Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 11 đến 11 của 11

Chủ đề: [Truyện Dài] Số 8: Tipituka| Darkrot & Cuộc chiến trong thung lũng của những giấc mơ

  1. #11
    Ngày tham gia
    Feb 2009
    Bài viết
    627
    Xu
    0

    Mặc định

    Chương 6: NHỮNG TAY THỢ SĂN TRỘM RỒNG

    (Tiếp theo)


    Cái giá trên trời mà Unka thét ra khiến khuôn mặt lúc nào cũng chỉ lạnh tanh như một xác chết của Fiito thoạt nhiên biến sắc. Fiito không hiểu là “tên đần” Unka đã nắm được những thông tin gì mà lại mạnh mồm đưa ra một cái giá cắt cổ cho việc hạ gục một con Rồng như thế.

    Giống như vừa bắt thóp được một con rắn độc, Unka bình thản châm điếu Follos mà bấy lâu gã chỉ có thể gửi. Cắn điếu Follos to bự (bằng cả một ngón chân cái) trong miệng, Unka nhìn Fiito một lát rồi gã lại nói tiếp:

    “Thứ lỗi cho tôi lật bài ngửa, và nói chuyện một cách thẳng thắn với ngài để ngài hiểu là anh em nhà Unust không hoàn toàn khù khờ như ngài vốn nghĩ. Tôi sẽ kể cho ngài nghe về một câu chuyện mà tôi cá là chính bản thân ngài cũng chưa hẳn là đã rõ.

    Như tôi đã nói với ngài, con Pentium cuối cùng là do chính tay cụ tổ nội của tôi… đương nhiên không phải là giết chết mà là bắt sống: vào năm 9663 của Kitrast thứ hai, đã ba trăm bốn chín năm trôi qua rồi, Unust Cross đã bắt được con Rồng Pentium cuối cùng còn sót lại; con Rồng khi ấy được ông cụ nội nhà tôi tặng cho một người bạn thân thiết nhất của ông là Pran Pranter. Khi ấy, thưa ngài Fiito, ngài có biết Pran Pranter là ai hay là không? Ông ta là hiệu trưởng của Học Viện Pháp Sư Magus. Có một bức thư mà Pran Pranter đã viết gửi lại cho ông cụ nội nhà tôi sau khi ông ta nhận được con rồng; bức thư mà cho tới giờ này vẫn được những thế hệ tiếp theo của người nhà Unust cất giữ cẩn, và coi nó như là một báu vật. Nội dung của bức thư khá dài dòng, nhưng tựu trung lại, Pran Pranter đã kể với ông cụ tổ nội nhà tôi về việc ông ta đã thả nuôi con Rồng Pentium trong Hồ Mắt Thần, là một cái hồ duy nhất bên trong THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ, và nó nhiệm vụ của nó là canh giữ một báu vật; là Quyền Trượng Gindo thưa ngài! Giờ thì ngài có hiểu tất cả những gì mà tôi vừa nói? Và… chúng ta có thể cởi mở hơn với nhau được rồi hay chăng? Vào thời điểm này, Quốc Trưởng Hansan muốn cướp Quyền Trượng Gindo từ tay Học Viện Pháp Sư Magus; điều ấy với riêng cá nhân tôi, tôi chẳng lấy gì làm lạ, nếu không muốn nói rằng là tôi hoàn toàn có thể tiên đoán trước.”

    Unka rít vào những hơi Follos trầm tư, tỏ ra khoai khoái. Căn cứ vào cái khuôn mặt đã thộn ra của Fiito, xem ra công chuyện làm ăn của gã đã chẳng có gì phải bàn bạc.

    Bên cạnh một chiếc kệ gỗ, đứng phía sau cuộc chuyện trò, những thông tin mà Amita và Darkrot vừa tình cơ nghe được khiến cả hai đứa nó lặng người.

    “Năm triệu ring vàng, được rồi Unka, tôi đồng ý! Miễn sao các anh có thể xử lý tốt con Rồng. Có một điều tôi vẫn muốn nhắc trước với các anh: làm việc với ngài Hansan, đôi khi… thông minh quá cũng không phải là một điều gì tốt đẹp. Những điều mà anh nói là anh có thể tiên đoán trước, theo tôi… tốt nhất, anh hãy cẩn thận giấu kín nó trong bụng; anh nên chú ý hơn tới việc giữ chắc cái đầu của anh, để nó luôn có thể ngoan ngoãn được nằm phía bên trên cổ.”

    Fiito khẽ nhếch mép đưa ra một lời cảnh báo; khuôn mặt hắn ta nhìn vào Unust Unka chẳng có vẻ gì là đang đùa cợt.

    “Giờ thì… đây là năm triệu ring vàng còn lại! Tôi muốn lấy ngay món hàng mà tôi đã đặt với các anh từ hơn một tháng trước: Quả Tim Rồng ấy ở đâu?”

    Fiito nhấc lên một cái catap bằng da nâu, đặt lên mặt bàn, bật mở lẫy khóa, đẩy về phía Unka; hắn nhấp một ngụm trà bên trong một cái tách bạc cầu kỳ, chuyển hướng câu chuyện sang một đơn hàng trước đó của gã.

    “…Quả Tim Rồng ấy ở đâu?”

    Câu hỏi của Fiito khiến Darkrot và Amita đang đứng kế bên chiếc lồng thép mải mê với câu chuyện về một con Pentium giật nảy mình. Hai đứa trẻ cuống cuồng sợ hãi, nghĩ ngay tới việc những gã Thợ Săn Trộm Rồng sẽ đưa con Rồng nhỏ lên bàn mổ thì chúng coi như hết đường vớt vát.

    “Hành động thôi Amita! Bọn mình cần phải hành động ngay! Giờ chúng ta phải làm gì?”

    Darkrot luống cuống thì thầm như nuốt giọng.

    “Thì mở chiếc lồng, lấy con Rồng nhỏ ấy ra rồi chuồn thật mau lẹ. Cậu dám cả gan vào tận tới đây sao lúc này lại đi hỏi mình một câu hỏi ngớ ngẩn đến thế?”

    Amita trừng mắt nhìn Darkrot gầm lên như một bà chằn. Chân con bé đáo để vung lên toan đá bốp vào gióng chân của cậu bạn nhưng Darkrot nhanh nhảu đã tránh được; cú đá hụt Darkrot ấy vô tình lại nện chúng mõm một con Chó Augustus đen sì đang nằm lù lù bên trong một góc tối, kề sát ngay cạnh sườn hai đứa trẻ mà bọn chúng chẳng hề hay biết.

    Trợn trừng: một cặp mắt trắng dã xếch ngược ngước lên nhìn thẳng vào đôi mắt Amita khiến cho quả tim con bé như muốn bật tung ra ngoài. Con Chó Augustus gầm gừ tức tối, tiếng gầm của nó trong căn phòng kín rền vang như sấm động. Không nghĩ tới việc lâu đài của mình bị lại có thể bị đột nhập, anh em nhà Unust coi những tiếm gầm gừ giống như là một kiểu phá bĩnh, và con Chó Augustus ngay lập tức bị quát nạt khiến cho nó phải hậm hực nín thinh. Con Chó nằm im một xó thôi không khục khoặc tìm kiếm cái vật đáng chết đã đá vào mõm nó, lúc này Amita mới dám hít vào một hơi thật sâu sau hồi lâu nín thở chết đứng vì sợ.

    Darkrot với tay lên chiếc lồng toan rút chốt mở cửa.

    “Khoan! Khoan nào Darkrot! Mở cửa lồng và con Rồng sẽ biến mất ngay trước mũi bọn họ, mình cho rằng việc ấy sẽ kéo theo những vấn đề không được hay ho cho lắm. Đợi, đợi một lát xem cái đã!”

    Amita ngước nhìn bộ dạng của những gã đàn ông đang đứng đứng dậy, cô bé phán đoán được rằng, những gã kia đang nói về một Quả Tim Rồng nào đó ở chỗ khác; không phải Quả Tim của con Rồng nhỏ.

    Amita níu chặt lấy bàn tay Darkrot, hai đứa trẻ nhìn như dán mắt vào năm gã đàn ông rồi thì thở phào nhẹ nhõm khi cả năm gã ấy đều đi ra khỏi căn phòng mà không một ai trong số họ tiến về phía chúng.

    “Thần mẹ ơi! Phải thế chứ! Giờ thì lấy con Rồng và chúng ta Chuồn Chuồn thôi!”

    Amita giục Darkrot.

    Darkrot rút chốt cửa lồng; tiếng then sắt ghiến vào những khuyên đai “còong còong” vang vọng rõ lớn làm cho cả hai đứa trẻ cùng một lúc ghiến răng, tái mặt; những con Chó Augustus nhao nhao cả dậy. Ba con Chó Augustus khục khoặc đánh hơi, lùng sục tứ phía nhưng vẫn không tài nào phát hiện được ra vị trí của kẻ đột nhập. Cửa chiếc lồng sắt được Darkrot mở banh, một con Augustus tinh mắt nhảy xô lên hất văng chiếc lồng đồng thời xô ngã luôn cả Amita và Darrort; bên trong căn phòng ồn ã những tiếng kêu loảng xoảng.

    “Chết cha!”

    Darkrot cắn răng.

    “Lấy con Rồng mau, rồi chuồn thôi!”

    Amita giục giã, hai đứa trẻ vẫn nắm tay nhau bò lồm cồm về phía chiếc lồng đang lăn lông lốc.

    Con Augustus vừa xô đổ chiếc lồng, quay đầu lại ngoác miệng cạp đúng vị trí cửa lồng đang mở; ở bên trong, con Rồng nhỏ nháo nhác sợ hãi vừa đập cánh loạn xạ, vừa kêu chí chóe khiến cho những đứa trẻ càng thêm nóng ruột.

    “Khốn thật! Mấy con Chó này khôn quá!”

    Darkrot thêm một lần nữa phải bấm bụng, cắn răng trước sự tai quái của những con Chó khổng lồ. Cái miệng con Augustus ngoạm đúng vào cửa lồng, bịt lối thoát thân duy nhất của con Rồng nhỏ (có lẽ con Chó này không biết bằng cách nào để đóng được cửa lồng lại, nên nó nghĩ ngay ra cái trò tai quái ấy).

    “Giờ thì phải làm sao?”

    Amita nghiến răng hập hực đập lòng bàn tay xuống sàn thình thình, nhìn vào nghịch cảnh éo le trở nên quẫn trí.

    “Cậu nói là mình sẽ không bị lộ diện trong khoảng ba giây?”

    Darkrot nhìn Amita hỏi nhỏ.

    “Ừ! Thì là như vậy!”

    Amita gật gù lầm bầm trong miệng.

    “Con Chó này, không cho nó ăn nện, thì có lẽ là không xong với nó.”

    Darkrot nói rồi thì thằng bé buông tay cô bạn bò tới kề sát cái miệng hôi thối của con Chó đang cạp giữ cửa lồng. Thằng bé lầm bầm một điều gì đó như đang buông lời nguyền rủa, nắm tay nó siết lại bắt đầu lóe sáng (một xoáy ánh sáng màu tím sẫm).

    “Bốp! Bùm!”

    Darkrot vung tay tống thẳng vào mõm con Augustus đang giữ cửa chiếc lồng sắt một cú đấm phát nổ hất văng con vật to lớn như gió thổi bay một chiếc lá; con Chó Săn Rồng đâm sầm vào một kệ sách làm cho mọi thứ gãy vụn. Trong một tích tắc ấy, hai con Augustus khác bên trong căn phòng dựa theo cảm quan và thính giác nhạy bén của mình, nhảy chồm chồm tứ phía giống như đang vồ những cái bóng vô hình, khiến Amia ta phải lăn lộn chật vật mới né tránh được những cú đớp ngáp ruồi và những bộ móng vuốt sắc lẻm; đồ đạc trong căn phòng bị những con Chó xô đổ, vật ngã tung tóe. Không để lỡ mất thời cơ, Darkrot thọc bàn tay vào bên trong chiếc lồng lập tức túm được con Rồng nhỏ, lôi tọt nó ra ngoài. Khi cái cảm giác lạ lùng giống như nó vừa nhảy vào một thùng nước đá bắt đầu tái diễn, cơ thể Darkrot từ trong suốt bắt đầu chuyển màu rồi lờ mờ xuất hiện. Thằng bé hiện nguyên hình, con Rồng nhỏ vừa nhận ra nó thôi không hoảng loạn thì cũng là lúc những con Augustus gầm rống lên vô cùng gớm ghiếc.

    “Amita! Amita à! Đâu rồi! Cứu với!”

    Darkrot thét tướng, không hiểu là cô bạn đang ở phương nào thì một bàn tay mềm mại rất nhanh đã kịp thời nắm lấy nó. Cái cảm giác lạ lùng giống như bị dội nước đá từ đầu tới chân một lần nữa xuất hiện, cơ thể Darkrot trở nên trong suốt rồi hoàn toàn biến mất.

    “Chạy, chạy nhanh nào Darrot! Mình e là… sau ngần ấy những tiếng đổ vỡ, sắp tới sẽ có cả một đống người xuất hiện.”

    Amita nắm tay Darkrot, hai đứa trẻ dắt tay nhau hộc tốc chạy về phía cửa ra vào thì…

    “Ặc!”

    Darkrot tặc lưỡi. Một con Chó Augustust không hiểu từ đâu nhảy xổ ra, cơ thể to lớn của nó vừa khít cái cửa ra vào, bịt kín lối thoát thân duy nhất.

    “Cậu… cậu có thể ôm, vào mình được chứ?”

    Darkrot nhìn Amita chưng hửng, khẽ nuốt một miếng nước bọt thật to rồi đưa ra một lời đề nghị hết sức lạ lùng.

    “Tất… tất nhiên rồi! Nhưng… cậu, cậu cũng đừng có mà làm gì quá đáng!”

    Amita nhìn Darkrot, con bé này đã nghĩ tới một nụ hôn, tuy là nó chẳng thấy có một điều gì liên quan giữa việc đang có một con cho to bằng cả ba con bò giữ cửa và một nụ hôn, nhưng cái tính lãng mạng kiểu con gái đầy những ngớ ngẩn của nó vẫn khiến nó liên tưởng như vậy. Amita nghiêng mình vào Darkrot, khuôn mặt thiên thần với đôi mắt trong veo nhắm hờ trong những hơi thở rộn ràng khe khẽ.

    “Sax!”

    Darkrot tặc lưỡi nhìn cái điệu bộ mơ màng ngớ ngẩn của cô bạn bực mình như muốn chết. Hiểu là chẳng thể trông mong được gì ở Amita trong cái cung cánh “liêu xiêu” ấy, Darkrot xốc một tay vào nách cô bạn, một tay vẫn giữ chắc con Rồng nhỏ, nó xoải mình, đạp chân thật mạnh xuống sàn nhà đẩy cơ thể trượt đi như một tấm ván. Darkrot ôm Amita trượt lướt đi trên sàn nhà lát đá trong tư thế nằm ngửa, đầu của nó lao về phía trước, thằng bé không nhìn thấy đường nhưng trước đó nó đã canh chuẩn lối ra vô cùng chính xác. Hai đứa trẻ trượt xuyên qua ngưỡng cửa, lao vọt qua gầm bụng con Chó Augustus trong một thao tác vô cùng ngoạn mục.

