Trang 1 của 58 1231151 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 288

Chủ đề: Song Kiếm - 双剑 - Hà Tả - Full

  1. #1
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,577
    Xu
    0

    Mặc định Song Kiếm - 双剑 - Hà Tả - Full



    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước

    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện
    Link truyện gốc : http://www.qidian.com/Book/1546190.aspx

    Song Kiếm là một truyện võng du tiên hiệp (có thần tiên, yêu ma quỷ quái). Truyện kể về hành trình chơi game Song Kiếm của Đường Hoa (là nam, không phải là nữ) cùng vài người bạn. Tính cách của mọi người khác nhau được lộ dần ra theo thời gian quen biết. Kẻ thì “bựa”, kẻ tốt bụng, kẻ “nghiện” đồ trang sức, v.v... Tuân theo “công thức” của Hà Tả, giọng văn của truyện lắm khi làm dịch giả cười muốn sặc. Hãy cùng theo dõi từ một người tính cách bình bình, Đường Hoa phát triển dần tính cách của mình thế nào trong quá trình chơi game nhé.

    Ps : Chuyện tình cảm : 1 người yêu duy nhất, chung thuỷ.
    Độ yy : không truyện nào của Hà Tả bại não cả, truyện này cũng vậy.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS




    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    TỰ CHƯƠNG : TRƯỚC ĐÊM DI CHUYỂN

    Công nguyên năm XXXX, chuyện kể rằng Trái Đất đã bị loài người giày xéo te tua lắm rồi, vì thế Chính Phủ Liên Bang của Trái Đất liền bắt đầu tìm kiếm hành tinh mới đặng mà giày xéo. Rốt cục X năm sau tìm được hành tinh M, cấp tốc phái ra N người máy cỡ lớn lên trên đó kiến thiết cơ sở hạ tầng.

    Cơ sở hạ tầng được kiến thiết rất nhanh. Theo như các chuyên gia dự tính, hành tinh M có thể chịu được loài người hành hạ tới hai trăm năm mươi năm. Chính Phủ Liên Bang khá là vừa lòng đối với kết luận này, tiếp lấy đương nhiên là di dân với quy mô lớn.

    Nhưng di dân lại phải đề cập tới vài vấn đề rất trọng yếu. Tỷ như trong người ngươi hiện có hàng tỉ bạc, nhưng sau khi tới hành tinh M thì phải xử lý như thế nào? Cả trăm triệu tiền Liên Bang cũng có khả năng mua không nổi một cái việc làm. Mặt khác những người nguyên là nhân viên tài chính thì xử lý như thế nào? Phải biết rằng hành tinh M hiện tại cần là công nhân kiến trúc, là nông dân, là chuyên viên địa chất, v.v..., người ta có cần nhân viên tài chính đâu. Còn công chức nữa... Rất rõ ràng là có những cơ cấu công chức nhất định phải gia tăng, có những kết cấu công chức nhất định phải giảm bớt. Vấn đề là ngươi đem thịt dâng đến tận miệng chắc gì người ta ăn a.

    Cuối cùng sau khi Chính Phủ Liên Bang trải qua N vòng thảo luận, đã công khai một bộ phương án làm cho hầu hết mọi người vừa lòng.

    Thứ nhất : lần di dân đầu ưu tiên cho những lao động cường tráng, nhi đồng cùng người cao tuổi tạm thời ở lại Trái Đất. Dù sao người máy cũng không phải người, nhất định phải có loài người ở trên đó làm công tác cu li mười năm mới được. Mười năm sau, người già ở Trái Đất bởi vì ô nhiễm cùng tự sát cơ bản đều chết sạch, các nhi đồng đã có thể lao động thì lại đi lên làm cu li. Sau đó con cháu của nhóm mười năm đầu lại có thể tiếp nhận. Cho nên cả thảy ba mươi năm lại thêm sự trợ giúp của người máy, cơ bản sẽ phát triển xêm xêm cùng Trái Đất bây giờ. Theo điểm này mà xem, Chính Phủ Liên Bang có ánh mắt khá là xa rộng.

    Thứ hai : sợ mọi người trên đường nhàm chán, mở ra trò chơi cho mọi người tiêu khiển. Toàn bộ mọi người có thể căn cứ giá trị hiện hữu trên người mình hối đoái thành tiền trong trò chơi. Sau khi đã tới hành tinh M thì hối đoái lại thành tiền bản địa. Đương nhiên tỷ lệ hối đoái thì lên phi thuyền mới nói cho ngươi biết, lúc đó một trăm triệu có thể đổi được một đồng tiền thì vẫn xem như ngươi được hời.
    Còn có một tầng thứ sâu hơn, trò chơi này được khống chế bởi một máy tính có trí năng. Máy tính này sẽ đem mọi số liệu tâm lý của mỗi người trong hành trình chơi trò chơi phân tích ra, rồi nó sẽ phân phối cho mỗi người công tác thích hợp với họ nhất ở hành tinh M. Đó là điểm cực cực trọng yếu, được liệt vào một phân đoạn được bảo mật nhất trong “Kế Hoạch Di Chuyển”, ngoài Chính Phủ Liên Bang cùng máy tính có trí năng kia ra thì rốt cuộc không có người khác biết được. (tiểu Xanh : tất nhiên là còn quý độc giả cùng ta đây biết)

    * * * * * *

    Vì thế nam nữ tuổi mười lăm đến ba mươi lăm bị hạ lệnh phải cáo biệt cùng người già trẻ em trong nhà... Sao? Bốn mươi lăm tuổi à? Thật là, bởi vì dân cư nhiều, cho nên người bình thường ba mươi lăm tuổi đều về hưu, nhường cương vị công tác lại cho những người trẻ tuổi. Lại nói đến bốn mươi lăm tuổi, thì bởi vì không khí ô nhiễm, tia cực tím, phóng xạ từ hố đen mặt trời,... nên sống đến bốn mươi lăm tuổi đều xem như đã thọ. Rồi lại nói, người Trái Đất đều văn minh, ngươi đã bốn mươi lăm tuổi còn chưa có chết, công tác đã không có, còn tạo thành nguy cơ lương thực vậy thì không thể nào nói nổi nữa. Cho nên dù cho có thể sống đến năm mươi lăm tuổi thì người già cũng lựa chọn tự sát. Tự sát thường là quăng xuống biển cho cá ăn, bởi vì đốt cháy thi thể sẽ khiến cho không khí càng ô nhiễm thêm.

    Cơ hồ toàn bộ mọi người đều tán đồng với Pháp lệnh của Liên Bang. Không có biện pháp, ai bảo ông nội hoặc là ông cố cố cố cố cố nội của mình tạo nghiệt với Trái Đất làm chi, cha nợ con trả, đây là một cái đạo lý quá dễ hiểu.

    Trước cuộc di chuyển hai ngày, trò chơi kia được công bố tên, hơn nữa nội dung trò chơi là từ các cán bộ lãnh đạo của mỗi khu công dân lựa chọn cho khu của mình.

    Công dân khu Âu Mỹ bỏ phiếu : ma pháp cùng kiếm.

    Khu Châu Á bỏ phiếu : ma pháp cùng kiếm.

    Trung Quốc bởi vì dân cư nhiều, một mình một khu, khu Trung Quốc. Cuối cùng từ phía Chính Phủ quyết định: song kiếm!

    Khu Châu Phi đâu? Ây dà, di dân hết rồi. Khô hạn liên tục một trăm năm, nhiệt độ không khí thấp nhất là bốn mươi lăm độ, đã sớm không còn ai ở.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý

    Thảo luận

    Đây là truyện đầu tay mà tiểu Xanh dịch, xin mọi người có ném đá cũng nhẹ tay.

    ps : cập nhật truyện lần thứ n, ngày update mới nhất : 28/8/13.
    Thêm cái file tiếng Trung ở đây, đề phòng ngày sau có bị hư máy tính như vừa rồi.
    File đính kèm File đính kèm
    Lần sửa cuối bởi Xanh Trời Xanh Nước, ngày 02-09-2015 lúc 21:56.
    ...

