TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile
Hướng dẫn đăng truyện trên website mới
Đăng ký convert hoặc Thông báo ngừng

Bình chọn: Bạn nghĩ gì về Thiên Nhất?

Lưu ý rằng đây là Bình chọn công cộng: Thành viên khác có thể nhìn thấy lựa chọn của bạn.

Trang 19 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 9171819
Kết quả 91 đến 95 của 95

Chủ đề: Phiến Tội - Tác giả: Ba Ngày Ngủ Hai

  1. #91
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,959
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Quyển 6 – Hỗn Loạn Sắp Đến

    Chương 10: Tiêu chuẩn của EAS

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    “Máy bay chúng tôi sẽ hạ cánh trong khoảng mười lăm phút nữa, xin trở lại chỗ ngồi, thắt chặt dây an toàn...”

    Tiếng phát thanh trên chuyên cơ đánh thức Paperman, hắn dùng mấy tiếng hành trình này cố gắng ngủ một lát. Khoang thương gia mà hắn và Trà Tiên ngồi được thiết kế đặc biệt dành cho cao tầng trong HL, chỉ có vài chỗ ngồi, mỗi chỗ ngồi đều khá riêng biệt, rộng rãi thoải mái. Chiếc bàn trước chỗ ngồi rất lớn, có thể bày catan ra chơi.

    Paperman liếc nhìn Trà Tiên ở đối diện hành lang, thấy đối phương một tay chống cằm, tay kia gõ gõ đánh đánh lên bàn phím máy tính xách tay, vẻ mặt giống như chẳng có chút tinh thần nào.

    - Nếu ta là ngươi, vẫn sẽ dùng mấy tiếng này để điều chỉnh chênh lệch múi giờ một chút.
    Paperman nói.

    Trà Tiên không quay đầu lại, vẫn lờ đờ nhìn màn hình:
    - Đối với ta thì kiểm tra mail là một loại nghỉ ngơi. Nhu cầu ngủ của ta rất ngắn, lúc tỉnh thì lại rất khó khiến đầu óc ở trạng thái trống rỗng. Nếu không để cho đầu óc hoạt động nhẹ như vậy, vừa nhắm mắt sẽ có các suy nghĩ hỗn loạn phức tạp trào ra.

    - Cho nên đây là năng lực của ngươi? Đầu óc phát triển không biết mệt mỏi?
    Paperman nói.

    Trà Tiên trả lời:
    - Không, năng lực của ta là điều khiển “gió”.

    Hắn cũng không để tâm nói ra chuyện này:
    - Còn về đầu óc của ta, lấy một ví dụ đi. Trong đám người bình thường có một số đứa trẻ, từ bé chỉ số thông minh đã vượt quá 160, cũng chính là “thần đồng” mà mọi người nói. Qua một số năm, trong mấy triệu người sẽ sinh ra một hai đứa trẻ như vậy. Nhìn vào góc độ của cả chủng tộc, xác suất này cũng không tính là quá thấp. Mà ta xem như là “thần đồng” trong đám người biến dị, lại vừa khéo là một người siêu năng lực.

    - Đúng là lần đầu tiên nghe được chuyện này. Nếu ngươi không có thân phận hoàng tử, e rằng đã sớm bị cái tổ chức gọi là EAS kia bắt vào phòng thí nghiệm rồi.
    Paperman nói.

    Trà Tiên nghe vậy cũng không tức giận, cười nói:
    - Ta biết anh đã từng tiếp xúc với Time Warrior, cho nên biết đến EAS. Nhưng tiêu chuẩn đánh giá siêu năng lực của tổ chức bọn họ khác biệt rất lớn với tiêu chuẩn thông thường. Giống như anh và ta, loại hình năng lực sẽ bị phân thành “ảnh hưởng phân tử”, giá trị nghiên cứu chỉ có thể tính là bậc trung.

    - Hả?
    Paperman cảm thấy hứng thú với đề tài này:
    - Vậy loại hình nào mới được coi là giá trị nghiên cứu cao?

    - Vừa lúc trong tay ta có một người như vậy, Charles Laure, còn được gọi là Gunsmith.
    Trà Tiên kéo chuột lên trên, rất nhanh đã tìm thấy một email được đánh dấu trong hòm thư điện tử:
    - Vốn cũng là một kẻ phạm pháp, nhưng chưa từng có ghi chép bị bắt, mấy năm trước được đặc xá đồng thời gia nhập “hội nghiên cứu học thuật hoàng gia” của Thiên Đô. Nói thẳng ra một chút, đó là có người đã tiếp xúc rồi “chiêu hàng” hắn.

    - Tháng 11 năm ngoái, hắn đi quận Crux (Nam Thập Tự Tinh) tham gia một hội nghị. Trên đường trở về, cả hắn và trực thăng của hắn đều bốc hơi khỏi nhân gian. Sau đó tiểu đội bốn người được phái đi tìm cũng không trở lại...
    Nói đến đây, trong đầu Trà Tiên đột nhiên thoáng qua thứ gì, nhanh chóng biến mất, lại rõ ràng trước mắt.

    - Làm sao vậy?
    Paperman thấy hắn dừng lại không nói nữa, bèn hỏi.

    Trà Tiên ngẩn ra một chút:
    - Không có gì, xin lỗi, đột nhiên nhớ tới một số chuyện.

    Hắn tiếp tục chủ đề vừa rồi:
    - Khi đó Time Warrior từng tự mình đến tổng bộ Thiên Đô tìm ta, sau đó còn gởi cho ta một email cá nhân, hi vọng ta có thể tham gia điều tra hành tung của người này. Nhưng quãng thời gian đó ta đang truy bắt một tên tội phạm vô cùng xảo quyệt ở Australia, khó rời đi được, đến tháng mười hai lại gặp phải... Không nói chuyện này nữa, tóm lại tên Gunsmith này thuộc loại hình mà EAS khá coi trọng, năng lực luyện kim thuật của hắn được phân thành “phá hoại trật tự”.

    Paperman hỏi:
    - Có gì khác với “ảnh hưởng phân tử” mà ngươi vừa nói?

    Trà Tiên nói:
    - Ví dụ như anh có thể điều khiển giấy đủ loại hình thức, đây thật ra là một loại quan hệ hợp tác giữa phân tử và phân tử, thứ cấu thành anh là phân tử, thứ cấu thành giấy cũng là phân tử. Anh và ta đều thuộc loại hình này, hẳn đã biết điều khiển một loại vật chất không phải là “ra lệnh” cho nó, mà là một loại liên thông, khiến vật chất tùy tâm mà động, thu phát tự nhiên. Nếu miễn cưỡng dùng thái độ “ra lệnh” để “sai khiến” một loại vật chất hành động, vậy có nín thở đến chảy máu mũi nhiều nhất cũng chỉ có thể làm cong một chiếc thìa.

    - Loại năng lực này của chúng ta gọi là “ảnh hưởng phân tử”, nghiên cứu về nó có lịch sử từ rất lâu đời. Chẳng hạn như kỹ thuật ép khung hợp kim nguyên chất cũng có quan hệ mật thiết với năng lực này, trải qua hơn một trăm năm, e rằng cũng rất khó có kỹ thuật cao hơn đột phá sinh ra.

    Trà Tiên sắp xếp suy nghĩ một chút, nói tiếp:
    - Lại nói đến Gunsmith, nếu đánh giá theo tiêu chuẩn bình thường, hắn sẽ nằm trong số siêu năng lực cấp Bính. Nhưng năng lực luyện kim thuật của hắn... nói sao đây nhỉ, chạm đá thành vàng, hóa đất thành ngọc đều không thành vấn đề. Hắn có thể biến vật chất A thành vật chất B bất kỳ. Anh có thể tùy ý tưởng tượng, chẳng hạn như một đôi giày thể thao có thể biến thành một hộp bơ đậu phộng.

    - Vậy chẳng phải hắn là thần tiên?
    Paperman nói.

    Trà Tiên trả lời:
    - Trên lý thuyết... hắn có thể biến địa cầu thành một chiếc kẹp tóc, hoặc là một cuộn chỉ thêu. Có điều trên thực tế, mặc dù năng lực của hắn không có cực hạn rõ ràng, nhưng bản thân hắn lại có cực hạn. Nghe nói hắn muốn chuyển hóa một thứ lớn chừng quả bóng rổ thì phải tốn khoảng nửa giờ, hơn nữa trên góc độ vật lý học, tính chất của vật chất A và vật chất B càng khác biệt thì càng tốn giờ tốn sức.

    - Thì ra là vậy... lúc chiến đấu thực ra năng lực của hắn không có tác dụng gì, cho nên mới là cấp Bính.
    Paperman nói tiếp.

    - Đúng vậy, nhưng có thể tưởng tượng được giá trị nghiên cứu của năng lực này, luật bảo toàn, tính đối xứng... dùng năng lực của hắn có thể vượt qua những trật tự đã được thiết lập trên vật lý học. Chúng ta chỉ là “ảnh hưởng” vật chất, còn hắn trên cơ bản đã “thay đổi” vật chất, điều này khác biệt lớn đến mức... đủ khiến ta đau đầu.

    Lúc này Paperman lại thay đổi đề tài, hỏi:
    - Vậy thì Blood Owl thuộc loại hình nào?

    Trà Tiên nói:
    - Vấn đề này nên do ta hỏi anh mới đúng. Hiện nay anh là người duy nhất mà tổ chức biết được, sau khi chính diện giao thủ với hắn vẫn còn sống sót.

