Trang 2 của 175 Đầu tiênĐầu tiên 12341252102 ... CuốiCuối
Kết quả 6 đến 10 của 871

Chủ đề: Tiên Ma Biến - Vô Tội (Hoàn thành)

  1. #6
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 5: Biên Man, Kim Chước và Thổ Bao
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    Đơn giản, trực tiếp, tựa như một mũi tên đột nhiên bắn thẳng tới mặt nam tử trung niên.

    Lão nhân mỏi mệt trong nháy mắt bộc phát khí thế kinh khủng làm cho phần lớn các thiếu niên mở to hai mắt nhìn, cũng ngay giây khắc đó, hình tượng lão nhân mỏi mệt trong mắt họ đã thay đổi hoàn toàn.

    - Chỉ có lão Biên Man mới có thủ pháp và sát khí như vậy, một cao thủ như thế mà lại đi lái xe ngựa, mau chóng điều tra lai lịch người thiếu niên này.

    Tại nơi ngàn chiếc xe ngựa đang tụ tập, có một trung niên tóc ngắn mặc trường sam ánh mắt như chim ưng đứng bên cạnh một chiếc xe ngựa màu đen. Ngay lúc lão nhân mệt mỏi mà Lâm Tịch hay gọi là Lưu bá, vọt tới trước như một mũi tên bắn, hắn nói một câu như thế với hai đại hán bên cạnh.

    Hai đại hán hắn nói chuyện cũng mặc một bộ trường sam giống thế, phần da thịt trần trụi ở bên ngoài có nước da màu đồng cổ đẹp mắt giống như dầu thực vật vậy, phản chiếu ánh mặt trời. Hai người này đứng thẳng, khí thế bất phàm, nhưng khi nghe người trung niên có ánh mắt như chim ưng này nói, hai người họ khẽ khom người, ánh mặt lộ vẻ tôn kính và nhún nhường, đồng thanh nói:

    - Vâng, đại nhân.

    - Khu vực cắm trại không cho phép làm ồn, cũng không được tranh đấu.

    Ngay lúc này, Hạ Ngôn Băng nãy giờ vẫn không lên tiếng bỗng nhiên nói, sau khi nói xong hắn không để ý đến Lâm Tịch và lão nhân mỏi mệt, cũng không nhìn nam tử trung niên khôi ngô đang nằm dưới đất, máu chảy đầy mặt trông rất thê thảm kia, hắn ta cứ xách lồng đèn được thắp sáng bởi những con đom đóm bay ở bên trong, cất bước đi tới khu vực lều trại ở ven hồ.

    Mấy người thiếu niên ở ven hồ nghị luận không thôi.

    Trước lúc đánh không nói, đợi đánh xong lại nói như thế, vậy có khác gì là thiên vị?

    - Không biết đối thủ lợi hại thì thôi đi, nhưng có người của học viện bên cạnh mà còn tỏ ra kiêu ngạo như thế. Hừ! Tự mình lấy tay đánh mình.

    Trong số các thiếu niên ở ven hồ không thiếu người hiểu chuyện, ánh mắt họ khi nhìn qua tên thiếu niên mặc áo gấm màu vàng đã thêm vài phần khinh thường, nhưng khi nhìn sang Lâm Tịch thì lại thêm vẻ thú vị, cân nhắc.

    Nhân vật chính của cuộc xung đột vừa rồi, lão nhân được Lâm Tịch gọi là Lưu bá vẫn mắt nhắm mắt mở, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bình tĩnh lái xe đi tới rồi ngừng lại ngay trước tấm bia đá để Lâm Tịch bước xuống. Trước khi quay về khu vực dành cho xe ngựa, lão ta còn nhẹ giọng nói với Lâm Tịch:

    - Nếu như ngươi không thể thi vào học viện, ta sẽ ở chỗ này chờ ngươi.

    - Được rồi, Lưu bá.

    Lâm Tịch nở nụ cười tươi rói. Hắn cũng không nhìn tên thiếu niên mặc áo gấm màu vàng ở bên cạnh, nhanh chân bước tới khu vực cắm trại bên dưới. Đối với hắn, cảnh tượng này thật tràn đầy sắc thái huyền ảo mê hoặc, giống như bản thân đang lạc vào hội trường diễn ra Quidditch World Cup vậy.

    Thấy nụ cười thuần khiết của Lâm Tịch, lại nghĩ đến tính tình nho nhã lễ độ suốt đường đi, lão nhân càng lúc càng cảm thấy Lâm Tịch khả ái hơn những tên thiếu niên còn lại nhiều lắm. Nhưng thầm nghĩ rất có thể hành động hôm nay của mình sẽ tạo thành một số ảnh hưởng không tốt cho hắn, lão nhân hơi cau mày lại.

    ----

    Lâm Tịch vừa đi vừa xem xét chung quanh.

    Lều trại ở đây được làm từ một loại vải bông màu trắng, khoảng cách giữa hai lều khoảng năm sáu bước chân. Lúc này phần lớn các thiếu niên tới đây dự thi đều tụ tập ở khu vực sau tấm bia đá, không ít người lẳng lặng quan sát Lâm Tịch, trong đó rõ ràng có người câu nệ cẩn thận nên đã lui vào trong liều, cũng có vài người tụm năm tụm bảy đứng đằng trước lều trại của mình, rì rầm nói chuyện.

    - Chán thật, đánh không đã gì hết, cứ tưởng được xem một trò vui.

    Lâm Tịch vừa đi qua đống lửa thứ nhất đã nghe được một tên thiếu niên mặt tròn than thở.

    - Không phải không đã mà do lão già kia quá lợi hại, tên nam tử trung niên đó tu luyện đến Bố Khí cảnh rồi, nhưng vẫn bị một quyền đánh bay, sợ rằng lão già kia ít nhất đã đạt đến Gia Trì cảnh.

    Một người thiếu niên trời sinh có mái tóc nâu nhìn người thiếu niên mặt tròn nói.

    - Là Biên Man sao?

    Trong lúc Lâm Tịch tò mò quan sát hai người thiếu niên này, bỗng nhiên có mấy người đi tới cạnh hắn, lớn tiếng hỏi.

    - Biên Man?

    Lâm Tịch ngẩn người. Mấy người này có dáng người thon gầy, lưng hơi cong xuống, tóc ngắn, nhưng lại gây cho người ta cảm giác bọn họ vạm vỡ sắc bén vô cùng. Hơn nữa, tuổi tác của họ so với các thiếu niên còn lại lớn hơn không ít, trong đó còn có hai người mang theo trường đao màu đen.

    - Xuất thân từ biên quân?

    Thấy Lâm Tịch có vẻ không hiểu, một người trẻ tuổi thon gầy có một vết sẹo bên mày trái tựa như là thủ lĩnh của những người vừa tới hơi nhướng mày lên, hỏi tiếp một câu.

    Lần này thì Lâm Tịch nghe rõ, lắc đầu:

    - Không phải.

    Vốn mấy người thanh niên vạm vỡ này khi tới đây còn tỏ vẻ thân cận, nhưng vừa nghe Lâm Tịch trả lời thì toàn bộ đồng loạt thay đổi sắc mặt. Một người thiếu niên có một hình săm đầu sói ở mu bàn tay nãy giờ vẫn không biến sắc lạnh nhạt nói:

    - Ta đã nói là không phải rồi, nếu cũng như chúng ta thì sao có bộ dáng suy nhược như vậy?

    - Đi.

    Người trẻ tuổi đầu lĩnh cũng không để ý đến Lâm Tịch nữa, trực tiếp xoay người rời đi.

    - Ngươi không phải là Biên Man, rốt cuộc là Kim Chước hay Thổ Bao?

    Một người thiếu niên mập mạp đi tới, nhìn Lâm Tịch còn đang bị những người khi nãy làm cho sững sờ lúng túng.

    - Biên Man, Kim Chước, Thổ Bao là cái gì?

    Lâm Tịch thấy người này không lớn hơn mình nhiều lắm, là một thiếu niên mập mạp thấp hơn mình nửa cái đầu, mặt có không ít tàn nhang. Quan sát một lúc, hắn hỏi ngược lại.

    Thiếu niên mập mạp cao hứng, nhếch miệng cười nói:
    - Ngay cả cái này cũng không biết, xem ra cũng là Thổ Bao giống ta...Đúng rồi, ta tên Mông Bạch, lăng Dương Quan hành tỉnh Nam Lâm.

    - Ta tên Lâm Tịch, đến từ lăng Lộc Đông hành tỉnh Đông Lâm.

    Lâm Tịch theo thói quen vươn tay phải định bắt tay, đợi đến lúc hắn nhớ đây không phải là lễ tiết ở thế giới này thì thiếu niên mập mạp lại cho rằng đây là lễ tiết chào hỏi ở lăng Lộc Đông, nên cũng cao hứng săn tay áo lên, lấy tay co kéo với Lâm Tịch một hồi.

    - Ta biết hành tỉnh Đông Lâm ở phía đông đấy, nhưng chưa từng nghe nói đến lăng Lộc Đông.

    Thiếu niên mập mạp tên Mông Bạch sau khi bắt tay với Lâm Tịch xong, đàng hoàng nói.

    - Vậy là giỏi hơn ta rồi, nói thật ngay cả hành tỉnh Nam Lâm là gì ta cũng chưa từng nghe nói, ở phía nam sao?

    Lâm Tịch nói.

    - Ha ha.

    Sau đó Lâm Tịch và Mông Bạch gần như không nhịn được bật cười cùng lúc.

    - Rốt cuộc Biên Man, Kim Chước, Thổ Bao là cái gì?

    Sau trận cười đó, Lâm Tịch cảm thấy thiếu niên mập mạp này rất hợp ý, hỏi.

    - Đơn giản thôi, Biên Man chính là những người lập rất nhiều công trận ở trong biên quân hoặc là được những người có quyền đề cử trong biên quân đề cử lên; Kim Chước chính là con cháu quý tộc có tư cách tham gia nhập thí; Thổ Bao chính là địa phương đề cử lên, nếu như không phải là phú thương quyên tiền đầy đủ thì cũng là thổ tài chủ mua quyền đề cử, dù sao cũng là người không có bối cảnh gì.