  2. Bài viết được 153 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    anhday71,anhnv.tex,annguyen1703,banbe1025,batuocdenqn,binhso1988,canbothang,chicken_vn,chutuocst,cloud,cooro21,Critina,DeltaVuu,devilbat15,diepnguyen,doctruyenke,dongtay19,enbosiro,g00dfriend,gautrucbeo,ge445,hac am,HACKTIMECABAL,hai@ya,haimuoi,hbk_123,heogay83,hetnick,hotfam501,hsp,htluu,joniclark,kiemtamkimdung,Kim Bút,kimcodunglong,kimdee,kmcgtr,kydanhlagi,lamtg,longhang,Longinus,longphiduongkk,ltphong,maiphong,MaoraShikihara,maybachpro,meyuu,minhfabregas,minhtan12d1,Mongdaonhan,mrdjeu,mysexylove50,newteen,ngocnghechvn,ngoyui,nguyenvinh189,Nobuno,odin,Oh Ma Boy,oho_aitai,onglao,phieubat,qtdevil,quangtri1255,rungxanh,sasuketaki02,Shiali1904,sieumotsach,Siskem,soccerrec28,sondecuto,sonpham9999,Subatdaucuatoi,supermaria,talavip241,TửLinh,thachdauvn,TheBeginner,traichuoi,tramvan,tranxuat,truongnt,truongpro,Trương lão,tuan_ohyeah,vannhan_qng,vinhtac,voma,vtgcnn,vuong260589,ynhi123,_RKO_,
  3. #2
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,577
    Xu
    0

    Mặc định


    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    CHƯƠNG 1 : ĐĂNG KÝ

    “Ta đệt!!! Song Kiếm. Cái trò chơi chim bòi gì vậy?” Một thằng nhãi rất bất mãn nhìn xem tin tức trên TV. “Lẽ nào là một người cầm hai cây kiếm, xem thằng nào chặt nhanh hơn? Dựa vào cái gì mà khu Trung Quốc chúng ta không cho bỏ phiếu?”

    Lúc này lại nghe thấy dưới tầng năm có người đang hò hét. “Đường Hoa, cùng đi biểu tình a.”

    Đường Hoa chìa đầu nhìn thoáng qua. Hóa ra là thằng bạn nối khố, kiêm đồng học, kiêm đồng sự của mình, Tôn Minh. “Biểu tình cái gì a?”

    Tôn Minh hô: “Kháng nghị chơi trò Song Kiếm ngốc, bọn ta muốn chơi ma pháp cùng kiếm.”

    “Chán lắm, ngươi tự đi đi thôi.”

    * * * * * *

    “Tiểu Hoa...”

    “Mẹ, gọi con là Đường Hoa, nếu không dễ bị người ta hiểu lầm giới tính.”

    “Ai... Con trai, con ngày mai phải đi rồi, sao vẫn còn chấp nhặt thế này. Lần này đi ra ngoài không giống với lúc trước, lần này khả năng là... cả đời không gặp lại nhau nữa... Này đều là do tổ tông tạo nghiệt, trả ba đời cũng còn chưa hết, trả không nổi a.” Đường lão nương nói đến đây lại sụt sùi nước mắt thương tâm.

    “Biết biết. Mẹ, mẹ cứ cố gắng chiếu cố bản thân mình, con không có việc gì đâu.”

    “Ừ, mẹ biết rồi. Mẹ nghe người ta nói trò chơi này có thể kiếm được tiền bản địa của hành tinh M. Cho nên...” Đường mẫu lôi ra một bản bút ký : “Mẹ dạy con chơi trò chơi phải chơi như thế nào cho giỏi.”

    “...”

    “Con chưa biết đâu, trước khi mang thai con, mẹ đã từng tung hoành giới thợ săn đó. Khi đó mẹ thích dùng cung tiễn thủ nhất. Cũng là trong trò chơi mới gặp rồi quen ba con đó... Lại nói mấy trăm năm qua, nhà họ Đường chúng ta ai mà không phải là cao thủ game, như ông nội con, bà nội con, rồi ông cố, bà cố,... người nào mà thời trẻ chưa từng điên đảo qua trong game. Cho nên mẹ bỏ ra một đêm, thu thập tinh hoa game của nhà họ Đường qua từng giai đoạn, mọi tâm đắc từ pháp sư, mục sư, thích khách, chiến sĩ,... đến kỵ sĩ.”

    “...”

    “Song Kiếm theo như mẹ đây phân tích là hai tay sử dụng kiếm, hẳn là chú trọng công kích vật lý, tỷ như các kỹ năng Toàn Phong Trảm, Dã Man Trùng Kích, v.v...”

    “...”

    “Trò chơi đã sớm có trào lưu, cho nên con không thể theo đuổi linh hoạt cả hai kiếm, mà phải luyện tốt linh hoạt một tay trước đã. Mặt khác các kỹ năng phụ trợ rất trọng yếu, tỷ như Cường Hóa Phòng Ngự, Cường Hóa Công Kích, Thuật Phá Giáp,...”

    * * * * * *

    Một đêm không ngủ, toàn bộ khu Trung Quốc cơ hồ như nhau. Thân là cựu gamer cha mẹ đều liều mạng truyền thụ tư tưởng “chơi trò chơi như thế nào” cho lũ nhỏ. Tổ đội (cg : party) như thế nào, tổ đội phải chú ý những gì, thân là một đội trưởng ngươi phải làm được những điểm nào, trang bị phân phối như thế nào. Rồi khi có công hội (cg : guild) phải quản lý như thế nào, rồi lại đánh BOSS là sẽ rớt trang bị, nhưng nếu hao thời gian rất lâu thì đánh tiểu binh lại hiệu suất hơn, v.v... Cái gì? Ngươi không biết cái gì gọi là tiểu binh? Tiểu binh là loại quái mà một mình ngươi có thể đánh chết ấy... Còn bán gì đó thì phải kêu người khác nâng giá lên, có thời điểm mấy cái hàng gà mờ lại bán được giá rất cao... Mua gì đó thì phải cùng bạn bè cùng nhau ép giá, không bán thì giết, gặp lần nào thì giết lần đó...

    * * * * * *

    Sau buổi cáo biệt đầy nước mắt, toàn bộ mọi người bắt đầu lên phi thuyền. Phi thuyền của Đường Hoa đánh số mười tám ngàn, hắn lại là hành khách đánh số 180999990. Người máy phục vụ dẫn Đường Hoa đi vào phòng riêng của hắn. Phòng riêng rất nhỏ, bất quá chừng bốn mét vuông mà thôi, bên trong trừ bỏ khoang trò chơi ra thì không còn bất luận vật phẩm gì khác.

    Đường Hoa không phải là dân gà con, liền biết được đây là cái ý tứ gì. Rất nhiều năm trước kia, toàn thế giới đều hỗn loạn vì nguy cơ lương thực, vì thế mọi người liền phát minh ra khoang trò chơi mô phỏng hoàn toàn, ở bên trong ngươi có thể tiến vào trạng thái ngủ đông. Mà đã ngủ đông, tức là có thể không ăn không uống không tiêu không tiểu, đã giảm bớt khí CO2 thải ra, còn có thể tiết kiệm các tài nguyên như lương thực, nước, v.v...

    Túm lại, lần hành trình này là phải nằm bệt ở nơi đây.

    * * * * * *

    Radio của phi thuyền : hiện tại phi thuyền sắp rời khỏi Trái Đất, xin cho chúng ta một lần nữa nhìn lại quê hương của chúng ta, là một hành tinh cực cực xinh đẹp giữa vũ trụ - Trái Đất. Bầu trời thì màu vàng, biển rộng thì màu đen, còn có những ngọn núi lửa phun trào khắp nơi ngoài kia..... Ngoài ra : một giờ đồng hồ sau toàn thể tiến vào khoang trò chơi. Phi thuyền ta đây không xây nhà ăn cùng nhà vệ sinh, nếu như ngươi không muốn bị đói chết hay nghẹn chết, tốt nhất là làm theo lời ta nói. Cám ơn mọi người, máy tính có trí năng đáng tôn kính nhất của các ngài - Ốc Vít chúc mọi người ngủ ngon.

    * * * * * *

    Thời gian ngủ đông đã đến, trò chơi cũng bắt đầu.

    Theo quy củ cũ, trước khi ngươi tiến vào trò chơi, thì ngươi phải nói nhảm một hồi cùng hệ thống cái đã.

