Tặng quà cho bạn nữ tham gia offline mừng sinh nhật Tàng Thư Viện
Trang 1 của 106 1231151101 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 5 của 530
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2007
    Đang ở
    Phong Lưu Bang
    Bài viết
    6,415
    Xu
    0
    Theo quyết định của BQT TTV và Hội đồng Dịch Thuật - Sáng Tác thì bộ Liên Hoa Bảo Giám này sẽ được hiệu đính lại nhằm đạt chất lượng cao hơn để phục vụ bạn đọc. Các bạn ở web khác nên lưu ý theo dõi để update lại cho thống nhất và chất lượng.

    Liên Hoa Bảo Giám

    Chương 0: Tiết Tử Bách Thế Ác Nhân

    Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
    Hiệu đính: Phi Nguyệt
    Nguồn: www.tangthuvien.com

    oOo

    "Hắc hắc! Bần đạo pháp hiệu Bồ Đào!"

    Đỗ Trần nằm úp dưới đất, nhìn lão đạo sĩ mồm niệm kinh phật trước mặt, chỉ thấy khuôn mặt béo núc của lão cười gian, đạo bào dính đầy dầu mỡ, tay áo trái quấn một miếng bơ, bên hông cài một cặp cánh gà vàng rộm, tay cầm cái chân giò béo ngậy, ăn như quỷ đói đầu thai.

    Lão đạo ngồi xổm bên cạnh Đỗ Trần, một tay tiếp tục đưa chân giò vào miệng, tay kia đầy mỡ bẩn vỗ vỗ mặt hắn:
    "Tiểu tử, muốn ăn không? Nếu muốn thì nói đi, ngươi không nói, ta làm sao biết ngươi muốn ăn? Nếu như muốn ăn thì nói với ta, ngươi nói thì ta mới biết là ngươi muốn ăn..."

    "Đạo trưởng, ngài có quen Đường Tăng không?" - Đầu óc Đỗ Trần bị lão làm cho mụ mị, lúc này hắn đang bị lão đạo dùng dây vải quấn cứng như xác ướp, chỉ thò được đầu ra ngoài, không hiểu dây vải của lão sao lại dài như vậy!

    "Ồ ngươi làm sao biết ta quen Chiên Đàn Công Đức phật? Hắc, ta với Như Lai - sư phụ hắn - cũng là chỗ quen biết đấy! Sau này ngươi tới thế giới tây phương cực lạc, nếu bọn hòa thượng đầu trọc bắt nạt ngươi thì cứ nói tên ta - Bồ Đào!"

    "Đạo trưởng, ta sai rồi, ta không muốn đến thế giới cực lạc, xin ngài đại nhân đại lượng, thả ta đi. Ta không dám trộm đồ của ngài nữa!"

    Người lúc nguy nan, không thể không cúi đầu, Đỗ Trần một mặt ra vẻ sám hối nhưng ánh mắt không ngừng liếc ngang bốn phía, tìm cơ hội tháo chạy.

    Đây là một ngôi miếu đạo, dựng trên một quả núi nhỏ vô danh, tồi tàn vô cùng, không khá hơn bỏ hoang là bao.

    Còn Đỗ Trần là một tên trộm, một tên trộm kỹ thuật rất cao!

    Vừa rồi Đỗ Trần vào miếu trộm đồ, bị lão đạo dùng chân giò đánh ngã lăn ra đất, rồi dùng vải tất quấn trói quanh người, hiện tại đầu hắn vẫn còn đang đau.

    Lão đạo rút cánh gà bên hông, vả vả vào trán Đỗ Trần:
    "Xem con mắt láo liên của ngươi, chắc đang nghĩ làm sao chạy trốn phải không? Cho ngươi biết, những tên tiểu tặc rơi vào tay bần đạo, đều bị lão nhân gia đưa đến tây phương cực lạc làm hòa thượng cả."

    "Đạo trưởng, ta năm nay mới hơn hai mươi tuổi, không thể đến tây phương cực lạc được!" - Đỗ Trần van xin, hắn từ lúc năm tuổi đã đi ăn trộm, vô số lần bị tóm, nghệ thuật "van xin" sớm đã đến mức xuất thần nhập hóa, chỉ thấy nước mắt ròng ròng, ánh mắt chân thành, khóe miệng run run:
    "Đừng giết ta, đạo trưởng, nhà ta còn có đứa bé hai tuổi đang chờ ăn. Ngài thả ta, ta sẽ lập bài vị trường sinh cho ngài, đổi họ con ta thành họ ngài, kế thừa hương hỏa."

    Lão đạo miệng nhai chân giò, cất giọng nhừa nhựa:
    "Tiểu tử, ngươi đúng là hỏng rồi, ngươi có con hả? Hừ!"

    Lão nuốt thịt trong miệng, nhìn thẳng vào Đỗ Trần, nói rành mạch từng chữ:
    "Ngươi, là, xử, nam!"

    Đỗ Trần kinh hoàng, buột miệng nói:
    "Lão làm sao biết được?"

    "Bởi vì ta là Bồ Đào!" - Lão đạo thần sắc nghiêm túc, sau đó bấm ngón tay tính, cười vẻ bí hiểm - "Ồ! Ngươi đáng thương lắm phải không, từ nhỏ là cô nhi, từ năm tuổi đã phải tự trộm đồ kiếm sống, bảy tuổi, chín tuổi còn suýt đói chết! Chậc chậc, thiện tai, thiện tai! Nhưng bà mẹ ngươi cũng không trộm được ngọc bội của bần đạo ha!"

    Đỗ Trần không tin có người tính được số mệnh, hắn thầm nghĩ, chắc lão đạo là kẻ nào đó được kẻ thù trước đây của Đỗ Trần mời tới, trước điều tra tử tế, sau tính kế dạy dỗ hắn.

    Nhưng Đỗ Trần vẫn từ từ há hốc mồm, mắt trừng trừng nhìn lão đạo:
    "Lão biết toán mệnh? Chuẩn không?" - Ánh mắt hắn chuyển qua miếng ngọc bội trắng sữa bên hông lão đạo, cười nói - "Cũng không trách được ta, chỉ bằng phong độ khí chất của ngài, nhìn một cái là biết ngay cao nhân, đồ của ngài nhất định là bảo bối, ngài xem, ta là trộm, thấy bảo bối làm sao không động tâm đây?"

    Lão đạo được vỗ mông ngựa, vỗ đến khoan khoái, gật đầu nói:
    "Ừm, ngươi nói có lý, chuyện này không trách ngươi, muốn trách, thì trách bần đạo khí chất, phong độ đều quá bắt mắt thôi..."

    "Vậy ngài có thể... hê hê, tha cho ta không?"

    "Sinh tử tự có mệnh trời! Tới đây, báo ngày tháng năm sinh, bần đạo xem thiên mệnh cho ngươi, tiểu tử ngươi mà lằng nhằng..." - Lão trừng mắt dọa dẫm - "Bần đạo đưa ngươi đến tây phương cực lạc làm hòa thượng!"

    Đỗ Trần nhận định lão đạo trước mặt là kẻ thù phái đến trả thù, hắn cười nói:
    "Ta sinh vào mồng một tháng một giờ tí âm lịch! Ngài xem thế nào?"

    "Quái!" - Lão đạo nhìn Đỗ Trần từ trên xuống dưới, nói - "Giờ tí, mồng một tháng một, ngũ hành kim vượng, người sinh ra giờ đó theo lẽ phú quí vô cùng, ngươi làm sao lại nghèo đến nỗi suýt nữa chết đói? Hay là kiếp trước ngươi làm điều gì ác, nên kiếp này chết đói?"

    Lão đạo ném chân giò đang cầm, hay tay sờ khắp người Đỗ Trần, thần thái đó, tư thế đó, chẳng khác lúc lão sờ chân giò!

    "Đạo trưởng, ta chẳng có chỗ nào ra gì, ngài hạ thủ lưu tình, ta còn là xử nam a!"

    "Tiểu tử, ngươi nghĩ gì thế? Bần đạo đối với đàn ông không có hứng thủ! Hừ, ngươi không phải tiểu ni cô."

    Lão đạo chép môi, không ngừng lắc đầu, bấm đốt ngón tay thở dài:
    "Khà, chẳng trách kiếp này ngươi chịu tội. Hóa ra kiếp trước ngươi làm thổ phỉ, giết không ít người!"

    Đỗ Trần cười:
    "Đạo trưởng, ngài tính được kiếp trước của ta à?"

    "Hừ, bần đạo cả mấy kiếp trước của ngươi cũng tính được, tới đây, để ta sờ thêm một tí!" - Lão đạo tay chân vùng vẫy sờ loạn lên, sau đó lão đột ngột đứng thẳng lên, nhặt lại chân giò cắn một miếng.

    "A! Kiếp trước nữa thì là một tên hái hoa tặc. Hai kiếp làm việc ác, còn có thể chuyển thế thành người. Ngươi có phải họ Ngưu không?"

    Đỗ Trần lắc lắc đầu:
    "Ta họ Đỗ!"

    "Không được, ngươi ngưu (trâu) như vậy, không họ Ngưu làm sao được?" - Lão đạo tiếp tục sờ Đỗ Trần - "Để bần đạo xem ba kiếp trước của ngươi."

    "Vô lượng thiên tôn! Ba kiếp trước ngươi là một tên tham quan. Quái, ngươi làm sao còn làm người? Ba kiếp làm ác liên tục, phải xuống địa ngục! Địa Tạng vương chẳng lẽ bỏ quên ngươi rồi?"