    Paperman rơi vào trầm mặc. Hắn không có đầu mối về năng lực của Blood Owl, nếu nói nhớ được điều gì, vậy chỉ có sự khủng bố sâu sắc nhất, tên ma quỷ khát máu tàn bạo kia chỉ dựa vào đánh đấm đã quét sạch tất cả những người chắn trước mặt. Theo lý trong chiến đấu, những người chỉ dựa vào năng lực thân thể phải là quần thể yếu thế nhất, nhưng Blood Owl đã hoàn toàn phá vỡ quan niệm này của Paperman. Đạo lý rất đơn giản, ví dụ như người khác tốn thời gian nửa ngày triệu hồi một con thú giấy đào sụp một ngọn núi, kết quả lại có một người khác tới, một quyền đánh sụp một ngọn núi còn cao hơn, vậy dĩ nhiên là lập tức phân rõ cao thấp.

    Trà Tiên thấy hắn không nói gì, cũng không suy đoán ý nghĩ của hắn nữa, chỉ tập trung vào chuyện của mình, trở lại ý niệm thoáng qua trong đầu vừa rồi. Kẻ siêu năng lực toàn thân màu đen kia đã từng đề cập “căn cứ vào tri thức trong đầu bốn kẻ đồng hành của ngươi”, câu này nghĩa là hắn đã từng giết bốn thành viên của HL. Trong HL có rất nhiều người biết bối cảnh vương tộc và danh hiệu của mình, nhưng nếu biết mình là người năng lực cấp Hung, vậy chiến lực hoặc chức vị của hắn khẳng định không thấp. Nửa năm gần đây rất ít nhân viên mất tích không rõ nguyên nhân, mà bốn người đi Nam Mỹ điều tra chính là mất tích tập thể, chết không thấy xác (chú thích: sự hấp thu của Dark Water sẽ không hoàn toàn tiêu hủy thi thể, thi thể John Desoto bị ném vào sông, thi thể Ikeda Nozomu bị Dark Water xử lý, còn bốn thành viên HL lưu tại trong rừng mưa sau đó đã bị Thực Nhân tộc giải quyết. Trà Tiên có hiểu lầm nhất định với từ “cắn nuốt” mà Dark Water nói), thời gian cũng phù hợp... Nói như thế, rất có thể là bị tên kia “cắn nuốt” rồi...

    Vậy sự mất tích của Gunsmith có liên quan đến kẻ siêu năng lực màu đen này hay không? Căn cứ vào mối liên hệ này, chẳng lẽ hắn cũng có quan hệ với Thiên Nhất?

    Nhưng lúc trước cũng nhận được tình báo, cấp trên có người muốn bí mật bắt giữ Gunsmith. Có lẽ bốn người mất tích và chuyến bay không rõ tung tích trước đó, cũng chỉ là ngụy trang với bên ngoài mà thôi. Gunsmith đã bị cấp trên mà ta không biết nắm giữ, bày ra tầng tầng sương mù, chỉ là để EAS không có cơ hội nhúng tay vào...

    ......

    Trong lúc hai người trên chuyên cơ bị nghi vấn trong lòng bao phủ, trên một con đường nhỏ ở Chicago, trong một cửa hàng sách.

    Cửa tiệm bị đẩy ra, một thanh niên gương mặt rất trắng trẻo đi vào.

    Ông chủ nằm trên ghế sofa để chân đang gác lên bàn xuống, nói ra một câu mở đầu còn giống như tiếng người, đây là điều rất hiếm thấy:
    - Cố Vấn tiên sinh, thật hân hạnh được gặp.

    Cố Vấn ném miếng sắt trong túi lên mấy chiếc bàn ghép lại giữa phòng, trên bàn gần như chất đầy sách, trực tiếp bị đụng rơi xuống, khóe miệng hắn cũng không biết nên nói là cười lạnh hay cười tà ác:
    - Trả tiền đi! Đồ khốn!

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    ---QC---


  2. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,ryankai,Tiếu Ngạo Nhân,Tieu Lan,
  3. #92
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,959
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Quyển 6 – Hỗn Loạn Sắp Đến

    Chương 11: Tư sản

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Thiên Nhất dường như không có ý kiến gì với thái độ của Cố Vấn, chỉ bình tĩnh nói:
    - Có gì từ từ nói, ngồi xuống trước đã.

    - Ngồi lên mặt ngươi?
    Khi Cố Vấn vào tiệm, trong thoáng chốc đã quan sát hoàn cảnh chung quanh. Hiển nhiên trong cả cửa hàng sách, ngoại trừ một chiếc ghế sofa bị Thiên Nhất chiếm giữ, không có bất kỳ chỗ ngồi nào khác.

    Thiên Nhất thở dài một hơi, đứng dậy đi vào cánh cửa sau lưng mình, mang ra một chiếc ghế sofa khác từ trong phòng ngủ còn bừa bãi hơn bên ngoài, đặt ở đối diện bàn làm việc, sau đó trở lại chỗ ngồi của mình, nói:
    - Ngồi!

    Cố Vấn chui qua đống sách lộn xộn, ngồi đối diện với Thiên Nhất, sau đó lặp lại mục đích chuyến này của mình:
    - Chuyện ngươi thiếu ta ba trăm ngàn, còn nhớ chứ?

    Thiên Nhất nói:
    - Tạm thời cho thiếu đi.

    - Ngươi không sợ ta trở mặt giết người?
    Giọng điệu Cố Vấn hờ hững bình thường, nhưng lời này lại không giống như đang đùa.

    Thiên Nhất không nêu ý kiến, chỉ cười nói:
    - Ngươi muốn uống chút gì không?

    Theo như Cố Vấn thấy, nụ cười như vậy xuất hiện có ba khả năng. Chia theo thứ tự từ lớn đến nhỏ có thể xảy ra, thứ nhất người tên Thiên Nhất này rất mạnh, không hề sợ hãi, thứ hai Thiên Nhất nắm chắc mình sẽ không thật sự ra tay, thứ ba là tên này không sợ chết.

    Tất cả suy nghĩ hoàn thành chỉ trong một giây, ngoài mặt Cố Vấn vẫn điềm nhiên như không:
    - Nước cà chua.

    - Ngươi cảm thấy trong tiệm của ta có thứ đó sao.

    - Vậy ngươi có gì?

    - Cà phê.

    - Còn có?

    - Cà phê.

    - Đã hiểu, ta uống nước là được rồi.

    - Không, ngươi không hiểu, chỉ có cà phê.

    - Ngươi pha cà phê không dùng nước sao?

    - Nửa giờ trước, một chút nước uống còn lại đã dùng để pha một bình cuối cùng rồi. Hiện giờ chỉ có nước máy, ngươi sẽ không cảm thấy hứng thú chứ.

    - Cho nên ngươi chỉ có một loại thức uống là cà phê.

    - Đúng.

    - Vừa rồi ngươi còn hỏi ta muốn uống chút gì, giống như ta có rất nhiều lựa chọn vậy.

    - Là do khách sáo buột miệng nói ra thôi.

    Lần này Cố Vấn thở dài một hơi:
    - Được rồi, cà phê.

    Thiên Nhất lập tức nói:
    - Bỉnh ở bên kia, tự mình rót đi.

    Cố Vấn nghe vậy trong nháy mắt muốn lật cả bàn, nhưng vẫn nhịn được. Hắn đứng dậy đi qua mấy bước, cầm bình cà phê rót cho mình một ly. Vừa định bỏ bình xuống, giọng nói của Thiên Nhất lại vang lên:
    - Tiện thể mang một ly cho ta với!

    Cố Vấn thật sự rót một ly giúp hắn, sau đó đặt hai cái ly lên bàn, trở lại chỗ ngồi:
    - Ngươi đã mời ta đến đây, chắc hẳn có chuyện gì muốn nói với ta đúng không?

    Thiên Nhất nói:
    - Đúng, đầu tiên, chuyện đầu tiên...

    Hắn đổi vị trí hai cái ly trên bàn:
    - Trả lại cho ngươi cái ly mà ngươi đã nhổ nước miếng vào.

    Vừa rồi lúc Cố Vấn làm như vậy đã cố ý dùng thân thể che lại, không ngờ vẫn bị Thiên Nhất phát giác. Nhưng sau khi bị vạch trần hắn cũng không có phản ứng gì, chỉ nói:
    - Chuyện thứ hai thì sao?

    Thiên Nhất nói:
    - Ta muốn nói đến chuyện hợp tác.

    - Ngươi muốn ám chỉ việc tư vấn phạm tội?
    Cố Vấn nói:
    - Chuyện này thì ta có thể suy nghĩ. Theo cá nhân thì ta đề nghị ngươi đi ăn cướp, số tiền tốt nhất từ ba trăm ngàn trở lên, ngoài ra lần tư vấn này còn phải thu phí khác.

    Thiên Nhất nói:
    - Ta không phải muốn nói bày mưu tính kế một hai chuyện, mà là hợp tác lâu dài.

    Cố Vấn nói:
    - Hả? Lâu dài là bao lâu? Một tháng? Hai tháng? Ta sắp đặt một vụ án không bao giờ vượt quá năm ngày, sau khi lập ra kế hoạch xong xuôi, từ chuẩn bị đến thực thi ta rẩt ít khi tự mình tham dự. Nếu hợp tác lâu dài mà ngươi nói là không ngừng gây án trong thời gian nhất định, ta lại có một kế hoạch quét sạch hệ thống ngân hàng Châu Âu theo kiểu đường trường, chuyện đó quả thật cần tùy cơ ứng biến trên mức độ nhất định...