    “Được rồi Amita, mở mắt ra đi và chạy tiếp nào! Cơ mà sao cậu cứ nhắm nghiền hai mắt lại làm gì như thế?”

    Đã thoát được ra bên ngoài đường hầm Darkrot lấy làm bực mình khi cô bạn của nó hãy còn lim dim đôi mắt.

    “Chạy? Ừ thì chạy! Là cậu bảo mình ôm lấy cậu đấy chứ? Chứ bộ, không dưng lại tự nhiên mình nhắm mắt?”

    Amita mở mắt, hãy còn nằm gọn lỏm trong vòng tay cậu bạn, khuôn mặt cô bé lúng búng đỏ lựng.

    Darkrot thì chả thấy có điều gì liên quan giữa việc “ôm” và việc “nhắm mắt”; tất nhiên, Darkrot không bao giờ có thể hiểu nổi bọn con gái. Không muốn lôi thôi với cô bạn của mình, Darkrot kéo nhanh Amita nhổm dậy. Hai đứa trẻ tiếp tục nắm tay nhau bỏ chạy hộc tốc. Bọn chúng chạy tới chân những bậc cầu thang bằng đá dẫn lên gian đại sảnh rộng lúc trước thì đột nhiên con Rồng nhỏ giãy giụa rồi vọt bay ra khỏi vòng tay Darkrot vẫn ôm khư khư nó sát bên cạnh sườn. Con Rồng không bay lên theo những bậc cầu thang, nó lại bay tạt theo một đường hầm khác.

    “Bé Rồng! Bé Rồng! Lối ra ở phía này kia mà!”

    Darkrot ngẩn ngơ nhìn theo đuôi con Rồng nhỏ quát thét lên điên tiết. Amita nhìn Darkrot tròn mắt nhún vai; hai đứa trẻ chẳng đứa nào nói với đứa nào lại dắt tay nhau hộc tốc đuổi theo con Rồng nhỏ.

    Con Rồng bay nhanh theo đường hầm, Darkrot và Amita bám theo đuôi nó ráo riết. Hai người một Rồng rượt đổi nhau sát nút tới trước một ô cửa cuốn vòm rất lớn nhưng không nhìn thấy cánh cửa ở đâu thì cả Amita và Darkrot nhảy chồm lên; cả bốn bàn tay cùng chộp lấy con Rồng nhỏ. Darkrot đã túm được con Rồng, hai đứa trẻ nằm bò trên đất đang thở hổn hển thì cả hai như đều sực nhớ ra một điều gì đó vô cùng hệ trọng vội vã ôm xầm lấy nhau.

    “Là mình lo con Rồng bị lộ!”

    “Mình cũng chỉ lo con Rồng bị lộ!”

    Amita nói trước, Darkrot nói sau: Darkrot có vẻ là thành thật, nhưng xem ra Amita rõ thật là một con bé “trơ trẽn”.

    ““GÀO…! Gào…!”

    Phía sau ô cửa dội lại một tiếng Rồng gầm thống thiết tưởng như đang làm rung chuyển những dãy đường hầm.

    “GÀO…! Gào…!”

    Nền đất có một thoáng rung lên khe khẽ như vừa trải qua một cơn dư chấn nhẹ; Darkrot và Amita chưng hửng nhìn nhau cắn răng nín lặng. Hai đứa trẻ nắm tay nhau lồm cồm bò dậy nhìn vào bên trong ô cửa.

    “Lạy thần mẹ xina!”

    Amita ngây sững thảng thốt. Darkrot nín thính không cất nổi lời.

    Phía sau ô cửa, trong một gian hầm rất rộng, bốn anh em nhà Unust đang điều khiển những cỗ máy cơ khí hạng nặng kéo cuộn lại những sợi xích khổng lồ ghì chặt một con Rồng Kim Cương cực lớn lên một cái “bàn mổ” bằng thép hình chữ thập giống một cây thánh giá lớn. Con Rồng bị ép lên “bàn mổ” trong tư thế nằm ngửa, hai cánh dang rộng; hai chân, cổ và mọi bộ phận có thể cử động được đều bị thít chặt bằng những cái gông cỡ lớn.

    Trong vòng tay Amita, con Rồng Kim Cương nhỏ nhìn vào con Rồng lớn đang tuyệt vọng, nó quẫy đạp lồng lộn, và cắn cấu với những đau đớn tột cùng.

    “Là… mẹ…! Mẹ của nó đấy Amita! Thì ra Quả Tim mà gã kia nói tới là quả tim của con Rồng mẹ!”

    Darkrot lặng người ngây sững nhìn vào con Rồng Kim Cương khổng lồ sáng lấp lánh giống như cơ thể nó được kết tinh ra từ hàng nghìn khối pha lê tuyệt đẹp.

    “Chúng… chúng ta phải làm gì?”

    Amita ấp úng. Cô bé thương con Rồng nhỏ, nhưng có vẻ như cô bé muốn buông xuôi vì đã hoàn toàn bất lực.

    “Ngài Fiito đáng mến! Nếu không là vì ngài đang cần quả tim của nó, thì việc tôi để cho con Rồng Kim Cương gần như là cuối cùng này được sống, là tôi đang nuôi dưỡng một kỳ quan. Ngài có công nhận với tôi là nó… tuyệt đẹp!”

    Bên trong gian phòng Untus Unka nhìn Fiito trò chuyện. “Cái lò giết mổ” ấy cách khá xa căn phòng lúc trước, và lại bên trong gian hầm thực sự cũng rất ồn ã bởi tiếng những bánh răng, những cuộn dây xích cộng thêm những tiếng gằm ghè thống thiết của con Rồng mẹ nên có lẽ những gã ở đây đã hoàn toàn không hề hay biết gì về những biến cố đã xảy ra ở bên trong căn phòng lúc trước.

    “Amita à! Cậu đưa con Rồng nhỏ ra ngoài với mọi người trước có được không? Bé Rồng đừng sợ! Đừng sợ, tao sẽ tìm được cách! Tao sẽ tìm ra cách cứu sống được mẹ của mày… tao hứa!”

    Darkrot nói với Amita rồi quay sang ôn tồn xoa dịu con Rồng nhỏ.

    “Darkort à! Đừng! Chúng ta… thực sự là việc làm ấy quá sức! Mình, thực sự là mình cũng đang rất buồn nhưng… Darkrot à! Việc làm ấy vượt quá sức lực của chúng ta! Chúng ta phải đi! Darkrot à!”

    Siết chặt lòng bàn tay cậu bạn, Amita nhìn Darkrot như năn nỉ; cô bé sợ hãi. Amita sợ rằng cô bé sẽ không thuyết phục được người bạn của mình; và những sợ hãi của Amita là hoàn toàn có lý.

    “Darkrot à, mình năn nỉ cậu đấy! Hãy cùng mình, chúng ta phải thoát ra ngoài ngay thôi! … Điều ấy… điều ấy là không thể! Darkrot à, mình năn nỉ cậu đấy!”

    Khuôn mặt Amita mếu máo như muốn khóc. Khuôn mặt Darkrot thì đã đì ra sững lại; nó lặng im, chỉ nhìn trân trân vào con Rồng mẹ tội nghiệp đáng thương.

    “Amita cậu đưa con Rồng nhỏ đi đi!”

    Sau giây lát lặng thinh, Darkrot nói rồi lạnh lùng xoay người cô bạn gái hướng mặt về phía lối ra.

    “Darkrot à, mình sẽ không đi ra nếu như mình không thể lôi được cậu theo cùng! Giờ thì kế hoạch thực sự của cậu là gì nào? Cậu sẽ làm gì? Cậu có thể làm được gì để cứu sống con Rồng mẹ ấy đây? Khi mà chỉ với một mình cậu; một thằng nhóc mười ba tuổi với bốn tên Thợ Săn Trộm Rồng, và ở ngay giữa trong sào huyệt của bọn chúng? Cậu sẽ làm được gì? Hiện nguyên hình lên rồi nộp mạng cho bọn chúng? Nghe mình, Darkrot à! Chúng ta phải đi! Mình biết, điều ấy thật là tệ hại nhưng… Darkrot à, có những chuyện… cậu biết rồi đấy, vẫn có những chuyện vượt ngoài khả năng hiện nay của chúng mình. Chúng ta mới đang chỉ bập bẽ là những Mapi tập sự, chúng ta không phải là những vị thánh, chúng ta lại càng không phải là những vị thần sức mạnh! Chúng ta… mình muốn nói là chúng ta hoàn toàn bất lực!”

    Amita rất cương quyết; cô bé nói lý, và cô bé tỏ ra vô cùng nghiêm túc.

    “Ra ngoài đi Amita! Đưa con rồng nhỏ ấy ra ngoài trước đi Amita!”

    Darkrot không muốn nghe bất cứ một lời nào của Amita, thằng bé trừng mắt nhìn cô bạn tỏ ra gắt gỏng.

    “Nếu cậu cứ nhất quyết như vậy, thì mình cũng nhất quyết, và mình sẽ ở lại! Cùng lắm thì cả hai chúng ta sẽ chết chung với nhau ở nơi này!”

    Amita nhìn cậu bạn tỏ ra hờn giận. Khuôn mặt cô bé hơi cau có, cảm thấy ấm ức khi không dưng mình lại bị quát nạt một cách thật vô lý.


    Bên trong gian hầm, khi con Rồng Kim Cương mẹ đã hoàn toàn bị cột chặt; giống như một công việc đã vô cùng quen thuộc mỗi ngày, ba trong số bốn anh em nhà Unust leo lên một chiếc thang. Những gã ấy chui vào bên một cỗ máy cơ khí đồ sộ, nhìn ngoại hình của nó giống như một cái lô cốt bọc thép còn kích thước thì có lẽ lớn gấp bốn lần một chiếc xe tăng. Sau khi ba gã em trai của Unust Unka hoàn toàn biến mất, cái “lô cốt” lạ phát ra những tiếng kêu ì ì rồi đột ngột những tấm thép lớn mở banh ra như những cánh hoa và có một chuỗi những biến dạng không ngừng giống như một mô hình lắp ghép. Những chi tiết kết cấu cuối cùng hoàn thiện, một con Robot khá lớn thành hình với dáng đứng vững chãi và hai cánh tay cơ khí có những khớp chuyển động cực kỳ tinh vi.

    “Là một con Es3MD9909. Nó đang là một Robo phẫu thuật, bọn chúng sẽ mở lồng ngực con Rồng mẹ bằng những lưỡi cưa đĩa được giấu bên trong cánh tay con robot ấy.”

    Darkrot nói với Amita khi đôi mắt cô bé đã ngây sững và đang nhìn chằm chặp vào con Robot kỳ là vừa xuất hiện sau hàng loạt những lắp ghép.

    “Một con… Es3MD9909? Làm sao mà cậu biết?”

    Vẫn nhìn như dán mắt vào con robot, Amita hỏi Darkrot ngẩn ngơ khi mà khuôn mặt cô bé đã thộn ra vì những ngơ ngác quá chừng. Lần đầu tiên Amita được chứng kiến hoạt động của một cỗ máy gì đó thực sự tinh vi như thế, và cô bé rất lấy làm ngạc nhiên khi mà cậu bạn của mình đã lại gần như chẳng lấy gì làm lạ.

    “Những con Es, mẹ mình gọi chúng là những quả trứng kép. Es3 nghĩa là nó có ba biến dạng; một quả trứng Es3MD9909, theo cách nói vui của mẹ, nó có thể nở ra một Robot giải phẫu, một Robot chiến đấu và…nó còn có thể hoạt động giống như một tàu gầm.”

    Darkrot trả lời những thắc mắc của Amita một cách đơn giản.

    “Mẹ… mẹ của cậu? Mẹ của cậu gọi chúng là những… những quả trứng kép? Nghĩa là sao?”

    Amita nhìn Darkrot với những khó hiểu. Khuôn mặt thân quen của cậu bạn lúc này đang ở ngay trước mắt cô bé đã giống như là một thứ gì đó vô cùng mới mẻ và đầy lạ lẫm. Đúng là thân thế của Darkrot còn có rất nhiều điều mà Amita chưa rõ.

    “Thì mẹ mình là người chế tạo ra chúng. Những con Es được mẹ chế tạo với một số lượng rất hạn chế theo những đơn hàng vô cùng đặc biệt. Chỉ có điều…có điều mình thực sự không nghĩ, những tay Thợ Săn Trộm Rồng lại có thể trở thành một trong những khách hàng của mẹ.”

    Trong câu nói cuối cùng của mình giọng Darkrot chùng xuống, khuôn mặt thằng bé thoáng buồn. Darkrot rất hiểu mẹ nó. Mẹ nó đã từng rất hãng diện và đầy tự hào nói với nó rằng, những con Es của mẹ nó sẽ giúp ích được rất nhiều cho con người trong những công việc nguy hiểm và độc hại. Phải nghĩ tới việc một trong những sản phẩm trí tuệ của mẹ đang trở thành một công cụ đắc lực giúp đỡ những tay Thợ Săn Trộm giết chết những con Rồng quý hiếm nhất, Darkrot không thể nào lại không cảm thấy xót xa.

    “Mình sẽ ngăn họ lại! Mình không thể nào cho phép những con người ấy sử dụng niềm tự hào của mẹ mình và làm những công việc xấu xa ấy!”

    Về những con Es và về người mẹ của Darkrot, bởi Amita không cho là Darkrot biết nói dối, nên những thông tin mới mẻ tuyệt vời ấy… Amita thực sự quá đỗi ngạc nhiên (một sự ngạc nhiên đầy thích thú). Nhìn Darkrot, Amita không hiểu lắm cái nguyên nhân đang khiến cậu bạn của mình đột ngột trở nên vô cùng giận dữ. Tuy là vậy, cô bé vẫn phải giấu nhẹm cái sự thích thú vừa thoáng hiển hiện trên khuôn mặt của mình, và thay vào đó là một khuôn mặt lầm lỳ như đưa đám. Amita tạm thời để những sự hứng thú mới của mình về Darkrot ở trong đầu và trong những trí tưởng tượng bay bổng kiểu con gái với những say mê.



    Darkrot trừng mắt nhìn vào một lưỡi cưa đĩa trên tay con Es3 đang áp sát lồng ngực con Rồng mẹ, thằng bé hiểu là nó không có nhiều thời gian cho những lưỡng lự.

    “Amita này! Mình là bạn của cậu, và… mình thực sự rất mến cậu! Mình hy vọng rằng bí mật của mình, sẽ được cậu giữ kín. Mình cũng hy vọng rằng, mình sẽ không khiến cậu phải ghê sợ mình.”

    Darkrot nhìn Amita, đôi mắt thằng bé lo lắng về một tương lai không báo trước. Tình huống cấp bách trước mắt, không cho phép thằng bé có nhiều do dự. Nó chỉ có thể đặt lòng tin vào Amita, rằng Amita sẽ giữ bí mật giúp nó, và không ghê sợ nếu biết được một nhân dạng khác nữa của nó. Bên tai hai đứa trẻ, tiếng con Rồng mẹ gầm rú ồn ã nghe bi thảm và cũng thật là thống thiết.

