Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện lần thứ 7 tại: Tp Hồ Chí Minh vào ngày 26.10.2014
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123
Kết quả 11 đến 12 của 12
  1. #11
    Oll's Avatar
    Oll Đang Ngoại tuyến Thập Diện Mai Phục
    Híp Mi Nhát gan như chuột
    Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Đang ở
    Tiêu Diêu cung
    Bài viết
    10,564
    Xu
    1
    Chương 10. Tỷ thí học viện

    Nhóm dịch Tiêu Dao

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện lần thứ 7 tại: Tp Hồ Chí Minh vào ngày 26.10.2014

    Ngày hôm sau, khi ánh nắng rực rỡ chiếu xuống Bắc Linh thành thì Bắc Linh viện cũng nhộn nhịp hẳn lên.

    Bắc Linh viện chia làm hai viện Đông, Tây, tuy giữa hai viện luôn nảy sinh tranh chấp kịch liệt nhưng cũng có lẽ nhờ áp lực cạnh tranh đó mà những năm qua Bắc Linh viện đã đào tạo ra không ít học viên ưu tú.

    Sự ganh đua tranh chấp giữa hai viện thường đạt đến đỉnh điểm vào cuộc tỷ thí giữa hai viện được tổ chức mấy tháng một lần này, hơn nữa nó cũng là yếu tố quyết định vị trí cao thấp trong viện. Thiếu niên thì thường hay háo thắng, lại đứng trước mặt những học tỷ học muội xinh đẹp thì càng phải cố gắng biểu hiện. Đó là lí do tại sao rất nhiều học viên đã vô cùng cố gắng để đạt được thành tích không tồi trong cuộc tỷ thí này.

    Khu tây của Bắc Linh viện có một mảnh sân rộng lớn dùng để làm sân thi đấu. Ở đó phân bố một số lôi đài, quanh mỗi lôi đài xuất hiện một dãy ghế ngồi kiểu bậc thang, mà hôm nay thì những chỗ đó đã chật kín người rồi.

    Tiếng nói chuyện đan xen vang lên, bên trong xen lẫn tiếng cười như chuông bạc của các thiếu nữ khiến không khí quanh đó tràn đầy sức sống tươi trẻ.

    Ở trong khoảng sân rộng này có rất nhiều người và họ được chia vào hai phe hoàn toàn riêng biệt, đây đều là những đệ tử của Đông viện và Tây viện. Do sự cạnh tranh giữa hai bên nên họ thi thoảng lại khiêu khích, bỡn cợt nhau tạo nên bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

    “Đông viện chúng ta chỉ có được bốn người trong tốp mười của Bắc Linh viện địa giới, hơn nữa ba người đứng đầu thì đầu đến từ Tây viện, thật không biết lần tỷ thí học viện này chúng ta có thể thay đổi được điều đó không đây?”

    “Đợt này Đông viện địa giới chúng ta cũng có một số người rất mạnh, chẳng hạn như Lưu Phong hay Đàm Thanh Sơn, ta nghe nói bọn họ sắp đạt tới Linh Động cảnh rồi, nếu thực sự như vậy thì tối thiểu cũng có thể lọt vào tốp năm đó.”

    Đám đệ tử ngồi ở khu của Đông viện bắt đầu rì rầm bàn tán, Tô Lăng ở bên cạnh nghe vậy thì nhếch miệng, nói: “Các ngươi hẳn là biết chuyện quan trọng nhất của lần tỷ thí học viện này, chúng ta có ít người ở trong tốp mười cũng không sao, chỉ cần Mục ca có thể lấy được hạng nhất thì đám người Tây viện kia phải ngậm mồm lại thôi.”

    Một số đệ tử Đông viện ngẩn mặt nhìn nhau, than khẽ một tiếng. Tuy nói thì nói thế nhưng muốn lấy được hạng nhất thì phải đánh bại Liễu Dương, mà nghe nói tên đó sở hữu linh mạch Nhân cấp đó…

    “Mục ca, lần tỷ thí học viện này, Đông viện chúng ta phải trông cậy vào huynh rồi.” Tô Lăng cười khì nhìn thiếu niên đứng trước mình.