    - Ta chú ý tới, khoảng thời gian ngươi kiểm tra Devitt cũng tùy thời sửa đổi kế hoạch.
    Thiên Nhất ngắt lời.

    Cố Vấn nói:
    - Kiểm tra này là việc tư, nhưng việc công chính là việc công. Dựa theo ủy thác của câu lạc bộ Yên Thổ, kết quả đã được định sẵn rồi.

    - Cho nên ngươi đã giết Joseph Lucchesi.
    Thiên Nhất nói.

    - Hả? Ngay cả chuyện này ngươi cũng biết?
    Cố Vấn nói.

    Thiên Nhất tùy ý rút một quyển sách từ trên giá sách sau lưng, ném cho đối phương:
    - Trước tiên ngươi xem thử, xem một lát thì sẽ hiểu.

    Hắn nhấp một ngụm cà phê:
    - Nhân lúc ngươi phân tích nội dung quyển sách này là thật hay giả, ta sẽ nói mấy câu.

    - Tháng 1, ngươi giúp trưởng quan Jim Malone của phân bộ thứ hai HL ở phương bắc quận Quan, lập ra một kế hoạch mưu đoạt chức vị thống đốc, còn lợi dụng quan hệ của mình móc nối cho hắn và Silver Shadow, bố trí chu đáo một phen. Làm xong những chuyện này, ngươi đã nhận thù lao, đặt mình ở bên ngoài.

    - Với năng lực làm việc của ngươi, muốn lấy được tình báo của đế quốc cũng không phải chuyện khó. Vì vậy lúc ngươi bày mưu tính kế cho Malone, nhất định đã điều tra Blood Owl. Nhưng ta rất khẳng định, ngươi chưa từng tận mắt nhìn thấy Blood Owl. Hiểu biết của ngươi về hắn là dựa trên cơ sở “tội phạm nguy hiểm cấp bốn” của HL, nói cách khác vẫn dừng lại ở hình ảnh tên ma quỷ giết người trong sự kiện “nửa đêm đẫm máu”.

    - Cho nên kế hoạch của ngươi đã thất bại.

    Cố Vấn nhanh chóng lật xem sách trên tay, mí mắt cũng không nhướng lên một chút, chỉ hờ hững trả lời:
    - Thỉnh thoảng cũng có chuyện như vậy, sự vô năng của người chấp hành dẫn đến thất bại, đây là điều không thể tránh khỏi.

    Thiên Nhất cười nói:
    - Hừ... lời ngươi nói cũng có chút đạo lý. Không sai, kế hoạch của ngươi vốn không có sơ hở gì, nhưng nguyên nhân thất bại, ngươi cũng không thể đổ lên đầu Malone hoặc Silver Shadow, bởi vì các ngươi đều phạm một sai lầm giống nhau.

    Cố Vấn còn đang lật sách, hắn đã xem gần nửa quyển, trong đầu nhanh chóng tiêu hóa tin tức, phân tích đủ loại khả năng, nhưng nói chuyện với Thiên Nhất vẫn rõ ràng rành mạch:
    - Ngươi muốn nói ta tính toán không đủ về thực lực của Blood Owl? Ban đầu trong tư liệu vốn không ghi lại cấp bậc năng lực của hắn, tình huống xấu nhất mà ta dự đoán là “Hung”. Sau sự kiện xung đột với Giới Luật Thép, mặc dù bên ngoài bọn họ tâng bốc một người tên là Faeroe lên làm anh hùng, nhưng tình báo trong HL nói rõ, công thần chủ yếu dẹp yên tình hình là một cảnh sát tên Elot Neith, hay còn gọi là Paperman. Hơn nữa sau đó phía đế quốc cũng thay đổi một chút đánh giá về Blood Owl, đã nghiệm chứng suy đoán của ta, hắn quả thật là siêu năng lực cấp Hung.

    - Kế hoạch của ta được thành lập trên cơ sở này. Trong tay Malone có trợ thủ mạnh như Silver Shadow, địch ở ngoài sáng còn hắn ở trong tối, lúc cần thiết còn có thể điều động quân đội bản xứ, cộng thêm Paperman và Faeroe đều là đối tượng có thể lợi dụng. Có nhiều chiến lực như vậy, chẳng lẽ thật sự không giết nổi một tên năng lực cấp Hung đơn độc sao? Nếu như ngươi cho ta những điều kiện này, tỉ lệ thành công sẽ là chín mươi chín phần trăm.

    Thiên Nhất nói:
    - Trở lại đề tài lúc trước, nếu hợp tác lâu dài, ngươi sẽ có được những điều kiện này.

    - À, thì ra là vậy...
    Cố Vấn đóng sách lại, để lên bàn:
    - Giả sử bây giờ ngươi sở hữu một loại thiết bị hoặc năng lực có thể giải mã suy nghĩ người khác, sau đó lại ném ra một câu như vậy. Hừ... theo ta thấy, ngươi chẳng qua là muốn làm tổ chức phản kháng mà thôi. Không ngại nói thẳng, đây cũng không phải lần đầu tiên ta nhận được lời mời như vậy. “Điều kiện” của ngươi là gì? Mấy trăm ngàn tín đồ? Đất đai mấy châu mấy quận? Hay là mấy công xưởng sản xuất vũ khí với tốc độ như sản xuất lạp xưởng?

    Nghe đối phương biểu thị xem thường, Thiên Nhất lại rất cao hứng:
    - Rất tốt, xem ra ngươi cũng không đến xỉa tới mấy vấn đề như “bao nhiêu người” và “bao nhiêu súng”, chuyện đó quả thật không quan trọng.

    Thiên Nhất nói:
    - Giai đoạn trước mắt, về phương diện vật chất ta có cửa hàng sách này.

    - Ha, hi vọng cà phê của ngươi đủ uống.
    Cố Vấn ôn hòa nói.

    Thiên Nhất lại nói:
    - Quyển sách mà ngươi vừa xem không phải năng lực, đúng là một loại thiết bị. Mà trong cửa hàng sách có ghi lại hệ thống khoa học chế tạo thiết bị này, là hệ thống hoàn chỉnh.

    Sau khi đi vào cửa hàng sách, đây là lần đầu tiên vẻ mặt Cố Vấn có biến hóa rõ ràng sau khi nghe được lời nói của đối phương:
    - Đây có thể là lời nói dối khiến người ta hưng phấn nhất mà ta nghe được từ lúc sinh ra.

    Thiên Nhất lại nhấp hai ngụm cà phê, nói tiếp:
    - Về phương diện nhân lực, trong những người đã xác nhận có thể hợp tác hoặc lợi dụng, có một người tên là Tả Đạo, ta nghĩ ngươi ít nhiều cũng đã nghe nói đến hắn.

    - À... bậc thầy làm giấy chứng nhận giả hiện nay, một tên bỉ ổi, tuyệt đối bỉ ổi...
    Cố Vấn trả lời.

    - Còn một người khác tên là Kế Toán, cũng là nhân tài hiếm thấy.

    Cố Vấn nói:
    - Cũng có nghe một chút.

    - Thợ thủ công xuất sắc nhất thế giới hiện nay kiêm thằng ngốc khiến người ta nổi nóng nhất...
    Thiên Nhất chỉ chỉ vào một hàng giá sách trong góc:
    - Đã dùng thẻ kẹp sách trốn vào không gian con, dù sao hắn cũng không chạy được.

    - Tại sao hắn phải trốn?

    Thiên Nhất trả lời:
    - Kẻ khiến hắn phải trốn cũng đã xác nhận gia nhập, phẩm chất trung thành, thực lực tin cậy, nửa người nửa quỷ, hôm khác sẽ giới thiệu với ngươi.

    - Ngươi đúng là binh hùng tướng mạnh.
    Cố Vấn cũng uống một ngụm cà phê, dường như hắn càng lúc càng cảm thấy hứng thú.

    Thiên Nhất nói:
    - Tại giai đoạn khởi động kế hoạch, còn có ba người chưa được xác nhận. Ba người này mới là mấu chốt, thiếu một người cũng không được.

    Cố Vấn không chen vào, hắn đang đợi Thiên Nhất nói tiếp.

    Thiên Nhất cười cười:
    - Thứ nhất là ngươi.

    - Ta không tỏ vẻ giật mình, nhưng có thể xem như nịnh hót.
    Cố Vấn nói.

    - Thứ hai là God Key (Thần Thược).

    Cố Vấn nói:
    - Hừ... vậy ngươi sẽ phải thất vọng rồi. Hắn đã bị bắt, còn bị ném vào nhà tù Tide. Theo ta được biết, chưa từng có phạm nhân nào có thể sống sót trốn khỏi đảo Địa Ngục.

    - Chuyện này ta cũng biết, nhưng người thứ ba có thể giúp ta vớt God Key ra khỏi địa ngục.

    Không cần Thiên Nhất nói ra tên, Cố Vấn đã có đáp án:
    - Ngươi muốn nói đến Blood Owl kia?

    - Chính xác. Có điều lần trước tiếp xúc với hắn, hắn đã từ chối hợp tác, xem ra còn phải tốn một chút thời gian thuyết phục.

    - Hà, cho dù ngươi thuyết phục được, thực lực của hắn thật sự kinh người như vậy sao?