    “Giờ thì cậu hứa với mình, trong mọi trường hợp hãy giữ lấy con Rồng nhỏ và chỉ lặng im thôi được chứ? Amita được chứ?”

    Cánh tay Darkrot đột chộp lấy hai bả vai Amita lay mạnh, thằng bé nhìn trân trân vào đôi mắt cô bạn của mình và nó hỏi. Amita hơi sờ sợ ánh đang dần trở nên u tối của Darkrot, con bé nín thinh chỉ khẽ gật đầu. Amita thực sự không hiểu lắm, cái cách mà Darkrot đang nói về một bí mật, và cả những sự ghê sợ nữa; Amita có thể cảm nhận được rất rõ ràng rằng, Darkrot rất lo lắng về một điều gì đó, mà có lẽ nó sắp sửa xảy ra (chỉ một lát nữa thôi).

    Darkrot buông tay cô bạn của mình, nó chậm rãi tiến vào bên trong, theo từng bước chân của nó quyền năng lượng bốc cao ngùn ngụt.



    Hai lòng bàn chân Darkrot lóe sáng, Darkrot nhảy vọt vào bên trong; thằng bé tiếp đất một cách nhẹ nhàng trên cơ thể con Rồng Kim Cương mẹ, ngay bên cạnh cánh tay con Es3 mà cả Unka và Fiito đều không hề hay biết. “Lông vũ lên trời” lúc này Darkrot đã biết cách sử dụng nó giống như là một câu thần chú phép chính hiệu, và điều đó khiến việc di chuyển của Darkrot trở nên vô cùng linh hoạt.

    Cơ thể Darkrot bắt đầu trong veo như một khối nước đá rồi nó từ từ lộ diện.

    “Hãy để con Rồng được trở về với môi trường tự nhiên của nó!”

    Darkrot thét lớn trước sự kinh ngạc của Unka và Fiito; ngay khi cả hai gã đàn ông hãy còn đang nhìn vào nó ngây thỗn, nó nhảy vọt lên:

    “Binh! BÙM! Binh! BÙM!”

    Darkrot nhảy lên vung tay đấm liền hai nhát vào cánh tay máy của con Es3 đang điều khiển những lưỡi cưa đĩa xén tới con Rồng mẹ. Những cú đấm của nó cứ chạm vào đâu thì phát nổ ngay ở chỗ đó, và sức công phá thì giống như vụ nổ của một quả lựa đạn. Hai cú đấm, hai quầng sáng tím bắn tóe ra kèm theo hai tiếng nổ đinh tai, kết quả là cánh tay máy bằng thép bị ăn nện ọp lại, đứt lìa ra, rồi rớt xuống sàn ngay phía sau Darkrot một tiếng đánh rầm khi thằng bé cũng vừa đáp xuống.

    Mất vài giây để cả hai gã đàn ông bên trong tầng hầm cùng thộn mặt nhìn chằm chặp vào Darkrot và cánh tay robot đã gãy lìa không chớp mắt. Khi Darkrot ngẩng mặt lên nhìn vào hai gã đàn ông trong phòng, khuôn mặt thằng bé khiến Amita ngẩn người chết lặng; chỉ trong vài giây đồng hồ mà khuôn mặt và cơ thể Darkrot đã có những biến dạng nhìn thật là khủng khiếp (những biến dạng chưa hoàn chỉnh khiến cho cả cơ thể và khuôn mặt Darkrot trở nên gồ ghề nhìn xấu tệ).

    “Màn chào hỏi ấn tượng đấy tên quái vật! Mày từ đâu tới và mày muốn gì?”

    Unust Unka tỏ ra bình thản, gã rít một hơi Follos rồi bắt đầu hỏi chuyện Darkrot một cách điềm đạm. Vốn là một tên chuyên buôn đồ cấm trong Chợ Đen Ma Pháp Thuật, việc giao dịch ngầm với những tay Mapi dị dạng thuộc Thế Giới Thứ Ba của Unka thường xuyên như cơm bữa, và bộ dạng lúc này của Darkrot cũng khiến Unka lầm tưởng thằng bé là một gã dị dạng như thế.

    “Tôi… tôi bị lạc. Tôi thực sự không muốn gì, chỉ hy vọng các ông hãy thả tự do cho con Rồng khốn khổ; và theo như những gì mà tôi cũng chỉ vừa mới được biết, thì những việc mà các ông đang làm, là những việc làm phạm pháp.”

    Những thanh âm phát ra từ cái miệng lởm chởm đầy răng của Darkrot lúc này nghe vừa khàn khàn lại vừa uôm uôm rất đúng chất của một gã quái vật, ấy thế mà cách nói của nó vẫn thật thà đến là ngây ngô. Sự tử tế nhất thời của Unka khiến Darkrot nghĩ là nó có thể thương lượng được với gã mà không cần phải dùng đến vũ lực; trước sự ngỡ ngàng của Unka và Fiito, cơ thể Darkrot đang ở nửa chừng của sự biến dạng thì bắt đầu teo lại và chỉ mất vài giây đồng hồ để nó hoàn toàn trở lại với hình dạng ban đầu của chính nó.

    “Thằng…Thằng nhóc? (!) Là… là mày? (!)”

    Unust Unka há hốc mồn ngạc nhiên trước nhân dạng thật của “gã quái vật” mà hắn đã có những lầm tưởng lúc trước. Darkrot hiện hữu trước mặt Fiito và Unust Unka lúc này đã lại là một thằng nhóc lấm lem rách rưới.

    “Mày… Mày là thứ quỷ quái gì đây?”

    “Cháu bé! Cháu đột nhập vào bên trong lâu đài của nhà Unust, nói cho ta biết là cháu đang muốn gì? Và… cháu là ai? Tại sao cháu lại có khả năng biến hình kỳ lạ như thế?”

    Không giống như cái vẻ chết điếng của Unka, khi vừa thấy được cơ thể thực sự của Darkrot với một đôi mắt màu tím sẫm khuôn mặt trắng dã của Fiito thoáng giãn ra (Fiito nghĩ ngay tới một toán tính hiểm độc). Gã hỏi chuyện thằng bé nhỏ nhẹ, từ tốn, giống như thể gã là một người đàn ông vô cùng tử tế và đầy tốt bụng.

    “Tôi… thành thực tôi không có một ý đồ gì xấu. Tôi chỉ muốn các ông hãy thả cho con Rồng được tự do trong môi trường tự nhiên của nó. Chính các ông cũng hiểu rằng, nó đã gần như là con Rồng Kim Cương cuối cùng còn sót lại. Thiết nghĩ, còn có điều gì tồi tệ hơn khi mà chính loài người chúng ta là nguyên nhân khiến cho một giống loài hoàn toàn biến mất?”

    Darkrot ngây thơ thật thà nói ra những suy nghĩ thật là giản đơn của nó.

    “Tại sao cháu không trả lời câu hỏi của ta: cháu là ai?”

    Đứng đối diện với Darkrot nhìn thẳng vào đôi mắt màu tím sẫm, Fiito kiên nhẫn ra giọng hiền từ.

    “Cháu là ai?” Câu hỏi ấy của Fiito làm khó Darkrot. Thằng bé hiểu rằng những gã ấy đã nhìn thấy cơ thể nó có những biến dạng; nó cũng không hiểu lý do thực sự là vì sao, nhưng mẹ nó đã luôn bắt nó giữ bí mật chuyện ấy. Darkrot không quen nói dối và trong hoàn cảnh không thể trả lời thì nó chỉ biết im lặng. Darkrot không trả lời Fiito mà chỉ im lặng.

    “Cháu đột nhập vào đây chỉ có một mình, hay đi theo cháu còn có ai nữa? Cháu bé đừng sợ, chúng ta hoàn toàn là những người tốt, và nếu cháu thực sự muốn, chúng ta sẽ thả tự do cho con Rồng về với thế giới tự nhiên của nó.”

    Unust Unka liếc nhìn Fiito rủa thầm trong bụng khi thấy một đôi mắt xảo quyệt đang cố tỏ ra nhân từ. Unka tuy là một tay buôn đồ Chợ Đen thật, nhưng chính bản thân gã, có lẽ cũng rất ghét những trò xảo trá. Unka hiểu thừa cái lý do chính khiến tên Fiito xảo quyệt lúc này hãy còn đang ngăn cản hắn ra tay với kẻ đột nhập; thằng bé là một đứa trẻ mang tiền tố Mapi, và đặc biệt hơn cả, nó có một đôi mắt màu tím sẫm.

    “Vậy còn chần chừ gì nữa, các ông thả nó ra luôn… ngay bây giờ, có được hay không?”

    Vốn là một đứa trẻ rất sẵn lòng tin vào những bản chất tốt đẹp và lương thiện của thế giới loài người, Darkrot ngây thơ mừng rỡ.

    “Cháu bé, theo như ta được thấy thì… hình như cháu cũng có biết một chút ít về ma pháp thuật? Câu thần chú của cháu, là ai đã dạy cháu một câu thần chú thú vị như thế?”

    Nhìn bộ dạng Darkrot, Fiito chắc mẩm là nó chỉ đi có một mình. Hắn muốn thăm dò thêm một chút nữa trước khi hắn lộ ra dã tâm thực sự của mình.

    “Có! Tôi thực sự cũng có biết được một chút ít…

    Darkrot tỏ ra mừng rỡ, nó gãi đầu ngập ngừng rồi thì nó nói tiếp:

    … tôi không hiểu là ông đang nói đến câu thần chú nào mà tôi đã sử dụng?”

    Nghĩ đến câu chú Kunka mà nó vừa học được từ Zazu tai chuột, Darkrot cũng tự cho là nó cũng đã có biết một chút xíu về ma pháp thuật và điều ấy khiến nó rất phấn khởi khi được nói ra; Fiito hỏi thằng bé về hai cú đấm phát nổ của nó, nhưng vì nó không nghĩ đó cũng lại là một dạng câu chú phép nên nó không rõ ý đồ câu hỏi của gã.

    “Là cái cách mà cháu đã sử dụng hai nắm tay của mình. Ta cũng là một Mapi, điều ấy thực sự gây ấn tượng với ta, bởi nó một khả năng công phá thật là khủng khiếp. Cháu mất khoảng bao nhiêu Cpi quyền năng lượng cho một cú đấm phát nổ kiểu như thế? Và… chẳng hay cháu có thể với ta, công thức của nó là gì?”

    Bên trong con Es3 lũ em trai của Unka thực sự đã giận điên người vì Darkrot vừa phá hỏng một cánh tay của con Roobot. Những gã này cho con Es3 lặp ghép thành một Robot chiến đấu với những họng súng máy và những ống phóng tên lửa ngay lập tức muốn nện cho Darkrot một trận tơi bời, nhưng vừa nghe tới câu chuyện về công thức của cú đấm phát nổ cũng tỏ ra tò mò nên nán lại.

    “Ông hỏi tôi về hai cú đấm của tôi? Tôi không thực sự không nghĩ đó lại có thể là một dạng câu thần chú phép. Điều ấy, điều ấy thực sự là đã không có một ai dạy cho tôi cả. Còn về công thức, ý ông muốn nhắc tới những đồ hình?”

    Darkrot tỏ ra rất khoái khi có một ai đó khen ngợi cách thức sử dụng quyền năng lượng của mình. Việc nó đang nói chuyện một cách hào hứng với Fiito về chủ đề những câu thần chú phép (tuy gã chỉ là một người hoàn toàn xa lạ) cũng là một điều hết sức dễ hiểu; lần đầu tiên nó không bị người khác chê bai, và cũng là lần đầu tiên có một người đang thực sự muốn lắng nghe nó nói.

    “Phải là đồ hình của câu chú phép ấy.”

    Fiito tò mò muốn biết cách thức Darkrot sử dụng câu chú kỳ lạ. Với những Mapi nổi tiếng của Tipituka, những câu thần chú phép làm nên tên tuổi và “thương hiệu” của họ, đồ hình của chúng luôn là những bí mật. Điều ấy cũng giống như những cuốn sách bí kíp tối thượng trong võ học phương đông của người Trái Đất là những điều luôn được giấu kín và chỉ truyền lại cho những con người thực sự đặc biệt.

    “Đồ hình của nó? …”

    Darkrot dừng lại suy nghĩ trong giây lát rồi thì lại nói tiếp:

    “Theo những gì mà tôi sắp xếp thì đồ hình của nó giống với những quả Thủy Lôi.”

    Darkrot mô tả về đồ hình của câu thần chú phép một cách trừu tượng theo cái lối mà nó đã học được cách phóng ra câu chú Kunka từ Zazu tai chuột. Thằng bé không hiểu được rằng, nói đến một đồ hình, thông thường những Mapi sẽ phải diễn giải vô cùng chi tiết theo những định nghĩa và những quy chuẩn riêng vô cùng nghiêm ngặt của chuyên ngành Ma Pháp Thuật học. Với Darkrot, tất cả những thứ định nghĩa ấy nó đã chẳng hề biết tới dù chỉ là một tí ti, đương nhiên theo cách nói quá sức mơ hồ của nó cả Fiito lẫn anh em nhà Unust đều ngay tức thì tỏ ra thất vọng.

    “Nếu ông không thể hiểu được một quả Thủy Lôi nó như thế nào, thì… ông hãy liên tưởng nó giống như là một khối cầu có rất nhiều những mấu hình lục giác bám ở xung quanh, giống như một quả cầu có nhiều gai vậy.”

    Darkrot lấy làm áy náy, thằng bé giả thích kỹ lưỡng hơn khi mà cả khuôn mặt của Fiito và Unka đều đã ngây ra như phỗng.

    “Ồ hóa ra là như vậy! Cháu bé, rõ là cháu chưa biết gì nhiều lắm về ma pháp thuật thật. Ta đang băn khoăn rằng, có nên chỉ bảo cho cháu biết thêm một vài điều nữa về Ma Pháp Thuật hay chăng? Những điều thú vị nhất! Cháu có muốn học hỏi thêm ở ta một vài điều thú vị?”

    Fiito nở một nụ cười, gã nói với thằng bé bằng chất giọng ngon ngọt như nước ép Mía Lùi.

    “Tất nhiên rồi! Tất nhiên là tôi luôn rất sẵn lòng tìm hiểu mọi thứ có liên quan tới Ma Pháp Thuật rồi! Tôi là…

    Darkrot chủ ý nói rằng nó là một học sinh mới của Học Viện Pháp Sư Magus, nhưng một ý nghĩ lướt qua khiến nó ngay tức thì rụt lại câu nói ấy. Thằng bé đổi câu nói sang một ý khác:

    “Ý tôi là… tôi sẽ rất biết ơn ông, nếu ông sẵn lòng chỉ dạy cho tôi hiểu biết thêm về những điều hoàn toàn mới mẻ.”