    Mục Trần khẽ cười, mắt nhìn ra giữa sân, tuy cuộc tỷ thí còn chưa bắt đầu nhưng trên đài đã có không ít người bắt đầu cãi lộn.

    Trong lúc Mục Trần đang nhìn chằm chằm sân thi đấu chợt sau lưng hắn truyền tới những tiếng loạt xoạt, sau đó có mùi hương tỏa tới, một bóng hình xinh đẹp lập tức xuất hiện bên cạnh hắn, cất giọng dịu dàng: “Này!”

    Mục Trần quay sang nhìn thì thấy người mới tới cạnh mình là Đường Thiên Nhi. Cô hôm nay mặc một bộ đồ màu xanh lục, đôi má đỏ hây, cột tóc đuôi ngựa đen tung bay đã hấp dẫn không ít ánh mắt thèm thuồng của đám người xunh quanh.

    Đường Thiên Nhi là đệ tử của Đông viện thiên giới, hơn nữa lại rất xinh đẹp, tính tình lại tốt nên nàng xứng đáng là một bông hoa của Đông viện, đi tới đâu cũng thu hút được sự chú ý của mọi người.

    “Sao tỷ lại tới đây?” Mục Trần thấy Đường Thiên Nhi xuất hiện ở đây thì khá kinh ngạc, không phải lúc này đệ tử của thiên giới đang tu luyện sao?

    “Ta tới cổ vũ đệ đấy…” Đường Thiên Nhi bật cười, sau đó trêu tức: “Hơn nữa, lỡ như đệ có bị đánh cho tơi tả thì ta cũng có thể đưa đệ trở về chứ.”

    “Vậy thì cảm ơn tỷ rồi.” Mục Trần bực bội lắc đầu.

    “Này, rốt cuộc thì đệ có chắc không? Hôm qua đệ và Liễu Dương xảy ra xung đột, sợ rằng hôm nay gã ta sẽ cố ý gây phiền phức cho đệ đấy.” Nét lo lắng hiện lên trong mắt Đường Thiên Nhi, tuy đùa thì đùa nhưng nàng cũng hiểu được tầm quan trọng của ngày hôm nay, chứ không thì nàng đã không bỏ chương trình học mà chạy tới đây rồi.

    “Cố hết sức thôi.” Mục Trần cười, đang định nói tiếp thì vẻ mặt chợt biến đổi, hắn ngẩng đầu nhìn về phía đối diện thì thấy ở ghế ngồi trung tâm của bên Tây viện có một người đang lạnh lùng nhìn mình, người này chính là Liễu Dương.

    Bên cạnh Liễu Dương còn có đám người Mộ Nguyên, Tiết Đông. Lúc này, cả đám bọn họ đang nhìn Mục Trần một cách đầy khiêu khích.

    Mục Trần nhìn Liễu Dương, nơi ánh mắt chạm nhau như đang tóe lửa.

    Cả hai người họ đều là những người khá nổi tiếng tại hai viện, hơn nữa, rất nhiều người cũng biết hôm nay sẽ diễn ra chuyện gì cho nên khi hai người đối chọi như thế thì bọn họ cũng chỉ nhếch miệng, thầm nghĩ hôm nay có trò hay để xem rồi.

    Liễu Dương nhìn chằm chằm Mục Trần từ xa, sau đó nhìn sang Đường Thiên Nhi đang ngồi cạnh thì lập tức nghiến răng nghiến lợi, ánh mặt nhìn Mục Trần sau đó lại càng thêm lạnh lùng.

    “Họa thủy… (Hồng nhan họa thủy - Người đẹp gây họa cho nước.)” Mục Trần thấy những biến hóa nhỏ này trong mắt Liễu Dương thì quay sang nhìn Đường Thiên Nhi cười. Ở Bắc Linh viện này, ai chẳng biết Liễu Dương thích Đường Thiên Nhi chỉ là nàng chưa bao giờ cho hắn cơ hội mà thôi. Có đôi khi Mục Trần tự hỏi, phải chăng tên Liễu Dương kia nhằm vào mình, ngoài ân oán cá nhân giữa phụ thân hai bên ra, có phải còn là do ghen ghét việc Đường Thiên Nhi hay ở cạnh mình không.