    Lão đạo tiếp tục sờ, khuôn mặt núng mỡ kinh ngạc:
    "Bốn kiếp trước ngươi là nữ, còn mưu sát thân phu!"

    "Năm kiếp trước ngươi phạm thượng làm loạn, là tên phản tặc..."

    "Sáu kiếp trước ngươi buôn bán trẻ em..."

    ...

    "Hai mươi kiếp trước, ngươi mở hắc điếm!"

    ...

    "Bốn mươi tám kiếp trước, ngươi bán cả bố ruột!"

    ...

    "Tám mươi mốt kiếp trước, ngươi bán thuốc giả!"

    ...

    "Chín mươi chín kiếp trước, ngươi, ngươi không ngờ đào mộ tổ của người khác, lấy trộm tín vật, đi lừa một quả phụ mù."

    Lão đạo ngồi xuống cạnh Đỗ Trần, vỗ ngực ngạc nhiên thốt:
    "Ngươi không phải là thân thích với Địa Tạng vương chứ, chín mươi chín kiếp của ngươi, một kiếp cũng đủ xuống địa ngục rồi, thế... thế mà ngươi còn được làm người!"

    Đỗ Trần bị làm phiền đến mức sắp ngủ gật, hắn thở dài một hơi, thầm nhủ, hóa ra hôm nay gặp phải một lão già thần kinh.

    "Đạo trưởng, ngài có bản lãnh như vậy, tính xem một trăm kiếp trước ta làm gì?" - Đỗ Trần làm trò.

    "Chờ ta nghỉ một lúc!"

    Lão đạo mệt đến mức trán lấm tấm mồ hôi, mồ hôi theo mỡ chảy xuống mặt, nghỉ mấy phút, lão lại sờ Đỗ Trần,
    "Vô lượng thiên tôn! Một trăm kiếp trước ngươi là một tên dân phu."

    "Hắc, không tồi, cuối cùng ta cũng có một lần làm người tốt!" - Đỗ Trần cười.

    "Người tốt? Hừ!" - Lão đạo trừng mắt tức giận nói - "Ngươi là dân phu tu bổ trường thành, trộm cắp nguyên vật liệu, làm cho trường thành bị sập. Còn nữa, chứng kiến một thiếu phụ là phu nhân Mạnh Khương tế bái chồng chết, mà còn đổ tội cho người ta khóc đổ trường thành."

    Đỗ Trần quả muốn đứng dậy đá lão một cước, nhưng hắn còn bị trói,
    "Lão thần kinh, ngươi sao không nói phần thư khanh nho1 cũng là ta làm đi?"

    Lão đạo đối với việc Đỗ Trần trào phúng không để ý, đi vòng quanh Đỗ Trần mấy vòng, nói:
    "Không được, loại người như ngươi, tất phải đưa đến tây phương cực lạc làm hòa thượng!"

    Nói xong, lão giơ chân giò lên, chắc định dùng thứ đó đập chết Đỗ Trần.

    "Đạo trưởng, thủ hạ lưu tình!" - Đỗ Trần vội vàng, hắn không muốn chết trong tay một lão già thần kinh - "Ngài thần thông quảng đại, có thể tưởng ra biện pháp nào khác dạy dỗ ta không?"

    Lão đạo dừng lại, vừa nhai chân giò vừa trả lời:
    "Biện pháp khác à... Đúng rồi!" - Mắt lão sáng lên, sáng hơn cả lúc thưởng thức chân giò.

    "Ngươi làm ác nhân trăm kiếp! Vô lượng thiên tôn, phối với bộ công pháp này đúng là tuyệt! Tiểu tử, mau đứng lên, bái bần đạo làm sư phụ đi."

    Lão cởi trói cho Đỗ Trần.

    Đỗ Trần đứng lên, hoạt động cho dãn gân cốt, cười:
    "Lão thần kinh, chúng ta bái biệt thôi!"

    Hắn quay người co chân định chạy.

    Bình!

    Lúc Đỗ Trần chạy đến cửa miếu, như va vào một bức tường vô hình, đẩy bật hắn lại phía sau.

    Đỗ Trần đột ngột kinh hoàng, ngầng đầu nhìn lão đạo, chỉ thấy tay lão cầm miếng vải ném ra, miếng vải đó như có linh tính, như một con rắn bay đến trước mặt Đỗ Trần, trói chặt hắn lại.

    "Ngươi, ngươi là... yêu pháp!" - Đỗ Trần run rẩy gào.

    Đó không phải là một lão thần kinh, lão ta rõ ràng biết yêu pháp.

    "Phì! Yêu pháp cái gì? Đây là tiên pháp!" - Lão đạo vẫy tay hút Đỗ Trần tới cạnh mình, đẩy hắn lăn ra đất, ngồi lên ngực "dạy dỗ" - "Hây, năm nay làm sao rồi? Trước đây có người vì bái sư, quỳ trước cửa nhà bần đạo mấy ngày mấy đêm, ngươi thì còn chạy trốn. Quái! Chẳng nhẽ chiêu bài của ta không đáng tiền nữa?"

    Đỗ Trần thần hồn rúng động, cố dũng cảm hỏi:
    "Ngài, thật... thật đúng là thần tiên chứ?"

    "Không phải nói với ngươi rồi sao? Bần đạo và Như Lai rất quen."

    Đỗ Trần không biết mình đang làm gì nữa, thần tiên a, quả là có thần tiên, cơ hội thế này tuyệt đối không thể bỏ qua.

    "Sư phụ, xin lão nhân gia cho con đứng dậy, con nguyện ý bái sư!"

    "Không cần, ta thế này dạy ngươi."

    Lão đạo đứng lên lật người Đỗ Trần, cởi dây trói và khố của Đỗ Trần, tát mạnh một cái vào mông hắn:
    "Để lại cái tiêu ký, hắc hắc, ngươi là người của ta rồi!"

    Đỗ Trần gắng quay đầu nhìn, trên mông hắn đã thêm mấy chục hình xăm hoa sen dày đặc, đều còn là nụ hoa, chưa đóa nào nở.

    Lão đạo chỉ vào mông hắn giải thích:
    "Đồ nhi, nhìn thấy rõ chưa, thứ ta truyền cho ngươi gọi là Liên Hoa Bảo Giám, những bông sen (liên hoa) này là tiến độ, lúc toàn bộ đều nở ra, tức thần công của ngươi đã đại thành, có thể cùng Như Lai phật tổ, Ngọc hoàng đại đế uống rượu rồi!"

    Đỗ Trần vui mừng, vội hỏi:
    "Sư phụ, con làm sao tu luyện?"

    "Tu luyện... đơn giản!"

    Lão giơ một ngón tay, huơ huơ trước mặt Đỗ Trần:
    "Chỉ có một biện pháp, ngươi làm việc thiện, việc thiện càng nhiều, càng lớn, hoa sen nở càng nhanh. Hắc! Kỳ thật công pháp này là hành thiện tích đức, tích lũy các thứ tiên gia nguyện lực. Thêm vào người trăm kiếp ác nhân như ngươi, quả là tuyệt rồi!"

    "Chỉ đơn giản thế thôi à?" - Đỗ Trần không dám tin, - "Thế... có chiêu thức bí pháp gì nữa không?"

    "Hắc hắc, không có! Nhưng ngươi xem hình dạng hoa sen..."

    Đỗ Trần dưới sự chỉ điểm của lão đạo nhìn lại, chỉ thấy trên mông hắn, hoa sen xếp theo hình bát quái.

    "Cái này gọi là Bát Quái Liên Hoa, mỗi lần mở một quái, thì ngươi lại được một chuyện tốt, còn chuyện tốt là cái gì, từ từ tìm hiểu. Ít ra cũng không làm ngươi thất vọng!"

    Đỗ Trần cười không ngậm được miệng, hắn không dám tin, cơ duyên tiên gia đã rơi xuống đầu hắn.

    "Đúng rồi, đầu tiên nói cho ngươi một tin tốt, ngươi luyện công pháp của bần đạo, sẽ vĩnh sinh bất diệt, không nhập lục đạo luân hồi! Cái đó... cũng có thể gọi là trường sinh bất lão."

    Đỗ Trần cười sung sướng.

    Hôm nay làm sao thế này? Lẽ nào hắn chịu khổ hai mươi mấy năm, đến hôm nay đã được bồi thường?

    "Sư phụ, chỉ cần không ngừng làm việc thiện là được à?" - Hắn muốn xác nhận lại, có phải đơn giản như thế không.

    "Không sai! Nó chỉ xem ngươi làm bao nhiêu việc tốt, không quan tâm ngươi làm bao nhiêu việc xấu, chỉ cần lúc ngươi hành thiện không làm việc xấu là được rồi. Chỉ là..."

    Lão đạo híp mắt, như đang chọc tức Đỗ Trần:
    "Ngươi còn là xử nam hả?"

    Đỗ Trần gật gật đầu.

    "Nói cho ngươi một tin xấu, 'Liên Hoa Bảo Giám' này là đồng tử công, trước khi luyện thành không được thân cận nữ sắc!"

    Đỗ Trần tái mặt.

    Lão đạo tiếp tục cười nói:
    "Hơn nữa càng về sau càng khó tiến bộ, lúc nhất quái, ngươi đưa người già qua đường cũng tiến bộ rất nhiều, đến bát quái... khà khà, ngươi cứu toàn nhân loại thì cũng gần thành rồi!"