    Trước Fiito, ánh mắt Darkrot không thể giấu nổi những hứng thú của nó đang muốn được tìm hiểu về Ma Pháp Thuật. Nhìn ra điều ấy, Fiito ngấm ngầm hả hê trong bụng giống như gã vừa nhử thành công một chú chim non vô cùng quý hiếm vào bên trong một cái lồng đã giăng bẫy sập.

    “Cháu đã từng nghe về một vật được giới Mapi nhắc tới với cái tên, hộp sọ Neveo? Là Hộp Sọ Của Vạn Tri Thức. Người thầy dạy Ma Pháp Thuật của ta, là chủ nhân của hộp sọ Neveo; sau khi ông qua đời, ông truyền nó lại cho ta bởi ta là người xứng đáng nhất. Hộp Sọ Vạn Tri Thức hoạt động giống như một cuốn Bách Khoa Tri Thức Toàn Thư thần kỳ; chỉ cần nhìn vào hai hốc mắt của nó và suy nghĩ về những điều mà ta muốn biết, nó sẽ giúp ta giải thích mọi điều. Cháu có một đôi mắt màu tím sẫm, chắc hẳn đã có nhiều người nói với cháu rằng, cháu sẽ trở thành một tài năng tỏa sáng trong tương lai? không phải là ta chỉ biết nói khoác. Sẵn đây, vì yêu mến cháu, cháu có muốn ta cho cháu nhìn vào hộp sọ Noveo một lát, để cháu có thể tự tìm hiểu sâu hơn về Ma pháp Thật, những điều mà tự bản thân cháu đang thắc mắc?”

    Fiito đưa ra một lời đề nghị vô cùng khéo léo. Điều ấy đánh trúng cơn khát tri thức, những khao khát muốn khám phá thế giới màu nhiệm của Quyền Năng Lượng và những Câu Thần Chú Phép mà Darkrot vốn bị mẹ của nó chèn ép bấy lâu nay.

    “Một Hộp Sọ Vạn Tri Thức, có phải nó cũng giống như là một thần vật? Đúng là trong tôi đang có vô khối những điều khúc mắc về Ma Pháp Thuật và Quyền Năng Lượng; nếu ông có thể sẵn lòng cho tôi mượn tạm thần vật đó của ông, ngay ở tại đây một lát thì tôi sẽ biết ơn ông thật nhiều.”

    Darkrot tội nghiệp không thể giấu nổi sự háo hức và lòng biết ơn của nó trước sự “giúp đỡ” của một con rắn độc đã từng bắt cóc và thôi miên không biết bao nhiêu là những đứa trẻ cũng với cùng một niềm đam mê muốn được khám phá sự huyền bí trong thế giới của Ma Pháp Thuật giống nó.

    “Không cần phải biết ơn ta đâu cậu bé. Được giúp đỡ cậu, là một vinh dự rất lớn của ta. Giờ thì cậu đã chắc chắn là mình đã sẵn sàng để đón nhận tất cả những kiến thức mới mẻ về Ma Pháp Thuật từ hộp sọ Noveo rồi đấy chứ?”

    Fiito nhìn Darkrot, khuôn mặt thân thiện giả dối giấu giếm một nụ cười hiểm độc; sau một ánh nhìn liếc ngang từ phía Darkrot sang phía Unust Unka đầy ẩn ý hai lòng bàn tay Fiito bên dưới vành tay áo Kivas thình lình sánh sáng rực. Đôi bàn tay của hắn cháy lan xung quanh từ cổ tay và những ngón tay một thứ lửa màu xanh lơ. Fiito đưa hai lòng bàn tay về phía trước ngực chập lại rồi kéo giãn ra rất nhanh một khoảng trống, hắn thét lớn:

    “Neveo! Neveomost!”

    Sau lời thần chú, khoảng trống giữa hai lòng bàn tay đã kéo giãn bùng lên một đốm lửa xanh lớn bằng một trái bóng Rổ. Đốm lửa cháy phừng phừng rồi hiện nguyên hình là một chiếc đầu lâu sáng xanh nhạt với hai hốc mắt tối thui đen ngòm. Chiếc đầu lâu vừa thành hình, nó có những biểu hiện giống như một thứ sinh vật biết suy nghĩ; nó bay lượn lờ và liếc nhìn mọi thứ láo liên.

    “Nhìn vào nó! Nhìn vào hai hốc mắt của nó nhanh nào cậu bé! Cháu sẽ được giải đáp tất cả mọi điều để có thể trở thành một Pháp Sư tài năng trong thế giới Ma Pháp Thuật.”

    Fiito không giấu nổi sự vồ vập trong những lời đề nghị của hắn. Hắn đang nghĩ tới một đôi mắt màu tím sậm sẽ là một món quà tuyệt vời mà hắn dành tặng Hansanwok, và nhất định là hắn sẽ được Hasanwok trọng thưởng (cùng với cả những lời khen ngợi).



    Fiito đề nghị Darkrot nhìn sâu vào hai hốc mắt đen ngòm của hộp sọ Neveo; cái sọ người này bắt đầu bay loằn ngoằn về phía trước mặt thằng bé, kéo dài những vệt lửa màu xanh lơ nhạt.

    Darkrot, theo lời Fiito, bắt đầu để mắt vào cái sọ người.

    “Không! Đừng! Đừng nhìn vào hai hốc mắt của nó! Lão khốn kiếp đừng có hòng mê hoặc người bạn của ta bằng cái sọ Neveo ấy chết tiệt ấy! JUSTICE’DES!”

    Đứng quan sát mọi việc từ một góc khuất bên trong gian hầm, Amita thình lình lộ diện; Cô bé thét lên lời thần chú, xỉa mạnh lòng bàn tay phóng thằng ra một luồng sáng trắng nhòa. “Ánh Sáng Công Lý” của Amita lao vọt vào cái sọ Neveo khi nó vừa toan có ý đồ ám muội.

    “Binh! Bùm!”

    “Ánh Sáng Công Lý” của Amita thổi bay cái sọ người, hất văng nó đập vào một chi tiết máy rồi lại nảy bắn lại, đập vào một chi tiết máy khác, cuối cùng lăn lốc cốc trên sàn gian hầm lát đá giống hệt như một chiếc ông bơ rỗng tuếch.

    “Giải cứu con Rồng mẹ rồi chạy mau! Cơ mà cậu thật là ngu khi lại tin vào những lời hứa suông của bọn chúng!”

    Amita hiện nguyên hình, nhìn Darkrot trợn trừng hai mắt gắt lên như nổi đóa. Con bé đứng núp phía sau một hệ thống Tời và Dòng Dọc, bên cạnh con bé là những đống dây xích có những mắt xích to như những cái bát con. Darkrot đang đứng gần như là ở chính giữa gian hầm, con Es3 vẫn đứng phía sau; Unka và Fiito đứng đối diện với Darkrot, hai gã này đứng gần cửa ra vào chếch về phía tay phải của lối ra. Bên trong gian hầm, vị trí tương đối giữa Amita, Darkrot, Unka và Fiito tạo thành một hình tam giác đều; Amita và những đống dây xích nằm chếch về phía trái của lối ra.

    Sự xuất hiện đốt ngột của Amita với một tay đang ôm con Rồng Kim Cương nhỏ khiến Unust Unka cứ đứng ngây ra như thộn và nhìn trừng trừng vào con bé. Unka nhìn Amita giây lát thì quay sang nguýt mắt nhìn vào ba con Chó Augustus đang nằm hàng đôi với nhau sóng soài (những con chó nằm ở mé trái, cạnh sườn Unka); khuôn mặt thô kệch của Unka nhìn những con Chó Augustus từ dáng vẻ thản nhiên thì đột ngột rung lắc như muốn nổ tung và rồi hắn gầm lên vô cùng tức giận:

    “TAO RÕ THẬT LÀ ĐANG NUÔI BÉO KHÔNG!… MỘT LŨ CHÓ VÔ DỤNG!”

    Cùng với cái lúc Unka đang tỏ ra tức giận bởi những con Chó Săn Rồng của gã, Fiito vừa nhìn thấy Amita khuôn mặt hắn giãn ra biểu lộ một sự ngạc nhiên thấy rõ. Fiito nhìn vào Amita có một chút biểu hiện nghi hoặc, nhưng rồi, lại vì một thứ gì đó giống như là e sợ, hắn đột nhiên cúi đầu lễ phép. Fiito nhìn Amita, cúi đầu rồi hắn nói:

    “Công Nương Lizzie, Công Nương không nhớ bề tôi hay sao? Bề tôi là Fiito. Đã có một vài lần bề tôi vinh hạnh được diện kiến Công Nương, trong tư dinh của ngài Quốc Trưởng.Theo những gì mà bề tôi được biết, giờ này… bề tôi lại cứ ngỡ, Công Nương phải đang ở bên trong THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ rồi kia đấy? Mà…cậu bé này là ai? Công Nương hình như… Công Nương đã có quen biết với cậu ta từ trước?”

    Fiito đang ngờ vực về một điều gì đó, nhưng hắn vẫn tỏ ra hết sức thận trọng trong cách nói của mình.

    Sự cung kính một cách khó hiểu của Fiito trước Amita khiến cho cả Unka và Darkrot lấy làm ngạc nhiên; Amita cũng có một thoáng ngạc nhiên, nhưng rồi thì cô bé giống như là ngay lập tức hiểu ra vấn đề.

    Amita vốn có một cô em gái song sinh (hai đứa giống nhau như hai giọt nước), tên cô bé ấy là Lizzie. Lizzie được dòng họ Shivar cho đi làm con nuôi từ nhỏ; và con bé là con gái nuôi của Hansanwok.

    “Cậu ấy là một người bạn ta mới qen được ở bên trong THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ; bọn ta bị lạc.”

    Fiito là một con rắn độc, hắn vô cùng tinh ranh. Câu trả lời của Amita khiến hắn vốn đã sẵn có những nghi ngờ thì lại càng thêm nghi ngờ. Những lần hầu chuyện Hansanwok, Fiito đã vài lần chạm trán với Lizzie. Trong mắt Fiito thì Lizzie là một “con bé” vô cùng khó chịu và đặc biệt “nguy hiểm”. Vốn được Hansanwok vô cùng chiều chuộng, trong mắt Lizzie những bề tôi của Hansanwok chưa bao giờ được con bé ấy coi giống như là “người”, và Fiito cũng không là một ngoại lệ. Nếu là Lizzie thật, một câu hỏi tương tự như thế của hắn, sẽ không bao giờ nhận được câu trả lời, mà thay vào đó sẽ là một điều gì đó thật là kinh khủng. Amita không lớn lên trong môi trường giống như Lizzie, cô bé đã không thể nào có được những tính cách khó chịu mà cô em gái song sinh của mình vốn có; Amita không có được hai thứ quan trọng nhất mà Lizzie có, ấy là… sự kênh kiệu và sự vô lý.

    “Công Nương bị lạc? Cùng với cậu bé này? từ bên trong THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ, lạc tới Pháo Đài nhà Unust?”

    Fiito chưa dám mạo hiểm; ngoại hình của Amita quả thực là giống với Lizzie như đúc. Fiito không biết về thân thế thực sự của Lizzie, hắn ta không biết về sự tồn tại của một cô chị song sinh (là Amita). Fiito đang nghĩ về một kẻ biến hình nào đó, một kẻ mạo danh. Nhưng dù sao thì hắn cũng không dám mạo hiểm với tính mạng của chính mình mà không suy xét thật là cẩn trọng (biết đâu đấy, những suy luận của hắn lại vẫn có thể bị nhầm, và con bé trước mặt hắn lại là Công Nương của hắn thật); với Lizzie thì Fiito hiểu là, chỉ cần sơ xuất một chút thôi, là tính mạng của hắn có thể sẽ đi đời. Với tính mạng của chính mình, Fiito không thể nào thiếu thận trọng.

    “Phải! Ta bị lạc từ bên TRONG THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ! Mà này…Fiito! Phải chăng là ông đang có ý định tra vấn ta?”

    Giọng Amita đột nhiên có những nhẩn nha ẩn ý, ánh mắt cô bé liếc xéo lên nhìn Fiito phóng ra một luồng tia tức giận (một cái nhìn đặc hiệu Lizzie); chỉ với bấy nhiêu thôi, một chút diễn xuất tuy là còn hơi vụng về, nhưng cũng đủ khiến cho con rắn độc khuôn mặt tái xám. Fiito sợ hãi, hắn nghĩ là, Lizzie cũng có thể rất giống với Hansanwok ở cái tính khí thất thường (đôi khi thực sự dễ dàng, nhưng lắm lúc lại cực kỳ khắt khe). Fiito cúi đầu in bặt.

    “Giờ thì ta và người bạn của mình cần phải quay trở về với THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ. Nhưng trước hết, ta muốn ông trả tiền thêm cho mấy tên Thợ Săn Trộm Rồng; ta muốn mua thêm con rồng Kim Cương Nhỏ. Và chính tay ta sẽ thả tự do cho cả hai mẹ con bọn chúng. Fiito, ông định khước từ ta, việc đó đấy chứ?”

    Amita thấy Fiito có một thoáng sợ hãi thì được đà làm tới.

    Đứng ở bên ngoài, quan sát cuộc trò chuyện giữa Amita và Fiito; Darkrot và Unka, hai người có hai luồng suy nghĩ không giống nhau (trong đánh giá sự việc), nhưng tuyệt nhiên cả lại lại đang cùng nghệt mặt. Unka và Darkrot hết nhìn thái độ chảnh chọe của Amita một cách lạ lùng, thì lại ngẩn ngơ quay sang nhìn vào cái cung cách khúm núm của Fiito chằm chặp.

    Mặc dù là sợ hãi, nhưng Fiito vẫn cho là… có một điều gì đó đã không được khớp lắm, trong cái cách mà “Công Nương” của hắn đột ngột xuất hiện. Ngay khi vừa lộ diện, Amita đã hét lớn một câu nói mà… nếu như trên cương vị Lizzie, con bé sẽ không bao giờ thét lên như thế. Thật giả lẫn lộn và những hoài nghi không làm cho Fiito bối rối, khuôn mặt đang cúi gằm của hắn, nhá nhem một nụ cười. Fiito ngước lên bạo gan nhìn vào khuôn mặt của Amita rồi thì hắn nói:

    “Vài hôm trước, trong lúc hầu đang chuyện ngài Quốc Trưởng, bề tôi đã may mắn được ngài dẫn tới xem bộ sưu tập những món quà sinh nhật của ngài hàng năm của ngài. Đó quả là một kho những báu vật vô giá. Bên trong bộ sưu tập đồ sộ ấy, phần lớn đều là những báu vật chỉ có một trên thế gian; nhưng kì lạ là ngài Quốc Trưởng dường như đều không thích thú với những báu vật ấy lắm. Bề tôi thấy ngài đã bỏ qua tất cả mọi thứ báu vật, và ngài tiến lại ngắm nghía thật lâu một bức tranh được ghép sơ xài từ những mảnh đá quý: bức tranh ngài Quốc Trưởng ngồi bên cạnh ba con Rồng. Ngài nói với bề tôi rằng, đó là món quà sinh nhật vào hồi tháng tư vừa qua, chính tay Công Nương đã làm chỉ để dành tặng riêng cho sinh nhật của ngài. Bề tôi đã thấy là, ngài Quốc Trưởng thực sự đã rất vui với món quà ấy. Bề tôi cũng thấy là, đó quả đúng là một bức tranh ngộ nghĩnh và thật đẹp; chẳng hay Công Nương đã làm bức tranh ấy trong thời gian bao lâu?”