    “Nếu đệ chê ta gây phiền toái như thế thì ta đi đây.” Đường Thiên Nhi nghiêm mặt nói.

    Mục Trần không nhịn được cười, đôi mắt màu đen vẫn hướng về phía Đường Thiên Nhi, ánh mắt sáng ngời của thiếu niên khiến thiếu nữ đỏ mặt nhưng nàng vẫn nhìn thẳng Mục Trần như cũ.

    “Đệ chưa hề nói câu đấy.” Mục Trần cười nói.

    “Hừ, chỉ được cái mạnh miệng, đợi tí nữa đệ thắng rồi nói sau.”

    Đường Thiên Nhi bĩu môi, đôi mắt yêu kiều liếc quanh sân đấu, ngay sau đó vẻ tươi cười chợt biến mất, nàng nhỏ giọng nói: “Không ngờ tên kia cũng tới…”

    Mục Trần cũng đưa mắt nhìn về bên đó, sau đó thì vẻ mặt cũng tối lại, mà không chỉ có hắn như vậy mà tất cả mọi người của Đông viện ngồi ở đó cũng nhanh chóng im lặng.

    Trong tầm nhìn của mọi người, ở bên Tây viện xuất hiện một số người khoảng mười bảy mười tám tuổi, hiển nhiên bọn họ lớn hơn những đệ tử ở địa giới một chút. Những người này đang dựa vào lan can, lơ đễnh nhìn sân thi đấu, thỉnh thoảng lại cười đùa, hiển nhiên họ không xem những đệ tử đang tỷ thí bên dưới sân thi đấu ra gì.

    Ở giữa đám người đó, có hai người khiến mọi ánh mắt đều tập trung, một nam một nữ. Người nữ mặc trang phục đỏ, đôi mắt hạnh đào đặc biệt mê người chính là Hồng Lăng của Tây viện thiên giới.

    Người nam còn lại thì mặc trang phục trắng, thân hình cao lớn, gương mặt anh tuấn. Lúc này, người đó đang nhìn qua khu vực của Đông viện. Người này nhìn tới chỗ nào thì chỗ đó liền im lặng, hiển nhiên là chịu ảnh hưởng từ khí thế của gã.

    “Hơ… đó chẳng phải là Liễu Mộ Bạch sao, không ngờ là hắn cũng tới đây…” Tô Lăng nuốt nước miếng, giọng nói trở nên khô khốc.

    Nếu đối mặt với Liễu Dương thì bọn họ có thể bộc phát ra chiến ý, nhưng trước Liễu Mộ Bạch thì đến cả dũng khí đánh nhau cũng chẳng có nữa.

    Bởi vì Liễu Mộ Bạch là học viên mạnh nhất của Bắc Linh viện, từ khi gã đến đây, vị trí đứng đầu kia vẫn không ai có thể lay chuyển nổi.

    Mục Trần nhìn chằm chằm người mặc áo trắng đó, hai mắt đen huyền giao nhau, dù cách nhau khá xa nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự áp bức của đối phương.

    Dù bốn mắt nhìn nhau nhưng Mục Trần không lộ ra chút sợ hãi như đám học viên khác, sự bình tĩnh của hắn khiến đối phương khá kinh ngạc.

    “Ồ, không ngờ tên nhóc kia cũng khá quyết đoán đấy…” Những học trưởng đến từ Tây viện thiên giới ở cạnh đó thấy Mục Trần không sợ gì Liễu Mộ Bạch thì tỏ ra ngạc nhiên, cười nói.

    Đôi mắt dịu dàng của Hồng Lăng cũng nhìn chăm chú hai người Liễu Mộ Bạch và Mục Trần. Gương mặt của thiếu niên kia dù hơi non nớt nhưng lại khiến người ta cảm tháy vô cùng bình tĩnh, loại cảm giác này phảng phất như dù phải chiến đấu với người đứng đầu của học viện cũng không khiến hắn lo sợ.

    Nàng chợt ngẩn ngơ, không ngờ đứa trẻ hơi nhát gan năm nào nay đã khác xưa quá nhiều rồi…

    “Đại ca!”

    Cách đó không xa có tiếng hô truyền tới, chỉ thấy Liễu Dương đang tươi cười nhìn qua bên này.