    Đối tượng mà Đường Hoa phải nói nhảm là một cô gái trong manga. Cô gái này Đường Hoa biết, là nhân vật chính trong bộ manga thịnh hành nhất năm ngoái, bởi vì hắn không mê manga nên quên tên mất rồi, bất quá một câu cửa miệng của nàng thì Đường Hoa còn nhớ, chỉ cần nàng gặp phải người xấu thì trước khi nàng xuất đại chiêu sẽ đến một câu : ta đại biểu ngân hà tiêu diệt ngươi.

    Đường Hoa không ưa thích người này, không ai ưa thích bị đại biểu.

    “Tính danh.” Người đẹp hỏi.

    “Đường Hoa.”

    “Tên trò chơi.”

    “Hỗn Giang Long!”

    “Tên có chứa tính chất xã hội đen, phủ quyết.”

    “Người Trong Giang Hồ”

    “Xoẹt” người ta nói “nhất thanh phích lịch nhất bả kiếm, nhất đạo thiểm điện phác Đường Hoa” (cg : một tiếng sét chính là một thanh kiếm, một tia lôi điện bổ Đường Hoa). Người đẹp soi gương chỉnh chỉnh lại lông mi. “Vui lòng đừng để ta phải lặp lại lời đã nói.”

    Đường Hoa hai nắm đấm nắm chặt, tóc dựng lên... Thật ngại, là do bị điện giật. (tiểu Xanh : Tưởng là biến thành Super Saiyan chứ...)

    Hiện tại Đường Hoa nằm trên mặt đất, tay vịn lấy cái bàn hữu khí vô lực nói : “Ta muốn đi kiện ngươi.”

    “Ta Muốn Đi Kiện Ngươi, tên xác định.”

    “Không, không!” Đường Hoa vội vàng bắn lên, sao có thể kêu tên này được.

    “Gọi là Không Không? Bắt đầu đếm ngược hai mươi giây.”

    “Đệt ngươi... Không đúng! Ta muốn... Ta không lấy tên Ta Muốn, ngươi phải cho ta thời gian, mẹ của ta đặt tên cho ta còn phải suy nghĩ cả tháng...”

    “Tám giây, bảy giây...”

    “Sàng tiền minh nguyệt quang, nghi thị địa thượng sương, cử đầu vọng minh nguyệt, đê đầu tư cố hương... Hòa hòa hòa, sừ hòa nhật đương ngọ... Ta không cần thơ cổ... Ta cần tên...”

    “Thời gian đến.”

    “A!” Nháy mắt này, trong đầu Đường Hoa là một mảnh trắng xóa. Thời gian hết rồi? Tên mình là gì nhỉ? Mình đâu có nói đâu a? Lẽ nào nàng lấy câu nói cuối cùng của mình làm tên? Câu nói cuối cùng là gì nhỉ? Dường như là : còn phải suy nghĩ cả tháng. A a! Đường Hoa lúc này có xung động muốn tự sát.

    “Chưa chọn xong à? Tiếp tục đếm ngược hai mươi giây. Hai mươi, mười chín...”

    Mặt Đường Hoa rất xạm. Bị chọc, bị người ta coi là con khỉ để chọc. Bất quá còn may mắn là mình vẫn còn thời gian chọn tên.

    “Chậm quá rồi nha, cẩn thận ta lại giật điện ngươi a ~~~” Mặt của người đẹp cũng rất đen, nghĩ cái tên thôi nha cũng phải bốn mươi giây.

    Đường Hoa cảm giác rất căm tức, nhưng càng nhiều chính là uất ức. Không có cách nào, Đường Hoa vâng chịu mỹ đức mấy ngàn năm truyền thống của Trung Hoa, một mực là có thể nhịn thì phải nhịn, nguyên tắc là nhiều một sự không bằng ít một sự. Đương nhiên việc này cũng không thể nói là Đường Hoa nhát gan, mà chỉ nói lên rằng hắn... ừm... khôn khéo. Khi mà đối thủ của ngươi mạnh mẽ đến mức ngươi xài công cụ ăn gian cũng không thể đánh bại được hắn, thì cho dù ngươi không thể trở thành bạn bè của hắn được, cũng tốt nhất đừng khiến hắn trở thành địch nhân của ngươi.

    Trong hiện thực thì cơ hồ không có người như vậy, , Đường Hoa nhằm vào chỉ là trong trò chơi... Tỷ như hắn sẽ không bao giờ đi khiêu chiến BOSS chung cực (cg : trùm cuối) khi còn trong giai đoạn lính mới, tỷ như hệ thống có báo cho hắn biết tọa độ thì hắn tuyệt đối sẽ không chút nghi ngờ, hay giả như có người nói thương hắn, hắn sẽ mò mò cái túi tiền trước, xem có thể mua nổi hai cây kem hay không...

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS




    *** cg : viết tắt của chữ “chú giải”, là chú giải của dịch giả.
    *** Đường lão nương, Đường mẫu : đều là chỉ bà Đường, mẹ của Đường Hoa.
    *** Hỗn Giang Long : rồng vùng vẫy trong sông, một cái tên thường được giới giang hồ và xã hội đen dùng.
    *** Sàng tiền minh nguyệt quang... : bài thơ Tĩnh Dạ Tư của nhà thơ Lý Bạch.

    静 夜 思

    床前明月光
    疑是地上霜
    举头望明月
    低头思故乡

    李 白

    Tạm dịch :

    Tĩnh Dạ Tư

    Đầu giường ánh trăng sáng
    Ngỡ mặt đất phủ sương
    Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
    Cúi đầu nhớ cố hương

    Lý Bạch

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    *** sừ hòa nhật đương ngọ : câu đầu trong bài "Cổ Phong" của nhà thơ Lý Thân


    古風(憫農)其二

    鋤禾日當午,
    汗滴禾下土。
    誰知盤中飧,
    粒粒皆辛苦。

    李紳

    Dịch (ca dao Việt Nam ) :

    Cổ phong (Nhớ cảnh làm ruộng) kỳ 2

    Cày đồng đang buổi ban trưa
    Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
    Ai ơi bưng bát cơm đầy
    Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.

    Lý Thân

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Góp ý

    Thảo luận
    Lần sửa cuối bởi Xanh Trời Xanh Nước, ngày 17-10-2013 lúc 09:04.
    ...

  4. Bài viết được 176 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    alkhan,anhday71,anhnv.tex,annguyen1703,bagggggggg,banbe1025,baobien86,batuocdenqn,binhso1988,canbothang,Cáo Biết Bay,CậuChủNhỏ,chicken_vn,chutuocst,Critina,DeltaVuu,devilbat15,diepnguyen,doctruyenke,dongtay19,g00dfriend,gautrucbeo,ge445,hac am,HACKTIMECABAL,haimuoi,hbk_123,heogay83,hoanlamthao,hotfam501,hsp,joniclark,khiemcallboy,kimdee,Kingnothing,kingorchid,kira,kmcgtr,kydanhlagi,lamtg,lequan1926,loanthien,longhang,Longinus,longphiduongkk,ltphong,manlysmile11,maybachpro,minhfabregas,minhtan12d1,Mongdaonhan,mrdjeu,mysexylove50,naginijeans,ngocnghechvn,ngoyui,ngutinhthieu,Nguyenduylan80,nguyenvinh189,nhimbong,Nobuno,nogania,o0oyukio0o,odin,Oh Ma Boy,oho_aitai,pandoraminh,phieubat,poiquy,qtdevil,quangtri1255,raiso_vang_trang,rongmotmat,rungxanh,sasuketaki02,Shiali1904,sieumotsach,Siskem,smallmummy,soccerrec28,sondecuto,sonpham9999,supermaria,talavip241,TanAnh,Tử Mặc,TửLinh,thachdauvn,thanchit123,thanh3754,thanhvt,thao_ilu,TheBeginner,thienduy123,thtgiang,thunreigu,thuynguu,tieubao01,tonylai78,traichuoi,tramvan,tranthuthao,tranxuat,truongnt,truongpro,tuan200801,tuan_ohyeah,tuongmaythenao,tycan78,Vampire97,vannhan_qng,vinhtac,voma,voquan,vtgcnn,vuong260589,Zoro_NDK,
  5. #3
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,577
    Xu
    0

    Mặc định


    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    CHƯƠNG 2 : TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU

    “Nói mau, gọi là cái gì?” Người đẹp đập mạnh vào mặt bàn gào lên.

    Tha cường nhâm tha cường, minh nguyệt chiếu đại giang. (cg : Một câu nói trong võ thuật – ý bảo kẻ địch dù mạnh thì tâm của ta cũng vẫn phải thật là bình tĩnh). Đường Hoa tiếp tục trầm tư...

