Trang 3 của 175 Đầu tiênĐầu tiên 123451353103 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 15 của 871

Chủ đề: Tiên Ma Biến - Vô Tội (Hoàn thành)

  1. #11
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 10: Khảo thí kỳ lạ
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~




    Lâm Tịch vén tấm màn lều dầy lên, bước vào lều của bảy người trưởng giả học viện, vừa nhìn sơ qua hắn đã hoảng sợ.

    Trong đấy có một cái bàn cao hơn nửa người rất dài có đặt nhiều đồ vật, có các loại tinh thiết màu sắc khác nhau; vài quyển da dê; có những loại thực vật, cỏ khô kỳ dị; những dụng cụ chứa màu bạc; nhiều loại binh khí khác nhau: đoản đao, trường mâu, kiếm, cung tên, thậm chí là những vũ khí hình thù kỳ lạ giống như hắn đã từng thấy trong phái Nga Mi trên màn ảnh rộng.

    Nhưng mà làm cho người ta sợ hãi nhất chính là những cái bình trong suốt có ngâm nội tạng và con ngươi. Có tất cả mười mấy cái bình trong suốt chứa một loại nước màu đỏ sậm, ngâm các loại nội tạng kỳ lạ và những con ngươi có kích thước lớn nhỏ khác nhau, nhìn qua rất dọa người.

    Ngồi đằng sau những bình nước thuốc này lại là một phụ nhân mập mạp mặt mũi hòa ái, bề ngoài thân thiện của bà ta tạo thành một hình ảnh cực kỳ tương phản với mấy cái bình trong suốt đó.

    Bên cạnh phụ nhân mập mạp là một trưởng giả có đôi mắt màu nâu, râu mép màu trắng xám, sắc mặt từ nãy giờ vẫn không thay đổi, trông vô cùng nghiêm túc.

    Bên cạnh trưởng giả có râu mép màu trắng xám là một nam tử anh tuấn cao lớn, mái tóc đen nhánh dùng một cây trâm cổ cài lại, vừa nhìn người này Lâm Tịch liền liên tưởng đến nam ca sỹ Phí Tường đã hát bài "Ngọn lửa giữa mùa đông" ở kiếp trước, nhưng điều làm Lâm Tịch thấy kỳ lạ chính là hình như tuổi tác của người này là một bí mật rất lớn. Vì sao hắn nghĩ thế? Trông bề ngoài người nam tử này rất trẻ tuổi, nhưng Lâm Tịch lại cảm thấy tuổi của hắn rất lớn, hơn nữa ánh mắt nam tử tóc đen này lạnh lùng và trống rỗng, người nhìn vào có cảm giác mình đang bước vào hai đường hầm đen nhánh.

    Mới chỉ tiếp xúc với ánh mắt của nam tử tóc đen này một chút thôi, Lâm Tịch đã cảm thấy mắt mình hơi đau.

    Bất chợt quay đầu tránh đi ánh mắt của nam tử tóc đen này, Lâm Tịch thấy một lão nhân bình thường giống như tới đây dự thính đang ngồi trong góc. Quan sát tinh tế, Lâm Tịch thấy người này tuy cũng mặc áo choàng học viện màu đen như những người khác, nhưng trên lồng ngực và ống tay áo của ông ta lại có hoa văn Kỳ Lân và Uyên Ương khác biệt.

    - Ngươi là Lâm Tịch? Có tu hồn lực chưa?

    Lâm Tịch còn chưa kịp nhìn ba người còn lại sau bàn thì nhập thí đã bắt đầu. Người vừa lên tiếng chính là nam tử tóc đen lạnh lùng.

    Âm thanh của hắn rất trầm thấp, hơn nữa dường như không muốn lãng phí chút thời gian nào, vừa nói câu kia xong hắn đã nghiêm túc bảo Lâm Tịch tới trước cái bàn hắn đang ngồi, ở đấy có một đống binh khí.

    - Ngươi nhìn qua những binh khí này, cảm thấy loại nào thích hợp với mình nhất.

    - Ta là Lâm Tịch, chưa tu hồn lực.

    Lâm Tịch bình tĩnh lại, cũng không đánh giá những trưởng giả học viện khác nữa. Hắn tiến tới trước cái bàn dài đó, bắt đầu tập trung đánh giá những loại binh khí ở trước mặt nam tử tóc đen.

    Vốn Lâm Tịch không chú ý đến việc có vào được học viện hay không lắm, nhưng học viện Thanh Loan kỳ lạ này cùng với Trương viện trưởng lại gây cho hắn một cảm giác là lạ, cộng với việc đánh cược với thiếu niên Kim Chước khi nãy đã làm cho Lâm Tịch - một người lữ hành ở đế quốc, quyết tâm phải vào được học viện.

    Mấy binh khí này đều là hồn binh...Đây là suy nghĩ đầu tiên trong đầu Lâm Tịch khi nhìn sơ qua.

    Giống như thanh chủy thủ của Trương BÌnh, mười mấy loại binh khí ở đây, kể cả thanh trường cung màu đen kia đều được làm từ một loại thiết tinh màu đen, mặt ngoài có khắc những hoa văn kỳ diệu.

    - Nhanh lên, lập tức chọn một cái!

    Nam tử tóc đen đột nhiên lên tiếng.

    Lâm Tịch hơi nhướng mày, ngay lập tức chọn một thanh kiếm trong đống binh khí.

    Thanh kiếm này dài sáu thước, thân kiếm rất mỏng, Lâm Tịch đoán chừng chỉ dầy bằng vài miếng lá trúc chồng lên nhau, nhưng hắn lại có cảm giác thanh kiếm này rất chắc chắn. Ngoại trừ những hoa văn diệu kỳ ở trên thân kiếm, còn có những tầng hoa văn khác chồng lên nhau, dày đặc và tinh xảo.

    Nam tử tóc đen lạnh lùng gật đầu:

    - Tốt, buông kiếm.

    Lâm Tịch không hiểu buông thanh kiếm xuống. Thanh kiếm này không nặng lắm, chỉ khoảng mười cân.

    - Ngươi xem qua mấy vật này, và mấy quyển hoa văn này nữa, ngươi đoán thử xem mấy vật này tương xương với quyển hoa văn nào? Ngươi để những cặp ngươi cho là xứng đôi chung một chỗ.

    Lúc này đột nhiên có một người khác lên tiếng, âm thanh tuy khàn khàn nhưng vẫn rất nghiêm túc.

    Lâm Tịch lập tức quay đầu nhìn qua.

    Người vừa lên tiếng là một trong ba người vừa rồi hắn chưa kịp đánh giá. Đây là một lão bà mặc áo bào đen, mái tóc màu trắng xám lẫn lộn với nhau, phần cuối của mái tóc còn có màu vàng khè. Dáng người bà ta gầy gò, khuôn mặt đầy những nếp nhăn, đôi mắt tam giác lí nhí như không muốn mở ra, đôi má hơi hóp vào, da mặt hơi vàng. Điều đáng chú ý nhất là móng tay bà ta có màu đen, cảm giác đầu tiên của Lâm Tịch khi nhìn thấy bà ta chính là: một lão phù thủy.

    Những vật bà ta nói tới gồm có bốn miếng tinh thiết và bốn quyển da dê nhỏ.

    Bốn miếng tinh khiết đều hình vuông, lớn khoảng nắm đấm, hai khối màu đen, một khối màu vàng, khối còn lại có màu bạc. Những hoa văn được vẽ trên bốn tờ da dê không giống nhau, trong đó có hai hình như những dây leo chằng chịt, một tờ khác như lông đuôi phượng hoàng, tờ cuối cùng lại như vẽ sông ngòi.

    - Những thứ này có phải dùng để chế tạo hoa văn hồn binh không? Mỗi loại tinh thiết phải có một hoa văn tương xứng đúng không? Người đang muốn đệ tử dựa vào trực giác chọn lựa một hoa văn thích hợp nhất cho từng tinh thiết?

    Khẽ trầm ngâm một chút, Lâm Tịch không vội lựa chọn ghép thành đôi trước. Hắn nhìn bà lão giống như vu bà, chân thành hỏi như vậy.

    Lão bà mặc áo bào đen khẽ cau mày lại, giống như không vui lắm, nhưng nhìn thấy trong ánh mắt Lâm Tịch có một sắc thái kỳ lạ thì lại đáp:

    - Ngươi nói không sai, từng loại tinh thiết đều thích hợp với một loại phù văn nhất định, phải phối hợp tương xứng mới chế tạo hồn binh được.

    "Phù văn...cách gọi cũng như thế, nhưng không biết đây là cách gọi vốn có, hay là Trương viện trưởng đặt ra?" Lâm Tịch nở một nụ cười vô cùng thú vị, thầm nghĩ trong lòng. Không đợi có người lên tiếng nói hắn đang lảm nhảm, hắn lại nhìn nhanh qua lão bà trước mặt, nói:

    - Đây có thể coi là khảo nghiệm thiên phú, nếu như đệ tử đáp sai không biết người có thể nói đáp án chính xác nhất cho đệ tử không? Đệ tử từ trấn Lộc Lâm tới, chạy vội hơn một tháng...cho dù không được trúng tuyển, đệ tử ít nhất cũng học được một chút từ người, không đến nỗi quá đáng tiếc.

    - Được.

    Lão bà áo bào đen nhìn Lâm Tịch một cái, gật đầu:

    - Lát nữa ta có thể nói cho ngươi biết đáp án chính xác nhất, bây giờ ngươi lập tức bắt đầu.

    Lâm Tịch hiền lành cười, sau một lúc nói chuyện hắn đã biết tính tình lão bà này không hề đáng sợ như bề ngoài. Hắn không do dự một chút nào, trực tiếp lấy hai tờ da dê nhỏ có phù văn giống như dây leo chằng chịt bỏ vào bên cạnh hai miếng tinh thiết màu đen, sau đó lấy tờ da dê có vẽ lông đuôi phượng hoàng đặt bên cạnh miếng tinh thiết màu vàng, cuối cùng là lấy tờ da dê có phù văn như sông nước để vào bên cạnh miếng tinh thiết màu bạc.

    - Toàn là để bậy để bạ.