    Mông Bạch trả lời Lâm Tịch.

    - Địa phương tiến cử...Thổ Bao? Có khác gì với Muggle sao?

    Lâm Tịch nhất thời càng thấy thú vị hơn, cười cười nói với Mông Bạch:

    - Ba cái tên này cũng không dễ nghe lắm.

    - Dĩ nhiên là không dễ nghe, cũng do ba phương không hợp nhau nên mới gọi như thế.

    Mông Bạch bĩu môi:

    - Kim Chước và Thổ Bao đều cảm thấy biên quân dã man, biên quân lại nói Kim Chước và Thổ Bao là con nhà giàu không học không có tài cán gì, Kim Chước cảm thấy Thổ Bao là nhà quê một cục không có kiến thức, Thổ Bao thì luôn thấy Kim Chước tỏ vẻ thanh cao kiêu ngạo. Người thiếu niên tranh chấp với ngươi khi nãy có lẽ là một Kim Chước...đúng rồi, ngươi là Thổ Bao, nhưng sao lại một hộ vệ lợi hại như vậy?

    Lâm Tịch suy nghĩ một chút:

    - Ta chắc là Thổ Bao rồi, phụ mẫu ta chỉ có một cửa hàng thôi. Lưu bá không phải người nhà ta, hình như là một quan viên nào đó nhờ Lưu bá đưa ta tới đây.

    - Vậy là Thổ Bao được đề cử rồi, chắc thiên phú của ngươi rất cao.

    Mông Bạch nhất thời hô to lên, ngay lúc đó Lâm Tịch cảm thấy ánh mắt những người thiếu niên khác nhìn mình lại đổi khác.

    - Thổ Bao được đề cử là gì?

    Lâm Tịch thấp giọng nói, tựa như không muốn người khác chú ý tới mình quá.

    - Có nghĩa là những quan viên địa phương có quyền đề cử nhìn trúng một Thổ Bao bình thường nên đề cử lên, chứ không phải dành cho con cháu của mình. Quyền đề cử rất khó có, hơn nữa dùng xong một lần rồi nếu muốn có nữa thì phải tích lũy nhiều công trận, hoặc có cống hiến gì đó.

    Mông Bạch thấp giọng lẩm bẩm:

    - Bình thường mọi người đều giành hết lợi về mình chứ không cho người khác, trừ phi là quan viên địa phương nhận ra một nhân tài có thiên phú đặc biệt nên mới đề cử lên, nếu như đúng là nhân tài thì những quan viên đó sau này sẽ nhận được rất nhiều khen ngợi.

    - Lại một tên Thổ Bao được đề cử?

    Ở một đống lửa đằng xa, một người thiếu niên tóc đen dài mặt lạnh như băng nhìn Lâm Tịch và Mông Bạch, thầm cười lạnh: " Ta cũng không tin thiên phú của ngươi lại cao hơn Văn Hiên Vũ ta."

    - Ngươi đang ăn cái gì vậy?

    Lúc này Lâm Tịch hơi im lặng, hắn toàn toàn không biết vì sao mình lại đi đến nơi này, về thiên phú gì gì đó thì hắn hoàn toàn không rõ nên nhất thời không biết nói gì, lại nhìn thấy Mông Bạch từ lúc tới chào hỏi mình nãy giờ vẫn luôn mồm nhai cái gì đấy, hắn bèn lấy đó ra hỏi.

    - Bên kia có một Thổ Bao tới từ lăng Cẩm Châu, khô bò ở Cẩm Châu ngon lắm đấy, mặc dù hơi dai một chút.

    Mông Bạch đưa tay chỉ về một hướng, Lâm Tịch nhìn theo thấy ở đó có một người thiếu niên đang gật đầu với mình, bộ dáng rất thành thật.

    - Hay là chúng ta qua đó đi, ở bên đấy còn có mấy Thổ Bao khác, ta giới thiệu cho ngươi một chút, dù sao chúng ta không thể đứng mãi ở đây được.

    Mông Bạch đề nghị, thuận tiện nói thêm một câu;

    - Ngươi còn có thể lấy một chút khô bò.

    ....

    - Ta tên Hướng Lâm, đến từ lăng Cẩm Châu hành tình Đại Thịnh.

    - Ta tên Lý Khai Vân, lăng Kinh Hoa hành tỉnh Bắc Phủ.

    - Trương Bình, lăng Thủy Long hành tỉnh Tiêu Tương.

    Một phút đồng hồ sau, cũng là sáu mươi tức ở thế giới này, Lâm Tịch và bốn vị Thổ Bao khác ngồi ở trong liều, miệng nhai khô bò Hướng Lâm mang tử lăng Cẩm Châu tới.

    Lý Khai Vân là một người thiếu niên có chút gầy yếu, đầu tóc gọn gàng; Trương Bình lớn tuổi nhất, trông rất chững chạc, theo như Mông Bạch nói thì có ít nhất một nửa tiệm thuốc ở hành tỉnh Tiêu Tương là gia sản của nhà người này.

    - Lâm Tịch, ngươi muốn vào khoa nào ở học viện Thanh Loan nhất?

    Sau khi hàn huyên mấy câu, Trương Bình chững chạc nhất trong bọn nhìn Lâm Tịch hỏi câu này.

    Lâm Tịch nhất thời bị khô bò đang nhai trong miệng làm nghẹn, ho khan:

    - Học viện Thanh Loan cũng phân khoa?


    ~~o0 0o~~



    Cảnh báo



    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:33.



  2. Bài viết được 45 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  3. #7
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 6: Truyền thống đặc biệt của học viện
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    - Sao vậy, ngươi không biết à?

    Trương Bình nhìn Lâm Tịch với vẻ mặt kỳ quái.

    - Có giảng viên, có phân khoa, vậy có phải có giáo sư luôn không?

    Lâm Tịch nhìn mấy "Thổ Bao", không nhịn được hỏi một câu như vậy.

    - Đúng vậy.

    Đám người Trương Bình, Mông Bạch gật đầu, cảm thầy sắc mặt Lâm Tịch bây giờ hơi kỳ lạ.

    - Rốt cuộc đây là dạng học viện gì vậy?

    Lâm Tịch nhất thời im lặng, vừa cười vừa nhai miếng khô bò dai trong miệng.

    Theo như cách hắn nghĩ thì đây là một thế giới cổ xưa đến mức không thể cổ xưa hơn được nữa, người ở đây không có liên quan gì với thế giới hiện đại, nên mới có lúc hắn nói vài lời ra thì bị người dân ở trấn Lộc Lâm nói là mê sảng, gọi hắn là Lâm nhị. Trong các thư viện ở bên ngoài, hắn mới chỉ nghe người ta nhắc tới vài từ như lão sư hay giáo tập*, nhưng thật không ngờ học viện Thanh Loan này không chỉ có giảng viên giáo sư mà còn có cả phân khoa nữa, điều này làm cho hắn hơi bất ngờ, trong lúc nhất thời khó tiếp nhận được.

    - Lúc ta tới đây có nghe nói đế quốc Vân Tần chúng ta có ba đại học viện, chẳng lẽ ba đại học viện đều có cách gọi giảng viên và giáo sư, đều phân khoa sao?

    Sau khi dùng sức nuốt miếng khô bò dai có mùi thơm đặc biệt xuống, Lâm Tịch lại hỏi.

    - Lâm Tịch, xem ra ngươi quả thật không biết gì cả.
    Thiếu niên mập mạp tên Mông Bạch kinh ngạc nhìn Lâm Tịch:

    - Trừ học viện Thanh Loan chúng ta ra, hai đại học viện khác không có gọi như vậy. Nhắc tới một chút, sau khi có Trương viện trưởng thì học viện Thanh Loan mới gọi như bây giờ.

    - Trương viện trưởng? Chỉ có học viện Thanh Loan?

    Lâm Tịch ngẩn cả người.

    - Mông Bạch, ngươi cứ mở miệng thì nói chúng học viện Thanh Loan chúng ta, nghe cứ như chúng ta đã là đệ tử học viện Thanh Loan vậy, nhưng chúng ta có biết gì về học viện Thanh Loan đâu..

    Nghe Mông Bạch nói như thế, Trương Bình và Lý Khai Vân bèn tranh thủ trêu.

    Bộ mặt tàn nhang của Mông Bạch đỏ cả lên, nhất thời bối rối không biết nói gì. Hướng Lâm ít nói nãy giờ khẽ cười với Lâm Tịch, nói:

    - Vốn học viện Thanh Loan chúng ta không có cách gọi này, nhưng kể từ lúc Trương viện trưởng làm viện trưởng học viện Thanh Loan liền sửa lại như thế, mặc dù có chút cổ quái nhưng vì chiến công và danh vọng Trương viện trưởng quá lớn nên vẫn được tiếp tục sử dụng cho đến nay. Ta nghĩ sẽ không đổi đâu, có khi nó còn là truyền thống của học viện Thanh Loan.

    Lâm Tịch càng lúc càng ngạc nhiên hơn.

    - Thật sự là ta không biết gì về học viện Thanh Loan cả, rốt cuộc học viện này phân chia những khoa nào?

    - Theo ta biết là phân thành sáu khoa lớn: Thiên Công, Ngự Dược, Chỉ Qua, Văn Trì, Nội Tương, Linh Tế.

    Mông Bạch cắn mạnh một miếng bò khô, nghiêm mặt nói.

    Đây là lần đầu Lâm Tịch nghe những từ này, thích thú hỏi:

    - Sáu khoa này rốt cuộc học những gì thế?

    - Khoa Thiên Công nghiên cứu binh khí khôi giáp; Khoa Ngự Dược nghiên cứu dược lý và biện pháp cứu chữa, hoặc là đầu độc; Khoa Chỉ Qua nghiên cứu thống lĩnh quân đội hành quân đánh giặc, điều tra ám sát; Khoa Văn Trì thiên về cai quản nội vụ; Khoa Nội Tương nghiên cứu thân thể con người, hoặc là kích thích tiềm năng thân thể; Khoa Linh Tế chú trọng thiên văn khí tượng, còn có Ngự Sử câu thông linh thú.