    Đỗ Trần vội nói:
    "Vậy con phải làm việc tốt bao nhiêu năm mới đủ?"

    "Không vội, dù sao ngươi cũng không nhập lục đạo luân hồi, sợ gì? Ngươi từ từ làm việc tốt đi! Chắc khoảng một nghìn tám trăm năm thôi."

    Lão đạo liếc nhìn hạ thân Đỗ Trần rồi cười:
    "Ta cảnh cáo ngươi, trước khi công pháp đại thành, tuyệt đối không được thân cận nữ sắc, nếu không... 'Liên Hoa Bảo Giám' này sẽ tự giúp ngươi tịnh thân đấy."

    "Lão... Vậy nghĩa là ta phải chờ mấy ngàn năm mới được thân cận nữ sắc à?" - Đỗ Trần hét lớn.

    "Ta không luyện nữa, ta rút lui! Ngươi đuổi ta khỏi môn trường đi!"

    Lão đạo đứng dậy, tháo dây trói trên người Đỗ Trần ra:
    "Muộn rồi!"

    Đỗ Trần bật dậy, cầu xin:
    "Đạo trưởng, ngài xem, ta làm ác trăm kiếp, ngài thu loại đồ đệ này sẽ thua thiệt lắm."

    "Ngươi xấu ư? Ta có tên đồ đệ so với ngươi còn xấu hơn, là cái tên quỳ trước cửa nhà ta mấy ngày mấy đêm đó."

    "Nhưng ta là ăn trộm mà."

    "Ngươi ăn trộm có là gì? Tên đồ đệ kia của ta ăn trộm tiên đan của Lão Quân, bàn đào của Vương Mẫu, so với hắn, ngươi đáng là gì?"

    "Nhưng mà... nhưng mà..." - Đỗ Trần khóc thảm thiết, nấc ra một câu - "Lão để ta làm thái giám, còn không bằng trực tiếp đưa ta đến tây phương cực lạc làm hòa thượng thôi."

    "Hắc hắc! Ta đã đưa một đứa đồ đệ đi rồi, không muốn đưa đứa thứ hai!"

    Dưới chân lão đạo đột nhiên xuất hiện một đóa tường vân, lão từ từ bay lên, vẫy tay nói:
    "Đồ nhi, vì không được gần nữ sắc, ngươi cố gắng làm việc tốt đi, vi sư tạm biệt đây!"

    Đột nhiên, lão đạo cưỡi mây bay mất.

    Đỗ Trần kinh hoàng, vội há miệng chửi lớn:
    "Đồ lão già thần kinh, lão tử vẫn còn là xử nam a! Thôi rồi, ta phải làm lão già vạn tuổi xử nam rồi..."

    Buồn bã quay đầu, Đỗ Trần nhìn hoa sen trên mông, phẫn nộ không nơi phát tiết, chỉ lên trời hét:
    "Mẹ kiếp! Cái loại thần kinh bệnh như lão, ai thèm quỳ trước cửa mấy ngày mấy đêm, chỉ có thằng ngu!"

    Bộp!

    Đột nhiên có người vỗ vai hắn.

    Đỗ Trần vội quay đầu nhìn, hóa ra là một hòa thượng môi mỏng má khỉ.

    "Lão già vừa nói chuyện với ngươi chạy hướng nào rồi?"

    Đỗ Trần ngây người, tên hòa thượng này tới từ lúc nào, hắn không hề nhìn thấy? Chẳng lẽ hắn cũng là thần tiên?

    Nghĩ đến đây, hắn cẩn thận hỏi lại:
    "Ngươi là ai?"

    "Ta là thằng ngu mà ngươi vừa nói quỳ mấy ngày mấy đêm trước cửa lão thần kinh kia, rồi trộm tiên đan của Lão Quân, bàn đào của Vương Mẫu."

    Nét mặt Đỗ Trần cứng lại, cười ruồi:
    "Ai da, vậy là sư huynh của ta rồi, sư huynh quý tính?"

    "Quý tính Tôn, gọi ta Ngộ Không sư huynh là được rồi!"

    Phịch!

    Đỗ Trần ngồi bệt xuống đất.

    Hòa thượng nhíu mày nói:
    "Sư phụ làm sao thu một tên đồ đệ vớ vẩn thế này, còn cho Tà Nguyệt Động Mạt Hắc. Tiểu tử, tuy ngươi là sư đệ của ta nhưng ngươi dám chửi ta. Lão Tôn nguyền rủa ngươi kiếp sau làm đồ ngốc!"

    Nói xong thì biến mất!

    ......

    Từ đó, thiên hạ lại thêm một quái nhân ngày làm việc tốt, đêm đi trộm đồ.

    Không lâu sau bông sen đầu tiên của Đỗ Trần nở một nửa, sau đó trong một lần gặp chuyện bất bình hắn ra tay và hi sinh một cách tráng liệt...

    "Lão già thần kinh! Ngươi dám lừa ta! Vĩnh sinh bất tử à?"

    Đó là tiêu đề của bài báo ra ngày hôm sau - Tiếng hét cuối cùng của liệt sĩ trộm vặt!

    oOo

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến
    Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở

    Hỗ trợ đầu tư cho các dịch giả, sáng tác gia TTV xuất bản sách

  2. #2
    Ngày tham gia
    Nov 2007
    Đang ở
    Phong Lưu Bang
    Bài viết
    6,415
    Xu
    0
    Liên Hoa Bảo Giám

    Chương 1 - Sự Sỉ Nhục Của Gia Tộc St. Kain

    Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
    Hiệu đính: Phi Nguyệt
    Nguồn: www.tangthuvien.com

    oOo

    Ánh mặt trời ban trưa ngạo nghễ phát ra những tia sáng oi bức, xuyên qua song cửa, chiếu vào một tòa tháp nhỏ trong trang viên St. Kain.

    Trong tháp, Đỗ Trần nằm trên một chiếc giường đơn được phủ bởi tấm thảm nhung trắng, trần như nhộng, nhìn chằm chằm lên mái vòm thủy tinh phía trên phòng ngủ, ánh sáng chiếu thẳng vào mắt hắn, nhưng hắn không hề có ý nghĩ chuyển động con ngươi để né tránh.

    Thủy tinh trên mái vòm từng mảnh từng mảnh kết hợp, công nghệ tinh xảo, lại trong như gương phản xạ lại hình ảnh của hắn.

    Tóc dài màu vàng, đôi mắt to màu xanh da trời, chiều cao khoảng hơn mét bảy. Mặc dù thân thể gầy gò, vẻ bệnh tật, nhưng nước da hắn lại rất tốt, trắng hồng, tưởng như dùng lực ấn có thể vắt ra nước, nước da thế này đủ để những quý cô ghen tị.

    Nhưng đối với tướng mạo hiện tại của mình Đỗ Trần cảm thấy phiền não vô cùng, hắn ngây người nhìn bản thân phản xạ trên thủy tinh, thế nào cũng không dám tin, người thiếu niên tóc vàng anh tuấn này là hắn.

    Hắn lẽ ra phải là da vàng, tóc đen, mắt đen mới đúng.

    Đỗ Trần nằm sấp người lại, xoay đầu nhìn mông mình trong thủy tinh, trên mông trái của hắn có ba mươi sáu hình xăm hoa sen, ba mươi sáu đóa liên hoa này có lớn có nhỏ, có dài có ngắn, nhưng kết hợp lại thành một tấm hình bát quái kỳ dị, trong đó bông đầu tiên trong ba bông trên quẻ càn, đã chớm nở, còn ba mươi lăm đóa còn lại vẫn còn là nụ.

    Nhìn hình xăm, khuôn mặt vô cảm của Đỗ Trần nở ra một nụ cười khổ:
    "Liên Hoa Bảo Giám cũng theo tới rồi..."

    Trong não hắn có hai ký ức kết hợp làm một, một cái cho hắn biết, hắn là Đỗ Trần, đồ đệ của Bồ Đề lão tổ, sư đệ của Tề Thiên đại thánh. Lão sư phụ thần kinh ép hắn học một bộ công pháp dùng việc tốt để luyện, hơn nữa trước khi thần công đại thành không được gần nữ sắc, kết quả hại hắn liều mạng làm việc tốt, trong một lần thấy bất bình xuất thủ để rồi hy sinh anh dũng.


    Ký ức kia lại cho hắn biết, hắn là Francis St. Shigeru Kain. Con trai thứ ba của công tước Anginus ở Lanning đế quốc.

    Ký ức của Đỗ Trần rất rõ ràng, còn ký ức của Francis thì hỗn loạn vô cùng, cái gì mà ngôn ngữ thông dụng trên đại lục Iaeste, đấu khí, thánh khí toàn những từ ngữ cổ quái như một nồi hồ dán quấy lung tung, hỗn loạn.

    Cố gắng kiểm tra những ký ức trong đầu, quá khứ của Francis như một con ngựa hoang đứt cương chạy vào đầu, Đỗ Trần cũng minh bạch được một số việc.

    Sau khi hy sinh cho lần bất bình trợ thủ đó, hắn đã được chuyển sinh, được nhập vào một người ở thế giới khác vừa chết xong, tên là Francis một thiếu niên quý tộc.

    Ký ức của Francis sở dĩ hỗn loạn là do trước đây hắn là một tên ngốc. Từ đoạn ký ức bị người nhục mạ, trào phúng, Đỗ Trần khai thác những tin tức liên quan đến Francis, mà hiện tại là hai biệt danh của hắn - Sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain, thằng ngốc tam thiếu gia thành St. John.