    Ồ? Vì sao Đường Hoa biết được câu này? Thật ra, Đường Hoa có trình độ võ thuật rất cao,... ờ... đương nhiên đây là mẹ của hắn nói. Ít nhất thì Đường mụ cho rằng trong đơn vị của Đường Hoa thì hắn đánh Thái Cực Quyền giỏi nhất. Năm đó Đường mụ cũng là cao thủ Thái Cực,... ừm... ít nhất thì trong thời tiểu học là vậy. Thuận tiện nói một tiếng, nghiệp vụ của Đường Hoa là chân chạy giao hàng, một tên quản lý, cộng với hai thằng lính, một thằng là hắn, còn một thằng là Tôn Minh. Đừng tưởng bèo, loại công tác này cũng là cả ngàn người cạnh tranh một chỗ đấy. Tuy rằng có tiền cứu trợ của Chính Phủ, nhưng kẻ có công tác thì không biết thống khổ của kẻ không có công tác a... Cuối cùng còn là dựa vào ông bố của Tôn Minh vung lên tuyệt bút, giữ Đường Hoa lại. Ầy! Gia đình của Tôn Minh khá giả hơn gia đình của Đường Hoa nhiều, không chỉ vì gia đình Đường Hoa là gia đình mồ côi cha, mà còn vì cha của Tôn Minh tuy không tính là phú ông ngàn vạn, nhưng trăm vạn vẫn còn là có.

    Đường Hoa nghĩ đến những điều này đành thở dài một tiếng, “Đông Phương Gia Tử.” (cg : gia tử = quả cà). Ừm, cái tên này là nick name của hắn trong game từ rất sớm.

    “Đăng kí Đông Phương Gia Tử thành công! Ngươi muốn hối đoái bao nhiêu tiền?”

    “?” Đường Hoa không hiểu.

    “Tức là ngươi có bao nhiều tiền Liên Bang thì ta có thể đổi giúp ngươi thành tiền của trò chơi đó mà. Khi trò chơi chấm dứt, tới hành tinh M thì chúng ta lại giúp ngươi đổi lại thành tiền Liên Bang mới của hành tinh M.” Nói đến tiền bạc, người đẹp có vẻ có kiên nhẫn phi thường, mà xem cái tư thế thì có xu hướng muốn nhào qua moi sạch túi tiền của Đường Hoa.

    “À, năm mươi ngàn.” Đây là tiền dự trữ của cả nhà Đường Hoa, bao gồm cả tiền lương hưu sớm cộng với tiền thưởng vì về hưu sớm của mẹ hắn, đương nhiên là cũng cộng thêm cả tiền lương tháng này của Đường Hoa.

    “Năm lượng bạc, xác định hối đoái không?”

    “Năm lượng bạc? Là bao lớn?” Đường Hoa không dám khẳng định lắm về giá trị của bạc trong trò chơi. Xem lịch sử trên TV, thời cổ đại lương một năm của một tên huyện trưởng cũng chỉ một lượng hai tiền, năm lượng thì đã là lương bốn năm của huyện trưởng đó. Nhưng một ít chương trình khác trên TV thì trong người mà không mang theo chừng triệu mấy thì khó mà mở miệng ra nói chuyện lắm.

    “Trăm đồng tiền tương đương một lượng bạc, trăm lượng bạc tương đương một lượng vàng.”

    “Chủ yếu là ta muốn biết rõ tác dụng của năm lượng bạc.”

    Người đẹp trầm tư một hồi rồi nói : “Năm lượng bạc thì... Để ta so sánh xem, ở khách sạn bình dân một đêm là một lượng bạc, ăn một bát mì thêm hai miếng rau, không có thịt cũng là một lượng bạc...”

    “Bà chị!” Đường Hoa không đợi nàng nói xong liền bi phẫn nói : “Ta không đổi được không?”

    “Anh giai.” Người đẹp nước mắt lưng tròng : “Gần đây công trạng của em rất kém cỏi, ông chủ Ốc Vít bảo nếu còn không có khởi sắc thì sẽ đem em ra xào thành cá mực.”

    “...Cô em ít nhất vẫn còn cá mực để mà ăn, anh đây lập tức là phải ăn “khi khống” rồi.” Đường Hoa rất kiên trì.

    Người đẹp thấy không thể mềm mỏng với người nghèo được, lông mi tức thì nhướng lên : “Nhãi con, bà đây tính toán cho mi. Mi mà không hối đoái thành tiền trò chơi, thì sẽ không được đổi tiền của hành tinh M. Nếu mà mi muốn gửi năm mươi ngàn từ hành tinh M đến Trái Đất, thì phí thủ tục phải là bốn mươi chín ngàn, hơn nữa quay qua quay lại cũng là phải đi qua cửa của bà đây, lúc đó muốn gửi cũng đừng hòng gửi được. Nói trắng ra là - nhãi con, năm mươi ngàn kia của mi khi đến hành tinh M thì cũng chỉ bằng giấy chùi đít.”

    Đường Hoa rơi lệ đầy mặt : “Chị hai, nhưng mà trong tay chị thì cũng chẳng bằng cả giấy chùi đít.”

    Người đẹp thay đổi sắc mặt bắt đầu dụ dỗ : “Anh xem nè anh giai, ít nhất thì trên vạch xuất phát của đời người, anh đã nắm giữ năm lượng bạc trong tay. Có lẽ anh giai mua bí kíp tuyệt thế còn kém năm lượng bạc này thì sao? Có lẽ nói không chừng năm lượng bạc có thể cưa đổ một em gái thì sao?”

    “...”

    “Như vậy đi, quả thật không thể để cho năm mươi ngàn không bằng một đống giấy toa-lét được. Em làm bừa đưa tặng anh một tô mì ăn liền. Anh xem...” Người đẹp dụ dỗ xong, lại lạnh giọng nói nhỏ tựa như tự nói với bản thân : “Ngươi ngàn vạn lần đừng rượu mời không uống lại uống rượu phạt.”

    “...” Đường Hoa là một người có ý chí kiên định, là một người thành thục, là một người đã rời bỏ những thú vui cấp thấp, hắn thà để cho mẹ mình nhận được một ngàn tiền gửi, cũng không chấp nhận tiêu phí bốn mươi chín ngàn đi mua một tô mì ăn liền... Lại nói, thời đại học đã ăn mì ăn liền vài năm rồi, giờ vừa thấy mì ăn liền thì lại muốn ói, nếu mà đổi thành mì sợi hay mì Dương Xuân ít ra còn suy nghĩ lại.

    “Vậy mì Dương Xuân” Người đẹp “xoẹt” một tiếng xuất ra một gói mì Dương Xuân.

    “...” Đường Hoa hoảng sợ nhìn người đẹp, bà má này làm sao lại biết trong lòng mình đang suy nghĩ gì?

    “Ở trong trò chơi, NPC cao cấp chỉ cần có được kỹ năng nào đó, lại thêm pháp lực của ngươi yếu hơn hắn nhiều, thì ý nghĩ của ngươi có thể bị hắn nghe được.”

    “Pháp lực?” Trò chơi này tới cùng là loại trò gì vậy?

    “Được rồi. . . Ta đã để lộ bí mật, mau đưa tiền ra mau.”

    “...”

    “Hai bao mì Dương Xuân.” Người đẹp rất phẫn nộ đem mì Dương Xuân đập vào mặt bàn quát : “Chị đây rút được của mày năm mươi ngàn cũng chỉ được thưởng ba gói mì Dương Xuân, mày mà lại...”

    “Đây chị. . .” Đường Hoa rất cung kính rút ra thẻ từ trong túi dâng lên.

    Người đẹp rất vừa lòng gật gật đầu tiếp nhận thẻ tùy ý hỏi : “Trong nhà còn có sổ tiết kiệm phải không?”
    “Có a, sao vậy...” Đường Hoa đột nhiên tỉnh ngộ hô to : “Trả lại tiền cho ta...”

    “Trò chơi bắt đầu.” Người đẹp chỉ tay một cái, một cái hố lớn xuất hiện ngay bên dưới chân Đường Hoa, tiếp lấy là một tiếng kêu thảm thiết. Người đẹp lau mồ hôi than một hơi : “Con hàng này... Làm mình mệt muốn chết.”