    Fiito đột nhiên kể cho Amita nghe một câu chuyện mà vốn dĩ nó chẳng có liên quan gì tới hiện thực trước mắt. Amita vốn lanh lợi, cô bé hiểu ngay là Fiito đang có ý nghi ngờ, và hắn muốn thử. Fiito đã đưa ra một cái bẫy. Amita biết là vậy, nhưng thật là khó khăn cho cô bé: “Trong một đống những dữ liệu mà hắn đưa ra như thế, thứ nào mới là cái bẫy thực sự?” Amita lướt nhanh suy nghĩ của mình và rồi cô tỏ ra rất bản lĩnh nói với tên rắn độc:

    “Fiito…! Là ông đang thử ta đấy sao?”

    Giọng nói của Amita không những thản nhiên, mà còn đang ra điều thích thú. Amita dừng câu nói của mình lại ở đó, và rồi đôi mắt đẹp nhìn vào Fiito chòng trọc. Ánh nhìn xuyên thấu của Amita và cả một câu hỏi hết sức lửng lơ giống như là Amita đang biết rõ tất cả mọi điều làm cho tên Rắn Độc e sợ, lúng túng.

    “Ta nói với ông là, hãy trả thêm tiền cho mấy tên Thợ Săn Rồng, và ta sẽ mang hai cả hai mẹ con nhà rồng Kim Cương quay trở lại với THUNG LŨNG CỦA NHỮNG GIẤC MƠ ngay lập tức! Ta đợi ông ở bên trên, và ta cho ông năm phút để hoàn thành việc đó! Hãy liệu mà làm sao cho thật đúng ý của ta, nếu như ông còn muốn giữ lấy mạng sống của mình.”

    Amita dằn mặt nói Fiito như đay nghiến. Nói xong cô bé ôm con rồng Kin Cương Nhỏ lẳng lặng bước về phía cửa, và tỏ ra không quan tâm tới bất cứ một thứ gì (kể cả Darkrot). Sự diễn xuất của Amita thành công tới mức, ngay cả Unka và Darkrot chỉ ở bên ngoài và quan sát cũng đang nghĩ rằng con bé này là Công Nương nào đó thực sự.



    “Amita à! Thế… ruốt cuộc, cậu là Amita, hay cậu là một Công Nương?”

    Darkrot nhìn Amita ngẩn người, thằng bé gãi đầu hỏi cô bạn của mình một câu hỏi ngớ ngẩn hết sức. Amita mới chỉ bước ra tới giữa gian phòng thì lặng người, tái mặt. Fiito đang cúi đầu thì lặng lẽ ngóc lên, khuôn mặt xám ngoét của hắn chầm chậm nhìn lướt tới Amita, đôi mắt thâm quầng, sâu trũng đột ngột mở to ra trợn trừng.

    “Giỏi! Giỏi!”

    Fiito vung hai cánh tay dang rộng gầm lên trong tột cùng tức tối; khuôn mặt hắn rung lắc dữ dội khi hai hàm răng nghiến lại.

    “Amita coi chừng!”

    Darkrot nhìn Amita thét lên khi thấy Fiito hoạt hóa một hạt mồi xung quanh cơ thể.

    Nhận được một lời cảnh báo không rõ ý, Amita sợ hãi ngây thỗn ngước nhìn cậu bạn. Sự hiểm nguy trước mắt của Amita đột ngột xộc đến giống như một mũi dao găm chọc thẳng vào trái tim Darkrot khiến nó rùng mình trong những cơn đau thon thót.

    Lo rằng Amita không kịp xoay xở, Darkrot nhanh chân lao vọt tới…

    “LỬA ĐỊA NGỤC!”

    Fiito vung hai cánh tay đưa lên cao mở rộng, rướn thân mình gã đọc ra một câu chú chết người.

    … Darkrot với được bàn của của nó chạm vào cơ thể Amiata xô ngã cô bé.

    “PHỪNG…! PHỪNG…!”

    Darkrot ôm cuốn theo Amita lăn đi lông lốc vừa kịp lúc câu chú “LỬA ĐỊA NGỤC” kích hoạt một quầng lửa bùng lên đỏ rực.

    Darkrot đỡ Amita lồm cồm bò dậy, hai đứa nó đã lăn sát tới chân tường. Sức nóng từ quầng đang vần vũ hắt tới làm cho khuôn mặt hai trẻ đỏ gay bỏng rát.

    Những tưởng mọi thứ như thế là đã kết thúc, và quầng lửa sẽ mau Chóng tan đi, Darkrot quay sang nhìn Fiito giận tím mặt mày; Gã này nhìn lại thằng bé, khuôn mặt đểu giả chỉ khẽ nhếch mép.

    Bất thình lình, Fiito quay ngoắt sang nhìn vào quầng lửa trợn trừng; giống như ngay lập tức được một thứ sức mạnh vô hình điều khiển, “LỬA ĐỊA NGỤC” có những nhiễu động rồi bắt đầu xoáy tít. Trong chớp mắt, “LỬA ĐỊA NGỤC” hóa thân thành một cơn lốc dung nham đỏ rực, nó xoáy tít, bốc lên cao ngùn ngụt, đồng thời di chuyển rất nhanh về phía hai đứa trẻ. Cơn lốc dung nham nuốt chửng mọi thứ xung quanh, nung đỏ những cuộn xích sắt, hất văng những thứ ở xa và dịch chuyển tới đâu thì làm nứt toác sàn nhà ở vị trí đó. Chỉ mất vài giây để cơn lốc dung nham nóng bỏng áp tới ngay trước mặt hai đứa trẻ; Amita ôm chặt con Rồng nhìn Darkrot chết lặng; không nói gì Darkrot đẩy lùi Amita về phía sau, khuôn mặt đanh lại lỳ lợm, thằng bé dũng cảm đưa thân mình can trường chống đỡ.

    “Fiito dừng nó lại! Dừng nó lại ngay! Ông muốn đốt nhà của tôi đấy chắc?”

    Unust Unka hốt hoảng nhìn vào vòi rồng lửa đang xoáy tít, gã thoáng mường tượng ra cái viễn cảnh nhà cửa của hắn vớ vẩn sẽ bị cháy dụi đến tan hoang; gã sợ hãi nhìn Fiito trợn trừng quát thét lên ông ổng.

    Vòi Rồng dung nham xoáy tới, Darkot nghiến răng mở to hai mắt trừng trừng. Khuôn mặt thằng bé ánh lên một màu đồng thau bóng nhẫy khi nó đang bị thiêu đốt bởi một sức nóng khủng khiếp và mồ hôi đã túa ra nhễ nhại. Darkrot không lo lắng lắm cho bản thân mình, nó chỉ lo rằng Amita và con Rồng nhỏ sẽ không chịu đựng nổi cái sức nóng kinh khủng ấy. Trong những lặng câm, Darkrot không biết nên làm gì, giải pháp duy nhất nó có thể nghĩ ra là dùng chính cơ thể nó ép chặt Amita vào sát vách tường mặc cho cô bạn cũng đang gắng sức muốn đẩy nó văng đi.

    Cơn lốc dung nham xoáy tít lao về phía Darkrot như muốn nuốt chửng. Fiito cắn răng tức giận khi thằng bé lì lợm kia không muốn tìm đường thoát thân, thình lình gã bóp chặt lòng bàn tay đang xòe rộng; cơn lốc dung nham đột nhiên khựng lại. Đối tượng của Fiito chỉ là Amita, hắn không muốn Darkrot bị tổn thương và hắn nghĩ là hắn sẽ tìm được cách thu phục thằng bé. Fiito bình tĩnh trở lại, hắn xua tay ngay tức thì dập tan quầng lửa.

    “Gừ! Bọn nhóc! Bọn nhóc này…! Xử lý! Xử lý tất cả bọn chúng cho tao!”

    Fiito vừa định mở miệng nói ra một điều gì đó thì Unka đã gầm lên chẹn họng. Việc Pháo Đài của gã bị đột nhập ồ ạt và cả việc nhà cửa của gã đột nhiên cứ rối bét khiến gã tức giận vô cùng. Unka nhìn quậy quạ, hắn chỉ chỏ khắp nơi bên trong gian hầm. Hắn đang nghĩ là nhất định sẽ còn có vài đứa nhóc nữa trong hội sáu đứa trẻ mà hắn đã nhìn thấy ở Chợ Đen Ma Pháp Thuật; bọn chúng hãy còn đang lẩn khuất đâu đó bên trong gian hầm mà chưa xuất đầu lộ diện.

    Không giống như Fiito, anh em nhà Unust chẳng hề quan tâm tới việc bắt cóc những đứa trẻ có tiền tố Mapi thế nên khi Unka vừa đưa ra hiệu lệnh, những gã em trai của hắn bên trong con Es3 lập tức thi hành. Con Es3 với cơ thể đã là một Robo chiến đấu, chĩa nòng súng máy khổng lồ bên trên bả vai trái hướng thẳng về phía Darkort và Amita. Nòng súng với ba mươi sáu họng thiết kế theo kiểu con quay vừa định vị được mục tiêu thì giật lên liên hồi chát chúa. Đã đoán trước rằng con Es3 sớm muộn rồi cũng sẽ tấn công, sẵn tinh thần Darkort bế thốc Amita, hai lòng bàn chân lóe sáng nhảy xéo vọt đi nhanh như bóng Cắt.

    Tiếng những đầu đạn găm vào bức tường bê tông chan chát đục loét bức tường bê tông kiên cố, những lỗ thủng to bằng miệng cái bát con. Darkrot bế Amita nhảy liên hồi; nòng súng máy trên vai con Es3 có trục xoay ba trăm sáu mươi độ với mắt hồng ngoại lia rượt theo mục tiêu nã ra một cơn mưa đạn.

    Những họng súng máy đỏ rực, bầu không khí tưởng như cũng nóng ran, bỏng rát. Bế theo Amita nhảy liên tục, lách qua những luồng đầu đạn xoáy tít, Darkrot đáp xuống được phía sau một đống những kiện hàng hình lập phương xếp cao như một lá chắn. Xung quanh đó có rất nhiều những chồng kiện hàng xếp cao như thế tạo ra một dãy những hành lang hẹp giống như ở bên trong một ô bàn cờ.

    “Amita. Tàng hình. Cậu đã hứa là sẽ tàng hình và đứng yên một chỗ? (!)”

    Quỳ một gối trên sàn, không cả dám đặt Amita xuống đất vì sợ rằng sẽ ngay lập tức có những biến cố tiếp theo, Darkrot nhìn vào khuôn mặt Amita ở ngay sát bên dưới cằm của nó, vừa thở hổn hển, vừa nói rít qua những kẽ răng khe khẽ như trách móc.

    “Đứng yên một chỗ? – Amita tròn mắt nhìn cậu bạn của mình như phẫn nộ – Cậu nói rằng mình phải đứng yên một chỗ và trơ mắt nhìn cậu mắc lừa gã đó như một thằng ngốc?”

    Nghĩ tới việc Darkrot thật dễ bị lừa, Amita giận cậu bạn của mình sôi máu.

    “Được rồi, cãi nhau lúc này không phải là cách. Giờ thì cậu tàng hình tiếp đi. Mình không thể hạ gục bọn chúng nếu như cứ phải ôm khư khư, giữ cậu.”

    “Tàng hình? Thật là hay ho làm sao, nhờ có sự “thông minh” của cậu mà một chút quyền năng lượng ít ỏi của mình đã phải tung ra hết sạch. Không còn quyền năng lượng, cậu bảo mình phải tàng hình làm sao? Mười phút nữa. Ít nhất là mười phút nữa mình mới có thể tàng hình trở lại.”

    Trong vòng tay Darkrot, Amita khônng hề muốn giận, nhưng cứ nghĩ tới việc cậu bạn đã làm hỏng kế hoạch một cách thật là ngớ ngẩn, con bé lại thấy giận điếng người. Trong vòng tay Amita, con Rồng Kim Cương nhỏ dường như cũng hiểu được tình thế ngặt nghèo; nó rất ngoan, không quẫy đạp và cũng không hề kêu lên chí chóe.

    “Mười phút?”

    Darkrot ngẩn người suy tính. Nó không nghĩ là anh em nhà Unust và ba con Chó săn Rồng đang lởn vởn ngoài kia sẽ để yên cho Amita trong vòng mười phút.

    “Để những con Chó lùa bọn chúng ra! Cẩn thận những kiện hàng dễ vỡ!”

    Bên ngoài giọng của Unka cất lên ồm ồm.

    “Những kiện hàng! Hắn sợ những kiện hàng sẽ vỡ, như vậy chí ít, con Es3 sẽ không dám liều lĩnh bắn càn.” Darkrot nhủ thầm trong bụng, thằng bé nhanh Chóng nghĩ tới kịch bản cuối cùng của nó. Nó cũng cần có một khoảng thời gian nhất định…, khi ấy nó sẽ không thể bảo vệ được Amita. Darkrot thực sự lo lắng nhất trong cái khoảng thời gian ấy (là lúc nó chưa kịp hoàn tất việc biến hình).

    “Bột Hùng Hoằng của cậu vẫn còn tác dụng đấy chứ?”

    Darkrot lại nhìn Amita rồi hỏi.

    “Sẽ có tác dụng trong vòng ba mươi mốt tiếng.”

    Cảm thấy trái tim đang rộn ràng trong những nhịp thở đều đều, Amita mấp máy môi trả lời khe khẽ.

    Chỉ đợi câu trả lời ấy của cô bạn, Darkrot bến xốc Amita lên rồi đứng dậy. Nó chạy rất nhanh, lẻn sâu vào những dãy hành lang chằng chịt, cơ thể lẩn khuất phía sau những kiện hàng. Nếu bột Hùng Hoằng còn tác dụng, có nghĩa là càng đi sâu vào bên trong, những con Chó Săn Rồng sẽ càng lâu tìm được ra nó; Amita sẽ chắc chắn có được một khoảng thời gian an toàn cần thiết trong khi chờ đợi những biến hình của nó.

    Darkrot bế Amita trên tay luồn lách một hồi lâu trong những ngóc ngách cuối cùng phải dừng lại khi đã đến một góc chết. Thằng bé đoán là nó đã vào sâu nhất có thể. Nó đặt cô bạn của mình xuống.

    “Amita à! Cậu đợi mình một lát, và… cậu…cậu đừng sợ! Cậu đừng có sợ mình được chứ? Trong mọi trường hợp mình vẫn sẽ bảo vệ cậu. Mình sẽ bảo vệ cậu, đồng thời mình phải giải cứu cả con Rồng mẹ ở bên ngoài kia nữa. Mình làm được! Mình hứa!”