    Mông Bạch giải thích:

    - Thông thường người học ở khoa Thiên Công lúc tốt nghiệp sẽ làm ở Binh bộ; người bên Ngự Dược sẽ tới Dược ti, hoặc có thể tiềm phục làm thích khách; bên khoa Chỉ Qua thì đi biên quân, sau đó làm thống lãnh trấn thủ một phương; người ở khoa Văn Trì tốt nghiệp tất nhiên sẽ làm quan văn; bên Nội Tương thì đi học viện khác hoặc lại được giữ lại học viện; người bên Linh Tế tất nhiên làm tế ti rồi.

    - Các ngươi cảm thấy khoa nào tốt nhất, muốn học ở khoa nào? Mông Bạch, sao ngươi biết nhiều như vậy?

    Lâm Tịch nhìn Mông Bạch. Lúc Mông Bạch nói chuyện, ba tên Thổ Bao khác cũng yên lặng nghe hắn nói, không hề xen vào, hiển nhiên Mông Bạch là người biết nhiều nhất trong đám Thổ Bao này.

    - Nếu như nói tốt nhất tất nhiên là khoa Chỉ Qua rồi, dù sao đế quốc Vân Tần chúng ta cũng trọng võ khinh văn, lấy công trận làm chủ, trưởng quan cao nhất hành tỉnh cũng được xét duyệt dựa trên công trận. Trong các khoa, có thể nói đệ tử khoa Chỉ Qua thăng tiến nhanh nhất đấy, rất dễ dàng quan làm quan to một phương, nhưng mà khoa Chỉ Qua cũng là nơi nguy hiểm nhất, đệ tử ở đấy thường xuyên phải thi hành những nhiệm vụ cửu tử nhất sinh. Nhà ta ba đời đều là nhất mạch đơn truyền, ta không dám tự làm khổ mình đâu, chắc ta sẽ vào khoa Ngự Dược hoặc khoa Linh Tế.

    Mông Bạch nói:

    - Về việc vì sao ta lại biết nhiều như vậy à? Thật ra ta cũng được tính là một phần ba Kim Chước, gia gia ta trước kia là đệ tử học viện Thanh Loan, thuộc khoa Ngự Dược, trước kia được gọi là cung Ngự Dược.

    - Gia gia ngươi cũng là đệ tử học viện Thanh Loan?

    Lâm Tịch kinh hãi:

    - Vậy sao ngươi lại là Thổ Bao?

    Lâm Tịch kinh ngạc cũng là có nguyên nhân, bởi vì trước khi đến đây Lưu bá đã nói với hắn chỉ cần là đệ tử tốt nghiệp của ba đại học viện, vừa ra ngoài thì đã có chức vị tương đương với tổng trấn. Nếu như cả đời chỉ có thể làm đến Lăng đốc thì người học sinh này quả thật rất kém cỏi, thuộc hàng dưới đáy trong các đệ tử ba học viện.

    - Gia gia ta qua đời sớm, nên ta là Thổ Bao chứ không phải là Kim Chước.

    Hai má Mông Bạch đỏ lên, âm thanh không rõ ràng nữa.

    "Thật không may chút nào" - Lâm Tịch thầm nói.

    - Ta muốn vào khoa Chỉ Qua.

    Lý Khai Vân đột nhiên lên tiếng. Trong số những người ở đây, hắn là người có vẻ gầy yếu nhất, nhưng khi nhắc đến khoa Chỉ Qua khuôn mặt hắn lại hiển lộ ánh sáng vinh quang lóng lánh, làm người nhìn thấy không khỏi cân nhắc và thấy kính nể.

    - Ta cũng muốn vào khoa Chỉ Qua.

    Hướng Lâm cũng ưỡn ngực, chân thành nói. Ánh mắt hắn khẽ lóe sáng, Lâm Tịch tinh ý nhận ra đây là ánh sáng của ước mơ và hi sinh của những người trẻ tuổi, tuyệt đối không liên quan tới việc thăng quan Mông Bạch nói khi nãy.

    - Ta muốn vào khoa Thiên Công.

    Trương Bình nói.

    - Thiên Công?

    Mông Bạch, Lý Khai Vân và Hướng Lâm nhìn nhau:

    - Chúng ta còn tưởng ngươi muốn vào khoa Văn Trì?

    - Mặc dù ta có giúp phụ thân xử lý không ít chuyện làm ăn...

    Trương Bình lắc đầu:

    - Nhưng những hoa văn trên hồn binh lại hấp dẫn ta rất nhiều, ta thích những hoa văn đặc biệt ấy. Kể từ lúc thấy được những hoa văn ấy, ta đã muốn vào khoa Thiên Công.

    - Thật làm cho người ta phải bất ngờ.

    Mấy Thổ Bao đồng thời cảm thán.

    - Lâm Tịch, bây giờ ngươi thấy hứng thú với khoa nào nhất?

    Lâm Tịch còn chưa kịp hỏi gì thì Mông Bạch đã vỗ vỗ bờ vai hắn, hưng phấn hỏi.

    - Ta?

    Lâm Tịch có chút do dự. Thật ra theo cách nhìn từ trước đến nay, hắn luôn coi mình là một người lữ hành ở đế quốc Vân Tần, nên mấy chuyện lớn kia quả thật có chút xa xôi và lạ lẫm đối với hắn, đây cũng là nguyên nhân vì sao hắn không có cảm giác vinh quang và ước mơ bẩm sinh như những người thiếu niên này. Điều quan trọng nhất là, những việc này còn rất mơ hồ đối với hắn.

    - Trừ khoa Văn Trì, ta thấy ở đâu cũng được...

    Sau một lúc do dự, hắn nói cảm nghĩ của mình ra. Trừ khoa Văn Trì hắn cảm thấy đấy là nơi nhàm chán nhất, những nơi khác cũng không tệ lắm.

    - Ngươi nói vậy có khác gì chưa quyết định xong .

    Mấy Thổ Bao kia đồng loạt cười lên.

    - Đúng rồi, hồn binh là gì? Hoa văn trên hồn binh là cái gì?

    Lâm Tịch cũng cười cười, sau đó hắn mới hỏi những vấn đề đã nghe khi nãy.

    - Trương Bình, lấy bảo bối kia của ngươi cho Lâm Tịch xem một chút.

    Mông Bạch và Lý Khai Vân đồng thời giục Trương Bình.

    - Được.

    Trương Bình cẩn thận tháo cái bọc ở bên hông, rồi lấy một thanh chủy thủ màu đen ra.

    Lâm Tịch nhất thời bị thanh chủy thủ này hấp dẫn.

    Đây là một thanh chủy thủ mỏng sắc bén, hơn nữa rất lạnh, lạnh đến nỗi nhanh chóng tạo thành một lớp hơi nước bao phủ mặt ngoài. Toàn thân là một màu đen nhánh không phản chiếu ánh sáng, hoa văn tinh xảo ở bề mặt giống như những đợt sóng vỗ về vào bờ.

    - Lâm Tịch, đừng nói ngay cả hồn lực là gì ngươi cũng không biết? Chẳng lẽ vị hộ vệ lợi hại đi theo ngươi kia không nói gì sao?

    Thấy ánh mắt hiếu kỳ của Lâm Tịch, Mông Bạch suy nghĩ một chút rồi hỏi.

    - Không biết.

    Lâm Tịch dứt khoát gật đầu.

    - Ngươi đúng là Thổ Bao trong Thổ Bao, ta thấy trong những người ở đây cũng chỉ có ngươi không biết gì cả.

    Mông Bạch ha ha cười một tiếng:

    - Hồn lực chính là lực lượng trong mỗi người chúng ta, học viện Thanh Loan cũng là nơi dạy chúng ta phương pháp tu luyện hồn lực. Dựa theo lệ cũ đế quốc Vân Tần chúng ta, theo sự lớn mạnh của hồn lực mà chia làm chín cấp độ: Cấp một được gọi là Hồn Sĩ, có thể dùng hồn lực chấn thể, lực lượng trong người theo đó mạnh hơn không ít; cấp hai gọi là Hồn Sư, hồn lực tràn ngập từng bộ phận khắp cơ thể, kể cả bên ngoài; cấp ba gọi là Đại Hồn Sư, hồn lực có thể gia trì đến mặt ngoài binh khí; cấp bốn gọi là Quốc Sĩ, hồn lực kết đan; cấp năm là Đại Quốc Sư, có thể dung hồn; cấp sáu là Thánh Sư, hồn lực có thể ly thể; cấp bảy tên là Đại Thánh Sư, hồn lực có thể ngưng binh; về phần cấp tám và cấp chín thì không thể nào nói bằng lời được, những người như vậy không khác thần mấy...

    - Phù...

    Lâm Tịch thở nhẹ một hơi.

    Đây chính là phương thức tu luyện của các cường giả ở thế giới này? Hồn lực? Dường như rất thú vị thì phải...

    - Cái tên bị hộ vệ ngươi đánh lệnh mũi...lúc đánh trên mặt hắn có một tầng ánh sáng, đó chính là hồn lực bố thể, ta nghĩ tu vi hắn ít nhất là Hồn Sư đó. Nhưng vị hộ vệ của ngươi rất lợi hại, không tốn chút sức nào cũng có thể đánh lệch lỗ mũi của hắn, lực lượng mạnh đến nỗi hắn nhất thời không thể đứng dậy ngay được, tu vi ít nhất cũng là Đại Hồn Sư.

    Trương Bình tỏ vẻ tán thành những gì Mông Bạch nói, đồng thời đưa thanh chủy thủ màu đen tựa như có một tầng hơi nước bao bọc bên ngoài cho Lâm Tịch xem:

    - Đại Hồn Sư có thể dùng hồn lực gia trì, truyền hồn lực đến các hồn binh.

    - Sau đó lực sát thương của hồn binh sẽ tăng lên?

    Lâm Tịch hỏi.

    - Đúng vậy.

    Ánh mắt Trương Bình nhất thời trở nên nóng rực, toát lên vẻ khát khao vô hạn, hắn nói:

    - Nếu như là Đại Hồn Sư dùng thanh hồn binh này...áo giáp và cương giáp bình thường chắc chắn sẽ bị xuyên thủng.