    Lão bà mặc áo bào đen nhất thời giận dữ mắng một tiếng, vốn bà cảm thấy Lâm Tịch rất được, nhưng dường như những động tác vừa rồi của Lâm Tịch đã làm bà vô cùng bất mãn.

    - Đây là Hắc Thủy kim, chỉ có Thủy Vân văn mới xưng đôi; đây là Hắc Vương thiết, phải dùng Kim Hoàng văn mới dược; Xích thiết phải dùng Trương Thanh văn; Ngân Diệu kim chỉ tương xứng với Cổ Đằng văn.

    Bà ta đồng loạt nói đáp án, tức giận nhìn Lâm Tịch:

    - Cho dù không biết gì thì cũng có thể đoán đúng được một chút, không ngờ ngươi lại phối sai toàn bộ...Xem ra ngươi không có chút thiên phú nào cả, căn bản không thích hợp làm "Thiên Công".

    - Một cái cũng không đúng?

    Lâm Tịch xấu hổ gãi gãi đầu, thành tích này đúng là quá kém.

    Không đợi hắn đáp lại, phụ nhân mập mạp ngồi sau một rất nhiều cái bình trong suốt và một chút thực vật, cỏ khô đã lên tiếng:

    - Qua bên này.

    - Thấy rõ rồi chứ?

    Lâm Tịch vừa mới nhìn qua bên bà ta một chút, người phụ nhân mập mạp dung mạo hiền hòa này đã phất ta một cái, lập tức có một tấm vải che toàn bộ một ít bình lọ và mấy thực vật, cỏ khô lại.

    - Ngoại trừ những bình lọ kia, tổng cộng có bao nhiêu gốc cây dược thảo, bề ngoài như thế nào, có vị trí như thế nào trên bàn?

    Tiếp đó, phụ nhân mập mạp này nhìn Lâm Tịch hỏi.

    Lâm Tịch ngẩn người, đây là khảo nghiệm trí nhớ? Vừa rồi hắn chỉ tập trung nhìn phụ nhân mập mạp và những bình lọ kia, đối với những dược thảo để trên bàn hắn không để ý lắm.

    Sau khi ngẩn người, Lâm Tịch dứt khoát gật đầu:

    - Một gốc cây cũng không nhớ.

    Phụ nhân mập mạp hơi biến sắc, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại hít sâu một hơi, không nói gì cả, chỉ âm thầm tức giận lắc đầu.

    Thật ra, khi khảo thí vừa mới bắt đầu thì biểu hiện của Lâm Tịch làm cho bà ta có chút hài lòng, trong những thí sinh đã tiến vào trong lều này chỉ có Lâm Tịch rất bình tĩnh khi nhìn những nội tạng bà cố ý để ở đấy, nhưng biểu hiện lúc này của Lâm Tịch lại làm bà vô cùng thất vọng.

    Một âm thanh già nua vang lên:

    - Trong năm trái trứng này chỉ có một quả là sống, có thể ấp trứng. Ngươi có thể nhận ra hay không?

    Chủ nhân của giọng nói này chính là một trong hai trưởng giả học viện Lâm Tịch chưa thể quan sát được. Đây là một lão nhân gầy thắt đuôi sam, dáng người nhỏ thấp, khuôn mặt cũng đầy nếp nhăn. Điểm đặc biệt nhất là đuôi sam của ông ta có màu vàng, giống như không nhiễm một hạt bụi nào, hết sức đẹp mắt.

    Trước mặt ông ta có để năm trái trứng hình dạng khác nhau, quả lớn nhất lớn như trứng đà đểu, vỏ trứng màu xanh đen, viên nhỏ nhất lớn như trứng chim sẻ, có màu nâu xám.

    - Ngài chắc là người phụ trách khảo thí vào khoa Linh Tế.

    Lâm Tịch lại nở nụ cười hòa ái, chân thành nói:

    - Nếu như đệ tử đoán sai, hi vọng ngài nói cho đệ tử biết đáp án chính xác?

    Lão nhân gầy gò tóc vàng nhìn thoáng qua Lâm Tịch, không nói thêm một câu nào, gật đầu.

    - Ta đoán là cái này.

    Lâm Tịch đưa tay chỉ về một quả trứng có vỏ màu hồng.

    Lão nhân gầy gò ngẩng đầu nhìn Lâm Tịch, mặt không đổi sắc nói:

    - Quả trứng này là trứng gà bình thường...đã nấu chín rồi, cũng chính là quả trứng duy nhất đã nấu chín.

    - Hì hì...

    Vốn không khí nơi đây rất nghiêm túc, nhưng vừa nghe lão nhân gầy gò nói câu này thì lại có tiếng cười vang lên. Nhưng có một người trong những người ở đây không cười, đó chính là người trung niên đầu đội một mũ da cũ kỹ, khuôn mặt người này có hình chữ nhật, sắc mặt tái nhợt, từ đầu tới giờ mặt hắn vẫn rất nghiêm túc.

    - Ngươi còn cười được?

    Lão nhân gầy gò một lần nữa nhìn Lâm Tịch đang cố gắng nín cười, lắc lắc đầu như tiếc một thanh sắt rèn mãi không thể thành thép, nói:

    - Quả trứng lớn nhất kia chính là quả duy nhất có thể ấp nở được.

    ~~o0 0o~~



    Cảnh báo



    Trứng gà màu hồng

    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:34.



  2. Bài viết được 42 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  3. #12
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 11: Thiên hạ hà nhân bất thức quân*
    Biên dịch: Zeroman

    Người dịch: Nhất Tiếu
    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~





    Trong sáu trưởng giả học viện ngồi sau bàn dài, hai người còn lại Lâm Tịch chưa quan sát là lão già tóc xám tro râu bạc và người trung niên đội mũ da màu xám cũ kỹ nhìn nhau một cái, gật đầu.

    - Người kế tiếp.

    Sau đó lão già tóc xám đầu bạc nhìn Lâm Tịch một chút, đưa tay chỉ lối ra khỏi lều, đồng thời quát to một tiếng.

    Lâm Tịch mở to miệng, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng suy nghĩ một chút thì hình như hắn lại nhớ tới một chuyện khác, vội vã bước nhanh tới lối ra khỏi lều.

    Vừa ra khỏi miệng lều thì hắn lại bước sang một túp lều khác, chắc vì không muốn người thi xong tiết lộ đề thi cho người khác nên toàn bộ những người thi trước hắn đều tập trung ở đấy.

    Mới nhìn lướt qua một chút, Lâm Tịch liền nhìn thấy Trương Bình đang ngồi ở bên góc trái.

    Trương Bình bây giờ trông rất lo lắng, giống như một người đưa đám, Lâm Tịch có thể đoán được vừa rồi hắn thi không tốt . Không quan tâm đến ánh mắt những người khác, Lâm Tịch trực tiếp tới chỗ Trương Bình, hỏi nhanh:

    - Trương Bình, nội dung thi của ngươi là gì? Có phải là bắt ngươi chọn binh khí, rồi ghép đôi mấy miếng tinh thiết và các phù văn, còn có nhớ các loại dược thảo, xem thử quả trứng nào còn sống đúng không?

    - Đúng vậy.

    Trương Bình ngẩng đầu nhìn Lâm Tịch, sắc mặt hắn ta bây giờ trắng bệch, buồn rầu nói:

    - Ta thi không tốt, vị giáo sư kia nói ta chỉ ghép được một đôi trong bốn đôi, cho dù vào được học viện thì cũng không thể vào khoa Thiên Công.

    Lâm Tịch gật đầu, khẽ cau mày một chút rồi nói hai chữ:

    - Trở về.

    ...

    Cảnh vật chợt biến đổi.

    - Lâm Tịch, ngươi tin chắc mình có thể thi đậu vào học viện sao? Thành tích nhập thí còn tốt hơn hắn?

    Lâm Tịch và Trương Bình không còn ở trong lều trại dành cho thí sinh đã thi xong vòng hai nữa, hai người vẫn còn đang ở bên ngoài túp lều trước khi tên giảng sư mặc áo bào đen gọi họ vào, bên cạnh Trương Bình còn có Mông Bạch. Lúc này hai người họ đang nghi ngờ nhìn Lâm Tịch, thấp giọng hỏi.

    Tên thiếu niên Kim Chước kia lại khinh thường nhìn Lâm Tịch, cười lạnh.

    - Yên tâm, trừ khi ta cố ý muốn thua.

    Lâm Tịch khẽ mỉm cười, nói:

    - Nếu không, chắc chắn ta sẽ thắng.

    - Lâm Tịch, đây không phải là trò đùa.

    Ngay lúc này, vị giảng viên trung niên sắc mặt nghiêm nghị mặc áo bào đen kia hô to:

    - Trương Bình.

    Trương Bình vội vàng đứng dậy, chuẩn bị đi vào.

    - Chờ một chút.

    Lâm Tịch vội kéo áo người thiếu niên đang rất khẩn trương này, vỗ vỗ bờ vai của gã rồi nói chúc may mắn, đồng thời nói nhỏ:

    - Trương Bình, không phải ngươi muốn vào khoa Thiên Công sao? Ta nhớ có một quyển sách viết như thế này: chỉ có Thùy Vân văn mới xứng đôi với Hắc Thủy kim; Hắc Vương thiết thì phải dùng Kim Hoàng văn, Xích thiết phải được phối với Trương Thanh văn; còn Ngân Diệu kim chỉ tương xứng với Đồ Đằng văn...không biết có thể giúp được gì cho ngươi hay không.

    Trương Bình ngẩn ngơ, hắn không hiểu vì sao ngay lúc này Lâm Tịch lại đột nhiên nói như thế, nhưng bây giờ hắn không có thời gian để suy nghĩ nhiều, chỉ nhìn thoáng qua Lâm Tịch một chút, gật đầu rồi tiêu sái bước vào lối đi đằng sau vị giảng viên mặc áo bào đen.

    - Tới rồi!

    Không lâu sau, Lâm Tịch cười cười, ngay lúc đó vị giảng sư trung niên sắc mặt nghiêm nghị mặc áo bào đen cũng hô:

    - Lâm Tịch!

    Lâm Tịch một lần nữa tiến vào lều vải có sáu trưởng giả học viện và lão nhân cụt một tay kia.

    Sáu vị trưởng giả học viện và lão nhân cụt tay ngồi dự thính trong nháy mắt cũng có một chút ngạc nhiên.