    * * * * * *

    “Trả lại tiền cho ta.” Đường Hoa sững người, làm sao mà có vẻ tiếng vọng lại còn lớn hơn thanh âm của mình vậy? Nhìn thoáng qua bên trái bên phải, a, không phải! Nguyên lai là cả ngàn người đang cùng nhau ngửa đầu lên bầu trời hô lớn : “trả lại tiền cho ta”. Đường Hoa nghe mà trong lòng cảm thán : thanh thế hô lớn của ngàn người đồ sộ làm sao, bi thiết làm sao, buồn rầu làm sao, thê thảm làm sao,... thật sự là quá bi thảm.

    Tân thủ thôn, cơ hồ là nơi bắt đầu của mọi trò chơi, tại đây ngươi có thể quen thuộc với thao tác của trò chơi, tại đây ngươi có thể nắm giữ được các bí quyết của trò chơi, tại đây ngươi có thể lấy được thần khí, lấy được cấm pháp, lấy được một con vợ, lại lấy được tiếp một con vợ, rồi lại lấy được tiếp một con vợ nữa...

    Đường Hoa không xem phong cảnh, mô phỏng ở thời đại này không có gì đáng kinh thán. Hắn thuần thục gọi ra bảng thông tin của hệ thống bắt đầu xem xét. Khung trang bị của nhân vật có vị trí cho hai lưỡi phi kiếm, còn có vị trí cho bốn cái pháp bảo phụ trợ. Y phục, giày, đai lưng, phần che tay, bao đầu gối, ngoài ra có thể trang bị thêm hai cái nhẫn cùng một cái vòng cổ.

    Y phục của lính mới chẳng có gì, dù sao thì kiện thần khí thứ nhất có thể là chẳng có, nhưng mà trò chơi này lại có chút không phúc hậu, ngay cả một cái y phục dài cũng chẳng có.

    Hiện tại thì toàn bộ mọi người đều biết rõ, Song Kiếm không phải là hai tay cầm kiếm, mà là một loại trò chơi Tiên Hiệp.

    Đây là một thể loại trò chơi rất cổ xưa, là một thể loại trò chơi kiệt xuất nhất kể từ khi loài người có máy tính, từng khiến cho một thế hệ điên đảo, là một thể loại trò chơi mô phỏng lớn do hai trò XX cùng XX kết hợp lại. Nhớ năm đó có biết bao người vì nó mà trốn học, vì nó mà quanh co trong mê cung cả tuần, vì nó mà rơi lệ, rồi năm đó có biết bao nhiêu sách lậu hoành hành. Khi mà người Trung Quốc biết được giá trị của chúng, muốn bỏ tiền ra mua sắm bản chính, thì chúng đã vĩnh viễn rời xa mất rồi, chỉ để lại những ký ức kinh điển của những kinh điển...

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    *** tân thủ thôn : ai chơi game có lẽ cũng quen thuộc với cái tên này, đó là thôn mà mọi lính mới từ level 1 ~ 10 phải ở lúc mới vào game. Khi đạt được level 10 thì người chơi mới có thể rời đi thôn này để vào những thành thị, thị trấn.

    *** NPC : non-playable character – nhân vật riêng biệt không thể điều khiển được, là những nhân vật phụ trợ cho người chơi, ví dụ như người bán thuốc, bán tạp hoá, thợ rèn, trưởng thôn, v.v...


    Góp ý

    Thảo luận
    Lần sửa cuối bởi Xanh Trời Xanh Nước, ngày 17-10-2013 lúc 09:04.
    ...

  6. Bài viết được 166 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    alkhan,anhday71,anhnv.tex,annguyen1703,bagggggggg,banbe1025,batuocdenqn,Bảo Ảnh,binhso1988,boynghich,canbothang,Cáo Biết Bay,chicken_vn,chutuocst,client_ideas,Critina,DeltaVuu,devilbat15,diepnguyen,doctruyenke,enbosiro,g00dfriend,gautrucbeo,ge445,HACKTIMECABAL,hattiendo,hbk_123,heogay83,hoanlamthao,hsp,iamvampire2009,joniclark,khiemcallboy,kimdee,kingorchid,kmcgtr,kydanhlagi,lamtg,loanthien,longhang,Longinus,longphiduongkk,manlysmile11,maybachpro,meodendem,meogiahaylaca,minhfabregas,minhtan12d1,Mongdaonhan,mrdjeu,newteen,ngaitre,ngocnghechvn,ngoyui,ngutinhthieu,Nguyenduylan80,nguyenvinh189,nhimbong,Nobuno,o0oyukio0o,odin,Oh Ma Boy,phamzika,phieubat,poiquy,qtdevil,raiso_vang_trang,rungxanh,sasuketaki02,Shiali1904,sieumotsach,soccerrec28,sondecuto,sonpham9999,supermaria,talavip241,TanAnh,Tử Mặc,TửLinh,thachdauvn,thanchit123,thanh3754,thanhvt,thao_ilu,TheBeginner,thienduy123,thtgiang,thunreigu,thuynguu,tieutue,tonylai78,traichuoi,tramvan,tranthuthao,tranxuat,truongnt,tuan200801,tuan_ohyeah,tuongmaythenao,tycan78,Vampire97,vannhan_qng,vietthuan,vinhtac,voma,voquan,vtgcnn,vuong260589,ynhi123,Zoro_NDK,zzBORISxx,
  7. #4
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,577
    Xu
    0

    Mặc định

    Cái đỉnh nhốt cây kiếm, cây kiếm đâm thọc lung tung khiến cho cái đỉnh bị bự lên --> chống cự là bụng bự a ~~


    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    CHƯƠNG 3 : TRƯỞNG THÔN

    “Chào mọi người.” Một ông già lòng bàn chân sinh ra gió thăng lên giữa không trung, cất lời chào bọn người chơi đang còn mê man giữa thôn làng : “Ta là trưởng thôn, bất quá đừng có hiểu lầm, họ của ta không phải là Trưởng, mà tên ta cũng chẳng phải là Thôn. Ta gọi là trưởng thôn là bởi vì ta là trưởng thôn của tân thủ thôn số XXXXX này. Đương nhiên nếu như đây là tân thủ trấn thì ta phải là trưởng trấn, còn nếu là tân thủ thành...”

    “Lấy đá chọi lão.” Một anh bạn dũng cảm đứng bên người Đường Hoa lượm lên cục đá, giựt giây mọi người tiến hành công kích trưởng thôn đang dài dòng lảm nhảm.

    “Xoẹt!” Một tia chớp từ trên trời giáng xuống, anh bạn dũng cảm kia lúc này biến thành tia sáng trắng. Trưởng thôn gật gật đầu vừa lòng nói : “Thằng nhóc này sẽ đi du lịch địa ngục một giờ... Khụ! Vừa rồi ta đã giải thích về pháp thuật, không biết có ai muốn nhờ ta giải thích tiếp về phi kiếm không?”

    Không ai nói gì cả. Tuy rằng cảm xúc rất kích động, nhưng cũng không ai muốn phải lãng phí một giờ đồng hồ cả. Trưởng thôn gật gật đầu, hất tay một cái, từ trong ống tay áo bay ra một thanh kiếm nhỏ màu trắng bạc, thanh kiếm nhanh như chớp xoắn một nhát vào ngay giữa bầy người, một tia sáng trắng dâng lên. Giữa tia sáng, anh bạn bi phẫn quát trưởng thôn : “Ông mày không có nói chuyện.”

    “Ai trông thấy ta giết người lung tung thì đứng ra.” Trưởng thôn rất hòa nhã thân cận, mặt cười cười nói.

    Toàn bộ mọi người tập thể lắc đầu, lão già này là đang cố ý ngược đãi mọi người, nhằm thỏa mãn tâm lý u ám thích khi dễ người nhỏ yếu của lão.