    "Đây cũng chính là pháp bảo mình hay gọi ở thế giới kia rồi..." - Lâm Tịch cười cười một cách khó hiểu, sau một hồi trầm mặc hắn lại hỏi:

    - Viện trưởng của chúng ta rốt cuộc là người như thế nào? Hình như ông ta có rất nhiều chuyện xưa thì phải, ông ta còn sống chứ?

    Khi còn ở trấn Lộc Lâm, hắn vốn không có nhiều hứng thú với học viện Thanh Loan, nhưng giờ đây, cách phân chia các khoa ở học viện Thanh Loan, rồi những danh xưng rất hiện đại này lại làm hắn rất hứng thú. Thậm chí hắn còn muốn lập tức nhìn thấy vị Trương viện trưởng đã thay đổi cách đặt tên từ "cung" sang "hệ", rồi nghĩ ra mấy từ như giảng viên và giáo sư này.

    - Không biết.

    Mấy Thổ Bao đồng thời lắc đầu, nhưng Lâm Tịch thấy khuôn mặt Mông Bạch lúc này lại xuất hiện vẻ kính sợ và ánh sáng của vinh quanh.

    - Học viện là một nơi rất đặc biệt, người ở bên ngoài không thể hiểu rõ tình huống bên trong, học viện cũng không truyền tin tức ra ngoài, nếu như muốn biết tin tức về Trương viện trưởng sợ rằng chỉ có người trong học viện mới hiểu rõ.

    Lý Khai Vân giải thích với Lâm Tịch, sau đó hắn bắt đầu nghiêm mặt lại, nhẹ giọng hát lên với sự kính nể sâu tận đáy lòng:

    - Ngài mang theo Kỳ Lân và Thần Uyên dạo chơi thiên hạ, ngài đã đến những hoang mạc chưa có ai đến, ngài chém thủ cấp của yêu ma, dễ dàng lấy đầu đại tướng quân kẻ thù trong thiên quân vạn mã, ngài ở đỉnh cao của vinh quang mà không có ai sánh được...

    Giọng hát của Lý Khai Vân rất nhẹ nhàng, ban đầu chỉ có một mình hắn hát trong túp lều năm người, nhưng chỉ chốc lát sau những người khác cũng bắt đầu hát theo, cả khu vực cắm trại tràn ngập trong tiếng ca trang nghiêm.


    ~~o0 0o~~


    *Giáo tập: một cách gọi những người dạy học hồi xưa.

    Cảnh báo



    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:33.

  4. Bài viết được 42 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  5. #8
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 7: Dũng khí trung trinh và vinh quang
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    Vinh quang dùng dũng khí và trung trinh đúc thành, nhiệt huyết của các vị tiền bối học viện làm cho chiến công của bọn họ trường tồn với thế gian.

    Biên Man, Kim Chước và Thổ Bao cùng nhau hát, mơ ước có thể chói sáng như tiền nhân, vang lên tiếng ca tràn đầy lực lượng làm động lòng người.

    Tiếng ca này không chỉ vang lên một lần, mãi đến đêm khuya mới từ từ biến mất.

    Bọn người Mông Bạch, Trương Bình chọn một túp lều ở gần đấy ngủ.

    - Khô bò...ăn ngon...

    Thỉnh thoảng, Mông Bạch nằm bên cạnh Lâm Tịch trong lúc ngủ say vẫn nói mớ vài lần.

    Tuy bây giờ rất mệt mỏi nhưng Lâm Tịch vẫn không thể nào ngủ được, hắn đang nhớ lại lời bài hát hồi nãy. Những tiếng ca hào hùng do các đệ tử học viên hát khi nãy đã từ từ phác họa hình ảnh Trương viện trưởng mà Lâm Tịch muốn biết một cách rõ ràng.

    Sáu mươi năm trước, một đại thúc trung niên mang theo hai con vật hình thù kỳ quái như hai con quái vật lần đầu tiên bước vào hoàng thành Trung Châu. Một năm đó, đại thúc trung niên đấy xuyên qua chủ mạch Sơn Hải, tiến vào bình nguyên bốn mùa, cũng là năm ấy ông ta đã tiến vào học viện Thanh Loan bình thường chưa nổi danh.

    Năm mươi năm trước, Tây Di thập ngũ bộ xâm lấn ở hướng đông, tiến gần hoàng thành Trung Châu, vị đại thúc trung niên này cùng với mười bảy đệ tử học viện Thanh Loan ra ngoài, một đêm chém chết ba mươi tên đại tướng Tây Di, đẩy lùi Tây Di thập ngũ bộ tới phía tây lăng Bích Lạc, giúp cho bản đồ đế quốc Vân Tần mở rộng thêm một phần ba.

    Cùng năm, nước Nam Ma thừa cơ bắc xâm, biên quân ở nam bộ đế quốc Vân Tần trống không, vị đại thúc trung niên cùng với mười bảy đệ tử học viện Thanh Loan dẫn theo năm ngàn biên quân đến hồ Trụy Tinh ở phía bắc lăng Trụy Tinh tử thủ mười ba ngày, giết được ba mươi vạn quân nước Nam Ma, thi thể chất cao đến nỗi ngang với tường thành lăng Trụy Tinh, cuối cùng làm nước Nam Ma phải lui binh, năm mươi năm nay không dám xâm lấn nữa.

    Cũng năm đó, đại thúc trung niên lịch lãm khắp đế quốc Vân Tần một vòng, toàn bộ đạo tặc giặc cỏ nổi tiếng biến mất, không xuất hiện nữa.

    Trong vòng mười năm, học viện Thanh Loan từ một tiểu học viện không có tiếng tăm gì trở thành thánh địa đại diện cho vinh quang của đế quốc, đế quốc Vân Tần nguy cơ bốn phía cũng trong mười năm đó đã mở rộng bản đồ gấp đôi.

    Chỉ là lời ca ca tụng chiến công nhưng vị truyền kỳ làm máu nhuộm đỏ cả hồ Trụy Tinh đã trở thành tín ngưỡng làm cho máu nóng của những người trẻ tuổi phải sôi sục, làm cho tất cả thiếu niên đế quốc Vân Tần muốn truy cầu vinh quang này phải thề chết bảo vệ tổ quốc mình.

    - Dù ở bất cứ đâu trên thế gian, chắc chắn nơi đó cũng không thiếu thiên tài, cũng như ta trước kia vậy, bình thường lên lớp không chú ý nghe giảng, ngủ gà ngủ gật suốt trong lớp, nhưng chỉ cần thức mấy đêm là có thể đạt được kết quả làm mọi người phải kinh ngạc. Đạt được vinh quang như vậy, ông chắc chắn cũng là thiên tài, nhưng tại sao ông đổi cung thành khoa, phải thay đổi cách gọi giáo tập thành giảng viên và giáo sư?

    Lâm Tịch nhắm mắt lại, nhưng lại không nhịn được bật cười. Phải nói rằng lúc này hắn không thể nào bình tĩnh được, nếu như phải tiến vào học viện mới có thể nhìn thấy được vị đại thúc trung niên năm mươi năm trước thì...hắn nhất định phải thông qua nhập thí ngày mai, tiến vào thánh địa trong lòng các thiếu niên ở đế quốc, học viện Thánh Loan.

    Cả khu vực lều trại yên tĩnh không tiếng động, các đống lửa đã được dập tắt, chỉ còn những con đom đóm le lói bay quanh quẩn. Lâm Tịch miệng nhẩm đếm cừu, từ từ tiến vào mộng đẹp.

    - Lão muội...lão đa lão mụ...con nhớ mọi người...lão muội...học viện Thanh Loan này rất thú vị...

    Đi một quãng đường dài như vậy làm cho Lâm Tịch rất mệt. Trong túp lều này, thỉnh thoảng lại có vài tiếng nói mớ không rõ.

    ...

    - Lâm Tịch, còn chưa dậy sao? Dậy đi, chuẩn bị tiến hành nhập thí rồi.

    Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Tịch được đánh thức.

    Vất vả lắm mới mở được mắt ra, Lâm Tịch thấy bốn người Mông Bạch, Lý Khai Vân, Trương Bình và Hướng Lâm đã rửa mặt xong, đứng ở trước lều đón ngày mới, nhiều tia sáng rực rỡ xuyên qua khoảng trống giữa bốn người chiếu vào bên trong lều.

    Bốn người họ đã mặc quần áo mới, đầu tóc cũng được chải chuốt gọn gàng, khuôn mặt tràn đầy sự hưng phấn và khẩn trương.

    Âm thanh ồn ào ở bên ngoài truyền vào trong lều, làm cho Lâm Tịch còn chưa tỉnh giấc hoàn toàn có chút đau đầu.

    - Người này chậm chạp thật đấy.

    Trương Bình nhìn Lâm Tịch đang cố gắng mở mắt ra. Hắn biết rõ một tháng bôn ba, không có một giấc ngủ đúng nghĩa khổ sở như thế nào, nhưng hắn càng không muốn Lâm Tịch bởi vì chưa tỉnh ngủ hoàn toàn mà bị loại khỏi khảo thí.

    - Lâm Tịch, ra hồ rửa mặt đi, nước lạnh ở đó sẽ giúp ngươi tỉnh nhanh hơn.

    - Nhanh nhanh một chút, bên ngoài có rất nhiều đồ ăn ngon.

    Hai quai hàm Mông Bạch chuyển động, không biết đang nhai cái gì.

    - Được rồi, ta cũng thay một bộ đồ mới.

    Lâm Tịch dụi mắt, cười đáp lại rồi ngồi dậy, sau đó lấy một cái áo tơ đỏ nhạt trong bọc mặc vào.

    - Sao lại là màu đỏ? Lâm Tịch, da ngươi vốn trắng rồi, mặc cái áo này vào nữa thì...có chút giống nữ tử đó.

    - Lão mụ chọn cho ta, nói là màu đỏ may mắn.