    Nắm tay Amita, Darkrot dặn dò như thể nó đang nói ra những lời trăn trối. Nó biết là nó sẽ không còn là chính nó, nhưng đồng thời nó cũng hiểu rằng một phần nào đó những ý thức của nó vẫn sẽ còn. Darkrot bắt buộc phải sử dụng tới nhân dạng thứ ba của mình (một điều mà mẹ nó tuyệt đối cấm).

    “Darkrot à! Khuôn mặt của cậu, tại làm sao mà phải nghiêm trọng quá thế? Mình sẽ sợ cậu? Ý cậu là gì, sao nghe mà mình hoàn toàn không hiểu?”

    Vẻ mặt nghiêm trọng của Darkrot khiến Amita tỏ ra vô cùng lo lắng.

    “Là bí mật của mình! Cái điều mà mẹ mình luôn bắt mình phải tuyệt đối giấu. Nhưng… mình tin cậu. Ngay sau đây rồi cậu sẽ hiểu.”

    Không để mất nhiều thì giờ, buông tay Amita, Darkrot đưa cườm bàn tay trái lên miệng. Nó nghiến răng, cắn mạnh vào bàn tay của mình tới nỗi máu ngay tức thì chảy túa ra.

    Amita nhìn Darkrot rùng mình. Darkrot nuốt máu tươi của nó ừng ực; cổ nó rướn cao, đôi mắt bất thình lình trợn ngược.

    Darkrot buông tay ra khỏi miệng; hai răng nanh trắng nhởn của nó đã dài nghều và toàn thân nó bắt đầu rung lên bần bật. Cơ thể Darkrot có những biến dạng rất nhanh, da mặt của nó đổi sang màu trắng nhạt với những gân xanh nổi gồ và khi những khướp xương bắt đầu kêu lên răng rắc thì cũng là lúc cơ thể nó trương lên như được thổi phồng. Chiếc áo sơ mi khoác bên ngoài màu tím nhạt được may từ một chất liệu vải lụa cao cấp, đã rách toạc hai tay áo từ lâu, giờ thêm một lần nữa bị xé tan tành.

    Trên cơ thể Darkrot, chiếc áo thun khoét nách màu trắng bên trong của nó, chiếc quần mà nó đang mặc, và cả đôi giày mà nó đang đi đều được bà Linxa chế tạo dành riêng cho cậu con trai đặc biệt của mình; những phục trang ấy được làm ra từ một thứ vật liệu siêu giãn, độ đàn hồi gần như là vô hạn và đã được kiểm nghiệm để vượt qua mọi biến dạng trên cơ thể thằng bé. Khi mà chiếc áo sơ mi bên ngoài bị xé rách, chiếc áo thun bên trong vẫn không hề hấn gì; chiếc áo chỉ bị kéo giãn ra, trương to lên theo những sự tăng trưởng về kích thước vượt bậc.

    “Dark…Darkrot! Mình không sợ! Mình sẽ không sợ cậu đâu! Cho dù cậu có là thứ gì đi chăng nữa! (?)”

    Ngước lên nhìn vào khuôn mặt thân quen vẫn đang biến dạng, trong những rung động thảng thốt, Amita khe khẽ lắc đầu; nước mắt cô bé tuôn rơi và cô bé khóc.

    Cơ thể Darkrot cao lên rất nhanh, gióng ống chân và gióng tay của nó dài ra trông thấy sau những tiếng xương kêu lắc rắc liên hồi và tiếng thịt bị xé banh, nứt toác.

    Khi cái cổ Darkrot được đẩy lên cao, thì cũng là lúc cái đuôi được tạo hình, và phía sau lưng, những đòn xương cánh tách ra răng rắc. Sau những phá hủy liên tục cái cũ, là một sự lột xác hoàn toàn. Và sau chừng hai phút đồng hồ, sau những đau đớn tột cùng về thể xác, cái đầu của một Kdrat trắng hoàn thiện với hai sừng xoắn và một hệ thống mấu xương trên đỉnh trán kết thành một chiếc Mũ Vua. Kdrat ấy có một cặp mắt sâu thăm thẳm, tím biếc như hai viên ngọc; một thân hình kỳ vĩ, dũng mãnh, cực kỳ uy nghi; và cuối cùng là một đôi cánh lông vũ trắng muốt đẹp như cánh Chim Phượng Hoàng. Cơ thể Kdrat được bao bọc bởi những tấm giáp sừng với những kết cấu làm nên một tạo hình tuyệt mỹ. Kdrat có dáng đứng thẳng, như dáng đứng của con người; hai chân cao lớn và hai cánh tay gân guốc có những mấu xương đâm nhoai ra ngoài giống như những lưỡi Đao sắc lẻm.

    “Lạy thần mẹ Xina! Darkrot à! Cậu… nếu cậu thực sự có thể biết thì… cậu đẹp tuyệt vời quá!”

    Amita không nào thể không trầm trồ trước một tạo vật đẹp tuyệt vời giống như đang được chiêm ngưỡng một vị thần với thân hình khôi vĩ.

    “Gầm…! Gầm…!”

    Những móng vuốt sắc lẻm cuối cùng hoàn thiện; Darkrot trong nhân dạng thứ ba của mình (là một Kdrat Kan) rướn cổ gầm lên uy mãnh. Tiếng gầm hùng tráng vang vọng khắp bốn bề không gian khiến cho những con Chó Săn Rồng Augustus vừa thoáng nghe thì cúp đuôi, nép mình giật thót. Những con Chó Săn Rồng đưa những cặp mắt sợ hãi lấn lét nhìn quanh, và vừa thoáng thấy cái đầu của Kdrat Kan đã nhô cao hơn hẳn những kiện hàng thì vội vã quay đầu thoái lui cả về một xó.

    Sau những tiếng gầm khủng khiếp, Kdrat bắt đầu liếc nhìn xung quanh và ngay lập tức nó chú ý tới cô gái bé nhỏ. Kdrat nghiêng đầu nhìn Amita chăm chú. Đứng về phía góc chết, vẫn ôm khư khư con Rồng Kim Cương nhỏ, Amita ngước nhìn Kdrat nín thinh. Những tiếng thở của Amita thật dồn dập. Cô bé hơi hồi hộp, đồng thời cô bé cũng hơi run. Kdrat nhìn Amita thật lạ lùng và nó đang cố nhớ ra một điều gì đó.

    Kdrat cúi xuống đưa đôi mắt lớn nhìn thẳng vào khuôn mặt Amita chằm chặp. Hơi lo lắng, Amita giữ chặt con Rồng nhỏ giật lùi trở lại, nép mình vào góc chết. Kdrat đưa ra bàn tay xương xẩu với những móng tay khoằm khoằm sáng bóng như gương áp tới Amita thì dừng lại; đầu móng tay trỏ khẽ gẩy hai cánh tay của cô bé nâng lên rồi lòng bàn tay túm lấy. Kdrat túm lấy cơ thể Amita, nắm gọn cô bé trong lòng bàn tay từ sát nách cho tới phần hông giống như một gã khổng lồ đang nắm giữ một cô bé búp bê xinh xắn; những động tác có phần hơi lóng ngóng vụng về, nhưng cái cảm giác mang tới thì thật nhẹ nhàng êm ái. Amita ôm con Rồng kim cương nhỏ kéo sát về trước ngực, hơi dè dặt cô bé nhìn sâu vào đôi mắt tuy có hơi xa lạ, nhưng vẫn là một đôi mắt màu tím sẫm. Amita không chắc chắn lắm, liệu… trong nhân dạng mới Darkrot có nhận ra cô bé, nhưng rõ là ánh mắt Kdrat đang nhìn cô bé thật hiền lành; một cái nhìn bao bọc giống như đang chứa đựng sự bảo vệ tuyệt đối.

    Kdrat tìm lối ra, nó không đi lòng vòng mà dùng bàn tay xô đổ những kiện hàng, bước qua chúng, đi theo một đường thẳng hướng tới vị trí của con Rồng Kim Cương mẹ (nó vẫn không quên điều mà nó muốn làm trước đó).

    Ở bên ngoài, tuy không sợ hãi như những con Augustus nhưng cả Fiito và Unka đều chết sững khi cơ thể Kdrat hoàn toàn lộ rõ. Hai gã này chỉ biết rằng Darkrot có thể biến dạng, một dạng quái nhân nào đó rất hay thường gặp ở Tipituka, chứ bọn chúng không nghĩ tới trường hợp thằng bé lại là một Kdrat.

    “Nó… nó là người Idi! Chết tiệt thật! Tại làm sao mà bên trong vương quốc của chúng ta lại vẫn có thể đang sống sờ sờ một thằng nhóc người Idi như thế?”

    Unka ngẩn người ngước nhìn cái đầu cao kều của Kdrat đang lừng lững bước tới ngày một gần hơn. Đứng bên cạnh Unka, nếu Unka sững sờ một thì có lẽ Fiito đang sững sờ mười. Tên nô bộc của Hansanwok biết nhiều điều về những Kdrat hơn so với một tay Thợ Săn Trộm Rồng, và nhân dạng mới của Darkrot thực sự đã khiến hắn lặng người chết điếng. Fiito không dám tin vào những gì mà gã đang thấy, nhưng cái lý trí luôn minh mẫn của gã lại cứ nói với gã rằng đó là sự thật. Thứ mà Fiito đang nhìn thấy chính là thứ mà chủ nhân của hắn, quốc trưởng Hansawok, bấy lâu nay đã khổ công tìm kiếm mà vẫn hoàn toàn bặt tin. Tứ chi cứ cứng đơ một cách lạ lùng, khuôn mặt trắng bệch bạc với cặp mắt đỏ hoe của Fiito cố giấu giếm những xúc cảm đan xen: gã vừa mừng, nhưng lại cũng vừa sợ.

    “Không phải là một Kdrat bình thường, nó là một Kdrat’Kan. Nó là vua của những Kdrat. Vị vua trong huyền thoại cổ của những người Idi; Kdrat hùng mạnh nhất và nó được sinh ra để thống trị thế giới.”

    Nói rít qua kẽ răng, ánh mắt của Fiito nhìn Unka khẩn thiết đầy hệ trọng; hắn muốn báo trước để cho gã Unka biết đường mà thận trọng.

    “Kdrat’Kan? Ngài Fiito, ngài đang nói về điều gì, tôi nghe mà cóc hiểu chuyện?”

    Unka liếc nhìn Fiito, ánh mắt hắn tỏ ra thương hại cái sự sùng tượng đang hiển hiện trên khuôn mặt mỏng tanh trắng hếu.



    “Nó có là Kdrat, Kdrat’Kan hay là Kdrat gì gì đi chăng nữa, hôm nay nó đã dám cả gan đột nhập vào lâu đài nhà Unust, nó sẽ phải chết!”

    Unust Unka tuyên bố dõng dạc, gã nhìn Kdrat’Kan rồi liếc mắt sang con Es3 hất hàm ra hiệu.

    Con Es3 di chuyển những bước chân thình thình nặng trịch. Nó chặn ngang đường Kdrat’Kan đang tiến tới, nòng súng máy trên vai đung đưa định vị và chỉ mất vài giây để giật lên liên thanh chát chúa.

    Nhìn Kdrat’Kan đối chọi với con Es3, Unust Unka trịch thượng nhếch mép.

    Hàng trăm viên đạn xoáy tít phóng ra vùn vụt mỗi giây, đầu những viên đạn to bằng cái chén.

    Một chiếc cánh phượng hoàng xải về phía trước, giấu lòng bàn tay đang giữ Amita vào bên trong. Đầu những viên đạn xoáy tít lao đi vun vút hướng thẳng về phía Kdrat’kan, nhưng nó thậm chí chẳng thèm né tránh.

    Kdrat’Kan bước đi lừng lững, hàng trăm đầu đạn nhọn hoắt xoáy tít lao vào nó rôm rốp nhưng đều chỉ bắn ngược trở ra tung tóe, cuối cùng thì méo mó lăn lóc trên sàn nhà lộc cộc.

    Kết thúc những loạt đạn bắn ra như mưa rào, bên tai những âm thanh inh inh ám ảnh, Unust Unka trố mắt nhìn vào đầu những viên đạn bằng thép lúc này đã bẹp lép nằm lăn lóc dưới chân gã mà phát hoảng.

    Kdrat’Kan gần như không quan tâm lắm tới sự hiện diện của cả Unka, Fiito lẫn con Robot Es3 to đùng. Điều duy nhất nó để mắt tới là con Rồng Kim Cương mẹ đang gào thét. Nó tiến tới bên cạnh chiếc giá bằng thép khổng lồ hình chữ thập, đưa bàn tay giật tung những dây xích, bóp vỡ vụn những cái gông. Trên tay Amita, con Rồng nhỏ lần đầu tiên được gặp lại mẹ của nó sau một khoảng thời gian dài xa cách, nó thật đã mừng rỡ biết bao và cả mẹ của nó cũng vậy; nhìn thấy Rồng Con, Rồng Mẹ đã không còn gào lên thống thiết. Nghĩ tới việc hai mẹ con nhà Rồng Kim cương sắp được đoàn tụ, Amita rưng rưng đôi mắt; cô bé mồ côi mẹ, và thậm chí cô bé đã không nhớ nổi chân dung khuôn mặt người mẹ của mình.

    “Không có quả tim Rồng, coi như hợp đồng của chúng ta chấm dứt.”

    Fiito nhìn Unka lạnh lùng tuyên bố.

    “Tấn công! Tấn công nó cho tao! Lũ vô dụng chúng mày còn làm gì mà đứng ngây ra thế?”

    Unust Unka nổi xung quát lũ em trai của gã.

    Con Es3 bước về Kdrat’Kan rầm rầm. Khi Kdrat’Kan không hề để tâm tới nó, con Robot bắt tréo cánh tay ra sau lưng nắm lấy chuôi một thanh kiếm thép khổng lồ. Thanh kiếm tách vỏ. Con Robot vung lên, lưỡi kiếm chém xiên một đường mạnh như bão táp. Đường kiếm quét vào mạn sườn trái Kdrat’Kan, từ bả vai kéo xuống bụng.

    “COI CHỪNG!”

    Amita nhìn vào lưỡi kiếm trên tay con Robot đang xả xuống sợ hãi thét lên.

    “KENG…!”

    Kdrat’Kan bình thản xoay người mau lẹ, cánh tay trái đang nắm giữ Amita vung lên đỡ nhát kiếm chém như bổ. Lưỡi kiếm thép khổng lồ bị một mấu xương trắng như Ngà Voi, dài và to bản như một thanh Đao cỡ lớn chặn khựng lại chết cứng. Con Es3 lăm le ghì mạnh thanh kiếm, nó muốn dùng sức đè bẹp đối phương; nó to gấp rưỡi Krat’Kan về hình thể. Một lực kiếm nén khủng khiếp dồn xuống cánh tay Kdrat’Kan, chuyền dọc theo cơ thể, ép xuống lòng bàn chân; mặt sàn nứt ra vỡ vụn.