    Thiên Nhất cười nhạt nói:
    - Ngươi muốn hỏi hắn mạnh bao nhiêu. Trước khi trả lời vấn đề này, ngươi cảm thấy sự thông minh tài trí của mình có thể xếp thứ mấy trên tinh cầu này?

    Cố Vấn vừa định buột miệng trả lời, trong đầu lại thoáng qua thứ gì, lập tức cười nói:
    - Hả... Blood Owl lại mạnh đến mức này sao.

    Thiên Nhất nói:
    - Về phương diện nhân lực, giai đoạn đầu tạm thời là như vậy. Đã nói về vật chất và nhân lực, tiếp theo sẽ nói đến một chút tài sản vô hình.

    - Hả? Cái gì? Ha ha... chẳng lẽ trên người ngươi còn có vốn chính trị gì? Là loại đó? Tín ngưỡng? Chủ nghĩa? Hay ngươi là con tư sinh của một vị vương thất quý tộc?

    Thiên Nhất lắc đầu:
    - Là một lá cờ, màu bạc, phía trên có thêu thánh giá ngược màu đen.

    - Ý nghĩa là gì?
    Cố Vấn hỏi.

    - Một ngày nào đó ngươi sẽ biết.
    Trả lời như vậy muốn nói là thần bí hay vô lại cũng được, dù sao hiện giờ Thiên Nhất cũng không định nói ra.

    Cố Vấn đứng dậy, vươn eo nói:
    - Như vậy dựa vào những thứ này, ngươi muốn làm gì?

    - Phá hủy tất cả trật tự vốn có, sáng lập thế giới mới.

    - Được rồi, được rồi. Ngoại trừ bản thân ngươi, tạm thời tính luôn cả ta, tổng cộng ngươi có bảy người cộng sự, trong đó hai người vẫn chưa được xác nhận. Không một binh một tốt, chỉ có cái gọi là hệ thống khoa học, ngươi muốn làm gì?
    Cố Vấn nói:
    - Trước tiên ta muốn xác nhận một chút, cửa hàng sách này sẽ không biến hình thành người máy khổng lồ gì đó chứ?

    Thiên Nhất nói:
    - Sẽ không.

    - Như vậy nói thực tế một chút, chỉ riêng một cái phủ, với quân đội địa phương, cộng thêm cảnh sát, quân riêng thuộc HL, lực lượng vũ trang tư nhân của quý tộc vv cộng lại cũng phải tới mười ngàn người, trong đó nói không chừng còn có không ít kẻ siêu năng lực. Ngươi cảm thấy với sức của tám người, ngoại trừ phòng làm việc của chính quyền nông thôn, còn có thể đánh được cơ quan hành chính khác cao cấp hơn sao?
    Sau khi nói những lời này, Cố Vấn đột nhiên cảm thấy có phần kỳ quái, tại sao mình lại bất giác giúp Thiên Nhất bày mưu tính kế như vậy?

    Thiên Nhất nói:
    - Còn rất nhiều chuyện muốn nói với ngươi, trước tiên ngươi đừng vội kết luận. Trước mắt lửa đã cháy đến nơi, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi Chicago. Blood Owl và Trà Tiên đã sắp đến, nếu như gặp mặt trực tiếp... Blood Owl sẽ thủ tiêu ngươi ra sao, ngay cả ta cũng không tưởng tượng nổi.

    - Còn về Trà Tiên, nhiều năm qua hắn vẫn luôn cảm thấy mình là kẻ địch của ta. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng nhìn vào thế giới ngu xuẩn này, nếu muốn từ trong đế quốc chọn ra một nhân vật đứng đầu, vậy chắc chắn là người như hắn. Hiện giờ Dark Water không biết tung tích, nếu không nhanh chóng rút lui thì sẽ rất khó giải quyết.

    - Nói tóm lại... làm phiền đóng cửa tiệm, ta phải khởi động thiết bị dịch chuyển rồi.

    Đón đọc chương mới nhất tại Tàng Thư Viện.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile


  4. Bài viết được 4 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    adbn,ryankai,Tiếu Ngạo Nhân,Tieu Lan,
  5. #93
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,959
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Quyển 6 – Hỗn Loạn Sắp Đến

    Chương 12: Chiến sự khắp nơi

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Hạ tuần tháng 3, trong lúc hành động của Giới Luật Thép bên phía Châu Âu giống như đạn đã lên nòng, chiến sự tại khu vực Nam Phi lại khai hỏa trước một bước.

    Trước giờ quận Thải Hồng vốn không phải là một nơi thái bình, từ ba mươi năm trước xung đột vũ lực quy mô nhỏ chưa từng dừng lại. Mười hai năm trước, năm quân phiệt hùng mạnh nhất bản xứ đã phát động một lần “lục quân loạn chiến”.

    Tuy trên mặt chữ gọi như vậy, nhưng trong sáu quân này, có năm quân lòng người không đồng nhất, mỗi người đều có ý xấu, chỉ còn lại một đội. Bất kể phương diện quân bị khoa học, chiến lực binh sĩ, kỷ luật rèn luyện vv, quân đế quốc đều mạnh hơn nhóm quân phiệt kia quá nhiều, kết quả có thể tưởng tượng được.

    Có điều phía đế quốc vì muốn bảo vệ tài nguyên khoáng sản bản địa, cùng với một số tài phiệt quý tộc có thể nhận được lợi ích từ các mối quan hệ, cho nên trong thời chiến cũng không sử dụng các loại vũ khí có sức phá hoại lớn với tài nguyên thiên nhiên. Do đó trận đánh này kéo dài đến bốn năm. Có thể nói điều kiện địa lý được trời ưu đãi đã giúp năm quân kia một tay, bởi vì nhìn từ góc độ quân phản kháng, cho dù bọn họ dám sử dụng thì trong tay cũng không có vũ khí sát thương quy mô lớn nào.

    Năm đó Paperman và Malone cũng tham gia cả trận chiến. Có lẽ từ một mức độ mà nói, đây cũng không tính là chiến tranh, chỉ có thể xem là xung đột quân sự quy mô nhỏ trong vùng, kéo dài bốn năm. Con số thương vong của sáu quân cộng lại cũng không nhiều, trong khi bên phía đế quốc cơ bản không chết mấy người. Nếu chiến tranh có thể kết thúc sớm hai năm, nói không chừng Paperman đã có thể gặp được Blood Owl trong sự kiện “nửa đêm đẫm máu” tại Venice, đương nhiên nếu thật sự như vậy thì hắn có thể đã đi đời rồi.

    Tám năm trước “lục quân loạn chiến” kết thúc, tổ chức phản kháng trong nhất thời quân binh tan rã. Bọn họ cuối cùng thừa nhận, chiến đấu riêng lẻ thì rất khó chống lại đế quốc, cho nên bọn họ đã hợp thành “Liên Minh Rực Lửa”. Mất đến tám năm, chỉnh đốn đất nước, nghỉ ngơi dưỡng sức, vào năm đầu tiên của thế kỷ mới này, bọn họ một lần nữa bắt đầu hành động quân sự.

    Chiến tranh là mở rộng của chính trị, một chất xúc tác rất tốt thể hiện bản tính loài người. Khi nhu cầu của ngươi không thể thỏa mãn thông qua khuôn mẫu đạo đức truyền thống, một loại quy tắc do giai cấp thống trị lập ra, cần sử dụng một vài phương pháp nguyên thủy và dã man. Từ sớm trước khi khái niệm tài sản tư hữu sinh ra đã như vậy, phàm là chuyện mà chúng ta không thể dùng lời nói, đều có thể dùng nắm đấm. Muốn có mà không được, vậy thì dựa vào vũ lực, chỉ vậy mà thôi.

    Cho nên mọi người vĩnh viễn có thể tìm được lý do để tranh đấu. Nhưng trước đó phải tìm được một quan điểm chính trị không có kẽ hở, đây gọi là xuất binh có lý do chính đáng. Ngươi phải chuẩn bị tốt “bài hịch” rồi mới hành động, chính là tìm vài nhà báo chuyên nghiệp, viết ra mấy chục bài văn có tính định hướng giống như truyện ngắn, phát hành công khai, khiến người ta có cảm giác ngươi phát động chiến tranh là do bị áp bức, đó gọi là phải nổi chiến tranh để giết chuyên quyền.

    Đương nhiên cũng phải xem lý do có cao minh hay không. Ví dụ như trong lịch sử từng có một vị nhân huynh, lúc khởi nghĩa tự xưng là con thứ hai của thượng đế, chú ý đây còn là một người Châu Á.

    Được rồi... sau đó trong lịch sử loài người, rất khó tìm ra một nhân vật có thể sánh vai với hắn nữa, ngoại trừ một bộ phận lãnh tụ tà giáo.

    Tóm lại, chiến tranh nổi lên ở nơi này, có nghĩa là mỗi dây thần kinh mẫn cảm nhất của đế quốc lại bị xúc động, ánh mắt của cả thế giới đều tập trung vào. Mà giờ phút này vẫn không ai biết, Liên Minh Rực Lửa chỉ là phần mở đầu.

    Ngày 1 tháng 4, một ngày khiến người ta có cảm giác rất tế nhị. Ngày này Giới Luật Thép cũng khởi binh trên đại lục Châu Âu, khu vực đầu tiên mà bọn họ đánh chiếm là Vatican, đúng vậy... một lựa chọn khiến người ta kinh ngạc.