    - Ngươi có phải đi làm chú rể đâu? Nhưng trong số những người tới đây hầu hạ chủ nhân khảo thí cũng có không ít giai nhân đấy, nói không chừng ngươi sẽ được khuê tú nhà nào đó coi trọng, đến lúc đó sẽ làm chú rể thật.

    Lâm Tịch ra khỏi lều, những luồng ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào mặt làm cho hắn thấy lòng mình thật ấm áp. Bốn vị "Thổ Bao" bên cạnh cũng khả ái như những bạn học ở trường đại học hắn học lúc trước, tuy bốn người bạn này nói áo màu đỏ có chút nữ tính, nhưng đây là đồ do lão mụ đích thân chọn cho hắn, hơn nữa mỗi một đường viên nếp gấp đều được ủi rất đều, điều này làm cho hắn một lần nữa thấy thế giới này rất đẹp.

    - Sao lại có nhiều người như vậy?

    Nhưng vừa bước ra ngoài Lâm Tịch liền kinh hãi.

    Trên một mảnh đất trống cạnh bờ hồ lúc này có hơn trăm cái bàn dài, ở đấy có rất nhiều đồ ăn ngon Mông Bạch đã nói lúc nãy. Thức ăn rất nhiều, thịt rượu hay trái cây đều có đủ, thậm chí còn có rất nhiều loại Lâm Tịch chưa nhìn thấy bao giờ.

    Lâm Tịch nhìn sang khu vực hơn ngàn chiếc xe ngựa đang tụ tập, lúc này mới phát hiện chỉ trong một đêm đã có thêm ít nhất năm sáu trăm chiếc xe ngựa, hơn nữa, ở bình nguyên nơi xa và sườn núi cũng có không ít xe ngựa đang chạy tới. Âm thanh ầm ầm hắn nghe khi nãy là tiếng bánh xe ngựa di chuyển trên đường, nhưng khu vực ven hồ lại tương đối yên tĩnh, vẫn là hơn ngàn thí sinh tới đây dự nhập thí, phần lớn bọn họ đang tụ năm tụ bảy lại bàn luận.

    - Mấy chiếc xe ngựa kia là người của các tiểu học viện hoặc gia nhân của vài nhân vật quyền quý.

    Lý Khai Vân đứng sát bên Lâm Tịch thấp giọng giải thích. Hôm nay hắn mặc một bộ trường sam màu trắng, trông rất anh tuấn.

    - Số lượng đệ tử học viện chiêu thu hàng năm không giống nhau, nhưng chắc chắn sẽ có rất nhiều người không thể tiến vào học viện được. Các tiểu học viện và các nhân vật quyền quý kia sẽ phái người tới đây tuyển trong những người không thể tiến vào học viện được người thích hợp với bọn họ.

    - Vậy không phải là nếu không đậu được lần một thì còn có cơ hội lần hai, lần ba sao?

    Lâm Tịch nhất thời không nhịn cười được, cười lớn lên.

    - Lâm Tịch, ngươi rửa mặt nhanh đi, chúc may mắn!

    Trương Bình cẩn thận dặn dò Lâm Tịch.

    - Mọi người may mắn!

    Lý Khai Vân, Hướng Lâm cũng đồng thời thi lễ, tới vỗ vỗ bả vai ba người Trương Bình, Lâm Tịch và Mông Bạch, chúc phúc.

    - Lâm Tịch, ăn cái này đi.

    Rửa mặt bằng nước hồ xong, Lâm Tịch quả nhiên tỉnh táo hơn rất nhiều, một ít mệt mỏi đã biến mất. Vừa mới rửa mặt, sửa sang quần áo lại xong thì Mông Bạch ở sau đã chạy tới, đưa cho Lâm Tịch một chùm nho màu đen.

    - Hình như ngươi rất khẩn trương?

    Lâm Tịch vừa bực mình vừa buồn cười nhìn Mông Bạch. Tên mập này vẫn ăn liên tục, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, giống như là từ tối hôm qua đến giờ không có lúc nào hắn không ăn cả.

    - Khẩn trương cũng không có tác dụng, mà mấy món này ngon thật, giá của loại nho đen này là năm lượng bạc một chùm, bên ngoài rất hiếm đó.

    Mông Bạch nhìn Lâm Tịch nói:

    - Nếu như ngươi thấy ngon thì có thể qua bên kia lấy, còn nhiều lắm đấy.

    Lâm Tịch cười cười, vươn tay ra lấy chùm nho của Mông Bạch. Chùm nho màu đen này lớn hơn những loại nho hắn đã gặp lúc trước, khoảng bằng ngón tay cái, bề ngoài còn được một tầng sương trắng bao phủ.

    - Thổ Bao đúng là Thổ Bao.

    Ngay lúc này, một giọng nói khinh thường kèm theo những tiếng cười nhạo truyền vào trong tai hắn và Mông Bạch.

    Quay đầu nhìn lại, Lâm Tịch thấy có một người thiếu niên thân mặc một tấm áo choàng màu đen kỳ lạ đang dùng một cái chai màu trắng lấy nước trong hồ từ từ uống, tay khác lại lấy bánh trong bọc ra ăn. Sắc mặt người này vô cùng cao ngạo, tỏ vẻ khinh thường những người khác, nhìn hai người Lâm Tịch và Mông Bạch không có chút e dè nào.

    Đầu của hắn đội một cái mũ màu vàng, tỏa sáng rực rỡ như mặt trời giữa trưa, hết sức kỳ lạ.

    - Rượu ngon đồ ăn ngon sẽ làm ý chí và linh hồn sa ngã, chỉ có dũng khí và trung trinh, thương đau và ma luyện mới là vinh quang chói mắt nhất.

    Thấy hai người Lâm Tịch và Mông Bạch ngây người, tên thiếu niên sắc mặt tái nhợt này lạnh lùng nói một câu như thế, sau đó xoay người cao ngạo rời đi, không quay lại nhìn Lâm Tịch và Mông Bạch một cái.

    - Không cần để ý tới hắn, là người nhà Hóa gia đấy...

    Trương Bình đi nhanh tới, nói khẽ với Lâm Tịch và Mông Bạch.

    - Thì ra là tiểu tử nhà Vũ Hóa, không trách được.

    Mộng Bạch chợt tỉnh ngộ, căm tức cắn răng nhìn thiếu niên mặc áo choàng đen.

    - Nhà Vũ Hóa này có gì đặc biệt?

    Lâm Tịch hơi tò mò.

    - Một phần ba tế ti ở đế quốc Vân Tần chúng ta đều xuất thân từ nhà Vũ Hóa đấy. Tính cách nhà Vũ Hóa cố chấp và ngạo mạn, tôn trọng khổ tu, nhưng đúng là rất có danh tiếng, trận chiến tại hồ Trụy Tinh năm xưa có không ít người nhà Vũ Hóa chết, hơn nữa phần lớn những người thuộc nhà Vũ Hóa đều giữ thân mình trong sạch...tên tiểu tử Vũ Hóa này chắc cũng thi vào khoa Linh Tế học viện Thanh Loan, đây cũng là truyền thống của họ.

    Trương Bình thấp giọng giải thích.

    - Cũng chỉ uống nước hồ và gặm mấy miếng bánh khó ăn thôi, khổ như vậy làm gì? Đúng là quái nhân.

    Mông Bạch bất mãn lầm bầm.

    - Bọn họ cảm thấy đó cũng là một loại tu hành...

    Trương Bình đang muốn nói tiếp thì đột nhiên có một tiếng động lớn vang lên, mọi người đều dừng việc đang làm lại rồi cùng nhìn về một phía.

    - Nhập thí bắt đầu!

    Tất cả thí sinh tham gia nhập thí đều nhanh chóng lao tới khu vực ở hướng đông hồ.

    Nơi đó có tám cái lều rất lớn, lúc này có từng nhóm người mặc trang phục học viện Thanh Loan bước ra khỏi lều.

    Mông Bạch và Lâm Tịch rất bình tĩnh, nhưng ba người Trương Bình, Lý Khai Vân, Hướng Lâm lại rất khẩn trương, kích động đến nỗi thân thể cũng khẽ run lên.

    Tổng cộng có sáu nhóm người học viện Thanh Loan đi ra, người dẫn đầu đều là những người mặc trang phục có một đường viền màu vàng ở ống tay áo. Lâm Tịch từ xa thấy Hạ Ngôn Băng cũng ở trong đó, vậy chắc chắn sáu người đi đầu là giảng viên học viện.

    Hạ Ngôn Băng chính là giảng viện mặc trang phục áo bào đen ống tay áo có đường viền vàng trẻ tuổi nhất, phía sau hắn còn có những đệ tử học viện mặc áo lam.

    ~~o0 0o~~



    Cảnh báo



    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:33.

  6. Bài viết được 41 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  7. #9
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 8: Tư chất, hai.
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    Phần lớn những đệ tử học viện chỉ lớn hơn đám người Lâm Tịch khoảng một hai tuổi, bộ đồ họ mặc trừ ở phần ngực và ống tay áo có thêu một tiểu kiếm ra thì không có gì đặc biệt nữa, nhưng mỗi người trong số họ lại có khí chất khác người bình thường, tinh khí thần sung mãn, nhìn xa cứ tưởng là mỗi người đang phát sáng vậy.

    Năm người giảng viên còn lại, người lớn nhất là một lão đầu lôi thôi khoảng năm mươi tuổi, dưới cằm có một nhúm râu dê, ông ta cũng mặc một bộ đồ màu đen có mạ vàng ở ống tay áo.

    Làm cho người ta chú ý nhất chính là một người trung niên mặt có một vết sẹo, và một nữ tử tay ôm quyển sách.

    Người đàn ông trung niên kia cao hơn người bình thường khoảng nửa cái đầu, vết sẹo trên mặt hắn kéo dài từ mi tâm cho đến gò mái trái, nếu như vết sẹo lệnh qua một chút chắc chắn mắt trái sẽ bị mù. Vết sẹo này vô cùng dữ tợn, cộng thêm việc người này để tóc ngắn, mặt nghiêm, nên nhìn qua có cảm giác đây là một người nghiêm túc.