    Liễu Mộ Bạch khẽ gật đầu nhìn Liễu Dương, sau đó chống hai tay lên lan can chứ không nói thêm câu gì, nhưng như thế cũng đủ áp chế bầu không khí sôi nổi bên Đông viện địa giới, và thanh thế của bên Tây viện nhờ đó cũng tăng lên.

    Hiển nhiên, Liễu Mộ Bạch cố ý đến đây. Với địa vị hiện tại của gã ở Bắc Linh viện thì cho dù có học trưởng nào của Đông viện tới cũng không thể tranh đấu với gã được.

    “Boong!”

    Vào lúc khí thế của Liễu Mộ Bạch áp đảo toàn trường thì một tiếng chuông thanh thúy đột nhiên vang lên khiến tinh thần của rất nhiều đệ tử phấn khởi, rốt cuộc thì cuộc tỷ thí học viện cũng đã bắt đầu.

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến

    » Tham gia thảo luận truyện: TẠI ĐÂY
    » Góp ý bản dịch: TẠI ĐÂY

  2. #12
    Oll's Avatar
    Oll Đang Ngoại tuyến Thập Diện Mai Phục
    Híp Mi Nhát gan như chuột
    Yêu Thương Mặn Nồng
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Đang ở
    Tiêu Diêu cung
    Bài viết
    10,564
    Xu
    1
    Chương 11. Đàm Thanh Sơn

    Nhóm dịch Tiêu Dao

    Nguồn: www.tangthuvien.com

    Offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện lần thứ 7 tại: Tp Hồ Chí Minh vào ngày 26.10.2014

    Ở phía bắc của sân thi đâu đó, có ba người đang ngồi ngay ngắn, phía bên trái là Mạc sư - người đã xuất hiện ngày hôm qua, phía bên phải là một người đàn ông trung niên gầy guộc với khuôn mặt cứng nhắc, hai mắt hõm sâu trông khá lạnh lùng nghiêm nghị.

    “Ha ha, buổi tỷ thí của viện hôm nay có phần náo nhiệt hơn trước đây nhỉ…” Ngồi trên ghế chủ tọa giữa hai người kia là một ông lão có mái tóc hoa râm, ông cười tủm tỉm nhìn bầu không khí sôi nổi ở bên dưới, không nhịn được cười nói.

    “Những lần tỷ thí học viện trước đây, chúng ta đều có thể đoán trước được kết quả, nhưng lần này thì khá khó đoán rồi.” Mạc sư cười nói.

    “Sao lại khó dự đoán? Bây giờ Liễu Dương đã là Linh Động cảnh sơ kỳ, lại có linh mạch Nhân cấp, e rằng ở thiên giới nó cũng xếp ở gần mấy hạng đầu chứ nói chi là ở địa giới này. Mục Trần mặc dù cũng không tệ nhưng cũng còn kém Liễu Dương một chút.” Người đàn ông trung niên lạnh lùng ở bên phải bĩu môi nói. Ông ta là đạo sư có cấp bậc cao nhất Tây viện nên tất nhiên sẽ hi vọng đệ tử Tây viện của mình có thể đạt được thành tích tốt nhất.

    “Tịch sư, ngài khinh thường một người có thể đạt được tư cách vào Linh lộ như vậy là hơi thiếu sáng suốt rồi.” Mạc sư thản nhiên nói.

    “Đáng tiếc là nói tới người có thể thành công hoàn thành rèn luyện ở Linh lộ.” Người đàn ông trung niên kia lắc đầu, nói.

    Ông lão tóc hoa râm nghe thấy cuộc tranh luận giữa hai người thì chỉ cười khẽ, rõ là ông đã quá quen chuyện này rồi, ánh mắt hơi đục của lão nhìn về phía chỗ ngồi của Đông viện, dừng lại trên thân thể gầy gò của thiếu niên ở đằng kia rồi nói: “Quả thật đáng tiếc… đã hơn mười năm rồi Bắc Linh cảnh chúng ta chưa có ai đạt được tư cách tham gia Linh lộ… lần này Mục Trần đạt được tư cách nhưng lại bị đuổi ra khỏi đó giữa chừng, không qua được ải cuối của Linh lộ, coi như uổng phí một năm rèn luyện tại đó, quả thực là chậm mất mộ năm tu luyện.”