    Giới Luật Thép vẫn luôn được xưng là tổ chức phản kháng có thực lực chỉnh thể mạnh nhất, cộng thêm hơn hai tháng trước sự kiện Blood Owl đã tạo nên kích thích, có thể nói là mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ chờ cơ hội. Không ngờ đúng là vừa khéo, chuyện ở Nam Phi xa xôi kia lại khớp với “thiên hạ có biến” trong lòng đại đoàn trưởng, hắn làm sao có thể chờ đợi nữa? Hoàng đồ bá nghiệp, chỉ tranh hôm nay! Trong đời liệu có mấy lần cơ hội như vậy để bỏ lỡ.

    Hai tổ chức lớn này nam bắc phối hợp, dòm ngó thế giới, mà đế quốc cũng không thể tiêu diệt bọn họ trong thời gian ngắn. Do đó cả tinh cầu đều sôi sục, những tổ chức phản kháng mọc lên như nấm sau mưa ở các nơi trên thế giới. Trong đó những tổ chức thực lực hùng mạnh và có cội nguồn lịch sử, nhân cơ hội này đã trắng trợn thôn tính những tổ chức nhỏ khác mới sinh ra, tăng cường đội ngũ, phát triển thế lực, mưu đồ kế lớn.

    Đám vương tộc không hề chuẩn bị tâm lý cho tình huống đột ngột xảy ra này. Theo như bọn họ thấy, đám dân đen kia không có gan cũng không có lý do để phản kháng đế quốc, vì sao thế giới có một chút biến động, lại lòi ra nhiều kẻ liều mạng đến như vậy?

    Chỉ có thể nói, đối với loại chuyện này, người hiểu được thì đã hiểu rồi, còn bọn họ có lẽ vĩnh viễn cũng không hiểu.

    Cũng may đám quyền quý Thiên Đô không phải đều là loại người ngồi không hưởng thụ. Tích lũy hơn trăm năm, chính quyền thống trị cả tinh cầu, trong thượng tầng vẫn chiêu mộ được một số nhân tài kiệt xuất. Nhân sĩ trí tuệ bày mưu tính kế, thần tử tận trung gánh vác đại sự, tướng tài dũng mãnh thống lĩnh quân binh.

    Xung đột, trấn áp, tuyên truyền, tấn công vv, khua chiêng gõ trống tiến hành ở khắp nơi, những biện pháp nên làm thì đều được thực thi. Thế giới này vẫn nằm trong tay đế quốc, nếu như không có biến số quá lớn, trong vòng năm năm thế giới sẽ trở lại “thái bình thịnh thế” như lúc trước.

    ......

    Ngày 15 Tháng 4, quận Long, Ma Đô.

    Nơi này vốn là một làng chài nhỏ bên bờ biển đông, có mấy năm còn được gọi là Paris của phương đông. Không biết từ khi nào, thành thị này có một cái tên gọi, thoạt nghe giống như trụ sở của đám nhân vật phản diện trong hoạt hình dánh cho giới trẻ vậy.

    Một khu vực không phồn hoa, một con đường nhỏ không náo nhiệt, một cửa hàng sách trên bảng hiệu viết chữ “BOOKS”, phía sau cửa kính hướng về đường phố chất đầy sách. Nếu không phải sau một mảnh kính nhỏ trên cửa có treo bảng “OPEN”, còn thật không biết chỗ này có buôn bán hay không.

    Trong cửa hàng sách có một chiếc bàn làm việc lớn, hai bên đặt hai chiếc ghế sofa, máy tính để bàn nhìn giống như sản phẩm lỗi thời đầu thế kỷ 21, điện thoại thì giống như đồ cổ cuối thế kỷ 20, chính giữa hai món này có một phát minh còn cổ xưa hơn, đó là cờ tướng của Trung Quốc.

    Thiên Nhất và Cố Vấn, trước mặt một người có ly cà phê, trước mặt một người khác có ly nước cà chua, bọn họ không chớp mắt nhìn chăm chú vào bàn cờ... đang đánh cờ với nhau.

    - Căn cứ vào mấy quyển sách lật xem buổi sáng, Blood Owl đã đuổi tới Ma Đô rồi.
    Thiên Nhất nói, hạ một quân trên bàn cờ.

    Cố Vấn nói:
    - Ta vẫn giữ nguyên ý kiến với việc ngươi truyền tin dẫn hắn tới đây.

    - Chỉ có không ngừng hướng dẫn hắn đi, mới có thể tránh cho Trà Tiên đuổi theo hắn. Lỡ may hai người bọn họ chạm mặt, sự tình sẽ hỏng bét.
    Thiên Nhất nói.

    Cố Vấn đưa tay ăn một quân xe của đối phương, nói:
    - Tuy nói Dark Water đã hội họp với chúng ta, nhưng ta vẫn cảm thấy giao thiệp với Blood Owl là một chuyện rất nguy hiểm.

    - Chuyện này đáng để mạo hiểm. Cho dù đàm phán không thành công, ta cũng có thể thông qua lần tiếp xúc này biết được Blood Owl rốt cuộc có năng lực gì.
    Thiên Nhất nói:
    - Từ biểu hiện trước đây của hắn, chưa từng dùng bất cứ thủ đoạn nào khác ngoài tay không để chiến đấu với người khác. Nhưng cấp bậc của hắn ít nhất là “Hung”, một kẻ như vậy, có lẽ là một trong số rất ít quái vật có thể vận dụng năng lực “phá hoại trật tự” một cách thành thạo.

    - Giả sử Dark Water không thể ngăn cản Blood Owl, lỡ may sau khi tên kia nhìn thấy ngươi và ta lại không nói gì khác, lập tức động thủ giết người, vậy thì phải làm sao?
    Cố Vấn hỏi.

    - À...
    Thiên Nhất di chuyển quân tướng trên bàn cờ của mình, nhưng quân cờ kia lại bị quân tốt của Cố Vấn dồn vào một góc chết:
    - Vậy ta sẽ một cước đá ngươi đến trước mặt hắn, thừa lúc hắn lột da mặt ngươi làm bít tất, tranh thủ thời gian chạy trốn.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày Hôm qua lúc 17:30.

  6. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    ryankai,Tieu Lan,
  7. #94
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,959
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Quyển 6 – Hỗn Loạn Sắp Đến

    Chương 13: Intersection

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Sương mù đầy trời, không khí ẩm ướt. Buổi chiều trên đường nhỏ gần như không có người qua lại.

    Một người đàn ông thân hình cường tráng xuất hiện nơi chân trời. Hắn cao gần hai mét, tráng kiện, đường nét cơ bắp đều đặn, nhìn qua giống như một vận động viên võ thuật tổng hợp hoặc kiện tướng bơi lội vậy.

    Hắn sải bước đi đến trước một cửa hàng sách, gỡ kính râm trên mặt xuống giống như một ngôi sao phim hành động, lộ ra một khuôn mặt rắn rỏi như sách giáo khoa. Trải qua hai giây suy nghĩ, hắn quyết định dùng tay tháo cửa ra, nhằm gia tăng lực xung kích lúc mình vào tiệm.

    Nhưng vừa định hành động, lại có người từ bên trong mở cửa ra. Người mở cửa và hắn từng có duyên gặp mặt, đó là ông chủ của tiệm sách này, Thiên Nhất.

    - Cửa hàng sách này có thể ngăn chặn tất cả ảnh hưởng về mặt tinh thần do người siêu năng lực thi triển từ ngoài vào trong, điểm này ngươi chắc cũng đã rõ.
    Thiên Nhất vừa mở miệng đã đi vào chủ đề chính.

    Blood Owl trả lời:
    - Ta quả thật đã chú ý, dù lúc này ngươi đứng trước mặt ta không tới hai mét, ta vẫn không thể cảm giác được bất cứ tâm tình nào.

    Thiên Nhất nói:
    - Ta nhắc nhở một chút, tin tức mà ngươi thu được từ trong lời nói của ta, đó là ta đã biết năng lực của ngươi, mà vấn đề là ta làm sao biết.

    Blood Owl cười lạnh, đầu óc của hắn đúng là không xoay chuyển nhanh như Cố Vấn hoặc Trà Tiên, có thể từ một câu nói hai giây trước lập tức phân tích ra đủ loại tin tức và tình huống, nhưng hắn có phong cách hành sự “kiểu Blood Owl” của mình, cơ bản có thể dùng bốn chữ “không e ngại gì” để hình dung. Cho nên đối với hắn, dù có một số chuyện biết sau người khác, thậm chí không hề hay biết, vậy cũng không quan trọng.

    Hắn hoạt động cổ một chút, ra vẻ chẳng hề để ý, thần sắc giống như đang nói “ta tạm thời hỏi một chút đi”. Quả nhiên hắn lập tức thở dài nói:
    - Vậy ngươi làm sao biết?

    - Khi mục tiêu cách ta đủ gần, ta có thể từ góc độ vật lý vị diện giải mã tất cả mọi thứ của hắn... cho nên hiện giờ ta hiểu rõ năng lực của ngươi như lòng bàn tay.
    Thiên Nhất đáp.

    Blood Owl nói:
    - Nói xong rồi? Vậy kế tiếp... chúng ta nên bắt đầu từ phần nào đây, chống cự vô nghĩa sao?

    Thiên Nhất tiến lên trước một bước, đi ra khỏi cửa hàng sách. Trong nháy mắt này, thần sắc của Blood Owl đột nhiên biến đổi, biểu tình giống như nhìn thấy một loại sinh vật không tồn tại trên thế giới, hơn nữa là một loại sinh vật rất không thân thiện.