    Nữ tử tay ôm quyển sách dầy bìa màu đen hơi gầy, tuổi không lớn lắm, khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, nhưng nàng ta lại làm người ta có cảm giác bản thân là một học giả. Nàng ta luôn cau mày, ánh mắt đăm đăm, giống như đang suy nghĩ vấn đề gì đó sau khi đọc sách xong.

    Trừ những đệ tử học viện mặc áo bào màu lam đứng sau Hạ Ngôn Băng, những đệ tử đứng sau các giảng viên còn lại mặc áo bào với màu sắc khác nhau, phân thành năm màu: đen, hồng, vàng, xanh, xám tro.

    - Bọn họ muốn thể hiện thực lực của học viện sao?

    Đám người Lâm Tịch và Mông Bạch gấp gáp nhích tới trước, lòng tràn đầy mong đợi, bọn họ đoán sáu màu này chắc tương ứng với sáu khoa lớn trong học viện Thanh Loan. Điều làm bọn họ cảm thấy ngoài ý muốn là học viện Thanh Loan không hề kéo dài thời gian., một lão nhân gầy gò khuôn mặt có chút ngốc nghếch mặc áo bào tro đi ra, trực tiếp tuyên bố bắt đầu nhập thí.

    Mặt ngoài áo bào tro của lão nhân này có thêu những đường viền màu vàng và hoa văn rất phức tạp, nhìn kỹ mới biết đó là những hoa văn vẽ lông đuôi mũi tên.

    Một quả cầu ngọc màu xám trắng và một cái bàn được khiêng ra bên ngoài, đặt trên mảnh đất trống ở ngay trước lão nhân gầy gò và đệ tử sáu khoa trong học viện.

    - Bây giờ ta gọi tên ai người đó lập tức tiến lên, đặt tay vào đá Trắc Hồn này.

    Lão nhân có khuôn mặt hơi ngốc nghếch này đứng ngay đằng sau cái bàn để quả cầu bằng ngọc, miệng hô lớn:

    - Hách Liên Vũ.

    Một người thiếu niên mặt tròn sắc mặt hồng nhuận rối rít bước ra khỏi đám đông, khẩn trương đặt tay lên quả cầu ngọc màu xám trắng.

    Một lát sau, quả cầu ngọc màu xám trắng phát ra những tia sáng màu xanh.

    - Tư chất, ba.

    Vẻ mặt lão nhân gầy này vẫn tỏ ra rất hiền lành, nói ba chữ ngắn gọn. Phía sau lão ta có ba đệ tử học viện mặc áo vàng tay cầm bút và một quyển sách bằng da dê, đồng loạt ghi thật nhanh cái gì đó, ba người này hình như là người chịu trách nhiệm ghi chép.

    - Đến phía sau đi.

    Sau đó, lão nhân gầy gò nhìn người thiếu niên còn chưa hiểu chuyện đang đứng sững một chỗ, gật đầu bảo hắn đi vào trong căn lều lớn ở đằng sau.

    - Tiền Phi.

    Lão nhân gầy gò hô một người khác.

    Một người thiếu niên vóc người cao to mặc áo xanh lập tức bước ra khỏi đám đông, nhanh chóng đi đến trước quả cầu ngọc.

    Lần này quả cầu ngọc màu xám trắng vẫn phát ra ánh sáng màu xanh lá như cũ.

    - Tư chất, ba.

    Lão nhân gầy gò lại nói ba chữ như khi nãy.

    - Đến phía sau đi.

    Sau đó, lão ta vẫn không thay đổi sắc mặt bảo tên thiếu niên này đi vào căn lều lớn ở phía sau.

    - Hà Kiệt!

    Một người thiếu niên mặc áo gấm vừa nhìn đã biết là con cháu quan lại tiến lên.

    Lần này quả cầu ngọc màu xám trắng phát ra màu vàng.

    - Tư chất, hai.

    - Đến phía sau đi.

    Lão nhân gầy gò vẫn không biến sắc, cứ lặp đi lặp lại một kiểu nói . Mà tên thiếu niên mặc áo gấm này khi thấy quả cầu ngọc phát ra màu vàng thì sắc mặt biến đổi rất nhanh, bây giờ cứ như người đưa đám vậy.

    Lâm Tịch quan sát nãy giờ đã phát hiện đây là khảo nghiệm tư chất tu luyện, mà sắc mặt của tên thiếu niên áo gấm vừa rồi và biểu hiện của một số người chung quanh cũng giúp Lâm Tịch hiểu được một việc, ánh sáng màu vàng do quả cầu ngọc phát ra không tốt bằng màu xanh. Những con số lão nhân gầy gò kia nói càng lớn cũng có nghĩa tư chất tu luyện của người tham gia nhập thí càng tốt. Xem tình hình này, màu vàng hẳn thuộc về loại tư chất rất bình thường.

    - Triệu Khả An.

    - Vương Triêu Vũ.

    - Tần Thời Phong.

    ...

    Một người tiếp một người, chỉ qua một lát đã có hơn bốn mươi mấy thiếu niên bước lên trước quả cầu ngọc rồi lui về sau, phần lớn trong đó đều có màu xanh, chỉ có sáu người quả cầu ngọc phát ra ánh sáng vàng. Và cũng như hồi nãy, người có ánh sáng màu xanh sắc mặt rất bình thường, người có ánh sáng màu vàng sắc mặt lại như đưa đám.

    - Trương Bình.

    Đột nhiên đám người Lâm Tịch chấn động, lão nhân gầy gọi tên Trương Bình.

    - May mắn!

    Hướng Lâm nói, vỗ vỗ bả vai Trương Bình. Mấy người Lâm Tịch, Mông Bạch và Lý Khai Vân cũng đến gần, nhẹ giọng chúc phúc.

    Trương Bình đi tới, nhưng có lẽ vì hơi lo sợ nên mặt hắn hơi căng cứng, lúc đưa tay ra đặt trên quả cầu cũng hơi run run.

    Nhưng mà lần này quả cầu ngọc màu xám trắng lại phát ra màu hồng.

    - Tư chất, bốn!

    Sắc mặt lão nhân rõ ràng có chút thay đổi, ánh mắt trở nên sắc bén.

    Nơi các thiếu niên tụ tập nhất thời xôn xao.

    - Thật tốt quá! Không ngờ tư chất của hắn tốt như vậy!

    Đám người Mông Bạch, Lý Khai Vân nhất thời vui vẻ, thở nhẹ một hơi.

    Lâm Tịch biết suy đoán lúc trước của mình chính xác, tư chất khảo nghiệm của Trương Bình quả nhiên rất tốt, làm bằng hữu hắn tất nhiên cũng rất cao hứng. Ngay lúc hắn muốn hỏi mấy người Trương Bình rốt cuộc tư chất được phân chia như thế nào thì bỗng nhiên có một tiếng cười lạnh bất âm bất dương truyền vào trong tai bọn hắn.

    - Chỉ là một tên thổ bao mà lại có tư chất cấp bốn, nhưng vậy thì thế nào, nếu một lát không vượt qua được khảo nghiệm kế tiếp thì chắc vui lắm đấy.

    - Ngươi ghen tỵ sao? Ta thấy ngươi mới là người không vượt qua được khảo nghiệm kế tiếp.

    Lý Khai Vân không nhịn được bèn mỉa mai lại. Đối phương là một thiếu niên dáng người không cao, mặc một bộ áo choàng có thêu những bông hoa màu trắng, khuôn mặt hơi nhỏ, mái tóc được ghim lại sau ót bởi một cây châm ngọc sáng loáng, vừa nhìn đã biết đây là một "Kim Chước" xuất thân không tệ.

    Mặc dù biết ba cụm từ "Thổ Bao", "Biên Man" và "Kim Chước" có ẩn ý khinh thường nặng nề, nhưng vì ba phương đã quen nhau gọi như thế, nên dù ngay mặt bị người ta nói là Thổ Bao, mấy người Lý Khai Vân cũng không tức giận, nhất là đang ở thời khắc nhập thí. Nhưng đối phương lại nguyền rủa Trương Bình, đây chính là nguyên nhân làm bọn người Lý Khai Vân tức giận.

    - Thổ Bao.

    Thiếu niên trông rất "Kim Chước" kia cười lạnh nhìn bọn người Lý Khai Vân, lạnh lùng nói hai chữ rồi không để ý đến nữa.

    - Ngươi...

    Thái độ ngạo mạn của người này làm Lý Khai Vân giận đến mức mặt đỏ bừng.

    - Đừng có so đo với hắn, cũng không biết lúc lên trắc thí hắn sẽ có kết quả gì.

    Lâm Tịch vội kéo vạt áo Lý Khai Vân lại, nhẹ nhàng nói như thế.

    - Hướng Lâm.

    Một lát sau lại có mười mấy người thiếu niên kiểm tra xong, phần lớn cũng phát ra ánh sáng màu xanh, không xuất hiện những tư chất từ cấp ba trở lên. Ngay lúc này, lão nhân gầy đột nhiên gọi tên Hướng Lâm.

    Hướng Lâm gần như không thể khống chế được bản thân, chầm chậm đi tới.

    Quả cầu ngọc phát ra ánh sáng màu xanh lá.

    - Tư chất, ba.

    Hướng Lâm dường như cảm thấy vậy là được rồi, thở phào nhẹ nhõm, hắn khẽ xoay người gật đầu với bọn người Lâm Tịch, Mông Bạch và Lý Khai Vân một cái rồi xoay người bước nhanh vào căn lều lớn ở phía sau lão nhân gầy gò.

    - Lãnh Thu Ngữ.

    Đột nhiên có một thiếu nữ hấp dẫn ánh mắt mọi người.

    Số lượng đệ tử nữ tham gia nhập thí học viện Thanh Loan làn này vốn không nhiều lắm, chiếm khoảng một phần mười số người tham gia, mà người thiếu nữ này lại rất xinh đẹp nên dễ làm mọi người chú ý tới. Nàng ta mặc một bộ quần áo trắng như tuyết, dung mạo như tranh vẽ, có khuôn mặt hình trái xoan lạnh như băng, rất xứng đáng được gọi là người đẹp băng giá.

    - Tư chất, bốn!