    Krat’Kan mới chỉ huy động tới một phần vạn sức lực bên trong. Nó giống như là một đứa trẻ đang tuổi chập chững biết đi, và với nó con Es3 là một thứ đồ chơi to xác. Điểm cọ xát giữa lưỡi kiếm thép và mấu xương trên gióng tay của Kdrat’kan bắt đầu nóng ran đỏ rực. Khi con Es3 đã dùng hết sức, Krat’Kan ngước nhìn con Es3 ngờ nghệch, và giống như đã chán với một trò chơi không cân sức nó đẩy lưỡi kiếm lên thản nhiên nhẹ nhàng mà không hề ra tay động thủ. Kdrat’Kan mặc kệ con Es3 đã đứng khựng như bị sập nguồn, nó đi xung quanh cái giá thép tiếp tục bóp nát những cái gông rồi giật bung những cuộn dây xích.

    “Cỗ máy rẻ tiến ấy mà cũng muốn địch lại với Kdrat’Kan? Mấy anh em nhà Unust các anh có lẽ nên chuyển cả sang làm dịch vụ xua đuổi ruồi muỗi.”

    Lúc này thì đến lượt Fiito trịch thượng nhếch mép liếc nhìn Unust Unka tỏ ra khinh bỉ và thương hại.

    “Dùng hỏa lực! Dùng hỏa lực mạnh nhất cho tao!”

    Bị Fiito nói kháy, khuôn mặt Unka đỏ lựng; gã nhìn con Es3 đấm tay về phía trước, gào lên ông ổng. Bên trong con Es3, cùng một bản tính hiếu chiến như gã anh trai của mình, lũ nhà Unust nhấn nút triển khai dàn tên lửa hạng nặng phía sau lưng quyết một phen sống mái. Dàn tên lửa sau lưng con Es3 đang níc đầy những quả tên lửa đầu dò bắt chặt mục tiêu bằng phương pháp đánh dấu; nó đã phóng ra là cấm có trượt. Bốn ống phóng tên lửa trên những giá đỡ được những cánh tay thủy lực đẩy nhoai ra ngoài ngay tức thì phun lửa; những quả tên lửa vọt ra khỏi ống phóng trong chớp mắt.

    Unust Unka nhìn những quả tên lửa lần lượt phóng đi đắc ý mỉm cười, gã nghĩ là nhất định rồi đây gã sẽ có thứ để xem; thứ mà gã muốn thấy. Bên cạnh Unka, Fiito cũng ngước nhìn những quả tên lửa nhếch mép mỉm cười, gã cũng nghĩ là rồi đây nhất định gã sẽ có thứ để xem; thứ mà cái tên Unka đần độn kia sẽ biết.

    Giống như những hệ thống tên lửa hành trình, bốn quả tên lửa phóng lên thẳng rồi mới chúc mũi xuống hướng tìm mục tiêu; ban đầu chúng bay khá chậm chỉ giống như những quả pháo sáng. Mục tiêu ở rất gần, những quả tên lửa lao xuống.

    “COI CHỪNG NHỮNG QUẢ TÊN LỬA ĐANG PHÓNG TỚI!”

    Amita thêm một lần nữa phải thét lên khi mà Kdrat’Kan gần như chẳng có một chút xíu đề phòng con Robot. Tiếng thét của Amita khiến Kdrat’Kan ngước nhìn. Những quả tên lửa tăng tốc lao nhanh vùn vụt.

    Kdrat’Kan sững người lặng nhìn những quả tên lửa trong giây lát, ký ức về những vụ nổ khủng khiếp lướt qua. Bất thình lình, đôi cánh phượng hoàng vung lên, Kdrat’Kan nghiêng mình về phía trước bay lướt nhanh như ánh chớp.

    “BINH! …RẦM!”

    Trong nháy mắt, Kdrat’Kan xuất hiện trước mặt con Es3 vung tay giáng cho nó một cú đấm thiên lôi vào giữa ngực. Cú đấm thổi bay con Robot bằng thép nặng trịch chỉ giống như người ta ném đi một hòn đá cuội. Cơ thể con Es3 văng đi làm gãy một dãy cột trụ cuối cùng đâm sầm lún sâu vào một bức tường bê tông kiên cố.

    Chưa hạ gục được mục tiêu, những quả tên lửa nối đuôi nhau đuổi theo ráo riết. Những quả tên lửa lao tới gần, Kdrat’Kan liếc mắt, đôi cánh phượng hoàng lại vung lên. Kdrat’Kan một lần nữa xuất hiện phía trước con Es3 hãy còn đang nằm ọep, nó thọc bàn tay túm vào cổ con Robot lôi tọt ra ngoài, xoay mình rồi nhấc bổng lên cao nhẹ bẫng. Giống như một đứa trẻ đang nghịch ngợm thứ đồ chơi của mình, Kdrat’Kan nghiêng đầu nhìn con Robot. Nó nhìn con Robot hết sức ngẩn ngơ và khi những quả tên lửa lao tới gần, thình lình nó giận dữ.

    “RẦM! RẦM! RẦM!”

    Kdrat’Kan nắm cổ con Robot giống như lực sĩ Héc Quyn cầm chùy, nó phang cơ thể khổng lồ của con Robot xuống sàn liên tục ba nhát làm cho cả căn hầm rung lên như muốn nứt ra vỡ toác.

    Bên trong khoang điều khiển của con Es3, cơ thể bã gã em trai Unka trên những chiếc ghế đặc biệt có dây đai bảo hiểm bị lộn ngược tùng phèo và rung lắc dữ dội như đang nằm ở chính giữa tâm chấn của một cơn địa chấn; bọn chúng nháo nhác nhìn nhau hoảng loạn.

    “Nó… nó đang muống gì mà hành chúng ta khiếp thế?”

    Gã ngồi ở ghế điều khiển trung tâm thét lên khiếp đảm.

    “Những quả tên lửa! Hình như nó đang muốn chúng ta phải dừng mấy quả tên lửa lại!”

    Một gã khá thông minh như lờ mờ hiểu ý.

    “Có dừng lại được không?”

    Gã cuối cùng thét lên.

    Đúng là Kdrat’Kan đang muốn con Es3 dừng lại những quả tên lửa đang truy sát nó. Nó lo sợ vụ nổ từ những quả tên lửa sẽ khiến tất cả những người đang ở bên trong gian hầm bị thương. Unust Unka mới mua lại con Es3 ở Chợ Đen Ma Pháp Thuật từ tay của những tên Hải Không Tặc (những tên cướp trên bầu trời và cả mặt biển). Unka có lẽ là chưa dùng tới những quả tên lửa lần nào nên gã rất lơ mơ về khả năng hủy diệt của chúng. Giận quá mất khôn, anh em nhà Unust không nghĩ tới việc bốn quả tên lửa cùng phát nổ một lúc bên trong một gian hầm sẽ đem tới một thảm họa khôn lường. Trong ký ức của Kdrat’kan, nó hãy còn nhớ như in sức công phá khủng khiếp của những quả tên lửa; những quả tên lửa do chính tay mẹ của nó chế ra.

    Bốn quả tên lửa vẫn phóng tới vùn vụt. Không thể tiếp tục né tránh, Kdrat’Kan xách cổ con Es3 đã ọp ẹp liệng mạnh về phía những quả tên lửa đồng thời vung cánh biến mất rất nhanh.

    Kdrat’Kan xuất hiện phía trước con Rồng Kim Cương mẹ, trong một thế đứng hiên ngang, đôi cánh phượng hoàng xòe rộng.

    “BÙM…! BÙNG…! BÙM…! BÙM…!”

    Cơ thể khổng lồ của con Es3 ôm trọn cả bốn quả tên lửa phát nổ đinh tai nhức nhóc. Một quầng lửa bên trong những đám khói đen sì bùng lên đỏ rực, kèm theo với nó là một lực ép nặng hàng vạn cân. Kdrat’Kan oải cánh quạt thốc ra một luồng kình phong cực mạnh đối kháng lại với sức ép từ những vụ nổ và thổi bạt đi quầng lửa đang bùng lên cuồn cuộn chỉ chực nuốt chửng cả không gian căn hầm. Bụi khói rồi cả những mảnh vỡ vụn bị hất bạt lao đi vun vút. Trong lòng bàn tay của Kdrat’Kan, Amita được bảo vệ an toàn tuyệt đối nhưng cô bé vẫn có thể cảm nhận được một sức nóng như rang và những đợt sóng xung kích ép tới nghẹn thở.

    Quầng lửa khổng lồ bị áp suất gió từ cánh của Kdrat’Kan nén lại không thể bùng cháy về phía con Rồng Kim Cương mẹ thì ào ạt đổ cả về phía Fiito và Unust Unka. Quầng lửa bị những bức tường bê tông kiên cố nén lại, ép ra cửa chạy cuốn đi cuồn cuộn bên trong những đường hầm; trong những ngóc ngách đường hầm nhỏ hẹp, quầng lửa thiêu rụi mọi thứ trên đường đi và thổi bay những vật cản lớn ngáng đường. Tất cả diễn biến chóng vánh và thật khủng khiếp.

    Phẫn uất trước những thất bại, Unust Unka thi triển thần chú hộ thân: gã gồng mình liêu xiêu trong lửa đỏ khói bụi và cả những mảnh vỡ đang lao vun vút. Unka rạp mình khó nhọc ngoi ngóp về phía một bức tường nơi có một cái giá xếp đặt rất nhiều chủng loại vũ khí với những hình dạng cổ quái kỳ lạ. Bàn tay to phạc của gã vớ lấy một một món đồ nhìn giống như một khẩu Súng Cối rỗng hai đầu và to chừng bằng bắp chân của gã. Vác món vũ khí kỳ lạ trên vai, Unust Unka nạp vào đó một viên đạn màu vàng; viên đạn vừa chạm vào lòng bàn tay của gã thì sáng rực.

    “Gừ…! Khốn nạn thật! Để xem mày sẽ đối phó ra sao với đồ chơi hạng nặng của tao này! Atvanta’Domper!”

    Gầm rít qua những kẽ răng, nhắm thẳng họng súng vào giữa ngực Kdrat’Kan, tên Thợ Săn Rồng phùng má trợn mắt thét lên một câu thần chú phép. Lời thần chú khiến cho khẩu Súng Cối Ma Thuật sáng lên những hoa văn kỳ lạ giống như một thứ bùa. Viên đạn phép thuật nằm bên trong họng súng được kích hoạt phóng vụt ra ngoài kéo theo một cái đuôi dài sáng chói.

    Trong khói lửa mịt mùng và những tiếng nổ rền vang không ngớt, cả Kdrat’Kan và Amita đều không hay biết việc Unust Unka ra đòn. Viên đạn ma thuật rực sáng xuyên qua quầng lửa đỏ. Khi Amita kịp nhận ra nó thì mọi việc đã quá muộn. Cô bé lạnh người, líu lưỡi thậm chí đã không thể khóc thét lên.

    Viên đạn ma thuật của Unust Unka to bằng cái đấu. Nó là một bảo vật gia truyền của dòng họ Unust, bên trong nó mang theo công thức của những lời nguyền rủa cực độc.

    Viên đạn xoáy đi lao về phía Kdrat’Kan. Tới gần mục tiêu nó bung ra một vầng sáng, những ánh vàng kim hắt ra từ những hoa văn cổ đại xếp trên một hình vành khăn xoay tròn như đĩa hát. Viên đạn nguyền rủa không gian.



    ---oOo---

    Con Rồng Kim Cương mẹ mang theo Amita, Darkrot cùng con Rồng nhỏ đâm xuyên thủng nóc Pháo Đài nhà Unust. Cẩn thận néo chắc thân mình vào Yên Lưng con Rồng Kim Cương lớn, khuôn mặt Amita lấm lem mếu máo; Darkrot đã bất tỉnh được đặt ngồi phía trước Amita (cơ thể hai đứa cột chặt vào nhau).

    Con Rồng Kim Cương mẹ phóng vút lên bầu trời; phía sau nó là khói, lửa, bụi, và cả những tiếng nổ vẫn không ngừng vang lên đôm đốp.

    “Amita! Amita kìa các cậu!”

    Tại một vị trí khác, cách nóc Pháo Đài nhà Unust không xa lắm, giọng Nalet cất lên lanh lảnh chua lói; con bé hấp tấp chỉ tay về phía con Rồng Kim Cương khổng lồ sải rộng đôi cánh lớn trên bầu trời đang tán xạ lại những tia nắng chiếu tới sáng hoa lên lấp lánh như tỏa ra hàng trăm những ánh cầu vồng. Gần như là kề sát ngay bên cạnh Nalet, trên bầu trời, hai anh em nhà P ngồi xoạng chân trên cổ hai con Rồng Xicla đang uể oải ngáp ruồi trong những làn gió hiu hiu nhẹ; nghe giọng Nalet thét to hai anh em nhà P thình lình giật thót.

    “Amita? Amita đâu? Ở đâu?”

    Hai anh em nhà P lơ ngơ nhìn nhau rồi quay ra nhìn quậy quạ.

    “Roạc! Roạc! Roạc! … Gừ…!”

    Năm con Chó Săn Rồng Augustus đen sì bóng nhẫy giống như là độn thổ lên từ bên dưới những nóc Pháo Đài. Bọn chúng đâm lên phá tan nóc Pháo Đài nhà Unust không thương tiếc, giương mắt nhìn theo con Rồng Kim Cương mẹ gầm lên thịnh nộ. Những con Chó Săn Rồng nhảy chồm chồm chuyền qua những nóc Pháo Đài, vung cánh đuổi theo Amita.

    “O… ò…!”

    Sự xuất hiện đường đột và cái vẻ gớm ghiếc của những con Chó Augustus khiến hai anh em nhà P và Nalet chết sững; bọn này giương mắt tròn xoe nhìn nhau méo miệng.

    Amita ôm chặt Darkrot đã bị thương, bên tai cô bé gió thốc ù ù, mái tóc hơi xoăn bồng bềnh màu tím nhạt tung bay lất phất. Ở phía trước Darkrot, bên ngoài cái yên Rồng, con Rồng kim cương nhỏ đã có thể tự lo được cho nó bằng cách níu chặt lấy cổ của mẹ. Đã gần năm phút trôi qua sau cuộc đấu phép kinh hoàng giữa Fiito, Unust Unka và Darkrot, hai cánh tay Amita thi thoảng vẫn run lên tê dại. Bả vai cô bé bị một luồng năng lượng nhỏ của Fiito hất ngược lại từ cơ thể của Darkrot vô tình đánh trúng. Lần đầu tiên Amita được chứng kiến tặn mắt sự hoạt động của một trong tám thần vật quyền uy nhất Tipituka: là miếng phù hộ thân của Darkrot. Không phải Darkrot mà chính miếng phù ấy đã đánh bại cùng một lúc cả Fiito và Unust Unka hợp lực. Khi miếng phù hoạt động, Amita có thể thấy rõ cái nhìn trong tột cùng sợ hãi bên trên gương mặt trắng bệch của Fiito. Nhìn thấy miếng phù, miệng hắn tưởng như đã cứng lại nhưng vẫn ngắc ngứ thốt lên một tiếng: “Hollululu”. Amita có những hiểu biết khá sâu về thế giới ma pháp thuật và phù Hollululu… một chuỗi những suy luận liên tiếp của Amita đưa cô bé tới với một bí mật động trời. Bí mật mà bà Linxa Vandeo đang che giấu, bí mật về Darkrot. Không chỉ riêng cô bé, Amita hiểu rằng Fiito cũng chắc chắc biết việc này; căn cứ vào thái độ sống chết của hắn đối với Darkrot trong những giây phút cuối cùng. Cả Fiito và Unust Unka có lẽ đều đã bị thương rất nặng.