    “Tiếp theo... Chúng ta sẽ xem lại ba ngàn năm trước. Đúng rồi, ba ngàn năm này không tính theo năm Công Nguyên, mà là tính theo thời gian của thôn làng này. Cách tính thời gian của thôn làng này thường thường là dùng đồng hồ cát. Đồng hồ cát tức là bỏ cát vào trong một cái lọ, sau đó cứ mỗi một khoảng thời gian nhất định thì cát sẽ chảy xuống một ít, chúng ta sẽ căn cứ vào số lượng cát còn thừa để mà tính thời gian hiện tại. Đương nhiên là vẫn có sai biệt đó, đôi lúc thời tiết ẩm ướt, hạt cát sẽ rớt chậm một chút. Nói tới chuyện này, ta lúc trẻ cũng đã từng lĩnh hội sâu sắc rồi, đó là lúc ta cưới dâu... Sau đó dâu nhà ta lại không chịu a... Tuy rằng cuối cùng cũng miễn cưỡng động phòng đó, nhưng mà sự tình cũng kinh động lên tới huyện nha lận. Nói đến huyện nha, chắc chắn các ngươi còn chưa đi qua...”

    Giữa một loạt tiếng thút thít, có mấy chị gái rốt cục nhịn không được nữa dũng cảm giơ tay lên quyết tuyệt quát : “Ông già, cho thoải mái chút.”

    “Roạt!” Lập tức một ngàn năm trăm tên người chơi trong tân thủ thôn giơ ba ngàn cánh tay lên cao, tất cả đều chỉ cầu được chết cho nhanh, không cầu sống nữa. Người nào dáng hơi thấp thì đứng lên trên tảng đá, hy vọng mình sẽ chạm đến tia sét đầu tiên. Khoảnh khắc này, quần chúng nhân dân biểu hiện ra trí tuệ cùng dũng khí vô cùng, khoảnh khắc này rồi cũng sẽ được ghi vào trong sử sách vĩnh viễn...

    “Ngại thật, ta không biết quần công.” Trưởng thôn rất tiếc nuối sờ sờ cái cằm đáp.

    “......” Toàn bộ mọi người trong lòng thề, tương lai học nghiệp thành công, nhất định phải trở về giết trưởng thôn một trăm lần rồi một trăm lần nữa. Chỉ là chẳng lâu sau, mọi người đều hiểu ra được sự thiện lương của trưởng thôn. Cũng hiểu ra được một đạo lý thô thiển : thiện lương cũng có phân chia tầng thứ. Đem trưởng thôn mà so sánh với NPC thế giới bên ngoài thì quả thật so với Quan Âm nương nương còn thiện lương hơn.

    Trưởng thôn không nói nhảm nữa, tay một phất, trời đất trở nên mơ hồ, sau đó rõ ràng lại. Tất cả mọi người chơi như đều đặt thân vào bên trong mây khói, chẳng qua bên dưới mây là lầu các, hạc tiên, là hoa, là cây, và là cỏ, nhưng mà không trông thấy người nào.

    Đột nhiên một trận gió mạnh thổi tới, mây bị thổi tan, ngàn tên người chơi túm lấy nhau mới miễn cưỡng đứng vững. Chỉ thấy phía Đông Nam đột nhiên xuất hiện một hố sâu màu đỏ như máu, một anh rất ngầu tóc đỏ đồ đen từ trong lỗ máu đi ra, chân đạp một đám mây màu máu ngắm nhìn khối tiên địa này.

    Lúc này phía Tây Bắc xuất hiện một vòng gợn sóng, gợn sóng chợt mơ hồ, xuất hiện một anh chàng đẹp trai toàn thân ánh bạc, đầu đội mão màu tím kim, chân đạp một thanh bảo kiếm trôi nổi trên không trung.

    Anh đẹp trai giơ kiếm trong tay chỉ, quát : “Lại là ngươi, ngàn năm xông lên Thiên Giới của ta hai mươi bảy lần, ý ngươi muốn như thế nào?”

    Anh ngầu không nói chuyện, mắt chớp một cái, toàn thân có ánh sáng màu đỏ máu vọt lên cao mười trượng, như hổ đói nhìn chòng chọc vào anh đẹp trai.
    “Lại muốn đánh? Vậy đến đây đi!” Anh đẹp trai cương khí chấn một cái, thanh bảo kiếm trong tay vụt lên hàng ngàn tia chớp mỏng như tơ, lưỡi kiếm càng là sắc bén bức người, phát ra tiếng rồng ngâm, tựa hồ lúc nào cũng có thể lao vụt ra.

    Anh ngầu nhếch môi hơi hé răng cười lạnh, bắt một pháp ấn bằng một tay, mây máu trên thân xông lên trời cao biến ảo thành một con huyết long nhào qua anh đẹp trai. Anh đẹp trai kiếm khí giương lên, ngàn tia chớp dựng lên tận trời, xoắn nát con huyết long. Đồng thời, kiếm lôi điện trong tay biến thành kiếm ánh sáng, vạn tia sáng cuồn cuộn cùng bảo kiếm nhào qua giết hướng anh ngầu.

    “Tốt.” Anh ngầu rốt cục nói chuyện, hắn cấp tốc một tay vần vũ trong không khí, cơ hồ trong nháy mắt trước mặt hắn xuất hiện một bức tường trong suốt màu máu tràn ngập những văn tự màu đen. Nhưng lực lớn tựa vạn sông đâu phải dễ dàng lật tay là chặn được, nháy mắt tường máu bị phá. Anh ngầu thừa dịp ánh sáng bị khựng lại, vừa lùi vừa động, lại một bức tường máu thình lình ngoi lên, lại vỡ, lại lập, lại vỡ, lại lập,...

    Rốt cục khi anh ngầu thối lui đến trước hố đen, ánh sáng phá tường không được trôi đi mất tăm. Anh đẹp trai nhếch mép cười tay bắt một cái ấn quyết, đột nhiên bên ngoài tường máu kiếm khí đại thịnh. Anh ngầu vừa thấy không ổn, vội vàng vung tay, một cái đỉnh tinh xảo nho nhỏ trong tay đón gió lớn lên, sít sao chụp lấy phi kiếm vừa phá tường vụt đến.

    “Thu!” Anh ngầu nghiến răng, một ngụm máu phun lên đỉnh, đỉnh lập tức ép nhỏ lại vài phần. Anh đẹp trai ngay lập tức kết ấn, ấn được kết càng nhanh thì trong đỉnh phát ra tiếng vang lại càng kịch liệt, thỉnh thoảng lại có xu thế phi kiếm phá đỉnh mà ra. Rất nhanh đỉnh bị phi kiếm cự cho lớn lên bằng chừng một mẫu đất, nhưng tiếc rằng đỉnh này không phải vật phàm, vẫn chưa thể bị phá.

    “Nguyên thần xuất khiếu!” Anh đẹp trai rống một tiếng, một cụm ánh sáng màu trắng vụt bắn vào bên trong đỉnh. Nháy mắt bên trong đỉnh ánh sáng rực rỡ, một cụm ánh sáng mạnh mẽ phá đỉnh bay ra, bảo kiếm cùng ánh trắng đang bám trên thân kiếm cùng bay vào trong cơ thể anh đẹp trai.

    Anh ngầu âm trầm cười, lật tay đem đỉnh thu vào trong túi, hai tay chưởng ra, mây máu trên thân biến thành con ưng khổng lồ, giương cánh rít lên. Anh đẹp trai mặc dù hơi thở dốc, nhưng cũng không cam yếu thế, toàn thân kiếm khí tung hoành hoá thành phượng hoàng gườm gườm nhìn con ưng. Chiến hoả tràn ngập, thắng bại chỉ trong một nháy mắt.

    * * * * * *

    “Sao lại hết rồi?” Ngàn tên người chơi cùng căm phẫn hướng lên trời rống to. Mắt thấy thời khắc kịch liệt nhất tới rồi, vậy mà lại... Giống như là “chiến đấu” đến thời khắc cuối cùng, vậy mà người nữ lại nói với ngươi : “hôm nay em đèn đỏ”, cảm giác bứt rứt tận tim phổi kiểu này đủ để khiến người ta phạm phải án giết người một trăm lần.

    Trưởng thôn không để ý tới mọi người, lầu bầu nói : “Trong bao của mỗi người đều có một bình thuốc dịch dung. Dùng nó thì các ngươi có một lần, cũng chỉ có một lần lựa chọn thay đổi tướng mạo, chiều cao, nhưng không bao gồm giới tính cùng những vẻ ngoài đặc thù. Trời thì lớn, đất thì lớn, lạy trời cho gió thuận mưa hoà, lạy đất cho ngũ cốc bội thu... Mặt khác trong bao của mỗi người còn có một cây nhang thơm, có thể hướng trời đất cầu phúc, chú ý nhang này cùng thuốc dịch dung chỉ có thể sử dụng sau khi ngươi tới cấp 10 và trước khi rời tân thủ thôn. Được rồi, phía dưới nghiêm, giải tán.”