    Bất kỳ thiếu niên nào nhìn thấy một không khí nghiêm túc như vậy, hoặc là nhìn thấy mấy đồ vật như nội tạng và con ngươi được ngâm trong bình lọ trong suốt có nước màu đỏ, ít hay nhiều thì họ cũng sợ hãi một chút, nhưng Lâm Tịch lúc này lại rất bình tĩnh, tựa như không để ý đến mấy điều trên.

    Chỉ trong giây khắc đó, nam tử tóc đen và phụ nhân mập mạp sau bàn dài đã thầm khen ngợi Lâm Tịch.

    - Ngươi là Lâm Tịch? Có tu qua hồn lực chưa?

    Vẫn là nam tử tóc đen lạnh lùng nói trước:

    - Ngươi nhìn qua những binh khí này, cảm thấy loại nào thích hợp với mình nhất.

    - Đệ tử tên Lâm Tịch, chưa tu hồn lực.

    Lâm Tịch không do dự, trực tiếp đi tới trước rồi dứt khoát cầm thanh kiếm mỏng mà sắc bén lên.

    - Được, buông kiếm.

    Nam tử tóc đen lạnh lùng gật đầu.

    Lão bà mặc áo bào đen bề ngoài giống một vu bà là người tiếp theo lên tiếng:

    - Ngươi xem qua mấy vật này, và mấy quyển hoa văn này nữa, ngươi đoán thử xem mấy đồ vật này tương xứng với quyển hoa văn nào? Ngươi để những cặp ngươi cho là xứng đôi chung một chỗ.

    Lâm Tịch gật đầu thi lễ, sau đó tiến lên.

    Vẫn là bốn miếng tinh thiết và bốn tờ da dê nhỏ. Hắn rất bình tĩnh, lấy tờ da dê có hình lông đuôi Phượng Hoàng đặt cạnh một miếng tinh thiết màu đen, tiếp đó lấy tờ da đê có hình dây leo chằng chịt đặt cạnh miếng tinh thiết màu bạc, rồi lấy cuốn da dê có phù văn như những con sông đặt cạnh miếng tinh thiết màu đen khác, cuối cùng là lấy tờ da dê có hình dây leo màu xanh tự nhiên đặt cạnh miếng tinh thiết màu vàng.

    Ngay lúc Lâm Tịch để tờ da dê thứ ba xuống, ánh mắt của lão bà mặc áo bào đen đã xuất hiện thần sắc lạ thường. Bầu không khí trong lều cũng im lặng đến mức đáng sợ.

    - Nhìn bên này.

    Phụ nhân trung niên mập mạp rốt cuộc lên tiếng.

    - Thấy rõ ràng rồi chứ?

    Phụ nhân trung niên mập mạp nhìn Lâm Tịch một chút rồi vung tay lên, một tấm vải màu đen xuất hiện che hết những đồ vật trước mặt bà ta.

    - Ngoại trừ những bình lọ kia, tổng cộng có bao nhiêu gốc cây dược thảo, bề ngoài như thế nào, có vị trí như thế nào trên bàn?

    Tiếp theo, người phụ nhân mập mạp này nhìn Lâm Tịch hỏi.

    - Tổng cộng có mười lăm gốc cây dược thảo, có năm gốc cây được đặt bên trong dụng cụ chứa đồ, vẫn còn sống, mười gốc cây còn lại thì...bên trái là một gốc cỏ khô màu vàng, dài một thước, trên đỉnh có kết ba quả màu đen; bên cạnh là một gốc dược thảo còn sống, được đặt bên trong chậu sứ men màu xanh, rất giống cây tường vi, trên lá có gai...

    Không chỉ là phụ nhân mập mạp, ngay cả người trung niên đầu đội mũ da cũ kỹ kia cũng khẽ kinh hãi, ánh mắt trở nên sắc bén.

    Lâm Tịch còn đang nói thì đôi mắt của người phụ nhân mập mạp đã tràn đầy thần sắc kích động, thậm chí là cuồng nhiệt. Bà ta đột nhiên lên tiếng ngắt lời Lâm Tịch, cực kỳ nghiêm túc hỏi:

    - Vừa mới vào ngươi đã cố ý nhớ những loại dược thảo này sao? Nếu không phải như thế, dù trí nhớ của ngươi trác tuyệt đến đâu cũng không thể trong thời gian ngắn nhớ rõ ràng như thế.

    Lâm Tịch thầm hoảng sợ, hắn biết biểu hiện của mình vừa rồi quá tốt nên đã làm cho phụ nhân mập mạp nghi ngờ, nhưng hắn lại không hoảng hốt, bình tĩnh hồi đáp:

    - Không có...cũng vì mấy thứ như nội tạng và con ngươi kia có chút dọa người, vừa nhìn thì đệ tử đã bị hấp dẫn rồi. Sau đó, đệ tử cảm thấy mấy gốc dược thảo kia có chút thú vị, chưa từng thấy bao giờ, nên mới nhớ rõ như vậy.

    - Ngươi cảm thấy mấy gốc dược thảo kia có chút thú vị?

    Phụ nhân mập mạp hít sâu một hơi, nhìn Lâm Tịch rồi hỏi, âm thanh của bà ta rõ ràng có thay đổi một chút.

    Không đợi lâm Tịch trả lời, một âm thanh già nua bỗng vang lên:

    - Trong năm trái trứng này chỉ có một quả sống, có thể ấp trứng. Ngươi có thể nhận ra hay không?

    - Hì hì...

    Nghĩ đến câu nói kia của lão nhân gầy gò bề ngoài rất nghiêm túc này, Lâm Tịch không nhịn được cười khẽ.

    - Ngươi cười cái gì?

    Lão nhân gầy gò cau mày, ánh mắt của những người còn lại khẽ sáng lên như ngọn đuốc trong đêm tối, toàn bộ tập trung nhìn vào Lâm Tịch.

    - Không có gì.

    Lâm Tịch mặt hồn nhiên cười cười, chỉ vào quả trứng có vỏ màu hồng trong năm quả trứng đó:

    - Do đệ tử cảm thấy quả trứng này rất giống một quả trứng gà bình thường, hơn nữa còn là một quả trứng gà đã được nấu chín, nên tự hỏi mình là có phải hồi sáng ngài dùng bữa còn dư một quả, nên tiện tay bỏ vào đây hay không? Cho nên mới...

    Lão nhân gầy gò nhất thời mở mắt to ra, hơi kinh ngạc nói:

    - Ngươi cảm thấy quả trứng này giống như một quả trứng gà đã nấu chín sao?

    Lão nhân gầy gò hít sâu một hơi, vô cùng nghiêm túc nhìn Lâm Tịch:

    - Vậy ngươi cảm thấy quả nào còn sống, có thể ấp trứng được?

    - Nếu như cho đệ tử chọn...

    Lâm Tịch chỉ quả trứng lớn nhất:

    - Đệ tử sẽ chọn quả trứng này.

    Lão nhân gầy gò nuốt nước miếng, nhìn Lâm Tịch rồi nói:

    - Ừ, rất tốt...

    - Ta hỏi ngươi một việc.

    Lúc này, người trung niên luôn tỏ ra nghiêm túc nâng cái mũ cũ kỹ đang đội lên một chút, nhìn Lâm Tịch nói.

    Lâm Tịch nhất thời cảm thấy khẩn trương, bởi vì người trung niên luôn nghiêm túc này lúc trước không hỏi vấn đề nào cả.

    - Từ lúc ngươi bắt đầu đi vào đây cho đến lúc ta hỏi ngươi, ngươi cảm giác mình đã mất bao nhiêu thời gian, trong khoảng thời gian đó, tim ngươi đã đập bao nhiêu lần?

    Người trung niên này nhìn thẳng Lâm Tịch, hỏi.

    Lâm Tịch bỗng thở phào nhẹ nhõm, nắm đấm vốn vì khẩn trương nên nắm chặt lại cũng buông lỏng ra.

    Sau khi đến thế giới này, có lẽ hắn còn chưa biết nhiều vật nhiều việc, nhưng đối với việc tính toán thời gian thì sợ rằng không có mấy người có thể tính giỏi hơn hắn được, hơn nữa lúc trước hắn đã từng cẩn thận tính toán qua một lần, thành ra câu hỏi của người trung niên lúc này hoàn toàn không làm khó được hắn.

    "Một tức" ở thế giới này cũng là "một giây" ở thế giới trước của hắn, còn "một phút" lại được mọi người gọi là "một đình". Từ lúc mới bắt đầu đến giờ, thời gian đã trôi qua khoảng ba phút bốn mươi mấy giây, mà tim của hắn lại đập khoảng sáu mươi đến sáu mươi lăm lần trong một phút.

    - Từ khi bước vào cho đến bây giờ, đệ tử cảm thấy đã mất khoảng ba đình bốn mươi tức, tim đệ tử đập khoảng hai trăm hai mươi lần.

    Lâm Tịch bình thản nói.

    Người trung niên đó cũng hít sâu một hơi, mí mắt khẽ rủ xuống, không nói thêm gì nữa.

    - Ta hỏi ngươi một chút thi ca.

    Lão già tóc xám tro râu bạc lúc này mới tỉnh lại, vội vàng lên tiếng:

    - Ngươi hãy đối một câu thơ, câu đầu là "Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ"

    -....

    Lâm Tịch sửng sốt, thân thể cũng run lên. Hắn có hành động như vậy không phải là hắn không có học thức, mà do câu thơ này quả thật rất quen thuộc với hắn.

    - Câu này không dễ, không đáp được cũng không sao.

    Đám người phụ nhân mập mạp nhìn nhau, ai cũng nhìn thấu được ý tứ như vậy trong mắt người kia. Phụ nhân mập mạp đang định lên tiếng an ủi để cho Lâm Tịch bước ra lều sau đợi kết quả thi, nhưng điều làm cho mọi người phải bất ngờ chính là Lâm Tịch thoạt nhìn không thể đáp được lại đột nhiên chậm rãi nói:

    - Thiên hạ thùy nhân bất thức quân.

    Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ
    Thiên hạ thùy nhân bất thức quân.**


    Lão già tóc xám tro râu bạc bỗng nhiên đứng lên, ngay cả lão đầu cụt tay đang ngồi dự thính cũng hơi run người, đôi môi lão khẽ nhúc nhích, tựa như đang ngâm vịnh nguyên câu thơ này.

    - Thiên hạ thùy nhân bất thức quân! Đáp rất hay! Hảo khí phách!

    Sau khi kích động một hồi lão già tóc xám tro râu bạc mới hồi phục tinh thần lại, rồi lớn tiếng trầm trồ khen ngợi bất chấp những người khác trong lều.

    - Lui xuống đi.

    Phụ nhân trung niên mập mạp nhìn Lâm Tịch, gật đầu đầy thâm ý.

    ~~o0 0o~~


    *&**: Đây là hai câu thơ trong bài thơ Biệt Đổng Đại của Cao Thích

    Thập lý hoàng vân bạch nhật huân,
    Bắc phong xuy nhạn tuyết phân phân
    Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ,
    Thiên hạ hà nhân bất thức quân?

    Dịch:

    Mười dặm vàng mây khuất mặt trời
    Nhạn bay, gió bắc tuyết rơi rơi
    Đừng buồn đất khách không tri kỷ
    Thiên hạ có ai chẳng biết người.


    Cao Thích (? - 765) Tự là Ðại Phu. Người Thương châu ( tỉnh Hà bắc). Thường đến Biện Châu, cùng Lý Bạch, Ðỗ Phủ uống rượu, làm thơ. Ðời Ðường Huyền Tông, thi đậu tiến sĩ, được bổ làm chức úy tại Phong Khâu. Không hợp ý nguyện, từ chức. Rồi được Tướng Ca Thư Hàn cử trông coi việc thư ký. Sau làm Gián nghị đại phu; tỏ ra có khí tiết, dám nói thẳng. Bị Lý Phục Quốc ghen ghét, đổi ra làm thứ sử tại hai Châu Thục, Bành. Rồi làm Tiết độ sứ Tây Xuyên, về triều làm Hình bộ thị lang, đổi làm Tán kỵ thường thị được phong tước Bột Hải huyện hầu.

    Cảnh báo





    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:35. Lý do: Đúng nick

  4. Bài viết được 44 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  5. #13
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 12: Kiếm giả chính trực
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~





    Lâm Tịch vừa mới ra khỏi túp lều này, người phụ nhân mập mạp liền đảo mắt nhìn qua những người khác, giọng nói như đinh chém sắt:

    - Khoa Ngự Dược chúng ta muốn có đệ tử Lâm Tịch này.

    - Lam giáo sư, cũng không phải chỉ có khoa Ngự Dược các ngươi thiếu người.

    Lão vu bà đầu tóc bù xù, da mặt hơi vàng bình tĩnh phản bác:

    - Vừa rồi ngươi không thấy gì sao, hắn sinh ra đã có thiên phú ở Thiên Công rồi.

    Lão đầu người gầy gò tóc vàng nhìn thoáng qua hai người, âm thanh của lão ta cũng trở nên thanh thúy và kiên định:

    - Hai vị hãy để cho khoa Linh Tế chúng ta đi, người bên khoa Linh Tế chúng ta quá ít, cứ tiếp tục như vậy thì sợ rằng tế ti ở đế quốc Vân Tần này càng lúc càng ít.

    Nghe lão đầu này nói như thế, hai người phụ nhân mập mạp và lão vu bà không nói nữa, tựa như đang suy nghĩ gì đấy, nhưng người trung niên thần sắc nghiêm túc bỗng mở miệng, gằn từng chữ:

    - Nếu như nói người ít và cần phải bổ sung ngay, người này phải về khoa Nội Tương chúng ta.

    Nam tử tóc đen sắc mặt lạnh nhất cũng đột nhiên mở miệng, đơn giản và trực tiếp:

    - Khoa Chỉ Qua chúng ta cũng muốn người này.

    - Tần giáo sư, ngươi muốn gây chuyện à?

    Người nam tử tóc đen này vừa mở miệng, phụ nhân mập mạp và lão vu bà dường như không thể chịu được, nổi giận đùng đùng quát lên:

    - Tư chất của Lâm Tịch chỉ là cấp hai, ngươi đoạt hắn làm gì?

    Đối với sự tức giận của hai người phụ nữ này, thần sắc nam tử tóc đen vẫn lạnh lùng bĩnh tĩnh, lạnh nhạt đáp:

    - Lam giáo sư đừng quên một việc: hắn ta chỉ là một thiếu niên bình thường ở trấn Lộc lâm, nhưng khi đối mặt với mấy đồ vật máu tanh kinh khủng của ngươi hắn lại rất bình tĩnh, đây là đặc điểm trời sinh. Hơn nữa, chư vị cũng thấy trong suốt quá trình dự thi, hắn ta luôn giữ thái độ bình thản, không hoảng hốt, không sai lầm. Lúc ta cho hắn chọn binh khí, hắn không do dự một chút nào cả...tỉnh táo, quyết định, trí nhớ siêu quần, hơn nữa kiếm giả chính trực, tấm lòng lỗi lạc nhất quán, không câu nệ cũng không sợ hãi ai, đây chính là những yếu tốt tốt nhất để làm mật thám ở khoa Chỉ Qua chúng ta.

    Dừng một chút, nam tử tóc đen lại nói:

    - Hơn nữa, với những biểu hiện vừa rồi của hắn, ta có thể đảm bảo nếu như hắn gia nhập khoa Chỉ Qua chúng ta, cho dù tư chất của hắn có tệ hơn, cho dù không làm mật thám, chắc chắn trong tương lai cũng có thành tựu kinh người.

    Mấy người ở đây cũng biết rõ tính tình vị nam tử tóc đen này nên tất cả chỉ còn biết cười khổ, không thể nói gì nữa cả. Bầu không khí trong túp lều nhất thời lại trở nên yên lặng.

    - Người do nàng tiến cử tới quả nhiên có chút đặc biệt...như vậy đi, quy về Thiên Tuyển, không nên kéo dài thời gian làm trễ những người khác nhập thí. Mọi người cũng không cần vội vã như vậy, có lẽ lúc sau còn có những người khác xuất sắc hơn.

    Lão nhân cụt tay vốn thờ ơ lạnh nhạt từ hồi đầu đến giờ bỗng nhiên cười cười, ôn hòa nói.

    - Vâng.

    Rõ ràng là sáu vị trưởng giả kia đều muốn Lâm Tịch vào khoa mình học tập, nhưng vì cảm thấy đây là biện pháp giải quyết tốt nhất nên đồng loạt gật đầu đồng ý.

    - Người kế tiếp.

    Âm thanh lạnh như băng của nam tử tóc đen lại truyền ra ngoài.

    ...

    - Chắc là không sao đâu.

    Lâm Tịch đi vào túp lều dành cho những người đã thi vòng hai xong, trong lòng thầm nghĩ. Sau đó khẽ nhìn quanh, quả nhiên nhìn thấy Trương Bình.

    Trương Bình vẫn ngồi xếp bằng một mình trong góc, nhưng khuôn mặt lúc này lại ửng đỏ, dường như rất khẩn trương và hưng phấn.

    - Lâm Tịch, ngươi thi thế nào?

    Vừa thấy Lâm Tịch đi tới, Trương Bình lập tức thấp giọng xuống, chủ động hỏi.

    Lâm Tịch khẽ mỉm cười, nói:

    - Cũng được, chắc có thể vào học viện được.

    - Ngươi tự tin như vậy?

    Trương Bình hơi kinh hãi, bỗng nhiên hắn nhìn quanh một chút rồi nói nhỏ bên tai Lâm Tịch:

    - Lần này nhờ ngươi rồi, ta làm được hai đôi trong bài thi của giáo sư khoa Thiên Công, không khác với những gì ngươi nói lắm.

    "Chẳng lẽ mỗi lần thi thì miếng tinh thiết và phù văn sẽ thay đổi một lần?" - Lâm Tịch ngẩn người, thấp giọng hỏi:

    - Giáo sư khoa Thiên Công ra đề như thế nào? Bốn miếng tinh thiết có màu gì?

    Trương Bình thấp giọng nói:

    - Một miếng màu đen, một miếng màu bạc và hai miếng màu xanh.

    Lâm Tịch biết suy đoán của mình không sai, mặt có chút áy náy nói:

    - Tiếc là ta chỉ đọc được vài cuốn sách, không giúp được ngươi nhiều lắm.

    - Vậy là rất được rồi.

    Trương Bình khó kiềm chế được hưng phấn trong lòng, nói:

    - Ta thấy vị giáo sư khoa Thiên Công đó dường như rất hài lòng, cộng thêm tư chất khảo nghiệm của ta không kém, ta nghĩ ta sẽ vào được khoa Thiên Công.

    - Nếu được vậy thì rất tốt.

    Lâm Tịch khẽ mím môi, hỏi:

    - Trong bài thi của ngươi, có phải ban đầu là cho ngươi lựa binh khí, sau đó ghép đôi tinh thiết và phù văn, sau đó nhớ vị trí mấy gốc dược thảo, cuối cùng là hỏi quả trứng nào có thể ấp được đúng không?

    Trương Bình gật đầu:

    - Hình như ai cũng thế thì phải.

    Lâm Tịch thầm nói:

    - Bài thi gì mà cứ như trò đùa, không phải tùy thuộc vào may mắn sao?

    Trương Bình lập tức nghiêm mặt, lắc đầu:

    - Các giáo sư ở học viện đều là cao nhân, có thể trong mắt chúng ta đấy chỉ là trò đùa nhưng chắn chắn đối với bọn họ lại có ý khác, chỉ sợ chúng ta không thể hiểu được thôi.

    Lâm Tịch vuốt vuốt đầu, vừa rồi liều mạng nhớ những dược thảo kia nên lúc này hắn hơi nhức đầu. Nghe Trương Bình nói vậy, hắn cũng đồng ý với cách giải thích này, gật đầu nói:

    - Ngươi có biết nam tử tóc đen bảo chúng ta chọn lựa binh khí là có ý gì không?

    - Không biết.

    Trương Bình nhẹ giọng hỏi Lâm Tịch:

    - Ta chọn một trường kích, ngươi chọn cái gì?

    Lâm Tịch nói:

    - Ta chọn kiếm.

