên người nàng, bắt chước phóng ra ánh sáng võ tướng kỹ của Mi Trinh. Đương nhiên cái này là giả, hiện tại “Vượng phu” chỉ là hình chiếu không chút uy lực mà thôi.

“Oa! Đây là võ tướng kỹ phế vật trong truyền thuyết - vượng phu!” Bách tính Từ Châu dồn dập hô lên.

“Võ tướng kỹ này chỉ có thể sử dụng với nam nhân, nhưng nam nhân không có võ tướng kỹ, cho dù có dùng cũng không có kết quả, đúng là võ tướng kỹ vô dụng nhất thiên hạ.”

“Ồ! Khoan đã! Lý Nam không phải có võ tướng kỹ sao? Cái kia… ‘Vượng phu’ chẳng phải đã trở thành võ tướng kỹ hữu dụng rồi sao?”

Dân chúng vây xem nhất thời kinh hãi! Dường như kết quả đã hiện ra trước mắt! Theo đời sau là nói “Một chuyện đã quá rõ ràng”, tất cả bách tính vây quanh trong nháy mắt đều đã hiểu rõ rồi, bọn họ lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ: “Oa, hóa ra Lý Nam hướng tới tỷ muội Mi gia khiếu chiến là vì muốn trút giận cho phu nhân!”

“Oa, thì ra ‘Vượng phu’ cuối cùng có thể tìm được đói tượng sử dụng rồi.”

“Ha ha, lần này sẽ có trò vui để xem. Không biết Lý Nam sau khi tiếp nhận ‘Vượng phu’ có thể biến lợi hại hay không đây?”

Chỉ thấy lục quang trên người Mi Trinh từ từ bay vào trong cơ thể của “Lý Nam”. Hắn nhám mắt lại, trông như đang rất hưởng thụ sự thay đổi từng khớp xương trong cơ thể. Sau đó hắn đột nhiên mở mắt, lớn tiếng nói: “Cảm tạ phu nhân! Hiện tại ta đã trở nên lợi hại rồi, hãy nhìn vi phu đánh bại Mi Trúc đây!”

Bà nội nó, ta có thể đoạt giải Oscar rồi, diễn xuất thật quá xuất sắc! Tôn Vũ thấp giọng ra lệnh cho NM0: “Làm như ta đã phân phó lúc trước, thả ra một võ tướng kỹ thật hoành tráng đi.”

“Vâng, chủ nhân.”

Chỉ thấy kim sắc từ trên người Tôn Vũ tỏa ra mạnh mẽ, kim quang lập tức chiếu sáng cả lầu Bá Vương. Ánh sáng khiến những người đứng gần đó cảm thấy chói mắt, NM01 cơ hồ đã tạo ra hiệu ứng rực rỡ nhất có thể.

Chỉ thấy hai chữ vàng đã hiện ra giữa không trung, hai chữ vàng này còn không ngừng nhè nhẹ tỏa ra kim quang. Hai chữ khí thế đến mức khiến Mi Phương mặt xám như tro!

“Thần toán!”

Tôn Vũ đứng dưới hai chữ “Thần toán” đang tỏa sáng, lớn tiếng cười nói: “Trong thiên hạ còn ai dám cùng ta so toán thuật?”

-----o0o-----



Thảo luận ở đây!!!
Thấy lỗi ư? Mau mau góp ý tại đây!!!
Thích loli và muốn dịch Manh nương? Hãy click vô đây!!!

thay đổi nội dung bởi: cell, 12-05-2013 lúc 06:39 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
The Following 59 Users Say Thank You to cell For This Useful Post:
[Thu gọn/mở rộng danh sách cảm ơn]


Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh Kiếm Trong Bài
Kiếm Trong Bài:

Kiếm Chi Tiết

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt


Liên Lạc Tàng Thư Viện Lưu Trữ Trở Lên Trên

vBCredits v1.4 Copyright ©2007 - 2008, PixelFX Studios
Tàng Thư Viện thành lập ngày 18-10-2007. Copyright © 2007–2014. All rights reserved.Ad Management plugin by RedTyger
Múi giờ GMT +7. Bây giờ là 05:22 AM.
Scroll Up