    Người thiếu nữ này vừa đưa tay đặt lên quả cầu ngọc xong thì mọi người lại ồn ào, âm thanh lão nhân rõ ràng cũng cao hơn một chút. Quả cầu ngọc màu xám trắng phát ra ánh sáng màu hồng.

    - Lý Khai Vân, chẳng lẽ ngươi thích nàng ta?

    Thiếu nữ áo trắng thấy tư chất mình đạt đến cấp bốn vẫn tỏ ra lạnh như băng, trực tiếp đi tới trước. Lâm Tịch đang quan sát người đẹp băng giá này thì Mông Bạch kéo kéo y phục của hắn, đồng thời nói một câu như thế. Chỉ thấy Lý Khai Vân vẫn không chớp mắt nhìn người thiếu nữ kia, ngây ngẩn cả người, khuôn mặt còn tràn đầy thần sắc ái mộ. Đến lúc nghe thấy câu nói của Mông Bạch thì Lý Khai Vân mới sực tỉnh, mặt mày đỏ hết.

    - Không sai, ta nghĩ ta thích nàng rồi, vừa thấy đã yêu.

    Nhưng hắn cũng không trốn tránh, trực tiếp gật đầu, chân thành trả lời Mông Bạch.

    Lâm Tịch và Mông Bạch nhất thời vui vẻ.

    - Vậy ngươi phải cố gắng rất nhiều đấy.

    Mông Bạch chớp mắt:

    - Theo ta biết thì nàng là người của Lãnh gia tại hoàng thành Trung Châu.

    - Lãnh gia?

    Lâm Tịch nhất thời tò mò, thấp giọng hỏi.

    - Lãnh gia Lãnh Trấn Nam là người đứng đầu phủ nội vụ, cũng là phụ thân nàng, quan tước nhất phẩm. Tuy nói không có thực quyền lắm nhưng chức quan cũng cao hơn các tỉnh đốc gần một nửa đấy.

    Mông Bạch khẽ cười:

    - Đây là Kim Chước trong Kim Chước.

    - Đây cũng là nguyên nhân ta kiên định muốn vào khoa Chỉ Qua!

    Lý Khai Vân nhìn bóng lưng người thiếu nữ áo trắng, sắc mặt ửng đỏ, nhưng lại nghiêm trang lấy tay vỗ vỗ ngực nói.

    - Lâm Tịch!

    Ngay lúc Lâm Tịch và Mông Bạch mím môi vì không nhịn cười được nữa thì lão nhân gầy gò đột nhiên gọi tên Lâm Tịch.

    Rất nhiều người nhất thời tập trung nhìn Lâm Tịch. Vì có cuộc xung đột tối hôm qua nên có nhiều người biết Lâm Tịch, hơn nữa tin tức Lâm Tịch được quan viên địa phương tiến cử đã bị tiết lộ, nên mọi người cũng muốn xem thử rốt cuộc tư chất của Lâm Tịch đạt đến mức nào.

    - May mắn!

    Mông Bạch và Lý Khai Vân lập tức vỗ vai Lâm Tịch, chúc phúc.

    Trong những tiếng bàn tán xôn xao, Lâm Tịch đi tới tò mò đặt tay lên quả cầu bằng ngọc.

    Quả cầu bằng ngọc màu xám trắng hơi lạnh, vừa để tay vào đã có cảm giác như bị điện giật nhẹ, làm cho người hắn hơi tê dại. Sau đó hắn thấy quả cầu ngọc màu xám trắng phát ra ánh sáng màu vàng.

    - Tư chất, hai!

    Lão nhân gầy gò vẫn tỏ ra lạnh nhạt, nhìn Lâm Tịch nói:

    - Đến phía sau đi.

    - Tư chất của ta chỉ có hai? Chắc là hơi tệ thì phải?

    Lâm Tịch có chút ngây người, không ngờ tư chất của mình trong những người ở đây còn chưa đạt đến mức bình thường nữa.

    - Là người địa phương tiến cử mà tư chất chỉ có hai?

    Rất nhiều người đồng thời giật mình.

    - Chỉ có cấp hai?

    Tên thiếu niên Kim Chước tóc được buộc lại bởi cây châm ngọc sáng loáng khi nãy đã tranh cãi với họ cười lạnh một tiếng:

    - Quan viên địa phương bị mù mắt hay sao mà đề cử một tên Thổ Bao vậy tới đây?

    ~~o0 0o~~



    Cảnh báo



    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:34. Lý do: Đúng nick

  8. Bài viết được 41 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  9. #10
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 9: Lần đầu tiên động lòng
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    Từng thí sinh khảo nghiệm tư chất xong đều đi vào căn lều lớn sau lưng lão nhân gầy gò chủ trì khảo nghiệm, bên trong có rất nhiều miếng nệm lông được đặt dưới đất.

    Phần lớn những người khảo nghiệm tư chất xong đều ngồi xếp bằng trên nệm lông thượng đẳng, túp lều này có nối thông với một túp lều khác, ở ngay ranh giới giữa hai túp lều có một giảng viên trung niên sắc mặt nghiêm nghị mặc áo choàng màu đen đứng. Hắn ta hô to tên người nào, người nấy liền đứng dậy tiến vào túp lều kế tiếp.

    Túp lều kế tiếp có tất cả bảy trưởng giả học viện ngồi ngay ngắn, trong đó có sáu người ngồi sau một cái bàn dài, trên mặt bàn được làm từ gỗ hoa lê có để rất nhiều đồ. Sáu trưởng giả học viện này đều mặc áo bào đen, ở trên ngực và tay áo có thêu thêm những ngôi sao bằng bạc. Còn có một vị lão nhân ngồi trên ghế làm từ nệm lông ở bên góc, trông lão ta giống như một người dự thính, nhưng ngực áo và ống tay áo của lão ngoại trừ có những hoa văn ngôi sao màu vàng ra còn thêu thêm một con kỳ lân và chim uyên ương. Mái tóc lão nhân này đã rụng gần hết, khuôn mặt đầy những nếp nhăn giống như vết sẹo, nhưng ống tay áo bên trái lại phất phơ theo gió, là một lão nhân cụt tay.

    Ngay lúc Lâm Tịch bắt đầu khảo nghiệm, vòng thi tiếp theo đang diễn ra trong túp lều này dừng lại trong chốc lát, sau khi người thiếu niên vừa rồi thi xong thì vị giảng sư mặc áo bào đen ở ngoài không lập tức gọi người tiếp theo vào.

    - Tư chất chỉ có cấp hai?

    Túp lều này cách âm rất tốt, dù những thiếu niên đang tụ tập bên lều kia cách đó gần nhất cũng không thể nghe được những gì người trong túp lều này nói, nhưng khi lão nhân gầy chủ trì khảo nghiệm vòng đầu nói phẩm cấp tư chất Lâm Tịch ra thì bảy trưởng giả gần như nghe được toàn bộ. Một trưởng giả học viện mắt màu nâu, râu mép màu xám trắng nhíu mày lại, thấp giọng nói.

    Một phụ nhân mặt mũi hòa ái cũng nhíu mày, nhưng khi nhìn thoáng qua trưởng giả mắt màu nâu vừa lên tiếng lại thấp giọng nói:

    - Nếu như là người cô ta tiến cử, cho dù tư chất không tốt nhất định sẽ có chỗ đặc biệt khác.

    - Cứ tiếp tục.

    Lão nhân cụt tay nãy giờ vẫn tỏ ra bình thản, nói:

    - Chúng ta căn bản không cần quan tâm là ai tiến cử, chỉ cần đối phương có đủ yếu tố làm chúng ta phải tôn trọng là được rồi.

    Sáu trưởng giả học viện khí độ bất phàm còn lại ngồi thẳng, cung kính nói:

    - Vâng! Người tiếp theo.

    ...

    - Ta rất có duyên với số hai đấy.

    Lâm Tịch thầm cười khổ đi vào túp lều, khẽ đánh giá chung quanh. Lúc ở trấn Lộc Lâm hắn thường được mọi người gọi là Lâm nhị công tử, bây giờ vào học viện khảo nghiệm thì tư chất cũng là hai.

    Không có ai nói hắn biết kế tiếp nên làm thế nào, nhưng thấy các thí sinh khác đang ngồi xếp bằng trên nệm lông và sắc mặt nghiêm nghị của giảng viên mặc áo bào đen đang đứng kia, hắn liền nhanh chóng hiểu được mình nên làm thế nào. Hơn nữa, mới nhìn lướt qua hắn đã thấy Trương Bình cũng đang ngồi xếp bằng trên nệm lông, nhìn hắn gật đầu. Lâm Tịch hiểu ý, im lặng đi tới gần Trương Bình, ngồi xếp bằng.

    - Ồ?

    Vốn Lâm Tịch cảm thấy khí trời đang nóng, nếu như còn ngồi trên lớp nệm lông như thế thì lúc nói chuyện sẽ rất khó chịu, nhưng vừa ngồi xuống hắn lại ngẩn ra, miếng nệm lông này không những lành lành mà còn rất mềm mại mát mẻ.

    - Cấp mấy?

    Lâm Tịch vừa ngồi xuống, Trương Bình lập tức nhẹ giọng hỏi.

    Lâm Tịch đưa hai ngón tay ra.

    - Cấp hai?

    Trương Bình ngẩn người, nhẹ giọng ai ủi:

    - Không sao, từ trước tới nay học viện cũng không coi tư chất là yếu tố duy nhất.

    - Không sao, ta không sầu não như ngươi nghĩ đâu. À, ta thấy ngươi rất có hi vọng vào khoa Thiên Công đó, từ nãy tới giờ những người đạt được cấp bốn cũng không nhiều lắm.

    Lâm Tịch gật đầu, nhẹ giọng trò chuyện với Trương Bình. Một lúc sau hắn mới thấy người đẹp băng giá Lãnh Thu Ngữ mà Lý Khai Vân vừa thấy đã yêu cũng ngồi ở bên cạnh, ngay lúc này khu vực khảo nghiệm ở bên ngoài bỗng có tiếng động ồn ào, âm thanh lớn đến nỗi những người ngồi trong lều cũng nghe được.