    "Mẹ! Đúng là thành một thằng ngốc thật rồi. Thằng khỉ thối, sư đệ ta coi thường ngươi!" - Đỗ Trần cay cú chửi, bật dậy khỏi giường, một mặt xem xét phòng ngủ của mình, một mặt tìm kiếm y phục.

    Sự tình đã đến mức này, hắn còn làm được gì? Kiếp trước Đỗ Trần là trẻ mồ côi, từ năm năm tuổi đã lang thang ăn xin móc túi, miễn cưỡng tự nuôi được bản thân, khổ thế nào cũng đã nếm qua, còn gì chưa gặp?

    Hối hận, lo lắng, bất an, cái cảm giác khiến người ghét bỏ chỉ càng mang lại tương lai tối tăm, Đỗ Trần rất hiểu đạo lý đó.

    Dù sao bản thân cũng không có gì phải lo, vậy thì yên tâm làm một thằng ngốc tam thiếu gia đi. Ít nhất hắn cũng không phải đối mặt với cảnh bị đói chết.

    Nhưng ba mươi sáu hình xăm hoa sen không ngờ cũng xuất hiện trên người Francis, vậy Liên Hoa Bảo Giám chắc chắn vẫn còn phải tiếp tục tu luyện, hắn cũng phải tiếp tục làm việc tốt mới được gần nữ sắc.

    Đỗ Trần tới gần tủ quần áo cạnh giường, tủ khóa, ổ khóa như thời Châu Âu trung cổ thường thấy, chìa khóa còn treo ngay gần đấy.

    Nhưng Đỗ Trần không lấy chìa khóa, mà bẻ gẫy hai mẩu gỗ từ chân giường, chọc vào, 'cạch' ổ khóa mở rồi!

    Dùng chìa khóa mở thật là chẳng có kỹ thuật, kiếp trước Đỗ Trần làm gì? Hắn có biệt hiệu là 'Vô Tỏa Bất Khai' (không khóa nào không mở được), kẻ trộm dám trộm đồ của thần tiên.

    Dùng chìa khóa mở...

    Đỗ Trần coi thường cái kẻ đó!

    Lúc mở khóa, Đỗ Trần cảm giác hai bàn tay trắng mịn không hề run chút nào, động tác nhẹ nhàng chuẩn xác, so với kỹ thuật hắn khổ tu mười mấy năm kiếp trước không hề kém cạnh, hắn mừng rơn. Hắc! Hóa ra Liên Hoa Bảo Giám mang theo tiến độ công pháp, và tất cả những kỹ năng, tri thức đồng thời chuyển sinh.

    Thú vị rồi!

    Chỉ cần một thân bản lĩnh trộm cắp vẫn còn, đi đến đâu cũng không lo bị chết đói. Đương nhiên, trước mắt hắn không dám trộm đồ của thần tiên, càng tránh xa lão thần tiên biến thái thần kinh có vấn đề kia.

    Y phục trong tủ đa phần là trang phục quý tộc Châu Âu thời Trung Cổ, chính là chỗ phồng chỗ bó, phía dưới như quần tập thể hình, loại y phục này Đỗ Trần không thích, mặc lên trông như hai que hương cắm vào cái bánh mì, khó coi vô cùng.

    Ngó phải dòm trái, hắn tìm thấy một bộ trường bào trắng mặc lên người, lại ngước nhìn thủy tinh trên đầu, đây đích thị một thiếu niên quý tộc hào hoa, chỉ tiếc một cái là vẻ hơi nhuốm bệnh.

    Hài lòng với thân thể dễ nhìn của kiếp này, Đỗ Trần mở cửa phòng bước ra ngoài, ký ức của Francis cho hắn biết, tòa tháp này có ba tầng, hắn ở tầng cao nhất, hai tầng dưới là người hầu của hắn, lão Fuye và nô lệ Ariza.

    Bước ra khỏi tháp, Đỗ Trần giang hai tay hít một hơi không khí trên đại lục Iaeste, nhìn trang viên quý tộc Châu Âu Trung Cổ, cảm giác cũng không tồi.

    Từ nay về sau, hắn không còn là một tên mồ côi trộm cắp để lấp đầy bao tử mà là một vị tiểu thiếu gia của đế quốc công tước.

    Ngay lúc đó, từ góc tường bước tới một nữ nhân béo núc cắt ngang tâm trạng đang cao hứng của Đỗ Trần, mụ thả rơi chậu nước đến “keng” một cái, kinh hô:
    "Shigeru thánh huy đấu thần trên cao, Francis, thằng ngốc ngươi còn chưa chết sao?"

    Đỗ Trần quay ngoắt đầu, nhìn chằm chằm mụ béo dám chửi hắn 'thằng ngốc', chỉ thấy mụ mặc một bộ áo vải màu tro, trang phục người hầu, béo to đến mức bằng hai Đỗ Trần, cái bụng to thế kia, đảm bảo mụ cúi đầu xuống không thể nhìn thấy chân.

    Đây là một người hầu? Người hầu cũng dám chửi thiếu gia? Con mẹ nó! Trước đây Francis ngốc đến mức chẳng còn danh dự rồi sao?

    Cơn giận của Đỗ Trần bốc lên, những người quen với hắn kiếp trước có hận, có sợ, nhưng chưa có kẻ nào dám chửi hắn, bởi vì những người chửi hắn đều phải trả giá rất nghiêm trọng.

    Mụ béo vẫn còn tiếp tục than thở:
    "Trời ạ, sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain vẫn còn sống sót. Sau này bạn bè gặp ta, lại chê cười ta là người hầu của một thằng ngốc..." - Mụ nhìn ánh mắt như dã thú ăn thịt người của Đỗ Trần, tim đập thình thịch, không hiểu sao lại cảm thấy sợ sệt.

    Sao lại thế này? Hắn chẳng qua là một thằng ngốc, cả công tước đại nhân cũng không lo đến hắn, sợ cái gì?

    Mụ béo gia tăng dũng cảm, hắng giọng nói:
    "Francis, nếu ngươi không chết thì mau cút về tháp lâu, không được ra ngoài..."

    Bốp!

    Đỗ Trần bước tới trước, tát một cái vào mặt mụ.

    "Ngươi còn dám đánh ta?"

    Bốp! Lại thêm một cái tát.

    Mụ béo đưa bàn tay lên thủ thế, Đỗ Trần bước tới thêm một bước, chân chưa chạm đất, tay đã vung ngang đẩy mụ lăn ra đất, sau đó dẫm lên mặt mụ.

    Lúc này từ ký ức Francis hiện ra một câu nói, Đỗ Trần dùng ngôn ngữ thông dụng trên đại lục Iaeste lạnh lùng nói:
    "Còn dám đánh ta à, phu nhân, chẳng lẽ ngươi còn không biết, đánh một vị hậu duệ của đấu thần đã được phong hiệu, sẽ bị đưa lên giàn hỏa thiêu đấy!" - Đỗ Trần nhìn mụ, lắc lắc đầu - "Xem ra ta nên đưa ngươi lên giàn hỏa thiêu, theo pháp điển thánh giáo, ta có quyền làm thế. À không, ta mang ngươi đến khu chợ phía tây thành, trên người ngươi nhiều mỡ thế này, dùng củi đốt bán cũng được không ít tiền."

    Vừa nói, hắn tăng thêm lực chân, dẫm lên mụ hầu đáng ghét.

    Mụ béo lạ lùng nhìn hắn, cái đau rát trên má không bằng sự kinh ngạc trong lòng, trời ạ, Francis sau một phen bệnh năng, lại như biến thành người khác, hắn... hắn lúc nào nói năng lợi hại thế này?

    Lúc Đỗ Trần gia tăng lực, mụ cảm giác má như bị xéo nát, cuối cùng cũng cảm thấy sợ hãi, run giọng nói:
    "Thiếu… thiếu gia, xin tha cho ta, ta..."

    "Hôm nay ngươi nhục mạ ta, chuyện này ta sẽ nhớ!" - Đỗ Trần ngắt lời mụ, hỏi - "Lão Fuye, Ariza và đại ca ta ở đâu?"

    Ba người đó có ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong ký ức của Francis, cũng là những người đối xử với hắn tốt nhất.

    "Steven thiếu gia bị công tước đại nhân giữ trong giáo đường Shigeru, lão Fuye và Ariza, bọn họ… bọn họ vừa bị đuổi đi."

    "Fuye và Ariza bị đuổi rồi à? Mẹ kiếp! Thằng nào đã làm?" - Đỗ Trần cảm thấy tức giận, cực kỳ tức giận, hắn kế thừa tất cả mọi thứ của Francis, tất nhiên cũng kế thừa tình cảm của hắn.

    Hiện tại hai người bị đuổi đi, một người là người hầu đã chăm sóc hắn mười mấy năm như cha như thầy, không hiềm hắn là một tên ngốc lại càng thương hắn hơn, còn người kia là bằng hữu duy nhất của hắn, làm sao Đỗ Trần không phẫn nộ được?

    "Bọn họ đi lúc nào?"

    "Vừa khi tế tự xác nhận ngài tử vong xong, hiện tại chắc họ đã đến cửa rồi. Thiếu gia, xin ngài tha cho ta, ta xin chuộc tội bằng bất cứ giá nào."