    Hai người nhẹ giọng trò chuyện với nhau, sau đó lại có hai người trước sau từ trong túp lều diễn ra vòng thi thứ hai đi ra.

    - Mông Bạch? Mông Nhâm là gia gia của ngươi? Ngươi còn muốn thi vào khoa Ngự Dược? Ngươi...

    Ngay lúc này, người phụ nhân mập mạp hòa ái đột nhiên gầm lên một cách giận dữ, giọng nói vô cùng lớn, dù màn lều rất dày kia cách âm rất tốt nhưng ngay cả Lâm Tịch và Trương Bình ở lều này vẫn nghe được.

    Lâm Tịch và Trương Bình nhất thời nhìn lẫn nhau, nghe tiếng quát tháo như thế ai cũng có thể tưởng tượng được người phụ nhân mập mạp đó lúc này tức giận như thế nào.

    Một lúc sau, Mông Bạch với vẻ mặt trắng bệch, giống như là bị kinh sợ lảo đảo xuất hiện trong tầm mắt Lâm Tịch và Trương Bình.

    - Xảy ra chuyện gì vậy? Gia gia của ngươi có gì gút mắt với vị giáo sư khoa Ngự Dược kia sao?

    Lâm Tịch và Trương Bình đầy tò mò thấp giọng hỏi Mông Bạch.

    Sáu vị trưởng giả học viện ngồi sau bàn dài trong túp lều bên, và kể cả lão nhân cụt tay thái độ bàng quan dường như có thân phận cao hơn, người nào người nấy cũng có khí độ bất phàm, nhưng có thể làm cho một người trong số họ tức giận đến mức thất thố như vậy thì chắc chắn gia gia của Mông Bạch rất "lợi hại".

    - Ta không biết.

    Mông Bạch thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch như vừa gặp ma:

    - Ta chỉ chủ động nói ta rất thích khoa Ngự Dược, bà ấy ngẩng đầu nhìn ta một chút rồi đột nhiên tức giận quát to...nhưng ông nội của ta lớn tuổi hơn bà ta nhiều lắm, đáng lẽ không có gút mắt gì mới đúng chứ.

    - Bà ta gọi tên gia gia ngươi, mà ngươi có nói rằng mới chỉ nhìn qua mặt ngươi thì bà ta đã tức giận quát to lên, nhất định là có liên quan với gia gia ngươi.

    Lâm Tịch không đồng ý, lắc đầu rồi phân tích:

    - Không phải là không thể, có thể là vì tu vi của họ quá cao nên có khi nào tuổi tác thật sự của họ lớn hơn bề ngoài rất nhiều không?

    - Chắc là vậy.

    Trương Bình cũng lập tức gật đầu lia lịa:

    - Ta nghe mọi người nói các giáo sư trong học viện đều rất lớn tuổi, ta nghĩ những người chủ trì cuộc thi này đều là giáo sư trong học viện.

    - Nếu như chỉ tranh chấp bình thường chắc chắn bà ta không nổi giận như vậy, chẳng lẽ gia gia ngươi đã...

    Lâm Tịch và Trương Bình đồng thời biến sắc, cùng nhau quay đầu lại muốn hỏi Mông Bạch: "Có phải gia gia ngươi đã từng có quan hệ thân mật gì với vị giáo sư này hay không?", nhưng vừa nhìn thấy Mông Bạch liếc mắt, hai người đều đồng loạt lựa chọn im miệng.

    Vì có đến gần một ngàn thí sinh dự thi, nên đến gần giữa trưa ngày thứ hai nhập thí mới xong hoàn toàn.

    Tuy làm việc liên tục gần một ngày một đêm, nhưng sáu vị giáo sư và cả lão nhân cụt tay bàng quan trong lều cũng không mỏi mệt bao nhiêu, ngược lại trong đó còn có mấy người tỏ ra rất hưng phấn.

    - Lần này quả thật có không ít người thiên tư trác tuyệt, ngay cả người bên Văn gia cũng tới...

    Đợi đến khi gã thí sinh cuối cùng ra ngoài, lão đầu râu xám trắng mới vội vàng nói:

    - Nếu như Lâm Tịch không thể tiến vào khoa Văn Trì chúng ta, các ngươi không thể tranh đoạt tên tiểu tử Văn gia này với ta được, dù sao hắn cũng không có thiên phú ở các khoa khác lắm.

    - Tư chất của hắn rất tốt, tốc độ tu luyện nhanh. Nếu như hắn lựa chọn khoa Chỉ Qua chúng ta thì chắc chắn rất thích hợp.

    - Ngươi...

    Lão già râu xám trắng tức giận, ngay cả ria mép cũng run lên.

    Nam tử tóc đen thản nhiên nói:

    - Trong trường hợp lúc Thiên Tuyển xong Lâm Tịch không thể vào khoa Chỉ Qua, chỉ cần tên tiểu tử họ Lý kia vào khoa chúng ta thì tiểu tử Văn gia đó ta cũng có thể cho ngươi.

    Lão già râu xám trắng ngẩn người:

    - Họ Lý?

    - Là Lý Khai Vân ở lăng Kinh Hoa?

    Phụ nhân mập mạp cũng hơi ngạc nhiên, nhìn nam tử tóc đen nói:

    - Tư chất của hắn ta chỉ có ba, ta không hiểu hắn có chỗ nào đặc biệt làm ngươi phải chú ý?

    Nam tử tóc đen hơi nháy mắt:

    - Trung thành cùng vinh quang, ta thấy trong mắt của hắn có tín ngưỡng chí cực, rất thích hợp để làm một người quân nhân.

    - Tiểu nữ Cao gia kia làm sao bây giờ? Ta nghĩ chắc chắn các ngươi cũng tranh đoạt.

    Người trung niên đội cái mũ cũ kỹ gằn từng chữ.

    - Văn gia Văn Hiên Vũ và Cao gia Cao Á Nam, hai người này cũng đưa vào Thiên Tuyển.

    Lão nhân cụt tay bàng quan ngồi một bên lên tiếng:

    - Để Lâm Tịch chọn trước, hắn chọn trúng khoa nào thì loại khoa đó ra khỏi lựa chọn của hai người kia. Nếu như Lâm Tịch không trúng tuyển khoa Linh Tế, đến lúc Văn Hiên Vũ và Cao Á Nam chọn cũng loại bỏ khoa Linh Tế. Vũ Hóa giáo sư, dù sao thiên tư tiểu tử Vũ Hóa nhà các ngươi lần này cũng không tệ, để tiểu tử đó vào khoa Linh Tế đi. Các ngươi thấy ta an bài như thế nào?

    - Cứ theo những gì Hạ phó viện trưởng ngài phân phó.

    Sáu người giảng sư đồng loạt đứng lên, thi lễ với lão nhân cụt tay, rồi bắt đầu thu thập đồ vật của mình trên cái bàn dài ở dưới.

    Một canh giờ sau, tất cả thí sinh đều tụ tập ở túp lều ban đầu.

    Lúc này, vị giảng viên sắc mặt nghiêm nghị mặc áo bào đen kia đang đứng trước mặt các thí sinh, tay cầm một tờ da dê, thần thái hắn ta bình tĩnh, nghiêm giọng nói:

    - Trương Khâm, tổng hợp được 15 phần, trúng cử khoa Văn Trì....Đặng Tâm, tổng hợp 15 phần, trúng cử khoa Ngự Dược...Vương Hưng Luân, tổng hợp 16 phần, trúng cử khoa Chỉ Qua...

    ~~o0 0o~~


    Cảnh báo





    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:35. Lý do: Đúng nick

  6. Bài viết được 41 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  7. #14
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 13: Thiên Tuyển
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~





    Các thí sinh ở đây bỗng nhiên khẩn trương hẳn lên, ngay cả những "Biên Man" đã trải qua rất nhiều hung hiểm, được biên quân đề cử đến đây hai tay cũng không tự chủ được, hơi run rẩy.

    Học viện Thanh Loan là thánh địa ở đế quốc Vân Tần, rất nhiều người luôn ao ước được vào bên trong học. Nhưng ngoại trừ Lâm Tịch, sợ rằng tất cả một người đều hiểu một việc: Nhập thí hàng năm của học viện Thanh Loan vô cùng cổ quái và nghiêm khắc, thà thiếu không ẩu, nhiều lắm cũng chỉ có hai hay ba phần mười thí sinh được giữ lại.

    Lâm Tịch, Trương Bình, Lý Khai Vân, Hướng Lâm và cả Mông Bạch sắc mặt vẫn trắng bệch, năm tên "Thổ Bao" này ngẩng cổ lên nhìn chằm chằm người giảng viên trung niên mặc ào bào đen đang đọc những người trúng cử.

    Gần như cứ mỗi khi có một cái tên được đọc thì lập tức tiếng hoan hô vui mừng vang lên, làm cho không khí trở nên rất náo nhiệt.

    - Hướng Lâm, tổng hợp được 16 phần, trúng cử khoa Văn Trì.

    Ngay lúc đó Hướng Lâm không thể kiềm chế được sự kích động trong lòng, vui mừng đến nỗi muốn khóc. Giảng viên mặc áo bào đen gọi tên hắn!

    - Chúc mừng!

    Lâm Tịch, Trương Bình, Lý Khai Vân và Mông Bạch, tất cả đều hoan hô, ôm lấy Hướng Lâm.

    Tuy nói khoa Văn Trì không phải là khoa lý tưởng nhất đối với những học viên lòng mang đầy nhiệt huyết và ước ao, nhưng chỉ cần vào được học viện là được rồi, đó là vinh quang vô thượng.

    - Lưu Hoa Quân, tổng hợp được 17 phần, trúng cử khoa Ngự Dược...Khâu Hiểu Linh, tổng hợp được 17 phần, trúng cử khoa Văn trì.

    Đột nhiên cả người Lý Khai Vân run rẩy, đồng thời vui mừng nói hoan hô, ánh mắt của hắn ngay lúc này toát lên nhiệt huyết của tuổi trẻ bởi vì giảng viên trung niên đã gọi tên hắn.

    - Lý Khai Vân, tổng hợp được 18 phần, trúng cử khoa Chỉ Qua!

    Không những thông qua nhập thí của học viện Thanh Loan, hắn còn vào được khoa Chỉ Qua mong muốn nhất!