    Trên bầu trời, năm con Chó Săn Rồng Augustus với những đôi cánh của quỷ Satan chao liệng lao đi vun vút. Không giống như con Rồng Kim Cương chậm chạp, tốc độ bay của chúng thật đáng kinh hoàng và chẳng mấy chốc chúng đã rượt theo Amita sát nút. Quyền Năng Lượng bên trong cơ thể Amita còn lâu mới hoàn toàn hồi phục, nhưng ít nhiều cô bé đã có thể phóng ra được một vài câu thần chú phép. Phải giữ Dakrot trong tay, nếu không cố gắng điều khiển cho con Rồng mẹ lật mình khi những con Chó tấn công… Amita nghĩ là con Rồng kim cương mẹ khó lòng trụ vững. Tháp Gindo hãy còn quá xa, trong hoàn cảnh này Amita vô cùng lo lắng.

    “Cố lên! Bay nhanh nữa lên nào Rồng mẹ! Tới đỉnh tháp Gindo rồi thì chúng ta sẽ ổn!”

    Bay về Phương Bắc, là đang hướng về đỉnh tháp Gindo, Amita gào lên chen tiếng gió; giọng cô bé khản đục và nghe như lạc đi vì gắng sức.

    “Chúng ta sẽ không sao, nhất định rồi thì chúng ta sẽ ổn!”

    Hình ảnh Darkrot đang nhìn mình gãi đầu rồi cười thoáng lướt qua trong tâm trí, Amita tự trấn an tinh thần để cô bé có thể vững tâm hơn nữa. Lúc này Amita hy vọng sự yểm trợ từ phía những người bạn, nhưng chính bản thân cô bé cũng không chắc chắn lắm: “liệu… những người bạn có còn đợi cô bé và Darkrot hay không?” Cái cảm giác nghĩ mình và Darkrot đã bị những người bạn bỏ rơi khiến Amita hăng hăng sống mũi. Một chút cứng rắn can trường bùng lên bên trong cơ thể mảnh mai yếu ớt; Amita không khóc.

    Giống như một phi đội bay được đào tạo bài bản, những con Chó Săn Rồng chia đội hình phóng vút lên cao. Con Augustus ở giữa chúc đầu, oải cánh như một mũi tên, nó xoay mình lao thẳng xuống con Rồng mẹ như trái phá.

    Trừng mắt ngước nhìn còn Chó Săn Rồng đang lao tới, Amita áng chừng tọa độ.

    “Chuẩn bị tinh thần nào Rồng mẹ!”

    Amita phát tín hiệu.

    Con Chó Augustus lao tới.

    “Lật mình đi!”

    Ghì chặt Darkrot ở trong lòng, níu chắc vào thân yên Amita nghiến răng thét lớn. Rất hiểu ý cô bé đang điều khiển mình, con Rồng mẹ ngay lập tức thu cánh lật mình. Con Rồng xoay một vòng ngoạn mục giống như một động tác lăn mình trong không khí. Con Chó Augustus đâm xuống, nó ngoác miệng toan xé tan một bên cánh con Rồng nhưng cú lật mình rất đúng lúc làm cho cú đớp hụt.

    “Băng Vĩnh Cửu!”

    Cực kỳ bản lĩnh, trong một tư thế khó, Amita xòe nhanh lòng bàn tay sáng xanh biếc quét lia vào không gian một câu thần chú phép. Lời thần chú phóng ra một luồng sáng ám vào con Augustus vừa lướt qua; đôi cánh nó tức thì đông cứng.

    Không thể điều khiển được bản thân, con Chó Săn Rồng theo đà quán tính và gia tốc rơi tự do cứ thế xoáy tít mù lao về phía mặt đất giống như một chiến cơ bị bắn rơi đã gãy cánh.

    Con Augustus thứ nhất bị loại, con Augustus thứ hai thình lình lao xuống. Hiểu là thao tác lúc trước sẽ bị bắt bài, cực kỳ liều lĩnh, Amita giật dây cương điều khiển Rồng mẹ lao vút lên cao theo phương thẳng đứng.

    “Xé cánh nó đi Rồng mẹ!”

    Amita vững tin thét lớn. Con Augustus và con Rồng mẹ băng qua nhau trong một tốc độ bay khủng khiếp. Một tiếng “roạc!”, rồi những tiếng gãy xương răng rắc, con Chó Săn Rồng kếu rú lên khiếp đảm. Sải cánh của Rồng mẹ chém lia vào sải cánh của con Augustus, kết quả là cánh của con Augustus bị xé tan. Amita hiểu thừa là nếu đối đầu với nhau như thế, cánh của con Rồng Kim Cương cứng hơn gấp bội lần.

    Amita thật cừ, con Augustus thứ hai bị loại.

    Rút ra bài học kinh nghiệm từ sự thất bại của hai lần tấn công trước, ba con Augustus còn lại hiểu rằng chúng đang phải đối phó với một Tay Lái Rồng điều luyện. Không dám coi thường đối phương, ba con Chó Săn Rồng liệng xuống thấp, lợi dụng tốc độ, chúng rượt theo con Rồng Kim Cương và chúng cũng không bay thật quá nhanh để bị mất đà. Ba con Augustus dàn hàng ngang, thận trọng áp sát con Rồng kim cương mẹ từ phía sau và hai bên sườn. Những con Chó Săn Rồng lúc này, với Amita, chúng cực kỳ nâng cao cảnh giác.

    Trước sự đối phó ranh ma của những con Chó Săn Rồng, Amita hơi rối trí.

    “Băng Vĩnh Cửu!”

    Ngoái đầu trở lại, Amita tức giận vung tay toan đóng băng con Augustus đang áp sát cánh phải. Sẵn đề phòng, con Chó lập tức liệng cánh lách đi, nhưng bàn tay Amita đã chỉ có thể sáng lóe lên rồi thì tắt ngấm. Một câu chú Băng Vĩnh Cửu có thể đóng đông sải cánh dài hơn mười mét của những con Chó Săn Rồng tiêu tốn của Amita khá nhiều quyền năng lượng.

    “Phải chiến đấu thôi Rồng mẹ!”

    Chờ đợi hồi lâu vẫn không thấy những người bạn của mình xuất hiện, nghĩ tủi phận Amita giật dây cương thét lên sụt sùi như muốn khóc. Amita hiểu rằng nếu không tấn công trước, lũ Chó thận trọng bám đuôi sớm muộn gì cũng sẽ cắn toạc cánh con Rồng mẹ.

    Con Rồng kim cương đảo mình quay đầu lại, lần đầu tiên đối diện với ba con Chó Săn Rồng. Những sải cánh khổng lồ chầm chậm đảo trên không lặng lờ, những tiếng gằm ghè nghe ghê rợn. Trên bầu trời, với đôi cánh liên tục đảo, lúc này sẽ là cuộc chiến của sự linh hoạt và những chiếc răng nanh.

    Một con Chó Săn Rồng ép gió ngoác miệng phóng tới nhắm thẳng yết hầu con Rồng mẹ. Amita giật dây cương, điểu khiển cái đầu rướn cao.

    “Nhằm vai cánh nó đớp!”

    Amita thét lớn. Con Rồng bổ đầu vào vai cánh con Chó Augustus đang hùng hổ phóng tới. Con Chó lật mình xoay tít tránh cú đớp nhanh như điện. Cú đớp hụt. Con Chó đập cánh lao vọt lên, vòng ra sau gáy con Rồng nhắm vào tử huyệt ở mang tai. Con Chó vung cánh tung ra cú đớp hiểm ác chết người. Amita trừng mắt mắm môi giật dây cương như như chớp. Cái đầu con Rồng lách đi. Cú đớp hụt. …

    Trên bầu trời, con Rồng kim cương khổng lồ với cơ thể nặng nề chậm chạm không có đủ sự linh hoạt và những kỹ năng bay cần thiết để có thể đối chọi lại được với những con Chó Săn Rồng ranh mãnh. Khi Amita và con Rồng mẹ chật vật đối phó với con Augustus ở tầm cao thì một con Chó khác từ bên dưới đâm thoai vào bụng. Con Chó này giương vuốt quắp lấy con Rồng rồi liên tục cắn xé. Con Rồng Mẹ dùng hai chân sau với những móng vuốt sắc lém, đạp liên tục vào mặt con Agustus đang bám gầm, nhưng con cho lỳ lợm vẫn nhất quyết không chịu buông tha.



    Sau một hồi vật lộn, hai cánh tay mỏi rã rời, cơ thể Amita mệt nhoài kiệt quệ. Những con Chó Săn Rồng tấn công triền miên từ bốn phía. Một lát, trong những lúng túng, con Rồng Kim Cương mẹ hoàn toàn chịu trận với những tấm vảy sừng bong tróc khắp nơi. Nhìn con Rồng mẹ quằn quại, Amita đau đớn xe lòng, nước mắt tuôn ra nức nở. Phía trước Amita, con Rồng kim cương nhỏ thấy mẹ nó đang bị cắn xé không thương tiếc bất thình lình gằm ghè lên hung tợn.

    Con Rồng nhỏ xíu lao vọt đi.

    “Bé Rồng, quay lại!”

    Amita đưa bàn tay chới với gào lên thảm thiết.

    Con Rồng nhỏ nghiến răng, cắm đầu, chĩa mũi sừng nhọn lao thẳng vào hốc mắt một con Augustus.

    “Gào…!”

    Trong không gian vọng lên một tiếng Rồng gầm thân thuộc; tiếng gầm của con Rồng Phượng Hoàng KingPac. Con Kingpac trên một độ cao rất lớn xé gió lao thẳng xuống dưới như một mũi tên trắng muốt. Nó lao vào con Chó Agustus mà con Rồng Kim Cương nhỏ cũng đang phóng tới. Con Rồng Phượng Hoàng đánh văng con Chó Săn Rồng ra khỏi cơ thể con Rồng kim cương mẹ. Những móng vuốt sắc lẻm nghiến trên bề mặt da đen dày bóng nhẫy; giữa khoảng không, cơ thể con Rồng Kingpac và con Augustus bẳn quấn lấy nhau, cả hai rơi xuống. Con Rồng KingPac với cái đầu thuôn nhọn và một cặp mắt long lanh vàng rực nhắm vào cổ đối phương phóng ra những cú đớp chí mạng liên hồi. Đạp hất văng con Augustus ra xa, con Rồng Kingpac chao sải cánh bay lướt lên trên (nó đánh được con Augustus ba đòn thì cũng bị con Chó giáng lại trả một nhát cắn xé thịt vào bả vai trái). Con Rồng Kinhpac còn non, nó nhỏ hơn những con Chó Săn Rồng Augustus.

    “Rose! Cẩn thận! Mày phải cẩn thận với chúng!”

    Amita nhìn con Rồng nhỏ tội nghiệp của mình thét lên; con rồng đang có ý định liều lĩnh tấn công hai con Augustus còn lại. Amita thực sự lo lắng (Rose không phải là đối thủ của những con Augustus, và nó rất có thể sẽ bị giết chết).

    “Đừng lo lắng Amita! Cậu quên bọn này rồi đấy chắc?”

    Hai con Rồng Xicla băng ngang qua con Rồng Kim Cương mẹ, anh em nhà P đồng thanh thét lớn.

    “Cả mình nữa! Con Rồng Phượng Hoàng sẽ không đơn độc! Đưa Darkrot về tháp Gindo trước đi Amita, bọn này sẽ lo hộ vệ!”

    Nhìn vào bộ dạng tiều tụy của Darkrot và Amita, Nalet phần nào có thể tưởng tượng ra những gì mà hai người bạn của con bé vừa trải qua. “Bọn họ xứng đáng được nghỉ ngơi.” Nalet bần thần nghĩ vậy.

    “Trở về với mẹ đi bé Rồng! Chúng ta an toàn rồi! Chúng ta đã được giải cứu!”

    Nhìn những người bạn của mình Amita cảm động rơi nước mắt, trong những tiếng nấc nghẹn ngào, cô bé gọi con Rồng nhỏ hãy còn đang lơ mơ chưa hiểu chuyện.

    “Muốn đánh nhau thì hãy đánh nhau với tao đây này hai con Chó đen xấu tệ! Kunkakunka!”

    Ppitatt thét lên. Thằng bé phóng thẳng một câu chú Kunka bẳn xoắn xanh lẹt như một trùm những tia sét vào con Chó Agustus ở phía dưới.

    “Zẹt…! Đoàng! Đoàng!”

    Tiếng nổ của ring róc của thần chú Kunka xé toạc khoảng không nghe tưởng như khét lẹt. Luồng điện cực mạnh đã không thể đánh trúng con Augustus khi nó mau lẹ đảo cánh lách đi.

    Không muốn làm Ppitatt mất hứng, nhưng Amita nghĩ là cái cách mà cậu bạn lãng phí quyền năng lượng thật là đáng trách. Với chỉ số Cpipunxa hiện nay của Ppitatt, Amita ước chừng cậu bạn của mình cùng lắm chỉ có thể phóng ra được ba câu chú Kunka với độ mạnh như thế. Ppitatt chưng hửng nhìn vào bàn tay hãy còn lóe sáng thộn mặt, thằng bé có lẽ cũng đang tiếc ngẩn ngơ vì nó không nghĩ rằng con Chó Săn Rồng có thể né đòn nhanh đến vậy.

    “Amita! Cậu còn chần chừ gì nữa? Gọi theo con Rồng Phượng Hoàng rút trước đi để bọn này bay sau yểm trợ! Ppitatt sang cánh phải, Pronta sang cánh trái! Mình và con Rồng Kingpac sẽ bao quát phía trên! Tất cả chúng ta sẽ chỉ phóng chú khi những con Chó lao vào áp sát, đừng phung phí quyền năng lượng! Chúng ta đang rút chạy và điều duy nhất chúng ta cần là phải tới đích thật nhanh và đảm bảo an toàn tính mạng. Thế thôi! Đi nào!”

    Lúc này Nalet tỏ rõ sự tỉnh táo và một khả năng lãnh đạo thật tuyệt vời. Amita nhận thấy những phân tích của Nalet là hoàn toàn hợp lý, hai anh em nhà P cũng bị giọng nói quyết đoán thuyết phục. Mặc cho những con Chó Săn Rồng vẫn bay lởn vởn xung quanh gầm rú, những đứa trẻ nhanh chóng sắp xếp đội hình bay theo hướng đảm bảo an toàn cho Amita và con Rồng Kim Cương mẹ ở giữa. Bọn chúng bay nhanh tiến thẳng về phía ngọn tháp Gindo nhìn từ xa giống như một mũi giáo.

    Cảnh báo




  2. Bài viết được 1 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status