    "Chờ ta về giải quyết ngươi!"

    Đỗ Trần bỏ qua mụ béo, vội vàng chạy ra cửa lớn trang viên St. Kain, hắn không kịp xem xét xung quanh, trong lòng chỉ có một ý nghĩ, hắn không thể mất hai người thân cận nhất.

    oOo

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến
    Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở


  3. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2007
    Đang ở
    Phong Lưu Bang
    Bài viết
    6,415
    Xu
    0
    Liên Hoa Bảo Giám

    Chương 2 - Vì Mông Đít Nở Hoa Mà Nỗ Lực

    Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
    Hiệu đính: Phi Nguyệt
    Nguồn: www.tangthuvien.com

    oOo

    Trước cửa lớn trang viên St. Kain là một quảng trường rộng trăm mét vuông lát đá thạch anh trong, ngay giữa là một bức tượng kỵ sỹ bị giáo xuyên qua ngực, tay vẫn cầm trường kiếm, đứng vứng không ngã.

    Đó là tiên tổ của gia tộc St. Kain - đấu thần thánh huy Shigeru.

    Lúc Đỗ Trần bước tới gần bức tượng, nơi đó đang phát sinh một chuyện thú vị.

    Một nam nhân tráng kiện, y phục rách nát, khố đen, đầu trọc, đang dùng thân thể như gấu chó của mình cản mười mấy võ sĩ gia tộc St. Kain. Những võ sĩ này đều rất cường tráng còn trang bị vũ khí giáp trụ, nhưng người này chỉ đơn độc một mình mà đánh bọn họ toàn bộ ngã lăn ra đất, hai bàn chân trần như lốc xoáy đá vào những võ sĩ.

    Người tráng kiện một mặt đàn áp các võ sĩ, mặt kia mếu máo gào khóc:
    "Thiếu gia chết rồi, Ariza làm sao đây?"

    Đó là bằng hữu duy nhất của Francis - Ariza.

    Hắn cùng tuổi với Đỗ Trần, năm nay mười năm tuổi.

    Hơn nữa đầu óc cũng có chút... không sáng sủa cho lắm.

    Cách đó không xa, một lão nhân mặc bạch bào nằm lăn ra đất. Lão có nét mặt hiền từ, khoảng tám chín chục tuổi, tóc trên đầu bạc trắng, râu ria chỉnh tề dài đến ngực, đó là người đã chăm sóc Francis mười mấy năm - lão Fuye đây rồi.

    Lúc này ánh mắt lão Fuye thẫn thờ, khuôn mặt không có chút cảm xúc nên đối với việc Ariza "bạo hành" không nghe không hỏi, như vừa bị lừa gạt.

    Francis chết xong thì lão đã trông thế này rồi.

    Đỗ Trần nhìn bọn họ trong lòng ấm lên sinh ra cảm giác thân thiết, nhưng nhìn thấy những võ sĩ bị đánh, mông đít hắn tê rần.

    Đó là Liên Hoa Bảo Giám đề tỉnh Đỗ Trần, mau, mau cứu bọn họ, có việc tốt để làm rồi. Ngươi không phải muốn gần gũi nữ sắc sao? Hãy cứu bọn họ từ tay Ariza đi!

    Đỗ Trần cười hắc hắc thầm nhủ may mắn, vừa chuyển sinh xong đã có việc thiện để làm rồi, cần phải biết cơ hội làm việc tốt không hề dễ gặp.

    Hắn bước cao bước thấp chạy tới, hét oang lên:
    "Ariza, dừng tay, ta còn chưa chết! Mau thả bọn họ!"

    Ariza ngạc nhiên, còn lão Fuye đang nằm lăn liền đứng bật dậy, trông không hề giống lão già tám chín mươi tuổi.

    "Thiếu gia, thiếu gia chưa chết! Ha ha, thiếu gia chưa chết! Đấu thần bảo hữu, trời không phụ ta!"

    Fuye ném văng gậy chống đang cầm nhảy nhanh như sóc về phía Đỗ Trần, không để hắn kịp phản ứng đã ôm ngay, nước mắt lão chảy ròng, nói ngắt quãng:
    "Thiếu gia, ngài không chết đúng là tốt quá rồi, lão đang muốn đi cùng ngài đây!"

    Đỗ Trần bị lão ôm đến trong lòng tê tê, bất giác nước mắt cũng chảy theo.

    Nhưng hiện tại không phải lúc nói chuyện tình cảm, hắn tiếp tục hét lớn:
    "Ariza, mau bỏ bọn họ ra, ta ra lệnh cho ngươi đấy!"

    "Ha ha, thiếu gia chưa chết, ta nghe thiếu gia."

    Ariza buông tha những võ sĩ đáng thương, chạy tới, ba ngươi ôm nhau, hắn cũng khóc lớn:
    "Thiếu gia, bọn họ muốn đuổi ta đi, ta không muốn đi, bọn họ đánh ta, nhưng mà đánh không bằng ta."

    Lúc này những võ sĩ bị đánh đứng lên, kinh ngạc nhìn Đỗ Trần:
    "Trời ạ, Francis còn chưa chết, mau đi bẩm báo công tước đại nhân." - Bọn họ vội chạy vào trong trang viên. Thật ra, vừa rồi lúc Đỗ Trần chạy ra thì những người hầu thấy hắn đã đi bẩm báo rồi, hiện tại công tước Anginus đã nhận được tin tức.

    Ba người Đỗ Trần ôm nhau, sáu hàng nước mắt chảy không ngừng.

    Con mẹ nó, làm sao ta lại khóc? Thằng khốn Francis, chẳng lẽ ngươi không để lại cho ta được cái gì tốt à? Cái loại này ta không cần!

    Trong lòng Đỗ Trần cực kỳ mâu thuẫn, cái cảm giác chưa từng trải nghiệm qua này… Ngay lúc đó, cảm giác tê tê trên mông hắn đột ngột tụ lại một chỗ biến thành một cảm giác đau buốt vô cùng tựa như châm kim, xăm lại hoa sen trên mông hắn.

    Bên trong trường bào Đỗ Trần, bông hoa sen đầu tiên trong ba mươi sáu bông trên mông đang nở hoa, như có linh tính cánh hoa từ từ bung ra, càng nở càng đẹp.

    Đến khi chỉ còn một chút là hoàn toàn nở rộ thì ngừng biến hóa.

    Hắn vừa hoàn thành một lần tu luyện Liên Hoa Bảo Giám.

    .......

    Thứ nhất, phải hành thiện tích đức, tích lũy tiên gia nguyện lực để tu luyện.

    Thứ hai, trước khi thần công đại thành không được gần gũi nữ sắc, nếu dám gần gũi nữ sắc sẽ bị cưỡng bức tịnh thân.

    Đó là Liên Hoa Bảo Giám thứ mà Đỗ Trần vừa yêu vừa hận, còn hình xăm ba mươi sáu đóa hoa sen trên mông hắn chính là tiến độ của Bảo Giám.

    Bồ Đào đạo trưởng từng bảo, lúc ba mươi sáu bông sen toàn bộ nở hoa, Đỗ Trần thần công đại thành thì có thể gần gũi nữ sắc rồi!

    Kiếp trước Đỗ Trần làm rất nhiều việc tốt, lại liều mạng khi thấy việc bất bình ra tay, thế mới khiến đóa hoa sen đầu tiên nở tới bên đài hoa.

    Vừa rồi đóa hoa sen đầu tiên trên mông Đỗ Trần biến hóa, chính là phần thưởng do cứu những võ sĩ dưới chân Ariza. Hiện tại, khoảng cách đóa hoa sen đầu tiên nở hoa chỉ còn có một chút.

    Tu luyện Liên Hoa Bảo Giám chỉ đơn giản như vậy, làm việc tốt - hoa sen nở.

    Còn những thứ khác cần Đỗ Trần từ từ tìm hiểu, dù sao hiện tại hắn vẫn chưa cảm thấy Bảo Giám cho cái năng lực kỳ dị gì.

    .......

    Đỗ Trần bị lão Fuye và Ariza làm cho nước mắt chảy không ngừng, chính đang nỗ lực kháng cự thứ gọi là thân tình này, thì trong trang viên St. Kain một đoàn người bước ra.

    Trong đó một người trung niên thân mặc lễ phục quân nhân màu xanh phẳng nếp, trước ngực cài đầy huân chương, mỗi bên trái phải một thiếu niên đi theo. Ba người dung mạo khá giống nhau đều cao to uy vũ, thân thể hùng tráng, bọn họ đều tóc hồng.

    Đó là phụ thân của Francis - Anginus, cùng hai vị huynh trưởng - Steven và Charles.

    Lúc bọn họ tới trước mặt Đỗ Trần, phụ tử bốn người thì ba người đều tóc hồng khiến mái tóc vàng của Đỗ Trần đặc biệt bắt mắt.

    "Hay quá rồi, đệ đệ, ngươi còn chưa chết!" - Đại ca Steven nước mắt ngắn dài lao tới.

    Đỗ Trần nhìn thấy Steven hoan hỉ trong lòng cũng vui theo, nhưng lúc hắn nhìn phụ thân Anginus và nhị ca Charles thì vui mừng lập tức biến thành kinh hãi, ủy khuất, còn có phần bất cam.

    Ký ức của Francis đề tỉnh Đỗ Trần, từ khi mẫu thân hắn chết đi mười mấy năm nay, hai người phụ tử chỉ gặp mặt có mấy chục lần, hơn nữa mỗi lần gặp Anginus đều lạnh lùng, đối với đứa con này không hỏi không quản.