    Giảng viên trung niên mặc áo bào đen vẫn tiếp tục, nhanh chóng đọc hơn tên của năm mươi người. Sau khi chúc mừng hai người bạn xong thì Trương Bình và Mông Bạch khẩn trương hẳn lên, nhất là Mông Bạch. Giờ phút này đầu của hắn toàn mồ hôi hột, đôi môi nhấp nháy liên tục, không biết đang nói gì.

    - Mông Bạch, tổng hợp được 20 phần, trúng cử khoa Nội Tương.

    Giảng viên trung niên mặc áo bào đen bỗng nhiên gọi tên Mông Bạch.

    Tên mập Mông Bạch này thật quá khẩn trương, nên đến lúc này rồi vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, khi nghe tên mình được gọi lên, hắn còn tưởng người giảng viên đó gọi mình lên trắc thí lại, cho nên hắn không có mở miệng hoan hô mà kinh hoảng lảo đảo chạy tới trước giảng viên trung niên mặc áo bào đen, lúc mọi người còn không biết hắn muốn làm gì thì hắn lại bị chợt chân té ngã xuống đất.

    - A, đau quá!

    Sau cú ngã này, hắn cũng tỉnh táo lại, hét lên:

    - Ta thi đậu rồi! Ta vào học viện rồi! Ta vào học viện rồi!

    Nếu là lúc bình thường thấy Mông Bạch hành động như vậy, sợ rằng phần lớn mọi người sẽ cười nhạo hắn, nhưng lúc này mọi người lại thấy mũi mình đầy mồ hôi vì khẩn trương, thầm nghĩ: "Một tên Thổ Bao mập mạp tham ăn như vậy mà cũng vào học viện được, trời còn có mắt không vậy?"

    - Cừu Lộ, tổng hợp 20 phần, trúng cử khoa Chỉ Qua.

    Ngay lúc Lâm Tịch cảm thấy hình dáng của Mông Bạch lúc này rất đáng yêu thì đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt tràn đầy sự hận thù.

    - Hắn ta cũng thi đậu?

    Lâm Tịch quay đầu lại, phát hiện chủ nhân của ánh mắt này chính là người thiếu niên có khuôn mặt non nớt mặc áo vàng đã từng xảy ra xung đột với mình khi mới đến đây. Thấy thần sắc của người này có vẻ rất thích thú và khoe khoang, Lâm Tịch biết người tên "Cừu Lộ" trúng tuyển mà giảng viên trung niên mặc áo bào đen vừa hô lên chính là hắn.

    Lâm Tịch cũng không phải là người sợ sệt người khác, hắn bĩu môi một cái rồi xoay người lại, không để ý nữa.

    - Trương Bình, tổng hợp được 20 phần, trúng cử khoa Thiên Công.

    Giảng viên trung niên mặc áo bào đen hô to tên Trương Bình, Trương Bình nhất thời hoan hô, xoay người ôm Lâm Tịch.

    Lâm Tịch cười ha ha, lúc lấy tay vỗ vỗ lưng người này thì Lâm Tịch mới biết lưng của Trương Bình đã bị mồ hôi làm ướt đẫm.

    Vị giảng viên trung niên sắc mặt nghiêm túc mặc áo bào đen vẫn tiếp tục đọc, không khí càng lúc càng khẩn trương hơn. Nếu như để ý kỹ có thể thấy sắc mặt của rất nhiều người bây giờ rất xấu, vì mặc dù các thí sinh không biết rõ học viện Thanh Loan dựa vào tiêu chuẩn nào để xét một người đậu hay rớt, nhưng mọi người đều biết số phần càng cao thì kết quả thi càng tốt, những người thi không tốt hoặc biểu hiện không tốt tới lúc này cũng biết hi vọng vào học viện đối với họ đã trở nên xa vời.

    - Mộ Sơn Tử, tổng hợp được 23 phần, trúng cử khoa Chỉ Qua.

    - Lâm Tịch, là hắn.

    Lý Khai Vân và Hướng Lâm đồng thời nhắc nhở Lâm Tịch.

    Người tên Mộ Sơn Tử chính là tên thiếu niên Kim Chước mặc một bộ quần áo màu trắng, đầu tóc chải chuốt đàng hoàng rồi dùng cây châm ngọc sáng loáng ghim lại, khi nãy còn đánh cược với Lâm Tịch.

    Trương Bình hơi biến sắc:

    - Hắn họ Mộ? Là người Mộ gia ở hành tỉnh Tê Hà?

    Lâm Tịch khẽ hỏi:

    - Mộ gia rất lợi hại à?

    - Mộ gia Mộ Lương Tranh chính là Tỉnh Đốc hành tỉnh Tê Hà.

    - Hình như cho tới bây giờ ta vẫn chưa thấy tên ngươi đấy.

    Ngay lúc bọn người Lâm Tịch đang nói chuyện với nhau thì Mộ Sơn Tử với vẻ mặt đắc ý đã đi tới, cười lạnh nhìn Lâm Tịch rồi nói một câu, Trương Bình không tự chủ được cũng lui về sau một bước.

    Lâm Tịch bình thản cười cười:

    - Chắc ở phía sau.

    - Thật không?

    Mộ Sơn Tử ngây ngốc, vốn lúc tới đây hắn thấy rất đắc ý thì bây giờ không khỏi tức giận, hắn không ngờ rằng đến lúc này rồi Lâm Tịch vẫn tỏ ra thản nhiên như vậy. Mà hành động kế tiếp của Lâm Tịch càng làm cho hắn giận đến mức mặt đỏ lên, bởi vì Lâm Tịch lại chân thành gật đầu, nói:

    - Đúng vậy.

    - Rất tốt, hi vọng ngươi không hối hận.

    Mộ Sơn Tử không muốn nói nữa, chỉ nói thêm một câu như thế.

    "Không hối hận..." - Lâm Tịch quay đầu, thầm nói như thế trong lòng, khóe miệng cũng nở một nụ cười.

    Cho đến lúc này, số lượng thí sinh trúng tuyển mà vị giảng viên trung niên mặc áo bào đen đọc đã hơn một trăm sáu mươi người, danh sách thi đậu kế tiếp chắc chắn không còn nhiều nữa. Mà trong một trăm sáu mươi thí sinh đã thông qua đó, số người được tổng số phần hơn 20 chỉ chiếm khoảng một phần mười, nói cách khác, với điểm số phần là 23 thì Mộ Sơn Tử đã lấy được một thành tích rất tốt. Chỉ tiếc đối thủ của hắn là Lâm Tịch, Lâm Tịch có lòng tin tuyệt đối vào chính mình, cho đến lúc này tên của hắn vẫn chưa xuất hiện cũng có nghĩa là điểm của hắn rất cao.

    ...

    - Lãnh Thu Ngữ, tổng hợp được 27 phần, trúng tuyển khoa Ngự Dược.

    - Vũ Hóa Thiên Cực, tổng hợp được 27 phần, trúng tuyển khoa Linh Tế.

    Đến lúc vị giảng viên trung niên mặc áo bào đen đọc tên của hai người này, rất nhiều thí sinh không nhịn được đã khóc lên, âm thanh nứt nở vang khắp bờ hồ. Phần lớn mọi người đều nhìn thấy kết quả khảo nghiệm tư chất của Lãnh Thu Ngữ và Vũ Hóa Thiên Cực, cho dù là người lạc quan đến đâu thì những người trẻ tuổi ở đây cũng tự hiểu mình không thể nào vượt qua hai nhà Lãnh gia và Vũ Hóa gia kia.

    - Không có nàng? Chẳng lẽ nàng không trúng tuyển?

    Trong không khí buồn bã và đầy nước mắt, Lâm Tịch nhìn xung quanh rồi ánh mắt của hắn dừng lại trên một người thiếu nữ vóc người cao gầy mặc áo màu xanh.

    Trừ những Thổ Bao luôn vây quanh mình, hắn vẫn luôn chú ý tới người thiếu nữ làm cho tim phải đập nhanh hơn, đó là một cảm giác rất kỳ lạ.

    Với tình hình hiện nay thì rõ ràng nhập thí vào học viện Thanh Loan đã gần kết thúc, người giảng viên trung niên mặc áo bào đen cũng không gọi tên người thiếu nữ này lên, nhưng điều làm cho hắn phải kinh ngạc chính là thần thái của người thiếu nữ này vẫn rất tự nhiên, giống như ánh mặt trời mùa xuân đang chiếu sáng phong cảnh chung quanh.

    Thần thái tự nhiên đó cùng với dung mạo Lâm Tịch cảm thấy không một chút tỳ vết đó làm cho hắn phải ngẩn ngơ.

    - Ngươi còn nói ở phía sau?

    Một tiếng quát nổi giận cắt đứt suy nghĩ của Lâm Tịch, hắn vừa quay đầu liền nhìn thấy Mộ Sơn Tử sắc mặt lạnh lùng đầy giận dữ nhìn hắn chằm chằm.

    - Bây giờ kết quả thi tuyển đã được thông báo xong? Ngươi còn dám nói là tên mình ở phía sau?

    Thấy Lâm Tịch xoay đầu lại, Mộ Sơn Tử vừa cười lạnh vừa nói.

    Lâm Tịch cũng nhíu mày lại, cảm thấy hơi ngạc nhiên vì kết quả thi tuyển. Mấy người Trương Bình nhìn hắn cũng không biết nên nói gì, vì lúc này vị giảng viên trung niên đã ngừng lại, dường như đã báo xong những người trúng tuyển lần này.

    Nhìn thấy vẻ kinh ngạc và ngoài ý muốn trên khuôn mặt Lâm Tịch, Mộ Sơn Tử càng lúc càng vui, khuôn mặt tràn đầy sự khinh thường, giọng nói cũng trở nên cay nghiệt:

    - Ta thấy nếu như không phải ta sang đây thì sợ rằng lúc này ngươi sẽ nhân lúc không ai chú ý chạy trốn đi đâu đấy.

    - Ngươi nói gì đó...

    Mông Bạch giận dữ mặt đỏ bừng lên, vừa muốn thay Lâm Tịch nói chuyện thì vị giảng viên trung niên mặc áo bào đen đã ngừng lại nãy giờ bỗng nhiên mở miệng:

    - Cao Á Nam, tổng hợp 30 phần, Thiên Tuyển.