    “Xì!” Có một bộ phận người xem không văn minh hướng lên trời chĩa ngón giữa.

    * * * * * *

    Cơ hồ mọi người đều có cùng một ý tưởng với Đường Hoa : tìm phi kiếm! Tìm mần răng? Đương nhiên là làm nhiệm vụ, trong trò chơi ngươi level 1 thì đưa cho ngươi vũ khí, sau đó căn cứ vào yêu cầu đẳng cấp bất đồng của trang bị, khi ngươi tới đẳng cấp tương ứng thì sẽ cung cấp nhiệm vụ nhận trang bị rác rưởi cho ngươi. Rác rưởi thì rác rưởi, dù sao cũng là trang bị a.

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    *** huyết long : con rồng có máu máu.

    Góp ý

    Thảo luận
    Lần sửa cuối bởi Xanh Trời Xanh Nước, ngày 17-10-2013 lúc 09:04.
    ...

  8. Bài viết được 161 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    alkhan,anhday71,anhnv.tex,annguyen1703,apovt89,banbe1025,batuocdenqn,Bảo Ảnh,binhso1988,boynghich,canbothang,Cáo Biết Bay,CậuChủNhỏ,chutuocst,client_ideas,Critina,DeltaVuu,devilbat15,diepnguyen,doctruyenke,dta1978,dungsi,enbosiro,g00dfriend,gautrucbeo,ge445,hac am,HACKTIMECABAL,hattiendo,hbk_123,heogay83,hoanlamthao,hsp,huy21101997,iamvampire2009,joniclark,khiemcallboy,khuccui,Kim Bút,kimdee,kingorchid,kmcgtr,kushin1008,kydanhlagi,lamtg,loanthien,longhang,Longinus,longphiduongkk,manlysmile11,maybachpro,meogiahaylaca,minhfabregas,minhtan12d1,Mongdaonhan,mrdjeu,mysexylove50,newteen,ngaitre,ngocnghechvn,ngoyui,ngutinhthieu,Nguyenduylan80,nhimbong,Nobuno,o0oyukio0o,odin,Oh Ma Boy,phamzika,phieubat,pika_pika,poiquy,qtdevil,raiso_vang_trang,rongmotmat,rungxanh,sasuketaki02,Shiali1904,soccerrec28,sondecuto,sonpham9999,supermaria,talavip241,TanAnh,Tử Mặc,TửLinh,thachdauvn,thanchit123,thanh3754,TheBeginner,thienduy123,thtgiang,thunreigu,thuynguu,traichuoi,tramvan,tranthuthao,tranxuat,truongnt,tuan200801,tuan_ohyeah,tuongmaythenao,tycan78,Valentinez,Vampire97,vietthuan,vinhtac,voma,voquan,vuong260589,ynhi123,zzBORISxx,
  9. #5
    Ngày tham gia
    Sep 2012
    Bài viết
    7,577
    Xu
    0

    Mặc định

    Chủ Nhật là ngày nghỉ ngơi.


    SONG KIẾM ( 双剑 )

    Tác giả : Hà Tả (虾写 )
    Thể loại truyện : Võng du
    Người dịch : Xanh Trời Xanh Nước
    Nguồn : Quán Trà Đá Tàng Thư Viện




    CHƯƠNG 4 : ĐẠI CHIẾN NGƯỜI – GÀ

    Tân thủ thôn có hơn trăm hộ dân vậy là tìm ai để nhận nhiệm vụ phi kiếm đây? Đáp án đây : đầu tiên là thợ rèn, kế đến là trưởng thôn. Đương nhiên, nếu như ngươi tìm thầy thuốc xin vũ khí, người ta cũng có dao bầu đó, vấn đề mấu chốt là dao bầu chưa chắc bay được, mà cho dù có thể bay cũng chưa chắc có ai chịu loại phong cách đó. Thử nghĩ, một người dẫm lên dao bầu bay lượn tự do trên bầu trời, không cẩn thận một cái, rắc rắc, ngón chân cái không còn. Bay một vòng xuống nhìn lại chỉ còn bàn chân không a, mà đây là nhằm vào người da dày thịt béo mà nói đó.

    “Không có.” Trưởng thôn vung tay rất rõ ràng rất tiêu sái, rất tàn nhẫn hồi đáp mấy người chơi đang tràn đầy ánh sao chớp chớp trong mắt.

    Về phần thợ rèn, nhiệm vụ thì không có, nhưng mà người ta có bán kiếm... có điều lại là kiếm gỗ đào. Không chỉ tên nghe rất ngầu, mà giá cả cũng phải chăng : một lượng vàng.

    Khi mọi người nhao nhao bại lui, một anh công tử nghiến răng, dậm chân đập một lượng vàng lên bàn thợ rèn. Trong ánh mắt cực kỳ hâm mộ của mọi người, anh công tử cầm kiếm gỗ đào và...khóc. Hắn bi thiết hỏi thợ rèn : “Ông chú à, có thể trả lại hàng không?”

    “Hàng bán miễn trả lại. bất quá...” Ông chú thợ rèn nói rất mềm mỏng : “Ta còn có nghiệp vụ thu mua binh khí bị vứt bỏ.”

    “Kiếm này...”

    “Một lượng bạc.”

    Anh công tử nghe xong mặt không còn chút máu, cầm kiếm gỗ đào lảo đa lảo đảo bước ra cửa. Lúc này mới thấy mọi người không có tâm đồng tình đến cỡ nào, nhao nhao túm anh công tử thảm tuyệt nhân gian lại hỏi : “Anh bạn, sao vậy?”

    Bất quá cũng còn đỡ, anh công tử này là một người thành thực, nước mắt nước mũi tèm lem đáp : “Đây là binh khí, không phải phi kiếm.”

    “Nhưng mà chúng ta không có ô trang bị binh khí a?” Mọi người ngay cả vấn đề này cũng không buông tha anh công tử.

    Anh công tử lắc đầu đáp lại : “Có thể cầm trên tay mà chặt, nhưng mà hệ thống nhắc nhở bởi vì không có linh khí nên không thể trang bị.”

    “À...” toàn bộ mọi người minh bạch, nguyên lai là ô trang bị chỉ có thể trang bị những thứ có linh khí. Minh bạch xong thì mọi người ca bài ca chim cút, lưu lại anh công tử đơn độc trong gió ai oán : một trăm vạn mà mua một thứ rác rưởi như vậy.

    Từ lúc này mới thấy trò chơi này không có phúc hậu, không có nhân đạo đến phi thường. Toàn thôn hơn ba trăm thôn dân vậy mà không có cái nhiệm vụ nào để đón. Trên đường Đường Hoa đi, tiếng than thở một vùng.

    Chỉ thấy một người chơi là tráng hán ôm chặt đùi tiên sinh trường tư thục đau khổ cầu xin : “Tiên sinh, cái kia có không?”

    Tiên sinh trông về phía xa, thanh âm trầm thấp nói : “Cái kia thật không có”.

    Kiều đoạn ra vẻ quen thuộc ghê. Đường Hoa lắc lắc đầu đi về hướng thứ hai có thể lấy được phi kiếm.

    * * * * * *

    Không sai, trừ bỏ nhiệm vụ ra, cần trang bị thì tìm ai lấy? Đương nhiên là tìm quái vật. BOSS thì ta chọc không nổi, nhưng KK con gà con vịt con ngỗng con lợn con vẫn còn là có thể mà. Hử, chưa nghe qua thường xuyên có người oánh gà con ở tân thủ thôn mà rớt thần khí sao?

    “Hây ya!” Đường Hoa múa may nắm tay dũng cảm xông vào đàn gà, nhưng rất nhanh hắn hô “Mẹ ơi!” một câu cấp tốc chạy trối chết trở về.

    Nguyên lai gà này không phải gà thường, mà là gà chọi. Phải, còn là gà chọi hung mãnh nhất thiên hạ ở Lỗ Tây Quyên Thành địa khu Hà Trạch tỉnh Sơn Đông khu Trung Quốc cơ. Loại gà trống này cơ ngực phát đạt, cổ dài chân cao, lông đuôi nhổng cao, thân thể anh tuấn uy vũ, có tiếng thiện chiến bất hàng, thà chết không chịu nhục.