    Nhị ca Charles càng hay bắt nạt hắn, không có chút thân thiết hòa thiện của huynh trưởng.

    Làm sao lại như vậy? Đỗ Trần nghi hoặc trong lòng, chẳng lẽ vì trước đây Francis là một tên ngốc nên phụ thân và nhị ca mới không đối tốt với hắn?

    Không sai, trong ký ức, gia tộc St. Kain là số một số hai ở đế quốc Lanning, phụ thân Anginus có quyền có thế, nhưng chỉ vì có một đứa con ngốc nên thường bị các quý tộc khác chê cười, trong tầng lớp quý tộc không còn mặt mũi.

    Nhất định là thế.

    Tưởng đến đây Đỗ Trần cười cười. Từ nay về sau Francis không còn là sỉ nhục của gia tộc St. Kain nữa, để sau này được sống những ngày của tam thiếu gia, trước tiên cho Anginus một điều mừng.

    "Phụ thân, con còn chưa chết." - Đỗ Trần tươi cười nhìn Angius, chờ đợi "phụ thân" của kiếp này vui mừng.

    Nhưng Anginus khiến Đỗ Trần thất vọng, hắn lạnh lùng nhìn đứa con thứ ba, nói chậm rãi:
    "Ừ, biết rồi!"

    Lúc đó nhị ca Charles lạnh giọng:
    "Ngươi làm sao lại sống rồi? Không biết rằng phụ thân đã đưa tin ngươi chết thông báo cho tất cả quý tộc à? Đen đủi, lại còn phải đính chính tin tức. Sợ là hôm sau tất cả quý tộc đều nói gia tộc St. Kain không ngờ một người sống hay chết cũng không biết."

    Nghe ý tứ câu nói này dường như Đỗ Trần không sống lại thì tốt hơn.

    "Charles, tam đệ sống lại được là chuyện mừng, bọn quý tộc đó mặc bọn chúng nói đi!" - Steve tức giận nhìn nhị đệ.

    "Hà, phụ thân, hai vị huynh trưởng, ta không chỉ sống lại mà còn... hình như hiểu ra rất nhiều việc." - Đỗ Trần đẩy hai người đang ôm hắn ra, đối với phụ thân cong người, cười nói - "Trước đây con bị xưng là sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain, làm mất mặt gia tộc, nhưng từ bây giờ sẽ không như thế."

    Mọi người đều ngạc nhiên, Francis sống lại sao lại không giống với trước nữa?

    oOo

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến
    Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở


  4. #4
    Ngày tham gia
    Nov 2007
    Đang ở
    Phong Lưu Bang
    Bài viết
    6,415
    Xu
    0
    Liên Hoa Bảo Giám

    Chương 3 - Thế Giới Đấu Thần

    Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
    Hiệu đính: Phi Nguyệt
    Nguồn: www.tangthuvien.com

    oOo

    "Ồ! Shigeru tổ tiên trên cao, đệ đệ thân yêu của ta hóa thành thông minh rồi!"

    Steven phản ứng sớm nhất, hắn chạy đến dưới bức tượng giữa quảng trường rồi đối mặt với bức tượng kỵ sĩ lạy như tế sao. Đó là tổ tiên gia tộc St. Kain, thánh huy đấu thần thập cấp - Shigeru.

    "Ngươi..."
    Phụ thân Anginus muốn nói lại thôi, nhìn Đỗ Trần từ trên xuống dưới, nói:
    "Ừm, biết rồi!"

    Lão đưa mắt qua chỗ Fuye:
    "Francis đã không chết, thần trí cũng bình thường rồi, ngươi cũng không cần đi nữa hãy ở lại dạy nó đọc sách."

    Fuye còn đắm chìm trong vui mừng vì thần trí Francis đã trở lại bình thường, liên tục gật đầu:
    "Vâng, tại hạ nhất định dạy thiếu gia thành một vị quý tộc xuất sắc."

    "Được rồi, Steven, Charles, chúng ta về thôi!"

    Anginus gọi hai đứa con. Lão nhìn lên trời, dường như với việc đứa con ngốc nghếch trở nên thông minh không có chút phản ứng nào.

    Đỗ Trần cảm thấy kỳ quái, bước tới trước cười:
    "Phụ thân, con thông minh rồi, chẳng lẽ người không cao hứng sao?"

    "Có gì mà cao hứng?" - Anginus không muốn trả lời Đỗ Trần quay người đi vào trang viên.

    Nhị ca Charles liếc nhìn Đỗ Trần, cười lạnh:
    "Ngươi không còn là thằng ngốc tam thiếu gia của thành St. John nữa, nhưng ngươi vẫn còn là sự sỉ nhục của gia tộc St. Kain. Bọn quý tộc vẫn nói: Trời ạ, hậu duệ của thánh huy đấu thần Shigeru không ngờ lại không thể tu luyện đấu khí, đúng là chuyện đáng cười nhất trên đại lục Iaeste."

    Hắn bực tức nhìn Đỗ Trần, rồi chắp tay hướng về bức tượng giữa quảng trường:
    "Gia tộc St. Kain đứng vững ngàn năm chẳng ngờ lại sinh ra cái thứ như ngươi, đúng là sự sỉ nhục! Ngươi biết bọn đấu thần nói thế nào không?" - Hắn tiếp lời - "Có biết không? Shigeru tóc hồng có một đứa hậu duệ tóc vàng, mà hậu duệ đó lại không thể tu luyện đấu khí."

    Nói xong, hắn đuổi theo Anginus cùng vào trang viên.

    Đỗ Trần ngây người đứng im tại chỗ, hắn muốn phát hỏa, nhưng tình cảm của Francis lại khiến hắn cực kỳ thất vọng, thậm chí là tuyệt vọng. Một đứa con ngốc sau khi chết sống lại, lại còn thông minh ra nhưng Anginus chẳng có chút vui mừng nào, thậm chí còn có chút căm ghét. Hắn làm sao không chết luôn cho rồi?

    Đỗ Trần lại càng thêm nghi hoặc, cái gọi là đấu khí và đấu thần là thứ gì?

    Trước đây Francis là một thằng ngốc, hắn có thể để lại cho Đỗ Trần ngôn ngữ và những thứ cơ bản nhất của thế giới này đã không tồi rồi, nhiều thứ khác cũng không cần phải hy vọng.

    Tất cả mọi người đều quay về, nhưng lão Fuye, Ariza và đại ca Steven ba người tối thân cận nhất vẫn còn ở đó.

    Steven bước tới gần vỗ vai Đỗ Trần, an ủi:
    "Đừng nghe Charles nói linh tinh, ngươi tuy không thể tu luyện đấu khí, nhưng đọc sách nhiều sau này làm quan văn cũng được."

    Đỗ Trần cảm giác được Steven quan tâm hắn, gật đầu cười:
    "Đại ca, ta không sao, nhưng hiện tại ta có rất nhiều việc không biết, huynh chỉ cho ta được không?"

    "Được, chúng ta về phòng của ngươi đi!"

    .......

    Từ miệng của Steven và lão Fuye, Đỗ Trần biết đây là một nơi gần giống Châu Âu thời trung cổ.

    Thế giới này có ba đại lục, giữa biển lớn vô tận hình thành một hình tam giác, Đỗ Trần đang ở đại lục phía bắc Iaeste, thành St. John thuộc Lanning đế quốc.

    Trên đại lục Iaeste có rất nhiều quốc gia, tuy thế đây là một xã hội thần quyền, tất cả nhân loại đều tín ngưỡng một tông giáo - đấu thần thánh giáo.

    Địa vị của thánh giáo giống như địa vị của Cơ Đốc giáo tại Châu Âu trung cổ, thần thánh là chí cao vô thượng. Nhưng tông giáo này không tín ngưỡng những thần tiên hư vô mà là những nhân vật đã từng tồn tại trong lịch sử, những kẻ mạnh đã từng có cống hiến lớn cho nhân loại, bọn họ đều có một danh xưng thống nhất - phong hiệu đấu thần.

    Tổ tiên Shigeru của gia tộc St. Kain chính là một trong những vị phong hiệu đấu thần được thánh giáo thờ phụng.

    Hiện tại ba khối đại lục có rất nhiều người mạnh mẽ, bọn họ cũng xưng là đấu thần. Đấu thần phân làm ma đấu thần và võ đấu thần tổng cộng có mười cấp, năm cấp đầu chỉ có thể gọi là đấu sĩ, tới cấp sáu mới được gọi là đấu thần.

    Nếu có người thực lực vượt qua đấu thần cấp chín, lại thêm vì nhân loại có cống hiến lớn thì sẽ được ban đấu thần phong hiệu, đồng thời tượng của người đó cũng được đưa đến thánh điện trong đấu thần thánh giáo, trở thành tín ngưỡng của nhân loại.

    Còn hậu duệ của bọn họ là phong hiệu đấu thần hậu duệ, sinh ra đã làm quí tộc, dưới sự trợ giúp của Đấu Thần thánh giáo được hưởng rất nhiều đặc quyền.

    ........

    Steven nói xong, Đỗ Trần vội hỏi:
    "Vậy ta vì sao lại không tu luyện được đấu khí?"

    Tuy cũng chẳng hiểu rõ mấy, nhưng hắn cũng thấy đấu thần chính là chủ nhân của thế giới này, là tầng lớp tinh anh trong xã hội. Muốn đứng đầu tại thế giới này phải thành đấu thần.