    Thiên Nhất nói:
    - Cảm nhận được rồi sao? Cảm xúc tiêu cực trên người ta, hoặc có thể nói là “tội ác”.

    Trong mắt Blood Owl lộ ra sự cuồng nhiệt, khóe miệng nhếch lên nở một nụ cười hưng phấn:
    - Ngươi thật sự là con người sao?

    Thiên Nhất không trả lời, chỉ bình tĩnh nói:
    - Hiển nhiên bây giờ ngươi đã hiểu đại khái về ta. Nhưng ta cảm thấy, theo như tình hình trước mắt, lòng hiếu kỳ vẫn sẽ không khiến ngươi thả cho ta một con đường sống, vì vậy ta phải cho ngươi một lý do.

    Hắn thở dài một hơi:
    - Sợ hãi, tham lam, thù hận, đố kị, lười biếng vv, tất cả cảm xúc tiêu cực của loài người, cũng là tội ác, chính là lương thực của ngươi. Năng lực của ngươi là biến những thứ này thành lực lượng. Có điều... năng lực này cũng là một loại nguyền rủa. Khi ngươi đi vào trong phạm vi cảm giác của ta, kết hợp với chuyện ngươi làm trong những năm gần đây, ta đã suy luận ra mục đích cuối cùng mà ngươi vẫn luôn theo đuổi.

    - Ngươi muốn “chữa trị” chính mình, bởi vì từ khi sinh ra ngươi đã không có những “cảm xúc tiêu cực” kia. Ngươi không sợ bất cứ chuyện gì, không cảm thấy hổ thẹn với bất kỳ hành vi nào, không có gì đáng để thương xót, cũng không ai có thể khiến ngươi thật sự tức giận mất đi lý trí.

    - Nhưng chỗ kinh khủng nhất của năng lực này, đó là ngươi không có cảm giác thuộc về chính mình, lại có thể cảm giác được dao động tâm lý của người khác, dối trá, sợ hãi, sầu muộn vv. Rất khó tưởng tượng khi ngươi còn nhỏ, cả ngày lẫn đêm phải chịu đựng những ý niệm xấu xa của đám người lớn trong phạm vi mấy dặm, cùng với các loại tổn thương tâm lý, nhưng vẫn không phát điên. À không... có lẽ khi đó ngươi đã điên rồi, hoặc đơn giản đã thành thói quen rồi.

    - Tóm lại theo ta thấy, loại năng lực đủ khiến người ta tự sát vô số lần này, từ lâu đã không còn quấy nhiễu ngươi nữa. Điều ngươi mong muốn là thông qua thí nghiệm tìm kiếm một loại phương pháp cân bằng, dưới tình huống không mất đi năng lực, có thể ngăn chặn cảm nhận tâm tình tiêu cực của người khác, đồng thời khôi phục cảm giác của mình.

    - Nói cho cùng ngươi chỉ muốn biết, một người sống rốt cuộc là như thế nào.

    Thái độ của Blood Owl vẫn không thay đổi:
    - Xem ra ngươi quả thật hiểu được rất nhiều chuyện, nhưng như vậy chỉ càng khiến ta cảm thấy nên giết ngươi hơn.

    Cố Vấn từ trong cánh cửa sau lưng Thiên Nhất đi ra, chen vào nói:
    - Nghe không hiểu sao? Ý của ông chủ là hắn có thể tìm cách chữa trị cho ngươi.

    Blood Owl quan sát Cố Vấn mấy lần:
    - Ngươi lại là cọng hành nào thế?

    Cố Vấn trả lời:
    - Tại hạ họ Cố, tên một chữ Vấn.

    - Ha... thì ra Cố Vấn là một cái tên.
    Blood Owl nói:
    - Ta nhắc nhở một chút, hai người các ngươi đều nằm trong một tờ danh sách gọi là “đám cặn bã mà ta phải giết”. Nếu như ông chủ bên cạnh ngươi đây chỉ đang dùng kế hoãn binh, kết quả của chuyện này sẽ trở nên vô cùng đẫm máu.

    Cố Vấn trả lời:
    - Đặt mình vào hoàn cảnh của ngươi suy nghĩ một chút, ta cảm thấy giết chết người nào, hoặc giết chết bao nhiêu người, đối với ngươi đều không quan trọng. Mục đích cuối cùng của ngươi đã rõ ràng, như vậy theo ta thấy, con đường để ngươi đạt được mục đích chỉ có hai loại. Thứ nhất là giết sạch tất cả loài người trên tinh cầu này, khi đó cho dù ngươi vẫn không có cảm giác, cũng sẽ không cảm nhận được bất kỳ tâm tình tiêu cực của người nào khác nữa, đồng thời nghĩ đến chuyện cư trú trên một hành tinh không có đồng loại, có tình cảm hay không cũng không quan trọng nữa. Con đường thứ hai chính là thí nghiệm thành công. Xin cho phép ta với sự tôn kính gọi ngươi một tiếng Chev Gillies giáo sư, với hiểu biết của ngươi về lĩnh vực sinh vật học, tâm lý học, hóa học, chắc sẽ không ngại để người khác giúp ngươi một tay trên hạng mục nghiên cứu nhiều năm qua vẫn không tiến triển chứ.

    Blood Owl suy nghĩ một lát, năng lực của hắn cũng cho hắn biết đối phương không nói dối, vì vậy hắn trả lời:
    - Được rồi, các ngươi đã thuyết phục được ta. Trên thế giới này không có giao dịch miễn phí, ta cảm thấy chúng ta có thể đạt thành một hiệp nghị, các ngươi trợ giúp ta nghiên cứu, ta đảm bảo trước khi thành công sẽ không giết các ngươi.

    Thiên Nhất nói:
    - Nghe ra rất công bình.

    Hắn nói vậy xem như đồng ý.

    Cố Vấn gắng sức cười hai tiếng ha ha, đó là tiếng cười nhạt châm chọc, lúc này trong lòng hắn đang nghĩ: “Blood Owl lão huynh, những ngày tháng bị bán mà còn giúp đếm tiền không còn cách ngươi xa nữa đâu.”

    Đúng lúc này, Thiên Nhất quay đầu đi, nhìn vào trên đường không có thứ gì nói:
    - Trà Tiên và Paperman cũng tới rồi, nhiều nhất năm phút nữa sẽ đến.

    Blood Owl nói:
    - Ngươi nói gì? Paperman?

    Trong trí nhớ của hắn, lúc ở Venice đã đưa tên này xuống suối vàng rồi mới phải.

    Thiên Nhất lại nói:
    - Bọn họ vẫn luôn truy đuổi ngươi. Ta dẫn ngươi đi khắp thế giới, chính là vì không muốn ngươi xảy ra xung đột với Trà Tiên.

    Nói đến đây, hắn dừng lại một chút mới nói tiếp:
    - Nếu ngươi muốn hỏi ta tại sao lại chọn thời cơ này gặp mặt ngươi, lý do là hiện giờ trong cửa hàng sách có một quái vật có lẽ sẽ ngăn cản được ngươi một hồi, mà đoạn thời gian trước hắn vẫn chưa thể hội họp với chúng ta. Đương nhiên sau khi cảm giác được năng lực của ngươi, ta cảm thấy nói chuyện có thể thuận lợi hơn tưởng tượng, cho nên vừa rồi đã trực tiếp đi ra.

    Cố Vấn nói:
    - Bây giờ nên làm thế nào? Lại chuyển đi sao?

    - E rằng không kịp rồi.
    Giọng nói vang lên giữa không trung, vừa dứt lời, một bóng đen cũng từ trên trời đáp xuống đường. Cũng không biết hắn nhảy xuống từ độ cao bao nhiêu, đường cái trải nhựa dưới chân hắn đã bị đạp vỡ một mảng.

    Blood Owl cười nói:
    - Lại là một con mồi thú vị...

    Mirror Face không nhìn hai người khác, trên mặt nạ gương của hắn hiện lên khuôn mặt của Thiên Nhất:
    - Ngươi nhất định rất khó hiểu, tại sao không cảm giác được ta đến gần đúng không...

    Thiên Nhất còn chưa trả lời, Cố Vấn đã khinh thường nói tiếp:
    - Đáp án không phải ở trước mặt sao... bộ trang phục gió thổi không lọt kia, khẳng định là đặc biệt chế tạo nhằm vào năng lực của ông chủ. Từ đó suy đoán trước kia ngươi đã từng gặp hắn. Tại sao phải làm một bộ y phục khắc chế năng lực của hắn, hiển nhiên là kẻ thù rồi.

    Thiên Nhất nói với Mirror Face:
    - Thấy không, vị quân sư quạt mo tự hỏi tự đáp này của ta đã nhìn thấu ngươi rồi.

    Cố Vấn nghe được câu “tự hỏi tự đáp” có ý chế giễu mình, lập tức trả đũa:
    - Ta cũng rất bất đắc dĩ, chỉ khi nói một mình ta mới cảm giác được đang nói chuyện với một vị trí giả.

    Mirror Face nói:
    - Còn nhớ ta không, Thiên Nhất? Vì báo thù ngươi, ta đã bò ra từ trong ngọn lửa địa ngục, còn biến thành dáng vẻ nửa người nửa quỷ này.