    Nhưng gà dù sao cũng là gà, sao có thể đấu cùng người đây?

    Mấu chốt ở chỗ là tụi gà này chơi quần công. Không phải cái loại một con chọi một đàn, mà là cái loại một đàn chọi một tên. Đường Hoa vừa đến trước mặt đàn gà, lập tức có mười con gà bay ra dàn hàng theo bên trên, chính giữa, bên dưới, hơn nữa đợt công kích thứ hai cũng đã chuẩn bị. Nếu không phải Đường Hoa mắt sáng não nhanh thân thể khỏe, xoay người chạy trối chết đúng lúc, phỏng chừng đã sớm táng thân giữa biển gà.

    Bên trong khu an toàn một bạn hữu lòng còn khiếp sợ vỗ vỗ vai Đường Hoa giơ ngón cái lên tán thưởng : “Lợi hại, vừa lao ra năm mươi tên, trở về được có mình ngươi.”

    Đường Hoa hít thở sâu vài cái, tỏ vẻ là chính mình cũng chưa hết hoảng hồn.

    “Xem ta.” Trong lúc đang nói chuyện, chỉ thấy một tên hán tử lao ra khỏi khu an toàn, một con gà chọi quắc mắt phạch phạch lao thẳng đến hai mắt của hán tử. Hán tử không nhanh không chậm, trong miệng hét lớn một tiếng : “Yêu nghiệt, đỡ pháp chú... Xin lỗi, là yêu nghiệt, đỡ cái xẻng.”, hai tay moi ra một cây xẻng gỗ dài ba thước có thừa, một chiêu Hoành Tảo Thiên Quân bổ ra. Chỉ thấy con gà chọi kia đập cánh, rên thảm một tiếng, văng vào giữa đống gà, hiển nhiên là bị thương rất nặng, đi hay ở chỉ trong một đấm nữa thôi.

    Nhưng nói thì chậm sự thì nhanh, đàn gà xúc động phẫn nộ xông lên, ba mươi con gà chọi lấy thế nhanh như sét đánh nháy mắt bao phủ hán tử. Một cụm ánh sáng trắng, đàn gà tán đi, chỉ lưu lại cây xẻng gỗ lặng yên trên mặt đất như chứng minh : nơi này, đã từng phát sinh một trận chiến người – gà kịch liệt nhất trong lịch sử loài người.

    Mọi người trong khu an toàn lặng yên cáo biệt anh hùng.

    “Các huynh đệ, các tỷ muội... đi xét nhà, liều mạng cùng chúng nó.” Một vị trượng phu oai nghiêm đứng trên tảng đá lớn tiếng hò hét kích tình... Lại lầm nữa, là một ông chú đáng khinh đang hò hét.

    Trong nhất thời mọi người tỉnh ngộ, nhao nhao vọt vào trong thôn cướp sạch vũ khí. Đã thấy thảm kịch Đường Hoa cũng không cam yếu thế, vọt đến một nhà dân, quát hỏi NPC nữ thôn dân : “Nắp nồi đâu?”

    “Bị cường đạo cướp đi rồi.” Người kia khiếp đảm hồi đáp.

    “Chài cán bột đâu rồi?” Đường Hoa lật tìm không có kết quả, ép hỏi lần nữa.

    “Bị cường đạo cướp đi rồi.”

    “Ta x, đám người này hạ thủ nhanh thực. Đường Hoa bất đắc dĩ đi ra khỏi nhà dân.

    Đột nhiên bên người Đường Hoa thổi qua một luồng gió mát, một chị gái vọt vào nhà dân quát : “Nắp nồi đâu?”

    “...” Trong lòng Đường Hoa cân bằng rất nhiều. Nguyên lai còn có người chậm tay chậm chân hơn mình, mặc dù nàng là một người con gái. Đường Hoa đứng trên đồi cao, nhìn xem bi kịch trong thôn. Ngàn tên người chơi vào vào ra ra mấy nhà dân, giống như một đàn kiến cần cù đang đi tìm thực vật.

    “Đệt, nơi nào còn chưa bị cướp sạch đây?” Đường Hoa nhìn ngang ngó dọc, đột nhiên ánh mắt sáng lên, trung ương thôn có một ngôi nhà tranh lớn nãy giờ vẫn không có ai ra vào. Oa! Rất khả năng còn có dao phay. Nghĩ đến đây, Đường Hoa dùng cả năm chi xông xuống đồi, phi nước đại đến phía nhà tranh.

    Đường Hoa cúi đầu xông cuồng lên, gặp người đụng người, gặp chó đụng chó, chạy tới trước nhà tranh chân cũng không ngừng, trực tiếp xông vào, lớn tiếng quát : “Nắp nồi, chài cán bột, đưa đây mỗi thứ hai tổ mau...”

    Thời gian đứng khựng. Ba mươi mấy ánh mắt thuần khiết cùng nhau rơi vào thân Đường Hoa, một giọt mồ hôi lạnh từ trên trán Đường Hoa chảy xuống. Đây không phải nhà dân, đây là trường tư thục.

    Thầy giáo có ria mép hai bên nhìn Đường Hoa một cái, uy nghiêm hạ lệnh : “Ngồi xuống.”

    “Vâng.” Đường Hoa ngoan ngoãn đến chỗ trống nơi góc vắng ngồi xuống. Nói đến Đường Hoa sợ nhất là người nào? Tuyệt đối không phải là mẹ của hắn, mà là thầy giáo. Ở thời đại mà giáo viên xem học trò là du côn, còn học trò xem giáo viên là lưu manh, thì vì sao Đường Hoa lại sợ thầy giáo như vậy? Đây là bởi vì khi mà Đường Hoa còn học tiểu học đã có một thầy giáo chân chính. Một thầy giáo mà đã qua đời... Còn vì thời điểm đó mấy đời trước nhà hắn có cổ sắc khá nặng, nên Đường Hoa có chút khác biệt so với người khác, hắn tôn trọng giáo viên. Cho dù là giáo viên lưu manh, hắn cũng nguyện ý tôn kính. Có lẽ là bởi vì Đường Hoa khẳng định rằng thầy giáo kia là vì bọn hắn mà mệt chết...

    App Tàng Thư Viện trên Android | và trên iOS



    Dùng cả 5 chi lao thẳng xuối đồi --> cái chi thứ 5 là cái gì ?

    Góp ý

    Thảo luận
    Lần sửa cuối bởi Xanh Trời Xanh Nước, ngày 17-10-2013 lúc 09:05.
    ...



  10. Bài viết được 158 thành viên cảm ơn::   [Hiện ra]
    0989143984,alkhan,anhday71,anhnv.tex,annguyen1703,apovt89,banbe1025,batuocdenqn,Bảo Ảnh,binhso1988,boynghich,canbothang,Cáo Biết Bay,chicken_vn,chutuocst,client_ideas,Critina,DeltaVuu,devilbat15,diepnguyen,doctruyenke,dongtay19,dta1978,enbosiro,gautrucbeo,ge445,hac am,HACKTIMECABAL,hattiendo,hbk_123,heogay83,hoanlamthao,hsp,huy21101997,iamvampire2009,jjjlll,khiemcallboy,khuccui,Kim Bút,kimdee,kingorchid,kmcgtr,kushin1008,kydanhlagi,lamtg,loanthien,longhang,Longinus,longphiduongkk,manlysmile11,maybachpro,meogiahaylaca,minhfabregas,minhtan12d1,ministun,Mongdaonhan,mrdjeu,ngaitre,ngocnghechvn,ngutinhthieu,Nguyenduylan80,nguyenvinh189,nhimbong,o0oyukio0o,odin,Oh Ma Boy,phieubat,poiquy,qtdevil,raiso_vang_trang,rongmotmat,sasuketaki02,Shiali1904,soccerrec28,sondecuto,sonpham9999,supermaria,talavip241,TanAnh,Tử Mặc,TửLinh,thachdauvn,thangkhungmo,thanh3754,TheBeginner,thienduy123,thtgiang,thunreigu,thuynguu,tieubao01,tonylai78,traichuoi,tramvan,tranthuthao,tranxuat,trongpong,truongnt,tuan200801,tuan_ohyeah,tuongmaythenao,tycan78,Valentinez,Vampire97,vietthuan,vinhtac,voma,voquan,vuong260589,zzBORISxx,
Trang 1 của 58 1231151 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

DMCA.com Protection Status