    Mạc sư cũng khá tiếc nuối mà lắc đầu. Ở trong Linh lộ vốn dĩ không thể tu luyện linh lực, nhưng nếu thành công vượt qua cửa ải cuối cùng thì sẽ nhận được linh lực quán đỉnh. Nếu là người có thiên phú biến thái thì hoàn toàn có thể đạt tới Linh Luân cảnh chỉ trong một đêm, thậm chí ngay cả Thần Phách cảnh cũng có cơ hội. Vốn như Mục Trần có thể hoàn thành rèn luyện thì e rằng hiện tại đã sớm trở thành người đứng đầu trong đám thanh thiếu thiên ở Bắc Linh cảnh này rồi. Suất vào Ngũ đại viện kia hiển nhiên cũng thuộc về hắn, không ai có đủ tư cách tranh đoạt nó.

    Khi đó, ngay cả người như Liễu Mộ Bạch cũng phải xếp dưới hắn.

    Nhưng ai ngờ được lại đột nhiên xảy ra chuyện kia, Mục Trần không những không đạt được linh lực quán đỉnh quý giá nhất của Linh lộ mà còn bị đuổi ra giữa chừng, mất không một năm tu luyện.

    “Tiêu viện trưởng, rốt cuộc Mục Trần đã gây ra chuyện gì ở Linh lộ vậy? Sao lại bị đuổi ra? Thiên phú của nó ta hiểu rất rõ, tâm tính lại tốt nữa, không thể nào bị đuổi ra khỏi đó chỉ vì thành tích kém được.” Mạc sư nhíu mày, không nhịn được mà cất giọng hỏi. Ông chỉ loáng thoáng biết rằng Mục Trần đã gây ra một chuyện gì đó không nhỏ ở trong Linh lộ, nhưng lại không biết cụ thể là chuyện gì.

    Khi nghe câu hỏi này, ngay cả người đàn ông trung niên lạnh lùng cũng phải quay mặt lại nhìn viện trưởng Bắc Linh viện, hiển nhiên là ông ta cũng khá tò mò.

    Tiêu viện trưởng nghe thế, khẽ vuốt chòm râu rồi lắc đầu cười khổ, nói: “Ta cũng không rõ ràng lắm, nhưng nghe nói là tên nhóc này đã gây ra chuyện khá lớn trong Linh lộ, thậm chí còn kinh động đến lãnh đạo cao cấp của Ngũ đại viện nữa.”

    Mạc sư và người đàn ông trung niên lạnh lùng kia đều sững sờ, trong mắt tràn đầy vẻ nghi hoặc, rõ ràng là không thể nghĩ ra Mục Trần đã gây nên chuyện kinh thiên động địa gì ở trong Linh lộ.

    “Thôi, không nói chuyện này nữa, chuông vang lên rồi, mau tuyên bố bắt đầu tỷ thì học viện đi.” Hiển nhiên, Tiêu viện trưởng không muốn nói nhiều nên lập tức phất tay ra lệnh.

    Mạc sư nghe thế thì gật đầu đứng dậy, ánh mắt nhìn qua toàn trường, cất giọng trầm hùng hồn vang vọng bên tai mỗi người học viên.

    “Đã đến giờ, tỷ thí học viện chính thức bắt đầu, tất cả đều là học viên của viện nên trong lúc tỷ thí tuyệt đối không được xuống tay giết người, nhớ lấy!”

    “Các ngươi đều đã biết được quy củ, mỗi một người lên đài thi đấu đều có một cơ hội khiêu chiến đối thủ, nhưng chỉ được một lần duy nhất, cho nên phải biết lượng sức mà làm, lựa chọn đối thủ phù hợp với mình.”

    “Vâng!”

    Biển người đông nghịt ở trong đấu trường đều cung kính đáp lại.

    “Đã như vậy…” Mạc sư khẽ gật đầu, sau đó vung tay lên: “Bắt đầu.”

    “Coong!”

    Bàn tay ông vừa vung xuống thì tiếng chuông rõ to cũng vang lên, hầu như vọng khắp Bắc Linh viện.

    “Xột xoạt.”