    Không lâu sau, màn lều được vén lên, Lâm Tịch và Trương Bình đều sửng sốt khi thấy người tiến vào là Mông Bạch.

    - Có chuyện gì vậy?

    Đợi đến khi Mông Bạch ngồi xuống, Lâm Tịch và Trương Bình cùng nhau hỏi.

    Mông Bạch lúc này hưng phấn đến nỗi khuôn mặt tàn nhang đỏ ửng cả lên:

    - Ta vừa mới kiểm tra xong, tư chất của ta là cấp năm.

    - Năm?

    Lâm Tịch và Trương Bình nhất thời nhìn nhau.

    Trước khi vào lều Lâm Tịch quan sát thấy những người có tư chất đạt đến cấp bốn cũng không có mấy người, tư chất cấp năm tất nhiên là tư chất cực cao rồi, nhưng khi quan sát tên mập mặt đầy tàn nhang này một hồi Lâm Tịch vẫn không thấy tên mập này giống thiên tài chỗ nào.

    Lâm Tịch lại tò mò, không nhịn được hỏi:

    - Tư chất cấp năm có màu gì.

    Mông Bạch chép miệng nói:

    - Màu tím!

    Vừa lúc đó, khu vực khảo nghiệm bên ngoài lại ồn ào hẳn lên.

    - Chẳng lẽ lại có người tư chất đạt đến cấp năm?

    Ánh mắt mọi người trong túp lều nhất thời tụ tập tới cửa lều, ngay sau đó màn lều dầy đã được vén lên, một thiếu nữ cao gầy mặc áo xanh bước vào trong.

    Thiếu nữ áo xanh này bết tóc đuôi ngựa, dung mạo tuy không xuất chúng nhưng lại có khí chất làm người ta cảm thấy nàng rất đặc biệt, hơn nữa trang phục của nàng rất đơn giản, cả người tràn đầy sức sống mùa xuân.

    Lâm Tịch bỗng có cảm giác mình đã ngừng thở, con tim trong ngực đập nhanh hẳn lên, trong nháy mắt hắn đã hiểu được cảm giác vừa thấy liền yêu Lý Khai Vân nói ban nãy. Đây là một cảm giác xuất phát từ tận trong đáy lòng, ngay cả khi ở thế giới trước kia hắn cũng không có một cảm giác chân thật đến vậy.

    Trong mắt Lâm Tịch, khuôn mặt tự nhiên của người thiếu nữ áo xanh này chính là bức tranh hoàn mỹ nhất, trong nháy mắt đã làm rung động tấm lòng hắn, hoặc như một mũi tên ái tình bắn thẳng vào con tim đang đập mạnh.

    - Lâm Tịch, ngươi không phải cũng giống như Lý Khai Vân ấy chứ, vừa gặp đã yêu à?

    Mông Bạch không nhịn được lấy tay nhéo ngay eo Lâm Tịch một cái, quả thật trông Lâm Tịch bây giờ rất đần độn.

    Lâm Tịch không phủ nhận, cười cười:

    - Có thể nói như vậy.

    Mông Bạch bĩu môi:

    - Ta thấy nàng ta không xinh đẹp bằng Lãnh Thu Ngữ đâu, nếu cho ta chọn nhất định ta sẽ chọn Lãnh Thu Ngữ.

    Lâm Tịch cười cười, cũng không giải thích. Mỹ quan mỗi người mỗi khác, không thể nào bắt mọi người theo ý mình được, cũng như ở thế giới hắn sống trước kia có người nói Phạm Băng Băng xinh đẹp, nhưng lại có người nói Lý Băng Băng đẹp hơn. Hắn cảm thấy thiếu nữ áo xanh này đẹp hơn Lãnh Thu Ngữ, tuy bây giờ không còn nhìn nàng nữa nhưng từng đường viền nét vẽ trên mặt nàng đã in sâu vào trong tâm trí của hắn.

    - Tên Kim Chước đáng ghét kia vào rồi.

    Ngay lúc hắn muốn hỏi Mông Bạch và Trương Bình có biết lai lịch người thiếu nữ áo xanh mới vào hay không, Mông Bạch đột nhiên nói nhỏ.

    Màn lều một lần nữa được vén lên, tên thiếu niên trông rất "Kim Chước" tóc được ghim chặt bởi một cây châm ngọc sáng bóng ở sau ót, người mặc áo choàng thêu hoa bước vào trong.

    Đối với người thiếu niên đầu cài châm ngọc trông rất giống một minh tinh màn ảnh này Lâm Tịch không hứng thú lắm, hắn lại xoay đầu nhìn người thiếu nữ làm cho hắn phải xao động.

    Người thiếu nữ áo xanh kia ngồi yên một chỗ quan sát mọi người, vẻ mặt bình thản.

    - Con cóc muốn ăn thịt thiên nga sao?

    Một giọng nói tràn đầy sự khinh thường truyền vào tai Lâm Tịch.

    Mông Bạch trợn mắt nhìn:

    - Ngươi nói gì?

    Chủ nhân của giọng nói vừa rồi chính là tên "Kim Chước" mới bước vào.

    Thiếu niên "Kim Chước" đó cố gắng nói nhỏ lại, nhưng lời nói rất chanh chua:

    - Một tên Thổ Bao tư chất cấp hai thôi, ngươi đoán thử xem ta sẽ nói thế nào? Tư chất của nàng ta là cấp năm, chắc chắn sẽ vào học viện, một tên phế vật còn chưa chắn vào được học viện như ngươi dám si tâm vọng tưởng?

    Lâm Tịch ngẩn người, nhất thời hiểu được nguyên nhân vì sao hắn ta nói câu này. Lúc còn ở ban ngoài Lý Khai Vân đã có tranh chấp với thiếu niên Kim Chước này, khi ấy hắn có khuyên ngăn Lý Khai Vân và nói: 'Đừng có so đo với hắn, đến lúc hắn lên trắc thí cũng không biết kết quả như thế nào.', sợ rằng câu nói trên đã bị tên Kim Chước này nghe được, nên bây giờ mới nói vậy trêu chọc Lâm Tịch.

    Mông Bạch hừ lạnh nói:

    - Tư chất ngươi rất tốt sao?

    Thiếu niên Kim Chước nhìn hắn một cái, cười lạnh:

    - Mặc dù chỉ có bốn, thua ngươi một chút, nhưng tốt hơn cái loại cấp hai như hắn rất nhiều.

    - Là hai chưa chắc đã không vào học viện được.

    Lâm Tịch kéo Mông Bạch đang đỏ cả mặt lên lại, nhìn thiếu niên Kim Chước nói:

    - Nếu như ta tiến vào học viện được thì sao đây?

    Thiếu niên Kim Chước vẫn cười lạnh:

    - Vậy chỉ có thể trách vận chó của ngươi quá tốt, tuy nói tỷ lệ này rất nhỏ nhưng không phải là không có. Cho dù là học viện Thanh Loan thì cũng không khỏi có vài đệ tử phế vật.

    Lâm Tịch khẽ cười:

    - Nếu như ta vào được học viện, thành tích nhập thí lại tốt hơn ngươi thì thế nào?

    Thiếu niên Kim Chước nhíu mày, khuôn mặt xuất hiện nét lạnh lùng vốn không có ở độ tuổi còn quá nhỏ này của hắn:

    - Ngươi muốn so với ta?

    Lâm Tịch cười cười:

    - Đúng vậy.

    Dường như cảm thấy câu nói của Lâm Tịch rất buồn cười, thiếu niên Kim Chước cười lạnh liên tục:

    - Tốt, lấy gì ra đánh cược?

    Lâm Tịch lúc này cười đến nỗi hai mắt híp lại:

    - Đơn giản thôi, nếu như người nào thua thì chỉ cần hô to: "Thật ra ta có một câu đã muốn sớm nói với mọi người, ta chính là heo", hét to đến mức để mọi người nghe là được rồi.

    - Đồ điên.

    Thiếu niên Kim Chước sửng sốt, chợt gật đầu cười lạnh:

    - Được, vậy cứ quyết định thế đi.

    - Lâm Tịch, ngươi tin chắc mình có thể thi đậu vào học viện sao? Thành tích nhập thí còn tốt hơn hắn?

    Mông Bạch và Trương Bình cảm thấy nghi ngờ, nhìn Lâm Tịch thấp giọng hỏi.

    Lâm Tịch khẽ mỉm cười, nói một cách hời hợt:

    - Khi ở trấn Lộc Lâm, còn chưa có ai thắng cược ta đâu, trừ khi ta cố ý thua đấy.

    - Nhưng bây giờ là khảo nghiệm vào học viện, sao ngươi có thể lấy mấy trò đánh cược ở trấn nhỏ so sánh?

    Trương Bình lo cho người bạn của mình, đang muốn khuyên Lâm Tịch suy nghĩ lại thì vị giảng viên sắc mặt nghiêm nghị thân mặc áo bào đen kia lại gọi hắn:

    - Trương Bình!

    Trương Bình lập tức đứng dậy, nhìn Lâm Tịch và Mông Bạch một chút rồi vội chạy tới sau lưng vị giảng sư mặc áo bào đen vừa gọi tên, sau đó vén màn lều màu đen dầy cộm lên, tiến vào trong lều vải tiếp theo. Hắn không thể ngờ là bộ dáng bối rối vừa rồi của mình đã làm cho thiếu niên Kim Chước kia có dịp cười lạnh một trận.

    Đồng bạn bên cạnh đi vào trong làm cho không khí đột nhiên trở nên căng thẳng, Mông Bạch cũng không biết nên nói gì.

    Thời gian một thí sinh tiến vào bên trong tựa hồ không quá dài, ngay cả thứ tự vào cũng không giống như ở bên ngoài. Chỉ cách một người từ lúc Trương Bình tiến vào, vị giảng viên trung niên mặc áo bào đen kia đã gọi tên lâm Tịch:

    - Lâm Tịch.

    ~~o0 0o~~



    Cảnh báo



    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:34.



  10. Bài viết được 41 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
Trang 2 của 175 Đầu tiênĐầu tiên 12341252102 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status