    - Thiên Tuyển?

    Mọi người nhất thời chấn động, Lâm Tịch sửng sốt, còn chưa kịp hiểu hai chữ Thiên Tuyển có ý nghĩa gì thì giảng viên trung niên mặc áo bào đen đã tiếp tục đọc:

    - Lâm Tịch, tổng hợp 31 phần, Thiên Tuyển. Văn Hiên Vũ, tổng hợp 31 phần, Thiên Tuyển.

    - Cái gì? Lâm Tịch, ngươi...

    Những tiếng kinh hô như không thể tin được vang lên, nhất là Mông Bạch, người hét lớn nhất vừa rồi chính là hắn.

    Mộ Sơn Tử vừa rồi còn cảm thấy rất khoái trí thì giờ lại bỗng nhiên ngây người, sắc mặt xanh mét:

    - Tổng hợp 31 phần...Thiên Tuyển... sao có thể như vậy?

    - Lâm Tịch, ngươi làm thế nào?

    Trương Bình, Hướng Lâm, Lý Khai Vân cũng rất khiếp sợ, mặc dù bọn họ đều mong muốn Lâm Tịch có thể thông qua, nhưng dù thế nào đi nữa thì họ cũng không thể ngờ tới kết quả này.

    - Thiên Tuyển...sao có thể như vậy?

    Sắc mặt Mộ Sơn Tử từ xanh mét chuyển thành tái nhợt, gần như hồn phi phách tán.

    Một người Kim Chước xuất thân là con nhà Tỉnh Đốc như hắn so với loại chỉ một phần ba Kim Chước hai phần ba Thổ Bao như Mông Bạch thì biết rất nhiều việc. Hắn biết tổng số phần là kết quả của khảo nghiệm tư chất và thành tích dự thi lần hai, mà tư chất của Lâm Tịch chỉ có hai, suy ra thành tích dự thi của Lâm Tịch còn cao hơn Cao Á Nam và Văn Hiên Vũ!

    Cũng có thể nói như sau: Chỉ cần trong sáu trưởng giả học viện phụ trách khảo thí có hai người cảm thấy thí sinh đó giỏi thì người thí sinh đó đã vào được học viện, nhưng Thiên Tuyển chính là những người có rất nhiều trưởng giả muốn giành lấy về khoa mình, vì không thể nào quyết định được nên mới xếp vào Thiên Tuyển!

    Nhưng một tên Thổ Bao tư chất quá bình thường như hắn rốt cuộc có điểm gì đặc biệt lại có thể làm cho nhiều vị giáo sư không thể quyết định được, rồi phải xếp vào Thiên Tuyển?

    - Này này...Thiên Tuyển là cái gì vậy?

    Mà điều làm cho hắn suýt nữa phải ho ra máu chính là ngay lúc đó Lâm Tịch vẫn còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thật thà quay sang hỏi hắn một câu như vậy.

    ~~o0 0o~~


    Cảnh báo





    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:36. Lý do: Đúng nick

  8. Bài viết được 43 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
  9. #15
    Nhất Tiếu Guest

    Mặc định

    Quyển 1: Người lữ hành của đế quốc
    Chương 14: Vinh quang bất diệt
    Người dịch: Nhất Tiếu
    Biên dịch: Zeroman

    Nguồn: www.tangthuvien.com





    ~~o0 0o~~





    Ngay lúc Lâm Tịch không một chút nhân từ hỏi Mộ Sơn Tử Thiên Tuyển là cái gì, người thiếu nữ mặc áo xanh thần thái rất tự nhiên kia khẽ cưỡi, lỗ mũi xinh xắn khẽ nhăn lại, cả người toát lên khí chất tựa như một làn gió nhẹ thổi qua hồ nước giữa tiết xuân.

    Đồng thời, một người thiếu niên lạnh lùng vốn đang tỏ ra rất kiêu ngạo ngay trong phút chốc liền chuyển thành khiếp sợ và không thể nào hiểu được, hắn xoay người nhìn Lâm Tịch, ánh mắt sắc bén như kiếm.

    Hắn là người của Văn gia, mặc dù ở nơi này có hơn một ngàn thí sinh từ khắp đế quốc Vân Tần tụ tập lại, nhưng hắn vẫn luôn nghĩ mình là hạc giữa bầy gà, và sự thật đã chứng minh thiên tư xuất chúng của hắn: Tổng số phần là 31, một con số kinh người. Nhưng hắn lại không ngờ rằng trong những người ở đây cũng có người đạt được điểm số như mình, hơn nữa đó chỉ là một thiếu niên ở trấn nhỏ tại biên giới và thiên tư tu luyện chỉ có cấp hai.

    - Thiên Tuyển chính là người các giáo sư không thể quyết định vào khoa nào được, phải do trời quyết định.

    Một thiếu niên Kim Chước được trúng tuyển, khuôn mặt tràn đầy khiếp sợ thay Mộ Sơn Tử trả lời vấn đề Lâm Tịch vừa hỏi.

    Đến lúc này thông báo các thí sinh trúng tuyển mới chính thức xong, ngay cả giảng viên trung niên mặc áo bào đen báo tên Lâm Tịch cũng không nhịn được nhìn Lâm Tịch, hắn không hiểu vì sao một người thiếu niên tại trấn nhỏ ở biên giới có thể đạt được thành tích như vậy, cuối cùng còn phải dùng phương pháp Thiên Tuyển để quyết định vào khoa nào.

    Sau khi quan sát Lâm Tịch xong, giảng viên trung niên mặc áo bào đen này mới nghiêm giọng nói:

    - Các thí sinh trúng tuyển học viện lưu lại, người không trúng tuyển mời rời đi trước.

    Câu này vừa được nói xong, tình hình ở đây nhất thời rối loạn hẳn lên.

    Có vài thí sinh không trúng tuyển gào khóc, vài thí sinh còn tệ hơn có ý định tự sát trong đầu, chết ngay tại chỗ này. Nhưng học viện Thanh Loan đã có chuẩn bị từ trước, các đệ tử mặc áo bào đen của học viện Thanh Loan liền đi nhanh vào trong đám đông, ngăn cản các thí sinh làm điều bậy bạ, một nhóm khác lại nhanh chóng thu dọn lều trại và các dụng cụ xung quanh.

    - Nàng tên Cao Á Nam sao? Nàng cũng được xếp vào Thiên Tuyển?

    Trong tình cảnh mọi người bắt đầu hỗn loạn, Lâm Tịch vẫn đứng yên tại chỗ chú ý tới người thiếu nữ mặc áo xanh, nàng ta đang đi đến một địa phương trống trải. Làm cho hắn ngạc nhiên chính là trong hoàn cảnh hỗn loạn như thế, người thiếu nữ xinh đẹp nhất trong mắt hắn lại nghiêng đầu tựa vào một gốc cây ven hồ, bắt đầu nhắm mắt đi vào giấc ngủ sâu.

    - Ta tên Lưu Anh Đình, sau này chúng ta là đồng học trong học viện rồi.

    Người thiếu niên Kim Chước tốt bụng khi nãy thay Mộ Sơn Tử trả lời vấn đề Thiên Khuyển thay Lâm Tịch bước chân ra, vươn tay chào mấy người Lâm Tịch.

    Thiếu niên Kim Chước này vóc người lùn mập, diện mục đôn hậu, nước da ngăm đen, mặc một bộ đồng phục màu xanh ngọc, ở ngang hông còn đeo một miếng ngọc bội hình sư tử.

    Mộ Sơn Tử đột nhiên nổi giận, la mắng người thiếu niên Kim Chước này:

    - Ngay lúc này ngươi lại lấy lòng họ, có phải không nể mặt ta quá không...cho dù ngươi muốn kết giao, sao không ít nhất chờ đến lúc ta ra chỗ khác?

    Lưu Anh Đình quả thật không nể mặt chút nào, hắn hơi cau mày lại, bĩu môi:

    - Cha ngươi là Tỉnh đốc, cha ta cũng là Tỉnh đốc, ngươi trúng tuyển học viện, ta cũng trúng tuyển học viện, sao ta phải nể mặt ngươi?

    Mộ Sơn Tử há miệng thật to, không biết nên nói gì, nhưng hắn cũng biết lần này hắn đuối lý thật: người ta kết giao ai là chuyện của họ, bây giờ hắn lại cấm người ta không được làm thế đúng là đang cậy mạnh hiếp yếu.

    Lâm Tịch khẽ mỉm cười, vươn tay co kéo với Lưu Anh Đình. Bản thân hắn đã từng sống ở thế giới hiện đại, nên không có thành kiến quá lớn với mấy Kim Chước này.

    Mộ Sơn Tử lại há to miệng một lần nữa, giận dữ đến nỗi mặt đỏ bừng lên.

    - Thật ra ta có một câu đã muốn sớm nói với mọi người...

    Bỗng nhiên hắn hét thật to lên, làm cho chỗ này vốn đang lộn xộn thoáng chốc yên tĩnh lại.

    Rất nhiều thí sinh đang khóc to cũng mở to hai mắt nhìn Mộ Sơn Tử, lúc mọi người tò mò không biết hắn ta muốn nói gì thì người này lại nhắm mắt, làm một điều rất ít khi các Kim Chước hiếm làm, đó là hét thật to:

    - Thật ra...ta chính là heo!

    ...

    Hiệu suất làm việc của học viện Thanh Loan rất tốt, không mất nhiều thời gian các đệ tử đã khống chế được tình cảnh hỗn loạn ở ven hồ, các thí sinh không trúng truyển đều được đưa ra khỏi khu vực cắm trại, tất cả lều trại ban đầu cũng được thu dọn xong.

    Ngược lại, khu vực hơn ngàn chiếc xe ngựa đang tụ tập ở bên kia lúc này lại rối loạn hẳn lên.

    Một vài chiếc xe ngựa bắt đầu rời đi, người của các tiểu học viện và gia nhân các nhân vật quyền quý lúc này cũng bắt đầu bận rộn chiêu dụ các thí sinh không trúng tuyển.

    - Đó là...?