    Lúc này, toàn bộ sân đấu trở nên khá rối loạn, từng bóng người lướt lên đài thi đấu rồi liên tục hét to.

    “Lưu Hùng, ngươi cút xuống đây cho ta, từ lâu ta đã nhìn ngươi không vừa mắt rồi.”

    “Trần Thông, ngươi cũng đi ra ra đi, lần này ta nhất định sẽ trả lại ngươi món nợ lần trước.”

    Mục Trần nhìn cục diện hỗn loạn dưới sân thì khẽ bật cười. Phần lớn những trận đấu như thế này đều chỉ là tỷ thí bình thường, cho nên Mục Trần cũng không quá mức để ý, chỉ đôi lúc hắn lại nhìn sang Liễu Dương bên Tây viện, ở bên kia Liễu Dương cũng lạnh lùng nhìn lại hắn.

    Hôm nay, mọi người ở Bắc Linh viện đều biết Liễu Dương sẽ chọn Mục Trần làm đối thủ trong lần tỷ thí này, cho nên bên Tây viện không có ai dám cả gan khiêu chiến hắn. Đương nhiên, bọn họ cũng biết rằng, với thực lưc hiện tại của Mục Trần thì cũng chỉ có Liễu Dương mới có thể đối chiến được.

    Mà mọi người cũng rất mong chờ cuộc tỷ thí của hai người đươc coi là ưu tú nhất Bắc Linh viện địa giới này.

    Mục Trần không để ý đến ánh mắt lạnh lùng như băng của Liễu Dương, thi thoảng lại cười nói vui vẻ với Đường Thiên Nhi ở bên cạnh. Hành động này của Mục Trần khiến Liễu Dương phải nghiến răng nghiến lợi.

    Cuộc tỷ thí lúc này diễn ra khá sôi nổi, song để có thể khiến cho mọi người ở đây hứng thú thì chắc chắn phải là những trận tranh giành vị trí trong tốp mười tại Bắc Linh viện địa giới, bởi vì những cuộc tỷ thí này có thể quyết định đến sự thay đổi vị trí của họ .

    “Đó chẳng phải là Đàm Thanh Sơn của Đông viện chúng ta sao? Tên đó quả nhiên muốn ra tay rồi…”

    Tô Lăng ở bên cạnh đột nhiên kêu lên khá hưng phấn, Mục Trần cũng nhìn theo. Cách chỗ hắn đang đứng không xa, một thiếu niên áo đen đột nhiên đứng lên, đi về phía lôi đài.

    Thân thể của thiếu niên cực kỳ gầy gò, sắc mặt trắng bệch, nhưng khóe miệng lại lộ ra vẻ kiên nghị. Y không nói không cười tựa như không để tâm đến những lời bàn tán xung quanh.

    “Đàm Thanh Sơn…”

    Mục Trần thấy thiếu niên mặc áo đen này cũng hơi sững sờ. Hắn có biết người này, trước khi hắn đến Bắc Linh viện thì Đàm Thanh Sơn có thể xem là người mạnh nhất trong Đông viện địa giới, mà hiện tại cũng hoàn toàn có thể đứng trong tốp năm trong số toàn bộ đệ tử tại địa giới.

    Đàm Thanh Sơn thấy được ánh mắt của Mục Trần thì ngừng lại một lát, sau đó ngẩng đầu nhìn lại hắn, vẻ mặt nghiêm túc cũng lộ ra nét cười.

    “Cố gắng lên.”

    Mục Trần mỉm cười nhìn y, tuy nói hắn và Đàm Thanh Sơn không quen nhau lắm, nhưng dù sao cũng đều là đệ tử của Đông viện, hơn nữa hắn cũng không ghét gì người này.

    Đàm Thanh Sơn khẽ gật đầu, sau đó trở mình xuất hiện trên lôi đài, lập tức có không ít ánh mắt nhìn về y, xem ra y cũng khá nổi tiếng tại Đông viện.

    “Không biết y muốn khiêu chiến ai…”

    Một số người bắt đầu xì xào bàn tán, trong mắt tràn đầy vẻ hiếu kỳ. Người mà Đàm Thanh Sơn coi là đối thủ e rằng cả Tây viện cũng chỉ có mấy người mà thôi.