    Steven thấy đệ đệ biến thành thông mình rồi thì tâm tình cực tốt, đùa:
    "Sức mạnh của đấu thần tới từ tự nhiên nguyên lực. Đệ đệ, ngươi trời sinh không cảm nhận được tự nhiên nguyên lực, vì thế, hắc hắc, ngươi phải đi đường khác thôi. Ví như khuôn mặt này..." - Hắn nâng cằm Đỗ Trần đùa - "Bằng bộ dạng của ngươi muốn đi dụ dỗ một vị nữ vương chắc chắn không cần nói, lúc đó không chừng lại còn thành quốc vương đấy."

    Nói xong hắn chép miệng nhìn Đỗ Trần.

    "Ta càng thấy huynh mới thích hợp đi dụ dỗ nữ vương hơn." - Đỗ Trần cười khổ trong lòng, có gì mà ngươi lại đi đề cập phụ nữ chứ. Không biết đệ đệ của ngươi luyện đồng tử công à?

    Lúc Đỗ Trần và Steven nói chuyện, vô luận là trào phúng hay đùa cợt đều rất tự nhiên không có cảm giác sợ sệt và ghét như với phụ thân và nhị ca. Xem ra trước đây Steven và Francis tình cảm rất tốt.

    Steven dường như nghĩ ra điều gì đó, cười nói:
    "Hắc! Đệ đệ, hiện tại bộ dạng của ngươi thông minh thế này, vậy thì mấy ngày nữa ta dẫn ngươi tới tham gia tửu yến của các tiểu thư quý tộc. Trời ạ, ngươi đã mười lăm tuổi rồi mà vẫn còn là xử nam, thật đáng thương a!"

    Hắn đứng dậy:
    "Quyết định thế nhé, đúng dịp mấy ngày nữa công chúa Yuna tổ chức tửu yến, đến lúc đó ta dẫn ngươi tới. Thôi, ta đi gặp phụ thân đã, dù sao công tước phụ thân của chúng ta cũng đang lo làm sao đưa tin ngươi chưa chết với các quý tộc khác."

    Fuye tiễn Steven đi, rồi quay lại ngồi cạnh Đỗ Trần hòa ái cười nói:
    "Thiếu gia, thiếu gia Steven là người tốt, sau này ngài nên nghe lời ngài ấy."

    "Ừ!" - Đỗ Trần gật đầu cười, một tên mồ côi đột nhiên có cảm giác được đại ca quan tâm, cảm giác đó... dường như cũng không tồi.

    Ariza co người nằm trên thảm gật gật đầu:
    "Đúng rồi! Ta nghe nói, "Đấu thần thệ ngôn" của thiếu gia Steven lúc mới bước vào con đường đấu thần là sẽ bảo vệ thiếu gia đấy."

    "Đấu thần thệ ngôn là cái gì?" - Đỗ Trần hiếu kỳ hỏi.

    Lão Fuye cười:
    "Đó là chuyện của đấu thần, thiếu gia không cần hỏi nữa, chỉ cần biết là Steven không hại ngài là được rồi."

    Hại Đỗ Trần? Ha ha, hắn hai mươi mấy năm làm nghề trộm cắp, trừ lúc bị cái lão "Bồ Đào" đạo trưởng hại cho một lần còn thì chưa bao giờ chịu thiệt, đều là hắn hại người khác. Đỗ Trần đứng dậy khỏi ghế:
    "Fuye bá bá, ta muốn đi ra ngoài dạo, xem thành St. John thế nào."

    "Cũng hay, gọi Ariza đi theo ngươi. Đến tối nhất định phải về ăn tối."

    Đỗ Trần dẫn Ariza ra khỏi trang viên. Trên đường, người hầu, võ sĩ nhìn dáng vẻ hắn đều lộ vẻ kỳ quái, dường như chưa thích ứng với việc tam thiếu gia đột nhiên biến thông minh.

    Đỗ Trần cũng không để ý đến những người đó, ra khỏi cửa nhảy ngay lên lưng Ariza, hỏi:
    "Ngươi chạy nhanh không?"

    "Ta có thể đuổi kịp chiến mã."

    "Vậy thì tốt, cõng ta chạy bừa đi, tới chỗ nào đông người ý."

    Ariza đối với mệnh lệnh của Đỗ Trần không hiểu mấy, hắn ngẩng cái đầu trọc lên hỏi:
    "Sao lại thế?"

    "Bảo ngươi chạy thì cứ chạy, đến tối thiếu gia mời ngươi ăn vú trâu."

    Nghe thấy vú trâu mắt Ariza sáng lên, tròn mắt rồi chạy.

    Đỗ Trần ra ngoài một mặt để hiểu thế giới này hơn, mặt kia là hắn không ngồi im được. Liên Hoa Bảo Giám lại dùng mấy chữ "gần gũi nữ sắc" không ngừng dụ hoặc hắn đi làm việc tốt.

    Ariza cắm đầu chạy, Đỗ Trần cũng không nhàn hạ, hắn tập trung toàn bộ tinh thần lên mông.

    Trời không phụ người có lòng. Cuối cùng, lúc Ariza từ khu quý tộc phía đông thành chạy tới khu bình dân phía nam, mông Đỗ Trần truyền lại cảm giác tê tê.

    Có việc tốt để làm rồi.

    "Mau, Ariza, chạy về hướng kia!" - Đỗ Trần chỉ một con hẻm nhỏ hưng phấn hét lớn.

    oOo

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến
    Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở


  5. #5
    Ngày tham gia
    Nov 2007
    Đang ở
    Phong Lưu Bang
    Bài viết
    6,415
    Xu
    0
    Liên Hoa Bảo Giám

    Chương 4 - Thánh Khí

    Dịch: Nghệ Sĩ Chuối
    Hiệu đính: Phi Nguyệt
    Nguồn: www.tangthuvien.com

    oOo

    Hẻm nhỏ chỉ rộng hai mét nhưng có rất nhiều người đang tụ tập.

    Những người vây quanh đều ăn mặc theo kiểu người hầu, người nào người đấy thân thể cường tráng. Trong đám đông có hai người ăn mặc theo lối quý tộc, còn những người khác bao quanh hai thiếu niên đó, cả hai đang đánh đập một đôi vợ chồng già.

    Đôi vợ chồng già này trông không giống người có tiền, quần áo mặc toàn bộ là vải sơ màu đất. Cụ ông còn đi chân đất, cụ bà cũng chỉ có đôi dép cỏ, đoán niên kỷ cũng phải sáu bảy mươi tuổi.

    Bên cạnh họ còn có một cái xe, một bánh lăn kềnh ra, rau trên xe rơi vãi tứ tán trên đất, hiển nhiên lão phu phụ vừa bị người khác đạp đổ xe rau.

    Đó là một vụ điển hình việc quý tộc bắt nạt bình dân.

    Đỗ Trần lần đầu tiên thấy vụ việc như trong phim này, chăm chú nhìn, cũng cảm thấy lạ lạ.

    Lúc này Ariza đã chạy đến đầu hẻm, Đỗ Trần đột nhiên vỗ vai hắn, từ trên lưng nhảy xuống, kêu hắn dừng chân:
    "Ây, Ariza, ngươi biết hai tên đang đánh người kia không?"

    "Đó là Kaman và Frisbie, chúng cũng biết chúng ta." - Ariza nắm tay xát xát, bực tức nói - "Bọn chúng thường hay bắt nạt thiếu gia, bị ta đánh. Thiếu gia, có cần đánh bọn chúng nữa không?"

    "Không vội." - Đỗ Trần cười gian đánh giá Kaman và Frisbie, đặc biệt để mắt đến chất liệu y phục và trang sức trên người chúng.

    Ừm, xem qua là biết ngay con cháu thế gia.

    "Ariza, nhà bọn chúng ở đây làm nghề gì đấy?"

    "Frisbie là con tài chính đại thần, Kaman là con lễ pháp đại thần, hơn nữa còn là hậu duệ của Bạo Phong đấu thần."

    Đỗ Trần chiếu theo sự chỉ điểm của Ariza, để ý Kaman hơn một chút, tên tiểu tử này khoảng mười năm tuổi, tóc dài xanh da trời, mặc một bộ giáp bó sát người màu vàng chanh, mặt mũi trắng trẻo kể ra cũng anh tuấn.

    Tên tiểu tử này cũng là hậu duệ của phong hiệu đấu thần, quý tộc của quý tộc.

    Đỗ Trần hỏi:
    "Phụ thân hắn và phụ thân ta, ai quan chức cao hơn?"

    "Đương nhiên là Anginus lão gia rồi." - Ariza không do dự trả lời - "Lão gia là phó tổng trưởng bộ thống soái của đế quốc, trừ quốc vương và thủ tướng ra thì không ai to bằng."

    Ai da, chẳng ngờ cái lão Anginus đối với mình lạnh như băng, lại là nhân vật số ba của Lanning đế quốc. Vậy thì tốt rồi, cái việc tốt này làm không sợ phiền phức nữa.

    Đỗ Trần quyết định, chỉ vào hẻm nói:
    "Ariza, xông vào đi, giúp ta giáo dục bọn chúng."

    "Được!"
    Ariza hét lớn một tiếng, múa quyền lao vào:
    "Kaman, Frisbie, thiếu gia bảo ta giáo dục bọn ngươi."

    Bịch! Bịch!