    Ngay lúc này, vốn có nhiều lão giả bên cạnh các xe ngựa đang rất bận rộn, bọn họ bỗng thất thần trong chốc lát rồi vội vàng khom người hành lễ hướng về ven hồ. Phần lớn những lão giả khom người hạ lễ này có thân phận không thấp, nhưng lúc này bọn họ lại cam tâm tình nguyện hành lễ, ánh mắt tràn đầy sự tôn kính và rung động.

    Các thí sinh ở đây cảm thấy khác lạ, vội vàng nhìn theo ánh mắt những người này. Vừa nhìn về, bọn họ thấy giữa mặt trời ban trưa nóng rực, lão nhân cụt tay mặt đầy tang thương và sáu giáo sư cuối cùng cũng bước ra khỏi lều vải, và những lão giả ở khu vực ven hồ hình như đang hành lễ với lão nhân này.

    - Là Hạ phó viện trưởng...

    Có người không tự chủ hô lớn tên lão nhân này, sau đó là những âm thanh bàn tán lan khắp như thủy triều dâng cao.

    - Ông ta là Hạ phó viện trưởng? Nhưng sao cánh tay...

    Ngay khi người thí sinh này hô lớn lên, tất cả các thí sinh khác đang ở đây kể cả trúng tuyển hay không trúng tuyển, mọi người đều như bị sét đánh, cứ như đây là lần đầu tiên thấy diện mạo lão nhân này. Sau khi hồi phục tinh thần lại, mọi người đều khom người, tư thái cung kính hành lễ với Hạ phó viện trưởng.

    - Hạ phó viện trưởng? Ông ta là ai?

    Lâm Tịch sững người, hỏi.

    Đôi chân của Lý Khai Vân run rẩy, hắn run không phải vì sợ mà do nội tâm đang rất rung động, âm thanh của hắn cũng run lên, lời nói tràn đầy sự kính ngưỡng:

    - Hạ phó viện trưởng chính là một trong mười bảy người đệ tử học viện Thanh Loan năm xưa đã cùng với Trương viện trưởng trấn thủ tại hồ Trụy Tinh...thì ra ông ta là Hạ phó viện trưởng.

    - Một trong mười bảy đệ tử đầu tiên của học viện Thanh Loan?

    Lâm Tịch ngẩn ngơ, mặc dù đối với đế quốc tràn đầy vinh quang này hắn chỉ là một người lữ hành, nhưng tiếng ca mãnh liệt làm nhiệt huyết trong người phải sôi trào kia đã làm cho thâm tâm hắn khắc ghi những nhân vật truyền kỳ đấy. Trong tiếng ca du dương kéo dài không dứt đó, hắn không chỉ một lần nghĩ đến và tưởng tượng xem thử việc mười bảy học viện Thanh Loan và năm ngàn biên quân đối mặt với ba mươi vạn đại quân là cảnh tượng như thế nào. Mà bây giờ, lão nhân mặt đầy tang thương, cả người toát lên khí chất rất bình thường đó dĩ nhiên là một người trong mười bảy đệ tử đầu tiên của học viện năm xưa.

    Lão nhân cụt tay và sáu người giáo sư kia cùng nhau đi lên hàng đầu, khẽ gật đầu đáp lễ với một người, và ngay lúc này có một cỗ lực lượng làm động lòng người từ trên người lão không ngừng phát ra.

    - Chỉ có dũng khí và trung trinh mới có thể đúc thành vinh quang bất diệt, mới có thể khắc ghi trường tồn.

    Ông ta dừng lại ở một vị trí cách không xa các thí sinh đã trúng tuyển lắm, rồi đột nhiên nói một câu như thế. Âm thanh của ông ta không cao, nhưng lại truyền vào tai từng người rõ ràng.

    - Cũng không phải chỉ có ở học viện Thanh Loan mới có được dũng khí và trung trinh, và ở bất cứ nơi đâu chỉ cần ngươi cố gắng hết sức mình thì đều có cơ hội đạt được vinh quang.

    Vốn có rất nhiều thí sinh không trúng tuyển đang gào khóc ở ven hồ, nhưng sau khi nghe được câu này người nào người nấy cũng chấn động, dường như đã hiểu được rất nhiều, một lần nữa trịnh trọng hành lễ với lão nhân này.

    Nói xong hai câu trên, lão nhân cụt tay này lại nói với các thí sinh trúng tuyển với một âm thanh chỉ có họ nghe được:

    - Hoan nghênh mọi người gia nhập học viện Thanh Loan.

    Khu vực ven hồ bỗng yên lặng, tất cả thí sinh đã thông qua nhập thí đều hơi lúng túng, tay chân luống cuống.

    Lão nhân cụt tay không để ý đến người khác, đôi mắt thông thái nhìn qua ba người Lâm Tịch, Cao Á Nam, Văn Hiên Vũ, cuối cùng lại quay về Lâm Tịch, nói:

    - Lâm Tịch, ngươi bắt đầu Thiên Tuyển.

    Các thí sinh ở phía trước Lâm Tịch tự động tách ra, Lâm Tịch cảm thấy cặp chân của mình như bị dính chì, trong lòng cảm thấy rất khẩn trương. Và sau khi lão nhân cụt tay nói như vậy, người giảng viên trung niên mặc áo bào đen kia liền đi tới trước mặt Lâm Tịch, lấy sáu cuộn da dê nhỏ bỏ vào trong tay Lâm Tịch, đồng thời nói:

    - Ngươi chọn một cái trong đó.

    Lâm Tịch tiện tay chọn một cái, giảng viên trung niên áo bào đen mở ra trước mặt mọi người, phía trên có hai chữ "Chỉ Qua".

    - Kết quả Thiên Tuyển, khoa Chỉ Qua!

    Ngay sau đó, vị giảng viên này nghiêm giọng hô lớn.

    - Tranh cãi cả ngày trời, cuối cùng vẫn về khoa Chỉ Qua chúng ta.

    Ngay lúc vị giảng viên trung niên kia mở cuộn da dê ra, và khi nhìn thấy hai chữ "Chỉ Qua" ở trên đó, vị nam tử tóc đen khó đoán được tuổi tác kia đã nở nụ cười đắc thắng, các vị giáo sư còn lại oán hận nhìn hắn ta một cái, sắc mặt rất khó coi.

    Lão nhân cụt tay nhìn Văn Hiên Vũ đang ngạo nghễ đứng thẳng:

    - Văn Hiên Vũ, đến phiên ngươi tiến hành Thiên Tuyển.

    Giảng viên trung niên mặc áo bào đen lấy cuộn da dê có chữ "Chỉ Qua" Lâm Tịch đã chọn khi nãy cất đi, sau đó lại lấy một cuộn nữa trong năm cuộn còn lại, cuối cùng đưa bốn cuộn cuối cùng tới trước mặt Văn Hiên Vũ.

    Bởi vì phương thức "Thiên Tuyển" vô cùng đơn giản này là truyền thống của học viện Thanh Loan và cũng vì thân phận lão nhân cụt tay kia quá kinh người nên không khí lúc này rất trang nghiêm. Mọi người đều ngưng thần nhìn kết quả, nhưng mọi người không thể nào ngờ rằng ngay lúc này Văn Hiên Vũ lại không lựa chọn cuộn da dê ngay, ngược lại còn ngẩng đầu hét lớn:

    - Đệ tử phản đối! Như vậy quá bất công!

    Rõ ràng là hắn ta có chút khẩn trương, bằng chứng là đôi môi khi nói hơi run run, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ kiên nghị bất khuất, nhìn thẳng tất cả mọi người trong học viện ở phía trước, kể cả lão nhân cụt tay.

    Tất cả mọi người hít sâu một hơi. Đã nhiều năm như vậy rồi nhưng chưa có ai dám nói học viện Thanh Loan bất công, Văn Hiên Vũ gan lớn như vậy làm cho mọi người phải kinh hãi: Chẳng lẽ hắn ta không sợ làm vậy sẽ không vào được học viện Thanh Loan sao?

    - Tại sao?

    Lão nhân cụt tay uy nghiêm nhìn Văn Hiên Vũ, nói.

    - Nếu như phương thức Thiên Tuyển công bình thì sau khi hắn chọn xong, đáng lẽ đệ tử cũng được chọn sáu khoa chứ, nhưng sau khi khoa Chỉ Qua bị lấy đi, lại có thêm một khoa khác lấy ra, như vậy đệ tử đã bị mất hai khoa và chỉ có thể chọn bốn khoa.

    Văn Hiên Vũ vẫn không lùi bước, nhìn Lâm Tịch lớn tiếng nói:

    - Tại sao đệ tử không thể vào khoa Chỉ Qua? Cho dù thành tích của hắn hơn đệ tử, nhưng ai ai cũng biết quá trình tu luyện kế tiếp lại dựa vào tư chất rất nhiều! Tư chất của hắn chỉ có cấp hai, đệ tử không tin tiến cảnh của đệ tử khi ở khoa Chỉ Qua lại không bằng hắn!

    Văn Hiên Vũ vừa nói câu này xong rất nhiều người liền biến sắc, nhất là những người của Văn gia ngồi trong xe ngựa, mặt người nào cũng tái nhợt.

    Thật ra những người đã từng học ở học viện Thanh Loan đều biết một việc đó là học viện Thanh Loan luôn tiếp nhận các nghi vấn, nửa câu đầu Văn Hiên Vũ nói không có gì đáng trách, nhưng nửa câu sau lại liên quan tới Lâm Tịch, cũng tương đương với việc hắn ngay mặt trách mắng tư chất tu luyện của Lâm Tịch không ổn.

    - Ngươi phải nhớ kỹ một điều, ở học viện Thanh Loan này lợi ích của tập thể luôn luôn hơn lợi ích cá nhân.

    Nhưng lão nhân cụt tay vẫn không giận dữ, thản nhiên nhìn Văn Hiên Vũ nói:

    - Nếu như ngươi đã không chấp nhận an bài chúng ta cho là thỏa đáng, ta cũng đồng ý với ngươi, sẽ để cho ngươi tiến hành Thiên Tuyển với đầy đủ sáu Khoa.

    ~~o0 0o~~


    Cảnh báo





    Thảo luận truyện
    Lần sửa cuối bởi Ba_Van, ngày 29-10-2012 lúc 22:36. Lý do: Đúng nick



  10. Bài viết được 44 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status