    Thiên Nhất nghiêng đầu:
    - À... thì ra là vậy, ngươi lợi dụng ưu thế không bị phát hiện, trước tiên đến gần thu hút sự chú ý của ta, sau đó Gambling Snake chạy tới chi viện. Không tệ, tính toán được phạm vi cảm giác của ta tương đối chuẩn.

    Lúc nói chuyện, hắn dĩ nhiên đã chú ý tới Gambling Snake đang nhảy trên các nóc nhà, nhanh chóng đến gần.

    Có điều Thiên Nhất không trả lời câu hỏi của Mirror Face, chuyện này chắc chắn đã chọc giận đối phương. Tình cảnh này giống như một kẻ đã giết cả nhà ngươi, nhiều năm sau khi ngươi vũ trang đầy đủ xông đến trước mặt hắn, hắn lại không nhớ ra ngươi là ai, cũng không cảm thấy sợ hãi chút nào.

    Blood Owl không nhịn được cười nói:
    - Họ Thiên kia, ngươi rốt cuộc có bao nhiêu kẻ thù?

    Thiên Nhất nói:
    - Trên lý thuyết thì không ai còn sống. Về phần hắn... có thể lôi kéo Gambling Snake, chẳng lẽ hắn là...

    Hắn chỉ nói phân nửa bỗng dừng lại:
    - Blood Owl, hôm nay kẻ khó giải quyết đến quá nhiều, ta cảm thấy tốt nhất vẫn nên rời khỏi, ngươi muốn đi cùng không?

    Blood Owl trả lời:
    - Ta lại cảm thấy rất thú vị, mỗi tên đều có giá trị để giết.

    Thiên Nhất nói:
    - Nếu không có “tội ác” của ta trợ giúp, ngươi chưa chắc có thể thắng được bọn họ.

    - Lời này khiến ta càng nóng lòng muốn thử. Ngươi không ngại thì trốn vào trong cửa hàng sách chờ đợi đi, ta vốn không hi vọng được ngươi giúp đỡ.
    Blood Owl nói.

    Cố Vấn tựa vào cửa kính bên ngoài tiệm sách, giọng điệu giống như một tên vô lại đầu đường:
    - Một tên điên chính hiệu, ngay cả ta cũng muốn xem hắn chiến đấu một chút.

    Lúc bọn họ nói chuyện, một chiếc xe màu đen từ xa chạy đến. Ba giây sau khi chiếc xe này tiến vào tầm mắt mọi người, hoặc là nói ngay khi Paperman ngồi ở sau xe thông qua kính chắn gió phía trước, nhìn thấy Blood Owl đứng ở phía xa, mui xe trực tiếp bị một lực lượng lớn đẩy văng lên. Mang theo bên mình mấy chục tờ giấy dễ dàng xé rách sắt thép, Paperman nhảy ra khỏi mui xe, giữa không trung áo khoác của hắn mở ra, y phục bên trong cũng lót giấy, khiến hắn giống như biết bay trực tiếp lao nhanh đến.

    Tại phần khiếm khuyết trên mặt trái của hắn, những tờ giấy trắng gắn vào kia lúc này đã biến thành màu đỏ tươi, cả khuôn mặt lộ ra vẻ hung ác, sát khí ngập trời. Những tờ báo rải rác trên đường, các loại giấy tờ ở nhà dân trong mấy cây số, đều phá cửa sổ bay ra hoặc cuốn lên cao, giữa không trung ngưng tụ thành một dòng khí hữu hình, theo sát phía sau Paperman bay về phía tiệm sách nhỏ cũ nát của Thiên Nhất.

    Chiếc xe sau người Paperman đã dừng lại, một người khác ngồi phía sau tỏ ra rất ung dung bình tĩnh. Hắn chậm rãi mở cửa xe bước ra, mái tóc màu lam, quân phục hiên ngang, thần sắc phức tạp. Chỉ nhìn một cái hắn đã biết người nào là Thiên Nhất, cuối cùng hắn đã nhìn thấy kẻ địch này, tên phạm tội nguy hiểm nhất toàn thế giới, không, là kẻ buôn bán tội lỗi.

    Đây là một thời khắc rất thú vị, do đó lại có một người rất thú vị xuất hiện. Cánh cửa tiệm sách mở ra từ bên trong, Gunsmith lảo đảo chạy ra, vừa chạy vừa kêu lên:
    - Thiên Nhất! Tại sao Dark Water lại ở trong cửa hàng sách? Ngươi từ đâu kéo hắn tới đây! Như vậy là bắt rùa trong hũ rồi!

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile


  8. Bài viết được 2 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    ryankai,Tieu Lan,
  9. #95
    Ngày tham gia
    Mar 2008
    Đang ở
    SOS 団
    Bài viết
    3,959
    Xu
    25,100

    Mặc định

    Quyển 6 – Hỗn Loạn Sắp Đến

    Chương 14: Chạy trốn

    Người dịch: fishscreen

    Nguồn: www.tangthuvien.vn

    Cảnh tượng này quả thật khiến người ta sụp đổ, nhưng Cố Vấn lại không nhịn được cười lớn. Trong tình hình này hắn lại trở thành người an toàn nhất. Blood Owl đã thay đổi mục tiêu, như vậy những người ở đây không một ai có xung đột trực tiếp với mình nữa.

    Trong nháy mắt này Paperman đã đến gần mười mét, những tờ giấy trùng điệp như ảnh ảo tụ tập trước người hắn, thế như hổ gầm xông về phía Blood Owl. Khóe miệng Blood Owl cười lạnh, dùng một tay làm đao, tùy tiện vung từ dưới lên trên.

    Paperman không nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy thân thể không tự chủ được bị kéo khỏi quỹ tích tiến tới. Một giây sau, chỗ hắn đứng vừa rồi, hoặc có thể nói là một con đường thẳng tắp chính diện Blood Owl đã bị chia thành hai nửa, mặt đất xuất hiện một vết nứt rộng hai mét, kéo dài đến gần một cây số.

    Lúc này Paperman mới biết, nhất định là năng lực của Trà Tiên ở phía xa đã phát sau mà tới trước, giúp mình một tay, nếu không lúc này mình đã tan xương nát thịt rồi.

    - Này, ngươi còn không vào trong cửa hàng sách sao. Nếu ngươi tiếp tục đứng bên cạnh ta, vậy giết sạch những tên này quá dễ dàng rồi.
    Blood Owl nói với Thiên Nhất.

    Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi này, các loại biến cố chợt phát sinh, nhưng Thiên Nhất lại nảy ra một kế. Hắn ghé đến bên tai Blood Owl thấp giọng nói mấy câu, tiếp đó lui về sau một bước, dùng ngữ điệu bình thường nói:
    - Sau này gặp lại.

    Nghe được câu này, Mirror Face há có thể làm ngơ. Hắn phóng thẳng tới Thiên Nhất, áo khoác biến thành một bóng đen, thế nhanh như chớp. Trà Tiên nhìn thấy trong lòng cũng rất kinh ngạc, tốc độ này hiển nhiên đã vượt qua mình, người này rốt cuộc là ai?

    Nhưng chuyện khiến người ta ngạc nhiên chỉ vừa mới bắt đầu. Chỉ thấy khi cái bóng này lướt ngang qua bên cạnh Blood Owl, lại bị một quyền đánh trúng. Mirror Face bay ngược lên trời, phá vỡ cả tường ngoài cao ốc vẫn không thể dừng lại.

    Cảnh tượng này giống như một batter đang chuẩn bị vung gậy đánh bóng, lại phát hiện đối diện có một quả bóng như đạn pháo bay tới với tốc độ gần bằng âm thanh. Đang lúc khán giả chuẩn bị kinh hô vì tốc độ của bóng, người này lại thản nhiên một gậy đánh bóng ra khỏi gôn nhà.

    “Không thể!” - Trong lòng Paperman cả kinh. Theo suy đoán đại khái của hắn, Blood Owl mặc dù rất mạnh nhưng không thể đến mức độ này. Nếu như trước mắt là chiến lực thực sự của Blood Owl, vậy lúc ở Venice chẳng lẽ Blood Owl chỉ dùng hai thành thực lực?

    Thiên Nhất ngay cả mí mắt cũng không nháy, không hề cảm thấy giật mình với chuyện vừa xảy ra. Hắn xoay người, rất không lễ độ chỉ chỉ Cố Vấn:
    - Ngươi, đi vào cho ta!

    Cố Vấn nói:
    - Làm sao thế? Ta còn muốn đợi gặp Gambling Snake kia một chút, không phải kế hoạch tiếp theo cần dùng đến hắn sao?

    Ngoài miệng tuy nói như vậy, nhưng hắn vẫn không nhanh không chậm đi vào trong cửa hàng sách. Bởi vì sự thông minh nói cho hắn biết, có một số việc tốt nhất vẫn nên làm theo.

    Thiên Nhất lại nói với Gunsmith vừa ra khỏi cửa đã bị dọa đến sững sờ:
    - Này, dây giày của ngươi sút rồi.

    Gunsmith “à” một tiếng, vừa cúi đầu xuống, lại bị Thiên Nhất một cước đá trúng hông, lăn vào trong cửa.

    Sau đó Thiên Nhất cũng đi vào cửa hàng sách, đóng chặt cửa lại.

    Trà Tiên cuối cùng không thể đứng yên được nữa, hắn đoán Thiên Nhất muốn chạy trốn. Dựa vào kinh nghiệm và suy đoán trước đây, cửa hàng sách kia chín mươi chín phần trăm là có thể dịch chuyển, tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát trước mắt mình.