    Hắn đấm liền mấy đấm, trong lúc bất ngờ, đã thu dọn sạch sẽ mấy tên gia đinh vòng ngoài, sau đó cùng bọn gia đinh đó chiến đấu, có thể nói, hắn tay bo chân đất ngược đãi mấy người to khỏe.

    Kaman không đánh đôi phu phụ già nữa, quay đầu nhìn Đỗ Trần:
    "Ồ? Francis, không phải ngươi chết rồi sao?"

    "Thiếu gia ta chưa chết."

    Đỗ Trần đứng đầu hẻm, cười nhạt nhìn bọn chúng:
    "Kaman, thân là hậu duệ của phong hiệu đấu thần, ngươi làm sao lại bắt nạt người già thế kia? Đúng là làm mất mặt ông tổ nhà ngươi. Mau tha cho bọn họ, nếu không ta bảo Ariza đánh cho ngươi một trận."

    Kaman cười:
    "Hừm, Francis, ba năm trước Ariza đánh bại được ta, nhưng lúc đó ta chỉ là hồng y võ đấu sĩ cấp một. Hiện tại..."

    Hắn rút dây chuyền đang đeo trên cổ, trên dây có một khối kim loại to bằng quả trứng gà, hắn cầm quả trứng kim loại trong tay, cười lạnh:
    "Hiện tại ta đã là chánh y võ đấu sĩ cấp hai."

    Hỏng rồi, thất toán a, Kaman không ngờ lại là đấu sĩ, lại còn cấp hai nữa.

    Đỗ Trần còn chưa thấy năng lực của đấu sĩ trên đại lục Iaeste, nên trong lòng cũng lo lắng, tim đập thình thịch. Hắn là ăn trộm, không phải anh hùng, kiếp trước thấy việc bất bình can thiệp rồi hy sinh, Đỗ Trần vẫn còn yêu cái mạng nhỏ của mình lắm.

    Ngay lúc đó, Ariza nói oang oang:
    "Thiếu gia, không sợ, hôm nay ta đã đánh ngã hai tay đấu sĩ cấp hai trong trang viên đấy."

    Vừa nói Ariza không để ý đến những gia đinh, lao tới Kaman.

    Đỗ Trần kinh ngạc, chẳng lẽ những võ sĩ trong trang viên St. Kain bị đánh hôm nay cũng là đấu sĩ? Nếu như thế, Ariza...

    Trời ạ, cái ký ức ngốc nghếch của Francis, không biết bỏ qua bao nhiêu tin tức quan trọng.

    Lúc bấy giờ Kaman nhìn chằm chằm Ariza, hai tay nắm chặt quả kim loại đưa ra trước ngực. Chỉ thấy trên tay hắn đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng màu xanh, nhìn kỹ lại, ánh sáng phát ra từ quả cầu kim loại, sau đó quả cầu như một tổ hợp máy móc bắt đầu biến hóa, nháy mắt biến thành một cái búa nhỏ hình sừng dê.

    "Biến hình kim cương!" - Đỗ Trần buột miệng.

    Ariza cũng hét:
    "Thiếu gia, hắn có thánh khí, ta liều với hắn đây."

    Thánh khí... thánh khí... Đỗ Trần đột nhiên nhớ ra, trước đây không biết ai đã từng nói với Francis, sức mạnh của một vị đấu thần là sự kết hợp của ba bộ phận, đấu khí của bản thân, thần sủng (vật nuôi), và còn có thánh khí.

    Đấu thần không có thánh khí trong tay, thực lực bị ảnh hưởng vô cùng lớn, ít ra hôm nay Ariza ở cửa trang viên đánh ngã hai tên đấu sĩ cấp hai không có thánh khí.

    Thất toán quá, cũng tại chưa hiểu những điều cơ bản của thế giới đấu thần. Đỗ Trần thầm trách, rút ra bài học - lần sau nếu muốn làm việc tốt, không chỉ xem thân phận và bối cảnh của đối phương, mà còn phải xem đẳng cấp đấu thần và những thứ như thánh khí, thần sủng.

    Ariza và Kaman bắt đầu đánh, Dương Giác tiểu chùy của Kaman đánh vào người Ariza, trúng đòn rồi, nhưng hắn cũng chỉ nhíu mày chịu đựng. Sau đó dùng đôi bàn tay sắt và hai chân đấm đá Kaman tới tấp, Kaman đối với sức mạnh của Ariza rất sợ, trong một lúc cũng không dám dốc hết sức tấn công.

    Một người được huấn luyện làm đấu sĩ, một kẻ dã man, không ngờ lại đánh ngang tay.

    Đỗ Trần cười, việc thiện này còn có cơ hội làm rồi.

    Nhưng ngay lúc đó, Kaman đột nhiên quát:
    "Frisbie, ta cầm chân Ariza, ngươi dạy dỗ thằng phế vật Francis đi."

    Frisbie còn đang xả giận lên hai lão già đáp: "Được!". Hắn cũng rút ra một quả cầu kim loại, biến thành một cây gậy ngắn:
    "Francis, ngươi xem thực lực hồng y ma đấu sỹ cấp một của thiếu gia Frisbie ta đây! Thủy quang!"

    Đột ngột, từ cây gậy ngắn của hắn bắn ra một mũi thủy tiễn màu xanh, bay tới hướng Đỗ Trần.

    Đều là ta sai! Đỗ Trần hối hận, sao hắn không tìm hiểu thế giới này cho kỹ rồi mới làm việc tốt?

    Thủy tiễn tới rất nhanh, Đỗ Trần tránh cũng không chậm, hắn dậm chân, nhanh nhẹn tránh được một đạo thủy tiễn, nhưng đạo thứ hai tới ngay sau đó.

    Trong chốc lát, Đỗ Trần bị bức đến tay chân lóng cóng, may mà Liên Hoa Bảo Giám vẫn giữ cho hắn sự mẫn tiệp và linh hoạt của kiếp trước, thế nên mới không bị trúng đòn.

    "Ngươi dám đánh thiếu gia, ta liều với ngươi." - Ariza càng điên tiết hơn, mạnh mẽ nhảy tới, dùng thân thể như con gấu của hắn đè Kaman xuống đất, rồi đá liền hai cước, sau đó chạy tới chỗ Frisbie.

    "Mẹ ơi, thằng Ariza khỏe hơn trước đây nhiều." - Frisbie chưa kịp phản ứng, Ariza đã tới gần, một vị ma đấu sĩ cùng một tên dã man cận chiến...

    Binh binh, bốp bốp! Ai da, mẹ ơi!

    Frisbie bị đánh đến mặt mũi xưng vù.

    Lúc đó Đỗ Trần mới yên tâm, hắc, Ariza quả là đấu vật hạng nặng, mười mấy người, còn có hai đấu sĩ, nhưng chỉ mấy phút hắn đã đánh ngã lăn hết. Không tồi!

    Hắn chầm chậm bước lại gần, cười nhìn hai người nằm dưới đất, chỉ thấy thánh khí của Kaman và Frisbie cùng với lúc chủ nhân ngã ra, biến thánh quả cầu kim loại. Bọn chúng vẫn giữ chặt quả cầu, bị đánh mấy cũng không buông tay.

    "Kaman, Frisbie, hôm nay thiếu gia Francis dạy các ngươi một bài học, bắt nạt người già là sai. Hiểu chưa? Ariza, dừng tay, để bọn chúng cút."

    Kaman phủi quần áo đứng lên, bỏ quả cầu kim loại vào túi, căm hận nhìn Đỗ Trần:
    "Francis, hôm nay ta đánh không thắng nổi Ariza, nhận thua, Frisbie, chúng ta đi."

    Nói xong, hắn đỡ Frisbie đang rên rỉ đứng dậy, quay người bước ra khỏi con hẻm nhỏ.

    Xem ý của hắn, sau này có khi còn tìm bản thiếu gia tính sổ. Có nên thịt hắn để trừ hậu hoạn không?

    Đỗ Trần vừa nghĩ thế, ký ức của Francis liền đề tỉnh hắn. Kaman là hậu duệ của Bạo Phong đấu thần Alouma, hắn làm gì sai, có thể giáo huấn, nhưng không thể giết, tru sát một vị hậu duệ có phong hiệu đấu thần sẽ bị thánh giáo thẩm phán, có khi bị tống lên giàn hỏa thiêu.

    Vậy thì dùng phương thức khác dạy dỗ hắn cũng được.

    Đỗ Trần vuốt mũi, bước nhanh tới vỗ vai Kaman:
    "Kaman thiếu gia, nhất định phải nhớ, không được bắt nạt người già nữa."

    Kaman bực tức, đẩy bàn tay Đỗ Trần đặt lên vai hắn, quay người bỏ đi:
    "Hôm nay ta thua rồi, ngươi nói gì chẳng được."

    "Vậy không tiễn nữa." - Đỗ Trần nhếch mép cười, nụ cười tươi đẹp như ánh nắng.

    Đỗ Trần chắp tay ra sau lưng, trong tay hắn còn cầm một quả cầu kim loại, chính là quả của Kaman.

    Không sai! Lúc Đỗ Trần đưa tiễn, đã tiện tay trộm thánh khí của Kaman.

    oOo

    QC: Phong Vân - Big Update - Long Thành Chiến
    Nhờ convert tiếp những truyện đang dang dở


Trang 1 của 106 1231151101 ... CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 2 người đang xem chủ đề. (1 thành viên và 1 khách)

  1. m0use00