    “Liễu Dương.”

    Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Đàm Thanh Sơn nhìn thẳng về phía một người đứng đầu hàng ngũ bên Tây viện, giọng nói bình tĩnh nhưng lại khiến cho mọi người xung quanh phải xôn xao.

    “Y lại muốn khiêu chiến Liễu Dương?”

    Đông đảo đệ tử quay sang nhìn nhau, Đàm Thanh Sơn tuy đươc coi là một trong những người mạnh nhất của Bắc Linh viện địa giới nhưng nếu so với Liễu Dương thì còn kém một ít, không nghĩ tới y lại dám chủ động khiêu chiến như thế.

    Ở khu ghế ngồi của Tây viện, Liễu Dương khá sửng sốt, ánh mắt dần trở nên âm u. Đến giờ còn chưa ai dám bước ra chủ đông khiêu chiến với Mục Trần, vậy mà mình lại bị người khác khiêu chiến trước, đây chẳng phải nói cho mọi người biết mình không uy bằng Mục Trần sao?

    “Đúng là thứ không biết lượng sức.”

    Liễu Dương đứng dậy, trên người hắn toát ra cổ khí tức âm trầm đáng sợ khiến những đệ tử ở quanh đó cảm thấy như rơi vào hầm băng, lúc này Liễu Dương rõ ràng đang nổi giận.

    Liễu Dương nhanh chóng nhảy lên lôi đài mà Đàm Thanh Sơn đang đứng, gã thoáng nhìn qua Đàm Thanh Sơn rồi sau đó nhìn Mục Trần đang ngồi bên khu Đông viện, lạnh lùng nói: “Ngươi định tìm người dò xét thực lực của ta sao?”

    Không đợi đối phương trả lời câu hỏi của mình, gã quay lại nhìn chằm chằm Đàm Thanh Sơn, khóe miệng tươi cười có chút âm trầm: “Một tên đui mù ngu xuẩn, ngươi vẫn tưởng rằng mình là người mạnh nhất Đông viên địa giới sao?”

    Đàm Thanh Sơn nhìn qua Liễu Dương, ánh mắt ngưng trọng hẳn. Y đã từng là người mạnh nhất trong thế hệ đệ tử của Đông viện địa giới, dù danh hiệu này về tay Mục Trần nhưng vì sự kiêu ngạo của mình mà y vẫn một mực cố gắng tu luyện. Giữa hai bên tuy là quan hệ cạnh tranh nhưng dù gì cả hai cũng là đệ tử của Đông viện, y cũng không muốn đi gây sự với Mục Trần, chỉ cần bây giờ y đánh bại Liễu Dương thì đã có thể lấy lại danh hiệu đệ nhất trở về.

    Đàm Thanh Sơn nắm chặt hai tay, một luồng linh lưc dũng mãnh từ trong cơ thể y tuôn ra, quấn quanh hai cánh tay y, đồng thời cả người cũng dần tản ra khí thế mạnh mẽ sắc bén.

    “Luồng linh lực này…”

    Đám người Tô Lăng kinh ngạc nhìn linh lực trên hai tay Đàm Thanh Sơn.

    “Hắn vậy mà cũng đạt tới Linh Động cảnh rồi!”

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến

    » Tham gia thảo luận truyện: TẠI ĐÂY
    » Góp ý bản dịch: TẠI ĐÂY
    Hidden Content Gửi bởi Revy Hidden Content
    Đâu phải tự dưng mà tuổi 20 trẻ trung của anh sinh lực lại hao mòn đến cỡ này Hidden Content
    Đêm nào cũng phải nghĩ suy trăm thứ, lo cái lo của bách tính, buồn nỗi buồn của muôn dân, lại còn phải bay tới bay lui cứu thế giới đang tàn lụi này.
    Haizzz Hidden Content Anh cao cả lắm, cưng chưa hiểu được đâu.
    Nhung nhớ có tuổi bởi nó biết lớn.
    Ký ức trường sinh bởi nó chẳng hề già.


    Các truyện đang theo dõi: Hidden Content , Hidden Content , Hidden Content , Hidden Content , Hidden Content .

  3. Bài viết được 59 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
Trang 3 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)