    “Muốn chạy sao... đừng nằm mơ...” - Đây là lần đầu tiên Trà Tiên lộ ra thần sắc rất nghiêm túc, hắn muốn dùng năng lực trực tiếp phá hủy tòa nhà kia của Thiên Nhất.

    Nhưng vừa giơ tay, giọng nói khàn khàn của Mirror Face lại kêu lên:
    - Chờ đã!

    Hắn một lần nữa từ trên cao nhảy xuống, chắn ở trước mặt Trà Tiên.

    - Ta tưởng rằng chúng ta có cùng kẻ địch.
    Trà Tiên nhìn thẳng vào người trước mặt, nhưng chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt của mình trên mặt nạ gương.

    Mirror Face trả lời:
    - Năng lực ảnh hưởng phân tử không thể phá hư được kia cửa hàng sách kia, để đó cho ta.

    Khi hắn đang nói chuyện, phía trên cửa hàng sách của Thiên Nhất bỗng xuất hiện một hình ảnh đảo ngược, hoàn toàn trùng khớp với cửa hàng sách, giống như giữa không trung có một chiếc gương vô hình, phản chiếu hình ảnh của cửa hàng sách trong đó.

    Trong tay áo Mirror Face lập tức bay ra môt thanh đoản kiếm, trực tiếp đánh trúng bề mặt hình ảnh phản chiếu nửa trong suốt kia, đoản kiếm giống như đâm vào mặt nước, tạo nên từng cơn sóng gợn:
    - Như vậy hắn sẽ tạm thời không thể dịch chuyển.

    Hắn cũng không quay đầu lại, nói với giọng khàn khàn khiến những người có mặt đều nghe được:
    - Không phải ta muốn liên thủ với người của HL, nhưng lúc này chúng ta đã có chung mục tiêu, không ngại tạm thời hợp sức của bốn người, đánh với quái vật này một trận.

    - Bốn người?
    Trà Tiên hỏi.

    - Tự ý tính cả ta vào sao.
    Một người đàn ông mặc âu phục màu đen, tóc vuốt ngược đeo kính râm, gương mặt u ám lãnh khốc xuất hiện trên sân thượng một tòa nhà đối diện cửa hàng sách.

    Gambling Snake nhảy xuống, đứng ở trên đường:
    - Ta chỉ muốn tới gặp kỳ nhân Thiên Nhất một chút, cũng không có ý ngăn cản hoặc giúp ông báo thù.

    Hắn nói với Mirror Face:
    - Ba người các ngươi hợp sức, đối phó với vị kia lão huynh là được rồi. Ta chỉ một người năng lực cấp Cường, loại cấp bậc chiến đấu này...

    Hắn nhìn con đường bị Blood Owl phá hoại, chỉ nhìn vào dấu vết trên đất, hiển nhiên là bị người này một chiêu tạo thành:
    - Ta rất khó tham gia.

    Paperman nói:
    - Kẻ lai lịch bất minh, có ra tay hay không cũng không quan trọng. Ta vốn cũng không cần giúp đỡ, Blood Owl do ta tự tay...

    Blood Owl ngắt lời:
    - Được rồi, bọn cặn bã, nhanh lên một chút.

    Lời này vừa nói ra, những giấy vụn quanh quẩn giữa không trung liền hóa thành vô số dao sắc, như vạn tiễn xuyên tâm tấn công Blood Owl. Loại công kích này không chỗ nào để tránh, giống như áo trời không vết chỉ khâu.

    Blood Owl cũng không tránh, hắn đứng tại chỗ, mặc cho thân thể bị cắt thành hơn trăm vết máu. Những dao giấy kia đâm vào mặt đường trải nhựa đều có thể tạo thành một vết nứt, nhưng lại không thể khiến Blood Owl trọng thương. Hắn giống như mình đồng da sắt, thoạt nhìn có vẻ máu tươi đầm đìa, nhưng thực ra chỉ bị thương ngoài da mà thôi.

    Đợi cơn “mưa giấy” này đi qua gần hết, Blood Owl lại ung dung ngậm một điếu xì gà, châm lửa, nhả khói. Hắn không hề lo lắng mình sẽ bị đánh bại, bởi vì thành phố này dân cư đông đúc, bốn người trước mắt tinh thần lực lại vượt xa người thường, cho dù không có linh hồn tội ác khiến người và thần đều giận dữ của Thiên Nhất trợ giúp, hắn cũng đã đủ mạnh rồi.

    Trong lòng Paperman vẫn không tuyệt vọng, hắn muốn chiến, chỉ có chiến mới có thể trở nên mạnh hơn, chỉ có cường giả mới có thể thực thi chính nghĩa của mình.

    Ở đây trích dẫn ngôn luận kinh điển của một tên mập mạp: “Một khi từ bỏ, tranh tài sẽ kết thúc.”

    Nhân sinh gần như cũng ý nghĩa như vậy.

    Nhưng không thể phủ nhận, trong đa số tình huống kỳ tích sẽ không xảy ra, tuyệt vọng lại sẽ buông xuống.

    Cửa tiệm sách một lần nữa mở ra. Vừa rồi Mirror Face còn gọi Blood Owl là quái vật, lần này lại xuất hiện một quái vật thật sự. Chỉ thấy một sinh vật hình người màu đen từ trong cửa hàng sách đi ra, cặp mắt tỏa ánh sáng xanh, lớp da màu đen trên người giống như xi măng dẻo.

    Hắn không nói gì, cũng không đếm xỉa đến mọi người, chỉ giơ cánh tay lên, trong bàn tay phun ra rất nhiều chất lỏng màu đen như mực nước, nhuộm đen hình ảnh trong gương phía trên cửa hàng sách, khiến nó trở nên mờ ảo không rõ.

    Trong lòng Mirror Face thầm kêu hỏng bét, nhưng đã không kịp nữa. Cả cửa hàng sách đã bắt đầu chìm xuống, tiến vào một không gian khác, hơn nữa tốc độ rất nhanh. Từ phía trên nhìn xuống, tòa nhà này có hình dạng một thánh giá ngược, khi cả nóc nhà chìm vào trong vết tích thánh giá ngược này, chính là đã dịch chuyển đến một nơi khác.

    Trà Tiên vội vàng đạp mấy bước giữa không trung, thuận gió nhảy lên, từ một góc độ rất cao nhắm thẳng vào cửa hàng sách, giơ tay đánh ra ba bốn luồng gió mạnh. Chung quanh nền móng thánh giá ngược, đất đai và kiến trúc lân cận đều bị phá hủy gần như toàn bộ giống như như bẻ gãy cành khô, mặt đất lõm xuống thật sâu, nhưng chỉ có cửa hàng sách kia và mặt đất bên dưới không bị ảnh hưởng.

    Blood Owl lại rít vài hơi, dập tắt tàn thuốc nói:
    - Ngươi không đi cùng bọn họ sao?

    Lời này của hắn là nói với Dark Water.

    Dark Water trả lời:
    - Ta tự có biện pháp rời khỏi.

    Blood Owl hừ lạnh nói:
    - Mặc kệ ngươi là ai, cút nhanh lên, đừng ở chỗ này làm chướng mắt.

    Dark Water vốn không có ý định lưu lại, nhiệm vụ của hắn là yểm hộ người truyền thuật rời khỏi, lúc này mục đích đã đạt được, hắn chỉ cần đến nơi khác hội họp là xong.

    Bởi vì không có cảm xúc, cho dù bị người khác chửi mắng các kiểu trong nửa năm một năm, Dark Water cũng sẽ không tức giận. Cho nên lời nói của Blood Owl lọt vào tai hắn, chỉ là một yêu cầu tình cờ trùng khớp với mục tiêu của mình mà thôi. Lúc này hắn xoay người, ba chân bốn cẳng bỏ chạy, tư thế giống như vận động viên chạy cự ly ngắn, tốc độ thì như vận động viên chạy nước rút, còn về sức bền thì không cần phải nói, rất có thể là vô hạn...

    Trông thấy người cần chạy thì đã chạy, người cần ở lại cũng ở lại, Trà Tiên rất bất đắc dĩ, lại đáp xuống mặt đất:
    - Phù... được rồi, dù thế nào vẫn còn một tên điên ở đây, bắt hay giết cũng được, sẽ không để cho ngươi rời khỏi.

    Hắn lại nói với Mirror Face:
    - Ngươi có định giúp đỡ không?

    Mirror Face trả lời:
    - Kẻ địch của Thiên Nhất chính là bằng hữu của ta, còn như bằng hữu của Thiên Nhất, ta cũng không ngại giết thêm mấy tên.

    Gambling Snake nói:
    - Vậy thì các vị cứ chiến, ta cáo từ trước.

    Lúc tiếng nói của hắn truyền đến, người đã không thấy bóng dáng. Nếu đã không thể gặp mặt Thiên Nhất, hắn cũng không muốn nhúng tay vào vũng nước đục này nữa.

    Blood Owl ném xì gà xuống đất, trong lòng nói: “Thật phiền phức, cuối cùng đã đi sạch, như vậy... ta có thể ra tay mà không e ngại gì rồi.”

    Đón đọc chương mới nhất tại Tàng Thư Viện.

    TTV Translate - Ứng dụng convert truyện trên mobile

    Lần sửa cuối bởi fishscreen, ngày Hôm qua lúc 18:01.

    ---QC---


  10. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    ryankai,
Trang 19 của 19 Đầu tiênĐầu tiên ... 9171819

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status